BI THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Bi thiên - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Dục vọng

Huyền Dận là người rất đẹp, câu thơ kia nói như thế nào nhỉ? —- “Lông mày sắc như núi xa, khuôn mặt như phù dung, da thịt mềm nhẵn như mỡ”, Minh Sùng không biết dùng thơ từ để hình dung nữ tử mà hình dung một nam nhân có quá khuếch đại hay không, thế nhưng lần đầu tiên nhìn thấy Huyền Dận, bên trong đầu hắn cũng chỉ còn sót lại một câu “Mặt như mỡ đông, mắt như điểm nước sơn”, giữa chân mày có một vệt hồng nhạt làm khí chất nam nhân trong trẻo mà lạnh lùng, nhưng cũng làm cho y cao không với tới, phảng phất như tiên giáng trần.

“Ân a…”

—- Nếu như y hiện tại còn không nằm trên người mình làm chuyện kia thì càng xuất trần!

Lúc này Huyền Dận đang đè lên Minh Sùng, hai chân đung đưa mạnh mẽ đánh mạnh vào hoa huy*t ẩn giấu giữa hai đùi mềm mại của Minh Sùng.

“A a… Huyền Dận… Được rồi… Đau quá… A a!” Cái eo gầy cứng cáp đâm sâu rồi dừng lại phá nát tiếng rên rỉ, đầu đỉnh cứng nóng khổng lồ xông phá vào trong chỗ sâu cơ thể Minh Sùng, tinh dịch nóng bỏng lại một lần nữa phun vào bên trong ngôi nhà ấm áp.

Minh Sùng hai tay vốn khoác lên trên vai Huyền Dận vô lực buông xuống.

Huyền Dận sảng khoái mà thở ra một hơi, eo giật giật đem tính khí vẫn còn đang gắng gượng rút ra từ trong huyệt mềm mại ẩm ướt.

Sau khi thanh âm dính dáp vang lên, hỗn hợp chất lỏng đỏ trắng ồ ồ từ trong hoa huy*t ẩn giấu giữa hai đùi rắn chắc của Minh Sùng từ từ chảy ra, khăn trải giường dưới thân hai người từ lâu đã nhiễm đủ loại chất lỏng trở nên dơ bẩn lộn xộn không chịu nổi.

Huyền Dận vén tóc bên tai liền liếm môi mỏng hồng hảo nhấc eo Minh Sùng lên.

Nơi bí mật được ẩn giấu hơn hai mươi mấy năm của Minh Sùng lại một lần nữa bại lộ trong mắt Huyền Dận — dưới háng bộ lông rất thưa thớt, ở dưới gốc rễ của tiểu tính khí, thay thế nơi hai túi hoàn, lại là một đóa hoa không nên xuất hiện trên thân nam nhân — đặc biệt là nam nhân cao to rắn chắc như Minh Sùng, dù là ai cũng sẽ không nghĩ tới một đại nam nhân dương cương mười phần lúc trưởng thành lại như nữ nhân có đóa hoa nhỏ như vậy.

hoa huy*t bình thường nhỏ bé giờ khắc này bởi vì đau đớn mà khẽ run, trước đây không lâu tiểu hoa huy*t mới bị cạy mạnh phá vỡ bởi vì không gián đoạn mà kéo dài dần trở thành màu đỏ sẫm, hai cánh hoa vốn  thật mỏng mà cũng trở nên đầy đặn.

Hô hấp của Huyền Dận tăng thêm một chút, hoa văn hoa sen giữa chân mày không biết có phải do nhiệt độ tăng lên hay không mà trở nên đỏ bừng, hắn duỗi hai ngón tay dài xen vào trong huyệt ướt dầm dề, chất lỏng bên trong bị “xì xào xì xào” khuấy động, ngón tay dài nhỏ bên trong dũng đạo ấm áp đấu đá lung tung, cổ tay mảnh khảnh chuyển động về phía trước, khiến ngón tay đâm vào càng sâu, hoa huy*t bị khuấy lên không không chế được co rút lại chèn ép chất lỏng trong không ngừng chảy ra.

“A a… Huyền Dận… Ngừng tay…” Minh Sùng lắc đầu muốn lùi bước, không biết thế nào Huyền Dận còn nắm lấy eo hắn, chỉ một cái tay liền làm cho hắn không thể động đậy.

Một bên khuấy động hoa huy*t ướt dầm dề, Huyền Dận hình như phát hiện đồ chơi tốt, hai ngón tay y liên tục, ngón tay cái lại để bên ngoài âm vật mạnh mẽ ép động.

“A a a! … Ha…” Minh Sùng bị kích thích quá lớn khiến chảy nước mắt, đôi mắt ưng mơ hồ cầu khẩn, “Không muốn… Như vậy… Nha nha… Buông tha ta…”

Ngày thường chỉ cần Minh Sùng tỏ vẽ yếu thế, Huyền Dận dù giận thế nào cũng sẽ nhượng bộ —- nhưng hiển nhiên, bây giờ dục vọng đánh gục lý trí, Huyền Dận nhìn thấy bộ dáng đáng thương của Minh Sùng chỉ có thể càng thêm bắt nạt hắn.Cho nên lời cầu xin của Minh Sùng đổi lấy càng nhiều ngón tay hơn — hai đầu ngón tay càng tiến vào sâu thêm, Minh Sùng cảm thấy ngón tay giữa dài nhất của Huyền Dận cơ hồ chạm vào miệng tử cung mới vừa khép kín của mình.

“Quá sâu… Ân… Huyền Dận… A a a… Không muốn… Động… A ân…” Ngón tay ở trong người cương quyết móc khẩy, móng tay cứng rắn còn thỉnh thoảng chạm được vào thịt mềm nơi chỗ sâu, Minh Sùng cầm lấy hai tay Huyền Dận, thắt lưng cùng mông điêu luyện rắn chắc run rẩy, tiểu huyệt giữa hai đùi bị đùa bỡn nước chảy tràn trề, tính khí nộn hồng chưa bao giờ sử dụng tới lần thứ hai nhổng lên thật cao.

“Ưm… A a… A… A a a —-“ Rốt cuộc, hoa huy*t không chịu được đùa bỡn từ nơi sâu tuôn ra chất lỏng trong, từ giữa ngón tay Huyền Dận phun ra, lại một lần nữa thấm ướt khăn trải giường dưới thân hai người, tính khí giữa hai chân cũng một lần nữa phun trào.

Huyền Dận rút ngón tay ra, sau khi ép động ẩm ướp chảy ra chất lỏng liền duỗi tay sờ soạng, đôi môi Minh Sùng bị y hôn đến sưng tấy.

“A…” Còn chưa rút ra từ dư vị cao trào Minh Sùng lại bị Huyền Dận hôn lên đôi môi, phần eo bị nhấc lên cao hơn, theo Huyền Dận động thân, tính khí nóng bỏng gắng gượng lần thứ hai chất đầy hoa huy*t sưng tấy.

Hành thân tráng kiện sau khi xuyên thẳng vào miệng huyệt liền tàn nhẫn ma sát cổ tử cung nhạy cảm, thân thể mới vừa trải qua một lần cao trào còn rất nhạy cảm, Minh Sùng hơi vặn vẹo gương mặt cương nghị tuấn tú, eo run rẩy từ hành lang nơi sâu nhất liền tuôn ra luồng nhiệt nóng bỏng vô tư tưới lên đầu đỉnh trong chỗ sâu hoa huy*t, nhục thịt vốn cường tráng lại miễn cưỡng lớn hơn mọt vòng, hoa huy*t ngậm lấy cán chống đỡ tới cực hạn, cơ hồ muốn co giãn.

“Nha… Đau quá… Huyền Dận…” Phần eo bị siết lại không thể động đạy, nước mắt Minh Sùng mơ hồ từ bàn tay hướng tới nơi hai người giao hợp, muốn đem nhục thịt đang chôn sâu trong cơ thể mình lấy ra, đầu ngón tay mới vừa đụng vào túi nang ở hoa huy*t, Huyền Dận liền thở gấp mộng tiếng đem tay không an phận của Minh Sùng kéo mở đặt ở trên giường, hắn lùi về sau từ từ rút ra dương cụ bên trong huyệt ướp nhẹp, đầu khổng lồ đầy đặn vừa mới rút ra, miệng huyệt đỏ tươi trong hoa huy*t lập tức dâng trào một cỗ lớn chất lỏng, thủy dịch cọ rửa miệng huyệt khiến Minh Sùng không tự chủ nâng eo, miệng huyệt không còn bế tắc theo thói quen mở ra đóng lại.

Đợi một hồi cũng không thấy người trên người có động tác gì Minh Sùng mơ hồ nghĩ cuối cùng cũng kết thúc, một bên vươn mình dặn dẹo muốn bò xuống giường thanh tẩy thân thể, một đôi tay lại cường ngạnh mạnh mẽ nắm eo hắn kéo lại, tư thế Minh Sùng quỳ nằm úp sấp càng khiến cho chỗ phía sau của Minh Sùng càng lộ ra lối vào ngây ngô.

“!” Minh Sùng thất kinh xoay eo tay kháng cự để dưới bụng Huyền Dận, “Huyền Dận! Bên kia không được! Huyền Dận… A!”Huyền Dận rũ xuống hai mắt không để ý viền mắt gấp đến đỏ bừng của Minh Sùng, một tay nắm lấy phía ngoài hoa huy*t lộ ra âm vật sưng to lên, dùng sức xoa nắn nghiền ép.

“Đừng đùa… A a… Ân a… Đau…” Phía trước bị đau đớn kích thích làm dời đi lực chú ý của Minh Sùng, Huyền Dận một tay đẩy ra bờ mông mịn màng rắn chắc của Minh Sùng, phần eo hơi đung đưa nhục thịt đang ssuwng đầu xâm phạm vào nơi chưa bao giờ được khai phá từ từ cọ xát — rốt cuộc, miệng huyệt bị ma sát nhẹ nhàng bất mãn há miệng khép lại.

Thuận thế đưa ngón tay mạnh mẽ xen vào hoa huy*t dùng sức đào bới càn quấy, chất lỏng “xì xì” từ giữa ngón tay Huyền Dận phun ra, Minh Sùng thể chất trở nên mẫn cảm khẽ rên, khoang huyệt kịch liệt co rút lại mấy lần sau đó liền dâng trào ra lượng lớn chất lỏng, ngón tay Huyền Dận vừa rời đi miệng huyệt, một cỗ chất lỏng trong liền thẳng tấp chảy ra rơi trên đệm giường, đa số chất lỏng trong thuận theo đùi lớn màu mật ong trượt xuống cái đùi lớn, vẽ ra từng đạo thủy ngân đầy dâm mỹ.

Thừa dịp hoa huy*t của Minh Sùng đang cuộn trào mãnh liệt chảy ra chất lỏng nóng bỏng, Huyền Dận nhân cơ hội đỡ nhục thịt của mình chen vào miệng hậu huyệt nho nhỏ.

“A! Đau!” hoa huy*t của Minh Sùng còn đang đứt quãng chảy xuống chất lỏng dâm mỹ, nhưng cũng thanh thản cảm nhận được phía sau không khỏe.

Đầu đỉnh đầy đặn khổng lồ thế nhưng muốn tiến vào, ở bên trong thăm dò lại bị miệng cắn chặt ngăn lại, cứ như vậy không tiến không lui, tính khí truyền tới đau đớn khiến Huyền Dận bất mãn nhíu mày, tay y dùng sức mở ra hai mông đang căng chặt của Minh Sùng, tiếng khàn khàn mệnh lệnh: “Thả lỏng.”

Thả lỏng muội phu ngươi! —- Tuy rằng rất muốn rống như thế, nhưng Minh Sùng đã không còn nhiều khí lực, hắn nhìn bạn thâm giao hai con mắt đỏ ngòm, cắn răng nỗ lực thả lỏng thân thể — làm xong sớm một chút để giải thoát đi! Phía trước còn bị phá nói chi gì phía sau?

Thấy Minh Sùng không thể thả lỏng, Huyền Dận liền vươn tay về hoa huy*t đang chảy ra thủy dịch, một tay nắm lấy dương v*t của Minh Sùng vì đau đơn mà rũ xuống, một tay lại duỗi vào thăm dò đánh lên hoa huy*t ẩm ướt.

“A a a… Không thể… Không thể chơi nữa…” Khuôn mặt Minh Sùng đỏ mặt chôn vào giữa hai tay, ngoài miệng kháng cự, dương v*t dưới than lại ngoài ý muốn từ từ gắng gượng lên, hoa huy*t đỏ tươi đầy đặn cũng bắt đầu mở ra khép lại nuốt vào.

Nhục thịt tráng kiện từ từ thẳng tiến hậu huyệt có chút buông lỏng của Minh Sùng.

Toàn bộ căn đi vào, Huyền Dận liền bắt đầu dựa vào một chút dịch ruột non tràn ra mà đánh xuyên lên, phối hợp với ma sát xoa nắn hoa huy*t cùng âm vật, thêm vào lòng bàn tay thô ráp trên dưới ma sát phục vụ dương v*t, ba bên kích thích khiến Minh Sùng khóc không thành tiếng, chỉ có thể rên rỉ đứt quãng theo động tác của Huyền Dận.

Minh Sùng theo dục vọng mãnh liệt cường thế hơi nhíu mày nhìn Huyền Dận.

Bọn họ vốn là tri kỷ nhiều năm.

Tại sao… Lại biến thành như thế chứ?

Chương 2: Lần đầu gặp gỡ

Minh Sùng lần đầu gặp gỡ Huyền Dận, là ở thời điểm cùng sư phụ xuống núi hóa duyên.

Lúc đó, sư phụ của Minh Sùng là Tịnh Như đại sư còn chưa tọa hóa (1), Minh Sùng tính cách hiếu động đối với sự yêu thương của sư phụ dành cho mình nhõng nhẽo đòi hỏi cả ngày, rốt cuộc được phép theo sư phụ xuống núi hóa duyên (đi chơi).

Minh Sùng cùng sư phụ tiện đường đến thăm lão hữu (2) của người, liền thấy Huyền Dận đi theo phía sau lão quan chủ (2).

Một đứa nhỏ lão thành ăn nói trang trọng — đây là ấn tượng đầu tiên của Minh Sùng với Huyền Dận.

Một khuôn mặt như ngọc điêu khắc rất là tinh xảo, ánh mắt như được điểm nước sơn, giữa chân mày là hoa văn màu sen hồng, càng làm nền khiến cho y giống như một tiên đồng xuất trần.

Bất quá đứa nhỏ năm, sáu tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn lại hiện ra vẻ thông minh khéo léo.

Nhìn sư phụ cùng lão hữu trò chuyện đứng đắn, lại nhìn một chút tiểu đạo đồng đứng nghiêm ở một bên rũ hai mắt không biết có phải là đang ngẩn người hay không, Minh Sùng cười hì hì, nhảy nhót đi về phía Huyền Dận.

“Nè, ngươi tên là Huyền Dận a? Đây là tên thật của ngươi sao? Khà khà, ngươi có thể gọi ta là Minh Sùng!” Minh Sùng cười hì hì dựa sát vào tiểu đạo đồng đứng nghiêm không nhúc nhích, thấy y trang nghiêm ngẩng đầu lên nhìn mình, Minh Sùng không nhịn được đưa tay nặn nặn búi tóc tròn tròn buộc trên đỉnh đầu của Huyền Dận — từ khi bắt đầu có ý thức Minh Sùng liền sống ở một nơi toàn đầu trọc, chính hắn vẫn luôn có cái đầu tròn vo khoan khoái, thực sự với cái đầu tóc này thật tò mò.

“Là tên đạo của ta.” Tiểu đạo đồng hai mắt nhíp lại nhìn Minh Sùng bi bô đáp lại, một đôi mắt đen kịt tinh khiết chăm chú nhìn.

“Vậy tên thật của ngươi là gì?” Minh Sung chuyển động mắt xoay vòng, tay nắm búi tóc di chuyển đâm vào hoa văn sen hồng giữa chân mày của Huyền Dận, “A? Ngươi sao bắt chước tiểu cô nương học vẽ vật này vậy?”

Huyền Dận nhíu nhíu mày, đem tay đưa móng vuốt không an phận của Minh Sùng xuống, nghiêm túc nói: “Sư phụ nói, vào đạo quan, lựa chọn tu đjo, liền phải quên đi hồng trần, cho nên Huyền Dận vừa là tên đạo của ta, cũng là tên thật của ta. Trên trán chính là bớt, không phải vẽ lên.”

Minh Sùng khóe miệng hé mở, “Oa, ngươi không thể đổi phương thức nói chuyện khác sao? Thật nhàm chán!” Thật vất vả mới gặp được người gần tuổi, nhưng lại như cái hủ nút, biểu tình Minh Sùng rất thất vọng.

Huyền Dận khôi phục tư thế đứng thẳng mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, mi mắt dày đặc nhỏ dài buông xuống, cảnh thật sự rất là vui mắt.

Vì vậy tay Minh Sùng liền bỉ ổi nắm lông mi dài cong vểnh của Huyền Dận.

“Minh Sùng! Chớ có vô lễ!”

Cùng lão hữu nói chuyện xong xuôi Tịnh Như đại sư ở phía xa xa liền nhìn thấy đệ tử của mình động tay động chân trêu đùa một tiểu đạo đồng đứng đắn, ông đi tới dùng bát trong tay gõ lên đầu sáng bóng của Minh Sùng.

“A! Đau quá a sư phụ!” Minh Sùng ôm đầu nhảy lên tránh né.

“Ha ha tâm tính của đứa nhỏ này, thoạt nhìn vô cùng hoạt bát.” Huyền Thiên quan chủ dừng động tác của Tịnh Như đại sư lại, “Ta lại cảm thấy tiểu đồ đệ của mình quá mức chất phác nghiêm cẩn.” Lão sờ sờ đầu trọc nhỏ của Minh Sùng, “Tiểu sư phụ cùng đồ nhi này của ta tuổi tác xấp xỉ, ngày sau có thể tới đây cùng nó tâm sự, đứa nhỏ này tính cách lãnh đạm, hy vọng có thể nhiễm một ít sức sống của tiểu sư phụ mới tốt.”

“Khà khà khà, quan chủ tốt!” Minh Sùng cười hì hì gật đầu sau đó nhìn về phía gương mặt lạnh lùng nhìn không ra biểu tình của Huyền Dận, “Tiểu mỹ nhân, ta sau này sẽ thường xuyên đến tìm ngươi chơi a… A! Đau quá! Sư phụ người sao lại đánh con nữa rồi!”

Tịnh Như sư phụ vốn còn cười đến hiền hòa liền tức giận đến thổi râu mép trừng mắt, “Ngươi tên nghiệt đồ này! Ở nơi này học được đức hạnh này hả? Người xuất gia sao có mở miệng tùy tiện như vậy!”

“Con sai rồi sư phụ! Đừng đánh!”



Lúc này hai vị trưởng giả cũng không biết, lời hẹn gặp mặt hôm nay sẽ trở thành sai lầm to lớn trong tương lai.

“A! Thế nhưng lại mưa!” Minh Sùng lôi kéo Huyền Dận chạy tới khách điếm gần nhất.

Hai người ước hẹn hôm nay lên trấn du ngoạn, nhưng không nghĩ trời một khắc trước còn dương quang rực rỡ nói thay đổi liền thay đổi, trên đờng phố bọn họ gặp nhau chưa kịp chuẩn bị gì liền mưa to kéo tới, tiểu thương bày sạp cũng vội vã thu dọn quầy hàng rời đi.

Hai người ướt dầm dề ở trong khách điếm thuê một phòng định tắm rửa đổi bộ quần áo.

“Nhanh đi tắm nước nóng, đừng để bị lạnh! Ta đã dặn dò tiểu nhị chuẩn bị quần áo khác để đổi.” Minh Sùng đem Huyền Dận đang đứng ở một bên trầm mặc đẩy ra sau tấm bình phong — tiểu nhị đã ở nơi đó chuẩn bị sẵn một thùng nước tắm nóng hổi.

Minh Sùng như một mụ già lôi kéo Huyền Dận đi tới sau tấm bình phong, hầu hạ y cởi quần áo sau đó thử coi nước ấm chưa mới để cho Huyền Dận đi vào ngâm — Khi còn bé sau một thời gian ngắn quen biết Huyền Dận, Minh Sùng liền phát hiện cái tên này thoạt nhìn lãnh đạm kỳ thực là một tên tàn phế chín cấp trong sinh hoạt, đại khái bởi vì từ nhỏ thiên phú dị bẩm nên luôn được người chung quanh hầu hạ tận tay, Huyền Dận tuy rằng đạo pháp cùng kiếm thuật cực kỳ cao siêu, nhưng lại không thể chăm sóc chính mình — đúng, ngay cả quần áo đều không thể mặc tốt.

“…Ngươi là công tử nhà giàu từ đâu tới?!” Đây là Minh Sùng lần đầu tiên nhìn thấy Huyền Dận tự mình buộc tóc bù xù cùng ăn mặc lung tung mà phát ra thán phục.

— Lại có thể có người không mặc áo lót trong liền trực tiếp tròng áo khoác lên! Cũng coi như là được đi, nhưng cớ sao còn có thể đem vạt áo xem là dây cột tóc?!

Vì vậy từ đó về sau không có việc gì làm Minh Sùng liền tìm tới Huyền Dận làm chức trách gã sai vặt cho y.“Ta cảm thấy mình hiện tại như mẹ ngươi, chăm sóc ngươi như chăm sóc nhi tử.” Minh Sùng một bên giúp Huyền Dận đang thoải mái ngâm mình trong thùng nước xoa tóc, một bên nhỏ giọng oán giận.

Huyền Dận đóng chặt mí mắt giật giật, “Bọn họ nói ngươi giống như nương tử của ta.” Dứt lời y xoay đầu nhìn Minh Sùng, “Nương tử là gì?”

“Chớ lộn xộn! Không cho mở mắt!” Minh Sùng đè đầu Huyền Dậ lại, “Nương tử tức là lão bà của ngươi, là người cùng ngươi vượt qua cùng một đời… Bất quá ngươi đã là người tu đạo, tuy rằng ta không hiểu quy củ của các ngươi cho lắm, bất quá cũng là không thể có hôn phối đi?”

Huyền Dận ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn trở lại, “Ta coi ngươi như là tri kỷ thân thiết của ta, trước khi đắc đạo phi thăng, tất nhiên là muốn cùng ngươi, vậy cũng xem như là cùng qua một đời đi.”

Minh Sùng cười ha ha, dùng nước trong đem tóc Huyền Dận rửa sạch, “Ta cùng ngươi chỉ là bạn bè mà cùng qua một đời, cùng chuyện kết thân trong thế tục cùng nhau một đời trôi qua không giống nhau.” Hắn vắt vắt tóc mềm mại như lông vũ của Huyền Dận, “Được rồi, còn lại tự mình rửa đi.”

Huyền Dận quay đầu nhìn về phía Minh Sùng, “Không giống chỗ nào?”

“Chỗ nào cũng không giống nhau.” Minh Sùng chà xát cánh tay, dự định trước tiên đem áo khoác cởi ra gói lại, ướt sũng thật sự không thoải mái, “Bạn bè chỉ là làm bạn, đàm luận chuyện trời đất nhân sinh, còn vợ chồng chiisnh là cùng ngươi nó chuyện tình cảm sinh con.”

Minh Sùng cởi tăng bào ướt đẫm khoát lên tấm bình phong, lại tiếp tục cởi dây lưng áo trong. Da thịt rắn chắc màu lúa mạch bại lộ trong không khí, tình cờ còn có thể thấy vật nhỏ bé nhô lên bụng rắn chắc.

Huyền Dận duỗi tay dự định nắm lấy cổ tay Minh Sùng đang định rời đi, “Cùng nhau tắm.”

Minh Sùng nghe vậy dừng một chút, lập tức không được tự nhiên mà đánh tay, “Không cần, ngươi trước tiên tự tẩy là được rồi.”

“Khí trời lạnh, sẽ cảm mạo.” Ngón tay Huyền Dận nắm cổ tay Minh Sùng liền dùng chút lực, đem Minh Sùng kéo về phía mình.

Minh Sùng hoảng loạn lên, “Oa oa! Thật sự không cần, không lạnh chút nào không lạnh chút nào!… Hắt xì!”

“…”

“…”

Huyền Dận trực tiếp đem Minh Sùng kéo tới, Minh Sùng quơ quơ tay muốn ngã chổng vó tiến vào trong thùng.

“Được rồi được rồi, ngươi buông tay, ta tắm ta tắm.” Minh Sùng không tình nguyện đứng thẳng người, thấy Huyền Dận trừng mắt nhìn mình cơ thể nhất thời căng thẳng, “Ngươi… Ngươi đừng nhìn ta! Không cho phép nhìn ta, nhắm mắt! Nhắm mắt!”

“Tại sao không thể nhìn?” Huyền Dận hỏi như vậy nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại.
Minh Sùng quan sát Huyền Dận một chút, thấy y xác thực đã nhắm hai mắt lại lập tức cởi quần tìm nơi cách xa Huyền Dận nhất tiến vào.

Thùng gỗ rất lớn, bất quá muốn chứa hai nam nhân sắp thành niên tính ra vẫn có chút eo hẹp, Minh Sùng tiến vào trong nước lập tức đem mình co lại thành một đống, “Được rồi ta vào rồi, ngươi nhanh tắm!”

Huyền Dận vừa mở mắt liền nhìn thấy Minh Sùng cuộn tròn tay chân cách xa mình, y không hiểu nhìn Minh Sùng, trước đây trong đạo quán trong lúc vô tình nhìn thấy hạ nhân trong nhà tắm lớn, tất cả mọi người đều bình thường, nhưng Minh Sùng lúc thường đỉnh đạc hiện tại lại ngượng ngùng?

Minh Sùng trợn lớn hai mắt giận dữ nhìn, “Nhìn cái gì! Ngươi nhanh tẩy đi!”

Huyền Dận dịch dịch thân thể tới gần Minh Sùng, “Ta không biết tắm thế nào, ngươi giúp ta.”

Minh Sùng cơ hồ muốn bất tỉnh, “Không biết tắm thế nào? Ngươi lớn như vậy… Đừng nói với ta ngươi trước giờ chưa tắm rửa qua…”

Huyền Dận gật gật đầu, “Lúc thường đều có người hầu hạ ta tắm.”

Ồ.

Minh Sùng lườm một cái, đây là tên công tử đại gian đại ác.

“Hên ngươi là người tu đạo, nếu không cô nương nào gả cho ngươi sợ là phải mệt chết.” Minh Sùng đẩy Huyền Dận một cái. “Ngươi xoay qua chỗ khác, ta trước tiên giúp ngươi chà lưng.”

Huyền Dận đang muốn xoay người, liền nghe thấy tiểu nhị bên ngoài gõ cửa, “Đạo trưởng, đại sư? Quần áo khô của các vị ta đã cho người tìm tới, cái này cầm vào?”

“Ô ô ô! Chờ chút!” Minh Sùng sợ đến xoẹt đứng lên, giơ chân lên muốn bước ra dục dũng.

Hai đại nam nhân ngồi cùng trong một thùng nước tắm, chuyện này sao có thể để người ta nhìn thấy!

Tiểu nhị nghe thấy động tĩnh, đang muốn đẩy cửa động tác liền dừng, “Có phải là không tiện lắm? Vậy ta đem quần áo đặt ở cửa, một lát nữa các vị từ đi ra lấy.”

Tiểu nhị rời khi khiến Minh Sùng thoải mái một chút, hắn cảm thấy có hai đạo tầm mắt vẫn luôn dừng lại ở hạ thân mình, liền cả kinh, thầm nghĩ không xong, động tác bước ra bồn tắm quá mức nôn nóng khiến hắn tự ngáng chân mình ngã xuống đất.

Huyền Dận lần này thật sự thấy rõ, Minh Sùng mở ra hai đùi, đóa hoa nhỏ phấn nộn kia.

Minh Sùng phát hiện tư thế của mình không tốt lắm sau đó lập tức khép lại hai chân, ngăn chặn ánh mắt dò xét của Huyền Dận.

“Có gì đáng xem!” Thấy Huyền Dận nhìn chằm chằm hạ thân của mình, mặt Minh Sùng đỏ lên, mặt đỏ lên như quả cà chua lớn.

Minh Sùng cản nửa ngày cũng không thấy ánh mắt Huyền Dận dời đi, hắn hừ một tiếng, trái lại đi tới gần Huyền Dận, đỉnh đạc mở ra hai chân chống nạnh đứng ở trước mặt Huyền Dận, “Không phải là so với ngươi chỉ thêm chút đồ vật thôi sao, ta còn là nam nhân tinh khiết!” — Lời nói này đầy phóng khoáng, nếu không phải mặt đỏ bừng nói, ngược lại cũng có thể coi là thản nhiên.

Bí mật của Minh Sùng chỉ có Tịnh Như đại sư lúc hắn còn mặc tả lót kiếm về biết, sư phụ nhắc nhở hắn không thể để người khác nhìn thấy nơi riêng tư của hắn, hắn cũng biết thân thể của mình cùng người thường bất đồng mà đặc biệt cẩn thận giữ kỹ bí mật này.

Tuy rằng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ để Huyền Dận biết được bí mật của hắn, thế nhưng tình huống hiện tại… Huống hồ Huyền Dận làm người đơn thuần, cơ hồ như một tờ giấy trắng, Minh Sùng không cho rằng y sẽ nhiều chuyện hay đối với mình làm ra chuyện gì.

Bộ vị chưa phát dục thành thục liền giấu ở phía sau chỗ tính khí ngây ngô của Minh Sùng, bởi vì vấn đề góc độ Huyền Dận đưa nó ra nhìn rõ ràng, bụng dưới Minh Sùng bộ lông ít ỏi, cơ hồ là trơn bóng, cánh hoa nho nhỏ khép kín miệng khéo léo được che lấp, hai cánh hoa mỏng manh tự nhiên hợp lại, bởi vì nguyên do hồi nãy mới vừa ngâm qua, khe nhỏ ướt nhẹp tình cờ nhỏ xuống một vài giọt nước chưa khô, bộ vị mềm mại non nớt sinh trưởng ở trên thân thể đầy nam tính, đột ngột lại trở nên hài hòa.

Huyền Dận hít sâu một hơi đỏ mặt nghiêng đầu qua, cho dù thuần khiết như tờ giấy trắng, y cũng cảm thấy ngượng ngùng khó giải thích được.

Minh Sùng mặt đỏ tư thế cứng rắn chống đỡ, “Ha ha! Cho ngươi xem ngươi trái lại còn xấu hổ!”

Lúc này, hai người mười bảy tuổi, Huyền Thiên quan chủ còn chưa phi thăng, Tịnh Như đại sư cũng chưa tọa hóa, cuộc sống hai người vẫn bình thản mà vui sướng.

=====================

(1): đạo Phật chỉ Hoà thượng ngồi chết

(2): Người bạn già

Chương 3: Nguyên nhân rời đi

“Hắc hắc! tiểu Liễu trưa an a ~~~ Đã ăn cơm chưa? Tiểu sư thúc của ngươi đâu?”

Minh Sùng đâm đâm vào búi tóc tròn trịa trên đầu của tiểu đạo đồng đang quét tước đình viện.

“A! Sao lại là cái tên xú hòa thượng tùy tiện này cơ chứ!” Tiểu đạo đồng mới cảm giác được hơi thở của Minh Sùng sợ đến nhày sang một bên, nó giơ cái chổi trong tay, “Ngươi không thể để tiểu sư thúc yên tĩnh tu hành sao?”

“Ai ~ Ta không có thúi, sao lại gọi là xú hòa thượng? Hơn nữa ta không phải quấy rối tiểu sư thúc của ngươi, là ta đang giúp y điều chỉnh tâm tình! Cả ngày buồn bực không có tốt ớ.” Minh Sùng cười híp mắt lại tiếp tục đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ bé mềm mại phấn nộn của tiểu đạo đồng, “Tiểu sư thúc của ngươi đâu?”

“Hừ! Không nói cho ngươi!” Tiểu đạo đồng hừ lạnh một tiếng xoay đầu nhỏ đi. Cũng bởi vì tên xú hòa thượng này, tu vi của tiểu sư thúc mới chậm chạp không thể đột phá cảnh giới! Mới không cần để ý tới hắn!

Minh Sùng cũng không ngại thái độ của tiểu đạo đồng, hắn sờ sờ đầu của tiểu đạo đồng, từ trong ống tay áo rộng móc ra một bao kẹo nhỏ nhét vào trong tay tiểu đạo đồng, “Hừ hừ! Ngươi không nói cho ta ta cũng biết y đang ở đâu, đơn giản là ở sau rừng trúc luyện kiếm đi, đây là kẹo gừng nha, lúc thường ở trong đạo quán không thể xuống núi đi chơi nên chưa từng ăn kẹo đi.”

Tiểu đạo đồng nhìn bịch kẹo trong tay rồi nhìn Minh Sùng đi xa, đỏ mặt, vì nể mặt kẹo này không ngăn ngươi đi tìm tiểu sư thúc, hừ!

Minh Sùng đến gần rừng trúc gần Huyền Thiên quán, quả nhiên thấy Huyền Dận ở đây tu tập kiếm pháp.

Huyền Thiên quán tọa ở trên núi tuyết, rừng trúc ở một bên góc Huyền Thiên quán, trúc ở sau điện sinh trưởng mạnh mẽ, suối trong núi chảy xuôi thành dòng ra ngoài, Minh Sùng đầy hứng thú tìm miếng đá bên bờ ngồi xếp bằng nhìn Huyền Dận đang ở trong rừng trúc bên kia múa kiếm.

Bản thân Huyền Dận là một cực kỳ đẹp, động tác múa kiếm trôi chảy cũng cực kỳ tao nhã, cơ hồ bạch y cùng tuyết hòa làm một theo động tác tung bay, quanh thân còn có lá trúc bay lả tả hạ xuống, Minh Sùng không khỏi có chút si mê.

Mỗi ngày nhìn mỹ nhân nhãn lực cảm thấy ngày càng tốt hơn a!

Tựa hồ là thấy được Minh Sùng bên này, mũi kiếm Huyền Dận xoay một cái, hướng Minh Sùng bên này vung một kiếm, kiếm khí bí mật mang theo gió lạnh đánh úp về phía Minh Sùng.

Minh Sùng dường như đã sớm chuẩn bị duỗi ra một vòng phật châu quấn bên tay phải, dùng chưởng làm lá chắn hóa giải kiếm khí của Huyền Dận.

Hắn cười hì hì thu tay thi triển khinh công dừng ở bên cạnh Huyền Dận, “Mỗi lần đều như vậy, ngươi không sợ ngày nào đó ta không tiếp chiêu sẽ đem ta chém chết à.”

“Sẽ không làm ngươi bị thương.” Huyền Dận tra kiếm vào vỏ, “Hôm nay là tết Nguyên Tiêu, ngươi sao lại rảnh rỗi đến Huyền Thiên quán?”

Minh Sùng giúp Huyền Dận sửa lại chút tóc dài rối tinh, “Khà khà! Ta lén lút chạy ra ngoài!”
Thấy Huyền Dận khẽ cau mày, Minh Sùng liền bồi thêm một câu, “Mặc dạy bỏ chạy trốn ra ngoài, thế nhưng là đã có sự đồng ý của sư phụ!” —- Tuy rằng bị sư phụ nhắc nhở tới một nén nhang.

“Chúng ta xuống núi đi chơi đi! Nguyên tiêu có hội hoa đăng đấy!” Minh Sùng nói xong liền lôi kéo Huyền Diện đi.

Huyền Dận bất đắc dĩ nhìn sắc trời, “Hiện tại chưa tới giờ mão, cách tới lúc mặt trời lặn còn một quãng thời gian.”

“Chúng ta có thể xem vũ sư mà! Ngươi như lão già ở trong đạo quán buồn bực tẻ nhạt lắm a, tính tình càng ngày càng khó chịu, đi một chút đi mà!” Minh Sùng một bên cằn nhằn một bên lôi kéo Minh Sùng xuống núi.

Huyền Dận đi theo phía sau Minh Sùng ở chợ náo nhiệt lượn vòng vòng, nhìn Minh Sùng mọt hồi gặm kẹo hồ lô, một hồi húp một chút đậu phụ, trong miệng không lúc nào yên tĩnh, xách hoa đăng được tiểu thượng tặng miễn phí.

Một cái khăn phiêu phiêu rơi vào trên vai Huyền Dận, Huyền Dận bắt khăn, trên khăn mùi soa màu sắc thanh nhã tản ra hương thơm mơ hồ, chung quanh được thiêu cũng rất tinh xảo.

“Ha ha ha ngại ngùng kìa?” Minh Sùng liếc mắt nhìn tửu lâu có vài thiếu nữ trên lầu hai dùng ống tay áo che mặt ngượng ngùng.

Huyền Dận không thể nhịn được nhíu mày, đưa khăn tay tùy ý nhét vào trong tay áo, kéo tay Minh Sùng, “Đi đi, ngươi không phải là muốn đồ chơi làm bằng đường sao?”

Minh Sùng chép chép miệng, thật sự là tên ngốc không biết tình thú.
Sắc trời dần muộn, trên trấn dần xuất hiện đèn đuốc lấm ta lấm tấm.

“Cứ như vậy sống là tốt rồi a.” Nhìn hoa đăng treo trên phố, Minh Sùng đột ngột thở dài một tiếng.

“Minh Sùng?” Huyền Dận không rõ vì sao Minh Sùng lại trở nên trầm mặc, trực giác cho y biết người không bao giờ biết buồn này có tâm sự.

Minh Sùng cười cười, nhìn hoa đăng trong tay, “Hôm nay trước khi xuống núi, sư phụ nói với ta người chuẩn bị tọa hóa.” Tuy rằng tính khí sư phụ không tốt liền gõ đầu của hắn, nhưng Minh Sùng biết Tịnh Như đại sư rất thương hắn, không bắt ép hắn tu hành, tận tâm tận lực chăm sóc hắn, vốn hắn cho rằng cứ như vậy tiếp tục sống cùng sư phụ, cho tới ngày hôm nay, hắn mới cảm nhận được thế nào là cô quạnh.

“Còn có ta bồi ngươi.” Huyền Dận nắm lấy tay cằm đèn của Minh Sùng, tiếng thanh lãnh lại kiên định.

Minh Sùng cười ha hả, “Thôi đi, không phải lần nào cũng là ta chủ động tới tìm ngươi sao? Hơn nữa tư chất của ngươi tốt như vậy, chẳng mấy chốc sẽ đắc đạo phi tiên rồi!”

“Sẽ tiếp tục bồi ngươi.” Đôi mắt đen như mực của Huyền Dận nhìn thằng vào mắt Minh Sùng.

Trong màn đêm pháo hoa nổ từng đóa xán lạn, hội hoa đăng gần bắt đầu rồi. Gió xuân đêm thổi qua ngàn cây, thổi rơi xuống những hạt mưa như sao đêm — đốm lửa nhỏ như làm phông nền trên bầu trời, chiếu rọi gương mặt như ngọc của Huyền Dận lúc sáng lúc tối, trong mắt ánh sáng nhạt như vĩnh viễn không thay đổi.

Minh Sùng cười đến khóe mày cong cong, hắn một bên kéo Huyền Dận đi tới bên bờ sông, một bên lấy ra que diêm, “Đến thả hoa đăng đi! Sau đó chúng ta đi ăn *nguyên bảo*!” Dứt lời liền đốt tim hoa đăng trong tay Huyền Dận.

Huyền Dận nhìn gò má cương nghị của Minh Sùng bị ánh nến tỏa ra, kỳ thực tướng mạo của Minh Sùng cũng là dạng khó gặp được, mặc dù là loại hình khác hoàn toàn với Huyền Dận, nhưng cũng mày kiếm mắt sao, khí vũ hiên ngang, trời sinh khóe miệng nâng lên cho dù không cười cũng là vẻ mặt ôn hòa, rất hài hòa. Cười rộ lên càng xán lạn như sao.

Huyền Dận buông xuống ánh mắt.

Nụ cười đẹp như vậy, y nhất định sẽ không để cho nó biến mất.

Huyền Dận chọn đèn chỉ là một cái đèn trắng nhỏ khung gỗ mộc mạc, Minh Sùng thế nhưng lại chọn đèn sen tinh xảo màu hồng nhạt, hai ngọn đèn gắn kết xuôi dòng mà đi, lưu lại một dòng gợn nước, mang theo tâm nguyện của hai người trôi đi phương xa.

Cách năm, trụ trì của Thanh Tịnh tự Tịnh Như đại sư tọa hóa, trước khi tọa hóa đem đệ tử cuối cùng Minh Sùng trục xuất khỏi Thanh Tịnh tự, lại cách mấy tháng, Huyền Thiên quán quan chủ Huyền Thiên Tử phi thăng, đệ tử Huyền Dận lên vị trí tân quan chủ.

Sau đó mấy năm, không ai biết được tung tích của Minh Sùng.

Chương 4: Trở về

Huyền Thiên lão quan chủ thăng thiên, tựa hồ đem sức sống còn lại của Huyền Thiên quan cùng đi.

Quan chủ tân nhiệm Huyền Dận chân nhân bản thân là người có tính cách lãnh đạm, mấy năm gần đây khí chất phát ra càng thanh lãnh, những lữ khách tới thăm Huyền Dận chân nhân đều không khỏi than nhẹ một tiếng — mỹ nhân tuy đẹp, nhưng lại lạnh lẽo như núi băng, khiến người khác chùn bước, không dám tới gần.

“Tiểu sư thúc, con mang đến cho người tuyết nhung trà tốt nhất đây!” Tĩnh Liễu mang theo bao lá trà gõ cửa thư phòng Huyền Dận.

Huyền Dận đáp lại một tiếng liền tiếp tục xem tài liệu trong tay.

Mãi đến khi Tĩnh Liễu lấy một nhúm trà nhỏ bỏ vào trong bình sứ, ung dung ngâm trà, thân hình Huyền Dận vẫn cứ lãnh đạm dựa vào cửa sổ mà ngồi, nhìn xa giống như một búp bê tinh xảo hình người.

Tĩnh Liễu thở dài một tiếng, lão quan chủ mang đi không nhiều sức sống, nhưng tiểu hòa thượng tùy tiện kia khi đi thì tiểu sư thúc chỉ còn lại sinh khí, thời gian năm năm trôi qua, sinh khí của tiểu sư thúc theo thất vọng không tìm thấy người kia mà từng tia một bị hút mất, hiện tại phảng phất như một búp bê hình người không có chút tình cảm gì.

Lá trà từ từ ngâm nở, hương trà thanh đạm theo khí nóng lượn lờ trong phòng.

“Thanh Tịnh tư…” Tĩnh Liễu vẫn là mở miệng phá vỡ sự trầm mặc trong phòng.

Ánh mắt Huyền Dận rốt cuộc cũng rời khỏi tài liệu, dời đến trên mặt Tĩnh Liễu.

Quả nhiên, chỉ có tên hòa thượng kia mới có thể làm cho con người mỹ lệ này nhúc nhích.

Tĩnh Liễu nhún vai một cái, “Hòa thượng của Thanh Tịnh tự vẫn không chịu tiết lộ nguyên nhân năm năm trước Minh Sùng bị trục xuất khỏi chùa.”

Huyền Dận lại tiếp tục đưa mắt tới tài liệu bị bỏ lại.

Tĩnh Liễu nâng chung trà lên uống một ngụm nhỏ, định mở miệng chuẩn bị nói cái gì nữa, ngoài cửa liền truyền tới tiếng đệ tử nội quan.

“Quan chủ, đệ tử sáng nay quét tước phát hiện một người ngã vào cửa nhỏ phía tây, đã đem hắn an trí ở trong giường, muốn hỏi quan chủ nên xử trí thế nào?”

Tĩnh Liễu thấy Huyền Dận không có ý muốn lên tiếng, liền đứng dậy mở cửa, “Là hạng người gì? Đợi hắn tỉnh đưa cho chút lộ phí rồi đuổi đi.”

Đệ tử Huyền Thiên quan thấy Tĩnh Liễu tướng mạo đường hoàng đi ra, cũng không kinh sợ, sắc mặt có chút khó khăn: “Tình huống của hắn thoạt nhìn không tốt lắm, nhìn dáng vẻ hình như là hòa thượng, nhưng cũng không có mặc tăng bào, trong tay lại quấn lấy một chuỗi phật châu, a đúng rồi! Trên cổ tay hắn có một cái hình thoi màu đen…”

Lời còn chưa dứt, liền bị Huyền Dận không biết lúc nào đã đi tới cạnh cửa đánh gãy, “Dẫn ta đi gặp hắn.”

Tĩnh Liễu nhìn Huyền Dận hiếm khi chủ động mở miệng, không khỏi ngẩn người, đây là…

Được an vị trên giường là một gã nam nhân cao lớn, xuất hiện trên đỉnh núi trời giá rét lại chỉ mặc một bộ quần áo xanh đơn độc, có lẽ là bị nhiễm phong hàn, hắn giờ phút này mặt ủng hồng nhăn chặt mày kiếm, trong miệng lẩm bẩm nói cái gì đó.

Tĩnh Liễu chỉ cảm thấy không khí chung quanh Huyền Dận xuống thấp một nấc. hắn lại nhíu mày, bất mãn nhìn về đệ tử Huyền Thiên quan đang cúi đầu đứng một bên, “Ngươi sao không thay đổi xiêm y sạch sẽ cho hắn, chăn cũng không biết đắp một cái sao?”

Đệ tử Huyền Thiên quan nhanh chóng giải thích, “Hắn luôn giãy dụa, đệ tử đem hắn tới đây đã cực kỳ khó khăn…”

Động tác của Huyền Dận khiến đệ tử Huyền Thiên quan kinh ngạc trừng mắt chờ giải thích.

“Chuẩn bị quần áo mang tới rừng trúc.” Huyền Dận cởi ra áo khoác ấm áp của mình bao lấy hòa thượng này, hơi dùng lực một chút đem hắn bế lên, y vừa đi ra vừa phân phó.

“Đã rõ.” Tĩnh Liễu sờ mũi tự giác nghe theo dặn dò, hắn vỗ vỗ vai đệ tử Huyền Thiên quan, “Đã hết chuyện của ngươi, ngươi tiếp tục tu luyện đi.”

“Huyền Dận…?” Minh Sùng lẩm bẩm, tuy rằng còn chưa tỉnh táo, nhưng hơi thở quen thuộc khiến hắn yên tinh thả lỏng tinh thần căng thẳng.“Ừ” Huyền Dận vừa đáp ứng vừa bước nhanh, cuối cùng đơn giản vận nội công mà đi.

“… Huyền Dận…” Minh Sùng vẫn chưa còn thanh tỉnh lầm bầm.

“Ta đây.” Huyền Dận cúi đầu để trên trán Minh Sùng, cảm nhận được một mảnh nóng bỏng tay, y mang theo Minh Sùng đi vào trong ôn tuyền ở sâu trong rừng trúc, cẩn thận đem quần áo Minh Sùng cởi đi sau đó đem hắn để vào trong suối nước nóng.

Lúc tiến vào ôn tuyền Minh Sùng không an phận loạn động, hắn giãy dụa tìm cách ra khỏi nước, cũng không cẩn thận trượt té cả đầu đều trồng vào trong nước, “Nóng, nóng quá… A… a…”

Huyền Dận chưa bao giờ hầu hạ người khác luống cuống tay chân một phen, cuối cùng đơn giản trực tiếp tiến vào nước đem mò hai tay đối phương để lên vai mình, lại không biết tiếp tục phải làm thế nào — chưa bao giờ giúp người khác tắm rửa khiến Huyền Dận rất khó khăn.

“Hả?… Lành lạnh…” Đụng vào cần cổ lộ ra của Huyền Dận, Minh Sùng liền dừng giãy dụa, dính lên người Huyền Dận, hắn không án phận cọ tới cọ lui trên người Huyền Dận suy nghĩ muốn làm toàn bộ quần áo của Huyền Dận đều ướt đẫm.

Huyền Dận bởi vì tu luyện công pháp, thân thể lạnh, cho dù ngâm mình trong ôn truyền trong người vẫn lộ ra chút hơi lạnh, chính là chút hơi lạnh khiến thân thể đang tỏa nhiệt của Minh Sùng muốn dựa vào.

“Minh Sùng…” Huyền Dận quần áo xốc xếch chật vật né tránh, lại sợ buông tay Minh Sùng lần thứ hai trượt chân, thân thể đành phải cứng ngắc mặc cho Minh Sùng giở trò.

Thuận lợi đem Huyền Dận lột sạch Minh Sùng mơ màng cọ xát trên người Huyền Dận.

Trong lồng ngực càng ngày càng nóng khiến Huyền Dận nhận ra không đúng, coi như nhiễm phong hàn cũng không đến nỗi như thế…

— Huyền Dận không nghĩ được từ ngữ nào hình dung Minh Sùng giờ phút này.

Nhiều năm không gặp, Minh Sùng lớn lên mà một nam tử dương cương, cở thể càng cân xứng rắn chắc, thân thể vốn trơn bóng lại xuất hiện nhiều vết tích hơn, Huyền Dận quyết định chờ Minh Sùng tỉnh táo sẽ hỏi hắn một chút mấy năm quá nơi đi đâu làm gì, tại sao không nói một lời với mình liền rời đi.

Minh Sùng thấy Huyền Dận giống như cây cột không nhúc nhích, bất mãn hừ hừ hai tiếng nắm tay Huyền Dận để tới hạ thân của mình, “Ngứa… Giúp ta…”

Đầu ngón tay truyền tới xúc cảm non mềm khiến Huyền Dận hít một ngụm khí lạnh, y theo phản xạ đẩy tay Minh Sùng ra trừng cái người đang ửng hồng cả người kia.Không nhận được an ủi Minh Sùng ủy khuất mếu máo, chính mình dựa vào bên bờ đem tay duỗi vào trong nước.

Nhìn Minh Sùng mặt ửng hồng rên rỉ cùng với mặt nước trước người hắn thoáng phập phòng, trong đầu Huyền Dận trống rỗng.

Cõi đời này có loại gọi là xuân dược, Huyền Dận biết rõ.

Thế nhưng y chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ gặp được thứ này.

Nhớ lại xúc cảm đầu ngón tay đụng vào nơi mềm mại nhưng đầy nóng bỏng, Huyền Dận không khỏi đỏ mặt.

Minh Sùng tự lực cánh sinh một hồi, tựa hồ cảm thấy tác dụng không lớn, hắn liền hướng tới nơi Huyền Dận đang ngẩn người, cầu xin cầm lấy tay y, “Khó chịu… Khó chịu… Giúp ta…”

Tư duy của Huyền Dận còn đang trong trạng trái đàn đứt dây, thẳng tới khi ngón tay bị nhét vào một nơi trơn trượt nóng bỏng y mới đột nhiên thức tỉnh, “Minh Sùng! Đừng như vậy!” Y muốn rút tay về, khí lực của Minh Sùng lại lớn đến kinh người, càng trực tiếp cầm tay y đánh xuyên vào.

Huyền Dận mặt đỏ không chịu được, muốn rút tay về nhưng không tự chủ được uốn lượn ngón tay càng làm cho Minh Sùng phát ra rên rỉ mê người, y sợ đến nổi cử động nhỏ cũng không dám, cứ như vậy tùy ý Minh Sùng sử dụng ngón tay mình.

Hai ngón tay lớn bị ép bên trong dũng đạo co rúm, Huyền Dận khó giải thích được cảm giác nóng lên, đầu ngón tay trong lúc lơ đãng tựa hồ chạm được một tầng ngăn cản, còn chưa tỉnh táo lại Minh Sùng liền không thoải mái mà đem ngón tay của y rút ra một chút, gần như chỉ ở cửa rồi lại cắm vào. Âm vật thỉnh thoảng bị ngón tay thô ráp ma sát mang tới khoái cảm khiến Minh Sùng mềm nhũn hai chân, hắn dựa vào động tác của Huyền Dận, phun ra khí tức nóng bỏng mà dâm mỹ bên tai Huyền Dận.

“A!” Huyền Dận cảm thấy trái tinh mạnh mẽ đập một chút, y đỏ mặt dùng sức tránh khỏi kiềm chế của Minh Sùng rút tay ra.

“A a!” Huyền Dận rút ngón tay ra nhưng động tác quá mạnh mẽ ma sát âm vật nhạy cảm của Minh Sùng, móng tay đụng trúng vách thịt khiến hoa huy*t Minh Sùng cùng tính khí trước người đồng thời lên cao trào.

Huyền Dận đỡ thân thể hư huyễn của Minh Sùng, không dám nhìn thẳng khuôn mặt tuấn lãng đang ửng hồng của Minh Sùng, “Minh… Minh Sùng, khá hơn chút nào không?”

Minh Sùng mơ màng nhìn Huyền Dận một chút, thần trí tựa hồ hồi phục một chút, “A… Huyền Dận?…”

Huyền Dận còn chưa nói ra, liền nghe Minh Sùng lầu bầu bắt đầu cọ tới cọ lui, “… Mặt sau cũng khó chịu… Mặt sau…”

Huyền Dận nghẹn cổ họng, ho khan hai tiếng, đỏ mặt dùng sức áp chế tay Minh Sùng đang loạn cọ, “Minh Sùng, tỉnh lại đi… Đừng như vậy…”

“Khụ khụ, tiểu sư thúc… Cái kia… Ngài có thể thử dùng nội lực áp chế dược tính kia.” Tĩnh Liễu sớm mang quần áo tới trốn ở chỗ phía sau gậy trúc dày đặc xa xa nhìn tới chỗ này, khó khăn mở miệng nhắc một cậu. Hắn ngồi xổm ở đây đã lâu, đi không được mà không đi cũng không được, muốn đi lại sợ có người tới nơi này, không đi lại phải nghe lén… Bảo bảo tâm lý rất khổ a!

Trải qua một phen luống cuống tay chân, Huyền Dận rốt cuộc dùng nội lực âm hàn đè xuống khô nóng của Minh Sùng, qua loa giúp Minh Sùng tắm rửa sạch sẽ thay cho hắn bộ đồ mới rồi bọc Minh Sùng đã hôn mê lại mang về phòng ngủ đã nhóm lửa bếp lò.

“Ồ? Đây là cái gì?” Tĩnh Liễu thu dọn quần áo bẩn loạn nhặt được một vật rơi xuống đất — kia là một cây… Nến? Sáp đỏ sậm không theo quy tắc bên trong duỗi ra một chúc tâm, nhìn kỹ cây nến này bên trên còn có hoa văn tinh xảo, Tĩnh Liễu lại không nhìn rõ đây là hoa văn gì. Hắn nhún nhún vai đem cây nến này để lên bàn.

Huyền Dận ngồi ở bên giường trong nội thất, cẩn thận nhìn năm nhân nằm trên giường, vẫn là đôi mày khiến đen dày anh tuấn kia, lông mi vừa dày vừa đặc, sắc mặt Minh Sùng rất tiều tụy, mơ hồ rung động mí mắt chứng minh hắn ngủ cũng không an ổn.

Tay vuốt lên lông mày nhíu mặt của Minh Sùng, Huyền Dận khẽ thở dài một tiếng.

Mấy năm qua Minh Sùng rốt cuộc đi nơi nào? Đi làm gì? Vì sao bị người ta bỏ thuốc? Còn có, tại sao trên người lại có nhiều vết thương như vậy?

Nghĩ đến lúc ở ôn tuyền nhìn thấy vết tích to nhỏ trên người Minh Sùng, đôi mắt Huyền Dận trầm xuống.

Chương 5: Dục dẫn

Ngoài phòng ngủ của Huyền Dận ngoài đầm sen còn có một gốc cây mai, là một loại mai cực kỳ hiếm thấy, từng đóa hoa mai đỏ sẫm hòa cùng từng đóa hoa sen hồng trong ao sen cùng nở rộ trong mùa đông, nhen lên một phương tuyết trắng.

Lúc Huyền Dận xử lý công việc một ngày trở về trong phòng, liền nhìn thấy Minh Sùng ngồi ở bàn trà gần cửa sổ, lẳng lặng nhìn ra bên ngoài.

“Huyền Dận, đã lâu không gặp!” Nghe tiếng vang sau lưng, Minh Sùng trước sau như một cười hì hì nhìn Huyền Dận.

Thả hộp cơm trên tay xuống, Huyền Dận nhìn chằm chằm Minh Sùng, “Ngươi đã đi đâu?”

Hai mắt Minh Sùng nhìn chung quanh một chút, cuối cùng dừng lại trên người Huyền Dận, “A… Bị sư phụ đuổi ra Thanh Tịnh tư ta liền đi khắp nơi chơi đùa!”

Huyền Dận lẳng lẳng nhìn khiến Minh Sùng không khỏi sờ sờ đầu trọc của mình, “Lẽ nào bởi vì ta không ngươi đi ngươi liền sinh khí? Đừng như vậy mà, lần sau mang ngươi cùng nhau đi chơi nha!”

Huyền Dận mím môi, ”Vết thương trên người ngươi… Là chuyện gì xảy ra?”

Minh Sùng sờ sau gáy ngượng ngùng cười hì hì, “Ta tự mình không cẩn thận làm ra, có một lần mơ hồ ngủ lăn từ trên sườn núi xuống.”

Lừa người.

Vết sẹo to nhỏ trên người Minh Sùng do vũ khí sắc bén chiếm đa số, Huyền Dận nhìn chằm chằm khuôn mặt tươi cười của Minh Sùng, cuối cùng chỉ là thở dài, y rất muốn biết năm năm này Minh Sùng đến cuối cùng đã trải qua chuyện gù, thế nhưng y sẽ ép Minh Sùng nói những chuyện hắn không muốn nói.

“Hả? Còn có gì muốn hỏi sao?” Minh Sùng trừng mắt nhìn tầm mắt của Huyền Dận nãy giờ vẫn không rời đi.

Khuôn mặt Huyền Dận hồng lên, “Thân thể của ngươi… Không sao chứ? … Ngươi ngày hôm qua… Cái kia… Không có sao chứ?”

“Ngày hôm qua?” Minh Sùng mờ mịt nháy mắt, “Ôi chao, ta ngày hôm qua có phải do đói bụng mà đụng trúng vào eo, thắt lưng của ta rất xót nha!”

Huyền Dận cũng trừng mắt nhìn, chẳng lẽ hắn không nhớ rõ? Cũng tốt, tự nhiên không nhớ rõ coi như chưa từng xảy ra đi. Nghĩ đến tình cảm hôm qua, Huyền Dận liền đỏ hai gò má, y ho khan một cái nói sang chuyện khác, “Ngươi không phải đói bụng sao, đến ăn một chút đi, không ăn liền nguội mất.”

“Thật đói!” Minh Sùng đảo mắt, sau đó hề hề cười, “Huyền Dận ngươi đút ta đi!”

Được?

Đôi mắt phượng của Huyền Dận trừng lớn, mình Minh Sùng không hề muốn động đậy mà ngồi tại chỗ chống cằm dáng vẻ vô lại nhếch miệng, y vẫn là bưng chén sư đựng canh đút cho Minh Sùng.

Huyền Dận nhìn chằm chằm đôi mắt lộn xộn của Minh Sùng đang nhai thức ăn, trực giác có gì không đúng.

“Minh Sùng.” Huyền Dận cho Minh Sùng ăn xong miếng cơm cuối cùng, đột nhiên mở miệng nói, y từ từ đứng lên đi tới bên cạnh Minh Sùng.

“Hả?” Minh Sùng híp mắt, sau khi nhìn chung quanh liền quay đầu nhìn về phía y.

Huyền Dận cúi người xuống sát vào Minh Sùng, nhìn thẳng vào đôi mắt của Minh Sùng, ”Ngươi đang tìm cái gì?”

Minh Sùng ngẩn người, sau đó nhạt nhẽo cười, “Không a… Chính là, đã lâu không tới trong phòng ngươi nên có chút ngạc nhiên mà thôi.”

Huyền Dận nhìn chằm Minh Sùng một lúc lâu, chậm rãi nói, “Thân thể ngươi còn tương đối yếu, ta mang ngươi ra ngoài phơi nắng được không?”

“Được a được a! Ta đã ở trong phòng buồn bực cả một ngày!” Minh Sùng vui vẻ giơ tay ra với Huyền Dận, kéo ống tay áo của y.

Hai con mắt Huyền Dận sâu thẳm như mực, ”Ai làm?”

“A?” Minh Sùng ngẩn người, không biết tại sao Huyền Dận lại đột nhiên hỏi ra một câu như vậy.

Huyền Dận hít sâu một hơi, “Hiện tại đã là giờ Tuất.”

Minh Sùng ngậm miệng lại.

Huyền Dận tay run run đặt lên đôi mắt mở to của Minh Sùng, âm thanh trong suốt lạnh tận xương, “Nói cho ta, ai làm? Nói cho ta, năm năm nay ngươi lại phải rời đi?” Y thay đổi chủ ý, y hiện tại muốn ngay lập tức biết được năm năm này Minh Sùng đã trải qua những gì, là ai tổn thương hắn như vậy.

Minh Sùng há miệng, cuối cùng cười khổ nắm chặt tay Huyền Dận, ”Ta không thể liên lụy ngươi, Huyền Dận, sư phụ biến mất, ta không thể cả ngươi cũng mất đi.”

“Lần này đến đây, ta vốn chỉ muốn lén lút nhìn ngươi, không nghĩ tới… Ngày mai ta sẽ rời khỏi nơi này, Huyền Dận, đừng muốn tiếp cận ta.” Minh Sùng thuận theo cánh tay Huyền Dận di chuyển tới cổ tay, cuối cùng vỗ lên vai Huyền Dận.

Huyền Dận nheo đôi mắt xinh đẹp lại, thế lực của thiên hạ võ lâm ngày nay mở rộng, hắn cũng không biết mình có thể trốn tới nơi nào.

“Không có lệnh của ta, ngươi thế nào cũng không cho đi.” Huyền Dận mặt lạnh đem Minh Sùng kéo vào phòng trong.

“Này? Chờ một chút, Huyền Dận!” Minh Sùng lảo đảo theo sát bước chân Huyền Dận, cái gì cũng không thấy làm cho lòng hắn sinh căng thẳng, chỉ nghe bên tai truyền tới tiếng vải vóc va chạm ma sát, “Ngươi muốn làm gì?”

Huyền Dận hừ lạnh một tiếng, dùng sức cởi xuống thắt lưng đem tay phải Minh Sùng quấn chặt trên chân giường.
“!!” Cái tên này thế nhưng học được chiêu trói người rồi! Minh Sùng trừng nhưng cái gì cũng không thể thấy, một tay sờ soạng nghĩ muốn cởi vải y cột — ách, thế mà lại là nút thắt!

“Ngươi chừng nào tự nguyện nói, ta liền thời điểm đó mở nó ra.” Huyền Dận bỏ lại một câu như vậy liền lần nữa sửa lại thắt lưng

Sau khi buộc chặt liền đi ra cửa.

“Chờ đã! Huyền Dận! Huyền Dận!” Minh Sùng dùng sức giãy giụa tay phải nhưng lại chỉ có thể nghe tiếng bước chân Huyền Dận đi ngày càng xa.

Ai có thể cho hắn biết năm năm không gặp thanh mai trúc mã của hắn lại trở nên ngang ngược không biết lý lẽ như thế, trả lại hắn tên thanh mai trúc mã ngoan ngoãn đi a!

Tĩnh Liễu ôm hòm thuốc chuẩn bị đi tới nhìn tình huống của Minh Sùng một chút, vừa đi vào trong tiểu viện của Minh Sùng liền thấy y mặt đen đi ra.

“Ô? Tiểu sư thúc, đã trễ thế này còn muốn đi đâu?”

“Đi vào nhìn hắn, Minh Sùng hai mắt mù rồi.” Huyền Dận sầm mặt lại nói.

“Cái gì?” Tĩnh Liễu nghĩ đến đôi mắt bình thường sáng rực như sao trời kia sao có thể mù rồi?

“Còn có, không cho mở ra.” Huyền Dận dứt lời cũng cất bước rời đi.

Mở cái gì? Tĩnh Liễu vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, vừa định hỏi lại liền phát hiện không còn nhìn thấy thân ảnh của Huyền Dận.

Từ xa truyền tới tiếng đổ vỡ, chỉ thấy Huyền Dạn đang trong rừng trúc cách phòng ngủ không xa đang dùng kiếm khí băng lam của mình mà làm ngã ào ào mọt đám gậy trúc lớn, Tĩnh Liễu run cầm cập, lần trước nhìn thấy tình huống như thế này là lúc Minh Sùng năm năm trước vô cớ mất tích, lúc đó Tĩnh Liễu nửa đêm đi nhà vệ sinh còn tưởng rằng có người nào dám tập kích Huyền Thiên quan.

Đi vào phòng trong, Tĩnh Liễu rốt cuộc cũng biết không cho phép mở cái gì ra.

“Ai?” Minh Sùng mở to cặp mắt vô thần nhìn về phía Tĩnh Liễu.

“Xú hòa thượng, con mắt của ngươi làm sao vậy?” Tĩnh Liễu chạm vào Minh Sùng, ngồi xổm ở trước mặt hắn cầm cổ tay lên xem mạch.

Minh Sùng nghiêng đầu, “Tiểu Liễu?” Hắn nháy mắt mấy cái, “Ta cũng không biết bị làm sao, vừa mở mắt liền không thể thấy gì, ha ha ta vừa bắt đầu còn tưởng là trời tối nữa!”

Tĩnh Liễu lườm một cái, đưa tay gỡ mi mắt Minh Sùng nhìn một chút, trong miệng nói thầm, ”Ta nói làm sao ngày hôm qua còn tốt hôm nay liền mù, thì ra là vậy…” Hắn nhìn nhìn Tĩnh Liễu, “Ngươi biết ngươi bị hạ thuốc gì không?”

Minh Sùng chớp mắt thành thật nói, “Không biết.”

“Là dục dẫn đấy bổn hòa thượng!” Tĩnh Liễu chọc vào xương sọ Minh Sùng, “Ngươi tại sao lại bị trúng chất độc này?” Dục dẫn là một loại độc dược cực kỳ dâm tà, nói nó dâm, là bởi vì trong vòng bảy ngày trúng độc đầu đều không có dấu hiệu khó chiuju nào, mà sau khi bảy ngày qua đi dục hỏa đốt người, ngày thứ bảy lúc phát tác thần chí sẽ không rõ, chỉ có thể cùng người giao hợp mới giải được dược tính. Dục dẫn cũng thường được dùng làm dược phẩm tình thú, bởi vì chỉ cần cùng người giao hợp một lần, dược tính của nó liền trừ tới tận gốc. Thế nhưng nếu như ở lần đầu tiên phát tác không làm việc mây mưa kia, ngày sau thì cứ mỗi bảy ngày tái phát một lần. Nói nó tà, là bởi vì mỗi khi phát tác mà chưa giao hợp, sẽ từ từ đánh mất năm giác quan, lúc năm giác quan hoàn toàn đánh mất, người trúng độc cách giờ chết không xa.

“A?” Một chuỗi giải thích như sương mù rơi vào tai Minh Sùng.

Tĩnh Liễu lắc đầu thở dài, “Nói đơn giản chính là, hoặc là cùng người khác… Giao hợp một lần, hoặc là chết.”“…” Minh Sùng chớp mắt, chỉ chỉ đầu trọc của mình, ”Ta là hòa thượng.”

Tĩnh Liễu nhíu mày lại, “Cho nên bỏ thuốc ngươi chính là muốn đưa ngươi vào chỗ chết, thật sự là thâm độc.”

“Ngươi ngày hôm qua đã phát tác một lần, mù là lần đầu tiên.” Tĩnh Liễu thu dọn xong hòm thuốc, “Khoảng cách lần sau tái phát còn bảy ngày, ta sẽ nghĩ biện pháp, xem có thể nghiên cứu ra thuốc giải không… Bất quá hy vọng không lớn.” Hắn nhìn Minh Sùng đang cúi đầu hông biết đang suy nghĩ cái gì, “Thực sự không được… Thì phá giới đi.”

Chờ lúc Huyền Dận trở về tiểu viện thì trời đã đầy sao, y đẩy cửa đi vào phòng, Minh Sùng đã muốn ngửa đầu ngủ trên giường, trên cổ tay bởi vì do thời gian dài bị buộc chặt cùng giãy dụa, đã xuất hiện vệt hồng.

Huyền Dận thở dài một tiếng, rón rén đem cổ tay Minh Sùng cởi ra, đem thuốc mỡ tỉ mỉ bôi lên trên vết thương.

“Ô!” Vốn cho rằng Minh Sùng đang ngủ lại đột nhiên mở mắt ra cầm lấy chân cùng vai huyền Dận hất lên trên giường.

Đọt nhiên không kịp chuẩn bị bị áp đảo Huyền Dận kinh ngạc nhìn người đang cưỡi trên mình, “Minh Sùng, đã trễ thế này sao còn chưa ngủ?”

“Hừ hừ!” Minh Sùng cúi đầu áp sát Huyền Dận — Bởi vì còn chưa thích ứng được với việc mình mù mà nắm rõ khoảng cách, gáy của hắn đụng mạnh vào cằm Huyền Dận — Hai người đồng thời gào lên đau đớn.

“Ngao! Mặt của ngươi làm từ thép sao? Đau chết ta rồi!” Minh Sùng lên án trước một bước.

Huyền Dận thấy buồn cười, tay giúp Minh Sùng xoa chỗ đau.

“Ngươi tắm rồi sao?” Minh Sùng đột nhiên hỏi một câu.

Huyền Dận ngây người, gật gật đầu nghĩ tới hai mắt Minh Sùng hiện tại không thấy, lại lên tiếng trả lời một câu.

“Tự mình tắm?” Minh Sùng ngồi trên eo Huyền Dận trái phải quơ quơ.

“Gã sai vặt hầu hạ tắm.” Huyền Dận đàng hoàng trả lời.

Minh Sùng thở dài, ”Năm năm không gặp, ngươi vẫn không thể tự mình tắm.”

Còn chưa chờ Huyền Dận lên tiếng, ”Ta không đi!” Minh Sùng lại đột nhiên nói một câu, ”Ta còn sẽ đem tất cả chuyện của mình nói cho ngươi!”

Huyền Dận còn đang ngẩn ngơ chưa đuổi kịp tư duy của Minh Sùng, sau khi phản ứng lại nắm chặt tay Minh Sùng đặt trước ngực mình, nhẹ giọng nói: “Được.”

“Cho nên sau này ta tới giúp ngươi tắm rửa!” Minh Sùng lại cao giọng nói một câu.

Huyền Duyện nháy mắt, “…Được.”

“Cho nên hiện tại ngươi nói cho ta, ngày hôm qua độc tính của ta phát tác xảy ra chuyện gì?” Minh Sùng cúi đầu nhìn về phía Huyền Dận.

Huyền Dận đỏ mặt, mặc dù biết Minh Sùng bây giờ không thể nhìn rõ gì, nhưng Huyền Dận vẫn không dám nhìn thẳng đôi mắt sáng như sao trời kia.

“Ngươi biết ta trúng độc?” Minh Sùng mò tìm tới hai má Huyền Dận, tiện tay sờ một cái, ừm, bóng loáng non mềm lại co dãn.

“Ừm.”

“Ta ngày hôm qua lúc độc phát tác là ngươi ở bên người ta đi?” Minh Sùng sờ sờ cảm nhận xúc cảm hai má Huyền Dận đem tới.

“…Ừm.”

“Ngươi đụng vào chỗ của ta? Có sờ không? Đi vào không?” Minh Sùng bóp lấy hai bên má Huyền Dận.

“… Chỉ… Chỉ có ngón tay…” Hô hấp của Huyền Dận đều dừng lại, tuy rằng Minh Sùng bây giờ không nhìn thấy thấy, hắn vẫn rụt tay chột dạ dời ánh mắt.

“Hừ hừ hừ!” Minh Sùng mạnh mẽ để lại hai dấu tay trên gò má Huyền Dận, “Lẽ nào ngươi còn muốn dùng nơi này đi vào?” Hắn hơi di chuyển mông cà cà hạ thân Huyền Dận.

“Không phải! Không có!” Huyền Dận đỏ mặt nắm eo Minh Sùng nâng lên.

“Không chơi, ngủ đi!” Minh Sùng thuận thế vươn mình nằm bên cạnh Huyền Dận, hắn kéo cái chăn che lại cả hai, “Ngủ ngon!”

Huyền Dận vươn mình nhìn Minh Sùng rất nhanh đã ngủ, giúp hắn nhét nhét góc chăn.

“Ngủ ngon.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau