BÍ MẬT SONG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bí mật song sinh - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Dương Triết đặt cô xuống ghế rồi rút điện thoại cho ai đó.

- Alo bác sĩ Tạ, tôi cần ông đến đây gấp. Có người bị thương.

- ......

- Tôi cho ông 15p, trễ một giây thì ông biệt hậu quả rồi đấy.

Giọng nói mang đầy sát khí, anh ta không thích những người trễ hẹn.

- Chân tôi không sao mà, anh đâu cần phải gọi bác sĩ đến.

- Cô bị thương là do con trai tôi, coi như tôi trả nợ cho cô. Mà cũng lạ, hình như lần nào gặp cô tôi đều thấy cô bị thương.

Dương Triết ghé sát thì thầm vào tai, mặt cô đỏ bừng vì ngượng. Đây là lần đầu tiên có một người con trai ghé sát vào tai cô như vậy.

" Đủ rồi Tuệ Nghi, mày phải thật bình tĩnh không được bối rối "

Nội tâm cô chiến đấu kịch liệt cuối cùng cô cũng bình tĩnh lại và nhìn thẳng vào mắt hắn.

- Xin lỗi, tôi không hiểu anh đang nói gì.

- Cô không hiểu hay giả vờ ngốc?

- Chắc là anh lầm tôi với ai đó rồi, đây là lần đầu tiên tôi gặp anh.

Cô cười gượng đẩy nhẹ anh ra, thật sự đây là lần đầu gặp nhưng câu nói đầy hàm ý của anh ta giống như họ đã từng gặp nhau rồi vậy.

" Là cô ta không nhớ ngày hôm đó sao?"

Dương Triết nhíu mày nghĩ. Thì đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên.

- Vào đi.

Anh ta lãnh đạm nói nhưng ánh mắt không rời khỏi cô.

- Ba ơi bác sĩ tới rồi.

Thiên Minh chạy vào nhảy lên ghế ngồi cạnh cô, theo sau là một người đàn ông trung tuổi.

- Ông mau khám cho cô ta đi.Dương Triết đút tay vào túi quần thong thả ngồi vào chiếc ghế đối diện.

- Tiểu thư cảm thấy không khỏe chỗ nào?

- Mắt cá chân của tôi hơi đau và hình như còn bị sưng.

Bác sĩ khẽ nâng bàn chân của cô lên kiếm tra.

- Tiểu thư bị trật mắt cá chân, giờ tôi sẽ băng cố định mắt cá lại cho tiểu thư.

Vị bác sĩ cười nhìn cô, rồi lấy miếng dán giảm đau dán vào mắt cá chân và dùng băng quấn cố định lại.

- Đã xong rồi, tôi khuyên tiểu thư nên hạn chế đi lại nếu không chỗ bị thương sẽ sưng lên.

- Vậy bao giờ tôi mới có thể đi lại như bình thường?

- Khoảng 1 đến 2 tuần, tôi xin phép.

- Cảm ơn bác sĩ.

Cô khẽ gật đầu cảm ơn, mặt cô buồn ra trông thấy.
Không buồn sao được chứ, tự nhiên lại bị què phải ngồi yên một chỗ. Không đi lại bình thường trong vài tuần, làm sao mà cô chịu nổi đây. Còn lời hứa với bà chủ tịch nữa, cô không thể nào mà trống nạng thử váy cưới được.

- Chị ơi chị có đau lắm không?

Thiên Minh nhìn cô bằng ánh mắt ngây thơ.

- Chị không đau đâu.

Cô cười xoa đầu cậu nhóc, cử chỉ thần mật của cô đối với Thiên Minh đều rơi vào tầm mắt của ai kia.

" Gì đây, coi tôi là không khí hả "

Dương Triết mặt đen lại, từ nãy giờ bị hai người kia cho ăn bơ hơi nhiều nha. Anh ta vẫn ngồi đây mà đâu phải là bức tượng đâu.

Đúng lúc có một nam nhân viên đi vào, trên tay ôm một tập hồ sơ.

- Dạ thưa tổng giám đốc.

- CÓ CHUYỆN GÌ.

Đột nhiên anh quát lớn khiến nhân viện đó giật mình làm rớt tập hồ sơ, còn cô và Thiên Minh thì xuýt chút nữa bị đứng tim.

- À hèm, có chuyện gì? Sao vào lại không gõ cửa? Cái phòng làm việc của tôi là cái chợ hả, muốn vào là vào.

Biết mình hơi to tiếng nên anh bình tĩnh lại chất vấn nhân viên.

- D...ạ tại tôi thấy cửa phòng không đóng.

- Vậy tại sao cửa phòng không đóng?

- Dạ làm sao tôi biết?

- Mau đi ra ngoài, cậu bị trừ nửa tháng lương.

" Mình đã làm gì sai sao?"

Anh nhân viện tội nghiệp nghĩ

Chương 22

- Nè, anh có cần phải quá khắt khe với nhân viên như vậy không? Bị trừ lương chỉ vì không gõ cửa thôi sao?

Cô bất mãn thay cho nhân viên vừa rồi.

- Tôi có nguyên tắc riêng, tôi không thích ai tự tiện vào phòng làm việc của mình.

- Nhưng mà...

- Đó là nhân viên của tôi, không đến lượt cô quản.

Anh ta chưa để cô nói hết đã chặn ngang câu nói của cô.

- Đúng là tên hách dịch, nhìn cũng bảnh trai ai ngờ lại là tên ác mà không có lương tâm.

Cô nói nhỏ đủ cho mình nghe, nhưng vẫn lọt vào tai anh ta.

- Cô nên biết điều hành một tập đoàn lớn không hề dễ, phía dưới còn có hàng trăm nhân viên nếu như tôi không nghiêm khắc với những lỗi nhỏ nhất thì chắc chắn sẽ có nhiều nhân viên khác mắc lỗi.

Dương Triết gác chân lên bàn thong thả nói.

- Anh thì hay rồi, là một tổng tài có quyền có thế tiền đè chết người. Còn họ chỉ là một nhân viên thấp kém sống phụ thuộc vào lương của mình, nếu chỉ vì một lỗi nhỏ như vậy mà trừ nửa tháng lương thì họ sẽ sống bằng gì chứ, rồi ai sẽ nuôi vợ con, bố mẹ, ông bà của họ đây? Anh nuôi hả?

- Cô...

Anh muốn phản biện nhưng lời nói của cô quá nhiều lý lẽ nên không biết nói câu gì ngoài cứng họng.

- Sao hả? Tôi đúng nên không nói lại được phải không?

- Miệng mồm cô cũng hoạt bát lắm, đúng là không cãi lại cô.
Dương Triết thở dài đành dơ cờ trắng đầu hàng, nhưng lại tức ói máu khi thấy vẻ mặt tự đắc của cô. Chỉ muốn một tay bóp chết con chuột nhắt như cô thôi.

Đột nhiên tiếng gõ cửa phòng vang lên cắt ngang cuộc đấu khẩu.

- Vào đi.

Cánh cửa mở, một người đàn ông mặc đồ đen bước vào.

- Dạ thưa tổng giám đốc chúng tôi đã có thông tin về người mà ngài cần tìm.

Khi nghe câu nói đó thì ánh mắt của anh nhìn cô đầy ẩn ý, trong khi đó cô còn đang ngơ ngác.

- Cô gái này...

- Mau đi ra ngoài với tôi.

Người đàn ông đó quay qua nhìn thấy cô định nói điều gì đó nhưng bị anh ngăn lại.
- Cô ngồi yên đây, không được đi đâu hết, cả con nữa Thiên Minh.

- Dạ, con sẽ ngồi đây chơi với chị.

- Anh nghĩ tôi có thể đi được sao, đang nói cạnh khoé tôi đó hả.

Anh nghe thấy vậy thì không nói gì mà bỏ ra ngoài, người đàn ông nhìn cô vài giây xong cũng đi theo sau.

Giờ trong phòng chỉ còn có cô và nhóc Thiên Minh, cậu nhóc đó cứ nhìn cô không rời tầm mắt.

- Sao nhóc nhìn chị hoài vậy? Bộ mặt chị dính gì hả?

- Chị làm em nhớ tới mẹ.

Mặt thằng bé xụ xuống, giọng nói rất buồn.

- Vậy mẹ của nhóc đâu?

- Em không biết.

- Nhóc không biết sao? Cái tên vô lương tâm đó không kể cho nhóc biết về mẹ hả?

- Ba nói là mẹ đã đi về một nơi nào đó rất là xa, sẽ không bao giờ quay về nữa.

Thằng bé chợt khóc nức nở khiến cô cảm thấy đau lòng, chính cô cũng hiểu nỗi mất mát khi không có mẹ.

Cô vòng tay ôm lấy đứa trẻ tội nghiệp ấy vào lòng vỗ về, sự ấm áp đó đã khiến cho Thiên Mình ngừng khóc.

Chương 23

Tại cầu thang thoát hiểm.

- Đã điều tra được những gì?

Dương Triết đút hai tay vào túi quần nhìn người đàn ông trước mặt, cả thân người toát ra khí chất vương giả khiến nhiều người kiêng nể.

- Tôi đã tìm được cô gái mà ngài cần tìm. Nhưng mà....

Người đàn ông hơi ấp úng.

- Nhưng sao? Mau nói?

Anh thiếu kiên nhẫn gằn giọng.

- Tôi tìm được hai người có đặc điểm giống với người ngài cần.

- Hai? Tại sao lại là hai? Tôi chỉ cần tìm một thôi mà, có nhầm lẫn gì không?

Anh nhíu mày lạnh giọng nói.

- Họ là chị em song sinh, có ngoại hình khá giống nhau thưa tổng giám đốc.

Ông ta đưa tập hồ sơ thông tin cho anh.

Dương Triết nhận lấy và lật từng trang giấy, bên trong có đầy đủ thông tin, hình ảnh.

*Tên: Lâm Tuệ Hy

*Tuổi: 18

*Sinh ngày: 12/6/xxxx

*Nhóm máu: O

*Hiện đang là học sinh của trường THPT Star Light.

*Tên: Lâm Tuệ Nghi

*Tuổi: 18

*Sinh ngày: 12/6/xxxx*Nhóm máu: O

*Từng là học sinh của trường THPT Star Light( Đã bị đuổi học)

" Rốt cuộc ai mới là người mà mình cần tìm?"

Anh gập hồ sơ lại, khuôn mặt chầm ngâm suy nghĩ. Bây giờ trong đầu anh xuất hiện một loạt câu hỏi, về người con gái mà anh từng gặp và người con gái đang ngồi ở phòng làm việc.

Liệu họ cùng là một người hay là hai người khác nhau?

Trong phòng làm, tiếng cười nói vang vọng khắp căn phòng.

- Ba của em bị dị ứng với tôm, mỗi lần ăn phải là môi lại bị sưng còn mặt thì bị nổi mẩn.

Thiên Minh hớn hở kể điểm yếu của ba mình.

- Thật vậy sao? Chà chị cũng muốn nhìn thấy hắn ta bị dị ứng một lần. Mà nè, chị vẫn thắc mắc không biết nhóc có phải con ruột của tên ác mà kia không nữa?

Cô xoa cằm nhìn thằng nhóc từ trên xuống dưới đánh giá.

- Em đúng là con của ba mà.

Thiện Minh phồng má giận dỗi quay đi, nhìn cử chỉ vô cùng đáng yêu khiên cô không nhịn được đứa tay véo đôi má phúng phính.- Tại chị thấy em không có nét nào giống tên đó hết, chắc là em giống mẹ.

Hai người đang nói chuyện vui vẻ thì cánh cửa phòng mở, làm cô lầm tưởng rằng là tên ác ma kia đã trở lại, nhưng người bước vào lại là một người con trai khác. Hắn ta cũng khá đẹp trai, nhưng nhìn hơi ẻo lả, quần áo thì hơi màu mè với chiếc áo sơmi màu hường và chiếc quần tây màu trắng.

- Chà coi ai đây, tổng giám đốc tập đoàn H.K lại tuyển thư ký mới là nữ hả? Anh ta đổi gu rồi sao?

Người con trai đó bước tới gần, nhìn cô từ trên xuống dưới nói.

Mùi nước hoa nồng nặc từ người hắn ta toát ra khiến cô muốn ói những vì phép lịch sự nên đành nín nhịn.

- Xin cho hỏi anh là ai vậy?

- Tôi là ai á? À xin lỗi chưa giới thiệu, tên tôi là Herry mới từ bên mỹ về.

Hắn ta càng tiến lại gần về phía cô, chưa chịu dừng lại tên Herry đó còn cúi xuống tiến sát mặt của hắn gần với mặt cô.

- Chú là ai tôi không cần biết, nhưng mau tranh xa mẹ tôi ra. Nếu không ba tôi sẽ cho chú ra đảo chơi với khỉ đó.

Giọng nói của thằng bé đanh lại, khuôn mặt cũng khác hoàn toàn với vẻ đáng yêu vừa rồi.

Cô và tên kia khá bất ngờ vì câu nói đó lại được nói bởi một đứa trẻ.

" Chị xin lỗi vì đã nói em không giống tên ác ma, về mặt biểu cảm và khí chất y như bản sao vậy "

Đó chính là suy nghĩ của cô lúc này.

- Mẹ của nhóc hả?

Hắn ta đứng thẳng dậy bất ngờ nhìn cô nói.

- Không, không phải vậy.

Cô vội xua tay đính chính.

- Tôi cũng nghĩ là không phải, vì Dương Triết đâu thích con gái.

Hắn ta cươi cợt nói mà không biết có người đang đứng đằng sau tỏa sát khí ngào ngạt.

Chương 24

- Tôi cũng nghĩ không phải vì Dương Triết đâu thích con gái.

Hắn ta cười cợt mà không biết có người đang đứng sau lưng mình tỏa sát khí.

- Ý của anh là tổng tài H.K có vấn đề về giới tính hả?

Biết là Dương Triết đang đứng đằng sau hắn ta nên cô càng đổ thêm dầu vào lửa.

- Vậy ý chú là mẹ tôi không phải con gái hả?

Thiên Minh cũng hùa theo phụ họa, khi nghe câu đó cô quay qua liếc thằng nhóc.

Nghe những câu đó thì Dương Triết càng tức điên sát khí dày đặc.

Hắn ta bắt đầu có cảm giác buốt sống lưng, mồ hôi lạnh toát ra, nuốt khan một cái xong quay đầu lại nhìn quỷ satan đứng đằng sau lưng mình.

- A anh Dương Triết, anh đi đâu vậy? Làm em đợi muốn chết hà, đồ quỷ sứ.

" Quác quác quác "

Một con quạ bay ngang qua đầu cô khi nghe câu đó.

" Hắn chịu lộ giới tính rồi hả? Vừa nãy gồng lắm mà, sao giờ lộ quá vậy?"

- Nhìn cái gì đồ bánh bèo vô dụng.

Thấy cô cứ nhìn chăm chăm vào mình hắn ta bực tức nói.

- À hèm, nếu như anh có khách cần tiếp thì tôi xin phép về trước.

Cô vội vịn ghế đứng dậy.

- Chị về thật sao?

Thiên Minh kéo váy cô lại không muốn cho đi.

- Chị phải về rồi, khi nào có cơ hội gặp lại chị sẽ dẫn em đi chơi chịu không.

Cô mỉm cười xoa đầu thằng nhóc.- Để tôi đưa cô về.

- Không cần đầu tài xế đang đợi tôi phía dưới, tôi không làm phiền anh nữa.

Dương Triết nắm cổ tay của cô đề nghị nhưng bị cô cự tuyệt nên anh đành buông tay cô ra.

Cô một mình rời khỏi căn phòng đó, cố vịn tường đi từng bước. Nhìn thang máy phía cuối hành lang mà sao cô thấy xa quá.

" Không biết bao giờ mới đi tới nơi "

Đang suy nghĩ đột nhiên cô cảm thấy cơ thể nhẹ tênh, quay qua thì thấy Dương Triết đang bế mình trên tay.

- A...nh, anh làm gì vậy. Thả tôi xuống đi, tôi tự đi được mà, để người khác nhìn thấy thì kỳ lắm.

- Cô im lặng đi, nói nữa là tôi ném cô qua cửa sổ đấy.

Không quan tâm những câu nói của cô, anh vẫn bế cô trên tay đi thẳng về phía cầu thang máy. Cửa thang máy mở, anh bước vào.

- Cô không tính nhấn nút sao? Không thấy hai tay tôi đang bận ôm một con heo hả?

- Nè ý anh là tôi nặng như con heo đấy hả? Tôi đâu cần anh bồng bế gì đâu, là anh tự nguyện mà giờ còn than.
Cô giận dỗi quay mặt đi.

- Được rồi được rồi, tôi không nói lại được cô. Mau nhấn nút xuống tầng 1 đi, chả nhẽ cô muốn đứng trong thang máy đôi co qua lại.

Anh đành xuống nước nhường nhịn. Nghe vậy cô miễn cưỡng với tay nhấn tầng 1.

- Mà sao anh lại tốt với tôi vậy?

- Vì cô là một con heo đáng ghét luôn làm việc mà chưa ai dám làm.

- Việc gì vậy?

Chữa kịp nghe câu trả lời thì cửa thang máy đã mở, Dương Triết vội bế cô ra ngoài.

- Ê cô gái đó là ai mà tổng giám đốc đẹp trai của tôi phải bế vậy.

- Chắc là người quen của sếp, mà thôi lo làm đi, để sếp mà nghe thấy bọn mình đang nói chuyện thị phi thì sẽ bị trừ lương đó.

Hai cô nhân viên nói xong bỏ vào thang máy.

- Cô chủ có sao không.

Tài xếp thấy cô ra thì vội chạy lại hỏi.

- Mau mở cửa ra.

Anh nói bằng giọng ra lệnh khiến tài xếp vài giây đứng hình nhưng rồi cũng mở cửa ghế sau. Anh đặt cô vào trong xe rồi đóng cửa xe lại.

- Cảm ơn anh nhiều nha.

Cô hạ cửa kính xe xuống.

- Không cần cảm ơn, tôi chỉ mong khi gặp lại sẽ không phải gọi bác sĩ tới cho cô.

Cô không nói gì nâng cửa kính lên, chiếc xe dần chuyển bánh.

Chương 25

Dương Triết đứng nhìn chiếc xe chở cô đi xa dần, anh ta cầm chiếc điện thoại lên gọi cho một người nào đó

- Mau đi theo chiếc xe đó, nếu cô gái trong xe có mệnh hệ gì thì mang cái mạng các người về đây gặp tôi

Dương Triết nói xong thì cúp máy, hai tay đút túi quần thong thả đi vào trong.

Trong phòng làm việc, Thiên Minh ngồi một chỗ nhìn chằm chằm vào người con trai yêu" màu hường " kia không rời mắt.

Hắn ta cũng không vừa trừng mắt nhìn lại, vậy là hai người cứ nhìn nhau không nói một câu nào.

- Hai người đang làm gì vậy?

Dương Triết bước vào thấy hai người đó nhìn nhau" tình thương mến thương " liền hỏi.

- Ba ơi, ông chú loè loẹt này là ai vậy ba?

Khi thấy anh Thiên Minh lon ton chạy ra ôm chân hỏi.

- Nè nhóc ta còn rất trẻ nha, gọi là chú được rồi thêm chữ ông làm chi.

- Thôi được rồi Tử Kỳ đừng gây sự với trẻ con nữa, Thiên Minh, con qua phòng của trợ lý Dương chơi, lát nữa trợ lý Dương sẽ đưa con về.

- Dạ.

Thằng bé dạ một tiếng rồi chạy ra ngoài.

Dương Triết đi lại bàn làm việc ngồi xuống tiếp tục công việc của mình.

- Em không ngờ anh đã có con trai lớn vậy, lần cuối em gặp anh là 5 năm về trước thì phải, là lúc anh bị cô ta rời bỏ.

Người con trai đó tự ý mở chai rượu trên bàn rót ra ly uống. Từng lời nói và cử chỉ khác với vẻ ẻo lả lúc nãy.
Khi nghe được câu nói đó thì động tác của anh dừng lại.

- Em về đây làm gì, và còn cách ăn mặc đó là sao?

Dương Triết cố lảng tránh sang chuyện khác vì anh không muốn nhắc tới người đã khiến anh đau lòng.

- Em về đây thăm anh và nội, còn cách ăn mặc này là do em ngụy trang thôi. Nhưng anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em, thằng nhóc vừa rồi là con ruột của anh với cô ta hả? Vậy còn cô gái vừa rồi là ai? Nhìn anh có vẻ rất quan tâm đến cô gái đó.

- Tử Kỳ đủ rồi, anh không có thời gian để trả lời những câu hỏi đó. Em mau về nhà đi, chắc khi biết em về nội sẽ vui lắm.

- Được thôi em về là được chứ gì, anh cũng đâu cần phải xua đuổi em như vậy. Nhưng em khuyến anh một câu, đừng nghĩ đến Diệp Y Na nữa, cô ta không xứng đâu.

Người tên Tử Kỳ đó miễn cưỡng đứng dậy bước ra khỏi phòng, khi gần ra đến cửa hắn ta quay đầu lại nói xong bỏ đi.

Câu nói của Tử Kỳ khiến anh phải suy nghĩ, 5 năm về trước gia đình anh gặp biến cố khủng hoảng kinh tế, cô rời bỏ anh để chạy theo đam mê diễn viên của mình, anh đau đớn và hụt hẫng khi người mà anh yêu thương nhất rời bỏ anh. Suốt khoảng thời gian đó anh đã đi du học và điên cuồng làm việc để vực dậy công ty của gia đình, phát triển nó thành một tập đoàn lớn như hiện tại.

Anh đã cố gắng quên đi mối tình đầu đó nhưng anh không thể, càng muốn quên thì hình bóng cô ấy càng xuất hiện trong tâm trí anh.
Trên đường.

Cô ngồi trên xe nhìn ra biên ngoài ngắm những toà nhà cao tầng, đã rất lâu rồi cô chưa được nhìn ngắm thành phố như vậy. Do mải nhìn ngắm khung cảnh xung quanh nên cô đã không để ý đến có hai chiếc xe ô tô đang đi theo sau mình.

Đột nhiệm xe của cô giảm tốc độ đi chậm lại rồi dừng hẳn.

- Có chuyện gì vậy?

- Phía trước hình như có tai nạn nên bị kẹt xe rồi thưa cô chủ.

- Vậy không còn con đường nào nữa hay sao?

- Còn một con đường nhưng nó hơi khó đi một chút.

- Chúng ta đi đường đó đi.

- Dạ thưa cô chủ.

Chiếc xe quay ngược đầu lại và rẽ sang hướng khác.

Hai chiếc xe ô tô màu đen vẫn đi phía sau cô, hai chiếc xe đó rất biết giữ khoảng cách nên không thể phát hiện ra.

Xe cô đi vào một đoạn đường rất gồ ghề gạch đá, xung quanh đường còn rất là vắng nếu đi buổi tối chắc là rất đáng sợ.

Đột nhiên có một chiếc xe chạy vượt lên phía trước rồi chặn đầu xe của cô lại.

Vẫn con chưa hiểu chuyện gì đang sảy ra thì cô thấy trên chiếc xe đó có 5 tên bặm trợn bước xuống.

Bỗng trong lòng cô đầy bất an khi nhìn những kẻ đó, chắc chúng cũng không tốt lành gì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau