ALYTUS

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Alytus - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Trong phòng kho quả thực có đường ngầm đi vào trong rừng. Adrian định tới mấy bốt trong rừng xem thử. Mọi lần gặp tình huống như này đều là một mình anh ứng phó nhưng lần này có mang theo Dương Quý.

Cả quãng đường Adrian đều nghe lén mấy tên kia nói chuyện. Qua đoạn hội thoại của bọn họ có thể nắm bắt được một vài thông tin cơ bản của đối phương. Matthew là kẻ đã đụng mặt Adrian trên đường lúc trước, vốn tính đánh lén Adrian nhưng lại bị anh tẩn cho một trận.

Tên này là một kẻ rất nhẫn nại. Dù không thành công đánh lén nhưng vẫn nhắm tới miếng thịt béo Adrian, thậm chí còn có những ý tưởng hiểm độc hơn.

Bắt được Adrian sẽ đem anh bán vào chợ đêm, tiền thu về chia đều cho bốn người. Dương Quý ban đầu nghe thấy chuyện này thì vô cùng kinh hãi, nhưng cậu thấy Adrian vẫn bình tĩnh như cũ, giống như đã sớm tính tới, hoặc không phải lần đầu gặp tình huống này.

Đến tận lúc này, cậu mới thực sự cảm nhận được mức độ quấy rối và đeo bám mà anh phải chịu đừng, thật sự ngoài phạm vi người thường có thể tưởng tượng nổi. Cậu bắt đầu có chút lo. Đối thủ có súng gây mê, có chó săn, dường như đã chuẩn bị rất đầy đủ. Liệu cậu và Adrian có thể thoát được không? Coi như lần này trốn được đi thì còn lần sau?

Adrian biết cậu lo lắng. Anh ôm vai Dương Quý, “Nhóc ngốc, chúng ta không phải chạy trốn mà đi giải quyết vấn đề. Theo anh, dẫn em đi xem căn nhà gỗ nhỏ của anh.”

Giọng điệu Adrian thật thoải mái, giống như hoàn toàn không để mấy kẻ kia vào mắt. Anh trước hết gọi điện báo cho ông Green ngọn nguồn sự việc. Ông Green cũng đã quen với mấy việc này, đồng ý chăm sóc hộ đàn cừu.

Hai người dắt theo Dies tiến vào một mảnh rừng sâu hun hút.

Những cây lá kim to sừng sững che khuất ánh trăng. Dương Quý bị Adrian kéo bước thật nhanh vào rừng cây. Cậu hoàn toàn không nhận biết được phương hướng, chỉ có thể nắm chặt lấy tay anh. Bốn bề chỉ vang vọng tiếng xào xạc của lá cây bị bước chân dẫm phải.

Đi được tầm một tiếng thì Adrian dừng lại. Anh kiểm tra xung quanh, dự tính căng lều nghỉ ở đây.

“Ở đây sao? Chúng ta có nên đi xa thêm chút không?” Dương Quý do dự hỏi.

Adrian đang bày mưu tính kế cuối cùng có chút áy náy ôm lấy Dương Quý, thở dài: “Là lỗi của anh, khiến em lo lắng sợ hãi như vậy.” Anh vốn nên sớm cho cậu biết anh thông thạo xử lý mấy tình huống này như thế nào. Anh đã có kinh nghiệm nhiều lần rồi, nhưng Dương Quý là lần đầu gặp phải.

Trong lòng Adrian còn có phần nào cảm thấy may mắn. Anh tính trễ một chút sẽ nói cho cậu biết những chuyện có thể gặp phải khi ở bên anh, không chỉ có niềm vui mà còn rất nhiều phiền toái.

“Mấy chuyện này, em đã sớm chuẩn bị tâm lí rồi.” Lần này lại là Dương Quý an ủi anh. Cậu sao có thể không biết chứ. Từ trước lúc bắt đầu chính thức qua lại với Adrian, cậu đã nghe ngóng được rất nhiều tin đồn liên quan tới anh. Cậu ở bên anh không chỉ là hành động theo cảm tính. Cậu muốn hòa mình vào cuộc sống của anh, bất kể tốt xấu. Chỉ là chuyện lần này bất ngờ xảy ra mới khiến Dương Quý trở tay không kịp.

Adrian kéo Dương Quý ngồi xuống, kiên nhẫn giải thích hết. Ngoài những lúc tình huống bất khả kháng, bình thường anh cũng sẽ lên kế hoạch thời gian rảnh vào ở trong căn nhà nhỏ trong rừng. Một mặt để đảm bảo những nơi này chắc chắn có thể sử dụng khi cần thiết, một mặt cũng coi như đi nghỉ dưỡng, rời xa tất cả, một mình yên tĩnh tận hưởng một thời gian.Lúc trước mọi người hay đồn Adrian trốn vào trong rừng ở hơn nửa tháng. Nhưng đây không phải khoảng thời gian dài nhất, có lần anh còn ở tận nửa năm. Có thể nói, không ai hiểu cánh rừng này bằng Adrian.

“Vậy anh không gặp người khác trong rừng sao?” Dương Quý hỏi. Nếu có người làm lộ tung tích của anh thì sao? Còn căn nhà gỗ nhỏ của anh, nhẽ nào không bị ai biết tới?

“Ở Alytus sớm đã không còn thợ săn nữa rồi.” Adrian đang chỉ mấy người sống dựa vào nghề thợ săn, coi rừng như nhà của mình. Theo tiến trình hiện đại hóa của các thành phố, con người có thêm càng nhiều đất đai, cuộc sống cũng càng tiện lợi hơn. Tuy đất nước tư bản trên danh nghĩa này đã có chút sa sút nhưng mọi người đã sớm quen với cuộc sống như vậy, để tiếp tục duy trì hoặc quay lại hình thức săn bắt nguyên thủy thật rất khó khăn.

Cánh rừng này trong dãy núi Mont Blanc. Tài nguyên dồi dào chưa bị con người khai phá. Mà cũng đừng nói khai phá, ở đây có khi chỉ có mình Adrian với căn nhà gỗ của anh.

Quan hệ giữa Adrian và mọi người trong thị trấn không quá thân thiết, thành ra bó chân bó tay vì dù sao nhà anh cũng ở đó. Anh không thể thật sự trốn mãi không lộ diện, hơn nữa cũng không có cách nào tốt hơn để dọa mấy kẻ đó biến đi.

Nhưng trong khu rừng này, nơi đây là sân nhà của anh. “Mấy kẻ đó tạm thời chưa biết chúng ta đã rời đi, nhanh nhất cũng phải tới mai bọn chúng mới có thể phát hiện thấy điều bất thường. Tới lúc đó, chúng ta đã cao chạy xa bay rồi, có muốn đuổi theo cũng phải tìm nơi địa hình quen thuộc. Mà theo anh biết thì bốn kẻ đó không phải người bản địa. Thế nên tin anh đi, coi như chúng ta đi hưởng tuần trang mật, được không?”

“Ừm.” Dương Quý hít sâu một hơi. Cậu quả thực nên tin tưởng anh.

Adrian lấy lều vải từ trong ba lô ra, cùng Dương Quý dựng lều. Dies thì canh gác bên ngoài lều.Adrian lấy túi ngủ ra. Dương Quý lúc này mới phát hiện là túi ngủ đôi, “Anh mua cái này từ bao giờ vậy, sao em không biết.” Phải nói là hôm nay cậu mới phát hiện ra có quá nhiều thứ mình chưa biết.

Adrian chui vào túi ngủ, mở rộng vòng tay hướng về phía Đương Quý, “Bé yêu lại đây nào. Em sẽ dần dần được biết tất cả mọi chuyện.”

Người đẹp đã nói vậy thì Dương Quý còn lý do gì để mà không nghe theo. Cậu lập tức cởi áo khoác chui vào, dựa sát cơ thể nóng rực của anh, ngay cả đầu cũng rúc vào lòng Adrian.

“Anh đã mấy lần gặp tình huống buộc phải chạy vào rừng thế này?” Dương Quý theo sự dẫn dắt của anh thì dần không còn căng thẳng nữa, bắt đầu có ý tò mò.

Adrian ôm lấy người yêu, “Tính cả lần này thì là ba lần.”

“Mới ba lần thôi sao?” Dương Quý có chút không tin. Cậu nghĩ chuyện như này xảy ra hẳn không ít.

“Trong lòng em anh vô dụng thế à. Lần nào cũng phải trốn vào trong rừng? Em cũng coi trọng mấy kẻ đó quá rồi đấy.” Adrian nửa đùa nửa thật.

“Em không có ý đó mà.” Dương Quý nịnh nọt thơm nhẹ anh, bị Adrian kéo lại ngặm cắn một hồi mới tha cho.

Anh liếm khóe miệng Dương Quý, phả luồng hơi nóng rực lên mặt cậu, “Em thật sự nghĩ anh quan trọng tới mức để mấy kẻ kia nỗ lực đeo bám không rời à?” Adrian nhóe má cậu, “Nhóc đáng yêu, bắt người cũng cần tiền đó.”

“So với tốn một đống tiền bạc và sức người để bắt anh thì chẳng bằng tìm đứa call boy rồi bỏ tiền phẫu thuật thẩm mỹ cho nó. Nhưng vậy thì có ai mà không chiếm được. Dù sao nơi đây không phải được gọi là quốc gia bò sữa với ngựa đực à, thiếu gì trai xinh gái đẹp.”

Người thực sự có tiền thì đều không phải kẻ ngốc. Còn người vừa có tiền vừa có quyền, lại thèm muốn Adrian tới mức bất chấp pháp luật, không quản ngại điều chi thì chắc xuất hiện trong mấy bộ tiểu thuyết máu chó.

Tuy Adrian bị nhiều người quấy rầy nhưng cũng không phải ai cũng có ý làm hại. Nếu không anh đã không thể bình yên sống ở thị trấn nay hơn hai mươi năm rồi.

Tuy nhiên vẫn có lúc sẽ đụng phải kẻ tâm địa xấu xa. Cái này trong cuộc sống của Adrian là điểu không thể tránh khỏi, thế nên anh mong Dương Quý có thể song vai bên anh, cùng anh xử lý mọi chuyện.

[1] Ngựa đực, bò sữa: Ngựa đực chắc mọi người đọc đam nhiều cũng biết, nghĩa chỉ loại đàn ông đa tình, có quan hệ lăng nhăng với nhiều người, thường quan tâm tình dục nhiều hơn tình yêu. Bò sữa là cách gọi tương tự nhưng với nữ.

Chương 32

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dương Quý nằm trong lòng anh mơ màng buồn ngủ. Nếu đã muốn ở bên người đẹp thì đương nhiên phải đối mặt với những vấn đề kia rồi, và cũng tất nhiên phải đứng trên cùng một chiến tuyến với anh, tiêu diệt kẻ địch, “Em khó khăn lắm mới tóm được anh, sao có thể để kẻ khác cướp đi được.” Dương Quý ngáp một cái nói.

Adrian hận không thể nuốt luôn cậu vào bụng. Anh biết việc mình ở bên Dương Quý sẽ là một nhược điểm trong mắt những kẻ có dụng tâm bất chính. Dù phải kéo người yêu vào trong cơn bão nhưng Adrian cũng không hối hận.

Anh không thể vì một vài nguy hiểm chưa biết rõ mà từ bỏ quyền lợi được yêu thương. Con người rồi đều sẽ phải chết, nhẽ nào lại vì lý do đó mà ngừng ăn ngừng sống sao. Biện pháp là do con người nghĩ ra. Anh tin mình có khả năng giải trừ mọi mối nguy, và cũng tin cuộc đời này có nhiều điều tốt đẹp hơn xấu xa. Ít nhất việc Dương Quý xuất hiện đã chứng mình điều đó.

“Ngủ nào, ngủ nào, cừu con của anh.” Adrian ôm Dương Quý hôn rồi lại hôn, không ngừng thủ thỉ lời ngọt ngào.

Còn Dương Quý ư, cậu đang nghĩ mấy người lúc trước có ý đồ “bắt nạt” Adrian, cuối cùng đã đi đâu rồi? Sẽ không tới làm phiền anh nữa chứ? Không chờ cậu nói ra được những nghi vấn trong lòng thì đã không chống cự nổi lời thôi miên của thần Ngủ, lim dim thiếp đi trong lòng Adrian.

Hôm sau khi trời vừa hửng sáng, Adrian và Dương Quý đã dọn dẹp lều bạt. Trong ba lô của Dương Quý có đồ ăn và nước uống. Tuy trong tủ lạnh không có thực phẩm tươi nào nhưng bánh mì là món nhà nào cũng phải có, nên dù đồ không có nhiều nhưng nếu hai người ăn tiết kiệm thì vẫn có thể cầm cố được ba ngày.

Hai người xử lý xong bữa sáng liền tiếp tục chuyến hành trì. Đêm qua Dương Quý bị anh kéo đi nên không quan sát kỹ khung cảnh xung quanh. Ánh sáng ban ngày vừa đủ. Cậu phát hiện tuyến đường Adrian đi không giống bình thường.

Cách Adrian tìm đường không dựa vào la bàn, cũng không có đánh dấu gì ở những cây cối xung quanh. Dương Quý đi theo anh một lúc lâu mới biết anh đại khái là dựa vào vị trí của một vài loài cây để phán đoán phương hướng.

Cậu nói ra suy đoán của mình, thì nhận được câu trả lời khẳng định của Adrian, “Nhưng em không rõ, mấy cây này đều giống nhau như vậy sao anh phân biệt được?”

“Dãy núi này được bao phủ bởi quần xã sinh vật Taiga[1], đa phần đều là cây vân sam[2] và lãnh sam[3]. Cây thông đỏ[4] và cây trắc bách diệp[5] rất giống hai loại cây này. Khi trồng chúng xen kẽ nhau, nếu không phải người có hiểu biết về thực vật thì sẽ không nhìn ra được điểm khác biệt.” Adrian xoa thân cây cao lớn đáp.

“Vậy nếu là người am hiểu thì sẽ dễ dàng phát hiện ra sao?” Dương Quý tiếp tục hỏi.

“Thế nên, ở mỗi điểm rẽ anh đều trồng cả những hướng xung quanh nữa. Trong ba, bốn lựa chọn đó chỉ anh biết nên đi hướng nào.” Adrian nói cho Dương Quý biết. Điểm rẽ bí mật như này còn vài chỗ nữa, chia ra nhiều khu gây nhiễu loạn, dễ làm người ta lạc đường.

“Mấy cây này đều do anh trồng sao?” Dương Quý kinh ngạc hỏi. Mấy cây này trông rất to lớn, tuổi cây ít nhất cũng phải hơn mười năm rồi. Quả vậy, Adrian bảo những cây này do anh bắt đầu trồng từ năm mười lăm tuổi, có cả ông Green cũng tới giúp, sau đó lần lượt thêm một vài cây khác.

Trên đường Dương Quý cũng ngửi thấy vài mùi lạ, đa phần là bạc hà dại, còn vài loài thực vật nặng mùi khác. Không cần nói, đây cũng là do Adrian làm ra, chủ yếu để nhằm vào chó săn theo dấu.

Dương Quý không thể không khâm phục thành quả của anh, dùng mười mấy năm để “bố trí” tất cả. Anh không chỉ hiểu khu rừng này mà còn có thể nói anh là người tạo nên một phần nhỏ của khu rừng này.
Có lẽ Adrian làm hết những chuyện này không chỉ để phòng vệ cũng như bảo vệ an toàn của bản thân mình. Dương Quý có thể mường tưởng cảnh mười mấy năm trước khi Adrian gieo hạt mầm những cây cối này cùng trồng những bụi hoa kia đã cười như thế này. Chỉ cần nhìn cách anh vỗ về thân cây là cậu biết, nơi này chính là vườn nhỏ đơn thuần mà vui vẻ của anh.

Đương nhiên vài biện pháp che giấu này còn lâu mới đủ. Ở ngay chỗ rẽ thứ hai, Dương Quý thấy dưới lá khô là bẫy săn thú[6]. Adrian không cho cậu dẫm vào chỗ đó, Dương Quý chỉ thấy anh lôi ra vài cái bẫy sắt đã loang lổ vết rỉ.

Cậu phát hiện đoạn dây sắt nối với mấy cái bẫy săn thú này không được cố định trên thân cân mà trực tiếp chôn sâu dưới lòng đất. Dương Quý thậm chí còn có suy nghĩ kỳ lạ, có lẽ nào dây xích được cố định vào gốc cây dưới lòng đất không? Mà dù thế nào đi chăng nữa, nếu bị sập bẫy chắc chắn rất khó di chuyển được.

Có một điều Dương Quý không biết. Mấy bẫy săn thú này đều là bẫy chết, một khi sập lại là không thể mở ra, trừ phi trực tiếp cắt bỏ bộ phận bị kẹp. Chung quy thì Adrian cũng không phải người dễ chọc.

Tổng cộng có tám cái bẫy, rải rác ở các nơi khác nhau trong rừng. Adrian trước tiên kiểm tra một lượt, xác nhận tất cả bẫy săn thú đều có thể sử dụng bình thường. Sau đó anh lấy một chai nước rỗng từ trong ba lô ra, rồi kéo khóa quần, đi tiểu vào đó.

Dương Quý quay mặt không dám nhìn thẳng. Cậu cứ cảm giác Adrian sau khi vào rừng liền trở nên buông thả hơn so với bình thường. Adrian rải đều nước tiểu trong chai ra xung quanh chiếc bẫy xong để chiếc chai xuống dưới gốc cây, dùng lá cây thối rữa che phủ khu vực này lại, rồi kéo Dương Quý đi theo một hướng khác.

Rất nhanh đã tới chiều, qua máy nghe lén, bọn họ biết bốn gã kia đã phát hiện ra điểm bất thường. Bọn chúng không vào được căn nhà mái đó có lưới thép và lan can sắt bảo vệ nên dắt chó săn đi xung quanh, hình như phát hiện ra manh mối, hiện tại đang đuổi vào rừng.

Dương Quý thử nhẩm tính. Cậu và Adrian đã đi được ít nhất hơn 30km. Hai người vượt qua hai ngọn núi, qua bốn chỗ rẽ. Ở điểm rẽ thứ ba Adrian còn đổi một cái bẫy săn thú bị hỏng.

Bữa tối hai người không cần ăn đồ nguội nữa, vì số họ đúng may, ở điểm rẽ thứ tư phát hiện ra một con thỏ bị sập bẫy. Con thỏ này người mập mạp, to hơn hẳn mấy con bình thường Dương Quý hay thấy và tất nhiên nó sẽ trở thành bữa ăn ngon lành của hai người.

Adrian thành thạo nhóm lửa nướng thỏ. Dương Quý thì lấy các loại nguyên liệu từ trong túi ra đưa anh, đồng thời cắt lấy vài lát bánh mì nướng bên đống lửa. Dies lượn quanh con thỏ đang được nướng chảy mỡ, nước miếng rớt đầy.Hai người đánh chén no nê một bữa, còn dư bao nhiều đều cho Dies. Ăn xong bữa tối thì sắc trời cũng trở đen. Adrian dập lửa, rất có kinh nghiệm chọn một mảnh đất khô ráo dựng lều lên, rót ít nước đã đun nóng lúc trước vào túi chườm nóng.

Hai người trước khi ngủ lại nghe tiếng động từ máy nghe lén phát ra. Bốn người Matthew hình như có bất đồng, không biết có phải chó săn bị các mùi hương khác nhau ảnh hưởng hay không mà lại đi nhầm đường. Bọn chúng phát hiện không đúng thì bắt đầu cãi vã, bàn bạc không biết nên quay về điểm xuất phát bắt đầu lại cuộc truy đuổi hay nghỉ tạm một đêm trước, hôm sau tính tiếp.

[1] Quần xã sinh vật Taiga: là hình thức sinh thái đặc biệt thích ứng với khu vực có khí hậu đặc biệt, chênh lệch nhiệt độ giữa mùa đông và mua hè cao. Đặc trưng chủ yếu là các rừng cây lá kim

[2] Cây vân sam



[3] Cây lãnh sam:



[4] Cây thông đỏ:



[5] Cây trắc bách diệp



[6] Bẫy săn thú:

Chương 33

“Tao nhẽ ra không nên tin tưởng cái kế hoạch ngu si này, phí thời gian chạy tới nơi ngu ngốc này.”

“Câm mõm lại đi Stone. Mày mới là thằng đần. Trên đời này làm gì có cái gì cho không. Muốn tiền thì mày phải bỏ sức.” Người nói là Matthew, “Ngày mai. Ngày mai chắc chắn sẽ tóm được nó.”

“Mong là vậy. Nếu không tao không tham gia mấy chuyện dở hơi này với chúng mày nữa đâu!” Stone hùng hổ nói.

“Được rồi. Matthew mày bớt nói mấy câu đi.”

“Mẹ nó, ngày nào cũng coi chúng mày cãi nhau chán muốn chết, thà đi chịch gái còn vui hơn.”

“Mẹ chúng mày câm hết lại cho tao!” Matthew cuối cùng phát điên rồi. Gã gào to một tiếng, mấy người còn lại không nói nữa. Từ đó có thể nhìn ra gã ta không chỉ là người tổ chức mà còn là kẻ dẫn đầu đám người này.

Sau đó không còn tiếng nói nào nữa. Dương Quý ôm túi chườm nóng chui vào lòng Adrian. Cả ngày hôm nay đều là đi bộ, cậu lúc này đã rất mệt mỏi, nhanh chóng liền chìm vào giấc ngủ.

Adrian hôn nhẹ lên trán cậu. Ngày mai là bọn họ có thể đến được căn nhà đầu tiên, tới lúc đó là có thể nghỉ ngơi hẳn hoi. Anh tính toán những thứ cần chuẩn bị cho thời điểm đó, ôm người trong lòng rồi cũng từ từ nhắm mắt lại.

* * * * *

Mấy chỗ rẽ sau không có đặt bẫy săn thú. Adrian cùng Dương Quý rảo chân bước, đến tầm giữa trưa là tới. Căn nhà nhỏ này được xây dựng rất đặc biệt, phải nói chuẩn là nhà đá.

Một nửa căn nhà được xây trong mặt sau của vách đá, phần lộ ra ngoài có một cửa sổ và một cửa ra vào, xung quanh là những rặng cây lá kim cao lớn vừa hay có tác dụng che giấu.

Dương Quý đi vào mới thấy diện tích của căn nhà không lớn, nhìn lướt một lượt là thấy hết, hơn nữa bên trong rất ẩm ướt. Adrian đi mở toang cửa sổ và cửa ra vào, rồi dọn dẹp sạch sẽ lò sưởi âm tường bằng đá ở góc sâu nhất trong nhà, nhét đống cành cây khô nhặt được trên đường vào để nhóm lửa.

Dương Quý thì giúp bê chăn lông và đệm lông từ giường ra bên cạnh lò sưởi để hong khô. Dies lúc này cũng chạy vào, xoay vòng dưới chân Dương Quý. Cậu nhìn đồng hồ, “Trưa nay chúng ta ăn bánh mì tiếp nhỉ?” Dương Quý nói vậy nhưng trong lòng thực ra vẫn còn đang nhớ tới bữa thịt thỏ nóng hổi hôm qua.

Adrian mím môi cười, cầm lấy cái cung treo trên tường, “Trưa nay ăn thịt.” Nói rồi liền kêu Dương Quý ở nhà, còn mình xách theo một cái thùng đi ra ngoài.

Dương Quý vốn cũng muốn đi theo nhưng anh không đồng ý. Sau phải giao cho cậu nhiệm vụ quét dọn căn nhà lâu ngày không có người ở này, Dương Quý mới chịu chấp nhận.

Nhìn quanh bốn phía, cả căn nhà chỉ có một chiếc giường, mấy cái ghế gỗ cùng một đống dụng cụ. Trên cái chạn gỗ dưới khung cửa sổ là mấy cái bát bám đầy bụi. Dương Quý suy nghĩ một chút, hẳn là nên dọn dẹp giường trước đi.

Tầm nửa tiếng sau, khi Dương Quý đang ngồi bên lò sưởi, cầm bàn chải lông cứng chải đệm lông thì Adrian quay trở lại, một tay xách một con động vật dài bằng một cánh tay, tay còn lại xách một thùng nước.

Con vật kia đã được anh xử lý qua, cạo sạch lông nên không nhìn ra được là con gì. Dương Quý lấy bình nước múc một ít nước rửa bát, rồi lại lấy phần nước này thấm ướt khăn khô lau dọn phòng ốc. Tới lúc quay lại nhìn Adrian thì anh đã nướng thịt rồi.
Dương Quý lúc này mới phát hiện ra lúc về anh còn đeo một túi đồ trên lưng, giờ đã đặt lên ghế. Cậu tò mò đi qua mở túi ra, phát hiện bên trong là một con thỏ đã chết, trên cổ còn có lỗ do mũi tên tạo thành, có vẻ bị mất mạng bởi chỉ một phát bắn. Dương Quý không khỏi hoài nghi, Adrian thật sự lợi hại vậy sao?

Trong túi còn có ít nấm và quả dại, chắc do Adrian hái nhặt dọc đường. Dương Quý bê chăn với đệm lông để lại lên giường. Dies từ lúc Adrian về thì luôn chạy theo mông anh, nhìn thịt nướng chảy nước miếng.

“Đây là con gì vậy?” Dương Quý ngồi xuống cạnh anh hỏi.

“Một con hải ly đã trưởng thành.” Adrian dùng cái chổi mang theo phết gia vị lên người hải ly. Dương Quý đem rửa quả dại rồi cho vào tô.

Bữa cơm trưa ấy hai người một chó ăn không còn sót lại chút nào. Tới chiều Dương Quý theo anh vào rừng đốn củi. Dies ở trong rừng thì chạy nhảy điên cuồng.

Hai người lững thững làm việc. Dương Quý mệt thì ngồi sang bên nhìn anh đốn củi, lúc lâu sau ánh mắt bất giác chuyển xuống mông Adrian. Mỗi lần anh cúi người là bờ mông lại vểnh lên. Dương Quý nhìn tới mê mệt. Mãi tới lúc anh nhướn mày quay lại nhìn thì cậu mới nhảy khỏi cọc gỗ, chạy qua bên thu nhặt mấy cành cây khô.

Khoảng thời gian này có một chuyện xảy ra. Đó là Matthew đụng phải bẫy săn thú, nghe tiếng là biết đặc biệt đau. Mấy người đó lại cãi vã. Có người đề nghị rời khỏi đây, từ bỏ kế hoạch này, nhưng việc cấp bách bây giờ là phải cởi được cái bẫy kẹp chân Matthew.

Đương nhiên, món đồ này không thể cởi ra được. Mấy kẻ đó thử đủ mọi cách, sau rồi biết là bẫy chết thì quyết định cắt đứng xích sắt. Từ điện thoại phát ra toàn tiếng gào khóc của Matthew.

Vì app nghe trộm có chức năng thu âm nên cậu cứ lúc nào rảnh là sẽ mở ra lọc một lượt xem có tin tức nào hữu dụng. Sau khi kiểm tra thời gian, Dương Quý phát hiện chuyện này xảy ra từ một tiếng trước.

Thầm mắng ‘đáng đời’ xong, Dương Quý đóng app lại, ôm bó củi cùng Adrian đang vác một cây gỗ trên vai trở về.

Trước lúc trởi tối, hai người mang nguyên liệu ra bờ sông rửa sạch, tối đến làm một nồi thịt thỏ hầm nấm.Dies bữa trưa đã ăn phần nhiều thịt hải ly nên đến tối chỉ được chia cho một chút thịt thỏ nếm thử. Nó tủi thân nằm ra bên cạnh Dương Quý chờ ăn, cuối cùng bị Adrian nhấc đem ra ngoài.

Ăn xong, Dương Quý ngồi ra trước cửa rửa bát còn Adrian dọn dẹp đồ đạc. Sáng sớm mai hai người lại xuất phát. Chỗ này chẳng qua chỉ là điểm trung chuyển, còn cách điểm đến cuối cùng mấy chục kilomet nữa.

Trời đã tối om, lò sưởi không được cho thêm củi nên lửa cũng dần tắt. Dies nằm ngoài hiên nhà, đuôi vẩy qua vẩy lại.

Dương Quý cởi áo khoác leo lên giường. Trong phòng ấm áp, đắp một tấm chăn lông là đủ rồi. Cậu nằm sâu vào bên trong, chớp chớp mặt nhìn Adrian đứng bên giường cởi quần áo.

Anh mặc áo ba lỗ đen cùng quần đùi leo lên giường. Dương Quý tự động rúc lại gần. Adrian quen thuộc ôm lấy cậu, ịn một nụ hôn lên môi cậu.

Dương Quý hôn đáp lại. Cậu bám lấy vai anh, hôn lên lông mày, mí mắt, sống mũi cao cao cùng cặp môi gợi cảm hấp dẫn của anh.

Adrian cảm nhận được sự chủ động của Dương Quý, tay cậu thậm chí còn đã thò vào trong quần anh. Anh tóm lấy bàn tay nghịch ngợm ấy, “Sao thế? Muốn uống sữa à?”

Dương Quý đó mặt không nói, chỉ chăm chăm hôn anh. Adrian thả tay cậu ra để cậu sờ mò, tay anh cũng lần ra lỗ nhỏ phía sau của Dương Quý, “Nhưng mà tối nay không đi vào được. Mai phải đi từ sớm rồi.”

Cái giọng điệu tiếc nuối này. Dương Quý nhìn anh cố ý méo miệng tỏ vẻ bất đắc dĩ, liền bảo: “Vậy mau ngủ đi.” Nói xong thì rút tay về, trở người lăn qua một bên.

Adrian vung tay một cái là tóm được hông cậu, phía dưới cũng chọc vào mông Dương Quý. Anh ôm lấy cậu từ phía sau, “Làm chút việc vui vẻ đã rồi ngủ.”

Nói rồi lập tức lột quần của cả hai xuống, nâng hạ thể đã cương cứng của mình cắm vào giữa hai chân Dương Quý.

Dương Quý thật muốn lừ mắt với anh, nhưng rất nhanh đã bị ngón tay cái xoa nắn đầu ngực làm cho đầu óc hỗn loạn.

“Có phải lúc chiều nhìn anh đốn củi đã muốn thế này rồi, hửm?” Adrian nỉ non sát bên tai cậu.

Dương Quý nhớ lại khung cảnh ấy, nhất quyết lắc đầu.

“Ha, cừu con không thành thật.” Adrian cắn vành tai cậu, một tay nắm lấy thân dưới của cậu. “Ưm ~” Cậu cố gắng kiềm chế phát ra tiếng động lại làm Adrian đưa đẩy càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh.

Dies nằm ngoài nghe thấy tiếng thì ngẩng lên, mơ màng nhìn hai người đang đung đưa trên giường.

Chương 34

Cũng không rõ cuối cùng là do Matthew phát hiện ra máy nghe lén hay là bọn họ xảy ra vấn đề gì mà sau hôm đó, Dương Quý không nhận được thông tin nào khác về bọn họ. Adrian không có phản ứng gì về vấn đề này. Hai người họ sáng sớm hôm sau đã rời căn nhà nhỏ, xuất phát vào sâu trong dãy núi.

Vì đã được nghỉ ngơi cho khỏe nên bước chân hai người cũng nhanh hơn bình thường, hơn nữa sau khi vượt qua một ngọn núi cao thì là vùng đất bằng phẳng dễ đi hơn. Sau khi tăng tốc, hai người liền kịp tới nhà nhỏ sâu trong rừng rậm trước khi trời tối.

Dương Quý đứng trước căn nhà gỗ hít sâu một hơn. Nói là nhà thì cũng không chuẩn. Căn phòng này không cao, nhưng diện tích thì cũng tương đương căn nhà mái đỏ của Adrian. Cậu theo anh đi vào. Quả nhiên bên trong đầy đủ gia cụ, chẳng qua do thời gian dài không có người ở nên mặt trên vương một lớp bụi dày.

Adrian tìm thấy máy phát điện, cả căn phòng lập tức bừng sáng. Trong lúc Dương Quý đi dọn dẹp thì Adrian nấu ăn. Vì vội đi đường nên hôm nay hai người không bắt được con gì, cũng may dọc đường hái nhặt được không ít rau dại và quả dại. Cái này thì Dương Quý chẳng có chút kiến thức nào, cứ Adrian bảo ăn được thì cậu hái thôi.

Dương Quý bỏ ba lô vào trong phòng ngủ. Cậu phát hiện nhà vệ sinh có vòi nước có thể dùng ngay, quả thực thuận tiện hơn tưởng tượng. Trong bếp có bình ga. Adrian trước tiên kiểm tra một lượt, xác nhận không có vấn đề gì mới bắt đầu nấu cơm, thực ra cũng chỉ có súp rau dại với bánh mì kẹp chân giò hun khói.

Adrian chuẩn bị xong hết liền giúp Dương Quý dọn dẹp. Dọn xong tương đối phòng ngủ thì hai người ra ăn tối. Chân giò hun khói mang theo chỉ còn lại tầm một nắm tay, ăn hết bữa này là không còn nữa. Vì vậy Dương Quý có chút lo về vấn đề thức ăn, dù sao cũng không thể bữa nào cũng ăn thịt.

“Đừng lo. Mai anh dẫn em ra ngoài xem thử, hôm nay muộn quá rồi.” Adrian vừa phết tương Lao Gan Ma lên bánh mì vừa nói.

Hôm sau, lúc Dương Quý còn đang say giấc nồng thì Adrian đã tỉnh dậy. Anh mặc áo khoác mỏng ra ngoài, nhân lúc sớm ban mai hái được một rổ nấm đầy mang về. Trong bếp vẫn còn bánh mì, ăn chung với đó là được bữa sáng.

Dương Quý cuộn mình trong chăn, được anh dùng nụ hôn tới đánh thức.

“Chào buổi sáng, bé cừu con.” Adrian nhéo nhéo má gọi cậu dậy.

Dương Quý nheo mắt dụi mặt vào chiếc gối mềm mại. đầu lại rúc vào trong chăn. Adrian thấy vậy thì nín cười, “Dậy ăn đi. Hôm nay còn có nhiều việc phải làm lắm đấy.”

Anh thấy Dương Quý không có phản ứng gì với lời của mình thì thò tay vào trong. Người trong chăn vốn đã tỉnh. Cậu thấy tay anh thì lập tức tóm lấy, ai ngờ lại lạnh lẽo như vậy, lạnh tới mức làm cậu phát run.

“Ôi, anh làm gì mà tay lạnh vậy.” Dương Quý nói rồi ôm tay anh vào lòng ủ ấm.

Bản thân Adrian không chú ý đến chi tiết nhỏ này. Có điều cảm giác lòng bàn tay áp lên lồng ngực ấm nóng thật rất thích, nên anh không từ chối, ngồi xuống bên giường trò chuyện với cậu vài câu.
Nước dùng trong nhà được lấy từ mạch nước ngầm trong núi, không phân nóng lạnh. Adrian lấy thẳng nước lạnh nấu cơm, bản thân thì không có cảm giác gì nhưng lại làm Dương Quý lạnh tới giật mình.

Chờ tới lúc hai bàn tay đều trở nên ấm áp, Adrian thấy cậu lại muốn thiếp đi, liền đưa ngón tay vuốt đầu ngực Dương Quý, nhẹ nhàng nhéo ti cậu. Quả nhiên cậu mơ màng trợn mở mắt.

“Còn không ăn là bữa sáng sẽ lạnh đấy.” Adrian kéo góc chăn, lấy chóp mũi cọ cọ mũi người yêu.

Dương Quý ườn ài vươn vai. Mà cũng không hiểu sao, cái giường này cứ đặt lưng xuống là ngủ không dậy được. Cậu trước giờ chưa từng ngủ nướng như vậy, nghĩ thế liền ngồi dậy, “Ừm. Anh ra ăn trước đi, em ra ngay đây.”

Vào nhà vệ sinh, Dương Quý vừa nhìn liền thấy cốc nước để đánh răng đặt trên bồn rửa mặt. Cậu cầm cốc lên mới phát hiện bên trong là nước ấm. Tâm tình nhất thời không biết phải dùng từ gì để miêu tả. Thế là cậu vội vàng vệ sinh cá nhân rồi chạy tới bên Adrian đã ngồi yên vị, ôm anh hôn chụt một cái.

Adrian bị sự nhiệt tình bất ngờ này của Dương Quý làm cho cũng có chút hứng lên. Anh hôn đáp lại người ngồi trong lòng, ngón tay cũng không ngoan ngoãn luồn vào trong áo cậu.

Cũng may Dương Quý kịp thời phanh lại. Cậu đẩy ngực anh ra, “Khụ khụ, còn không ăn là đồ ăn lạnh đó.”

Adrian tỏ vẻ không thỏa mãn nhìn cậu, rõ ràng là cậu quyến rũ anh mà.
“Ừm….. Không phải anh bảo hôm nay có nhiều việc phải làm à, mau ăn đi.” Dương Quý rời khỏi lòng anh, niềm nở múc súp nấm cho anh.

Adrian liếc cậu một cái, quyết định tạm thời tha cho cậu.

Dương Quý ăn súp, vừa ăn miếng nấm ngon lành vừa nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc nhìn khung cửa sổ bằng kính bỗng cậu nhớ ra một chuyện, trước khi ra khỏi nhà, Adrian đã che kin tất cả cửa sổ lại. Đúng ra mà nói bên ngoài vừa có lười thép vừa có lan can sắt, người bình thường đã khó vào rồi, giờ còn che tất cả cửa sổ lại, có cần phải kín vậy không?

Adrian suy nghĩ một chút rồi nói tới chuyện lúc trước. Hồi anh chưa chuyển nhà, vẫn ở căn nhà cũ, thường xuyên bị mất trộm đồ. Mất nào là cốc nước, khăn bông đã dùng qua, mà mất nhiều nhất là quần áo với đồ lót.

Việc này làm Adrian cảm thấy rất ghê tởm. Phiền muộn thời gian dài cũng không tìm được biện pháp giải quyết phù hợp, dù sao anh cũng không thể cứ ở mãi trong nhà. Mãi tới lúc chuyển nhà, anh liền đặc biệt chú ý tới vấn đề an toàn và bảo mật khi xây dựng thiết kế phòng ở. Dù có phần quá mức nhưng anh muốn đảm bảo không có người lạ nào có thể vào trong nhà, lấy trộm bất cứ đồ đạc nào của anh.

Dương Quý phát hiện Adrian rất có ý thức lãnh thổ, hơn nữa còn cực kỳ ghét sự dò xét từ người khác. Khi anh nói anh rất mẫn cảm đối với ánh mắt người khác nhìn mình, Dương Quý liền đỏ mặt.

“Vậy là anh từ sớm đã biết em nhìn trộm anh, phải không?” Dương Quý vừa bực vừa ngượng, lại nghĩ tới chuyện lúc trước mình lấy điện thoại chụp trộm anh. Nhẽ nào anh sớm đã nhận ra rồi?

Adrian không đáp, chỉ nhìn cậu cười. Nụ cười của người đẹp thực dễ làm người ta lóa mắt, nhưng Dương Quý kiềm chế được. Cậu cố gắng mím môi không nhìn anh, dọn dẹp bát đĩa bê vào bếp.

Adrian đứng dậy lẽo đẽo theo sau cậu, dùng một nụ hôn sâu thật lâu kết thúc cuộc nói chuyện.

Việc cần làm hôm nay quả nhiều như Adrian nói. Hôm qua lúc anh đi kiểm tra phát hiện con thuyền gỗ phía sau nhà phần đáy thuyền đã bị mục nát, cần phải sửa lại. Trong lò sưởi không có củi nên phải đi chặt một ít. Bữa trưa cũng chưa biết ăn gì.

“Đi đốn củi trước đã.” Adrian từ trong phòng kho lấy ra một cái cưa điện, cùng Dương Quý ra ngoài.

Theo lý thuyết, cuộc sống trong núi cứ lặp đi lặp lại có phần buồn tẻ. Nhưng có Adrian ở bên, Dương Quý liền thấy mỗi giây mỗi khắc đều đáng nhớ. Hai người đi ra cách nhà gỗ khá xa. Adrian lựa cây gỗ, chọn được hai cây thân không quá dày.

Bận rộn hơn tiếng đồng hồ, chờ buộc gọn hết chỗ khúc gỗ, Adrian lại không cõng về luôn mà kéo Dương Quý qua một bên.

Chương 35

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hai người đi vào một khoảng rừng thấp lùn. Dương Quý ngẩng đầu lên nhìn mới nhận ra đây là rặng cây sồi[1], trên cây còn có đầy quả sồi[2]. Adrian trải bạt trên nền đất, tay chân nhanh nhẹ leo lên trên cây.

Sau khi anh cố định được người mình liền với tay bẻ mạng một cành cây tương đối dài xuống. Dương Quý nhìn anh đứng trên một nhành cây, vuốt cành cây trên tay làm bao nhiêu quả sồi rơi xuống.

Dương Quý ở dưới đất ngồi xổm xuống nhặt nhạnh, đem hết những quả sồi rơi ra ngoài bạt bỏ vào trong, thi thoảng lại có vài quả rơi trúng người cậu. Dương Quý vui vẻ không ngớt nhảy nhót nhặt quả.

Adrian vuốt hết cành này lại đổi cành cây khác. Dương Quý kéo balo đã đầy nửa là quả sồi theo đuôi anh cán quét. Giữa lúc đó cậu còn phát hiện một chú sóc con từ trên cây nhảy xuống, hẳn là bị Adrian hất xuống cùng với quả sồi. Cậu nhanh tay nhanh mắt định tóm lấy bé con nhưng chú sóc nhỏ bị dọa sợ đã nhanh chóng chạy mất, không để lại cơ hội cho Dương Quý.

Chút nhạc đệm này qua đi, Dương Quý cuối cùng cũng nhặt đầy được một túi to. Mà đến tận lúc này cậu mới phát hiện thấy túi nặng tới mức cậu không nhấc lên nổi, chỉ đành bất lực nhìn anh.

Adrian buộc miệng túi lại, để sang một bên, “Giờ chúng ta mang củi về trước đã. Túi quả này chiều quay lại lấy.”

“Không bị người khác lấy mất chứ?” Dương Quý lo lắng hỏi.

“Ở đây còn ai khác nữa. Xung quanh cũng không có động vật lớn nào. Yên tâm đi.” Nói rồi dẫn Dương Quý đi nhặt một ít cỏ tước mạch[3] mọc dại. Nói là mọc dại nhưng cũng thật ra là hạt giống Adrian gieo lúc trước. Chỉ là không ai chăm sóc nên tỷ lệ sinh tồn không cao, tuy nhiên vẫn đủ để hai người ăn.

Lúc sau Adrian bảo Dương Quỷ nghỉ tạm tại chỗ, còn mình thì chạy vào trong rừng. Chẳng qua một lúc đã thấy anh quay lại, tay xách một con to một con nhỏ.

Một con thỏ hoang và một con lợn rừng chưa trưởng thành. Dương Quý trợn tròn mắt, “Anh lấy đâu ra vậy?” Sao chớp mắt cái đã có bao nhiêu đồ ăn ngon thế này, Adrian cũng quá giỏi giang rồi đó.

“Lúc sáng đi hái nấm có đặt hố bẫy. Thời tiết đợt này chưa quá lạnh, thực vật cũng vẫn còn dồi dào nên động vật trong rừng khá nhiều. Có nhiều con đi kiếm thức ăn tích trữ mùa đông nên xem ra săn bắt khá dễ.”

Adrian vừa giải thích vừa đi về phía bó củi. Giống súng săn anh mang theo lúc trước, thực ra không có tác dụng săn bắt mà chủ yếu được dùng để dọa lúc gặp nguy hiểm. Động vật có thể trạng bình thường thì chỉ cần bẫy hoặc cung tên là bắt được. Còn nếu gặp người nào có ý đồ xấu xa hoặc động vật to lớn thì súng săn vẫn là công cụ tự vệ tương đối tốt.

Adrian buộc con lợn rừng vào bó củi rồi đặt lên vai mình, đưa thỏ hoang cho Dương Quý cầm. Hai người về tới nhà gỗ thì vừa đúng ban trưa, bụng đã bắt đầu sôi ùng ục.

Adrian lập tức nhanh chóng xử lý thịt thỏ, nướng thẳng trong lò. Dương Quý vo sạch hạt cỏ tước mạch dại, thêm nước rồi cho lên bếp đun. Cậu lấy từ trong túi áo một nắm hạt sồi lúc nãy tiện tay nhét vào, sau khi tách vỏ xong thì chọc nhiều lỗ trên thân hạt, tiếp đó cho hết tất cả vào nồi.

Dies từ lúc tới nhà gỗ này thì liền không thấy bóng dáng đâu. Adrian cũng không lo lắng, chỉ kêu nó chơi chán sẽ quay về, dù sao thì nó cũng không xa lạ gì với cánh rừng này.

Cháo tước mạch Dương Quý nấu rất nhanh đã sôi. Tước mạch thực ra là một loại yến mạch, ăn hơi dinh dính nhưng chóng no bụng. Hai người giải quyết đơn giản bữa trưa xong thì đã hai giờ chiều.

Adrian ra ngoài xách túi hạt sồi kia về. Dương Quý thì ở lại dọn dẹp bếp, sau đó rất tò mò đối với túi hạt sồi này, “Mấy cái này tính ăn thế nào?” Tuy rằng cho vào cháo yến mạch quả thực có làm tăng mùi vị nhưng nếu chỉ định dùng làm gia vì thì không cần nhiều như vậy.

“Quả sồi có hàm lượng tinh bột cao hơn cả các loại đậu. Nếu mài thành bột thì cũng là một thức ăn chính không tệ.” Adrian chỉ giải thích vậy là Dương Quý hiểu. Bột hạt sồi có thể thay thế bột lúa mì làm các món kiểu như bánh mì.Adrian chuyển một cái máy mài từ trong phòng dụng cụ ra. Nhưng trước mặt việc bọn họ cần làm là lột vỏ hạt sồi, sau đó rửa sạch và phơi khô. Bãi cỏ trống trước nhà gỗ vừa hay thích hợp làm sân phơi.

Dương Quý lấy hai cái ghế đôn với một cái sọt lớn từ trong phòng ra. Hai người ngồi cùng nhau tách vỏ quả sồi. Adrian có vẻ thành thạo hơn cậu nên động tác nhanh hơn. Hai người tốn hơn hai tiếng đồng hồ mới tách xong hế t vỏ một túi đầy quả sồi, vừa hay cũng đầy cái sọt lớn kia.

Dương Quý xoay cánh tay mỏi nhừ, “Thế giới này trôi qua quá nhanh rồi.” Cậu ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời đã bắt đầu xuống núi.

“Buồn chán sao?” Adrian bỏ dụng cụ trong tay xuống, hỏi.

Dương Quý lắc đầu, khẽ cười nói: “Vấn đề cơ bản như ăn no còn chưa giải quyết được thì thời gian đâu mà buồn chán.”

Adrian bị cậu chọc cho bật cười. Tiếp đó anh tính nhân lúc mặt trời chưa khuất bóng đi qua một nơi khác hái rau dại, Dương Quý ồn ào muốn theo cùng. Anh nghĩ dù sao hôm nay cũng không kịp phơi hạt sồi nữa, giờ cũng không có việc gì nên đồng ý cho cậu theo.

Dương Quý vốn tưởng là loài rau dại gì mình chưa từng thấy, ai ngờ thấy anh nhổ từ dưới đất lên lại là rau tề[4], còn cả rau sam[5] hay thấy ở Trung Quốc nữa. Điều này nằm ngoài dự đoán của Dương Quý. Xem ra mấy loài rau dại này có sức sống mãng liệt nên ở đâu cũng có.

Đến tôi, Dương Quý nấu cơm tước mạc. Rau dại thì được cậu dùng làm món rau trộn. Còn thịt lợn rừng thì được Adrian ướp đủ loại gia vị tính rồi phơi khô.

Tuy bữa tối không có thịt nhưng cơm và rau cũng đủ nhiều. Dương Quý ăn mà có cảm giác như ăn cơm Tàu, còn Adrian thì cực kỳ mê đắm món rau trộn có vị cay ngậy. Bữa tối đó, hai người ăn còn nhiều hơn cả bình thường.

Đêm đến cũng không có hoạt động giải trí nào. Điện thoại thì sớm đã không có tín hiệu. Dương Quý sắp xếp mấy bộ quần áo mang theo đợt này, nghĩ xem lúc nào nên đi tắm một cái. Cậu vốn còn ảo tưởng rằng gần đây có suối nước nóng nhưng cuối cùng được Adrian báo rằng không có suối nước nóng, hồ nước thì có một. Lúc trước anh tới đây ở hay ra hồ nước tắm.
Có điều nước trong hồ lạnh ngắt. Nếu để Dương Quý vào đó tắm thì chắc cậu chịu không nổi, cũng dễ bị cảm. Tuy hai người có mang theo người ít thuốc thông dụng nhưng trong vùng núi sâu này vẫn nên chú ý sức khỏe. Vì thế nếu muốn tắm chỉ còn cách đun nước.

Dương Quý tỏ vẻ không can tâm. Đến cuối vẫn là Adrian chủ động đi đun nước. Trong nhà gỗ không có bồn tắm nên Adrian tìm một cái thùng to to, vừa đủ để Dương Quý ngồi vào.

Lò sưởi đốt lửa lớn, cả phòng trở nên ấm áp. Dương Quý để hở nửa người, ngoan ngoãn ngồi trong thùng. Adrian cầm cái muôi múc nước lên người cậu, giúp cậu gội đầu.

“Nhắm mắt vào, anh dội nước đây.” Adrian nhắc cậu cúi đầu.

Dương Quý thực không biết nói gì, cứ cảm thấy anh giống như đang tắm cho trẻ con vậy, làm gì cũng nhắc cậu. Thậm chí hoàn toàn không cần cậu chuyển động, Adrian cũng có thể tắm sạch sẽ cho cậu từ đầu tới chân.

Chờ tới lúc tắm xong, Dương Quý như con mèo ướt nước, bọc khăn quanh mình là muốn nhảy lên giường. Cậu âm thầm hạ quyết tâm, phải tập tắm nước lạnh giống Adrian. Không nói tới chuyện rèn luyện cơ thể, ít nhất không thể để mình như con búp bê tùy ý anh muốn làm gì thì làm!

[1] Cây sồi:



[2] Hạt sồi:



[3] Tước mạch:



[4] Rau tề:



[5] Rau sam:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau