BÍCH VÂN THẦN CHƯỞNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Bích vân thần chưởng - Chương 36 - Chương 37

Chương 36: Lưỡng hổ tranh hùng

Lúc ấy trời đã sáng tỏ dần, trong núi Cửu Cung bỗng có một tiếng rú nghe rất rùng rợn vọng tới nơi, khiến ai nghe cũng phải kinh hoàng.

Tiếng rú ấy thế nào cũng phải có nguyên nhân, nếu người rú đó tới đây không phải gây hấn với Cửu Thiên đạo cung thì cũng tới kiếm bọn người của Bích Ba bang, nên ai nấy đều gây cấn hết sức, nhất là Bạch Cốt Thần Quân nghe thấy tiếng rú ấy lại càng phải đề phòng thêm, ông ta đã vận hết thần công ra chuẩn bị, hễ có động tĩnh gì là không tiếc tay cùng tiếc thân đấu với kẻ địch chí chết thì thôi.

Tiếng rú ấy dứt rồi bốn bề lại yên lặng như tờ, yên lặng đến nỗi cả tiếng hô hấp của mọi người cũng nghe thấy, không khí ở bốn mặt tám phương nặng nề đè xuống.

Bạch Cốt Thần Quân chú ý đến từng động tĩnh một ở chung quanh, các anh em của Bích Ba bang ở ngoài cửa cũng hết sức cẩn thận canh gác.

Lại có một tiếng rú thực dài và thê thảm nổi lên ở chỗ rất gần, nghe tiếng rú ấy cũng đủ biết người đó công lực rất cao siêu, không phải là những tay cao thủ thường.

Bạch Cốt Thần Quân rùng mình đánh thót một cái, đưa mắt vào trong phòng thấy ba người vẫn ngồi yên không cử động, ông ta lại nhìn ra cửa sổ và cửa phòng để đề phòng. Bỗng có một tiếng kêu rất quái dị :

- Bọn tiểu yêu các ngươi làm gì thế?

Nghe giọng nói đúng là tiếng của Lôi Anh và đủ biết kẻ địch tới nhiều người chứ không phải một.

Tiếp theo đó lại có tiếng cười the thé và tiếng người nói vọng vào :

- Gọi họ Đặng ra đây trả lời!

Có tiếng của Củng Phàm trả lời :

- Các hạ hãy báo danh cho chúng ta nghe đã.

Tiếng người the thé lại nói tiếp :

- Các ngươi là cái thá quái gì mà dám hỏi tên tuổi của ta?

Lôi Anh lại tiếp :

- Các ngươi táo gan thật, dám tới đây quấy nhiễu phải không?

Bỗng một giọng nói nghe rất rắn rỏi và lạnh lùng đáp :

- Nếu ngươi không gọi họ Đặng ra đây trả lời thì đừng có trách lão phu vô lễ.

Củng Phàm cười ha hả đáp :

- Nếu các hạ không báo danh trước thì ngày hôm nay đừng hòng mở được cửa này.

Hai bên cứ cãi vã nhau như vậy ở ngoài cửa cung, tiếp theo đó tiếng người cười the thé lại nói :

- Đưng có nói những lời thừa ấy, có mau gọi Kiếm Phi ra đây tạ tội và lãnh cái chết không?

Lôi Anh lớn giọng quát lớn :

- Tiểu tử giỏi thật, muốn chết phải không?

Y chưa nói dứt đã có tiếng kêu “bùng” thực lớn và tiếng kêu “hự hự” hai tiếng.

Củng Phàm cười ha hả nói tiếp :

- Giỏi, kể cũng tài ba đấy, hãy nếm bảo đao của bổn Đội trưởng đã.

Lúc ấy ngoài cửa cung tiếng gió kêu vù vù nổi lên liên tiếp, người nói giọng cứng cỏi và lạnh lùng lại lên tiếng nói tiếp :

- Ra tay nặng một chút, hãy giết tên này rồi nói chuyện sau.

Tiếp theo đó tiếng gió động càng nhanh và càng mạnh hơn trước, đủ thấy trận đánh kịch liệt như thế nào rồi.

Lúc đó các đội viên, đội quân đều ra cửa quan đứng xem trận đấu.

Hãy nói Kiếm Phi vẫn ngồi yên ở trên sập, hai cây ngọc trụ ở hai lỗ mũi của chàng thò ra đã to như hai cánh tay trẻ con và cứ thập thò hoài.

Đột nhiên hai cây ngọc trụ ấy thu cả vào trong lỗ muũ của chàng, chàng mở mắt ra nhìn Lâu Thiên một cái, lúc ấy Lâu Thiên cũng mở mắt ra cười rồi cùng đứng dậy.

Bạch Cốt Thần Quân thấy vậy mới thở hắt ra một tiếng.

Kiếm Phi đưa mắt nhìn Lý Hồng rồi bảo với Bạch Cốt Thần Quân và Lâu Thiên rằng :

- Hai vị làm ơn bảo hộ Lý cô nương cho.

Hai người cung kính vâng lời, Kiếm Phi liền đẩy cửa đi ra ngoài phòng.

Ngũ Kỵ Sĩ đang ráo riết bảo vệ, thấy Kiếm Phi ra cả năm cúi đầu chào, chàng khẽ cười và an ủi năm người rằng :

- Hôm nay đã khiến quý vị vất vả một phen.

Kim kỵ sĩ là người đứng đầu Ngũ kỵ sĩ nghe nói liền cung kính vái chào và nói :

- Kẻ địch có bốn người tất cả, hai người hiện đang đấu với Đội trưởng và Lôi đại ca còn hai người nữa đứng ở ngoài.

Kiếm Phi liền hỏi :

- Chúng tới đây làm chi?

- Lúc chúng đến chỉ bảo muốn kiếm Bang chủ để trả thù thôi.

Kiếm Phi cười hì hì đáp :

- Chúng ta mau đi ra ngoài kia.

Nói xong chàng thủng thẳng đi ra ngoài đạo quan, năm kỵ sĩ theo sau. Sáu người đi trông rất chậm, nhưng sự thực chỉ nháy mắt đã ra tới ngoài cửa đạo quan rồi.

Lúc ấy trên quãng trường ở ngoài đạo quan đang có tiếng gió kêu vù vù, cát bụi bay mù mịt. Lôi Anh, Củng Phàm đang đấu với hai người tóc bạc ăn mặc rất lịch sự, trận đấu kịch liệt ác độc khôn tả.

Còn phía bên kia là Đà Sơn công tử Hoàng Cái Vũ với một ông già tóc bạc ăn mặc rất xa hoa, thân hình cao vạm vỡ trông rất gian xảo.

Hoàng Cái Vũ vừa nhìn thấy Kiếm Phi bước ra đã cười nhạt mấy tiếng nói :

- Đặng Kiếm Phi, ngày chết của ngươi đã tới rồi.

Kiếm Phi không trả lời đưa mắt nhìn trận đấu một cái, mặt liền biến sắc rồi quát lớn :

- Lôi Anh, Củng Phàm mau lui ngay.

Hai người vâng lời lui ngay về phía sau, Kiếm Phi mỉm cười nói tiếp :

- Hai người hãy nghỉ ngơi giây lát đi!

Đồng thời chàng dùng truyền âm nhập mật dặn bảo hai người tiếp :

- Mau vào bên trong bảo vệ lấy Lý Hồng cô nương để khỏi bị người ta bắt cóc.

Hai người cung kính vâng lời đi vào trong đạo quan ngay.

Kiếm Phi lạnh lùng nhìn Đà Sơn công tử và hỏi :

- Ngày hôm nay các hạ tới đây có việc gì thế?

Hoàng Cái Vũ ngẩn người ra giây lát rồi cười hì hì đáp :

- Ngày hôm nay bổn công tử tới đây để lấy lại món nợ mà trời trao phó cho.

Kiếm Phi kêu ồ một tiếng và hỏi tiếp :
- Chẳng hay các hạ mời những nhân vật đặc biệt nào đến đỡ đầu cho đấy?

Nói xong, chàng lại nhìn chung quanh, mặt tỏ vẻ thất vọng và lạnh lùng nói tiếp :

- Tại hạ không thấy một nhân vật đặc biệt xuất sắc nào có thể chống nổi một thế đánh của tại hạ, thôi mời các vị về nhà đi.

Lúc ấy ông già tóc bạc đứng cạnh Hoàng Cái Vũ liền cười nhạt một tiếng và nói :

- Lão phu chưa thấy một tiểu tử nào lại ngông cuồng đến như vậy.

Giọng nói của ông già vừa cứng rắn vừa lạnh lùng khiến ai nghe thấy cũng phải giật mình kinh hãi.

Kiếm Phi cười nhạt một tiếng và nói tiếp :

- Các hạ hãy cho biết tên tuổi để tại hạ xem các hạ có đủ tư cách để đứng đây nói chuyện không?

Hai ông già đứng ở một bên nghe thấy chàng nói như thế bỗng tiến lên một bước quát lớn :

- Câm mồm, trước mặc Sơn chủ mà ngươi dám ngông cuồng như thế à?

Kiếm Phi đột nhiên cười lớn :

- Hoàng Quá Thiên, nếu ngươi không tới ta cũng sẽ đến Đà Sơn gặp ngươi.

Nói xong, chàng giơ tay trái lên tung một cái, đã có một đạo hồng quang như một sợi dây thấp thoáng và kêu đánh bộp một tiếng rất khẽ, một cái quạt nho nhỏ màu tía hồng đã cắm ngay ở trước mặt Đà Sơn công tử liền.

Hoàng Quá Thiên trông thấy cái quạt nan, mặt liền biến sắc, vội đổi sắc mặt cười gằn một tiếng và nói :

- Hà hà, không ngờ các hạ là môn hạ của y.

Kiếm Phi dùng giọng mũi kêu “hừ” một tiếng đáp :

- Đừng có nói nhiều, ngày hôm nay ta phải thay mặt nghĩa phụ ta quét sạch cửa ngõ.

Hoàng Quá Thiên ngửng mặt lên trời cười nhạt mấy tiếng đáp :

- Ngay chủ nhân của cái quạt này thân chinh đến đây cũng không làm gì nổi lão phu, huống hồ là ngươi.

Nói xong y cười nhạt hoài.

Đang lúc ấy lại có một tiếng cười nhạt rót vào tai mọi người, tiếp theo đó tiếng nói lạnh lùng vọng tới :

- Hừ, hừ, dù lão phu thân chinh đến đây cũng không làm gì nổi ngươi ư? Hừ... hừ...

Mọi người nhìn theo về phía cây cổ thụ, liền thấy một cái bóng xanh rất nhẹ nhàng phi tới. Khi bóng xanh đó tới gần mọi người mới hay là một ông già mặc áo dài xanh người gầy gò, mặt thon thon.

Kiếm Phi vừa trông thấy ông già đó, mừng rỡ khôn tả vội nhảy xổ lại kêu gọi :

- Nghĩa phụ... nghĩa phụ...

Ông già áo xanh tủm tỉm cười, mặt lộ vẻ an ủi với giọng rất ôn tồn đáp :

- Phi nhi...

Hai cha con tay nắm tay nhau và nhìn mặt nhau hồi lâu không nói nửa lời, cả hai cùng ứa nước mắt ra, đủ thấy hai cha con thương nhau đến thế nào.

Đà Sơn chủ ngẩn người ra giây lát rồi cười nhạt nói :

- Nếu không có việc gì thì lão phu cáo lui trước.

Hoàng Cái Vũ thấy vậy ngẩn người ra ngạc nhiên vô cùng, mồm ấp úng hỏi :

- Cha...Còn Lý Hồng thì sao...

Hoàng Quá Thiên trợn mắt lên khẽ quát mắng con trai rằng :

- Đồ vô dụng!

Năm xưa là Phiến Ma, ngày nay là Lang Hú cốc chủ, ông già áo xanh khẽ buông tay Kiếm Phi ra, hiền từ nói :

- Phi nhi, để cha diệt trừ tên phản đồ nghịch sư này trước rồi hãy nói chuyện với con sau.

Kiếm Phi lắc đầu đáp :
- Không, cha để cho con được thi hành lời hứa năm xưa.

Lang Hú cốc chủ vừa cười vừa đáp :

- Không, Hoàng Quá Thiên ngày nay không phải là Hoàng Quá Thiên ngày xưa nữa, để cha đối phó với y.

Kiếm Phi tiến lên một bước vừa cười vừa đỡ lời :

- Cha, chẳng lẽ cha lại để cho con bội tín hay sao?

Lang Hú cốc chủ ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp :

- Thôi được, con nên cẩn thận nhé!

Hoàng Quá Thiên xưa kia vì sợ Phiến Ma cho nên mới phải lẩn trốn ra ngoài biên cương, khổ tâm ẩn tu không vào Trung Nguyên là thế. Bây giờ tuy đã cách biệt lâu năm, nhưng nghĩ đến trận kịch chiến của hai thầy trò, y hãy còn kinh hoảng nên chưa chi y đã sợ hãi là thế.

Lúc ấy Kiếm Phi đã vội đòi ra đấu với y mà Phiến Ma lại bằng lòng nên y mừng rỡ khôn tả. Nhưng y vẫn cố làm vẻ bình tĩnh lạnh lùng nói :

- Tiểu tử ngươi đứng sang một bên đi, ngươi không phải là đối thủ của lão phu đâu.

Kiếm Phi cười ha hả :

- Nếu trong năm mươi hiệp mà tại hạ không giết được ngươi thì dang hai tay dâng đầu lên cho ngươi ngay, và tất cả mọi ân oán đều xóa bỏ.

Mọi người nghe thấy chàng nói như thế đều rùng mình kinh hãi, vì Đà Sơn chủ có phải là người tầm thường đâu mà chàng đã bảo chỉ trong năm mươi hiệp đã giết chết y được, như vậy thực là quá ngông cuồng một chút.

Lang Hú cốc chủ cũng kinh hãi hết sức vội buột miệng nói :

- Phi nhi...

Tiếp theo đó ông ta nghiêm nét mặt lại nói tiếp :

- Thôi được con phải cẩn thận đấy nhé.

Nói xong ông ta cười và cổ võ chàng.

Lúc ấy Hoàng Quá Thiên lại cười khỉnh một tiếng rồi nói :

- Được, nếu trong năm mươi hiệp lão phu bị ngươi đánh bại thì từ nay trở đi phái Đà Sơn sẽ vĩnh viên tuân lệnh ngươi.

Lời nói của y không khác gì y đã nói rõ, nếu y thua phái Đà Sơn sẽ là thuộc hạ của Kiếm Phi.

Nói xong, y cười vẻ đắc ý quay tay một cái, trong tay đã có một cái quạt ngay.

Trong quạt của y bỗng có một làn ánh sáng bạc tỏa ra, y đã múa tít cây quạt rồi, mồm thì cười nhạt nói :

- Tiểu tử giở khí giới ra đi.

Kiếm Phi cười vẻ kiêu ngạo, rút luôn thanh Bích Vân kiếm ra khỏi bao, trận đấu này của hai người khác hẳn những trận đấu khác nên cả hai cùng thận trọng hết sức.

Đà Sơn chủ Hoàng Quá Thiên giơ cái quạt lên rồi thủng thẳng đi quanh Kiếm Phi một vòng.

Kiếm Phi vẫn cầm trường kiếm, hai chân cứ đứng yên không khác gì một tòa núi sắt vậy. Mọi người thấy không khí nặng hết sức, trống ngực đập mạnh rất mạnh và hai mắt cứ trố lên nhìn vào đấu trường. Kiếm Phi đứng yên không hề cử động chút nào, còn Đà Sơn chủ thì càng đi càng nhanh, sau cùng chỉ còn thấy một luồng ánh sáng bạc chạy vòng quanh Kiếm Phi thôi chứ không trông thấy thân hình của y đâu hết. Thế rồi luồng ánh sáng xanh bắt đầu tỏa lên, một xanh một bạc vừa đụng với nhau.

Sau ba mươi hiệp, trong trận đấu bỗng có một tiếng kêu “ùm” rất lớn, cát bụi bay mù mịt, kình phong mạnh khôn tả. Hai cao thủ này vừa lui về phía sau đã nhảy tới, nhưng dưới mặt đất đã có thêm một cái hố sâu.

Đang lúc ấy lại có một tiếng rú kêu thật dài, một đạo ánh sáng xanh bốc lên chọc trời, tiếp theo đó ánh sáng bạc của cái quạt cũng đuổi theo ngay.

Đạo bạch quang bắn lên rất nhanh, rồi đột nhiên lan ra thành một đámmây xanh úp chụp xuống luồng ánh sáng bạc của cái quạt kia. “Ùm”, lại một tiếng kêu thật lớn, ánh sáng vàng bị hất trở lên, ánh sáng bạc bị rớt xuống dưới. Lúc ấy Kiếm Phi đã giở Vân Long cửu thức, Nhất Tuyến Phiêu, với Bích Vân tam thức ra, những thế kiếm như vũ bão nhằm đầu Hoàng Quá Thiên đánh úp xuống.

Lúc ấy đã tới hiệp thứ bốn mươi mốt rồi, Hoàng Quá Thiên bỗng rung động cái quạt hóa thành nghìn vạn quạt và tựa như pháo cây bông bắn thẳng lên. Đột nhiên trong màn kiếm quang ở bên trên bỗng có một luồng ánh sáng xanh bắn ra. Hoàng Quá Thiên không kịp đề phòng, thấy vậy cả kinh thất sắc.

Trong lúc kinh hoàng, y vội giở toàn lực nhảy sang bên trái năm trượng nhưng đạo ánh sáng xanh như một đàn châu chấu bay qua cánh đồng, cứ đuổi theo sát.

Đà Sơn chủ nghiến răng mím môi, đưa trái tay về phía sau, ném cái quạt bạc hóa thành cầu vồng bạc, nhằm Kiếm Phi bắn tới, còn y chắp hai bàn tay lại, dồn kình lực đẩy ra một thế bỗng có hai luồng máu tanh đỏ hỏn như hai thanh sắt thiêu hồng ở gan bàn tay của y bắn ra.

“Ùm, ùm” sau mấy tiếng kêu thực lớn, lại có tiếng kêu “soẹt, soẹt, soẹt”, bóng người thấp thoáng. Hoàng Quá Thiên đã bị bắn ra ngoài xa mười trượng, còn Kiếm Phi thì vẫn hiên ngang cầm kiếm đứng yên tại chỗ, áo dài trắng của chàng cũng dính đầy máu, cánh tay trái có vết thương to bằng ngón tay, máu tươi đang nhỏ dòng.

Thắng bại đã phân biệt, Đà Sơn công tử liền lớn tiếng kêu gọi :

- Cha...

Y vội chạy lại ôm lấy Hoàng Quá Thiên mà khóc lóc, gọi tiếp :

- Cha ơi! Cha...

Lang Hú cốc chủ cũng phi thân tới cạnh Kiếm Phi giơ tay ra vỗ một cái, điểm huyệt cầm máu cho chàng và nói :

- Phi nhi, không sao chứ?

Kiếm Phi mặt nhợt nhạt, gượng cười đáp :

- Không sao, con đã giết chết y rồi!

Đà Sơn công tử liền đứng dậy, cúi đầu vái chào Kiếm Phi và nói :

- Các hạ ban ơn cho, Hoàng Cái Vũ này không bao giờ quên được.

Nói xong, y liền bồng xác Hoàng Quá Thiên rồi cùng hai ông già nọ lớn bước đi luôn.

Lang Hú cốc chủ với giọng dịu dàng nói với Kiếm Phi :

- Phi nhi, con hãy đi vào trong đạo quan nghỉ ngơi giây lát! Nghĩa phụ còn có việc này muốn nói với con.

Ông ta vừa nói tới đó, bỗng đưa mắt nhìn vào cây cổ thụ ở cách đó hơn mười trượng mà quát hỏi :

- Ai kia! Sao lại lén lút như thế?

Đằng sau thân cây có tiếng cười ha hả và có ba bóng người phi thân lên, người đi giữa giơ tay lên ném một đạo bạch quang vào mặt Kiếm Phi, đồng thời ba người đó đã quay mình chạy ngay vào rừng biến mất.

Lang Hú cốc chủ thấy vậy liền giơ tay ra bắt, mới hay đó là một tờ giấy trắng. Ông ta cũng phải kinh hãi thầm, bụng bảo dạ rằng :

- “Công lực của người này cũng thâm hậu thực”.

Nghĩ đoạn ông ta cầm tờ giấy lên xem, thấy bên trên có viết :

“Mười ngày sau xin mời đến Đoạn Thiên Nhai ở sau dãy núi Cửu Cung để nói chuyện”.

Dưới ký tên Sài Nho Tú Sĩ và Ngũ Bộ Thất Hồn.

Đủ thấy lá thơ đó là thơ khiêu chiến công khai, Lang Hú cốc chủ cười nhạt một tiếng đưa thơ cho Kiếm Phi. Chàng xem qua tờ giấy rồi nói :

- Hay lắm! Nhơn dịp này để tổng kết chuyện của họ cho xong.

Nói xong mọi người cùng đi vào trong quan nghỉ ngơi.

Chương 37: Trận đại huyết chiến cuối cùng

Mọi người đã vào trong đạo quan nghỉ ngơi rồi, Kiếm Phi liền cho người mời vị chủ trì ra.

Một lát sau, một đạo sĩ râu tóc bạc phơ cung kính bước ra, Kiếm Phi liền chắp tay chào và hỏi :

- Anh em tệ bang muốn ở nhờ đây mười mấy ngày, chẳng hay lão chủ trì có cho phép không?

Lão đạo sĩ hai mắt nhấp nháy rồi khẽ đáp :

- Thí chủ ở lại trong tệ quan, bần đạo rất hoan nghênh. Nhưng vì mấy ngày gần đây, núi Cửu Cung có rất nhiều nhân vật võ lâm xuất hiện, hình như sắp có một việc gì quan trọng xảy ra vậy, cho nên nếu lúc ấy có chuyện gì xảy ra, tệ quan không dám cam đoan về sự an toàn của các anh em trong quý bang.

Kiếm Phi mỉm cười đáp :

- Về điểm ấy thì không dám phiền đến đạo trưởng phải bận lòng, chỉ có việc ăn ngủ của anh em chúng tôi thì phiền đạo trưởng giúp cho một chút. Còn sự an toàn ở trong đạo quan này thì đã có anh em chúng tôi chịu trách nhiệm.

Lão đạo sĩ gật đầu vâng lời.

Kiếm Phi lại nói tiếp :

- Nếu đạo trưởng có việc thì xin cứ tự tiện.

Lão đạo sĩ liền cáo lui. Kiếm Phi dặn các anh em giúp hộ các đạo sĩ quét dọn những xác người chết và tàn tích của trận đấu vừa rồi. Lần kịch chiến ở Cửu Thiên đạo cung này, anh em của đội Khoái Đao lại bị hy sinh mất thêm ba người, và đau lòng nhất là Bạch Dật Phong bị thương nặng mà chết, còn những anh em khác bị thương nặng hay nhẹ đều được Lang Hú cốc chủ với Kiếm Phi cứu chữa, chỉ trong hai ba ngày là lành mạnh ngay.

Đồng thời trong mấy ngày đó, mọi người lại cẩn thận vận công điều khí để chuẩn bị ứng phó với trận quyết chiến sắp tới. Trận đấu này sẽ lại đại huyết kiếp chấn kinh võ lâm, anh em Bích Ba bang, nếu đối phó không khéo, có thể toàn quân bị tiêu diệt hết chứ không sai. Nên ngoài sự luyện tập võ công ra, đêm nào Kiếm Phi cũng thân chinh luyện tập Tiếu Phong loan nguyệt đao trận cho họ.

Ngày giờ trôi qua rất nhanh, sáng sớm ngày thứ tám, Lang Hú cốc chủ lấy trong bọc ra một quyển “Hồi Ức Giang Hồ tập” trao cho Kiếm Phi :

- Tiểu hài nhi! Ngươi hãy đọc quyển bí thư này sẽ biết rõ phụ thân ngươi là ai và nhân vật nào là kẻ gia thù.

Kiếm Phi cầm lấy quyển “Hồi Ức Giang Hồ tập” mở ra lật từng trang đọc. Được một lúc, chàng kêu lên :

- Lã Phàm là... phụ thân con.... Sài Nho Tú Sĩ là kẻ đại thù.

Bấy giờ Lý Hồng cũng vừa khỏi bệnh nghe Kiếm Phi kêu to, nàng kinh hãi :

- Phi ca... chuyện gì thế?

Kiếm Phi đưa cho Lý Hồng đọc. Nàng nghiến răng :

- Phi ca, chúng ta giết sạch bọn này...

Tối hôm đó, chàng truyền lệnh ra tất cả anh em trong bang ngoài việc canh gác ra, còn thì tập hợp ở trong phòng của chàng để cùng thương lượng cách đối địch.

Trải qua một thời gian khá lâu, mọi người thương lượng mãi mới miễn cưỡng quyết định một kế hoạch.

Ngày hôm sau, mọi người lại đem chiến lược ấy ra bàn tán một hồi nữa, rồi ai nấy mới chuẩn bị để lên đường.

Lúc ấy ai nấy đều cảm thấy phấn khởi và cũng hồi hộp nữa.

Họ biết trận chiến đấu quyết định này, nếu thắng thì Bích Ba bang sẽ trở nên một bang lớn nhất trong giang hồ, nếu bại thì khỏi cần nói, ai nấy sẽ bị toi mạng trên núi Cửu Cung. Theo sự ước đoán sơ lược thì cao thủ của kẻ địch ít nhất cũng năm mươi người, như vậy ít nhất mỗi người của Bích Ba bang phải đối phó trên ba tay cao thủ, bằng không sẽ bị toi mạng liền.

Thời gian trôi qua rất chậm, mãi mãi mới đến sáng ngày hôm thứ mười, trời vừa tang tảng sáng các anh em Bích Ba bang đã bắt đầu lên đường, còn những người bị thương thì nằm lại đó tịnh dường. Tất cả hơn hai mươi người đều mặc áo dài trắng bên ngoài.

Trong hai mươi mấy người, chỉ có Lang Hú cốc chủ là vẫn mặc áo xanh bên ngoài thôi, còn những người khác đều mặc áo trắng hết. Hành động các người đều nhanh nhẹn khôn tả, ai nấy đều kiểm soát lại vũ khí của mình một hồi rồi đứng yên đợi lệnh. Tất cả sửa soạn xong, Kiếm Phi liền ra lệnh lên đường ngay.

Thế là hai mươi mấy người, nhanh như tên chạy thẳng vào trong dãy núi Vạn Sơn.

Đoạt Mệnh nhai ở ngay giữa khu núi Cửu Cung, mọi người đi như hai mươi mấy luồng ánh sáng bạc tiến thẳng về phía đó.

Trời sáng tỏ dần, mặt trời đã mọc lên cao, mọi người đã trông thấy rõ Đoạt Mệnh nhai. Lúc ấy ở trên đỉnh nhai đã thấy tụ tập trên sáu mươi người. Những người ấy đều là những cao thủ của võ lâm hết.

Trong những người ấy có hòa thượng, có nam nừ, lão ấu, họ đứng thành mấy tốp, có tốp ngồi, có tốp đứng, và đang lẳng lặng chờ đợi.

Trong bọn người đó có một người cao lớn vạm vỡ, mặt mũi xấu xí, mình mặc áo nho sinh màu vàng, hai mắt nhắm lại, ngồi trên mặt đất, tóc và râu của y bù rối, màu sắc đã vàng khè nên không sao biết được y tuổi chừng bao nhiêu.

Nhìn qua thì hình như y đang ngồi ở trên một màn khói vàng nhạt vậy. Nếu nhìn kỹ mới phát hiện chung quanh y có một làn hơi nhạt tỏa ra che lấp. Lúc ấy y đang ngồi nhập định bỗng mở to hai mắt ra, đôi ngươi tia ra hai luồng ánh sáng đỏ. Y mở mắt ra nhìn, người ta mới biết đôi ngươi của y đỏ hồng, trông rất kinh khủng, rồi y cười nhạt một tiếng và nói :

- Tới rồi!

Mọi người nghe thấy y nói đều mở mắt ra ngó nhìn khắp chung quanh, nhưng không thấy một hình bóng của người nào hết.

Lúc ấy lại có một giọng nói rất lạnh lùng lên tiếng :

- Phải, tới rồi!

Người lên tiếng nói đó là Ngũ Bộ Thất Hồn Phương Trấn Thiên.

Lại một lát sau, có thêm mười mấy người nữa gật đầu, tỏ vẻ là đã biết có đối phương tới.

Người mặc áo vàng liền cười nhạt một tiếng và nói tiếp :

- Lão phu sẽ khiến cho chúng chết không có chỗ chôn cho mà coi!

Một lát sau ở chỗ đèo dốc đã có hai mươi mấy võ sĩ áo trắng xuất hiện. Người đó liền kêu “ủa” một tiếng và nói tiếp :

- Quả nhiên có cả Phiến Ma cũng theo chúng tới.

Ngũ Bộ Thất Hồn cười nhạt một tiếng, nhưng không phê bình.

Hắc Sát trang chủ Trần Tinh giơ tay lên vuốt bộ râu dê và nói tiếp :

- Mặc Phiến Ma với chả Phiến Ma, chúng ta cũng sẽ tiêu diệt được chúng hết!

Người mặc áo vàng cười nhạt một tiếng, nói tiếp :

- Khỏi cần bằng hữu ra tay, nhưng dù bằng hữu có ra tay, đâu đã chắc địch được Phiến Ma!

Trần Tinh ngẩn người ra, nhưng đã cười ngay được, và hỏi tiếp :

- Chẳng lẽ Sài Nho lão tiền bối lại còn sợ y hay sao?

Người đó chính là Sài Nho Tú Sĩ khét tiếng là âm độc và hung tàn.

Sài Nho Tú Sĩ cười khì một tiếng và đáp :

- Lão sẽ có cách thắng nổi y, còn lão đệ thì chưa đủ sức!

Thượng Quan Hùng là Bảo chủ của Thượng Quan bảo đứng cạnh Trần Tinh liền xen lời nói :

- Nhị đệ...

Trên trán của y có một vết sẹo lớn và đỏ hồng, lúc này lại càng bóng bẩy thêm.

Sài Nho Tú Sĩ lại đưa mắt nhìn lên đỉnh núi một cái, đắc trí, vừa cười vừa nói tiếp :

- Ngày hôm nay chúng ta đại tàn sát một trận cho thực sướng tay.

Mọi người nghe thấy y nói như thế đều tủm tỉm cười.

Lúc ấy trên đèo đã có một bọn người hùng dũng đi lên, người nào người ấy đều ăn mặc áo dài trắng. Người đi đầu chính là Kiếm Phi, Bang chủ của Bích Ba bang, trông rất trẻ trung và anh tuấn khôn tả (vì cha Kiếm Phi họ Lã nên từ nay trở đi chàng lấy lại họ của mình là Lã).

Người đi sát cánh với chàng là Phiến Ma xưa kia, và là Lang Hú cốc chủ ngày nay.

Người vận áo đại hồng, ngoài khoác một cái áo choàng màu hồng đi ở bên trái chàng là Vân Sơn Phi Phụng Ngân Phách Hàn Lý Hồng. Phía sau ba người là Biện Hổ với Hồ Phong, võ công của hai người này hiện giờ được Kiếm Phi dạy bảo cho, đã luyện tới mức thượng thừa, có thể ngang tài với Đội trưởng của Khoái Đao đội Củng Phàm rồi.

Sau đó đến mọi người là Cương Thiết Ngũ Kỵ Sĩ, sau Củng Phàm có mười hai người đội viên của Khoái Đao đội, tất cả hai mươi lăm người thủng thẳng đi lên trên đỉnh núi.

Bước đi của họ trông rất chậm chạp, nhưng sự thực tốc độ nhanh không thể tưởng tượng được. Những khí thế của họ rất oai hùng, khiến bất cứ người nào trong võ lâm trông thấy cũng phải kinh hãi.

Khi lên tới trên đỉnh núi, Kiếm Phi ngừng chân lại, mọi người đều ngừng chân theo.

Lý Hồng lộ vẻ kinh ngạc, mồm mấp máy dùng trường âm nhập mật khẽ nói với Kiếm Phi :

- Anh Phi, nơi đây tụ tập nhiều người như thế, đa số là những kẻ hung ác khét tiếng trong hắc đạo từ hồi mấy chục năm về trước.

Kiếm Phi cười khì và hỏi lại :

- Sao? Em Hồng, em sợ ư?

Lý Hồng bĩu môi đáp :

- Em sợ gì chúng!

Trên đỉnh núi đa số mọi người cũng đều cùng khinh, nhưng nụ cười của mọi người chỉ thoáng cái thôi, ai nấy đều tỏ vẻ nghiêm nghị ngay, vẫn biết bọn chúng người nào người nấy đều khét tiếng trên giang hồ lâu năm, nhưng trong mắt của chúng đã trông thấy rõ hai mươi lăm người vừa tới đó, không ngờ người nào người nấy đều là những nhân vật phi thường cả.

Lúc ấy Kiếm Phi chắp tay chào mọi người rồi lớn tiếng hỏi :- Vị nào là chủ nhân của cuộc đấu ngày hôm nay thế?

Tiếng nói tuy rất ôn tồn nhưng khi lọt vào tai kẻ địch, tên nào tên nấy trống ngực đều đập mạnh khôn tả. Có một số người phải vận công tĩnh tâm để cho khỏi kinh hoảng.

Sài Nho Tú Sĩ cười nhạt đáp :

- Chính lão phu đây!

Tiếng nói của y vừa dứt, thì y giống hệt một con sài lang, đã phi thân tới trước mặt Kiếm Phi và chắp tay chào. Kiếm Phi liền lên tiếng hỏi tiếp :

- Có phải các hạ đã viết thiếp mời bổn Bang chủ tới đây...

Nói tới chữ “đây”, chàng cố ý kéo dài để đợi chờ đối phương trả lời.

Sài Nho Tú Sĩ liền cười như điên như khùng đáp :

- Ý của lão phu là muốn lấy được tính mạng của quý vị.

Kiếm Phi sắc mặt lạnh lùng hỏi tiếp :

- Chẳng hay bằng hữu định lấy bằng cách nào?

Sài Nho Tú Sĩ lại cười như điên như khùng đáp :

- Có hai con đường để cho các ngươi đi. Một là chịu khuất phục bầu lão phu làm chủ để trừng trị thiên hạ võ lâm. Hai là các ngươi sẽ chịu chết tại nơi đây. Đó, tùy ý các ngươi muốn lựa chọn cách nào cũng được.

Lang Hú cốc chủ đứng cạnh Kiếm Phi, ho gằn một tiếng rồi xen lời nói :

- Không ngờ vắng mặt có mấy chục năm mà Sài Nho huynh đã coi thiên hạ nhỏ đến như vậy.

Sài Nho Tú Sĩ đưa mắt lườm ông ta một cái rồi đáp :

- Kể cả ngươi nữa.

Lang Hú cốc chủ chỉ tủm tỉm cười và nói tiếp :

- Sài Nho huynh, có lẽ ngôi báu “Thiên hạ lệnh chủ” đã quyến rũ Sài Nho huynh một cách quá say mê rồi.

Sài Nho Tú Sĩ cười ghê rợn :

- Đừng có nói nhiều lời thừa, trước khi mặt trời mọc lên trên đỉnh đầu, còn có đủ thì giờ để cho các ngươi suy nghĩ, đây là ân huệ cuối cùng...

Y chưa nói dứt, Kiếm Phi đã lạnh như băng :

- Chớ nhiều lời, câu trả lời của chúng ta chỉ có một chữ thôi.

Mấy chục người nghe thấy Kiếm Phi nói như vậy đều ngẩn người ra.

Sài Nho Tú Sĩ xưa nay vẫn có tiếng là người độc ác lừng danh và cũng không hay nói, không hiểu tại sao ngày hôm nay y lại khác thường, biết chữ mà Kiếm Phi trả lời đó là chữ gì rồi, nhưng y vẫn còn lên tiếng gạn hỏi :

- Câu trả lời của ngươi là gì? Lão phu chỉ mong ngươi nên nghĩ kỹ đi thì hơn.

Kiếm Phi cười ha hả đáp :

- Câu trả lời của ta là... không Chữ “không” vừa thốt ra, trên sân trường khẩn trương cực độ.

Tiếp theo đó Kiếm Phi quát lớn :

- Còn có một phương pháp nữa có thể thỏa hiệp được.

Sài Nho Tú Sĩ ngẩn người ra, Kiếm Phi bỗng nhìn thẳng vào mặt y rồi đưa mắt liếc nhìn khắp chung quanh một lượt và nói tiếp :

- Các vị có thể toàn thân rút lui được rồi, hay là thay đổi hẳn tác phong trước kia là cải tà quy chánh, bằng không ta sẽ giết hết các ngươi.

Thấy chàng nói như vậy ai nấy đều biến sắc mặt. Chúng không ngờ trên đỉnh núi này bên chúng có hơn sáu chục người mà không dọa nạt nổi bọn Kiếm Phi chỉ có hai mươi mấy người thôi.

Sài Nho Tú Sĩ càng tức giận thêm, tóc trên đầu của y hầu như dựng ngược, rồi y cười khà :

- Được, được lắm...

Kiếm Phi lạnh lùng phẩy tay một cái.

Các anh em của Bích Ba bang rất nhanh nhẹn cởi luôn cái áo dài trắng ở ngoài ra, bên trong của mọi người đều là áo chiến y màu đỏ như lửa. Tiếp theo đó lại có những tiếng kêu loảng xoảng, thì ra hai mươi lăm người cùng rút khí giới ra một lúc.

Đột nhiên có một tiếng rú nghe rất dịu dàng như tiếng phượng hoàng hót ở đàng xa vọng tới. Mọi người nghe thấy tiếng rú ấy đều xôn xao bàn tán, không hiểu tại sao còn ai sẽ tới như vậy.

Có người khẽ hỏi :

- Chả lẽ Mỹ kiếm khách Lã Phàm còn chưa chết ư?

Tiếng nói đó vừa dứt đã có bóng người xuất hiện.

Giữa Kiếm Phi và Sài Nho Tú Sĩ đã có một người trung niên anh tuấn và nho nhã, khí vũ lại hiên ngang khôn tả.
Người đó xuất hiện, vẻ mặt rất hiền từ nhìn Kiếm Phi tủm tỉm cười.

Tất cả những người bên địch đều thất thanh kinh hãi la lớn :

- Ồ! Lã Phàm!

- Y chưa chết!

- Mỹ kiếm khách...

Kiếm Phi lớn tiếng kêu gọi :

- Cha...

Nước mắt của chàng đã nhỏ giọt xuống, chàng lớn bước tiến lên, giơ hai tay ôm chặt lấy người cha mà chàng vẫn nhớ nhung.

Đột nhiên Sài Nho Tú Sĩ cười như ma hú :

- Được, được, cha con các ngươi cùng lên tấn công một lúc đi.

Nói xong, y bỗng giơ tay lên ra đấu, liền có hai luồng kình phong nhanh như hai mũi tên nhằm nơi trọng huyệt của Kiếm Phi bắn tới.

Mỹ kiếm khách Lã Phàm trầm giọng quát lớn, giơ một chưởng lên, liền có một luồng kình phong phát ra chống đỡ luồng kình phong của Sài Nho Tú Sĩ tức thì.

Đột nhiên có tiếng quát lớn :

- Cha, để con tiêu diệt y nhé!

Kiếm Phi chưa nói dứt, đã xông lại tấn công Sài Nho Tú Sĩ tức thì.

Lã Phàm thấy vậy ngẩn người ra thì có tiếng kêu “bùng” vang trời đất.

Hai cái bóng của Kiếm Phi với Sài Nho Tú Sĩ hai người vừa chia nhau ra lại ghép vào liền. Mọi người chỉ thấy một đạo ánh sáng xanh quay tít, bóng người thấp thoáng và mấy chục đạo hào quang như một cây cầu vồng bắn tới.

Lã Phàm thấy vậy cười một tiếng thực dài rồi quát lớn :

- Phương Trấn Thiên, chúng ta đấu chơi với nhau một phen nào.

Ông ta vừa nói dứt, đã múa kiếm xông lại tấn công Phương Trấn Thiên tức thì.

Đang lúc ấy Phục Hổ Kim Lôi Anh cũng múa đôi chùy gang, Long Điền thì rút khí giới kỳ lạ ra, Lâu Thiên thì dùng song chưởng, Bạch Cốt Thần Quân thì dùng Bạch Cốt trảo xông vào mặt rận tấn công địch tới tấp.

Lúc ấy Ngũ Kỵ Sĩ cũng lớn tiếng cười, ai nấy cũng rút song đoản, thương và kiếm ra xông lên hỗn chiến.

Củng Phàm giơ con dao cong tiến dẫn các anh em của Khoái Đao đội múa tít thành một cái lưỡi quang rộng chừng năm trượng và cũng như một làn sóng lớn nhằm kẻ địch áo đảo tới.

Lang Hú cốc chủ lấy cái quạt màu tía dài hơn thước ra cũng công lên tấn công kẻ địch.

Lý Hồng rút Ngân Phách kiếm ra khỏi bao, tiến lên đứng ở phía sau Kiếm Phi áp trận cho chàng, nhưng đã có một giọng rất thô nói :

- Con nhỏ kia, để đại gia tiếp ngươi sung sướng một phen nhé!

Người đó chưa nói dứt, đã xông lại tấn công Lý Hồng ngay. Lý Hồng nghe thấy đối phương nói như vậy tức giận khôn tả cũng múa tít thanh kiếm xông lên phản công tới tấp.

Chỉ trong nháy mắt trận đấu kinh thiên động địa trăm năm hiếm thấy một lần đã mở màn, quả thực kịch liệt khôn tả, có thể nói là thiên sầu địa thảm, hàng trăm người đánh nhau túi bụi, người đứng bên ngoài xem không sao phân biệt ra người của bên nào nữa. Vì người nào người nấy đều là võ lâm cao thủ hạng nhất lúc bấy giờ.

Trận đấu càng hăng, tiếng hò reo chém giết lẫn tiếng khí giới va đụng nhau thực là khốc liệt.

Mặt trời dần dần mọc lên cao, càng chiếu sáng bao nhiêu tiếng kêu la càng thảm khốc bấy nhiêu, máu tươi bắn ra như mưa làm ướt cả đỉnh núi ấy. Dần dần trên mặt đất lại có thêm rất nhiều những tay chân bị chém gãy, không bao lâu máu còn nhỏ dòng xuống sườn núi. Lại còn có những bị đánh lăn từ trên đỉnh núi rớt xuống nữa.

Mặt trời đã xế dần về tây, các khe núi đã có đầy máu tươi, chảy ròng xuống, còn các anh em của Bích Ba bang nhờ có đao trận và kiếm trận nên đã lập một kỳ công, bị thương và chết rất ít, khiến ai cũng không thể tưởng tượng.

Lúc ấy trong trận chỉ còn lại có mươi kẻ địch thôi. Phương Trấn Thiên đã bị Lã Phàm chém một nhát kiếm rớt xuống dưới vực thẳm.

Trần Tinh, Thượng Quan Hùng, Tà Phong các người đều bị Ngũ Kỵ Sĩ và ba vị Kim Cương với Bạch Cốt Thần Quân giết chết, còn có một số người tự thị võ công cao cường không chịu hợp tác với người khác đều bị đao chém vong mạng.

Đột nhiên có một tiếng rống lên như điên :

- Đi về gặp sư tổ nhà ngươi đi...

- Ối chà!

Máu tươi bắn tung lên, Lôi Anh vừa quát vừa múa cây chùy đánh chết luôn một kẻ địch, còn tay trái của lão hiệp cũng đã bị một vết thương khá nặng, máu cứ nhỏ ròng xuống dưới tay. Trong đao trận của đội Khoái Đao lại có hai tiếng kêu thảm khốc vọng lên.

Bóng người càng thưa thớt dần, bên địch kẻ chết nằm gục xuống tại chỗ, kẻ nhát gan bỏ chạy, kẻ bị thương không còn hơi sức đâu mà cầm cự cũng ngã lăn ra đó, trên đỉnh núi không còn lại bao nhiêu người nữa.

Lúc ấy chỉ còn lại Sài Nho Tú Sĩ đang kịch chiến với Kiếm Phi thôi.

Tất cả anh em của Bích Ba bang hầu như người nào người nấy đều mang thương tích hết. Nhưng Lôi Anh với Biện Hổ hai người vì quá dũng mãnh nên bị thương nặng đến không cử động được nữa, còn các người khác thì vẫn hùng hồn đứng quanh đó xem trận đấu.

Lần này tuy Lý Hồng phải đối phó với ba kẻ địch, nhưng nhờ đã có mọi người che chở cho nên nàng vẫn cảm thấy chưa đủ sướng, dù ba kẻ địch đó đã bị nàng giết sạch.

Lúc ấy Lã Phàm có mặt tại đấy nên nàng không nói nửa lời, chỉ chăm chú nhìn vào trận đấu thôi.

Đột nhiên hai người ở trong trận đấu, giáp nhau lại, liền kêu rú quái lạ và tiếng kêu la thảm khốc vọng lên, một cái bóng người cao lớn vạm vỡ đã thấy bắn tung lên cao liền.

Long Điền cười ha hả, giơ tay lên chém một cái, liền có một đạo ánh sáng tía như một con rồng bay lượn lên trên không và va đụng vào bóng người kia tức thì.

- Trời!

Sau một tiếng kêu thảm khốc đó, mưa máu ở trên không bắn tung tóe xuống, thân hình của Sài Nho Tú Sĩ đã bị khí giới kỳ lạ của Long Điền chém trúng, rồi cả thân người cùng cây khí giới đó rơi xuống đất một lúc.

Thật không hổ danh là một ma đầu đã từng làm cho hai phái hắc bạch đạo trong giới võ lâm kinh sợ trước đây, Sài Nho Tú Sĩ mặc dù trúng phải một chưởng của Kiếm Phi rồi bị Long Điền bồi thêm một đao nhưng rồi Sài Nho Tú Sĩ chỉ lảo đảo mấy cái thì đã gượng đứng ngay lên, đưa tay điểm nhanh vào huyệt đạo để ngăn máu đừng chảy nữa.

Thủ pháp tự chữa thương thật nhanh như chớp, rồi đồng thời trong lúc Long Điền còn ngạc nhiên kinh khiếp, Sài Nho Tú Sĩ đã thét lên một tiếng chấn động cả mọi người, vận dụng hết cương khí vào song chưởng đánh ra, một nhắm vào Kiếm Phi và một đánh thẳng vào Long Điền.

Thế chưởng đã đưa ra, nhưng chẳng thấy hình bóng gì cả. Kiếm Phi vừa ngạc nhiên trông qua đã biết lão ta sử dụng đến độc chưởng cuối cùng, chàng vội lách mình qua đứng án ngữ trước Long Điền rồi đưa tả chưởng lên đỡ ngay.

“Bùng...”

“Hự...”

Sau tiếng kêu “hự”, bóng lão ma đầu hắc đạo lảo đảo lùi ra sau rồi ngã vật xuống.

Lúc ấy Kiếm Phi đang đứng ngẩn người ra ở giữa trận đấu, tay cầm trường kiếm buông xuôi xuống, chỉ nghe thấy tiếng kêu “soẹt” một tiếng, thanh Bích Vân kiếm đã cắm sâu vào mặt đá hơn ba thước, người chàng cũng từ từ té xuống.

Một loạt tiếng hô to :

- Phi nhi...

- Anh Phi...

- Bang chủ...

Sau mấy tiếng kêu la ấy lại có mấy bóng người chạy cả lại ở giữa đấu trường để vực Kiếm Phi dậy.

Lã Phàm ôm chàng ứa nước mắt ra.

Lý Hồng cũng ngồi cạnh đó khóc ròng.

Lang Hú cốc chủ vội chuẩn mạch cho chàng, hồi lâu mặt có vẻ hớn hở nói :

- Không sao, chắc chắn sẽ cứu chữa được.

Hai mươi mấy đôi mắt cứ chăm chú nhìn vào Kiếm Phi không chớp, bây giờ họ nghe thấy Lang Hú cốc chủ nói như vậy, ai nấy đều thở hắt ra một cái, rồi mặt lộ vẻ vui tươi ngay.

Lã Phàm bồng Kiếm Phi đi từng bước một xuống khỏi khoảng núi ấy, mọi người từ từ theo sau, chỉ trong chốc lát đã mất dạng mọi người ngay.

Trên đỉnh núi chỉ còn lại những xác chết, những người bị thương nặng nằm rên rỉ, những chân tay què gãy rơi bừa bãi lẫn với máu chảy lan tràn mặt cỏ.

Những người ấy bị giết chết thảm khốc như vậy cũng không đáng tiếc chút nào, vì chúng có chết thì trong võ lâm mới được bình yên và thiên hạ mới được hưởng thái bình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước