BÁCH HOA TIÊN TỬ OAI TRUYỀN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bách hoa tiên tử oai truyền - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Thiên tướng trụy lạc trần gian

Ta lục tìm trên MSN thật lâu, ngày đó xác thực không thấy nhật ký ghi lại đoạn nói chuyện. Ta không tin ngày đó không phải là hắn, bộ mặt lão hồ ly cười gian xào, phong cách tham tiền như mạng, không nghĩ ra được còn có người có khả năng bắt chước giống như vậy. Cảm giác giống như trong một cái phim kinh dị, vừa tỉnh lại sau giấc ngủ mọi thứ đều không còn tồn tại. Đáng sợ chính là Khả Khả lại tồn tại ! !

Hắn vẫn như trước kia, nấu cơm vẫn mang hương vị như vậy, vẫn là nụ cười dụ dỗ người ta phạm tội như vậy, chỉ là trong lời nói nhiều hơn một loại quyến rũ, mị hoặc kỳ lạ… Ta chôn mình tìm kiếm trong đống sách đã qua nhiều ngày, rốt cuộc trong một quyển sách ma pháp thượng cổ tìm được một đoạn, đại ý là: Niết Bàn, thông thường gọi là Trọng Sinh, đây là một loại viễn cổ ma pháp, thi thuật giả chết, dùng tiên khí dẫn hồn có khả năng sống lại, hơn nữa pháp lực cũng tăng lên.

Ta đơn độc đi tìm Nguyệt bà bà —— trưởng lão của hiệp hội Săn ma. Bà vẻ mặt từ ái mà nhìn ta, đầu tóc bạc nhìn qua đặc biệt tang thương: “Phi Phi, ngươi thật sự không nhớ Lưu Hương sao?” Ta cắn răng: “Hắn có hóa thành tro ta đều nhận ra được, thằng nhãi này, luôn cùng ta đối nghịch! !”. Bà cười, nếp nhăn trên mặt đều giãn ra: “Ngươi đã từng là thần tiên, bởi vì hắn mà bị biếm xuống trần gian.”

Ta kinh ngạc, trong đầu lập tức hiện ra chuyện tình rung động tâm can giữa Thất tiên nữ cùng Đổng Vĩnh, ai dè bà bà hạ một câu nói khiến ảo mộng của ta bị tan nát: “Ngươi đùa giỡn hắn, Thần Đế tức giận, ra lệnh tiến nhập luân hồi”. Trời ơi! Trong đầu ta đột nhiên hiện lên cảnh tượng như thế này: Lưu Hương kinh hoàng tựa vào góc tường, trên mặt ta khắc rõ hai chữ 'DM TẶC', mang theo nụ cười dữ tợn tà ác, một cước đạp trên ngực hắn, một tay trên người hắn giở trò đồi bại. Cái này… cái này… cái này khả năng không lớn nha!

Ta hồ nghi: “Lưu Hương e là không phải kiểu người dễ bắt nạt như vậy chứ?” Nguyệt bà bà dáng tươi cười càng thêm sáng lạn nhìn ta: “Thời gian đó hắn cũng chỉ là trung cấp minh bộ, mà tiên thuật của ngươi tại thiên đình chính là không tồi.” Ta nhắm mắt lại, trời ơi, vậy danh tiếng của ta ở thiên đình … “Ta … Ta bắt hắn làm gì? Hạ thuốc XOXO? Đánh hôn mê bá vương ngạnh thượng cung?” “Cũng không có nghiêm trọng như vậy, chỉ là bắt được rồi bức người ta tiếp rượu mà thôi…”

Ta hơi dễ chịu một chút, lại bất bình đứng lên: “Chỉ là tiếp rượu mà giáng ta xuống trần gian à?” Nguyệt bà bà vẻ mặt biểu cảm buồn cười: “Loại sự tình này nói lớn liền lớn nói nhỏ liền nhỏ, trên thiên đình chính là muốn làm lớn chuyện, trên cơ bản ngươi đang xuống dốc. Vừa vặn thời gian đó thiên đình đang tiến hành《Xây dựng Hạo Nhiên Chính Khí》nội bộ tiến hành chỉnh đốn toàn bộ nhân viên, đúng lúc ngươi xui xẻo làm một cái gương điển hình, vì vậy ngươi liền lên đường. Đó là lý do mà Thần Đế cũng không có hủy đi tiên tịch, ngươi hiện tại tại thiên đình,vẫn là tiên như trước.” Ta khẽ cắn môi, cái trán xuất hiện một hạt mồ hôi cực đại … “Khả Khả kia, chỉ muốn lấy máu của ta Trọng Sinh đúng không?” Nguyệt bà bà như trước cười: “Vậy ngươi mong muốn hắn sẽ vì cái gì đây?”

Ta bước đi, Nguyệt bà bà gọi ta lại: “ Phi Phi, từ lúc ngươi bị giáng chức, Lưu Hương vẫn luôn bảo vệ ngươi. Ngay cả cơ hội điều động đến tiên giới đều bỏ qua.” Trong lòng ta có điểm phiền muộn, thở dài thật dài. Đối diện, Lưu Hương phía trước mặt đi tới, thấy ta, trực tiếp không nhìn, ta nhìn nhìn bóng dáng hắn cao ngất, mắng thẳng: Hồng nhan họa thủy a…

Về đến nhà, Khả Khả lẳng lặng ngồi trên sô pha, lật xem bản《 thông tập lệnh 》, vẻ mặt hắn ôn hòa như vậy, càng giống tác phẩm Đường Thi Tống Từ. Thấy ta trở về, hắn cười vui vẻ mày mắt cong cong “Chúng ta ngày mai đi săn cái gì” Ta thất bại mà thở dài, mặc kệ thế nào, phản chính nghĩa của ta lại bị hắn làm cho mê hoặc rồi. Thời điểm Việt Ngân Châu đến thăm ta, ta đang gội đầu, Khả Khả mở rộng cửa. Ta nghe được một tiếng rít lên, đinh tai nhức óc. Nàng chỉ vào Khả Khả, ngón tay run rẩy: “Ngươi, ngươi…” Khả Khả hàm chứa ý cười, vẻ mặt hiếu kỳ.

Ta vừa xoa tóc, vừa liếc mắt nhìn nàng: “Cảnh cáo ngươi không được nói ra nha!” Nàng vọt tới trước mặt ta, hết sức kinh ngạc: “Chuyện gì xảy ra, tại sao hắn lại không chết?” Ta nhàn nhạt mà trả lời: “Trốn thoát thôi”. Một đêm đó, Việt Ngân Châu phân tâm, rất sớm liền rời đi. Ta thấy kỳ quái tại sao nàng kinh ngạc như vậy, thế nhưng cũng không có suy nghĩ nhiều. Nữa đêm, ta luôn ngủ rất say, đột nhiên Khả Khả như gió xông tới. Ta ngồi dậy, mắt buồn ngủ mông lung, mơ màng hỏi: “Làm sao vậy?”. Thế nhưng hắn nắm lấy ta dùng sức ném ra ngoài của sổ. Ta rơi trên thảm cỏ ngoài phòng, xoa cái mông đau nhức vô cùng, chửi bới: “Ngày hôm nay lại phát điên cái gì vậy ! !”

Lúc mắng xong, nhìn lại, phát hiện chung quanh đông nghịt một đám pháp sư. Liếc mắt, thấy Việt Ngân Châu cùng Nam Cung Phỉ, ta đi lên trước: “Làm cái gì vậy?” Hai người liếc nhau, không nói. Lưu Hương toàn thân trang phục màu đen đi tới, vung tay lên, hỏa ma pháp, kinh thiên động địa. Căn phòng, nhấn chìm trong biển lửa. Thế nhưng Khả Khả, Khả Khả vẫn còn ở bên trong! !.

Ánh lửa khắp bầu trời, ta theo trực giác hướng vào trong phòng xông tới, Lưu Hương xông đến, ôm chặt lấy ta, tay hắn gần như khóa vào da thịt ta. Ta liều mạng đá hắn, sau đó quay đầu lại , một ngụm cắn lên vai hắn, kéo xuống một khối máu thịt. Lúc này hắn mới cúi đầu nhìn ta, trong mắt tâm tình hỗn loạn, là ta nhìn lầm sao?. Ngọn lửa hừng hực đột nhiên bốc cao, từ trong phóng ra ánh sáng rực rỡ. Ta cảm thấy tia sáng kia đột nhiên mở rộng, quay đầu lại, trong lửa, một bóng người chậm rãi bay đến. Ta đình chỉ hô hấp..

Hỏa diễm trên người, một thân xiêm y đỏ rực, đỏ đến mức thê lương, đỏ đến mức mãnh liệt , đỏ đên mức khiến cho lòng người tan nát. Hắn tóc đen như mực, tóc dài lưu chuyển trong ánh sáng chói rực, lông mày như trước nhạt như mưa bụi, màu da như ngọc, trắng trẻo đến gần như trong suốt. Ánh mắt trong suốt, như ánh sáng trong suốt của ngọc lưu ly tùy thời có thể vỡ nát, hắn nhè nhẹ mà lướt qua đoàn người, gió phần phật thổi qua hồng y khiến người ta kinh hãi, gió lặng nhìn người trước mắt yên tĩnh như từ trong tranh bước ra, gió nổi lên khiến người trước mắt tràn đầy dục vọng.
Loại mỹ lệ đánh chiếm tâm hồn người khác , toàn bộ sát khí đều biến thành si mê. Môi hắn một sắc hồng diễm lệ, yêu dị ướt át, khóe miệng khẽ nhếch, nụ cười thản nhiên tựa mây gió, ngũ quan tinh xảo lung linh, ôn nhu như quỳnh hoa toái ngọc, tựa đóa bỉ ngạn hoa, ánh lửa rực rỡ đầy trời, cứ như vậy câu hồn, như vậy khuynh thiên khuynh địa, như vậy khiến cho nhật nguyệt thất sắc . . Người đó không còn là Khả Khả, vẫn là bóng dáng phong hoa tuyệt đại, vẫn là dung nhan khuynh thiên khuynh địa, chỉ là khí chất tà mị khiến người ta mê đắm cùng khí phách vương giả quân lâm thiên hạ. Hắn đứng trên ngọn lửa rực rỡ, hư vô mờ ảo, diễm tuyệt thiên địa. Khiến cho ngươi điên cuồng, sợ hãi không thể giải thích, tựa như một giấc mộng, khiến ngươi can tâm tình nguyện rơi vào trong đó, vì hắn mà chết trong mộng.

Trong đầu ta trống rỗng, tình cảnh này, giống như đã từng quen biết… Hắn khẽ nhếch cái cằm tinh xảo đến hoàn mỹ, hơi mỉm cười nhìn chăm chú vào ta, ưu nhã thanh tuyệt hướng về phía ta vươn tay ra, thanh âm thanh thúy tinh khiết trong trẻo như châu như ngọc : “Theo ta đi”. Tay hắn thon dài, trơn bóng như ngọc, tinh tế tuyệt đẹp, ngọc cốt băng cơ. Ta quay đầu lại một chút thoáng nhìn Lưu Hương, nhẹ nhàng mà lui một bước tránh khỏi hắn.

Hắn chậm rãi thu lại tươi cười, dung nhan tuyệt mỹ lộ ra khí tức nguy hiểm, từ trong mắt hắn lan ra một loại lạnh lẽo hủy thiên diệt địa, không khí đột nhiên lạnh xuống! ! Hắn nghiêm mặt lạnh tựa như tuyết Trường Bạch sơn, lạnh lùng mà thét to: “Hỉ nhi!”. Một người phụ nữ lướt người đi tới, giống như ma quỷ xuất hiện trước mặt ta, ta sợ đến thiếu chút nữa ngửa mặt lên trời té xuống đất, ta trái tim yếu đuối của ta, trải qua chấn động của Trụy Lạc ma, lại thêm cái chấn động này nữa, thiếu chút nữa bệnh tim tái phát. Không khỏi mắng to một tiếng: “Đệt! Muốn hù chết lão tử a ! ! !”. Trụy Lạc ma kia lạnh lùng mà nhìn ta: “Đánh cho ta!”

Hỉ Nhi kia liền yểu điệu đi tơi , một thân quần dài xanh nhạt như mộng như ảo. Ta không khỏi thầm khen, thế nhưng thời điểm nàng đi tới trước mặt ta, ta khen không nổi nữa . Nàng tay đang cầm, cầm, khụ khụ, cầm một cây mây! ! ! Ta lui về sau mấy bước, đây, đây, làm cái gì vậy?.

Nàng ta đi tới trước mặt ta, một tay túm lấy ta, tư thế yểu điệm mà giơ tay lên, nặng nề ở trên cái mông của ta đánh một , đau rát dấy lên lửa dận của ta. Ta xông tới, sử dụng Băng ma pháp, nàng ta lại nghiêng người tránh thoát, cũng không đánh trả. Phía trước từ trong ngọn lửa Trụy Lạc ma ánh mắt lạnh băng: “Đánh tiếp! !”. Thế là trên mông của ta lại trúng một roi. Ta nhanh chóng vọt tới bên người Lưu Hương, kéo kéo vạt áo của hắn: “Lưu Hương, cứu mạng, cứu mạng! ! !”.

Trên ngọn lửa Trụy Lạc ma sắc mặt càng thêm băng lãnh, nhưng lại yêu dã mị hoặc, nghiêng trời lệch đất: “Tiếp tục đánh!”. Yêu nữ được gọi là Hỉ Nhi tiếp tục xông đến, lại nặng tay nện thêm một roi. Lưu Hương đứng im bất động, ta gần như có chút tuyệt vọng, hai mắt đẫm lệ mông lung mà nhìn bóng dáng tuyệt đẹp chìm trong biểm lửa, ta một bên nức nở một bên mắng: “Trụy Lạc ma , tên hỗn đản nhà ngươi! !” Sau đó, chợt nghe nghe mọi người lảo đảo hít một ngụm khí lạnh. Hắn mặt không biểu cảm, chỉ là hơi đảo mắt qua, trong không khí có một loại lực lượng chập rãi tràn ngập, làm cho sợ hãi cùng hèn mọn của con người không còn chổ che giấu, Lưu Hương có chút cứng ngắc. Ta hoảng sợ nhìn hắn, ngay lúc hắn chuẩn bị mở miệng , ta quán triệt tỉnh ngộ.

Yêu nữ phía trước đang hướng tới, ta liều mạng bất chấp đau nhức cấp tốc vọt tới trước mặt hắn, làm ra bộ dáng vô cùng đau đớn: “Ta sai rồi, ta biết sai rồi, ta về sau không dám nữa đâu…” Đôi mắt đẹp khẽ nâng, sắc mặt tạm hòa hoãn, nhưng vẫn như cũ khiến người ta tâm hồn khiếp sợ. Hắn từ trên ngọn lửa bay đến, tư thái phiêu dật như tiên. Hắn chậm rãi vươn tay, tay ôn nhu, đẹp đến độ nhìn thấy mà giật mình, ta thức thời mà đi tới phía trước, ngẩng đầu nhìn chung quanh, ánh mắt mọi người đều tụ lại trên người ta, nhịn cười đến mức khuôn mặt méo mó, ta che mặt, trời ạ, hình tượng của ta a…

Hắn nắm lấy tay ta , cảm xúc mềm mại, lại có một tia mất hồn. Ta từ lúc sinh ra đến bây giờ mới hiểu thế nào là sợ hãi đến tột cùng, có trời mới biết hắn có thể ngược chết ta hay không nha. Trong hỗn loạn, ta một bên nắm chặt Lưu Hương, bấu gắt gao, một bên thét chói tai: “ Cứu mạng a ————” Hắn hừ lạnh một tiếng, rõ ràng cứ như vậy mang theo cả Lưu Hương bay lên trời, để lại bên dưới một đám người mắt như muốn rớt ra.

Chương 7: Cung hỉ phát tài

Ta ngồi ở trước bàn, cười đến thiếu chút nữa động kinh. Hai soái ca, một mỹ nữ cùng Hỉ Nhi song song đứng cạnh nhau, Vũ Dương chỉ vào bọn họ nói: “Đây là gia thần của ta, Cung – Hỉ – Phát – Tài”. Ta nằm trên ghế, cười đến trời đất mù mịt, rút hết sức lực toàn thân. Người này, thật không phải là hài hước bình thường. Cười xong. ngẩng đầu, lại ngã xuống tiếp tục cười, mãi đến lúc bốn người trên mặt cũng không nhịn được nữa. Vũ Dương mới đi xuống, vẻ mặt ôn nhu mà vỗ về mái tóc dài của ta: “Được rồi, ngươi nếu tiếp tục cười , bốn người bọn họ sợ là đều muốn nghển cổ tự sát mất”. Đi ra khỏi cung điện tô vàng nạm ngọc, đập vào mắt ta tất cả đều là hoa đào, có hồng nhạt, có đỏ thẫm, khí thế ngập trời, quả thật là náo nhiệt. Nhưng lại không có bóng dáng của ong mật và hồ điệp. Ta đi qua biển hoa, thấy Lưu Hương một thân y phục màu xanh, đứng dưới tán hoa đào, vóc người cao ngất gần như hoàn mỹ, khiến ta nuốt nước bọt ào ào.

Ta cười quyến rũ một bước tiến lên, cho hắn một cái ôm thắm thiết, thuận tiện chà lau nước bọt lên áo hắn: “Lưu Hương, ngươi thật lãnh khốc nha”. Hắn nhìn ta nhàn nhạt lạnh lùng: “So với Vũ Dương còn lãnh khốc sao?” . Ta kéo tay hắn tựa vào gốc cây ngồi xuống: “Hắn sao có thể so với ngươi a. Lớn lên thì lại giống như một nữ nhân, hơn nữa lại là hồ ly tinh nữ nhân, một điểm mùi vị đàn ông cũng không có. Đẹp đến làm cho người ta sợ hãi, thật là hoài nghi hắn có phải hay không là nam tính động vật”. Ta vừa nghĩ một đằng nói một nẻo, trong lòng kinh ngạc: ta, lúc nào lại trở nên chân chó như thế cơ chứ?

Lưu Hương khóe miệng chỉ nhếch một tia cười nhàn nhạt, như là nhịn không được hỏi: “như vậy ngươi thích hắn sao?” . Ta nói như chém đinh chặt sắt: “Ta như thế nào lại thích hắn, ta lại không có đoạn tay áo chi phích. Muốn thích cũng là thích ngươi nha, loại anh tuấn ngây người, loại tàn khốc chết người a”. Phía sau “khụ” một tiếng, ta kinh hoàng mà chầm chậm xoay người, trong lòng kêu thảm: “Ông trời phù hộ, sẽ không trùng hợp như thế chứ…” . Cung Hỉ hai người đứng ở phía sau ta, Hỉ Nhi nét mặt biểu cảm ngươi chết chắc rồi: “Vừa rồi chủ nhân tại Đào Hoa đình ngây người một trận”. Ta cẩn cẩn thận thận hỏi: “Nhìn thấy bao nhiêu?”. Cung: “Không nhiều lắm, chỉ là đoạn ngươi tán tỉnh Lưu Hương và tổn thương hắn !”.

Hai người Cung Hỉ xoay người rời đi, xong rồi, ta kinh hoàng đến cực điểm kéo tay áo Lưu Hương “Lưu Hương, chúng ta bỏ trốn đi?”. Lưu Hương yên lặng nhìn ta: “Đi Đâu?” . Ta thầm mắng một tiếng: “con mẹ nó, lúc này mà còn quản đi đâu, chỗ nào khiến cho hắn tìm không ra là được rồi”. Trong chớp mắt, cảnh sắc trước mắt biến đổi, một mảng hoang vu, khói đen âm u, mơ hồ bòng người lay động chập chờn . Trước mặt một chiếc cầu đá bạch sắc, bên cạnh dựng thằng đứng một tấm bia đá thật to, trên ghi: “Nại Hà Kiều” ba chữ. Vô số bóng người bước đi trên cầu, vẻ mặt mờ mịt ngây dại .

Tim ta run lên 3,3 giây, sau đó nhìn về phía Lưu Hương: “Nại Hà Kiều?” Hắn gật đầu: “Lối đi giữa nhân giới và minh giới chính là Nại Hà Kiều”. Ta oa lên một tiếng nhảy bật lên: “A ——, thật tốt quá, thật tốt quá, ta lớn như vậy vẫn chưa thấy qua Minh giới trông như thế nào! Lưu Hương ngươi thật tốt quá, thật tốt quá…” Lưu Hương mỉm cười, nói tiếng đi thôi.

Dọc đường đi bóng người mặc bộ đồ sai dịch đi hướng về phía chúng ta, không, chuẩn xác mà nói thì là hướng về phía Lưu Hương hạ thấp người hành lễ. Ta đi theo phía sau hắn, hắn đi đặc biệt nhanh, ta gần như là chạy theo. Không cẩn thận, phịch một tiếng, đá lăn một cái thùng, nước màu xanh bên trong chảy ra lênh láng đầy đất. Bên cạnh một lão bà bà, trên đầu trùm cái khăn trắng, mặc một cái áo vải bố màu xanh, vẻ mặt buồn bực nhìn qua, lập tức gương mặt tái xanh, chỉa vào mũi ta lớn tiếng mắng chữi: “Ngươi đi đứng không có mắt à ! !”

Ta bất đắc dĩ thở dài: “Đại thẩm, coi như là ta sai, bà cũng cần hung dữ như thế sao! Thùng canh đậu xanh này bao nhiêu tiền, ta bồi thường cho bà là được rồi. Mặt khác, phụ nữ có tuổi rồi mà nổi nóng như thế sẽ dễ tạo thành bệnh huyết áp cao, khí huyết không thông, vừa ảnh hưởng khí chất cùng hình tượng , lại hư hao sức khỏe của bà. Ách, đúng rồi, gần đây có một loại thuốc uống gọi là Tĩnh Tâm Khẩu Phục đối với phụ nữ thời mãn kinh hiệu quả đặc biệt tốt, khiến nghị bà dùng thử xem. Nói đi cũng phải nói lại, thái độ phục vụ của bà thật là không thích hợp nha, nếu như là ở MacDonald, phỏng chừng đã sớm bị đuổi ra khỏi cửa rồi. Bà phải biết là làm tốt khâu phục vụ mới là nghiệp buôn bán nha, là cần phải có tính nhẫn nại cực độ cùng tâm lý khoan dung…” Chính lúc lưu loát nói xong, phát hiện vị đại thẩm nọ gương mặt càng lúc càng trắng, mặt bà vốn đã trắng giờ lại càng thêm trắng như muối ăn. Bà run rẩy nắm cánh tay ta, miệng mấp máy hết nửa ngày: “Phong Phi Phi?”. Ta đại kinh hỉ: “Oa, đại thẩm bà nhận ra ta? Phi Phi ta đã nổi danh như thế sao?”. “Mẹ kiếp, trừ ngươi ra, con mẹ nó còn ai vào đây có thể giống Đường Tăng như thế a! ! !”. Ta càng thêm kinh hỉ: “Oa, Đại Thẩm té ra cũng thích Đại Thoại Tây Du hả! ! ! bà thích nhất nhân vật nào hả? Chuyện này không phải là thật chứ? Bây giờ còn có thể tìm được Chí Tôn Bảo sao…” Phía sau một bàn tay túm lấy cổ áo, ta gần như là bị kéo đi. Đại thẩm đằng trước rầm một tiếng, ngã xuống mặt đất. Lưu Hương làm như không thấy, vẫn kéo ta đi như bay.

Ta liều mạng giãy khỏi hắn: “Làm gì, làm gì ? Thấy người khác mắng ta cũng không biết hỗ trợ, ngươi có phải là đàn ông hay không a? Đừng tưởng rằng ngươi có một chút điểm tư sắc thì có thể kéo kéo giật giật nha, coi chừng ta nóng giận đánh chết tiểu tử nhà ngươi ! !”. Một thanh âm lại vang lên: “Phi Phi, nghìn năm không gặp, đạo đức của ngươi vẫn như vậy a!”. Ta quay đầu lại nhìn, tức giận lập tức tiêu mất phân nửa, ai da, soái ca nha! ! “Bạch Vô Thường Yên Thi, Hắc Vô Thường Linh Lạc, đầu trâu Tham Thiên, mặt ngựa Liêu Trần”. Khi Lưu Hương nói những lời này không hề dừng lại, không chấp nhặt cùng hắn, ta lập tức đi tới trước mặt Bạch Vô Thường quan sát từ trên xuống dưới. Bạch Vô Thường hoảng sợ hai tay che ngực: “Phong Phi Phi tiểu thư, ngài có thể không đừng dùng loại ánh mắt háo sắc này nhìn ta?”

“Yên tâm, tiên lực của nàng chưa có khôi phục”. Thanh âm Lưu Hương mang chút trêu tức. Bốn tên phía trước lập tức vẻ mặt cười dâm tà: “Hắc hắc, như vậy a…” Ta một bước lui nhanh về phía sau, len lén liếc nhìn Lưu Hương, mặt hắn không cảm xúc, liền tìm chỗ bên cạnh ngồi xuống, ý bảo ta cái gì đều không nhìn thấy. Ta run run khúm núm: “Các ngươi… Muốn làm gì?”. Bốn con quỷ cười đến toàn thân run rẩy: “khà khà… làm việc mà bình thường mà ngươi vẫn làm với bọn ta…”

Thời điểm nguy kịch, ta ngăn trở tám cánh tay lợn đang hướng tới chỗ ta “Khoan! Ta có chuyện muốn nói! !” . Bốn người cùng cười nhạt: “Còn di ngôn gì? !” “ Bán đứng một tin tức nhỏ cho các ngươi, chuộc tội”. Tám con mắt, tám đạo tinh quang: “Tin tức gì?” . Ta đảo đảo con ngươi: “Tuyệt đối chấn động, nói xong liền xóa bỏ nha?” . Trên bốn khuôn mặt hiện ra vẻ tò mò mãnh liệt, cuối cùng cắn răng một cái: “Nói”. Ta đắc ý tìm một chỗ ngồi xuống cách xa Lưu Hương năm thước. “Biết ta vì sao bị giáng xuống trần gian không?” Liêu Trần khinh miệt cười một tiếng: “Bắt Lưu Hương tiếp rượu”. Ta bí hiểm: “Mịa nó, cấp trên đối với ta thế nào?” . Mấy cái đầu liếc nhìn lẫn nhau “Vô cùng sủng ái”. Ta vỗ bàn “Như vậy các ngươi nghĩ mấy người đó sẽ vì chuyện nhỏ đó giáng ta xuống trần thế sao?” . Bốn con quỷ nhìn nhau, ta càng thên đắc ý, mấy người đầu vẻ mặt hưng phấn “Đó là vì sao?” . Ta liếc mắt ngó qua Lưu Hương, thấy hắn không phản ứng, vì vậy nói: “Các ngươi biết thanh lâu ở nhân giới, lúc tiếp rượu thông thường là làm cái gì không?”.

Bốn cái miệng há ra, đủ to để có thể so với miệng ly trà, mấy ngón tay run run chỉa vào mũi ta: “A —— ngươi, ngươi, ngươi, ngươi sẽ không làm mấy việc đó với Lưu Hương của nhà chúng ta đấy chứ? ! !” . Ta liếc liếc Lưu Hương, hắn vẫn như cũ không phản ứng, chỉ là sắc mặt tái xanh. Hừ, đúng là trẻ nhỏ dễ dụ . Ta tiếp tục nói bậy “Cũng muốn thế, nhưng mà lên không nổi”. Chung quanh đột nhiên xuất hiện rất nhiều quỷ ảnh, vô số cái đầu hướng phía ta liều mạng chen chúc rồi lại chen chúc, Lưu Huong mặt đen như đáy nồi. Ta thở dài một hơi, đi tới bên người Lưu Hương, tiếc nuối mà vỗ vỗ vai hắn: “Đừng nhụt chí, ngươi vẫn còn rất trẻ, có bệnh thì chữa trị sớm một chút…”

Lưu Hương giống như bị chó cắn, vừa thẹn vừa giận nhảy bật lên, một tay nhanh chóng bịt miệng ta, trong điện, chúng quỷ càng huyên náo! “Ngươi… Ngươi… Ngươi…” Lưu Hương trên mặt nổi đầy gân xanh, đầu ngón tay run rẩy chỉ vào mặt ta . Ta lo lắng đến xuất huyết não. Không biết khiến cho Minh Bộ tức chết có bị coi là phạm pháp không? .

Sau đó lại nghĩ sẽ không như vậy đi, chỉ là đùa một chút thôi mà. Hắn đột nhiên nắm tay ta, kéo ra bên ngoài. Ta hoảng loạn níu kéo Linh Lạc : “Ngươi, ngươi làm gì? Chẳng lẽ muốn giết người diệt khẩu a?”. Lưu Hương nghiêm mặt thật đáng sợ: “Hiện tại ta đem nàng về Hồng Hoang cốc, xem Vũ Dương có thể đánh chết nàng hay không! !” Trời ạ! Ta lật tức ngã sõng xoài trên mặt đất, nước mắt chảy ròng ròng, làm bộ dạng như thể đã tỉnh ngộ: “Lưu Hương đại ca anh tuấn, Lưu Hương đại nhân, ta sai rồi… Ta không dám nữa, van cầu huynh cho ta ở lại, hu hu..” . Hắn không nói lời nào, vẫn là dùng sức kéo ta ra bên ngoài, ngay cả Linh Lạc đều bị kéo đi. Ta quýnh lên, ôm chặt lấy chân hắn: “Không muốn… ta không muốn đi về, hắn sẽ giết ta … Ô ô ..”

Đại điện đột nhiên yên tĩnh, ta ngẩng đầu nhìn chung quanh, ánh mắt của đám quỷ đều dừng lại trên tay ta. ta hạ mắt xuống, trời ạ, ta dĩ nhiên toàn bộ người dính chặt trên đùi hắn, hơn nữa, hơn nữa, hơn nữa..... Vị trí của bàn tay, hình như, hơi cao thì phải?. Ta chầm chậm dời tay khỏi vị trí đó, trời ạ, trời ạ.....

Hai tay ôm đầu, không dám nhìn ai, chậm rãi mà nằm trên sàn nhà lạnh lẽo của đại điện, tại sao trên mặt đất lại không có một cái lỗ nào nha.......

Chương 8: Này! Soái ca

Không biết qua bao lâu, đại điện vẫn rất yên tĩnh. Ta lén lút ngẩng đầu lên, Lưu Hương không biết từ bao giờ đã nửa ngồi nửa quỳ bên cạnh ta, bốn mắt nhìn nhau, đúng lúc đang xấu hổ thì bị phát giác , hóa ra da mặt ta còn chưa đủ dày… ( Nhất Độ Quân Hoa: Đợi một lát, để ta nôn xong đã…) Lưu Hương nắm lấy cánh tay của ta: “Đứng lên đi, nàng muốn nằm ở đây cả đời sao”. Ta ấp úng nói: “Lưu Hương, ta cảm thấy thật mất thể diện nha” . Lưu Hương thanh âm nhàn nhạt nhưng mơ hồ lộ ra ý cười: “Nàng còn có thể diện sao?” . Mịa nó. 

Ngày đó, Yên thi đang nghe một ca khúc, là Sứ Thanh Hoa của Châu Kiệt Luân. Trong giai điệu quen thuộc ấy, ta bất chợt nghĩ tới buổi tiệc tối hôm đó, trên sân khấu Khả Khả đàn hát, không, là Vũ Dương, trong thâm tình lại mang theo ưu thương. Ngực đột nhiên có chút muộn phiền, hắn, có tìm ta không? Hẳn là có đi, tìm được liền giết ta. Lưu Hương tâm tư rối loạn, mặc dù hắn cái gì cũng không có biểu hiện ra ngoài. Hắn lẳng lặng nhìn ta, hệt như chỉ chớp mắt ta sẽ biến mất không thấy tăm hơi: “Đi, ta dẫn nàng đi tiên giới” . 

Ta theo hắn đi qua Nam Thiên môn, nếu miễn cưỡng nói Tiên giới cùng Minh giới khác nhau, Thì chỉ có thể nói là từ khói đen đổi thành mây trắng. nhưng mà ta thích mây trắng, ta tin rất nhiều người đều như thế. Xung quanh trăm hoa hội tụ, ong mật khẽ múa, hồ điệp chập chờn. Cầu nhỏ nước chảy, trong suốt u tuyệt. 

Một nam tử mặc nho bào màu trắng tựa dưới tàng cây, trong tay cầm một quyển sách, trầm tư. Quan ngọc vấn tóc, dây lụa màu trắng buông dài xuống hai bên, nho nhã như vậy, an tĩnh như vậy, đẹp đẽ như vậy. Trái tim của ta đập nhanh hơn , nước bọt theo quán tính tràn ra. Thời điểm đi qua trước mặt hắn, hướng về phía hắn mình cười vẫy tay: “Này, soái ca!” Thân thể của hắn sau khi nghe thấy tiếng của ta liền trở lên cứng ngắc, động tác chậm chạp ngẩng đầu nhìn ta, thần sắc bình tĩnh nho nhã đột nhiên hoảng sợ, thiếu niên ôn hòa bình tĩnh nhã nhặn như thế lại có thể ngay cả một lời câu giao tiếp cũng không có đáp lại liền nghe thấy "Vèo" một tiếng , biến mất ngay trước mắt ta, chạy trốn thật nhanh chỉ lưu lại một làn khói xanh, thỏ mà nhìn thấy chắc cũng phải hổ thẹn mà nhảy lầu để tạ lỗi với thiên hạ. 

“ Ôi chao, Văn Khúc?”. Trời ạ, ta không có nhìn lầm đấy chứ… Văn Khúc ngày hôm nay? . “Trời sập rồi! Động đất rồi! Lửa cháy đến nơi rồi!” thanh âm gào thét . Ta bình thản nâng mắt, thì thấy được một người, áo giáp vàng khoác trên thân, dẫn một con chó đen tản bộ. Lát sau nhìn thấy ca, liền run lây bẩy, ta chuẩn bị nhoẻn miệng cười, hắn đã soẹt một tiếng phi thân mà chạy, mây trắng lượn lờ trên bầu trời, chỉ còn một cái cái xích chó rơi xuống đất. Thằng nhãi này vừa chạy vừa lớn tiến gào: “Trời ạ, việc lớn không tốt rồi… Phong Phi Phi trở về rồi —— mọi người mau trốn đi ——.” Ta hóa đá tại chỗ. 

Một lúc lâu sau đó, ta nắm chặt tay áo của Lưu Hương: “Hic, ta trước đây sắc như thế sao?” . Lưu Hương cười yếu ớt: “Bỏ qua lương tâm mà nói, nàng xác thực rất sắc”. Ta đấm hắn một quyền: “Bỏ qua cái gì lương tâm? Lương tâm là thứ có thể bỏ qua sao, huynh con mẹ nó, ăn ngay nói thật cho ta! !” “ Nói một cách chính xác, thì chính là sắc ma, động vật giống đực có đội tuổi trong khoảng mười tuổi trở lên bảy mươi tuổi trở xuống đều bị đùa giỡn, được rồi, bao gồm cả Hao Thiên khuyển kia! Làm người ta giận sôi, tội lỗi chồng chất…” 

“Quên đi, ngươi hãy cứ bỏ qua lương tâm mà nói đi.” “ ……” 

Trên đại điện, lão Thần Đế ngồi ở trên cao, thánh mẫu ở bên cạnh. Lão nhìn ta ánh mắt hết sức uy nghiêm, lạnh như băng. “ Phong Phi Phi, còn không mau quỳ xuống?” Ta dào dạt đắc ý nhìn lão: “Thần đế, ta hiện tại không còn là thần nữa. Hình như, cũng không cần phải quỳ trước mặt ngài nữa chứ?” 

Thánh mẫu vỗ bàn: “Bách Hoa tiên tử ngươi thật là to gan!”. Ta nhẹ nhàng nhìn nàng, có điểm trào phúng: “Bách Hoa tiên tử? Bách Hoa tiên tử đã tại Hồng Hoang cốc bị thần đế bệ hạ hạ lệnh đánh chết rồi. Không còn cái gì mà Bách Hoa tiên tử nữa,nếu có, thì cũng không phải là Phong Phi Phi …” Hai người không nói gì. Lưu Hương khẽ kéo tay áo ta: “Đừng náo loạn”. “Đó là một hiểu lầm. Ngày hôm nay triệu ngươi trở về, chính là cho ngươi quay về tiên ban.” . Ta hai tay phẩy thẳng “Không cần, ta hiện tại tình nguyện mang theo Tùy hành thi lưu lạc thiên nhai, còn về việc thành tiên thì kẻ bất tài này xin kiếu”. 

Thần Đế khẽ nhíu mày: “Ngay cả Nguyên Quân cũng không gặp mặt nữa sao?” . Ta nhức đầu, mịa nó, làm sao lại lòi ra một Nguyên Quân nữa. Liền cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Xin hỏi, Nguyên Quân là thần thánh phương nào?” Thần đế vỗ đầu: “Đã quên cho ngươi khôi phục ký ức rồi… Lưu Hương, việc này giao cho ngươi, bản quân sẽ cùng Minh vương nói chuyện.” 
Lưu Hương lĩnh mệnh, thế nhưng, hắn cũng không vui vẻ gì . Hắn, hình như cũng vì ta mà mang theo thâm trầm u buồn… ( Nhất Độ Quân Hoa: Đừng kéo ta, ta nôn ọe nôn ọe đã thành thói quen rồi… ) Đi về phía đông của đại điện, xuyên qua một biển hoa, liền nhìn thấy một tòa cung điện trôi nổi. Tới cửa, một tiểu cô nương đặc biệt thanh thuần xinh đẹp ló đầu ra: “Phi Phi tỷ tỷ! ! ! Thật là tỷ, chủ nhân để cho muội tới tiếp đón tỷ! !” 

Vẻ mặt nàng kinh hỉ quá độ… , ta thực sự không có ý muốn nói cho nàng ta đã quên nàng ta là ai rồi, vì vậy ho khan hai tiếng, Lưu Hương thanh âm rất nhẹ, vừa vặn có thể khiến ta nghe được: “Lê Hoa tiên tử.” . Ta lập tức đổi thành một cái khuôn mặt xán lạn tươi cười: “Tiểu Lê Hoa, đã lâu không gặp rồi, có khỏe hay không?” Lê Hoa một bên cười duyên, một bên dẫn ta đi vào. Trong viện chính là một biển hoa, hoa rơi rực rỡ, hương hoa phân tán bốn phía. Đẹp, đẹp đến hư vô mờ ảo, rực rỡ, rực rỡ đẹp đến phong hoa tuyệt đại. Tựa như, tựa như, tựa như Vũ Dương. 

Ta vui mừng gọi: “Lưu Hương, thật nhiều hoa a!” Lưu hương nhìn ta, thần tình cùng ngắm hoa như nhau: “Nguyên Quân là thần hoa.” Hắn, đúng thật là thần hoa. Nếu như nói Vũ Dương là một loại yêu diễm tà mị, hấp dẫn người ta trầm mê trong đó, vậy thì hắn, chính là tuyệt đại thanh nhã, siêu phàm thoát tục. hắn đứng giữa trăm hoa, ta có cảm giác như lại nhìn thấy Khả Khả, có một loại tuyệt sắc giống như cam tuyền ngọc lộ, không nhiễm phong trần. 

“Đã trở về?” Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng, như châu rơi trên bàn ngọc, lời nói như châu ngọc. Ta ngây ngốc gật đầu, lần này, không có chảy nước miếng, chỉ là bình tĩnh, một loại hòa nhã tách biệt với thế giới bên ngoài. Có một loại tuyệt sắc, khiến lòng người không dám mang ý nghĩ khinh nhờn. Hắn xoay người nhìn thẳng vào ta, chậm rãi vươn những ngón tay thuôn dài như ngọc: “Lại đây.” Ta đờ đẫn đi tới, khoảng khắc đó tim ta đập nhanh hơn, lại tự cảm thấy hổ thẹn , rất sợ bàn tay của mình làm bẩn tay của hăn. Một cỗ khí tức ôn hòa chậm rãi rót vào cơ thể của ta, ta nhắm mắt lại, cái loại cảm giác này lan khắp cơ thể ta. 

Một lúc lâu, hắn thu tay về, mang ta đến bên mặt tường, đặt tay lên, trên tường bắt đầu xuất hiện một ít hình ảnh. Ta nhiệt liệt khen ngợi thiết bị trên tiên giới rất hiện đại nha. Lưu hương vẻ mặt trắng bệch nhìn ta, Nguyên Quân nói: “Hồi ức thủy tinh.” Một cây hoa đào, nở rộ bên cạnh đoạn kiều, quanh năm không chịu điêu tàn, chỉ là luôn luôn nở hoa, luôn luôn nở hoa , không có lá, không kết quả, toàn bộ tinh lực đềi đặt ở trên những cánh hoa, tận hết sức lực, chỉ là nở rộ, không ngừng không ngừng nở rộ. Dần dần có người ở dưới tàng cây dừng lại, dường như dưới tàng cây thân ảnh càng thêm thuận mắt, những cánh hoa rơi xuống như mưa, tất nhiên, vẫn đầy nam tính. 

Một hồi lâu, nam tử giống như muốn chứng minh sắc đẹp của chính mình, đặc biệt đến dưới tàng cây nhỏ ngồi xuống. Vì vậy cây đào kia liền vang danh khắp nơi, mọi người gọi là Sắc Đào Hoa. Ta ho khan hai tiếng, mịa nó, té ra là sắc từ trong bụng mẹ. Cảnh hai, một đám quan binh, lùng bắt một nữ tử. Nữ tử kinh hoảng chạy trốn tới dưới tàng cây, quan binh cười gằn tiến đến. Cây hoa đào này, liền biến ảo thành hình dạng của ta đây, khẽ vuốt một vốc cánh hoa, đón gió ném đi, dĩ nhiên biến cánh hoa thành vũ khí . Nàng dưới những hoa rơi , tựa như thần tiên: “Đánh cho ta, đẹp trai thì thả cho hắn một con đường sống, xấu xí thì đánh chết không tha! ! !” Ta không nói gì. Nguyên Quân trong thanh âm lại có một tia tán thưởng: “Thời gian đó, nàng mới ba trăm năm đạo hạnh, đã có khả năng vung hoa thành vũ khí.” Cảnh ba, Nguyên Quân đứng dưới hoa đào, Sắc Đào Hoa gần như đem toàn bộ cánh hoa trên cây rơi đến bên người hắn. hắn phẩy phẩy vạt áo, dung nhan có một không hai “Nguyện ý đi theo ta sao?” Sắc Đào Hoa từ trong cây hoa nhảy ra, gật đầu như giã tỏi: “Nguyện ý, nguyện ý. Nguyện trọn đời đi theo!” Tay nàng đặt lên tay Nguyên Quân, từ nay về sau liệt vào tiên ban Cảnh bốn, Nguyên Quân mặt hướng ra cửa sổ, nhìn thế giới bên ngoài, gió thổi qua biển hoa, hoa rơi tung bay như mưa: “Sắc Đào Hoa, sau này tên của nàng sẽ là Phong Phi Phi.” Ta đứng phía sau hắn, khẽ gật đầu, nói: “Vâng” . Nguyên Quân tư thái muôn vàn bước tới, cầm tay của ta: “Cho nàng hai nghìn năm đạo hạnh, phong làm Bách Hoa tiên tử.” 

Cảnh năm, thần đế tức giận: “Nguyên Quân! Ngươi là hoa thần!” … Nguyên Quân đột nhiên vung tay lên, tràng cảnh này đã nhảy qua, ta nghi hoặc nhìn về phía hắn, hắn lại làm như không có chuyện gì xảy ra. Cảnh sáu, Hồng Hoang cốc, cỏ dại khô héo, một cây hoa đào thê lương tuyệt đẹp, hoa khai liễm diễm, tuyệt vọng mà đau thương, cô độc thê lương. Một người, một thân y phục đỏ, sắc đỏ đến yêu diễm, đỏ đến si cuồng, đỏ đến cõi lòng tan nát. 

Ta nắm chặt tay, là Vũ dương. Hắn đứng ngơ ngác trước cây hoa đào , cánh tay thon dài duyên dáng, khẽ chạm từng cánh hoa, mắt như ngọc lưu ly quang hoa sáng lạn, một vẻ đam mê kinh diễm. Cây hoa đào khẽ run, đó là cô đơn sau trăm năm lại gặp gỡ. Hoa không sợ chờ đợi, chỉ sợ hoa nở không người thưởng, tương tư không được hồi đáp. 

Vũ Dương yêu dã tuyệt sắc nghiêng người dưới hoa đào, hắn triển khai phép thuật biến ra rất nhiều hoa đào, Hồng Hoang cốc biến thành một biển hoa. Cung điện ẩn trong hoa đào, như thơ như mộng. Ta không muốn tiếp tục nhìn: “Các ngươi tìm ta trở về, hẳn là không chỉ là trở về tiên giới đơn giản như vậy chứ?” 

“Ừ, Thần Đế muốn nàng xuất thủ, giết Trụy Lạc ma.” Hắn thẳng thắng như thế, ta ngược lại lo lắng: “Thế nhưng ngươi cho ta xem những thứ này, không phải là càng khiến ta không nỡ giết hắn sao?” 

“Nàng sẽ làm, đây là lệnh.” Ta ngửa đầu nhìn hắn: “Hắn đẹp như vậy, hơn nữa đối với ta cũng không tệ lắm, ngoại trừ lần nọ đánh ta ra. Ta nghĩ ta tìm không được lý do giết hắn đi.” 

“Nàng sẽ làm, đây là lệnh.” “Hắn tại Hồng Hoang cốc cùng ta sáu trăm năm, bởi vì ta mà suýt nữa mất mạng, ta làm sao lỡ giết hắn?” 

“Nàng sẽ làm, đây là lệnh.” “Sự thực là ta có chút yêu thích hắn, ta cũng không nói được là có bao nhiêu yêu thích, thế nhưng tuyệt đối sẽ không giết hắn.” 

“Nàng sẽ làm, đây là lệnh.” Ta mắng một tiếng; “Mịa nó, may mà ngươi còn không hát ONLY YOU, bằng không lão tử thực có khả năng một đao —— đâm chết ngươi!” 

Chương 9: Ta muốn viết một bức huyết thư

Ra khỏi Hoa Thần điện, vẻ mặt Lưu Hương băng lạnh: “Toàn bộ thiên đình, cũng chỉ có nàng dám đối với hắn như vậy. Kỳ thực nếu như không phải hắn bao che nàng, với cái loại đức hạnh này của nàng, căn bản không có khả năng ở tiên giới hồ đồ đến tận bây giờ…” . Ta đáp lại: “Hừ.”

Đi qua cung điện rộng lớn, trên ghi Lưu Hoa trì. Ta giật nhẹ tay áo Lưu Hương: “Đây là nơi nào?” Hắn tức giận: “Nàng không biết tự mình đi vào mà xem , sớm muộn gì cũng có một ngày nàng bị tính tò mò hại chết!” . Ta phi thân bay lên, xem thì xem, có gì đặc biệt hơn người. Phía sau, Lưu Hương kinh hô, ta vờ nghe không nghe thấy.

Nhưng mà, ngay khi chạm đất, ta lập tức hối hận, thật ra… Ta thực sự cần phải nghe lời… Giữa hồ, lão Kim giáp thần tướng mang theo con hắc cẩu đi tản bộ mà lúc trước gặp, vẻ mặt sợ hãi: “Phong phi phi, ngươi, ngươi…” Ta kinh ngạc một lúc lâu, hắn… không phải là nên nói là bất lịch sự chứ?

Ta hai tay ôm ngực, sửa sang bộ dáng nhàn hạ bước đi khoan thai, đem hắn từ đầu đến chân, ặc, đương nhiên giới hạn là những bộ phận lộ ra khỏi mặt nước, hung hăng khinh bỉ một phen. Tóm lại bất luận là phong tình hay màu da so với Vũ Dương đều thô ráp hơn, đường nét cũng không đủ nhu hòa, biểu cảm không đủ mị hoặc, tuy là tương đối cường tráng, thế nhưng hoàn toàn không có cái loại khí chất tuyệt đại tao nhã. Ta quay 180 vòng quanh hồ nước, làm sao cũng không nghĩ ra được. Tại sao giữa người với người lại có khác biệt lớn như vậy? .

Cuối cùng một giọng nói vang lên; “Phong Phi Phi tiểu thư, nếu như ngài xem đủ rồi, đánh giá đủ rồi, có thể mời lánh đi một chút được không, để cho đại nhân Nhị Lang Thần đáng thương thay y phục? Đương nhiên nếu như ngài muốn hắn ta, ta tin tưởng đại nhân cũng sẽ không từ chối…” . Ta quay đầu, thấy một ông lão, râu mép hoa râm so với phất trần còn trắng hơn . Trong hồ, Nhị Lang Thần kinh sợ nói: “Thái Bạch tinh quân, còn dài dòng cái gì nữa, mau đuổi nàng ra ngoài trước đi !” . Lúc này đến phiên Thái Bạch tinh quân vẻ mặt nghiền ngẫm mà quay vòng quanh ta 180 vòng, khiến ta lần đầu tiên biết được thế nào là huyễn ảnh thần công.

“Ngươi… Lê Hoa tiên tử? Không, ngươi so với nàng thì thấp một chút…” Ta thu hồi tươi cười, mặt không cảm xúc. “ Làn da của nàng đẹp hơn ngươi…” Trên mặt ta xuất hiện một vạch đen… . “Hơn nữa vóc người của nàng cũng thon thả hơn ngươi…” Ta dùng ánh mắt lăng trì nhìn lão… . “A, đúng rồi, nàng cũng sẽ không làm loại chuyện không có giáo dưỡng này…” .

Ta tiến lên phía trước, lão nhân tóc bạc loáng cái không thấy đâu. Ta biết ta đuổi không kịp, thế nhưng nguyên nhân thật sự khiến ta không đuổi theo chính là vì đuổi theo cũng đánh không lại… . Ta quay đầu, tiếp tục lăng trì Nhị Lang Thần trong hồ, hắn hai tay ôm ngực, từng bước lui về phía sau: “Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

Ta vẫn là khuôn mặt không cảm xúc, xoay người ôm lấy quần áo trên tháp, sau đó đi ra ngoài, nhìn thị nữ ngoài cửa: “Nhị Lang Thần đại nhân mời chúng tiên ở Lưu Hoa trì ở ngoài chờ một chút, lát sau sẽ có tuyệt thế kinh hỉ.” Hai người thị nữ nghi hoặc nhìn xuống dục bào trong tay ta, khom người đi. Vì vậy một ngày nào đó, đông đảo đại tiên tại Lưu Hoa trì chờ đợi hơn hai canh giờ, Nhị Lang Thần đại nhân khoác màn che mỏng màu hồng phấn khoan thai đi ra. Chúng tiên đều che miệng, hắn một tay kéo Lưu Hương: “Ta van ngươi cho ta mượn ít máu.”

Lưu Hương không hiểu: “Đây là…” Nhị Lang Thần nghiến răng nghiến lợi: “Ta muốn viết một bức huyết thư: Thái Bạch tinh quân hại ta! ! ! !”.

Chương 10: Đào hoa tiên tử

Lưu Hương ném ta vào Bách Hoa cung, Thanh âm lạnh lùng của Nguyên Quân truyền đến: “Bách Hoa tiên tử không tuân thủ quy củ, đồi phong bại tục, bôi nhọ đồng nghiệp, hành xử không biết kiềm chế . . . Quên đi, nói tóm lại chính là tội lỗi chồng chất . Phạt cấm túc tại Bách Hoa cung một tháng, nàng cứ chờ đi sẽ có người đến trông coi nàng . Nếu mà dám phản kháng, xử lý ngay tại chỗ!” . Ta nghiêng người ngồi trên sàn gỗ, dùng ánh mắt đặc biệt thuần khiết đặc biệt vô tội nhìn Lưu Hương: “Lẽ nào ta làm sai rồi sao? Ta thật sự sai rồi sao?” Lưu Hương cũng cực kỳ phối hợp vỗ nhẹ của đầu ta “Dù sao thì từ trước tới nay ngươi cũng chưa làm việc gì đúng cả.” “. . .” .

Vào lúc hoàng hôn, Quan Thế m sẽ làm theo lời của Nguyên Quân, mỗi ngày đều đến giảng kinh giải Phật làm hại lỗ tai của ta, còn đặt cho nó một cái tên mỹ miều gọi là 'Làm sạch tâm hồn ta'. Ta ngồi ở trên đệm, thảm thiết nhìn nàng lôi ra một tờ giấy, bắt đầu niệm: “ Củ cải hai đồng một cân, cải trắng ba đồng một cân, dưa chuột. . .” . “Ế?” Ta ngẩng đầu, Quan Thế m đang ngồi ngay ngắn mặt cũng đỏ lên: “A, thật ngại quá, đọc nhầm rồi. . . Đây là đơn nhập hàng của căng-tin ở Tây Phương Cực Lạc , để báo cáo thu chi cho Như Lai. . .” .

“·# ¥·! ¥%#····” . Nàng tiếp tục tìm kiếm vạt áo trong ngực, ta đem ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Lưu Hương, hắn nhướng mày, ra hiệu: Ngoại trừ Nguyên Quân, ai cũng không cứu được ngươi!

Trời ạ, a, cứu mạng a. . . . “Nguyên Quân đến rồi.” Lưu Hương còn chưa dứt lời, trên mặt ta lập tức liền nở một nụ cười xán lạn, sau đó quay về phía gương xem thử, tự thấy đã đủ mị hoặc mê người (Nhất Độ Quân Hoa: lạy ngươi, ngươi thì có cái gì mà mê người, đơn giản chỉ là chân chó có được hay không? Phong Phi Phi mặt mày hung tợn “Cho ngươi nến thử một gậy của lão Phong ta đây!” Trên không trung hét thảm thiết “A ————” Thần Kinh cùng Lưu Hương đứng đối diện, đều tán thưởng: Thật không hổ danh là lão điên . . . ).(trong tiếng trung lão phong và lão điên có cùng cách phát âm)

Ta cung kính mà quỳ gối trước cửa, thiếu chút nữa là hôn chân của Nguyên Quân .”Nguyên Quân đại nhân, ngài đã tới rồi? Một Ngày không gặp tựa như Ba Năm, Phi Phi nhớ ngài, nhớ đến mức trà không muốn uống, cơm cũng chẳng muốn ăn, đêm không ngủ được. . .” . Lời còn chưa nói xong, Nguyên Quân ngạc nhiên nói: “Ồ? Có chuyện như vậy?” Ta gật đầu như dã tỏi, Nguyên Quân bộ mặt lạnh lùng: “Lưu Hương, đã như vậy, ngươi phân phó, từ nay trở đi Bách Hoa cung cho dù là nước trà hay thức ăn đều đều miễn hết. Cho dù mang tới thì Bách Hoa tiên tử cũng vì thương nhớ bản quân, mà ăn không vô, không nên lãng phí . À, đúng rồi, buổi tối nàng không thể ngủ, vậy thì > mỗi đêm chép hai bản!” .

Ta cứng đờ, má ơi, đối phó Vũ Dương thì chiêu nào cũng hiệu nghiệm, đối phó Nguyên Quân ngay cả một điểm nhỏ cũng không có thấy tác dụng! Ta bật dậy: “Nguyên Quân, Sao của không trực tiếp tới bẻ cổ của ta luôn đi! !” Nguyên Quân hừ lạnh một tiếng: “Quan Thế m phụ trách kiểm tra, nàng chép thiếu một chữ sẽ phạt cấm túc nàng một ngày!” Nói xong liền xoay người muốn đi, ta đang muốn đuổi theo, chân không cẩn thận mắc vào vạt áo của hắn, thế là 'phịch' một tiếng, nhào về phía trước. Ta nhắm mắt hét to một tiếng, mở mắt ra, đã thấy mình kề sát ở trong lồng ngực của hắn, hai người nhìn nhau.
Khoảng ba giây đồng hồ, Nguyên Quân cực kỳ trấn định đẩy ra ta, cực kỳ trấn định xoay người rời đi, sau đó cực kỳ trấn định đánh một quyền lên mặt trên của cánh cửa, thịch một tiếng, so với lúc vừa rồi ta ngã thì còn vang to hơn. . . Bóng người của hắn biến mất ở ngoài cửa cung, ta ho khan hai tiếng: “Lưu Hương, cái kia >. . .” “Chúc mừng, Nguyên Quân chắc chắn sẽ không nhớ tới cái này đâu. . .” .

Sau đó ngày thứ hai, Nguyên Quân như thường lệ tới đây. Xem xét một vòng, khẽ gật đầu: “Ngày hôm nay biểu hiện không tệ, hiếm thấy một ngày mà nàng không gây rắc rối.” Ta quay đầu nhìn Lưu Hương, vẻ mặt tán thưởng, ai ya, hắn thật sự không nhớ rõ rồi. . . Buổi tối, lúc Quan Thế m vẫn còn đang lải nhải. Lưu Hương đi vào: “Phong Phi Phi, điện Nguyên Quân cho gọi ngươi đến hoa thần điện.” .

Ta nghi hoặc nhìn Lưu Hương: “Lẽ nào chuyện ngày hôm qua ta dán con ruồi trên lưng Quan Âm đã bị phát hiện rồi à ?” Lưu Hương trừng mắt nhìn ta: “Đừng nói nhảm!” Hoa Thần điện, .
Nguyên Quân quay lưng về phía ta, đứng chắp tay, nhìn vào khối thủy tinh đối diện bên mặt tường, Vũ Dương vẫn mặc bộ y phục đỏ rực như cũ, hắn cao quý đứng ở trên tường thành, vẫn thanh cao thoát tục như vậy, vẫn khuynh thiên khuynh địa như vậy. Nhưng mà toàn thân hắn tỏa ra một loại tà mị yêu dã đến tận xương. Ta lùi về sau một bước, có chút ngơ ngác, nói đúng hơn là tại thời điểm này ta cuối cùng đã rõ tại sao hắn được gọi là Trụy Lạc Ma . Đây, hoàn toàn chính là loại máu lạnh tà ác.

Người dân ở Biên Thành Thần, thế nhưng lại tự giết lẫn nhau. Ngươi chém ta một đao, ta trả ngươi một đao, người này ngã xuống, người khác lại lên, lại thêm một người nữa ngã xuống, cắn xé lẫn nhau. . . Ta từng bước một lùi tới bên người Lưu Hương: “Đây là. . . Làm cái gì vậy?” Nguyên Quân thanh âm cực kỳ lạnh lùng: “Đây là biên thành giao giữa ma giới và tiên giới, hắn đang giết hại người dân trong thành.” Ta chỉ cảm thấy toàn thân hóa đá, không thể hô hấp: “Tại sao?” .

Nguyên Quân rốt cuộc xoay người lại, hắn nhìn ta chăm chú, từng chữ từng chữ: “Hắn, đang, tìm, nàng.” Ta sửng sốt, tự lẩm bẩm: “Ta ở trong lòng hắn, không có quan trọng đến mức như thế này chứ. . .” . Nguyên Quân cũng không để ý đến ta, chỉ lẳng lặng mà nói: “Ngươi nhất định phải trở lại bên cạnh hắn , ta sẽ để Lưu Hương bảo vệ ngươi.” Lưu Hương bước đên, tay ta nắm lấy góc áo của Nguyên Quân : “Tại sao?” .

Nguyên Quân không hề trả lời, Lưu Hương cầm lấy tay của ta: “Bởi vì hiện tại chỉ có ngươi, mới có thể ngăn cản hắn giết người!” Hô hấp của ta nghẹn lại, mãi cho đến thời điểm mà khi Lưu Hương mang ta tới biên thành, ta mới cảm thấy sợ hãi, trời ạ, ta lại tự chạy về rồi!

Lúc chúng ta đến cửa thành, ta tóm chặt lấy cánh tay của Lưu Hương, ta không phải là chưa từng thấy máu tanh, thế nhưng chưa từng thấy nhiều như vậy. . . Ta tận cố hết sức kìm nén, cuối cùng vẫn nằm sấp trên người Lưu Hương , nôn đến choáng váng. Thi thể nát vụn , nội tạng màu sắc rực rỡ, máu tươi tràn khắp nơi , không khí sặc mùi tanh tưởi , đây không phải biên thành nữa rồi, đây là một cái địa ngục.

Mà người tạo ra cái điạ ngục này...... Lưu Hương cũng nhìn những vụn thi thể này, thanh âm lạnh băng: “Hiện tại ngươi chắc là đã không còn hận Nguyên Quân nữa rồi. Thần Ma hai giới thực lực ngang nhau, nếu chỉ vì Vũ Dương mà phát động chiến tranh giữa hai giới, thì hậu quả khó mà lường trước được. Vì vậy, hắn cũng là bất đắc dĩ. . .”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau