BI THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bi thiên - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Động dục

“Đây là… Phát tình sao?” Nửa đêm Tĩnh Liễu bi Huyền Dận xách ra từ trong chăn bịt hai mắt từ trong kẽ hở liếc trộm hai người đang quấn lấy nhau.

Huyền Dận vừa về tới phòng đã bị Minh Sùng quấn lấy, mặt đỏ ôm chặt lấy Huyền Dận, phần eo rắn chắc cọ eo Huyền Dận, Huyền Dận mặt lạnh bình tĩnh ôm lấy Minh Sùng chỉ mặc cái áo mỏng manh ngồi trước bàn, ra hiệu Tĩnh Liễu cũng ngồi xuống.

Tĩnh Liễu chăm chú bắt mạch, “Mẫu thân của Minh Sùng là giao nhân phải không? Theo ta được biết, giao nhân sẽ có thời kỳ giao hợp, mỗi lần đến lúc từ trong cơ thể sẽ phát ra mùi thơm, dụ dỗ người khác giao phối cùng mình, mãi đến khi mang thai mới thôi.” Hắn từ bên cửa sổ đã ngửi được mùi hương thoang thoảng.

Minh Sùng bình thường dù hào phóng nhưng vẫn luôn ngay thẳng, không nghĩ tới… Chậc chậc. Tĩnh Liễu từ trong khe hỡ nhìn thấy Minh Sùng ngồi trên người Huyền Dận dâm mị ngẩng đầu liếm lên đôi môi cùng má Huyền Dận, cảm thấy suy đoán của mình tuyệt đối chính xác.

“Sờ ta…” Minh Sùng liếm bờ môi Huyền Dận, tay cầm lấy bàn tay lạnh lẽo để sát lên ngực mình, để đầu v* hồng hảo dựng đứng quấy rối ngón tay Huyền Dận.

Huyền Dận nhìn Tĩnh Liễu đang cố gắng che mắt, mặt lạnh rút tay về, đem vạt áo Minh Sùng nắm chặt, “Vậy hắn hiện tại… Có sao không?”

“Không có gì.” Tĩnh Liễu nhớ tới kết quả mới vừa bắt mạch cho Minh Sùng, nhún vai: “Hắn bây giờ khỏe đến nổi không thể khỏe hơn.”

Thời kỳ động dục sao? Huyền Dận ngăn Minh Sùng đang vặn vẹo lại, cau mày hỏi: “Có biện pháp gì có thể để hắn không mang thai không?”

Y nhớ tới thái quân từng nói nhóm tiên giả đã bắt đầu hành động, tìm tới bọn họ chỉ là vấn đề thời gian, đến lúc đó Minh Sùng nếu như mang thai, thai nhai nhất định sẽ ảnh hưởng tới hắn.

Có đó, ngươi đừng bắn vào là được rồi — đương nhiên phương pháp này Tĩnh Liễu không dám nói, hai mắt chớp chớp sau ngón tay, “Có thể dùng thuốc tránh thai, tuy nhiên… Trạng thái này của hắn sẽ kéo dài đến khi nào mang thai mới thôi.”

“…” Huyền Dận đè mông đang vặn vẹo của Minh Sùng lại, “Ngươi về nghỉ ngơi đi.” Y khoát tay áo ra hiệu Tĩnh Liễu lui ra.

Tĩnh Liễu xoay người ngáp một cái, đi tới cạnh cửa quay đầu lại nói, “Ta giúp các ngươi gọi hai thùng nước nóng tới?”

Huyền Dận thả lỏng mặt, “Không cần, ngươi sáng ngày mai dọn hành lý đi tới ốc đảo phía trước tìm chúng ta.”

Đợi Tĩnh Liễu rời đi, Huyền Dận ôm Minh Sùng ngồi một lúc lâu, ngoài cửa ánh trăng chiếu vào bóng tối u ám nơi đây.

“Ngươi do dự cái gì?” Tâm ma lại xuất hiện, gã nhẹ nhàng bay tới bên người Huyền Dận, “Ngươi đang sợ hãi à? Sợ hắn lại bị lần nữa bị xóa bỏ? Sợ hắn lần nữa bỏ ngươi đi?”

Nhớ tới cảnh tượng bầu trời đỏ sẫm đã khắc sâu vào ký ức kia, đôi mắt đen láy của Huyền Dận đỏ lên.

“Lẽ nào ngươi cảm thấy mình, cảm thấy chúng ta không đủ để bảo vệ hắn chu toàn?” Tâm ma cúi người nâng cằm trơn láng của Huyền Dậ lên, khóe miệng cười kháy, tiếng nói ngả ngớn theo thân hình gã từ từ biến mất, “Cùng ta dung hợp đi, phóng thích triệt để sức mạnh của ngươi, từ ngày chúng ta chấp nhận tên gọi kia của hắn, chúng ta chỉ là ‘Hàn Mạch’ của một mình hắn, chỉ cần hắn khỏe majnhm chúng ta ra sao cũng không quan trọng, không phải sao —”

Minh Sùng tránh bàn tay đang giữ mình lại của Huyền Dận, hạ thân làm phiền y, bên trong hoa huy*t bởi vì động tình mà trở nên ướt át tràn ra chất lỏng đem vải vóc giữa hai chân Huyền Dận thấm ướt, “Ôm ta… Ô… A…”

Huyết sắc trong mắt như ẩn nấp trong màn đêm, Huyền Dận nắm hai má Minh Sùng kéo đầu hắn xuống thấp, đôi môi hôn nhẹ lên chóp mũi Minh Sùng, nhẹ nhàng lướt xuống hôn Minh Sùng, bờ môi cả hai chạm vào nhau, Huyền Dận nhẹ nhàng gặm cắn môi Minh Sùng, đầu lưỡi ra sức hút liếm, đầu lưỡi hồng hào ôm lấy lưỡi Minh Sùng quấn quýt thăm dò vào trong khoang miệng ấm áp kia, theo tiết tấu mà quấn lấy lưỡi Minh Sùng vừa liếm vừa hôn.

“A a… Ưm… A…” Minh Sùng được hôn thoải mái nheo mắt lại, hắn tìm lấy bàn tay hơi lạnh của Huyền Dậ để lên lồng ngực ướt đầy mồ hôi của mình, “Ưm… A… A a? A!…”

Huyền Dận đột nhiên áp đảo Minh Sùng lên mặt bàn, tay nắm hai má Minh Sùng đem lưỡi thâm nhập vào trong cổ họng liếm láp, đi vào quá sâu khiến Minh Sùng không thoải mái mà đẩy Huyền Dận ra, bờ môi đầy đặn bị ép mở lởn để Huyền Dận cậy mạnh cướp đoạt, đầu lưỡi Huyền Dận rê lên hàm trên nhạy cảm của Minh Sùng, bá đạo xâm nhập vào trong cổ họng chật hẹp mà liếm, Minh Sùng bị kích thích không ngừng chảy nước miếng hòa lẫn cùng nước bọt Huyền Dận chảy đầy trong khoang miệng hắn, nước miếng từ khẽ hở giữa đôi môi hai người đang quấn lấy mà tràn ra làm ướt trán của hắn.

“A a… Ưm…” Minh Sùng bị hôn mặt ửng đỏ, thân thể mẫn cảm khẽ run, hoa huy*t phía dưới không ngừng khép lại mở ra chảy ra dòng chất lỏng óng ánh, cổ họng bị liếm khẽ rụt lại, trong cơ thể dâng lên khoái cảm mơ hồ, Minh Sùng nâng hai chân bủn rủn quấn lấy bên hông Huyền Dận, nâng mông để hoa huy*t đang kịch liệt co rút dính sát eo Huyền Dận, “A a…”

Chỉ là bị hôn đã khiến mông Minh Sùng run rẩy đạt cao trào, trong hoa huy*t chảy ra chất lỏng nóng hổi làm ướt eo Huyền Dận, tính khí trước người vểnh cao cũng lay động phun ra chất nhầy.

“A a…” Đầu lưỡi Huyền Dận rút ra tạo thành sợi chỉ bạc, lượng lớn nước bọt tràn ra khi Minh Sùng nghiêng cổ, ở trên bàn đọng lại thành vũng nhỏ.

Huyền Dận cúi người hôn lên đôi môi sưng tấy của Minh Sùng, đầu lưỡi trêu chọc dụ dỗ Minh Sùng đưa nó vào trong miệng mình, đầu lưỡi linh hoạt liếm lấy đầu lưỡi phấn nộn của Minh Sùng sau đó ôm lấy nó, làm càn mà dẫn dắt nó xoay chuyển, đầu ngón tay cùng lúc thăm dò vào trong xiêm y đơn bạc của Minh Sùng tìm tới đầu v* hồng hào, dùng móng tay cứng rắn khẩy lấy.

“A… Ưm… A —” Minh Sùng cả người run rẩy lên cao trào lần nữa, hoa huy*t ẩm ướt tí tách phun chất lỏng, tính khí trước người bán dựng đứng.

Huyền Dận buông bờ môi bị hôn sưng tấy của Minh Sùng ra, tay ôm Minh Sùng lên tìm hai bộ xiêm y sạch sẽ sau đó mang người từ cửa sổ đi ra ngoài.

Hai người ngồi dưới một hang đá ở ốc đảo trong bóng tối.

“Ôm ta… Nóng quá… Ngứa…” Minh Sùng dựa trên vách đá mặt đỏ đẩy hai chân mình ra, miệng huyệt đã quen bị thao mở rộng với Huyền Dận, từ cửa huyệt còn có thể thấy bên trong đỏ tươi, chảy ra từng lớp chất lỏng dính dáp.

Huyền Dận sờ sờ mặt Minh Sùng, nhẹ giọng nói, “Ngoan, nơi này không thể dùng.”

Minh Sùng cau mày né đầu gạt tay Huyền Dận ra, “Có thể sử dụng, muốn làm, ngứa lắm… Ôm ta… Ôm ta một cái…” Hắn táo bạo ngồi lên người Huyền Dận cởi vạt áo của y, một bên dùng hoa huy*t non nớt ma sát trên đùi Huyền Dận.Huyền Dận nắm lấy hai tay đang nôn nóng của Minh Sùng, cúi đầu hôn lên bờ môi sưng tấy, “Ta không vào, chỉ giúp ngươi liếm liếm, có được không?”

“Liếm?” Minh Sùng mê man mở to hai mắt, suy nghĩ của hắn có chút trì trệ, nghĩ đã lâu cũng chỉ biết rằng có vật sẽ tiến vào nơi đang ngứa ngáy, vì vậy mà vui vẻ gật đầu, tự nằm xuống trên mặt đấy mở lớn bắp đùi đem ngón tay đẩy hoa huy*t mở rộng cho Huyền Dận nhìn.

Hoa môi đầy đặn bị ngón tay mở ra, lộ ra miệng huyệt bên trong, vách thịt bên trong ướt nhẹp nhiệt tình đóng mở chào đón Huyền Dận, bên trong chảy ra d*m thủy, cúc huyệt không đành lòng để hoa huy*t chiếm thế thượng phong mà chảy ra tràng dịch óng ánh, hấp dẫn kẻ khác tới xâm lấn.

Huyền Dận ngồi xổm trước người Minh Sùng, tay nâng bờ mông rắn chắc của hắn lên, cúi đầu cắn cắn nụ hoa đầy đặn sưng to của hoa huy*t, chóp mũi chôn vào hoa môi ướt át, Huyền Dận hút mạnh, mùi thơm dâm mỹ nhất thời tràn ngập xoang mũi y, chiếc lưỡi mềm mại thăm dò vào trong huyệt ướt át.

“A a…” Mông Minh Sùng co rút nhanh, hoa huy*t kẹp chặt đầu lưỡi Huyền Dận, ở bên trong tuôn ra dòng nước trong.

Huyền Dận rút đầu lưỡi ra liếm láp đáy chậu căng cứng của Minh Sùng.

“A a…. Ưm… A…” Minh Sùng thẳng lưng, nhưng bởi vì hai chân mở lớn bị đè xuống thành ra tư thế đem mông để sát vào Huyền Dận, trong hoa huy*t tràn đầy chất lỏng thuận theo mông Minh Sùng cùng âm vật chảy xuống, tí tách chảy xuống bụng hắn, cỗ chất lỏng phun ra làm ướt nhẹt gương mặt tựa như bạch ngọc của Huyền Dận.

Thật sự quá nhạy cảm, Huyền Dận nhấc ống tay áo lên lau dòng nước óng ánh trên mặt, ôm Minh Sùng lên, để hắn ngồi xuống vách đá, chỉ dẫn Minh Sùng mở hai chân ra quỳ gối trước mặt mình. Y cúi đầu há mồm ngậm vào dương v*t của Minh Sùng.

“A a!” Minh Sùng thẳng người, hai tay chống vách đá, bên trong hoa huy*t chảy xuống d*m thủy.

Huyền Dận nâng mắt nhìn Minh Sùng một cái, sau khí hút liếm dương v*t Minh Sùng mấy lần, côn th*t ngây ngô kia quả nhiên đem tinh dịch tích trữ bắn ra.

Huyền Dận nuốt xuống tinh dịch tanh đắng, mút mút quy đầu đã mềm nhũn xuống sau đó đem người lật lại, ấn mông Minh Sùng lại đem hoa huy*t ướt át đưa lại gần mình.

Không biết có phải vì do động dục hay không, hoa huy*t Minh Sùng như ẩn giấu một dòng suốt cuồn cuộn chảy không ngừng, hai ngày qua chưa từng khô khốc, hiện tại nước cũng tí tách chảy thấm ướt hạ thân hắn.

Huyền Dận tiến lên ngậm lấy hoa môi đầy đặn của Minh Sùng, dù đầu lưỡi thô ráp ma sát, liếm láp một hồi lâu lại chuyển sang bên khác, đầu lưỡi cọ khe hỡ giữa hoa môi, khiến hoa huy*t động tình mà chảy nước ra nhiều hơn.

Huyền Dận đưa tay ra sau Minh Sùng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve miệng cúc huyệt nhăn nheo, đầu ngón tay lạnh lẽo khiến cúc huyệt Minh Sùng co lại một chút, nặn ra vài giọt tràng dịch, đầu ngón tay linh hoạt dựa vào chất lỏng ấy nhẹ nhàng đâm vào cúc huyệt. Động tác trong miệng cũng không dừng lại, đầu lưỡi cứng rắn xâm nhập vào hoa môi, đẩy cánh hoa mỏng manh ra, đầu lưỡi trong miệng huyệt đảo quanh vài vòng, lúc nặng lúc nhẹ đâm vào miệng huyệt, Huyền Dận nghiêng đầu đem môi tiến sâu vào hoa huy*t, chóp mũi cọ âm vật sưng to của hoa môi, mùi dâm mỹ nồng nặc xông vào mũi y, y hít sâu một hơi, đôi môi cắn mút miệng huyệt ướt át.

“A a… Ưm… Thoải mái quá…” Minh Sùng một tay chống vách đá tay còn lại nắm tóc Huyền Dận, đem hạ thể áp về đôi môi kia, hắn hiện tại gần như là ngồi trên mặt Huyền Dận, hoa huy*t chèn ép đôi môi y di chuyển, ồ ồ chảy chất lỏng.

Huyền Dận tiến vào dũng đạo trắng mịn, liếm láp từng tấc bên trong, đầu lưỡi nghiềm áp nơi mẫn cảm, ép ra càng nhiều chất lỏng hơn, đôi môi mềm mại che lấp hoa môi mà mút vào.

“A a —” Ngón tay chôn sâu trong hậu huyệt Minh Sùng thoáng nghiền nát điểm nổi lên, Minh Sùng gào khóc rên rỉ, hoa huy*t co rút kẹp chặt lưỡi y, ngón tay liên tục nghiền nát, đầu lưỡi cong lên đánh vòng bên trong, mũi làm phiền âm vậy sưng to đứng thẳng, đôi môi cũng dùng sức mà mút.
“A a… A a… A —” Minh Sùng thít chặt bụng, khoái cảm tê dại chồng chất, hắn tê dại cả người mà nổi da gà, cuối cùng dũng đạo nóng bỏng kịch liệt co rút, từ sâu bên trong phun ra nhiệt dịch.

Huyền Dận nâng mông Minh Sùng bởi vì cao trào mà nhu nhược cả người lên, há mồm uống lấy chất lỏng ngọt đang tuôn ra trong hoa huy*t, chất lỏng quá nhiều tràn ra làm ướt cằm y, y mút mạnh vào sau đó rút đầu lưỡi ra, lộ ra chất lỏng trong suốt. Huyền Dận liếm đôi môi ướt át, há mồm ngậm lấy hoa hạt đang run rẩy trước mặt, Minh Sùng cơ thể xụi lơ không ngừng co quắp, hoa hạt bởi vì bị Huyền Dận hút cắn mà sưng to như quả nho.

Qua lâu sau, Minh Sùng dường như khôi phục lại chút lý trí, tư duy trì độn của hắn xoay chuyển, thân thể nhấc lên đẩy Huyền Dận đang chôn giữa hai chân ra, tức giận đẩy Huyền Dận lên vách đá, “Ngươi gạt ta, ta không muốn liếm!” Hắn táo bạo xé áo Huyền Dận, xé rách quần trong của Huyền Dận móc cự vật thô to đang ngủ đông của y.

Huyền Dận nhíu mày nhìn Minh Sùng đang nôn nóng lấy tay xoa nắn tính khí mềm nhũn của mình.

Minh Sùng ủy khuất nhìn cự vật xoa nắn thế nào cũng không gượng lên, kẹp chân lui về sau một chút, nằm sấp trên đùi Huyền Dận, há mồm liếm lên quy đầu.

“A!” Huyền Dận rên lên một tiếng, nâng đầu Minh Sùng cách xa quần mình ra, chưa kịp mở miệng đã bị Minh Sùng táo bạo đẩy tay mình ra, gần như là nhào tới, Minh Sùng nằm xuống dưới khố Huyền Dận, như cầm lấy của quý mà nâng lên tính khí phồng lớn của y, đầu lưỡi khát khao từ chỗ đáy chậu nhạy cảm liếm lên quy đầu, mặt mày hớn hở nhìn tính khí hoàn toàn cương to, hắn không quản dùng phương pháp gì mà mút liếm hồi sau sau đó ngồi thẳng di chuyển đầu gối đem hoa huy*t ướt át ngắm ngay quy đầu khổng lồ nóng bỏng kia, hoa huy*t non nớt gần như lập tức ngậm lấy quy đầu nhạy cảm.

“A… A… Nóng quá… Lớn quá…” Minh Sùng ngước đầu đem côn th*t thô to nhát vào trong cơ thể mình, gân xanh dữ tợn từ từ biến mất trong miệng huyệt đỏ tươi xinh đẹp, mới đưa vào phân nửa, quy đầu đã phá nát hàng rào sâu bên trong, Minh Sùng ép cơ thể xuống nhưng vẫn sợ hãi mà nâng lên, từ từ lên xuống để côn th*t ma sát dũng đạo nhạy cảm của mình.

“Ngươi di chuyển… Di chuyển đi…” Động tác bị hạn chế khiến Minh Sùng bất mãn, hắn chỉ cảm thấy bên trong ngứa ngáy, chỉ có thể cầu xin nhìn về Huyền Dận không chịu nhúc nhích.

Huyền Dận nghiêm mặt nhìn Minh Sùng vặn vẹo cưỡi trên người mình, y đã cố gắng nhẫn nại rất lâu, nhưng Minh Sùng lại trêu chọc y như vậy, chút lý trí gần như bị đánh vỡ, huyết sắc gần như che lấp hết màu đen trong mắt, xóa đi chút ôn nhu cuối cùng, y nâng tay nắm chặt phần eo Minh Sùng nhấc lên, không có chút báo trước đem Minh Sùng đè xuống, ở dưới hạ thân cũng phối hợp đỉnh lên, tính khi to dài đâm thẳng vào dũng đạo nóng bỏng kia tới nơi sâu nhất bên trong.

“A a a —-” Minh Sùng khàn giọng khóc gào, hoa huy*t bị ép đạt tới cao trào, dũng đạo non nớt bị tính khí chèn ép, nhanh chóng phun ra chất lỏng tung tóe.

Huyền Dận nghiêng về phía trước đem Minh Sùng áp ngã xuống đất, đem đùi thon dài khiêng trên vai, phần eo nhanh chóng đỉnh vào, gân trên côn th*t cọ sát dũng đạo nhạy cảm, từng sợi tàn nhẫn phá tan từng chỗ sâu nhất bên trong.

“A a… A!… A a!” Còn ở trong dư vị cao trào cơ thể chịu đưng ma sát va chạm, hoa huy*t ngọ nguậy phun nước, niêm dịch nhanh chóng bị ma sát thành từng bọt nhỏ, ở chỗ hai người giao hợp phát ra tiếng ‘Xì xì’, “Không muốn… A a— Quá kích thích… Sâu quá… Ô…” Vành mắt Minh Sùng đỏ lên khẩn cầu Huyền Dận, “Dừng lại… Dừng lại… A a…”

Huyền Dận nhìn nam nhân cao lớn dưới thân vì mình mà mở lớn hai chân, bộ phận giữa hai chân mở lớn tùy ý mình ra vào, hai mắt ướt át đáng thương cầu xin đánh tan sự thanh tỉnh cuối cùng trong mắt Huyền Dận.

hoa huy*t bị sưng nãy giờ bị túi thô ráp đaánh ào, lông cứng thỉnh thoảng cọ xát hoa môi đỏ tươi, hoa hạt sưng to dị thường không bị ma sát mà muốn rách da, quy đầu khổng lồ phá nát miệng tử cung, ở lúc nó không kịp khép lại tàn nhẫn va chạm mở rộng, đỉnh lộng thô lỗ vào nơi mẫn cảm sâu bên trong, từ miệng huyệt đến tử cung đều bị cọ xát mà mất đi độ co dãn, mở lớn thành một lỗ tròn.

Thân thể nhạy cảm của Minh Sùng một lần nữa không bị gián đoạn lên cao trào, trong hoa huy*t không ngừng chảy nước, tính khí trước người vểnh cao cố gắng gượng nhưng lần này tới lần khác đều không bắn được gì, ngay cả nước tiểu cũng không thể bắn ra, cúc huyệt run rẩy chảy ra lượng lớn niêm dịch trắng mịn.

Tư duy của Huyền Dận vẫn lãnh tĩnh. Y thấy nam nhân dưới thân gào khóc rên rỉ, tỉnh táo tự hỏi, huyết sắc đầy trời trong ký ức một khi xuất hiện sẽ không thể thu về, tâm ma nói không sai, y chính là đangn sợ hãi, sợ Minh Sùng lại lần nữa không nói gì rời mình đi.

— Y muốn hắn, y cần hắn, cần người này, muốn hắn chỉ thuộc về mình. Y chỉ là “Hàn Mạch” của hắn, y cũng hy vọng hắn cũng là “Minh Sùng” của mình y, mình không thể rời khỏi hắn, cũng hy vọng hắn không rời bỏ mình. Muốn hắn, muốn làm dấu hắn! Ở trên người hắn làm ra ký hiệu của riêng mình mình!

“Minh Sùng… Sùng Sùng… Ngươi là của ta, có phải không?” Hoa văn giữa chân mày đỏ như máu, Huyền Dận bóp lấy cằm Minh Sùng để hắn nhìn mình.

Minh Sùng mơ hồ nhìn Huyền Dận, ánh trăng lạnh lẽo khiến người phía trên toàn thân đều đen kịt, chỉ có hoa văn cùng hai mắt đỏ ngầu kia cực kỳ rõ ràng. Hắn mơ hồ cười cười, nâng tay sờ lên hai ám lạnh lẽo của Huyền Dận, khẽ gật đầu một cái, “Mạch… Ngươi… Đều là của ngươi…”

“”Minh Sùng, Sùng Sùng, Sùng Sùng của ta…” Màu máu giữa chân mày Huyền Dận biến mất, cùng lúc đó trên ngực Minh Sùng xuất hiện một dấu ấn hoa sen giống như đúc của Huyền Dận, Huyền Dận cúi đầu hôn Minh Sùng, thô lỗ gặm cứn bờ môi sưng tấy của hắn, tính khí hừng hực cấp tốc ma sát vào chỗ nhạy cảm của Minh Sùng, cuối cùng ở chỗ sâu bên trong bắn tinh dịch.

“A a — A… Nóng quá…” Minh Sùng quay đầu tránh bờ môi Huyền Dận đang đuổi theo mình, lưỡi liếm bờ môi, bàn tay vuốt ve bụng nóng hầm hập của mình, mơ hồ nở nụ cười, “Thật thoải mái…”

Huyền Dận đem mặt chôn vào lồng ngực Minh Sùng cọ nhẹ, Minh Sùng phản xạ có điều kiện xoa mái tóc dài mềm mượt của y, cả người hắn ướt đẫm, hoa huy*t vẫn còn trong cao trào mà co rút mút thứ thô to trong cơ thể, khẽ rên rỉ, “Ưm… Ưm… A? A….”

Ngón tay đang vuốt ve mái tóc bỗng dưng nắm chặt, hắn ngước đầu, eo cong thành đường tròn, tính khí bắn xong trong cơ thể không mềm xuống, lại lần nữa bắt đầu run rẩy, tinh dịch nóng hổi dựa theo lực lớn bắn nhanh ra, trầm ổn mạnh mẽ không ngừng cọ xát dũng đạo. Giống như vĩnh viễn không có điểm dừng mà bắn vào Minh Sùng, tính khí thô to chặn lấy hoa huy*t, đem chất lỏng chặn lại tất cả ở trong bụng Minh Sùng, khiến bụng vốn bằng phẳng của hắn từ từ nhô cong lên.

Huyền Dận ngẩng đầu liếm đôi môi ướt át, đem tính khí còn gắng gượng rút ra, hoa huy*t co rút nhanh ngậm lấy cự vật phát ra ‘Ba’, mà tính khí gắng gượng của Huyền Dận rất nhanh liền nhét vào hậu huyệt ẩm ướt của Minh Sùng, miệng huyệt nhăn nheo hoàn toàn bị kéo căng nhu thuận nuốt lấy vật thô to, đem tính khí chôn vào sâu bên trong, Huyền Dận buông lỏng bụng, chất lỏng nóng hổi đánh vào tràng ruột, khiến Minh Sùng không thể thả lỏng eo, Huyền Dận giật giật háng đem tính khí rút ra một chút, chất lỏng nóng bỏng mạnh mẽ giội lên điểm nhạy cảm kia trong hậu huyệt.

“A a a —” Minh Sùng lần thứ hai bị nước mắt làm mắt mơ hồ, lượng lớn nước mắt làm viền mắt đỏ bừng, khoái cảm vượt qua sức chịu đựng của hắn khiến hắn mạnh mẽ co quắp, hoa huy*t không thể hiểu rõ đóng chặt không để chất lỏng trong cơ thể chảy ra một giọt, bụng phồng lên truyền tới cảm giác muốn bài tiết nhưng khoái cảm nơi hậu huyệt không thể gián đoạn khiến hắn không biết nên vui thích hay thống khổ, tính khí trước người vểnh cao run rẩy dữ dội phun ra một bãi nhỏ không biết là tinh dịch hay nước tiểu.

Huyền Dận nắm chặt mông Minh Sùng, nặng nề trừu sáp vài lần, rốt cuộc than nhẹ đem tính khí nhuyễn xuống rút ra. Y nhìn hai miệng nhỏ ướt át dưới thân nam nhân co rút, híp mắt đưa tay vén hoa môi non nớt bên trong tiểu huyệt, đầu ngón tay cắm vào rút ra, chảy ra một cỗ chất lỏng dơ bẩn, đồng thời tay kia đè lên bụng phồng lên của Minh Sùng, chất lỏng đang hòa lẫn bên trong cơ thể Minh Sùng đột ngột từ miệng huyệt trào ra, lực bắn ra nhanh khiến nó như cột nước phun trào, từng luồng bắn ra trên vạt áo Huyền Dận, hậu huyệt cũng thư giãn mở rộng phun chất lỏng trong suốt bên trong.

Minh Sùng cả người run rẩy cảm thụ khoái cảm bài tiết khiến da đầu tê dại, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ vụn vặt. Hạ thân hắn dơ không chịu nổi, dưới hạ thể đỏ bừng cũng đầy chất lỏng tạp nham, hai miệng huyệt mở lớn còn đang phun ra chất lỏng dơ bẩn, đem màu sắc dưới thân hắn nhuộm càng nhiều, chất lỏng vấn đục ở dưới thân hắn tụ lại thành từng vũng nước.

Khóe miệng Huyền Dận cười nhạt, hai con mắt đỏ ngầu hơi híp, đầu lưỡi duỗi ra liếm bờ môi sau đó cúi người đè lên người nam nhân.

Chương 17: Nảy sinh

— Biến thành cây thông lớn đi!

Minh Sùng che mặt núp ở góc xe ngựa, hạ thể sử dụng quá độ mà chua xót đau đớn, cho dù hiện tại quần áo chỉnh tề, hắn vẫn còn cảm thấy như có thứ gì nhét vào hạ thân mình tạo thành hai cái lỗ bên trong.

Khi hắn khôi phục lý trí điều đầu tiên nhìn thấy là mặt Huyền Dận, đẹp như vậy nhưng lại lãnh đạm như thế, vẫn là xuất trần… Thế nhưng tại sao một mỹ nhân xuất trần như vậy lai có một hung khí dữ tợn như thế chứ, hơn nữa hung khí còn cắm vào bên trong hạ thể của hắn?!

Sau đó Minh Sùng nhớ lại tư thế phóng đãng của mình, rồi cái người thần kinh thô da mặt dày bám vào người nam nhân không buông ra là ai kia?!!! Cái người ngậm lấy tính khí nhân là ai hả?!!! Cái người dâm đãng không thể khống chế câu dẫn nam nhân là ai?!!! Cái người bị thao gần chết lại tiếp tục câu dẫn nam nhân là ai?!!! Là ai chứ?!!! Hắn không biết người đó đâu!!!!

Minh Sùng dùng đầu “Cộp cộp” đập vào vách xe ngựa, hận không thể đem mình đâm chết.

— Ách, lại bắt đầu, thực sự quá kịch liệt đi. Tĩnh Liễu ở ngoài xe ngựa vừa đánh xe vừa nhai mứt./

“Sao vậy?” Huyền Dận cản động tác của Minh Sùng lại, xoa lấy cái trán bị đụng đỏ lên của hắn.

Minh Sùng hung ác trừng Huyền Dận, hét lớn một tiếng nhào qua người y tàn bạo nắm chặt hai má Huyền Dận, thở hổn hển nói, “Ngươi! Ngươi ngươi ngươi!”

“?” Hai má bị kéo qua hai bên, Huyền Dận vô tội nhìn.

Minh Sùng nhớ tới mấy ngày nay mình không biết xấu hổ câu dẫn người này, khóe môi hắn kéo căng thả hai má Huyền Dận ra, nhìn thấy da thịt bị ngắt mà đỏ bừng liền sờ sờ thổi thổi, thổi thổi đột nhiên chú ý tới đôi môi đỏ tươi khác lạ của Huyền Dận, dưới hông căng thẳng, cảm giác phía dưới lại bắt đầu đau — mấy ngày liên tục giao hợp khiến phía dưới của hắn trở nên khô khốc, va vào đều đau —- “A a a —” Hắn che mặt ngồi xổm về một góc, tiếp tục dùng đầu “Cộp cộp” đụng vào thành xe.

“Minh Sùng.” Huyền Dận cúi người đặt tay lên trán hắn — động tác cúi người của y khiến Minh Sùng theo phản xạ mà lui về sau hai bước.

“…” Huyền Dận mím môi kéo Minh Sùng ngồi bên cạnh mình, y nhìn bụng Minh Sùng một chút — động dục dừng lại chứng tỏ nơi này đã chôn xuống mầm móng của y rồi đi, tuy rằng Tĩnh Liễu cũng không bắt ra hỉ mạch.

Minh Sùng nhìn theo Huyền Dận xuống hạ thân của mình, chân hắn khép lại, đưa tay nhéo hai má còn hồng hồng của Huyền Dận, “Ngươi nhìn cái gì? Không cho phép nhìn!”

Huyền Dận vẫn như cũ nhìn chằm chằm bụng bằng phẳng của Minh Sùng, “Còn đau không?” Tầm mắt của y cúi thấp, nhìn về nơi giữa hai đùi Minh Sùng, nơi kia bị sử dụng quá độ bây giờ có khả năng không thể khép lại đi.

“Đau chết luôn!” Trán Minh Sùng nổi gân xanh, hắn cắn răng ôm đầu Huyền Dận đập vào — Sau đó liền ôm đầu của mình rên lên. Đây luôn không phải là sở trường của hắn.

“Vừa rồi ta rõ ràng đã tỉnh táo lại tại sao ngươi không dừng lại?!” Minh Sùng xoa trán lên án.

Huyền Dận cúi đầu, nhỏ giọng nói, “Xin lỗi.”

Minh Sùng luôn cảm thấy giả bộ đáng thương là tuyệt chiêu của Huyền Dận, tên này bản thể là hoa mà? Sao hắn lại thấy có lỗ tai cùng đuôi cẩu chứ? — Minh Sùng vẫn cứ cảm thấy sự oan ức xin tha trên khuôn mặt lãnh đạm kia của Huyền Dận, hắn cảm thấy cần phải để Tĩnh Liễu viết đơn thuốc trị bệnh mắt này của mình đi.

Minh Sùng gãi gãi mặt, xoa xoa eo bủn rủn của mình, nói thầm, “Thật là, vì sao mỗi lần đều là thời điểm ý thức ta không rõ ràng thế này…”Huyền Dận giúp Minh Sùng xoe eo, “Lần sau ta…”

“Không có lần sau đâu!” Minh Sùng lẩm bẩm cắt đứt Huyền Dận, lần sau bản thân còn lại tìm đường chết câu dẫn ten mình thì để tự bóp chết mình cho rồi!

Nhìn mặt mày Huyền Dận ủ rủ, Minh Sùng bĩu môi lầm bầm tay đè đầu Huyền Dận, ngẩng đầu hôn lên môi Huyền Dận, cười nói, “Được rồi, sau này đợi ta tỉnh táo rồi làm!”

“Ừm.” Huyền Dận nâng cằm Minh Sùng hôn sâu hơn.

“Khụ khụ!” Tiếng Tĩnh Liễu đột ngột vang lên.

Huyền Dân nhìn Tĩnh Liễu vén màn cửa nhìn vào bên trong, cau mày thu lại lưỡi của mình trong miệng Minh Sùng, y liếm một cái, ngẩng đầu ra hiệu Tĩnh Liễu tiếp tục.

“Tiểu sư thúc, chúng ta đã đến.” Tĩnh Liễu hai mắt nhìn chỗ khác nói.

Chuyến đi lần này của ba người là tìm hang động quan chủ tiền nhiệm trước kia dùng để tĩnh tu, huyệt động này ẩn giấu bên trong dãy núi ở bắc mạc, Huyền Dận mang theo hai người xuyên qua khe đá chật hẹp, đi quanh một hồi, trước mặt ba người liền xuất hiện thạch thất rộng rãi.

“Oa!” Nhìn thạch thất không ít đồ dùng, Minh Sùng cảm khái lên tiếng — Bên trong thạch thất có gian nhà rộng rãi, dùng bình phong chia bố cục trong phòng, bên trong từ nhà bếp đến thư phòng giống nhau không ít, thậm chí còn có một ao hồ, hơn nữa còn có nước chảy, thạch thất cũng không cao ngất ngưởng, bên trong đầm nước còn có thể nhìn thấy chân trời xanh thẩm, ánh mặt trời chiếu lên ao khiến hồ nước xuất hiện sóng nước dao động, rất xinh đẹp.

“Nơi bí mật này, bên ngoài còn có bố trí kết giới cùng trậ pháp, bất kể là người hay quỷ thần cũng rất khó tìm ra.” Huyền Dận.

“Là nơi an thai rất tốt.” Tĩnh Liễu liếc nhìn Minh Sùng.Minh Sùng trừng mắt, “An thai gì? Ai cần an thai?”

“Đương nhiên là ngươi đó.” Tĩnh Liễu rửa ấm nước, để lên bếp nấu nước, “Ngươi bây giờ có thể khôi phục thần trí, nhất định là do mang thai.”

“Sao có khả năng?” Coi như thân thể của mình không giống bình thường, Minh Sùng cũng chưa từng nghĩ tới mình cũng có công năng thai nghén.

“Không phải ngươi bây giờ còn đang dính lấy tiểu sư thúc sao.” Tĩnh Liễu ngáp một cái — mấy ngày nay hắn vì đánh xe mà ngủ không ngon. Hắn nhún nhún vai, “Ngươi không tin ta cũng không thể nói cái gì, mấy ngày nữa chính ngươi sẽ có cảm giác.” Dứt lời hắn tìm nơi sạch sẽ đem chăn đệm ra phơi, lại nghĩ tới cái gì mà nhìn về phía Huyền Dận, ”Tiểu sư thúc, về sau trong vòng trăm ngày không thể làm chuyện hành phòng, dù thế nào cũng không thể làm.”

“…” Minh Sùng nhất thời đỏ cả mặt, hắn hung hăng liếc Huyền Dận một cái.

An an ổn ổn qua một quãng thời gian, Minh Sùng liền hiểu Tĩnh Liễu nói tự mình cảm nhận là chuyện gì. Thể lực của hắn giảm rõ rệt, thường xuyên ngẩn ngơ ngủ thiếp đi, nhìn thây đồ chua ngọt liền muốn ăn — vì thế Huyền Dậ phải đi tới trong trấn xa xôi mua về nhiều mứt chua.

Mà lúc này Minh Sùng đang ngồi ở trên giường sờ ngực của mình.

“Sao vậy?” Huyền Dận vốn đã nằm xuống ngồi dậy hỏi.

“A…” Minh Sùng xoa xoa bộ ngực của mình sau đó đơn giản là đem vạt áo mở lỏng cởi đến bên hông, da thịt màu mật ong cứ như thế bại lộ trong không khí, hắn nhấc chân xoay người ngồi trên giường., “Cơ ngực ta trở nên mềm nhũn!”

Huyền Dận ngẩn người, y về phía lồng ngực trần trụi của Minh Sùng, không biết có phải do ảo giác của mình không, Huyển Dậ cảm thấy bộ ngực rắn chắc của Minh Sùng hình như lớn lên không ít, đường cong mạnh mẽ cũng êm dịu không ít, đầu nhũ màu nâu lại trở nên hồng hào, còn lớn hơn vài vòng, dưới bầu trời đêm lạnh lẽo mà run rẩy.

Minh Sùng nhéo nhéo đầu v* của mình, hắn cảm thấy nó có chút đau, rồi lại có chút ngứa ngáy, khiến hắn không thoải mái lắm.

Huyền Dận nâng tay chạm vào lồng ngực trần trụi của Minh Sùng, thu lại ngón tay — quả thật trở nên mềm nhũn, tuy rằng vẫn căng như trước, thế nhưng so với trước kia mềm mại hơn nhiều.

“A a! Không cần nhu như vậy đâu!” Minh Sùng tức giẫn vỗ bỏ bàn tay đang xoa nắn ngực mình của Huyền Dận.

“Sáng mai, để Tĩnh Liễu lại nhìn một chút đi.” Huyền Dận ôm Minh Sùng nằm xuống, đem Minh Sùng ôm vào trong lòng mình.

Minh Sùng tay sờ lên bụng bằng phẳng có chút căng của mình — nơi này thật sự đã thai nghén rồi sao? — Hắn cảm thấy có chút kinh ngạc, suy nghĩ của hắn lung lay, một hồi nghĩ tới đứa bé giống Huyền Dận khi còn bé như đúc, một hồi lại nhớ tới đóa tuyết liên cô đơn kia, một hồi lại nghĩ đến thái quân cùng đám người không rõ diện mạo. Hắn cảm thấy Huyền Dận ôm mình giật giật cơ thể, chui vào trong lồng ngực mình. Hắn sờ sờ đầu Huyền Dận, nhắm hai mắt lại, cảm thấy đứa nhỏ giống tên này như đúc cũng không tồi đâu.

“Đưa tay ra, ta xem một chút.” Tĩnh Liễu nắm tay Minh Sùng lên, tỉ mỉ cảm nhận.

Minh Sùng thân thể căng cứng nhìn Tĩnh Liễu, nhìn Tĩnh Liễu suy tư một hồi lại nở nụ cười với hắn, “Xác định, chúc mừng, hạt giống đã nảy mầm.”

Chương 18: Rung động

Minh Sùng gần đây rất phiền não.

Bởi vì hắn thật sự buồn chán quá đi!

Tĩnh Liễu sáng sớm ra ngoài đi tới trấn mua đồ, Minh Sùng nằm trên giường nửa ngày nhìn Huyền Dận đang trầm tư ngồi bên cạnh mình, tay hắn vẫy vẫy trước mặt Huyền Dận, nặn nặn mặt y nhưng Huyền Dận vẫn như trước ngồi xếp bằng không chịu nhúc nhích, hắn nhếch miệng cười rón rén bò xuống giường, mũi chân mới đăt xuống đất đã chạy nhanh tới ôn tuyền cởi sạch y phục chuẩn bị nhảy vào trong, hắn đã sớm nghĩ muốn bơi lội và vân vân — sau đó hắn vẫn giữ tư thế đưa tay nhảy xuống nhưng eo lại bị người ôm lấy.

“!” Trên gáy Minh Sùng nổi gân xanh trên trán, “Ta chỉ đi ngâm mình thôi!”

“Không được.” Huyền Dận mặt lạnh kéo Minh Sùng về phòng ngủ, lấy bộ y phục mới nghiêm túc mặc cho Minh Sùng sau đó nhét hắn vào trong ổ chăn — điều thứ sáu trong sổ ghi chép dựng phu phải chú ý, trong lúc mang thai không thể bị cảm lạnh.

“Ta muốn ra ngoài chơi! Ra ngoài chơi!” Minh Sùng ôm chăn chơi xấu lăn lộn trên giường.

Ban người bọn họ ở trong thạch thất không có đồ gì có thể giải trí, đối với Minh Sùng luôn hoạt bát là một loại cực hình phải chịu, hắn cảm thấy mình gần móc meo rồi!

Huyền Dận cũng không muốn nghĩ nhiều, y bò lên giường ôm chặt Minh Sùng hạn chế hoạt động của hắn — điều thứ tư trong sổ ghi chép dựng phu phải chú ý, cấm kỵ động tác diện rộng, eo chịu lực — Huyền Dận rất nghiêm túc đem những điều Tĩnh Liễu ghi ra chú ý.

“Ta cảm thấy mình không khác gì phế nhân.” Minh Sùng bĩu môi thì thầm, “Ta cả thấy cơ thể hoàn mỹ của mình đang suy thoái, ta nghe tụi nó gào khóc, a, trái tim ta rất đau đó.”

Huyền Dận thở dài y sờ sờ đầu tóc ngắn thô cứng của Minh Sùng, “Ngươi hôm nay phải ngoan ngoãn đợi, ngày mai ta sẽ dẫn ngươi đi tới trấn gần đây một vòng, tuy nhiên chỉ có lần này, sau ngày mai ngươi phải ngoan ngoãn ở lại.” Đem khí tức hai người tạm thời giấu đi y vẫn làm được.

“Thật sao?” Hai mắt Minh Sùng sáng ngời vươn người đặt Huyền Dậ dưới thân, hắn cười hì hì cúi đầu hôn Huyền Dận một cái, “Yêu ngươi chết đi được! Phải đi tới trấm mua chút đồ chơi về, còn có kẹo hồ lô, bánh bao nhân thịt không biết có không nữa, còn có…”

“Hử?” Huyền Dận hừ nhạ cắt đứt suy nghĩ linh tinh của Minh Sùng.

“Ờ!” Minh Sùng im lặng ngoan ngoãn nằm xuống.

Chậc, hình như có gì sai sai? Trước đây rõ ràng là chỉ có hắn hừ Huyền Dận sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà!

Trời gần sáng, Minh Sùng đã hưng phấn kéo Huyền Dận cùng Tĩnh Liễu, sau khi đánh răng rửa mặt xong, ba người liền lên đường đi vào trấn nhỏ.

Lúc này là thời gian chợ sáng, chợ trên trấn rộn ràng đầy người buôn bán.

“Đậu phụ đậu phụ! Ta muốn ăn đậu phụ!” Minh Sùng hưng phấn kéo hai người đi tới gọi ba bát đậu phụ.

Nhìn Minh Sùng ăn không còn hình tượng gì, Huyền Đận lấy cái khăn trong ống tay áo ra lau miệng cho hắn.

“Tên ăn mày này sao lại đến đây nữa?” Cửa tiệm truyền tới tiếng huyên náo khiến thực khách chú ý.Minh Sùng tò mò ngẩng đầu lau miệng đi tới cạnh cửa. Chỉ thấy một tiểu hài tử quần áo rách rưới cả người bẩn thỉu ngồi xổm bên đường, trước người nó còn có một người được dùng chăn mỏng qua loa che lấy. Một đại hán cơ thể cường trán giơ dao mổ lợn la hét : “Ngươi mỗi ngày đều ngồi gần sạp của ta mùi hôi thế kia còn ai đến mua thịt nữa! Cút mau!”

Đứa bé kia mím môi không nói lời nào. Thấy nó quật cường không chịu rời khỏi, đồ tể (1) nhâc chân đạp thân thể nó, “Bảo ngươi cút có nghe không? Ngươi điếc sao?” Nói xong đá một cái lên trên chăn mỏng, “Mang theo vật bẩn thỉu này cút mau!”

Người đi đường hô lớn, dưới chăn mỏng một thân thể lăn ra, kia là bé gái không chênh lệch bao nhiêu với đứa nhỏ, sắc mặt đã cứng ngắt xám xịt.

“Ông sao có thể làm như thế!” Tiểu hài tử chịu đựng nước mắt vồ tới ôm lấy thi thể nữ hài.

“Nếu cảm thấy thi thể này không tốt, ta có thể cắt giúp ngươi.” Đồ tể cười lạnh giơ tay lên muốn dùng đao chém xuống.

“Này!” Minh Sùng không vừa mắt tiến lên nắm cổ tay đồ tể, “Ngươi có thấy mình quá đáng không?”

Đồ tể trừng nam nhân cao lớn đột nhiên xuất hiện này, dùng sức giãy dụa cổ tay đang bị giữ lại phát hiện không thể cử động.

“Quản việc không đâu!” Bị nam nhân hình thể không bằng mình dễ dàng khống chế khiến đồ tể xấu hổ kêu lên, gã nhâc chân muốn đạp vào bụng Minh Sùng, lại phát hiện thân thể trong nháy mắt không thể động đậy.

Minh Sùng nắm lấy chân nhấc lên của gã đạp một cái, bẻ gãy cánh tay của gã khiến gã bị đau thả đao qua bả vai.

Minh Sùng nhìn đồ tể bi đau lăn lộn trên mặt đất hừ lạnh một tiếng.
“Không sao chứ?” Huyền Dận sờ sờ vuốt ve bụng Minh Sùng, vừa nãy ra ngoài thấy đồ tể nhấc chân khiến y bị hù dọa.

“Sao có thể có chuyện chứ?” Minh Sùng cười hì hì vỗ mặt Huyền Dận, lại thấy trong mắt Huyền Dận thoáng hiện lên huyết sắc, “A?” Minh Sùng ngẩn người, lắc lắc đầu nhìn kỹ Huyền Dận một chút — hai con mắt đen như mực, trong vắt mà sâu sắc — hắn cào tóc, đại khái là nhìn nhầm đi, hắn lấy túi tiền của Huyền Dận ra đi về phía đứa nhỏ đang run rẩy cả người.

“Khà! Tiểu tử!” Minh Sùng ngồi xổm nhìn tiểu hài tử bẩn thỉu, đưa túi tiền ra, “An táng nàng cho tốt đi.”

Tiểu hài tử ngẩn người, nhìn namn nhân cao to tuấn lãng trước mặt, lúng túng nửa ngày mới lên tiếng, “Ta… Ta chỉ muốn mua quan tài… Không cần nhiều bạc như vậy.”

Minh Sùng cười cười, cũng không ngại bẩn đưa tay sờ sờ mái tóc rối bời của tiểu hài tử, “Tiền còn lại ngươi đi mua một bộ y phục sạch, ăn chút gì đó.”

Đôi mắt của đứa nhỏ đỏ lên, nước mắt vẫn luôn kìm nén chảy xuống, nó lắc đầu một cái, “Ta… Ta chỉ muốn tiền mua quan tài…” Suy nghĩ hồi lâu như đang cố lấy dũng khí, nó nhìn Minh Sùng, “Ân nhân! Để con đi cùng người đi! Nấu cơm quét dọn con đều có thể làm! Con… Khí lực của con rất lớn! Còn có thể giúp người khôn đồ đốn củi! Để con đi cùng người đi!… Nha nha nha… Con không còn nơi nào để đi nữa…”

Minh Sùng ngẩn cả người, nhìn đứa nhỏ khóc đến nổi mặt đầy nước, hắn ngẩng đầu nhìn Huyền Dận, thấy Huyền Dận không có cau mày tức giận liền quay đầu về nhìn tiểu hài tử, hắn cười ha ha nói, “Có thể, vậy ngươi đi cùng ta đi!”

Ba người liền bồi tiểu hài tử đi mua một cái quan tài cùng làm lễ tang đơn giản, Tĩnh Liễu đem đứa nhỏ đi tắm thay y phục, Minh Sùng thì kéo Huyền Dận tiếp tục đi dạo chợ.

“Lần sau đừng lỗ mãng như thế nữa.” Huyền Dận lòng ôm bình ô mai, nhìn Minh Sùng đang vui vẻ gặm kẹo bên cạnh, nghiêm túc nói.

“Ta nếu không tiến lên người kia sẽ muốn chặt thi thể đó!” Minh Sùng vừa gặm kẹo hồ lô vừa mơ hồ nói, “Tuy rằng người chết sẽ không có lưu luyến với dương thế, thế nhưng như thế đối với người chết là đại bất kính, sẽ đưa tới trả thù. Hơn nữa đứa nhỏ kia cũng quá đáng thương.”

“Ta sẽ lo lắng.” Huyền Dận cúi mặt, “Nếu ngươi bị thương, ta…”

Minh Sùng liếm liếm kẹo hồ lô trong miệng, nhìn Huyền Dận cúi đầu, chậc, người nào sao có thể nói lời đáng yêu như thế chứ? Hắn nhìn chung quanh không thấy ai chú ý tới nơi này, thật nhanh hôn lên gương mặt mịn màng của Huyền Dận một cái, “Ta không có việc gì đâu! Đừng lo! Ta không phải kẻ yếu đuối, ta sẽ tự bảo vệ tốt bản thân!”

Huyền Dận bị hôn sợ hết hồn, y sờ sờ lên gò má nhìn về phía Minh Sùng.

Cho dù ánh nắng mặt trời cũng không giấu đi được nụ cười cong cong xán lạn kia của nam nhân.

— mày kiếm mắt sao, khí vũ hiên ngang, đất là sở hữu của y, của một mình y, muốn cùng người này tiếp tục sóng vai tiếp tục bước, theo ánh mặt trời mà đi đến khi đầu đầy tóc bạc. Y là thần, hắn là ma, sinh mệnh hai người vĩnh viễn đều không có điểm dừng, có thể tiếp tục còn nhau tiến bước, lâu như trời đất, biển cạn đá mòn.

======================

(1) : đồ tể; tên đồ tể; người làm nghề sát sinh (ví với kẻ giết hại nhân dân), kẻ giết loài vật bán gọi là đồ tể

Chương 19: Động tình

“Sư phụ, người ngồi xổm ở đây làm gì? A? Quan chủ đang làm gì đó?” Đứa nhỏ ba ngày trước được nhặt về tò mò hai người đang ngồi xổm phía sau tấm bình phong, Huyền Dận thò đầu lấy cành cây chọt chọt vật tròn vo trong đống lửa – ba người sau khi hỏi mới biết đứa trẻ này không có tên, trước đây đều gọi là “Cẩu tử”, cho nên Minh Sùng đặt cho nó cái tên khác, Tĩnh Liễu thấy nó ở phương diện y dược có thiên phú nên nhận làm học trò.

Đứa trẻ này sau khi được tắm rửa sạch sẽ mới phát hiện nó chỉ mới năm, sáu tuối, dáng vẻ khỏe mạnh kháu khỉnh cùng dễ nhìn, ở cùng bọn họ mấy ngày đã trở nên mập hơn một chút.

“Y đang làm bữa sáng cho chủ nhân của ngươi, ta phải trông coi phòng chuyện ngoài ý muốn.” Tĩnh Liễu sờ cái cằm trơn láng của mình, “Minh Lộ à, con phải cố gắng học tập quan chủ, đây mới là nam nhân tốt đó, sau này con cưới vợ cũng phải đối xử với nàng tốt như thế.”

Minh Lộ chớp đôi mắt to tròn, như hiểu như không gật đầu, thì ra quan chủ là nam nhân tốt như thế, “Con sau này cũng sẽ nướng khoai cho nương tử nha!”

“A? Thơm quá, đang cầm gì thế?” Giọng nói mơ hồ của Minh Sùng truyền tới từ phía sau, hắn ngáp một cái đi tới phòng bếp.

Nghe thấy giọng nói kia Huyền Dận ném cành cây nhỏ đi, “Ngươi thức dậy làm gì? Còn chút nữa, ráng ngủ tí nữa đi.” Nói xong ôm lấy Minh Sùng cẩn thận đưa hắn về phòng.

“A? Ta ngủ đủ rồi mà, ai, ngươi buông tay, ta không muốn ngủ nữa!” Giọng hai người dần dần xa đi.

Minh Lộ ngây thơ nhìn hai người, “Sư phụ, chủ nhân có phải không thoải mái chăng?” Nó gần đây thấy Minh Sùng thường hay nôn mửa, có vẻ rất cực khổ.

“Ừm… Đúng đấy, cho nên con càng phải cố gắng theo ta học y thuật, chăm sóc tốt chủ nhân của mình, còn có, ngươi không được tới gần phòng ngủ của quan chủ cùng chủ nhân của con có biết không?” Tĩnh Liễu đứng lên xoay người lại kéo Minh Lộ đi kiếm thảo dược — nơi này do linh khí dồi dào mà ngoài thạch thất có nhiều thảo dược sinh trưởng.

Huyền Dận trở lại nhà bếp đem củ khoai nướng xong lấy ra, tỉ mỉ đem phần cháy đen lột hết đi sau đó bỏ vào trong đĩa nhỏ rắc tí muối đảo lên, rót một chén mật ong đem mâm thức ăn về phòng ngủ.

Minh Sùng ở trên giường buồn chán đâm đâm bụng mình, đã hơn hai tháng, bụng của hắn vẫn bằng phẳng rắn chắc không cảm nhận được sinh mệnh gì bên trong — nếu như không phải gần đây hay nôn mửa.

“Minh Sùng, lại đây uống nước.” Huyền Dận đem mâm đồ ăn để xuống, bưng chén nước đưa tới cho Minh Sùng.

Minh Sùng ăn phóng khoáng bưng cái đĩa cúi đầu hùng hục bới, y phục cũng không được buột chặt mà thả lỏng, vạt áo mở lớn nhìn thấy hai hạt đậu đỏ như ẩn như hiện bên trong.

Dù Minh Sùng thần kinh cứng cáp ra sao cũng cảm nhận được tầm mắt như lửa đốt, hắn nuốt một củ khoai xong ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy Huyền Dận đang nhìn chằm chằm lồng ngực mình, hắn sờ sờ đầu v* có chút ngứa nhếch miệng cười với Huyền Dận, “Ngươi cả ngày nhìn chằm chằm ngực của ta hoài… Sao nào? Muốn uống sữa sao?”

Mặt Huyền Dận đỏ lên, tay thả lỏng rồi nắm lại để lên chóp mũi nghiêng đầu sang chỗ khác.

Minh Sùng cười khà khà, tay hắn kéo Huyền Dận qua ôm y vào lòng mình, kéo vạt áo để lộ đầu v* đứng thẳng ác ý cọ cọ lên đôi môi khô khốc của Huyền Dận, “Có muốn thử xem coi có hút ra sữa không?”
Hầu kết chuyển động một chút, hơi thở Huyền Dận nóng rực lên, “Tĩnh Liễu nói sau khi sinh hài tử… Mới, ra sữa.”

Đôi môi khép mỡ cọ lấy đầu v* Minh Sùng khiến hắn ưỡn ngực lên, đầu v* khéo léo phồng lên bị Huyền Dận ngậm hoàn toàn vào miệng, y mở to hai mắt, đầu lưỡi run rẩy không thể khống chế liếm lên.

“A a!” Minh Sùng hoảng sợ khiến Huyền Dận bừng tỉnh, y đẩy Minh Sùng ra, cứng đờ không liếc nhìn tới hai hạt đậu đỏ kia, “Không được, còn hai ngày nữa mới đủ ba tháng.” Huyền Dận hít sâu một hơi, thu dọn mâm thức ăn nói thầm nhẫn nhịn đi ra ngoài.

Hứng thú quá. Minh Sùng bị đẩy nằm ngửa trên giường ha ha cười vài tiếng, sau khi cười xong buồn bực đưa tay kẹp vào giữa hai đùi sờ sờ — tay ướt rồi — hình như mình gần đây càng thêm khao khát.

“A —” Minh Sùng rút tay ra la lớn.

Cứ như vậy bình thản qua thêm một tháng, Minh Sùng đang cùng Tĩnh Liễu xác định lại lần nữa, ban đêm gió lớn mây đen, hắn hét lớn bổ nhào về phía Huyền Dận đang ngồi trên giường.

Huyền Dận bị tấn công kinh ngạc đỡ lấy Minh Sùng đang trên mình.

“Ta không nhịn nổi nữa!” Minh Sùng rống lên bắt đầu giật cởi y phục Huyền Dận, hắn đè thấp người đem đầu v* ngứa ngáy đâm vào môi y, “Mau giúp ta liếm đi, ngứa chết rồi!”

Huyền Dận trừng mắt bị ép ngậm lấy đầu v* mềm mại, chưa kịp phản ứng lại hai tay đã bị Minh Sùng đặt lên bờ mông tròn trịt căng mịn.
Đây là lần đầu tiên Minh Sùng tỉnh táo đối mặt với tình dục, nhưng điều đó càng khiến Huyền Dận khát khao hơn xưa, dưới hông y bị ma sát từ từ ngạnh lớn đâm vào bụng lớn bốn tháng của Minh Sùng. Huyền Dận hít sâu lật mình đem Minh Sùng đặt dưới thân, cẩn thận tránh đi cái bụng đang nhô lên.

Minh Sùng cười híp mắt nhìn Huyền Dận, hắn liếm đôi môi hồng hào cong một chân quấy rầy thứ đang hừng hực trong quần Huyền Dận, vạt áo bởi vì động tác mà lướt xuống bên hông, hai đùi mở lớn lộ ra hoa huy*t đang phấn khởi, nơi kia bị thấm ướt lộ ra màu da, vạt áo trên người mở lớn, lộ ra hai đầu nhũ vểnh cao.

Huyền Dận rên lên duỗi tay cầm lấy bàn chân đang làm phiền phía dưới của mình đè thẳng nó trên giường, y chen một tay vào dưới thân Minh Sùng, ngón tay thon dài đẩy bờ mông Minh Sùng ra, vốn hậu huyệt đang trống không khép mở nhiệt tình ngậm lấy ngón tay lạnh lẽo của Huyền Dận.

Tay Minh Sùng đè đầu Huyền Dận xuống, ưỡn ngực ra hiệu cho Huyền Dận, giọng trầm thấp đầy mê hoặc, “Nhanh, liếm lên đi, ngươi không muốn thử chút sao? Nói không chừng sẽ chảy sữa đó?”

Huyền Dận nhếch môi vùi đầu ngậm lấy đầu nhũ hồng hào hưởng thụ sự mê hoặc của Minh Sùng đã lâu không thấy, đôi môi mềm mại hôn nhẹ đầu v* nhạy cảm, lúc Minh Sùng không vừa lòng mà đè gáy y, Huyền Dận mở miệng dù đầu lưỡi thô ráp ma sát lên đầu nhũ ngày càng sưng to của Minh Sùng.

Minh Sùng thở gấp nằm sấp để nam nhân liếm ngực mình, hắn liếm môi kéo tay Huyền Dận đặt lên bên đầu nhũ đang bị lạnh nhạt, “Bên này cũng muốn.”

Kích thích không đủ thỏa mãn hắn, Minh Sùng cau mày tay xoa hạ thân đẩy Huyền Dận ra, thay đổi tư thế ưỡn người âu yếm dương v*t vểnh cao của Huyền Dận.

Minh Sùng nuốt nước bọt, nhẹ nhàng kéo quần trong của Huyền Dận ra, cự vật dữ tợn liền nhảy ra ngoài, hắn ngây người ra, đây là lần đầu tiên tỉnh táo mà đối đầu trực diện với hung khí của Huyền Dận, hắn nghĩ vật này đã tiến vào thân thể mình không ít hơn một lần, đột nhiên cảm thấy bản thân thật có tiềm lực, hắn nắm lấy vật nóng của Huyền Dận, lè lưỡi liếm lên chất lỏng óng ánh đang chảy ra, cảm thấy mùi tanh nồng này cũng không khó tiếp thu sau đó liền há mồm ngậm vào quy đầu khổng lồ, hắn ác ý dùng lưỡi ma sát quy đầu, hai tay cũng xoa bóp túi tinh, hài lòng nghe thấy tiếng rên của Huyền Dận, tâm tình vui sướng tiếp tục đùa giỡn tính khí trong miệng.

“A a!” Hạ thân truyền tới khoái cảm như điện giật khiến Minh Sùng mở miệng kêu lên ầm ỉ.

Huyền Dận mút tính khí Minh Sùng cùng lúc làm bung hoa môi đang đóng chặt, đầu ngón tay trêu chọc nhào nặn phần ruột bên trong, đầu ngón tay đồng thời trừu sáp vào bên trong, tay kia cũng không an phận đẩy bờ môi mềm mại của Minh Sùng ra đem đầu ngón tay thâm nhập vào trong dũng đạo.

Kích thích khắp nơi khiến Minh Sùng chỉ có thể ầm ỉ kêu to, tính khí Huyền Dận lại thừa dịp hắn há mồm mà tiến sâu hơn vào khoang miệng ấm áp.

“A a… Ưm…” Mùi nồng lấp đầy khoang miệng Minh Sùng, chóp mũi bị lông mau dày thô đâm che lấy, thở vào đều là mùi của Huyền Dận, tính khí thô to thỉnh thoảng đâm vào trong cổ họng, kích thích khiến cổ họng trở nên càng chật hẹp. Hậu huyệt nhạy cảm của Minh Sùng bị ngón tay xâm nhập mài mò, âm vật vốn mềm mại bị đừa giỡn sưng to lên, bị ngón tay ma sát bên trong mà không ngừng chảy chất lỏng, bụng dưới Minh Sùng co rút nhanh, phần eo run rẩy, hắn chảy nước mắt nâng eo, trong miệng mơ hồ khóc, chất lỏng bắn tung tóe, hoa huy*t phun ra một đống chất lỏng trắng sệch.

Huyền Dận rút ngón tay trong cơ thể Minh Sùng ra, nuốt vào chất lỏng tanh đắng trong miệng nhổ ra dương v*t đã nhũn xuống của Minh Sùng, y sau vài lần di chuyển liền rút tính khí của mình ra, tính khí lúc rời ra ướt nhẹp vẽ một đường dâm mĩ trên ngực Minh Sùng, lửa nóng trong lúc lơ đãng ma sát đầu v* sưng tấy khiến Minh Sùng vì nhạy cảm mà rên rỉ.

Huyền Dận cúi người nhìn thân thể ửng hồng run rẩy của hắn, tay vuốt ve đôi môi đỏ mọng, hai ngón tay đâm vào khoang miệng ấm áp của Minh Sùng đùa giỡn với lưỡi đỏ run rẩy.

Gợi cảm quá… Minh Sùng chấp nhận Huyền Dận thân mật hôn lấy, nhìn người trên thân có biểu tình khác ngày thường mơ màng nghĩ —- Thì ra Huyền Dận cũng có lúc lộ ra vẻ mặt như thế này a…

Chương 20: Đêm nóng bỏng

“A… A…”

Bên trong thạch thất quanh quẩn tiếng rên rỉ khàn khàn mê người.

May mắn Tĩnh Liễu sớm đã mang theo Minh Lộ vào trấn — Huyền Dận nghĩ như thế tỉnh táo giữ nguyên động tác nhẹ nhàng để tính khí đỏ đậm của mình từ từ trừu sáp trong hậu huyệt người dưới thân.

“Ưm…” Tứ chi Minh Sùng chống trên giường làm tư thế nằm úp sấp, miệng huyệt nhăn nheo đỏ tươi phía sau bị tính khí thô to kéo căng, trướng đến nổi miệng huyệt ẩm ướt theo động tác của Huyền Dận mà phun ra nuốt vào thứ dữ tợn, thịt mềm đỏ tươi bên trong theo động tác ma sát thỉnh thoảng bị lôi ra, tràng dịch óng ánh thuận theo cự vật chảy xuống.

Động tác chậm cháp khiến hậu huyệt Minh Sùng ngứa ngáy khó nhịn, hắn bất mãn xoay tay vỗ eo Huyền Dận, “Ngươi nhanh lên tí!” Miệng huyệt nộn hồng nhiệt tình co lại, dũng đạo nhiệt tình chèn ép trụ cột.

“Ha…” Bụng dưới Huyền Dận căng thẳng, gần như không kiểm soát được muốn dùng sức, tính khí đỏ tươi bị rút ra, quy đầu khổng lồ dính với miệng huyệt bằng sợi chỉ bạc, lỗ nhỏ chảy ra chút dịch trắng, từ trong huyệt chảy ra lượng lớn hỗn hợp “Tí tách” nhỏ xuống giường, đem sàng đan nhạt màu dần trở nên tối hơn.

“Ngươi làm gì đó?” Minh Sùng không kiên nhẫn nổi lắc mông, cúc huyệt bất mãn mà khép mở, rụt lại ép chất lỏng óng ánh chảy ra.

Đợi một hồi cũng không thấy người phía sau di chuyển, Minh Sùng nhếch miệng tự lực cánh sinh, tay hắn sờ soạng nắm lấy tính khí của Huyền Dận, đưa mông về phía sau, cúc huyệt khát khao được người xâm lấm mà phấn khởi, Minh Sùng thả lỏng hậu huyệt để tạo thành lỗ nhỏ, tay cầm lấy thứ thô to để giữa hai mông trượt vào trong, tay còn lại banh mông để miệng huyệt đỏ tươi xinh đẹp mở lớn cắn lấy quy đầu, nỗ lực nuốt tính khí thô to vào.

Huyền Dận cúi xuống rũ mắt quan sát động tác của Minh Sùng, con ngươi càng trầm hơn, y động thân một chút sau đó đem tính khí dùng lực nhét vào.

“A! A…” Minh Sùng đột ngột bị cắm vào khiến vai trượt lên trước một đoạn, khuôn mặt đầy mồ hôi chôn vào sàng đan.

Huyền Dận rên lên từ từ trừu sáp, động tác tuy chậm nhưng tiến vào rất sâu, thân cán cường tráng nhét đầy dũng đạo, bên ngoài dính sát vào tràng ruột non mềm, gân thô ráp không ngừng ma sát điểm nhạy cảm, hậu huyệt không không chế được run lên, điểm nhạy cả bị ma sát khiến dũng đạo co giật. Tính khí không ngừng bị hút khiến Huyền Dận cảm nhận được khoái cảm mà động tác tăng nhanh, y thở gấp xoa bờ mông đầy đặn của Minh Sùng, tính khí trong miệng huyệt ra vào làm văng ra những bọt nước nhỏ.

“A a… A a… Thoải mái… Quá…” Minh Sùng ưỡn thắt lưng đưa mông về phía sau, miệng huyệt bị cắm vào nhu thuậ phun ra nuốt vào tính khí dữ tợn trướng lớn, thịt mềm bên trong từ kẽ hỡ mà lồi ra tạo thành những bọt nước, chất lỏng trong suốt từ miệng huyệt chảy xuống, làm hoa huy*t trở nên ẩm ướt, chất lỏng óng ánh trượt vào miệng hoa huy*t, nhưng từ đó cũng có nhiều chất lỏng chảy ra tạo thành mũi nhọn chảy ướt sàng đan, bộ phận dương v*t ngây ngô còn thừa lại nửa ưởn lên theo phần thaan chảy xuống giường, Minh Sùng chống đỡ người, liếm môi quay đầu lại nhìn Huyền Dận, miệng huyệt khép chặt cắn lấy tính khí chôn trong cơ thể mình, “Ưm a… Lại dùng lực… Chút… A a a!”

Huyền Dận bị tư thế dâm đãng của Minh Sùng kích thích, y nhắm hai mắt lại, tay nâng cằm Minh Sùng, tay còn lại xẹt qua bụng dưới bóng loáng của hắn, đầu tiên là nặn nặn dương v*t mềm mại phía trước, sờ sờ độ cong rõ ràng của bụng hắn, đầu ngón tay ở đầu rốn vẽ vòng tròn rồi trượt lên đầu v* đang sưng vù vểnh cao.

“A… A… Ưm…” Minh Sùng bị nâng cằm mà ngước đầu, hầu kết nhạy cảm bị vết chai mỏng ở bàn tay như có như không quấy rầy, một bên đầu nhũ bị ngón tay thô ráp xoa nắn gãi gãi, bên trong hậu huyệt điểm nhạy cảm cũng bị quy đầu đụng trúng, “Ha a… A a… Nơi đó… Quá… Kỳ quái quá…” Đầu lưỡi đưa ra liếm môi, nước bọt phân bố quá nhiều mà từ khóe miệng hắn chảy xuống tay Huyền Dận, điểm nhạy cảm không ngừng bị va chạm kịch liệt khiến Minh Sùng đỏ cả mắt, hậu huyệt từ từ đau xót, miệng huyệt kịch liệt co rút lại.

“Thoải mái sao?” Huyền Dận nằm nhoài trên lưng Minh Sùng, xoay đầu hắn qua đụng tới bờ môi kia, hạ thân kéo dài nghiền nát nơi đang bủn rủn của hắn, “Thoải mái không? Hử?”

Minh Sùng bị khống chế ép nâng mặt lên mà chảy nước mắt, giọng nói vốn khàn khàn còn mang theo tiếng khóc run rẩy, “A… Ưm… Đừng chậm… Thoải mái… Nữa… A…”

Huyền Dận thẳng eo, rút tính khí ra nhìn cúc huyệt mở miệng chảy nước, y cong khóe miệng, tay nắm chuẩn vào hoa hạt ở hoa môi, ngón tay thô ráp xoa nắn.

“A a! Ô… Nơi đó… Không được…” Minh Sùng muốn kẹp chặt hai chân đang mở lớn lại bị Huyền Dận dùng chân giữ lại, hoa huy*t bất lực mà mở ra để ngón tay nhào nặn hoa hạt đang bị sưng to. “Ô ô… Ngừng tay… A a đau… Muốn… Muốn tiểu a a… A —”

Đi theo tiếng hét gào khàn khàn của hắn là hoa huy*t ẩm ướt ngọ nguật, chất lỏng sền sệt đi theo chất lỏng trong suốt trào ra, dương v*t trước người cũng gắng gượng từ miệng chảy ra niêm dịch, hậu huyệt cũng co rút lại phun ra một luồng chất lỏng trong suốt. Hạ thân bị khoái cảm đè ép khiến Huyền Dận rên khẽ sau đó phun tinh dịch vào bên trong.“A a!” Minh Sùng bị nóng mà co mông lại, dương v*t trước người cùng hoa huy*t phun ra chút ít niêm dịch.

“Hô…” Minh Sùng bị buông ra mà cả người xụi lơ, nằm nghiêng trên sàng đang ướt bẩn, hắn híp mắt nhìn Huyền Dận còn đang quỳ ở chỗ củ, tính khí trượt ra khỏi miệng huyệt còn gắng gượng, trên nó dính đầy dâm dịch, từ quy đầu chảy xuống nửa người dưới của Minh Sùng, tay Minh Sùng móc một chút dịch trắng nhơ bẩn ở đó bỏ vào miệng liếm, hắn nheo mắt lại, cả người bủn rủn nằm trước người Huyền Dận, hai tay thô ráp chuyển tới, đầu ngón tay xẹt qua hậu huyệt đi tới hoa huy*t hồng nộn, ngón tay dùng sức vén bên trong ra nói với Huyền Dận, “Còn có nơi này… Cũng muốn.”

Huyền Dận nhìn cái bụng phồng lên một chút, lại nhìn ngón tay giữa hoa môi co rúm, che mặt thuận theo ý Minh Sùng lần nữa đem cự vật đưa vào bên trong.

“A… Lớn quá… Nóng quá…” Minh Sùng buông tay đang đỡ bụng ra, khuỷu tay chống lên trán, mở mắt nhìn phong cảnh dưới hông mình, kề cái bụng cao là dương v*t cùng hai cánh hoa đang sưng lên, cự vật thô to đỏ tươi biến mất trong nơi đang sưng lên ấy. Minh Sùng đung đưa mông, hoa huy*t so với hậu huyệt càng mềm mại nhiệt tình đón lấy tính khí quá quen thuộc, Minh Sùng vểnh cao mông, thân thể di chuyển về trước, hoa huy*t nộn hồng mở lớn ý đồ đem tính khí nuốt vào càng sâu, “Ưm a… Cứng quá… Nóng nóng… Thật thoải mái… Sâu hơn một chút… A…”

Huyền Dận tiến vào trong hoa huy*t Minh Sùng càng thêm cẩn thận, hắn dè dặt xâm nhập vào dũng đạo trơn trợt nhiệt tình, cảm giác quy đầu đụng trúng thứ gì đó khiến Minh Sùng co giật eo mà rút ra một chút.

“A a…” Vừa nãy bị đụng vào khiến Minh Sùng run eo, hoa huy*t phát ra tiếng “Phốc phốc” của chất lỏng văng tung tóe, tiếng nước dâm mỹ kích thích lý trí Huyền Dận, thời gian nhập ma càng xoay chuyển, y kiềm chế lực đạo, mọi cử động của Minh Sùng đều dễ dàng gợi lên tình dục của y.

Huyền Dận cúi đầu che đi màu máu đang đổi thay trong mắt, đè nén dục vọng muốn dùng hết sức khiến người dưới thân rên rỉ gào khóc xin tha, từ từ trừu sáp, vì muốn dời đi sự chú ý của hắn mà nhào nặn hoa môi sưng to cùng dương v*t đang vểnh cao của Minh Sùng.

“A a… Không cần như vậy… Làm…” Sống lưng Minh Sùng tạo thành đường cong, vai rộng thả lỏng, xương vai không ngừng khép lại, hạ thân truyền đến cảm giác khác biệt, âm vật cùng linh khẩu bị đào bới hòa với đau đớn trong hoa huy*t khiến hắn ngứa ngáy rồi lại sung sướng, ngón chân mới gấp lại liền kéo thẳng.

“Đã nói… A….” Minh Sùng cắn răng nhịu cảm giác hạ thể vừa đau đớn vừa vui sướng, “Không cần làm như vậy!”

Minh Sùng gầm nhẹ bò dậy đẩy ngã Huyền Dận, ở lúc Huyền Dận chưa kịp phản ứng lại đã ngồi lên eo y, hoa huy*t phấn nộn mở lớn kề sát tính khí thô to, cho nó quét qua thấm ướt nơi kia.
“Ngươi trước đây đều là chậm rì rì thao ta sao?” Minh Sùng nhếch miệng ghét bỏ nói, “Vậy ta tự mình mua dưa chuột chơi cho rồi!”

Hắn khẽ nâng mông lên, để miệng huyệt ướt nhẹp của mình thư giãn nuốt lấy cự vật đang ngạnh nóng.

Huyền Dận nhìn động tác Minh Sùng cưỡi trên người mình, hai mắt tối xuống, y kéo Minh Sùng xuống cà cà chóp mũi hôn lên đôi môi đang hé mở của hắn.

“A… Sâu quá…” Minh Sùng giữa kẽ hở đang hôn môi mà rên rỉ, đầu lưỡi chủ động liếm Huyền Dận, hắn xoay eo, mông lên xuống nuốt tính khí Huyền Dận vào càng sâu, tính khí hoàn toàn bộc phát to dài khác thường, Minh Sùng cảm thấy vật cứng kia dường như đâm vào trong dạ dày mình, xoay tay sờ lên phần thân còn lộ phân nửa ở bên ngoài. Trong bụng Minh Sùng nổi lên ghen tị, thân thể hắn run rẩy đem tính khí Huyền Dận nuốt vào một chút nhưng vẫn sợ sệt không dám tiếp tục, hoa huy*t ngậm lấy cán co rút vài lần, chất lỏng ở trong người chảy ra từ lỗ hỏng kín kẽ.

Huyền Dận cắn cắn lỗ tai đỏ bừng của Minh Sùng, “Sao không tiếp tục làm? Còn nhiều như vậy đây.” Y ưỡn eo để tính khí lại thâm nhập vào một chút.

“A a! Không được! Không được! Quá dài!” Hai tây Minh Sùng chống trên giường muốn nhấc eo lên, tính khí mới vừa được phân nửa rời khỏi miệng huyệt, miệng huyệt ngậm lấy quy đầu mà co rúm lại.

Huyền Dận cười cười, y xoa bóp hoa hạt đang sung huyết của Minh Sùng, một tay để phía sau, đầu ngón tay đâm vào trong hậu huyệt, “Nơi này có thể đi vào thì phía trước cũng có thể.” Dứt lời bỗng đẩy hai tay đang chống đỡ của Minh Sùng ra, Minh Sùng không kịp chuẩn bị mất đi chống đỡ, cả người bủn rủn rơi xuống, côn th*t thô to cứ thế trượt vào miệng huyệt, tiếng “Xì xì” vang lên, tính khí to dài đã chôn toàn bộ vào trong hoa huy*t Minh Sùng, hai túi “Ba” dính chặt vào hoa môi đang phồng lớn.

Minh Sùng ngước đầu trừng hai mắt, kích thích quá lớn khiến hắn không thể phát ra tiếng, hầu kết lay động từ trong miệng truyền ra tiếng hút khí, tính khí ưỡn cao trước người phun ra niêm dịch rồi mệt mỏi mềm nhũn, ủ rũ cúi đầu đặt xuống lông mao thô cứng ở dưới hông Huyền Dận.

Huyền Dận xoa xoa mông đang run rẩy của Minh Sùng, hai tay đem hoa môi Minh Sùng kéo mở, nhìn miệng nhỏ đỏ tươi ẩn hiện dưới lông của mình, y khẽ mỉm cười với Minh Sùng, “Nhìn xem, không phải đã vào toàn bộ rồi sao? Nó gần như còn muốn nuốt vào tiếp đây.” Huyền Dận đè mông Minh Sùng, tính khí vẫn từng chút xâm nhập, hoa huy*t mở lớn ngậm lấy hai túi, từ từ chảy ra chất lỏng, thời gian mang thai khiến bên trong hoa huy*t càng ẩm ướt trơn trượt, tính khí chôn sâu giống như được đặt trong ôn tuyền, niêm dịch ấm áp ôm lấy nó, dũng đạo nóng hổi từng chút chèn ép thân gậy khiến Huyền Dận rên nhẹ, y giật eo, quy đầu khổng lồ tiến vào trong tử cung.

“A a không được!” Minh Sùng lập tức vặn vẹo giằng co, bụng dưới bắt đầu cảm thấy đau xót, hoa huy*t hé mở phát ra tiếng, từ bên trong không ngừng trào ra chất lỏng, “Quá sâu! Rút ra đi! Đi ra ngoài!”

Huyền Dận cười nhẹ thuận theo phần eo Minh Sùng nâng lên mà từ từ đem tính khí rút ra, tiếng nước từ nơi hai người giao hợp phát ra, niệm dịch dính đầy miệng huyệt cùng quy đầu tạo thành thủy ngân.

Minh Sùng chưa kịp thở ra, phần eo lại bị ấn xuống, “A a!” Bụng Minh Sùng lay động một chút, hắn run rẩy duỗi tay theo bản năng che bụng, “Bụng… Hài tử… A a… Không muốn như thế… Nhanh… A a…” côn th*t nóng bỏng không gián đoạn nhanh chóng ra vào nhục đạo, từ nơi giao hợp “Ba ba” phát ra bọt nước, hậu huyệt cũng “Phốc phốc” phun ra chất lỏng còn giữ lại bên trong.

“A… A a—” Minh Sùng nâng eo phát ra tiếng hét cao vút, bụng phồng lớn lên một chút, tính khí của hắn xụi lơ cọ trên bụng Huyền Dận chảy ra nước tiểu, từ lông mao của Huyền Dận mà uốn lượn xuống.

Huyền Dận ngắt lấy mông Minh Sùng di chuyển rất nhanh sau một lát cũng khẽ run người đem chất lỏng nóng bỏng rót vào trong đó.

Minh Sùng bị buông ra tê liệt ngã xuống giữa hai chân Huyền Dận, cơ thể chịu đựng mẫn cảm mà co quắp, tính khí còn đang run rẩy sau khi bắn tinh theo động tác ngã xuống của Minh Sùng mà trượt ra khỏi miệng huyệt, tinh dịch còn thừa lại phun giữa hai đùi Minh Sùng, miệng huyệt không bị chặn lại mở lớn dâng trào niêm dịch tích lũy đã lâu bên trong, hoa hạt bị thao mà trở nên nát bát diễm lệ, nhục đạo bị thao mà thành hình ống, miệng huyệt mất co giãn liếc vào có thể nhìn thấy âm tinh cùng tinh dịch trộn bên trong.

Kích thích quá, thoải mái quá. Thì ra Huyền Dận ở trên giường thô lỗ như thế sao? Mặt người dạ thú! — Minh Sùng bị Huyền Dận trở người bắt ngồi dậy mơ màng nghĩ. Hạ thể dính dáp rất nhanh bị côn th*t nhét vào.

Đêm, còn rất dài.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau