ALYTUS

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Alytus - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Việc sống chung quả thực vừa mới lạ vừa ngọt ngào. Dù sao hai người vẫn đang trong thời gian tuần trang mật.

Dương Quý đánh răng xong thì nhe răng soi gương một lúc, thấy ổn rồi mới lấy khăn lau mặt. Cậu cảm thấy dạo gần đây mặt mũi hồng hào thấy rõ. Cậu ra khỏi phòng ngủ. Hôm nay là Chủ nhật, lúc trước Adrian có bảo cần phải qua nhà cũ lấy ít đồ nên Dương Quý liền đi theo.

Nhà cũ là nơi lúc trước Adrian ở trước khi chuyển qua đây, cũng là nhà ba mẹ anh. Dương Quý mang một lòng hiếu kỳ lên xe. Chỉ mất tầm mười phút là cậu thấy căn nhà cũ mà anh nói, một căn nhà có chút xập xệ.

Dương Quý theo Adrian xuống xe. Khu vực xung quanh nhà cũ khá vắng vẻ, không có hàng xóm, chỉ có vòng lưới thép gai mà Dương Quý thấy khá quen mắt. Tuy nhiên lớp bảo vệ này đã xập xệ rồi.

“Chúng ta cần chuyển đồ gì vậy?” Dương Quý nhìn Adrian lấy chìa khóa mở cửa.

Anh kéo tay cậu vào phòng, “Một ít đồ….. lúc trước.”

Dương Quý thấy anh ấp ấp úng úng nên cũng không hỏi tiếp, chuyển sự chú ý qua căn nhà. Cậu để ý thấy tuy trong nhà vương một lớp bụi dày nhưng có đầy đủ đồ dùng dụng cụ gia đình, nhìn có vẻ chỉ cần dọn dẹp một chút là có thể vào ở được.

Có thể thấy căn nhà hiện tại Adrian đang ở hoàn toàn được trang bị nội thất mới. Anh hình như không chuyển đồ gì từ bên này sang. Thế nên Dương Quý càng tò mò không biết hôm nay anh muốn lấy gì.

Adrian mở cánh cửa dưới gầm cầu thang, chỗ đó thông với một căn hầm. Vì không có người ở nên đèn ở đây không bật được lên nữa. Adrian cầm đèn pin đi vào. Dương Quý bám góc áo anh theo sau, đồng thời cũng lấy điện thoại ra soi đường.

Không khí dưới hầm có phần ẩm ướt. Dương Quý theo lời Adrian soi đèn pin còn Adrian thì tập trung tìm đồ. Rất nhanh anh đã quay lại, ôm một thùng sắt không nhỏ đặt lên bàn gỗ.

Thùng sắt được khóa bởi một chiếc khóa số. Chỉ thấy ngón tay Adrian lướt lướt, chiếc khóa lập tức bật mở. Trong thùng sắt là một chiếc hộp sắt nhỏ. Dương Quý cố nín cười, thấy anh cầm lấy chiếc hộp kia rồi đi ra.

Mọi thứ xảy ra rất nhanh. Dương Quý biết anh tới là để lấy món đồ nhỏ này.

Sau khi hai người về nhà, Dương Quý trước tiên đi lấy chút xương bỏ vào tô cho Dies, lúc vào nhà thì thấy chiếc hộp thiếc đặt trên bàn, còn Adrian thì hình như vào phòng ngủ thay đồ.

Dương Quý không kiềm được sự tò mò, đưa tay mở nắp hộp. Ngay trong tích tắc ấy, cậu suýt kinh ngạc kêu lên. Hóa ra là ảnh ngày bé của Adrian! Bé con Adri trong hình tầm tám, chin tuổi. Mái tóc hạt dẻ dài ngang vai, phối với khuôn mặt tinh xảo, nếu không nhìn kỹ có khi nhầm thành cô bé nào đấy.

Dương Quý đang mải mê xem anh thì bỗng cảm nhận thấy một khuôn ngực vững chắc áp vào lưng cậu, hơi thở ấm áp thổi bên tai cậu, “Thật sự…. quá dễ thương rồi!!!” Dương Quý không nhịn nổi cất tiếng khen.

Adrian ngồi xuống sofa, thuận tay kéo Dương Quý vào lòng: “Có muốn thơm thơm bé con không?”

Dương Quý không đáp mà trực tiếp hôn luôn. Đáng nói là hôn mấy cái xong, vốn cậu còn đang nghĩ xem nên hôn tiếp không thì đã bị anh tóm lấy cằm, ép quay lại hôn môn với Adrian trưởng thành, mãi tới khi Dương Quý hết hơn mới thả ra.Cậu vẫn tiếp tục ngắm nghía không thôi bé con Adri, “Ảnh này ai chụp vậy?”

“Bố anh. Ông ấy rất thích chụp ảnh.”

“Có thể nhìn ra được. Ảnh chụp vừa đẹp vừa tự nhiên. Anh cũng rất ăn ảnh đó.” Dương Quý tựa vào người Adrian, “Em muốn lồng ảnh này vào khung để lên đầu giường trong phòng ngủ.”

“Trong nhà không có khung ảnh.” Adrian vừa nói vừa hôn nhẹ lên vành tai Dương Quý.

“Vậy mai đi mua! Vừa hay em tính mua mấy thứ khác nữa.” Dương Quý nói xong lại mở hộp sắt ra coi. Tiếc là ảnh thì chỉ có một tấm này.

Trong hộp sắt còn vài mô hình xe hơi nhỏ và ít huy chương đồ chơi. Mấy món đồ chơi bằng sắt này đa phần đã rỉ sét nhưng cũng vẫn có thể coi được giữ gìn tốt. Dương Quý cầm từng món đồ lên, nghe Adrian kể về những kỷ niệm ngày bé.

Dưới đáy hộp sắt là một quyển truyện tranh đã ố vàng, “Câu chuyện về chú chuột túi Oliver?” Dương Quý đọc chữ viết trên trang bìa.

“Một chú chuột túi rất nổi tiếng, nhập cư trái phép từ Úc tới.” Adrian mỉm cười.

Dương Quý cũng mỉm cười theo anh, xem ra trẻ con đều giống nhau. Cậu nhẹ tay mở từng trang sách ra, thì thấy một tờ giấy kẹp trong đó. Cậu theo bản năng ngẩng lên nhìn anh, mới phát hiện Adrian cũng bất ngờ. Xem ra anh quên mất thứ này rồi?Dương Quý rút tờ giấy đó ra coi. Hóa ra là một bức chép tranh chuột túi, khá giống với chú chuột túi trong truyện. Nhưng cậu có thể từ nét vẽ nhìn ra, Adrian có vẻ không có thiên phú về hội họa cho lắm. Phát hiện này làm Dương Quý thấy vui vẻ. Hóa ra cũng có thứ anh không giỏi.

Thấy ánh mắt trêu chọc của Dương Quý, Adrian cũng không lúng túng. Anh rất tự nhiên nhét lại tờ giấy vào trong quyển sách. Sau đó đưa tay véo ngực Dương Quý rồi cúi đầu xuống hôn.

Dương Quý vội đưa tay cản mặt anh lại, “Chờ, chờ chút!” Quả nhiên chỉ cần anh như này là cậu lại luống cuống tới không biết nên thế nào.

Cậu cẩn thận cất mấy món đồ chơi lại vào hộp rồi đóng hộp lại. Cậu hình như có thể đoán được hôm nay Adrian đi lấy mấy món đồ này là có ý gì, đắn đo một chút rồi nói: “Anh kể em nghe chuyện gia đình anh được không?”

“Em tò mò sao?” Adrian vuốt mái tóc đen của cậu.

“Tất nhiên rồi. Mọi thứ của anh em đều muốn biết.” Dương Quý chân thành nói.

“…… Được.”

Adrian bắt đầu kể về cha mình. Cũng giống những gia đình bình thường khác, ông làm việc trên thị trấn, có niềm đam mê chụp ảnh, biết nấu ăn rất ngon và rất thương Adrian.

“Ông ấy qua đời từ rất sớm.” Adrian nhắm mắt lại, “Từ lúc anh mười lăm tuổi.”

“Ông ấy mắc bệnh sao?”

Adrian gật đầu.

Trong lòng Dương Quý còn rất nhiều thắc mắc. Ví dụ như nếu cha Adrian thích chụp ảnh như vậy thì sao không có tấm ảnh cả gia đình nào, những ảnh khác cũng rất ít. Hay chuyện về mẹ Adrian. Bản năng cho Dương Quý biết có lẽ đây không phải chủ đề vui vẻ để nhắc tới.

Quả nhiên, Adrian nói tiếp: “Cha anh tuy thích chụp ảnh nhưng ông ấy không thích chụp ảnh phong cảnh, chỉ thích chụp hình con cái. Từng có rất nhiều ảnh chụp anh từ lúc ba tuổi tới năm mười hai tuổi.”

“Sau đó có vài chuyện xảy ra,” Adrian ngừng lại, giống như đang sắp xếp lại từ ngữ. Nhưng cảm xúc của anh không thay đổi nhiều, vẫn rất bình tĩnh kể, “Mẹ anh…… là một người phụ nữ bề ngoài mỹ miều nhưng bên trong thì thối rữa.”

“Bà ta nghiện ma túy, thường xuyên lang thang bên ngoài…… Thực ra anh không có nhiều kỷ niệm với bà ta, dù sao bà ta cũng không ở nhà. Khoảng năm anh 12 hay 13 tuổi, có một ngày bà ta dẫn một người lạ mặt về nhà. Anh có thể cảm thấy bà ta cố gắng chào mời, muốn giới thiệu anh cho gã đàn ông trước mặt.”

Chương 27

“Sau đó hai người họ kéo anh ra cửa, không biết định dẫn anh đi đâu. Cũng may, giữa đường gặp cha anh đang từ chỗ làm về. Có lẽ ông nhận thấy điều gì đó, lập tức xông tới đánh gã đàn ông kia, còn tát mụ kia một cái. Sau đó ông ấy báo cảnh sát dưới sự giúp đỡ của hàng xóm.”

“Sau nay anh mới biết, bà ta tính bán anh cho gã biến thái kia, vì gã ta nhìn thấy ảnh của anh. Bà ta có rất nhiều ảnh của anh, đều do cha anh chụp. Từ đó trở đi, cha anh liền đốt hết ảnh và cuộn phim trong nhà, cũng không chạm tới máy ảnh nữa.”

“Tấm ảnh này,” Adrian hất cằm chỉ tấm ảnh trong hộp, “Là anh giấu đi, chỉ còn duy nhất một tấm. Anh không muốn vì sự bỉ ổi của mụ đàn bà kia mà đốt sạch tấm lòng của cha anh, tiếc là ngày đó anh còn bé, không cách nào ngăn cản được lửa giận trong lòng ông ấy.”

“Về sau thì sao?”

“Về sau……. Bà ta chết vì AIDS, không lâu sau thời điểm vụ việc kia xảy ra. Tiếp đó sức khỏe cha anh cũng dần yếu đi, qua thêm hai năm thì qua đời.”

Dương Quý vuốt ve đường hoa văn loang lổ trên nắp hộp, tựa vào lòng anh cọ cọ. Cậu không biết nên nói gì, hay đúng hơn lúc này không nói gì là tốt nhất, vì tất cả đã là quá khứ. Cậu biết Adrian không cần sự thương hại mà cần một người thật lòng yêu anh.

Lúc Dương Quý sờ tới thân hộp sắt thì thấy có vài đường khắc lạ lạ. Cậu cầm lên nhìn kỹ mới thấy là một dòng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo được khắc bằng dao con.

“Adrian Bayar? Tên rất đẹp.” Mắt Dương Quý sáng ngời nhìn anh, “Đương nhiên, người còn đẹp hơn.”

Adrian nghe cậu trực tiếp khen mình như vậy cũng đáp lại “Cảm ơn”. Nói xong hai người nhìn nhau cười.

* * * * *

Mấy hôm sau, Yaren vừa hưởng tuần trang mật quay về thị trấn. Đôi vợ chồng mới tuy không ở chung với Delila nhưng nhà cũng ở ngay gần đó. Sau khi Yaren về nhà mới không lâu liền mời Dương Quý qua ăn cơm. Dương Quý đương nhiên không thể từ chối bạn tốt. Thế là cậu đành gọi điện cho Adrian báo tối nay mình không về ăn tối.

Yaren ngồi bên cạnh cậu tấm tắc, “Tôi thấy hai người mới giống đang hưởng tuần trang mật. Cuối cùng sao tóm nam thần thế? Anh ấy bị lời tỏ tình của cậu làm cho rung động?”

Dương Quý đắc ý lắc đầu, “Không. Là bị lời tỏ tình của anh ấy làm cho rung động, sau đó nhào tới tóm lấy anh ấy. Ha ha.”
Yaren ban đầu không tin nhưng sau nghĩ lại thấy hai người vốn đều có ý với nhau thì việc Adrian chủ động cũng dễ hiểu, “Thằng khỉ này. Tôi phải nói số cậu may quá rồi đấy.”

Dương Quý vỗ bụp lên vai y, “Đấy là do sức hấp dẫn của tôi, chẳng còn cách nào khác.”

Yaren khinh bỉ nhìn cậu. Sau đó hai người lên xe về nhà mới. Lúc tới nơi, Demi đã làm xong bữa tối. Lúc nãy gọi điện, Dương Quý cũng có hỏi xem Adrian có muốn qua không, anh chỉ bảo đợi cậu ăn xong sẽ qua đón cậu về.

Dương Quý có thể hiểu. Tuy cậu sống chung với Adrian nhưng nếu anh không muốn tiếp xúc với những người xung quanh cậu cũng không sao. Dù sao Adrian cũng không thích qua lại với người khác, chẳng có lý do gì để bắt anh làm quen với bạn bè của Dương Quý. Dù ở thị trấn này, người duy nhất mà Dương Quý coi là bạn thì chỉ có mình Yaren. Nhưng cậu cảm thấy mình không thể chỉ vì có quan hệ thân mật với Adrian mà có quyền lựa chọn người anh nên quen thân.

Bữa cơm tối trôi qua trong bầu không khí vui vẻ. Ăn xong, Yaren kéo Dương Quý ra phòng khách lấy quà lưu niệm bọn họ mua trong chuyến du lịch.

Có ống đựng tiền được khắc từ vỏ dứa, lọ hoa sặc sỡ cùng kẹo chocolate bé xíu dù được gói rất sang chảnh.

Dương Quý nhìn đống đồ ngất ngưởng trên bàn, “Vác từng này đồ về mà Demi không cãi nhau với cậu thì đúng là cô ấy yêu cậu quá rồi.”

Yaren đang chia đồ, nghe vậy thì trừng mắt, “Tôi có lòng trăm cay ngàn đắng mang đồ về, vậy mà cậu không cho tôi chút thể diện thế à?”“Đương nhiên không phải rồi! Tôi nói đùa thôi. Ống đựng tiền rất đáng yêu, bình hoa cũng đặc biệt. Phía trên dùng nước màu đặc chế à? Không giống loại thường thấy trong cửa hàng nhỉ. Bao bì chocolate trông tinh xảo thể này, hửm, nhất định không rẻ nhỉ?” Dương Quý chân thành, “Người anh em, cảm ơn cậu.”

Yaren hừ một tiếng, lại tiếp tục khoe khoang với Dương Quý mình có mắt nhìn thế nào, quà tặng đặc biệt ra sao. Y tin tất cả mọi người đều sẽ thích. Dương Quý ở bên cạnh gật gù như gà mổ thóc.

Không lâu sau đó, Adrian tới đón Dương Quý. Yaren cũng biết tính cách anh nên không giữ lại. Hai người cảm ơn y xong liền rời khỏi nhà Yaren.

“Một mình anh tối nay ăn gì?” Dương Quý nghiêng người tựa vào cửa xe nhìn Adrian đang đánh bánh lại.

“Bánh mì với súp củ cải đường.” Adrian đáp.

Dương Quý nhoẻn miệng lại gần anh, “Sao tối nay em thấy anh không vui cho lắm nhỉ?”

Adrian vốn phải nhìn thẳng hơi quay về phía cậu. “Vì nhớ em đó.”

Dương Quý nghẹn họng, mãi mới đáp: “Sao nói ngọt vậy….”

“Em không thích sao?” Adrian lại nghiêng qua.

Dương Quý không cam lòng chống tay xuống ghế, nhướn người sang hôn lên má anh mấy cái, “Tất nhiên là thích rồi!”

Adrian nhấn ga. Xe phóng thẳng trên đường làm bụi bay mờ mịt. Rất nhanh hai người đã về tới nhà.

Dương Quý vừa vào nhà cất đồ đạc xong thì được Adrian thông báo lớp học võ phòng vệ bị gián đoạn mấy hôm trước sẽ bắt đầu lại. Anh đã chuẩn bị xong video luyện tập rồi, kêu cậu thay quần áo rồi qua phòng tập.

Chương 28

Dương Quý tắm rửa xong xuôi rồi mới thấp thỏm ngồi xuống bên cạnh Adrian, mãi tới khi anh tắt máy tính đi.

“Bắt đầu thôi.”Adrian xoay cổ tay. Dương Quý ngơ ngác à môt tiếng. Nếu nói trước đây cậu thật lòng muốn học võ phòng vệ từ anh thì hiện tại hoản toàn không thể nhập tâm vào tình huống giả định. Bạn trai thì một lòng muốn dạy cậu, làm cậu cứ không kìm được nghĩ tới mấy kiểu chơi nhập vai ấy ấy.

Dương Quý lắc đầu, cố ép mình tập trung hơn. Cậu ôn tập lại một lượt những đòn lúc trước đã học. Adrian cũng chỉ phòng thủ chứ không tấn công. Sau đó Dương Quý nhanh chóng đưa chân dùng đòn đá thấp, tấn công phần ống đồng của đối phương. Vì lý do chiều cao nên động tác này rất phù hợp với Dương Quý, dễ dàng khiến đối thủ ngã do mất thăng bằng mà ngã, rồi tóm lấy chân đối phương, tìm cách bẻ ngược khớp khiên đối phương đau phải thả mình ra.

Dương Quý thành công làm Adrian ngã, thuận lợi tới khó tin. Cậu nghiêng người đè lên đùi anh, tính đưa tay tóm lấy cổ chân anh. Nhưng tay còn chưa động tới anh thì đã bị Adrian tóm lấy hông trở người, nhấc cái chân đang ghim trên người anh của cậu lên rồi đè xuống.

Tình cảnh lúc này biến thành một chân Dương Quý treo trên tay Adrian, chân còn lại bị anh đè dưới hàng. Cậu kích động khua hai tay tính đẩy anh ra nhưng chẳng tích sự gì. Người anh vẫn sừng sững như núi, hơn nữa còn đang cười với Dương Quý.

Tuy nụ cười của Adrian đẹp trai muốn chết, nhưng Dương Quý quyết tâm không để bị ảnh hưởng. Cậu dịch dịch mông, tìm cơ hội thoát ra.

Adrian lấy thịt đè người, tay còn lại sờ lên khuôn ngực so với anh thì gầy gò hơn. Anh đưa tay lên đầu ngực mềm của cậu rồi nhấn làm Dương Quý giật mình ngước mắt nhìn lên mà anh thì vẫn nguyên một vẻ nghiêm túc: “Bé cừu con, sao không giãy dụa vậy?”

Dương Quý trợn trừng, “Phía dưới của anh cứng như vậy chọc vào mông em đến phát sợ còn không biết ngượng mà hỏi!”

Adrian vẫn rất hùng hồn ép thân dưới lên bắp đùi bị tách mở của cậu, “Đây là thử thách. Anh tin em có thể vượt qua.”

Dương Quý bộ dạng buồn bực. Cậu không muốn vượt qua đâu. Tuy bị anh đè xuống không động đậy được nhưng vẫn rất có cảm giác đó. Cậu hừ một tiếng, đột nhiên nhìn thấy đầu ti ngay sát mặt mình. Không sai, Adrian ép tới rất gần, gần tới mức Dương Quý ngẩng đầu là chạm được tới đầu ti nhạt màu trước ngực anh.

Cậu lập tức há mồm ngậm lấy nó, đưa lưỡi liếm quanh. Quả nhiên cảm thấy người anh cứng đờ, lực tay cũng giảm bớt. Dương Quý khấp khởi trong lòng, vội rút chân định lăn qua bên.

Thế nhưng chút sức lực của cậu trước mặt Adrian thì tính là gì. Anh vẫn nhàn nhã buông tay ra, trực tiếp nhấc eo cậu, ôm cậu vào lòng đẩy dựa lên tường. Hai người giờ biến thành Adrian khụy đầu gồi chống vào tường rồi ngồi xổm xuống, còn Dương Quý bị vây giữa anh và bức tường. Hai chân cậu bị ép vòng ra sau người anh, không thể động đậy nổi.

“Thử thêm chút, cố lên, biết đâu lại giãy ra được.” Adrian dịu dàng hướng dẫn cậu.

Dương Quý tức lên, phun thẳng tiếng Trung, “Mịe cái con cắc, em không làm nữa!” Nói rồi trực tiếp choàng cổ anh hôn ngấu nghiến. Lúc trước cậu còn phải tìm lý do trốn tránh, vừa nói vừa nhìn nhưng giờ không còn vậy nữa. Cậu là người có bạn trai rồi, trực tiếp ôm hôn chết người ta là được. Dùng mông chinh phục!Adrian tuy nghe không hiểu cậu nói gì nhưng anh cũng dần gia tăng sức lực cho nụ hôn điên cuồng của cậu. Trong lúc tay anh còn chưa luồn vào trong quần cậu thì tay Dương Quý đã vòng ra sau lưng Adrian, chui vào trong lớp quần bó của anh, còn xoa nắn cặp mông săn chắc ấy.

Hành động này quả thực không khác gì vuốt râu hùm. Tiếc là Adrian không hề ngăn cậu lại. Anh hôn lên xương quai xanh của cậu, lướt xuống cắn lên đầu ngực đáng yêu.

“Ưm ~” Không rõ có phải Dương Quý cố ý hay không mà lại phát ra âm thanh thoải mái. Cậu ôm đầu Adrian, ưỡn eo để người mình dán chặt vào người anh.

Adrian đang nghiêng đầu cắn mút lấy một tay từ dưới luồn vào trong quần cậu, làm lộ ra bé Dương Quý đã chào cờ sẵn sàng. Chỉ thấy Dương Quý khẽ rung mông, gậy th*t trực tiếp chọc vào háng anh, đè lên con thú lớn đang bị giam cầm trong lớp quần bó.

Dương Quý tuy cũng muốn như Adrian, thô bạo xé rách quần của anh nhưng tiếc rằng sức cậu không cho phép, hoặc có thể nói chất lượng quần thể thao quá tốt nên cậu không thành công, chỉ có thể thèm muốn mà vuốt ve men theo đường viền thứ cương cứng kia.

Cậu dán lồng ngực ước sũng lên đùi Adrian, vừa chờ mong vừa thấp thỏm hỏi, “Em ăn nó được không?” Nói rồi đưa ngón tay xoa xoa vật đang nhô lên trong quần anh.

Adrian vuốt ve khóe môi cậu, nhét một ngón tay vào miệng Dương Quý. Cậu ngoan ngoãn mút, đầu lưỡi không ngừng chuyển động, chỉ là không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Adrian rút ngón tay lại, đổi hưởng để mình ngồi tựa vào tường, cong chân lên, “Vì sao muốn ăn?”Dương Quý ngồi bên cạnh anh. Rõ ràng lúc nãy còn dịu dàng vô bờ bến, sao giờ lại thâm trầm thế này? Nhẽ nào anh không thích cậu chạm vào chỗ đó? Dương Quý có chút do dự, không biết nên trả lời thế nào cho phải.

Adrian thấy cậu không đáp, đưa tay tóm lấy thân dưới trần trụi của cậu, bóp dương v*t thẳng tắp cảu Dương Quý tiếp tục ép hỏi.

Khoái cảm trong tích tắc xông thẳng lên não. Cả người Dương Quý run rẩy, đầu nóng lên nên hàm hồ nói, “Ưm ~ Vì, vì muốn uống!”

“Uống? Uống gì?”

Dương Quý cúi người, cọ mặt lên túp lều lớn dưới háng anh, “Uống, sữa.”

Adrian nhịn cười, “Em không có à, sao muốn uống của anh.”

Dương Quý mặt dày mày dặn ôm hông anh, vừa cọ vừa nói, “Của anh mới ngon. Em muốn uống của anh cơ. Cho em đi! Cho em đi!”

Adrian bật cười sằng sặc. Dương Quý đúng là làm anh vừa ngạc nhiên vừa sung sướng, “Được, vậy anh cũng muốn uống của em.”

Dương Quý xấu hổ không nói, chỉ theo hành động của anh mà nằm sấp xuống. Cậu vểnh mông ngồi lên ngực Adrian, cúi người tụt quần anh xuống, cuối cùng nhìn thấy cây gậy th*t giữa lớp lông mu vàng nhạt, liện nôn nóng lập tức hé miệng ngậm lấy.

Sau khi trở về anh chưa tắm, người còn vương mùi mồ hôi. Trong miệng là vị tanh mặn nhưng làm Dương Quý hung phấn vô cùng. Hai tay cậu nắm lấy gậy th*t xoa nắn, đầu lưỡi liếm mút phần bao quy đầu.

Dương Quý ngồi xổm trên người Adrian không hề nhận ra động nhỏ phía sau đã bị anh nhìn thấy hết. Một tay Adrian an ủi thân trước cương cứng của Dương Quý, tay còn lại tách cánh mông. Anh nhìn thấy vài sợi lông tơ đen mực trước lỗ nhỏ của cậu, cũng đưa lưỡi liếm láp những nếp nhăn đang siết chặt đó.

Cảm giác ướt át làm Dương Quý giật nảy người. Cậu lúc này mới tỉnh táo lại, co mông tính trốn. Đáng tiếc eo bị giữ chặt, cậu dịch qua dịch lại chỉ càng làm Adrian nhìn thêm rõ lỗ nhỏ đang khép mở giống như mời gọi dụ dỗ của cậu.

Chương 29

Adrian lại cố định vòng eo mảnh của cậu, trực tiếp há miệng hút lỗ nhỏ kia.

“Ưm!” Dương Quy ngậm lấy dương v*t anh đáp lại, vùi đầu liếm mút phần thân, rồi đi xuống ngậm lấy tinh hoàn nặng trịch.

Adrian làm ướt lỗ nhỏ thì lần xuống dưới, ngậm lấy tinh hoàn cậu, còn ngón tay thon dài thay thế đầu lưỡi trực tiếp chen vào lỗ nhỏ.

Giờ Dương Quý đã có thể dễ dàng thích ứng với một ngón tay. Anh liếm cậu như nào thì cậu cũng liếm chỗ ấy của Adrian như thế. Ngón tay phía sau trở thành hai ngón. Mà dù có ngậm mút thế nào thì anh cũng dường như không có xu hướng sẽ xuất tinh, còn cậu thì vừa bị Adrian sờ, vừa cọ lên ngực anh, sắp muốn bắn ra rồi. Ngón tay ra vào mỗi lúc một nhanh. Cơ thể Dương Quý cũng đung đưa theo chuyển động, “A, Adri, em, em hình như.....”

Dương Quý cong người, mai tới khi anh rút bốn ngón tay ra, có vẻ tính bế Dương Quý lên. “Chờ chút, em còn chưa được uống.” Dương Quý nhéo dương v*t đang cương cứng của anh, không tính để anh thoát.

Adrian vỗ mông cậu, “Để anh vào trước đã, đợt lát sẽ cho em ăn.”

Đầu óc Dương Quý đã hỗn loạn rồi, không còn tỉnh táo suy nghĩ được gì nữa, chỉ đành ngoan ngoãn nghe Adrian bảo gì làm nấy. Thế là cậu nằm ngửa ra rồi giạng mở chân, thấy Adrian nâng gậy th*t, quy đầu bóng nhẩy để bên cửa vào lỗ nhỏ. Lần này anh không vào từ từ mà đẩy vào thật mạnh mẽ, đâm thẳng tới nơi sâu nhất bên trong cậu.

“A!” Dương Quý hét lên, ngay khi anh cắm vào liền bắn ra. Chất dịch trắng sữa bắn theo đường vòng cung, rớt xuống ngực cậu và bụng Adrian.

Anh lau hai chỗ tinh dịch này, vừa đưa đẩy hông vừa đưa tay tới bên miệng, nhìn Dương Quý hai mắt mơ màng rồi ngậm lấy ngón tay mình.

Dương Quý bị đâm tới siết chặt ga giường. Cậu nhìn đôi mắt xanh cùng cơ thể tràn trề năng lượng của anh, cảm thấy dường như người đang chiếm đoạt mình không phải thiên thần hoàn mỹ trong lời mọi người mà là một ác quỷ dâm dục dụ người phạm tội. Thứ to lớn kia mỗi khi tiến vào trong cơ thể dều khơi dậy cảm giác đê mê mà Dương Quý không thể tưởng tượng nổi, khiến cậu không thể nhịn mà rên rỉ cùng điên cuồng đung đưa mông, cắn thật chặt thứ kia, để nó tiến vào càng sâu thêm.

“A, Adri ~ A ha, nhanh chút, a ~” Hai chân giạng ra của Dương Quý bị anh đè lên người. gậy th*t càng lúc càng nhanh. Tiếng kêu của cậu càng lúc càng dồn dập. Nước mắt và nước bọt quyện lấy nhau. Cậu mặt đỏ bưng ôm hông Adrian, cảm nhận dương v*t anh càng lúc càng nóng, càng lúc càng cứng.

Bỗng Adrian đột nhiên rút ra. Anh cầm thân dưới chuyển tới bên mặt Dương Quý. Dưới mu bàn tay nổi đầy gân xanh là dương v*t sưng cứng. Anh đưa tay xoa vài cái, một dòng dịch đặc bắn thẳng lên mặt Dương Quý.
Anh đưa tay nâng quy đầu kề bên môi cậu. Dương Quý theo bản năng há miệng, ngậm lấn phần đỉnh nhạt màu, nuốt hết tinh dịch dính bên trên. Adrian lại rút ra, dùng dương v*t gạt tất cả tinh dịch trên mặt Dương Quý vào miệng cậu.

Dương Quý nhắm mắt anh, tới khi bên tai truyền tới một câu hỏi: “Ngon không, bé cừu con?”

Dương Quý híp mắt gật đầu.

Hai người ngã xuống đệm. Adrian ôm Dương Quý từ phía sau, lại đưa hạ thể đang nửa cứng tiến vào, một tay vuốt ve phía trước cậu, một tay nắm cằm cậu hôn.

“Ư.” Dương Quý biết với anh một lần khẳng định là không đủ. Cậu nắm lấy bàn tay bên dưới, cùng anh vuốt ve. Vật đằng sau cũng dần dần hồi phục thể trạng.

Lực tay Adrian cũng dần mạnh hơn. Dương Quý biết lần này anh muốn chơi kịch liệt hơn trước. Cậu đã nắm được chút quy luật lúc trên giường của anh. Mỗi lần Adrian với cậu làm tình, lần thứ hai sẽ mạnh mẽ hơn lần đầu, có lúc còn nói mấy lời tục tĩu, thích vỗ mạnh mông cậu, thích cắn ti cậu, đâm chọc cũng rất ra sức. Mà Dương Quý cũng bắn nhanh hơn lần đầu, đến cuối không khỏi phải cầu xin anh, bị anh quất tới mức cái gì cũng nói được.

Dương Quý đỏ mặt không dám nhớ tiếp, “Mai, em còn phải đi làm.” Cậu ngắn gọn nhắc nhở anh. Nếu như làm quá mức thì cậu sợ không lái máy cắt cỏ nổi.Adrian hưởng thụ vuốt ve cơ thể cậu, “Không sao, mai anh đi cùng em.” Nói rồi lại bắt đầu thúc eo.

“Ưm ~ Vậy, đàn cừu thì sao?”

“Chúng nó lớn rồi, không như bé cừu con này, cần được đặc biệt chăm sóc.” Adrian khẽ hừ nhẹ, cảm nhận lỗ nhỏ của cậu đang siết chặt hút lấy mình.

Dương Quý kẹp chặt hơn. Quả nhiên anh liền đè cậu xuống, bắt đầu cầy cấy, “A ưm, vậy mai anh đi xử lý cỏ dại cho em!”

Adrian nhíu mày. Giờ là lúc nào rồi mà cậu còn có tâm tư nói mấy chuyện này. Anh đẩy mạnh hông về trước, khiến cậu kêu lên yếu ớt. Lúc này mới thỏa mãn mà ôm eo người yêu, tiếp tục khai phá.

* * * * *

Hôm sau, Adrian giữ lời cùng Dương Quý tới nông trường. Anh không cần Dương Quý hướng dẫn, tự mình cũng có thể vận dụng các loại máy móc phục vụ công việc trồng trọt. Dương Quý thỏa mãn ngồi bên cửa căn phòng nhỏ uống bia. Nếu không có ông Green thi thoảng lại dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn cậu thì càng hoàn hảo.

Tới chiều, Adrian hoàn thành xuất sác các nhiệm vụ trong ngày của Dương Quý. Hai người thu dọn một lượt rồi chuẩn bị về nhà. Dương Quý còn lo đàn cừu của Adrian, ai ngờ nghe anh nói gần đây đang tính bán một ít đi làm thịt.

“Đã đủ lớn rồi, nuôi thêm thì sẽ gia tăng chi phí.” Adrian nói như vậy.

Dương Quý không quá hiểu về những vấn đề này, chỉ mong khi rảnh có thể giúp đỡ anh.

Một tháng sau, trời bắt đầu trở lạnh, Dương Quý đi siêu thị mua ít đồ. Cậu suy nghĩ một lúc, quyết định về nhà ông Green coi thử trước. Lúc mở cửa phát hiện đúng lúc ông ở nhà, thế là lại mua thêm ít thức ăn nấu bữa tối. Vì đúng hôm Adrian bận không ở nhà, Dương Quý liền ở lại ăn cùng ông Green, sau đó mới cầm đồ còn thừa về nhà.

Chương 30

Đoạn đường này Dương Quý đi đã quen tới không thể quen hơn được nữa. Cậu bước những bước dài, giầy ma sát với nền đất tạo ra những tiếng loạt xoạt. Bỗng, cậu cảm thấy dường như đằng sau có người nên bước chậm lại.

Dương Quý dừng hẳn rồi quay lại nhìn. Ánh trăng lành lạnh chiếu rọi, bốn phía vắng lặng. Cậu ném phắt túi đồ trong tay đi, nghiêng người chạy vào bên đường. Chỗ cậu vừa đứng lúc nãy bỗng có một người vồ tới. Cũng may Dương Quý phản ứng nhanh nên gã ta chỉ nhào vào khoảng không.

Sau đó Dương Quý phát hiện bên kia không chỉ có một người mà cùng lúc từ vách rừng bên cạnh nhảy ra phải ít nhất ba người! Cậu lập tức không tiếp tục do dự, dùng toàn lực phóng về nhà Adrian. Dù sao cũng đã đi được nửa đường, nếu cậu giữ nguyên được tốc độ chạy này thì tầm hai, ba phút là về tới nhà.

Cậu thở hổn hển, không có thì giờ quay lại nhìn người đuổi phía sau, đồng thời phải chú ý xung quanh có bẫy nào không. Vì thế cậu không chọn cách chạy thẳng mà còn mượn cây cối xung quanh làm vật che chắn. May ở chỗ cậu không xa lạ gì cánh rừng này, Dương Quý nhanh chóng vạch ra đường đi trong đầu rồi phóng như bay.

Không lâu sau, cậu từ xa nhìn thấy căn nhà mái ngói đỏ có lưới thép vây xung quanh. Dương Quý chạy tới tức ngực, cuối cùng kéo mở xích sắt. Dies từ sau nhà chạy qua, “Gâu gâu!”

Cậu quay người khóa xích sắt lại, căng thẳng tới tay run lẩy bẩy. Chỉ sợ lúc này có người chui vào, mình cậu với một con chó thì không làm gì nổi đối phương. Cũng may tới khi cậu khóa lại cửa chỗ lưới thép gai thì mấy kẻ kia đều không xuất hiện.

Cửa chỗ lan can sắt mở ra rồi, Dương Quý đi vào nhưng không lập tức mở tiếp cửa. Cậu không biết liệu bên trong có bị ai đột nhập không. Tuy các biện pháp phòng hộ của Adrian trước giờ đều rất tốt nhưng Dương Quý vẫn thận trọng. Cậu lúc này mới lấy điện thoại gọi cho Adrian.

Cũng may anh lập tức bắt máy.

“Adri, anh giờ đang ở đâu?” Dương Quý hổn hển hỏi.

“Sao vậy?” Anh nghe ra giọng cậu có gì đó không đúng.

Dương Quý tóm gọn chuyện lúc nãy bị người ta đuổi theo kể lại cho anh nghe, rồi bảo giờ mình không dám vào trong nhà, sợ bên trong có người lạ.

Giọng Adrian cũng trở nên nghiêm trọng hơn. Anh bảo Dương Quý xem thử Dies có gì khác lạ không, với cả xung quanh nhà có thay đổi nào rõ ràng không, những thứ khác lạ mà có thể phát hiện từ xa như ánh đèn và tiếng còi cảnh báo.

Dương Quý nhìn Dies vẫn rất hoạt bát cùng xung quanh nhà, báo Adrian biết mình không thấy gì lạ.

“Vậy không sao đâu, trong nhà vẫn an toàn. Em vào trước đi, anh lập tức về ngay.”

Dương Quý nghe vậy mới mở cửa. Cậu dắt Dies vào nhà cùng, sau đó ngồi ở sofa chờ. Lúc này mới bắt đầu nghĩ tới mấy người lúc nãy đuổi theo cậu. Rất rõ ràng, mấy người chắc chắn là xuất hiện vì Adrian, hơn nữa còn luôn theo dõi hành tung của cậu. Nhẽ nào bọn họ tính bắt cậu trước để rồi lấy đó uy hiếp Adrian?

Cậu đoán là vậy. Nghe giọng điệu của Adrian cũng có vẻ anh không biết chuyện này. Lần đầu gặp tình huống như này, Dương Quý ban đầu hoảng sợ cũng dần bình tĩnh lại, thậm chỉ còn cảm thấy được cổ vũ phần nào. Vì cậu tin Adrian hẳn có kinh nghiệm xử lý mấy chuyện này.

Tiếng ổ khóa mở cắt đứt suy nghĩ của Dương Quý. Cậu theo phản xạ quay ra nhìn. Bóng Adrian vừa xuất hiện trước cửa, cậu liền nhào tới ôm lấy anh.Adrian hôn nhẹ lên môi Dương Quý, “Không sao chứ?”

Dương Quý gật đầu, “Em chạy nhanh lắm.”

Adrian lúc này mới buông cậu ra, lên tầng lấy xuống hai bộ quần áo. Hai người thay đồ xong thì Adrian kiểm tra một lượt rồi ném đồ vừa thay vào túi rác.

Sau đó anh kéo Dương Quý ngồi về sofa. Chỉ thấy anh lấy điện thoại mở một app nào đó, bên trong bỗng truyền ra một đoạn hội thoại.

“Fuck! Matthew, không phải mày nói thằng trai kia dễ xử lý lắm à! Mà không phải đã bàn là tóm cái đứa nước ngoài kia trước hả. Sao giờ Adrian là xuất hiện! Mày không phải bảo nó sẽ không về sớm vậy sao?”

“Mày bây giờ cần bình tĩnh lại đi, Stone.” Một giọng nói trầm trầm truyền ra từ điện thoại. Dương Quý không có ấn tượng gì với giọng nói này nhưng cậu thấy Adrian nhướn mày, có vẻ nhận ra là ai.

“Bình tĩnh cái con mẹ mày! Bị đánh cũng đéo phải mày!” Gã tên Stone kia chửi bậy một câu.

“Tiếp theo phải thế nào giờ?” Một giọng nói khác xuất hiện.

“Tuy giờ hai đứa nó vào trong rồi nhưng chúng ta vây xung quanh đây, không sợ chúng nó không ra. Tới lúc đó chỉ cần hai phát là mọi vấn đề được giải quyết! Chuẩn bị xong thuốc mê chưa?”“Đương nhiên rồi.”

Dương Quý nghe ra được bốn giọng nói khác nhau, vừa khớp với bốn bóng người cậu thấy lúc trước. Từ cuộc nói chuyện của bọn chúng, cậu cũng biết được Adrian đã đụng mặt bọn chúng, hơn nữa còn gắn được thiết bị nghe trộm.

Lần này cậu thực sự phải thay đổi cách nhìn với người yêu rồi, hay là nói phải làm quen lại với một mặt khác mà cậu chưa biết tới của anh.

Adrian cân nhắc một lúc, sau đó kéo Dương Quý tới bên cửa sổ. Anh đưa tay ấn vào một chỗ trên tường, bỗng có thứ gì đó bật ra dưới khung cửa sổ. Adrian kéo nó lên, che kín cả cửa sổ, sau đó lại gài nút bên trên lại cho chắc chắn.

Dương Quý trợn mắt há mồm. Cậu biết trong nhà Adri có thiết bị bảo vệ kiểu camera giám sát nhưng cậu ở đây lâu vậy rồi, sao chưa từng phát hiện ra có thứ này?

Cậu đưa tay ra sờ thử, hình như được làm bằng hợp kim thép. Ma sai quỷ khiến thế nào Dương Quý bỗng hỏi: “Chống đạn không?”

Adrian mím môi gật đầu. Dương Quý bỗng muốn phì cười. Trang bị võ trang cho nhà mình tới mức này, còn lúc nào cũng mang theo người những đồ vật kia, cậu thấy mình giống như đang đi quay phim điệp viên vậy. Tiếp theo đó, cậu theo hướng dẫn của anh lên tầng che lại tất cả các cửa có thể mở ra ngoài như lúc nãy Adrian vừa làm. Còn Adrian thì ra sau nhà nhốt hết mấy con cừu còn lại vào chuồng, cho vào máng vừa đủ cỏ khô. Chiều nay anh đi bán cừu, vừa hay đỡ đươc không ít việc.

Dương Quý xuống tầng thì thấy Adrian đã nhanh chóng che hết tất cả cửa sổ cùng cửa ra vào mà có thể bị xâm nhập từ bên ngoài bằng hợp kim thép kia. Cậu lúc này có chút không rõ, “Nhẽ nào chúng ta cứ trốn trong nhà?”

Adrian lắc đầu, “Đương nhiên không rồi. Chờ lát anh gọi cho chú Green, để chú ấy cho em nghỉ dài hạn.” Thuận tiện nhờ ông qua mấy ngày nữa thì sang dắt tám, chín con cừu ra ngoài cho ăn hộ một thời gian.

Dương Quý vẫn đang hoang mang thì đã bị anh kéo lên tầng. Chỉ thấy anh lấy một chiếc ba lô lớn từ trong tủ ra, bắt đầu nhét vào đó quần áo sạch để thay cùng đồ dùng vệ sinh cá nhân.

Dương Quý tiến lên giúp anh. Cậu thấy anh còn nhét vào túi đủ thứ đồ nào bật lửa, dây thừng, bao tay, dao con, đèn pin, túi chống thấm thì dường như cũng ngộ ra.

Adrian bảo cậu xuống tầng gom lại ít đồ gia vì, có tỏi, gừng và quan trọng nhất là tương Lao Gan Ma. Dương Quý mở tủ lạnh thì thấy không còn chút đồ ăn nào, lúc này mới thấy hối hận vì nãy ném túi đồ đi. Đồ trong đó là nguyên liệu cậu mua để làm đầy tủ lạnh.

“Đừng lo, sẽ có nguyên liệu mới.” Adrian nhìn ra Dương Quý đã ảo não liền an ủi cậu, đồng thời nhanh chóng thu dọn các loại đồ đạc.

Cuối cùng, Adrian đeo lên chiếc balo phải cao tới nửa người anh, cằm theo một khẩu súng săn. Dương Quý đeo túi nhỏ hơn, dắt theo Dies. Hai người một chó đứng trước cửa phòng kho.

“Vậy…… trong này có đường ngầm ra ngoài?” Dương Quý nuốt nước bọt, giọng điệu có tám phần đã chắc chắn. Lại là một bí mật nhỏ bình thường không phát hiện ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau