ALYTUS

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Alytus - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Biên tập: Quét

Xe buýt chầm chậm tiến vào trạm. Khi cửa xe mở ra có hai thanh niên lưng đeo ba lô bước xuống. Cậu trai tóc nâu dáng người cao cao kích động nói với người phía sau: “Dương, nhìn đi! Nơi đây là quê hương tôi, Alytus!”

Dương Quý khẽ gật đầu. Con đường không quá rộng rãi nằm giữa những căn kiến trúc mái chóp[1] san sát nhau, bên đường có điểm vài đóa cúc dại trắng vàng quen thuộc. Tiết trời hôm nay khá đẹp, dưới ánh nắng còn có thể nhìn thấy vài chú ong mật đang bay lượn.

Phong cảnh nơi thị trấn nhỏ tại Châu Âu đều rất đẹp và Alytus cũng không ngoại lệ. Bước chân trên con đường vắng lặng, Dương Quý không kìm được mà quay lại, “Yaren, cảm ơn cậu.”

Cậu thanh niên tên Yaren quen thuộc vỗ vai cậu: “Cảm ơn cái gì. Chúng ta là bạn mà, không phải sao?” Nói xong y còn nháy mắt với đối phương: “Tôi còn phải chờ cậu tặng tôi một bao lì xì thật dày trong lễ kết hôn của tôi đó.”

Dương Quý chịu thua cười: “Đấy là tục lệ của Trung Quốc. Tôi thấy cậu đáng nhận được phần quà chân thành hơn.”

Đối phương nghe thấy vậy, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ nhìn cậu: “Ô? Là gì thế?”

“Máy làm bánh mì. Tôi thấy cậu nhất định sẽ thích món quà thực tế này hơn.”

“Không được! Như vậy không công bằng!” Yaren vội cường điệu xua tay. Hai người cứ nói cười mãi tới khi đến căn nhà bên bờ Neman của Yaren.

Người ra mở cửa là mẹ Yaren, Delila. Tuy đã biết trước con trai hôm nay sẽ về nhưng khi thấy con, bà vẫn lập tức mừng rỡ nhào tới ôm con vào lòng, “Ôi, bí đỏ của mẹ ~”

“Mẹ!” Yaren xấu hổ ngăn không cho Delila thể hiện tình cảm tiếp, “Con năm nay 23 rồi, mẹ có thế đừng gọi con bằng tên hồi bé nữa được không?”

Người phụ nữ mập mập bĩu môi, thất vọng vô cùng nói: “Dù mày thành ông lão 89 tuổi đi nữa thì với mẹ mày vẫn chỉ là nhóc bí đỏ thôi.”

Yaren bị ngập trong tình yêu thương phải cố kiềm nén cảm xúc muốn trợn tròn mắt. Dù việc công khai thể hiện tình cảm là quyền lợi của Delila nhưng y cảm thấy tình cảm của bà thực sự quá tràn đầy, có lúc đến y cũng chịu không nổi.

“À, cậu chàng này là Dương đó hả? Trông có tinh thần lắm nhé! Chào mừng cháu tới Alytus và cũng chào mừng cháu tới làm khách nhà dì!” Delila xoay người, nhiệt tình ôm lấy Dương Quý.

“Cảm ơn ạ. Dì đúng là một quý bà đáng yêu.” Dương Quý cũng ôm lại bà. Cậu cảm thấy tính cách Yaren khá giống mẹ y, đều là người hào sảng nhiệt tình.

Delila cười kéo hai người vào nhà, “Hai đứa về thật đúng lúc. Mẹ vừa làm bánh chanh[2] xong, là loại bỏ nhiều bơ nhạt đó.” Bà vừa nói vừa chạy vào bếp bê bánh ra.
Dương Quý cất dọn ba lô theo hướng dẫn của Yaren, sau ba người ngồi vào bàn ăn. Delila rõ ràng rất tò mò về Dương Quý. Bà đã thấy trước cậu nhóc tóc đen gầy gò này nhất định sẽ rất được người trong trấn mừng đón. Dù sao nơi đây bao năm qua đã không có người bên ngoài tới, càng đừng nói là người nước ngoài.

“Mắt cháu thật đẹp, giống như viên hổ phách vậy.” Delila cắt một miếng bánh chanh thơm phức đưa cho Dương Quý, sau đó không ngừng quan sát cậu.

Dương Quý ăn một miếng bánh, cũng đã quen với mấy lời khen như vậy rồi. Đất nước này còn được gọi là “đất nước hổ phách”[3] vì nơi đây có rất nhiều hổ phách, mà đôi mắt nâu sáng không giống thường của cậu đương nhiên sẽ khiến họ nhớ tới món đồ quen thuộc nhất.

Cậu cảm ơn lời khen của Delila, sau đó bị tấn công bởi một chuỗi câu hỏi. “Mẹ!” Yaren chắc sợ Dương Quý không thoải mái, để tránh mọi người xấu hồ nên ngăn mẹ y hỏi tiếp, “Dương còn ở đây một thời gian, sau này mẹ sẽ có rất nhiều cơ hội để làm quen với cậu ấy. Giờ có thể trước tiên đưa con trai mẹ lên coi phòng con được không? Nghe nói phòng con đã bị biến thành kho chứa đồ rồi.”

“Mẹ nói thế đấy, không sai đâu.” Delila ngẩng đầu lên đứng dậy, “Đi thôi, đi xem cái chuồng lợn của con.” Delila tốt bụng trước khi lên tầng còn không quên dặn Dương Quý không cần khách khí, cứ ăn nhiều vào.

Phòng ăn trong nháy mắt chỉ còn lại mình cậu. Thực ra Dương Quý cũng không ngại mấy câu hỏi của Delila. Cậu biết đây chỉ là chút tò mò và hiếu kỳ đơn thuần của bà mà thôi, đều là có ý tốt. Cậu cũng rất sẵn lòng trả lời bà, chỉ có điều Yaren lại mẫn cảm quá, sợ cậu không thoải mái.

“Cộc cộc.” Bỗng có tiếng gõ cửa, Dương Quý đặt chiếc bánh đang ăn được một nửa xuống, lấy ngón tay lau khóe miệng. Cậu đứng lên, do dự không biết nên ra mở cửa hay là lên tầng gọi Yaren.

Người bên ngoài gõ cửa tới lần thứ tư thì dừng lại, sau đó là tiếng chìa khóa và tiếng vặn tay nắm cửa. Dương Quý thấy giờ lên tầng gọi người cũng không kịp nữa. Cậu đoán chắc là cha Yaren về, liền nghĩ xem lát nên chào hỏi thế nào cho phải phép.

Theo tiếng cửa mở lạch cạch, Dương Quý nở một nụ cười mỉm đúng quy chuẩn nhìn qua, nhưng ngay khi ngẩng đầu thì đã sững người.

Đó là một chàng trai trẻ tuổi cao xấp xỉ 1m9. Anh với mái tóc hạt dẻ bồng bềnh đẹp tựa như một vị thần vừa từ bước tranh treo trong cung điện bước ra, khiến Dương Quý nhìn mà vô thức nín thở.Đối phương có khuôn mặt góc cạnh của người Châu Âu, bề ngoài thực sự quá anh tuấn. Ở thủ đô Vilnius được hơn hai năm, Dương Quý đã sớm được cảm nhận sâu sắc cái gì gọi là quốc gia của trai đẹp gái xinh. Ngoại trừ biết cách trang điểm ra thì bộ gien di truyền bề ngoài đẹp đẽ trời sinh chính là ưu thế lớn nhất của bọn họ.

Người ở đây đại đa số có màu mắt biển thẫm hút hồn, nhưng màu mắt người trước mặt lại là màu xanh sáng. Là màu sẽ lập tức thu hút tầm mắt người xung quanh, lấp lánh như muốn hút lấy mọi nguồn sáng, khiến người ta nhìn rồi thì không rời mắt được.

Rõ ràng chỉ là quần bò và áo phông xám thông thường nhưng lại làm nổi bất đường nét cơ thể ấn tượng của anh. Trên dưới người này đều tỏa ra bầu không khí cuốn hút người khác, giống như trời sinh nổi bật giữa loài người vậy.

Dương Quý trước giờ tự thấy mình không phải người trông mặt mà bắt hình dong, ngược lại đa số thời gian cậu đối với ý tốt của mấy người xinh đẹp thật là tránh xa không kịp. Người nơi đây thật sự quá cởi mở, chỉ cần hợp ý là giây tiếp theo có thể đi thuê phòng luôn rồi. Cậu thật sự không thích ứng được với chuyện này.

Dương Quý sinh ra và lớn lên ở Trung Quốc nên từ trong xương tủy cậu đã là sự bảo thủ và truyền thống. Tất nhiên cậu cũng không nói như kia có gì không tốt, hơn nữa cậu rất rõ những người từng có ý đồ tiếp cận đều không phải vì vẻ ngoài của cậu. Dù sao người nơi đây đều có giá trị nhan sắc cao, bản thân cùng lắm có thể coi là thanh tú. Bọn họ chẳng qua muốn thử chút mới lạ, coi như lên giường với người phương Đông rồi sau này lại có đề tài nói chuyện hay ho.

Thế nên Dương Quý từ những ngạc nhiên ban đầu cũng đã quen rồi, dần dần cũng trở nên miễn dịch với trai xinh gái đẹp xung quanh. Thế nhưng, giây phút này cậu mới hiểu, cậu vốn không phải người không coi mặt mà bắt hình dong mà chẳng qua do cậu chưa gặp được người nào xuất chúng như người trước mặt mà thôi. Sắc đẹp quả nhiên có thể ảnh hưởng suy nghĩ và khả năng phán đoán của con người.

“Xin, xin chào.” Dương Quý hơi căng thẳng chào người con trai đứng ở trước cửa.

“Xin chào.” Anh ta ngoài mặt không có cảm xúc gì, chỉ nhìn phòng khách, “Dì Delila đâu rồi?”

“À, dì ấy ở trên tầng, để tôi lên gọi dì ấy.” Dương Quý nói rồi chạy vội lên trên. Cậu sợ mình còn ở tiếp dưới đó sẽ mắc bệnh tim mất. Đây là sức công phá của giá trị nhan sắc tột đỉnh đó sao.

[1] Kiến trúc nhà mái chóp:



[2] Bánh chanh



[3] Hổ phách: là nhựa cây đã hóa đá từ thời đại đồ đá mới, được đánh giá cao về màu sắc và vẻ đẹp tự nhiên. Ngành khai thác và chế tạo hổ phách tại Litva bắt nguồn từ cuối thể kỷ 19 và vẫn tiếp tục phát triển đến ngày nay. Litva được coi là một trong những nước có trữ lượng Hổ phách Baltic lớn nhất thế giới.

Chương 2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Biên tập: Quét

Yaren cùng Delila đi xuống tầng. Dương Quý biết được người kia tên Adrian, là họ hàng của Yaren. Hôm nay anh qua là để trả lại xe năng[1] do mấy hôm trước nhà anh mượn để xây thêm một căn gác.

Dương Quý phát hiện thấy Yaren rất quen thuộc với nhan sắc kinh người của Adrian, mà đối phương cũng có vẻ lạnh nhạt, nói chuyện được vài câu đã đi rồi. Điều này làm cậu cảm thấy rất đáng nghi vì nếu gia đình Adrian và gia đình Yaren không thân thiết thì sao lại có chìa khóa để mở cửa?

Sau đó Dương Quý bị kéo về bàn ăn nốt bánh. Cậu nghĩ trong lòng chắc là do mấy người đẹp trai đều xa cách như vậy.

Đến tối, Delila chuẩn bị mấy món: canh trứng cà chua, croquette gà[2], sa-lát trộn và xúc xích nướng. Cha Yaren, Luke cũng đã về. So với Delila hay lải nhải thì chủ gia đình Luke trầm ổn hơn, tuy nhiên ông cũng chào mừng sự có mặt của Dương Quý. Bốn người quây quanh bàn, cùng ăn bữa cơm nhà tuy bình thường nhưng cũng rất phong phú.

Sau đó mọi người tập trung lại ở phòng khách nói chuyện một lúc rồi mới về phòng mình nghỉ ngơi. Dương Quý cũng vì thế mà thấy hơi bất ngờ, cảm thấy Alytus và thủ đô Vilnius thực khác nhau. Nơi này dường như không hề có cuộc sống về đêm, ngược lại khá giống vùng nông thôn Trung Quốc. Mà nghĩ lại thì chỗ này cũng là nông thôn, chẳng qua người có đẹp hơn thôi, cuộc sống của mọi người cũng không có gì khác biệt.

Dương Quý ngủ ở phòng khách. Cậu vừa đặt lưng xuống thì đã thấy Yaren cầm hai lon bia nghênh ngang đi tới, sôi nổi như cũ nói với cậu: “Dậy đi nào!”

Cười cười nhận lấy lon bia, Dương Quý tu một hớp lớn, cảm nhận cảm giác lành lạnh đầy kích thích lan tỏa khắp người, “Mai tính thế nào?”

“À, mang cậu qua nhà chú Green trước. Tôi đã nói với chú ấy rồi. Mai cậu qua xem thế nào, nếu ok thì có thể ở lại.”

Dương Quý thật sự cảm kích sự hỗ trợ của Yaren. Cậu trước giờ không nghĩ tới mình sẽ quen được người bạn trượng nghĩa như vậy, liền cầm lon bia chạm vào lon của đối phương, “Người anh em, cảm ơn nhé.”

Yaren lắc đầu tỏ ý chuyện nhỏ thôi, sau dường như nhớ tới chuyện gì mà nét mặt trở nên có chút bỉ: “Hôm nay gặp Adrian cậu thấy thế nào? Trước lúc tôi với mẹ xuống hai người nói chuyện gì?”

Dương Quý nghe vậy lại nhớ tới chàng trai còn rực rỡ nơi cả ngôi sao điện ảnh kia, bất giác siết chặt lon bia, “Nói gì đâu, chỉ chào hỏi bình thường thôi, thấy anh ta cũng có vẻ không thích nói chuyện.”

“Cậu đừng để ý, tính anh ấy là như vậy, thực ra cũng tốt lắm.” Yaren lại tiếp tục buôn dưa với Dương Quý: “Ở sau lưng mọi người đều gọi anh ấy là Altolas[3].”

“Ai vậy?”

“Một tinh linh tính cách kỳ quái trong thần thoại xưa. Điểm khác biệt lớn nhất của anh ấy là có vẻ ngoài tuần mỹ đến thần tiên cũng khó bì nổi.”

Dương Quý gật đầu tỏ ý hiểu, “Anh ta quả thực có cái để ra vẻ lạnh lùng.”

Yaren há miệng như định giải thích vấn đề gì đó phức tạp nhưng cuối cùng chỉ thốt ra một câu: “Tôi cảm thấy hai người có thể thành bạn tốt.”Dương Quý nghe vậy cũng chỉ cười cho qua, không để lời Yaren vào lòng. Tính cách cậu quả thực có phần hướng nội, chỉ mở lòng với người quen. Người như Adrian, cậu không thể chủ động làm quen được. Chung quy cậu có thể tưởng tượng ra bản thân mình sẽ mất mặt và xấu hổ đến thế nào nếu bị người ta lạnh lùng từ chối.

Sáng hôm sau, Yaren với Dương Quý ăn sáng xong liền ra cửa. Nhà ông Green ở bên kia bờ Neman, muốn qua đó phải đi qua đường chính của thị trấn. Tuy Dương Quý cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị nhòm ngó như gấu trúc nhưng sự nhiệt tình của người ở thị trấn nhỏ này thực vẫn khiến cậu chịu không nổi. Cậu như cái bóng đèn sáng rực bị mọi người chú ý vậy.

Có người dân trong thị trấn khá ngượng ngùng, chỉ dám đứng ở xa chỉ trỏ nhưng cũng có người sẽ chủ động lại gần hỏi han. Đương nhiên là huyên thuyên với Yaren rồi.

“Ế, Yaren, đây là bạn cháu à?”, “Cậu ta trông lạ thật đó.”, “Ôi, lại coi kìa, mắt cậu ta màu hổ phách!”, “Hai người tính đi đâu đấy? Cậu ta có ở lại đây không?”

Vì Dương Quý không hề nói lời nào nên mọi người đều nghĩ cậu không nghe hiểu ngôn ngữ Balt[4], mà vậy càng khiến họ hỏi Yaren dồn dập hơn. Chỗ này chủ yếu là các dì các cô cùng mấy cô gái trẻ.

Nhìn Yaren bận rộn ứng phó với giới nữ xung quanh, Dương Quý tiếp tục giữ nguyên nụ cười mỉm trên môi, giả bộ là người nước ngoài không biết tiếng. Có điều nơi này cũng không phải rất đơn thuần. Đặc biệt lúc cậu nghe thấy có người thì thầm bàn tàn “Eo cậu ta mỏng nhỏ ghê, không biết lên giường có đưa đẩy nổi không”, “Trông giống bot hơn, cảm giác của tôi không đùa được đâu”, thực vừa ngượng muốn chết vừa phải cố giữ vẻ mỉm cười.

Tóm lại, cả thị trấn đã biết có một người phương Đông tóc đen tới nơi này. Bọn họ thậm chí đã tính toán xem có nên tổ chức party đón mừng không rồi.

Yaren có chút hối hận sao lúc nãy không lái xe đi. Dự định ban đầu của y là vừa đi vừa giới thiệu cho Dương Quý về thị trấn, ví dụ như mấy chỗ bệnh viện, cục cảnh sát, rạp chiếu phim, siêu thị nằm ở đâu. Kết quả là y đã đánh giá thấp tính tò mò của đám nữ giới trong thị trấn rồi.

Mãi tới khi mọi người tản dần đi, hai người mới có thể tốn một khoảng thời gian dài gấp mấy lần bình thường để tới trước cổng nhà ông Green. Đến nơi, Yaren liền đưa tay ấn chuông cửa.

Ra mở cửa là một người đàn ông tầm năm mươi tuổi, có vẻ là ông Green theo miêu tả của Yaren, “Đến rồi à.”
Dương Quý đi theo sau Yaren, bọn họ trước hết lên xem phòng ngủ. Một gian phòng không quá bé, có đầy đủ những vật dụng cần thiết như giường, tủ quần áo. Tuy nhìn qua hơi cũ kỹ nhưng Dương Quý ưng ý nhất ở chỗ phòng này có nhà vệ sinh và phòng tắm độc lập.

Sau đó hai người lại xuống xem phòng bếp. “Ở đây ăn sáng và trưa khá đơn giản. Trong tủ lạnh có sẵn bánh mì và giăm bông, nếu cậu muốn ăn gì khác thì ra siêu thị mua thêm. Chỉ là có một vấn đề,” Ông Green ngừng lại một chút, “Bữa tối cậu sẽ phải nấu. Cậu biết nấu ăn không?” “

Không vấn đề gì, tôi nấu được.” Dương Quý đáp. Việc ăn uống ở đây cũng là một vấn đề nhưng ít ra đơn giản hơn ẩm thực Trung Quốc.

Ông Green vừa ý gật đầu, thái độ cũng không còn gượng gạo như trước nữa. “Cậu mỗi tuần sẽ có năm ngày làm việc ở nông trường, nhiệm vụ chủ yếu là chăm sóc gần 600 mẫu đất[5] trồng củ cải đường[6]. Thời gian cuối tuần thì tùy cậu. Ngoài bao ăn ở, mỗi tháng tôi sẽ trả cậu 500 Euro, nếu cậu làm tốt thì sau còn có thể tăng lương. Không có vấn đề gì khác thì chúng ta đi thăm quan nông trường.”

“Được.” Dương Quý đáp. Mấy cái này trước đó đều đã thỏa thuận rồi nên cậu cũng không có ý kiến gì.

Ông Green đang đi phía trước dường như nhớ ra điều gì đấy, đột nhiên ngừng bước quay lại bảo Dương Quý: “Bình thường cậu có thể mang người về, nhưng mà tôi ở tầng một nên mong cậu đêm đến nhỏ tiếng một chút.”

Dương Quý bị câu nhắc nhở bất ngờ của đối phương làm cho đỏ mặt, “Chú Green, chú cứ yên tâm. Tôi sẽ không dẫn người về qua đêm.”

[1] Xe nâng:



[2] Croquette gà:



[3] Altolas: Tên mình dịch từ tiếng Trung ra theo phán đoán của mình vì khi tìm kiếm trên mạng mình không tìm thấy thông tin nào liên quan tới nhân vạt này cả. Trong truyện tác giả cũng đã giải thích sơ qua và chi tiết này cũng không ảnh hưởng gì tới nội dung truyện nên mình quyết định chọn dịch như vậy.

[4] Ngôn ngữ Balt:  là tiếng nói của các dân tộc Balt, ngày nay sống ở khu vực phía đông và đông nam của biển Balt. Được chia ra làm hai nhánh: Balt Tây (gồm toàn ngôn ngữ tuyệt chủng) và Balt Đông (gồm hai thứ tiếng còn tồn tại, tiếng Litva và tiếng Latvia)

[5] Mẫu: đơn vị đo lường diện tích. 1 mẫu tương đương với khoảng 667 m².

[6] Củ cải đường:

Chương 3

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Biên tập: Quét

Nông trường của ông Green nằm ở ngoại ô thị trấn, đi tầm 15 phút là tới. Nông trường này ngoài gieo trồng cây công nghiệp còn nuôi dưỡng một trăm con bò sữa. Có điều Dương Quý chỉ có nhiệm vụ trồng củ cải đường thật tốt mà thôi, giờ cậu thiếu nhất chính là kỹ năng sử dụng thành thạo máy móc trồng trọt.

Vì Yaren còn phải đi đón vị hôn thê mới nghỉ phép về nên y rời đi trước. Hai người hẹn chiều qua nhà Yaren dùng bữa, xong rồi Dương Quý có thể chuyển đồ đạc qua nhà ông Green.

Hai ngày cứ vậy trôi qua, Dương Quý về cơ bản đã quen với cuộc sống nơi đây. Yaren theo nghề thợ lát gạch của cha y, chỉ là hiện tại vẫn còn trong giai đoạn học nghề.

Nhảy từ trên máy xới quay[1] xuống, Dương Quý quay lại căn phòng nhỏ ở nông trường, lấy bánh sandwich đã chuẩn bị sẵn từ sáng ra, nhanh chóng ăn xong hai miếng bánh rồi uống chút nước, coi như xong bữa trưa.

Sau đó cậu nhận được điện thoại của Yaren. Y mời cậu tham gia tiệc chào mừng dành cho cậu ở quán bar trong thị trấn. Yaren cũng biết với tính cách của Dương Quý thì cậu không thích những nơi tụ tập đông người nên người tới dự chỉ có mấy thanh niên trong trấn, tầm hơn hai mươi người mà thôi. Đều là mấy chàng trai cô gái cực kỳ tò mò về cậu trai từ nơi khác tới này.

Dương Quý cũng không có lý do gì để từ chối ý tốt của mọi người. Tuy chỉ nói là một buổi tụ tập của người trẻ tuổi, nhưng dường như ông Green biết rõ, còn đặc biệt cho Dương Quý nghỉ buổi chiều để cậu có đủ thời gian chuẩn bị.

Sau khi Dương Quý về nhà thì bắt tay vào nấu ăn trước hết. Cậu làm thịt xông khói và khoai tây nghiền mà ông Green thích nhất, cùng ít đậu luộc. Xong xuôi rồi cậu mới đi tắm rửa, đến lúc sấy tóc xong lại thấy lưỡng lự không biết nên mặc gì. Theo Yaren nói thì đây chỉ một buổi tụ tập làm quen kết bạn của thanh niên nên không cần mặc quá lịch sự, cứ thoải mái là được rồi.

Lúc còn ở Vilnius cậu cũng đã từng tới quán bar một lần. Ấn tượng của cậu với nơi đó không quá vui vẻ nên về sau cũng không tham gia mấy kiểu tụ tập này nữa. Thế nên cậu khá lạ lẫm với mấy buổi tiệc tùng đông người như này.

Ngẩn người trên giường một lúc, Dương Quý quyết định mặc một chiếc áo phông ngắn tay trắng cùng quần dài đen. Râu dưới cằm hôm qua mới cạo. Cậu vuốt vuôt tóc một chút, coi như xong.

Tối đến, Yaren đấy cửa nhà ông Green đi vào, việc đầu tiên là ngắm nghía Dương Quý từ trên xuống dưới lâu đến mức khiến cậu xấu hổ lùi về sau. “Tôi mặc thế này trông kỳ lắm sao?” Dương Quý phân vân hỏi.

Yaren lắc đầu, “Đúng là phong cách rất Dương.”

“…….. Là ý gì vậy?”

“Là cậu rất biết cách dùng những bộ quần áo đơn giản nhất làm mình trẻ ra vài tuổi. Kỹ năng này thực làm tôi mơ ước đó.”

Dương Quý trợn mắt với y, “Tôi sẽ coi như cậu đang khen tôi.”Khóa cửa lại, hai người cùng đi tới quán bar. Trên đường, Yaren nói với Dương Quý về những người tới tham dự hôm nay, lúc nhắc tới ai kia thì bộ dạng vô cùng cường điệu: “Này cậu biết gì không, Adrian cũng tới đấy!”

“Thì sao, anh ta không được đến sao?” Dương Quý khó hiểu hỏi.

“Đương nhiên không phải! Chỉ là chuyện tham gia hoạt động đông người thế này, hai người rất giống nhau.” Yaren lấy ngón tay tính số, “Theo tôi nhớ, số lần anh ấy tham gia mấy hoạt động thế này còn chưa vượt quá số ngón tay trên hai bàn tay tôi. Để tôi nhớ lại nào. Từ lúc tôi sinh ra tới giờ, đây là lần thứ ba anh ấy tham gia tụ tập vui chơi kiểu này đấy.”

“Không đến mức như cậu nói chứ……” Dương Quý thật không biết nói gì với người trước mặt. Sao cả chuyện này mà y cũng nhớ rõ như vậy được.

“Tất nhiên là phải rồi, đó là Adrian mà.” Yaren hất mặt, bộ dạng có vẻ rất vinh dự vì chuyện này.

Dương Quý mỉm cười. Thế cũng không sai, ai bảo người kia xuất sắc đến vâỵ.

“Chậc chậc. Từ đấy có thể nhìn ra, anh ấy rất có thiện cảm với cậu đó, vậy mà lại vì cậu mà tới.” Mắt Yaren rừng rực lửa cháy: “Dương Quý, cơ hội của cậu tới rồi!”

Dương Quý nghe vậy thì lúng túng đánh y một cái, “Đừng nói linh tinh!” Cậu nhìn xung quanh, may mà không có ai.
“Ha ha ha, đừng sợ, chỉ là nói đùa để cậu thả lỏng thôi!” Yaren khoác tay lên vai cậu, “Tối nay Demi cũng tới. Cô ấy còn rất có lòng chuẩn bị phần quà nhỏ cho cậu đó.”

Demi là vị hôn thê của Yaren. Lần trước lúc tới nhà Yaren dùng bữa, Dương Quý đã được làm quen. Đó là một cô gái rất đáng yêu, mới 19 tuổi, là bạn quen từ bé của Yaren. Cha mẹ hai bên tính đợi Demi tốt nghiệp trung học xong thì kết hôn.

Lúc trước Dương Quý còn trêu Yaren dụ dỗ trẻ vị thành niên. Dù sao 19 tuổi đã kết hôn tức là hai người ít nhất cũng đã ở bên nhau mấy năm. Tiếc rằng mấy lời này chẳng ảnh hưởng gì chàng trai phương Tây như Yaren cả. Y thậm chí còn dựa vào đó mà nói lại Dương Quý, “Cậu mới là người nên kiểm điểm lại ấy. Chẳng có ai dù theo tôn giáo gì mà đến hai lăm tuổi còn trong trắng đâu! Người anh em, cậu như thế không có vấn đề gì à?”

Đáp lại y là cái đạp mạnh của Dương Quý, “Cậu có thể coi nó là một vấn đề triết học vì cái này tôi không đủ khả năng giải đáp.” Từ đó, mỗi lần nói chuyện tới chủ đề này, cậu đều chỉ nói, “Đây là vấn đề triết học.”

Quán bar trong thị trấn không to, nhưng được phân khu hợp lý. Quầy rượu gần cửa ra vào, sàn nhảy tròn, góc ghế sofa đèn mờ. Trong quán bar mở nhạc jazz du dương, vài nhóm người đang ngồi nói chuyện. Một cô gái ngồi bên quầy bar thấy Yaren và Dương Quý thì lập tức vẫy tay, “Yaren, bên này!”

Cô nàng mặc áo hai dây bó, quần soóc da khó khăn lắm mới che hết mông để lộ ra cặp chân dài trắng nõn. Cô đầu tiên tò mò nhìn chằm chằm Dương Quý, sau khi bắt gặp ánh mắt đối phương cũng nhìn lại thì cười thật tươi. Dương Quý theo Yaren cũng tới ngồi cạnh quầy bar, khẽ cười với cô nàng nhiệt tình kia.

“Thực là một anh chàng đẹp trai hay mắc cỡ. Tôi bị nụ cười anh làm tan chảy rồi!” Cô nàng khoa trương che miệng.

“Litz, anh nhớ đã nói với em rồi, Dương không phải đối tượng thích hợp để em chọc ghẹo đâu.” Yaren uống một hớp bia, “Bỏ đi. Cậu ấy không thích dạng người như em.”

Dương Quý xấu hổ không biết nói gì tiếp. Có thể nhận thấy Yaren và Litz rất thân thiết nên chỉ thấy Litz bĩu môi, “Anh thực vẫn đáng ghét như ngày nào. Em thật không hiểu sao Demi lại chấp nhận lời cầu hôn của anh nữa.”

“Đương nhiên vì cô ấy yêu anh rồi.” Khóe môi của Yaren sắp cong tới trời rồi.

Litz tỏ vẻ không muốn nhiều chuyện với y nữa, quay qua hỏi Dương Quý, “Vậy, cậu tên là Dương sao? Tôi gọi cậu như vậy được không? Mà cậu đã trưởng thành chưa đấy? Coi bộ hình như còn nhỏ hơn tôi.”

Dương Quý theo bản năng sờ mặt mình. Có sao? Lúc cậu ở Vilnius không thấy có ai kêu cậu nhỏ, nhưng cũng có người nói cậu đáng yêu dù cậu cực kỳ ghét bị nói như vậy.

Nhẽ nào trong mắt người phương Tây cao lớn, Dương Quý cao 1m74 thật sự rất “đáng yêu” sao? Cậu thật sự cảm thấy mấy người đó đã hiểu nhầm nghĩa từ đáng yêu rồi hoặc đây là một biệt danh tốt lành mà họ dành cho người lùn. 

[1] Máy xới quay: Công dụng như tên, máy này dúng để xới đấy

Chương 4

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Tôi vừa qua sinh nhật 25.” Dương Quý đáp.

“Hả! Sao có thể! anh lớn hơn tôi tám tuổi sao!” Litz kinh ngạc đáp. Đương nhiên, Dương Quý còn ngạc nhiên hơn cô. Cậu biết người ở đây trưởng thành sớm nhưng thực sự người trước mặt trông không giống vị thành niên.

Có lẽ phản ứng của Dương Quý kích động Litz. Cô nàng sờ mặt mình, chán nản lẩm bẩm: “Trông mình già vậy sao?”

Kết quả lại khiến Yaren cười sằng sặc không cố kỵ, “Ha ha ha, đương nhiên không phải, Dương có bí mật giữ gìn tuổi trẻ của cậu ấy.”

“Bí mật gì vậy?”

“Thực phẩm chính của người phương Đông là một loại gạo trắng, trường kỳ ăn món đó có thể trì hoãn sự lão hóa.” Yaren tỏ vẻ nghiêm túc nói.

Không ngờ Litz tưởng thật, cô nàng thậm chí còn hỏi han xem mua gạo này ở đâu, may mà Dương Quý ngăn lại, nhưng Yaren vẫn tiếp tục gạt cô. Cười đùa một lúc, không khí cũng dần trở nên thân thiết hơn.

Lúc này Demi cũng vừa tới. Hóa ra Litz là em họ của Demi. Hai cô gái cùng nướng ít bánh quy caramen[1], coi như một món quà nhỏ tặng Dương Quý.

Người ở quầy bar mỗi lúc một đông. Mọi người phát hiện ra Dương Quý biết tiếng bản ngữ nên càng hăng hái hỏi han cậu.

Câu hỏi thì kỳ kỳ lạ lạ, đủ chủng loại. Cái gì mà trông cậu giống người Ấn Độ, hỏi cậu có phải lai Ấn không, còn có người hỏi cậu đã đủ tuổi chưa, và đương nhiên câu hỏi được hỏi nhiều nhất đó là lý do cậu tới Alytus. Mọi người rất tò mò muốn biết tại sao cậu lại tới một trấn nhỏ không có chút tiếng tăm nào như nơi đây.

Nhìn đám trai xinh gái đẹp dùng ánh mặt tha thiết nhìn mình, Dương Quý thực lòng cũng có chút không chống cự nổi. Cậu kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi, thế mà mọi người lại hiểu câu trả lời cậu tới vì yêu thích phong cảnh còn nguyên sơ cảm giác thôn quê của trấn nỏ thành người có tiền trên thành phố tới nghỉ dưỡng tiện thể trải nghiệm cuộc sống nông thôn.

Dương Quý khẳng định biểu đạt và ngữ pháp của cậu không có sai ở đâu. Cậu thật sự sự không hiểu mọi người từ đâu ra mà kết luận cậu giống người có tiền. Đồng thời, cậu hơi cúi đầu nhỏ giọng hỏi Yaren, bản thân thật sự giống người Ấn Độ sao?

Tuy da cậu không trắng bóc như người da trắng nhưng cũng không đến mức giống người Ấn Đố chứ? Cậu có nên thấy vui vì chưa ai nói cậu giống châu Phi không?

Yaren nghe vậy thì không kìm được tiếng cười, “Cậu đừng tin lời mấy người này. Đám này họ đến cả thủ đô còn chưa đến thì biết Ấn Độ là chỗ nào. Bọn họ chẳng qua thấy Ấn Độ với Trung Quốc gần nhau nên tưởng bộ dạng trông như nhau đó mà. Ha ha ha ha!”

Nghe Yaren giải thích, Dương Quý liền thở phào, còn cảm thấy người nơi đây khá đáng yêu. Mọi người vừa uống rượu vừa hàn huyên. Sau khi câu hỏi của mọi người bớt dần thì Dương Quý cũng dần thoải mái hơn. Cậu bắt đầu quan sát xung quanh, chợt nhớ ra lúc nãy Yaren nói Adrian cũng tới.

Cậu nhìn một vòng nhưng không tìm thấy anh. Có lẽ thông tin của Yaren không chính xác. Cậu nghĩ vậy liền chuyển đường nhìn của mình, lại một lần nữa đặt sự chú ý lên nhóm người xung quanh.

Ông chủ quán bar, Ebert, tạm dừng nhạc, sau đó cầm lấy micro. Mọi người sớm đã mưu tính trước mà đồng thanh hô hào, muốn Dương Quý lên hát.

“Lên đây đi Dương! Bọn tôi muốn nghe cậu hát!”

“Hát một bài ở quê cậu xem thế nào đi!”

“Đúng rồi, dùng tiếng quê cậu đi. Bọn tôi muốn biết tiếng Trung là như nào!”

Dương Quý khó từ chối thịnh tình của mọi người, nếu giờ từ chối thì lại giống như làm kiêu. Cậu đã rất lâu rồi chưa đứng trước mặt nhiều người như vậy. Ánh mặt của mọi người tập trung về phía cậu làm cậu có phần căng thẳng, theo bản năng siết chặt micro. Sau khi hít thở sâu, cậu nghĩ ra bài mình muốn hát, là một ca khúc cậu quen thuộc.

Bài hát tiếng Trung này không có nhạc đệm nên Dương Quý chỉ đành hát chay. Cậu cũng tự có nhận thức khách quan về chất giọng của mình, hoàn toàn không phải giọng ca trời phú ngọt ngào gì. Thế nên Dương Quý ôm micro bằng cả hai tay, mắt nhìn vào lồng đèn sân khấu trên mặt đất. Như vậy vừa giúp cậu tránh ánh mắt của mọ người, vừa để đỡ xấu hổ nếu có hát sai.

Giọng Dương Quý giống như con người cậu, trong veo. Một giai điệu Giang Nam quen thuộc của người Trung quốc được chất giọng nam trầm bổng, du dương cất tiếng hát lại mang chút mạnh mẽ không rõ rệt.

Người có chút hiểu biết về âm nhạc có thể sẽ cảm thấy bài hát này nếu do giọng nữ hát sẽ càng thêm hay. Nhưng nghe với giọng nam trầm du dương, mọi người dường như lại có thể cảm nhận một cảm xúc khác biệt.

Tiếng trong quán bar lắng xuống. tiếng hát trầm ấm của Dương Quý vang vọng trong không gian. Khi lời hát cuối vừa dứt, Yaren là người đầu tiên dứt ra khỏi trạng thái ngẩn ngơ. Y vỗ tay thật lớn, “Hay quá đi! Dương, bài hát này tên là gì vậy? Sao trước giờ tôi chưa thấy cậu hát bao giờ!”

Mọi người xung quanh hoặc vì bị bài hát đặc biệt này chinh phục, hoặc vì lịch sự mà đều đồng loạt vỗ tay để thể hiện sự tán thưởng và cảm ơn, “Ca khúc này có sức cuốn hút rất riêng biệt. Tôi chưa bao giờ nghe qua bài hát nào như vậy cả. Đây là bài hát riêng của quê cậu sao?”, “Thực sự rất hay, tên bài là gì vậy?”

Dương Quý để micro xuống, cười đáp: “Jasmine flower[2]. Rất nhiều người Trung Quốc từng hát bài “Đóa hoa nhài” này trên sân khấu quốc tế, có thể coi là một ca khúc ngoại giao khá nổi tiếng đi.” Đây cũng là lý do vì sao cậu chọn bài này cho thời điểm này. Tại nơi đất khách quê người, ca khúc này như đồng điệu với nỗi lòng của cậu.

Đương nhiên cậu không thể ở trước mặt Yaren hát một bài thể hiện nỗi nhớ quê của mình, dù sao cậu cũng không tính quay về.

Nhân lúc mọi người mải nói chuyện không chú ý, Dương Quý trộm lau khóe mắt ướt nước. Cậu cũng không hiểu sao lúc này mình lại xúc động như vậy.

Khẽ hít thở sâu, lúc Dương Quý ngẩng lên liền bắt gặp một đôi mắt sáng trong đang nhìn mình chằm chằm. Adrian lưng dựa tường nhìn qua, giống như đã thấy hết những chật vật lúc trước của cậu, làm Dương Quý vội vã nhìn qua nơi khác.

Cái người lúc trước kiếm mãi không ra sao giờ lại đột nhiên đối mắt với cậu vậy. Trái tim không chút phòng bị của Dương Quý như bị ai nhéo một cái. Cậu giả vờ như nói chuyện với mấy người khác, đến lúc ngẩng lên nhìn lại thì người kia đã biến mất không rõ tung tích, giống như ánh nhìn lúc trước chỉ là ảo giác. Cậu cũng không rõ nên miêu tả cảm xúc lúc này của mình như nào nữa.

Sau khi buổi tiệc kết thúc, Dương Quý từ chối lời mời qua đêm của ba cô gái, tự mình đi bộ về nhà ông Green. Buổi tụ tập này không chỉ giúp người trong trấn hiểu thêm về Dương Quý mà cũng giúp Dương Quý có thêm hiểu biết về Adrian qua lời kể của mọi người.

Đương nhiên cũng không phải do cậu chủ động đi tìm hiểu. Là chàng trai nổi bật nhất không chỉ ở thị trấn nhỏ mà ở cả khu vực này, anh luôn là một trong những chủ đề để mấy người trẻ tuổi bàn tán, đặc biệt là với người từ ngoài tới như Dương Quý. Thật sự có quá nhiều tin đồn để tán nhảm.

Cnú fníwn:

[1] Bánj quy pabagen:


[2] Jasmine flower: Tên tiếng Việt là "Đóa hoa nhài".

Chương 5

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Biên tập: Quét

Qua lời kể của mọi người, Dương Quý biết người con trai xuất chúng như Adrian thực ra chưa từng rời khỏi thị trấn này. Anh ở một mình, nuôi một đàn sáu mươi con cừu để kiếm sống. Anh không thích qua lại cùng người khác, bình thường hình như cũng không có sở thích gì, tuy nhiên có người thông qua trải nghiệm của họ hàng biết anh rất giỏi ở bộ môn Sambo, một môn thể thao võ thuật đối kháng tay không[1].

Đây tất nhiên không phải nguyên nhân chủ yếu khiến mọi người bàn tán về anh. Từng có người nhàm chán tính thử, từ hồi anh mười bốn tuổi bắt đầu từ chối lời mời của cả nam lẫn nữ thì đến nay khi Adrian đã hai mươi tám, vẫn chưa ai thành công cả.

Có một vài cô cậu thanh niên dù bị cự tuyệt nhưng vẫn không cam lòng, dùng nghìn phương vạn cách muốn dụ Adrian lên giường. Dùng thuốc kích thích, dùng thuốc mê, thậm chí có lúc mấy người cùng tấn công nhưng đều không thể đưa đối phương vào khuôn khổ, thậm chí còn bị anh dạy dỗ một trận. Không sai đâu, Adrian giận lên thì nữ cũng đánh. Theo lời nhân chứng có mặt ở đó, Adrian lúc ấy tát đối phương một cái.

Sau này, do có người trong trấn để lộ ảnh chụp trộm của Adrian ra ngoài khiến có thời gian rất đông người tới Alytus. Họ tới đều là vì Adrian.

Đến khi thấy tình hình phát triển theo chiều hướng không thể khống chế, mọi người mới bắt đầu tìm cách ngăn cản. Khoảng thời gian này đến nhà Adrian cũng không thể về, chỉ đành một mình chạy vào trong rừng ở tạm nửa tháng.

Sau sự kiện lần đó, người lớn trong trấn nghiêm cấm đám thanh niên không được để lộ ảnh Adrian ra ngoài, thậm chí bắt bọn họ hứa nếu thấy người lạ không có ý tốt tới thị trấn thì phải giúp Adrian ngăn lại.

Nghe thì có vẻ phóng đại và hoang đường nhưng chỉ cần thấy con người Adrian thì sẽ lại không cảm thấy đây là nói đùa. Những người bằng tuổi Adrian từng người một hoặc là rời khỏi thị trấn hoặc là kết hôn có con nên cũng dần dần không quá chú ý tới anh nữa.

Mấy người trẻ tuổi sau này sau khi không theo đuổi được anh cũng dần từ bỏ ý định, tuy nhiên mọi người vẫn lấy anh làm chủ đề bàn tán. Có lẽ chính hoàn cảnh sống như vậy đã tạo nên tính cách không thích giao lưu với người khác của Adrian.

Mối quan hệ của anh và mọi người trong trấn giữ nguyên ở thế cân bằng lạ kỳ. Cô dì chú bác trong trấn ai cũng rất quan tâm Adrian, hơn nữa chưa từng nghe thấy anh có xung đột gì với bọn họ, mấy người trẻ tuổi còn thường nghe người lớn trong nhà khen Adrian. Thế nhưng mối quan hệ giữa anh và người cùng tuổi lại hơi lạnh lẽo. Anh không có bạn cùng tuổi, Yaren có thể coi như người tiếp xúc với anh nhiều hơn cả.

Mà dù cho Adrian có cố không gây sự chú ý đến mình bằng cách không thường xuyên xuất hiện trước mọi người thì mọi người vẫn như cũ tò mò về anh. Điều họ tò mò nhất chắc là không rõ cây súng phía dưới của Adrian còn có thể phát huy tác dụng của nó không.

Dương Quý lúc nghe thấy câu này thì suýt phụt bia trong miệng ra ngoài. Nghe nói có người từng rình coi Adrian tắm, tiếc là lúc đó Adrian đã có ý thức đề phòng nên người rình coi chỉ có thể đoán dựa theo quần lót của anh, so với kích thước của người châu Âu thì cũng thực sự rất to.

Dương Quý về tới nhà ông Green nhưng trong đầu vẫn quanh quẩn mấy cảnh tượng tươi mát do câu nói kia gợi ra. Cậu thấy thực nhức đầu, mãi tới lúc vào bếp uống ly nước lạnh mới đỡ hơn được chút.

Về tới phòng, cậu lập tức ngả đầu lên chiếc gối mềm mại, nhưng trong tiềm thức vẫn bất giác hiện ra một khuôn mặt cùng ánh mắt đã bắt gặp trong vô tình kia. Dương Quý đột nhiên nhận ra, giây phút ấy có lẽ hai người họ giống nhau, đều là kẻ cô độc.

Cậu đoán có lẽ tính cách đối phương cũng không phải lầm lì như vậy. Nếu không có việc mọi người như con thiêu thân đâm đầu về phía anh thì có lẽ Adrian đã không thành vậy.Con người thực của Adrian sẽ là như nào nhỉ? Tưởng tượng nụ cười hiện lên trên môi đối phương, Dương Quý lại càng không thể ngủ nổi.

“Adrian.” Cậu vô thức khẽ kêu cái tên còn xa lạ này, nghiêng đầu dần thiếp đi.

* * * * *

Ngày thứ bảy sau khi tới Alytus, Dương Quý cuối cùng cũng hoàn thành công đoạn xới đất trước khi gieo hạt. Lúc này mặt trời đã xuống núi, cậu khóa cửa căn phòng ở nông trường rồi quay về nhà.

Lúc đi qua rặng cây sồi, cậu đội nhiên nghe thấy có tiếng loạt soạt ở phía trước truyền tới. Tiếng động loáng thoáng gần đó khiến cậu lập tức đề cao cảnh giác. Khi vật thể không rõ kia lại gần thêm, cậu mới nhận ra là một bầy cừu.

Khẽ thở phào một hơi, Dương Quý lại nhíu mày, “Chú Green rõ ràng đã đuổi cừu về chuồng rồi mà, sao lại còn ở đây?” Cậu đếm qua một lượt, ở đây ít nhất phải có mười mấy con cừu.

Chuyện này thực làm khó Dương Quý. Cậu không biết cách đuổi cừu mà cũng chẳng biết làm cách nào để bầy cừu này theo cậu về chuồng. Nhẽ nào phải đi gọi chú Green tới? Cơ mà cậu đi rồi thì bầy cừu này liệu có lại chạy đi nơi khác không?

Dương Quý do dự hồi lâu rồi mới vươn tay khẽ vuốt ve lớp lông mềm mại trên lưng cừu. Bầy cừu có vẻ không khó chịu. Thế là cậu quyết nhặt một cành cây lên, vừa đánh nhẹ lên bầy cừu, vừa hô to tính xua đám cừu về phía nông trường.

“Cậu đang làm gì vậy?”
Một giọng nói đột ngột làm Dương Quý giật bắn mình. Cậu quay phắt người lại, không ngờ thấy Adrian! Cả người cậu như bị ai đó không chế không tự chủ được mà căng cứng, “Tôi, tôi xua cừu về nông trường.”

Adrian nhìn bầy cừu rồi lại nhìn Dương Quý, hình như đã hiều ra chuyện gì đang xảy ra. Anh đi qua, nhóe nhẹ tai cừu, “Đây là cừu Romanov[2] còn bên nông trường chú Green nuôi là cừu Texel[3]. Loài cừu này so với bên nông trường có tai to với dài hơn một chút, màu lông cũng nhạt hơn.” Anh chỉ tai cừu rồi nói với cậu.

Giờ thì còn gì không rõ ràng nữa đây. Mặt Dương Quý đỏ bừng. Cậu đã nhận nhầm cừu còn tính bắt về nông trường, cuối cùng bị chủ nhân người ta “bắt tận tay cả người lẫn chứng” thế này. Hơn nữa, chắc chắn lúc nãy anh đã thấy bộ dạng xua cừu ngốc nghếch của cậu rồi. Cậu đột nhiên nhớ ra quần áo mình giờ dính không ít bùn đất, tóc tai thì mướt mồ hôi bết dính trên trán. Thật sự không có tí hình tượng gì cả.

“Ôi…… Thật sự xin lỗi. Tôi nhầm, cứ tưởng là cừu bên nông trường.” Nói xong vội ném cành cây trong tay đi như cầm phải khoai lang nóng.

So với sự không tự nhiên của Dương Quý, Adrian lại không hề tức giận, “Cũng không phải lỗi của cậu, là do Dies không làm tốt nhiệm vụ của nó.” Vừa dứt lời, một chú chó núi lông đen[4] không biết từ nơi nào phóng tới, chạy vòng tròn quanh Adrian. Anh như trách phạt mà khẽ vỗ lên đầu nó, “Đi trông coi bầy cừu đi.”

Dies như nghe hiểu lời chủ nhân, chạy xung quanh mấy chú cừu bỏ trốn sủa vang. Bầy cừu dần dần di chuyển theo dẫn dắt của nó, chỉ để lại mình Dương Quý lúng túng đối mặt với Adrian.

“À……. Cảm ơn.” Dương Quý dám chắc bộ dạng mình lúc này trông rất ngu ngốc, nhưng cậu thật sự không biết nói gì. Song dù là vậy, trong lòng cậu cũng không muốn lập tức rời đi.

[1] Võ Sambo: là một môn thể thao võ thuật và chiến đấu của Nga. Nó bắt nguồn từ Liên bang Nga thời Liên Xô. Từ “Sambo” là một từ ghép của samozashchita bez oruzhiya, có nghĩa đen là “tự vệ không vũ khí”. Sambo là một môn võ tương đối hiện đại, do sự phát triển của nó chỉ mới bắt đầu vào đầu những năm 1920 khi Hồng quân Liên Xô muốn cải thiện khả năng chiến đấu tay đôi.

[2] Cừu Ramanov:



[3] Cừu Texel



[4] Chó núi lông đen:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau