BÁ ĐẠO TỔNG GIÁM ĐỐC SỦNG VỢ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bá đạo tổng giám đốc sủng vợ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Muốn phụ trách với tổng giám đốc

Mai Lăng cứ tự trách chính mình, hoàn toàn không phát giác được động tĩnh của hắn, chỉ cảm thấy tối qua nhất định giày vò bản thân mình mệt mỏi, bây giờ ngủ chết rồi.

"Aizz.. tại sao lại như thế, không nhớ gì cả, thật sự là muốn chết rồi"

Tuyệt vọng nhớ lại những gì xảy ra hôm qua, có thể Mai Lăng chỉ nhớ được một chút ít, nhưng không thể nhớ hoàn toàn, chỉ cần buộc mình suy nghĩ, đầu liền lập tức đau.

Cái tên Lý Tịch này đã bỏ loại thuốc nặng với mình, không đúng, hắn ta nổi tiếng vì chơi phụ nữ không thể bỏ thuốc nặng như vậy được, dù sao người nam nhân kia cũng không muốn mình vất vả một đêm, và hôm sau chẳng có ấn tượng gì.

Động thái của cô đã thu hút sự chú ý của hắn, hắn nghi ngờ, con ngươi trầm xuống, Không lẽ một màn ngày hôm qua có người cố ý an bài, Lý Tịch cũng bị tính kế.

Quên đi, hay là trước tiên không nên đứng dậy, nhìn xem một chút.

Nếu thật sự muốn tiền của hắn, tự nhiên sẽ đánh thức hắn.

Tiền, muốn bao nhiêu cũng không có vấn đề, Vinh Đằng hắn có thể cho, nhưng nếu thứ khác, nữ nhân này cũng đừng nghĩ có thể sống sót đi ra ngoài.

"Aizz"

Lại một tiếng thở dài.

Mai Lăng cuối cùng tự hứa, cô cũng không muốn gì nữa, hai tay chống đỡ cơ thể, xuống giường, tìm quần áo của mình mặc vào.

Vinh Đằng nghe được tiếng động trong phòng khách, biết rõ là cô đi mặc quần áo, hắn không vội, nhẫn nại chờ, xem thử cô làm gì tiếp theo.

Cô ở phòng khách rất lâu, lâu đến nỗi Vinh Đằng muốn làm mình dứt khoát tỉnh dậy, trực tiếp hỏi là được. Mai Lăng lại xuất hiện trong phòng ngủ lần nữa."Phải làm gì với ngươi bây giờ"

Con ngươi cô khôi phục lại sự trong trẻo vốn có, chẳng qua là có thêm một tầng hương vị của cô mà chỉ mỗi hắn có, nhìn xem nam nhân giả bộ trên giường, mi tâm cô xoắn lại.

Chẳng lẽ nữ nhân này thật sự không có mục đích gì.

Vinh Đằngcảm nhận được giọng điệu của cô, cảm thấy, có lẽ hắn nghĩ nhiều rồi, lắc đầu, tiếp tục giả bộ ngủ, cánh tay đã rời khỏi chăn lông để dưới gối, bàn tay cầm chặt khẩu súng bên dưới.

"Cũng chỉ có thể làm như vậy, không biết ngươi có đồng ý hay không, được rồi, cho ngươi lựa chọn, nếu ngươi không muốn, ta cũng chỉ có thể đối với ngươi chịu trách nhiệm"

Giọng nói của cô ban đầu là bất lực, sau đó tăng lên sự dí dỏm, ngay cả đôi môi nhợt nhạt yếu ớt cũng cong lên.

Nâng lên bước chân nặng nề, đi đến trước giường, một tờ chi phiếu rất quen thuộc được đặt lên gối bên cạnh hắn.
Cất kỹ xong, miệng cô cong lên, tựa hồ rất thỏa mãn cách làm của mình, con ngươi lần nữa hướng đến tên yêu nghiệt đang ngủ say, nói khẽ: "Ta cũng chỉ có thể cho nhiêu đó, nếu ngươi không muốn, vậy chỉ có thể chọn phương án 2, ngươi không muốn, ta sẽ đối với ngươi phụ trách. Hơn nữa, ngươi đẹp trai như vậy, ta cũng có thể cam tâm tình nguyện đối với ngươi phụ trách, hắc hắc, ta có để lại số điện thoại cùng với một số lời nói, ngươi ngủ ngon, ta đi đây".

Mai Lăng vừa nói xong một bài phát biểu dài, quay người lại đi về phía cửa phòng.

Hắn đang giả vờ ngủ thì lại bị cô chọc tức thêm một lần nữa.

Nữ nhân đáng chết, đưa hắn làm cái gì.

"Kỳ thật, ta rất hy vọng ngươi chọn phương án 2" Kỳ thật ta rất mong đối với ngươi phụ trách.

Ngay lúc Mai Lăng sắp đi ra phòng ngủ, cô khẽ nói.

Cho dù thanh âm rất nhỏ, nhưng không thể tránh được tai của Vinh Đằng.

Khi toàn bộ "phòng cho tổng thống" đều an tĩnh, cánh cửa đóng lại và rời khỏi tai hắn, hắn triệt để rống to, trực tiếp xuống giường, mang dép đá vào giường. Bàn tay thon dài, cầm lên tờ chi phiếu cùng một tờ giấy đặt trên gối, mắt anh lại sâu không thấy đáy.

Tốt, rất tốt, một trăm vạn đúng không, chỉ một trăm vạn mà muốn đuổi Vinh Đằng hắn, còn nói cái gì, nếu như còn thấy chưa đủ hoặc không thích, liền đối với hắn phụ trách, đúng không!

Tốt, thật tốt, cái thế giới đúng là không sai, không sai nha!

Hắn chỉ mới ra ngoài một tuần, thành phố A lại có một nữ nhân đáng chết như vậy, còn muốn đối với hắn phụ trách, hừ, còn không nhìn kỷ xem hắn là người nào.

"Tiêu Cẩm, tra cho ta người tên Mai Lăng, số điện thoại xxxxxxxx, trước bữa trưa ta muốn biết tất cả thông tin về nữ nhân này. Còn nữa, hãy để cho Lý Tịch một tháng không thể gặp người".

Chương 7: Lâm Tuấn Mất Tích

Quang Vinh tắt điện thoại, đập mạnh điện thoại vào thảm, tờ giấy và tấm chi phiếu cầm trong tay lập tức biến thành mảnh vụn.

Tiêu Cẩm đang ăn sáng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ nghe thấy giọng nói âm u trong điện thoại.

May mắn hắn đã ở cùng Vinh Đằng rất nhiều năm, đã trải qua rất nhiều trận chiến, trí nhớ của của hắn tốt hơn người thường, cho nên không nóng, vội đem giấy bút đến, viết lại nội dung vừa mới nghe trong điện thoại.

Sau khi nhớ lại, mắt hắn choáng váng, lần này lão đại muốn tra một nữ nhân, lại còn mới sáng sớm kêu hắn đi tra, chẳng lẽ..

Chắc là không phải, bên người lão đại mỹ nữ như mây, sao có thể lại bị một nữ nhân làm cho..

Aizz.. Quên đi, thế giới của lão đại, hắn chỉ là một nhân viên nhỏ, vĩnh viễn cũng sẽ không hiểu, cứ dựa theo lời lão đại phân phó mà làm thôi.

Chẳng qua là đáng thương, nữ nhân này sắp gặp xui xẻo. Về phần Lý Tịch, chỉ là một nhân vật nhỏ, Tiêu Cẩm cũng không để hắn vào mắt.

Tiêu Cẩm thở dài, nhanh chóng ăn xong bữa sáng, bắt đầu đi làm việc.

Mai Lăng ra sức chống đỡ cơ thể chậm rãi đi ra cửa khách sạn, bắt một chiếc taxi ngồi vào.

Nhưng cô lại không biết, trên tầng cao của khách sạn có một đôi mắt nhìn chằm chằm cô, cho đến khi cô ngồi vào taxi rời khỏi tầm mắt hắn.

Khu nhà giàu, ở nội thành.

Khách sạn Mai Lăng ở hôm qua là một trong số những khách sạn nổi danh ở nội thành, cho nên nói, cô vừa mới ngồi vào taxi không lâu, liền vào trong khu nhà giàu.

"Đi vào"Người tài xế dừng ở cửa ra vào, trong khu cao cấp này, những người lái taxi không được phép vào nếu không có sự cho phép của khách, trong này có quá nhiều người giàu, cũng có nghĩa có rất nhiều bí mật.

"Vâng"

Dựa theo chỉ dẫn của Mai Lăng, xe taxi dừng lại trước mặt một ngôi biệt thự phong cách Âu.

"Cảm ơn"

Mai Lăng trả tiền, trực tiếp xuống xe, con ngươi thấy được xa xa trong nhà là người thợ cắt cỏ.

"Mai tiểu thư, đã trở về"

Quản gia Dương là quản gia trong căn biệt thự này, khi Mai Lăng chỉ là một đứa bé, quản gia Dương đã làm việc ở đây hơn năm năm.
Mai Lăng mỉm cười yếu ớt, nhìn thấy sau lưng quản gia Dương là nữ chủ nhân của căn biệt thự này, Đổng Khiết.

"Dì, đã có tung tích của Lâm Tuấn chưa?"

Vừa nhắc tới Lâm Tuấn, trên mặt còn mới mang vẻ tươi cười thoáng cái lạnh xuống.

Nhờ quản gia Dương nâng đỡ, ngồi xuống sô pha.

"Aizz, vẫn chưa có tung tích gì cả, cũng không biết đứa bé này chạy đi đâu, để cho chúng ta phải lo lắng" Đổng Khiết thở dài một hơi "Lăng nhi đừng đứng đó nữa, mau tới đây, đúng rồi, tối hôm qua ngươi đã đi đâu, như thế nào cả đêm cũng không về, điện thoại cũng không mang theo"

Mai Lăng nghĩ tới tối hôm qua ở dưới thân người khác hầu hạ, mặt tái nhợt đi từ từ liền đỏ lên, trong đầu chỉ còn lại một chút ít đoạn ngắn mà đã làm mặt cô hồng đến như vậy, nếu thật sự nhớ rõ ràng, vậy còn mặt mũi nào đi gặp người khác chứ.

"Haizz, ngày hôm qua con đã đến một ít nơi con cùng Lâm Tuấn thường tới, vội vàng đi nên quên mang theo điện thoại, buổi tối bụng quá đói nên ghé một khách sạn gần đó ăn tối, vì đã muộn, sợ làm phiền dì nên không về nhà"

Mai Lăng giải thích trái lương tâm, thật ra những lời cô nói đều thật, thế nhưng nghĩ tới tối hôm qua cùng nam nhân yêu nghiệt kia chiến đấu, vẫn cảm thấy chính mình không đủ thành thật.

"Đúng rồi, dì, chú Lâm đã trở về chưa"

"Vẫn chưa, tốt nhất cả đời này hắn cũng đừng trở về"

Mai Lăng cười cười, chỉ cho là Đổng Khiết nhất thời tức giận, nhưng không biết lời này nói là thật tình.

"Dì, thật xin lỗi, nếu không phải ta đưa ra yêu cầu muốn gả cho hắn, hắn cũng sẽ không rời nhà trốn đi, đều do ta không tốt, dì, ngài muốn trách thì trách ta đi, ngàn vạn không nên trách chú Lâm, cũng không nên trách Lâm Tuấn. Nếu Lâm Tuấn trở về, ta sẽ không bao giờ nói về việc muốn gả cho hắn nữa".

Chương 8

Đổng Khiết ngồi bên cạnh Mai Lăng ôm lấy cô, tay vỗ nhẹ sau lưng cô, thở dài "Bé ngoan, dì tới giờ đều không có trách ngươi, ngươi cũng không nên tự trách. Yên tâm đi, Lâm Tuấn sẽ trở về, chẳng qua là vấn đề thời gian thôi"

"Vâng, dì, ngài thật tốt, nhiều năm như vậy, thật sự giống như cha mẹ của con" về sau thật muốn gả cho Lâm Tuấn, muốn chính thức gọi ngài một tiếng mẹ.

Nửa câu sau là điều mà Mai Lăng muốn, tuy nhiên vào thời điểm này sẽ không nói ra thành lời.

"Đứa nhỏ ngốc, từ khi ngươi bước vào căn nhà này, ta đã xem ngươi là con gái ruột thịt" Đổng Khiết buông Mai Lăng, ôn nhu nói.

Mai Lăng cũng không phải người Lâm gia, nên quản gia Dương cùng hạ nhân mới gọi nàng Mai tiểu thư chứ không phải tiểu thư.

Năm đó cha của Mai Lăng và Lâm Tuấn là quân nhân, chức vụ của họ giống nhau, trong một lần làm nhiệm vụ, cha Mai Lăng vì cứu cha Lâm Tuấn nên mất mạng, trước khi chết đem Mai Lăng gửi gắm cho Lâm gia.

Mà mẹ đẻ Mai Lăng, tại thời điểm sinh cô, kỹ thuật vẫn chưa hiện đại như bây giờ, nên đã mất vì khó sinh.

Con nối dỗi của Mai gia trước nay đều mệnh bạc, đến thế hệ này chỉ còn lại một mình cha Mai Lăng, trước khi buông tay cũng chỉ có thể đem con gái bảo bối của mình gửi gắm cho người anh em mà hắn tin tưởng nhất.

Cứ như vậy, thời điểm Mai Lăng chỉ là một đứa bé, đã tới Lâm gia, ở cũng đã hai mươi năm.

Từ nhỏ cũng chỉ có Lâm Tuấn hơn cô một tuổi cùng nhau lớn lên, hai người đã phát triển đến một mối tình cảm sâu sắc.

"Quản gia Dương, mau đem điện thoại của Mai tiểu thư đưa cho con bé""Vâng"

Mai Lăng nhận lấy điện thoại, có một chút kỳ quái, cô không đem theo điện thoại chỉ có mình cô biết rõ, tại sao lại ở trong tay quản gia Dương, dì chắc không làm loạn đồ đạc cô đi.

"Lăng nhi, tối qua thấy đã muộn mà ngươi chưa về, liền gọi điện thoại cho ngươi, mới biết ngươi không mang theo điện thoại. Sáng nay, cũng không biết ai gọi cho ngươi, gọi cả tiếng đồng hồ, tiếng ồn làm ta đau đầu, ta mới gọi quản gia Dương lấy điện thoại ngươi tắt đi. Bây giờ ngươi đã về, mau nhìn xem, có phải có chuyện gì đó quan trọng không, lỡ như là chuyện công tác gì đó, nên xử lý sớm chút"

"Hắc hắc" Mai Lăng dí dỏm le lưỡi một cái, thì ra là như vậy, vội vàng mở điện thoại, ngoài miệng còn nói theo: "Dì, yên tâm đi, con xin công ty nghĩ nửa tháng, hiện tại mới qua mười ngày, còn sớm lắm, hẳn không phải là chuyện công ty, dì, hiện tại ngài còn đau đầu không?"

"Đã hết đau, haizz, một chút tin tức về Tuấn nhi cũng không có, ngươi cũng đừng đi tìm nữa, cha của hắn cũng không tìm, Lăng gì ngươi tìm cái gì, chờ thêm một ít thời gian, thằng ranh con này sẽ tự trở về"
Lời nói của Đổng Khiết rất nhẹ nhàng, trong nội tâm rõ ràng biết, lúc này nếu muốn Lâm Tuấn trở về cũng không đơn giản, đối với việc con trai dùng cách bỏ nhà đi, kỳ thật với tư cách là mẹ nàng rất tán đồng.

Dù sao hạnh phúc tương lai là của hắn, đòi hỏi hắn phải tự mình chiến đấu.

Mai Lăng vội vàng khởi động máy, tìm nhật ký cuộc gọi, trong nội tâm thầm nghĩ không phải là tên nam nhân yêu nghiệt trong khách sạn tỉnh dậy, thấy tờ giấy chính mình để lại, sau đó cảm thấy tiền đưa hắn quá ít, muốn nàng đối hắn phụ trách đi.

Sáng sớm thức dậy liền sợ hãi với những gì cô đã làm tối qua, nhìn kỹ mỹ nam bên cạnh, không còn gì để nói.

Hơn nữa mình cùng ngươi ta cái kia đã qua, đối với hắn phụ trách cũng không thiệt thòi gì, vì vậy Lâm Tuấn đã có thể trở về.

Nghĩ đến việc chỉ muốn gả cho Lâm Tuấn, tâm lại đau.

Gả cho Lâm Tuấn là nguyện vọng từ nhỏ của cô.

Nhật ký cuộc gọi làm cô thất vọng, cũng không phải số lạ, tất cả đều là Lộ Diêu gọi cho mình.

Nhiều như vậy, cô nhẫn nại đếm, trong một buổi sáng cô đã có hơn một chục cuộc gọi

"Dì, tất cả cuộc gọi đều từ Lộ Diêu gọi tới".

Chương 9: Bạn Tốt Lộ Diêu

"À, cái con bé kia, gọi điện thoại nhiều như vậy, bây giờ suy nghĩ lại cũng chỉ có tiểu nha đầu hay nháo này" Đổng Khiết mỉm cười: "Vậy người gọi lại hỏi xem, con nhóc này tìm con có chuyện gì?"

"Aizz, con nhỏ đó thì có chuyện gì quan trọng" Mai Lăng cảm thấy khinh bỉ, Lộ Diêu tìm mình nhất định không có chuyện gì trọng yếu.

Quả nhiên như cô đoán, Lô Diêu tìm cô chỉ muốn cùng cô chiều đi mua sắm.

Mai Lăng bị Lộ Diêu thuyết phục, đồng ý cùng cô đi.

Mai Lăng đi thay đồ, ăn cơm trưa với dì, sau đó đi ra ngoài.

"Lộ Diêu, mày đang ở đâu? Cái gì, mày vẫn còn ăn cơm trưa ở khách sạn, được rồi ít phút nữa tao sẽ tới"

Chiếc đèn chùm pha lê treo cao trong sảnh khách sạn tráng lệ. Mai Lăng thấy hơi hoa mỹ, đi qua sảnh khách sạn, thẳng đến nhà hàng Trung Hoa, tại địa điểm quen thuộc thấy được Lộ Diêu.

"Lăng nhi, mày cuối cùng cũng tới rồi, tao nhớ mày muốn chết?"

Mai Lăng vừa đi vào, Lộ Diêu liền nịnh nọt.

"Diêu Diêu, mày thôi đi, nói, tìm tao có chuyện gì" cái con nhỏ này, tìm cô chắc chắc không chỉ đơn giản muốn đi mua sắm.

Lộ Diêu cùng Mai Lăng với Lâm Tuấn cùng nhau lớn lên, cũng chính là thanh mai trúc mã.
Gia đình của ba ngươi rất giống nhau, đều là gia đình quân nhân. Điều khác biệt là vào năm mà cha của Lộ Diêu từ chức, cả nhà đã di cư sang Canada, biệt thự cũng đã bán.

Nhưng mấy năm này, không biết vì nguyên nhân gì mà Lộ Diêu lại không muốn đi, dù cả nhà cô đã đem nhà bán, cô vẫn không muốn đi.

Thật ra Đổng Khiết muốn cô tới Lâm gia ở, thế nhưng lại thấy hai đứa Lâm Tuấn với Mai Lăng đều lớn tuổi nên cũng không mở miệng nói.

Bởi vì thế nên mấy năm nay Lộ Diêu đều ở trong khách sạn.

"Ơ kìa, Lăng nhi, mày cũng thiệt là, không thể đau lòng tao một chút sao, tao thật đáng thương, không có nhà, chỉ có thể ở khách sạn" Lộ Diêu hét với Mai Lăng.

"Hừ, có gì phải đau lòng, đáng đời, ai kêu không chịu đi Canada lại cứ thích ở đây, mày đừng có nói không nỡ xa tao. Hơn nữa, khách sạn không phải cũng giống như nhà mày hay sao, mày có cần trả tiền đâu, ăn uống lại có người hầu hạ".

Khách sạn này là một trong những sản nghiệp của cha Lộ Diêu, tất cả đều do bác Lộ khi còn chưa từ chức tạo ra, về sau phải đi nên ông từ chức.Năm đó Lộ Diêu không chịu đi, bác Lộ dĩ nhiên không cho phép cô ở khách sạn nhà mình, nhưng lời vừa nói ra dì Lộ liền không vui, dù sao nhà họ Lộ chỉ có một đứa bảo bối, thế nên làm sao có thể bạc đãi con mình, bác Lộ chắc chắn là thê nô, thấy dì Lộ như vậy đành phải chấp nhận.

Vì vậy Lộ Diêu ở lại khách sạn nhà mình, ở cũng đã ba năm.

"Này.."

Lộ Diêu lắc đầu, thôi quên đi, cô cũng không nên nói nhiều.

"Lăng nhi mau đi thôi, chúng ta đi mua sắm" Lộ Diêu đứng lên, hai tay nắm Mai Lăng kéo ra ngoài.

Hai người họ đi dạo khắp nơi, Mai Lăng nghe cái miệng nhỏ của Lộ Diêu nói không ngừng trên đường đi.

"Diêu Diêu, hôm nay mày kêu tao ra rốt cuộc muốn mua cái gì, chúng ta đã đi dạo hết một vòng, chân tao mỏi hết rồi đây này, muốn mua cái gì thì mau mua đi, đừng lãng phí thời gian".

Mai Lăng đi theo Lộ Diêu, ra ra vào vào tất cả các tiệm nhưng không thấy con nhỏ này mua gì hết.

Nếu như bình thường cô sẽ không nói, dù sao bọn họ là bạn từ nhỏ, mệt mỏi thì mệt mỏi cũng không sao. Nhưng mà bây giờ không có tung tích của Lâm Tuấn, mặc dù dì nói không cần vội kêu cô không cần tìm nữa cô vẫn muốn tìm.

Đi tìm cũng mấy ngày rồi lại thêm việc tối qua với tên mỹ nam, làm cả đêm vận động, chân Mai Lăng thật sự rất đau, hai bắp chân sưng hết cả lên.

Chương 10: Phải trở về

"Lăng nhi, thật ra tao không muốn mua gì hết".

Lộ Diêu đang đi thì bỗng nhiên dừng lại làm Mai Lăng đang đi phía sau xém chút nữa đụng trúng.

Nghe Lộ Diêu nói, Mai Lăng kích động đến nỗi muốn đập chết cô, nhưng cô không có biểu hiện ra ngoài, khuôn mặt vẫn không thay đổi: "Thế thì xin hỏi Lộ đại tiểu thư kêu tiểu nhân ra để làm gì, chẳng lẽ mấy ngày nay không hành hạ được tiểu nhân nên muốn lợi dụng cuối tuần đến hành hạ tiểu nhân, nếu vậy thì xin chúc mừng, Lộ đại tiểu thư đã thành công, tiểu nhân đã mệt lắm rồi, mông cũng xém chút nữa chạm đất".

"Haha, Lăng nhi, mày đúng là càng ngày càng thú vị".

"Nói mau đi, rốt cuộc hôm nay có chuyện gì?".

Khuôn mặt Lộ Diêu ngừng cười, đưa tay vào túi lấy ra một tờ giấy đưa cho Mai Lăng.

"Đây là gì?".

Mai Lăng nhíu mày, mở ra xem, nhìn sắc mặt của Lộ Diêu cô thừa biết không phải chuyện tốt, đúng như dự đoán, đây là thư từ chức.

"Tao phải về Canada".

"Tao nghĩ có lẽ mày nên trở về sớm".

"Mẹ tao bị bệnh, nghe ba nói mẹ bệnh rất nặng, trong miệng cứ lẩm nhẩm tên tao, từ nhỏ mẹ luôn là người hiểu tao nhất, mỗi lần bị ba đánh mẹ luôn ở bên cạnh che chở tao, Lăng nhi, lần này tao nhất định phải trở về".

Lộ Diêu thản nhiên nói, trong giọng nói không hề có một chút đau buồn, nhưng Mai Lăng biết rõ khi nghe tin Lộ Diêu rất khó chịu.

Theo ấn tượng của Mai Lăng, Lộ Diêu luôn cười, dù có khóc cũng phải cười, mỗi lần nói chuyện luôn mang theo tâm trạng vui vẻ, có thể bình tĩnh như vậy, đủ để thấy Lộ Diêu đau khổ đến mức nào.

"Dì Lộ sẽ không sao, mày trở về nhớ bồi dưỡng tốt dì, sau khi nhìn thấy mày, dì nhất định sẽ tốt lên".

Mai Lăng không biết an ủi người khác, bình thường chỉ có người khác an ủi cô.Bị nhiều người an ủi, cô cũng hiểu rằng, lúc một người thương tâm, đau khổ sẽ không muốn người khác đồng cảm với mình.

"Được rồi, Lăng nhi, tao gọi mày ra chỉ để nói cho mày một tiếng..".

"Ừm, đến lúc đó tao sẽ tới tiễn mày".

"Không cần, ba tao nói sẽ đưa máy bay đến tầng cao nhất của khách sạn để đón. Ông hy vọng tao nhanh chóng trở về để mẹ sớm nhìn thấy tao".

"Như vậy cũng tốt, tao sẽ không tiễn".

Mai Lăng cũng không có ngạc nhiên, công việc làm ăn ở Canada của nhà họ Lộ ngày càng phát triển, có thể mua máy bay tư nhân là điều dĩ nhiên.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, đi theo con đường quen thuộc đến một căn phòng trong nhà hàng.

"Lăng nhi, mày biết Tuấn ở đâu sao, một tuần rồi ta không gặp hắn, gọi điện thoại cũng không ai bắt máy".Nhà hàng này nằm ở nội thành, không quá nổi tiếng, khách cũng không nhiều, thậm chỉ chủ nhà hàng này còn có một thói quen kì lạ, chỉ cần số khách đạt đúng số lượng quy định thì sẽ không tiếp thêm.

Ba người bọn họ đặc biệt yêu thích nhà hàng này, không chỉ vì món ăn ngon mà khung cảnh xung quanh còn rất tao nhã, trong mỗi căn phòng nhỏ đều có hòn non bộ chảy róc rách.

Nhà hàng này do Lâm Tuấn phát hiện, sau khi ăn thử cảm thấy ngon nên đưa bọn họ tới đây, về sau nơi đây biến thành nơi tụ họp của ba người.

"Lăng nhi, ta sắp phải rời đi, cho dù Lâm Tuấn có bận cỡ nào mày cũng đem tới đây, ba người chúng ta họp mặt lần cuối".

Lời nói của Lộ Diêu đã cắt đứt suy nghĩ của Mai Lăng, cô buộc miệng nói ra: "Nếu tìm được Lâm Tuấn, tao cũng không buồn như vậy".

"Cái gì? Lâm Tuấn biến mất?" Lộ Diêu thét lớn làm Mai Lăng nhíu mày.

Được rồi, đã đến nước này, cô không thể không nói, may mắn cô không đem việc xảy ra tối hôm qua giữa cô và nam nhân kia kể ra, nếu không cô cũng không biết Lộ Diêu sẽ nhìn cô với ánh mắt như thế nào.

Lộ Diêu cứ liên tục hỏi, Mai Lăng chỉ đơn giản nói Lâm Tuấn trốn nhà đi, chứ không nói lí do là vì cô đã nói muốn gã cho Lâm Tuấn làm hắn đi nói với bác Lâm muốn kết hôn với cô, chắc hẳn bác Lâm không đồng ý nên Lâm Tuấn mới bỏ nhà đi.

"Cái gì? Mày nói Lâm Tuấn cãi nhau với bác Lâm một trận sau đó bỏ đi, hơn nữa lúc này mày đi công tác nên không biết, sang ngày hôm sau mới nghe nói?".

Khuôn mặt Lộ Diêu giống như em bé.. bộ dáng như muốn ăn thịt người.

"Ừ, là như thế, không sai".

Cô suy nghĩ cả một đêm mới quyết định sáng hôm sau lấy hết dũng khí nói tất cả điều trong lòng mình mấy năm qua cho Lâm Tuấn.

Lúc biết Mai Lăng muốn gả cho mình, Lâm Tuấn rất vui, ôm cô quay vòng trong phòng khách, đến nỗi tới khi cô ngượng ngùng, mới thả ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau