BÁCH HOA TIÊN TỬ OAI TRUYỀN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bách hoa tiên tử oai truyền - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Địa ngục giữa trần gian

Ta đi trên đoạt đường đầy máu thì nhìn thấy Vũ Dương, hắn cao ngạo đứng ở trên tường thành, gió làm tung bay y phục màu đỏ diễm lệ của hắn, hư vô mờ ảo như vậy, phong hoa tuyệt đại như vậy. Ta chậm chạp gần như là bò qua đấy, đôi mắt khát máu của hắn lại lộ ra ánh sáng mừng rỡ, hắn đứng trong gió đưa tay về phía ta, dường như có chút không tinh tưởng: “Phi Phi, ngươi trở về rồi sao?” .

Ta từ trong một vùng xác chất thành núi, máu chảy thành sông đi tới, ta không thừa nhận mình là người của Thần giới, thế nhưng nhiều người chết như vậy, lại bởi vì ta, bởi vì ta nhất thời tùy hứng. . . Ta đặt hai tay lên, nhẹ nhàng nói: “Đúng, ta đã trở về.” Nội tâm, từ từ đông lại thành băng, đôi tay trong sạch thuần khiết này, đã nhiễm bao nhiêu máu tanh.

Đó là lần đầu tiên, ta cảm thấy bản thân gần cái chết đến như vậy, cách chính tà thiện ác gần như vậy, Vũ Dương. . . Thân thể mảnh khảnh nhẹ nhàng ôm ta vào trong lòng, hắn đang run rẩy, mà ta, vào lúc này đây,khi nhìn xuống khắp thành đầy máu tanh, lại có thể nảy sinh lòng yêu thương.

“Phi Phi, nàng trở về là tốt rồi, không được tiếp tục chạy lung tung , nàng có biết hay không nàng dọa chết ta rồi. . .” Mới vừa rồi còn là Trụy Lạc Ma điên cuồng tàn sát, lúc này lại ở bên tai ta lẩm bẩm như vậy. Lưu Hương ở dưới thành lẳng lặng mà nhìn ta, thời khắc này, ta không có nhìn ra suy nghĩ trong nội tâm của hắn . . . Ta ngoan ngoãn trở lại Hồng Hoang cốc, trước đó ta cũng không có tư tưởng chính nghĩa hay là tâm điạ thiện lương gì cả . Ta là một người cực kỳ ngu muội, Nhũng kinh phật mà Quan Thế m giảng giải cho ta đều bị ta đút cho Hao Thiên Khuyển hết rồi. Nhưng mà ta rất quý trọng sinh mệnh, ta không thể chịu đựng được cảnh tượng một sinh mệnh vô tội nào đó tiêu vong, càng không thể chịu đựng được lí do đó lại là vì ta.

Vũ Dương ôm ta vào trong ngực, sau đó tựa ở trên giường nhỏ, ở khoảng cách gần như thế này ta mới phát hiện hắn tiều tụy, thậm chí màu sắc như ngọc lưu trong đôi mắt phượng của hắn đều mất đi thần thái, đôi môi trơn bóng cũng nứt nẻ. Cung Hỉ Phát Tài mang theo hầu gái vội vã đi đến đây, các loại trái cây món ngon xếp đầy một bàn. Vũ Dương liên tục gắp các món ăn vào trong bát của ta, thế nhưng ta ngay cả một cái đều không đụng đũa. . .

Đến tối, ta nói mệt mỏi, một mình trở về phòng, thế nhưng trong lòng ngổn ngang hỗn loạn. Ta lặng lẽ rời khỏi phòng lẳng lặng một mình ngồi trên cây đào, không biết là nên cười to ba tiếng, hay là khóc lớn một hồi.

“Lưu Hương, Nguyên Quân lại đang có âm mưu gì?” Hỉ nhi ? . “Không có âm mưu gì, bạo ngược hắc ám, chính là bản tính của chủ nhân nhà ngươi!” .

“Ngươi nói bậy! Nếu như không phải Nguyên Quân thả ra lời đồn đem Phong Phi Phi đi xử tử, chủ nhân như thế nào sẽ điên cuồng như vậy! ! Hắn chính là cố ý muốn chủ nhân giết người!” Trong lòng ta nghẹn lại, thế giới này, bị làm sao vậy. “Mặc kệ nguyên nhân gì, người giết người thì không có quyền biện hộ đúng sai!” .

“Hừ, các ngươi đúng là bon ngụy quân tử, lần này dẫn nàng trở về, không phải chỉ là để ngăn cản chủ nhân giết người đấy chứ? Lưu Hương,cho dù là chuyện gì Dương Phong cũng sẽ không để cho các ngươi thực hiện được, chỉ cần nữ nhân này gây một chút bất lợi cho chủ nhân, ta ngay lập tức sẽ giết nàng, cho dù bị chủ nhân giết cũng không quan trọng!” “Hừ, nếu như điều ấy xảy ra, cũng không tới phiên ngươi làm.” .

Sau đó hai người, tan rã trong không vui, ta ở trên cây, một mặt mờ mịt. Có thể ta không nên cuốn vào trong đó, ai thèm quan tâm bọn họ đi tìm chết! Nhưng là, nhưng là bắt đầu từ thời khắc lần đầu tiên ta nhìn thấy Vũ Dương , liền nhất định phải cùng hắn dây dưa. Ta không biết mình ngủ thiếp đi từ lúc nào, sáng hôm sau ta từ trên cây lăn xuống đến. Còn chưa có bò lên, liền nhìn thấy Liễu Diệp vội vã đi tới: “Chủ nhân muốn gặp ngươi.” .

Ta đi vào Vũ Dương tẩm cung, đập vào mắt là cảnh tượng nhìn thấy mà giật mình . Hắn tà nằm ở trên giường nhỏ đỏ tươi, trên đất ấm ngọc bị đập nát, chén thủy tinh đánh nát trên đất, nồng nặc mùi rượu. Ta nhẹ nhàng đi tới,mắt phượng của hắn hơi mở, màu lưu ly châu quang lưu chuyển, quyến rũ hút hồn giống lúc ta cho hắn uống canh định hồn. Hắn đưa tay dùng sức ôm ta vào trong ngực, trầm thấp gọi: “Phi Phi.” Ta cắn môi, nước mắt, không biết vì sao lại rơi xuống.

Trong tay áo một châm ngọc lưu ly vô lực thả xuống, cho dù hắn vạn ác không tha, cho dù hắn giết người như ngóe, nhưng là vào thời khắc này, hắn như vậy thâm tình, như vậy bất lực, như vậy khuynh thiên khuynh địa. “Phi Phi, ta biết khả năng đây là một sai lầm, một cái sai lầm trí mạng, thế nhưng ta khống chế không được chính ta. . . Đừng phản bội ta Phi Phi, ta không muốn thương tổn nàng, ta chỉ muốn sủng nàng. . .” Hắn ở ta bên tai tự lẩm bẩm, ta nhìn thấy bàn tay hắn trơn bóng như ngọc, một vết máu chói mắt.
Ta vuốt đôi lông mày đang nhăn lại của hắn: “Vũ Dương, chàng đừng giết người nữa có được hay không? Ta sẽ ngoan ngoãn ở lại bên cạnh chàng, chàng đừng giết người nữa có được hay không?” . Vũ Dương hơi say, khuôn mặt tinh xảo hé ra nụ cười, diễm lệ ngay cả ngàn cây vạn cây hoa lê nở rộ cũng không cách nào sánh bằng, phảng phất một loại thần bí sức hấp dẫn đem linh hồn người ta thật sâu hấp dẫn đi vào, trầm luân, trụy lạc, cam tâm tình nguyện vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại.

Ta là một người ngu muội, ta không nhận rõ thiện ác, ta ích kỷ nghĩ, nếu như hắn không giết người nữa , nếu như vậy, cũng không nhất định phải giết hắn nữa chứ? . Sau đó rất lâu, vào thời điểm khi ta hồi tưởng lại đoạn chuyện cũ này, ta mới phát hiện ra ý nghĩ của chính mình, ấu trĩ và buồn cười biết bao nhiêu.

Đến cuối cùng, ta vẫn là không hiểu cái gì là thiện, cái gì là ác. Vũ Dương khi tỉnh lại đã gần đến hoàng hôn, hắn nhìn sắc trời một chút, có chút tâm tình bất định. kéo lại vạt áo, vội vã đi ra ngoài.

Ta cực kỳ ôn nhu đưa hắn tới cửa, cực kỳ hiền thục giúp hắn sửa lại y phục, hắn thở dài: “Chuyện gì, nói đi.” Ta trừng mắt: “Phong Phi Phi chính là người hiền thục như thế sao?” . Nhìn thẳng ánh mắt của hắn, một lát sau, ta rốt cuộc mềm nhẹ xuống: “Ta nghĩ đi đến hiệp hội Săn Ma, đã lâu chưa thấy Việt Ngân Châu nha.”

Vũ Dương cười lạnh một tiếng: “Nàng có biết nơi mà ta hận nhất là ở đâu không? Nếu không phải là bởi vì nàng, thì làm gì còn cái thứ gọi là hiệp hôi Săn Ma!” Ta cảm thấy khả năng nghe lời đoán í của ta quả thực là tiến triển nhanh chóng: “Bọn họ cũng là một đám nhãi ranh săn bắn một ít ma thú . Vũ Dương đại nhân sao lại đi so đo với đám nhóc ấy rồi.” .

“Để Cung Hỉ Phát Tài bọn họ đi cùng nàng. Không có chuyện gì thì cách Lưu Hương xa một chút, Minh Bộ cấp cao trong toàn bộ Minh giới cũng không tới 300 người, có thể đạt đến cấp độ này, đều không phải kẻ tầm thường!” . Ta cười khanh khách: ”Lẽ nào có thể so với Trụy Lạc Ma, chẳng lẽ lại là cây đèn cạn dầu sao?” Vũ Dương dáng vẻ bất đắc dĩ vỗ về mái tóc dài của ta: “Phi Phi, nếu như nàng yêu thích Minh Bộ, ta bắt cho nàng 18 người buộc thành một bó đều không là vấn đề , thế nhưng. . .” .

Ta đẩy hắn: “Được rồi được rồi, ta sẽ chú ý rồi.” . Cuối cùng vẫn là không mang theo Cung Hỉ Phát Tài. Đi qua nghĩa trang, oán khí ngập trời. Lưu Hương rùng mình, phi thân mà đi. Ta một thân một mình đứng ở giữa những ngôi mộ, ạch, tuy rằng ta cực kỳ không tình nguyện thừa nhận chính mình sợ quỷ, thế nhưng CMNN, chỗ này đúng là âm u khủng bố.

Ta chậm rãi từng bước đi vào trong, phía trước, một cái quan tài trống rỗng, chất liệu cũng không tệ lắm . Ta rụt cổ lại, xác chết vùng dậy rồi à ? Xa xa, Lưu Hương cùng một bóng người giao thủ, ta bước nhanh qua đấy, hắn hô một tiếng: “Đừng tới đây!” Nhưng là đã chậm. Thân ảnh kia quay đầu lại, ta phi thường mất mặt ngã ngồi xuống đất. Tóc của nó và mặt dính chung một chỗ, mặt trắng như tuyết, hai mắt như hố đen, quanh thân lan ra mùi thịt thối nồng nặc. Phía sau Lưu Hương có một chàng thanh niên đang quỳ, khuôn mặt cũng có mấy phần nhan sắc,sợ đến mức mặt mày xám xịt, hai chân run rẩy, không có cách nào đứng dậy.

(Nhất Độ Quân Hoa: Mịa nó, Thần Kinh, lão tử đây cũng không phải là phim kinh dị, quái vật này từ đâu tới? Thần Kinh ấp úng nói: “Lão đại, đây là kiếm chút tiền phí lên sân khấu mà thôi. . .” Nhất Độ Quân Hoa: Nha ha ha. . . Kỳ thực hình tượng này cũng là dã man kinh điển, cứ ở chỗ này mà đứng, tuyệt đối doạ khóc trẻ em từ 8 tuổi trở xuống, doạ chạy thanh niên độ tuổi 28 , hù chết người già 68 tuổi trở lên. . . ). Thời điểm bàn tay khô héo của quái vật chuẩn bị chạm vào ta, ta hơi rụt người lại, hoàn toàn không nghĩ tới cái gì khác, chỉ cảm thấy làm bẩn quần áo là không tốt. Tiêu hồn kiếm của lưu hương mang theo hàn quang lạnh giá. Đâm thẳng vào cơ thể của con quái vật kia , quái vật kia ngã trên mặt đất như một cái túi vỡ, một đoàn mây mù chậm rãi bay lên.

Một người hầu trẻ tuổi, mang theo tiểu thư xinh đẹp như hoa bỏ trốn, trên vách núi cheo leo, đối mặt với người đang quần áo tân lang, tiểu thư nắm chặt tay người hầu , nụ cười quyết tuyệt mà mạnh mẽ: “Nếu còn sống, chúng ta tiếp tục ở bên nhau.” . Người hầu kia đan mười ngón tay của hai nguời vào nhau, khuôn mặt anh tuấn kiên định: ”Sinh tử không tách rời.” .

Đôi tình nhân ôm nhau nhảy xuống, máu, vương trên đóa hoa Đỗ Quyên đang nở rộ. Hôm đưa tang tiểu thư, đoàn đưa tang thật dài. Một người già tóc bạc trắng ôm lấy quan mà khóc, nghẹn ngào nói không lên lời.

Trong nháy mắt, hoa nở hoa tàn, trải qua trăm năm. Thân thể mục rữa, dung nhan đã không còn nhận rõ. Năm tháng thay đổi, nhưng người vẫn thế, nàng đang vẫn đang chờ, đang chờ một người đến trước mặt nàng : thực hiện lời hứa kiếp trước . Ta nhìn người nam nhân đang run lẩy bẩy kia , không biết vì sao đột nhiên cảm thấy bi thương. Ta kéo nhẹ ống tay áo của Lưu Hương “Lưu Hương, thả nàng đi.”

Lưu Hương sắc mặt lãnh khốc tuyệt quyết trước nay chưa từng thấy: “Nàng phạm vào minh luật, người quỷ không được đến gần nhau!” Ta trầm thấp thở dài “Nhưng mà Lưu Hương, nếu như sau khi ta chết bị xóa bỏ tiên tịch, cũng như nàng là Cô Hồn Dã Quỷ, khi đó nếu như gặp một người chịu cứu vớt ta, mà không phải một đao chém chết ta, chính là biết bao may mắn. . .” .

Ngoài dự đoán Lưu Hương lại đột nhiên xoay người ôm lấy ta, trong mắt của hắn xuất hiện luống cuống mà ta chưa bao giờ thấy: “Phi Phi, sẽ không, ngươi sẽ không chết, sẽ không. . .” Ta ngẩn ra, sau đó vỗ vai hắn hống nói: “Yên tâm, Phong Phi Phi phúc lớn mạng lớn, ta chỉ là tùy tiện nói một chút mà thôi. Ngươi tốt xấu gì cũng là Minh Bộ cấp cao, chắc cũng không đến nỗi còn muốn vung xuống vài giọt anh hùng lệ đấy chứ?” . Lưu Hương sửng sốt trong chốc lát, sau đó xoay người lại, tiêu hồn kiếm ánh bạc tăng vọt, cô gái kia thét lên một tiếng thảm thiết,sau đó liền biến mất ở dưới kiếm. Thanh niên nam tử năm ấy liên tiếp dập đầu: “Cảm ơn ân nhân, cảm tạ ân nhân. . .” .

Trên đất một mảnh tro tàn, một vị Minh Bộ cấp cao mặt lạnh vô tình, một nam nhân đang khấu tạ ân nhân cứu mạng, và một cô gái cuồng dại chờ đợi cả trăm năm. Lời hứa kiếp trước, là ai nói sẽ ở kiếp này gặp mặt : thực hiện? . Ta từ trên mặt thu lại tro bụi, đem chôn xuống đất.

“Lưu Hương, Minh luật đối với ngươi mà nói quan trọng như vậy sao?” . “Đúng thế.” .

“So với thiện ác đúng sai còn quan trọng hơn sao?” . “Đúng thế.”

Chương 12: Trụy Lạc Ma cầu hôn

Trên suốt đường đi , ta đều trầm mặc, Lưu Hương ôm tiêu hồn kiếm vào trong ngực, lần đầu tiên ta cảm thấy ánh bạc của thanh kiếm này, rét lạnh vô Tình như vậy. Nhân giới, trên đường cái giữa dòng người đông đúc , nhân lúc Lưu Hương không chú ý tới, ta liền chạy trốn. Ta đang tức giận, cực kỳ tức giận. Ta cảm thấy bất kỳ người si tình nào , cũng không nên gánh lấy kết cục như vậy.

Ở trên đường cái lang thang hai mươi bốn tiếng, ta phát hiện ra một vấn đề cực kỳ nghiêm túc, ách, ta hình như không có mang theo tiền. . . Ta lén lút chuồn vào hiệp hội Săn Ma, Việt Ngân Châu ở trong phòng làm việc nâng cằm ngưng mắt , nhìn cây phong ngoài cửa đến xuất thần. Ta như một tên trộm chân không tiếng động mà bay vào, nàng giật nảy cả mình, ta che miệng nàng: “Trước hết nghe ta nói, ta hiện tại là trước có cường địch, phía sau có truy binh, cho ta mượn ngàn vạn chạy trốn trước đi. . .” .

Chốc lát, ánh mắt của nàng thẳng tắp nhìn chằm chằm phía sau ta, trong không khí có sát khí tràn ngập. Ta ngẩn ra, lập tức một mặt thâm tình tiếp tục nói xuống: “Ta xem như là đã hoàn toàn nhìn ra , Nguyên Quân bọn họ vẫn luôn nghĩ làm sao để lợi dụng ta, chỉ có Vũ Dương là thật tâm đối đãi ta, toàn tâm toàn ý yêu ta. Thế nhưng. . . Thế nhưng ta không muốn liên lụy hắn. . .” . Việt Ngân Châu ánh mắt nhìn ta từ kinh ngạc biến thành bội phục, cuối cùng thành phục sát đất, trong không khí sát khí bức người chậm rãi thu lại. Ta buông tay khỏi miệng nàng, Mịa nó , đoán đúng rồi.

Quay đầu lại, liền đối mặt với Vũ Dương, y phục màu đỏ lay động, phong nhã đẹp đẽ, vẻ mặt tức giận đã được thu lại, nhưng lại hiện lên vẻ uy nghiêm đáng sợ . Ta giương lên một nụ cười xán lạn, cố gắng tỏ ra kinh ngạc mừng rỡ nhào tới, kêu một tiếng Vũ Dương. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy ta: “Phong Phi Phi, không cần phải khiêu chiến với tính nhẫn nại của ta.” Ta cười càng thêm xán lạn (Nhất Độ Quân Hoa: Bằng lương tâm mà nói, đây quả thật là càng thêm chân chó. . . ), đầu chà xát trên vạt áo trước ngực hắn : “Ta làm sao dám!” .

Hắn ngay ở trước mặt hơn phân nửa người của hiệp hội Săn Ma, xách ta như xách một con chó con ôm ta trở về, mịa nó, sau này làm sao còn có thể vác mặt đến đây a. . . Hồng Hoang cốc.

Ta sắp điên rồi, nếu như nhà ngươi nuôi một con Kim Mao, sau đó ngươi nó nhốt vào trong hòm nửa tháng, liền có thể dựa vào nét mặt của nó mà nhìn ra tâm tình của ta. Tại sao không tỏ thái độ? Bởi vì ta còn chưa có quên, bên cạnh ta còn có một cái Bạo Quân. Hắn mỗi ngày luôn có ba canh giờ tiếp ta, a không, là dằn vặt ta. Sau đó liền không thấy bóng dáng đâu cả.

Cung Hỉ Phát Tài bốn người này mỗi ngày đều lẽo đẽo đi theo sau ta. Ta nghĩ nếu như ta là một con Kim Mao, không chừng đã từ Hồng Hoang cốc đào một cái động đến tầng thứ 9 của điạ ngục. Thế nhưng thật đáng tiếc ta không phải, vì lẽ đó cái kế hoạch này thực thi sau hai ngày, liền bị mắc cạn rồi. Ta mỗi ngày mang theo bốn người từ Hồng Hoang cốc đầu này, đi đến Hồng Hoang cốc đầu kia, Cung Hỉ Phát Tài không nói lời nào, thế nhưng sắc mặt như từ trong ngôi mộ cổ ngàn năm bị đào móc ván quan tài ra, muốn bao nhiêu khó ngửi có bấy nhiêu khó ngửi.

. Những ngày này, ta đều đứng ngây ra trước cây hoa đào , hai tay tạo thành chữ thập, cực kỳ cực kỳ thành khẩn cầu khấn: “Thần a, cứu cứu ta với. . .” .

“Muốn rời khỏi ta đến như vậy sao?” Vũ Dương âm thanh vẫn trong suốt như trước , nhưng lộ ra một tia yếu đuối khiến người thương tiếc. Ta xoay người thật tâm vuốt lên đôi lông mày đang nhăn lại của hắn: “Không phải thế, chỉ là nếu tiếp tục như vậy, Hồng Hoang cốc này sớm muộn cũng sẽ khiến ta buồn chết . Đến lúc đó Phi Phi chỉ yêu cầu vũ Dương đại nhân, tuyệt đối đừng com mẹ nó chôn ta tại chỗ này, ta cảm thấy nơi này, chính là âm hồn không tan.” . Hắn buông xuống mi mắt, chắp tay không nói. Gió lay động mái tóc đen và y phục màu đỏ của hắn, cánh hoa rơi đầy trời, tựa như một giấc mộng.

Một lúc lâu sau, hắn lùi về sau một bước, sau đó hạ gối nửa quỳ ở trước mặt ta, giống như quyết tâm: “Phi Phi, gả cho ta!” Ta giật nảy cả mình: “Ta. . . Ta. . . Ta răng còn chưa đánh đâu!” . Hắn vẻ mặt trịnh trọng, trong lời nói có uy nghiêm không cho chống cự : “Gả cho ta!” .
Ta lùi về sau một bước: “Cho ta chút thời gian cân nhắc trước đã?” Hắn giơ tay nắm chặt tay của ta, đôi tay tuyệt đẹp, trong sáng như ngọc, lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng nắm lấy, trong đôi mắt ánh sáng như châu ngọc nhợt nhạt biến ảo, như một cái ma chú, khiến người ta đồng ý vĩnh viễn trầm luân trong đó, mãi say không tỉnh. Ta nuốt nước miếng, hung hăng nhắc nhở chính mình, Phong Phi Phi, thận trọng, thận trọng. Thế nhưng lời vẫn chưa nói xong, liền nghe thấy một thanh âm như chặt đinh chém sắt nói: ”Được.” .

Ngay sau đó ta hận không thể tự cắn đi đầu lưỡi của chính mình, tại sao luôn vì sắc mà bị mê hoặc. . . “Nhưng mà chàng cứ như vậy cầu hôn, không phải là có chút quá đáng đấy chứ?” .

Vũ Dương xúc động đưa tay lại đây, ta cắn răng dựa vào hắn, nghĩ thầm bán đều đồng ý bán, thế nào cũng phải đem giá tiền thương lượng lại một chút . . . “Nhẫn thì lúc sau ta sẽ đưa cho nàng.” .

“Chỉ nhẫn thôi không đủ.” . “Vậy còn muốn cái gì?” .

“Hiệp ước tam điều: Một, sau khi chàng thì chàng không được hạn chế tự do của ta” . “Có thể, nhưng ra ngoài nhất định phải được ta đồng ý.” .

. . . Cái này mà không phải là hạn chế sao? . “Thứ hai, không cho lại dùng roi mây hoặc là bất luận đồ vật gì đánh ta, kiên quyết chống bạo lực gia đình!” . “Chỉ cần nàng không chọc ta tức giận.” . . . . Nói cũng như không, ngươi đúng là tính khí lão gia mà. . . .

“thứ ba, không được hạn chế ta kết bạn, đặc biệt là bạn nam giới!” . “Hỉ nhi, cầm roi mây đến!” .

“A ————” . Những ngày kế tiếp rất bận. Ta chỉ vào bộ váy cưới màu vàng thêu mẫu đơn, cực kỳ giận dữ: “Phía trên này tại sao là Mẫu Đơn? !”

Vũ Dương: “Bởi vì Mẫu Đơn là loài hoa tượng chưng cho phú quý, tập tục của Ma giới là như vậy.” . Ta càng thêm tức giận: “Vậy chàng đi mà cưới Mẫu Đơn được rồi, cưới ta làm gì?” .

Sau đó Vũ Dương ném đống quần áo rườm rà này đi: “Hỉ nhi, phân phó, đổi toàn bộ hoa văn của trang sức cùng váy cưới thành hoa đào.” Hỉ nhi khom người nói: “vâng thưa chủ nhân.” .

“Danh sách Khách mời tại sao ta không có ai mà ta quen biết? !” . “Đến thời điểm đó ta sẽ giới thiệu cho nàng biết!” .

“Không được, người của hiệp hội Săn Ma cũng phải mời đến” . “Được.” Vũ Dương đáp ứng thẳng thắn dứt khoát, ta ngược lại nghi hoặc: “Thật sự?” .

“Thật sự. Hôn lễ của chúng ta tổ chức ở Ma Thần điện , đến lúc đó người của hội Săn Ma đến đây đứng, ta sẽ để Cung Hỉ Phát Tài mang ra một cái bát lớn, lăn qua chút dầu, chúng ta ngay cả món ăn cũng không cần bị , trực tiếp cầm dĩa ăn” . “Mịa nó! Đây. . . chính là không muốn mời .” .

Một lát sau, “Vũ Dương.” “Hỉ nhi, roi mây! Chuyện gì?” “A, không có gì. Vũ Dương đại nhân cực khổ rồi, tiểu nhân giúp ngài đấm đấm vai. . .” . Ta ngồi ở gưới cây hoa đào, nâng cằm ngưng mắt. Ta, ta. . . Thật sự phải lập gia đình sao? Đột nhiên có điểm sợ sệt, ta thừa nhận ta yêu thích Vũ Dương, nhưng là ta không biết vì sao. Cũng không biết phần yêu thích này bên trong, có bao nhiêu phần là tình yêu.

Chương 13: Ăn của ta phun ra cho ta

Cho dù ta mọi cách dở trò ngang ngượng, ngày kết hôn cuối cùng vẫn đến . Trên đầu ta che lụa mỏng màu đỏ tím, toàn bộ thế giới đều đã biến thành một mảnh màu hồng tím mơ ảo, lớp ngăn ngoài tấm lụa mỏng được chế tác thành những bông hoa đào thủy tinh, một viên một viên trong suốt như nước mắt từng hạt từng hạt rơi xuống.

Quần dài màu đỏ rườm rà, ống tay và làn váy đều thêu hoa đào tinh xảo, người ở trong đó, như chìm trong biển hoa . Ta lần đầu tiên đi vào Ma giới Thần điện.Quan thần của Ma tộc ở bên trongThanh Đồng Đỉnh to lớn tiến hành lễ bái kỳ kỳ quái quái, Ma Thần uy phong ngồi trên bên, đứng ở hai bên điện, là quan chức to to nhỏ nhỏ của Ma tộc . Ta thầm nghĩ nếu như thân phận của ta bây giờ là cái người của hội Săn Ma, vậy thì kiếm bội rồi, nơi này tùy tiện một cái, bắt được đem đến hiệp hội Săn Ma cũng có thể bán được thật nhiều tiền.

Ta từng cái từng cái đánh giá, sau đó ở trong lòng nhanh chóng tính toán, trong đầu vùn vụt bay qua từng cơn mưa tiền. Một lúc lâu sau, mới phát hiện mình đã bị Vũ Dương kéo đi tới trước mặt quan thần Ma giáo.

Ta có chút khẩn trương, hơi run, không thể trách ta, đây là lần đầu kết hôn nha , xung quanh lại là một đám cách tám đời cũng không có quen biết. Những ngón tay thon dài tuyệt đẹp của Vũ Dương nhẹ nhàng đưa lại đây , đem tay của ta nắm vào bên trong. Ta thở dài, lúc trước bản thân chính là bị cái tay này mê hoặc. Ảo não phát hiện bản thân, tại sao lại khẩn trương như vậy , sợ cái gì, có chuyện gì sảy ra hắn sẽ che trở ta, đúng không? .

Thần Quan Ma giớiThần sắc Trang Nghiêm: “Phong Phi Phi tiểu thư, ngươi có đồng ý gả cho vũ Dương đại nhân làm vợ, từ nay về sau cho dù là giàu có hay nghèo khổ, bệnh tật hay sống chết, đều một đời toàn tâm toàn ý, một lòng không thay đổi đều bảo vệ đối phương hay không?” . Ta nhìn lén dưới Vũ Dương: “Híc, Vũ Dương, ngươi sẽ không để ta sống trong nghèo khổ đúng không?” .

Vũ Dương mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim: “Ừm.” . “Ngươi cũng sẽ không mắc bệnh hay là chết già chứ?” .

“Sẽ không.” . “Như vậy ta đồng ý.” .

Thần quan ho khan không ngừng: “Khụ khụ, Vũ Dương đại nhân, ngài có đồng ý cưới Phong Phi Phi tiểu thư làm vợ, từ nay về sau cho dù là giàu có hay nghèo khổ, bệnh tật hay sống chết, đều một đời toàn tâm toàn ý, một lòng không thay đổi bảo vệ đối phương hay không?” . “Ta, nguyện, ý.” .

“Xin mời cô dâu, chú rể trao đổi nhẫn cưới.” . “Híc, Vũ Dương, tại sao nhẫn của ta so với của ngươi lại nhỏ hơn?” .

“To thì sẽ xấu.” . “Tại sao lại là màu hồng nhạt ?” .

“Ánh sắc của kim cương.” . “Không phải là giả chứ?” .

“. . .” . Lúc ta đang đưa chiếc nhẫn trong suốt về phía ngón áp út của Vũ Dương, đột nhiên bên ngoài náo động, có người xông vào. Vũ Dương ngẩn ra, nhanh chóng nắm tay của ta, đeo nhẫn kim cương vào ngón tay.

“Được rồi thần quan, vậy là xong rồi. Hỉ nhi, đưa phu nhân trở về phòng.” . Hỉ nhi đưa ta đi ra ngoài, ta nhìn lại, người xông vào, không ngờ lại là Lưu Hương.

Vũ Dương trên người lại tràn ra loại khí tức tà mị đến tận xương, không khí bên trong thần điện tựa hồ đều bị rút đi.”Nếu như ngươi tới tham gia hôn lễ, thì đã chậm một bước. Nếu như là đến ngăn cản, e sợ lại sớm hơn mười vạn 80 ngàn năm rồi” . Ta đầy mặt nghi hoặc: “Tại sao lại là sớm hơn mười vạn 80 ngàn năm?” Hỉ nhi trừng mắt: “ Thân thủ của Lưu Hương, nếu muốn cùng chủ nhân phân cao thấp, ít nhất cũng phải tu thêm mười vạn 80 ngàn năm.” Ta không nói gì.

Tình huống như thế, ta càng không thể rời đi . Lưu Hương vẻ mặt lạnh nhạt giống như trước: “Nếu như nàng thật tâm đồng ý gả cho ngươi, ta tuyệt đối sẽ không ngăn cản. Thế nhưng nếu như nàng có nửa điểm không tình nguyện, ta nhất định phải dẫn nàng rời đi!” .

Vũ Dương cười lạnh: “Nàng có yêu ta hay không, chả lẽ nguơi lại biết ?” . Trong không khí tỏa ra nồng nặc mùi thuốc súng, ta lúng túng.

“Nếu như ngươi chắc chắn là nàng yêu ngươi, tại sao không dám tiến hành huyết thệ? !” . “Đấy là chuyện của ngươi sao? !” Vẻ mặt của Vũ Dương , giống như vẻ mặt ngày đó ta nhìn thấy trên tường thành. Ta lao tới, che trước người Lưu Hương: ”Vũ Dương, hắn đang nói nhảm, ngươi không cần để ý đến hắn.” .

Ta chuyển mắt nhìn Lưu Hương, hắn như trước một thân y phục màu đen, thân hình kiên cường lạnh nhạt, ta đẩy hắn: “Lưu Hương, ta đồng ý, 300% đồng ý, ngươi đi đi.” . Lưu Hương nhìn ta, ánh mắt phi thường thâm thúy: “Ánh mắt của ngươi đã bán đứng ngươi, ngươi chính là không thật sự muốn gả cho hắn!”

Ta ngơ ngác đứng chỗ, Vũ Dương đột nhiên nắm lấy ta, nhanh chân đi ra ngoài, thần quan hai bên đường nơm nớp lo sợ . Đó là một cái tế đàn, nền đá màu trắn, tỏa ra ánh sáng lạnh giá. Ta nghi hoặc nhìn Vũ Dương, hắn lại nhìn về phía giữa đài, ở đấy có một bức tượng hình con rồng đang bay lên trời. Chậm rãi tiến lại gần, nhìn thấy trong miệng rồng thế nhưng lại chảy một dòng suối. Nước suối như ngọc Lưu Ly, giống màu mắt của Vũ Dương.

Thần quan nhìn lén nhìn Vũ Dương một cái, ta thật nghi ngờ bản thân nhìn nhầm , một khắc đó, trong mắt Vũ Dương hiện ra một tia không chắc chắn, chứa một chút do dự! . Hắn khẽ gật đầu, thần quan nâng lên tay của ta, ta kinh ngạc: “Làm cái gì vậy?“.

Một thanh Long Ngân đao xẹt qua ngón trỏ của ta, ta oa oa kêu loạn, thần quan đưa hai tay nhẹ nhàng nặn ra, một giọt máu, nhỏ vào bên trong dòng suối. Ngón tay tuyệt đẹp của Vũ Dương nhẹ đặt ngang trên hồ , ta đột nhiên hiểu ra , huyết thệ. Hai người cùng lúc nhỏ một giọt máu vào miệng của tượng rồng, nếu như hai người đồng tâm, thì lại hai giọt máu sẽ ôm nhau chìm xuống. .

Trong lúc đó ta cũng có chút hiếu kỳ, bên trong nước suối, hai giọt máu từ từ tách ra, như cánh hoa trôi giạt, tự đi theo hướng của bản thân. Cuối cùng vĩnh viễn chìm nghỉm ở sâu trong làn nước lạnh buốt. Ta đứng tại chỗ, trong lòng ngán ngẩm, thì ra, nói đến cùng tình cảm vẫn còn hời hợt. . .

. Vũ Dương đứng trước làn gió, mái tóc dài màu tím bay trong gió đã che giấu biểu cảm của hắn, vẫn là y phục màu đỏ diễm lệ như cũ, vẫn uyển chuyển mềm mại như cũ.

Ta cảm thấy rất kỳ quái, không phải là ta rất háo sắc sao? Tại sao. . . “Ngươi đi đi.” Vũ Dương phất tay, chậm rãi đi xuống tế đàn, trong thanh âm, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Ta tự do , cuối cùng tự do không phải sao? . Nhưng là trong lòng như có thứ gì đó bị ràng buộc, nặng trĩu đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Lưu Hương mang ta về Tiên giới, dọc theo đường đi lại không nói gì. .

Ta đứng ngoài cửa Nam Thiên môn, sau khi Hao Thiên Khuyển đi quanh ta đầy đủ 27 vòng, Lưu Hương rốt cục lên tiếng: “Ta đi nói với Nguyên Quân đến đón ngươi về!” Ta tức giận bất bình trừng mắt nhìn hắn: “Ngươi đây là có ý gì? Cô nãi nãi thật vất vả mới có một cơ hội để gả cho người khác, ngươi con mẹ nó liền đến phá đám? !” . Lưu Hương bất đắc dĩ: “đây là ý của Nguyên Quân.” .

Ta hừ lạnh một tiếng, nhưng trong lòng nảy sinh ra ý nghĩ kỳ quái, chẳng lẽ. . . Hắn không nỡ để ta lập gia đình? . Thanh âm của Nguyên Quân truyền đến: “Lưu Hương, ngươi đã chết, nên mang hồn về đấy hả ?” .

Ta quay đầu, liền nhìn thấy Nguyên Quân, lượn lờ trong mây mù, vạt áo tung bay trong gió, thanh nhã thoát tục, nở nụ cười khuynh thiên. “Được rồi Phi Phi, mọi chuyện đều đã kết thúc , lại trở về làm Bách Hoa tiên tử đi.” .

Ta ngờ vực: “Cái gì gọi là mọi chuyện đều đã kết thúc rồi hả ?” . Nguyên Quân chỉ là nhìn đám mây trắng dưới dưới phàm thế, trầm tư không nói.

. Tiệc mừng vạn thọ của Thần Đế. Trong lăng tiêu Bảo Điện ánh sáng của châu ngọc làm lóa cả mắt người , âm thanh huyên náo, sầm uất như trong mơ.

Ta cúi thấp đầu, cẩn thận từng li từng tí đi phía trước chúng hoa , oanh oanh yến yến nơm nớp lo sợ đi theo sát ta. Lưu Hương nhẹ nhàng như nắng ấm: “Sợ giẫm phải mìn a?” . Ta lườn hắn một cái, sau đó tiếp tục nhìn đường, Mịa nó, bộ quần áo này thật là rườm rà váy dài kéo lê trên đất, trong lòng thầm mắng, sớm muộn cũng có một ngày bị nó hại chết.

Nói chưa xong, phía sau có người phát điên hô to: “Phong Phi Phi!” m thanh rất to, sát khí nặng, tựa hồ không giết ta thì không đủ để giải toản căm tức. Ta kinh sợ quay đầu lại, một cước giẫm phải làn váy, sau đó trượt xuống! Phía sau chúng hoa gào thét. . Trong lúc từ trên bậc thang cao vút của lăng tiêu Bảo Điện lăn xuống, trong lòng ta chỉ có hai chữ: ”Thật đúng là như thế!” .

Một đường lộn vòng, phịch một tiếng dừng lại bên chân của ai đó. Đầu óc choáng váng , Nhị Lang thần nhảy một cái rất cao, nhanh chóng trốn bên phải người Nguyên Quân: “Nguyên Quân đại nhân, chuyện này. . . Đây không phải do ta làm!” . Ta xoa xoa đầu, liền nhìn thấy trước mặt, chúng tiên kinh ngạc, sau đó điên cuồng che miệng. Nguyên Quân chắp tay đứng phía trước ta, nhìn ta từ trên xuống dưới, tỉ mỉ mạnh mẽ nhìn một lần.

Ta nghĩ nếu như ánh mắt cũng có thể nói chuyện, như vậy hắn hẳn là đang nói: “Ngươi tự làm tự chịu thôi” . Ta chậm rì rì bò lên, mặt mũi ngược lại đều mất hết , có gì thú vị chứ. Dưới trần gian có câu nói, gọi là từ chỗ ngã mà đứng lên, chính là như thế này đi? .

Nguyên Quân cuối cùng nhanh chân rời đi, giữa không trung vứt lại một câu: “Ngươi tự làm tự chịu coi như xong đi.” . Mặt ta tối sầm, đúng như ta đoán . . . .

Vỗ bụi trên người, trong lúc chạy theo đột nhiên nghĩ đến, nếu như người trước mặt là Vũ Dương. . . . Lắc đầu, Phong Phi Phi, Vũ Dương đã là chuyện của quá thức , ngươi không thể cái gì cũng muốn! .

Tiếp tục hướng phía trước đi tới, oan ức nhìn Lưu Hương, Lưu Hương nghiêm mặt: “Ngươi là ai vậy, chúng ta quen biết sao?” Sau đó hướng về phía trước nhanh chân đi mất. Mịa nó! .
Ta ngồi ở bên người Nguyên Quân , khẽ nhấm nháp rượu thần tiên hương vị mát lạnh, Nguyên Quân có lúc làm như lơ đãng liếc ta một chút, ta chột dạ né đi ánh mắt. Trong cơn mông lung có các tiên nữ trổ tài, cầm sắt hợp âm, xa hoa mê đắm.

“Nguyên Quân đại nhân, chúng hoa đều đã hiến nghệ, Bách Hoa tiên tử ở dưới trần giới đã lâu, chắc là đối với nhạc hiện đại cũng có hiểu biết, nếu không ngại thì hãy vì Thần Đế mà hiến một khúc nhạc đi?” Quan Thế m cũng không phải là đang tính toán nợ lần lúc trước, vẻ mặt hòa nhã. Nguyên Quân nhấp nháp hết ly rượu, cười nhẹ một tiếng: “Chuyện này có khó khăn gì!” Sau đó dùng âm lượng thấp đến mức chỉ có ta nghe thấy nói: “Dám to gan từ chối, cấm túc một trăm ngày!” .

Ta cúi đầu cười nói: “Đại nhân yêu cầu, tiểu nhân nào dám từ chối “ . Đứng lên, phi thân một cái bay đến giữa hồ. Từ trong tay của một tiên nữ cầm lấy cây đàn guitar, tay gảy đàn, tiếng nhạc vang lên.

Ngươi xin của ta cái gì trả lại cho ta. Ăn của ta phun ra cho ta.

. . . . Thiếu nợ ta cho ta bù đắp lại.

Trộm ta giao ra đây cho ta.

Trên cung điện, chỉ nghe 'phụt' một tiếng, đột nhiên yên tĩnh. . Nguyên Quân bay đến, một cái bịt miệng ta, kéo về chỗ ngồi, Thần Đế gượng cười nói: “quả là hiện đại. . .”

Chúng tiên cúi đầu uống rượu, hai vai điên cuồng run rẩy, Nguyên Quân lấy đàn trên tay tiên nữ bên trong điện, nhẹ nhàng đàn hát: “ Kiếp trước ngươi là một cánh hoa đào

Phủ kín hồn ta một trời thương nhớ Giữa hồng trần ta nhìn sao thấu

Ánh mắt ngươi đã từng nhớ đến ta kiếp sau ta là một cánh hoa đào

Đã từng tàn úa dưới ngón tay ngươi Giữa hồng trần nghe tiếng ngươi thở dài

Hoa rơi tan tác nhớ dung nhan người Kiếp trước ngươi là một cánh hoa đào

Giữa hồng trần tịch mịch khai hoa Ta nhơ ngươi nơi bụi hoa xưa lưu luyến

Nhìn hoài niệm tàn phai dưới trăng mờ kiếp sau ta là một cánh hoa đào

Trên mặt cánh khoa khắc nhân duyên đôi ta Người yêu hoa không hiểu nồi lòng hoa

Nên mảnh tình này vẫn hoài gian nan Ta dùng ba kiếp tình đổi lấy ngươi một đời duyên phận

Chỉ vì kiếp này có thể một lần gặp mặt Ta dùng ba kiếp tình đổi lấy ngươi một đời duyên phận

Chỉ vì không muốn lại hẹn nhau kiếp sau tương kiến ....

Ta im lặng ngồi ở đó, trong lòng, có một nơi, sâu sắc xúc động. . . . Chúng tiên nhìn ta với ánh mắt cực kỳ ám muội, ta ngồi thẳng tắp ,cố gắng đưa ra một cái ánh mắt cực kỳ hồn nhiên tỏ ý: “Ta rất thuần khiết nha” Sau đó phản ứng của bọn học đều giống nhau. . . có quỷ mới tin ngươi! .

Nguyên Quân hơi rũ mi mắt xuống, nhưng lại có một giọt lệ lướt qua vạt áo màu trắng, rơi ở trên bàn tay đang đánh đàn ấy. . Ta đưa ánh mắt nhìn về phía Lưu Hương, hắn chỉ nhìn rượu trong chén,y phục màu đen, dáng người kiên cường lại mang theo chút đìu hiu cô quạnh.

Tiếng ca du dương của Nguyên Quân vang lên bên tai , từng chữ từng chữ thâm nhập vào trong lòng ta. Một khúc kết thúc, chúng tiên như mê như say. Nguyên Quân bỏ đàn lại, phong thái nhẹ nhàng bay tới ngồi trở lại bên cạnh ta, bốn mắt nhìn nhau, Nguyên Quân làm như không có chuyện gì xảy ra, ta lại chột dạ dời đi ánh mắt, trong không khí, thật sự có chút mùi vị ám muội . . .

Ta cảm thấy không yên lòng, từ thời khắc đó mọi chuyện bắt đầu.

Chương 14: Tiên tử tạp niệm

Ta ở trong Bách Hoa cung, không có gặp được Lưu Hương, Nguyên Quân hình như rất bận, Lê Hoa , Anh Hoa các nàng thỉnh thoảng sẽ tới nhìn ta một chút , nhưng ú a ú ớ không chịu nói cho ta biết chuyện gì đang sảy ra. Mấy ngày nay không có bước ra khỏi cửa cung một bước, cũng không phải bởi vì ta chịu ngoan ngoãn nghe lời, mà là bởi vì ta không biết ngoại trừ nơi này ra, ta còn có chỗ nào có thể đi. Ta, có phải là bắt đầu già rồi không ? Hay là Nguyên Quân cuối cùng cũng đã thành công tiêu diệt tính tình lỗ mãng không biết kiềm chế của ta, ta phát hiện thật ra khi ta ở bên cạnh hắn, sẽ thật biết điều, là vỏ quýt dày có móng tay nhọn sao? .

Cũng có thể là, do ta nhìn không thấu, hắn không giống Vũ Dương, Vũ Dương chẳng qua cũng chỉ là một đứa bé, chỉ cần làm cho hắn vui vẻ , thì cho dù là chuyện lớn trên trời dưới đất gì cũng không đáng nói. Mà Nguyên Quân, có lẽ là che dấu quá sâu. Ta vỗ về ngón tay, ta đã quên trả lại nhẫn cho Vũ Dương , thi thoảng lại nghĩ đến bóng dáng đỏ tươi của hắn, thật không thể tin được, ta thế nhưng không có yêu hắn.

Nguyên Quân đến đây lúc đêm tối , ta ngơ ngác mà ngồi ở khuôn viên nhỏ trong Bách Hoa cung, thế nhưng lại không có phát hiện ra trời đã tối. Tiếng nói của hắn vẫn như cũ câu chữ như châu ngọc, trong suốt như băng ngọc: ”Phi Phi.” Ta quay đầu, ánh mắt của hắn thâm thúy không thấy đáy. Hắn tao nhã đi tới, áo dài màu bạc như ẩn như hiện trong bóng tối. bàn tay mát lạnh, che ở mu bàn tay của ta, sau đó cầm thật chặt, ta không thấy rõ ánh mắt của hắn, nhưng lại cảm nhận được ưu thương của hắn.

Trong lòng có chút đau xót, hắn cho tới nay đều cao cao tại thượng, khiến ta quên mất hắn cũng sẽ có cảm xúc bình thường như vậy. Ta nhẹ nhàng hỏi: ”Làm sao vậy ?” . Tay của hắn bỗng chốc xiết chặt , nhưng không nói lời nào, chậm rãi buông tay ta ra.

“Đi cùng ta một đoạn đường thôi.” Tiếng nói của hắn lại khôi phục trầm tĩnh, ta đi theo sau hắn, từ từ theo hắn hướng ra ngoài Bách Hoa cung. Đêm rất yên tĩnh, lượn lờ giống như những đám mây cũng đang ngủ. Trên thế giới tựa hồ chỉ còn ta và hắn, một trước một sau, đi ở bên trong một vùng phồn hoa hoang vắng. Hắn không tiếng động mà bước ra cửa lớn của Bách Hoa cung , nhưng không xoay người lại, cánh cửa kia ở giữa chúng ta chậm rãi đóng, mơ hồ ngăn cách chúng ta, nhìn bóng người thanh nhã thoát tục của hắn, ta đột nhiên có một loại cảm giác rất kỳ quái, thời khắc này, có thứ gì đó đã không tiếng động mà rời đi sao?

Lưu Hương tiến vào ta liền vồ tới, cho hắn một cái ôm mãnh liệt. Lần này, hắn không có tránh. Bất thình lình ta cứ như vậy nhào vào trong lồng ngực của hắn. Ta lấy làm kinh hãi, hỏng rồi, vụ làm ăn này thiệt thòi rồi. Tay của hắn vỗ về mái tóc dài của ta, khuôn mặt luôn luôn lạnh lẽo cứng rắn, lại hiện ra vẻ thất vọng nhè nhẹ. Ta đột nhiên rất sợ hãi, này một người hai người, đều làm sao vậy ? .

Hắn kéo ta đi ra ngoài, đứng giữa Hoa Thần điện, ta nghi hoặc nhìn bốn phía: “Nguyên Quân lại không ở đây, đến nơi này làm cái gì?” Hắn quay lưng lại với ta, nhìn hồi ức thủy tinh trên tường, hắn lạnh lùng ôm tiêu hồn kiếm vào trong ngực, hắn khẽ cúi đầu, cằm như dao gọt tựa vào chuôi kiếm màu đen, tạo hình lãnh khốc tàn bạo . Trên cung điện có chút trống trải, âm thanh và con người hắn đều lạnh như nhau: “Nàng có biết tại sao nàng không thể nhớ lại những chuyện trước kia hay không ?” Ta ngây ngốc lắc đầu, hắn không có xoay người lại, nhưng thật giống như hiểu rõ ta nhất cử nhất động: “Bởi vì , Phong Phi Phi có ba hồn bảy phách thì trên người nàng chỉ chứa một hồn một phách.” .

Ta ngơ ngác đứng ở đó, hắn lại tựa hồ như lầm bầm lầu bầu: ”Năm đó Bách Hoa tiên tử quả thực không chỉ bởi vì đùa giỡn Minh Bộ mà bị đầy xuống trần gian, mà là bởi vì nàng yêu Nguyên Quân, thật ra cũng không có gì đáng trách, Nguyên Quân. . . Đúng là khiến người ta rất khó chống cự, nhưng mà đối với Thần giới lý do để cho nàng tồn tại là để đối phó với ác ma. Thần Đế tức giận, mới lấy lý do nàng có hành vi phóng túng mà biếm nàng xuống hạ giới, vì ngăn cách nàng và Nguyên Quân, trớ trêu là ngay cả chính bản thân nàng cũng không biết.” . Lưu Hương quay đầu lại hơi nhìn ta một chút: “Nàng ngây ngốc ở lại Hồng Hoang cốc bốn trăm năm, cuối cùng giống như chỉ thị của thần linh, nàng gặp Vũ Dương. Đó là kiếp số của Vũ Dương, hắn ở Hồng Hoang cốc cùng với nàng 600 năm, Thần Đế cảm thấy cơ hội đã đến , dẫn động Thiên Lôi, mà mục tiêu là tiêu diệt hoa đào Bách Hoa tiên tử. Vũ Dương trong lúc Thiên Lôi kéo tới , đã sử dụng hết thảy pháp lực ở trên người nàng, bảo vệ cho hồn phách của nàng hoàn chỉnh, mà chính mình lại bị Thiên Lôi đánh tan.” .

Ta nhìn hồi ức thủy tinh, cảnh tượng đó, thật sự thê lương mà lại tuyệt đẹp . “Thời điểm mà hồn phách của Bách Hoa tiên tử bị mang về Thiên giới , linh hồn của nàng đã không còn thánh khiết, tình yêu đơn thuần đối với Nguyên Quân đã biến thành tạp niệm. Thần Đế vì ý nghĩ riêng mà dán cho nàng danh nghĩa tà ma mà đem nàng đi xử tử ở chảm yêu đài, Nguyên Quân chỉ cùng Thần Đế nói một câu, Thần Đế liền từ bỏ .”
Ta nhìn về phía Lưu Hương, hắn mặt không hề cảm xúc: “Hắn nói, nàng sống ta sống, nàng chết ta chết. . .” . “Thần Đế đương nhiên không thể xử tử Nguyên Quân, vì lẽ đó hắn rút ra tạp niệm bên trong hồn phách của Bách Hoa Tiên Tử , đưa vào bào thai của người dưới trần thế. Bách Hoa tiên tử bị mất đi một hồn phách thì giống như mong muốn của hắn chỉ còn biết đến luật lệ của thiên đình và trở nên mặt lạnh vô tình chỉ biết chấp hành luật lệ, cái nha đầu ngây thơ hay cười khắp nơi gây rối, ở trên người nàng ấy đã không còn thấy bóng dáng đâu cả.” .

“Nguyên Quân. . . Không có bảo vệ nàng sao?” . “Nguyên Quân là Thần Thủ Hộ củaTiên giới, trách nhiệm của hắn, là bảo đảm an bình của toàn bộ Tiên giới. Vốn là mọi chuyện cứ như vậy trôi qua , nhưng mà nhiều năm sau đó, chúng ta phát hiện thân thể Vũ Dương có thể tự phục sinh , thân thể lớn lên,nhưng linh hồn lại không biết ở nơi nào. Thần giới bí mật theo dõi hắn, không nghĩ tới hắn tuy không có linh hồn nhưng lại có thể khống chế người chết, mà tìm được nàng.” .

Ta không có lời nào để nói, Lưu Hương nhìn ta, tiếp tục nói: “Ta nhận được mệnh lệnh Minh vương , là ở thời điểm mà Vũ Dương tìm đến nàng. Thực hiện kế hoạch mê hoặc nàng để giết Vũ Dương, nhưng là sau đó, Nguyên Quân cũng phát hiện ra nàng. Hắn vẫn rất nuông chiều nàng, lý do lớn nhất có thể là do hắn cảm thấy mắc nợ Bách Hoa tiên tử. Mà Đào Hoa Tiên Tử thành thục kiên định mặt lạnh như tiền kia, hắn không có cách nào bù đắp.” . “Ngươi cuối cùng không có giết chết Vũ Dương, đối với nàng, Nguyên Quân so với ai khác cũng đều hiểu rõ hơn. Vì lẽ đó cũng không có nghĩ để cho nàng đi giết hắn, nhiệm vụ của nàng, chỉ là gợi lên tình yêu say đắm của hắn, để hắn không đề phòng. Vốn là tất cả những thứ này đều rất thuận lợi, hơn nữa còn là cực kỳ thuận lợi. Nhưng là cuối cùng, vào thời điểm mà Đào Hoa Tiên Tử thay nàng tiến hành nhiệm vụ, lại thất bại. Vũ Dương dưới cơn nóng giận suýt chút nữa đánh tan hồn phách của nàng ấy.”

Ta quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trong bóng tối bóng hoa mơ hồ, như Nguyên Quân đang càng ngày càng đi xa Bách Hoa cung. . “Tại sao nói cho ta những thứ này?” .

“Ma giới điên cuồng công kích Tiên giới, Thần Thủ Hộ so với Thần Tàn Phá thì pháp lực thấp hơn nhiều, cho dù Vũ Dương đang mang thương tích, Nguyên Quân cũng là không ngăn cản được hắn.” ”Phi Phi. . .” Lưu Hương âm thanh do dự, ta ngẩn ra, thân kiếm màu bạc của tiêu hồn kiếm đam vào trong ngực ta, đau đớn tận xương, trong chớp mắt bao trùm lấy ta. Thanh âm ta run rẩy kêu một tiếng: “Lưu Hương. . .” .

Không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, nhưng nhớ tới trước đây ta đã từng hỏi hắn: “Lưu Hương, đại minh lệ luật đối với ngươi mà nói quan trọng như vậy sao?” “Đúng thế.” “So với thiện ác đúng sai quan trọng hơn sao?” “. . . Đúng thế.” . Tiếng nói của hắn xa xôi truyền đến, câu chữ gian nan: “Hắn Tùy Hành Thi của ngươi, chỉ cần giết ngươi, hắn sẽ chết. Ta thật sự không muốn như vậy. . . Cho dù trong trí nhớ của ngươi vĩnh viễn sẽ không có Minh Bộ mà ngươi đã từng đùa giỡn, thế nhưng. . . Ta thật sự không muốn. . .”

Chương 15: Ngươi chẳng lẽ không đáng chết sao

Hắn nhanh chân chạy ra ngoài, cũng là cái vẻ lạnh lùng vô tình như khi giết ma nữ si tình lúc trước, mà tiêu hồn kiếm ở trong cơ thể ta, lại quên rút ra. Không hiểu vì sao cảm giác đau lòng tràn ra, cũng không phải do vết thương. Nguyên Quân, đây là sự lựa chọn của ngươi sao? .

Ta đứng yên thật lâu, mở mắt ra, ngạc nhiên phát hiện mình còn chưa chết. Nhìn mũi kiếm trên ngực tỏa ra một đạo ánh sáng trắng như tuyết, chà chà. Một luồng ấm áp từ đầu ngón tay tràn ra đến đáy lòng, ta cúi đầu, liền nhìn thấy ánh sáng hồng của chiếc nhẫn, đây, là nhân cưới của ta với Vũ Dương. Tay của ta đưa về sau lưng, hơi dùng sức rút ra thanh kiếm kia, có rất ít máu trào ra, một lúc đã khô cạn đọng lại. Ta chậm rãi đi ra ngoài, nhớ tới rất nhiều chuyện.

Thì ra ta, chẳng qua chỉ là một cái tạp niệm của tiên tử. .

Dọc theo con đường nhỏ của Bách Hoa Cung, ta chậm rãi đi ra ngoài, Hoa Lan và Thu Cúc đang xì xào bàn tán: “Thị nữ kia của Vũ Dương cũng thực sự là trung tâm đây. Bị giam dữ ở Băng Ngục nhiều ngày như vậy , còn quật cường. . .” . Ta sửng sốt, đúng rồi, cái người mà ngày đó đằng đằng sát khí gọi ta, là Dương Phong hay là Liễu Diệp đây? .

Cầm tiêu hồn kiếm, đi tới Băng Ngục. Tiểu tiên canh ngục dùng tay đỡ lấy, khách khí nhưng kiên quyết nói: “Xin lỗi tiên tử, hoa thần có lệnh, bất luận người nào cũng không được đi vào quan sát.” . Ta lạnh lùng thốt: “Ta cũng không cho sao?” .

Tiểu Tiên ngẩn ra, lại nhanh chóng một lần nữa thi lễ: “Tiểu Tiên bái kiến Đào Hoa Tiên Tử.” . Ta không nhìn hắn, tiếp tục đi vào trong, hắn vốn muốn ngăn cản, nhưng sau đó lại đứng ở tại chỗ, không biết làm sao. Xuyên qua con đường tia sáng lờ mờ, Băng Ngục liền hiện ngay trước mắt. .

Ta ở trong băng lao bên trong rất mau tìm thấy nàng, là Liễu Diệp. Bị đóng băng thành hình trụ ở bên trong, chỉ chừa một cái đầu ra bên ngoài. Nhìn thấy ta, nàng chính là muốn nhìn đến rách cả mí mắt: “Phong Phi Phi, ngươi còn có mặt mũi tới gặp ta! !” . Ta lạnh lùng cười, điệu cười này có chút khác lạ đi, nàng liền không có nói tiếp .

Ta đưa tay đặt trên băng , từ từ mở ra băng lao: “Ngươi, là đến giết ta sao?” . Tháo bỏ ràng buộc, nàng tính giở trò, thù hận thật sâu nói: “Ngươi chẳng lẽ không đáng chết sao?” .

Ta nhẹ nhàng cười cười, xoay người nói, đi theo ta đi. Lạnh lùng mang theo nàng đi ra ngoài, gần như tất cả mọi người đều nhìn thấy , thế nhưng không ai dám hỏi. Xem ra uy vọng của Đào Hoa Tiên Tử , ở thần giới thật không thể coi thường.

Nam Thiên môn, nàng chỉnh lại vạt áo cùng tóc dài, nhìn ta nói: “Ngươi đây là có ý gì?” Ta chậm rãi đi về phía biển mây phía xa, khẽ nói: “Xin chuyển lời đến Vũ Dương, ta chỉ là một phàm nhân, không muốn quan tâm tới chuyện của Thần giới và Ma giới, sau này, xin đừng quấy rầy ta nữa.” Sau khi nói xong ta không có chờ nàng trả lời, chậm rãi quay trở lại nhân giới đi. Thời điểm biển mây bên cạnh ta chậm rãi nhạt đi, ta nghĩ, tất cả cứ như thế bỏ qua đi. Coi như ta không có yêu, coi như ta chưa hề nghĩ tới, coi như Đào Hoa Tiên Tử xưa nay chưa từng xuất hiện. . .

Ta chỉ là Cô Hồn Dã Quỷ, thoát ra khỏi tam giới, không liên quan đến Ngũ Hành, có thân thế không rõ ràng. Thần Ma hai giới chiến tranh, cuối cùng đánh đến, dồn dập có yêu ma đến Nhân giới tị nạn, ha ha, có lúc chúng nó cũng rất đáng thương.

Ta ở thành phố S tìm công việc, từ từ yên ổn, cố gắng trở lại làm một phàm nhân. Đêm đó tăng ca đến 12 giờ, đột nhiên cảm nhận được yêu khí.

Cuộc gặp gỡ đầy vui mừng tại Cao ốc tầng hai mươi tám- tầng cao nhất, ta đứng trước làn gió, hai con hồ yêu đang ép một cô gái nhảy lầu tự sát, ta vốn là không muốn quản những chuyện này, thế nhưng. . . Thế nhưng ta chậm rãi phát hiện, có lúc chính mình ngay cả người thường cũng đều không phải rồi. Thời điểm ta cầm tiêu hồn kiếm, một bóng dáng màu đen cũng ngay tại lúc đấy tiến đến, ta đình chỉ hành động, nhìn thấy Lưu Hương, mặt lạnh vô tình, tóc dài tung bay, vẫn y phục màu đen như trước khiến dáng người bên trong càng thêm kiên cường thon dài.

Bốn mắt nhìn nhau, ta nắm chặt kiếm trong tay,lần trước là ta không đề phòng, lần này không thể dễ dàng bị hắn ám toán như vậy .Con mắt màu đen của hắn đánh giá ta, sau đó quay người lại, lẫn vào đêm đen. Ta nhìn con hồ yêu kia, âm thầm trào phúng, nó mặc dù là yêu, chí ít còn có thể tìm ra lai lịch tổ tôn , mà ta. . .
Con hồ yêu kia quật cường đứng tại chỗ, nắm trong tay một thanh kiếm đỏ như lửa. Ta nắm kiếm đi tới, tinh tế đánh giá một chốc, ai ya. . . Thằng nhãi này lớn lên bộ dáng đúng là. . .

(Nhất Độ Quân Hoa lau lau mồ hôi lạnh trên trán mồ : “Ta nói Phi Phi, ngươi hẳn là trước tiên phải phiền muộn mấy ngày. . .” Phong Phi Phi: “Lão đại, ngươi đây liền không hiểu rồi? Giết yêu thì đầu tiên phải thấy rõ mặt của hắn, mới quyết định là nên một đao bổ xuống hay là nên kéo ra ngoài XXOO. . .” Nhất Độ Quân Hoa: “. . .” ). “Ngươi tên là gì?” Ta một tay nâng cằm hắn lên lộ ra độ cong duyên dáng, cố gắng đem âm thanh nói đến nhu hòa. Hắn kiệt ngạo nói: “Nghệ không bằng người, muốn đánh muốn giết gì tùy ngươi” .

Đầu ngón tay của ta lướt qua mặt hắn, nhìn hắn hơi cau mày co rụt người lại , càng thêm khiến người ta hận không thể cười to ba tiếng sau đó kéo ra ngoài đùa giỡn một trăm lần: “Muốn chém muốn giết? Ta làm sao nỡ. . .” . Hắn nhìn ta một chút, cuối cùng vẫn là không nhịn được nói: “Trên người ngươi lộ ra tiên khí, ta cho rằng. . .” .

Ta cười khẩy dùng mu bàn tay lướt qua mặt của hắn, xúc cảm như bạch ngọc hoàn mỹ trắng mịn lưu ở trong tay: “Thần Tiên cũng háo sắc a.” “Có hai phương án cho ngươi lựa chọn, một là ta một đao giết ngươi, để ta nói cho rõ trước, đây là tiêu hồn kiếm, một nhát chém xuống, linh hồn hay thể xác đều bị diệt.” Hắn nhìn kiếm trong tay của ta một chút, rốt cục không nhịn được hỏi: ”Phương án thứ hai là?” .

Ta đắc ý nói: “Làm sủng vật của ta, đánh không đánh trả, mắng không cãi lại, bảo ngươi đi về hướng đông không cho phép đi hướng tây, bảo ngươi đánh chó không cho phép đánh gà, ách, nói chung là nhất định phải nghe lời, trăm nghe trăm thuận .” . Tiêu hồn kiếm ở trước mắt hắn quơ quơ, hắn nhìn một lát, trước sau không nói lời nào. Ta không thể làm gì khác hơn là tiếp tục khuyên răn: “Nghĩ cho kỹ , ngươi còn trẻ, tiền đồ tốt đẹp còn ở trước mặt, trong lịch sử loài người có một người gọi là Hàn Tín, biết không? người ta còn chịu được nhục, cuối cùng làm thành nghiệp lớn đấy. Huống hồ ngươi là một con hồ ly, tại sao lại nhiều ngạo khí như vậy.” .

Thần sắc kiêu ngạo của hắn có hơi buông lỏng, ta vừa đấm vừa xoa: “Nghĩ kỹ vào, người chết ách, hồ ly chết cũng không thể sống lại! Huống chi, ngươi nhìn Phong Phi Phi ta đi, mặc dù là có điểm háo sắc, thế nhưng lớn lên bộ dáng cũng coi như là cái chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn đi. . .” (mọi người che miệng, cuối cùng cũng không nhịn được, ọe một tiếng bắt đầu nôn. ). “Được rồi.” Người đang suy tư ấy cuối cùng nhịn không được, nặng nề quát một tiếng, sau đó đứng lên , một bộ xả thân vì chính nghĩa nói: “Ta lựa chọn phương án thứ hai.” Ta nhìn vẻ mặt của hắn một chút, chỉ kém không đọc lên mấy câu thơ như kiểu gió Tiêu Tiêu hề, Dịch Thủy Hàn (bài thơ mà Kinh Kha đọc khi chuẩn bị ám sát Tần Thủy Hoàng biết trước mình đi chuyến này sẽ lành ít dữ nhiều), không khỏi trong lòng mắng to, theo lão tử liền khó như thế sao? .

Mang cái mỹ nam về nhà mặc dù rất là có phong cách, thế nhưng ta vẫn để cho hắn biến trở lại thành hồ ly, chuyện này. . . Tốt nhất không thể khiến người ta lầm tưởng rằng ta là hoa có chủ ! . Buổi tối, hắn đeo tạp dề ở trong nhà bếp bận rộn, bữa tối được làm xong, ta thẳng thắn khen bản thân thật tinh tường,Hồ tộc đúng là hiền lành nhất, khanh khách.

Ăn cơm xong, mở hòm thư ra, tên của Việt Ngân Châu liền nhảy ra. Ta nhẹ nhàng mở ra, cái con nhãi không bao giờ đoan trang đứng đắn lúc này lại phi thường nghiêm túc: “Phong Phi Phi, ta biết ngươi có nhìn thấy tin nhắn của ta. Ngươi biết hiện tại đang tình trạng gì sao? Con mẹ nó lại trốn đi ẩn cư! ! Nếu ngươi con mẹ nó còn có một chút lương tri, liền mau mau cút trở về cho ta!” . Ta đóng hòm thư lại, cúi đầu mắng, cắn ba cắn đi, liền coi như các ngươi đều con mẹ nó cắn chết , chả mắc mớ gì đến ta. Sau đó ngẩng đầu lên, mặt liền chạm phải da lông mềm mại, cái móng vuốt của hồ ly khoát lên trên vai của ta, hai con mắt màu đen thâm sâu nhìn chằm chằm màn hình máy vi tính của ta.
Ta một tay đẩy nó ra, nói: “Đi đi đi, đừng cản trở đại nhân làm việc.” Hắn trừng ta một cái, sau đó xoay người nằm nhoài trên ghế salông, dùng móng vuốt gẩy hộp điều khiển ti vi. Ta ngẩng đầu lên, quay đầu lại nói: “Ai! Ngươi thế nhưng là sủng vật của ta , sau này ta liền gọi ngươi là Khả Khả đi.”

Trên ghế salông móng vuốt hồ ly đặt trên hộp điều khiển ti vi, quay đầu nhìn về phía ta, bên trong con ngươi đen kịt, lại lộ ra. . . Bi thương? Là bi thương. Ta giả vờ như không thấy, nhưng trong lòng thầm nghĩ: Gọi Khả Khả, như thế oan ức ngươi sao? . Đêm đó, ta ngủ rất say. Trong mộng quang cảnh xung quanh mơ hồ đều bị phá hủy, truy sát sao? Một đám người cầm đuốc đuổi theo, một cánh tay lôi kéo ta liều mạng mà chạy, sau đó bỗng nhiên đẩy ta một cái, nói: “Chạy mau, nếu không thì. . .” .

Thanh âm kia chôn vùi ở trong tiếng người huyên náo , ta trì dềnh dàng nghĩ, nếu không thì sẽ thế nào đây? Bốn phía dần dần mà mờ ảo, ta dùng hết tất cả khả năng, cũng không thấy rõ gương mặt đó. Sau khi tỉnh lại trời còn chưa sáng, nhưng làm thế nào cũng không ngủ được nữa. Đến gian phòng Piano trước mặt, chậm rãi tiến đến , nhẹ nhàng đàn bài tam sinh tam thế.

Kiếp trước ngươi là một cánh hoa đào , . Che khuất ta một mảnh trời thương nhớ, .

Trong hồng trần ta nhìn không thấu, . Là ngươi đã từng chiếm lấy ánh mắt của ta. . . .

Thời điểm ta đàn được một nửa , tiếng hít thở nhẹ nhàng ngoài cửa đã làm ta hoảng sợ, ta nhẹ nhàng vừa hát, vừa chậm rãi đi tới, kéo cửa ra, liền thấy một con hồ ly tựa ở cạnh cửa, tròng mắt đen nhánh, rõ ràng như ngăn cách một tầng nước mắt. . Ta cúi người ôm nó lên, khoảnh khắc đó ta đã quên nó là một nam nhân. Đặt nó ở trên đùi, đứa nhóc kiêu ngạo này lại phi thường yên tĩnh, ta tiếp tục đàn, nhẹ nhàng hỏi: “Ngươi cũng yêu thích bài hát này sao?” .

Nó nhoài đầu nằm trên móng vuốt, không chịu liếc mắt về phía ta lấy một cái . Ta nhìn thằng nhãi này vẻ mặt không chịu lên tiếng, dùng sức tóm chặt lỗ tai của nó nói: “Ngươi ngược lại cũng phải đáp lại ta một câu chứ! ! ! !” . Con mắt trong suốt của hắn cuối cùng nhìn nhìn ta một chút, sau đó quay đầu đi, ngủ. Ta vỗ về lỗ tai dài nhỏ của hắn, ai ya, còn rất tàn ác nha.

Sáng sớm ngủ dậy, cầm lấy chút đồ liền chạy tới công ty, mới nhớ tới đã quên chăm sóc con kia hồ yêu , miạ nó, có thể lúc ta đi sẽ bị nhân sĩ làm thịt. Gấp rút gọi điện về nhà, muốn dặn nó đừng có chạy lung tung, điện thoại không có trả lời, không ai tiếp. Ngày hôm nay, bị đống văn kiện lộn xộn khiến cho đầu óc choáng váng, thật vất vả về nhà, tiểu hồ ly kia lại không biết chạy đi đâu rồi.

Mở máy vi tính ra nghe ca, đến nửa ngày, nó mới từ bên ngoài chạy về đến, ta nhìn nó dáng vẻ uể oải. . . Mịa nó, ta lại từ trên người một con hồ ly nhìn ra uể oải! ! . “Lại đây, để gia xoa bóp vai cho.” Ta hướng về phía nó ngoắc ngoắc ngón tay, sau đó giống như ta đoán nó không thèm nhìn.

Nó biến trở về thành một mỹ nam tử, trực tiếp ngã vào trên ghế salông, vóc người thon dài này. . . Ta đúng là rất muốn khống chế chính mình, nhưng là vẫn là không nhịn được chân chó chạy tới, đánh giá từ trên xuống dưới 20 giây, duỗi ra móng vuốt, ạch, là tay ngọc, lấy lòng giúp nó xoa bóp vai, xoa bóp cánh tay, sau đó xoa bóp eo, sau đó đang chuẩn bị giúp nó xoa bóp chân thì bị nó đập tay vỗ xuống.

Không cam lòng cứ như vậy liền thất bại, ta lại lấy tay thả trên vai hắn, từ từ bóp, mắt phượng hẹp dài của nó khép hờ, hô hấp nhẹ nhàng, ta nhìn đường nét nhu hòa hoàn mỹ này , cuối cùng đã hiểu cái gì gọi là thèm nhỏ dãi ba thước. Tròng mắt màu vàng óng như động sâu không thấy đáy , lưu động khiến người ta trầm luân trong ánh sáng đó, hắn nhàn nhạt mở miệng: “Đang suy nghĩ cái gì?” Ta cực kỳ tự nhiên đáp: “Nhớ ngươi a.” Hắn tiếp tục nhắm mắt lại, không mang theo cảm tình nói: “Nhớ ta thì không sao cả, nhưng đừng nên nhỏ mước miếng trên người ta có được không?” .

“... . . .” . Ta cũng không phủ nhận ta có một tấm da mặt dày, nhưng là vào những lúc như thế này, chính là cho dù trên mặt ta có thêm một cái trống để che, ta cũng không tiện ở lại. Dùng ống tay áo của nó lau miệng, liền xoay người lên lầu, đột nhiên nhớ tới cái gì, sau đó nghiêm mặt nói: “Ai, ngươi ban ngày đừng chạy loạn khắp nơi a, bị người của hội Săn Ma giết cũng đừng nói chủ nhân của ngươi vô năng a.” .

Nó lại biến thành một con hồ ly, nhưng vẫn như cũ lẳng lặng mà nằm trên ghế sa lông, không nói một lời..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau