BẤT DIỆT THIÊN ĐẾ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Bất diệt thiên đế - Chương 11 - Chương 14

Chương 11: Lập Uy

Khi quả cầu chạm vào Lê Nghĩa đất đá bay bụi mù

- Hắn chết rồi ư

Khi khói bụi tiêu tán thì bóng hình tiêu sái bước ra. Không một vết thương...

-Có gì sai sai a

- Đến đại sư huynh còn không đỡ được. Chẳng lẽ hắn...

Chính xác là vậy tu vi hắn bộc phát ra bây giờ đã linh đồ tầng 2 sơ kỳ còn luyện thể đến nhân cấp trung kì.Được chi nguyên quốc bảo vệ. Đòn sát thương cỏn con làm sao tổn thương được đến hắn.

Hắn điềm tỉnh đấm một đấm vào không khí làm tên kia bay ra sau, máu miệng tuôn trào

Đến bây giờ mọi người còn chưa định thần tại sao hắn chỉ mạnh như vậy. 7 năm mà đã có thực lực cao hơn đại sư huynh. Trong khi đấy đại sư huynh đã tu luyện trên 100 năm có phải là quá yêu nghiệt

Trong mắt mọi người bây giờ hắn đã là một loại người không thể đ-ng đến. Lúc lên là sự trê tránh lúc về là cả một vinh dự cho tông

- Đại sư huynh Lê Nghĩa đánh chết hắn đi

-Đại sư huynh quá ư là mạnh a

Tên kia còn đang bất ngờ thì đột nhiên ngửi thấy mùi thôi thối xung quanh. Vì sao ư. Chẳng qua là Lê Nghĩa có thần thức rộng hơn người bình thường hắn liền nhìn ra được biện pháp kích nổ. Hắn dùng thần thức mạnh mẽ đẩy tia thần thức tên kia ra thay vào đó là thân thức của mình.

- Đại sư huynh muôn năm

- Đại sư huynh vô định

Tên kia uất ức lắm nhưng không làm gì đưỡn bây giờ người hắn chỉ toàn mùi hôi thối. Xung quanh không ai dám gần hắn. Thật là tội nghiệp mà

Chưa dừng lại ở đấy hắn liền nói:

- Các ngươi thật yếu ớt cả 4 tên lên hết đây đi

Bên phía Nguyệt Viên các giận dữ:

-Tên bống hách kia đấy là ngươi muốn ăn đòn a

- Lên anh em

Đồng loạt 4 tên xông lên định đánh cho hắn bầm dập. Sau một hồi vật lộn không phải nói là tra tấn. Một tên tra tấn 4 tên còn lại

Bốn tên đã biết mình không phải đối thủ liền gập đầu lia lịa xin tha

- Sư huynh tha mạng

- Là ta không có mắt đã đắc tội sư huynh

- Ok

Nói xong hắn lập tức ném ra 2 viên Phích Lịch châu còn lại. Tất cả tức dữ lắm. Nhưng đâu ai dám giận hắn. Chỉ giám dận tên đã bán Phích Lịch châu tự mình hại chính mình

- Lê Nghĩa ngươi đã thắng vì ngươi đã đánh bại tất cả nên phần thưởng thuộc về hắn

- Đa tạ trưỡng lão.kk

Hắn liền vui vẻ lên nhận phần thưởng nhưng đâu biết sư bá của hắn đang nhìn hắn vs ánh mắt như ăn tươi nuốt sống.

Còn Lê Nam ư. Hắn bây giờ còn đang ngơ người. Hàng nghìn câu hỏi hiện ra trong đầu hắn. Hắn vẫn chưa chấp nhận sự thật

Tất cả cao tầng đều giải tán chỉ còn lại mớ tân sinh tung hô. Tặng quà gặp mặt lia lịa.

Thắng trận thì phải đi ăn mừng thôi. Hắn định kêu Lê Trường và Lê Thúy đi thì nhìn lại không thấy Lê Thúy đâu. Hắn lập tức chạy đi tìm thì thấy Lê Thúy đang đứng cùng Lê Nam.

Hắn lập tức hỏi Lê Nam

- Lâu ngày không gặp khỏe chứ

đang định hỏi Lê Thúy thì

- Ngươi đến đây làm gì

- Ta đến muốn rủ muội muội ngươi đi chơi

Nghe xong Lê Nam như xét đánh ngang tai

- Muội muội ta có nghe nhầm không vậy?

Lê Thúy lập tức trả lời:

- Muội thích huynh ấy

Lê Nam tức giận nói

- Muội không nhớ hắn ta đã làm gì với Lê Đức à

- Huynh ấy không cố ý

- Muội về phòng cho ta. Ta cấm muội giao lưu với hắn
Đột nhiên Lê Nam có cảm giác nguy hiểm liền nhìn sang. Chỉ thấy Lê Nghĩa đã tạo một cách tay vô hình đánh tới.

- A

Máu tươi hòa vào không khí. Nhưng không phải của Lê Nam mà là của Lê Thúy. Giây phút đòn đánh sạp đến Lê Thúy đã ra đỡ cho Lê Nam

Lê Nghĩa đau lòng hét lên:

- Tại sao muội làm vậy. Hắn k đáng

- Dù gì huynh ấy của là ca ca của muội

- Muội xin chàng đừng đánh huynh ấy

Lê Nghĩa lập tức bế nàng đi gặp sư phụ. Hắn hận mình tại sao đã làm cho nàng bị thương. Nàng là người đầu tiên đi vào trong lòng hắn cả hai kiếp người. Nếu nàng có chuyện gì sao hắn có thể tha thứ cho mình

Hắn vừa chạy vừa hét:

- Sư phụ, sư phụ cứu...

Tên này không phải vừa vinh quang hay sao lại kêu cứu được nhỉ làm phiền quá đuê. Thì ra Văn Đại sư phụ hắn và Đàm Nguyệt đang nói chuyện thì hắn làm phá vỡ không gian hai người

Văn Đại phóng thần thức thấy Lê Nghĩa đang ôm một cô gái chạy điên cuồng đến:

- Có chuyện gì sao ngươi lại bế công chúa

- Người mau cứu nàng ấy đi

Văn Đại giật mình:

- Nàng ư không phải ngươi....

- Không như sư phụ nghĩ đâu. Cứu người là chính..

Lê Nghĩa lập tức đem Lê Thúy vào giường của sư phụ. Sau khi xem xét xong xuôi lão cho nàng ăn một viên đan dược chữa thương

- Bị thương khá nặng nửa tháng với bình phục. Mà có chuyện gì...

Lê Nghĩa lập tức kể sư phụ nghe về việc đã qua

- Ngươi thật là hắn ta là thái tử ngươi đ-ng được sao. Nếu ngươi đ-ng vào Lê Lợi có tha cho gia đình ngươi không

Bây giờ Lê Nghĩa với thấy mình quá thất thố. Sau này phải suy nghĩ kỹ hơn

Văn Đức liền an ủi

- Tu luyện không lo tu luyện chỉ lo tán gái

- Đâu có bh con mạnh nhất mà. Sư phụ có tiếng rồi còn gì

- Mấy trăm viên đan dược của ta mà ngươi chỉ đến đấy là quá gà rồi.Ngươi thấy phần thưởng các cuộc thi có đan dược nào nhiều cho ngươi dùng vậy không. Ngươi có phúc mà không biết hưởng

Nhưng ông vẫn phải thầm khen Lê Nghĩa đan dược dùng nhiều về sau sẽ mất dần dược tính. Vậy mà chỉ với 7 năm đã đạt linh đồ. Nếu không phải có người bí ẩn cấp cho hắn linh đan. Hắn cũng không biết lấy ở đâu ra nữa. Hắn cũng đang thèm đây aSau khi nói chuyện xong Lê Nghĩa liền lủi thủi đi về. Hắn cũng không còn tâm trạng nào để nhậu nữa.

Lập tức hắn chạy về phòng tự hứa phải tu luyện thật mạnh mẽ. sống ở thế giới này phải có địa vị.

Lê Nghĩa về Đàm Nguyệt liền lên tiếng

- Lê Nghĩa là đồ đệ của huynh

- Đúng rồi

- Huynh đúng là có đồ đệ tốt

Nét mặt Đàm Nguyệt thể hiện có một cái gì đó không đúng

Lê Nam lập tức gửi tin về cho cha. Hắn muốn nhân cơ hội này để trừ khử Lê Nghĩa. Từ một tên phế vật bây giờ hắn đã rất mạnh. Không thể để lâu sau này hắn mạnh càng khó tiêu diệt.

Một tháng sau cũng đã đến thời gian Nguyệt Viên Các trở về. Văn Đại dẫn các đệ tử ra tiễn. Ánh mắt nhìn có vẻ mất mát một thứ gì đấy.

Khi Nguyệt Viên các vừa rời đi thì có một đoàn người cưỡi linh thú bay đến.

Thì ra là Lê Lợi khi đọc được thư của Lê Nam liền tức tối. Ông có một người con gái mà có người cũng dám đánh. Ông lập lức triệu người rời cung đi đến Lam Sơn tông

Văn Đại biết có chuyện không hay liền hỏi:

- Không biết cơn gió nào đã đưa điện ha đến đây

Lê lợi vẻ mặt bình tĩnh đáp lại:

-Ta có công việc nến ghé qua đây thôi

Văn Đại cung kính mời Lê Lợi vào trong chính điện

Vào trong Lam Sơn điện Văn Đại liền ngồi chính điện vị trí chủ gọi người lấy ghế ra mời Lê Lợi ngồi sang một bên

Lê Lợi ngồi xuống liền mở lời:

- Không biết các con của ta dạo này thế nào

Văn Đại đang rất đau đầu về vấn đề này.

Hai đứa con của người ta bị đồ đệ mình đả thương. Ông liền kêu người đi gọi ba người lại.

Khi thấy cha mình Lê Nam liền đắc ý.

- Thưa cha, tiểu đệ đã bị một tên đánh trọng thương không thể tu luyện. Tiểu muội thì bị cùng một tên đánh chưa hồi phục. Hài nhi bất hiếu không thể bảo vệ các em

- Là tên nào dám động đến con ta. Không xem mặt mũi ta ra gì sao.

- Là ta

Lê Nghĩa đột nhiên đi vào chính điện hét lên

Văn Đại liền lên tiếng:

-Lê Nghĩa ai cho ngươi vào đây. Sao ngươi dám nói chuyện với điện hạ như vậy

Lê Nghĩa liền phản minh

- Thưa sư phụ điện hạ là người đứng đầu một quốc gia mà để cho nhi tử đi ăn hiếp kẻ yếu.

- Điện hạ là người đứng đầu một nước mà chưa biết chuyện gì sảy ra đã phán tội người khác

- Đấy gọi là quân tử sao

Lê Lợi tức giận liền mắng

- Văn Đại thì ra là đệ tử của ngươi.

- Khá hay cho ngươi

- Để đệ tử ngông cuồng chuyện con ta thì thôi đi đến ta hắn cũng dám chửi đáng tội gì

Lê Nghĩa mặt đanh thép phản diện

- Nếu ta nói sai trời chu đất diệt

Lê Lợi tức giận:

- Văn Đại đây là ý gì. Có phải các ngươi không xem ta ra gì. Hôm nay ngươi phải cho ta hai chữ công đạo. Nếu không từ sau sẽ không còn Lam Sơn tông

Văn Đại không thể ngờ đứa đồ đệ này lại có bản tính như vậy. Đến người đứng đầu cả Đại Ngu Quốc người có thực lực lớn nhất Đại Ngu quốc cũng dám chửi. Đúng là chán sống

Chương 12: Sóng gió

- Ngươi là hiện tại là vua một nước. Không rõ sự tình đã dùng quyền uy uy hiếp. Đấy là đạo làm vua sao.

Lê Lợi tức giận lên tiếng:

- Hôm nay nếu mà ta còn không trị ngươi sao ta có thể tiếp tục ngồi ngôi vị này.

Lê Nghĩa không một chút kinh hãi đáp lại:

-Thượng bất chính hạ tắc loạn. Nếu như ngươi còn đứng đầu Đại Ngu quốc thì sao dân chúng có thể ấm no

Lê Lợi đã không thể kiềm chế lập tức phóng ra hồn lực chèn ép Lê Nghĩa. Các trưỡng lão trong tông đều đã thông thể chịu được nữa. Nhưng trên mặt hắn không có một chút đau khổ nào. Tại sao ư?

Cả Quốc gia này đều là nhà hắn thì hắn sợ ai.

Đến lúc này Văn Đại cũng phải ngạc nhiên về đồ đệ của mình. Chỉ với tu vi linh đồ sơ kỳ đã chịu được linh hồn lực đè ép của linh sư. Từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Đột nhiên ở đâu xuất hiện một con hổ to lớn, uy mãnh.

Trong bí cảnh Lam Sơn tông có một trận pháp nên linh thú không thể thoát ra. Thật may sao trong ngọc giản lại có tin tức về trận pháp tạo một không gian nhỏ cách biệt đơn giản. Hắn liền bỏ con hổ vào trong đem ra ngoài.

Khi ra ngoài hắn với thấy hình dáng thật sự của con mèo. Thì ra linh thú tam giai đã có thể phóng to thu nhỏ. Vì ngày xưa nó thu nhỏ lại để tìm mồi thì chẳng may lại bị nhốt vào phong ấn. Nên hình dạng nó với nhỏ như con mèo

Khi con hổ xuất hiện lúc này Lê Lợi với kinh hãi.

- Linh thú tam giai sao sao ở tu chân quốc cấp 1 lại có thể xuất hiện

Lê Lợi lập tức ra chiêu nằm giết chết con hổ. Nhưng nó cũng đâu đơn giản. Một người một hổ đánh nhau được 10 chiêu thì cả Lam Sơn điện có dấu hiệu sụp đổ. Từng miếng đất đá, gạch ngói bay tóe loe. Tất cả các trưỡng lão nhao nhác chạy ra ngoài. Một Lam Sơn điện uy nguy hùng vỹ nhưng chỉ sau vài chiêu thức của linh sư đã không còn lại gì.

Văn Đại còn chưa hiểu chuyện gì đang sảy ra. Một tên đồ đệ chỉ với tu vi linh đồ sơ kỳ của hắn không ngờ lại tạo nên sóng gió lớn đến như vậy. Đang suy nghĩ hắn liền cảm thấy có nguy hiểm. Định né nhưng đã không kịp. Hắn lãnh trọn một chưởng vào ngực. Chưởng lực đến từ đâu ư. Nhìn lên không ai xa lạ chính là sư huynh của hắn. Hắn cố gắng thốt lên từng câu từng chữ:

- Tại s.a..o?

- Bây giờ ngươi còn hỏi tại sao ư. Tại sao ta là sư huynh mà sư phụ lại truyền chức tông chủ cho ngươi? Tại sao Đàm Nguyệt lại yêu ngươi? Ngươi đã cướp đi tất cả của ta danh vọng, địa vị đến cả người ta yêu ngươi cũng lấy đi.

- Khi xưa vì huynh hay nóng giận nên sư phụ đã không giao lại tông cho huynh. Nếu ngày xưa huynh không chăng hoa thì Đàm Nguyệt đã là của huynh. Tất cả mọi chuyện đều do huynh gây ra sao dám đổ tại ta.

Một người một thú đánh nhau đã gây nên một thảm cảnh không hề nhỏ. Đến bây giờ hai người có tu vi cao nhất tông môn cũng đánh nhau trong sự khó hiểu. Các đệ tử và trưởng lão trông thấy liền tụ tập chạy hết ra sau núi. Đi càng xa bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu.

Trong lúc này có một kẻ nhàn rỗi. Lấy đá làm gối, lấy đất làm giường. Nằm thong thả xem đánh nhau như chưa có chuyện gì sảy ra. Hắn chỉ đang thắc mắc tại sao sư phụ hắn và sư bá lại đánh nhau. Nhưng thôi hắn muốn giúp nhưng tu vi không đủ chỉ có thể nằm xem phim vậy.

Cách đó 500m có một kẻ đang thập thập thò thò. Lê Nam đang chạy chốn thì phát hiện Lê Nghĩa đang nằm ung dung xem kịch chiến. Nhân cơ hội Lê Nghĩa không để ý hắn muốn hạ sát để tránh đêm dài lắm mộng.

Liệt Viêm Hỏa Ấn

Khi cẩm thấy thời cơ chín muồi. Hắn lập tức tung đòn muốn kết kiểu Lê Nghĩa. Khi đất đá tiêu tán xuất hiện một cái hố sâu 2m. Hắn đang vui mừng tự nhủ:" Giết tên ôn con đâu gì là khó. ahaha"

"Ngươi đang cười cái gì vậy ".Một âm thanh phát lên hắn giật mình quay lại thì thấy Lê Nghĩa đang đứng sau hắn. Hắn hoảng hốt kêu lên:

- Sao có thể.

- Ngươi nghĩ ngươi giết được ta sao.

Thì ra với thần thức của Lê Nghĩa đã phát hiện ra Lê Nam từ rất lâu rồi. Chỉ là vì nhớ lại chuyện Lê Thúy nên muốn xem hắn làm gì thôi. Không ngờ hắn ta có cơ hội sống không muốn lại muốn chết. Một chưởng thuần thúy được tung ra. Máu tươi phun trào. Lại một người nữa ra đi mà không bao giờ quay trở lại

Lê Lợi đang đối chiến với mãnh hổ một cách chật vật. Thì phát hiện ra con mình đã bị Lê Nghĩa giết chết.

Hắn ta điên lên. Hai con mắt từ trắng chuyển sang đỏ ngòm. Hắn điên cuồng thiêu đốt tinh huyết tung chưởng lao đến chỗ Lê Nghĩa. Lê Nghĩa nhận ra thì đã muộn. Khi Lê Lợi tung chưởng lực cách Lê Nghĩa còn 1m thì đột nhiên chưởng lực tiêu tán.

Vì luôn nhắm đến Lê Nghĩa nên hắn không để ý đến con hổ liền ăn một vồ vào đầu. Máu tươi bay đi tung tóe. Lê Nghĩa được một phen hoảng hồn. Xuýt chút nữa là không nhìn thấy ánh mặt trời.

Cách đó một km có một bóng đen xuất hiện mà không ai hay biết. Nếu không phải nhờ bóng đén ấy liệu Lê Nghĩa có thoát được khỏi một chưởng đấy không? Sau khi ra tay liền thấy bóng đen biến mất như chưa từng tồn tại

Ầm

Một tiếng động phát ra Lê Nghĩa giật mình nhìn sang bên thì phát hiện sư phụ mình đang nằm một đống. Hắn lập tức chạy sang hỏi:

- Người có sao không. Văn Đại gắng gượng trả lời:

- Ngươi nghĩ ta thế này thì có sao không.

Văn Đại hét lên:

- Sư huynh suy nghĩ lại đi. Quay đầu là bờ đừng để mọi chuyện rắc rối thêm nữa.

Tên kia vừa cười vừa nói:

- Nực cười. Ngươi nghĩ ta sẽ thua các ngươi ư.

Lập tức một số đông đệ tử quay lại. Tên cầm đầu liền cung kính nói với hắn:

- Chúng ta đã giết gần hết chỉ còn vài tên chốn thoát được.

- Tốt các ngươi làm tốt lắm. ha ha ha

Văn Đại tức giận hét lên:

- Đồ bán tông ta sẽ giết chết hết các ngươi.

Văn Đại nổi máu điên lao vào đám đệ tử. Những tiếng hét thảm khốc vang lên. Văn Đại đi đến đâu người bay đến đấy.

Lê Nghĩa cũng không phải đứng nhìn liền truyền âm cho mãnh hổ đánh chết tên sư bá dã tâm

Vì mãnh hổ vừa chiến đấu với Lê Lợi nên đã có thương tích chỉ cơ thể đánh ngang. Đột nhiên xung quanh linh khí ttrong thiên địa tụ tập lại chỗ Lê Nghĩa

HỎA DƯƠNG CHƯỞNG

Một chưởng tung ra uy lực kinh người bay thẳng đến chỗ sư bá của hắn.

Bùm

Một con người đã hóa thành tro bụi. Tại sao? Tại sao hắn chỉ là linh đồ lại một chưởng đánh chết linh sĩ như vậy? Chẳng qua là hắn mượn sức mạnh của chi nguyên quốc. Chứ không với thực lực của linh đồ mà đánh chết linh sĩ thì người thiên hạ đều đi tự tử.
Văn Đại nhìn khung cảnh hoang tàn xung quanh mà tiếc nuối. Bao nhiêu công sức gầy dựng nên bây giờ thành ra thế này

"Xin lỗi sư phụ chuyện này là do ta" Thấy sư phụ buồn bã Lê Nghĩa liền nói.

- Không có gì đâu. Chúng ta sẽ làm lại.

- Ân

- Tại sao ngươi lại mạnh như vậy

- Có một số chuyện ta không thể nói a

Hắn rất tin tưởng sư phụ nhưng có nhiều chuyện nói ra sẽ ảnh hưởng đến tính mạng và người thân của hắn.

Sau một hồi bàn bạc hai người quyết định sẽ đi tìm những người còn sống sau đó xây dựng lại tông môn.

Xuống bìa rừng may mắn tìm được Văn Huy

- Sư huynh ngươi không sao chứ.

- Ta không sao sau này ta phải gọi ngươi là sư huynh rồi

- Chúng ta cứ xem như bằng hữu đi a. Mà sư huynh có thấy Lê Thúy k.

- Sau khi bỏ chốn một đám tạo phản nên chúng ta mỗi người một hướng

Hắn lập tức đưa cho Văn Huy một viên đan dược trị thương mà trước lúc đi sư phụ đã giao cho hắn. Nếu có thấy ai bị thương liền cho phục dụng.

Sau đó hắn tiếp tục đi tìm. Hắn rất lo lắng cho Lê Thúy nếu nàng sảy ra chuyện gì thực sự hắn không muốn sống nữa. Nhưng hắn lại là người giết phụ thân nàng ca ca của nàng. Hắn đang không biết phải đối diện với nàng như thế nào cho phải.

Đi thêm một ngày hắn tìm thêm được vài người sau đó liền trở về tông. Trong quảng trường bây giờ chỉ còn lại vài trăm người. Văn Đại thấy vậy liền thở dài.

Lê Nghĩa liền lên tiếng:

- Ta biết chuyện này là lỗi do ta. Nhưng bây giờ chúng ta cùng nhau xây dựng lại tông môn. Chúng ta phải mạnh hơn.

Rất nhiều người muốn đổ lỗi cho hắn. Nhưng có ai dám chứ. Thôi thì dù sao cũng phải mạnh hơn nên tất cả đều phải cố gắng.

Hắn dùng thần thức để tìm kiếm Lê Thúy nhưng vẫn bặt vô âm tín

Tất cả mọi người đều rời đi làm công việc của mình. Văn Huy liền nói với Lê Nghĩa:

- Bây giờ có muốn xây lại cũng phải mất rất lâu. Còn đệ tử nữa. Quá nhiều chuyện a

Sau một hồi suy nghĩ Lê Nghĩa liền đưa ra ý kiến:

- Chúng ta cho loan tin Lê Lợi đã chết. Sau đó triệu tập những ai muốn tu luyện để gia tăng nhân số. Chúng ta có thể nhờ Nguyệt Viên Các hỗ trợ xây dựng lại tông. Còn về thức ăn chúng ta sẽ cử vài đội vào rừng Cúc Phương săn bắn. Tạm thời như vậy sư phụ thấy thế nào.

- Bây giờ làm vậy chứ biết sao giờ.

Sau khi tin tức được lan ra. Tất cả mọi người ào ạt đến xin vào tông. Cũng nhờ Nguyệt Viên các nên chỉ sau một năm tông môn đã xây dựng lại và còn rộng hơn và nghìn héc-ta a.

Hôm nay tất cả mọi người tụ tập đông đủ ở quảng trường Lam Sơn. Văn Đại liền bố cáo:

- Sau một năm trời tông chúng ta cũng đã có thể bắt đầu lại. Chúng ta cùng nhau cố gắng phát triển để mạnh hơn. Nay ta cũng đã già mọi việc trong tông ta giao lại cho Lê Nghĩa các ngươi thấy thế nào.

Cả quảng trường không ai phản đối. Trong một năm qua Lê Nghĩa là người tích cực nhất xây dựng lại tông. Còn chỉ một số đệ tử phương pháp tu luyện nhanh hơn. Lê Nghĩa luôn dẫn đầu về mọi mặt luôn có những ý kiến rất có ích cho tông

Hôm nay lễ nhậm chức tông chủ được diễn ra long trọng. Vài vạn người xuất hiện trong tông để chúc mừng. Nguyệt Viên các cũng cử đại biểu đến tham dự để gắn kết tình hữu nghĩ giữa hai tông

Chương 13: Lịch sử Đại Ngu

Một năm sau,….

Dưới sự cố gắng của Lê Nghĩa Lam Sơn tông đã trở về đúng khuôn khổ của nó. Đất nước cũng đã an bình. Khi Lê Lợi chết, Tam gia tranh đoạt quyền vị. Nhờ sự trợ giúp của Lam sơn tông, dòng họ Tiền lê lại nắm giữ Đại Ngu. Lê Sinh được lên ngôi hoàng đế. Đại Ngu lại mở ra một trang mới.

Trong đại điện Lam Sơn tông, Lê Nghĩa tụ tập các thành viên quan trọng trong tông. Hắn quyết định sẽ đi ra ngoài lịch lãm. Mọi việc trong tông còn lại giao cho Khắc Trường và các trưỡng lão.

Hắn có dự định đi tìm sư tỷ. Hắn đi vào rừng Cúc Phương quay lại nơi mà trước kia hắn với sư tỷ từng ở. Nhưng hắn cũng không tìm được tung tích gì.

Hôm nay, hắn quyết định quay trở về nhà. Đang trên đường về thì hắn nghe được một tin tức. Có một thế lực đang đe doạ triều đình yêu cầu Lê Sinh nhường ngôi. Hắn liền cấp tốc chạy thục mạng về tới.

- Cha mẹ có chuyện gì đang sảy ra?

- Ngươi đã trở về? Lê Nghĩa nghe được âm thanh vừa mừng vừa vui của Lê Sinh

- Ân

Lê Sinh liền kể lại toàn bộ đầu đuôi cho Lê Nghĩa nghe. Thì ra có một kẻ không biết từ đâu chui ra tự xưng là Phá Thiên. Đến đòi tất cả mọi người nhường ngôi. Khi nghe được tin đó Cha đã mời các lão quỷ ẩn thân 100 năm. Nhưng đều không đánh bại được hắn.

- Các lão quỷ cũng không đánh bại được hắn.

- Ân, Lê Sinh đáp lại với vẻ uể oải.

- Mai con trở về tông kêu gọi mọi người nghĩ cách. Cha đừng lo lắng quá.

Tối hôm đó, gia đình lại quay quần bên bữa cơm. Rất lâu rồi hắn với cảm nhận được tính cảm gia đình. Ở thế giới trước kia thì hắn suốt ngày đâm đầu vào nghiên cứu. Bây giờ thì lo tu luyện.

- Con sao vây?Thấy hắn đang ăn đột nhiên trầm ngâm, Vũ Thơm liền hỏi.

- Con không sao.

Hắn đang thầm nghĩ trong lòng phải mạnh hơn đánh đuổi kẻ xâm lược. Để hắn luôn được quây quần bên gia đình. Để những đứa trẻ được hạnh phúc bên gia đình
Lam Sơn tông,…

- Mọi người có đối sách nào không?

Trong điện chủ một thanh niên ngồi trên vị trí cao nhất. Tụ tập các thành viên trong tông lại bàn bạc đối sách chiến địch. Không gian trong điện im ắng. Không có ai có bất kỳ ý kiến nào. Ngay cả các lão quỷ cũng đánh không lại các tên kia. Ngươi nghĩ sao chúng ta có cách.

- Lê Nghĩa có lẽ ta phải nói với con chuyện này. Thái thượng tông chủ liền phá vỡ in lặng đưa cho hắn một cái ngọc giản.

Trước kia cái đêm mà hắn bắt Lê Nghĩa đến thư phòng rồi nhận đồ đệ. Thì ra khi đấy có một người thân bí kêu hắn làm vậy. Người thần bí có nhắn lại rằng:

- Khi nào Lê Nghĩa nguy hiểm mà không còn sự lựa chọn nào nữa. Có thể thông qua cái này ngọc giản tìm hắn.

Lê Nghĩa hắn nghĩ đến chuyện gì đó liền cười.Hắn sống đến bây giờ chỉ quen sư tỷ với sư phụ là thần bí. Nếu không phải sư tỷ thì còn là ai nữa chứ. Đi tìm mòm gót giày không ra, đứng yên một chỗ thì có người tìm đến. Thì ra sư tỷ đã lưu lại cho hắn cách liên lạc này.

Hắn cho tất cả mọi người lui ra. Về đến phòng, hắn liền rót linh lực vào trong ngọc giản. Một bóng người xuất hiện. Như hắn dự đoán chính là sư tỷ tiện nghi của hắn.

- Đã có người tim đến Đại Ngu? Phương Phương liền hỏi hắn.
- Sao sư tỷ biết.

- Ngươi còn nhớ chuyện trước kia ta từng nói ngươi phải tăng tu vi để bảo vệ người thân chứ.

Thì ra những gì hắn biết về thế giới trước đây còn quá ít.

Khai thiên vũ trụ hình thành 3 đại lục. Gồm Thiên giới, Địa giới, Nhân giới.Từ 3 đại lục thai nghén ra rất nhiều quốc gia bây giờ. Khi người đứng đầu thiên giới là Vạn Vũ đế tôn đã sắp đền kỳ hạn. Mọi người liền muốn cướp đoạt thiên giới. Để bảo vệ thiên giới đến cùng. Vạn Vũ đế tôn thông qua Chi Nguyên giới đã mượn tất cả sức mạnh Thiên giới đồ sát những kẻ có giã tâm, và phong ấn Thiên giới về tu chân quốc cấp 3. Do một cơ duyên sảo hợp sư phụ đã có được Chi Nguyên giới nhưng cũng đã không còn toàn vẹn. Sau trận chiến một vạn năm trước sư phụ cũng đã dùng Chi Nguyên giới. Khiến Thiên giới bây giờ thành một cái quốc gia bé nhỏ Đại Ngu quốc. Khi xưa sư phụ phong ấn bây giờ đã có nhiều khe hở nên nhiều kẻ tìm đến được.

- Ngươi là đệ tử thân truyền duy nhất của sư phụ.Ngươi cũng đã có được Chi Nguyên giới nhận chủ. Ngươi phải có trách nhiệm khôi phục Thiên giới.

Sau khi nghe sư tỷ nói lại hắn mới biết Đại Ngu quốc. Lại có quá khứ khủng bố như vậy. Lê Nghĩa lại biết trách nhiệm của mình ngày càng cao phải bảo vệ cả một quốc gia này.

- Thế tên kia là người của thế giới bên ngoài đi vào? Bỗng nhớ lại vấn đề chính hắn liền hỏi.

- Chính xác.

- Sư tỷ thế còn tên kia xử lý thế nào

- Ngươi là đồ đệ của Độc Cô thiên tôn, sở hữu Chi Nguyên giới. Đến ngay một kẻ chưa vào Linh suất cũng không đối phó được sao. Thật là mất mặt a.

- Ta mới linh đồ nhị trọng a.

Sau đó Phương Phương liền xuất ra một đoạn ký vào não Lê Nghĩa. Xong xuôi Phương Phương liền biết mất.

Bỗng nhiên cả Lam Sơn tông lan truyền một tiếng cười. Khiến cho ai nấy nghe vào sởn cả gai ốc.

- Phá thiên ngươi dám vào đây. Còn ép cha ta, ta sẽ cho ngươi có mạng vào mà không có mạng ra.

Không do dự hắn liền cấp bách đi đến đế đô. Chia sẽ bớt phần nào gắng nặng cho phụ thân

Chương 14: Giao đấu Linh sư

- Cha khi nào tên Phá thiên kia quay lại.Khi về đến Lê Nghĩa liền hỏi Lê Sinh

- Hắn cho ta một tháng thời gian cũng đã sắp hết.

- Thế cha định làm thế nào?

- Chắc ta sẽ nhường ngôi vị cho hắn. Khi trả lời vẻ mặt Lê Sinh hơi buồn một chút.

- Cha có muốn giữ lại giang sơn cho Lê gia không?

- Tất nhiên là muốn rồi. Ta muốn sau này ngươi sẽ đứng ở vị trí này.

- Con sẽ giúp cha.

Lê Sinh nghe được rất mừng. Không phải mừng vì có cách giữ được ngôi vị. Mà mừng ở tính cha con. Hắn cũng chỉ xem Lê Nghĩa như đang nói đùa. Phá Thiên là ai chứ. Đâu phải hắn đánh đc Lê Lợi có nghĩa hắn cũng đánh được Phá Thiên. Lê Nghĩa nếu mà có những ý tưởng đó hắn là người đầu tiên phản đối.

Lê Nghĩa đang ngồi câu cá cùng cha, thì nghe quân lính đến nói rằng Phá Thiên hắn đã đến. Lê Sinh liền kêu goi mọi người tập hợn. Lê Nghĩa cũng đi theo cha ra ngoài.

Khi đến Lê Nghĩa thấy một tên trung niên ngang tuổi cha hắn. Trên mặt có một cái thẹo dài. Thấy Lê Sinh đi đến hắn liền lên tiếng ;

- Ngươi đã suy nghĩ đến đâu rồi? Muốn tự giao ra hay bắt ta phải động thủ.

- Nếu ngươi tha cho chúng ta. Và làm một vị vua tốt ta sẽ nhường ngôi cho ngươi.

Tên Phá thiên liền cười ha hả. “ Ngươi ra điều kiện với ta. Đáng lẽ ra các ngươi nên quỳ xuống cầu xin ta a “

- Hung hang càn quấy. Lê Nghĩa từ nãy đến giờ đã rất khó chịu với hắn.

- Muốn hung hăng cũng phải có thực lực để hung hăng. Ta chí ít còn hơn các người phải nhìn người khác hung hăng mà không làm được gì. Phá Thiên liền cười nói. Có lẽ trong mắt những cái tồn tại ở đây không ai có thể uy hiếp hắn. Hắn cũng lười đi chấp với tiểu bối.

- Các ngươi quyết định thế nào? Ta không có thời gian.

Lê Sinh uất hận nhưng cũng không thể làm được gì. Chỉ hi vọng sau này Lê Nghĩa có thể dành lại giang sơn. Thiên phú của Lê Nghĩa rất yêu nghiệt. Lê Nghĩa mới tu luyện bao lâu, thế mà đã đánh bại được Lê Lợi. Lê Sinh cũng rất thắc mắc nhưng khi hắn hỏi Lê Nghĩa không có trả lời, hắn cũng không có hỏi nữa. Của con trai hắn khác gì của hắn

- Ta xin tuyên bố kể từ ngày hôm nay trở đi. Phá Thiên sẽ là hoàng đế của Đại Ngu.Mọi người ai nấy cũng thở dài từ khi Lê Sinh lên làm vua ông đã đặt ra nhiều chính xác giúp dân chúng. Thế mà không biết chui đâu ra tên Phá Thiên.

- Hôm nay ta Lê Nghĩa tông chủ tông môn mạnh nhất Đại Ngu. Là Thái tử của Đại Ngu quốc. Không biết ngươi cái tên hung hăng càn quấy Phá Thiên ngươi chui từ đâu ra liền bò về từ đấy.

Mọi người ai nấy cũng phải câm lặng. Đùa ư! Lê Nghĩa không biết hay cố tình không biết Đại Ngu quốc này đã không còn một tồn tại có thể chống lại Phá thiên.Lê Sinh cũng bị Lê Nghĩa làm cho giật mình. Không ngờ Lê Nghĩa lại dại dột như thế. Ông tin sau này Lê Nghĩa có thể đánh bại Phá Phiên nhưng vấn đề là cần thời gian. Có rừng xanh sợ gì thiếu củi đốt a

Ông liên nhanh chóng cắt ngang: Con ta dù gì cũng đang còn nhỏ tính cách lỗ mãng hi vọng ngươi iền bối không chấp tiểu bối a.

Trái với sự ngạc nhiên của mọi người thì Phá Thiên vẫn vui vẻ như cũ.

- Một đứa miệng còn hôi sữa cũng dám nói ta cút. Khá khen, khá khen.

Phá Thiên liền phóng hồn lực ép lên người Lê Nghĩa. Những người xung quanh liền bị hồn lực ép cho triệt để học máu. Không phải một tên con cỏn giám sỉ nhục hắn trước bao nhiêu người. Hắn không đụng tay cũng đủ giết chết vài trăm con kiến như Lê Nghĩa. Với tu vi linh sự hồn lực của hắn làm sao Lê Nghĩa chiu được. Xương cốt kêu vang nổ thân mà chết.

Đấy là suy nghĩ của hắn thôi. Hắn thậm chí không tin vào mắt mình. Hắn đã biết Lê Nghĩa chỉ có tu vi linh đồ nhị trọng. Dưới áp lực của hắn dồn vào còn có thể đứng cười. Hắn còn tưởng mình đang mơ. Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Đùa ư, Đại Ngu quốc là của hắn đấy. Lấy khí thế hồn lực ra chèn ép hắn. Vào nhà của hắn đòi chèn ép hắn nằm mơ.

Lúc này tất cả mọi người cũng hoang mang. Đúng là đánh bại được Lê Lợi cũng không phải cũng chỉ nhờ vào vận may với linh thú. Không phải Made in China mà là hàng Việt Nam chất lượng cao.Đột nhiên mọi người lại nảy lên một suy nghĩ liệu Lê Nghĩa có thể đánh ngang với Phá Thiên được không. DÙ gì một người đã có tiếng với một tên không quen biết làm vua. Thì Lê Sinh vẫn được lựa chọn số 1.

- Ta chỉ nói chơi thôi mà, cần gì ngươi phải nóng tính thế. Lê Nghĩa lại lên tiếng. Khiến cho mọi người từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Đúng là hi vọng càng nhiều thất vọng càng lớn. - Ngươi dám đùa giỡn ta. Ta là người ngươi có thể đùa sao. Chịu chết đi. Lê Nghĩa đã khiến Phá Thiên triệt để tức giận. Một con kiến cũng dám đùa giỡn hắn. Sao hắn có thể tha thứ. Một chưởng của linh sư được gia tăng linh lực tung ra. Đất đai sụp đổ, bui bay tứ tung. Lê Sinh sợ hãi muốn cứu Lê Nghĩa nhưng cũng không kịp. Còn mọi người thì ai nấy cũng tò mò. Có người lên tiếng:

- Chết rồi sao. Một yêu nghiệt cứ như vậy mà chết …

Khói bui tan biến, một bóng hình chật vật hiện ra.

- Không có chết, vậy mà không có chết.

Tròng mắt Phá Thiên như muốn rơi ra ngoài. Một chưởng của linh sư một tên linh đồ nhỏ nhoi cũng đỡ được. Nếu mà có người thế giới của hắn ở đây chắc hắn bị cười thối mũi.Mọi người cũng triệt để bị đã kích. Lê Nghĩa triệt để phá mọi kỷ lục của Đại Ngu

- Tên này không phải yêu nghiệt.

- Hắn như vậy chưa yêu nghiệt thế theo ngươi thì thế nào.

- Hắn ta là quái vật,…

Tuy có chật vật, Lê Nghĩa vẫn cười. Chỉ đâu có ai biết, khi chưởng lực giáng xuống hắn đánh ra toàn lực cửu dương chưởng, kịp triệu hồi một ít sức mạnh của Chi Nguyên nên may mắn cũng giữ tính mạng. Khí huyết trong người thì nhộn nhạo.

- Linh sư thực lực cũng chỉ như vậy. Lê Nghĩa lên tiếng cười nhạo.

Phá Thiên cũng kinh hoàng hắn là người từ thế giới bên ngoài không may bị lọt vào thế giới này. Thế giới bên ngoài hắn là thuộc hạ đẳng có thể nói đâu đâu cũng có. Nhưng khi vào đây hắn được cảm thấy mình là chí cao vô thượng. Nhưng dù ở đâu hắn cũng chưa thấy ai có thể lấy tu vi linh đồ đỡ chiêu của linh sư mà đang còn sống. Hắn cảm thấy địa vị mình đang bị lung lay.

Thấy Phá Thiên bị hoang mang Lê Nghĩa có phần nào đó vui mừng. Nhưng chẳng bao lâu lại thấy một chiêu tiếp theo được đánh ra. Chiêu này là toàn lực của Phá Thiên. Không khinh định là lập tức xuất ra mười phần sức mạnh. Lê Nghĩa liền gọi mãnh hổ ra. Nếu phải tiếp chiêu này hắn chết là không thể nghi ngờ.

- Ngiệt súc, cút.

Linh thú vừa ra cũng bị đánh bay không kém Lê Nghĩa.

- Ngươi còn gì có thể chống lại ta. Chịu chết đi. Hắn liền tiến lại gần Lê Nghĩa

Chỉ thấy Lê Nghĩa nhếch miệng cười. Một quyền phổ thông được tung ra không hoa mỹ, dứt khoát nhanh gọn. Phá Thiên cũng không dám khinh thường quyền đối quyền. Khói bụi tứ tung, Những ngườ xung quanh bị dư lực đánh chết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước