ALYTUS

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Alytus - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Dương Quý từng tưởng tượng mùi vị đôi môi Adrian không biết bao nhiêu lần. Cậu giờ như kẻ chết đói đột nhiên nhìn thấy thức ăn, tất cả sức lực trong cơ thể đều dồn về phía môi. Cậu vội vã gặm cắn, hai tay ôm đầu đối phương, mút lấy đôi môi anh không theo trình tự nào cả. Nếu nói thoải mái thì chắc cậu cũng không cảm thấy nhưng thật sự không kiếm chế được ham muốn gần gũi người này. Có lẽ do nhịn quá lâu rồi.

Adrian ôm eo cậu. Đối với thế tiến công như vũ bão của Dương Quý, anh chỉ hé miệng phối hợp, thè lưỡi để cậu quấn quýt, biến những cái cắn theo bản năng dã thú thành nụ hôn triền miên.

Mãi tới khi Dương Quý hôn đến cằm cũng mỏi mới từ từ dừng lại, lý trí lúc này cũng trở về. Cậu rút lưỡi khỏi miệng anh, bắt đầu thấy xấu hổ.

Adrian buông bàn tay đang ôm cậu ra, mò xuống dưới đệm lấy tuýp kem bôi trơn cùng bao cao su, uyển chuyển biểu đạt ý nghĩ: “Em có muốn dùng mấy thứ này với anh không?” Lửa dục vọng trong mắt anh cũng muốn đốt Dương Quý cháy rồi. Cậu giờ anh nói gì thì nghe nấy thôi, có điều cậu chỉ cầm lấy tuýp bôi trơn, “Nếu anh tin em thì chúng ta không cần cái kia. Nghe bảo làm trần..... phê hơn.” Cậu đỏ mặt nói xong câu này liền thấy anh nhét tuýp bôi trơn vào túi quần.

“Lên giường đi.” Adrian nhấc hông Dương Quý lên. Hai chân cậu kẹp lấy eo anh, theo bản năng ôm lấy đầu anh.

Từ tầng một lên tầng hai, Adrian đi không quá vội vã, vừa đi vừa để Dương Quý cảm nhận nơi cứng rắn của anh. Vì chân Dương Quý đang quặp trên hông anh nên phía dưới vừa đúng dán vào nơi riêng tư của Adrian. Lúc đi không ngừng cọ sát, kích thích Dương Quý đến mức chỉ có thể kẹp chặt chân lại.

Dương Quý thở hổn hển bị Adrian đặt xuống giường. Không chờ cậu cởi đồ ra, anh đã nhào tới đè cậu xuống. Không còn vẻ bình tĩnh trước đây, Adrian lúc này không thèm thu lại khí thế của mình, tóm cổ tay Dương Quý kéo lên đỉnh đầu, hung hăng hôn môi cậu. Nếu nói nụ hôn lúc trước của Dương Quý là đang bộc phát những cảm xúc bất ổn thì nụ hôn lúc này của Adrian không khác gì một vị vua tóm được con mồi, giờ bắt đầu thưởng thức tiệc ngon.

Anh không dừng lại quá lâu ở cánh môi đã sưng đỏ. Anh liếm mút dần dần xuống cằm, xuống cổ cậu, để lại hàng nước bọt thấy rõ như đánh dấu chủ quyền. Một tay trực tiếp mò tới ngực Dương Quý, nắn ấn một bên ti cậu.

Tay Dương Quý bị anh giữ lấy có chút đau, xương quai xanh bị anh cắn cũng có chút đau, điểm mẫn cảm trước ngực cũng đau, phía dưới cũng đau. Nhưng giờ cậu chỉ phát ra những tiếng rên rỉ khó kiếm chế, cả người nhũn như con chi chỉ, mặc anh chà đạp.

“Xoẹt -----“ Tiếng xé vải âm vang rõ rệt. Dương Quý ngẩng phắt đầu lên, thấy áo mình đã bị anh xé nát, tiếp đón cậu là đầu lưỡi ẩm ướt của Adrian.

Đối phương liếm mút đầu ti cậu, hôn lên nốt ruồi cạnh đó, “Từ lần đầu nhìn thấy nó anh đã muốn làm thế này rồi.” Lời Adrian như một tiếng than thở.

Dương Quý vừa thèm vừa ngượng. Adrian nói ra mấy lời tình yêu thì sức chiến đấu cũng tăng vọt, Dương Quý không cách nào chống đỡ nổi. Cậu bỗng nhận ra, có lẽ anh cũng bị giày vò như cậu, thậm chí còn phải nhịn hơn cậu, thế nên giờ bùng nổ thành ra khủng bố thế này.

Đầu ngực bị ngậm lấy, hàm răng trắng bóc nhay nhay kéo đầu ti. Bên còn lại bị ngón tay thô bạo xoa nắn. Dương Quý run rẩy mãi mới thốt được một câu, “A. Nhẹ, nhẹ chút....”“Gọi Adri.”

Dương Quý chớp chớp đôi mặt ửng đỏ, ôm lấy cánh vai rộng của anh, “Adri, ừm ~” Tiếng cậu bất giác trở nên nũng nịu, đầy mùi dâm dục. Bàn tay từ bấu víu áo anh chuyển sang vuốt ve lớp cơ bắp săn chắc.

Chờ tới lúc đầu ngực Dương Quý sưng đỏ, Adrian mới di chuyển dần xuống, liếm cái rốn lõm của cậu, đồng thời đưa tay cởi quần Dương Quý.

Quần cậu bị tụt xuống, cả quần lót cũng đi theo. Chân Dương Quý bị tách ra, Adrian chen vào giữa hai chân, không chút do dự kéo bàn tay đang che chỗ riêng tư của cậu ra.

Dương Quý không ngờ hôm nay sẽ tiến triển nhanh như vậy. Thân dưới đột nhiên lộ ra trước mắt anh làm Dương Quý có chút bối rối. Cậu không dám nhìn nét mặt anh, chỉ đành cam chịu nhắm chặt mắt lại.

Chỉ là cậu không biết anh cũng đã sớm tưởng tượng đến khung cảnh này. Adrian trước giờ chưa từng nghĩ mình muốn làm tình cũng một người như bậy giờ, hay có thể nói trước khi gặp Dương Quý, anh chưa từng nghĩ tới chuyện làm tình.

Bản năng tình dục đối với anh mà nói vừa xa xôi vừa lạ lẫm. Anh trước giờ chưa từng hứng thú với ai. Tuy cơ thể có lúc cũng có nhu cầu sinh lý, dù sao anh cũng là một thằng đàn ông gần ba mươi tuổi, nhưng anh cơ bản cũng chỉ dùng tay xử lý thôi.Adrian còn nhớ cái hôm tắm nhờ ở nhà ông Gree, sau khi tay Dương Quý xoa thuốc lên lưng anh, đêm đó lần đầu tiên trong đời anh có mộng xuân.

Anh còn nhớ rõ mình ôm Dương Quý, tại ngay trên giường cậu, hung hăng đâm mông cậu rồi bắn ra. Lúc tỉnh lại anh thất vọng vô cùng. Còn bây giờ, cảnh trong mơ đã thành hiện thực rồi!

Anh nhìn nửa dưới người Dương Quý. Ánh mắt đưa từ cánh môi hơi nhếch của cậu xuống hai điểm dựng thẳng trước ngưhc, rồi lại xuống đường eo thon, cuối cùng dừng lại ở trước hàng.

Lông mu của Dương Quý khá dày. Cây gậy th*t xinh xẻo dựng thẳng đứng giữa bụi cỏ đen. Hai chân cậu hơi run run, dường như đang có những phản ứng chân thật nhất đối với những gì chưa xảy ra.

Adrian thỏa mãn đưa tay nắm lấy bé Dương Quý, tay còn lại xoa nắn mé đùi cậu. Chẳng cần anh làm gì thì bé con trong tay đã giật giật rồi bắn ra.

“Ôi ôi.....” Dương Quý lấy tay che mặt. Mất mặt quá đi, cậu thế mà lại bắn ra như vậy! Ai bảo anh là người cậu ngày nhớ đêm mong chứ. Người như vậy chạm vào phía dưới của cậu thì sao cậu có thể không khích động! Thế nên bắn ra cũng là dễ hiểu. Đà điểu Dương Quý tự tìm lý do cho mình.

Adrian cũng không ngờ sẽ vậy, thế nhưng anh lại vui vẻ lạ thường, “Cơ thể mẫn cảm quá nhé.” Anh cười thơm lên môi cậu, đồng thời cởi quần mình ra.

Dương Quý đón nhận nụ hôn nồng nàn, cũng nhìn thấy việc tay anh đang làm. Cậu vốn sớm đã muốn cởi quần anh xem cây súng trong truyền thuyết nhưng áp lực từ phía anh làm cậu rối loạn, chỉ có thể nhũn người mặc anh làm. Dù sao chỉ cần là Adrian thì muốn làm gì cậu cũng được.

Tiếng phéc-mơ-tuya kéo hút lấy mắt cậu. Cậu lén lút ngước lên, thấy quần Adrian đã tụt xuống dưới đầu gối, quần lót lơ lửng giữa đùi. Thế là cảnh xuân cứ vậy tồng ngồng lộ ra.

Lớp lông tơ màu vàng nhạt, dương v*t thô dài dựng đứng, bao quy đầu màu da nhạt cực đại chĩa về phía người nằm trên giường. Dương Quý nuốt nước bọt. Cảnh trước mắt thực quá poster GV!

Tất cả ngại ngần đều trong tích tắc ấy biến mất. Dương Quý như bị thôi miên bò về phía cảnh đẹp kia. Dưới ánh mắt xanh nhạt của Adrian từ từ lại gần cội nguồn sự nam tính ấy.

Chương 22

Cậu tham lam vuốt ve bắp đùi Adrian. Phần thân dưới của anh cũng có sắc trắng đá cẩm thạch như những nơi da thịt khác, làm cậu không dám đưa tay chạm tới, chỉ khe khẽ lấy chóp mũi cọ cọ.

Dương Quý hơi nghiêng đầu, liếc mắt nhìn hai viên thịt lớn nặng trịu rủ xuống, hấp dẫn cậu đưa tay vuốt ve. Cậu hé miệng định ngậm lấy dương v*t trước mặt thì bỗng một bàn tay giữ trán cậu lại.

Adrian ngăn cản cậu, nhìn đôi mắt ướt nước thèm thuồng của cậu. Anh trầm giọng bảo: “Anh không muốn bắn trong miệng em. Lần đầu nên ở bên trong em chứ.”

Mặt Dương Quý đã đỏ đến không thể đỏ thêm được nữa. Cậu ngoan ngoãn nghe theo lời anh nằm sấp lên giường, mông hơi chổng lên. Tuy tạo dáng vậy trước mặt Adrian thật sự rất ngượng nhưng cậu vẫn làm. Một Adrian trên giường như này tuyệt đối không ai có thể chống lại nổi.

Tách mở hai chân cậu, lỗ nhỏ núp giữa đôi gò bông căng tròn bị Adrian lấy ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve. Đầu ngón tay mớn trớn dọc theo nếp nhăn bí ẩn, sau đó dần tiến vào giữa.

“Ô!” Người Dương Quý run lên, theo bản năng siết chặt cơ vòng. Adrian ngồi giữa hai chân cậu, ngón tay vừa tiến vào được một chút đã bị đẩy ra. Anh lấy tuýp kem bôi trơn, do không khống chế được lực tay nên đổ rất nhiều lên giữa mông Dương Quý.

Chất dịch trong suốt theo khe hở chảy xuống, rất nhanh đã rớt lên giường. Adrian vận dụng hết khả năng tự chủ mình có để ngăn bản thân không đem dương v*t đã sưng tấy chen vào giữa hai chân cậu cọ sát. Anh thậm chí còn không dám sờ vào thân dưới. Tuy anh đang cố hết sức tỏ vẻ bình tĩnh nhưng có trời mới biết anh giờ đã sắp phát điên rồi!

Ngón tay dính kem bôi trơn mặc kệ tất cả, trực tiếp chọc vào lỗ nhỏ đang ngậm chặt. Tay còn lại của anh vuốt ve tinh hoàn bên dưới rồi chuyển ra trước an ủi gậy th*t đã lại cương cứng của Dương Quý.

Dương Quý chôn đầu vào gối, siết chặt nắm tay. Cậu cảm nhận được một ngón tay của anh đã hoàn toàn đi vào trong. Lúc này cậu bắt đầu thấy hối hận sao trước mình không tự lấy tay nới lỏng phía sau, như vậy giờ tay anh không phải khó khăn đi vào như này.

Đưa đẩy vài lần đơn giản xong, Adrian vốn muốn nhét thêm một ngón tay nhưng Dương Quý lại run run eo, hơi lắc lắc mông mình, chỉ vì bàn tay đang xoa nắn dương v*t cậu của anh thực quá kích thích, “A ~ A ~ Adri ~”

Trán Adrian đã nổi gân xanh. Anh vốn nhịn rất vất vả rồi mà cậu còn lắc mông như nay. Bàn tay đang xoa nắn thân dưới của Dương Quý cuối cùng cũng dừng lại, chuyển sang vỗ vỗ hai mông cậu. Ngón tay thứ hai cũng theo thế tiến vào.

“Dương, thả lỏng nào, bé yêu.” Adrian cố nói một cách dịu dàng nhất, không chờ cậu thích ứng đã đẩy luôn ngón thức ba vào.

“À, Ad, Adri. Chờ chút.” Dương Quý hít thở dồn dập, muốn quay đầu lại nhìn anh.

Mà Adrian đã lấy tay đẩy thêm dịch bôi trơn vào trong, vừa ra vào vừa nới rộng động nhỏ. Chuẩn bị được một lúc, anh cúi xuống nhìn phần thân cứng rắn của mình, do dự không biết có nên thêm ngón thứ tư không.

Có lẽ do dùng nhiều bôi trơn hoặc cũng có thể do cơ thể Dương Quý thích ứng tốt. Đợi ngón tay thứ tư hoàn toàn cắm vào thì lỗ nhỏ cũng đã nới rộng vừa đủ.

Adrian không chờ nổi nữa, lập tức rút tay ra, đỡ dương v*t cắm thẳng vào lỗ nhỏ của cậu.
“A!” Dương Quý hoảng hốt kêu lên vì anh thật sự không cho cậu chút thời gian nào để thích ứng đã đâm thẳng vào. Mà cậu không biết thực ra Adrian chỉ mới vào được một nửa vì bên trong Dương Quý chặt quá.

Anh tóm lấy hai cánh mông bên dưới tách mở nó ra, thẳng lưng dần dần đẩy phần dương v*t còn ở ngoài tiến vào. Phần cơ bụng siết chặt lại càng lộ rõ múi. Lớp lông mu vàng nhạt dưới háng bị mồ hôi làm ướt sũng, cọ cọ mông Dương Quý. Điều này chứng to vật lớn kia đã vào hết rồi.

Adrian không biết phải miêu tả khoái cảm lúc này như nào. Cả dương v*t anh được lỗ nhỏ nóng bỏng mềm mại của Dương Quý bao bọc, vách thịt tham lam nuốt lấy gậy th*t thô to. Anh nhịn không nổi nữa, hai tay tóm lấy mông cậu, hung hăng đâm chọc.

Dương Quý ôm gối, “A, A, quá.... Ừm, không, không được, ai ~” Cậu giờ mới biết thứ hung khí trong cơ thể to như muốn đâm thủng người cậu vậy. Cảm giác đê mê theo từng cơn co rút cơ bắp lan dần ra khắp người. Cặp mông nhếch cao giờ cũng đã xúi lợ nhũn xuống.

Cả người Adrian phủ trên lưng Dương Quý. Từ ngoài nhìn vào chỉ thấy tấm lưng rộng của anh cùng cặp mông tròn mẩy đang dồn dập đưa đẩy như máy đóng cọc.

“A ~ A, Adri. Anh, anh sắp đâm thủng em rồi. Ha a ~” Dương Quý phóng túng rên rỉ. Nước bọt chảy khỏi miệng cậu lại bị Adrian ở phía sau nhào qua thè lưỡi nuốt vào.

Chiếc giường lắc lư theo chuyển động của hai người. Trên đệm, tinh hoàn cùng dương v*t của Adrian đập thẳng vô lỗ nhỏ nhớp nháp của Dương Quý. Dịch bôi trơn dính dớp rớt xuống chỗ riêng tư giữa hai người, tạo nên tiếng lẹp nhẹp lẹp nhẹp mỗi lần anh đưa đẩy.

Thân dưới của Dương Quý cọ sát ga giường, rất nhanh đã bắn ra. Đây đã là lần thứ hai cậu xuất tinh. Adrian cảm thấy lỗ nhỏ bỗng siết lại thì theo đó rút ra. Anh lật người cậu lại, theo thế tiến công từ chính diện.

Hai mắt Dương Quý mơ màng nhìn Adrian, nhìn mái tóc màu hạt dẻ đẫm mồ hôi của anh, lồng ngực và cơ bụng trắng ngần phập phồng, cùng phần háng đang hung hăng đánh vào mông cậu. Cậu cảm thấy trong người như có lửa đốt, không kìm được lắc lư hông, dâm đãng siết lấy eo Adrian muốn nhiều hơn.
Adrian cũng bị hành động không an phận này của cậu châm lửa. Anh vắt hai chân cậu lên vai mình, nắm lấy cổ chân tăng tốc tiến công, cũng chẳng thèm khống chế bản thân nữa. Cảm giác thấy mình sắp bắn, Adrian ưỡn hông, gầm nhẹ “Fuck” rồi chất dịch đặc nhầy bắn thẳng vào sâu trong lỗ nhỏ của cậu.

Adrian sau khi giải phóng xong lại không lặng lẽ hưởng thụ dư vị mà rút ngay dương v*t ra. Tinh dịch vì không có gậy th*t che chắn bắt đầu tràn ra ngoài. Adrian đưa tay ấn vào trong lỗ nhỏ.

“A ~” Dương Quý siết mông lại nhưng vẫn như cũ không cản nổi thế tiến công của ngón tay anh. Rất nhanh mấy ngón tay đã lại quấy nhiễu bên trong lỗ nhỏ, kích thích bé Dương Quý xúi lợ phía trước giật nảy. Nhưng dù sao cậu cũng đã bắn ra hai lần nên không thể nhanh chóng cương lại.

Adrian rút ngón tay ra, lấy tinh dịch phía trước của cậu bôi lên dương v*t mình. Không sai, làm mấy cái này xong anh lại cương rồi. Thân thể đồng trinh bao nhiêu năm, bao nhiêu sức lực tích tụ lại sau khi khai trai vẫn còn lâu mới phát tiết hết. Anh kéo cặp chân đã mềm nhũn của Dương Quý, đẩy eo lại một lần nữa tiến vào.

Lần này không dữ dội như lần trước mà anh tiến vào thật chậm, thậm chí còn ôm mông Dương Quý tìm tòi phương hướng khác. Lỗ nhỏ sưng tấy lại bị chen đầy. Dương Quý đáng thương còn chưa kịp hồi phục đã lại bị quấn vào lưới tình dục của đối phương.

gậy th*t thô to chôn chặt trong lỗ nhỏ, khe khẽ ấn vào điểm mẫm cảm của Dương Quý, làm cậu lại siết chặt Adrian hơn. Anh ôm lấy Dương Quý, dùng tư thế ngồi đối mặt nâng mông cậu đâm vào nơi sâu nhất.

“Ôi......” Dương Quý mềm nhũn ôm lấy cổ anh, đưa lưỡi hôn môi anh. Cậu híp mắt nhìn hàng lông mi dài của Adrian, khẽ cọ lên sống mũi cao thẳng của anh.

Adrian phát hiện Dương Quý thật đúng là nhóc hư hỏng. Dù lúc này đã bị anh làm cho cả thân vô lực nhưng vẫn trêu ghẹo anh, thật không kiêng nể gì như ăn phải thuốc kích thích. Thế là anh lại nâng mông cậu hung hăng đâm chọc.

“A A! Không, Adri ~ Không được rồi!” Dương Quý lại bị anh đâm thẳng vào điểm mẫm cảm đành giương cờ đầu hàng, nức nở cầu xin. Cậu cố nhấc người tính để dương v*t đang không ngừng tiến công rời khỏi cơ thể mình nhưng số định trước thất bại. Adrian cao lớn nắm chặt eo cậu. Sự giãy dụa của Dương Quý chỉ càng làm thứ xấu xa trong người cậu cảm thấy thoải mái hơn mà thôi. Cậu giãy dụa mấy cái liền đã không còn sức lực, chỉ đành tựa vào lòng anh nức nở.

Adrian ôm Dương Quý để cậu ngồi lên đùi mình, điều chỉnh vị trí trên dưới, để dương v*t cắm vào được nhanh hơn sâu hơn. Dương Quý không chịu nổi chỉ đành đổ người lên thân anh, siết mông cắn nuốt gậy th*t của anh.

Chỉ thấy giữa hai cánh mông tròn trịa là một vật lớn bóng nhẫy nhạt màu ra ra vào vào. Bàn tay lớn của anh ôm lấy mông cậu. Lỗ nhỏ tham lam của cậu không ngừng nghỉ hút lấy dương v*t của anh. Chất dịch cũng theo đó chảy khỏi lỗ hậu, rớt xuống tinh hoàn căng đầy của Adrian.

Dương Quý thở dốc, bị anh đặt lại lên giường. Cậu nằm nghiêng người bị Adrian ôm từ phía sau, một chân hơi gập lại để ra trước. Vật lớn nóng bỏng không biết mệt mỏi kia lại từ sâu tiến vào, mạnh mẽ đâm chọc, chọc đến Dương Quý há miệng không phát nổi ra tiếng. Cậu thực sự không còn chút sức nào nữa rồi.

Adrian xoa xoa đầu gối Dương Quý, tay còn lại mân mê đầu ngực cậu. Anh đùa bỡn một lúc, tới lúc cảm giác lên đỉnh tới liền sung sướng bắn ra.

Dương Quý vô tri vô giác co lỗ nhỏ nuốt lấy tất cả tinh dịch của anh rồi nhanh chóng bắn ra lần ba. Nửa người dưới của cậu giờ toàn là nước bọt, kem bôi trơn cùng tinh dịch. Ngực và mông thì vừa đỏ vừa sưng. Lỗ nhỏ bị ma sát thời gian dài cũng đã tê dại, “Adri.....” Cậu bất giác nỉ non, là sự thân mật chỉ có giữa hai người yêu nhau.

Adrian hôn lên lưng cậu, lên cổ và gáy cậu. Anh không vội vàng rút ra mà đưa tay mớn trớn khắp người Dương Quý, để mùi của anh bao trùm cả cơ thể cậu, tuyên bố chủ quyền của mình.

Chương 23

Dương Quý thật sự mệt quá rồi, ngả đầu xuống liền ngủ. Thể lực Adrian tốt hơn cậu, bản chất thú tính trỗi dậy, suýt còn muốn thêm lần nữa. Nhưng rồi anh nghĩ tới phía sau Dương Quý đã tấy đỏ, chỉ đành ngừng chiến.

Adrian ôm Dương Quý đã ngủ sâu vào phòng tắm, lấy hết tinh dịch trong lỗ nhỏ ra, giúp cậu tắm rửa sạch sẽ rồi còn sấy tóc cho cậu. Sau khi Adrian chuyển lực chú ý thì lửa tình cũng dần dần tắt. Anh bế Dương Quý lên giường, lấy thuốc đã chuẩn bị sẵn từ trong ngăn kéo tủ ra, bôi lên phía sau cho cậu. Anh kiếm chế không để ánh mắt mình lưu luyến tại nơi mê hoặc ấy nhưng ngón tay lại không thể ngừng cảm nhận sự mời gọi từ lỗ nhỏ.

Khả năng kiềm chế trước giờ anh luôn tự hào sau khi nếm thử trái cấm liền biến thành không chịu nổi một kích. Anh bất đắc dĩ than nhẹ, cầm một lọ thuốc khác bôi lên những chỗ thâm tím ở eo cậu.

Dương Quý ngủ một mạch tới tám giờ tối. Lúc tỉnh lại cả người cậu đau nhừ, lỗ nhỏ phía sau hơi co là cảm thấy rát rát. Cậu cúi đầu nhìn cánh tay đang vắt ngang eo mình, khó khăn xoay người lại. Khuôn mặt chìm trong giấc ngủ của Adrian đập ngay vào mắt cậu.

Cửa sổ trong phòng ngủ bịt kín, chiếc đèn đầu giường có bật. Adrian dưới ánh đèn tù mù có một sự hấp dẫn khác lạ. Tấm chăn mỏng chỉ che lại bộ phận quan trọng. Đôi chân dài rắn rỏi, thắt lưng mạnh mẽ cùng lớp lông tơ trước lồng ngực, tất cả đều khiến Dương Quý thèm muốn. Cậu lê cặp mông “trọng thương” mong mỏi tiến vào lòng anh.

Ngón tay cậu đặt lên lồng ngực mê người, chạm vào đầu ngực anh rồi trộm nhìn mặt Adrian.

Quả nhiên, Adrian rất nhanh liền mở mắt. Khuôn mặt tuấn tú ấy lúc này hoàn toàn tập trung về phía Dương Quý, làm cậu vừa thỏa mãn vừa tự hào. “Anh là của em.” Dương Quý kiêu ngạo nói, thơm lên môi anh.

Adrian để mặc cậu nằm trong lòng mình sờ loạn hôn loạn. Mà thân dưới hai người chỉ cách nhau một lớp chăn mỏng, rất nhanh Dương Quý đã phát hiện ra bên dưới anh thay đổi nên không dám làm loạn nữa, chỉ tựa vào người anh vẽ vòng tròn. “Khụ khụ. Anh chuẩn bị mấy món này từ lúc nào vậy?” Cậu hất cằm chỉ mấy món đồ ở đầu giường, kem bôi trơn, bao cao su cùng mấy tuýp thuốc.

Cậu đã tưởng tượng được vẻ mặt thu ngân lúc Adrian tới siêu thị mua mấy món đồ này. Mà như vậy sẽ không bị người ta đồn tin ra ngoài chứ? Dù sao tin đồn này cũng đủ chấn động.

Adrian hiểu ý cậu, đáp: “Lúc vào quận kiểm tra sức khỏe thì mua luôn. Lần đầu mua mấy thứ này, lúc đấy anh….. rất thấp thỏm.” Nói xong bên môi khẽ nở một nụ cười.

Dương Quý cọ cọ vào lồng ngực người đẹp, ghen tị chu miệng nói, “Bộ dạng thấp thỏm sao? Đó cũng là của em, không muốn để người khác nhìn thấy.”

Adrian cười lớn đến lộ cả hàm răng trắng. Người đàn ông cả người toát ra cảm giác dịu dàng này trực tiếp giật ngất Dương Quý. Dương Quý lúc này mới biết cuộc đời mình thế là trọn vẹn rồi.

“Sao đột nhiên hôm nay lại nói những lời thẳng thắn ấy? Vốn em còn tính cố lấy dũng khí chọc thủng tầng giấy mỏng này cơ.” Dương Quý thật sự không ngờ hạnh phúc lại tới bất chợt như vậy.Adrian vỗ về lưng cậu, giọng nói trầm thấp vang bên tai Dương Quý, “Anh cứ không rõ có phải mình thay đổi quá rõ rệt không, từ hôm đám cưới Yaren ấy, em chắc cũng cảm nhận được.”

“Đương nhiên rồi! Vừa khoe thân vừa vật nhau, làm em suýt nữa chảy máu mũi đó!” Trong giọng điệu lên án của Dương Quý có chút đắc ý.

“Hôm đó vốn cũng không định nhắc tới chuyện dạy võ, chỉ là lúc ở trong rừng chờ em thì nghe thấy em với người khác nói chuyện.” Adrian híp mắt tiếp lời, “Anh có lẽ phản ứng hơi chậm đối với chuyện tình cảm. Lúc đấy anh mới ý thức được mối nguy, bắt đầu sợ em bị người khác cướp mất. Dù sao anh không giỏi nói chuyện nên lợi dụng ưu thế ngoại hình….. ừm, đụng chạm em.”

Dương Quý nghe vậy thì bật cười, “Yaren bảo anh là đang quyến rũ em, không ngờ thật sự thế. Tuy mỗi lần đều nhịn đến khổ nhưng em cũng rất vui sướng. He he!”

Adrian bất đắc dĩ lắc đầu. Thực ra mỗi lần Dương Quý đều chỉ lo bản thân mình bị bại lộ ý xấu, thậm chí cả lần chạy vô nhà vệ sinh đó, căn bản không để ý tới Adrian. Anh rõ ràng cũng có phản ứng giống cậu, chẳng qua Adrian biết che giấu hơn thôi.

Anh chìm đắm trong sự ái muội và hưởng thụ cảm giác trêu chọc Dương Quý. Mãi tới khi cậu lần đầu từ chối lời mời, anh mới tỉnh táo lại, ngộ ra như này không thể kéo dài. Anh nhìn thẳng vào lòng mình, cũng biết mình thật sự muốn gì. Adrian không nói nhiều nhưng tuyệt đối là người thuộc phái hành động. Thật ra trước lúc Dương Quý gọi điện tới anh đã định hẹn lại lần nữa. Nếu Dương Quý còn từ chối, anh sẽ trực tiếp đến nhà ông Green tìm cậu.

Cũng may tất cả đều thuận lợi. Adrian như nguyện có được Dương Quý còn cậu cũng ôm được người đẹp về theo mong muốn.
Thời gian không còn sớm. Adrian xuống giường bê súp bí đỏ đã nấu xong lên.

Dương Quý vốn định xuống giường ăn. Cậu thấy mình cũng không yếu ớt đến mức đó, xong kết quả thì chỉ riêng ngồi dậy đã tốn của cậu nửa ngày trời, càng đừng nhắc tới đôi chân run lẩy bẩy căn bản không đi nổi. Thế là cậu chỉ đành nằm nghiêng người, ngoan ngoãn dựa vào gối tựa.

Adrian xé nhỏ bánh mì nướng rồi bỏ vô nước súp đặc, bón từng miếng cho Dương Quý.

Dương Quý ban đầu còn xấu hổ không dám nhìn anh, chỉ ảo não há miệng. Nhưng rồi có lẽ vì Adrian quá dịu dàng và quá nghiêm túc, cẩn thận từng chút một như đang đối đãi với bảo vật làm Dương Quý mềm lòng. Cậu vừa ăn vừa lén lút liếc anh. Ngẫu nhiên ánh mắt chạm nhau, hai người sẽ mỉm cười. Dương Quý bỗng cảm thấy có lẽ thiên đường cũng chỉ đến thế này thôi.

Dương Quý vừa ăn no liền bị Adrian cướp lấy một nụ hôn ngọt ngào. Anh liếm nước súp dính bên môi cậu, bớt cần dùng giấy ăn luôn!

Nhân lúc Adrian đi rửa bát, Dương Quý gọi điện cho ông Green báo tối nay mình không về, sẽ qua đêm ở chỗ Adrian. Ông Green ngừng nửa nhịp, “……. Người trẻ tuổi nên kiếm chế chút.” Nói xong lập tức cúp máy. Chỉ tiếc, lời dặn này cũng quá muộn rồi.

Adrian quay lại phòng ngủ. Dương Quý thấy anh quay lại nhanh vậy liền hỏi anh ăn hay chưa. Adrian đáp bảo lúc Dương Quý ngủ mình đã nấu nướng xong xuôi và ăn luôn rồi. Như vậy đợi bón cho Dương Quý xong thì anh có nhiều thời gian hơn để ở bên cậu.

Hai người lại nằm lên giường, trao cho nhau những lời tình yêu sến súa. Qua một lúc, Adrian tính thấy cũng đến lúc, cầm tuýp thuốc định bôi thuốc cho Dương Quý.

“Chờ, chờ chút!” Dương Quý lập tức ngăn lại, “Cái này bôi đằng sau sao? Tự em làm cũng được.”

“Cần bôi bên trong, em bôi không tiện đâu.” Adrian nói rồi liền bóp kem thuốc trắng sữa ra tay, bất chấp sự đấu tranh yếu ớt của cậu mà ôm người đặt lên đùi, khẽ tách mông cậu ra, đưa ngón tay vào trong.

Dương Quý mặt đỏ bừng. Rõ ràng cái gì cũng làm rồi nhưng giờ phút này cậu vẫn thấy xấu hổ và không được tự nhiên. Đặc biệt khi nghĩ tới Adrian đang nhìn nơi đó của mình, ngón tay còn, ừm —- tiến vào trong.

Adrian cảm thấy rõ lỗ nhỏ phía sau còn chặt hơn lúc trước, là kết quả do cơ bắp cậu bị sử dụng quá mức, xem ra đêm nay đừng nghĩ thì hơn. Anh vốn còn tưởng may ra được thêm một lần nữa chứ.

Chương 24

Bôi xong phía sau, Adrian chăm chú bôi tiếp thuốc tới những vết thâm tím cùng tấy đỏ khác trên người cậu. Dương Quý được bôi thuốc tới phát khổ. Mấy vết sưng đỏ mỗi lần Adrian chạm vào lại nhói đau nhưng rồi ngay lập tức kem thuốc mát lạnh được bôi lên. Cảm giác lúc nóng lúc lạnh giày vò làm cậu bật tiếng rên khe khẽ.

Adrian nghe thấy âm thanh đầy hàm ý này, bầu không khí bắt đầu ngập bong bóng hồng, “Cừu con hư hỏng.” Adrian gọi nhỏ đầy trìu mến.

Dương Quý lần đầu phát hiện ra tên gọi yêu trên giường phong phú đến thế, hoặc có lẽ là tài năng bẩm sinh đặc biệt của người phương Tây. Cái gì mà baby, honey, rượu ngọt, cải xoăn, Adrian đều gọi mấy lần rồi, nhưng anh thích nhất gọi cậu là cừu con. Mà vậy làm Dương Quý nhớ tới giấc mơ hôm bữa của mình, cảnh bị Adrian vắt sữa như vắt sữa cừu.

Về sau, cậu có nói với anh về họ tên của mình. Trong tiếng Trung, “Dương” trong tên cậu đồng âm với từ “cừu”. Thế là Adrian càng thích cách gọi này. Tuy đàn ông hai mươi mấy tuổi bị gọi vậy cũng đỏ mặt nhưng dẫu sau cũng chỉ gọi lúc hai người với nhau. Chỉ cần không ai khác nghe thấy thì anh thích là được.

Dương Quý lại ngả vào lòng Adrian. Lúc hai cơ thể chạm vào nhau, cậu mới nhận ra tấm chăn mỏng vắt ngang eo anh đã đi đâu mất rồi, giờ thân dưới hai người đang dính sát vào nhau!

Bàn tay anh lại bắt đầu hư hỏng, ngựa quen đường cũ cất vó về phía rừng đen, “Adri, em không được..... Mới bôi thuốc xong.” Dương Quý tóm lấy tay anh, lắp bắp giải thích.

“Anh biết rồi, nhưng chỗ này không cần bôi thuốc. Giờ nó cần được mát-xa thả lỏng một chút.” Anh một bên dỗ Dương Quý một bên nắm lấy điểm yếu của cậu, rồi lại kéo tay Dương Quý sờ lên thân dưới cương cứng của mình. Không sai đâu, anh lại cương rồi.

Dương Quý không biết mình nên khóc hay nên cười nữa. Cậu thuận theo xoa nắn cây súng lớn đang ngóc đầu chĩa thẳng mặt mình, vuốt ve lỗ nhỏ trên bao quy đầu, còn cả gân xanh trên phần thân, cùng với túi trứng to hơn cậu một vòng.

Adrian khẽ ngẩng đầu, đáp lại Dương Quý bằng những hành động tương tự, “Từ từ thôi. Chúng ta có thể để cảm giác đê mê này lưu lại dài hơn.”

Anh vuốt ve gậy th*t, từ tốn nắn bóp, giữa chừng sẽ nắm lấy phần gốc, đè lên bắp đùi. Dương Quý cũng làm theo anh, mà Adrian còn kề sát bên thủ thỉ lời tán tỉnh trắng trợn nữa.

Dương Quý ngất ngây chìm đắm trong bàn tay anh, “Sao anh biết nhiều vậy. Em, em cứ tưởng anh là người lãnh đạm, không biết nhiều về những thứ này chứ.” Nhẽ nào là thiên phú?

Adrian nghe vậy thì nhướn mày. Cái này là công lao của sách tuyên truyền “Bảo vệ sức khỏe và mát xa bộ phận sinh dục” ở trung tâm chăm sóc sức khỏe. “Chuyện tình ái vốn không có tội. Con người sẽ chỉ vì người khác mà trầm mê hoặc xa lánh thôi.”Adrian tự tin không thể nghi ngờ. Giống như Dương Quý đã thấy vậy, anh chính là vua trong lãnh thổ của mình. Vì thế nên anh mới có thể chỉ lo thân mình hai mươi mấy năm này, không chìm đắm trong cám dỗ xác thịt, đến khi gặp được đúng người cũng có thể tự do phóng thích tình yêu. Có lẽ trước khi nhận được cái gật đầu của đối phương sẽ có chút do dự và lo lắng, nhưng đó là chuyện bình thường, nên anh mới chu toàn mọi mặt, chuẩn bị hết thảy.

Dương Quý phát hiện, cậu càng hiểu thêm về Adrian càng cảm thấy anh mạnh mẽ, “Làm sao đây, em thấy mình càng lúc càng yêu anh rồi.” Dương Quý thủ thỉ. Đây là lần đầu tiên cậu trực tiếp biểu đạt tình yêu như này, “Ôi!” Lời cậu nói lập tức đổi lại một nụ hôn triền miên.

Hai người họ thở dốc, vuốt ve lẫn nhau, cuối cùng bắn ra trong tay nhau. Dù đã ngủ một giấc nhưng dù sao Dương Quý cũng xuất tinh liên tục nên thân dưới có hơi đâu. Cũng may Adrian cũng đã thỏa mãn, không trêu chọc nữa, chỉ khẽ ôm cậu, đưa tay vỗ vỗ rồi tắt chiếc đèn đầu giường.

Cuối tuần, Dương Quý nướng một giấc trên giường lớn nhà Adrian. Phạm vi hoạt động sau đó cũng chỉ giới hạn giữa phòng khách và phòng ngủ. Vì chỗ đó khi nằm sẽ thoải mái hơn nên Adrian không cho cậu đi lại khắp nơi thường xuyên.

Bữa ăn hôm đó đương nhiên do Adrian phụ trách. Dương Quý nằm nhoài người trên sofa quắp quắp ngón chân, mắt dán chặt lên bóng người đang bận rộn trong bếp. Cậu không cần phải chụp trộm nữa vì giờ có thể quang minh chính đại nhìn anh rồi. Tuy mông còn hơi rát nhưng cậu thực muốn thích chí cười thật to!

“Đang nhìn gì thế?” Có lẽ do Dương Quý nhìn quá chặt nên Adrian quay lại.
“He he he,” Dương Quý tựa cằm vào cánh tay, chớp chớp mắt: “Nhìn anh nấu món ngon cho em.”

Adrian cười, “Vậy em làm khó anh rồi. Chỉ có bánh nướng rau củ với cá và khoai tây chiên thôi.”

Dương Quý lật người lại, ngả đầu lên chiếc gối mềm mại, “Vậy em sẽ nằm chờ món ngon lên bàn nhé!”

Chờ tới lúc chính thức dùng bữa trưa, cậu mới phát hiện ra Adrian còn lảm riêng một bát cháo ngô cho mình. Trong nước cháo đặc còn cho thêm nho khô cùng hạt ngũ cốc, thơm ngon hơn trong tưởng tượng rất nhiều.

“Em bị anh nuôi béo mất.” Dương Quý vừa phồng má ăn vừa lùng bùng nói.

Adrian ngồi ở đối diện bỗng đưa tay lau nước cháo dính bên mép Dương Quý rồi liếm sạch đầu ngón tay, “Béo ăn mới ngon.” Nói rồi khóe mắt cong cong nhìn cậu.

Bàn tay đang cầm thìa của Dương Quý khẽ run. Đối phương đang dùng ánh mắt đầy hàm ý nhìn cậu làm cậu không biết nên nói tiếp thế nào. Đừng có đột nhiên ghẹo cậu như vậy có được không! Dương Quý mặt đã bắt đầu ửng đỏ chỉ đành cúi đầu chuyên tâm ăn cháo, không dám nhìn anh nữa.

Adrian nhìn Dương Quý ở trước mặt anh co người lại. Hóa ra cậu hay ngượng như vậy, làm anh muốn ôm cậu vào lòng hôn thật sâu. Những ham muốn bất chợt xuất hiện này không còn xa lạ với anh nữa, đặc biệt từ sau khi có quan hệ thân mật với Dương Quý, anh càng hận không thể ngày ngày dính chặt lấy nhau. Thật đúng là dục vọng vừa ngọt ngào lại vừa phiền não!

Mãi tới lúc trời tối mịt, Dương Quý buộc phải về nhà ông Green vì hôm sau còn phải đi làm. Adrian đưa cậu về tận nhà. Đến nơi, hai người trốn vào góc trước cửa, quấn lấy hôn thật lâu rồi với tách ra.

Vào nhà, Dương Quý chào ông Green đang ngồi ở sofa xem phim một tiếng rồi đi lên tầng. Cậu mở cửa sổ, thấy Adrian vẫn còn đứng bên dưới. Cậu vẫy vẫy tay về phía anh, mãi đến khi anh rời đi mới kéo rèm cửa lại.

Dương Quý tựa lưng vào tường, nhớ tới lời Adrian nói trưa nay. Anh mong cậu có thể tới ở chung. Adrian muốn ở chung nhà với cậu! Dương Quý xoa xoa khuôn mặt đã sắp cười tới cứng đờ. Cậu đương nhiên không từ chối rồi, thậm chí còn đã lên kế hoạch mai báo chuyện này với ông Green.

Chương 25

Công việc ở nông trường gần đây không quá bận rộn. Dương Quý lái máy gieo hạt đem rải hạt giống khắp mảnh đất trồng rộng lớn. Máy rung rung làm mông cậu tê rần, phải kê thêm cái ghế đệm mới thoải mái hơn xíu.

Đợi tới lúc cậu lái máy về chỗ căn phòng nhỏ trong nông trường thì cũng đã gần 12 giờ. Bình thường Dương Quý sẽ trực tiếp nhảy xuống nhưng hôm nay cậu không dám mạnh bạo như vậy. Cậu xoa xoa mông xuống xe, chỉ thấy Adrian từ trong đi ra. Anh thấy hành động của cậu thì định qua đỡ nhưng bị cậu kịp thời ngăn lại, “Không cần đâu, em ổn mà!”

Dương Quý ngượng ngùng cúi đầu, để anh dắt vào phòng. Trên bàn đã bày đầy đồ ăn. Hôm trước hai người họ đã bàn hôm nay sẽ ăn trưa cùng nhau. Dương Quý làm sandwich còn Adrian sẽ mang bánh nướng rau củ cùng bánh mì nướng bơ đường.

Sức ăn của Adrian lớn hơn Dương Quý rất nhiều, thế nên lúc làm sandwich cậu làm một chiếc to một chiếc nhỏ. Cậu ăn hết chiếc sandwich bé cùng một miếng bánh nướng là no, liền ngồi ngắm con người đến ăn cũng đẹp trai trước mặt, bỗng nhớ ra, “Hôm nay em không thấy chú Green đâu cả.”

“Lúc sáng anh có gặp chú ấy bên bờ sông,” Adrian ngừng ăn, nói: “Cũng nói chuyện em muốn chuyển đi với chú ấy rồi. Chiều bọn mình qua dọn đồ.”

“Hả?” Dương Quý sửng sốt, “Đã nói xong rồi?”

Adrian đang dọn bát đĩa, ngẩng đầu lên: “Sao thế, em không muốn ở cùng anh à?” Anh buông đồ trong tay xuống, chặn Dương Quý ở góc bàn, đem khuôn mặt tuấn tú áp sát lại.

“Đương, đương nhiên không rồi!” Dương Quý theo bản năng ngừng thở, “Em chỉ không ngờ chú Green không hề có chút ý định nào giữ em lại. Dù sao em cũng nấu cho chú ấy ăn tôi mấy tháng nay rồi!”

Adrian nghe vậy mới thả tay xuống, tiện thơm lên má Dương Quý, “Chứng tỏ chú ý rất yên tâm giao em cho anh.”

Dương Quý gãi đầu. Lời này sao nghe kỳ kỳ.

Sau khi ăn xong, Adrian phải dắt đàn cừu về chuồng rồi mới lái xe tới nhà ông Green giúp Dương Quý thu dọn đồ đạc được. Thế nên anh cũng không lưu lại lâu đã đi luôn.

Dương Quý nghỉ ngơi một lúc lại lái máy đi bón phân. Nếu cậu làm nhanh thì càng sớm được tan làm.

Tầm hơn bốn giờ chiều, Dương Quý xong việc về nhà, trước hết vào bếp thái rau nấu súp. Lúc cậu vặn nhỏ bếp, định đi lên tầng thì Adrian tới nên hai người cùng lên. Đồ đạc cần thu dọn khá đơn giản, chủ yếu là chút quần áo hàng ngày.

Dương Quý vừa dọn đồ dùng vệ sinh cá nhân xong đi ra thì thấy Adrian nhìn đăm đăm một cái ngăn kéo, trong tay còn cầm thứ gì đó. Cậu lại gần mới nhận ra đó là quần lót của mình!

Chiếc quần boxer xám vô cùng bình thường bị Adrian sờ nắn trong tay. Anh còn tập trung quan sát nó tới mức không nhận ra cậu tới gần.Dương Quý giật quần lót lại nhét vào ngăn kéo, thẹn đỏ mặt đẩy anh về phía tủ quần áo bên cạnh, “Giúp em thu dọn quần áo đi!”

Chờ tới lúc hai người xách hành lý xuống tầng thì ông Green đã cầm bát súp rau, ngồi chễm chệ ở sofa bắt đầu ăn rồi. Ông thấy hai người thì hừ một tiếng, “Nếu không ở nữa thì tiền công sẽ trả cậu 600 Euro. Chìa khóa không cần trả lại, vốn cũng là của Adrian dùng lúc trước.”

Dương Quý và Adrian nhìn nhau, cười nói với ông Green: “Vâng, tôi cũng định hàng tuần mang đồ ăn bọn tôi nấu qua cho chú. Có chìa khóa càng tiện.”

Ông Green nhìn bữa tối trên tay, “Phải cho thêm sữa chua với bơ vào.”

“Dạ.” Dương Quý và Adrian đồng thanh đáp.

Đi xe tầm mười phút là tới nhà Adrian. Anh cất xe vào gara còn Dương Quý cầm chìa anh đưa qua mở cửa. Cậu xách hành lý, nhìn khung cảnh quen thuộc trước mắt, bỗng có cảm giác như trở về nhà.

Không đợi cậu cảm thán lâu, một vòng tay đã từ phía sau siết lấy eo cậu, một nụ hôn cũng theo đó mà tới.

Đầu lưỡi Adrian vội vã tìm kiếm bờ môi Dương Quý. Hơi thở nóng rực phả tới. Dương Quý nắm lấy bàn tay lớn bên hông mình hơi ngả về sau. Chút thấp thỏm, hoang mang trong lòng cậu lập tức tan thành mây khói.
Cậu lúc trước còn nghĩ mình dính anh quá, cứ cảm thấy Adrian hôm nay so với hôm qua thiếu thiếu gì đó. Rõ ràng bản thân cậu vừa nhìn thấy anh đã muốn nhào tới ôm hôn nhưng Adrian thì chỉ có thơm nhẹ lên má cậu một cái lúc trưa nay, không nhiệt tình chút nào.

Không sai, thực sự quá khác biệt so với hôm qua, dọa Dương Quý còn lo lắng tưởng anh nhanh vậy đã chán cậu. Cũng may bây giờ Adrian đã có cậu câu trả lời thẳng thắn nhất. Chắc có lẽ anh chẳng qua đã khống chế bản thân mà thôi?

Dương Quý nghĩ vậy liền không xoắn xuýt nữa. Cậu quay đầu lại quấn lấy lưỡi anh, nhiệt tình đáp lại nụ hôn. Mãi tới khi Adrian cởi quần cậu, ngón tay mò ra sau thì Dương Quý mới hơi giãy dụa.

Tất nhiên chút giãy dụa của cậu chỉ càng làm tăng thêm kích thích, đến cuối thì cậu vẫn bị Adrian to lớn đè xuống làm một nháy. Sau đó cả người vô lực được anh bế lên giường. Đến khi Adrian đi nấu cơm thì Dương Quý đỡ eo đi tắm.

Chờ cậu lau khô tóc thì bắt đầu dọn quần áo từ trong hành lý ra. Nhà Adrian chỉ có một phòng ngủ một giường. Tủ quần áo cũng chỉ có một nhưng lại rất to. Cậu thò đầu vào ngó, thấy anh đã dọn dẹp để chừa nửa tủ ra cho cậu.

Dương Quý kéo ngăn tủ, nhìn thấy quần lót của anh. Một số là quần thể thao mà cậu hay thấy lúc ở phòng tập luyện. Đa phần đều màu đen, không có họa tiết gì cả. Cậu lấy tay đo thử, không thể không thừa nhận to hơn cậu không phải chỉ một số.

Quần áo cũng vậy. Đồ Dương Quý mặc thấy rộng thùng thình thì lại vừa in với anh. Cậu bĩu môi, đem treo quần áo mình lên.

Sau khi xếp bàn chải đánh răng với khăn mặt vào phòng tắm xong, Dương Quý cầm máy cạo râu để bên cạnh gương rửa mặt lướt vài đường trên cằm mình, đảm bảo trơn nhẵn mới đi ra.

Làm xong hết mấy việc đó, Dương Quý cũng thấy hơi mệt. Cậu nằm ườn ra trên giường, làm bộ làm tịch oán giận Adrian mấy câu nhưng trên mặt vẫn treo nguyên nụ cười đắc ý.

Adrian nấu cơm xong thì vác Dương Quý tới bên bàn ăn. Vốn anh muốn để cậu như hôm trước nằm yên trên giường rồi tự mình tới “hầu hạ”, anh thật sự thích cảm giác đút cậu ăn từng thìa từng thìa. Chỉ tiếc ý kiến này đưa ra lập tức bị Dương Quý phủ quyết, “Em có tay có chân tự đi được, không cần anh bế.”

“Được rồi.” Adrian ỉu xìu rồi cúi người vác cậu lên.

Và tiếp đó, Dương Quý bị anh ôm trong lòng, đút cơm cho.

“Khụ khụ. Adri…. Có phải anh rất thích chơi búp bê không?” Dương Quý há miệng ngậm lấy thìa khoai tây nghiền anh đưa tới. Cậu không muốn thế này đâu, nhưng chẳng có cách nào, ai bảo cánh tay bên hông cậu siết quá chặt.

Adrian lại đút cậu một thìa, nói: “Vì thích em lắm đó, nên ngồi ngoan nào, bé cừu con.” Ba chữ cuối áp sát bên tai cậu. Giọng anh vừa trầm trầm như dỗ trẻ con, vừa lại như trò chơi nào đó của người lớn. Dương Quý nghe vậy liền thành thật ngồi ngoan không hỏi linh tinh nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau