BẠN THÂN: YÊU NHAU ĐI?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bạn thân: yêu nhau đi? - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Bàn chảy đánh răng

Sáng hôm sau, những ánh nắng chiếu rọi vào căn phòng của cô nàng thích ngủ nướng, bắt cô phải thức.

Cộng thêm tiếng chuông đồng hồ cứ reo lên inh ỏi, cô sực nhớ, cô không cài báo thức vậy sao nó lại báo nhỉ?

Theo hàng năng, cô đưa tay tắt đồng hồ, nhưng không tìm được, cô còn phát hiện, tay cô đang đặt trên một vòm ngực thì phải, rất săn chắc.

Hả? Vòm ngực.

Săn chắc của con trai?

"Á......"_Trình Phương Chu giật nảy mình, ngồi bậc dậy, ngay lập tức ngủ quan sắc sảo của hắn đập vào mắt cô, hân ngủ rất ngon, trong như một chú mèo nhỏ ngoan ngoãn, không còn làm ra vẻ mặt nhăn nhó suốt ngày kia.

"Nhìn đủ chưa?"_Thiên Sở Mộc bỗng nhiên mở mắt, hai tay hắn đưa ra phía sau gáy, nhìn cô lom lom.

"Cậu, cậu sao ở trong phòng tôi, còn ngủ, ngủ cùng tôi?".

Trình Phương Chu lúc này mới nhớ đến việc đó, cô còn nghĩ, không biết Thiên Sở Mộc có làm gì cô không nữa?

"Tối qua trời trễ nên ở lại ngủ nhờ".

"Cậu có thể sang phòng khác ngủ mà?".

Thiên Sở Mộc vẫn nhìn cô:"Không quen"

"Vậy cậu ngủ với tôi thì quen sao?"

"Ừm"

"Cậu......"

Trình Phương Chu cứng họng, cô không ngờ hắn có thể nói ra được, cô và hắn có từng ngủ chung bao giờ đâu, vậy mà bảo.

"Cậu không quen ngủ trong phòng vậy có thể ra sofa ngủ mà?"

"Sợ ma".
"Có ma nó sợ cậu thì có".

"Vậy cậu có sợ tôi không?".

"Rất sợ".

"Tại sao?".

"Không biết".

Thiên Sở Mộc xem đồng hồ đeo tay, rồi ngồi bậc dậy, đi thẳng vào nhà vệ sinh, không quên nói:"Này, cho tôi mượn bàn chảy đánh răng?"

"Không cho, cậu tự về nhà mà đánh đi, tôi chỉ có một cái thôi".

Trình Phương Chu ngồi trên giường, hét lớn. Tay đập xuống giường.

Thiên Sở Mộc đã vào trong bao giờ, cầm bàn chảy của cô rồi đánh răng, vừa đánh vừa đi ra, nói:"Tôi không có sở thích về nhà trong hình dạng như vậy?"

"Cái tên này?"_Trình Phương Chu bậc ra khỏi giường, bấu cổ hắn:"Ai cho cậu lấy bàn chảy rồi còn kem đánh răng của tôi hả?"

"Dù gì sau này cũng sử dụng chung, có gì mà sợ chứ?" Nghe hắn nói vậy, cô liền buông tay ra, vừa nghe đã hiểu nhưng cố tình không hiểu:"Ý cậu là gì?".

"Rồi cậu sẽ biết".

Thiên Sở Mộc quay vào nhà vệ sinh, rửa mặt rồi đi ra:"Cậu đánh răng đi, lát tôi qua đưa cậu đi ăn sáng".

"Không đi cùng cậu".

"Chắc không?".

"Chắc?".

Thiên Sở Mộc giả vờ nói một mình:"Hôm nay có đùi gà chiên, phải đi ăn thôi".

Đùi gà?

Món khoái khẩu của cô đây mà.

"A, khoan đi đã"_Trình Phương Chu kéo tay hắn:"Lát cậu qua đón mình nha?".

"Cậu bảo không đi mà?"

"Giờ thì tôi nghĩ lại rồi".

"Lập trường không vững".

Thiên Sở Mộc kí vào trán cô một cái.

Rồi rời đi.

- ------Còn-----

Chương 12: Đánh nhau

"Azz, cậu không biết đau sao?"_Trình Phương Chu nhón chân, cãi vả.

"Ừ".

"Cậu, kiệm lời thật".

"Đó là phong cách của tôi".

Thấy Thiên Sở Mộc đi được một đoạn, Trình Phương Chu vội vội vàng vàng chạy theo, nếu không mất phần ăn sao?

Thiên Sở Mộc đi được nửa đường, vẫn không thấy cô đuổi kịp mình, bỗng nhiên đứng lại, về hành động đó đã khiến cô đập đầu vào lưng hắn, vì cô đang chạy mà.

Lực đập vào khá mạnh, mà cũng may lưng của anh không phải đá, nên không có cảm giác đau lắm?

Thiên Sở Mộc quay người lại, vươn tay vén mái tóc cô lên:"Có đau không?".

Hành động dịu dàng của Thiên Sở Mộc cô đã quen rồi, có lúc hắn sẽ lạnh lùng như tảng băng, cũng có lúc dịu dàng như ánh nắng mùa thu. Nhè nhẹ mà ấm áp. Cô lắc đầu:"Không có đau"

"Đi mà không nhìn về phía trước à?"_Thiên Sở Mộc hạ tay xuống, mắng nhẹ.

"Có nhìn, tại cậu dừng lại đột nhiên thôi".

"Vậy lỗi ở tôi sao?"_Thiên Sở Mộc chỉ tay vào mặt mình.

"Không, không, là lỗi của tôi"_Trình Phương Chu tất nhiên không dám nói hắn có lỗi, nếu không hắn sẽ không dẫn cô đi ăn đùi gà nữa. Thiên Sở Mộc phì cười trước độ đáng yêu của cô, xoa đầu cô:"Đi thôi".

"Ừ."

Lúc này, Trình Phương Chu đi ở đằng trước, còn hắn đi ở phía sau. Hắn thấy phía trước mặt có một nhóm người đang đánh nhau, vừa nhìn đã biết là học sinh cấp hai, chỉ có thể nói học sinh cấp hai bây giờ còn ghê gớm hơn cả học sinh cấp ba rất nhiều.

"Phương Chu, đi từ từ lại, có người đang đánh nhau".

Vô tình, cửa hàng bán đùi gà lại nằm ngay chỗ bọn nít ranh đang đánh nhau.

Trình Phương Chu đối với những việc như vậy cũng sợ hãi không kẽm, cô nhanh chóng đi ra đằng sau lưng của hắn, mong muốn hắn bảo vệ cô.

Không cần cô nói, Thiên Sở Mộc cũng bảo vệ cô?

- ---------Còn-----

Chương 13: Đừng đụng vào cô gái của tôi

Thiên Sở Mộc rất thảm nhiên nắm tay cô, điều đo khiến cô phải mở to mắt nhìn hắn.

Hắn dẫn cô vào bên trong quầy bán, vừa chọn được một chỗ ngồi thuận mắt, chưa kịp đặt mông xuống thì có một cặp đôi chen chân vào,cô bạn gái ngồi xuống trước, Trình Phương Chu vừa chuẩn bị ngồi thì cô bị tên kia đẩy ngã, Thiên Sở Mộc đứng phía sau, bắt cô kịp, không để cô ngã xuống.

Trình Phương Chu tự nhiên cảm thấy ở đây lạnh hẳn lên, mở điều hòa tận 0°C luôn sao?

Thiên Sở Mộc đẩy cô ra phía sau, một tay anh nắm cổ áo của tên kia, cất giọng lạnh như băng:"Đừng đụng vào cô gái của tôi".

Tên kia sợ đến rin lẩy bầy, ríu rít:"Vâng, vâng, tôi biết rồi, cậu, cậu hãy bỏ tôi xuống cái đã".

Trình Phương Chu một phen kinh hồn, Thiên Sở Mộc chỉ với một tay mà nâng cả cơ thể của tên kia lên, chân không chạm đất.

"Sở Mộc, tha cho hắn ta đi"_Trình Phương Chu kéo kéo vạt áo của hắn, nhỏ giọng nói. Vì cô biết hắn thật sự nổi giận rồi.

"Ừ" Thiên Sở Mộc từ từ bỏ hắn ta ra, hắn ta ngay lập tức kéo bạn gái của mình sang bàn khác, nhường bàn kia lại cho cô và hắn.

Hai người ngồi xuống, trong khi đợi xuất đùi gà chiên thì cô mới dám lên tiếng hỏi:"Sở Mộc, vừa nãy cậu bảo, đừng đụng vào cô gái của tôi là sao vậy? Ý nói tôi à?"

"Có vấn đề gì sao?"_Thiên Sở Mộc lấy điện thoại ra lướt lướt.

"Không, không có gì"_Trình Phương Chu lấy lại bình tĩnh một chút, hắn bảo cô gái của hắn sao?

Azz, vui chết mất rồi?

"Ở đây có tôm, cậu ăn không?". "Muốn ăn, muốn ăn".

"Trẻ con?".

Thiên Sở Mộc đặt điện thoại xuống, đứng dậy, đi đến quẩy, gọi thêm phần tôm hấp.

Ước chừng nửa tiếng sau, đùi gà và tôm mới được mang ra, Thiên Sở Mộc không ăn gà, mà ngồi bốc vỏ tôm, không biết để làm gì nữa?

Trình Phương Chu thấy hắn không ăn, liền cầm một cái đùi gà đưa trước mặt hắn:"Sở Mộc, cậu cũng ăn đi?".

"Không thích ăn"_Thiên Sở Mộc cẫn dán mắt vào bốc vỏ tôm.

"Vậy cậu thích ăn gì?"_Trình Phương Chu đem đùi gà đặt lại đĩa. Còn một cái thì đáng ăn dang dở, miệng chép chép.

"Thích ăn cậu".

Nghe xong cái trả lời kia, Trình Phương Chu bị ho sặc sụa:"Cậu, cậu đùa vui thật?".

"Tôi không đùa đâu?"

"Được rồi, ăn đi, ăn đi".

Thiên Sở Mộc mỉm cười, trêu cô vẫn là niềm vui của hắn?

Sau khi cô đã ăn xong tận mười hai cái đùi gà chiên, nhưng vẫn còn muốn ăn. Tất nhiên Thiên Sở Mộc không cho. Hắn đẩy khâu đựng tôm đã được bóc vỏ sang cô:"Ăn tôm đi, đùi gà ăn nhiều rồi khi khác lại ăn tiếp".

"Nhưng mà mình vẫn còn muốn ăn đùi gà cơ mà?".

"Nghe lời".

Hắn không thích nói nhiều, thẳng thừng quát, cô lập tức nín bặt đi. Sợ toe toét rồi, không có gì đáng sợ hơn Thiên Sở Mộc

- -------Còn-----

Chương 14: Rất quan tâm đến cô

Thiên Sở Mộc vốn không biết cô ăn tôm sẽ bị khó thở, nhưng mà cô vẫn thích ăn chính, vì đang ăn ngon nên cô quên mất việc bản thân không ăn được. Sau khi cô ăn xong, hắn đi tính tiền rồi cả hai trở về nhà, Thiên Sở Mộc không nán lại, về đánh một giấc thật ngon!

Vừa bước vào đến cửa, cô cảm thấy đầu quay mòng mọng, bước chân đi loạng choạng, cần phải giữ vững bằng cánh cửa, tay cô nắm chặt, cô rất khó chịu.

"Hơ, hơ..."Trình Phương Chu lấy hơi lên, thở hì hộc, rồi ngã ngụy xuống nền nhà, lúc này, mẹ cô đang ở trong bếp đi ra, thấy cô nằm sãi hớt hãi lao đến:"Phương Chu, con làm sao vậy?".

"Mẹ, con con khó thở lắm?".

"Com ăn tôm hay sao?"

Trình Phương Chu với đôi mắt lim dim như sắp nhắm lại, đầu gật gật. Cô thật sự muốn ngủ rồi.

"Azzz, đã ăn tôm không được còn ăn làm gì cơ chứ?"

Mẹ cô đỡ cô lên phòng, sau đó gọi bác sĩ đến, cũng may không có việc gì xảy ra. Chỉ cần uống thuốc nghĩ ngơi là tốt rồi?

Mẹ cô tiễn bác sĩ ra về, rồi lên phòng với cô, vừa hay, có người gọi đến.

"Alo, Sở Mộc, là mẹ đây?"

Thiên Sở Mộc ngủ được một chút, không biết là có linh cảm gì liền muốn gọi điện cho cô:"Mẹ, Phương Chu đâu rồi ạ? Con muốn nói chuyện với cậu ấy?"

"Hazz, nó đang ngủ, vừa rồi nó ngất xỉu" "Xảy ra chuyện gì thế mẹ?"_Thiên Sở Mộc ngồi bậc dậy, rất kinh hồn.

"Nó ăn tôm, dẫn đến khó thở mới ngất xỉu, cũng may không có chuyện gì?"

"Cậu ấy không ăn tôm được sao?".

"Ừm, con bé cũng sơ ý quá, đi ăn tôm, chắc nó ăn ít nên nhẹ là ngất xỉu, nếu ăn quá nhiều có thể nhập viện cơ đấy?"

"Xin lỗi?".

"Con xin lỗi mẹ làm gì?"
"Con không biết cậu ấy ăn tôm không được mà vẫn bắt cậu ấy ăn, con sai lầm lớn rồi".

"Cũng không phải lỗi do con, do con bé ham ăn cả thôi".

"Mẹ, con sẽ qua ngay".

"Ừm".

Mẹ cô cúp máy, rồi nhìn cô, mới ra khỏi phòng. Thiên Sở Mộc qua rất nhanh, thấy mẹ cô gật đầu hỏi một cái rồi mới lên phòng.

Phương Chu của hắn nằm im lặng, hơi thở nặng nề, cả căn phòng chìm vào sự tĩnh mịch vốn có, đến nỗi chỉ nghe được âm thanh của hơi thở.

Thiên Sở Mộc cầm tay cô:"Phương Chu, xin lỗi, là tôi hại cậu như vậy? ".

"Lần sạ tôi sữ không cho cậu ăn tôm nữa? Mau khỏe lại, còn đi học nữa?".

Trình Phương Chu vẫn nghe thấy tiếng của hắn, cô cười thầm, chỉ khi nào cô bị bệnh hay bị thương thì hắn mới tỏ ra dịu dàng với cô. Không lẽ cô phải bị thương mãi nhỉ?

Cô biết hắn rất quan tâm cô mà?

- -----Còn---

Chương 15: Vô lễ với giáo viên

Sang ngày hôm sau, Trình Phương Chu có vẻ như đã khỏe hẳn, cô cũng có thể đi học được rồi. Sánh thức dậy đầy mệt mỏi, thay đồ đi học, rồi soạn sách, mẹ cô bảo cô nghỉ nốt hôm nay đi, nhưng mà cô từ chối, nghỉ thì ai đi học cùng Thiên Sở Mộc chứ?

Trình Phương Chu chào ba mẹ đi học rồi đi bắt xe buýt, vô tình thấy Thiên Sở Mộc, cô kêu réo lên:"Sở Mộc, Sở Mộc, đợi tôi với".

Và đặc biệt hôm nay cũng là ngày kiểm tra môn toán. Cô bệnh cả ngày hôm qua vẫn chưa ôn bài gì cả. Không biết thế nào đây?

Thiên Sở Mộc đang đi nghe tiếng cô gọi, còn tưởng bản thân nghe nhầm, nhưng mà khi quay ra sau thì thấy cô thật, liền đứng lại:"Sao cậu không nghỉ ở ngà, còn đi học làm gì hả?"

Trình Phương Chu vừa đến gần hắn đã nghe thấy giọng nói trách mắng chả hắn.

Trình Phương Chu chu mỏ:"Tôi không muốn để cậu đi học một mình"

"Sợ mất tôi?"

Trình Phương Chu ngay người, cô có phải đang nghĩ như vậy không nhỉ?

chắc là vậy? Cô thích hắn mà, tất nhiên sợ hắn bị người ta quân lấy, ở trường có rất nhiều bạn học xinh đẹp hơn cô, đáng yêu hơn cô, mà khác lạ là,Thiên Sở Mộc được mệnh danh là hotboy của trường đấy?

"Không có, không có?"_Trình Phương Chu phủ nhận:"Vì hôm nay có tiết kiểm tra nên ráng lếch đi".

"Cậu có thể kiểm tra sau mà?"

Thiên Sở Mộc rất muốn Trình Phương Chu nói thật lòng? Hơn ai hết, hắn nắm rõ cô trong lòng bàn tay, chỉ cần lúc cô nói dối hai mắt cô sẽ đảo qua đảo lại, câu từ thì lặp đi lặp lại.

"Cậu đừng nói nữa, đi học đi, sắp trễ giờ rồi"._Trình Phương Chu không biết dùng lời lẽ như nào để giải thích cho hắn hiểu. Cho nên cô đành chọn đánh sang chủ đề khác vậy?

Thiên Sở Mộc cười nhẹ, câu cổ cô đi, cả hai người đi trên đường nhìn cứ như tình nhân vậy?

Trai xinh gái đẹp, quá xứng đôi rồi còn gì?

"Cậu xem bài kĩ chưa?".
"Vẫn chưa xem, tôi cần cậu giúp một lần".

"Những bài tập hôm trước cho cậu làm cậu không nhớ được bài nào luôn sao?"

Trình Phương Chu lắc đầu:"Ừm, mình học dở môn toán mà, làm sao tiếp thu nhiều bài học như vậy được, cậu thì giỏi rồi, cái gì cũng biết, khân phục, khâm phục".

Thiên Sở Mộc nhìn xuống cô, lắc đầu, muốn nói cho cô nghe rằng:

- đúng cái gì tôi cũng biết, chỉ có điều tôi không biết cậu đang nghĩ gì?

Đếm trường, tất cả học sinh lại bắt đầu một tiết học mới, kiểm tra giờ toán đã trôi qua. Tất cả các bài tập trong giấy kiểm tra đều nhờ hắn giúp cô. Hình như kiểm tra 45' thì hắn chỉ làm có 10' còn bao nhiêu thời gian còn lại thì chỉ bài cho cô, cũng may hôm nay giáo viên dạy toán cho cô có việc bận nên nghỉ, giáo viên khác thế, mà ngay cô này dễ cực.

Trình Phương Chu vươn vai:"Cảm ơn cậu đã chị bài cho tôi".

"Đừng vội cảm ơn suông như vậy, tôi còn muốn cậu chiêu đãi một bữa".

"Chuyện nhỏ".
Vào tiết học thứ hai là tiết học mà cô chán nhất, Ngữ Văn, môn này chỉ có chữ với chữ, nghe mà chán thật?

Trình Phương Chu khều khều tay:"Sở Mộc, cho tôi ngồi ở trong đi, tôi muốn ngủ".

Thiên Sở Mộc gật đầu, đổi chỗ với cô, trong lúc bà cô đang quay lưng viết bài. Bà cô dạy Ngữ Văn này rất khí tính. Cho nên cô phải cẩn thận thì hơn.

Thiên Sở Mộc sợ bà cô phát hiện cô, cho nên kéo ghế của cô vào sát với ghế của mình, để cô dựa đầu vào lưng, bàn giá viên nằm xéo cho nên cô sẽ không bị thấy.

Bỗng nhiên bà cô thấy một bạn học khác đang nói chuyện, liền cầm viên phần có sẳn trong tay ném, nào ngờ lại trúng thẳng vào đầu cô, khiến cô bừng tỉnh dậy.

Thiên Sở Mộc nổi đóa, cô gái nhỏ đang ngủ, cộng thêm đang bị bệnh mà bà ta cò dám ném phấn trúng vào đầu.

Bà ta lớn tiếng:"Trình Phương Chu thì ra em đang ngủ gật trong giờ của tôi sao? Sau giờ ra chơi em và em kia lên phòng gặp tôi".

Em kia ý chỉ bạn học nói chuyện khi nãy.

Thiên Sở Mộc đứng dậy;"Này cô, cô ném phấn vào đầu người khác thì không cần xin lỗi hay sao?"

Trình Phương Chu ngây ngốc nhìn hắn?

Bà ta căng mặt:"Em có biết mình đang ra lệnh cho ai hay không?'

Cả lớp bắt đầu nhìn hắn đầy hốt hoảng.

"Tôi biết, đừng tưởng là giáo viên thì muốn làm gì cũng được, bà ném phần vào đầu người khác cũng được tính là bạo lực học đường, nếu bà không xin lỗi thì tôi sẽ kiện bà".

"Em dám vô lễ với giáo viên như vậy sao?"_Bà ta có chút sợ hãi, nhưng thái độ vẫn tỏ ra kiêu căng.

- -----Còn---

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau