BI THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Bi thiên - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Bánh bao

“Ồ ~ Lớn quá!”

Tiếng nói hơi quen thuộc lọt vào lỗ tai Minh Sùng, trên bụng thỉnh thoảng truyền tới cảm giác nhột nhột khiến hắn không thể ngủ yên, tay hắn gãi cái bụng mơ màng mở hai mắt ra, tròng mắt màu nâu đậm từ từ chuyển động, rốt cuộc cũng thấy người đang mặc cẩm bào tím đứng ở đó.

“Con đã tỉnh?” Thái quân cười với Minh Sùng, bàn tay không khách khí để lên cái bụng tròn vo, “Bụng con đã lớn như vậy, sao ta nhìn lâu như vậy cũng không thấy động tĩnh gì?”

“Động tĩnh gì?” Minh Sùng ngồi dậy há mồm ngáp một cái, nhìn chung quanh lại chẳng thấy Huyền Dận ở bên cạnh, hắn sờ sờ bụng lớn của mình.

“Chính là cử động của bảo bảo đó.” Thái quân sờ sờ bụng Minh Sùng, “Yên tĩnh như vậy, là bé gái đi?”

Minh Sùng chớp đôi mắt còn chưa tỉnh táo hẳn, hắn không rõ mình ngủ bao lâu rồi, chỉ nhớ mình trước khi ngủ còn bị côn th*t thô cứng ra ra vào vào phía dưới, hiện tại giữa đùi không còn cảm giác bị kéo căng, có lẽ là đã ngủ một ngày một đêm đi.

Minh Sùng mở hai mắt nhìn thái quân ghé vào nhìn bụng mình rất lâu.

“A? Sao người lại tới đây?” Minh Sùng thanh tỉnh trừng mắt nhìn thái quên.

“Ha ha, con thật sự một chút cũng không thay đổi.” Thái quân cười híp mắt xoa xoa đỉnh đầu Minh Sùng, lúc vẫn còn là “Tịnh Như đại sư” Minh Sùng cũng là bộ dáng mới ngủ dậy mà phản ứng chậm chạp.

“Huyền Thiên tử nói muốn tới tìm Huyền Dận, ta liền thuận tiện tới thăm con một chút.” Thái quân ngồi ở đầu giường, giống như đang nghĩ cái gì khuôn mặt đang mỉm cười bỗng trở nên nghiêm túc, hắn tiến tới gần Minh Sùng nhỏ giọng hỏi, “Các ngươi gần đây cãi nhau sao?”

“A?” Minh Sùng không kịp phản ứng, cãi nhau? Hắn và Huyền Dận dường như từ nhỏ đến bây giờ còn chưa bao giờ cãi nhau lấy một lần đi?

Thái quân sờ sờ cằm, “Có lẽ, chuyện phòng the không êm thấm chăng?”

“…” Minh Sùng giật giật khóe miệng, ở phương diện này thì quá hợp, tiểu đệ đệ của hắn bây giờ vẫn còn đau lắm!

Thái quân nhìn vẻ mặt táo bón của Minh Sùng mà biết đáp án, hắn nói nhỏ, “Nếu không phải chuyện kia, y bây giờ sao lại…”
“Huyền Dận bị gì sao?” Minh Sùng nhíu mày.

Thái quân suy tư nhìn Minh Sùng một lát, “Con mới lại tu vi không lâu nên không nhìn rõ đi, chúng ta bình thường mơ hồ có thể nhìn thấy “Hạch tâm” của Huyền Dận, có lẽ là y trong lúc vô tình hiện ra.”

“Hạch tâm?” Minh Sùng mờ mịt.

“Chính là… Tương đương với bản thể, diện mạo như cũ, đó là khởi nguồn của thần lực, bình thường sẽ không dễ dàng nhìn thấy, đại khái là y có vẻ tin tưởng chúng ta, cho nên thỉnh thoảng sẽ để chúng ta nhìn thấy “Hạch tâm” của mình, trước đây chúng ta nhìn thấy là đóa hoa sen màu đỏ tươi, lần này tới tìm các ngươi, thấy…” Sắc mặt thái quân trở nên kỳ lạ.

“Phát sinh gì sao?” Minh Sùng lo lắng nhìn thái quân.

“Thấy màu sắc thay đổi một chút.” Thái quân thay đổi sắc mặt, “Biến thành màu phấn hồng.” Nhớ tới màu hồng nhạt vừa thấy, vẻ mặt thái quân vặn vẹo một chút.

Minh Sùng trừng mắt, “Tắm rửa làm bạc màu sao?”

Thái quân giơ tay gõ đầu Minh Sùng, “Sao mà được.”
“Chỉ đùa chút thôi mà.” Minh Sùng ôm đầu lầm bầm, “Sẽ có ảnh hưởng gì sao? Không phải nguyên nhân là ta chứ…” Hắn sờ bụng như nghĩ tới điều gì, “Có phải là nhập ma?”

“Đừng căng thẳng.” Thái quân nằm bàn tay đang siêt chặt thành quyền của Minh Sùng, “Nếu nhập ma sớm đã bắt đầu, bất quá y chống đỡ lâu như vậy vẫn luôn duy trì hình dạng nửa thần nửa ma, hiện tại thần vẫn chiếm thế thượng phong. Ta và Huyền Thiên tử không lo chuyện y vì dục vọng mà nhập ma, bởi vì y vẫn như trước có thần cách.” Thái quân nhìn Minh Sùng, “Ma vốn không sai, con là ma đầu tiên tự nhiên được sinh ra, nhưng không khác người thường, tiên giả bởi vì dã tâm cùng dục vọng cá nhân mà làm chuyện trái thiên đạo, bọn chúng sớm muộn cũng phải bị trời phạt.”

“Không nói những thứ này, nghĩ chút chuyện vui đi.” Thái quân cười khẽ, chỉ chỉ bụng to của Minh Sùng, “Đặt tên cho tiểu tử này chưa? Tên gì?”

Minh Sùng nghe vậy gãi gãi đầu, hắn cười hì hì, “Chỉ có nhũ danh, gọi là bánh bao!” Hắn sờ sờ bụng mình, “Không phải tròn trịa như cái bánh bao lắm sao!”

“…”

Huyền Thiên tử cùng thái quân lần này đến đây là vì muốn báo cho hai người bị thiên đạo triệu hồi, tiên giả chuẩn bị hành động phải cẩn thận hơn, giao phó xong liền vội vàng rời đi.

“Sao vậy?” Huyền Dận nhìn Minh Sùng vẫn không nói lời nào mà ôm bụng — chẳng lẽ bụng đau? Y căng thẳng đi về phía Minh Sùng.

“Ta vốn không chú ý tới…” Minh Sùng sờ bụng, “Thái quân vừa hỏi ta đã bắt đầu nghĩ, bánh bao thật sự đã lâu chưa có động tĩnh gì! Chẳng lẽ có vấn đề gì?”

Huyền Dận dừng một chút, ngồi xuống cạnh Minh Sùng, “Tĩnh Liễu luôn chú ý tới tình hình của ngươi, cũng không có vấn đề gì.”

Minh Sùng có chút đăm chiêu sờ bụng, “Đứa nhỏ này khẳng định không giống ta.” Hắn cười híp mắt nhìn Huyền Dận, “Im lặng như vậy, nhất định là giống tiểu tử ngươi.” Bất kể gặp phải chuyện gì mặt mày vẫn luôn tràn đầy sức sống, vô tư cười thoải mái.

Huyền Dận cong môi mỏng, “Ta hy vọng hài tử lớn lên sẽ giống ngươi.” Tay y đặt lên mu bàn tay đang vuốt ve bụng của Minh Sùng.

“A!” Minhh Sùng cơ thể kéo căng, hắn trừng trừng nhìn bụng mình, “Động rồi!” Hắn sờ về nơi rung động vừa nãy, đẩy y phục lộ ra cái bụng tròn vo, “Bánh báo, bánh bao, bánh bao nhỏ ~~ Lại động nữa đi ~”

Huyền Dận bật cười nhìn vẻ mặt nịnh hót của Minh Sùng đang ôm bụng nói chuyện, nhưng cũng đem lực chú ý tập trung vào cái bụng lộ ra của hắn — qua hồi lâu, cái bụng lại nhô lên nơi hai người đặt tay chồng lên nhau.

Chương 22: Sóng ngầm

Huyền Dận cảm thấy rất đau đầu.

Mang thai tám tháng, bụng Minh Sùng lớn lắm rồi nhưng không biết vì chuyện gì, Minh Sùng gần đây càng hiếu động, giống như có tinh lực cùng thể lực bất tận – có lẽ là do buồn chán do ở trong thạch thất quá lâu sao?

Mới vừa đi tìm đồ ăn vặt tới cho Minh Sùng, Huyền Dận trên đường về bắt gặp Minh Sùng, đầu y chỉ còn chóng mặt, “Ngươi đang làm gì?!”

Minh Sùng lại đang… Leo cây, không sai, là leo cây — bên cạnh thạch thất có một gốc cây già có nhánh cây lớn, nhánh cây lại mọc trên vách đá lúc thường rất dễ nhìn. Nhưng Huyền Dận bây giờ chỉ muốn chặt nó xuống.

Bụng bự giống như không ảnh hưởng gì tới động tác của Minh Sùng, hắn trượt xuống cành cây khổ gần thạch thất, đặt mông ngồi xuống nhánh cây, tay với lấy trái cây trên cành.

“Ta thấy quả này hình như ăn ngon lắm đó!” Minh Sùng phát hiện Huyền Dận, hắn cười ha hả nháy mắt mấy cái.

“Ngươi đi xuống!” Huyền Dận đặt hộp cơm xuống, bước nhanh lại gần Minh Sùng.

“Nhẹ nhẹ, không xuống! Ta muốn hái quả kia!” Minh Sùng làm mặt quỷ với Huyền Dận, uốn éo người tiếp tục đại nghiệp hái trái cây của mình.

Nghe thấy cành cây phía dưới Minh Sùng phát ra tiếng “Cọt kẹt”, Huyền Dận tinh thần căng thẳng, “Ngươi đừng di chuyển! Ta giúp ngươi hái!”

“A?” Minh Sùng không nghe rõ Huyền Dận nói gì, hắn quay đầu nhìn Huyền Dận một chút, nửa người trên chuyển động khiến cành cây xuất hiện vết nứt, rốt cuộc chịu không được gãy đi.

A, nguy rồi — Bụng dưới Minh Sùng bỗng cảm thấy đau quặng.



“Ơ?” Đặt mông xuống vật thể mềm mại Minh Sùng tò mò mở mắt ra, thấy mình đang đè lấy Huyền Dận.“Minh Sùng.” Huyền Dận mới vừa bay người qua đỡ lấy nhưng vì trọng lượng quá nặng mà nhăn mặt, thâm trầm nhìn Minh Sùng.

“Ha ha ha! Không nên tức giận nha!” Minh Sùng cười lớn kéo Huyền Dận lại hôn lên bờ môi, chóp mũi cà cà Huyền Dận, “Ta biết mình nhất định sẽ không sao, bởi vì có ngươi ở đây.”

Huyền Dận thở dài, tức giận mới vừa hình thành liền bị Minh Sùng dập tắt.

Nhìn nét mặt cong lên của Minh Sùng, y cảm thấy đầu càng đau.

“Này này! Ban ngày ban mặt, hai ngươi có thể bớt khoa trương tí được không?” Đem Minh Lộ cùng mang thảo dược đi phơi nắng xong trở về thạch thất thấy cảnh này khiến Tĩnh Liễu đau đầu, hai người này mỗi ngày sao không chán mà cứ thích dính vào nhau chứ?

“Ôi da, các ngươi về rồi! Ai nha tiểu Liễu đang ghen tị sao?” Minh Sùng nghe vậy cười híp mắt đứng dậy, tiến lên trước cả hai hôn lên mặt mỗi người một cái — động tác nhanh nhẹn mạnh mẽ khiến người khác cảm thấy hắn không giống mang bầu, Minh Lộ chưa kịp phản ứng lại khuôn mặt nhỏ nhắn đã bị nhéo nhéo, “Tiểu Lộ ngày càng có thịt nha, để ta nhéo nhéo cái nào!”

Không kịp chuẩn bị dán ngụm nước miếng lên mặt khiến Tĩnh Liễu cả người cứng đờ lấy ống tay áo lau mặt, nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Huyền Dận, hắn thở dài, nơi này người duy nhất có thể khống chế Minh Sùng lại không nỡ đánh mắng hắn, trái lại còn nâng niu để lên đầu, Tĩnh Liễu cảm thấy Minh Sùng như vậy là do Huyền Dận sủng ra.
“Leo cây?! Còn rớt xuống?!” Tĩnh Liễu bắt mạch cho Minh Sùng trừng mắt nhìn tên kia, hắn nắm cổ tay Minh Sùng tỉ mỉ kiểm tra lần nữa. Hắn cảm thấy khó mà tin nổi, người mang bầu sao lại lỗ mãng như thế? Tinh lực cũng quá dồi dào đi?! Hơn nữa còn có thể leo cây? Thể lực này không giống người thường tí nào cả!

Mạch tượng tất cả bình thường, Tĩnh Liễu nhìn Minh Sùng, “Bụng không đau sao?”

“Không ăn đồ hư bụng sao lại đau chứ?” Minh Sùng nhàm chán ngáp mọt cái, sờ lên bụng lớn của mình.

Tĩnh Liễu xoa trán, lảo đảo đứng dậy đi sắc thuốc, mấy ngày nay hắn cảm thấy tuổi thọ của mình giảm không ít.

Minh Sùng nháy mắt mấy cái, nhìn thấy Minh Sùng ngẩng đôi mặt nhỏ tò tò nhìn bụng mình, hắn cười cười, ngoắc ngoắc tay bảo Minh Lộ đi qua, “Muốn sờ một cái không?”

Minh Lộ hai mắt sáng ngời, “Lạch bạch lạch bạch” chạy tới trước người Minh Sùng, nó cẩn thận đưa tay để lên bụng tròn vo của Minh Sùng, “Chủ nhân, nơi này thật sự có em trai nhỏ sao?”

Minh Sùng cười ha ha, “Cũng có thể là em gái nha.” Vừa dứt lời, bàn tay Minh Lộ sờ lên nơi hơi lồi lên.

“Oa!” Minh Lộ nâng tay lên, nhìn thấy nơi kia mơ hồ xuất hiện dấu tay nhỏ, nó tò mò đưa tay lại dán vào dấu tay nhỏ kia.

“Ha ha ha, xem ra bánh bao rất thích ngươi đó!” Minh Sùng cười lớn.

“Em trai em gái sẽ giống chủ nhân như đúc sao?” Minh Lộ nhìn Minh Sùng.

“Ừm… Ta cảm thấy sẽ giống Huyền Dận như đúc đó.” Minh Sùng xoa cằm, trong đầu tưởng tượng tới phiên bản nhỏ của Huyền Dận chảy nước miếng bi bô gọi mình là “Cha cha”. Tiểu Huyền Dận chảy nước miếng! Tiểu Huyền Dận bi bô kêu! Tiểu Huyền Dận hai mắt đẫm lệ! Tiểu Huyền Dận trắng mịn non nớt! — Đáng yêu nhất trần đời rồi!

Huyền Dận nhìn Minh Sùng mị mị nhìn chằm bản thân, sau lưng không khỏi ớn lạnh.

Chương 23: Biến mất

Nếu để Minh Sùng trôi về nửa canh giờ trước, hắn tuyệt đối sẽ không lựa chọn thừa dịp Huyền Dận đi mua đồ ăn vặt cho mình mà cưỡng bức dụ dỗ dẫn Tĩnh Liễu cùng Minh Lộ ra ốc đảo ngoài thạch thất chơi.

“Hừ, thì ra thái quân đem ngươi trốn ở đây, chúng ta không dễ tìm a!”

Ba người Minh Sùng bị một đám người mặt lạnh đứng chặn trước người, phía sau là hồ nước lớn.

“Là tiên giả.” Minh Sùng nắm chặt nắm đấm, nhỏ giọng nói với Tĩnh Liễu, “Ngươi mang theo Minh Lộ chọn đúng thời cơ dọc theo ven bờ chạy đi!”

Tĩnh Liễu mặt lạnh tiến lên che trước người Minh Sùng, Minh Lộ cũng nắm chặt tay áo Minh Sùng không buông.

“Chúng ta không làm hại người phàm, các ngươi tránh ra.” Tên tiên giả cầm đầu hừ lạnh lấy ra pháp khí.

Minh Sùng cầm lấy ống tay áo Tĩnh Liễu, “Tiểu Liễu, nghe lời, đi mau!” Hắn quan sát đám tiên giả đối diện liên tiếp lấy ra pháp khí, cho dù bọn chúng nói không làm hại người phàm, nhưng một khi động thủ khóng tránh sẽ làm Tĩnh Liễu cùng Minh Lộ bị thương.

“Ngươi đã gần sinh, ta sao có thể không để ý tới chứ?” Tĩnh Liễu cùng Minh Lộ đều phàm nhân, trực diện là tiên giả khiến bọn họ cảm thấy áp bức rất lớn nhưng lại quật cường không bỏ rơi Minh Sùng.

“Hừ!” Tên cầm đầu phất tay áo một cái, một trận gió mạnh đem Tĩnh Liễu cùng Minh Lộ đẩy ra một bên, “Các ngươi đã không muốn đi, vậy thì đợi ở một bên đi.”

“Các ngươi làm cái gì?!” Tĩnh Liễu trợn to hai mắt, thân thể như bị nghìn cân đè lấy không thể động đậy được.

“Chủ nhân, chủ nhân!” Minh Lộ vành mắt đỏ lên nhìn Minh Sùng.

“Ồn ào quá.” Một tên tiên giả không chịu được vung tay lên, Tĩnh Liễu cùng Minh Lộ lại không thể phát ra âm thanh nào.

Minh Sùng cắn răng đỡ bụng lui về sau một chút, hắn nở nụ cười châm chọc, “A, các ngươi lần này tới toàn bộ sao? Là sợ cứ tiến lên như vậy không chiếm được tiện nghi sao? Thật là một lũ nhu nhược.”

“Ngươi!” Một tên tiên giả gầm nhẹ bước về phía trước, lại bị tên cầm đầu ngăn cản.

Tiên giả kia cười lạnh, “Bây giờ nhìn lại có lẽ chúng ta lo xa rồi.” Gã chán ghét liếc mắt nhìn bụng Minh Sùng,. “Nghe đồn ma đầu tiên là loài lưỡng tính, hiện tại vừa mình đúng như dự đoán, thật sự là quái vật đáng ghê tởm.”

Minh Sùng nắm chặt nắm tay, mạnh mẽ trừng bọn tiên giả đối diện.

“Bất quá cũng quá dễ cho chúng ta, ngươi bây giờ không thể dùng ma lực đi?” Tên kia cong khóe môi cười lên, “Với chúng ta mà nói, ngươi bây giờ không khác gì phế vật giống người phàm, một người tùy tiện cũng khiến ngươi hồn phi phách tán, mang theo cả tạp chủng của mình.”

“Dưới cái nhìn của ta, đám các ngươi là đám tạp chủng phế vật chỉ có dã tâm muốn thay thể được thần.” Minh Sùng hừ lạnh, “Nếu như hai vị thần kia ở, đám rác rưởi các ngươi có thể làm gì chứ?” Hắn thừa dịp tinh thần đám tiên giả bất ổn mà lùi về sau hai bước dọc theo hồ nước chạy đi.

Một mảnh lụa trắng bay ra, như có sinh mệnh mà quấn lấy chân hắn khiến hắn vấp ngã.

Minh Sùng bị ngã về trước chỉ có thể mím môi che bụng trở mình không cho nó rơi xuống trước, sống lưng bị đá vụn đập tới khiến hắn đau đớn rên lên.

“Chúng ta tốc chiến tốc thắng đi.” Một tên tiên giả nói khẽ với tên cầm đầu, “Bọn họ sắp về rồi.” Dứt lời gã xách trường kiếm trong tay bay về phía Minh Sùng bị vải trắng trói lại không thể động đậy.Gã đá một cước vào bụng Minh Sùng, “Thứ dơ bản như vậy, không nên tồn tại trên thế gian.”

Bụng truyền tới cảm giác đau đớn khiến sắc mặt Minh Sùng trắng nhợt, mồ hôi lạnh ùa ra.

Tiên giả kia đạp chân lên bụng Minh Sùng, tay giơ lên trường kiếm sắc bén, “Bất quá cũng nhờ có ngươi sinh ra, mới để cho tên kia có nhược điểm.” Dứt lời nâng kiếm trong tay đâm thẳng qua da Minh Sùng thẳng tới lồng ngực của hắn.

“A! Vị công tử này ngài không sao chứ?” Trong trấn nhỏ tiểu thương bán ô mai sợ hết hồn, nam tử mặc áo trắng trước mắt giữa chân mày đột nhiên tràn ra dòng máu đỏ dẫm hù dọa hắn.

Huyền Dận nhìn máu nhỏ xuống vạt áo, tròng mắt đột nhiên run rẩy, thân ảnh thon dài màu trắng trong nháy mắt biến mất trên đường phố, bình chứa đầy ô mai ngã xuống vỡ vụn trên mặt đất.

“A!” Minh Sùng trợn to hai mắt, thân thể đau đớn khiến làn da trở nên đỏ bừng.

“Cho nên chúng ta phải cảm ơn ngươi a.” Thân kiếm xé rác cơ thể phát ra tiếng kẽo kẹt khiến người khác dựng tóc gáy, dòng máu đỏ sẫm tuôn ra chảy ướt một vũng dưới thân Minh Sùng.

Minh Sùng trừng mắt cắn chặt răng, không muốn phát ra tiếng thét yếu thế, dưới thân truyền đến ẩm ướt khác thường, hắn không cam lòng trợn to hai mắt đang hiện ra từng tia tơ máu.

Tiên giả kia nhìn hai mắt Minh Sùng từ từ lờ mờ, nụ cười bên mép không ngừng mở rộng, khi gã há mồm định nói thêm gì nữa, lại thấy hai mắt vốn đang lờ mờ của Minh Sùng đột nhiên trở nên đỏ đậm, một trận áp bức nặng nề xuất hiện khiến trường kiếm trong tay gã gãy vỡ thành hai đoạn.

“Sao…” Thắc mắc của tiên giả còn chưa phát ra, liền trơ mắt nhìn thân thể của mình theo tiếng “Răng rắc” vặn vẹo biến hình.

“Chuyện gì xảy ra?” Nhìn đồng bạn chết thảm, đám tiên giả rối loạn lên, “Không phải nói hắn không thể sử dụng ma lực sao?”

“Là thai nhi!” Một tên tiên giả chú ý tới bụng Minh Sùng, “Nhất định là thai nhi! Cơ thể mẹ bị tổn thương khiến nó thúc giục thứ ma lực dở bẩn kia!”“Bánh bao, bánh bao, đừng sợ…” Minh Sùng ôm bụng, ma khí màu tím tạo thành lá chắn ngăn đám tiên giả đang kêu lên ra.

Minh Sùng giãy dụa bò dạy dựa vào trên cành khô, hắn nhẹ giọng nói, “Bánh bao, đừng sợ, cha sẽ bảo vệ con.” Minh Sùng cắn môi nắm chặt tay cằm thân kiếm ở lồng ngực dùng lực rút ra, máu đỏ tươi phun ra tung tóe, Minh Sùng cả người bị mồ hôi lạnh thấm ướt, hạ thân cũng từ từ tràn ra chất lỏng đỏ sẫm.

Minh Sùng cố gắng duy trì tỉnh táo, hắn cười cười, ôn nhu sờ lên bụng bự, thấp giọng nỉ non, “Tiểu bao tử, bánh bao, bánh bao của ta…”

Đôi mắt Tĩnh Liễu như muốn nứt ra, Minh Sùng từ từ nâng thân kiếm vỡ trong tay, cắt xuống bụng của mình.

Bụng cùng ngực truyền tới cảm giác đau nhức khiến thần trí Minh Sùng mơ hồ, ma khí ám sắc từ lá chắn bất ổn lay động, vốn đôi môi đầy đặn cũng bị cắn đến tàn tạ không chịu nổi, Minh Sùng đưa tay vào trong bụng, lục lọi bắt được cánh tay nho nhỏ.

“Bánh bao… Bánh bao… Còn chưa có đặt tên cho con đây… Huyền Dận… Hàn Mạch…” Đôi mắt nâu của hắn từ từ trở nên ảm đạm, rốt cuộc tia sáng cuối cùng cũng biến đi.

Ma khí màu tím tản đi, đám tiên giả bắt đầu khởi động cầm pháp khí xông lên trước, nhưng chớp mắt lại cùng nhau đứng tại chỗ cũ.

Hai bóng người màu trắng đột ngột xuất hiện giữa đám tiên giả cùng Minh Sùng.

“Đây là hậu quả của ngươi khi khoan dung cho đám cặn bả này.” Tâm ma đứng ở trước người Huyền Dận, mặt không thay đổi nhìn hai cỗ thân thể một lớn một nhỏ nằm trong vũng máu lớn, gã xoay người, đôi mắt đen kịt chảy ra vệt đen, gã động thân đi đến chỗ Huyền Dận, hai thân ảnh màu trắng từ từ dung hợp lại với nhau.

Đám tiên giả đứng sau lưng Huyền Dận không thấy đôi mắt y bỗng nhiên trở nên đỏ thẳm, hoa văn giữa chân mày cũng tràn ra dòng máu nhuộm lên da thịt trắng nõn, máu từ hai mắt chảy xuống không khác gì nước mắt của Tu La dưới địa ngục.

Y đi từng bước tới gần Minh Sùng bị máu nhuộm cả thân dựa lên thân cây không lên tiếng nào mà cúi thấp đầu, quỳ xuống đem hắn ôm vào trong lòng.

Lúc Huyền Dận đến Tĩnh Liễu đã có thể động đậy lại, hắn mang theo Minh Lộ nước mắt đầy mặt chạy về phía hai người, hắn ôm lấy đứa nhỏ giống như mèo con, đứa nhỏ hô hấp đứt quãng, nhưng lại không phát ra tiếng nào.

“Tại sao lại muốn tổn thương hắn lần nữa…” Huyền Dận lẩm bẩm, dưới thân hắn đột ngột xuất hiện nụ hoa hồng nhạt, nụ hoa nở ra, màu sắc từ từ trở nên đỏ như máu, trong không khí tràn ngập mùi thơm nồng nặc xen lẫn mùi máu tanh như có như không.

“Mùi gì thế?” Đám tiên giả hoảng loạn kêu lên.

Dưới thân Huyền Dận huyết liên từ từ sinh trưởng tràn lan, từng đóa huyết liên nở rộ trên mặt đất.

“A a a a a —”

Nơi huyết liên sinh trưởng, cây cối cháy khô mục nát, đám tiên giả bị huyết liên đụng vào da thịt dần tan thành bọt máu chỉ còn xương trắng liên tiếp ngã xuống đất, đám tiên giả gần như trong nháy mắt toàn bộ đều trở thành bọt máu, cả thế giới như bị máu tươi che lấp, nhìn cảnh tượng giống như địa ngục nhân gian, Tĩnh Liễu không khỏi ôm chặt đứa nhỏ trong ngực bịt mũi che miệng, hắn không đành lòng nhìn về phía hai người trong vũng máu, mím môi cúi đầu ngồi xổm ôm lấy Minh Lộ đang ô ô khóc lớn.

Huyền Dận ôm chặt thân thể từ từ lạnh như băng, khóe mắt tràn ra chất lỏng đỏ tươi như máu, lại như nước mắt.

“Ngươi muốn rời khỏi ta sao?”

Chương 24: Sống lại

Bầu trời bắc mạc bị huyết sắc chiếm lấy, trên đại mạc vô duyên vô cớ nở lên từng đóa hoa sen đỏ như máu, hoa sen sinh ra ở nơi không có một ngọn cỏ, bắc mạc vốn không có nhiều cây cỏ bây giờ đã đầy cọng cây ngọn cỏ đâm chồi nảy lộc.

Mắt thấy da thịt chó hoang đụng vào hoa sen mà trong nháy mắt trở thành biển máu, cư dân trong thành trấn bắc mặc dồn dập trốn dưới nóc nhà, tránh né hoa sen đang không ngừng lan tràn sinh sôi.

Toàn bộ bắc mặc đều bị xen lẫn giữa hương hoa và mùi máu tanh.

“Sư phụ, con nghĩ chủ nhân ở đó…” Minh Lộ kéo áo Tĩnh Liễu.

“Không được.” Tĩnh Liễu ôm lấy đứa trẻ suy yếu trước ngực, hắn và Minh Lộ đã bị hoa sen vây quanh, đống xương trắng rơi vào giữ bụi hoa, trong tầm mắt của hắn toàn màu đỏ tươi, nếu không phải Huyền Dận còn sót lại một tia lý trí, bọn họ hiện tại có lẽ cũng đã hóa thành biển máu.

“Minh Lộ, ngươi cùng sư phụ cùng nhau chăm sóc tiểu bao tử.” Bởi vì sinh ra trong tình huống như vậy, Tĩnh Liễu chỉ có thể cởi áo ngoài bao lấy bánh bao, đứa nhỏ da dẻ tái nhợt khác thường, giữa chân mày hoa văn màu đỏ càng thêm diễm lệ, hơi thở đứt quãng, nhưng vẫn thủy chung ngoan cường mà hô hấp.

Tĩnh Liễu liếc nhìn Huyền Dận cách đó không xa, y vẫn không động đậy ôm Minh Sùng không còn hơi thở, giống như một bức tượng điêu khắc tinh xảo, toàn thân áo trắng trong bầu trời huyết sắc càng thêm hài hòa.

Còn tiếp tục như vậy, hắn và Minh Lộ cũng khó mà thoát cái chết.

“Oa oa oa! Trời ạ! Cái gì thế này?”

Một giọng nói ôn hòa vang lên.

Từ trong ánh tím quen thuộc xuất hiện hai người trước mặt Tĩnh Liễu, giống như cảm thấy mặt đất đang bị huyết liên ăn mòn, bọn họ cũng không trực tiếp đáp xuống mà là miễn cưỡng bay phía trên.“Sùng nhi!” Thái quân sau khi nhìn rõ tất cả đi nhanh tới trước mặt hai người, nhìn thấy Minh Sùng khiến hắn nhắm hai mắt lại, sau lại tiếp tục mở mắt tỉ mỉ nhìn Minh Sùng lần nữa mà thở phào nhẹ nhõm.

“Đây chính là sức mạnh của Cổ Thần thiên địa đồng sinh… Ý của thiên đạo là như vậy sao?” Huyền Thiên tử lạnh nhạt nhìn xương trắng chất đầy mà thấp giọng nói.

Thái quân muốn chạm đến Minh Sùng bị một cỗ khí vô hình chặn lại, hắn ổn định thân thể, vừa ngẩng đầu liền đối mặt với tròng mắt đỏ như máu, trên mi tâm của Huyền Dận còn mang theo vệt máu, khuôn mặt tuấn mỹ liền trở nên vô cùng khủng bố.

“Quả nhiên vẫn là nhập ma… Rõ ràng là sắp được làm sạch…” Nghĩ đến trước đây không lâu mới nhìn thấy hoa sen màu hồng nhạt, thái quân bất đắc dĩ cười cười, bây giờ hắn đã không còn nhìn thấy hạch tâm của Huyền Dận, nhưng nhìn huyết liên khắp nơi chắc nó cũng biến về huyết sắc rồi.

“Phải ngăn cản hắn.” Huyền Thiên tử đáp xuống cạnh thái quân, “Hoa sen máu này đã lan tràn ra bắc mạc.”

Thái quân gật đầu, hít sâu một hơi, hét về phía Huyền Dận, “Dừng lại! Huyền Dận! Hắn còn sống!”
Hai con mắt đỏ ngòm từ từ nhìn thái quân, tinh thần áp bức mạnh mẽ khiến hai vị tân thần cảm thấy đau đầu, thái quân đỡ trán tiếp tục nói, “Hắn vốn không phải người phàm, chết đi chỉ là phàm thể, chỉ cần ma nguyên vẫn còn, Sùng nhi liền có thể sống lại!” Hắn dừng lại một chút rồi kêu lớn, “Minh Sùng! Chơi đủ rồi đi ra cho ta! Nam nhân của ngươi mất khống chế rồi! Ngươi không cần đứa nhỏ nữa?”

Tĩnh Liễu cách đó không xa nhất thời trợn mắt ngoác mồm — tình hình thế nào à?

Chỉ thấy một tử quang cầu to bằng nắm tay từ lồng ngực Minh Sùng bay lên, nó thân mật xoay quanh Huyền Dận hai vòng, ở chóp mũi Huyền Dận chọt chọt sau đó bay về phía Tĩnh Liễu, lẳng lặng dừng ở cần cổ bánh bao, đứa nhỏ da vốn nhợt nhạt nhất thời có chút huyết sắc.

“Minh Sùng?” Huyền Dận lầm bầm nhìn nó quang cầu lúc sáng lúc tối như đang hô hấp.

— Ta đã nói sẽ không bỏ ngươi nữa!

Giọng nói thô lỗ quen thuộc truyền tới trong đầu Huyền Dận.

Tròng mắt xinh đẹp chảy ra chất lỏng màu máu, huyết liên trên đất dồn dập tung bay, cánh hoa màu đỏ múa may đầy trời.

“Sức sống của ma rất mạnh, chỉ cần ma nguyên vẫn còn, bọn họ có thể đúc lại thân thể cho mình, năm đó Sùng nhi bị tiên giả tàn sát được phụ mẫu hắn dùng toàn lực che chở ma nguyên cho hắn, đem hơn phân nửa hồn phách tiến vào cơ thể đứa trẻ bị người ta vứt bỏ.” Thái quân đáp xuống mặt đất kéo Huyền Dận, “Bây giờ rút khỏi thân thể phàm nhân, Sùng nhi hiện tại đã trở về chân thân của hắn.”

Nhìn trong mắt Huyền Dận bắt đầu khởi động huyết sắc, thái quân thở dài, “Bây giờ chỉ còn lại ta cùng Huyền Thiên tử là thần. Tiên giả bị tàn sát hết là điều tất nhiên, Ma thần xuất thế cũng là điều tất yếu, bất cứ sự vật gì ra đời hay biến mất đều được tính toán trong thiên đạo.”

Tĩnh Liễu ôm đứa nhỏ hô hấp từ từ vững vàng đưa cho Huyền Dận, ma nguyên màu tím theo hô hấp của đứa nhỏ mà lúc sáng lúc tối, hài hòa tự nhiên.

Chương 25: Trở về

Thời gian trôi qua rất nhanh, đã qua hơn một năm, Minh Sùng đúc lại thân thể tiến độ cũng rất chậm, bây giờ chỉ có thể trong khoảng thời gian ngắn hóa thành hình người.

“Tiểu bao tử, đến nơi này của ta!” Minh Sùng ngồi xổm cách đứa nhỏ không xa quơ quơ cây cỏ đuôi chó trong tay, thân thể bán trong suốt không ổn định lay động.

Minh Sùng cùng Huyền Dận đều không có dòng họ, cho nên bọn họ đặt cho đứa nhỏ cái tên là Liên, đứa nhỏ này rõ ràng càng ngày càng giống Huyền Dận, ngoại trừ giữa chân mày có vệt hồng dài nhỏ cùng màu mắt nâu nhạt, căn bản chính là Huyền Dận thu nhỏ, trong cơ thể của nó chứa đựng sức mạnh lớn hơn cả Cổ Thần Huyền Dận, nhưng thân thể lại vô cùng yếu ớt, có lẽ bởi vì do tình huống sinh ra kia, ban đầu mấy ngày thường nếu không ở hình người liền biến thành đóa hoa nhỏ trắng như tuyết — lần đầu tiên biến hình suýt chút nữa dọa sợ Tĩnh Liễu cùng Minh Lộ.

“Cha… Cha…” Đứa nhỏ đáng yêu như được đúc từ ngọt loạng choạng chạy về phía Minh Sùng.

“Ngươi coi nó là mèo sao?” Tĩnh Liễu ngồi ở một bên gặm hạt dưa chống cằm nhìn Minh Sùng dùng cỏ đuôi chó đùa đứa nhỏ lớn lên trắng nõn non nớt.

“Ta cảm thấy cần phải thay nhũ danh cho nó, phải gọi là tiểu miêu mới đúng.” Âm thanh Minh Sùng không ổn định lắm, thỉnh thoảng còn mơ hồ biến mất, hắn đung đưa cây cỏ trong tay, nhìn đứa nhỏ nhà mình dùng bàn tay nhỏ nhắn đi bắt nó.

“A, tiểu sư thúc đến, thời gian của ngươi sắp đến rồi đi?” Tĩnh Liễu vỗ sạch cặn trong tay, gọi Minh Lộ.

“Phụ… Thân…” Nhìn thấy Huyền Dận đi vào sân, đứa nhỏ lập tức vui vẻ bước chân ngắn đi tới cạnh Huyền Dận, té nhào lên đùi y.

Huyền Dận ôm lấy thân thể nhỏ nhắn đi về phía Minh Sùng.

Minh Sùng nhún vai ném đi cây cỏ đuôi chó trong tay lắc người biến về quang cầu bay vào trong lồng ngực Huyền Dận.

“Minh Lộ, chủ nhân của ngươi muốn tu luyện, ngươi mang theo tiểu bao tử đi chơi đi.” Tĩnh Liễu ngoắc tay ra hiệu Minh Lộ bảo nó dẫn đứa nhỏ bám dính cha mẹ không đi.

Bóng đêm dần dày đặc, Minh Sùng dưới sự trợ giúp tu hành của Huyền Dận sau hồi lâu không chịu được mà xao động — thân thể hắn tiến độ đúc lại chậm như thế nguyên nhân lớn nhất có thể là do vậy — quang cầu màu tím đảo quanh Huyền Dận, thỉnh thoảng nghịch ngợm va vào y.

Từ khi Minh Sùng biến về ma nguyên, Huyền Dận vốn ít lời càng thêm trầm mặc, hiện tại gần như cả ngày không thấy y nói ra chữ nào.Huyền Dậ đón lấy quang cầu lúc sáng lúc tối vuốt ve, mi dài nhỏ dày được ánh trăng chiếu lên ở nơi chỉ đầy bóng tối, “Xin lỗi…” Nếu như ngày đó y không rời đi…

Ma nguyên nhẹ nhàng lay động một chút, tránh khỏi tay Huyền Dận.

— Ngươi nhìn ta!

Minh Sùng mang theo nụ cười trầm thấp truyền tiếng nói vào đầu Huyền Dận.

Ma nguyên lúc Huyền Dận ngẩng đầu lên hơi lay động vài vòng, ánh sáng nhỏ nhắn từ giữa màu tím bay ra, giống như ngôi sao trên bầu trời, chút ánh sáng ấy tỉ mỉ hạ xuống cạnh Huyền Dận bay quanh thân y giống như đom đóm.

— Khà khà! Ta gần đây buồn chán mà nghiên cứu ra, đẹp lắm đi!

Huyền Dận sửng sờ nhìn quang cầu ở giữa không trung, điểm sáng trước khi chạm vào đầu ngón tay lạnh lẽo của y lại tan thành càng nhiều ánh sáng nhỏ.“Vui vẻ chút đi.” Ma nguyên từ từ hóa thành hình người, Minh Sùng trống rỗng ôm lấy Huyền Dận, chóp mũi cà cà, đôi mắt dưới màn đêm đen kịt trở nên sâu thẳm phản chiếu ánh sáng màu tím, mênh mông như biển trời đầy sao, “Cười lên một cái sẽ càng đẹp hơn nha!”

Minh Sùng nhìn chằm chằm khiến Huyền Dận từ từ câu khóe miệng lộ ra nụ cười yếu ớt.

“Như vậy mới đúng chứ!” Minh Sùng cười híp mắt hôn Huyền Dận một cái, thân thể bán trong suốt liền trở về ma nguyên.

Túc điểu động tiền lâm, thần quang thượng đông ốc. (1)

Lại bắt đầu một buổi sáng.

Hơi lạnh theo nắng sớm xuyên qua cửa sổ chiếu tới người đang nằm trên giường.

Huyền Dận nghe thấy tiếng chim kêu ríu rít mà mở hai mắt ra, đôi mắt đen láy đối mặt với đôi mắt màu nâu nhạt — chân chân chính chính tồn tại, cũng không phải là đôi mắt mờ như cũ.

Minh Sùng nằm nghiêng gối lên cánh tay của mình, giọng nói trầm thấp từ lâu khắc sâu trong tâm trí Huyền Dận từ cặp môi đầy đặn kia phát ra.

“Sớm a, Huyền Dận.”

=========================

(1): Đây là 1 câu thơ trong bài thơ “Thần Hưng” của Lý Bạch. Nguyên văn câu thơ là:  túc điểu động tiền lâm, thần quang thượng đông ốc. Đồng lô thiêm tảo hương, sa lung diệt tàn chúc. Đầu tỉnh phong sảo dũ, nhãn bão thụy sơ túc. Khởi tọa ngột vô tư, khấu xỉ tam thập lục. Hà dĩ giải túc trai, nhất bôi vân mẫu chúc. Ý nghĩa là: Chim chóc sống ở trước ngõ rừng cây, ánh mặt trời lên cao ở mái hiên phía Đông. Cả câu thơ nói về cuộc sống thanh thoản thoải mái không vướng bụi trần.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước