CAM THÂN TÙ TỎA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cam thân tù tỏa - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: A: Cật hóa S cùng tiểu bao lung M quân (thượng)

Cơn giông trước lúc mưa nguồn.

Đây là khí trời phiền muộn sắp có một cơn mưa lớn tầm tả, mặc dù có gió nhẹ nhàng khoan khoái thổi phất qua mang đến cảm giác mát mẻ, thế nhưng vẫn không thoát khỏi cảm giác áp bách sắp mưa to sinh ra trong lòng.

Đèn đỏ sáng lối đi bộ rộng rãi, số xe dừng lại không nhiều, chỉ thấy đèn xanh vừa sáng lên, dẫn đầu một chiếc Ferrari màu bạc nhanh chóng chạy về bên trái, thoáng cái liền mất bóng.

Chạy khoảng gần 20 phút, chiếc xe màu xám kia dừng lại trước một căn nhà hẻo lánh.

Cửa xe từ từ mở ra, đầu tiên là một một chân thon dài bước ra, tiếp theo là cái còn lại, giày da được lau sáng bóng nhu thuận đứng trên mặt đất, quần tây màu đen khiến cặp chân dài kia càng thêm mê người. Ống kính chậm rãi đẩy lên, đó là một kiện tây trang, chủ nhân của bộ tây trang vỗ vỗ vạt áo, hai cái cúc trên ống tay áo sáng lấp lánh.

Chu Lục có thân hình như người mẫu vậy, chính là một dáng người trời sinh, tay dài chân dài, vai rộng mông hẹp, đích xác là kiểu tao nhã vô song, có vóc người tự nhiên tôt như thế cũng phải phối với một khuôn mặt đẹp: Mặt của Chu Lục dài ── đây là điểm duy nhất hắn duy không vừa lingf, ở trước gương luôn nhìn mặt mình băn khoăn, nhìn thế nào cũng như mặt ngựa vậy… Bất quá Chu Lục trừ oán niệm với gương mặt ngựa này, còn lại tất cả hầu như đều hoàn mỹ đi, mũi vểnh thẳng, chậc chậc, chỉ là cái mũi kia khiến người muốn chảy máu mũi, còn có cặp mắt kia, Chu Lục có một nửa huyết thống châu Âu, cũng khó trách mũi như mẫu hình nam châu Âu đỉnh cấp, tự nhiên, cặp mắt kia cũng là màu xanh nhạt, băng lam băng lam, liếc người thì cũng như là mang theo tia màu, hơn nữa ánh mắt của hắn sắc bén, xoạt một chút là có thể giật chết một người. Chỉ là nhan sắc có hạn, từ trong mắt Chu Lục luôn luôn nhìn không thấy chút ấm áp nào, thêm bờ môi mỏng, liếc mắt một cái chính là đàn ông hoa tâm bạc tình.

Người luôn luôn trông mặt mà bắt hình dong, lâu ngày, Chu Lục cũng lười thay đổi hình tượng trước mặt người khác, thẳng thắn tiếp tục như thế, thẳng đến khi thành thói quen.

Chu Lục luôn luôn không thiếu người bên cạnh, cũng luôn là vạn hoa theo qua, phiến lá không để lại thân. Bất quá, hoa a cỏ a, tiêu chuẩn tương đối đặc biệt.

Chu Lục là một S.

Đương nhiên, nếu như nói hắn không phải là một S, phỏng chừng chiếu theo bộ dáng, liền sẽ biến thành một tiểu M máu chảy đầm đìa đáng thương  ── không có S nào thích một tiểu nô so với mình còn mạnh thế hơn, như Chu Lục vậy, phương pháp tốt nhất chính là trói lại, lấy roi đánh cho đến khi hắn khóc mới thôi.

Khụ… Quay về truyện chính ── Chu Lục xuống xe, quần áo toàn thân, bởi vì hình tượng tốt đẹp của mình tóc cũng rất ngoan thuận, vì thế không cần vuốt tóc gì cả, do đó sau đó hắn làm chính là, đầu tiên môi mỏng kéo ra một nụ cười khắc nghiệt, sau đó chậm rãi từ đầu xe đi vòng qua vị trí buồng lái.

Hắn bước đi ưu nhã, như một con báo săn mồi, nhìn thôi cũng khiến người phun máu.

Hắn vươn hai ngón tay dài, gõ cửa xe một cái, nghe nhiều tiếng “ô ô” đáng thương hăng hái phát ra bên trong, ôn nhu trêu tức: “Tiểu hạ, đến rồi, chúng ta xuống xe đi!”

Thế nhưng chỉ nghe tiếng nức nở bên trong xe, nhưng không thấy cửa xe mở ra.

“Thực sự là không ngoan a…!” Chu Lục nhíu mi, cặp mắt màu xanh nhạt sâu như biển rộng, mơ hồ lộ ra tia nguy hiểm, “Ngay cả chủ nhân cũng không nghe, Tiểu Hạ là muốn bị phạt sao?”Không có trả lời. Chu Lục hơi cắn môi mỏng, băng lam trong mắt lộ ra khí tức nguy hiểm, hắn cũng không dài dòng, dứt khoát mở cửa xe ra.

“Ô! ──” một tiếng kêu buồn bực vang thật dài, trước mắt Hạ Liên nước mắt đầy mặt, thét lên giãy dụa trốn trong xe, nhưng cũng vô dụng ── cậu không nhúc nhích được.

Hạ Liên bị sợi dây chắc chắn trói trên ghế lái, cái này cũng chưa tính là gì, vấn đề là cả người cậu xích lõa, ngay cả quần lót cũng không có mặc… Ừ, quần lót của cậu, đang nhét vào trong miệng cậu.

Chu Lục lòng tràn đầy vui thích, chỉ cảm giác mình như là mở một lồng hấp ra, tiểu lung bao mà hắn thích ăn nhất đang lấy vẻ bộ dáng cả người ửng đỏ xấu hổ nóng hổi phù hợp với thẩn mỹ của hắn trình diện trước mặt hắn, hạnh phúc chết thôi ~

Bởi vậy, Chu Lục mặt lạnh như băng hoàn toàn bị vạch trần, vẻ lãnh khốc của hắn chỉ giới hạn ở bề ngoài, trên thực tế, hắn là một cật hóa, một tên cật hóa thích ăn tiểu bao lung nhà mình.

Cho nên cái kia… Cật hóa Chu Lục, để thuận lợi ăn được tiểu lung bao yêu thích, từ khâu nhào nặn liền tỉ mỉ chuẩn bị.

Chu Lục thích cầm chiếc đũa giải quyết tiểu lung bao, đâm một cái miệng nhỏ, nhìn nước canh chậm rãi chảy ra, sau đó tiến lại liếm một cái, hút một cái, cắn một cái, có thể nghe tiểu lung bao kiềm nén tiếng rên rỉ tiêu hồn say lòng người.

Bất quá trước lúc hưởng thụ, Chu Lục muốn làm một chuyện, liền tỉ như có người ăn bánh bao thích chấm dấm, có người ăn bánh bao thích thêm tỏi.Chu Lục bỏ qua vẻ mặt cật hóa mép miệng chảy nước miếng, đổi thành bộ mặt quỷ súc lãnh khốc vô cùng, kéo ra một nụ cười lạnh lẽo, nhấc cằm của tiểu lung bao Hạ Liên, nhìn cậu lộ vẻ mặt ửng đỏ khóe mắt rưng rưng, nhẹ nhàng thổi một hơi, hỏi: “Tiểu bồn hữu (chỗ này là bằng hữu, chữ bồn và bằng đọc tựa tựa nhau) không nghe lời có phải lại muốn bị trừng phạt?”

Khóe mắt dư quang nhìn lại, quả nhiên tiểu Hạ Liên lỏa lồ ở trong không khí thẳng tắp đứng yên trong nháy mắt bành trướng lên.

── Cái đồ dâm đãng này!

Chu Lục thả tay xuống, ghét bỏ nhìn đầu ngón tay của mình, khiến cho Hạ Liên xấu hổ, cảm giác cậu làm bẩn hắn S quân SAMA cao quý vô cùng.

Đã là như thế, tiểu Hạ Liên kích động cũng khóc, dâm dịch tích dần tích dần từ trên lỗ nhỏ chảy xuống, khiến cho hệ rễ ướt nhẹp, rất muốn để người ta liếm liếm.

Oh oh oh, Hạ Liên cái thứ dâm đãng này còn là một tên tự ngược cuồng thích não bổ!

Chu Lục không quên điểm này, thế nhưng hắn không muốn để cho Hạ Liên tự mình thoải mái, thế là một giây kế tiếp hắn giơ tay lên, ba ba ba ba ba ba tát Hạ Liên không biết bao nhiêu cái.

“Ô ô…” Nhưng nghe tiếng vỗ nối thành một mảnh, lẫn vào trong tiếng rên của Hạ Liên không biết là thống khổ hay là thoải mái, khiến trong lòng Chu Lục rất thỏa mãn, hắn đánh xong liền thu tay về, liền vỗ vỗ tây trang, dò xét Hạ Liên bị trói vào chỗ ghế lái.

Hạ Liên bị đánh sạch nước mắt, toàn mặt đều là dấu bàn tay màu đỏ, trong miệng nhét quần lót cũng bởi vì giãy dụa mà nôn ra phân nửa, Chu Lục bất mãn nhăn mặt, nắm tóc Hạ Liên lên đem đầu cậu hung hăng giơ lên, tay kia thô bạo đâm quần lót, quần lót lộ ra ngoài chút xíu một lần nữa nhét vào trong miệng, ép quai hàm của Hạ Liên phình lên, như là nhét hai quả đào vào.

Tác giả nói:

Chúc nha đầu sinh nhật vui vẻ! Lạp lạp lạp lạp, văn chúc mừng cuối cùng dọn lên đây! >. <

PS: Không nên hỏi tại sao dưới bốn chữ tên truyện nghiêm trang như thế lại có chương 1tràn khí tức thổ tào, bởi vì đặt tên kia và vừa viết chương 1 vừa não bổ thứ không phải một tiểu hắc! by tiểu hắc tinh thần phân liệt

PPS: Ai có thể ngồi vào người thứ nhất sô pha đây?

Chương 2: B: Cật hóa S cùng tiểu lung bao M quân (hạ)

Chu Lục vẫn đem quần lót nhét vào tới cổ họng của Hạ Liên mới ngừng tay, trong lúc Hạ Liên bởi vì khó chịu mà nôn khan mấy lần, Chu Lục một lần lại một lần nhét quần lót vào lại, thẳng để khi Hạ Liên bị nhét chặt trong mắt lộ nước mắt, ngực không ngừng phập phồng.

Trước ngực hai khỏa hồng anh lỏa lồ sung lên, vì Hạ Liên không thuận theo mà bị Chu Lục trừng phạt nhéo đến sắp xuất huyết.

“Tiểu tiện nhân, ngậm nó cho ta, lại để cho ta nhìn thấy quần lót của ngươi, ta liền đem tiện căn của ngươi vặn xuống! Có nghe thấy không?” Chu Lục hung tợn đe dọa cậu, trong đôi mắt băng lam như lôi quang sét đánh, đánh thẳng vào Hạ Liên một trận mê muội.

── Quá quá quá quá mê người!

Hạ Liên bởi vì câu đe dọa âm ngoan này thiếu chút nữa bắn ra, bất quá cậu không dám, Chu Lục có thể tàn nhẫn khiến cậu một tháng không làm được nam nhân, cậu mới không muốn như vậy.

Hạ Liên liên tục gật đầu, bởi vì tóc bị Chu Lục kéo lấy mà không cách nào chuyển động, chỉ chấn động một cái, khẽ động khiến da đầu có chút đau nhức, cậu cắn chặt quần lót trong miệng, mùi vị tanh tưởi dày đặc của quần lót kia khiến cậu cả người khô nóng không gì sánh được, càng khiến cậu khó chịu hơn, yết hầu lên xuống vài lần muốn nôn, thế nhưng vẫn là chịu đựng, miệng của cậu không thể nào hoàn toàn ngậm hết quần lót, bởi vậy có một đoạn nhỏ lộ ra ngoài hàm răng, thế là Hạ Liên nỗ lực dùng môi dưới bao lấy khoang miệng, không cho Chu Lục thấy chút nào.

Hạ Đại đội trưởng khuôn mặt nhỏ nhắn, còn có cằm nhọn, điều này khiến Chu Lục rất thèm muốn, đố kị cùng căm hận, bất quá bây giờ hắn bình tĩnh hơn, mặt của Hạ Liên ngậm quần lót toàn bộ phồng lên, cả khuôn mặt đều tròn, như một tiểu lung bao.

Chu Lục cảm thấy đói bụng.

Bất quá Hạ Liên tựa hồ đói hơn, nhìn chằm chằm tay phải Chu Lục bỏ vào quần lót nhìn mà thèm không ngớt, trong đôi mắt đen đã có khát vọng nồng đậm, lại có sợ hãi thật sâu.

Chu Lục biết cậu muốn cái gì, ấn ấn miệng Hạ Liên, Hạ Liên thận trọng đóng chặt miệng, đích xác không để Chu Lục bắt được bất kỳ nhược điểm nào.

Chu Lục gật đầu, trong ánh mắt lạnh lùng toát ra vẻ hài lòng, tay hắn dương dương tự đắc, hỏi: “Ngươi muốn?”

Hạ Liên mở to hai mắt, dùng sức gật đầu, trong mắt sóng nước tựa như đã muốn nổi lên, Chu Lục có thể đoán ra, nếu như trong miệng Hạ Liên không bị nhét một cái quần lót, Hạ Liên có thể lộ ra bộ mặt dâm đãng cực kỳ phong phú dùng đầu lưỡi liếm lấy bàn tay của hắn, sau đó để nước miếng của mình lần lượt lưu lại trên mặt mình.

Chu Lục buông tay nắm tóc Hạ Liên, sờ sờ khuôn mặt gồ lên của Hạ Liên, dấu bàn tay trên mặt nóng như là có thể thiêu cháy bàn tay của hắn, Chu Lục cảm thấy cổ họng khô khốc, rất muốn tát người nam nhân trước mắt này đến khóc lóc chảy cả nước mắt, tát đến bắn, hắn hỏi: “Ngươi chuẩn bị xong?”

Hạ Liên ô ô ô ô gật đầu, mắt phát quang, trơ mắt nhìn Chu Lục giơ tay lên, sau đó nhanh như chớp bổ tới trên mặt cậu.

Hạ Liên ngay cả mắt cũng không chớp một cái, chân chính trơ mắt nhìn mình bị luân phiên bị tát, bất quá một trong những cách ngược đãi mà cậu thích chính là như vậy, Chu Lục bộ dáng đánh người của hắn quả thực suất đến bạo (bạo ở đây là nổ tung), Hạ Liên đã si mê đến nỗi dù cho mặt mình bị đánh nát cũng phải nhìn bộ dáng đánh người của Chu Lục.Thế nhưng Hạ Liên không ngại mặt đau, Chu Lục còn ngại tay đau ni! Đánh hơn mười cái xong Chu Lục liền thu tay về, ghét bỏ vẫy vẫy tay, tựa hồ ngại mặt của Hạ Liên quá cứng, đau tay hắn.

Trên thực tế mặt của Hạ Liên lại mềm, đặc biệt để tiện cho Chu Lục tát cậu, mỗi ngày không ngại phiền phức dưỡng da mặt.

Chu Lục chưa từng gặp qua M thích dưỡng mặt như thế, mỗi lần nhìn thấy Hạ Liên đem dung dịch ghê tởm chẳng phân biệt được bôi lên trong lòng nhức nhối không ngớt, nhìn thấy một lần đánh một lần, bất quá đồ chơi kia hiệu quả thật tốt, cảm giác như đang đậu hủ non, lâu ngày, Chu Lục cũng không quản chuyện này.

Dù sao hắn muốn ăn chính là tiểu lung bao hãm, cũng không phải da của tiểu lung bao.

Chu Lục đem đường nhìn chậm rãi dời về phía thân thể của Hạ Liên, thân thể trần truồng bị dây đỏ cột chặt vào ghế lái, trên cổ vòng một vòng màu đỏ, tiếp đó quấn quanh trước ngực của Hạ Liên chia làm hai nửa, ngay sau đó tách ra, từ sau lưng Hạ Liên vòng qua, trước ngực bị chia làm bốn mảnh nhỏ, phía sau lại kết thành một sợi, theo đường ngang giữa cổ Hạ Liên, dây đỏ không ngừng ma sát tiểu huyệt của Hạ Liên, trực tiếp khiến cho Hạ Liên ngứa không ngớt. Dây đỏ lại vòng quanh bắp đùi căn bộ (phần gốc của bộ phận đó) một vòng, có thể làm Hạ Liên hơi tách chân ra, tiếp đó liền xen giữa ngọc hành và tinh hoàn, thắt lại ở eo, chỉ riêng một đôi tay tự do, để Hạ Liên đủ để nắm tay lái.

Đây không phải là một trói buộc quá nghiêm mật, trên cơ bản không thể khiến M thở gấp liên tục trực tiếp bị sợi dây ngoạn đến bắn, Chu Lục làm như thế, chỉ là muốn khiến Hạ Liên cảm thấy thẹn cực kỳ, hắn biết rõ Hạ Liên sĩ diện bao nhiêu, bởi vậy lúc Hạ Liên mới vừa lên xe liền đem Hạ Liên lột sạch, dùng dây đỏ trói lại, ép buộc cậu thân thể trần truồng một đường lái xe về.

“Ô ô…” Hạ Liên bởi vì trước mặt mọi người thân thể xích lõa mà ngượng ngùng không thôi, toàn bộ thân thể co thành một vòng, che đi nơi riêng tư của mình, “Đừng như vậy, sẽ bị người thấy…” Đặc biệt ở ngã tư đường, còn có cameras ghi hình.

Chu Lục cười hắc hắc, giơ tay lên vỗ vỗ mông Hạ Liên: “Ta quản những cái này làm gì, dù sao cởi cũng không phải ta.”
Da thịt trắng nõn trên người Hạ Liên bởi vì tình huống khó xử này mà hoàn toàn đỏ lên, chỉ thấy Chu Lục muốn ngược, liền thấy Hạ Liên mấp máy môi, cả người đều dựa vào Chu Lục, tìm kiếm sự che chở của hắn: “Thế nhưng… Buộc thành cái dạng này, ta sợ sẽ phân tâm, Chu Lục, ta không muốn xảy ra tai nạn.”

Chu Lục khốc khốc bĩu môi, này Hạ Liên thoạt nhìn như là một gã đàn ông quỷ súc đang cười lạnh a! Liền nghe tiếng của Chu Lục vang lên bên tai: “Ngươi nói như thế, xảy ra tai nạn ta cũng nhận, muốn chết cùng chết, dù sao ── cởi cũng không phải ta.” Trong nháy mắt, khuôn mặt trắng nhỏ của Hạ Liên liền đỏ bừng đỏ bừng.

Chu Lục chính là biến nữu như vậy, cáo trắng cái gì đều vặn vẹo như thế.

Bất quá, tốt, cậu thích.

Hạ Liên liền bị lột sạch quần áo như thế bị sợi dây trói lại, gió lạnh thổi chờ đèn đỏ, bởi vì vạn phần cảm thấy thẹn mà cả người phiếm hồng, thân thể phấn nộn kia Chu Lục nhìn một đường, trong lòng suy nghĩ, sao có thể để cho cơ thể mỹ hảo này thân thể trở nên đẹp hơn nữa?

Kỳ thực Chu Lục cũng không phải không ngạnh, chỉ là hắn nghĩ, tiểu lung bao còn chưa có hấp xong ni, lại nhịn một chút đi!

Thế là tiếp tục ra vẻ đạo mạo giả lãnh khốc giả quỷ súc.

Nhưng là tình huống bây giờ không giống nhau a! Tiểu lung bao hấp xong rồi, khí nóng hầm hập đang bốc lên, da thì phấn nộn, thịt cũng vừa mềm vừa ướt, ăn nhất định ăn rất ngon ~

Thế là hắn buông sợi dây, thả Hạ Liên ra, tiểu bao tử Hạ Liên đáng thương vừa mới xuống xe, lại bị Chu Lục trói gô lại, lần này ngay cả hai tay vốn tự do cùng hai chân trói lại thành một khối, như một kén sâu. Hạ Liên té trên mặt đất, vừa thẹn vừa giận, thế nhưng thân thể không nhịn được phấn khởi, liền như thế sát mặt đất, liền trướng lên.

Chu Lục lộ nguyên hình, ở góc độ Hạ Liên nhìn không thấy hung hăng nuốt ngụm nước miếng ── tiểu lung bao cuối cùng phải lên mâm ăn rồi! Hắn hưng phấn vài bước nhảy đến, nâng lên Hạ Liên bộ dạng như sâu liền đi vào tong nhà.

Tác giả nói:

Phục canh ~ Nhớ mọi người ^^

Gần đây mộc hữu thay đổi thực sự là xin lỗi mọi người…

Cảm tạ cảm tạ khối băng nhỏ của Phong Tống! Cảm tạ Hoa Nham tặng quả cầu biển!

Chương 3: C: Tự ngược cuồng lần đầu gặp quỷ súc quân (thượng)

Hạ Liên lần đầu cùng Chu Lục giao tiếp là ba năm trước, năm ấy cậu 23, chính là một thanh niên trong năm tháng tốt nhất cuộc đời, thân là một phú nhị đại, sống an nhàn sung sướng, vốn nên là thoải mái hơn chút, đáng tiếc để giấu diếm tính hướng cùng sở thích bị ngược của mình mà ra ngoài một mình lưu lạc, lúc đó mở một công ty không lớn không nhỏ.

Hạ gia Hạ công tử sao, người trong thương giới đều biết, tuy rằng thoát khỏi Hạ gia, nhưng người ta lại không có bị đuổi ra khỏi nhà, cho nên trong lúc làm ăn vẫn khiêm nhường, ngươi không phạm ta, ta không phạm ngươi.

Đây coi như là một quy tắc ngầm, trong thương giới cũng là loại quy tắc ngầm cứng ngắc này, quy củ giống nhau. Thế nhưng đã có người dùng quy tắc ngầm, thì có người không dùng.

Chu Lục chính là một người như thế.

Nói Chu Lục cũng quá cố chấp, không có bối cảnh gì, tựa như một hắc mã đột nhiên xuất hiện, công ty mở không lớn, thế nhưng không sánh nổi bộ dạng đẹp trai a, phu nhân danh viện liền thích loại thục nam bộ dạng anh tuấn tiêu sái này, bởi vậy Chu Lục không nổi danh cũng phải nổi danh, ngay cả Hạ Liên là loại người không thích giao tiếp cũng biết.

Hạ Liên lần đầu tiên thấy Chu Lục thì đã cảm thấy, mẹ nó, bộ mặt mị hoặc băng sơn quỷ súc này, tên này sẽ không phải là một S đi!

Đừng nói cậu thật quả là đã đoán đúng, bất quá Hạ Liên không có hỏi ngay mặt, Chu Lục ngay cả trò chuyện với cậu cũng chưa từng, nhìn cậu cũng chưa từng, mắt nhìn thẳng sang bên cạnh cậu.

Chợt như một đêm xuân phong đến, bề ngoài muộn nội tâm lẳng lơ tiểu M Hạ Liên đột nhiên liền xuân tâm manh động, hạt giống M trong thân thể khỏe mạnh đâm chồi, nở hoa kết trái, rất nhanh trưởng thành đại thụ che trời.

Thật muốn bị ngược a… Hạ Liên lúc ở nhà tự ngược, không lúc nào không  nghĩ tới mặt của Chu Lục, lòng nghĩ những thủ đoạn này nếu như đều là Chu Lục làm với cậu thì tốt rồi, tàn nhẫn hơn chút cũng không sao cả, chơi chết cậu cũng được.

Như thế nghĩ, rat ay lại càng tàn nhẫn chút, Hạ Liên trái lại càng sảng khoái.

Nói thế nào thì, Hạ Liên cũng là một hoa hiếm, thân là một Gay, một thụ cuồng ngược,bản thân ngược lại cố giữ mình trong sạch, đã 23, chưa từng thật sự có bạn trai, chưa từng bạn gái trên danh nghĩa, chưa từng 419, chưa từng tìm S, mỗi ngày tự vui tự đùa chính là tự ngược + tuốt ống, cậu có chút khiết phích, không thích người khác chạm vào, vì thế thà rằng bản thân tự công tự thụ cũng không muốn mượn tay người khác.

Lúc đầu, bản tính M của Hạ Liên bị đè nén rất sâu, tự mình có thể thỏa mãn bản thân, thế nhưng từ thấy Chu Lục, hạt giống M kia liền nảy mầm mọc rễ, cho nên nói, Hạ Liên thành như bây giờ, Chu Lục phải chịu trách nhiệm rất lớn.

Vì thế a, lúc Hạ Liên cuồng tự ngược không thể nào thỏa mãn bản thân nữa, cậu lần đầu tiên có ý nghĩ tìm S.

Thế nhưng cậu sĩ diện như vậy, tuy rằng thích nhục nhã thích bị ngược, thế nhưng dù sao mình là một con người, còn là một tiểu lão bản có chút danh tiếng, lúc nào cũng xả không hết tầng da mặt kia.

Hạ Liên càng nghĩ, cuối cùng nghĩ ra một biện pháp ── điều giáo qua mạng.

Võng điều (điều giáo qua mạng) được a, che mặt ai cũng không biết ngươi là ai, mở video quỳ gối trước mặt chủ nhân trên mạng, dù sao nhìn không thấy mặt cậu, khiến cậu làm gì cũng được.

Cũng chính là câu kia cuộc đời nơi nào mà không gặp nhau, Hạ Liên lần đầu tiên lên mạng tìm S chính là Chu Lục, cậu cả đời cũng liền định cùng một mình Chu Lục.

Chu Lục là một S, từ lúc lên đại học đã biết, ỷ vào bộ mặt liệt lạnh lùng anh tuấn quỷ súc của mình, nô lệ điều giáo dưới tay chưa thành trăm cũng có hơn mười, ngay từ đầu chơi rất vui, sau lại cảm thấy không thú vị, thế là cấm dục, toàn tâm toàn ý điều hành công ty trong tay, lại còn thực sự đạt được thành tựu lớn như vậy.

Ngày đó Chu Lục nhàn rỗi buồn chán, đột nhiên nhớ tới hắn có một số QQ thân phận S bị hoang phế thật lâu, liền lên mạng, nô lệ trên mạng liên tiếp chào hỏi hắn, đều sôi trào ── chủ nhân a, ngài lúc nào hạ mình trừng trị một chút nô lệ thiếu ngược như ta này?

Chu Lục cau mày, cảm thấy rất phiền chán, hắn ghét M bề ngoài lẳng lơ này, đúng là âm hồn bất tán, hắn lại thích khi dễ M nộn nộn thích xấu hổ, cái đó cùng một nguyên lý với việc hấp bánh bao,tự mình làm bánh bao, da mỏng cao lấy nhân lớn mười tám nếp gấp, thích khi dễ thế nào liền khi dễ thế đó.

Giữa lúc Chu Lục dự định logout, Hạ Liên liền liều lĩnh xông vào, trúc trắc lại lễ độ hỏi Chu Lục, thoáng cái đem chú ý của Chu Lục kéo đi, tốt nha, không chỉ là một M nộn nộn ngượng ngùng, còn là sồ (con non, chim non ở đây chỉ những người mới)!Có S lại không thích ngoạn sồ, bởi vì chim non cái gì cũng đều không hiểu, cái gì cũng phải tự mình dạy, rất phiền toái, thế nhưng Chu Lục lại thích sồ, bởi vì sồ nộn, khi dễ sồ rất vui vẻ.

Tốt nhất là, Hạ Liên là một sồ, thế nhưng cậu cái gì cũng hiểu, thực sự là bên trong bên ngoài cái gì cũng không thiếu.

Từ đó về sau, QQ này của Chu Lục bắt đầu ẩn thân, chỉ đối Hạ Liên có thể thấy đường đời rất dài.

Chu Lục và Hạ Liên liên tiếp võng điều ba tháng, nào nào đắp vung ấy, phù hợp tựa như cái gì, mỗi ngày như keo như sơn, kinh nghiệm điều giáo của Chu Lục phong phú, thủ đoạn tự ngược của Hạ Liên càng thạo, lần đầu tiên liền làm Chu Lục kinh hãi, từ đó chỉ để ý buổnga mưu tính ── M này cái gì cũng dám làm, cái gì cũng làm ra được.

Thế nhưng ba tháng sau, hai người này đều đã bất mãn. Đó là sao, người phụ hợp như thế, không thể tận mắt lặng lẽ tự tay đụng đụng, ngay cả nằm mơ cũng trên YY.

Thế là Chu Lục và Hạ Liên hẹn nhau, ở một đêm khuya vắng người, Hạ Liên đến nhà Chu Lục, Chu Lục hảo hảo mà “chiêu đãi” cậu.

Hạ Liên vui vẻ đồng ý.

── Trên đây, chính là quá trình S công quân Chu Lục và M thụ quân Hạ Liên thông đồng thành một khối cấu kết với nhau làm việc xấu.

Như vậy Chu Lục và Hạ Liên trong cuộc sống thực tế thì sao?

Thật bất hạnh, bọn họ gặp mặt.

Lúc trước đã nói, Chu Lục tựa như lực lượng hắc mã mới xuất hiện, tuy rằng không coi là nhân vật nổi tiếng, thế nhưng cũng là một tiểu lão bản nổi danh, vấn đề là, hắn vẫn không dùng quy tắc ngầm.

Thế là, Hạ Liên dùng quy tắc ngầm mà lớn lên và Chu Lục từ nhỏ không dùng quy tắc ngầm đụng nhau.Hạ Liên tuy nói về mặt riêng tư là một tiện nhân nội tâm dâm đãng vô cùng, thế nhưng trên mặt, người ta vẫn mang một danh hào phú nhị đại, vừa kiêu ngạo vừa độc miệng, chưa bao giờ mắt nhìn thẳng vào người khác, kiệt ngạo bất tuân, lại cực sĩ diện, hết lần này tới lần khác những “ưu điểm” của cậu, đều bị Chu Lục đạp dưới bàn chân.

Chu Lục đoạt sinh ý của Hạ Liên, không chỉ đoạt một lần, mà là cướp năm lần sáu lần bảy tám chín lần, cái này, Hạ Liên luôn để ý thể diện nhất nổi giận, ngươi hỗn đản cư nhiên chặt đứt tài lộ của bản thiếu gia, bản thiếu gia không chỉnh chết ngươi!

Nghĩ đến Chu Lục thấy phú nhị đại không quen, đối đãi Hạ Liên bằng một trùng pháp, Chu Lục lạnh lùng cười, băng lam trong mắt như phong đao hiện ra, tốt, đến đây đi, ta không ngược ngươi không nhận tám đời tổ tông!

Thế là, hai người bọn họ chú ý nhau, đồng thời ước hẹn ngày đó, nháo tới cực điểm.



Tối hôm đó, tạm thời chiếm Hạ Liên thượng phong hăng hái lái xe đến dưới nhà Chu Lục, Chu Lục ở khu dân cư bình thường, Hạ Liên thấp thỏm mặt nhăn nhíu, sợ S của mình là một đại thúc diện mạo xấu xí hèn mọn.

Cậu ngược lại không phải là nhan khống, thế nhưng nghe thanh âm dễ nghe quen thuộc của S nhà cậu, vạn nhất chênh lệch quá lớn, cậu không cứng nổi thì làm sao đây?

Hạ Liên lắc lắc đầu, đem những suy nghĩ nhàm chán vứt ra khỏi đầu, hắc hắc, cậu tin tưởng thủ đoạn của S nhà cậu, cho dù cậu không cứng nổi, S nhà cậu sẽ có vô số cách buộc cậu cứng. >. <

Hạ Liên xuống xe, chạy lòng vòng, cuối cùng tìm được cửa nhà Chu Lục, đứng trước cửa nhà Chu Lục, ực nuốt một ngụm nước miếng thật lớn, trái tim đập thình thịch.

Cách một cánh cửa, bên kia chính là S của mình a…

Nghĩ tới những thứ này, Hạ Liên liền cảm giá trên người phát ngứa đến không chịu nổi.

Tay cậu run run cởi cúc áo, thân thể trắng tuyết bị quần áo che giấu bởi vì cảm thấy thẹn mà trở nên ửng đỏ, Hạ Liên cởi từng mảnh từng mảnh, cởi rất ưu nhã, thế nhưng trong lòng cậu rõ ràng, cậu hận không thể xé áo quần trên tay.

Rất nhanh, Hạ Liên liền toàn thân xích lõa, thứ gì cũng không còn, ở trong gió đêm đứng thẳng, lạnh phát run, có chút sợ, nhiều hơn chính là phấn khởi.

Đây là phân phó của Chu Lục, đến tìm hắn thì người phải trần truồng, ngoại trừ chính cậu, thứ gì cũng không thể tiến vào cửa nhà hắn.

Kỳ thực như vậy rất nguy hiểm, Hạ Liên trong lòng hiểu rõ, vạn nhất người trong cửa này có ý đồ gì, cậu chạy cũng đều không thoát được, người nọ có thể đem cậu khóa lại, nhốt ở trong phòng, đùa bỡn cậu cả đời.

Thế nhưng Hạ Liên cũng không sợ, phải nói dâm dục bên trong cậu đã đem loại tâm tình sợ hãi này che lấp đi, Hạ Liên thậm chí nghĩ, nếu là bị giam cả đời, gặp phải người như thế, cậu cũng nhận.

Nghi ngờ nhiều hơn khát vọng cùng sợ hãi, Hạ Liên run rẩy thân thể, cúi đầu, giơ tay lên ấn chuông cửa nhà Chu Lục.

Tác gia nói:

Đẩy mạnh A Lan ca! Lúc đầu hát 《 nhất niệm chấp trứ 》 A Lan ở khu 11 cũng có phát triển, Tây Tạng cô nương dùng giọng cao nguyên hát nhật văn ca thực sự là kinh diễm a! >. <

Chương 4: D: Tự ngược cuồng lần đầu gặp quỷ súc quân (hạ)

Chu Lục hôm nay hơi kém Hạ Liên một chút, bất quá người ta lòng dạ rộng rãi, nghĩ thắng bại là chuyện thường binh gia, huống chi buổi tối còn có một vật nhỏ mỹ vị chờ đợi mình đến ăn, ngược lại cũng không tức giận, rất vui vẻ, chuẩn bị đem tiểu M của hắn đến tả hỏa. (ta không hiểu tả hỏa là gì a~)

Đang chuẩn bị các loại đạo cụ, chuông cửa vang lên, Chu Lục kích động a…Một bộ biểu tình thèm nhỏ dãi ba thước lộ hết ở trên mặt, hắn đã sớm đối tiểu M trên internet thời gian qua có ý tứ, nhìn bộ dáng cậu quỳ ở trước mặt mình, một thân da trắng nõn thoạt nhìn khiến người muốn động tay sờ sờ, cái mông tròn vo, chân cũng cường tráng, hơi có chút gầy, bất quá như vậy mới có xúc cảm ha ha ~

Chu Lục đầy sức sống đi mở cửa, lúc cách cửa còn ba bước đột nhiên dừng lại, thay đổi bộ mặt liệt quỷ súc công, ánh mắt băng lam sắc bén, cước bộ cũng trầm ổn, mặc dù mặc trên người chính là áo T-shirt Ấn A LY lớn, thế nhưng khí tràng ── khí tràng a! Liền coi như Tiểu Ca cho dù mặc quần áo bình thường ngay cả áo mũ đó cũng là Tiểu Ca! (nắm tay)

Chu Lục từ mắt mèo nhìn ra bên ngoài, tốt a, tiểu nô của hắn! Hắn nằm mộng cũng muốn gặp mặt điều giáo tiểu nô! Người trần truồng, ngay cả hai khỏa đỏ sẫm trước ngực cũng đẹp! Từ cameras nhìn cũng không thật. Nhìn nhìn lại phía dưới… Cái thứ dâm đãng nay, chỉ là cởi hết quần áo cũng đã ngạnh sao? Thật hẳn là cột lên một sợi dây hảo hảo quất một chút mới được!

Chu Lục ghé vào cửa nhìn chằm chằm Hạ Liên ngoài cửa, tựa như cùng một cật hóa ghé vào cửa kính ở cửa hàng bánh ngọt nhìn bánh, bất quá Chu Lục… Đó là ngươi quyết định, không cần nằm ở trên cửa trông mà thèm như vậy.

Chu Lục ho nhẹ một tiếng, bày bản mặt nghiêm túc, từ từ mở cửa, chướng mắt có thể thấy được da trần trụi tuyết trắng bởi vì sự xuất hiện của hắn mà căng chặt, ngay sau đó nổi hồng, đợi cho cửa hoàn toàn mở, thân thể kia đã không thể khống chế mà run rẩy.

A a, thức ăn mình yêu thích ngay trước mặt!

Chu Lục hài lòng a, nhưng tiểu nô lệ của hắn vẫn cúi đầu, nhìn không thấy mặt ── gương mặt có xinh đẹp như thân thể đó, có phải càng thêm mỹ hảo hơn không?

Chu Lục không có hảo ý bĩu môi một cái, lộ ra một bộ cười tà, giơ tay lên nắm lấy cằm của tiểu nô lệ, dùng sức nắm lấy, sau đó dùng sức nâng đầu cậu lên, hắn có thể cảm giác được thân thể tiểu nô lệ của hắn bởi vì bị đau mà cứng đờ, lại không thể không phục tùng mệnh lệnh của hắn mà khuất nhục ngẩng đầu lên.

Mơ hồ trong cảm thấy được tiểu nô lệ vì nhục nhã mà ứa ra giọt nước mắt, Chu Lục trong lòng âm thầm đắc ý, chờ đợi nhìn biểu sợ hãi mà sung kính của tiểu nô lệ.

Nhưng mà ── sét, đánh, ngang, tai!

Chu Lục biểu tình đột nhiên co quắp, thiên ngôn vạn ngữ hóa thành một tiếng rất yếu “Ách…”

Đời này có thể gặp phải việc này thực sự là thần, tiểu nô lệ của hắn là Hạ Liên?! Cái kia một mặt khác ở trên mạng tiểu nô lệ sẽ xấu hổ sẽ run vừa dâm đãng vừa thấp hèn cư nhiên là Hạ Liên?!

Chu Lục trong nháy mắt nghĩ đó là một âm mưu, có lẽ là Hạ Liên muốn chỉnh  hắn mà cố ý hi sinh, đầu ngón tay hắn run lên, hai cánh tay dài trong nháy mắt thu hồi, âm trầm không chắc nhìn chằm chằm người trước mắt này.

Hạ Liên hoàn trầm ngâm trong suy nghĩ tiểu tức phụ gặp cha mẹ chồng, cảm nhận được mình bị cứng rắn nâng cằm lên, trong nháy mắt nghĩ vừa nhục nhã vừa sảng khoái, cậu run rẩy thẹn thùng nhìn chủ nhân của cậu, kết quả ngẩn người tại chỗ đó.

Sấm, giữa, trời, quang ── Sấm giữa trời quang a! Không mang bộ dạng như thế a!

Mặt Hạ Liên nhíu lại, quả thực suýt muốn khóc lên, ai có thể nói cho cậu biết, chủ nhân mà cậu mơ ước như là liếm, bị hắn ngược cư nhiên là là là… Chu Lục chết tiệt?Hạ Liên trong nháy mắt cảm giác người mình trần truồng như vậy thực sự rất thấp hèn, nhịn không được cả người run rẩy, nếu như  không phải cậu trước ngây ngẩn cả người, sớm nhặt quần áo nằm trên đất đi, mà bây giờ ── cậu một lần nữa cúi đầu, một mặt nghĩ không nói nhục nhã, một mặt lại thoải mái ngay cả dương v*t đều trướng đau.

Nên làm sao đây? Nên làm sao đây?

Suy nghĩ của Hạ Liên chuyển rất nhanh, trực lai trực vãng rất đơn giản: A, làm nô của Chu Lục, từ nay về sau bị hắn ức hiếp, không chỉ ở nơi riêng, bên ngoài cũng như vậy, chẳng khác nào cho Chu Lục một nhược điểm, Chu Lục muốn cậu làm cái gì cậu liền làm cái đó; B, cứ vậy rời đi, lập tức tìm đến quan hệ giết Chu Lục, chấm dứt hậu hoạn.

Thân thể Hạ Liên đang run rẩy, hai lựa chọn tàn khốc như vậy, thế nhưng cậu không thể không làm, trước mắt Chu Lục rõ ràng ngây ngẩn cả người, dù cho hắn làm ra một chút cử động cường thế, bản thân cũng sẽ khiêm tốn phục tùng quỳ xuống ở trước mặt hắn, nhưng là bây giờ rõ ràng không đáng tin cậy.

Thế nhưng, bản thân sĩ diện như thế, thật phải quỳ gối dưới chân địch nhân của mình, khúm núm, cố gắng làm bất luận chuyện thấp hèn gì sao? Cậu tuy là một M, là một thụ cuồng ngược, thế nhưng vẫn không phải không biết xấu hổ đến cái mức kia!

Nhưng, ai bảo minh ngu chứ, ai bao mình nhịn không được, lên mạng tìm chủ nhân chứ? Chu Lục a Chu Lục, ngươi đúng là khắc tinh của ta, từ lần đầu thấy ngươi, ta đã định trước một kết cục như thế.

Hạ Liên mặt không thay đổi ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn cằm sắc bén như mũi đao vậy, mắt cậu nhìn thẳng hướng về phía Chu Lục bước một bước, Chu Lục sửng sốt, theo bản năng lui một bước, Hạ Liên lại tiến tới, Chu Lục lại lui về sau, thẳng đến khi Hạ Liên đi vào trong nhà Chu Lục.

Hạ Liên chậm rãi xoay người đóng cửa lại, biểu tình quyết tuyệt, thật giống như, cam tâm tình nguyện bước vào địa ngục, từ nay về sau tầng mười tám địa ngục, dầu chiên lửa đốt, cậu cam thân chịu đựng, tuyệt không hối hận.

Hạ Liên làm xong tất cả, đối mặt với Chu Lục, hai đầu gối mềm nhũn, tùm một tiếng quỳ rạp xuống trước mặt Chu Lục, cậu dùng hai tay chống đất, gắt gao nhìn chằm chằm sàn nhà, cái trán thấp đến mức sắp tiếp xúc mặt đất. Cổ họng một trận khô cạn, hàm răng đều không tự chủ mà run lên, Hạ Liên khí tức bất ổn, nơm nớp lo sợ kêu một tiếng: “Chủ nhân.”Chu Lục lần thứ hai ngây ngẩn cả người, bất quá một chuỗi hành động của Hạ Liên lập tức khiến hắn tìm về thân phận, hắn hừ lạnh một tiếng, chỉ cảm thấy lúc trước đè nén lửa giận đối với Hạ Liên cũng vọt lên, một cước đem Hạ Liên đá ngã, chân đạp lên một tay của Hạ Liên, nhìn dáng bẻ chật vật của Hạ Liên ở dưới chân hắn.

“Chủ nhân…” Chu Lục lần này cử động vì cái gì Hạ Liên biết rõ ràng, một cước kia cũng không lưu lại dư lực, Hạ Liên chỉ cảm thấy bên sườn đau đớn kịch liệt, nước mắt trong nháy mắt chảy ra, cậu nằm xuống đất, thủ bị Chu Lục đạp, Chu Lục liền dùng ánh mắt lạnh lùng khinh bỉ như thế nhìn xuống cậu, khiến cậu cảm thấy từng đợt sỉ nhục.

Thực sự, không có gì so với cậu thế này nhục nhã hơn…

Hạ Liên cả người run rẩy, chỉ cảm thấy tâm lạnh nửa đoạn, thế nhưng cậu không cam lòng, nếu quyết tâm thần phục Chu Lục, tự nhiên phải bày ra tư thái khiêm tốn, thế là cậu gọi Chu Lục là “chủ nhân”, đồng thời nỗ lực đứng lên bảo trì tư thế quỳ.

Thế nhưng Chu Lục không muốn, một chân đạp tay cậu chân kia đặt trên ngực Hạ Liên, khiến Hạ Liên trực tiếp té nằm trên mặt đất tại huyền quan.

Chu Lục mở miệng châm chọc, rõ ràng thua Hạ Liên độc miệng, thế nhưng bộ dạng khí thế của người ta ở đằng kia, lời như dao nhỏ đâm vào: “Ta giờ mới biết nguyên lai Hạ công tử cam tâm thấp hèn như thế, Hạ công tử đối nghịch với ta đi đâu rồi? Ta còn nói ngươi quỷ quyệt kiêu căng, nguyên lai đây đều là giả, thực sự Hạ công tử nguyên lai là một thụ cuồng ngược, còn thích tự ngược! Hạ công tử a, ta có nên đem video lúc trước của ngươi phát cho nhân viên ngươi xem không, để cho bọn họ xem lão bản của bọn họ dâm tiện vô sỉ bao nhiêu?”

Chu Lục dẫm nát tim Hạ Liên, lời nói càng giống như muốn một lòng nghiền nát Hạ Liên, lời gì đả thương người hắn nói lời đó, nói thẳng Hạ Liên một đôi mắt ngăm đen thụ thương không thôi, toàn bộ thân thể phát run, khiến Chu Lục cũng không nhẫn tâm tổn thương nữa.

Hạ Liên nghĩ, bản thân thực sự là thấp hèn không gì sánh được, so với kỹ nữ cũng thấp hèn hơn, Chu Lục cũng vũ nhục mình như thế, cậu lại còn nghĩ theo Chu Lục, thậm chí, ở nơi Chu Lục không nhìn thấy, dương v*t của cậu đã vì mấy lời của Chu Lục mà hoàn toàn ngạnh.

Tiện nhân! Thứ dâm đãng!

Hạ Liên hung hăng mắng bản thân, thế nhưng biểu hiện ra cũng ngoan ngoãn không gì sánh được, cậu dùng cặp mắt đen ướt át kia nhìn Chu Lục, trong mắt tràn ngập vẻ khát cầu.

“Chủ nhân, ta sai rồi…” Hạ Liên thấp giọng nói, hai má vì lời sắp nói ra mà nổi đỏ, ngya cả bên tai cũng một mảnh đỏ tươi, “Ta là thật tâm muốn làm nộ lệ của chủ nhân, trước đây nhìn thấy chủ nhân, ta liền động lòng… Ngày hôm nay ta đến, là đặc biệt đến thần phục chủ nhân, chỉ là không nghĩ tới…” Hạ Liên khẽ cắn môi, sống vô ích lâu như thế lấy khẩu khí nhu nhuận ngoan ngoãn cùng người kia nói, cậu là thật tâm với Chu Lục, “Nô lệ biết sai rồi… Nếu như chủ nhân còn tức giận, mặc dù trách phạt nô lệ, chủ nhân muốn đem video phát cho người của công ty, nô lệ cũng sẽ không phản đối, nô lệ nguyện đem tất cả mọi thứ đều giao phó cho chủ nhân, chỉ cầu… Chỉ cầu chủ nhân không cần vứt bỏ ta…”

Nói xong một câu cuối cùng, Hạ Liên xấu hổ khóc lên, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống sàn nhà, hình thành vũng nước nho nhỏ, cậu thậm chí còn đưa tay ra, cầu xin kéo lấy ống quần Chu Lục, không tiếng động cầu khẩn.

Tác gia nói:

Thật muốn ngược Tiểu Hạ a… >. <

PS: Cảm tạ Thị Phong tặng trăm hoa giấu mật, thật xinh đẹp ~ ^_^

Chương 5: E : Thủ đoạn của quỷ súc quân (thượng)

Chu Lục choáng váng, đoàn lửa lớn trong lòng trong nháy mắt bị vũng nước nhỏ trên sàn nhà dập tắt, hắn nghìn suy vạn nghĩ, chính là không nghĩ đến Hạ Liên lại phản ứng như thế, nhu thuận như thế, cam tâm là nô của mình?

Chần chờ lâu như vậy, Chu Lục buông chân ra, rút về, Hạ Liên cho rằng như vậy cũng không thể xoay chuyển Chu Lục, thấp hèn khóc lật thân lên lui tới bắt lấy chân Chu Lục, lại bị Chu Lục một cước đạp ngã.

“Ta cho ngươi động sao?” Chu Lục lạnh lùng nói, vẫy rơi dép đem chân trần đạp lên mặt Hạ Liên, nhất thời bàn chân một mảnh ướt át ── đồ đê tiện này thật đúng là có thể khóc!

“Đúng… Xin lỗi, nô lệ… Sai rồi.” Trong mắt Hạ Liên nổi lên mong muốn, ngay cả khi bị vũ nhục đối đãi như thế cũng cam tâm nhịn, mặt cậu bị Chu Lục đạp đến biến dạng, chân to chỉ đè nặng một mắt của mình, chân còn lại chỉ chận cái mũi của mình, còn khẽ động khẽ động khiêu khích chính mình, Hạ Liên run rẩy, ngoan ngoãn nằm xuống đất, mặc cho Chu Lục chà đạp, từ từ ngừng khóc.

Sau đó trên mặt cậu nhẹ đi một chút, bên miệng lại nặng thêm một chút, Chu Lục ngọa nguậy ngón chân bỏ vào trong miệng Hạ Liên: “Nếu muốn làm nô của ta, trước liếm chân của ta.”

Hạ Liên vừa mừng vừa sợ, chân của Chu Lục giống như là lễ vật, cậu nằm mơ cũng muốn liếm Chu Lục, bất kể là bộ phận nào, bởi vậy hiện tại không có lo lắng xấu hổ, thân thể đi trước nâng chân Chu Lục, cung kính ngậm lấy ngón chân Chu Lục.

Chân Chu Lục chỉ đè trên miệng Hạ Liên, không nghe lời lộn xộn, trêu chọc lưỡi mềm ấm áp của Hạ Liên, chỉ cảm thấy đầu lưỡi kia vô cùng nhiệt tình vây bắt ngón chân của mình đảo quanh, thực sự là cực kỳ thoải mái. Hạ Liên đem chân của Chu Lục nâng vào trong lòng, quỳ gối trước mặt Chu Lục, tinh tế liếm duyện bất kỳ bộ phận nào của chân, thậm chí ngay cả khe hở giữa ngón chân cũng không buông tha. Chu Lục vừa tan tầm trở về, chỉ mới cởi tất, chưa kịp rửa chân, mùi chân thối quanh quẩn bên mép Hạ Liên, thế nhưng Hạ Liên vẫn không ngần ngại liếm một cái.

Sau đó, Hạ Liên đem chân của Chu Lục đều liếm, tưa lưỡi mềm mại tiếp xúc đến gót chân cứng rắn, mặt lưỡi có chút tê tê, Hạ Liên run người dùng răng nhẹ nhàng mài da già ở nơi đó, rất sợ Chu Lục cho là mình bụng dạ khó lường lại cho mình một cước.

Bất quá Chu Lục đối với lần này rất là hưởng thụ, lúc Hạ Liên liếm đến lòng bàn chân hắn, hắn run người một cái, cảm thấy quái ngứa một chút, lúc này mới bày một bản mặt thu chân về.

Chân đạp trên sàn nhà, lúc này mới cảm giác được có bao nhiêu ma ướt, nhìn lại Hạ Liên, trên cằm dính đầy nước dãi chảy ra, dâm căn cũng ứa ra dâm dịch ── cái đồ lẳng lơ này, cư nhiên liếm chân cũng có thể hưng phấn như thế!

Chu Lục hừ cười một tiếng, bản thân có một nô lệ làm đối thủ cũng không tệ, ban ngày có thể ức hiếp cậu, vạn nhất cậu phản kháng, buổi tối có thể trả lại nhiều hơn, tính thế nào cũng không thua thiệt.

Thế là Chu Lục đá đá cậu: “Còn ngốc ở đằng đó làm gì, nhanh bò vào!” Dứt lời xoay người vào phòng.

Lúc đem tất cả dụng cụ điều giáo chuẩn bị xong, Chu Lục xoay người, thấy Hạ Liên không quen sử dụng bốn chân chậm rãi bò đến bên chân của mình.

Chu Lục chợt nắm tóc của cậu, bức Hạ Liên ngẩng đầu lên, tay kia ba ba cho cậu hai bạt tai, Hạ Liên cả khuôn mặt đều rúc vào một chỗ, nhìn qua rất thống khổ, thế nhưng Chu Lục biết, đó là thoải mái.

Thời gian trên mạng Chu Lục chỉ biết Hạ Liên thích bị tát, khi đó đều là Hạ Liên tự mình làm, Chu Lục chỉ nghe âm thanh “ba ba ba ba” mà thể xác phát ra vang dội truyền tới, chỉ biết Hạ Liên có lựa chọn vô sỉ như thế.

Quả nhiên, bị tát Hạ Liên càng thêm hưng phấn, đỏ mặt, mao nhung nhung, tựa như một quả đào chín muồi.

Chu Lục bình tĩnh nuốt hớp nước miếng, cúi người xuống, mặt đối mặt với Hạ Liên, ánh mắt băng lam của hắn nhìn thẳng: “Thích chủ nhân tát ngươi sao?”

Hắn nhìn sắc mặt Hạ Liên không ngừng biến hóa, có ngượng ngùng có kích động có sỉ nhục có thống khổ, chỉ chốc lát Hạ Liên hơi giương mắt, muốn nhìn hắn lại không dám nhìn, một đôi đôi mắt ngập nước chớp động, như là sẽ không nói ê a: “Thích… Thích…”

Chu Lục chợt lại cho Hạ Liên một cái tát: “Sau này chủ nhân hỏi phải trả lời ngay, nhớ kỹ chưa?”
Hạ Liên nuốt ngụm nước miếng, thanh âm bởi vì tính dục mà run: “Nhớ kỹ.”

Chu Lục hắc hắc hai tiếng, thả tóc Hạ Liên ra, Hạ Liên thoát lực, ngã nhào xuống đất, Chu Lục mắt nhìn xuống Hạ Liên quỳ úp sấp, âm thầm dò xét: Ân, cũng không tệ lắm, da thịt mềm mại, thật giống một con chó.

Hắn không phải không có tâm tư đem Hạ Liên thành cẩu nô, bất quá nhìn than thể nhỏ yếu ớt của Hạ Liên, thật sợ chưa ngoạn được vài lần liền đem cậu chơi chết.

Chu Lục xoay người từ trên bàn cầm lấy nhất bó dây thừng, dùng chân đá đá mặt Hạ Liên, ý bảo cậu ngẩng đầu, cầm sợi dây đối Hạ Liên vung vung, hắn chỉ biết Hạ Liên đồ dâm đãng này thích mấy thứ này, chớ nhìn hắn vẻ mặt kinh khủng, thế nhưng trong cặp mắt kia rõ ràng là dục vọng trần truồng.

Chu Lục cười, trong đôi mắt băng lam lại có vẻ ôn nhu động, bỗng dưng hòa tan vài phần kinh khủng.

Chu Lục cầm một điểm dây thừng, thản nhiên nói: “Đưa tay.” Hạ Liên dưới thân dĩ nhiên ngoan ngoãn đưa tay ra, một chút chần chờ cũng không có, Chu Lục đang cảm thán Hạ Liên là đồ đê tiện đồng thời cũng không khỏi đem cái người hèn mọn trước mặt này cùng nô lệ che mặt trong video kia làm một.

Ai… Nếu như người kia không phải Hạ Liên thì tốt rồi, hắn cho tới bây giờ chưa bao giờ gặp được nô lệ có độ phù hợp cao như thế.

Trong lòng là nghĩ như thế, Chu Lục như trước vẫn duy trì một bộ mặt liệt lãnh khốc cẩn thận buộc cổ tay Hạ Liên.

Rất nhanh cổ tay của Hạ Liên liền bị trói lại, hai cổ tay bị sợi dây phân biệt quấn quanh, tiếp đó kép lên, ở giữa lưu lại chỉ một khe hở, Hạ Liên nhìn Chu Lục sắc mặt âm tình bất định trói buộc phức tạp đa dạng, cậu là cam tâm tình nguyện bị Chu Lục ngược, thế nhưng vẫn như cũ đối với mình cũng bị đối đãi thế nào vẫn thấp thỏm trong lòng.

Mặc dù như thế, tròng lòng dâm đãng thụ cảm thấy ngược vẫn sôi trào.

Chu Lục thích trói buộc, tụa như Hạ Liên thích bị tát tai như nhau, chẳng qua là lúc đó cách máy tính ko thể thực thi, hiện tại cuối cùng có thể để Chu Lục thoải mái một chút.
Chu Lục đưa ngón tay ra móc móc dây thừng, xác định trói rất chắc, trong dư quang, tiểu Hạ Liên kiên ngạnh đứng thẳng hơi loạng choạng, bộ dáng rất thoải mái.

Chu Lục cười cười, nắm cằm Hạ Liên ý bảo cậu nhìn xuống dưới, miệng giễu cợt nói: “Vật nhỏ không ngoan như thế, ta có phải cũng nên trói nó lại không?” Mắt thấy mặt Hạ Liên một mảnh xấu hổ, phối với nhan sắc bị đánh đỏ bừng, dâm mỹ không chịu nổi, càng kích phát hứng thú ngược của Chu Lục.

Hạ Liên có chút hoảng, cậu biết ở tình trạng cương bị trói lại là có cảm giác gì, sắc mặt không khỏi tái nhợt, lắc đầu liên tục: “Đừng… Đừng… Cầu ngươi… Ta sẽ không bắn… Sẽ không bắn …” Môi cậu mấp mấp máy máy, lời cầu xin tha thứ nhỏ vụn phun ra, muốn cầu lại không dám cầu, rất sợ chọc giận Chu Lục.

Chu Lục nhíu mi, bộ dạng này của Hạ Liên khiến hắn rất hưởng thụ, ban ngày Hạ công tử ngang ngược như thế cư nhiên dùng biểu tình đáng thương thế này cầu xin mình, như vậy… Liền bỏ qua cho cậu lúc này đi!

Hắn lôi đây thừng trên cổ tay Hạ Liên, đem cậu kéo lên, kéo đến bên cửa sổ, nơi đó trên trần nhà có một cái ròng rọc, Chu Lục đem dây thừng trên cổ tay treo lên ròng rọc, sau đó kéo ròng rọc chạy, mắt lạnh nhìn bộ dáng Hạ Liên bị một tấc một tấc treo ngược lên.

“Ân…” Hạ Liên trơ mắt nhìn mình hai tay bởi vì kéo lên cao mà bị ép giơ lên, rất nhanh bị giơ lên cao qua đỉnh đầu, nhưng Chu Lục vẫn chưa đủ, tiếp tục kéo ròng rọc chạy, thẳng đến khi Hạ Liên bởi vì bị kéo mà phải nhón chân lên, lung lay lắc lư đứng trên mặt đất mới thôi.

Chu Lục đem đèn phòng khách tắt đi, bên trong lập tức một mảnh đen kịt, hắn trở về bên cửa sổ, đem rèm cửa sổ mở rộng, ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng chiếu vào, vừa vặn chiếu lên thân thể trắng nõn của Hạ Liên.

Chu Lục lui vài bước, xa xa nhìn thấy tất cả, Hạ Liên bộ dạng thon gầy, lại bị treo lên như vậy, cả người bị ép mở, ngực mông vểnh lên thật cao, cơ lưng rúc vào một chỗ, hình thành một đường cong mỹ hảo, thân cậu hơi loạng choạng, đầu ngón chân bởi vì đứng không vững mà run rẩy không di động được.

Chu Lục cầm lấy roi trên bàn, đi tới quất cho Hạ Liên hai cái, Hạ Liên không thể nhịn được, tiếng kêu thảm thiết bén nhọn vang vọng bên tai hắn.

Thực sự êm tai… Chu Lục cười cười, nghĩ bữa cơm này ăn thực sự thỏa mãn, hắn dùng cán roi vỗ vỗ mặt của Hạ Liên, nhẹ giọng hỏi cậu: “Lần đầu tiên điều giáo, ngươi đoán ta muốn chiêu đãi ngươi thế nào?”

Mặt của Chu Lục ngay bên người Hạ Liên, Hạ Liên hoảng sợ nhìn hắn, lại nhịn không được tán thán, đây thật là khuôn mặt trời tạo, bất kể là mắt hay là da, mỗi một phân mỗi một tấc cũng khiến cậu mê muội như vậy… Khuôn mặt đột nhiên bị cán roi quất, Hạ Liên mới phản ứng lại, đỏ mặt mím môi, liếc mắt nhìn roi của Chu Lục roi, sợ hãi nói: “Chủ nhân muốn dùng roi để… Chiêu đãi tiện nô sao?”

Nói xong cậu liền xấu hổ không chịu được, thân thể lảo đảo, thời gian trên mạng liền bị Chu Lục ra lệnh cưỡng chế tự xưng như vậy, khi đó không có cảm giác gì, mà nay đối mặt với đối thủ trên thương trường, xưng hô này dĩ nhiên khiến cậu cảm thấy thẹn.

Da bên hông đột nhiên bị Chu Lục hung hăng nhéo một cái, Hạ Liên bị đau, cả người đều rụt lên, đứng không vững gần như phải dựa trên người Chu Lục.

Liền nghe Chu Lục dù bận vẫn ung dung nói: “Vốn ta là nghĩ chăm sóc ngươi như thế, nhưng bây giờ ta đổi chủ ý.” Chu Lục ném roi xuống, hai tay xoa đầu v* chưa chạm đã nhô lên thật cao của Hạ Liên, “Liền thử xem trò đùa bỡn đầu v* đến cao trào đi!”

Tác giả nói:

Xin lỗi, đêm nay có việc, chậm hơn, thực sự là xin lỗi…

Ban ngày xem ti vi, vừa lúc Bách gia diễn đàn đang giảng Lý Thế Dân và Lý Kiến Thành, người ta tà ác nghĩ tới 《 dâm đường truyện 》(hắc hắc)

PS: Cảm tạ chdragonfly tặng khối băng nhỏ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau