BƯỚM BÁO THÙ (ĐIỆP TỬ)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Bướm báo thù (điệp tử) - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Khởi đầu

Tất cả bắt đầu tại một khu rừng hoang sơ chưa có dấu chân người. Mọi thứ nơi đây rất tuyệt vời, có thể nói là đẹp như bức tranh, và người vẽ nó không ai khác chính là Thượng Đế. Ngài dồn hết tình cảm vào đó, từ ngọn cỏ đến cành cây, cây cổ thụ ngàn năm tràn ngập lá cùng những cánh bướm rập rờn trong ánh nắng. Mọi vật, mọi cảnh thật tuyệt diệu, giống như thiên đường.

Nhưng rồi mọi chuyện thay đổi vào một buổi chiều đầu xuân khi tiếng ồn của động cơ vang lên. Và đột ngột có chiếc thuyền cập bến…

Cửa mở, lần lượt một nhóm người đi xuống, đưa mắt nhìn quanh. Quả thật nơi đây quá tuyệt. Cả thảy gồm bảy thành viên, năm người đàn ông và hai phụ nữ. Trẻ, trung niên đều có, dĩ nhiên không có người già.

Sau vài giây ngắm cảnh, người đàn ông có bộ râu xồm xoàm nhất bảo:

- Một nơi đẹp thế này tại sao không có ai đặt chân lên đây?

Người phụ nữ đeo cặp kính cận dày cộm, quay qua:

- Tại ông không biết đấy thôi, hòn đảo này cũng rất kỳ quái. Người ta đồn rằng ở đây các con vật, côn trùng, thậm chí cả cỏ cây đều khác lạ. Chúng có khẩu phần ăn không bình thường.

Tiếng điếu thuốc phì phò, ông là người có mái tóc trắng và đen phân rõ nhìn như đường ranh giới, lý giải:

- Giả sử, tôi ví dụ về loài bướm. Khi là sâu thì chúng ăn lá, lúc thành bướm thì chúng không ăn gì cả, chỉ việc đi tìm bạn đời, giao phối rồi chết. Nhưng nơi này thì khác, lũ bướm trưởng thành sẽ ăn hoa, các côn trùng nhỏ thậm chí là… đồng loại để duy trì sự sống, giúp kéo dài tuổi thọ.

Thêm một người đàn ông mặc áo khoác dày, gương mặt khó chịu, vỗ tay:

- Thôi, đừng nói nhiều nữa, chúng ta đến đây để xem xét tình hình khu rừng rồi thông báo cho đám thợ đến san bằng nơi này cho ngài giám đốc xây khu giải trí làm quà sinh nhật tặng con trai, chứ không phải để huyên thuyên đâu! - Ông quay ra sau gọi lớn - Anh kia! Nhanh tay lên một chút!

Trên thuyền, vừa nghe quát, anh thanh niên vụng về đem nhanh mấy chiếc túi da to đến chỗ những người nọ, đặt xuống đất. Chẳng bao lâu, họ bắt đầu vào việc…

Mọi vật trong khu rừng đều không hề hay biết sẽ có điều khủng khiếp sắp xảy ra, chẳng hạn như cô nàng Bướm Tím này. Nàng mới lớn, tràn trề sức sống với đôi cánh to màu tím biếc rực rỡ. Nàng đang đi kiếm mồi. Và kia, một bông hoa màu xanh ngắt mới nở, bữa ăn chiều tuyệt vời.

Khi nàng vừa đáp lên, hoa khẽ rung rinh cùng lúc một giọng nói cất vang:

- Ai đang đậu thế?

- Ta, nàng Bướm Tím xinh đẹp!

- Xin chào, tôi là chú bé hoa. Tôi mới nở, mà bạn cần gì?

- Ta hả, dĩ nhiên ta muốn ăn ngươi. Bụng ta réo ầm ĩ rồi.

- Đừng, xin đừng ăn tôi! Khó khăn lắm tôi mới nở ra được thế này.

Bướm Tím khoanh tay, vẻ như chẳng mấy động lòng:

- Mới nở hả? Vậy thì được rồi. Ngươi đã nở ra, đã hấp thụ ánh nắng mặt trời, ngửi hương gió rồi nghe những giọt sương thì thầm bên tai, như vậy là quá đủ cho kiếp hoa vô vị. Đừng nói nhiều, hãy yên đó để ta ăn!

- Làm ơn đừng ăn tôi, tôi còn muốn mình sống lâu hơn nữa…

Mặc cho cậu bé hoa nức nở van xin, nàng Bướm Tím vẫn tàn nhẫn nuốt trọn bông hoa mới nở ấy vào bụng. Khi đã khi đã đánh chén no nê, nàng quyết định bay về nhà.

Về đến nơi, nàng thật sự kinh hoàng khi trông những con bướm tím trong gia đình đều bị giết hết. Chẳng kịp hiểu chuyện gì thì thình lình có tấm lưới tóm gọn lấy nàng.

Bất ngờ, gương mặt một người phụ nữ có làn da mật, nhìn bướm với vẻ thích thú:

- Xem này vẫn còn con bướm, làm gì với nó đây?

Thì ra đây là con người! Nàng Bướm Tím nghĩ vậy. Bây giờ nàng thấy sợ hãi, phải tìm cách thoát khỏi đây.

Loay hoay trong tấm lưới mấy phút, nàng vô cùng sửng sốt bởi hình ảnh những con bướm được ép khô, đặt trong lồng kính, đập vào mắt…. Có tiếng xì xầm ở gần, nàng Bướm Tím xoay qua, thấy một người đàn ông nói gì đấy với người phụ nữ đeo cặp kính dày bên cạnh. Bà ta lấy từ túi áo khoác, thứ hộp hình vuông, chậc lưỡi:

- Không có quẹt ga thì dùng quẹt diêm!

Xoẹt! Lửa xuất hiện trên thanh que nhỏ. Bà ta buông tay, thanh que nhanh chóng rớt xuống đống rơm được xếp gọn bên dưới và bốc cháy. Nàng Bướm Tím hét lên:

- Đừng! Làm ơn…! Đừng đốt gia đình tôi!

Nhưng con người làm sao nghe được lời bướm chứ?

Ngọn lửa bốc cao, cháy phừng phực, chỉ vài giây sau đã lan nhanh thiêu trụi hốc cây, nơi tổ ấm của nàng. Không dừng ở đó, lửa điên cuồng tiếp tục tàn phá mọi thứ xung quanh. Bướm Tím kinh hãi quá, nàng khóc.Bỗng, có bàn tay thò vào túm lấy bướm. Nàng vùng vẫy, kêu la:

- Bỏ tôi ra! Đừng mà!

Người đàn ông có bộ râu xồm xoàm khi nãy, nhìn chăm chú:

- Đôi cánh đẹp quá, nhưng không thấy rõ các đường nét trên đó.

Chàng thanh niên có chiếc cằm lởm chởm râu, mới cười nhạt:

- Có gì là khó, đưa đây, tôi có cách để các vị nhìn rõ hơn.

Dứt lời, anh ta vớ lấy chiếc búa cùng bốn cây đinh sắt rỉ. Bướm Tím không biết đấy là gì. Anh ta chụp lấy nàng từ tay người phụ nữ đeo kính, vứt bỏ điếu thuốc trên miệng, rồi dùng tay ép nàng lên thân cây. Xong anh ta xoay sang bên cạnh, ra dấu cho chàng thanh niên vụng về khi nãy:

- Mày giữ cố định giúp tao con bướm. Nhanh lên! Lề mề quá!

Chàng trai tội nghiệp nhanh chóng đến gần, đưa tay giữ lấy bướm. Còn anh chàng nọ, lấy đinh ghim lên đôi cánh rực rỡ, tiếp dùng búa đóng mạnh.

- Đau quá! Tôi đau quá…!

Nàng bướm la hét dữ dội, máu rỉ ra, từng dòng chảy dài thấm vào thân cây xù xì. Bốn cây đinh đã giữ cố định nàng. Mười mấy con mắt mở to trừng trừng, quan sát sự tuyệt diệu của đôi cánh rộng. Nếu hình ảnh ấy được phóng to lên sẽ không còn đẹp nữa mà trở thành khung cảnh ghê rợn, trông như cảnh Chúa bị đóng đinh trên cây thập giá, bởi máu đang chảy loang ra.

Nàng Bướm Tím đáng thương kiệt sức do cơn đau khủng khiếp nhưng vẫn đưa mắt nhìn những con người kia với đôi mắt yếu ớt. Bảy tên quái vật…!

Người đàn ông mặc áo khoác dày bỗng dưng la lối:

- Coi chán rồi đốt quách đi! Chúng ta cần đi xem khu rừng này trước khi trời tối!

Họ tản dần ra, chẳng còn ai nữa.

Nàng Bướm Tím đưa mắt về phía xa, khung cảnh nhòe đi, mờ dần. Mặt trời đã xuống núi, màu cam vàng của buổi hoàng hôn sáng rực là hình ảnh cuối cùng đọng lại trong cái nhìn của Bướm Tím trước khi ngọn lửa kịp thiêu cháy nàng thành tro. Nhưng lòng nàng, dâng lên một điều gì đó rất ghê gớm lẫn mãnh liệt!

***

Bướm Tím nghe văng vẳng bên tai tiếng chim hót. Nàng mở mắt, chậm rãi ngồi dậy, trước mặt là căn phòng gỗ nhỏ, xung quanh ngập tràn ánh sáng mờ nhạt như nắng chiều sắp tàn. Giọng nói của người phụ nữ vang lên, rất nhỏ, như đang thì thầm:

- Tỉnh rồi sao?
- Bà là ai và tôi đang ở đâu? - Bướm Tím hỏi.

- Đây là một nơi hoàn toàn tách biệt, cô đã chết, có biết không?

Nàng bướm liền nhớ lại khung cảnh buổi hoàng hôn cuối cùng của ba năm trước… Rất lâu nhưng rõ như in, thậm chí, lúc này nàng vẫn còn thấy sợ.

- Ta chỉ là bà lão bình thường chẳng có gì đáng bận tâm, cứ gọi ta là Bà Bà. Ta vốn thích cỏ cây, côn trùng. Người đời chẳng biết được, chúng cũng có linh hồn, và nếu làm việc tốt chúng vẫn có thể luân hồi chuyển kiếp.

Nàng Bướm Tím đảo mắt nhìn một lượt cốt để tìm người đang trò chuyện với mình. Ngay bên trái nàng, là cánh cửa giấy có khung bằng tre, bóng ai bên kia vách in lên trông liêu xiêu… Nàng lại Bà Bà cất tiếng:

- Đáng thương cho Bướm Tím, chết trong đau đớn tận cùng. Ta đưa hồn cô về đây để giúp cô thực hiện mong ước của bản thân. Hãy bước ra ngoài rồi cô sẽ thấy…

Bướm Tím nghe theo lời, đứng lên, bước nhẹ nhàng đến cửa.

Bên ngoài có dãy hành lang gỗ để ngồi ngắm nhìn khung cảnh xung quanh. Nơi đây thật đẹp, một vườn hoa với đủ loại đang khoe sắc, những cánh bướm rập rờn hoặc con ốc sên bò chậm chạp. Hòa vào không gian tĩnh lặng, là tiếng róc rách của dòng suối tươi mát trải mình thật thong thả. Nổi bật nhất là cây cổ thụ to soi bóng dưới làn nước xanh. Cảnh vật đều được phủ lên màu ráng chiều của hoàng hôn.

Tiếng Bà Bà lại cất lên, thật rõ:

- Những thứ cô thấy chỉ là linh hồn. Ta hồi sinh, làm chúng sống lại lần nữa đồng thời cho chúng sự lựa chọn để quyết định cuộc đời mình.

- Nghĩa là bây giờ tôi có thể làm điều gì tôi muốn? - Mắt Bướm Tím thẫn thờ.

- Đúng, và ta sẽ không can thiệp vì đó là chọn lựa của cô!

- Vậy thì… trả thù! Đó là điều tôi muốn! - Bướm Tím dõng dạc.

- Tùy cô. Ta không khuyên nhủ cũng không cổ vũ. Vì đơn giản, mọi việc làm trên thế gian đều có nhân quả báo ứng. Điều duy nhất ta có thể làm là khi nào cô đơn, cần người tâm sự, cô cứ về đây tìm ta.

- Nhưng giờ đây tôi chỉ là linh hồn, tôi cần có hình dạng riêng của mình. Đúng, trong hình hài con người! - Nàng nghĩ ngợi.

- Vậy chỉ còn cách, cô hãy tìm xác ai đó, nhập vào họ, nếu cần thiết, nên thay đổi gương mặt để đỡ rắc rối. - Bà Bà ra ý kiến - Cô có thấy cánh cửa gỗ bên cạnh giường tre không? Chỉ cần mở ra và bước qua, cô sẽ đến thế giới của loài người! Đi đi!

Bướm Tím đến gần cánh cửa, tay đẩy nhẹ. Thật bất ngờ, phía bên kia vách gỗ là con đường nhỏ, vắng người, đầy bóng tối. Nhích từng bước, nàng đi hết con đường. Bên ngoài, ánh sáng chói gắt, cảnh người qua lại nhộn nhịp không ngớt. Họ cười nói rôm rả. Những tòa nhà cao tầng vuông vức như chiếc hộp chật chội khiến nàng bướm muốn ngợp thở.

Đứng lặng chốc lát, Bướm Tím lại bước đi. Dù người người tất tả ngược xuôi nhưng chẳng ai nhìn thấy nàng.

Được một đoạn, Bướm Tím dừng lại, khẽ nhìn qua phía bên kia đường. Hình ảnh cô gái xinh đẹp trong bộ váy hồng đang giận dỗi ai đấy qua điện thoại. Cô cúp máy, khóc rồi chạy băng qua đường.

Trong khoảnh khắc ngủi, sự sống và cái chết cách nhau vài giây. Rầm! Chiếc taxi vô tình hoặc cố ý đã đụng trúng cô gái ấy. Máu phun trào, nhuộm đỏ. Sự việc diễn ra quá nhanh chóng, ai cũng đứng ngớ mặt, còn thủ phạm thì lập tức phóng xe bỏ chạy. Những người đi đường tụ tập lại, không biết để cứu người xấu số hay vì tò mò về sự việc lạ diễn ra trên đường phố?

Vài giây sau cảnh sát ập đến, mọi thứ xung quanh vẫn nhốn nháo. Tiếng còi hú vang, cùng lúc chiếc xe cứu thương chạy đến, cô gái được đưa lên. Dưới đất có vũng máu to tướng nhưng rồi cũng sẽ biến mất, chỉ để lại vết chàm.

Trong xe cứu thương, các nhân viên y tế đang lo lắng cho tính mạng nạn nhân. Nàng Bướm Tím đứng nhìn cô gái trong cơn nguy kịch bằng ánh mắt vô hồn, chẳng chút thương xót. Chỉ đang chờ đợi…

Cánh tay mất hết sức lực rớt xuống, cô gái đã không qua khỏi. Liệu cô có thấy mình ra đi quá sớm? Biết đâu, cô đang vui mừng vì thoát khỏi kiếp người đầy khổ đau! Như chỉ chờ có thế, Bướm Tím liền nhập hồn vào cơ thể còn ấm ấy. Người nhân viên y tế ngỡ ngàng bởi cái mở mắt đột ngột của người chết. Không chỉ mình anh, những người trên xe cũng vô cùng bàng hoàng. Người tài xế như quẫn trí, lạc tay lái, khiến xe đâm sầm vào cái cây ven đường.

Một tiếng nổ lớn vang lên. Những người đi đường giật mình quay lại, ngọn lửa lớn bốc cháy thiêu trụi chiếc xe. Và rồi từ bóng lửa điên cuồng, tất cả bỗng thấy bóng dáng cô gái trong bộ váy hồng, trên trán vài dòng máu vẫn còn chảy, bước ra. Ánh mắt vô hồn, cô cứ đi, mặc kệ tiếng la hét xung quanh…

Tại ngôi nhà gỗ của Bà Bà, Bướm Tím đang soi mình trong gương. Làn da mịn màng như đứa trẻ, gương mặt trẻ đẹp thanh thoát. Đúng là một thể xác tuyệt hảo! Tự dưng, nàng khẽ cất giọng: “Cần thay đổi một chút…”. Nàng bướm đưa tay lên che đôi mắt đen tròn lấp lánh của cô gái. Vài giây sau bàn tay hạ xuống, phản chiếu trong tấm gương là một đôi mắt màu cam vàng, màu của buổi hoàng hôn đẫm máu.

Bướm Tím đứng dậy ra bờ suối, tắm. Rồi bộ áo váy màu tím với những đường trang trí hình cánh bướm, dài qua đầu gối, khoác lên người nàng. Mái tóc đen được hất tung ra phía sau trải dài.

Nàng nghe Bà Bà hỏi, cô chuẩn bị xong rồi ư, liền chậm rãi đáp:

- Phải, từ nay bà hãy gọi tôi là Điệp Tử! Tôi sẽ trở về dương trần để đòi lại món nợ mà loài người gây ra với tôi!

Dứt lời, Điệp Tử quay gót.

Từ đó, cuộc báo thù của Điệp Tử bắt đầu. Nó trở thành cơn ác mộng chẳng ai mong muốn. Liệu cuối cùng mọi thứ sẽ ra sao? Ba năm sau, tất cả được tái hiện…

Chương 1-2: Người tình

Một buổi sáng đẹp trời, tại công ty Hậu Vinh, các nhân viên đang rầu rĩ. Gương mặt ai cũng buồn bã chán chường. Dạo gần đây công việc làm ăn cứ thua lỗ, các đối tác chẳng còn dám chi trả một đồng nào nữa, công ty càng lúc càng trượt dốc. Chợt giọng ai quát tháo ầm ĩ ở bên trong…

Cô nhân viên trẻ liếc mắt rồi quay sang bạn đồng nghiệp bên cạnh, nói khẽ:

- Ông giám đốc lại cãi nhau với mụ vợ, lần nào cũng thế, oải!

- Đã biết chồng chẳng thể làm ra tiền nữa mà bà ta cứ vòi vĩnh ăn chơi, mua sắm.

Ngay cạnh bàn làm việc, anh chàng thật nổi bật với chiếc cà vạt đỏ, gấp sổ sách lại, giọng thì thầm:

- Mấy bà chưa biết chuyện sao, bà giám đốc hình như phát hiện ra chồng mình ngoại tình. Thú vị lắm…

- Thú vị gì thế? - Giọng một phụ nữ vang lên, khó chịu.

Tất cả các nhân viên quay lại, đó người phụ nữ ngoài ba mươi, có mái tóc đen cột cao, đôi môi đỏ, cái nhìn sắc sảo, trông ra dáng quý bà với bộ áo vest đen cùng chiếc váy ngắn bó sát, ẩn sau những sợi tóc dài là đôi mắt màu cam vàng, màu của hoàng hôn! Thu, thư ký của giám đốc! Người này ai nhìn cũng phải nể.

Những người nọ lật đật đứng dậy chào, Thu cất tiếng đầy nghiêm nghị:

- Công ty đang lúc gặp khó khăn, đã không lo nghĩ cách thì thôi còn ngồi đây nói chuyện tầm phào trong giờ làm việc. Các cô cậu muốn bị đuổi lắm đúng không? Có cần tôi trình với giám đốc…

Những người nọ cười xòa, đồng thanh:

- Chị Thu bớt giận, chúng tôi không dám nữa, mong bỏ qua cho.

- Đừng để tôi phải thấy cảnh tượng lúc nãy một lần nữa. Khi nào công ty này sụp, thì lúc ấy tha hồ ra quán buôn chuyện! Hừ!

Dứt lời, cô thư ký rời đi. Các cô cậu nhân viên trẻ nhìn nhau, lè lưỡi.

Thu bước nhẹ nhàng dọc theo hành lang. Bây giờ con đường này trở nên vắng vẻ vì nhân viên mỗi lúc một ít lại. Kẻ thì bay sang nơi khác tốt đẹp hơn, kẻ thì viện cớ gia đình có việc xin nghỉ vài tuần sau đó cũng dong tuốt.

Được đoạn, Thu dừng lại, đưa mắt nhìn xung quanh, nở nụ cười:

- Sớm muộn gì cái công ty thối này cũng tiêu thôi!

Cô thư ký quay qua đối diện là cánh cửa phòng giám đốc, tấm kính nhỏ trên cửa phản chiếu một phần gương mặt cô. Trong tích tắc, bóng dáng Điệp Tử ẩn hiện trong hình hài đó. Mở cửa, Thu bước vào, tiến đến bên bàn, cất tiếng chào giám đốc.

Chiếc ghế xoay lại, trước mặt cô là ông già với bộ râu xồm xoàm:

- Cô đấy à Thu, chuyện đối tác thế nào rồi?

- Rất tiếc, tôi đã cố hết sức nhưng mọi thứ có vẻ đã bế tắc. Sau lần sản phẩm đồ chơi của công ty bị đánh giá kém chất lượng thì không còn đối tác nào muốn tiếp tục với chúng ta nữa. Cứ day dưa thế này, tôi e là…

Rầm! Ông Quốc, vị giám đốc lớn tuổi, đập tay xuống bàn thật mạnh, quát:

- Chết tiệt! Sao lại như thế? Bọn chúng không nhớ ai đã giúp chúng lúc khó khăn ư? Bây giờ tôi gặp nạn thì quay lưng bỏ đi, làm ơn mắc oán!

- Ngài đừng tức giận không tốt cho sức khỏe, mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đấy!

Ông Quốc ngả lưng ra sau, tay đặt lên trán, nhịp thở nghe mệt nhọc:

- Những lúc phiền muộn thế này tôi chỉ muốn ở bên cạnh Smiley thôi. Khỉ thật, bà vợ đa nghi của tôi hình như biết tôi cặp bồ với một cô gái.

Thu giấu nụ cười kín đáo, nói khẽ:

- Giám đốc đừng lo, nghi thì vẫn là nghi thôi. Đã có tôi nghĩ cách thì còn lâu phu nhân mới tìm được cái đuôi của ông.

- Phải công nhận cô là quân cờ đắc lực của tôi. - Ông Quốc khoái trá, cười khà - Tối, tôi sẽ đến chỗ Smiley, việc còn lại cô lo được đúng không?

Thu gật đầu. Ông giám đốc vuốt bộ râu, đủng đỉnh rời khỏi phòng với kế hoạch vui chơi thú vị đêm nay. Còn lại một mình, cô thư ký trẻ đưa tay vuốt nhẹ thành ghế xoay, buông câu:

- Quân cờ còn có công dụng riêng đấy, thưa giám đốc.

Đêm buông dần, trên con đường vắng, tiếng cười nói rôm rả vang vang. Đó là ông Quốc cùng cô người tình hai mươi tuổi, Smiley. Ai cũng chắc chắn, cô ả đến với ông béo, xấu xí là vì tiền. Chân dài là như thế thôi. Cũng có thể, Smiley đang chuẩn bị ‘chơi’ một cú cuối cùng, vét sạch tiền ông già rồi biến mất. Bởi, tai tiếng của công ty Hậu Vinh đã khiến đại gia Quốc sắp tàn đời.

Họ rủ nhau vào khách sạn. Thám tử tư xuất hiện đầy rẫy, những tay săn ảnh đó nhờ vậy mà được bộn tiền.

Trước cổng nhà ông Quốc, ngôi biệt thự sang trọng nằm ngoài đường lớn, người trùm mũ đen kín mít nhẹ nhàng nhét thứ gì đấy vào hòm thư. Tiếng rì rầm khe khẽ:

- Xấp hình tư tình này đủ để bà ta lên cơn rồi. Mấy tấm còn lại cho cánh nhà báo tha hồ moi tin, đời tư của giới thượng lưu lúc nào cũng là ‘miếng mồi ngon’ cho họ.

***

Sáng hôm sau, sự kiện “Đại gia Quốc nuôi tình nhân trẻ hai mươi tuổi, người đáng làm con cháu ông” được in trên trang nhất của tờ báo. Không cần phải nói, ông già chẳng biết giấu mặt đi đâu.

Lúc rời khỏi khách sạn, ông Quốc lên xe riêng, chạy một mạch đến công ty. Bình thường ông vẫn hay ghé qua nhà, nhưng lần này thì… Bà Đỗ vốn đa nghi nên hay ghen, đã thế tính tình không được bình thường. Nếu ông Quốc về nhà lúc này thì dám cá sẽ bị bà làm ầm ĩ lên ngay.

Trong phòng giám đốc, ông Quốc lo sợ, đi tới đi lui:

- Hừ, bắn chết thằng nào đã chụp hình lén bố mày! Nhưng ai đã sai bọn thám tử tư làm chuyện đó?Thu lên tiếng, cố tỏ ra ngạc nhiên:

- Tôi thấy làm lạ, giám đốc đã rất cẩn thận khi ra ngoài, thậm chí còn cải trang, về phần tôi thì không hề hé răng với bất cứ ai vậy mà chả hiểu bọn ‘reporter’ làm sao chụp lén được.

- Chẳng lẽ là mụ vợ? - Ông Quốc tháo lỏng cà vạt cho dễ thở.

- Nếu bà chủ biết chuyện thì với tính cách nóng như lửa, bà ấy đã gặp ông cãi cọ một trận rồi. Dù gì đây cũng là chuyện nhà, chẳng ai ngu dại đồn ra cho thiên hạ biết!

- Thế thì ai?

- Chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ, không phải ông, không phải tôi, không phải bà chủ vậy thì chỉ còn là cô ta!!

Trong đầu vị giám đốc già đột ngột hiện lên hình ảnh một người:

- Lẽ nào là Smiley?

- Rất có thể. Ngay từ đầu Smiley đến với ngài chẳng qua chỉ vì tiền, đây nhất định là cú chơi cuối cùng để tống tiền ngài, tung những bức hình tư tình…

- Con ả đó dám làm thế sao?

- Gần đây, tôi có cho người điều tra về Smiley, và phát hiện cô ta đang cặp bồ với một gã thanh niên hư hỏng, mắc nợ chồng chất, chắc cô ta mồi chài ngài để vét tiền cho gã tình nhân trả nợ.

Ông Quốc vò tờ giấy trong tay, đay nghiến:

- Hừ con ả chết tiệt! Tôi đã tin ả, vậy mà… Phải dạy con ả hám tiền đó bài học. Nhưng bây giờ tôi mà ra đường thế nào cũng bị nhòm ngó.

Thu đặt tay lên môi, lời gợi ý được thốt ra: “Tôi có cách này…”

Vài phút sau, Thu rời phòng giám đốc. Đi dọc lối hành lang, cô nhẹ nhàng lấy điện thoại di động, bấm số gọi:

- A lô, bà Đỗ phải không? Tôi là ai không quan trọng, bà hãy nghe rõ, tối nay bảy giờ tại công ty Hậu Vinh, chồng bà sẽ hẹn hò với tình nhân Smiley, nếu muốn xem tuồng hay thì đến đúng giờ nhé, tại phòng giám đốc.

Cúp máy, Thu nở nụ cười thỏa mãn. Đưa tay lấy ra tấm hình chụp lão ông Quốc cùng Smiley hôn nhau say đắm trong khách sạn, khẽ nhếch mép… Xoẹt! Tấm hình tư tình bị xé nát, cô gái trẻ vò vò, vứt thẳng vào sọt rác. Đứng một hồi lâu, toan xoay gót thì có điều gì khiến Thu quay qua.

Gần gốc cây cổ thụ, những chiếc lá rơi bẽ bàng trong gió, một gương mặt dần hiện ra. Cậu bé tầm mười sáu tuổi, mái tóc đen mềm mại bay xòa, đôi mắt tròn, buồn thẳm ấn chứa tâm sự hướng thẳng về phía cô.

Nhìn nhìn vài giây, Thu tự nhủ: “Sao lại có trẻ em ở công ty?”. Chẳng chút bận tâm, cô thư ký liền cất bước.

Dõi mắt theo bóng dáng cô gái biến mất sau khúc ngoặt hành lang, cậu bé nọ giơ tay lên, cổ tay có đeo chuỗi hạt, những hột đen và trắng xen lẫn. Cậu buột miệng:

- Cuối cùng tôi đã tìm thấy cô, Điệp Tử!

Tối hôm ấy, vầng trăng khuyết ẩn hiện sau đám mây đen, trời sẽ mưa… Khi đã đóng chặt cửa, Smiley lao đến ôm cổ ông Quốc, làm nũng:

- Cứ tưởng anh không muốn gặp em nữa! Sao nào, bị tung tin như vậy mà anh không sợ mụ vợ ‘giết’ hả?Ông Quốc thả rơi điếu thuốc:

- Hà có giỏi mấy thì cũng chỉ là đàn bà. Bà ta biết thì làm được gì chứ!

- Cũng phải, nếu không có anh bà ta làm sao thành bà chủ được!

- Đừng bàn về chuyện này nữa, đêm nay cứ tận hưởng cho đã.

Smiley nhìn lão người tình rồi cả hai cười lớn. Tiếng cười ghê rợn xuyên thấu cả màn đêm. Ông Quốc hướng con mắt sói về phía Smiley đang thoát y, bảo:

- Lần trước anh có nói sẽ sớm li dị với mụ vợ rồi cưới em, em thấy thế nào?

- Không cần phải vội thế đâu, hãy chờ sự việc này lắng dịu rồi tính.

Ném nhanh mảnh vải cuối cùng xuống đất, cô gái trẻ đến gần lão giám đốc, cười ngọt ngào, khiêu khích. Bất ngờ ông Quốc đẩy ngã cô nàng xuống sa lông, chưa hết ông còn vung tay tát vào mặt ả, đanh giọng:

- Con thối! Mày sợ tao cưới mày rồi, mày không thểtrốn theo thằng đó chứ gì?

- Sao anh lại đánh em? Còn bảo em trốn theo ai?

Ông Quốc cười nhạt nhẽo, tung xấp hình vào người tình: “Mày xem đi!”

Smiley cầm mấy tấm hình lên xem, trong đó chụp cô cùng một chàng thanh niên vừa đi vừa nói cười vui vẻ. Smiley liền ngước nhìn lão giám đốc:

- Anh hiểu lầm rồi, đó là anh trai em!

- Anh của mày à? Hừ, thối tha này! - Lão già lại tát mạnh vào mặt Smiley - Tưởng tao già thì dễ qua mặt lắm chứ gì? Vét tiền tao hả, con khốn?

Ông Quốc kéo nhanh sợi dây nịch ngay lưng quần, tay kéo căng, cười cợt:

- Vậy hôm nay, ông già này sẽ cho mày biết tay!

Phản chiếu trong đáy mắt kinh hãi của Smiley, hình ảnh ông Quốc giơ cao sợi dây nịch đen lên cao, bắt đầu giáng xuống. Tiếng chạm của sợi nịch vào da thịt nghe thật lớn, chát chúa, liên hồi và mạnh bạo. Bên ngoài, mưa đã rơi nặng hạt… Hòa vào đó, tiếng la hét của một cô gái cùng giọng cười khoái chí của gã đàn ông:

- Hét đi! Lớn lên! Xem ai sẽ cứu mày, con ả thối!

Quá hoảng loạn, Smiley xô mạnh lão giám đốc rồi lao ra khỏi phòng dù trên người không mảnh vải che thân.

Huỳnh hụych! Huỳnh hụych! Bàn chân cô gái chạm lên nền đất lạnh, hối hả. Càng chạy, đường càng tối, không biết đâu là lối thoát… Chợt, Smiley vấp té, chân bị trặc chẳng thể đứng dậy nổi. Từ từ trong màn đen, khuôn mặt ông Quốc hiện ra, thật gớm ghiếc. Cô gái trẻ đáng thương lập tức khóc lóc, van xin:

- Làm ơn tha cho tôi…!

Không nói lời nào, lão già cứ tiến đến gần, đến gần trông như bóng ma. Hãi hùng, Smiley nhổm người, với tay về phía trước, kêu cứu.

Pặt! Sợi dây nịch quấn vào cổ Smiley, ông Quốc ở phía sau dùng hai tay siết chặt, giọng rầm rì hệt ma quỷ:

- Dám xô tao hả? Đừng mơ, mày sẽ không thoát khỏi đây được đâu! Chết đi, mày thật đáng chết! Mày chết đi!

Smiley quờ quạng, cổ bị ghì siết mạnh mẽ bởi một gã đàn ông mà lúc này chẳng khác gì một con thú hung hãn. Khó thở! Cô vùng vẫy trong tuyệt vọng… nhưng được vài giây thì ngừng lại. Ông Quốc thả tay ra, Smiley ngã xuống đất bất động, mắt trợn ngược còn miệng há hốc. Chết!

Lúc này lão giám đốc như chợt tỉnh, nhìn xuống thấy xác Smiley nằm dưới chân. Bàng hoàng vì chẳng rõ mình vừa làm gì, tại sao lại ra tay giết người, ông Quốc điên loạn chạy đi. Vừa tới cửa công ty thì ông trượt ngã, hình như dưới sàn có gì ướt ướt. Giơ tay lên xem, ánh sáng le lói soi rõ bàn tay nhuốm đỏ. Máu? Máu của ai?

Sợ hãi cực độ, ông Quốc mở toang cánh cửa. Đập vào mắt ông, trên nền cỏ xanh dưới làn mưa lớn, là xác bà Đỗ bị đâm, máu loang thành vũng. Vết máu được kéo dài từ bên trong ra đến ngoài, lem luốt trên nhánh cỏ ướt.

Không nghĩ ngợi, ông chạy đến gần, rút dao ra khỏi người vợ, máu văng tung tóe lên mặt, miệng gọi thất thanh:

- Bà ơi…! Bà bị sao vậy? Ai đã làm chuyện này?

Vừa lúc ấy, xe cảnh sát chạy đến. Cảnh tượng mà cảnh sát trông thấy là giám đốc Quốc, áo dính đầy máu, tay phải cầm dao, hung khí gây nên cái chết của bà Đỗ. Tiếp đến, họ tìm thấy xác của Smiley, bên cạnh có sợi dây nịch đen nằm vung vãi.

Trước lúc bị lôi vào xe cảnh sát, ông Quốc bỗng ngước mặt lên trời, dưới màn mưa tầm tã trắng xóa, hình ảnh cô gái trẻ mặc chiếc váy tím bay lơ lửng xuất hiện. Đôi mắt màu cam vàng của buổi hoàng hôn đẫm máu.

Cái nhìn băng giá như đâm xuyên qua tim lão giám đốc.

Những chiếc xe cảnh sát lao đi mất hút. Điệp Tử nhìn theo, cười thích thú. Đúng lúc, một giọng nói lạnh như băng len lỏi trong từng hạt mưa:

- Thì ra Điệp Tử trở về dương trần là để trả thù!

Điệp Tử xoay lại, một bóng dáng bay lơ lửng giữa không trung, đối diện ngay trước mắt cô. Là cậu bé mái tóc đen bồng bềnh trưa nay, đang nhìn cô chăm chú.

Chương 2: Nhẫn cưới

Đang đêm, trước cổng một ngôi nhà khang trang, chiếc xe hơi màu xanh chạy về. Cửa xe mở, cô gái mái tóc nâu tầm hai bảy tuổi bước xuống. Mùi dầu thơm tỏa ra từ người cô thật nồng. Khoác chiếc túi lên vai, cô nhẹ nhàng kéo tóc ra để không bị vướng. Ngôi nhà vẫn cứ im lặng, buồn tẻ như mọi khi, tất cả quá buồn chán.

Đi vào trong, vừa tháo chiếc giày gót cao màu đỏ chót xong thì đèn bỗng mở sáng. Chồng cô, ông Phan, ngồi trên ghế từ lúc nào, nền nhà đầy tàn thuốc. Hẳn người chồng bốn mươi tuổi này đã chờ vợ rất lâu. Bây giờ, đồng hồ điểm gần một giờ sáng vậy mà điều đó không khiến cho cô vợ trẻ Hạnh bận tâm.

Tiếng Phan vang lên, không lớn nhưng đủ để người ta hiểu ra sự bực bội:

- Em đi đâu đến tận giờ này mới về?

Hạnh đáp dửng dưng:

- Chẳng phải lúc trước anh đâu bận tâm gì đến tôi, sao hôm nay lại lo thế?

- Đấy là câu trả lời à? - Phan liếc sơ bộ dạng của vợ - Đã có chồng thế mà ra đường ăn mặc phong phanh, ở nhà còn con cái, sao không lo cho nó!

Hạnh bước lên bậc thang, ngáp dài:

- Tôi mệt lắm, có gì đợi sáng mai hãy nói…

Tiếng cửa phòng đóng lại, Phan siết chặt tay, nghiến răng rồi quơ đổ các thứ trên bàn. Những đồ vật lăn lông lốc, bể nát. Mọi thứ thật tồi tệ, vào tháng trước, ông bị mất việc chỉ vì thằng chủ bờm xờm mà chảnh chọe chả xem ai ra gì. Tiếp đến vợ ông không biết sao lại thay đổi tính tình, thường ra ngoài và về rất khuya.

Phan luôn cố gắng để giữ cái nhà này nhưng giờ đây điều đó mong manh quá. Phải làm sao? Ông thả người xuống ghế, nhắm mắt lại, tay đặt lên trán mỏi mệt.

Bên ngoài, Điệp Tử đứng trên cành cây đưa mắt nhìn vào cửa sổ để mở, nghĩ rằng lần trả thù này không cần nhúng tay quá nhiều làm chi. Khi một thứ đang ở trên cao mà chơi vơi thì chỉ cần cái búng tay rất nhẹ cũng đủ làm nó sụp đổ. Tuy thế, thức ăn muốn ngon thì đôi lúc nên thêm ‘gia vị’ đặc biệt.

***

Hôm sau, Phan ngồi ở trạm xe buýt, trên miệng ngậm miếng bánh mì. Ông xem báo, chuyên mục phải để ý là “Tìm việc làm”. Mất việc thì kiếm cái khác làm chẳng thể ở không mãi. Chính vì quá chăm chú vào mấy dòng chữ đen dày đặc khiến Phan lỡ mất chuyến xe buýt mặc dù ông đã ngồi như đinh đóng cột tại trạm từ nãy giờ.

Xui xẻo cứ dồn dập! Nhìn mãi chả thấy công việc nào thích hợp, chán nản. Chợt:

- Chú đang kiếm việc?

Phan ngước lên, cô bé gái tóc cắt ngắn, ép sát vào gương mặt tròn, nụ cười xinh cùng đôi mắt màu cam vàng, rất kỳ lạ.

Phan chưa kịp trả lời, nó đã tiếp:

- Cháu là Hà, làm việc cho tiệm cà phê ở cuối phố, nơi đó hiện cần người đàn ông khỏe mạnh để giao và vận chuyển hàng, chú thấy thế nào?

- Vậy thì tốt quá, chú học thức không cao nên cũng khó kiếm việc. Nếu được làm cho tiệm quả là may mắn.

Phan gấp đôi tờ báo lại, đi nhanh theo cô bé.

Tiệm cà phê rất khang trang, dù ở cuối phố nhưng cũng đủ để người ta chú ý bởi bảng hiệu quá nổi bật. Tấm cửa kính được lau chùi sạch sẽ, sáng choang mở ra, Phan và Hà cùng bước vào. Đến quầy phục vụ, Hà bảo:

- Chú chờ một lát, cháu vào gọi dì, dì cháu là chủ tiệm.

Phan gật nhẹ. Vài giây sau, Hà mất hút sau tấm rèm ngay cạnh lối ra.

Lúc này người đàn ông trung niên mới đưa mắt nhìn bao quát quán cà phê. Bàn ghế bày biện trật tự, có nhiều vật dụng bắt mắt, tiếng nhạc xập xình, du dương, nền nhà với kiểu gạch bóng càng khiến cho quán thêm mát mẻ. Khách ra vào nhiều, vẻ như công việc làm ăn rất tốt.

Đột nhiên, có điều gì khiến Phan dán mắt về phía góc bên trái quán. Một cặp tình nhân, nhưng nơi ấy khá tối làm hạn chế tầm nhìn của ông.

Đúng lúc cửa quán mở, ánh nắng từ ngoài soi vào mở toang vùng tối trước mắt đủ để ông thấy… Mái tóc dài màu nâu có thắt nơ bướm. Gương mặt quen, rất quen thuộc. Vợ ông, Hạnh. Còn người đàn ông ngồi đối diện chính là Sơn, người bạn thân thiết. Họ đang nói cười rất vui vẻ.

Cái nhìn của Phan bất động, cảm tưởng đầu óc trống rỗng, khổ họng thì khô ran khi Sơn đưa tay vuốt nhẹ mặt Hạnh rồi cả hai… hôn nhau thắm thiết!

Phan đứng chết trân, mọi thứ chung quanh chao đảo xoay vần. Lúc ấy, ông ước mình có thể đến đó đấm vào mặt gã bạn thân tồi tệ và quay qua nắm tay vợ kéo về. Nhưng dường như, một bàn tay vô hình đã giữ chặt hai chân người chồng đáng thương kia. Để rồi ông lập tức cắm đầu chạy ra khỏi quán.

Hà xuất hiện sau tấm cửa kính ở ngoài quán, giương mắt dõi theo bóng dáng của người chồng bị vợ phản bội. Bỗng, cô bé xoay lưng lại nhìn, cậu bé lần trước lại xuất hiện tự lúc nào, ánh mắt vẫn hướng về cô.

Hà tức khắc biến hình trở lại thành Điệp Tử, cùng giọng nói khó chịu:

- Cậu hãy thôi cái trò đi theo tôi đi, Diên Vỹ!

- Thế giới không phải của riêng cô, con đường này cũng vậy, vì thế tôi thích đi đâu là quyền của tôi. Tôi cũng có việc của mình.

Điệp Tử kéo nhẹ chiếc váy tím, buông câu nhạt nhẽo:

- Đừng có rình mò xem tôi trả thù người khác, hãy về chỗ của Bà Bà và lo cho đám hoa vô tri của cậu.

Dứt lời, nàng bỏ đi mất dạng. Diên Vỹ liền nhìn sang đám cỏ dại bên đường:

- Hoa cũng có linh hồn đấy.

Buổi trưa, Hạnh vừa về nhà thì Phan từ trong bếp chạy ra cùng nụ cười thật tươi:

- Em về rồi hả, chắc đi làm vất vả lắm, rửa tay rồi cùng anh dùng cơm!

Cô vợ trẻ ngạc nhiên trước thái độ kỳ lạ của chồng, dù vậy cũng chẳng bận tâm.

Suốt bữa trưa, Phan cùng cô con gái bảy tuổi cứ nói chuyện huyên thuyên. Kế bên, Hạnh vẫn bỏ mặc, không đối hoài, vẻ như trong lòng người vợ này đã chẳng còn tình cảm gì với gia đình, nhất là với chồng.Tuy thế Phan nhất quyết không bỏ cuộc, ông tự nhủ phải thay đổi vì hạnh phúc gia đình đang dần vụt khỏi tay.

***

Thời gian sau đó, Phan chiều chuộng vợ hết mực, không quát tháo như trước nữa. Tiếp đến, Phan cũng kiếm được việc làm, là khuân vác hàng cho một công ty. Công việc nặng nề thật, bù lại ông có nhiều thời gian ở nhà hơn trước. Phan tạo mọi điều kiện để Hạnh cảm thấy thoải mái, để cô hiểu rằng chẳng có người đàn ông nào tốt hơn chồng mình.

Quả nhiên, sau hơn vài tuần Hạnh có vẻ đã trở lại với trước kia, ít đi làm khuya, không còn bộ mặt cau có hoặc mặc những bộ quần áo quá lố so với một phụ nữ có chồng. Phan rất vui, còn tự nhủ thật sáng suốt khi lần đó, ở tiệm cà phê ông đã không làm lớn chuyện, cứ bình tĩnh giải quyết vấn đề sẽ tốt hơn.

Tất cả cứ ngỡ đã trở về như trước đây, giống vết nứt của tấm gương dần lành lại vậy mà lần nữa đổ vỡ…

Chiều hôm ấy, Phan về nhà sớm vì ông chủ có việc đột xuất.

Trên đường đi, Phan cứ mãi chăm chú đọc một quyển gồm các câu chuyện trinh thám kinh dị bất ngờ. Đặc biệt, ông thích nhất là câu chuyện người đàn ông phát hiện vợ mình ngoại tình với bạn thân, sau đó ra tay trả thù họ. Xem xong, ông chậc lưỡi:

- Lẽ ra ông ta nên để cho vợ sửa đổi, giống mình và Hạnh đây… cuối cùng, mọi thứ cũng đâu vào đó. Mà cách ông ta trả thù vợ và bạn thân thật độc đáo thế nhưng vợ ông ta còn đáng gờm hơn nữa, hà hà!

Bước vào nhà với tâm trạng vui vẻ, Phan ném nhẹ cuốn sách cũ lên ghế sô pha. Rồi ông ngạc nhiên khi thấy trên bàn, tàn thuốc rơi vãi… Đã có vị khách nào đến nhà ư? Là ai? Tìm ông hay tìm Hạnh…?

Có âm thanh khẽ khàng vang lên, rất nhỏ. Thứ tiếng nghe rất lạ, khác thường, không phải tiếng trò chuyện, cũng không phải tiếng học bài của con gái… Cái quái gì nhỉ? Hay nhà có trộm? Hít sâu một hơi, Phan nín thở bước chậm chạp lên lầu.

Kinh ngạc lẫn khó hiểu khi ông phát hiện cái âm thanh quái đản ấy phát ra từ chính phòng ngủ của mình. Chưa hết, lúc đến gần, người đàn ông này nghe rõ tiếng rên rỉ của một người phụ nữ, chất giọng khá quen.

Cửa phòng ngủ mở hé, điều đó càng làm Phan tò mò hơn. Không suy nghĩ nhiều, ông nhanh chóng nhìn vào trong… Đôi mắt người chồng mở to sững sờ khi trông cảnh Hạnh cùng Sơn ân ái với nhau ngay trên giường. Máu chảy ngược dồn dập, sự uất ức dâng cao khiến lồng ngực ông muốn vỡ tung. Ngày mới cưới, Hạnh rất thích chiếc giường màu trắng của chồng mua tặng. Bây giờ cũng là nó, nhưng người nằm trên ấy với cô vợ trẻ không phải là ông…

Lặng đi vài giây, chẳng hề xông vào, chẳng gây ra bất kỳ âm thanh nào cả, Phan cứ thế lẳng lặng rời khỏi nhà.

Bàn chân chạy hối hả trên đường vắng, Phan không rõ mình đang đi đâu. Tại sao, ông đã cố cứu lấy cái gia đình này vậy mà… chẳng còn hy vọng gì nữa!

Phan dừng lại trên chiếc cầu, thở hổn hển mệt nhọc, những giọt mồ hôi chảy xuống mắt, cay xè. Rồi tự dưng ông thấy bóng mình dưới làn nước xanh bên dưới. Gì chứ, vợ và bạn thân lén lút quen nhau, đã thế còn… trời ơi, mới kinh tởm làm sao!

Phan gục đầu, toàn thân cứng đơ lẫn rã rời.

Mấy phút câm lặng bước qua mau, người đàn ông trung niên từ từ ngẩng mặt lên, đưa mắt nhìn sang bàn tay trái, nơi ngón tay đeo nhẫn.

“Keng! Âm thanh trong tiềm thức hư vô vang lên, mụ mị… Hình ảnh nhẫn cưới nằm trơ trọi bên xác người cháy đen… Đó là cách trả thù…”

Hàng loạt các hình ảnh tưởng tượng từ câu chuyện trinh thám người chồng ra tay trả thù vợ bất chợt hiện diện. Rõ ràng, độc đáo, tinh vi!

Phan cười nhạt nhẽo, đưa tay tháo chiếc nhẫn ra, nắm chặt. Tiếp theo người chồng ấy quay gót, trong đầu xuất hiện một âm mưu đã tính toán.

Phía trên cao, Điệp Tử bay lơ lửng, thổi nhẹ những cánh hoa tàn lụi trong tay:

- Về đi và hãy trả thù vợ!

Bảy giờ tối, Hạnh lại đi làm ca đêm. Chiếc xe màu xanh lao ra đường, Phan trở vào nhà, ông đã gửi con sang nhà nội, con bé sẽ ngủ ở đó đêm nay. Vài phút sau, chuông cửa reo, Phan bước ra mở cửa. Phía sau tấm cửa kính là gương mặt Sơn:

- Chào ông bạn cũ, mày dạo này thế nào?Phan cười, cốt ra vẻ bình thường mời bạn vào nhà. Sơn đủng đỉnh đi vào, ngồi phịch xuống ghế sô pha, điếu thuốc được châm, hút phì phò:

- Vợ mày đi làm rồi sao?

Phan không trả lời, chỉ rót rượu vào ly rồi đưa cho gã bạn thân. Sơn uống cạn, đưa tay lau nhẹ môi, cười khẩy:

- Tháng trước tao tình cờ gặp vợ mày, trông hấp dẫn lắm!

Phan nhìn nét mặt trơ tráo của gã, sự căm phẫn sôi sục trong lòng. Sơn ngả người ra sau, thở những vòng khói lởn vởn, hỏi:

- Mày hẹn tao đến đây để làm gì?

- Vấn đề này đợi sang ngày mai rồi mày sẽ hiểu!

Khi Phan đứng dậy thì Sơn đột nhiên thấy đầu choáng váng, say sẩm. Cơn mê kéo đến khiến gã bại trận, ngã lăn ra ghế bất tỉnh, điếu thuốc hút dở lăn tọt xuống sàn nhà lạnh lẽo. Phan liền kéo thốc Sơn đến gần bức tường, để gã dựa lưng vào đấy. Ông mở cánh cửa tủ trong nhà bếp, bất ngờ khi từ bên trong, một xác người ngã nhào ra ngoài.

Xác một người hàng xóm mà chiều nay Phan đã hạ thủ ông ta. Chẳng do thù oán gì hết, chỉ để phục vụ cho việc trả thù.

Phan lôi xác chết đến gần chỗ Sơn còn mê man, với lấy thùng xăng đã chuẩn bị sẵn dưới ghế, đổ lên cái xác, rồi ông bật quẹt ga. Xác người hàng xóm bốc cháy. Phan đứng nhìn, ngay bàn tay xác chết, ngón đeo nhẫn bị cắt mất.

Nửa tiếng, Phan dập lửa, giờ đây cái xác đã cháy đen thui, chẳng thể nhận diện ra là ai. Theo kế hoạch, Phan vào bếp, đeo găng tay, lấy con dao bén ngọt vừa mua lúc trên đường về nhà. Người đàn ông đáng sợ ấy tiến đến gần cái xác cháy đen và bắt đầu chặt! Những phần cơ thể đứt lìa, cái xác rời rạc, trông đến kinh người.

Xong xuôi, Phan xoay lưng lại, đặt tay trái lên bàn, tay phải giữ con dao, từ từ kề thứ kim loại trắng dã lạnh băng lên ngón tay đeo nhẫn của mình. Ông cắn răng, chịu đựng cơn đau, mồ hôi túa ra như tắm. Ngón tay đeo nhẫn đứt lìa, máu văng tung tóe khắp mặt bàn. Ông băng vết thương, rồi cẩn thận đặt con dao vấy máu vào tay Sơn.

Phan cầm ngón tay có đeo nhẫn cưới của mình, thả rơi xuống sàn, cạnh cái xác.

Vậy là xong, Phan rời khỏi nhà, không quên mang theo cuốn tiểu thuyết trinh thám. Ông sẽ hủy nó để không ai có thể biết ra âm mưu này.

... Vài ngày sau, báo đăng tin, một nam nhân viên bất động sản ra tay giết người.

Nạn nhân tên Phan! Xác người được phát hiện tại nhà riêng, vì cháy đen nên không nhận diện được nhân dạng dù vậy vẫn có thể tiến hành xét nghiệm ADN. Thế nhưng do cảnh sát tìm thấy ngón tay đeo nhẫn nằm gần đó, xét nghiệm vân tay thì đúng là của Phan, cả máu trên con dao cũng là của ông.

Sơn bị tử hình về tội giết người, thiêu xác.

***

Một tháng trôi qua, vào buổi chiều như thường lệ, trong nhà Hạnh ngồi trầm ngâm, đôi mắt không chớp cứ nhìn chằm chằm vào người đối diện. Thật bất ngờ, người đó lại là Phan! Ông lén trở về nhà khi hay tin Sơn bị xử tử được một tuần.

- Vậy là anh đã đổ tội cho Sơn? - Hạnh cất tiếng.

- Hắn đáng bị như thế!

- Anh trả thù chúng tôi?

- Lần đầu tiên phát hiện cô cùng hắn lén lút qua lại tôi đã bỏ qua vì nghĩ trước đây mình đã không tốt với cô. Sau đó tôi cố gắng thay đổi, chiều chuộng cô vậy mà… thật trơ trẽn! - Phan cười giễu - Nhưng giờ gã Sơn chết rồi, tôi thấy hả dạ. Còn cô sẽ làm gì? Tức giận, đánh, mắng nhiếc tôi ư? Cứ làm đi!

Trái với những suy nghĩ của Phan, Hạnh chỉ im lặng, cúi đầu. Những giọt nước mắt muộn màng rơi dài, trông cô vợ trẻ thật tội nghiệp:

- Em biết mình có lỗi nhưng vì sao anh làm thế? Em đã định chia tay với Sơn, thế mà… muộn rồi, anh sẽ bị phát hiện, đến lúc anh đi tù thì em phải làm gì, em xin lỗi…

Bất động đến đờ người, Phan cảm giác có điều gì len lỏi trong cơ thể khi thấy vợ gục đầu khóc nức nở. Lúc đến đây, ông cứ ngỡ Hạnh sẽ giận dữ, đánh ông, thậm chí còn báo cảnh sát. Nhưng mọi thứ lại hoàn toàn khác, trông dáng vẻ tức tưởi của Hạnh, lòng Phan yếu mềm hẳn. Lẽ ra ông nên chờ đợi, đợi Hạnh kết thúc với Sơn.

Phan đã tự làm hại mình! Nhẹ nhàng đứng dậy, ông đến gần đưa tay ôm vợ vào lòng. Hạnh vẫn khóc nghẹn ngào.

Quan sát cảnh đó từ bên ngoài, Điệp Tử nhìn không chớp mắt, khẽ nhếch mép.

Tối, hai vợ chồng dùng bữa với nhau. Con gái được gửi sang nhà nội, hai vợ chồng muốn vui vẻ cùng nhau trong đêm nay để quên hết mọi chuyện. Họ ôn lại những việc cũ, nói cười thân mật. Khi Phan uống cạn ly rượu, mới bảo:

- Anh nghĩ kỹ rồi, gia đình ta sẽ đi đến một nơi khác, sẽ chẳng ai biết rằng anh còn sống, em thấy thế nào?

- Tốt thôi nhưng em nghĩ anh khó lòng làm được điều ấy...

Phan nhíu mày rồi đột nhiên ly rượu trên tay rớt xuống, ông thấy cơ thể rã rời không còn sức lực. Hạnh cười nhẹ, trên tay cầm một con dao sắc lẻm. Cô vợ trẻ bây giờ không còn giống như buổi trưa, khóc lóc đáng thương mà thay vào đấy là vẻ mặt ghê rợn, đáng sợ. Hạnh từ từ tiến đến chỗ Phan đang lả người, ánh mắt người đàn ông trung niên đầy sợ hãi bởi thứ kim loại trên tay vợ sáng lóe…

Lần cuối cùng, trước khi Phan bị Hạnh giết chết và thiêu xác, cô vợ đã nói một câu thật kinh hoàng:

- Xin lỗi anh yêu, thế này là chấm hết! Đừng tưởng cái trò đổ tội của anh là em không biết, em cũng đọc cuốn tiểu thuyết độc đáo kia, vậy giờ em sẽ như người vợ trong câu chuyện ấy, ra tay giết lại anh để trả thù cho tình nhân! Rất tiếc, em yêu Sơn chứ không phải anh. Dù sao anh cũng ‘chết’ rồi, có chết thêm lần nữa cũng đâu có sao. Yên tâm, em sẽ thiêu xác anh… em sẽ giúp Sơn trả mối hận này, anh yêu ạ!

Dứt câu, Hạnh tàn nhẫn dùng dao rạch từng nhát lên người Phan. Thuốc trong rượu khiến ông không thể la lớn.

Đêm đó, trong cơn đau xé da xé thịt, ở bên ngoài tấm cửa kính, Phan vẫn nhìn thấy Điệp Tử. Nàng xuất hiện lơ lửng giữa không trung như cánh bướm bị treo dưới ánh trăng. Màu cam vàng của đôi mắt ánh lên rồi dịu dần, cuối cùng là tắt hẳn nhưng nụ cười của nàng vẫn còn ẩn hiện.

“Coi chán rồi đốt quách đi, chúng ta cần đi xem khu rừng này trước khi trời tối!” - Đó là câu nói của Phan ba năm trước trong khu rừng xưa…

Chương 3: Bà nội

- Em ơi đi đâu có một mình thế, có cần bọn anh giải sầu không? - Tên con trai buông lời tán tỉnh Điệp Tử.

Đó là đám du côn, mọi rợ trên phố. Đêm, Điệp Tử lang thang dạo bước ngắm cảnh vật về khuya. Con người thật kỳ lạ, buổi tối lẽ ra nên đi ngủ vậy mà họ còn chơi đùa tấp nập hơn ban ngày. Điệp Tử, cái nhìn không chớp, cất tiếng lạnh băng:

- Tránh xa tôi ra! Hãy biến đi và đừng để tôi thấy mặt các người!

Tên nọ lập tức cười vang:

- Tụi bây nghe chưa, con gái bây giờ dữ dễ sợ, nhưng như vậy bọn anh mới thích.

Mấy tên nọ nhìn nhau khoái trá, rồi một trong số chúng giơ tay về phía Điệp Tử toan giữ lấy tay nàng thì đột ngột có giọng nói cất lên:

- Đừng có đụng đến bạn gái người khác!

Tất cả đồng loạt quay ra sau, một chàng thanh niên ngoài hai mươi, tầm vóc cao lớn, gương mặt sáng sủa rất cuốn hút người khác. Anh từ từ tiến lại gần. Tên du côn hếch mặt, hắng giọng:

- Mày là thằng nào, muốn nhúng mũi vào chuyện của tao hả?

- Nếu như bình thường thì tôi đã chẳng bận tâm rồi nhưng vì các người đụng đến bạn gái tôi nên lẽ nào tôi làm lơ!

Anh đáp thản nhiên, vẻ như chẳng bận tâm đám côn đồ có những bốn tên. Tên nọ định đôi co tiếp thì một gã khác nắm chặt tay áo hắn, chậc lưỡi:

- Thôi đi mày, bạn gái của nó đụng làm gì? Đến bar tìm vài em ngon hơn.

Nghe bạn bảo chí lý và một phần không muốn gây chuyện rắc rối nên hắn bấm bụng im im, vài giây sau bỏ đi cùng lũ bạn.

- Thật là… mới tí tuổi đầu đã xấc xược!

Anh thanh niên thở ra xong quay qua đối diện với Điệp Tử, cười dịu dàng:

- Em đi một mình vào đêm khuya rất nguy hiểm, nhà em ở đâu anh sẽ đưa về.

Điệp Tử giương mắt nhìn chàng trai xa lạ tốt bụng, nhất là nụ cười thân thiện đó. Anh tên Mạnh Khôi.

***

- Thùy! Thùy! Thùy!

Cô con dâu trẻ chạy vội xuống dưới nhà, vừa gặp mẹ chồng, thì hỏi:

- Dạ mẹ, có chuyện gì vậy ạ?

Bà Hồng xoay qua, nâng cặp kính dày xệ xuống cánh mũi, nét mặt cau có:

- Gọi bao nhiêu lần bây giờ mới xuống, phải nhanh nhẹn lên chứ! Bây đã đi đón thằng Tuấn về chưa?

Thùy lau tay vào miếng tạp dề, bảo:

- Dạ con có gọi điện nhờ chú Danh đón giúp Tuấn rồi. Con bé Thảo đang bệnh nên con không thể bỏ mặc nó.

- Ốm gì? Từ sáng đến giờ chắc cũng đã hạ sốt rồi chứ, mau đón thằng Tuấn đi! Tên Danh đó tao chẳng yên tâm chút nào. Trời lại sắp mưa, thằng Tuấn mà bị bỏ lại ở trường thế nào cũng khóc!

Dù thương con gái đang sốt nhưng trước thái độ hằn hộc và giục giã của mẹ chồng khó tính khiến Thùy chẳng thể từ chối. Cô bèn tháo tạp dể, lẳng lặng lấy cây dù xanh. Trước khi ra khỏi nhà, cô không quên nhắc:

- Mẹ trông con Thảo giúp con.

Mắt bà Hồng liếc lên, biết rồi! Thùy mở toang cửa, mưa đã buông hạt, cô căng dù rồi đi nhanh, bước chân trông nặng trĩu.

Thảo mệt mỏi rời phòng, con bé choáng váng đặt chân lên bậc cầu thang gỗ, xuống dưới nhà. Vừa thấy bà nội, cô bé mười hai tuổi rụt rè cất tiếng:

- Bà ơi, mẹ cháu đâu ạ…

Bà Hồng dửng dưng, mặc trên trán cháu gái mồ hôi không ngừng tuôn ra:

- Mẹ mày đi rước thằng Tuấn rồi. Em mày mới bảy tuổi, còn mày đã mười hai, lớn thế phải tự biết lo chứ!

- Nhưng cháu đang sốt… cháu rất mệt…

- Mệt thì đi chết đi! - Bà Hồng bực mình, gắt to - Ở cái nhà này ai mà không mệt mỏi? Ba mày mất sớm, để lại bà già đây suốt ngày thấy mặt hai mẹ con mày nhăn nhó cũng phát bực! May là có thằng Tuấn, nếu không chắc tao chết vì buồn chán!

Thảo lặng thinh, lầm lủi vào trong bếp. Có bát cháo để sẵn trên bàn, có lẽ là Thùy đã làm, cô biết thế nào con gái cũng đói. Cửa phòng đóng lại, Thảo đặt bát cháo nguội lên chiếc bàn nhỏ, tay cầm muỗng, bắt đầu ăn. Kỳ lạ thật, không hề có khói hay tiêu cay gì thế mà nước mắt con bé cứ mãi trào ra. Bà nội lúc nào cũng vậy, chỉ thương mỗi nhóc Tuấn.

Thảo vừa dùng xong cháo, tức thì cửa bật tung, bóng dáng nhỏ bé nhảy tới:

- Chị ơi, nhóc Tuấn của chị về rồi nè!

Đó là Tuấn, nó cười rạng rỡ, vòng tay ôm chặt người chị gái. Thảo với lấy khăn, lau lau mái tóc ướt nước của thằng em nghịch ngợm:

- Mưa lớn lắm hả em? Sao có mẹ rước mà còn bị ướt như vậy?

Tuấn chẳng bận tâm điều đó, chỉ hỏi đầy lo lắng:

- Nghe mẹ nói chị bị sốt, chị hết mệt chưa?

Thảo cười gật đầu, em trai nó ngoan lắm. Tuấn mới bảy tuổi nhưng rất hiểu chuyện. Chợt Thùy xuất hiện, đưa mắt nhìn bát cháo trên bàn, dịu dàng:

- Thảo, ăn no thì uống thuốc đi con. Tuấn vào phòng bà nội, bà mong con lắm.

Tuấn sụ mặt, trông buồn cười. Nó đứng dậy, lẽo đẽo theo mẹ đi xuống nhà. Trước khi rời phòng, thằng bé còn ngoái nhìn chị lần nữa. Thảo thở ra, mệt mỏi ngã lưng xuống giường. Bên ngoài mưa vẫn rơi, ngày càng nặng hạt.

***

Ở ngôi nhà gỗ, Điệp Tử ngồi ngoài hành lang, đang dùng tay búng những hòn bi tròn. Vẻ như đây là trò chơi ưa thích của nàng. Tiếng Bà Bà khẽ khàng:

- Có tâm sự sao, Điệp Tử?

- Bà Bà nhìn thấu tim tôi ư?

- Không nhưng nghe âm thanh va chạm của mấy viên bi ta nhận ra ngay, lòng có tâm sự mới không chú tâm vào việc đang làm.

- Tôi đã quen được một người bạn… - Điệp Tử ngưng lại, tự dưng xuýt xoa - Cũng không có gì, chỉ là một người bạn.

- Nếu người đó tốt thì nên như vậy, ta cũng chỉ mong cô vui vẻ thôi. - Giọng Bà Bà bất chợt trầm hẳn.
Điệp Tử thoáng gật đầu, mắt cứ nhìn về phía đám hoa đủ màu sắc bên bờ suối, lẩn trong đấy có bóng dáng Diên Vỹ ngồi lom khom làm việc gì chẳng rõ.

Đang đắp đất cho một cây non sắp héo thì có tiếng bước chân vang lên, Diên Vỹ liền ngước mặt nhìn:

- Tìm tôi có chuyện gì sao?

Điệp Tử khoanh tay, đảo mắt khắp một lượt khu vườn nhỏ xinh xắn:

- Không, chỉ để xem cậu đang làm trò gì ngoài này. Tẻ nhạt thật, suốt ngày cậu không đụng đến thứ gì khác ngoài hoa cỏ ư?

Diên Vỹ nâng nhẹ một cành hoa, nói dửng dưng:

- Tôi thấy trả thù mới tẻ nhạt, hay ho gì cái trò đi hại người khác. Tôi và cô, mỗi người có công việc riêng, đừng đánh giá việc làm của người khác.

Điệp Tử vuốt mái tóc dài, từng sợi mỏng manh bay xòa trong gió nhẹ:

- Xem ra cậu không thích tôi. Tốt thôi, thế thì đừng có bám theo tôi nữa.

Diên Vỹ không nói lời nào chỉ cúi xuống đẩy nhẹ bàn chân Điệp Tử ra, nói rõ:

- Cô sẽ giẫm chết nó đấy!

Điệp Tử nhìn xuống thấy hai, ba cây hoa dại bên dưới, chúng bị nàng vô tình đạp phải, cong oằn, nằm bẹp. Vô vị, Điệp Tử quay lưng bỏ đi. Diên Vỹ dõi mắt theo bóng nàng Bướm Tím, rồi nhìn sợi dây chuỗi hạt trên tay mình.

***

Bữa tối đạm bạc chỉ có hai đĩa thịt luộc, đĩa rau và tô canh nóng. Bà Hồng gắp thức ăn cho Tuấn, dỗ ngọt:

- Cháu bà ăn nhiều chóng lớn rồi học cho giỏi vào, bà thương nhóc Tuấn nhất!

Tuấn tròn xoe mắt, lắc lắc đầu:

- Chị Thảo đang bệnh nên chị ấy phải ăn nhiều, bà đừng thương mỗi cháu, bà cũng thương chị với.

Bà Hồng có vẻ bực mình nhưng vẫn giữ nụ cười:

- Ừ, bà sẽ thương chị Thảo nữa. - Bà nhìn qua cháu gái đang cúi đầu ăn cháo, nói như quát - Sao không lấy thêm thức ăn, muốn tao gắp cho hả?

- Bệnh nên khó ăn thịt, mẹ đừng nóng giận. Thảo à, ráng ăn một chút con nhé.

Nghe mẹ khuyên, Thảo gật nhẹ, đầu vẫn cúi thấp. Tuấn, đôi mắt không chớp, cũng hiểu một điều gì đó qua cách đối xử của bà đối với mẹ và chị.

Ngoài kia, mưa vẫn không ngớt, Điệp Tử ngồi trên nhánh cây, chiếc dù tím căng rộng che hết người nàng. Điệp Tử nhìn đăm đăm bữa ăn tối của gia đình ấy.

Hôm sau, Tuấn được bà Hồng dẫn đến công viên gần nhà chơi. Bà trông cháu một lúc rồi qua bên kia đường mua ít đồ. Thằng bé chơi bóng, chợt quả bóng cao su lăn đi xa, liền đuổi theo. Bóng dừng dưới chân một người, người đó cầm lên.

- Bóng của em phải không?

Tuấn nhìn chị gái mặc chiếc váy tím, từng sợi tóc dài đen mượt buông xõa trên bờ vai, đặc biệt màu mắt cam vàng khiến đứa trẻ ngạc nhiên, thích thú.

Điệp Tử cười, xoa đầu cậu nhóc nhỏ:

- Trả bóng cho em, nhớ giữ cẩn thận.

Tuấn đón lấy trái bóng, lễ phép:

- Dạ cảm ơn chị, chị cùng chơi với em nhé!

Hai chị em tung qua tung lại quả bóng trên không trung. Tự dưng Điệp Tử hỏi:

- Có phải em tên Tuấn, ở cùng bà nội, mẹ và chị Thảo?- Sao chị biết?

- Thỉnh thoảng chị đi ngang qua nhà em nên biết chút ít. Tuấn ngoan lắm chắc rất được mọi người yêu thương phải không nè?

- Bà nội, mẹ cả chị Thảo yêu em nhất nhưng chị Thảo thì không được như vậy. Bà nội hình như ghét chị ấy. - Đôi mắt to của Tuấn chùng xuống - Bà cũng không thích mẹ, sau cái lần mẹ đứng nói chuyện với chú lạ mặt kia. Bà mắng mẹ không biết giữ thân, nhóc Tuấn chẳng rõ điều đó nghĩa là gì nhưng chắc bà không thích… Em không muốn bà cứ la mẹ và chị Thảo đâu.

Điệp Tử im lặng, thỉnh thoàng nhìn gương mặt trẻ con đang buồn bã của Tuấn, một ý nghĩ thoáng qua mơ hồ.

Chiều, trời lại đổ mưa. Qua cửa sổ phòng khách, bà Hồng ở trong đưa mắt nhìn ra ngoài. Những làn nước làm nhòe đi tầm nhìn ấy vậy mà bà vẫn thấy được Thùy đứng ngoài cổng cầm dù, nói chuyện với người đàn ông hôm trước. Cái nhìn căm phẫn của người già, bà nghiến răng: “Đồ mất nết!”.

Sau đó Thùy trở vào nhà. Bà Hồng đảo mắt sang hai đứa cháu ngồi xem ti vi:

- Tắt ti vi đi! Thảo dẫn thằng Tuấn về phòng cho nó làm bài! - Bà nhìn qua con dâu - Còn cô, theo tôi vào phòng!

Tất cả y theo lệnh bà. Vài phút sau, đang làm bài ở trong phòng, hai chị em nghe tiếng quát tháo bên dưới.

- Tôi đã bảo không được gặp thằng đó! Cô là dâu sao không biết giữ thân chứ?

- Mẹ nói gì thế, chúng con không có gì hết!

- Đừng hòng qua mặt tôi! À, chồng chết sớm nên thấy cô đơn hả, cô muốn bỏ bà già chồng này theo trai chứ gì!

- Xin mẹ đừng như vậy, anh ấy là bạn cũ, đến đây công tác nên tiện ghé thăm con.

- Dối trá này! Đồ mất nết!

Bốp! Xoảng! Tiếng động lớn khiến Thảo lẫn Tuấn hốt hoảng chạy ra ngoài. Chúng thấy mẹ từ dưới nhà bước lên lầu thật nhanh, tay che trán như giấu dòng máu chảy dài. Thùy tức tốc chạy vào phòng đóng cửa lại… Thảo tức tối đi gặp bà nội:

- Bà, sao bà đối xử với mẹ cháu như vậy?

- Mày câm đi, mẹ mày mất nết! - Bà Hồng liếc nhìn, miệng mắng nhiếc.

- Bà thật độc ác! - Thảo thét to.

Bốp! Bà Hồng vung tay tát vào mặt cháu gái. Thảo ngã nhào ra đất. Tuấn lập tức đến gần đỡ lấy chị. Bà Hồng nạt nộ đầy giận dữ:

- Đừng có chọc tức tao!

Dứt lời bà vào phòng đóng sập cửa. Còn lại hai đứa trẻ, Tuấn thút thít:

- Chị… chị đau lắm không?

Thảo cúi gằm mặt, hai bàn tay nắm chặt lại.

***

Qua hôm sau, bà Hồng suýt lên cơn đau tim khi tình cờ phát hiện chiếc quần lót của một người đàn ông nằm dưới chân giường trong phòng ngủ của Thùy. Bà mẹ chồng như phát điên, hộc tốc lao ra khỏi phòng con dâu.

Trên những tán cây xum xuê, Điệp Tử ngồi khoanh tay, nở nụ cười thỏa mãn.

Bà Hồng túm lấy tóc Thùy lôi ra phòng ngủ, một cuộc cãi vã diễn ra.

Khi đó hai chị em Thảo đi học về, vừa vào nhà chúng đã nghe tiếng la mắng từ trên lầu. Biết ngay là có chuyện, Thảo dặn em trai:

- Em vào phòng trước học bài, chị sẽ vào cản bà nội.

Dù lo lắng nhưng Tuấn đành nghe lời. Cất cặp lên bàn, nó ngồi phịch xuống giường, sao ngày nào bà và mẹ cũng cãi nhau, buồn quá chừng. Đang ngồi ủ rũ chợt Tuấn nghe có tiếng va chạm lớn rồi không gian tự dưng vắng lặng, tiếng cãi vã tắt hẳn. Hay bà và mẹ đã làm lành với nhau? Nghĩ vậy, Tuấn mừng rỡ chạy đi đến phòng mẹ. Mở toang cửa, thằng bé kêu lớn: “Mẹ ơi…”

Trời ơi, Tuấn kinh hãi khi thấy người mẹ trẻ nằm bất động dưới sàn, máu từ đầu chảy loang một vũng. Cậu nhóc bảy tuổi lao đến, không ngừng lay gọi:

- Mẹ! Mẹ sao thế, mẹ đừng chết! Đừng bỏ Tuấn, mẹ ơi…!

Tuấn bật khóc nức nở. Cùng lúc, một tiếng động lạ lại vang lên, không chần chừ, thằng bé rời phòng đi dọc theo lối hành lang, nước mắt vẫn rơi lã chã. Từ trên cao, đưa mắt nhìn xuống, cảnh tượng đập vào nó là bà nội đang bóp chặt cổ Thảo. Bà già năm mươi tuổi này vô cùng khỏe khiến cô bé không đủ sức kháng cự.

- Bà nội!

Bà Hồng giật mình quay lại, thấy cháu trai đứng trên bậc thang nhìn về phía mình, bà liền bỏ tay ra. Thảo ngồi dậy, ho sặc sụa. Bà đứng lên, miệng cười cười:

- Tuấn, không phải như cháu thấy đâu... Bà không giết mẹ cháu, vì quá giận nên bà lấy gậy đánh mẹ cháu nào ngờ trúng vào đầu.

Tuấn mở to mắt bần thần. Tiếp đến, giọng Thảo mệt mỏi vang vang:

- Chạy đi Tuấn, chạy mau! Bà định giết chị, em chạy đi!

Sửng sốt thêm lần nữa, Tuấn đứng đờ người, nỗi kinh hãi hiện lên trong đáy mắt. Bà nội nó bị điên rồi sao? Về phần bà Hồng, bà từ từ nhích từng bước lên bậc thang, đến chỗ Tuấn đứng, miệng cứ nói lảm nhảm:

- Bà sẽ không giết cháu. Bà yêu nhóc Tuấn nhất, lại với bà nào!

Bà Hồng đã giữ được bả vai cháu trai. Đột nhiên lúc ấy, mắt bà mở thao láo bởi thấy bóng dáng Điệp Tử bên ngoài khung cửa sổ sau lưng Tuấn. Nàng vén nhẹ mái tóc, đôi mắt cam vàng sang quắt lên cùng câu nói quyền rủa: Bà chết đi!

Và cũng trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, không hiểu vì sao hình ảnh Điệp Tử ẩn ẩn hiện hiện trong người Tuấn chính vì thế thằng bé vừa hét vừa đẩy mạnh:

- Bà chết đi!

Bà Hồng trượt chân ngã ra sau rồi rớt mạnh xuống dưới, đầu đập vào cạnh bàn ở gần, máu phun trào. Thân hình ốm nhách của bà ngã nhẹ nhàng xuống sàn nhà trắng tinh. Đôi mắt trắng dã nhìn lên mái trần, miệng bà lẩm bẩm không nên lời…

“Tuấn là con trai, lại còn giống ba nên bà thương nhất.”

Thảo bật dậy, sợ hãi chạy lên ôm chầm lấy em trai. Còn Tuấn vẫn đứng nhìn bàng hoàng, tay siết chặt vạt áo chị.

Bên ngoài, Điệp Tử biến mất, chẳng còn chút dấu vết.

Bà Hồng chết, đầu gục sang bên, mắt mở trừng trừng. Kết cục, bà lại bị chính đứa cháu trai yêu quý nhất sát hại.

Chương 4: Em gái

Bảy giờ tối, bệnh viện Phước Lộc, phòng 308: Bệnh nhân Hương, mười hai tuổi.

Chàng trai ngoài hai lăm tuổi tên Vĩ, ngồi nhìn thẫn thờ. Ánh mắt anh bất động, mệt mỏi vô định.

Trên chiếc giường trắng, cô bé gái nhắm mắt, những sợi dây trong suốt chằng chịt luồng vào cánh tay. Hương gặp tai nạn lúc mười hai tuổi, sau đó trở thành người thực vật. Cuộc sống của con bé được kéo dài và duy trì trong sáu năm qua nhờ những dung dịch như nước, thức ăn bơm vào người. Lẽ ra Hương đã mười mười tuổi nhưng hình dáng bên ngoài vẫn là một đứa trẻ. Dường như cơ thể bất động ấy đã ngừng sống trong mấy năm qua.

Vĩ là anh trai của Hương, hai anh em sớm mồ côi cha mẹ, anh phải làm việc vất vả để trả viện phí cho em gái. Nhưng cho đến nay, tình hình chẳng có gì lạc quan. Vĩ ngồi trên chiếc ghế cao gần giường bệnh, nắm lấy bàn tay nhỏ bé, gầy guộc của em. Anh nhắm mắt, gục đầu như đang cầu nguyện.

Bên ngoài, Điệp Tử nhìn vào khe hở cánh của phòng, cái nhìn không chớp, đứng yên. Người y tá xuất hiện từ xa, ắt hẳn là đi kiểm tra xem bệnh nhân đã ngủ hết chưa.

Điệp Tử liền nhanh chóng biến mất.

Ngoài đường gió lạnh, có vẻ sắp sang đông nên khí trời khô hanh. Những bóng người bước đi nhanh, sau một ngày làm việc vất vả người ta chỉ muốn về nhà vùi vào chăn ấm, ngủ thật ngon. Phía bên kia đường, Điệp Tử ngồi nhìn đàn kiến, lâu lâu có đợt gió lạnh thổi qua khiến vài con bị rớt xuống đất. Bỗng, cây kẹo bông gòn đưa ra trước mặt, Điệp Tử xoay qua thấy gương mặt Mạnh Khôi mỉm cười:

- Sao em ngồi ở đây vậy? Lạnh thế này không về nhà ư?

Điệp Tử lắc đầu, đưa tay đón lấy cây kẹo. Miệng mút, kẹo mềm tan vào lưỡi, thật ngọt. Mạnh Khôi ngồi xuống bên cạnh, không nói gì, chỉ cùng cô gái nhìn đàn kiến.

- Anh có gia đình chứ? - Vài giây sau, Điệp Tử bỗng hỏi nhỏ.

- Có, ba mẹ và hai em gái.

- Có người thân vào những lúc thế này thật là tuyệt! Em chỉ có một mình, chẳng còn ai thân thuộc nữa...

- Thế ba mẹ em đâu?

Điệp Tử không chút ngần ngại, đáp ngắn gọn:

- Chết hết rồi… Khôi à, nếu ai đó ra tay giết hại cả nhà anh thì anh sẽ làm gì?

Mạnh Khôi xoay xoay thanh kẹo, trả lời nhanh:

- Dĩ nhiên phải trả thù! Ai cũng có thứ quý giá riêng của mình, chẳng ai có quyền phá hoại của người khác!

Điệp Tử chẳng phản ứng gì qua câu nói ấy, chỉ co người lại bởi cái giá lạnh của đêm đông. Thấy vậy, Mạnh Khôi cởi áo khoác rồi nhẹ nhàng khoác lên người nàng. Anh giữ hai bàn tay Điệp Tử, xoa xoa như tạo hơi ấm, miệng xuýt xoa:

- Thôi đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, thế này là hạnh phúc rồi Điệp Tử!

Điệp Tử mỉm cười gật nhẹ mặc lòng vẫn nặng trĩu cảm xúc chẳng rõ.

Gió thổi từng cơn, hòa lẫn trong không gian của đêm tối là hàng ngàn những hạt bụi trắng li ti giống hệt bông tuyết, phải chăng vì vậy mà Điệp Tử thấy lạnh lẽo.

Phía xa xa, ẩn trong làn bụi mờ, Diên Vỹ đứng lặng lẽ bên chiếc đèn đường, mắt nhìn về phía Điệp Tử và Mạnh Khôi trò chuyện cùng nhau. Bỗng chốc, cậu thở ra…

***

Sáng sớm, tia nắng đầu tiên len vào cửa sổ hắt nhẹ lên gương mặt Vĩ làm anh choàng tỉnh. Đêm qua mãi đến gần sáng anh mới chợp mắt. Đồng hồ đúng tám giờ, Vĩ hướng mắt nhìn lên Hương, con bé vẫn vậy, vẫn nằm đó, im lìm. Dẫu biết là mong manh nhưng cứ hy vọng.

Vĩ đứng dậy, phải làm vệ sinh cá nhân, ăn chút bánh mì để còn đi làm. Đúng lúc cửa mở, cô y tá trẻ bước vào, Vĩ cúi người chào. Y tá Hồ vẻ như chẳng bận tâm đến hành động thân thiện đó. Sau khi đặt xấp tài liệu lên bàn, y ta Hồ nhìn Vĩ bằng đôi mắt màu cam vàng:

- Tôi sẽ kiểm tra lại vài thứ cần thiết trước khi tiêm thuốc cho bé.

- Lát nữa tôi đi làm, phiền cô chăm sóc giúp Hương, nếu có gì cô hãy gọi cho tôi.

- Được rồi, anh yên tâm.

Đứng chần chừ vài giây, Vĩ rời phòng. Y tá Hồ dõi mắt theo cho đến khi cửa phòng đóng lại. Khẽ khàng, cô hướng mắt sang Hương, đấy là một đứa trẻ có gương mặt dễ thương, đáng yêu. Chậm chạp đến gần chiếc máy ở gần giường, y tá Hồ giơ tay lên ngay chỗ có cái nút đỏ, chỉ cần nhấn nút thì sự sống của cô bé tội nghiệp này sẽ kết thúc ngay lập tức vì nó cung cấp oxi.

- Đừng trách tôi, đó là lỗi của anh trai cô bé…

Nhưng không hiểu sao, y tá Hồ dừng lại, dường như có điều gì ngăn bàn tay tử thần kia. Cô y tá trẻ cứ nhìn chằm chằm ngón tay mình, đầu óc thì trống rỗng. Bỗng:

- Hồ, cô xong chưa?

Y tá Hồ giật mình quay ra sau, một nữ y tá khác đang giương mắt về phía cô.

- Xong rồi, đến lượt cô đấy. - Nói xong, y tá Hồ cầm xấp tài liệu, ra khỏi phòng bệnh thật nhanh.

Mặc đường phố nhộn nhịp, Điệp Tử vẫn bước đi lặng lẽ. Thỉnh thoảng, nàng nhớ về sự việc khi nãy rồi tự hỏi tại sao mình không nỡ ra tay? Có ai đang đi theo, Điệp Tử thở ra, chẳng cần nhìn cũng biết là Diên Vỹ.

- Bám theo tôi từ sáng đến giờ cậu không mệt à?

Tiếp theo giọng Diên Vỹ đều đều:

- Lúc nãy cô làm tốt lắm, hành động lưỡng lự chứng tỏ cô còn tình người.

- Nói nhảm!

Buông hai từ cộc lốc xong Điệp Tử lại bước tiếp, vừa đi chậm rãi nàng vừa nghĩ:

- Lẽ ra cuộc báo thù này vẫn sẽ như lần trước vậy mà…
Đột nhiên, ý nghĩ trong đầu Điệp Tử bị gián đoạn bởi tiếng ai quát tháo ở xa:

- Anh kia làm nhanh lên chứ, lề mề quá!

Điệp Tử ngước nhìn theo hướng chỉ tay của người đàn ông la lối nọ thì thấy Vĩ đang oằn lưng vác những bao tải nặng trịch. Dòng cảm xúc bị cắt ngang vừa rồi lại tiếp tục xuất hiện trong đầu nàng:

- Cuộc báo thù này vốn dĩ nên giống mấy lần trước thế nhưng chỉ sau lần nói chuyện vào ngày hôm ấy đã khiến các dự định tan biến.

“Đã có lần Vĩ từng tâm sự với y tá Hồ, nhiều lúc buồn chán anh thường trò chuyện với cô y tá vẫn luôn chăm sóc cho em gái.

- Cô biết không, vì để có tiền cứu chữa cho Hương, tôi đã làm rất nhiều việc trong đó là một lần tôi cùng đoàn người đến khai hoang khu rừng chưa có dấu chân người cách đây ba năm.

Ngồi bên cạnh, y tá Hồ lặng thinh làm ra vẻ đang lắng nghe lời kể lể của chàng trai trẻ. Giọng Vĩ thấp dần, mái đầu hơi cúi:

- Tôi cùng họ giết hại tất cả sinh vật sống tại đó. Và tôi nhớ nhất là lúc giết con bướm tím cuối cùng. Tôi không bao giờ quên cảnh tượng nó bị ghim trên thân cây. Những ngày sau, lúc nào tôi cũng bị ám ảnh, không tài nào ngủ được…

Thật sự thì y tá Hồ hoàn toàn bất ngờ trước lời thú nhận của Vĩ.

- Đến tận bây giờ anh vẫn vậy sao?

Vĩ gác tay lên trán, nhịp thở đứt quãng:

- Phải, cứ mỗi lần nhắm mắt là hình ảnh ấy lại lởn vởn, nhiều lúc nghĩ rằng nếu Hương không tỉnh lại nữa thì cũng có thể đó là quả báo cho tôi!

Y tá Hồ lặng người trên ghế, chàng trai này, hiện ngồi trước mặt cô đang hối hận sao? Ít giây sau, cô cất tiếng:

- Giả sử bây giờ được gặp lại con bướm đó thì anh sẽ làm gì?

Vĩ im lặng chốc lát rồi từ tốn đáp: Tôi sẽ xin lỗi chúng!”

Điệp Tử đứng trên cỏ xanh, gió thổi nhẹ những cánh hoa tàn úa bay lẫn vào mớ tóc đen trải dài. Nàng bướm hướng mắt về cuối chân trời, nơi nhuốm màu hoàng hôn:

- Đôi lúc lời xin lỗi đã muộn màng.

***

Ở ngôi nhà gỗ, viên kẹo tròn từ miệng Diên Vỹ rớt ra, lăn dài xuống nền đất ướt. Cậu ngồi trên hành lang dẫn lối ra vườn hoa, đôi chân đung đưa:

- Lại rơi nữa rồi!

Vừa lúc, giọng Bà Bà vang lên:

- Thế nào Diên Vỹ, thế giới con người vui chứ?

- Cũng khá thú vị, cháu đã làm rất nhiều việc tốt nhưng vẫn chưa thể rời khỏi đây.

- Vì Điệp Tử à?
- Sứ mệnh vẫn chưa hoàn thành, xem ra sẽ lâu, bà cho cháu ở lại một thời gian nhé? - Diên Vỹ xoay xoay chuỗi hạt nơi cổ tay.

- Tất nhiên, ta luôn hoan nghênh cháu… Nhưng Diên Vỹ, cháu không can thiệp vào những việc làm của Điệp Tử đấy chứ?

Diên Vỹ thở hắt, ngả người ra phía sau đồng thời nhìn lên trời cao:

- Quy luật đã định rồi, cháu làm sao nhúng tay vào được. Chính thế nên cô ấy càng lúc càng lạc lối.

- Không biết Điệp Tử rồi sẽ ra sao?

- Chỉ còn cách hy vọng một ngày nào đó, Điệp Tử sẽ hiểu ra rằng, trả thù không phải là điều tất yếu, tự lòng cô ấy nhận ra thì mới tốt được.

Dứt câu, Diên Vỹ lại tung viên kẹo khác lên không trung.

Màn đêm dần buông, Diên Vỹ dạo bước trên phố. Đến chỗ trạm xe buýt, cậu dừng chân, ngồi xuống chờ, đảo mắt nhìn dòng người qua lại thưa thớt. Người đàn ông hút dở điếu thuốc vứt bừa xuống đất, bỏ đi. Lửa vẫn âm ỉ, chưa tàn. Diên Vỹ đến gần cúi người nhặt lấy, thổi nhẹ.

Chiếc lon bia lăn đến chân Diên Vỹ, tên thanh niên cứ thế mà đi dù vừa xả rác. Thùng rác ở rất gần, chỉ vài bước chân là có thể bỏ rác vào thùng dễ dàng, vậy mà cũng không làm nổi.

Bốp! Tên xả rác lúc nãy ôm đầu, mặt nhăn nhó quay phắt lại, thấy lon bia vừa nãy nằm vất vưởng dưới chân mình.

- Thằng nào ném đó?

Cách đấy không xa, bóng dáng Diên Vỹ bỏ đi, miệng bảo: Đáng đời!

Tên thanh niên lớ ngớ vì chẳng còn ai xung quanh, hắn lầm bầm rồi cũng rời đi nốt. Rất nhanh, lon bia lăn lốc dưới đất biến mất.

Ngước nhìn bệnh viện Phước Lộc, Diên Vỹ không biết Điệp Tử có trong đó không, và định làm gì với Hương. Bất lực, cậu chẳng thể ngăn cản nàng Bướm Tím. Bỗng, Diên Vỹ tròn xoe mắt khi thấy Điệp Tử chạy hớt hải vào bệnh viện.

Trong phòng 308, bác sĩ nhìn Vĩ, lắc đầu thông cảm:

- Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức, Hương chết rồi…

Vĩ nắm áo bác sĩ, vẻ kích động như không tin vào điều kinh khủng đó:

- Không, không phải thế! Sáng nay Hương còn sống kia mà! Tại sao...? Tại sao bây giờ lại chết?

- Rất tiếc vì lúc nãy Hương có một cơn co giật mạnh khiến tim ngưng hoạt động, não cũng chết vì vậy hết đường cứu chữa, thành thật xin lỗi anh!

Vĩ sững sờ, chết trân. Anh từ từ nhích từng bước đến gần giường bệnh, run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của em gái. Cô y tá kéo khăn trắng che qua đầu cô bé mười hai tuổi. Toàn thân Vĩ run bần bật, cảm giác đau đớn trong lồng ngực muốn vỡ trào. Anh khóc nức nở, tức tưởi.

Hình dáng vị bác sĩ, các cô y tá khuất dần vào màn đêm dãy hành lang tối om.

Còn lại một mình, Vĩ chỉ biết đứng đó, những dòng lệ cứ chảy dài.

Kết thúc! Hương cuối cùng cũng ra đi bỏ lại anh đơn độc giữa thế gian …

Bất chợt, có điều gì khiến người anh trai tội nghiệp này xoay qua bên phải. Ẩn hiện từ cái nhìn bất động ngỡ ngàng của anh là hình ảnh cô gái trẻ mặc bộ váy tím với hoa văn hình cánh bướm, những sợi tóc đen đổi màu do ánh đèn điện mờ mờ từ bên ngoài hắt vào. Lạ thay, Điệp Tử không cười, không hề có nụ cười thỏa mãn như những lần trước, chỉ là một gương mặt buồn, màu mắt cam vàng như biết nói.

Vậy thôi, Điệp Tử biến mất giống hệt ảo ảnh trắng xóa.

Vĩ khụy chân, phải chăng anh đã biết đấy là linh hồn con bướm tím sau cùng ba năm trước? Chỉ còn tiếng khóc thầm lặng cùng cái tên anh cứ gọi mãi: Hương!

Điệp Tử rời khỏi bệnh viện. Diên Vỹ đứng trước cổng tự lúc nào. Chẳng nói gì thêm, Điệp Tử cất bước. Đêm nay trời vẫn lạnh, mà không, lạnh hơn đêm qua nữa cơ.

Điệp Tử đi phía trước, Diên Vỹ theo sau. Tự dưng, cậu nhìn chiếc xe thức ăn bên đường bốc khói nghi ngút. Cậu chạy lên nắm tay Điệp Tử giữ lại, nàng ngạc nhiên:

- Chuyện gì nữa vậy?

- Trời lạnh thế này ăn cái gì cho ấm bụng là tuyệt nhất, đi theo tôi!

Diên Vỹ kéo nàng bướm vào xe thức ăn. Hai người ngồi xuống bàn, chỉ vài phút thôi, ngay trước mặt chúng đã có đĩa cá viên chiên, đĩa đậu hũ nướng cùng hai bát cháo nóng. Diên Vỹ ghim cá viên vào thanh que nhỏ rồi đưa cho Điệp Tử:

- Ăn đi, tôi đãi!

Đón lấy que viên chiên nhưng mắt Điệp Tử cứ nhìn Diên Vỹ, rồi cậu nói nhạt:

- Tôi không thuốc cô đâu mà sợ.

Điệp Tử phì cười rồi đưa cá viên lên miệng cắn nhẹ, khói bốc ra từ bên trong nhân khiến nàng không ngừng xuýt xoa:

- Nóng quá nhưng rất ngon!

- Thế thì ăn nhiều vào!

Bên ngoài, những hạt bụi trắng cứ bay xòa không ngớt nhưng mặc kệ, chỉ cần có lửa, một chút thôi cũng ấm lòng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau