BÍCH VÂN THẦN CHƯỞNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bích vân thần chưởng - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Bích Vân kiếm tung hoành

Kiếm Phi không suy nghĩ gì hết, giở hết tốc lực khinh công ra đuổi về phía Tây bắc liền.

Cái bóng đen kia cũng nhanh khôn tả, chỉ thoáng cái đã ra khỏi thành rồi.

Lúc ấy Kiếm Phi đuổi theo chỉ còn cách đối phương chừng hơn mười trượng và chàng đã trông thấy rõ người đó chính là một trong ba đạo sĩ, còn Lý Hồng thì đang mê man bất tỉnh nằm ở trong tay y.

Không bao lâu, hai người đã chạy vào trong khu núi cách thành trì mấy chục trượng rồi, phía đằng trước có một ngôi chùa đổ nát. Kiếm Phi vội nín hơi lấy sức nhảy vọt lên trên không, lướt qua trước đạo sĩ rồi hạ chân xuống. Đạo sĩ nọ cười nhạt một tiếng, cứ nhắm thẳng ngôi chùa đổ ấy mà chạy vào.

Trong lúc Kiếm Phi sắp nhảy xuống đầu đạo nhân thì trên đỉnh chùa bỗng có một đạo hào quang màu đỏ và sáng rực nhằm đầu Kiếm Phi bắn tới. Chàng cả kinh, vội giơ song chưởng lên nhắm cái bóng đen ấy tấn công luôn mười mấy thế một lúc. Sau một tiếng kêu “bùng”, bóng người nọ bay tung sang bên cắm sâu vào một thân cây cổ thụ cách đó mấy chục trượng.

Tên đạo sĩ xách Lý Hồng chạy không ngờ Kiếm Phi lại bị người bên mình tấn công như thế mà còn rảnh tay tấn công lại mình cho nên y mới không kịp đề phòng và bị Kiếm Phi đá luôn một lúc hai mươi mốt đá. Chờ cho tới khi phát giác thì y đã bị chân chàng đá trúng mông đít đánh “bộp”, và y kêu “hự” một tiếng, người bị bắn tung ra xa bảy tám bước và ngã lăn ra đất.

Lý Hồng cũng bị bắn ra ngoài xa hơn trượng. Lúc ấy trong chùa lại có mười mấy đạo sĩ xông ra. Kiếm Phi đã lướt tới cạnh Lý Hồng, thấy người nàng dính đầy bụi bặm, hai mắt nhắm nghiền. Chàng đau lòng vô cùng, vội ôm nàng lên, dùng tay điểm vào yếu huyệt của nàng. Nàng kêu “ối chà” mấy tiếng, hai mắt liền mở ngay ra.

Nàng tay mình đang nằm trong tay Kiếm Phi và còn nghe thấy người yêu trầm giọng nói :

- Hiền muội phải cẩn thận mới được!

Lý Hồng vừa tỉnh táo, đưa mắt nhìn khắp chung quanh, thấy Kiếm Phi đang đứng ở cạnh mình, nàng đứng phắt ngay dậy, vội rút kiếm ra khỏi bao, tay trái phủi bụi bặm trên người. Tình cảnh lúc đó thật là rùng rợn, trong khu rừng ở chung quanh thỉnh thoảng có mấy tiếng cú kêu vọng ra nghe rất kinh khủng, lại thêm mấy tên đạo sĩ mặt gầy gò, trông rất hung ác đang bao vây hai người.

Tên đạo sĩ nào cũng trố mắt lên nhìn hai người, con ngươi của chúng tia ra hai luồng ánh sáng vàng và lóng lánh. Kiếm Phi cười nhạt một tiếng, chắp tay chào và hỏi :

- Ngày hôm nay quý vị dụ Đặng mỗ tới đây làm gì thế?

Đạo sĩ đứng giữa lùn và bé nhỏ hơn hết, bước lên một bên cười nhạt đáp :

- Các đạo gia đây là đệ tử của Cửu Thiên đạo cung phái muốn mời ngươi đi yết kiến Giáo chủ!

Kiếm Phi cười nhạt nói :

- Thị mạnh ép khách như thế này chưa chắc tại hạ đã đi!

Lão đạo sĩ vẻ mặt vẫn lạnh lùng và nói tiếp :

- Bất cứ các hạ ưng thuận hay không hôm nay chỉ có hai đường cho các hạ thôi, một là đi, hai là chết!

Kiếm Phi tức giận thầm, cười nhạt một tiếng và nói tiếp :

- Vị nào tự tin có đủ tài ba thì cứ việc ra đây mà cưỡng ép tại hạ đi!

Nói xong, chàng vận khí vào toàn thân, chuẩn bị đối phó với đại địch.

Chàng biết mười mấy người đó võ công không phải tầm thường nếu ra tay đấu thật sự mình cũng phải cẩn thận lắm mới được, cho nên bề ngoài chàng làm như ung dung nhưng sự thật chàng đã quan sát từng ly từng tí, và ở chung quanh đó mười mấy trượng đều ở dưới phạm vi tấn công của chúng.

Lý Hồng mặt lộ sát khí, quát lớn :

- Bọn tặc đạo sĩ kia, có tài cứ tấn công thật sự, hà tất phải lén lút tấn công trộm làm chi?

Đạo sĩ đứng giữa lầm lì đáp :

- Không cho các ngươi nếm chút đau khổ thì các ngươi vẫn chưa biết Cửu Thiên đạo cung lợi hại như thế nào!

Nói xong, y rút trường kiếm ra, cả mười mấy đạo sĩ kia cũng đều rút kiếm theo.

Kiếm Phi khẽ dặn Lý Hồng rằng :

- Hiền muội đừng có cách xa ngu huynh. Hãy lấy thủ làm công nghe chưa!

Chàng vừa nói xong, đạo sĩ nọ đã hú lên một tiếng rất kinh khủng, múa kiếm xông lại tấn công liền. Đồng thời mấy thanh kiếm của các đạo sĩ nọ, ở bốn mặt tám phương cũng tấn công tới một lúc.

Lý Hồng liền thét lên một tiếng, múa kiếm xông lên chống đỡ luôn.

Ngân Phách kiếm biến thành trăm nghìn đạo ánh sáng bạc, nhằm vòng kiếm quang nọ mà tấn công lia lịa. Kiếm Phi giơ song chưởng lên tấn công, chưởng phong của chàng hóa thành một hàng rào tường bằng hơi đẩy mạnh tới bọn đạo sĩ.

Trận đấu rất kịch liệt, bóng kiếm của bọn đạo sĩ như nghìn vạn đạo hàn quang phi tới.

Thân hình của Kiếm Phi tựa như một cái bóng ma cứ phi đi phi lại trong những khe hở của làn kiếm quang bên địch, đồng thời chàng tấn công cũng rất lợi hại.

Còn Lý Hồng thì bị ba đạo sĩ bao vây cứ phải khổ chiến hoài. Ngân Phách kiếm của nàng phong tỏa đường kiếm của kẻ địch và thỉnh thoảng lại còn phản công rất lợi hại nữa.

Trận đấu càng ngày càng kịch liệt, người của Kiếm Phi càng quay càng nhanh, song chưởng của chàng tấn công khắp lượt các đạo sĩ bao vây quanh mình. Đồng thời chàng còn thỉnh thoảng để ý đến Lý Hồng.

Các đạo sĩ của Cửu Thiên đạo cung phái tới càng đấu càng hoảng sợ. Chúng tưởng tượng cái bóng ma của địch lúc nào cũng ở bên cạnh mình, và tha hồ cho thế kiếm của mình lợi hại như thế nào mà cũng không sao đâm trúng vào người của kẻ địch.

Thậm chí chúng còn hoài nghi người đang đấu với chúng không phải là văn sĩ yếu ớt hồi nãy, mà chúng lại tưởng đó là một cái bóng ma, vì chúng rõ ràng đã trông thấy kiếm của mình đâm trúng hẳn hòi, nhưng nhìn kỹ thì như đâm vào chỗ trống không.

Dần dần trước mặt của các đạo sĩ chỗ nào cũng thấy bóng của Kiếm Phi xuất hiện, từ một biến thành hai, từ hai biến thành bốn, sau cùng bất cứ chỗ nào cũng thấy hình bóng của chàng.Riêng Kiếm Phi, chàng không biết bọn đạo sĩ này là hạng người như thế nào của Cửu Thiên đạo cung, nhưng thấy công lực của chúng cao siêu hơn những cao thủ của giang hồ nhiều, nếu bọn người này chỉ thuộc vào hạng thứ nhì, thứ ba của Cửu Thiên đạo cung thì thực lực của chúng không thể coi thường được.

Một lát sau bỗng có một tiếng kêu rú thảm khốc vọng lên và máu tươi bắn tung tóe.

Các đạo sĩ đang kinh ngạc thì tiếng kêu rú lại nổi lên tiếp và tiếng người té ngã cứ kêu “lốp bốp” hoài, máu tươi cũng bắn tung lên như mưa.

Còn bên Lý Hồng vì nhờ ảnh hưởng phía bên này, nên nàng thắng trận cũng rất nhanh, chỉ trong nháy mắt nàng đã giết được hai đạo sĩ rồi. Trong lúc các đạo sĩ đang thảm bại có mười cái bóng nữa phi tới, mà người nào cũng là đạo sĩ hết. Nhưng những đạo sĩ này ăn mặc rất lịch sự, cử chỉ chậm chạp như những phú ông vậy. Khi chúng tới nơi chỉ đứng yên, hai mắt ti hí nhìn mọi cử chỉ của Kiếm Phi.

Lúc ấy lại có hai đạo sĩ bị Kiếm Phi giết chết và đạo sĩ đấu với Lý Hồng đã thấy uể oải, chỉ còn chống đỡ thôi chứ không sao phản công lại được.

Hai đạo sĩ ăn mặc lịch sự nhẹ nhàng nhảy vào trong đấu trường. Một tên với giọng rất quái dị hỏi :

- Họ Đặng kia, ngươi giết đã đủ chưa?

Đồng thời chúng giơ bốn chưởng lên, nhằm song chưởng của Kiếm Phi mà tấn công tới kêu đến “bùng” một tiếng, cát bụi bay tứ tung và cây cỏ đều ngã gục.

Hai đạo sĩ nọ nhẹ nhàng lướt ra ngoài hơn trượng, dáng điệu trông rất đẹp, tựa như lướt trên gió vậy, còn Kiếm Phi thì thấy đầu óc choáng váng, khí huyết rạo rực, vội lui về phía sau hai bước mới đứng vững. Chàng kinh hãi vô cùng, bụng bảo dạ rằng :

- “Không ngờ đối phương ra tay một cách ung dung như thế mà mình đã bị thương ngầm rồi, có lẽ đêm nay hung nhiều cát ít”.

Nhưng phần hai đạo sĩ ấy là hai tay cao thủ thượng thặng của Cửu Thiên đạo cung. Hai người liên tay đánh và đã giở mười thành công lực ra mà còn bị đẩy lui ra ngoài xa hơn trượng, đầu óc choáng váng, chịu không nổi. Vì vậy bọn đạo sĩ mới tới này định hạ Kiếm Phi cũng không phải là chuyện dễ.

Hai tên đạo sĩ nọ liền ngấm ngầm vận công điều khí để chữa thương, còn támtên nữa đều kinh ngạc vô cùng.

Lúc ấy mọi người đã ngừng tay hết, Lý Hồng mồ hôi nhễ nhại đầu tóc bù rối, thở hổn hển, lại gần hỏi Kiếm Phi rằng :

- Đại ca có... bị thương không?

Kiếm Phi dịu giọng đáp :

- Không, hiền muội cứ yên tâm!

Tuy vậy, Lý Hồng vẫn lo âu hết sức. Dưới ánh sáng trăng, nàng trông thấy mặt chàng nhợt nhạt, đang nghiến răng mím môi mà cười, nàng đau lòng vô cùng, nói tiếp :

- Đại ca nghỉ ngơi giây lát để tiểu muội chống đỡ chúng một trận nhé!

Kiếm Phi gượng cười, dùng truyền âm nhập mật đáp :

- Khỏi cần, hiền muội phải biết chúng tấn công rất mãnh liệt, hiền muội mau vận công điều khí để chuẩn bị đi.

Quả nhiên Lý Hồng không nói nữa mà ngấm ngầm điều hơi vận khí, chuẩn bị đấu thí mạng với kẻ địch.

Lúc ấy bốn bề đều yên lặng như tờ, thỉnh thoảng có vài tiếng thở dài thôi. Các đạo sĩ của Cửu Thiên đạo cung hình như đang đợi chờ ai tới vậy. Chúng cứ trố mắt lên nhìn Kiếm Phi thôi, chứ không nói năng gì hết.Một lát sau, ở phía đằng xa có tiếng rú vọng tới. Một trong mười đạo sĩ ăn mặc lịch sự vừa tới sau đó liền rú lên một tiếng thật dài để trả lời. Đồng thời y đi tới gần Kiếm Phi giơ chưởng lên nhằm các đại huyệt của chàng mà điểm luôn.

Tuy Kiếm Phi đã chuẩn bị trước, nhưng chàng không ngờ đối phương và họa với tiếng rú đằng xa đã tấn công mình liền. Chàng giật mình kinh hãi, vội bước chéo sang bên, giơ tả chưởng đẩy ra một luồng gió mạnh để bảo vệ lấy mình với Lý Hồng, chưởng phong của hai người va đụng nhau, cả hai cùng lui về phía sau mấy bước.

Tiếp theo đó lại có hai bóng người nhanh vô cùng phi tới trước mặt Kiếm Phi, giở chưởng lên tấn công Kiếm Phi với Lý Hồng hai người.

Lý Hồng thị có bảo kiếm cứ múa tít thanh kiếm lên bảo vệ toàn thân.

Lúc ấy trong đấu trường lại có thêm một đạo sĩ vừa gầy vừa cao xuất hiện.

Lão đạo sĩ đó vừa xuất hiện đã cười nhạt và nói :

- Tiến lên! Phải bắt sống vì Giáo chủ muốn thân hành mổ bụng y.

Những tên đạo sĩ đối với đạo sĩ già này rất cung kính. Chúng đồng thanh vâng lời và xông lại bao vây Kiếm Phi với Lý Hồng.

Kiếm Phi thấy vậy cả kinh, vì thấy chưởng lực của đối phương rất mạnh và bao vây quanh mình. Chàng liền quát lớn một tiếng, giở Long Phụng cương khí đẩy ra.

Khắp chung quanh người chàng đều có những sức lực rất dẻo dai nhưng vẫn bị đẩy sang bốn bên.

Sau những tiếng kêu “ùm ùm”, dưới đất đã bị lõm thành một cái hố sâu, áp lực của bốn bên đã thấy nhẹ hẳn. Chàng vội rút Kim Húc thần kiếm ra khiến ai nấy đều bị lóe mắt. Trong đấu trường như có một mặt trời vừa hiện lên vậy. Đồng thời Lý Hồng cũng thét lớn một tiếng, múa tít thanh kiếm bạc, thế là song kiếm hợp bích như trăm ngàn con rồng vàng rồng bạc múa lượn chung quanh bọn đạo sĩ.

Một lát sau, tiếng kêu la thảm khốc vọng lên, những làn mưa máu bay tung tóe, từng tên đạo sĩ một, hoặc bị gãy tay hoặc bị gãy chân, hoặc bị đâm thủng người đã ngã tứ tung.

Lão đạo sĩ đứng cạnh đó cười nhạt một tiếng, vì y đã nhận rõ tình hình của đôi bên rồi. Y vội rút thanh kiếm ra xông lên tấn công luôn.

Kiếm Phi thấy hào quang sáng lóe ra hơi lạnh buốt xương, chàng liền múa tít thanh thần kiếm lên ngăn cản. Đột nhiên chàng nghe Lý Hồng quát lớn :

- Tặc tử giỏi thật!

Nàng vừa quát vừa nhằm phía bên trái tấn công.

Kiếm Phi thấy vậy quát lớn :

- Hồng muội, đừng có đi xa!

Kiếm quang của đôi bên đã va đụng nhau kêu đến “coong” một tiếng. Kiếm Phi vội lui về phía sau ba bước để ý nhìn xem Kim Húc thần kiếm thấy không hề sứt mẻ gì cả.

Đang lúc ấy lại có ba đạo kiếm quang nhằm sau lưng và bụng chàng đâm tới.

Chàng cười nhạt một tiếng, múa tít thần kiếm gạt ngay. Trận đấu lại kịch liệt như hồi nãy. Bốn lão đạo sĩ đang tiền hô hậu ủng, một người bịt mặt cao lớn vạm vỡ lẳng lặng xuất hiện ở cửa chùa. Không một ai để ý đến người y cả và y cũng không can thiệp vào đấu trường, cứ đứng yên mà xem thôi.

Kiếm Phi cảm thấy ngoại lực đè mạnh như núi lấn áp tới khiến chàng có vẻ như địch không nổi, nhưng chàng vẫn thần dũng như thường, thế kiếm của chàng cũng không hề loạn xạ chút nào. Đồng thời tay trái của chàng cũng không chịu để yên, thỉnh thoảng tấn công những kẻ địch đứng gần.

Chàng lại đưa mắt nhìn Lý Hồng thấy bốn đạo sĩ vây đánh nàng, mà nàng cứ nghiến răng mím môi chống đỡ, mồ hôi toát ra như mưa, kiếm quang của nàng chỉ có thể bảo vệ quanh nàng ba thước thôi. Đột nhiên một đạo sĩ nhằm mặt nàng đâm tới, nàng lẹ làng dùng thế Tá Trảm Nam Sơn (chém chéo núi Nam) chém chéo xuống.

Ngờ đâu, đạo sĩ nọ đã múa tít thanh kiếm thành sáu bông hoa bạc úp chụp lấy người Lý Hồng, đồng thời ba thanh kiếm khác lạ ở ba nơi khác nhau đâm tới, nếu nàng chưa mệt mỏi vẫn có thể dùng thế Húc Nhân Đồng Thăng để tránh được mấy thế công đó, đồng thời còn phản công được kẻ địch là khác.

Nhưng bây giờ nàng không thể chống lại được bốn thế công của kẻ địch một lúc như vậy. Nàng hoảng sợ vô cùng nhưng nàng chưa kịp suy nghĩ cách đối phó thì đã có tiếng kêu “leng keng”, thanh kiếm đã rời khỏi tay nàng rồi, nàng thất kinh la lớn :

- Đại ca...

Nàng chưa kêu xong thì đã thấy mình mẩy tê tái và té lăn ra đất ngay.

Bốn đạo sĩ cùng ngẩng đầu lên nhìn năm người đứng ở trước cửa miếu rồi cùng bồng Lý Hồng đưa đến trước mặt đạo sĩ bịt mặt. Chỉ thấy đạo sĩ ấy khẽ gật đầu một cái và chỉ tay vào Kiếm Phi.

Bốn đạo sĩ nọ cùng cung kính vâng lời rồi xông lại vây đánh Kiếm Phi.

Kiếm Phi đang đấu với mấy đạo sĩ đã cảm thấy mệt nhọc rồi bây giờ lại còn lo âu cho Lý Hồng rồi lại bị thêm bốn kẻ địch đến bao vây. Vì thế, kiếm thế của chàng cũng loạn dần và phạm vi càng lúc càng thâu hẹp lại, mồ hôi trên trán nhỏ ròng xuống như mưa. Đạo sĩ bịt mặt đứng cạnh đó vẫn cười nhạt một tiếng và nói :

- Bắt đi!

Bốn đạo sĩ đứng cạnh y lại rút trường kiếm ra xông lên vây đánh tiếp.

Lúc ấy Kiếm Phi ra tay càng chậm và chàng đã cảm thấy tuyệt vọng rồi, nhưng nghĩ lại gia hận, sư thù và trách nhiệm phục bang rất nặng nề, mình không thể nào chết được.

Vì vậy bỗng có một sức lực kỳ lạ từ trong người chàng toát ra. Chàng giở “Nhất Tuyến Phiêu” thân pháp với Long Phụng cương khí ra sử dụng cùng một lúc. Đồng thời lại có một luồng ánh sáng xanh vọt lên nữa, chàng đã rút thanh Bích Vân kiếm ra khỏi vỏ.

Vì chàng đã giở toàn lực ra trong hoàn cảnh tuyệt vọng này mong chuyển bại thành thắng để tìm lối thoát, nhưng người của đối phương quá nhiều và tên nào tên nấy đều là hảo thủ đáng kể, khi nào chúng lại chịu để cho chàng thoát thân?

Chương 32: Lực chiến quần hùng

Kiếm Phi cảm thấy những làn sóng kiếm ở bên ngoài trùng trùng điệp điệp đè nén tới, dưới tình thế này, chàng chỉ còn có cách là bảo thủ thôi. Chàng giở “Nhất Tuyến Phiêu” thân pháp ra và hai tay cầm hai thanh bảo kiếm Kim Húc và Bích Vân kiếm múa tít. Chàng cảm thấy mình tựa như đang đi trên chiếc thuyền lênh đênh trước sóng gió. Đấu được mấy trăm hiệp rồi, chàng thủ nhiều hơn công, mồ hôi trên trán đã toát ra, cử động chậm dần.

Đạo sĩ bịt mặt thân hình vạm vờ đứng cạnh đó cười và nói :

- Đặng Kiếm Phi, không ngờ ngươi cũng thất bại hôm nay.

Kiếm Phi nghe nói đau lòng vô cùng, nhưng chàng lại có một cảm giác khác là nghe giọng nói của người ấy có vẻ quen thuộc lắm, nhưng hoàn cảnh không cho phép chàng suy nghĩ xem người đó là ai. Chàng phẫn nộ nên lại múa tít thanh bảo kiếm như vũ bão.

“Ối.”

Một tiếng kêu thảm khốc vọng lên, đã có một kẻ địch bị mất đầu, người bắn ra ngoài xa. Các người khác đồng thanh quát lên rồi xông lại tấn công tới tấp, chứ không một người nào tỏ vẻ hoảng sợ hết.

Kiếm Phi giở toàn lực ra kháng cự. Chàng liền ngấm ngầm vân chân lực vào toàn thân để khôi phục lại hơi sức.

Lúc ấy, tất cả những đạo sĩ có mặt tại đó đều xông lại bao vây chàng, nên oai lực màn kiếm của địch càng mạnh hơn trước.

Kiếm Phi điều khí một hồi, liền rung động hai cổ tay thật mạnh, thốt ra một tiếng rú như long ngâm hổ tiếu.

Người của chàng cũng theo luồn ánh sáng của hai thanh bảo kiếm Kim, Bích mà quay nhanh một vòng “keng keng, coong coong...”

Sau một hồi tiếng kêu ấy vọng ra, mấy điểm sao lạnh bắn nhanh sang tứ phía, kiếm của bọn đạo sĩ đã có bốn năm thanh bị chàng chém gãy.

Tiếp theo đó, lại có hai tiếng kêu rú thảm khốc, thì lại có hai đạo sĩ nữa bị Kiếm Phi giết chết, tay chân bị chém gãy, bắng tung ra bên ngoài.

Kiếm Phi lại giở toàn lực sử dụng “Nhất Tuyến Phiêu” thân pháp đi nhanh như gió chạy vòng quanh đấu trường, song kiếm của chàng cùng phản công một lúc, lợi hại khôn tả. Chỉ trong nháy mắt chàng đã giành lại thế thắng. Đôi bên vẫn tiếp tục đấu với nhau còn Lý Hồng thì nằm lặng trước mặt lão đạo sĩ kia. Phía sau đạo sĩ bịt mặt còn có hai đạo sĩ tóc bạc, lưng đeo hai thanh trường kiếm kỳ cổ, đang đứng yên xem trận đấu.

Đạo sĩ bịt mặt thấy Kiếm Phi lấy lại được thắng thế vội quay lại bảo hai đạo sĩ tóc bạc đứng ở phía sau rằng :

- Tiến lên! Bất cứ sống hay chết cũng hạ cho được y mới thôi!

Hai đạo sĩ nọ cung kính đáp :

- Vâng!

Cả hai tên đạo sĩ già ấy vội rút kiếm ra rồi cùng nhảy lại tấn công Kiếm Phi luôn.

Lúc ấy Kiếm Phi đang giở thế “Kim Long Thố Lộ” (rồng vàng phun khói ngũ sắc) tay phải giở thế “Nhất Bích Tứ Thùy” (một hòn ngọc chiếu sáng bốn góc) vừa đẩy làn kiếm quang bốn bên, thì đột nhiên cảm thấy áp lực nặng hơn trước nhiều và hai đạo ánh sáng nhanh như điện chớp bao vây lấy chàng. Đồng thời hai luồng ánh sáng kiếm cứ nhằm các nơi yếu hiểm của mình mà đâm tới.

Lúc ấy chàng đã giở hết chân lực ra rồi, muốn thâu thế lại cũng không được liền cười nhạt một tiếng, thanh Kim Húc thần kiếm của chàng đã vội thâu lại thế KimLong Thố Lệ đột nhiên hóa thành “Thiên Giáng Kim Thụy” (trời giáng ánh sáng vàng) như ở trên không bỗng có muôn vạn luồng ánh sáng vàng nhắm các đạo sĩ úp chụp xuống. Sau một tiếng kêu “coong” đã có kiếm gãy, người bay, trong trận đấu lại hỗn loạn ngay.

Mọi người đều ngừng tay lại và đứng yên nhưng vẫn bao Kiếm Phi ở giữa và cứ chăm chú nhìn vào mặt chàng. Lúc ấy bốn bề yên lặng như tờ, dù một cái kim rớt xuống ai ai cũng đều nghe thấy.

Đạo sĩ bịt mặt bỗng cười nhạt một tiếng, khẽ giơ tay lên định đè xuống. Kiếm Phi thấy vậy thét lớn một tiếng, đột nhiên lui về phía sau mấy bước và phi thân nhảy bổ lại chỗ đạo sĩ bịt mặt ngay.

Ngờ đâu động tác của chàng nhanh như thế mà các đạo sĩ bao vây chung quanh cũng không chậm chút nào. Trong lúc người chàng vừa nhảy lên thì đã có mười mấy ánh sáng lạnh hóa thành một làn trường kiếm nhắm chàng đè mạnh xuống.

Vì muốn cứu Lý Hồng thoát nạn, Kiếm Phi không nghĩ đến sự an nguy của mình, chàng đã giở toàn lực ra thi thố. Chàng thét lớn một tiếng,uốn éo người một cái tựa như một con rắn nhỏ với hai luồng hơi lạnh rất lợi hại, nhắm màn kiếm của đối phương phản công luôn. Chỉ nghe thấy mấy tiếng kêu “coong coong coong coong...” bóng người bay tung lên, hai đại hào quang một vàng một xanh vọt lên trời tức thì.

Đạo sĩ to lớn vạm vỡ và bịt mặt cười như điên như khùng một hồi, liền múa song chưởng xông vào trận đấu tấn công Kiếm Phi luôn, đồng thời mồm y thì quát lớn :

- Đào tẩu ư?

Nói xong, y quay người lại, đang định bồng Lý Hồng nằm ở dưới đất lên...

Đột nhiên trên nóc đỉnh chùa có giọng nói khàn khàn quát lớn :

- Đồ chó má, lão tử đã tới đây!

Một bóng người múa hai đạo ô quang, mồm thì thốt ra những tiếng hú sài lang và nhằm đầu đạo sĩ bịt mặt tấn công xuống.

Đạo sĩ bịt mặt kêu “ồ” một tiếng, giơ trái tay lên chống đỡ thế công của đối thủ vừa ra tay một cách đột ngột ấy. Chỉ nghe thấy “bùng” một tiếng, đã có bóng người rớt xuống đất liền.

Thì ra người đó chính là Phục Hổ Kim Cương Lôi Anh.

Y vừa xuống tới mặt đất đã quát lớn :

- Bang chủ đừng lo, mỗ Lôi Anh đã tới đây.

Y vừa nói vừa múa tít đôi chùy nhằm đạo sĩ bịt mặt tấn công tới tấp.

Tiếp theo đó chung quanh ngôi chùa hoặc xa hoặc gần đều có tiếng sài lang nổi lên, lúc nhanh lúc chậm, dồn dập vọng tới, và hình như đã bao vây chặt lấy ngôi chùa đổ nát này rồi.

Đạo sĩ bịt mặt thấy vậy giật mình kinh hãi, bụng bảo dạ rằng :

- “Ồ! Người của Bích Ba bang đã tới!”

Nghĩ như vậy, y liền quát lớn :

- Rút lui!

Nói xong, y cúi xuống ôm ngang người Lý Hồng rồi nhảy lên, mồm thì quát lớn :

- Đặng Kiếm Phi, lúc nào trên núi Cửu Thiên ta cũng ở trong Cửu Thiên đạo cung đợi chờ ngươi đến chỉ giáo!

Nói xong y tung mình nhảy lên ngay, còn các đạo sĩ bộ hạ của y đang định rút lui, thì trong rừng ở gần đó đã có hai tiếng cười vọng tới. Đồng thời một đạo quang như điện xẹt nhằm đạo sĩ tấn công tới, còn một bóng người khác thì giơ tay ra cướp lấy Lý Hồng.

Đạo sĩ bịt mặt cười the thé, người ở trên không bỗng quay trở lại tay trái thì giơ người của Lý Hồng lên để chống đỡ, ánh sáng đao vừa tấn công tới bắt buộc đối phương phải thâu đao lại. Nhờ vậy mà y đã lui tới cạnh khu rừng rồi.

Thì ra hai người xông lại tấn công đạo sĩ bịt mặt ấy chính là Lâu Thiên với Long Điền.

Lâu Thiên thấy địch thủ dùng Lý Hồng để chống đỡ, tức giận vô cùng, liền quát lớn tiếng :

- Đồ không biết xấu hổ...

Y đang ở trên không bỗng lượn một vòng, mồm lại quát tiếp :

- Đạo sĩ kia, ngươi chạy đi đâu?

Y vừa quát tháo vừa đuổi theo tấn công đạo sĩ bịt mặt kia luôn.

Đạo sĩ bịt mặt cười giọng quái dị và nói :

- Trở về đi!

Y vừa nói vừa chấp tay lại đẩy mạnh một cái, liền có một luồng cuồng phong đẩy mạnh vào người của Lâu Thiên. Tuy giật mình kinh hãi thầm, nhưng tính của Lâu Thiên rất bướng bỉnh, bất cứ dù là núi đao hay vạc dầu, y cũng không bao giờ chịu rút lui cả.

Vì vậy y cũng rống lên một tiếng rất quái dị, múa tít thanh đao nhằm song chưởng của đối phương chém luôn. Đồng thời y cũng giơ tả chưởng lên đẩy mạnh một thế, mồm thì quát lớn :

- Không biết ai bị lui đây...

Lại có một tiếng kêu “bùng”, Lâu Thiên ở trên không bị chưởng phong của địch đẩy mạnh lộn đi một vòng và hộc máu tươi ra, nhưng chân của y vừa chạm tới mặt đất, y liền nhảy xổ lại liền.

Lúc ấy các đạo sĩ của Cửu Thiên đạo cung đã lẩn khuất vào trong rừng, đồng thời Kiếm Phi bảo mọi người rằng :

- Khỏi cần phải đuổi nữa!

Long Điền đã cướp được Lý Hồng đem tới trước mặt Kiếm Phi vái chào và nói :

- Thưa Bang chủ, nàng...

Kiếm Phi thấy Lý Hồng mê man bất tỉnh liền cau mày lại đáp :

- Hình như nàng đã bị một môn chưởng phong rất kỳ lạ đánh trúng thì phải!

Chàng vừa nói vừa thăm mạch cho nàng, quả thấy mạch của nàng khác thường và có vẻ như bị trúng độc vậy.

Lúc ấy khắp chung quanh đã có tiếng vó ngựa dồn dập vọng tới, các đệ tử của Bích Ba bang cứ theo phía có tiếng sài lang thú mà tìm tới. Chỉ trong nháy mắt, tất cả mọi người đã tụ tập trước ngồi chùa cổ đổ nát rồi.

Mọi người trông thấy Bang chủ vẻ mặt nghiêm nghị đứng tại đó, ai nấy vội xuống ngựa đứng yên.

Kiếm Phi xem đi xem lại mạch cho Lý Hồng một hồi, rồi hậm hực nói :

- Hừ! Thủ đoạn của tên ấy ác độc thật!

Nói xong chàng móc túi lấy ra một lọ thuốc nho nhỏ bỏ một viên vào môm Lý Hồng. Bọn Lâu Thiên các người không biết y thuật, vội hỏi :
- Thưa Bang chủ, biết làm sao bây giờ?

Kiếm Phi kêu “hừ” một tiếng và đáp :

- Thứ chướng này nếu để cho ta hai tháng đi kiếm thuốc về chế biến thì có thể chữa khỏi được.

Lâu Thiên vội hỏi tiếp :

- Biết làm sao bây giờ?

Kiếm Phi trầm giọng đáp :

- Thứ độc chướng này ba ngày sau mới bộc phát, nhưng vừa rồi ta cho nàng uống linh dược đặc chế của bổn bang, có thể giữ được chất độc này không cho bộc phát ra ngoài.

Long Điền cũng xen lời nói :

- Thảo nào vừa rồi lúc mới rút lui, y mới nói như thế đoán chắc chúng ta thế nào cũng kiếm y.

Củng Phàm cũng lớn tiếng nói :

- Chi bằng chúng ta đánh đến tận sào huyệt của y trước rồi hãy nói chuyện sau.

Lúc ấy năm kỵ sĩ cũng chạy tới, đồng thanh nói :

- Phải, chúng ta nên đi đánh phá núi Cửu Cung bắt buộc chúng phải đưa thuốc giải ra.

Kiếm Phi gật đầu đáp :

- Hay lắm! Chỉ có một cách đó thôi!

Thế rồi toàn đội lên ngựa tiến thẳng về núi Cửu Cung.

Một ngày sau, các người đã đi khỏi khu núi và tiến vào thành, liền vào trọ trong một khách sạn, Kiếm Phi nói với Long Điền rằng :

- Ngươi làm thế nào đi mua được một chiếc xe lộng lẫy, thân xe phải kiên cố, trong xe có bố trí một chiếc giường nệm nằm cho dễ chịu, bổn Bang chủ tin chắc Hồng muội thể nào cũng cần phải nghỉ ngơi.

Long Điền vâng lời đi ngay. Kiếm Phi rầu rĩ đứng trước Lý Hồng, thấy nàng hai mắt nhắm nghiền, hơi thở rất mạnh nhưng lại ngắn, chàng liền lẩm bẩm tự nói :

- Hồng muội cứ yên tâm, ngu huynh thể nào cũng lấy được thuốc cứu chữa cho Hồng muội.

Nói xong, chàng nhìn thẳng vào bộ mặt đáng yêu của nàng nhưng nàng vẫn nằm yên không cử động và hình như không nghe thấy lời nói của chàng vậy. Kiếm Phi thấy nàng bị trúng độc nặng như vậy, tuy từ đây đi Cửu Cung không xa lắm nhưng cũng mấy ngày đường, nếu lúc ấy mà thắng không nổi đối phương, kiếm không ra thuốc giải, thì chẳng những toi công một phen mà nàng bị mất mạng cũng không chừng.

Chàng nghỉ ngợi như vậy, liền khoanh tay đi đi lại lại trong phòng hoài, rồi lẩm bẩm :

- Trên Cửu Thiên đạo cung có nhiều cao thủ lắm, về điều này hồi nãy ta đã biết rồi. Chuyến đi này tuy bên ta có người võ nghệ cao cường, nhưng nếu đối phương cứ liều chết đấu thí mạng thì có phải là bên mình thiệt thòi nhiều không? Vả lại chúng ta không thuộc địa thế như vậy, chúng ta bị bất lợi trước.

Nghĩ đi nghĩ lại, sau cùng chàng mới quyết định được một kế hoạch.

Nghĩ đoạn, chàng vỗ tay một cái, Biện Hổ đã chạy lại cung kính hỏi :

- Sư phụ có việc gì dặn bảo thế?

Kiếm Phi đáp :

- Dặn họ bữa cơm tối nay ăn ở trong khách sạn và bảo các người biết, ta có vùng muốn thương lượng với mọi người.

Biện Hổ cung kính đáp :

- Vâng!

Rồi y quay mình đi ra bên ngoài, dặn bảo phổ ky và đi báo cho mọi người hay biết tức thì.

Kiếm Phi nghỉ ngơi giây lát thì Long Điền vào báo đã mua được xe ngựa và sửa soạn xuống. Tiếp theo đó, phổ ky cũng vào thưa cơm nước đã dọn trong một căn phòng nhỏ. Chàng liền đi sang phòng đó thì gặp ngay Bạch Cốt Thần Quân, Cương Thiết Ngũ Kỵ Sĩ, vân vân, tất cả mười một người đều có đủ mặt.

Mọi người thấy Kiếm Phi vừa tới nơi, liền đứng một cách cung kính, đồng thanh chào :

- Kính chào Bang chủ!

Kiếm Phi mỉm cười đáp :

- Mời các vị hãy an tọa!

Mọi người ngồi xuống, Kiếm Phi bưng chén rượu lên, lớn tiếng nói :

- Cám ơn Bang chủ!

Ai nấy đều uống cạn luôn chén rượu ấy.

Chờ mọi người uống xong, Kiếm Phi lại hỏi Củng Phàm rằng :
- Bốn bề đã hoàn toàn phong tỏa nghiêm mật chưa?

- Khắp chung quanh phòng này đều trống không hết, và đều do anh em trong đội canh phòng cả rồi.

Kiếm Phi vừa cười vừa nói tiếp :

- Hay lắm!

Nói xong chàng ho một tiếng lại nói tiếp :

- Các vị có biết tại sao tại hạ lại giữ các vị ở đây không?

Mọi người đều im lặng, tỏ vẻ không hiểu.

Kiếm Phi lại nói tiếp :

- Phen này chúng ta đi núi Cửu Cung, về phương diện thiên thời, địa thế thì đều bất lợi cho chúng ta hết.

Nói tới đó, chàng ngừng giây lát đưa mắt nhìn mọi người một lượt và lại nói tiếp :

- Còn một điểm tối quan trọng là chúng ta còn bị hạn chế về thời gian.

Long Điền lên tiếng hỏi :

- Tại sao?

Kiếm Phi cau mày lại đáp :

- Vì Lý cô nương trúng phải độc chưởng cần nội trong mười ngày phải chửa khỏi, bằng không nàng sẽ bị nguy nan.

Bạch Cốt Thần Quân lại xen lời nói :

- Nếu vậy chúng ta có nên nghĩ cách tấn công thế nào để mong khi tới nơi chỉ tấn công một cái là hạ nổi Cửu Thiên đạo cung ngay?

Kiếm Phi gật đầu đáp :

- Đó là nguyên nhân mà tại hạ mời quý vị vào xơi cơm tại đây.

Lôi Anh lại lên tiếng :

- Bổn tịch đề nghị cứ việc tấn công thẳng, giết cho chúng gà què không còn, như vậy không còn sợ chúng không đưa thuốc giải cho ta.

Lâu Thiên cười ha hả và đỡ lời :

- Bổn tịch tán thành kế hoạch nàỵ Long Điền cũng lên tiếng :

- Theo ý của bổn tịch thì làm như thế không tiện.

Kiếm Phi gật đầu lại hỏi :

- Long lão anh hùng, theo ý của lão anh hùng thì nên làm như thế nào?

Long Điền đáp :

- Theo ý của bổn tịch thì người của Cửu Thiên đạo cung không phải là tầm thường.

Nếu quyết tử chiến, thì dù có giết chúng cũng chưa chắc đã lấy được thuốc giải.

Kiếm Phi đưa mắt nhìn mọi người, rồi hỏi :

- Thế nào? Theo ý các vị thì nên tấn công như thế nào?

Bạch Cốt Thần Quân lại nói tiếp :

- Theo ý của bổn tịch thì lần tấn công này, chúng ta có hai mục đích. Mục đích thứ nhất lấy thuốc giải để cứu Lý cô nương thoát chết, mục đích thứ hai là đánh bại Cửu Thiên đạo cung, kiếm ra nguyên nhân tại sao chúng lại gây hấn với bổn bang rồi sẽ ra tay đối phó.

Củng Phàm với Long Điền tán thành trước, Bạch Dật Phong cũng lên tiếng nói rằng :

- Tội của Cửu Thiên đạo cung không thể tha thứ được, chúng ta phải giết sạch chúng đi!

Lâu Thiên và Ngũ Kỵ Sĩ đều đồng thanh nói :

- Phải! Phải lắm!

Bạch Cốt Thần Quân lại nói tiếp :

- Cho nên chúng ta cần phải chia làm hai đạo binh, đạo thứ nhứt, chúng ta lấy trộm được thuốc giải rồi quay lại hợp với đạo thứ hai do đường chính tấn công vào trong Cửu Thiên đạo cung, rồi giết sạch bọn đạo sĩ ở trong đó.

Nói tới đó, ông ta ngừng giây lát, lại nói tiếp :

- Kế này có hai điểm hay, điểm thứ nhất, chúng ta thể nào cũng lấy được thuốc giải, điểm thứ hai, đội quân của chúng ta trước sau có thể giúp đỡ lẫn nhau không sợ đối phương giở trò xảo quyệt đối phó.

Long Điền cười ha hả nói :

- Kế này hay lắm, bổn tịch tán thành!

Bạch Dật Phong cũng hớn hở xen lời nói :

- Có lý lắm! Như vậy chúng ta không còn e đối phương không thúc thủ chịu trói nữa.

Kim Kỵ Sĩ cũng một mình đứng lên phát biểu ý kiến :

- Bổn tịch nhận thấy thì giờ rất cấp bách, tất cả kế hoạch phải quyết định ngay trong đêm nay, và quyết định xong thì phải bắt tay hành động tức thì. Như vậy mới có thể ah. được địch thủ.

Kiếm Phi gật đầu, vừa cười vừa đáp :

- Bổn tọa cũng tán thành ý kiến ấy.

Lâu Thiên với Lôi Anh đồng thời lên tiếng nói :

- Bổn tịch xin đánh trận đầu để lập công.

Kiếm Phi vừa cười vừa ra lệnh :

- Thiên Sát, Dật Phong, Long Điền với bổn tọa đi trước một bước. Còn các người khác thì bảo vệ Lý Hồng và do Lôi Anh điều khiển.

Lâu Thiên trợn ngược mắt lên hỏi :

- Bang chủ, chẳng lẽ bổn tịch không thể đi trước một bước hay sao?

Kiếm Phi đáp :

- Lâu lão theo sau rồi tấn công vào cửa chính, như vậy chả khoái hơn là đánh lén hay sao?

Lâu Thiên la lên :

- Không! Không! Bổn tịch bắt giặc cũng tài lắm.

Thấy y nói vậy ai nấy đều cười ồ, tiếp theo đó mọi người vui vẻ ăn uống cho đến khi tàn tiệc rồi ai nấy đều đi nghỉ ngơi.

Đêm hôm ấy bình yên vô sự. Sáng sớm hôm sau, một chiếc xe ngựa lộng lẫy do tám con ngựa trắng tinh kéo đã đậu ở trước cửa khách sạn.

Kiếm Phi, Dật Phong, Thiên Sát, Long Điền, bốn người nhân lúc trời chưa sáng tỏ, ra roi quất cho ngựa chạy thật nhanh đi, theo sau là một đội nhân mã tiến về phía Cửu Cung sơn.

Chương 33: Quyết vào hang hổ

Trời đã tối sầm, màn đêm bao phủ xuống. Dưới ánh trăng sáng, núi Cửu Cung như một con thú dữ đang nằm phục trong bóng tối, trông rất rùng rợn. Bọn Kiếm Phi các người đã lên tới trên đèo, ngừng giây lát rồi lại tiến thẳng vào trong bóng tối.

Lần thứ hai, những bóng đen ấy xuất hiện trên đỉnh núi. Nhờ có ánh sáng, người ta nhận thấy bọn người đi đêm này đều mặc áo trắng, và cũng chính là bọn Kiếm Phi dẫn Bạch Cốt Thần Quân, Bạch Dật Phong, Long Điền và Củng Phàm bốn người lên Cửu Thiên đạo cung trên Cửu Cung sơn để lấy trộm thuốc giải độc.

Kiếm Phi và các người lướt trên đỉnh núi ngắm nhìn rồi chàng giơ tay chỉ vào một ngọn núi thật cao. Sau đó bọn họ đều giở khinh công ra tiến thẳng về phía núi ấy. Không bao lâu, họ đã lên tới đỉnh núi ấy rồi.

Ngọn núi này cao chọc trời, mây bao phủ chung quanh. Kiếm Phi với bốn người đứng ở trên đỉnh, gió thổi tà áo của họ bay phấp phới.

Chàng trông thấy trong đám sương mù như ẩn như hiện có một tòa nhà rất lớn.

Bạch Cốt Thần Quân liền chỉ tay về phía tòa nhà đó và nói lớn :

- Chính Đạo Cung của chúng ở nơi kia rồi!

Kiếm Phi gật đầu, ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp :

- Đây chính là Cửu Thiên đạo cung rồi nhưng địa thế rất hiểm ác, phen này chúng ta rất khó thành công.

Long Điền đỡ lời :

- Chúng ta cứ rón rén đi tới, một mặt dò xét, một mặt nghĩ cách đối phó.

Bạch Cốt Thần Quân cũng tán thành và lên tiếng nói :

- Phải, chúng ta hãy tới đó rồi hãy nói chuyện sau!

Kiếm Phi gật đầu, phẩy tay ra hiệu một cái, năm người đã như năm cái bóng ma tiến thẳng về phía đỉnh núi ấy.

Những tuyệt vách của đỉnh núi ấy hiểm trở phi thường chỉ có một bên là để lên xuống thôi, còn ba mặt kia đều là vách núi thẳng tuột, đến chim chóc cũng khó mà bay qua được. Nhưng Kiếm Phi và các người đều là cao thủ hạng nhất trong võ lâm, vách núi trơn tuột ấy không thể làm khó được năm người ấy.

Lúc ấy trong Cửu Thiên đạo cung đã hoàn toàn giới bị rồi, đâu đâu cũng có chòi canh ngầm, mà Đạo Cung lại tối om như mực, không thấy thắp một ngọn đèn lửa nào hết. Năm người vừa lên tới nơi nghe thấy có tiếng người nói rất khẽ vọng tới :

- ... Từ khi tân Quan chủ đến nhậm chức đến giờ, hình như trong cung này xảy ra lắm chuyện lôi thôi và lúc nào cũng thấy gay cấn hết sức.

Lại có một giọng thứ hai lên tiếng :

- Nghe nói tân Quan chủ năm xưa có một kẻ thù rất lợi hại. Gần đây hình như đôi bên đã đấu với nhau một trận rồi, và hình như chúng ta đã bị thua trận, nhưng đối phương cũng không hơn gì chúng ta.

- Ồ, thật thế à?

- Tất nhiên là chuyện thật, khi nào đệ lại nói dối huynh.

- Sao lão đệ lại rõ chuyện ấy?

- Đại ca khỏi cần biết tới điều đó, cứ biết lời nói của đệ không sai là được rồi.

- Này lão Trần, tại sao lần này Quan chủ về tới, không ai trông thấy qua hình bóng của ông ta cả?

- Có lẽ việc gì xảy ra rồi cũng nên, bằng không tân Quan chủ nghiêm nghị như thế, mà sao mấy ngày liền không thấy ra ngoài xem xét công ăn việc làm của anh em?

Lúc ấy lại có một giọng nói rất âm thầm nổi lên ở cạnh hai tên nọ :

- Quan chủ của các ngươi ở đâu thế?

Tiếp theo đó, người ta nghe thấy hai tiếng kêu “hự hự”. Sau đó lại có tiếng người lạnh lùng nói tiếp :

- Tiểu tử dám đùa giỡn với lão gia phải không? Biết điều thì mau nói Quan chủ của các người ở đâu?

Yên lặng một lúc, lại có tiếng người nói tiếp :

- Ngươi bảo ngươi không biết, phải không?

- Không biết!

- Không biết!

- Hự!

- Hự!

Tiếp theo đó là tiếng ngã lăn ra đất của một người. Hiển nhiên đã có một người bị giết chết rồi.

Giọng nói lạnh lùng kia lại tiếp :

- Ngươi có biết không?

- Tôi...

- Đừng có nói lôi thôi!

- Tôi biết.

- Ở đâu?

- Ở... ở chỗ đằng kia kìa!

- Nói bậy! Tất nhiên lão gia cũng biết là y ở đằng đó, nhưng ở phòng nào? Lầu nào? Ngươi khôn hồn thì nói đi!

- Vâng, vâng ở trên lầu ấy...

- Có phải ở trên lầu về phía sau đạo quan không?

- Vâng.

- Được, ngươi hãy nằm nghỉ một lát nhé.

Sau đó, mấy bóng đen nhẹ nhàng tiến vào phía sau đạo quan.

Đang lúc ấy lại có tiếng người khẽ quát hỏi :

- Ai đó?

- Tôi đây!

Người vừa trả lời câu “Tôi đây” chưa dứt lời, đã phi thân tới gần người lên tiếng hỏi rồi. Người nọ hỏi tiếp :

- Ngươi là ai?

- Là cha ngươi.

- Cái gì hả?

Người ấy mới hỏi lại một câu đã té ngã tức thì.

Sau đó lại có một bóng người nhanh như điện chớp chạy thẳng vào trong đạo quan.

Trong bóng tối đã có một người múa thanh đơn đao nhảy ra quát hỏi :
- Ai thế?

- Tuần tiễu đây!

- Tuần tiễu ư?

- Phải!

- Tuần tiễu gì mà lại tuần tiễu đi trở vào trong đạo quan như thế này?

- Thì mỗ quay trở về là để kiểm soát ngươi đấy.

- Ngươi là ai? Có nói thật không đấy?

Người vừa hỏi vừa giơ đao lên thì người nọ đã xông lên tấn công liền.

Người kia chưa kịp kêu đã té ngã và đã có một luồng khói đen lướt vào trong góc nhà rồi biến mất.

Trong góc tối có một đại hán nằm yên, bên cạnh có để một thanh đao.

Lúc bấy giờ trong Cửu Thiên đạo cung chưa phát giác có kẻ địch đến tấn công.

Trong bóng tối lại có người khẽ nói :

- Nhị ca, đệ nhận thấy đêm nay có lẽ nguy hiểm lắm chưa biết chừng có người đã đột nhập vào trong quan đạo rồi.

Lại có tiếng người khẽ đáp :

- Sao bỗng dưng hiền đệ lại có cảm giác như thế?

- Vừa rồi tiểu đệ hình như trông thấy trên một chòi canh có ánh đao thấp thoáng.

- Chỉ nói bậy nào!

- Sao lại không thể có được? Nếu không tại sao hai ngày hôm nay cấp trên lại ra lệnh canh gác cả ngày lẫn đêm như vậy?

- Đó có lẽ chỉ để đề phòng đấy thôi.

- Đề phòng ư? Nếu vậy đối phương phải lợi hại lắm nên Quan chủ của chúng ta mới ra lệnh đề phòng cẩn mật như thế. Nghe nói đối phương là Bang chủ của cái gì Bích Ba bang đấy, và cũng nghe nói mặt và hình dáng của y thấy giống hệt võ lâm Lệnh chủ Lã Phàm khi xưa.

- Có thật thế không?

- Không những là thật mà võ công của y lại rất kỳ lạ, ngay cả Ngũ Bộ Thất Hồn Phương Trấn Thiên mà cũng bị y đánh bại nữa đấy.

- Ồ, thật thế à?

- Đệ không nói dối đâu. Võ công của y cao siêu lắm, đã phá tan sào huyệt của Thiết Hồng bang và cả Tý Ngọ Truy Hồn Diêm Vương Thiếp Tà Phong suýt tí nữa cũng bị người ta lấy mất đầu.

- Nhưng hiền đệ nên biết chúng ta thì khác, chưa chắc y đã làm gì nổi chúng ta đâu?

- Chưa chắc!

- Tại sao?

- Trong đương kim vvõ lâm, Cửu Thiên đạo cung của chúng ta địa vị cao siêu lắm, lại thêm gần đây Sài Nho Tú Sĩ tái xuất hiện, vì y là bạn thân của lão Quan chủ, cho nên y mới phái người đến đây mời Quan chủ của chúng ta gia nhập liên minh, nghe nói Quan chủ đang suy xét về vấn đề này. Nếu đôi bên liên hiệp thì thể nào cũng quét sạch được các môn phái của giang hồ, đứng đầu võ lâm. Như vậy thì Bích Ba bang làm gì nổi chúng ta nào?

- Ừ, nhị ca nói rất có lý...

Y vừa nói tới đó, đột nhiên thấy một cái đầu sài lang trắng trông rất rùng rợn xuất hiện đằng sau chúng. Tiếp theo đó lại có giọng nói lạnh lùng và rùng rợn rót vào tai chúng rằng :

- Này, Quan chủ của các ngươi ở đâu?

Hai người nọ giật mình kinh hãi, vừa quay người lại giơ chưởng lên tấn công ngay.

- Hự!

Một tiếng cười nhạt nổi lên phía đằng sau, hai tên ấy thân hình mềm nhũn từ từ ngã lăn ra đất ngay.

Người xuất hiện trước mặt chúng là một người dong dỏng cao, đầu đội một cái mặt nạ sài lang trắng, mình mặc áo dài trắng, chúng biết đã lọt vào tay người rồi, nên không dám kêu la nửa lời. Lúc ấy người nọ lạnh lùng lên tiếng :
- Các ngươi muốn giở trò gì? Không sợ ta hạ độc thủ làm các ngươi sống dở chết dở hay sao?

Hai người này lẳng lặng gật đầu. Người nọ lại hỏi tiếp :

- Quan chủ các ngươi ở đâu?

- Ở trên lầu phía sau đạo quan.

- Nơi luyện đơn dược của y đâu? Và có hay không?

- Có, nhưng chúng tôi không biết ở đâu.

- Có thật không biết không?

- Hự!

- Có lẽ ở trong phòng ngủ của Quan chủ, nhưng tốt hơn hết, anh hùng hỏi người trên lầu thì dễ hơn.

- Thôi được, phiền hai vị nằm đây chốc lát!

- Oái!

- Oái!

Một luồng khói nhợt xuất hiện, người áo trắng đã biến mất.

Lúc ấy lại có ba bóng người tề tựu ở trước lầu. Ba người ấy với người nọ giơ tay ra hiệu dặn nhau, rồi mọi người đi một ngã, nhưng trong mấy người đó không có Kiếm Phi.

Họ chia nhau lướt xuống dưới lầu. Bạch Cốt Thần Quân đã trông thấy rõ hai người ẩn núp dưới góc lầu, chỗ chòi canh ngầm. Ông ta lẳng lặng đi tới phía sau hai người đó, lại nghe thấy một người nói :

- Tiểu Hổ, hình như có bóng người lướt qua, chả lẽ có người ngoài đột nhập chăng...

Người tên là Tiểu Hổ khẽ đáp :

- Tôi cũng cảm giác ấy...

Bạch Cốt Thần Quân ở phía sau chúng vội đỡ lời :

- Để lão chứng thật cảm giác ấy hộ cho các ngươi.

Hai người nọ ngạc nhiên vô cùng, chưa kịp quay lại thì đã bị điểm trúng yếu huyệt, nhưng chúng đã cố rống lên một tiếng :

- Có thích khách!

Nhưng tiếng kêu của chúng rất khẽ, Bạch Cốt Thần Quân liền cười nhạt và hỏi tiếp :

- Khôn hồn trả lời lão mấy vấn đề, lão phu sẽ tha chết cho.

Hai người nọ chỉ kêu “hừ” một tiếng thôi, chứ chẳng nói chẳng rằng, Bạch Cốt Thần Quân lại hỏi tiếp :

- Phòng luyện đơn của Quan chủ ở đâu?... muốn sống thì nói mau!...

Bạch Cốt Thần Quân thấy chúng không chịu nói, liền cười nhạt, giơ tay khẽ búng vào tên đứng bên trái một cái.

Tên ấy chỉ kêu “hự” một tiếng, người đã đỏ như lửa và sưng húp liền. Nhưng y vẫn không chịu nói, mặt mũi chân tay của y đã rỏ ra từng giọt máu tươi, y đau đến đỗi co rúm người lại và những giọt máu tươi ấy cứ tiếp tục nhỏ ra hoài.

Bạch Cốt Thần Quân lại hỏi tiếp :

- Thế nào? Đã chịu nói chưa?

Người bên phải đã hoảng sợ đến toát mồ hôi lạnh, nên y với giọng run run khẽ nói :

- Tại... phòng ngủcủa Quan chủ nhưng đó cũng chỉ là phỏng đoán đấy thôi, không biết có đúng sự thật hay không.

Bạch Cốt Thần Quân lại lạnh lùng nói tiếp :

- Được, chắc ngươi cũng không dám lừa lão phu đâu.

Nói xong ông ta giơ tay búng một cái, tên đại hán đứng bên trái chỉ kêu “hự” một tiếng, rồi người tia ra rất nhiều máu tươi, hai mắt nhắm nghiền, ngã gục xuống chết tốt.

Bạch Cốt Thần Quân lại hỏi tên thứ hai tiếp :

- Phòng ngủ của Quan chủ đâu?

Tên này thấy vừa rồi bạn của y vừa chết một cách rất thảm khốc nên liền đáp :

- Tại... phòng tây hiên ở trong lớp nhà thứ ba.

- Được, ngươi hãy nằm nghỉ giây lát đã.

Nói xong, Bạch Cốt Thần Quân điểm vào yếu huyệt ngủ một cái, tên nọ liền ngáp và ngủ ngay.

Bạch Cốt Thần Quân đến lớp nhà thứ ba, ba người kia cũng lần lượt vào tới nơi.

Trong luú thân hình của bốn người biến mất trong bóng tối thì một cái bóng đen trong góc nhà bước ra, đi tới chỗ người vừa bị điểm chết, liền có hai bóng đen khác khiêng người chết đi và bóng đen còn lại giải huyệt cho tên bị điểm huyệt ngủ.

Người nọ ngáp một cái, mở mắt ra liền, kinh ngạc quỳ xuống.

- Quan chủ, tiểu nhân đã thất xuất...

Cái bóng đen nọ cười nhạt một tiếng đáp :

- Đi xuống nhà dưới, đây không phải lỗi của ngươi.

Tên nọ liền đứng dậy và đi liền.

Lúc ấy Quan chủ bảo một đạo sĩ đứng cạnh rằng :

- Ra lệnh cho rút hết những người tuần tiễu ở khắp chung quanh.

Đạo sĩ nọ cung kính vâng lời và vội vàng đi xuống dưới lầu, chạy quanh một vòng.

Lúc ấy hai mươi mấy đạo sĩ thân hình và thủ pháp rất lanh lẹ, như hai mươi mấy cái u hồn đều xuất hiện hết, chỉ xem thân pháp của chúng cũng đủ biết chúng toàn là những người có võ công cực kỳ cao.

Hai mươi mấy tên ấy đến sau Quan chủ đứng yên, không nói năng gì hết.

Bốn bề yên lặng như tờ, Quan chủ vẫn bị mặt bằng khăn đen, nhưng bọn đạo sĩ kia chỉ trông đôi mắt của Quan chủ cũng đủ biết y tức giận khôn tả và đang nhìn thẳng vào trong nhà.

Chương 34: Quần hùng thọ khổn

Lúc ấy bọn Bạch Cốt Thần Quân mấy người đã nhanh vào đến trong phòng, thân hình của họ nhanh như một luồng gió, nhẹ như một sợi bông tiến thẳng vào, trong viện này có một căn phong đang có người thầm thì chuyện trò.

Bạch Cốt Thần Quân lướt tới cửa sổ đang nhìn vào bên trong, thấy có một đạo sĩ cao lớn vạm vỡ đang ngồi xoay lưng ra cửa, tay cầm một cái hộp gấm đang khẽ dặn một lão đạo sĩ rằng :

- Hộp thuốc giải này Quan chủ giao cho đệ tử và bảo chuyển lại lão đạo trưởng trông coi. Ông ta còn bảo kẻ địch đêm nay tới đây mục đích chỉ vì hộp thuốc giải này.

Lão đạo sĩ ấy đang ngồi tựa trên một cái sập vải gấm rất lớn, mở to hai mắt nhìn rồi lạnh lùng nói ra ngoài cửa sổ rằng :

- Quý khách ở xa tới, sao không vào đây trò chuyện?

Bạch Cốt Thần Quân giật mình kinh hãi, bụng bảo dạ rằng :

- “Lão đạo sĩ này lợi hại thật...”

Nghĩ đoạn, ông ta liền cười nhạt một tiếng rồi nhanh nhẹn nhảy vào trong phòng.

Đồng thời Bạch Dật Phong, Củng Phàm, Long Điền như mấy cái bóng ma cùng tiến thẳng vào trong phòng.

Lão đạo sĩ thấy mấy người phi thân vào liền cười hí hí :

- Hay lắm! Hay lắm! Khách đã tới nhiều, hí hí...

Bốn người vào tới trong phòng đều đứng yên, lão đạo sĩ như nghĩ ra việc gì, mặt lộ vẻ hoài nghi, vì y thấy Củng Phàm đeo một thanh đao cong và người nào cũng đeo mặt nạ sài lang trắng, nên y cứ ngơ ngác nhìn bốn người hoài.

Bạch Cốt Thần Quân liên lên tiếng hỏi :

- Hình như đạo trưởng có việc gì muốn chỉ giáo phải không?

Lão đạo sĩ thở dài một tiếng rồi thủng thẳng hỏi :

- Các vị có phải là người của Bích Ba hồ ở núi Chung Nam tới đây không?

Mọi người nghe thấy đạo sĩ hỏi như thế đều ngạc nhiên, vì người trên giang hồ tuy biết gần đây có Bích Ba bang nổi lên thật, nhưng không ai biết Tổng đàn ở đâu, như vậy bốn người không kinh ngạc sao được?

Nhưng người nào người nấy đều lão luyện giang hồ, khi nào vì một lời hỏi của đối phương mà sợ hãi, cho nên Long Điền vội đáp :

- Đạo trưởng sành lắm! Phải! Tại hạ và các người ở Bích Ba hồ tới đây cầu linh dược, chẳng lẽ đạo trưởng không nể mặt anh em mỗ hay sao?

Lão đạo sĩ liền dịu nét mặt, với giọng ôn tồn nói tiếp :

- Đến đây cầu linh dược, huống hồ lại là người của Bích Vân kiếm khách, tiểu đạo đâu dám không đưa thuốc giải cho quý vị, nhưng quý vị nào đã vào chốn mai phục trùng trùng này, ai ai cũng khó thoát thân được lắm.

Nói xong y đưa hồ lô thuốc giải cho Bạch Cốt Thần Quân.

Người giàu kinh nghiệm như Bạch Cốt Thần Quân, nay thấy đối phương đưa thuốc giải cho mình một cách quá dễ dàng như vậy, cũng phải ngạc nhiên hết sức, không biết nên xử trí như thế nào cho phải, riêng có Bạch Dật Phong đã tiến lên một bước đỡ lấy hộp thuốc giải và đáp :

- Dám hỏi đạo trưởng với Bích Vân kiếm khách có liên can đặc biệt gì, mà lúc này tại nơi đây lại chịu giúp đỡ chúng tôi như thế?

Lão đạo sĩ khẽ thở dài một tiếng rồi đáp :

- Hơn ba mươi năm về trước, tiểu đạo vào núi hái thuốc bị một rắn độc cắn phải, may được Bích Vân kiếm khách đi qua thấy vậy cứu cho thoát chết, nên đến bây giờ cũng còn ghi nhớ và chỉ mong trả được cái ơn ấy...

Long Điền lạnh lùng xen lời nói :

- Có người tới đó!

Mọi người lắng tai nghe, quả thật có tiếng gió động tà áo nghe phần phật. Lão đạo sĩ nghiêm nét mặt lại, nói tiếp :

- Quan chủ của Cửu Thiên đạo cung ngày nay là sư điệt của tiểu đạo. Năm trước y vào hậu cung, vì liên tiếp gặp những sự kỳ ngộ và được tệ sư huynh đặc biệt cưng chìu, cho nên võ công của y mới tiến bộ nhanh chóng như thế. Gần đây tệ sư huynh đột nhiên tuyên bố nhường ngôi Quan chủ cho y và còn tệ sư huynh thì một mình đi ngoài vân du. Gần đây vì sư điệt lại tuyên bố là y đã phát giác kẻ thù lớn nhất của y ở đâu rồi, và phải đem toàn lực của bổn cung ra đối phó. Lúc ấy tiểu đạo không ngờ kẻ thù của y lại là các vị hào hiệp ở Bích Ba hồ, nên mới nhận lời, không ngờ trên đời lại có những sự lạ lùng như thế. Việc đã xảy ra như vậy, bần đạo đành phải đứng ra bên ngoài, không giúp bên nào cả.

Nói xong, lão đạo sĩ chào mọi người một cái rồi vượt qua cửa sổ đi luôn. Y vừa qua cửa sổ thì Bạch Dật Phong đã kêu gọi :

- Xin đạo trưởng ngừng bước!...

Nhưng lão đạo sĩ đã quyết tâm không giúp hai cả, và võ công của ông ta lại cao siêu, nên lời nói của Bạch Dật Phong chưa dứt thì ông ta đã đi mất dạng rồi.

Bạch Cốt Thần Quân nghĩ ra được một kế, khẽ nói :

- Chúng ta mau lui ra khỏi nơi đây ngay!

Lúc ấy bỗng có tiếng kêu “lách cách” rất khẽ, ánh sáng tối om hẳn, những cửa sổ ở bốn vách đều vụt mất tích, bốn bề tối đen như mực.

Long Điền trái tay nhắm chỗ có cửa sổ tấn công một chưởng kêu đến “bùng” một tiếng, lúc ấy y mới hay vách tường cứng rắn như vậy. Tiếp theo đó lại có những tiếng kêu “soẹt soẹt”, bốn bên khe liền có những điểm sao lạnh nhanh như mưa nhằm mọi người bắn tới.

Củng Phàm múa tít thanh đao, liền đó có những tiếng kêu “leng keng”, tất cả những ám khí ở bốn bên bắn tới liền biến thành sắt vụn rớt xuống đất ngay.

Long Điền trầm giọng nói :

- Chúng ta phải nghĩ cách thoát khỏi mới được.

Bạch Dật Phong liền nói :

- Tôi chắc muốn ra khỏi nơi đây cũng không phải là chuyện dễ đâu.

Bạch Cốt Thần Quân lạnh lùng xen lời nói :

- Theo lão phu, chúng còn giở thêm trò khác ra nữa, chứ không phải bấy nhiêu thôi đâu.

Củng Phàm trầm giọng nói tiếp :

- Không biết hiện giờ Bang chủ ở đâu? Không biết có gặp kẻ địch như chúng ta.

Long Điền vội đỡ lời.

- Bang chủ mưu trí hơn người, quyết không ngu xuẩn như chúng ta mà bịmắc hợm đối phương như thế này đâu.

Bạch Cốt Thần Quân ngẫm nghĩ giây lát và nói tiếp :- Có lẽ nơi đây là một cái hộp gang có gió thông hơi cũng nên.

Ông ta vừa nói dứt thì trên đỉnh đầu có tiếng người khẽ nói :

- Cẩn thận.

Bốn người vội đứng nép vào bốn bên vách, đồng thời Bạch Cốt Thần Quân còn quát lớn :

- Nước độc!

Bốn người liền giơ bốn chưởng lên đánh vào những nước từ bên trên chảy xuống.

Lúc ấy trong phòng mùi tanh hôi bốc lên khó ngửi hết sức mà những vòi nước độc vẫn cứ tiếp tục chảy xuống. Chỉ trong chốc lát, khắp phòng đã dính đầy nước độc.

Bốn người dùng chưởng phong đẩy những nước độc ở bên trên chảy xuống nhưng thấy những vòi nước độc đó cứ tiếp tục phun xuống hoài, khiến bốn người cuống cả chân tay lên.

Đột nhiên ngoài phòng có tiếng cười nhạt vọng vào, tiếp theo đó lại có giọng rất lạnh lùng nói :

- Các vị sắp có tuồng hay trình diễn đây.

Tiếng nói ấy từ trên đỉnh phóng vọng xuống, nhưng không biết rõ từ một phương hướng nào? Tiếng nói vừa dứt thì có tiếng kêu “cách” một tiếng “sè sè” rất khẽ, bốn bên vách đột nhiên có vô số lỗ hổng nho nhỏ lộ ra, nước độc ở trong lỗ hông ấy nhanh như mũi tên bắn vào.

Long Điền thấy vậy quát lớn một tiếng :

- Tập trung!

Cả bốn người đều tập trung đúng ở giữa căn phòng, lưng sát lưng nhau, giở chưởng ra tấn công về phía những lỗ hổng để cho những nước độc không bắn vào người mình được.

Tuy những vòi nước độc đó đã bị bốn người đẩy bắn sang tứ phía, không sao bắn được vào thân của họ, nhưng nước ở dưới đất càng ngày càng nhiều. Bốn người đều lo âu vô cùng, không biết đối phó với những nước ở dưới đất bằng cách nào.

Đang lúc ấy lại có tiếng “phì phì”, trên đỉnh đầu lại có nước đen chảy xuống, đồng thời bốn bên vách lại có khói trắng phun ra.

Bạch Cốt Thần Quân thấy vậy cả kinh, vội giơ tay áo lên phe phẩy mấy cái đẩy những làn khói trắng và thuốc độc sang một bên, và mồm thì quát lớn :

- Cẩn thận khói trắng có độc đấy!

Y vừa lên tiếng nói, mũi đã ngửi thấy mùi thơm và hơi độc ấy đã bốc lên trên óc liền, khiến ông ta loạng choạng đứng không vững, ngã lăn ra đất tức thì.

Củng Phàm vừa thấy sự tình xảy ra như vậy, liền xoay người qua, đưa tay xốc lấy Thần Quân và dìu ông ta đứng dậy.

Trong lúc bốn người đang lâm vào tình trạng tuyệt vọng thì trên nóc phòng đột nhiên có mấy tiếng kêu “hự hự...” và hình như có mấy thân hình người ngã lăn long lốc từ trên mái nhà rơi xuống đất.

Tiếp đó trên nóc phòng vụt mở toang một khoảng trống và có tiếng của Kiếm Phi vọng xuống :

- Mau hãy thoát ra khỏi nơi đây!

Củng Phàm mừng rỡ lên tiếng :

- Bang chủ đã đến cứu chúng ta.

Dứt lời ôm chặt lấy Bạch Cốt Thần Quân và tung mình lên trên nóc, theo sau Củng Phàm là Bạch Dật Phong và Long Điền hai người.

Kiếm Phi thoáng nhìn sắc mặt của Thần Quân liền vội bảo :

- Thần Quân huynh hãy mau vận sức dồn độc khí ra ngay đi, kẻo để lâu...Chàng nói chưa dứt lời thì đã có mấy đạo sĩ nhảy lên mái nhà đứng vây quanh bọn chàng. Trong số mấy người đạo sĩ đó có một đạo sĩ vạm vỡ bịt mặt.

Đạo sĩ bịt mặt có vẻ đắc ý, ngạo nghễ lên tiếng :

- Kiếm Phi! Nơi này sẽ là mồ chôn của ngươi đó!

Kiếm Phi khinh thường đáp :

- Phải nói là của ngươi mới đúng hơn.

Đạo sĩ bịt mặt cười gằn một tiếng, tay trái đưa lên không vẫy một cái ra hiệu, liền có nhiều đạo sĩ của Cửu Thiên đạo cung từ bốn phía xuất hiện và cùng tiến lại, thân pháp cực kỳ mau lẹ, chứng tỏ họ đều là những cao thủ trong võ lâm. Đồng thời tay mặt của vị đạo sĩ vạm vỡ đưa lên kéo tấm vải bịt xuống, miệng quát lớn :

- Kiếm Phi! Có còn nhớ ta là ai không?

Kiếm Phi ngạc nhiên khẽ thốt :

- Vạn Thích! Té ra là huynh...

Đạo sĩ bịt mặt chính là Vạn Thích, cất giọng cười như quỷ khốc rồi chỉ tay vào Kiếm Phi ra lệnh cho các đạo sĩ :

- Giết hết cả bọn này... không được để cho một người nào sống sót.

Mệnh lệnh của Vạn Thích vừa thốt ra xong thì có mấy đạo sĩ tuốt trường kiếm ra, xông thẳng vào bọn Kiếm Phi.

Long Điền ồ ồ la to :

- Muốn chết thì lão cho chết.

Thế là một trận quyết đấu đã phát động ở ngay trên mái nhà. Bóng người thấp thoáng qua lại và ánh đao kiếm chiếu sáng loang loáng.

Củng Phàm vì sử dụng Loạn nguyệt đao, hễ thấy kẻ địch là đâm, chém, còn Kiếm Phi thì dùng Bích Vân kiếm múa tít đến nỗi mưa gió không sao lọt được. Bốn người bảo vệ Bạch Cốt Thần Quân, đang ngồi điều hơi vận khí để dồn nọc độc ra khỏi người. Tiếng kêu la thảm khốc nổi lên, những luồng mưa máu bắn tung khắp nóc nhà nhưng bọn đạo sĩ càng tới càng đông, chúng bao vậy chặt lấy bốn người.

Một tiếng canh sau, bốn người đã thấm mệt, mồ hôi trên mặt toát ra, bốn cái mặt nạ sài lang trắng cũng dính rất nhiều máu tươi và áp lực bên ngoài vẫn tiếp tục đè nặng tới.

Cửu Thiên đạo cung ngoài những người đang đấu ở đó võ công rất cao cường ra, lại còn có những đạo sĩ đứng cạnh đó xem, võ nghệ cũng không kém.

Vạn Thích đắc chí cười vang và nói :

- Hà hà! Đặng Kiếm Phi! Lần này dù có muốn sống thì thật khó hơn là lên trời.

Nói xong y múa trường kiếm cùng mười tên đạo sĩ xông ngay vào trận đấu.

Đột nhiên có một bóng trắng phi lên và có tiếng người lạnh lùng nói :

- Chưa chắc!

Lại có mấy tiếng kêu la thảm khốc, mưa máu lại bắn lên tung tóe. Bạch Cốt Thần Quân giở Bạch Cốt trảo đã lâu không sử dụng tới xông vào trận đấu.

Áp lực chung quanh càng nặng thêm, Kiếm Phi liền lớn tiếng hỏi :

- Thiên Sát huynh, đã mạnh rồi đấy chứ.

Bạch Cốt Thần Quân cũng lên tiếng đáp :

- Như thường rồi, cám ơn Bang chủ!

Kiếm Phi ngẩng đầu lên nhìn trời, rú lên một tiếng sài lang hú, nghe rất rùng rợn.

Bốn người nọ cũng giở toàn lực ra tấn công. Thế là bên phe chàng lại chiếm ưu thế ngay.

Đột nhiên trong khu núi Cửu Cung bỗng có tiếng lang hú rất rầu rĩ. Long Điền liền hú lên như tiếng hổ gầm :

- Lại đây! Phen này các ngươi sẽ chết hết!

Y lại ngẩng đầu lên rú một tiếng sài lang hú, cũng rùng rợn hơn.

Vạn Thích cười quái dị một tiếng rồi nói :

- Chúng ta hãy diệt những tên này đi trước, rồi hãy giết mấy tên kia sau!

Y giơ trường kiếm lên ra hiệu một cái, tất cả các đạo sĩ đứng ở đó liền xông vào trong trận đấu. Thế là trên mái nhà đã có hơn ba mươi đạo sĩ bao vây năm người.

Đấu được một hồi lâu, năm người hình như đã thấm mệt. Đột nhiên Kiếm Phi quát lớn :

- Xông xuống.

Kiếm của chàng hóa thanà một đạo ánh sáng xanh, nhằm dưới nhà phi thân xuống.

Tiếp theo đó Bạch Cốt Thần Quân, Bạch Dật Phong, Củng Phàm các người cũng nhảy xuống theo Kiếm Phi và mọi người xông vào trong đám đông. Dưới ánh sáng lập lòe, bóng người thấp thoáng, tiếng kêu la thảm khốc cứ vọng lên luôn luôn, máu tươi càng bắn ra càng nhiều.

Cánh tay trái của Bạch Dật Phong đã bị thương nặng, Củng Phàm cũng bị thương nhưng nhiệm vụ mọi người là dù còn đến giọt máu cuối cùng cũng phải đánh lại kẻ địch.

Kiếm Phi giở toàn lực ra sử dụng Bích Vân tam thức, đồng thời tay trái thì múa thanh Kim Húc thần kiếm phát huy đến hết oai lực, ánh sáng kiếm xanh và vàng của chàng tới đâu là đối phương chết tới đó.

Nên dù đối phương võ công cao siêu đến đâu, người nhiều đến đâu cũng không làm gì nổi chàng. Nhưng rồi Kiếm Phi cũng thấy mỏi mệt dần...

Bỗng đằng xa có tiếng hú rất dài vọng tới, các anh em của Bích Ba bang đã giở hết lực khinh công tới cứu viện nhưng ít nhất họ cũng còn ở ngoài xa mười dặm mà bọn Vạn Thích đang giở hết toàn lực ra dồn éo thật là nguy vô cùng...

Chương 35: Oán thù vạn kiếp

Kiếm Phi thấy tình thế bất lợi cho mình, liền múa tít cả Bích Vân kiếm lẫn Kim Húc thần kiếm rồi tung mình nhảy lên trên không, lượn đi mấy vòng hóa thành án sáng vàng và xanh nhằm tứ phía chém xuống. Chàng đã giở Vân Long cửu thức ra định giết sạch kẻ địch này.

Quả nhiên Vạn Thích không phải là người thường, y thấy vậy cả kinh, vội quát bảo bọn đạo sĩ :

- Hãy cẩn thận!

Nói xong y cũng múa trường kiếm xông lên chống đỡ. Sau những tiếng kêu “coong, coong” và đom đóm lửa bắn tung tóe, hai cái bóng người đã thấy bắn ra hai bên. Kiếm Phi lại hú lên một tiếng, ánh sáng vàng và ánh sáng xanh lại bắn vào bọn đạo sĩ. Tiếng kêu la thảm khốc lại nổi lên tứ phía, máu tươi bắn ra càng nhiều.

Lại có một tiếng sài lang hú rất thê thảm vọng tới. Tiếp theo đó, bốn mặt đều có sài lang hú dồn dập, đã thấy anh em của Bích Ba bang đã tới nơi cứu viện rồi.

Vạn Thích cứ theo dõi Kiếm Phi hoài. Lúc này y đột nhiên quát lớn, múa kiếm hóa thành một đạo kiếm quang, nhắm Bạch Dật Phong đâm tới.

Lúc ấy Bạch Dật Phong bị mười mấy đạo sĩ bao vây, mười mấy thanh kiếm đang nhắm các nơi yếu huyệt đâm tới. Y với một thanh kiếm đỡ đông chống tây, nay bỗng lại có một luồng ánh sáng loé mắt đâm tới. Y giật mình kinh hãi, vội giơ kiếm lên chống đỡ.

Chỉ nghe “coong” một tiếng, tiếp theo đó một tiếng kêu thảm khốc, người y đã dính đầy máu, loạng choạng lui về phía sau. Đột nhiên có tiếng kêu thật lớn, trường kiếm cùng giơ cả lên, rồi lại nhắm người y đâm tới. Y giận dữ rống lên một tiếng, ngã lăn ra đất.

Vạn Thích đã hạ xong Bạch Dật Phong định quay lại tấn công Bạch Cốt Thần Quân đang kịch chiến với các tên đạo sĩ.

Lúc ấy Bạch Cốt Thần Quân đang dùng Bạch Cốt trảo và Bạch Cốt thần công khổ chiến với mười mấy tên đạo sĩ, thấy Bạch Dật Phong chết một cách thê thảm như vậy, ông ta liền múa tít hai cánh tay có khói trắng bốc lên nghi ngút, liền có hai đạo sĩ nằm gục chết tại chỗ.

Vạn Thích thấy vậy liền múa kiếm xông lại nhắm Bạch Cốt Thần Quân đâm luôn.

Bạch Cốt Thần Quân cười nhạt một tiếng, xoay người một vòng tránh khỏi ba thế kiếm của đối phương rồi giơ tay ra lôi một cái, người quay đi một vòng đã núp sau lưng một đạo sĩ, tay ông ta còn tấn công ra một thế rất mạnh. Thế quay và thế tránh né của ông ta khiến ai nấy cũng phải ngạc nhiên. Đạo sĩ nọ không kịp đề phòng, kinh hãi chạy lên về phía trước thì vừa lúc thanh kiếm sáng quắc đâm tới. Y chưa kịp la một tiếng nào thì ngực đã bị đâm thủng, máu bắn ra tung tóe.

Bạch Cốt Thần Quân thấy vậy liền la lên :

- Ác độc thật!

Nói xong, ông ta giơ hai tay ra, gạt hai thanh trường kiếm vừa đâm tới. Đồng thời dùng Bạch Cốt trảo nhằm Vạn Thích tấn công.

Vạn Thích thấy vậy cười quái dị một tiếng, múa kiếm nhằm ngực ông ta đâm tới.

Ông ta cũng cười nhạt một tiếng và đáp :

- Lão phu không mắc hỡm đâu!

Ông ta vừa nói vừa lướt sang bên, thuận tay đâm vào một đạo sĩ khác.

Lúc ấy, một tiếng kêu la thảm khốc nổi lên tứ phía trước cung.

Tiếp theo đó, tiếng sài lang nổi lên, bốn bóng trắng đã lẹ làng lướt nhanh vào.

Củng Phàm thấy như vậy cười như điên như dại, múa tít thanh đao xông lên, hai cái bóng đen đã bắn tung ra. Long Điền cũng cả cười một hồi, múa thanh Tỷ long đao sáng vàng tới đâu thì máu phun ra tới đó, rồi rống lên thật lớn, nói rằng :

- Các anh em hãy xông lên chém giết đi!

Tiếp theo đó, bóng người tung hoành, ánh sáng đao thấp thoáng, mười mấy cái bóng như thiên thâầ hạ trần ở bốn phía tam mặt xông tới. Thế là máu tươi của bọn đạo sĩ chảy ra như suối, tiếng kêu la thảm khốc, hòa thành một nhạc điệu đưa đám tang.

Kiếm Phi liền hăng hái hơn trước, giết chết một tên đạo sĩ ở phía sau tấn công tới, rồi ngẩng mặt lên trời rú lên một tiếng. Tiếng rú của chàng chưa dứt thì người chàng đã nhanh như điện chớp tiến tới trước mặt Vạn Thích rồi.

Lúc ấy, Vạn Thích đã như điên cuồng, không ngờ Bích Ba bang lại mạnh đến thế!

Y yên chí phen này thế nào bên mình cũng nắm chắc phần thắng trong tay, ngờ đâu bây giờ toàn quân lại sắp bị tiêu diệt đến nơi, nên y mới lớn tiếng cả cười, múa trường kiếm xông lên chống đỡ hai thanh kiếm vàng và xanh của đối thủ.

Đôi bên vừa va đụng nhau, trận đấu kịch liệt liền khai diễn.

Lúc này Vạn Thích mới biết Kiếm Phi lợi hại, cảm thấy áp lực của bốn bên đè nén xuống quả thực kinh người. Người y hình như bị trôi lênh đênh trên bể cả không bờ bến, càng ngày ánh sáng vàng với xanh càng sáng rực, áp lực ở bốn bên càng nặng nề hơn hết.

Y đã giở đến mười thành chân lực ra rồi mà vẫn không chống cự nổi. Y định phá thủng một mặt để mong thoát thân. Đang lúc ấy thì y đã nghe có tiếng cười rất dài rót vào tai và giọng nói của Kiếm Phi vang lên như tiếng chuông nói :

- Phen này bổn Bang chủ không sao tha thứ cho các hạ được nữa.

Nhưng tiếng nói đó vừa dứt thì Vạn Thích lại cảm thấy áp lực bỗng nhẹ hẳn, y mừng rỡ khôn tả vội tung mình nhảy lên, bỗng thấy khí hải huyệt tê tái, chân khí bài tiết, chân tay mình mẩy không còn hơi sức nữa. Y cảm thấy người nhẹ nhõm và như bị người ở phía sau xách cổ áo lôi lên rồi vượt qua mái nhà đi luôn.

Khi ra tới ngoài đạo cung, y mở mắt ra nhìn thấy bốn võ sĩ mặc áo trắng đầu đeo mặt nạ sài lang, tay cầm đao cong đang canh giữ một chiếc xe ngựa lộng lẫy, y lại nghe thấy Kiếm Phi nói tiếp :

- Hiện giờ chân lực của các hạ đã bị tản mác hết rồi. Nể mặt chúng ta kết nghĩa với nhau một phen, tại hạ tha chết cho các hạ, thôi đi đi.
Lúc này Vạn Thích mới biết mình đã khổ công tu luyện được môn võ công tuyệt kỹ, nhưng bây giờ đã bị phế hết, y đau lòng khôn tả, nghênh ngang đứng dậy.

Lúc ấy bốn võ sĩ áo trắng đã cúi mình vái chào Kiếm Phi một cái.

Kiếm Phi chỉ khẽ nhún chân, người đã nhảy tới cạnh xe ngựa ngó đầu nhìn vào bên trong, thấy Lý Hồng vẫn còn nằm yên ở trong đó, hình như mê man chưa tỉnh, chàng liền thở dài một tiếng và nói :

- Hồng muội, cũng may trời không phụ người có lòng.

Đột nhiên một võ sĩ áo trắng quát lớn :

- Ngươi dám...

Chàng vội quay đầu lại nhìn thấy một thanh đoản đao đã cắm vào ngực của Vạn Thích rồi. Đối thủ đi loạng choạng bước về phía trước một bước, hai mắt trợn tròn xoe gắng sức nói :

- Họ Đặng kia, mối thù này của chúng ta để tới đời sau hãy thanh toán vậy.

Nói tới đó y đã ngã lăn ra đất liền, mũi dao đã đâm thủng ra phía sau lưng của y, máu tươi chảy lai láng.

Kiếm Phi thấy vậy rầu rĩ nói :

- Việc này không thể trách được mỗ.

Lúc bấy giờ trong Cửu Thiên đạo cung chỉ còn một vài tiếng kêu thảm thiết vọng ra thôi. Kiếm Phi liền ngửng mặt lên trời, rú một tiếng thưa dài, tiếng rú của chàng chưa dứt đã có anh em của Bích Ba bang ở trong Đạo Cung phi ra, chỉ thoáng cái tất cả mọi người đều ra tới hết, và đứng nghiêm chỉnh ở trước mặt Kiếm Phi. Phía sau họ còn có một số đạo sĩ mình dính đầy máu tươi đang chạy theo ra.

Kiếm Phi thấy vậy lạnh lùng nói :

- Đứng yên!

Lâu Thiên vội la lớn :

- Đứng yên!

Tiếng la của y thực là vang trời động đất, các đạo sĩ đều kinh hãi đứng yên ngay.

Kiếm Phi lạnh lùng nói tiếp :

- Quý vị có biết không? Nguyên nhân chủ yếu của lần sát kiếp này là do Quan chủ của các vị với tại hạ có một tư thù. Từ nay trở đi ân oán của đôi bên đã dứt khoát, mong từ giờ trở đi các vị nên theo đạo chính mà làm người, thôi quý vị đi vào đi.

Bọn đạo sĩ ngẩn người ra giây lát rồi tất cả đều vái chào Kiếm Phi một lạy mới lui vào trong quan, chỉ còn lại hai lão đạo sĩ thủng thẳng tiến tới.Lúc ấy Biện Hổ oai phong lẫm lẫm, đứng trước đạo quan không xa, thấy hai đạo sĩ tiến lên như vậy liền cười nhạt hỏi :

- Các ngươi muốn làm gì thế?

Hai người cùng vái chào và nói :

- Đặng Bang chủ với tệ quan là ân hay là oán đến giờ vẫn chưa rõ rệt. Nhưng từ nay trở đi, tệ quan quyết không can thiệp vào thị phi của giang hồ nữa.

Nói tới đó hai người cùng dừng lời.

Đạo sĩ đứng bên phải lại nói tiếp :

- Nếu thí chủ các người có việc muốn mượn tệ quan dùng, xin cứ tự tiện, lão đạo có việc bận không thể nào tiếp đãi được nữa.

Nói xong, y chắp hai tay vái một cái rồi quay người đi vào trong đạo quan tức thì.

Lúc ấy Long Điền đi tới trước mặt Kiếm Phi cung kính vái chào, hai tay đưa cái hộp gấm lên đưa cho chàng và nói :

- Thưa Bang chủ, đây là thuốc giải.

Kiếm Phi thận trọng mở nắp hộp ra, chàng ngửi thấy mùi rất thơm tho và ngửi xong đầu óc tỉnh táo khôn tả liền gật đầu đáp :

- Phải, đây chính là thuốc giải.

Mọi người thấy chàng thử thuốc như vậy đều kính phục y đạo của chàng rất cao minh, chàng quay đầu lại mở tấm màn cửa chiếc xe nhìn Lý Hồng rồi nói với mọi người.

- Tốt hơn hết đem nàng vào trong quan cứu chữa thì hơn.

Biện Hổ với Hồ Phong vội đi vào trong đạo quan, một lát sau cả hai lại bước ra và thưa.

- Đã nói với họ, họ bằng lòng cho mượn căn phòng rồi.

Kiếm Phi liền bồng Lý Hồng đi vào trong đạo quan.

Lúc ấy đã có một tiểu đạo đồng quét dọn sẵn một căn phòng. Kiếm Phi ẵm Lý Hồng vào, khẽ đặt nàng nằm lên trên sập. Củng Phàm, Long Điền, Lôi Anh đều đi quét dọn chiến trường. Kiếm Phi liền bảo Cương Thiết Ngũ Kỵ SĨ :

- Các ngươi ở ngoài phòng hộ pháp cho bổn tọa.

Năm người vâng lời đi ra ngay, Kiếm Phi lại dặn bảo Lâu Thiên với Bạch Cốt Thần Quân :

- Hai vị hãy ở trong phòng giúp tôi một tay.

Lâu Thiên với Bạch Cốt Thần Quân vâng lời ở lại trong phòng ngay. Kiếm Phi từ từ đi tới trước sập lấy thuốc giải ra cho Lý Hồng uống, rồi chàng đỡ nàng ngồi dậy. Chàng ngồi ở phía sau nàng để tay trái vào yếu huyệt sau lưng của nàng rồi dùng hai ngón tay phải, khẽ gõ mấy cái.

Lâu Thiên với Bạch Cốt Thần Quân đứng cạnh đó vẻ mặt rất gây cấn khôn tả và chăm chú phòng bị.

Một lát sau trên người của Kiếm Phi đã có những làn khói trắng bốc lên. Tiếp theo đó, trên người của Lý Hồng lại có hắc khí bốc lên, sắc mặt của nàng hồng hào dần, mồ hôi đã bắt đầu nhễ nhại, cả Kiếm Phi cũng vậy.

Lâu Thiên thấy vậy vội chạy lại để một bàn tay lên mạch môn huyệt của Kiếm Phi rồi dồn chân lực của mình sang cho chàng.

Kiếm Phi thấy Lâu Thiên thông minh như vậy liền tủm tỉm cười tỏ ý cám ơn.

Vì Kiếm Phi đã kịch chiến một hồi, sau lại đấu với Vạn Thích một trận đã dùng sức quá nhiều, nên bây giờ chàng mới đuối sức như thế. Chàng quá yêu Lý Hồng nên đã giở hết nội lực ra giúp nàng. Lâu Thiên không kịp thời giúp chàng một tay thì chưa biết chừng phen này chàng nguy tai mất.

Một lát sau hình như hắc khí ở người Lý Hồng đã hết, Kiếm Phi giơ tay phải lên phất một cái, liền có một luồng khói bốc lên úp chụp lên hắc khí của Lý Hồng bốc ra và đã ngưng tụ lại. Chỉ trong nháy mắt làn khói trắng cũng dần dần xâm nhập vào trong người của Kiếm Phi. Mặt của Lâu Thiên cũng vã mồ hôi ra, đủ thấy y đã dùng sức quá nhiều.

Trong phòng yên lặng như tờ, Lý Hồng vẫn nằm yên chưa hề tỉnh lại. Kiếm Phi sắc mặt nhợt nhạt ngồi yên không cử động, hai lỗ mũi của chàng có hai cây bạch khí thò ra dần. Lâu Thiên mặt đã hồng hào đang ngồi vận hơi điều tức, chỉ có Bạch Cốt Thần Quân ngồi lẳng lặng tại đó đưa mắt nhìn khắp chung quanh để canh gác cho Kiếm Phi, Lâu Thiên và Lý Hồng.

Nếu lúc này có người ra tay tấn công Bạch Cốt Thần Quân không ra tay ngăn cản thì Kiếm Phi ba người thế nào cũng bị người đó giết chết ngay tại chỗ. Cho nên bên ngoài đã có năm kỵ sĩ phòng vệ rồi mà Bạch Cốt Thần Quân vẫn không yên tâm mà nhìn khắp chung quanh là thế.

Đột nhiên có một tiếng hú thật dài và nghe rất kinh khủng ở đằng xa vọng tới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau