BẢY NGÀY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Bảy ngày - Chương 6 - Chương 7

Chương 6: Ngày thứ sáu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Sunshine Team

Tang lễ của tôi chẳng ảnh hưởng gì đến anh.

Anh đã sớm quay về làm việc ở thành phố, sinh hoạt vẫn như thường. Tối hôm đó anh vào quán rượu cùng người bạn thân, một cô gái tựa sát bên người, tâm trạng của anh không tệ, pha chế cho cô người mẫu một ly cappuccino vẽ thiên nga kéo hoa tiêu chuẩn.



Nhiều năm trước, anh ấy cũng đã từng dùng cách ấy để chọc cười một đứa bé đang khóc lớn, không biết anh có còn nhớ hay không. Khi đó khóe môi anh còn nở nụ cười, bôi bọt sữa còn ấm trên tay lên gương mặt tôi. Tôi đưa tay muốn uống nhưng anh không cho phép, anh bảo trẻ con không được uống cà phê. Thấy tôi mếu máo chuẩn bị khóc, anh nhanh tay nhét một viên chocolate vào miệng tôi.

Hôm nay anh cũng không cho người bên cạnh uống, chờ cô ấy xem xong anh lại nhẹ nhàng xoay cổ tay đổ ly cà phê vào trong bồn.

Người bạn hỏi anh về sau định làm gì, anh ấy nói chưa có dự định gì. Suy nghĩ một chút, anh ấy nói thêm sẽ mời thầy phong thủy về xem phong thủy phòng của tôi khi còn sống.

Tốc độ xử lý của anh ấy còn nhanh hơn trong tưởng tượng của tôi. Người bạn của anh ấy cẩn thận quan sát anh ấy rồi nói: “Gần đây tao gặp được một cô gái rất tốt, là Nhị tiểu thư của nhà họ Thôi vừa đi du học trở về, tính khí tướng mạo đều rất phù hợp. Mày có muốn suy nghĩ một chút không?”

Anh ấy cười nói: “Tao vừa góa vợ mà mày đã muốn thu xếp hôn nhân cho tao?”

Người bạn xì một tiếng: “Còn không phải hy vọng mày mau bước ra khỏi sương mù để nghênh đón tương lai tốt đẹp à.”

“Tao không đi vào sương mù.” Lông mi anh ấy không hề chớp lấy một cái, anh ấy nói: “Hơn nữa tao vừa khôi phục lại độc thân, hiện tại rất ổn.”

Đêm khuya, anh ấy từ chối lời ám chỉ của cô gái, bảo tài xế đưa anh về biệt thự. Anh mở đèn phòng, rửa mặt, đọc sách, rồi chìm vào giấc ngủ. Hôm sau đúng giờ thư ký tới đón anh đến công ty, trên đường báo cáo sự vụ với anh ấy, anh không nhanh không chậm, tỉnh táo mà quyết đoán.
Nhìn thoáng qua anh ấy thực sự khá tốt.

Chỉ còn hai ngày nữa là tôi sẽ rời khỏi anh. Tôi nhìn gò má của anh rồi nghĩ, nếu như anh có thể vượt qua tốt thì chân tướng cuối cùng như thế nào cũng không còn quan trọng nữa.

Kỳ nghỉ đông năm thứ ba ấy đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Sau khi nhìn thấy Diệp Khâm thì tôi gặp lại bạn học cấp ba ở siêu thị. Lúc đầu cậu ấy tưởng tôi là em gái, sau khi biết tôi là chị, cậu ấy mời tôi cùng ăn cơm tối.

Chúng tôi nói chuyện về mấy năm nay, đến tôi, rồi đến em gái tôi. Cậu ấy kể đã theo đuổi em gái tôi nhưng em ấy vẫn đối xử lạnh nhạt nhiều năm với cậu ấy, đến nay cậu ấy vẫn chưa tu thành chính quả. Tôi nói em ấy đã có chủ nhiều năm, sao cậu ấy có thể có những tâm tư xúc động không đứng đắn như vậy được. Cậu ấy nghi ngờ nhìn tôi rồi nói, theo như những gì cậu ấy biết thì em gái tôi vẫn luôn luôn độc thân.

Tôi có hơi mơ hồ, cậu ấy nhìn tôi một cái rồi nói, từ cấp ba đến đại học đúng là em gái tôi đã nói em ấy luôn thích một người, nhưng em ấy chưa bao giờ thừa nhận mình có bạn trai.

Đêm đó tôi đến trường em gái tìm người.

Đúng dịp thi cuối kỳ nên phòng tự học đã hết chỗ. Lúc trước em ấy kể với tôi, em ấy lén lút hỏi xin Đàm Ninh chìa khóa, gần đây em ấy đều ôn tập trong phòng thí nghiệm. Trong hành lang vắng lặng yên tĩnh, tôi đẩy cửa phòng thí nghiệm ra, bên trong chỉ có một mình em ấy.
Tôi chỉ hỏi em ấy một câu. Em có phải người yêu của Diệp Khâm không.

Em ấy thấy tôi thì đột nhiên sụp đổ, khuôn mặt tràn đầy nước mắt.

Ba năm qua, em ấy đã biên kịch một câu chuyện xưa mà chỉ có tôi là người bị che giấu cứ mơ mơ màng màng.

Tôi thật sự không ngờ, ngay từ khi bắt đầu em ấy đã lừa tôi. Ngay đêm kết thúc kỳ thi Đại học, em ấy đã thổ lộ với Diệp Khâm trong điện thoại nhưng bị khéo léo từ chối. Sau đó em ấy đã đánh cược với bản thân mình. Em ấy đến sân bay, mặc quần áo theo thói quen của tôi, đóng giả thành tôi, làm những công việc tôi thường làm. Em ấy nói khoảnh khắc em ấy thổ lộ thành công kia, em ấy rất đau khổ.

Nhưng rất nhanh em ấy đã bị vạch trần, Diệp Khâm đẩy em ấy ra, vẻ mặt lạnh nhạt. Em ấy nói, nếu như tôi không đi ra sân bay hoặc nếu như tôi ở lại lâu hơn một chút thì tất cả những điều đằng sau sẽ không xảy ra. Nhưng em ấy sống chung với tôi vài chục năm, biết rõ tính của tôi, em ấy đoán tôi sẽ ra sân bay. Em ấy đã đánh cược thành công, nhưng em ấy không muốn thấy tôi với Diệp Khâm ở cùng một chỗ nên em ấy quyết định diễn vở kịch này để đùa giỡn tôi.

Trước mặt người khác em ấy vẫn luôn là một người độc thân, duy chỉ có trước mặt tôi là lừa gạt. Em nói em đã rất cố gắng nghĩ cách để anh ấy yêu mình song càng ngày càng khó.

Một lần nữa em ấy lại thử hóa thành bộ dạng của tôi. Từ tính cách đến vẻ mặt, đến vẻ làm nũng với anh ấy. Nhưng dù thế nào thì cũng chẳng phải là tôi. Em ấy đã từng mấy lần giả trang thành hình dáng của tôi để xuất hiện trước mặt Diệp Khâm, chỉ vì muốn thời gian ở chung với anh ấy dài hơn một chút nhưng lần nào cũng đều bị vạch trần. Cho đến giờ, anh ấy đã không còn tin tưởng em ấy nữa.

Em nói em vẫn nhớ giữa tôi và em đã từng có cam kết kia nên trong lòng đã chuẩn bị chịu tra tấn. Em ấy biết, chuyện em độc thân sớm muộn gì cũng sẽ bị tôi biết, chẳng qua là em ấy đang dối gạt chính mình. Thế nhưng rõ ràng em ấy cũng thích người ấy rất nhiều năm, vì sao mà em ấy lại không được thích người ấy. Em ấy làm như thế cũng đã tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, cũng không biết cuối cùng phải làm sao.

Nói đến phần sau, không biết ai là người nhào lên trước. Hai bên giữ im lặng mà xoay đánh. Khi còn bé, chúng tôi đều học Taekwondo nên thân thủ ngang nhau. Bản thân chúng tôi đang ở trong một phòng thí nghiệm, trong tủ bên cạnh đầy dụng cụ và thuốc thử, đáng lẽ chúng tôi phải cẩn thận nhưng lúc ấy đã chẳng còn ai bận tâm.

Sau đó, không biết người nào ngã làm đổ chất lỏng gì. Về sau khi chúng tôi dừng lại thì người đã trong biển lửa.

Cuối cùng trước khi phòng thí nghiệm nổ tung, em gái tôi dùng sức đẩy tôi ra.

Đến nay tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt của em ấy trong khoảnh khắc cuối cùng ấy. Rõ ràng mang theo ẩn nhẫn và oan ức, nhưng em ấy lại đẩy tôi ra không chút do dự nào.

Em ấy gạt tôi xuất phát từ đáy lòng, cứu tôi cũng xuất phát từ đáy lòng.

Chương 7: Ngày thứ bảy

Chuyển ngữ: Sunshine Team

Khi tôi tỉnh lại thì đã nằm trong phòng ICU, băng bó cả người, không nhấc nổi tay, cổ họng sưng to không phát ra âm thanh. Tôi nằm ở bệnh viện mà Đàm Ninh thực tập, cậu ấy đứng sau lưng bác sĩ chủ trị dùng ánh mắt trấn an tôi đừng sợ hãi.

Tôi đã nghĩ đến kết quả tệ nhất. Mà sự thật cũng không có gì khác. Đàm Ninh rũ mắt nói cho tôi biết chỉ có một mình tôi sống sót.

Mấy ngày đó, tôi nằm trong phòng bệnh mà tâm tình rất sa sút. Trong lúc đó tôi không hề nhìn thấy Diệp Khâm, Đàm Ninh báo cho tôi biết anh ấy đang xử lý hậu sự.

Tôi chờ anh ấy đến.

Tôi muốn nói với anh rất nhiều chuyện. Dù không thể nói nhưng anh ấy có tính kiên nhẫn rất cao, tôi nghĩ mình dốc lòng khoa tay múa chân, hẳn anh ấy sẽ hiểu được.

Tôi nghĩ sự việc sẽ rất thuận lợi. Cuối cùng có một ngày tôi tỉnh lại thì thấy anh ấy bên giường.

Tôi thò tay bắt lấy góc áo của anh nhưng anh lại dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi như người xa lạ.

Anh ấy nói: “Cô rất muốn gả cho tôi đúng không?”

Tôi nhìn anh ấy, cảm thấy có chỗ nào không đúng. Trực giác nghĩ phải lắc đầu nhưng đề nghị anh ấy đưa ra rõ ràng là rất mê người.

Tôi đã thích anh nhiều năm như vậy. Tôi rất muốn được ở cùng anh, sao lại không muốn gả cho anh cơ chứ.

Anh ấy vừa nhìn tôi vừa cười cười: “Đợi cô xuất viện rồi chúng ta kết hôn. Tôi sẽ thực hiện điều ước này như cô mong muốn.”

Có vẻ anh đang hiểu lầm điều gì đó. Nhưng tôi nghĩ, về sau còn có rất nhiều thời gian, nhất định tôi sẽ có cơ hội hiểu rõ nguyên do rồi giải thích rõ ràng với anh. Tôi không từ chối đề nghị của anh, chờ ngày anh đưa tôi đi đăng ký. Ngày đó vết thương của tôi còn chưa khỏi hẳn, cổ tay run rẩy viết chữ không rõ ràng. Tay anh vòng qua lưng tôi như khi còn bé dạy tôi viết chữ vậy, cầm chặt tay phải của tôi viết từng nét tên của tôi.

Đã lâu lắm rồi chúng tôi không ở khoảng cách gần như vậy. Gần đến nỗi tôi có thể nhìn thấy rõ lông mi của anh ấy, mũi cùng bờ môi khẽ giương. Trên người anh ấy dường như có mùi nước hoa nhẹ. Tôi ngẩn ngơ không chú ý kí tên, lòng thầm nghĩ muốn gần gũi với anh ấy, còn áp sát lại mà không hề nghĩ khuôn mặt đã bị phá hủy, giờ đang nhăn nhúm hết lại.

Tôi nghĩ, tương lai thời gian dài như vậy, tôi có thể chữa khỏi khuôn mặt của mình. Dù không thể nói, bắp thịt cổ tay cũng không lớn như trước kia nhưng chờ tôi có thể viết chữ lần nữa, tôi sẽ nói cho anh biết tôi thích anh, sẽ không để cho anh ấy thất vọng.

Nhưng cuối cùng tôi không đợi được đến ngày đó.

Từ hôm đó cho đến khi tôi qua đời, trừ ngày kết hôn ấy, tôi không còn cơ hội gặp được anh ấy nữa. Dù tôi cố gắng dùng cách nào để anh ấy chú ý thì anh ấy cũng không trả lời.

Rốt cuộc tôi cũng biết ý nghĩa thực sự Diệp Khâm đồng ý cuộc hôn nhân này. Anh chỉ muốn trả thù tôi. Nhưng tôi không nghĩ ra lí do. Không có ai chịu nói cho tôi biết đáp án. Trong phòng đều là vệ sĩ đích thân anh ấy sắp xếp, bọn họ lạnh lùng ít nói, không hề trả lời bất cứ điều gì. Anh ấy nói như tôi mong muốn nhưng tôi không ngờ đây lại là một cái nhà tù, một cái lồng giam.

Diệp Khâm đã hẹn thầy phong thủy, anh đang trên đường trở về biệt thự. Thư ký đã xử lý hậu sự thỏa đáng, vừa báo cáo với Diệp Khâm, vừa đưa một xấp tư liệu cho anh ấy.
Bệnh án của tôi cũng nằm bên trong. Anh ấy không đếm xỉa tới. Tất cả ghi chép về bệnh tình của tôi ba năm qua đều ở trong đấy, anh ấy tiện tay lật hai trang, dừng lại ở tờ trắc sinh vân tay ba năm trước đây và ảnh chụp CT [1].

[1] Chụp CT là chụp cắt lớp vi tính, đó là kỹ thuật dùng nhiều tia X quét lên một khu vực của cơ thể theo lát cắt ngang, phối hợp với xử lý bằng máy vi tính để cho ra hình ảnh 2 chiều hoặc 3 chiều của bộ phận cần chụp.

Anh ấy nhìn trong chốc lại rồi tiện tay đóng lại. Anh khép mắt nghỉ ngơi.

Tôi nhìn áng mây nơi chân trời xa xôi qua cửa lớn. Hôm nay là ngày cuối cùng của tôi, thời tiết thật đẹp. Chỉ hai đến ba tiếng đồng hồ nữa là linh hồn của tôi sẽ tan hết.

Tôi giơ tay bắt lấy góc áo Diệp Khâm. Anh ấy không phát hiện. Có lẽ anh đã chẳng còn nhớ, khi còn bé có một người đã vào siêu thị ôm một đống đồ ăn vặt của tôi đi ra, rồi đã thường xuyên dùng cách này để dắt tôi về nhà. Dù sao anh ấy vẫn đối xử rất tốt với tôi.

Hai giờ sau, Diệp Khâm trở về biệt thự tôi đã từng ở ba năm.

Dì Dương đã thu dọn di vật của tôi xếp vào mấy cái thùng, lúc anh ấy đến thì các cậu vệ sĩ đang bê ra sân. Dì Dương gọi anh ấy “thiếu gia”, anh ấy “ừ” một tiếng, nhấc chân định đi thì cơn gió khẽ thổi qua, một tờ giấy đơn bay đến dưới chân anh ấy.

Anh ấy xoay người nhặt lên, đưa cho dì. Nhưng lúc nhìn lướt qua, dường như đã gặp một cú sốc lớn.

Anh ấy đòi xem bản bệnh án trong tay thư ký, vội vàng lật đến tờ trắc sinh vân tay rồi so với tờ giấy kia. Tay anh run nhè nhẹ, cả khuôn mặt trở nên trắng bệch.

Tờ giấy đó chính là cam kết của tôi và em tôi bảy năm trước. Lúc đó chúng tôi đã cùng nhau ký tên, điểm chỉ, trang trọng để chứng tỏ chúng tôi có thể tuân thủ.

Khi đó em gái tôi còn thuận miệng nói: “Chị, vân tay của chị có cái đinh ốc tròn thật. Của em không có này.”
Khi đó Đàm Ninh nói, cam kết này của chúng tôi không có giá trị, chưa chắc chúng tôi sẽ tuân thủ. Cậu ấy nói, nếu như cậu ấy có người trong lòng, nhất định cậu ấy sẽ nắm thật chắc.

Em gái tôi ký cam kết nhưng em ấy không thể làm được. Tôi cho rằng Đàm Ninh chỉ tiện miệng nói vậy nhưng cậu ấy lại thật sự nỗ lực.

Trước đây tôi không biết người trong lòng Đàm Ninh là Diệp Khâm.

Tôi là Kiều Xu. Em gái của tôi sinh ra muộn hơn tôi vài phút, tên của em ấy là Kiều Sầm.

Ngày xảy ra hỏa hoạn đó, áo khoác tôi mặc là của em gái tôi. Sau trận hỏa hoạn ấy, Đàm Ninh đổi trắc sinh vân tay của tôi và em gái tôi, nói với tất cả mọi người người chết là Kiều Xu, tôi là em gái Kiều Sầm. Cậu ấy còn nói, vì sợ tôi tức cảnh sinh tình nên ở trước mặt tôi đừng nhắc đến tên tôi và tên chị gái.

Sau khi tôi kết hôn vào biệt thự ở không lâu, Đàm Ninh có đến thăm. Khi đó dì Dương lỡ lời gọi tôi là Kiều Sầm. Tôi tưởng bà ấy nói nhầm. Không ngờ sau đó Đàm Ninh lại chụp cho tôi cái mũ mắng bệnh tâm thần nhẹ, khuyên dì Dương về sau đừng để tôi nghe được bất kỳ điều gì về tên của hai chị em nhà họ Kiều.

Từ đó về sau, dì Dương chỉ gọi tôi là cô Kiều.

Sau này, Diệp Khâm dọn văn phòng đến nơi khác. Không lâu sau đó, Đàm Ninh tốt nghiệp, cậu ấy cũng nói với tôi, cậu ấy được làm nhân viên chính thức của bệnh viện nhưng phải chuyển đến thành phố khác.

Từ đó, khi tôi còn sống không còn nhìn thấy Đàm Ninh. Cậu ấy giấu giếm tất cả mọi thứ thật hoàn hảo. Từ trên xuống dưới, tất cả mọi người đều không biết. Cho đến hai tháng trước, đột nhiên tôi bất tỉnh được đưa vào bệnh viện nên mới vô tình biết được mọi chuyện từ cuộc nói chuyện phiếm của hai gã vệ sĩ, là Đàm Ninh chủ động xin chuyển, chỉ nhằm để khoảng cách với người cậu ấy thích gần thêm một chút.

Cậu ấy đã từng nói với tôi, cậu ấy sẽ nắm thật chắc nhưng tôi không để ý.

Ý thức của tôi đã trở nên mơ hồ không rõ. Đây sẽ là khoảnh khắc cuối cùng tôi được ở bên người Diệp Khâm.

Tôi thấy anh ấy lung lay sắp đổ, dường như bị rút sạch sức lực. Thư ký nhanh mắt đỡ lấy anh ấy. Anh đột nhiên che mặt, từng giọt nước mắt theo khóe mắt chảy xuống.

Tôi chưa từng thấy anh rơi lệ. Mà cũng không muốn thấy anh như vậy.

Tôi tình nguyện để anh mãi mãi không biết sự thật.

Thật ra tôi có nhiều chuyện muốn nói với anh… Muốn gọi “anh” lần cuối. Cuối cùng nói một câu em thích anh. Em không hề trách anh.

Nhưng anh lại không thể nghe được.

Anh ơi, nếu như còn có kiếp sau, nhất định phải nhớ có một cô gái thích nắm góc áo của anh, trong mắt của cô ấy chỉ có hình dáng của anh.

Cô ấy sẽ mãi mãi thích anh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước