BƯỚM BÁO THÙ (ĐIỆP TỬ)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bướm báo thù (điệp tử) - Chương 6 - Chương 10

Chương 5: Ác mộng

Hoàng hôn khoác áo lên cảnh vật xung quanh ngôi nhà gỗ. Cũng phải thôi, nơi này lúc nào chẳng ngập mình trong cái nắng mờ nhạt của buổi chiều sắp tắt. Bên trong nhà, bóng Bà Bà in rõ trên khung cửa giấy, giọng thì thầm:

- Dạo gần đây thấy Điệp Tử cứ buồn rầu, không biết vì sao?

Diên Vỹ tưới nước cho hai chậu hoa hướng dương, nói bình thản:

- Có lẽ là về cái chết của Hương, dù Điệp Tử chẳng nhúng tay vào nhưng vẫn còn điều gì khiến cô ấy ưu tư mãi.

Im lặng. Lâu lâu tiếng ai lại thở dài. Diên Vỹ đưa mắt nhìn ra vườn hoa:

- Cháu cần ra xem đám hoa thiên điểu đã nở chưa, chúng háo nước lắm.

Ở bờ suối, Điệp Tử đang ngâm mình trong làn nước. Nàng không chịu búi tóc lên, cứ để mặc chúng trôi bồng bềnh như những rễ cây chằng chịt. Nàng nhớ đến Hương, đồng thời cả sự tiết lộ không ngờ từ Vĩ:

“Một vị giám đốc đã thuê chúng tôi đi khai hoang hòn đảo đó để làm quà sinh nhật cho con trai… Dù chẳng muốn nhưng tiền thù lao rất cao đủ để tôi trả tiền viện phí cho Hương trong nhiều năm.”

Đôi mắt cam vàng xoáy sâu trong làn nước xanh, bóng nàng trải dài.

- Vậy là còn có hai kẻ đứng sau vụ này… Không sao, chúng sẽ là người sau cùng!

Có những cánh hoa anh đào rơi nhẹ nhàng xuống người Điệp Tử. Nàng ngước lên nhìn liền bắt gặp gương mặt điềm nhiên vốn có của Diên Vỹ.

- Cô cứ ngâm mình lâu như thế sẽ nhũn người ra hết.

- Yên tâm, tôi không chết được đâu.

Nàng trồi người lên, mớ tóc dài bịn rịn vào cơ thể trần trụi ướt đẫm nước.

Nhìn Điệp Tử mặc bộ váy tím, Diên Vỹ khoanh tay, chậm rãi hỏi:

- Ngoài kia đang rầm rộ việc xuất hiện nhiều xác chết, những án mạng kinh hoàng ấy ắt hẳn có liên quan đến nàng Bướm Tím?

Điệp Tử kéo mái tóc dài bay tung ra sau lưng, khi đi ngang qua Diên Vỹ, còn không quên nói một câu ẩn ý:

- Lần trả thù này sẽ rất thú vị!

Diên Vỹ lại dõi theo bóng nàng, rồi ánh mắt cậu chuyển hướng xuống dòng suối, một cánh hoa anh đào đang trôi. Nhanh tay nhặt lấy, cậu xoay xoay cánh hoa ướt:

- Nếu đến gần chỗ nước mạnh thì hoa sẽ nát ra hết.

***

- Nhìn theo đồng xu này, tôi sẽ lắc thật nhẹ, anh có cảm giác buồn ngủ chưa?

Bác sĩ Phú đang cầm lủng lẳng sợi dây có buộc đồng xu bên dưới, ông chuyên gia trị bệnh mất ngủ cho bệnh nhân bằng phương pháp thôi miên. Vì cao tay nên lần nào cũng thành công nhưng riêng có một bệnh nhân rất khó trị.

Nguyễn Văn Tiệt, ba mươi mười tuổi, râu ria lởm chởm, đã đến đây bao nhiêu lần mà không khi nào Phú khiến hắn buồn ngủ. Hắn nãy giờ mắt hoa lên, rồi từ từ nhíu lại, vị bác sĩ thấy có vẻ như đã được thì thình lình mắt hắn mở to trừng trừng.

Bác sĩ Phú ngừng lại, vò đầu:

- Lại thất bại nữa rồi, tôi chán quá!

Tiệt lắc lắc cái cổ, hạ giọng năn nỉ:

- Tôi đã mất ngủ cả tuần nay, nếu cứ tiếp tục như vậy tôi sẽ chết mất.

Bác sĩ Phú thả nhẹ sợi dây lên bàn làm việc, thở hắt:

- Tôi rất cố gắng nhưng chẳng lần nào anh buồn ngủ, chắc anh tới chỗ khác vậy.

Tiệt gãi đầu cười cười, trông mặt hơi đểu:

- Ấy bác sĩ sao nói thế, có thể bệnh tôi đã trở nặng nên ông làm chưa được, biết đâu cố thêm vài hôm nữa sẽ thành công.

- Anh tin tưởng tôi quá nhỉ?

- Tiếng tăm bác sĩ ai mà chẳng biết. Với lại chỉ mỗi bác sĩ là giảm tiền thuốc cho tôi thôi, bác sĩ tốt quá chừng!

Bác sĩ Phú nghe mát tai, liền bảo hắn ngày mai đến đúng giờ đấy! Bước ra ngoài, Tiệt đưa mắt nhìn phòng khám nhỏ xíu, nhếch mép:

- Gã bất tài!

Tiệt vào công viên, trên tay là một ổ bánh mì cùng tờ báo. Ngồi mạnh xuống ghế, hắn cắn phập vào ổ bánh còn mắt cứ dán lên dòng chữ đen trong giấy.

“Đêm qua lại có thêm người chết, giống các lần trước, lưỡi nạn nhân bị cắt đứt.”

Thật kinh hoàng!

Xem một lúc, Tiệt hạ tờ báo, thở dài ngán ngẩm. Miếng bánh mì cuối cùng được nuốt trọn. Hắn gác tay sau gáy, đầu ngả ra thành ghế, đôi mắt không chớp ngước nhìn trời. Thật ra Tiệt đang gặp rắc rối khác chứ không phải chứng mất ngủ, đó là sự “mất ký ức tạm thời”. Thỉnh thoảng hắn cứ mơ mơ màng màng rồi khi tỉnh ra lại thấy mình ở một nơi khác. Kỳ lạ nhất là những ký ức lúc ấy lại biến mất, hắn không nhớ mình đã làm gì. Chẳng rõ mắc chứng bệnh quái đản nào, nếu đi khám mà kê khai như vậy sẽ bị cho là điên nên Tiệt nói dối bị mất ngủ.

Nhiều lúc hắn rùng mình khi nghĩ rằng, biết đâu mình sắp chết. Ôi, không nghĩ lung tung nữa, mới liên tưởng có tí xíu đã thấy sợ. Bất chợt, tiếng ai nghe lảnh lót:- Các em chơi cẩn thận kẻo té đấy!

Quay phắt qua, mắt Tiệt sáng trưng như hai chiếc đèn ô tô bởi người trong mộng của hắn đã xuất hiện. Cô giáo giữ trẻ hai lăm tuổi, tóc cột cao và trông rất duyên với cặp kính cận. Huyền, tên nàng mới mềm mại làm sao. Một dịp tình cờ, Tiệt đã gặp Huyền cũng tại công viên này, cô thường dẫn bọn trẻ đến đây chơi. Vừa nhìn là Tiệt thích ngay chính thế từ dạo đó hắn cứ trồng cây si ở chốn này. Sự thật thì cả hai có trò chuyện với nhau vài lần, xem ra rất hợp.

Hắn đang mơ mộng thì giọng Huyền vang lên bên cạnh, dịu dàng:

- Anh Tiệt!

Tiệt choàng tỉnh, miệng cười cười:

- Chào em, Huyền.

- Anh không được khỏe sao? - Huyền ngồi xuống bên cạnh, hỏi với vẻ lo lắng.

- Không, anh chỉ đang suy nghĩ. Em lại đưa bọn trẻ đến chơi hả?

- Chúng thích nơi này lắm, ở đây rộng rãi, sạch sẽ, có cả trò chơi lại không cần tốn tiền mua vé. - Huyền nghiêng đầu mỉm cười - Còn anh?

Tiệt rờ cái cằm lởm chởm râu, làm bộ làm tịch suy tư:

- Anh phải nghiên cứu nhiều tài liệu lắm… ở nhà trọ chật chội nên ra đây cho dễ chịu nhưng nhiều lúc anh đến đây để thư giãn như đọc báo chẳng hạn.

Hắn cầm tờ báo lên phẩy phẩy, ra điều tri thức. Huyền gật đầu, rồi tự dưng lên cơn ho. Tiệt ngạc nhiên:

- Em bệnh à, có nặng không?

- Mùa lạnh nên dễ bị ho, anh yên tâm, bệnh nhẹ thôi.

- Tốt nhất em nên đi bác sĩ, à hay là em đến phòng khám bác sĩ Phú ở gần đây đi, ông ta giỏi lắm, tiền khám cũng rẻ.

- Để em thu xếp, có lẽ là chủ nhật tuần này.

Tiệt thấy lòng sung sướng rộn ràng, cô nàng đã nghe lời mình bảo. Hắn năm nay ba mươi tám, sắp già mất rồi nhưng biết đâu lần này tình duyên sẽ đến với hắn.

Trong khi hai người nọ ngồi trò chuyện vui vẻ thì phía sau cây cổ thụ gần đó, bóng dáng Điệp Tử đang đứng nhìn chằm chằm gương mặt cười đểu của Tiệt. Nhóm khảo sát ba năm trước, Điệp Tử hận nhất là gã họ Nguyễn này vì chính hắn là kẻ đóng đinh lên cánh nàng. Nhất định phải cho gã ‘hưởng’ một cái kết thật đau đớn.

Đêm, tại ngôi nhà hoang, kẻ giết người hàng loạt lại ra tay, thêm một nạn nhân nữa ngã xuống. Tên sát nhân thở hổn hển vì cả hai đã giằng co khá quyết liệt.

Bên ngoài, trên mái nhà đối diện, Điệp Tử đứng khoanh tay giương mắt về phía kẻ thắng cuộc tàn bạo kia. Nàng cười vẻ vô cùng thích thú bởi kẻ khát máu đó không ai khác chính là Tiệt! Gã sát nhân cúi xuống, túm lấy lưỡi xác chết rồi dùng dao cắt gọn. Tuy trông sự việc như thế nhưng hành động dã man kia lại là vô thức.

Điệp Tử giơ hai tay, vỗ vào nhau làm vang lên âm thanh “Bốp! Bốp!”.

Cùng lúc, Tiệt sực tỉnh và thấy đầu đau như búa bổ. Hắn liền đưa mắt nhìn quanh, đây là đâu? Hắn nhìn xuống thì trời ơi, một xác chết mở trừng mắt nằm ngay dưới chân hắn. Chưa kịp trấn tĩnh, gã họ Nguyễn nhìn lại bàn tay trái đang giữ chặt miếng lưỡi ướt, còn con dao nhuốm máu nằm yên trong bàn tay phải. Thất kinh! Hắn vứt mạnh hai cái thứ ghê rợn đó ra xa rồi bàng hoàng lao ra ngoài.

Bóng Điệp Tử cũng không còn trên mái nhà nữa.

Về đến nhà, Tiệt đóng chặt cửa. Mở đèn, hắn đi nhanh vào phòng vệ sinh. Áo và tay dính đầy máu. Hắn vặn vòi cho nước chảy xối xả, lau như điên thứ chất lỏng đỏ sệt trong lòng bàn tay. Nhưng còn áo? Chết tiệt! Giặt thế nào cũng không được, phải làm sao, để người khác thấy là không ổn! Đốt… đúng, đốt là cách hay nhất.Trong ánh lửa bập bùng, Tiệt nhớ lại cảnh tượng rùng rợn khi nãy tại ngôi nhà hoang, chẳng lẽ tên sát nhân giết người hàng loạt xuất hiện khoảng một tuần nay chính là hắn? Những khi mất ký ức là lúc hắn đi giết người? Không thể nào…! Tiệt ngồi phịch xuống đất, tay ôm đầu, vẻ hoang mang. Hắn tuy ăn nói bỗ bã, tính cách hời hợt ưa chọc phá người khác nhưng lá gan rất nhỏ, chẳng bao giờ hắn dám ra tay giết người, không những thế lại còn giết người hàng loạt nữa.

Tiệt cố lôi trong mớ óc trống rỗng hiện tại của mình xem vừa nãy đã xảy ra chuyện gì khiến hắn lại ra tay giết người nhưng có vẻ tất cả đều vô vọng… Sao hắn không tài nào nhớ nổi bất cứ chi tiết nào dù là rất nhỏ?

Đêm đó, gã họ Nguyễn thức trắng cùng tâm trạng sợ hãi, hoang mang cùng cực.

***

Sáng, khi rời khỏi phòng khám bác sĩ Phú, Tiệt lững thững bước vào công viên. Huyền đã ngồi chờ hắn rất lâu. Vừa thấy người, cô giáo trẻ liền gọi:

- Tiệt, anh làm sao vậy?

Tiệt thả người lên ghế, mắt trắng dã vô hồn, đáp qua loa:

- Không, chỉ hơi mệt…

- Anh phải chú ý sức khỏe đấy, kẻo bệnh thì mệt lắm. À, anh biết tin gì chưa, cảnh sát lại phát hiện một xác chết bị cắt lưỡi ở ngôi nhà hoang cuối phố. Ghê thật, chẳng biết kẻ nào lại độc ác mất tính người như vậy. Bắt được hắn thì phải đem đi tử hình!

Cổ họng Tiệt khô ran, mồ hôi trên trán ra đầm đìa. Hắn sợ khi nghe về tin kẻ giết người tàn bạo ấy. Hắn từ từ xoay sang bên, giọng nhạt hẳn, vẻ hơi run:

- Huyền, có bao giờ ký ức của em bị… bị gián đoạn? Chẳng hạn em không nhớ mình đã làm gì trong một khoảng thời gian nào đó!

- Chưa nhưng em có biết sơ sơ về bệnh ấy. Đó được gọi là “chứng mất ký ức ngắn hạn”. Bệnh này cũng rất đáng lo, vì người bị mắc bệnh sẽ hành động vô thức đôi khi dẫn đến hậu quả khôn lường.

- Thế… thế em có rõ nguyên nhân của bệnh là gì không?

- Em chẳng rõ, hình như có rất nhiều nguyên nhân, nghe đâu trong đó nổi bật nhất là phương pháp thôi miên!

Thôi miên ư? Đột nhiên hình ảnh ông bác sĩ Phú xuất hiện trong đầu Tiệt. Lẽ nào…? Ông ta điều khiển mình giết người? Không! Không phải thế!

Tiệt bất ngờ vùng dậy chạy đi thật nhanh mặc cho Huyền gọi theo. Rồi cô giáo trẻ ngừng lại, trên môi bấy giờ xuất hiện nụ cười.

Vài giây sau, Huyền biến hình trở lại là Điệp Tử.

Tối đó trong phòng trọ, Tiệt ngồi co ro, toàn thân run bắn, miệng lẩm bẩm điều gì không rõ. Đôi mắt sợ sệt của hắn hướng về phía xác chết trước mặt, bà chủ nhà. Xung quanh dưới sàn nhà là miếng lưỡi cùng con dao sắc lạnh nằm vung vãi.

Chuyện gì nữa vậy? Tiệt nhớ là bà chủ nhà có lên đây đòi tiền tháng này, hắn xin khất sang tuần sau nhưng bà ta không chịu… Cuộc tranh cãi diễn ra tiếp đến thì Tiệt không nhớ gì cả, khi sực tỉnh thì đã ra nông nỗi này.

Tiệt hoàn toàn suy sụp, lòng muốn gào thét lên rằng, cái quái quỷ nào đang đến với hắn? Gã họ Nguyễn lật đật lấy va li rồi nhanh chóng nhét đống quần áo vào, cần rời khỏi đây càng sớm càng tốt trước khi cảnh sát phát hiện ra cái xác nằm trong phòng hắn. Hắn kinh hãi lao ra khỏi nhà, lúng túng đến mức quên mang cả dép.

***

Hôm sau ở phòng khám, bác sĩ Phú nhìn Tiệt vẻ bực bội:

- Nãy giờ anh nói gì tôi chẳng hiểu gì cả, thuật thôi miên của tôi khiến anh mất trí và làm chuyện điên rồ ư, láo nhỉ?

- Tôi nói hoàn toàn là sự thật, ông phải chữa bệnh này cho tôi! - Tiệt siết chặt tay - Ông là người có lỗi… lỡ như… lỡ như tôi giết người thì sao?

- Nếu anh có ra tay giết người thì cũng là lỗi của anh, chẳng liên quan gì đến tôi.

Trước khi đuổi Tiệt ra khỏi phòng khám, bác sĩ Phú còn cười mỉa mai, phán câu:

- Vào tù ngồi sẽ khiến anh nên người hơn đấy.

Mắt Tiệt mở to, bần thần. Hắn nghiến răng căm phẫn, xong lập tức rời khỏi đó. Bóng hắn vừa khuất thì có một bệnh nhân nữ bước vào phòng khám.

Lát sau, Tiệt quay lại còn mang theo mấy thùng xăng. Gã họ Nguyễn đã điên đến mức không làm chủ được bản thân nữa, hắn sẽ đốt cái phòng mạch này và thiêu chết tên bác sĩ bất lương kia. Tiệt khóa chặt cửa ra vào, khóa cả cửa sổ. Hắn đổ xăng quanh phòng khám, đổ hết mấy thùng xăng, chẳng lưỡng lự hắn lấy quẹt ga bật lửa. Lửa bốc lên cao, cháy lan nhanh chóng.

- Mày chết đi, Phú!

Tiệt cười điên dại, nhìn đăm đăm ngọn lửa hung tàn dần dần nuốt trọn cả phòng mạch nhỏ. Những người đi đường thấy cháy liền hô hào nhau dập lửa. Trong đám đông tụ lại xem, có một đứa bé chỉ tay bảo:

- Cô Huyền ở trong đó!

Cái gì… Huyền ư? Đúng rồi, hôm nay là chủ nhật, cô ấy nói sẽ đến đây khám bệnh! Ôi không! Tiệt bấn loạn mở di động gọi vào số máy của cô giáo trẻ. Từ trong cửa sổ trên cao của phòng khám, tiếng chuông di động vang lên rồi tắt hẳn. Vừa lúc, những người bên ngoài nghe tiếng la hét gào rú của người đàn ông cùng một cô gái.

Tiệt làm rớt điện thoại, ngồi phịch xuống, đôi mắt mở trừng trừng trắng dã. Lửa cháy sáng rực dữ dội dù những người dân đang ra sức chữa lửa.

Sau đó, xe cứu hỏa đến, lửa được dập nhưng không kịp cứu người bên trong.

Tiệt bị đưa về đồn cảnh sát. Với tội danh phóng hỏa giết người cùng những nạn nhân bị sát hại trước đó thì hắn cầm chắc bản án tử hình. Trước khi xe chạy đi, gã họ Nguyễn bất động khi thấy giữa đống hoang tàn đổ nát, xuất hiện bóng dáng Điệp Tử mặc chiếc váy tím nhìn hắn, nở nụ cười ma mị.

Chương 6: Ba dượng

Khu trò chơi vào ban đêm lúc nào cũng nhộn nhịp người với ánh đèn sáng rực. Tiếng cười nói vang lên ầm ĩ, người người qua lại không ngừng. Và trong quán giải khát, Điệp Tử mặc đồng phục nữ sinh, ngồi ngay chiếc bàn ngoài cùng, một nơi thật dễ để quan sát người khác.

Đối tượng của nàng cũng xuất hiện ở phía xa. Trong đám học sinh trung học, cô gái mái tóc tém màu hạt dẻ cùng chiếc nơ cổ tháo lỏng đang hò hét mỗi khi bạn trai ghi điềm. Chợt có người kéo nhẹ chiếc ghế và ngồi xuống đối diện Điệp Tử. Là Mạnh Khôi! Anh khoanh tay lên bàn, nhún vai:

- Nãy giờ em nhìn ai thế?

- Chỉ đang quan sát Bích, nó mà chơi thì chẳng còn biết giờ về.

Mạnh Khôi gật gù, uống ngụm nước rồi tiếp:

- Anh không ngờ em còn đi học.

- Vì không muốn bị chú ý nên em mới thay bộ váy tím và mặc đồng phục nữ sinh.

Mạnh Khôi không nói thêm gì, chỉ quay mặt qua dán mắt vào dòng người la hét điên cuồng. Thấy vậy, Điệp Tử bảo:

- Xin lỗi, đã nhờ anh đưa đến đây mà em ngồi mãi một chỗ khiến anh buồn chán.

- Có gì đâu, anh đang rảnh vả lại chẳng hứng thú gì mấy trò chơi này nên ngồi ở đây cũng được. Điều quan trọng là được ngồi cạnh em là anh thấy rất vui, trông chúng ta cứ như đang hẹn hò.

Nghe đến đó, Điệp Tử nhíu mày vì thấy hơi kỳ lạ. Mạnh Khôi gãi đầu:

- Xin lỗi, anh chẳng có ý gì đâu, em đừng trách.

Điệp Tử lắc đầu, dẫu sao cũng không bận tâm về lời nói ấy. Nàng trông bóng dáng Bích cùng người bạn trai Huy rời khỏi đám đông. Tức thì nàng bèn đứng dậy:

- Khôi, cảm ơn anh về chuyện hôm nay, nhưng có lẽ em phải đưa Bích về.

- Có cần anh giúp? - Mạnh Khôi hỏi, thấy cô gái lắc đầu, mới nói tiếp - Vậy hai em về cẩn thận, lần sau anh sẽ hẹn em đi chơi, lúc đó em phải đền bù nhé.

Ra ngoài, Điệp Tử nhìn vào chỗ giữ xe, Huy đưa nón bảo hộ cho Bích, cả hai leo lên xe mô tô phóng đi mất hút.

Két! Xe dừng lại, Bích bước xuống, trao nón bảo hộ cho Huy. Chúng cười nói vài phút rồi cậu rồ máy chạy đi. Bích vừa xoay lưng lại, mẹ cô bà Mai đã đứng trước cổng nhà tự lúc nào. Nhìn nhìn mẹ đầy hững hờ, Bích cứ thế đi ngang qua bà, chẳng nói một lời nào. Mai liền nắm tay con gái kéo lại, giọng khó chịu, gay gắt:

- Đi đâu giờ này mới về, có biết mấy giờ chưa, con gái con đứa gì mà…

- Mà thế nào, tan học tôi cùng mấy đứa bạn ghé khu trò chơi, chơi vui quá nên quên giờ về. - Bích trả lời cộc lốc.

Bà Mai siết tay con, giọng trở nên đay nghiến:

- Cô ăn nói với tôi như thế à, hỗn hào nhỉ? Tôi hỏi cô, cái thằng lúc nãy là ai?

Không hề kiêng dè gì, Bích liền giật tay ra, xoa xoa cổ tay:

- Bà làm tôi đau quá! Người khi nãy hả, bạn trai tôi nhưng bà yên tâm, cậu ấy rất đàng hoàng chứ không giống như chồng bà đâu!

- Mày…! - Mai đưa tay toan tát vào mặt con nhưng may thay bà kịp dừng lại - Mày nói về ba dượng như vậy sao?

Đối diện, Bích chưa kịp đáp trả thì chất giọng ồm ồm vang lên:

- Kìa em, sao lại đánh con?

Cả hai xoay qua, người đàn ông trung niên nhìn hiền từ chậm rãi bước ra sân. Đó là ông Khoa, ba dượng của Bích. Bà Mai ngạc nhiên:

- Anh ra đây làm gì?

- Nghe tiếng cãi vã của hai mẹ con nên anh ra xem thế nào. - Ông Khoa đưa mắt sang Bích - Con về khuya khiến mẹ lo nên con đừng nói thế.

Bích vừa cười khinh khỉnh vừa liếc ông ta, sau đó mắng nhiếc:

- Ông đừng giả vờ trước mặt tôi, đồ đê tiện bỉ ổi, chẳng biết liêm sỉ!

- Mày câm ngay! Xin lỗi ba mau lên! - Bà Mai tức giận, thét lên.

Mặc kệ, Bích vác cái cặp lên vai, buông một câu:

- Tôi không nói nữa, dù gì bà cũng chẳng bao giờ tin tôi!

Rầm! Bích đóng sập cửa, khóa chốt bằng một ổ khóa đặc biệt mà chỉ riêng cô mới có chìa mở. Nhét chìa khóa vào ngăn tủ, Bích nằm vật xuống giường, nhắm mắt lại. Hình ảnh ba dượng lại xuất hiện trong đầu, cô kinh hãi ông ta vô cùng.

Sự việc lúc Bích mười bốn tuổi vẫn còn như in… Lần đó suýt tí nữa Bích đã bị gã ba dượng đốn mạt làm nhục, cũng may cô bé thoát thân được. Bích đem chuyện kể với mẹ nhưng bà không tin, chẳng những vậy, bà còn cho rằng con gái đang bịa chuyện hòng đuổi ba dượng ra khỏi nhà.

Kể từ hôm đó, Bích chẳng còn tin ai trong cái nhà này. Cô làm ra ổ khóa phòng đặc biệt để tự bảo vệ mình. Sẽ không ai có thể vào được phòng cô cả, không ai hết!

***

Hôm sau, trường học vào giờ nghỉ trưa, Bích nhìn hộp cơm của Huy mà reo ca:

- Woa, cơm cậu trông ngon quá!

- Mẹ tớ nấu đấy! - Trông nét mặt buồn bã của bạn gái, Huy hỏi - Cậu sao thế?- Hả, à thì mẹ cậu tuyệt thật, không như mẹ mình. - Bích rầu rĩ.

- Tớ thấy mẹ cậu dễ chịu và hiền lắm mà.

- Đối với người ngoài bà ta lúc nào cũng vậy, tốt bụng tử tế nhưng với tớ thì không, chẳng bao giờ bà ta tin lời tớ nói. - Bích cười chua chát.

- Đừng buồn, có thể mẹ cậu gặp chuyện gì đó trong công việc nên mới như vậy, chờ một thời gian sau sẽ hết.

- Cậu không biết đấy thôi, bà ta luôn khó chịu với tớ từ lúc nhỏ cho đến giờ, bà ta không bao giờ nấu cơm trưa cho tớ đâu, mọi chuyện sẽ chẳng thay đổi được gì cả.

Huy chẳng biết nên nói gì, mấy giây sau liền đề nghị:

- Vậy tớ sẽ nấu cơm trưa cho cậu.

- Cậu nấu ăn có chết không đấy. - Bích giễu.

- Cậu ăn thử rồi biết, có lẽ không chết nhưng chắc chắn sẽ đi ‘tiêu’ nhiều.

Nghe Huy đùa cợt, Bích bật cười. Ở phía xa, trên bậc thang sân trường, Điệp Tử đứng lặng thinh, nhìn. Lâu lâu, đôi mắt cam vàng như đang nghĩ ngợi.

- Hạnh phúc sẽ không kéo dài được lâu.

Trưa, bà Mai đang quét sân thì bất chợt nhìn lên, ngay cổng, một cô bé trạc tuổi Bích, mái tóc đen dài cùng màu mắt cam vàng của hoàng hôn hiện diện. Là Điệp Tử.

Nàng chiếu ánh mắt về phía bà Mai. Không thể quên được gương mặt đó vì chính bà ta là người đã bắt nàng bằng cái vợt. Chẳng để bà ta hỏi là nàng lễ phép thưa:

- Chào cô, cháu là bạn thân của Bích, cháu đến đây là vì có chuyện muốn nói.

Chiều đó, hai mẹ con bà Mai lại cãi vã. Người mẹ bốn mươi tuổi lớn tiếng quát:

- Tao nói rồi, mày phải chấm dứt ngay với cái thằng Huy gì đó! Tao không cho phép mày qua lại với nó nữa!

- Bà là mẹ tôi nhưng bà không có quyền cấm tôi kết bạn! - Bích cười nhạt.

- Kết bạn à, nghe trong sáng nhỉ? Có người nói với tao, thằng đó đã hôn mày và còn sờ soạng khắp thân thể mày! - Bà Mai giận điên.

- Cái gì? Ai nói với bà như thế chứ, đúng là bịa chuyện! - Bích bước lên bậc cầu thang, nói vọng xuống - Tôi chẳng cần biết bà đã nghe điều gì từ ai, nhưng tuyệt đối tôi không chia tay với Huy!

Dứt lời, cô bé mười bảy tuổi chạy vụt lên lầu. Hiển nhiên bà Mai gắt ầm:

- Mày hãy cứ chờ đó, xem tao sẽ làm gì, đồ con gái hư đốn!

Bích vào phòng đóng mạnh cửa, tay thả cặp xuống đất rồi cô từ từ ngồi bệch lên giường, bó gối và bắt đầu khóc nức nở.

Tối, Bích tháo chiếc khăn to trên đầu ra, những sợi tóc ướt rũ dài. Cô vừa mới tắm xong. Đến ngồi vào bàn trang điểm, Bích nhìn mình trông gương rồi chợt thấy bức hình ba ruột liền cầm lên xem. Ba mất rất sớm, tuy không nhớ rõ nhưng Bích biết rằng ba rất yêu thương mình, ông chẳng hề la mắng dù lúc nhỏ cô vô cùng bướng bỉnh. Nhìn một lúc lâu, Bích thở dài rồi đặt tấm hình về vị trí cũ. Xong, cô ngước lên, vô cùng giật mình khi gương mặt ông Khoa phản chiếu trong gương.

Bích lập tức đứng bật dậy trong khi ông Khoa cười khinh khỉnh:- Không cần phải sợ hãi như vậy.

- Sao ông vào được đây, tôi đã khóa cửa mà?

- Con còn trẻ mà đầu óc đã lú lẫn, con quên khóa cửa rồi.

Bích đảo mắt nhìn lại cánh cửa, quả nhiên cô đã quên khóa. Làm sao bây giờ, ông ta vào được đây, thế nào cũng xảy ra chuyện. Bích lùi dần ra sau, bàn tay lỡ đụng vào chiếc máy nghe nhạc, vô tình nút ghi âm được bật. Cố giữ bình tĩnh, Bích chỉ tay:

- Ông ra khỏi phòng tôi ngay!

- Sao con giận dữ thế?

- Hừ, con con ba ba, ông yêu thương tôi dữ? Ở đây không có mẹ tôi nên ông không cần đóng kịch!

Sắc mặt Ông Khoa biến đổi, bây giờ gương mặt gã ba dượng hiện ra tráo trở:

- Mày còn căm tao à, vẫn còn nhớ chuyện mày mười bốn tuổi hả? Lần đó vì say rượu nên tao đã để một đứa oắt con như mày chạy thoát, nhưng tao hứa, lần sau mày sẽ không được may mắn như vậy đâu.

- Đốn mạt, ông không phải con người! - Bích nghiến răng, ánh mắt tóe lửa - Cút khỏi phòng tôi mau! Mẹ tôi đang ở dưới nhà, ông mà giở trò thì tôi hét lên ngay!

- Dĩ nhiên, tao biết có mẹ mày nên sẽ không làm gì cả nhưng sẽ có một dịp nào đó để chúng ta vui vẻ với nhau. - Ông Khoa nhìn hau háu khắp người cô gái trẻ - Càng lớn, mày càng hấp dẫn đấy!

Bích ném chiếc hộp trang điểm về Ông Khoa nhưng ông ta đã kịp rời khỏi đó. Cô nhanh chóng bổ nhào đến, khóa cửa phòng. Ngồi dựa lưng vào tường, cô ôm mặt bật khóc, miệng gọi: Ba ơi…!

***

Hôm sau, vừa gặp Bích thì Huy đã tránh né. Bích chạy theo hỏi thì cậu đáp rằng:

- Mẹ cậu dữ quá, hôm qua bà gọi điện đến nhà tớ nói gì với ba tớ không rõ. Khi nghe điện thoại xong thì ba tát tớ mấy cái, bảo: “ Mày đi học chứ không phải đi dụ dỗ con gái nhà người ta, chấm dứt ngay với Bích đi!”.

- Mẹ tớ gọi ư nhưng tớ không hề biết chuyện ấy. Huy à, đừng bận tâm về bà ấy, chúng ta cứ tiếp tục quen nhau.

- Xin lỗi nhưng ba tớ nghiêm lắm, chúng ta đều bị bố mẹ ngăn cản nên có lẽ chia tay thôi, mong cậu sẽ sớm gặp được người mới, tạm biệt!

Nói xong, Huy đi nhanh mất dạng. Bích nhìn theo bóng dáng Huy, đó là người bạn trai đầu tiên của cô. Ở bên cạnh cậu, cô rất vui vậy mà… Bích siết chặt tay, hai hàm răng nghiến vào nhau ken két, sự căm giận mẹ ruột càng bùng nổ trong lòng.

Trưa và chiều, Bích không về nhà mà đi lang thang khắp nơi. Tối nay bà Mai đi làm thêm, khi ấy Bích sẽ về, lúc này cô không muốn thấy mặt bà…

Đêm đó, Bích vào nhà trong bộ dạng say khướt, cô đã uống rất nhiều rượu may là vẫn còn nhớ đường về. Cửa nhà không khóa, Bích lảo đảo bước vào, bên trong tối om, không đèn đóm. Cô tháo giày, lê từng bước loạng choạng xuống bếp, uống một cốc nước lạnh sẽ giúp mình tỉnh táo lại. Nhưng sức lực chẳng cho phép và cô ngã nhào xuống nền đất lạnh.

Trong cơn mơ màng, Bích cảm nhận ai đó bế thốc mình lên. Có tiếng mở cửa, giống như mở cửa phòng, rồi cô được đặt nhẹ nhàng lên giường. Bàn tay thô cứng nào đấy tháo dần những chiếc cúc áo của Bích.

Tảng sáng, bà Mai về nhà. Bà ngạc nhiên vì sự yên ắng, lẽ ra giờ này Bích phải ngồi ăn bữa sáng cùng ba dượng chứ. Nhìn xuống thấy đôi giày của cô con gái nhưng chúng không được xếp ngay ngắn, bà tiến vào phòng khách, lại thấy chiếc cặp đen vứt bừa bãi trên sô pha. Linh cảm có chuyện chẳng lành, bà Mai đi lên phòng Bích.

Khó hiểu khi trông cửa phòng mở toang, bà Mai nhanh chóng đến gần xem. Bà vô cùng kinh hoàng khi thấy ông Khoa không mặc gì trên người nằm dưới sàn, máu chảy đỏ một vùng nhưng đã khô, vẻ như gã đã chết được mấy tiếng. Bên cạnh, cây gậy sắt còn dính máu nằm yên.

Chuyện tệ hại nào đã xảy ra thế? Tại sao chồng lại ở trong phòng con gái đã vậy còn ở tình trạng lõa thể. Lẽ nào…?

Choáng váng, bà Mai chới với ngả người ra sau, bàn tay va vào bàn trang điểm của Bích, chiếc máy nghe nhạc thình lình rơi xuống, tình cờ nút phát được bật. Đoạn đối thoại giữa Bích và Ông Khoa vào đêm hôm qua vang lên, rõ ràng…

Bà Mai thật sự bàng hoàng lẫn ngỡ ngàng, vậy điều con gái bà nói lúc mười bốn tuổi là có thật? Trời ơi, vậy mà bà đã không tin nó để giờ đây người chồng bà rất mực tin tưởng lại làm nhục con gái. Bích…? Đúng, con bé đâu? Bích là đứa cứng rắn, xảy ra chuyện như vậy thế nào nó cũng nghĩ quẩn. Bà Mai lao như điên ra khỏi nhà. Bà vừa chạy vừa gọi thất thanh:

- Bích, con ở đâu? Bích….!

Bỗng, phía xa có đám người bu đông, dường như xảy ra tai nạn giao thông, bà Mai bước dồn dập đến đó, gạt nhanh những người kia ra… Lúc ấy tim người mẹ muốn ngừng đập, cả khoảng trời tối sầm khi thấy Bích nằm bất động, máu bắn tung tóe, đỏ thẫm nhuộm cả vùng đất đen. Nghe những người xung quanh bảo:

- Chiếc xe tải đang chạy thì cô bé này đột nhiên từ bên trong lao ra khiến xe thắng không kịp nên tông chết nó!

Bà Mai ngồi bệt xuống, hai bàn tay từ từ nâng mái đầu lặng im của con gái lên, miệng cười cười, đờ dại:

- Bích, con đừng giận mẹ, mẹ tin con rồi… Mẹ sẽ tống cổ gã khốn nạn đó ngay! Là lỗi của mẹ con ơi… Tỉnh lại đi… Bích của mẹ…!

Người phụ nữa đáng thương ôm lấy thi thể con khóc thảm thiết. Nhưng tất cả đã quá muộn, quá muộn để Bích, cô con gái duy nhất của bà quay về. Và trong làn nước mắt đau đớn, bà Mai thấy thấp thoáng bên kia đường, hình bóng Điệp Tử đang giương mắt về phía bà, cái nhìn không chớp mà lạnh băng.

Bà Mai hóa điên cứ ngồi đờ đẫn giữ chặt con trong tay. Người đi đường lắc đầu, thương cảm cho bà rồi họ cũng dần tản ra.

Buổi tối, nơi xảy ra tai nạn, dòng máu của Bích đã khô, trở nên sẫm màu. Diên Vỹ cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nhành hoa huệ trắng như tiễn đưa.

- Điệp Tử ơi là Điệp Tử, đến bao giờ cô mới tỉnh ra đây?

Diên Vỹ ngẩng mặt lên cao, tiếng thở dài nghe nặng trĩu.

Chương 7: Con nuôi

Tại lễ đường, một lúc nữa đây, Thái và Yến sẽ chính thức trở thành vợ chồng. Thế nhưng đám cưới tốt đẹp này bỗng nhiên biến thành ngày tang tóc. Xác cô dâu xinh đẹp Yến được tìm thấy trong phòng trang điểm. Máu trào ra từ miệng vấy lên bộ áo cưới trắng tinh, kế bên ly nước vỡ tan.

Xét nghiệm tử thi, Yến trúng độc natri xyanua. Độc trong ly vẫn còn…

***

Vài ngày sau, ba và hai cô em gái của Yến cùng người chồng tương lai Thái dọn những vật dụng trong phòng Yến, dù gì cũng phải đem chúng đi đốt.

Trên chiếc ghế, ông Tùng ngồi khắc khoải, mái đầu nửa trắng nửa đen phân rõ, ngả đầu bên di ảnh cô con gái xấu số. Huỳnh, con gái thứ, đến gần ông rồi cúi xuống:

- Ba à, người cũng đã mất rồi, ba cứ đau buồn như vậy chị ấy sẽ không vui đâu!

Ông Tùng lau những giọt nước mắt hiếm hoi trên gương mặt nhăn nheo:

- Tại sao số nó khổ thế, chỉ mới hai mươi tuổi? Đã vậy còn chết trong ngày cưới nữa, trời ơi là trời, tôi có làm gì ác đâu mà ông nỡ đối xử với tôi tàn nhẫn thế này?

- Đừng vậy, ba ơi… - Huỳnh ôm lấy ba đang gào khóc.

Thái nãy giờ không phản ứng gì, chỉ lo dọn dẹp những vật dụng còn lại của người yêu. Thái là con nuôi của ông Tùng, anh cùng Yến lớn lên dưới một mái nhà sau đó cả hai yêu nhau rồi quyết định kết hôn. Ông Tùng cũng rất mừng vì Thái được ông nuôi dạy từ nhỏ nên ông có thể yên tâm trao con gái cho anh. Cứ ngỡ hạnh phúc đang đến nào ngờ hóa ra bi kịch, chẳng rõ, ai đã ra tay độc ác đến vậy. Thái xoay qua bảo:

- Ba và hai em cứ ở đây, con đem mấy vật này đi đốt, thấy vật lại nhớ đến người.

Ông Tùng gật gù, cất lời an ủi:

- Con phải giữ gìn sức khỏe, nếu đau khổ quá thì cứ bộc ra đừng giấu trong lòng.

Chàng trai vác thùng giấy to rời khỏi phòng. Cô con gái út tên Mi, mười tuổi, lẽo đẽo đi phía sau Thái. Ra đến vườn, con bé dừng lại, đôi mắt chăm chú nhìn anh trai lần lượt cho mấy vật dụng vào lò thiêu rác. Đôi mắt Mi tròn hẳn, màu mắt cam vàng ánh lên điều gì không rõ, ít giây sau thì nở nụ cười.

Chuông điện thoại vang lên, Huỳnh bắt máy:

- A lô nhà ông Tùng nghe đây, ba cháu ạ, được chú chờ một lát. - Cô gọi lớn - Ba ơi, có điện thoại!

Ông Tùng lê bước đến bên con gái đưa tay đón lấy điện thoại, giọng khẽ khàng:

- Tôi đây có gì không? Cái gì…? Cổ… cổ phiếu rớt giá, tiền mất sạch ư?

Ông Tùng choáng váng buông rơi chiếc điện thoại, ngã khụy xuống. Huỳnh hốt hoảng đỡ lấy ông. Người đàn ông ngoài năm mươi đưa tay lên trán, thều thào:

- Không, ba không sao… Con đỡ ba lên phòng.

Huỳnh gật đầu, nhanh chóng đưa ba lên lầu. Khi bóng họ vừa khuất trên những bậc cầu thang, Mi cầm lấy điện thoại đang treo lủng lẳng, nói vào:

- Xin lỗi, ba cháu vừa ngất, lần sau chú gọi lại nhé! Mà có thể ông ta sắp chết rồi!

Mi cúp máy, nhảy xuống chiếc ghế, tung tăng chạy đi cùng giọng cười lanh lảnh.

Huỳnh đóng nhẹ cửa phòng ba, khi quay ra lại cô suýt hét toáng vì giật mình:

- Thái, sao anh không lên tiếng gì vậy làm em hết cả hồn?

Thái dường như chẳng bận tâm, vẻ dửng dưng hỏi:

- Xin lỗi em, ba thế nào rồi?

- Ba vừa ngủ. - Huỳnh thở dài - Chỉ vì chơi cổ phiếu, hay ho gì cái trò ấy. Nhưng sao anh lại xúi ba chơi cổ phiếu chứ. Anh vốn biết sức khỏe ba không tốt còn gì.

- Tại ba than buồn nên anh gợi ý vậy thôi.

Nhìn nhìn nét mặt thản nhiên của anh trai nuôi, Huỳnh khoanh tay:

- Dạo gần đây anh lạ lắm, bắt đầu hời hợt không quan tâm đến những chuyện trong nhà. Thậm chí trong đám tang của chị Yến, anh cũng rất khác!

- Khác là khác thế nào? - Thái nhíu mày.

- Nói thật, nếu anh là người ngoài thì khi thấy cảnh anh khóc lóc trước quan tài chị Yến, em sẽ nghĩ anh giả tạo! Nhưng vì gia đình đang có chuyện buồn nên em không muốn nghĩ gì cả. Em xuống dưới nhà đây, còn vài việc phải làm nữa.

Huỳnh bỏ đi nhanh. Thái dõi theo bóng dáng em gái, bàn tay siết chặt. Rồi tự dưng anh nhìn lên thấy Mi ngồi trên bậc thang, hai tay chống cằm, cười khúc khích. Chẳng để tâm, chàng trai quay lưng trở về phòng.

***

Qua mấy ngày sau tang lễ của Yến được vài tuần, Huỳnh ở trong phòng trò chuyện với thám tử tư cô đã thuê để bí mật điều tra một việc nào đó. Cô lật nhanh những tờ tài liệu, nghĩ ngợi:

- Vậy là trước ngày cưới, anh Thái có vào hiệu thuốc mua natri xyanua? Anh ấy mua thứ đó làm gì? Chị Yến cũng bị trúng độc này. Lẽ nào…?

Huỳnh lắc đầu hòng xua đi ý nghĩ khủng khiếp đang lởn vởn. Chợt, cô gái trẻ ngạc nhiên khi đọc dòng chữ trên giấy:

- Anh Thái dùng tên giả để mua toàn bộ số cổ phiếu mất giá của ba ư?

Vị thám tử đứng bên cạnh thêm lời, sau đó vài ngày cổ phiếu của ông Tùng lên giá và anh ta đã bán ra thu về một số tiền rất lớn!

- Tại sao anh ấy dùng tên giả mua cổ phiếu, lại còn natri xyanua nữa…? - Cất nhanh tài liệu vào ngăn tủ, Huỳnh bảo - Anh đến sở cảnh sát giúp tôi một việc.

Vài phút sau, Huỳnh cùng thám tử tư rời phòng, họ nói chuyện với nhau đến khi ra ngoài cổng. Từ cửa sổ trên lầu, Thái nhìn xuống, tự hỏi:

- Huỳnh mời thám tử tư làm gì nhỉ?
- Để điều tra về anh đó! - Giọng Mi vang lên phía sau.

Thái giật mình quay lại thấy Mi nhìn mình cười. Thật kỳ lạ nhưng Thái không thích cái cách cô em mười tuổi này cười chút nào. Khoảng gần một tháng trước đổ lại, anh đã nhận ra sự bất thường của con bé. Mi cất tiếng làm cắt ngang mọi thứ:

- Thật đấy, chị ba đang điều tra về anh!

Thái cúi xuống, cười cười và hỏi:

- Em nói gì lung tung vậy, anh có gì để điều tra?

Mắt Mi tròn xoe, cái nhìn ngây thơ nhưng trông rất giả dối:

- Em ở ngoài đã nghe lén được, họ bàn về anh, về cổ phiếu gì đó và natri xyanua.

Sắc mặt Thái biến đổi tức khắc. Chưa hết, Mi còn tiếp lời:

- Và chị ấy nhờ chú đó đến sở cảnh sát tìm hiểu lần nữa về giết của chị Yến.

Thái từ từ đứng dậy bỏ đi không nói thêm lời nào với em gái. Còn Mi, con bé để hai tay ra sau lưng, miệng rì rầm nguyền rủa: Chết!

***

Mười giờ sáng hôm sau, ông Tùng hoàn toàn gục ngã khi được cảnh sát báo tin, Huỳnh chết do tai nạn giao thông! Chiếc xe hơi của cô bị đứt thắng, lao xuống con dốc và đâm sầm vào xe tải, cùng lúc tiếng nổ lớn vang lên, lửa thiêu trụi tất cả. Không cần nói, ông Tùng khóc đến chết đi sống lại.

Tang lễ thứ hai của nhà ông Tùng diễn ra, ai cũng lắc đầu xót xa trước nỗi đau của người cha già. Giờ đây chỉ còn duy nhất cô con út, Mi và cậu con nuôi Thái, như thế cũng xem như là niềm an ủi. Vậy mà chẳng ai biết được bi kịch vẫn chưa kết thúc.

Khi ông Tùng chìm vào giấc ngủ, Thái đến phòng Huỳnh dọn dẹp nhưng kỳ thực là tìm xấp tài liệu bí mật kia. Lúc này Mi đẩy cửa vào, đến bên giường, nhón chân rướn người lên nhìn mặt ba. Ông Tùng từ tử mở mắt, thoáng giật mình khi bắt gặp đôi mắt màu cam vàng đang mở to trừng trừng của cô con gái út. Mi cười rạng rỡ:

- Ba tỉnh rồi!

Ông Tùng lấy lại bình tĩnh, vỗ mái đầu con gái hỏi, sao con lại vào phòng ba?

- Đến để xem khi nào ba chết! - Mi ngừng cười, đáp đanh sắc.

Ông Tùng vô cùng kinh ngạc. Rồi Mi nghiêng đầu, giọng lanh lảnh:

- Tại sao ba không chết đi, chết đau đớn vào…! - Nó thình lình đưa ra xấp tài liệu - Khi nào thấy có thề ngồi dậy thì ba nên xem cái này, nó sẽ giúp ba rất nhiều trong việc tìm hiểu về cái chết của hai chị.

Đặt mạnh những tờ giấy lên người ba, Mi tung tăng ra khỏi phòng. Con bé lại cười, âm thanh rùng rợn vang vọng khắp nhà. Ngỡ ngàng trước những lời nói kỳ lạ của con nãy giờ, ông Tùng gắng gượng ngồi dậy, cầm xấp tài liệu dài mấy trang giấy.

Khi đó, Thái đã lục tung căn phòng của Huỳnh mà vẫn không thấy gì. Anh ngồi xuống đất, vò đầu nghĩ ngợi, quái lạ chúng ở đâu rồi?

- Xấp tài liệu đã mọc cánh và bay mất! - Lại là giọng của Mi.

Thái đưa mắt nhìn ngay cửa phòng, Mi đứng nhìn anh không chớp mắt:

- Em nói thật, thứ anh muốn tìm đã ở nơi khác.

Thái lặng thinh, vài giây sau tiến lại gần con bé, hỏi lạnh lùng:

- Vậy em biết nó ở đâu không?Mi ghép hai bàn tay nhỏ xíu lại thành hình đôi cánh, miệng lẩm bẩm:

- Biết chớ, nó bay rồi, bay đến phòng ba!

Thái đứng trước cửa phòng ông Tùng, ngẫm nghĩ trong chốc lát rồi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Bất ngờ, ông Tùng cầm cây gậy định lao đến đánh con trai. Nhưng Thái kịp giữ và giật gậy khỏi tay ba, anh đẩy ngã ông xong giả vờ hỏi:

- Ba làm sao thế?

Ông Tùng giận dữ hét lên, giọng run run:

- Đồ mất tính người! Mày còn giả bộ hả, mày đã hại chết Yến lẫn Huỳnh!

Thái nhìn lên giường, xấp tài liệu bị xe vụn. Bấy giờ, chàng trai mới cười nhạt:

- Ông biết hết rồi sao?

- Tại sao vậy, thằng khốn nạn? Yến và Huỳnh có lỗi gì với mày chứ?

- Phải, hai người họ chẳng có lỗi gì với tôi cả nhưng ông thì có đấy, ba già kính mến ạ! Ông còn nhớ ông Tài chứ?

Ông Tùng đột nhiên giật mình. Thái khoanh tay, nhếch mép:

- Hai mươi hai năm trước, ông đã ra tay sát hại người bạn thân để cướp tài sản, tiếp theo vì day dứt nên ông đem tôi về nuôi và nói rằng sẽ thay ba tôi chăm sóc tôi. Tôi như một thằng khờ tin ông suốt bao năm qua, không những vậy còn nghĩ ông là ân nhân. Mãi đến khi tôi tìm được cuốn nhật ký trước đây của ông thì mới hiểu ra mọi chuyện. Ông giả nhân giả nghĩa thật tài tình. Sau đó tôi đã lên kế hoạch trả thù!

Thái vừa kể vừa với tay lấy sợi dây thừng, tiến đến gần ông Tùng.

- Đầu tiên là giả vờ kết hôn với Yến, rồi đầu độc cô ta. - Anh ta dùng dây trói ông Tùng - Huỳnh vì quá nhiều chuyện nên cũng được tôi ‘đưa’ đi. Tôi lén cắt thắng xe hơi khiến nó trở thành tai nạn ngẫu nhiên. Giờ tôi chuẩn bị xử đến Mi, cuối cùng là ông đấy, lão già đê tiện. Nhưng có lẽ tôi phải đổi lại kế hoạch, ông biết mọi thứ rồi thì tôi cho ông đi sớm! Mi cũng chỉ là oắt con, giết nó rất dễ.

- Ta… biết… ta có lỗi với con nhưng sao không đổ hết lên người ta mà lại hại mấy đứa con của ta? - Ông Tùng nức nở, dòng lệ trào ra từ nếp nhăn nơi khóe mắt.

- Sai lầm của Yến, Huỳnh và Mi đó là trở thành con ông! Với lại vì nể tình họ cùng tôi lớn lên từ bé nên tôi đã ra tay rất nhẹ, ông phải cảm ơn tôi chứ!

Thái cười tráo trở, độc địa. Ông Tùng cất lời van xin thảm thiết:

- Ta chấp nhận chết nhưng xin con hãy tha cho Mi.

- Tha à, để xem trong lúc tôi hành hạ ông, nỗi hận của tôi có vơi bớt không, nếu không thì rất tiếc tôi buộc lòng xử nốt nó!

Bỗng cửa bật mở, Mi xuất hiện, trên tay cầm điện thoại đi động, vẻ hớn hở:

- Anh giết ba à? Vậy em sẽ gọi cảnh sát! - Mi nói vào điện thoại - Chú cảnh sát ơi, ở nhà ông Tùng, Thái sắp ra tay giết chết cha nuôi, chú đến mau nhé!

- Khốn thật, tao sẽ giết mày! - Thái nghiến răng, tiến về phía cô bé mười tuổi.

- Chạy mau đi, Mi! - Ông Tùng hét to.

Mi cười cười, tung tăng chạy vụt đi. Tức thì, Thái cầm dao và đuổi theo.

Ông Tùng liền đưa mắt nhìn quanh, con dao gọt trái cây ở trên bàn. Ông cố lết chậm chạp lại bàn, cố chụp lấy vật có thể giúp mình thoát thân. Loay hoay mãi cuối cùng dây trói cũng bị cắt đứt, tức tốc ông Tùng chạy ra ngoài tìm Mi.

Có vệt máu kéo lê đến căn phòng cuối hành lang, Ông Tùng kinh hãi tung cửa…

Ông bàng hoàng thấy Thái nằm dưới sàn, cơ thể có nhiều vết dao đâm, máu không ngừng chảy tạo thành từng dòng trên sàn. Ngay cửa sổ, Mi đứng yên, chẳng hề bị thương, một vết xước cũng không. Ông Tùng lắp bắp hỏi:

- Con đã… giết Thái?

- Hắn ta tự đâm đấy, ta chỉ điều khiển cánh tay hắn thôi. Đầu tiên là giơ lên, sau đó đâm vào người… đâm liên tục, vui lắm…

Ông Tùng khụy chân, ánh mắt đờ đẫn kinh hãi vì không biết cô con gái út bị gì. Mi xoay xoay lọn tóc dài cũn cỡn chỉ đến bờ vai:

- Để tôi nói ông nghe một bí mật, toàn bộ kế hoạch này đều do một tay tôi sắp đặt. Tôi cố tình cho gã Thái xem cuốn nhật ký, thôi thúc hắn ta trả thù… Tôi muốn ông nếm trải mùi vị bị mất đi người thân.

Câu nói đầy oán hận vừa dứt thì lập tức Mi từ từ biến hình thành Điệp Tử.

- Cô… cô là ai? Mi của tôi đâu?

Buồn cười trước sự kích động của ông già, Điệp Tử rút khẩu súng ngắn ra:

- Là ai thì ít giây sau ông sẽ rõ. Còn Mi… đã chết trong bệnh viện một tháng trước, tôi giả ra nó để dễ dàng tiếp cận ông.

Đoàng! Ông Tùng nhăn mặt đau đớn khi viên đạn từ họng súng trên tay cô gái mặc bộ váy tím bắn phập vào chân phải ông.

Điệp Tử ném khẩu súng vừa nhả đạn xuống chỗ ông Tùng đang nằm ôm chân, mếu máo. Vết thương nặng khiến ông say sẩm mặt mày, mắt hoa lên, nhìn chẳng rõ. Thế nhưng trước khị gục xuống, ông còn kịp thấy Điệp Tử nhẹ nhàng bay lên cao, giữa khung cửa chằng chịt hoa văn đẹp đẽ, trông cô y hệt con bướm tím bị treo.

Hình ảnh Điệp Tử tan dần, tan dần vào không trung dưới ánh sáng của vầng trăng mờ nhạt hắt vào trong phòng.

Ông Tùng ngất lịm, bên tai nghe văng vẳng tiếng còi hú của xe cảnh sát. Ông sẽ sống suốt đời trong ngục tù cùng với nỗi đau tột cùng về cái chết của ba cô con gái.

Chương 8: Bạn mới

Mạnh Khôi bất ngờ ôm Điệp Tử. Mắt nàng mở to ngạc nhiên cùng cái tên được thốt lên: “Khôi!”. Mạnh Khôi, đôi tay càng siết chặt bờ vai Điệp Tử, thì thầm:

- Chỉ một lúc thôi, cho anh được ôm em…

Điệp Tử không phản ứng chỉ đứng im, bất động. Trước cái ôm đó, lòng nàng bỗng dưng nhẹ hẫng. Điệp Tử quý mến Mạnh Khôi. Anh là người bạn tốt. Ngay từ lần đầu gặp, Điệp Tử đã thấy anh thật kỳ lạ, cảm giác thân quen không diễn tả được, phải chăng đấy là tình cảm tự nhiên?

Quả bóng lăn đến trúng vào chân, Diên Vỹ cúi xuống nhặt lên rồi trao lại cho thằng bé cùng nụ cười:

- Bóng của em, cẩn thận đừng đánh rơi nữa.

Vỗ vỗ đầu đứa trẻ, Diên Vỹ liền hướng mắt về nơi Mạnh Khôi đang ôm Điệp Tử. Không nói gì, im lặng… chỉ là cậu đang suy nghĩ.

***

Ngày hôm sau, ở công viên, một cô bé mười tuổi bướng bỉnh vùng thoát khỏi tay anh trai, chạy nhanh ra đường. Người anh cũng đuổi theo. Bất ngờ từ xa chiếc xe tải lao đến với tốc độ cực nhanh.

Hai anh em quay lại, trong phút chốc, mọi thứ ngỡ như vượt khỏi tầm kiểm soát thì một bóng người xuất hiện đột ngột rồi chiếc xe tải tự dưng ngừng lại.

Hai đứa trẻ tròn xoe mắt bởi trước đầu xe tải là một cô gái mặc chiếc váy tím, tóc đen trải dài qua lưng đang giơ tay về phía trước.

Tên tài xế thò đầu ra quát tháo mấy câu xong cho xe chạy tiếp.

Chị gái đó đã ngăn chiếc xe tải? Cậu con trai kia đứng sững người trước sự việc kỳ lạ vừa diễn ra. Dòng suy nghĩ của cậu vụt tắt khi cô gái xoay lưng lại. Màu mắt cam vàng của cô khiến cậu ngạc nhiên thêm lần nữa. Cùng lúc, Diên Vỹ từ xa chạy nhanh đến nhìn hai anh em, hỏi:

- Cả hai không sao chứ?

- Ừ, nếu không có chị gái này chắc chúng tôi tiêu rồi! - Cậu bé quay qua Điệp Tử, mỉm cười - Em tên Hữu Lập, cảm ơn chị rất nhiều.

Điệp Tử mỉm cười đáp lại, nụ cười làm gương mặt trở nên tươi tắn hơn:

- Chị tên Điệp Tử!

Điệp Tử vui vẻ bắt tay cậu bạn mười tuổi. Đột nhiên, trong vài giây tích tắc, trong đầu Hữu Lập xuất hiện vô số những hình ảnh mơ hồ, lạ lùng. Diên Vỹ và Điệp Tử thấy cậu nhíu chặt lông mày đồng thời nhắm mắt lại xong nhanh chóng mở ra. Cái nhìn của Hữu Lập hướng vào cô nàng Bướm Tím trở nên không bình thường. Chính xác rằng, phản chiếu từ đôi mắt của cậu là một điều gì mơ hồ, đầy bần thần.

- Có chuyện gì à? - Điệp Tử hỏi.

Hữu Lập mau chóng khỏa lấp đi sự bất ổn bằng nụ cười:

- Không, không gì cả, thỉnh thoảng em hay bị choáng nhưng giờ thì tốt rồi.

Buông câu quan tâm xong Điệp Tử chợt bắt gặp ánh mắt soi mói của Diên Vỹ. Bỗng, cậu kêu lên: “Ui da!”. Cả ba liền nhìn xuống thấy em gái Hữu Lập đang đá vào chân của Diên Vỹ. Hữu Lập nghiêm nghị:

- Tâm Khả, không được hỗn với người khác!

Vẫn mặc kệ, Tâm Khả giơ bàn tay nhỏ xúi và không ngừng đánh vào người cậu bé mái tóc hồng. Diên Vỹ giữ được tay con bé, cúi xuống bảo:

- Đánh người lớn hơn mình là hỗn đó.

Tâm Khả lặng thinh… Diên Vỹ từ từ thả bàn tay Tâm Khả ra thì bất ngờ cô bé ương bướng tát vào mặt cậu. Với sức của đứa trẻ mười tuổi thì cái đánh ấy không mạnh nhưng đủ để thấy đau. Hữu Lập kéo em gái lại, thẳng tay đánh vào mông nó:

- Sao em làm thế? Xin lỗi anh mau!

- Không, em thấy ghét anh ta!

- Em…!

- Thôi chẳng có gì to tát đâu. - Diên Vỹ ngăn Hữu Lập, nhìn xuống Tâm Khả - Mạnh mẽ đấy, cô bé!

Tâm Khả bướng bỉnh quay mặt đi trong khi Hữu Lập chỉ biết cúi người:

- Xin lỗi, em gái tôi bướng lắm vì được nuông chiều từ nhỏ. Tôi chưa biết tên cậu.

- Diên Vỹ! - Điệp Tử cất tiếng trả lời thay - Cậu ta chuyên bám theo để gây phiền hà cho người khác.

Hữu Lập nhíu mày, ra vẻ khó hiểu. Điệp Tử liền chuyển đề tài:

- Lần này gặp nhau xem như có duyên, chúng ta có thể làm bạn chứ?

- Dĩ nhiên, mạng của hai anh em em được chị cứu mà.

Từ xa, trông thấy chiếc xe hơi màu đen sang trọng chạy trườn tới, Hữu Lập nói:

- Bọn em phải về. Ngày mai hẹn hai người ở đây, nhất định chúng ta sẽ là bạn tốt.

Cô nàng Bướm Tím đồng ý. Sau đó, Hữu Lập nắm tay Tâm Khả đi về phía xe hơi đang đợi, cô bé ngang bướng không quên lè lưỡi với Diên Vỹ. Khi bóng chiếc xe đã khuất, bấy giờ Diên Vỹ mới lên tiếng hỏi Điệp Tử:

- Thế là thế nào, cô định giở trò gì đây?

- Cậu nói gì tôi không hiểu!

- Tôi chẳng tin, một người như cô lại tốt bụng đến vậy, ra tay cứu giúp hai em họ.

- Chẳng gì cả, làm gì thì mặc tôi!

Diên Vỹ giữ chặt cánh tay Điệp Tử, không hiểu sao giọng có vẻ giận dữ:

- Nhóm khảo sát năm đó có bảy người, cô đã khiến cho hai người chết, ba người vào tù và một người bị điên loạn, riêng vụ của Hương thì cô không nhúng tay vào nhưng sáu người kia đã tan nhà nát cửa mà vẫn chưa làm cô từ bỏ ý định trả thù sao? Cô còn muốn gì nữa chứ?

- Chưa đủ đâu! - Điệp Tử lớn giọng, ánh mắt màu vàng cam đầy phẫn nộ - Vẫn còn, kẻ thù của tôi vẫn còn! Nếu không triệt tiêu được kẻ này thì mãi mãi tôi không thể siêu thoát! Diên Vỹ, một câu thôi: Ngừng ngay việc xen vào chuyện người khác nếu không thì đừng trách!

Điệp Tử giật mạnh tay, ngoảnh mặt bỏ đi tức thì. Còn lại một mình, Diên Vỹ đặt tay lên môi, cái nhìn trống rỗng, vẫn còn một kẻ thù ư?

Hữu Lập và Tâm Khả vừa về đến ngôi biệt thự sang trọng thì ông Thọ, ba của chúng, giám đốc một công ty lớn, dang rộng vòng tay đón hai đứa con. Tâm Khả như chú sóc, nhảy đến ôm vồ lấy ông, làm nũng. Ông Thọ vỗ về con gái, ân cần hỏi:

- Hai anh em đi chơi có vui không?

- Vui thì có vui nhưng con vừa gặp một tên rất đáng ghét! - Tâm Khả bực mình khi nhớ đến Diên Vỹ.

- Tâm Khả, em đã đánh người ta rồi mà còn nói thế hả? - Hữu Lập trách em.

Tâm Khả ương bướng trề môi như chẳng bận tâm đến lời anh trai. Tức thì ông Thọ cười cười, hỏi đùa:

- Kẻ nào dám chọc giận con gái ba à?

Nhìn em gái lắc đầu, Hữu Lập liền nhẹ nhàng giải thích với ba:

- Ba đừng nghe lời Tâm Khả, nó vô cớ đánh người ta đấy chứ. Mà ba ơi, con có chuyện này muốn hỏi ba…
***

Hôm sau như đã hẹn, Điệp Tử đến công viên hôm qua chờ hai anh em Hữu Lập. Ngồi trên ghế, cái nhìn của nàng bất động, chẳng biết lại nghĩ về điều gì. Đúng lúc chiếc xe hơi màu đen chạy tới, cửa mở và Hữu Lập bước xuống. Vừa nhìn thấy Điệp Tử, cậu liền bước nhanh đến mỉm cười hỏi:

- Chị chờ em lâu không?

- Tôi cũng vừa mới tới. Tâm Khả không đi cùng cậu sao?

- Em tan học sớm, mấy tiếng nữa mới đến trường đón Tâm Khả.

- Diên Vỹ cũng sẽ tới trễ, vậy là chỉ có hai chúng ta thôi.

Hữu Lập ngồi xuống bên cạnh, bầu không khí ban đầu giữ hai chị em khá yên ắng bởi chẳng ai nói gì với nhau, được một lúc cậu đánh tiếng hỏi:

- Chị còn đang đi học không? Em đoán chị là sinh viên năm I thôi.

Một linh hồn bướm nhập vào thân xác người đã chết thì còn học hành gì chứ, Điệp Tử không trả lời mà cười nhẹ hệt kiểu mình đúng là một cô nàng sinh viên. Hữu Lập cười bảo, em đoán đúng rồi nhỉ! Cậu lại hỏi nàng vài câu nữa, chung quy cũng xoay quanh gia đình và việc học, về phần nàng Bướm Tím chỉ gật đầu hoặc mỉm cười cho qua. Toàn những câu hỏi vô vị...

Hai chị em đang trò chuyện thì phía xa có một nhóm nam sinh cấp III vừa đi về vừa đùa giỡn rất vui vẻ. Điệp Tử không hiểu vì sao Hữu Lập cứ dõi mắt theo chúng, có nỗi buồn phảng phất qua cái nhìn ngưng đọng ấy để rồi nàng chủ động hỏi:

- Em tan học sớm như vậy sao không đi chơi với bạn bè?

Bấy giờ mới rời mắt khỏi nhóm nam sinh kia, Hữu Lập quay qua cười buồn:

- Em ít bạn bè lắm, đúng hơn chỉ là xã giao trong lớp chứ không thân thiết gì.

- Gia đình giàu có, em lại thân thiện như vậy vì sao không có bạn thân?

- Con người ấy mà, luôn có nỗi khổ tâm riêng... Mà em có lý do bất đắc dĩ không thể quá gần gũi với người khác được.

Khi buông lời kỳ lạ ấy, đôi mắt Hữu Lập trở nên buồn da diết, con ngươi màu đen sâu thẳm cho thấy một tâm hồn trống trải lẫn cô đơn. Trong một khắc, Điệp Tử cảm nhận cậu chủ giàu có này đang mang bí mật nào đấy.

- Thế tại sao em lại đồng ý kết bạn với chị?

Lúc này nỗi buồn biến mất, thay vào đó là đôi mắt sáng lấp lánh dưới cái nắng chiều, mang chút dịu dàng đồng thời cũng đong đầy những suy nghĩ sâu kín nào đó. Hữu Lập đã chăm chú nhìn Điệp Tử như vậy, im lặng trong một thoáng. Có cơn gió thổi ào đến thổi bay những sợi tóc đen mượt của nàng bướm, để rồi chẳng hề do dự khi cậu chủ mười tám tuổi đưa tay vén nhẹ mái tóc nàng qua vành tai.

- Vì chị đáng yêu.

Đôi mắt màu cam vàng tròn xoe, Điệp Tử nhìn Hữu Lập với hàng mi chớp nhẹ. Lời nói nhẹ nhàng ấy khá giống Mạnh Khôi, chứa đựng thứ tình cảm mơ hồ nào đó, thậm chí so với Khôi thì ánh mắt của Hữu Lập ấm áp hơn nữa.

- Em đùa chị thôi. - Hữu Lập cười lém lỉnh - Chị là ân nhân của hai anh em em, lẽ nào em lại từ chối kết bạn với chị. Dù với em việc này hơi khó khăn nhưng em vẫn muốn trò chuyện cùng chị, người bạn nữ đầu tiên của em.

Điệp Tử không nói gì, chỉ đang suy nghĩ ánh mắt cùng lời lẽ ban nãy từ Hữu Lập không lý nào lại đang nói đùa. Lẽ nào mới gặp nhau hai lần mà cậu đối với cô đã...

Âm thanh sốt sắng ở xa vọng đến, Điệp Tử lẫn Hữu Lập hướng mắt về phía xe hơi nơi có vệ sĩ đang nói chuyện điện thoại với vẻ mặt lo âu. Biết ngay có chuyện chẳng lành, Hữu Lập liền chạy đến hỏi. Tiếp theo, cậu quay lại chỗ Điệp Tử, hớt hải bảo:

- Chị ơi, Tâm Khả… mất tích rồi!

Lúc này, Tâm Khả đang đối mặt với một đám bạn đồng lứa trai gái đều có đủ, trong con hẻm nhỏ ở cuối phố. Hình như là chuyện xích mích, gây gỗ của lũ nhóc tì.

Cuộc ẩu đả diễn ra nhanh chóng, và điều dễ hiểu, Tâm Khả thua cuộc. Cô bé ngạo mạn ngã nhào ra đất bởi cái đẩy mạnh bạo của một tên con trai lớn xác. Chưa kịp đứng dậy, nó đã bị tên nọ túm lấy cổ áo. Dù biết sẽ nhận cú giáng mạnh nhưng Tâm Khả vẫn bình thản, gương mặt cứ trơ trơ, chẳng rõ đó là cô bé mạnh mẽ hay lì đòn.

Bỗng có bóng ai thình lình xuất hiện, thấy có người lớn thì lập tức đám nhóc nhát gan bỏ chạy ngay. Tâm Khả ngồi bịch trên nền đất, thở hổn hển, nó cứ ngỡ mình sẽ bị đánh tơi bời rồi chứ nhưng vẫn còn may…

Tiếng bước chân đến gần chỗ con bé, là người đã giải vây cho nó. Con trai!

Nhẹ nhàng, cậu đỡ Tâm Khả dậy. Đưa mắt ngước nhìn, khi nhận ra là ai thì Tâm Khả vung tay lên định đánh thì cậu kịp giữ tay nó lại. Không hề chịu thua, cô bé ngang ngạnh dùng tay còn lại đánh mạnh vào người con trai đó. Cậu liền siết chặt cả hai tay Tâm Khả, cất giọng nghiêm nghị:

- Em đúng là hư hỏng quá rồi, đã đánh nhau với bạn giờ còn đánh cả ân nhân nữa!

- Vì tôi ghét anh! Hôm qua lúc gặp nhau lần đầu, anh phải hiểu là tôi rất ghét anh!

Giờ thì đã biết cậu con trai ấy chính là Diên Vỹ.- Muốn thế nào cũng được nhưng phải về nhà đã, anh trai em rất lo lắng. - Không nhiều lời, Diên Vỹ với tay lấy cái cặp nhỏ nằm chỏng chơ ở gần đó, rồi kéo nhanh cô bé mười tuổi ra ngoài con hẻm. Dĩ nhiên Tâm Khả vùng vẫy kịch liệt:

- Không, tôi không về, buông ra!

- Sao lại không chịu về? Người thân của em đang lo cho em!

- Tôi không muốn gặp bà ấy! - Tâm Khả hét thất thanh.

- Bà ấy? - Diên Vỹ ngạc nhiên.

- Phải, là mẹ tôi! Tôi không muốn gặp mẹ tôi! - Tâm Khả gào to hơn.

- Tại sao không muốn gặp mẹ?

Lợi dụng cái nắm tay của Diên Vỹ đang thả lỏng, Tâm Khả tức thì giật tay ra và chạy vụt đi. Diên Vỹ thở dài ngán ngẫm. Cứng đầu thật!

Sau vài phút, Diên Vỹ cũng đuổi kịp Tâm Khả. Tóm được con bé, cậu bế xốc nó lên và đi vào công viên, đặt đứa trẻ bướng bỉnh này lên ghế. Biết Tâm Khả thế nào cũng bỏ chạy nên Diên Vỹ bảo:

- Nếu em ngoan ngoãn thì anh sẽ nghĩ lại không đưa em về nhà, còn bằng không thì em đừng trách!

Cả người mệt lả vì đã chạy một quãng đường khá dài, bây giờ Tâm Khả chẳng còn sức để trốn nữa vì vậy nó cần dùng kế hoãn binh.

- Thôi được, vậy anh mua kem cho tôi đi!

Tâm Khả chỉ tay về quán kem sau lưng Diên Vỹ. Nhìn nhìn một lúc, cậu gật đầu. Trao cây kem cho Tâm Khả, Diên Vỹ ngồi xuống bên cạnh. Quan sát con bé đang liếm kem, cậu liền hỏi:

- Vì sao em ghét mẹ đến thế?

Tâm Khả dừng lại, cái nhìn to tròn đứng yên, rồi hỏi như người lớn:

- Anh không thấy là anh quá nhiều chuyện sao?

- Chỉ là quan tâm chứ không phải nhiều chuyện. Với lại biết đâu anh có thể giải quyết được vấn đề trong lòng em. Con cái đôi lúc hay vòi vĩnh rồi giận hờn ba mẹ vì họ không đáp ứng được yêu cầu của chúng. Thế mới biết, ba mẹ thật tội nghiệp.

Tâm Khả đột ngột cắt lời Diên Vỹ bằng giọng thật giận dữ:

- Bà ta chẳng có gì tội nghiệp cả! Bà ta từ bỏ gia đình đi theo người khác sau đó giả vờ về thăm con, chỉ là dối trá!

- Theo người khác ư?

- Đã bỏ theo người khác thì còn về đây làm gì? Bảo là yêu tôi nhớ tôi nhưng sao không ở lại, bà ta nói dối…

Tâm Khả bóp chặt cây kem, đôi mắt đen láy toát lên sự phẫn nộ để rồi nước mắt tuôn trào lúc nào không biết. Thấy vậy, Diên Vỹ dịu dàng đặt tay lên vai nó, vỗ về. Tâm Khả lau lau giọt lệ ngắn dài trên gương mặt bầu bĩnh, một lúc sau vẻ như đã bình tâm lại một chút.

- Tâm Khả! - Diên Vỹ gọi tên cô bé thật khẽ - Chuyện người lớn đôi lúc rất khó hiểu, em còn nhỏ nên đừng có suy nghĩ như thế. Có thể mẹ em ở bên ba em không còn thấy hạnh phúc nữa nên đã chấm dứt cuộc hôn nhân này nhưng mẹ vẫn rất yêu em và anh Hữu Lập đấy thôi. Tâm Khả muốn mẹ hạnh phúc đúng không, hãy thông cảm cho mẹ vì em cũng yêu bà mà.

Câu nói của Diên Vỹ vừa dứt, Tâm Khả phản ứng ngay, bằng hành động la lối:

- Không, ai nói tôi yêu bà ấy? Tôi ghét bà ấy, hận bà ấy! Tôi không muốn bà ấy hạnh phúc, mãi mãi không!

- Em nói dối, em yêu mẹ nên muốn mẹ luôn ở bên cạnh mình!

Thấy Diên Vỹ xoáy sâu cái nhìn vào mắt mình, Tâm Khả liền quay mặt đi, gắt:

- Không!

- Có!

- Không có!

- Nhất định có!

Cứ thế, Tâm Khả nói “Không” thì Diên Vỹ bảo “Có”. Cãi nhau một lúc, Tâm Khả tức tối ném cây kem còn ăn dở xuống đất, thét:

- Anh biết gì mà nói? Tôi ghét, ghét, ghét bà ấy!

Diên Vỹ đứng lên, làm giống y hành động của cô bé, thẳng thừng quẳng cây kem còn lại trên tay mình đi. Tâm Khả giậm chân, quát ầm ĩ:

- Ai cho anh ném hả? Tôi còn chưa ăn mà!

- Dù gì em cũng chẳng muốn ăn kem, bỏ quách cho rồi. Nào, giờ thì về nhà!

Diên Vỹ nắm lấy tay Tâm Khả… Phập! Diên Vỹ quay lại, thấy Tâm Khả cắn vào tay cậu, mỗi lúc mạnh hơn hệt như dùng hết sức lực để cắn.

- Em giận dỗi và cắn người khác thì được ích lợi gì? - Diên Vỹ lớn tiếng - Sao không về nhà, đối diện với mẹ rồi nói “Con ghét mẹ, mẹ hãy đi đi đừng về nữa”, em không làm được chứ gì? Vì sao yêu mà không dũng cảm đối mặt, yêu mẹ có gì là sai trái. Có biết ba mẹ và anh trai đang rất lo lắng không? Tâm Khả còn muốn bướng bỉnh đến khi nào nữa!

Hàm răng non nớt kia tự dưng thôi cắn, dòng nước trong suốt bắt đầu ứa ra từ đôi mắt đang chớp của Tâm Khả. Nó lặng thinh, nấc khẽ. Diên Vỹ từ từ cúi xuống, lẳng lặng đưa tay lau những giọt lệ không ngừng chảy dài của cô bé:

- Về nhà gặp mẹ nhé. Em hãy thông cảm và yêu mẹ thật lòng, đừng sợ điều ấy. Yêu mẹ, yêu mọi người, anh tin em sẽ làm được vì Tâm Khả nghĩa là “có trái tim”.

Cái nhìn của Tâm Khả tròn xoe, nó lại im lặng vì cảm nhận trong lòng có điều gì rất lạ dần dần nảy nở. Cô bé ngang bướng nhìn Diên Vỹ mếu máo, lồng ngực thổn thức cùng tiếng khóc bật khẽ. Nó đã khóc, thật nức nở, đôi mắt nhắm chặt như cố rặn hết những dòng lệ mặn chát kia ra ngoài cho lòng nhẹ nhàng, thanh thản.

Tâm Khả dang tay ôm lấy cổ Diên Vỹ. Con bé chẳng rõ mình đã khóc bao lâu mãi cho đến khi ngủ thiếp trong lòng cậu.

Mẹ Tâm Khả mừng rỡ đỡ lấy cô con gái nhỏ còn ngủ từ tay ông Thọ. Bà ôm nó, thở phào nhẹ nhõm. Ông Thọ quay sang con trai, hỏi han:

- Tâm Khả đã đi đâu thế?

Hữu Lập đưa mắt nhìn sang em gái đang say giấc, mỉm cười đáp:

- Dạ, con cũng không biết, may là có một người bạn của con tình cờ trông thấy Tâm Khả nên đã đưa nó về.

Gật đầu yên tâm, tiếp theo ông Thọ với tay lấy một vài giấy tờ đưa cho Hữu Lập:

- Đây, chuyện con hỏi, ba đã cho người làm xong. Nhưng có vấn đề gì mà con lại quan tâm đến chuyện này vậy?

Hữu Lập đón lấy những tờ giấy, lần nữa cười lắc đầu, chẳng có gì đặc biệt ba à!

Chương 9: Chân tướng

- Mấy ngày này mẹ hay đến nhà thăm em. Lần trước, em đã không nói gì với mẹ cả, và vẫn để mọi chuyện trở lại như cũ.

Tâm Khả nhoẻn miệng cười, chân đung đưa trên ghế. Cô bé hớn hở nói về mối quan hệ đã trở nên tốt hơn giữ mẹ và mình trong một tuần qua. Ngồi bên cạnh, Diên Vỹ ân cần vỗ đầu cô bé, hài lòng:

- Em làm tốt lắm, cứ từ từ, rồi thời gian sẽ xóa dần đi mọi rào cản.

Tâm Khả gật gật, có vẻ là sau buổi trưa hôm qua, nó đã thay đổi, ít ra thì không còn quá bướng bỉnh, cố chấp như trước. Đối diện, Điệp Tử chợt hỏi:

- Tâm Khả, hôm nay anh trai em sẽ không đến à?

- Lúc sáng anh Hữu Lập nói có việc quan trọng cần giải quyết nên không thể đến được, anh ấy gửi lời xin lỗi chị và anh Diên Vỹ.

- Chuyện có gì to tát đâu mà phải xin lỗi, chưa kể ở đây chắc gì có người thật lòng trông cậu ấy đến.

Nghe Diên Vỹ bảo vẩn vơ còn mắt cứ nhìn lơ đễnh, Điệp Tử chỉ khoanh tay, chẳng nói gì. Nàng không muốn tranh cãi vớ vẩn với người hay gây phiền phức đó.

Chợt Tâm Khả nhảy xuống ghế, nắm lấy tay Diên Vỹ:

- Chúng ta chơi cái gì cho đỡ buồn đi!

Mỉm cười chiều lòng Tâm Khả, cậu bé mười sáu tuổi đứng dậy. Hai anh em rời chỗ ngồi, miệng không ngừng tíu tít bàn về kế hoạch vui chơi hôm nay.

- Lúc nào cũng thản nhiên! - Điệp Tử dõi mắt theo Diên Vỹ, buông một câu ngắn ngủi. Rồi nàng nghĩ đến Hữu Lập.

***

- Có chắc chàng trai đó không?

Hữu Lập hỏi vệ sĩ đi theo, mắt thì nhìn đăm đăm một chàng trai trẻ ngồi ăn vội bữa trưa ở phía xa xa, ngay gần công trường xây dựng.

- Dạ thưa cậu chủ, chính là anh ta.

- Được rồi, làm rất tốt, các anh ở đây đợi, tôi đến đấy một lúc sẽ quay lại.

Chậm chạp tiến về phía anh chàng nọ, Hữu Lập không ngừng suy nghĩ, những mớ hình ảnh hỗn đổn liên tiếp hiện diện. Cho đến khi đã đứng ngay trước mặt anh ta, Hữu Lập mới dừng lại. Chàng trai kia thấy có người đi tới liền ngước lên, ngạc nhiên bởi thấy một cậu bé ăn mặc sang trọng, đoán chừng cũng là cậu chủ nhà giàu có.

- Cậu là…?

Biết anh ta hỏi gì nhưng Hữu Lập đáp lời bằng một câu hỏi khác:

- Anh là Vĩ?

Vậy người Hữu Lập tìm kiếm lại chính là Vĩ, chàng trai có cô em gái Hương, vừa chết cách đây một tháng.

Vào buổi chiều hôm ấy, chiếc xe hơi màu đen đỗ ịch trước công viên. Hữu Lập mở cửa, bước ra ngoài. Cậu đảo mắt khắp lượt rồi thấy cách chỗ cậu đứng không xa, Tâm Khả và Diên Vỹ đang chơi đuổi bắt rất vui. Hữu Lập cười, mừng vì em gái cũng đã hòa hợp, có bạn mới. Tiếp đến, nụ cười tắt hẳn khi cậu chuyển cái nhìn sang Điệp Tử ngồi lặng lẽ trên ghế, cô chị gái đó chẳng bao giờ cười, cứ trầm ngâm như buồn nhớ điều gì. Nhìn Điệp Tử, Hữu Lập nhớ lại cuộc trò chuyện sáng nay với Vĩ…

“Vĩ bất ngờ khi nghe Hữu Lập giới thiệu về bản thân:

- Thế cậu là con trai của vị giám đốc đã thuê tôi ba năm trước?

- Xin lỗi vì đã đến gặp anh đường đột thế này, nhưng vì muốn hỏi anh vài chuyện nên tôi quyết định tìm đến đây. Có phải khu rừng mà anh cùng sáu người khảo sát ba năm trước là nơi sinh sống của rất nhiều sinh vật và của một… con bướm tím?

- Làm sao cậu biết?

- Anh không cần biết điều này làm gì. Mọi người đã đốt tất cả mọi thứ trong khu rừng đó, cả con bướm tím cùng gia đình của nó?

Vĩ lặng thinh xong, gật đầu. Hữu Lập khẽ thở ra, đặt tay lên trán: “Vậy là tại em sao?”. Vĩ ngạc nhiên trước lời nói kỳ lạ đó. Thật sự là anh không biết vì sao con trai của vị giám đốc lại đến gặp mình, hỏi những câu liên quan đến khu rừng năm xưa. Chưa kể, cậu còn biết rõ con bướm tím cuối cùng kia. Tiếng Hữu Lập lại vang lên:

- Vậy anh có lần nào gặp lại con bướm tím đó?

Đôi mắt Vĩ bất động. Câu hỏi ấy có mang hàm nghĩa gì? Hiểu tâm trạng của chàng trai này, Hữu Lập trầm tư bảo:

- Anh có tin vào sự báo thù của các con vật? Tôi tin đấy! Sự thật thì, tình hình của sáu người trong nhóm khảo sát hiện tại rất là thảm hại và ngạc nhiên là anh vẫn bình thường, xem ra chẳng bị gì. Nghe nói, em gái anh tên Hương thì phải, đã chết được một tháng? Thật sự thì anh có điều gì che giấu đúng không? Có thể kể cho tôi nghe, tôi muốn biết về con bướm tím.

Trong đầu Vĩ lập tức hiện ra hình ảnh cô gái trẻ tóc đen, đôi mắt màu cam vàng, mặc trên người chiếc váy tím, đứng nhìn anh lặng lẽ vào cái đêm Hương chết.

- Tôi… chẳng biết gì hết!

Vĩ quay mặt sang hướng khác, ra điều đang tránh né. Nhưng Hữu Lập đã bất ngờ nắm lấy tay anh, nói một câu:

- Không phải, anh đã gặp con bướm tím vào đúng cái ngày em gái anh chết!

Đôi mắt Vĩ lần nữa ánh lên vẻ sửng sốt. Rốt cuộc, cậu bé đang đứng trước mặt anh là người như thế nào vậy?”

- Anh hai!

Tiếng gọi lảnh lót của Tâm Khả làm vụt tắt những dòng suy nghĩ ngổn ngang trong lòng Hữu Lập. Cậu ngước nhìn thấy em gái, Diên Vỹ cùng Điệp Tử đang đi đến. Tâm Khả tròn xoe mắt hỏi:
- Anh đến trễ thế, việc anh cần làm nhiều vậy à?

Hữu Lập chỉ cười, không đáp. Điệp Tử liền cất giọng hỏi thăm:

- Nghe nói, cậu có việc quan trọng cần làm, thế đã giải quyết xong hết chưa?

- Chuyện đã xong cả rồi, không có gì đáng lo. - Hữu Lập đưa mắt qua em gái, bảo - Tâm Khả, cũng đã muộn phải về nhà thôi, mau chào chị Điệp Tử và anh Diên Vỹ.

- Cho em chơi tí nữa đi. - Tâm Khả ỉu xìu.

- Không được, ba dặn hai anh em phải về nhà trước năm giờ chiều. Đừng ham vui quá, ngày mai lại chơi tiếp. - Hữu Lập nhìn qua hai người bạn- Tiếc thật, đến lúc chúng tớ về nhà rồi, hẹn hai người hôm khác nhé.

- Đúng là đã trễ rồi. Tâm Khả, về nhà ngoan nhé.

Diên Vỹ dặn dò cô bé bướng bỉnh. Tâm Khả đáp dạ nhỏ xíu, trông vẻ mặt rầu rĩ thật buồn cười. Điệp Tử trao bong bóng cho Hữu Lập:

- Bóng của Tâm Khả, cậu hãy cầm.

Hữu Lập mỉm cười đưa tay đón lấy. Khi đó, vô tình tay cậu chạm vào tay Điệp Tử. Diên Vỹ lẫn Điệp Tử ngạc nhiên bởi Hữu Lập tự dưng đứng bất động, có chút lặng đi. Ánh mắt trống rỗng, nhưng vẫn thấy được nỗi buồn phảng phất.

- Vậy ra, có làm thế nào cũng vẫn không đủ…? - Hữu Lập đã buột miệng nói một lời vô cùng khó hiểu.

- Cậu không khỏe sao? - Điệp Tử quan sát nét mặt bất thường của cậu bé.

- Thôi, chúng em về đây. Tâm Khả, lên xe đi chứ!

Hữu Lập đẩy nhẹ em gái về phía chiếc xe hơi đang đỗ. Diên Vỹ và nàng Bướm Tím nhìn nhau, cảm giác nãy giờ Hữu Lập rất khác lạ. Tâm Khả leo lên xe trước, lúc chuẩn bị vào xe thì Hữu Lập xoay lại, hướng mắt về phía Điệp Tử, nở nụ cười tươi:

- Tạm biệt chị, Điệp Tử!

Rất nhanh sau đó, Hữu Lập cũng lên xe. Chỉ vài giây là chiếc xe màu đen đã nhanh chóng chạy ra con đường lớn, mất hút trong dòng xe cộ ngược xuôi.

Diên Vỹ dõi mắt nhìn theo, không rõ lý do nhưng tâm trạng thấy bất ổn, lời chào tạm biệt cùng nụ cười khi nãy của Hữu Lập thấp thoáng điều gì mơ hồ…

Đứng bên cạnh, Điệp Tử cũng giống cậu, mắt vẫn chưa rời bóng dáng khuất dần của chiếc xe hơi. Bàn tay siết chặt, đôi mắt cam vàng không chớp, trong đầu nàng có một dòng suy nghĩ dần hình thành.

***

Chẳng ngờ được, từ buổi chiều hôm đó, cách hai ngày sau, một chuyện khủng khiếp đã xảy ra: Báo chí đưa tin con trai của giám đốc Thọ, là Hữu Lập, bị bắt cóc! Đến giờ gia đình vẫn chưa nhận được bất kỳ cuộc gọi nào từ phía bọn bất lương kia.

Sự việc này có liên quan đến Điệp Tử?

Còn Diên Vỹ, vì mải lo tìm hiểu vài chuyện nên không hề hay biết gì.

***
Đêm tối, tại một ngôi nhà một tầng, Điệp Tử đang ngồi trên ghế với vẻ trầm ngâm thì Mạnh Khôi đến gần đặt tách trà lên bàn:

- Em bận tâm về chuyện gì sao, có cần anh giúp?

- Không sao, nhưng khuya như vậy mà anh hẹn em đến đây là vì…

- Do em bảo ngày mai phải đi khỏi đây, có thể chúng ta sẽ không được gặp lại nữa, tuy chưa là gì với nhau nhưng anh rất quý mến em vì vậy tối nay anh muốn cùng em trò chuyện vui vẻ xem như là tiệc chia tay. - Mạnh Khôi nói một hơi dài.

- Nhưng chỉ được đến nửa đêm thôi vì trước khi đi em còn có việc phải làm.

- Ok, vậy là đủ rồi. Anh ra đầu phố mua thức ăn khuya về, sau đó chúng ta vừa ăn vừa trò chuyện. Em cứ tự nhiên, bố mẹ và hai cô em gái của anh không ở nhà.

Mạnh Khôi nhìn cô gái, cười cười rồi nhanh chóng ra khỏi nhà. Còn lại một mình, Điệp Tử ngã người ra sau thành ghế, thở dài:

- Chỉ cần làm nốt việc này thì mình có thể rời khỏi thế giới con người. Nhưng tiếp theo mình sẽ làm gì, mình đã không nghĩ đến điều ấy… Thôi chẳng cần phải nghĩ ngợi nhiều, điều quan trọng là mình đã báo thù cho gia đình xong.

Đang nhắm mắt bình yên thì chợt tiếng con mèo vang lên khiến Điệp Tử sực tỉnh. Nhổm người dậy, nàng thấy chú mèo đen, hẳn là vật nuôi trong nhà Mạnh Khôi, giương mắt nhìn về phía nàng. Cái nhìn của nó khiến nàng cảm giác kỳ lạ. Rồi con vật bốn chân chạy vụt vào bên trong. Thoáng nghĩ ngợi, nàng đứng lên, đi theo nó.

Hành lang tối om, chẳng thấy gì, vẻ như Điệp Tử đã mất dấu chú mèo. Nàng dừng bước, đảo mắt nhìn quanh cốt tìm con vật lông đen nhưng chẳng thấy tăm hơi nó đâu.

Chợt, cái nhìn của nàng Bướm Tím ngừng lại nơi ánh sáng mờ mờ tỏa ra từ căn phòng cuối cùng của dãy hành lang tràn ngập màu đen. Khá tò mò, Điệp Tử từ từ tiến lại gần, đi vào bên trong. Dẫu biết làm thế này là bất lịch sự nhưng quả thật thì cánh cửa mở hé của phòng trông như điều gì rất bí ẩn khiến người khác phải tìm hiểu.

Trong phòng khá tối, chẳng đèn đuốc ngoài những cây nến cháy gần tàn. Nơi đây là gì nhỉ, sao không được sáng sủa? Điệp Tử tự hỏi và cái màn đen đó khiến nàng chẳng rõ được hình dáng hoặc cách bố trí phòng ra sao. Nàng tiện tay cầm lấy một cây nến ở gần, soi rọi chút ánh sáng leo lét lên xung quanh. Lia nến đến đâu thì vùng tối ở đấy được mở ra, sáng hơi chút.

Điệp Tử không khỏi ngạc nhiên khi ngay góc phòng bên trái, xuất hiện cây thánh giá gỗ khá lớn. Thứ này dùng làm gì, sao lại để một vật như thế ở trong nhà? Với câu hỏi đó, Điệp Tử bắt đầu thấy khó hiểu về anh chàng tên Mạnh Khôi.

Chưa hết, lúc Điệp Tử soi ánh lửa lên bức vách phía sau cây thánh giá gỗ thì đôi mắt nàng mở to, có chút sửng sốt bởi một tấm hình dần hiện ra trong khung cảnh nửa sáng nửa tối, hình cô gái trẻ mặc chiếc váy hồng… Cô gái mà Điệp Tử đã nhập hồn vào! Đúng, chính là gương mặt này, gương mặt mà Điệp Tử đang mang.

Đó là cô gái xinh đẹp bị tông chết trên đường!

Chuyện gì vậy? Mạnh Khôi quen biết cô gái ấy ư? Nếu thế thì Mạnh Khôi phải nhận ra mình với cô gái ấy rất giống nhau! Nhưng vì sao Mạnh Khôi chẳng bao giờ đề cập đến vấn đề này…? Có điều gì uẩn khúc chăng?

Bao nhiêu suy nghĩ cứ lởn vởn trong đầu Điệp Tử, tất cả đều hỗn độn.

Còn chăm chú nhìn bức hình cô gái mặc váy hồng mỉm cười thì tự dưng Điệp Tử chuyển ánh mắt sang những tấm hình kế bên. Thật bất ngờ, đó là hình Điệp Tử! Toàn bộ đều là hình chụp nàng từ đủ mọi góc cạnh, nghiêng, thẳng, chéo, sau lưng, trước mặt… và điều bàng hoàng là các hình đều bị gạch chéo bằng mực đỏ như máu cùng một chữ in đậm: Giết!

Bối rối lẫn choáng váng, Điệp Tử ngả ra sau, tựa lưng vào cây thánh giá gỗ. Cảm giác có vật gì cuộm ở sau tóc, nàng quay lại, phía trên đỉnh thân gỗ sơn mài, bức ảnh chụp nàng phóng lớn và được ghim bởi con dao rọc giấy.

Sự bần thần chưa kịp hình thành thì có tiếng động nhỏ vang lên bên cạnh, Điệp Tử xoay qua, thứ dung dịch nào đó đã hất vào người nàng.

***

Khi đó, ông Thọ đang nói chuyện điện thoại với tên bắt cóc:

- Rốt cuộc, các người muốn bao nhiêu thì thả người?

Đầu dây bên kia đáp gọn: Một trăm tỷ!

- Nếu ngài muốn gặp lại con trai yêu quý thì số tiền đó không lớn đâu. Khi nào chịu trao tiền thì đến sân ga lúc nửa đêm. Nói trước, ngài mà báo cảnh sát thì ngài hiểu hậu quả rồi đấy!

Tên bắt cóc cúp máy, ông Thọ giận dữ ném chiếc điện thoại:

- Khốn nạn! Thế nào, có dò la được vị trí của chúng?

- Rất tiếc, chúng dùng điện thoại công cộng, mã số vùng cũng rất lạ nên khó tìm ra chỗ của chúng. - Cảnh sát trầm tư.

- Vậy là tôi phải gặp chúng để giao tiền! - Ông Thọ bóp trán, mệt mỏi.

- Chúng tôi sẽ mai phục ở gần địa điểm giao tiền và cứu con trai ông.

Trong khi ông Thọ và cảnh sát bàn tính kế hoạch giải cứu con tin thì bên ngoài cổng biệt thự, Tâm Khả khóc thút thít:

- Anh Hữu Lập bị bắt cóc rồi... Em sợ lắm!

Đối diện là Diên Vỹ. Sau vài ngày biệt tăm, hôm nay cậu trở về và được tin Hữu Lập bị bắt cóc. Siết chặt tay, Diên Vỹ dễ dàng đoán ra, sự việc này là do Điệp Tử.

- Em yên tâm, anh sẽ đi cứu anh trai của em!

Cất tiếng vỗ về cô bé, Diên Vỹ toan chạy đi thì Tâm Khả nức nở gọi theo:

- Anh Diên Vỹ, có cái này anh Hữu Lập muốn trao cho chị Điệp Tử…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau