CẦU CON

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cầu con - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Khi xe cứu thương đến nơi, Thi Duệ vẫn còn nắm tay 136, cúi đầu nhìn anh, nhìn một lát rồi lại cười khúc khích, cười xong lại còn e lệ mím chặt môi, ý đồ tỏ ra là một người rất điềm tĩnh đáng tin cậy. Nhưng mà không được lâu, chỉ cần liếc mắt nhìn 136, gã lại cười ngu để lộ ra cái năng nanh nhỏ.

Nhân viên y tế đến nơi, nhìn thấy sàn nhà đẫm máu thì không có phản ứng gì, thế nhưng trông thấy thượng tướng Thi Duệ thì sợ hến hồn, sau đó nhìn thấy cái gương mặt tương tư như thiếu niên đầy ngu xuẩn của hắn, thành ra bị bối rối, thượng tướng bị thương ở tay hay là bị thương ở đầu thế nhỉ?

136 ngượng ngùng, nhân lúc không có ai để ý, nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay gã, “Đừng làm rộn, đi nhanh đi.”

Thi Duệ khó hiểu: “Em không đi cùng anh à?”

136 thấp giọng nói: “Lát nữa em còn phải đón A Anh đi học về, Mẫn Mẫn với em bé ở nhà một mình sao mà em yên tâm được?”

“Vậy, khi nào anh về em phải mở cửa cho anh đấy.” Thi Duệ do dự bất an, gã bị dọa sợ rồi.

“Biết rồi biết rồi.” 136 đáp lời, nắm tay Thi Duệ một chút, như là lời đáp ứng thầm lặng.

Chờ khi Thi Duệ trở về từ bệnh viện, trên tay quấn băng gạc dày cộp, được tiêm thuốc giảm đau nên vết thương không đau lắm, lại nghĩ tới 136 đang ở nhà chờ gã thì không thấy đau chút nào.

Đáng giá, quá đáng giá.

Thi Duệ gõ gõ cửa, người mở cửa là Thi Anh. Giữa trán Thi Anh dán một quả táo đỏ làm từ giấy, ngoan ngoãn gọi anh.

Thi Duệ nhìn ngang liếc dọc, thấy 136 với mái tóc dài buộc lên, đi ra từ phòng bếp. Eo anh buộc tạp dề, phô ra vòng eo nhỏ nhắn, trên tay bưng nồi canh ca, gương mặt trắng sữa giữa làn khói nóng hổi trở nên xinh đẹp tuyệt trần, không kém phần dịu dàng yên tĩnh.

“Ngồi xuống ăn cơm thôi.”

Thi Duệ sung sướng ngồi xuống, mặt mày hớn hở, nhìn hai đứa nhỏ ngồi đằng kia cũng thấy đáng yêu hơn hẳn. Gã vui quá, ăn đến 3 bát cơm, uống nửa nồi canh cá.

Thi Anh và Thi Mẫn châu đầu ghé tai: “Anh trai ăn khỏe ghê, anh trai là heo nhỏ à?”

“Làm gì có heo nhỏ nào to như thế!”

Khi 136 ôm em bé lên lầu, Thi Duệ ở dưới lầu dạy Thi Anh cách xem đồng hồ, dạy Thi Mẫn vẽ con vịt,

Trong nhà nhiều trẻ con đúng là mệt thật.

Đến 7 rưỡi, gã đuổi hai đứa nhỏ về phòng ngủ. Thi Anh kéo kéo tay áo gã: “Em Mẫn Mẫn muốn ngủ cùng mama.”

“Hôm nay không được, hôm nay anh trai sẽ ngủ cùng mama.:

Thi Anh bĩu môi thì thầm: “Anh trai lớn vậy rồi mà còn sợ ngủ một mình à?”

Thi Duệ làm như không nghe thấy, đặt từng đứa nhỏ lên giường: “Ngủ đi.”

“Em muốn nghe truyện cổ tích.” Thi Mẫn chớp chớp mắt nói.

“Để anh A Anh kể nhé.” Thi Duệ vô liêm sỉ nói.

Đến khi đèn tắt, coi như là giải quyết hai đứa nhỏ xong xuôi, gã mới rón rén mò sang phòng bên cạnh.

Cửa phòng mở một nửa, trong phòng chỉ mở một cái đèn treo tường nho nhỏ. 136 ôm em bé nhẹ giọng dỗ dành, tay nhẹ nhàng vỗ vỗ mông bé. Anh mặt một chiếc váy ngủ có khuôn ngực, khuy áo bị mở ra, đầu v* trắng mịn lộ ra, núm vú đỏ tươi được em bé ngậm trong miệng, hút vừa từng ngụm từng ngụm.

Hầu kết Thi Duệ lăn lộn, đẩy cửa đi vào.

136 sợ hết hồn, đỏ mặt xoay người đi.

Để alpha nhìn thấy ngực của omega thực sự là một việc thẹn thùng.

Thi Duệ đi tới, ôm lấy anh từ phía sau, từ trên cao nhìn xuống em bé đang nhắm nửa mắt bú sữa.

Được 136 ôm vào trong ngực cho uống sữa… Thực sự là chuyện khiến người ta ước ao.Thi Duệ cảm thấy mình đúng là điên rồi, ngay cả con trai mình cũng ghen tị. Gã vùi đầu vào cần cổ mang theo hương cam thảo hơi đắng của 136, sống mũi cao thẳng cọ tới cọ lui, như là chú chó đáng thương.

“Anh, anh cũng muốn uống.”

136 đỏ bừng mặt: “Chờ lát nữa.”

“Muốn em nằm trên giường đút cho anh.”

136 giận dỗi, vừa tức vừa xấu hổ: “Anh mất tuổi rồi!”

Thi Duệ cười hì hì: “Mẹ nhỏ muốn anh mấy tuổi thì anh từng đấy tuổi.”

Sắc mặt 136 hơi thay đổi. Anh ấy còn gọi mình là mẹ nhỏ.

Sao anh ấy cứ muốn nhắc đi nhắc lại mình, rằng mình đã từng phủ phục dưới thân cha anh ấy như một con chó phóng đãng mà khuất nhục ra sao? Tại sao cứ muốn nhấn mạnh rằng anh không chung thủy, không sạch sẽ thế nào?

136 đặt đứa nhỏ lên giường nhỏ trong phòng, sau đó xoay người, ngón tay dài nhỏ trắng như tuyết đâm vào ngực Thi Duệ, lười biếng giương mắt, toát lên loại phong tình muốn nói lại thôi.

“Ngồi vào ghế đi.”

“Làm gì?”

“Chơi đùa cùng A Duệ.” 136 nở nụ cười.

Thi Duệ ngoan ngoãn ngồi lên ghế bành trong phòng, 136 cởi dây đai cố định trên nôi em bé ra, tránh đi vết thương trên tay Thi Duệ sau đó dùng sợi dây trói gã trên ghế.

Lại còn buộc một nút thắt theo kiểu quân đội.

Thi Duệ ngây ngẩn cả người: “Em làm gì vậy?”

136 hôn mặt gã một chút, đôi môi mềm mại vuốt ve viền mặt sáng sủa tài hoa của gã, tình ý kéo dài, khiến lòng người nhộn nhạo.

Ngón tay ngọc ngà rơi vào trên đũng quần gã, dứt khoát cởi ra, kéo quần lót xuống, móc ra dương v*t chưa cương hẳn nhưng kích cỡ cũng không phải dạng vừa. dương v*t hồng tím to lớn cứ như vậy đáng thương mà từ trong đũng quần bắn ra ngoài.“A khó chịu…” Thi Duệ nhỏ giọng hừ hừ, quy đầu rơi vào tay omega, được xoa nắn cực kì thành thạo, khiến hơi thở của hắn càng lúc càng nặng nề.

Lòng bàn tay tuyết trắng của 136 phủ lên lỗ chuông đang rỉ nước của Thi Duệ, dương v*t lung lay một chút rồi chĩa thẳng về phía anh. 136 thấp giọng quát: “Nhỏ tiếng một chút, đánh thứ con mất.”

Thi Duệ không dám kêu nữa, cứ cảm thấy 136 hôm nay có gì đó là lạ.

Anh hoàn toàn chi phối gã. Như là sự chi phối của mẫu hệ trong xã hội nguyên thủy.

Dùng sự dịu dàng, bao dung, nhục dục và uy nghiêm của anh.

136 không tiếp tục nữa, buông tay ra bò lên giường, nằm xuống trước mặt Thi Duệ, uốn cong đầu gối, sau đó cố ý chậm rãi kéo váy ngủ lên cao, để lộ ra mảng da thịt trắng mịn mềm mại.

Thi Duệ nuốt một ngụm nước bọt: “Em thả anh ra đi.”

136 mắt điếc tai ngơ, dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lại, bỏ vào trong miệng mình quậy phá, phát ra tiếng nhóp nhép cực kì dâm mỹ. Anh rút ngón tay ướt nhẹp ra, đầu lưỡi đỏ tươi non mềm liếm liếm ngón tay, sợi chỉ bạc đứt đôi, sau đó đỏ mặt lần ngón tay xuống dưới, chui vào bên trong quần lót.

Quần lót nho nhỏ hình tam giác nhô lên một độ cong mờ ám. Là ngón tay đang chuyển động, là ngón tay đâm vào lỗ nhỏ, là omega ngọt ngào đang tự an ủi.

“Em! Em thả anh ra!” Thi Duệ nhìn đến đỏ cả mắt, hận không thể tự mình ra trận ngay lập tức.

136 không để ý tới gã. Một tay kéo quần lót xuống, nhưng không cởi hẳn, để nó treo lơ lửngtrên cặp đùi trắng như tuyết, lằn thành một vệt hồng nhục dục đầy bí ẩn.

Ngay trước mặt Thi Duệ, anh để lộ ra lỗ nhỏ ẩm ướt hồng nhạt đang bị ngón tay ra vào, cổ ngửa ra phía sau, phun ra từng tiếng rên rỉ mềm mại mà dâm đãng.

“A… Ướt nhẹp rồi… Muốn, muốn bé ngoan A Duệ dùng côn th*t đâm vào ngăn nước mới được… A… A Duệ sao lại không đến làm em?”

136 cắn môi, rơm rớm nước mắt mà khóc lóc kể lể.

Thi Duệ buồn muốn chết rồi, dương v*t của hắn sắp nổ tung, kẹt trong quần khó chịu vô cùng, ai không muốn làm chứ? Vậy thì thả gã đi?

136 rên rỉ càng gấp gáp, rút ngón tay ướt nhẹp ra, đẩy ra miệng huyệt hồng hồng đầy nước của mình, phô bày lỗ nhỏ ngứa ngáy cho Thi Duệ đang khốn đốn đằng kia. Tầng tầng lớp lớp thịt mềm ngọt nguậy, phun ra luồng chất lỏng ngọt ngào dâm đãng, mấp máy liên tục, như là một cái miệng tham ăn.

“Sao A Duệ lại bắt nạt em? Chen vào đi mà?”

Thi Duệ hận không thể ngay lập tức đâm cả cây dương v*t vào, nhưng lúc này gã không sao nhúc nhích được, dương v*t hồng tím cương cứng sục sôi, muốn bắn cũng bắn không ra, cảm giác nửa vời làm hắn khó chịu thà chết đi cho xong, không thể làm gì khác ngoài thấp giọng cầu xin: “Anh… anh sai rồi, em thả anh ra có được không?”

“Anh sai ở đâu?”

Thi Duệ làm sao mà biết được chứ? Gã cứ ấp úng nói mãi không nên câu.

136 lắc đầu một cái, thất vọng vì cái tên ngu ngốc này, tiếp tục tự chơi chính mình, sau đó thở dốc mà cao trào.

Lượng lớn d*m thủy bắn tung tóe lên sàn nhà, không ít rơi vào mu bàn chân Thi Duệ.

Đôi mắt Thi Duệ đỏ như máu, bắp thịt cả người căng lên, như là sư tử đầu đàn vừa động dục vừa phẫn nộ.

136 chậm rãi bò lên, cởi quần lót ra ném ở đũng quần Thi Duệ, lỏng lẻo mà treo ở trên dương v*t dựng đứng của hắn.

“Thi Duệ tự chơi một mình đi. Mẹ nhỏ buồn ngủ rồi.”

136 dịu dàng nói, nhưng trên mặt vẫn còn ửng hồng vì sóng tình chưa kịp rút.

Hết chương 31.

Chương 32

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

136 đi vào phòng tắm tắm rửa. Tiếng nước ào ào, hơi nước ngập tràn trong phòng tắm vòi sen (1) nhỏ hẹp.

  1. Phòng tắm vòi sen: nó đây


Anh nhìn thấy gương mặt ừng hồng của mình qua lớp cửa thủy tinh, giữa làn da trắng tuyết lộ ra lớp phấn hồng kiều mị, như là say rượu, trong nét thanh lệ mang theo dâm mị.

Từ lâu anh đã biết mình là loại người gì.

Chỉ là một món hàng đã bị alpha làm đến chín nẫu.

Anh cắn môi một cái, ngón tay luồn vào trong miệng huyệt ướt đẫm để tẩy rửa.

Dù sao, dù sao Thi Duệ thích anh là được rồi.

136 vừa mở vòi hoa sen đến mức tối đa, cửa phòng tắm vòi sen đã bị đẩy ra, alpha với thân thể trần trụi xông vào, ôm chặt anh đặt ở vách tường. 136 bị nhốt giữa vách tường và thân thể cường tráng của alpha, sắp yếu ớt trượt xuống thì mông bị ôm lấy.

136 nuốt một ngụm nước miếng: “Sao anh thoát ra được?”

Thi Duệ tức đến á khẩu, mặt mày tối thui, nhưng con ngươi sạch sẽ như một thiếu niên của gã sáng lên lấp lánh, như là mang theo ý cười. Gã không trả lời, đem cây dương v*t sắp nổ tung của mình đâm vào giữa bắp đùi tuyết trắng của anh, thăm dò nơi lỗ nhỏ, sau đó thô bạo mà đâm vào tận gốc rễ.

“A!” 136 đột nhiên thở ra một hơi, cần cổ dài nhỏ nhẹ nhàng ngẩng lên, hấp dẫn Thi Duệ cúi đầu cắn mút.

Hai người đều không lên tiếng. Thi Duệ làm vừa mạnh bạo vừa lỗ mãng, làm đến đỏ cả mắt, không chịu buông tha anh, môi liền dời xuống ngực, cắn lên núm vú non hồng mập mập, đầu lưỡi liếm láp đầy linh hoạt, núm vú yếu đuối mẫn cảm lập tức cứng lên, mềm mại mà nở ra đầy đặn, như thể chỉ cần cắn vào một ngụm là dòng nước ngọt ngào sẽ tràn ra.

Thi Duệ cắn bên này, lại cắn bên khác, mút đến khi cả hai núm vú đều dựng đứng lên, mới hài lòng một chút, một bàn tay xoa bóp cặp mông 136. 136 đỏ mặt, vừa đau vừa thích mà rên rỉ, đột nhiên anh trượt xuống, 136 sợ tới mức chân vòng lên eo Thi Duệ, làm cho dương v*t kia dĩ nhiên là chui vào càng sâu, thẳng tắm mà đâm vào điểm nhạy cảm khiến anh bủn rủn.

136 vùi mặt vào ngực gã thở dốc, bên tai là tiếng tim đập thình thình mạnh mẽ, tràn đầy năng lượng tuổi trẻ của Thi Duệ, dưới làn hơi nước mờ mịt, anh ngửi thấy được tin tức tố của Thi Duệ, là mùi lá bạc hà cay nồng của ngày hè, cay đến mức anh ứa nước miếng, vô thức liếm lên ngực Thi Duệ.

Thi Duệ thẳng lưng nhanh chóng đâm chọc, gã không có kỹ thuật gì, chỉ lung ta lung tung mà xuyên xỏ. Đây cũng là thói quen của 136. Anh thích gã làm loạn như vậy, cho dù khi mới bắt đầu khiến anh đau muốn chết, nhưng rất nhanh anh đã học được cách xoay eo đưa mông để phối hợp với Thi Duệ, để hai người cùng đạt được khoái cảm trong thứ tình ái thô bạo này.

“Thi Duệ… Anh khốn nạn…” 136 yếu ớt mắng, lỗ nhỏ bị dương v*t tàn bạo đâm chọc lúc này đau cực kì, tầng tầng thịt mềm co rút mút cắn, vừa ngoan vừa dâm đãng, quyến rũ đến mức Thi Duệ cắm sâu mấy lần đã vội vàng bắn tinh.

Gã ôm chặt lấy 136, thân thể dán chặt vào nhau, trao đổi hơi thở, cũng trao đổi dịch thể.

Tinh dịch trắng đục đặc quánh bắn vào nơi sâu nhất trong cơ thể, nóng đến mức khiến cho vách trong ngứa ngáy, dòng nước trong huyệt nhỏ càng chảy ra nhiều hơn.

Thi Duệ vẫn chưa hài lòng, gã buông 136 ra, lấy tay gảy gảy dương v*t hơi hơi mềm của mình.

136 cười khẽ một tiếng, ngồi xổm trên gạch sứ, yểu điệu mà ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn Thi Duệ, bàn tay thì thuần thục mà vuốt ve dương v*t hắn. Anh để sát dương v*t vào mặt mình, vừa dùng tay vỗ về an ủi côn th*t dự tợn đang dần to ra, một bên nũng nịu mà cọ mặt lên đó, mắt hạnh hơi nheo lại, khuôn mặt mềm mại ma sát từng đường gân trên dương v*t, gần như si mê.

Lỗ chuông để lại một vệt trong suốt đầy mờ ám trên gương mặt tuyết trắng của anh.

Gã đang làm nhục anh, gã cũng đang giữ chặt anh.

136 hôn lên dương cụ đã hoàn toàn cương cứng, dịu dàng như là tình nhân hôn môi, nhìn mà Thi Duệ tức nổ phổi, ôm anh ra khỏi phòng tắm vòi sen, đặt anh lên bồn rửa mặt. Gã chen vào giữa hai đùi 136, hạ thân hai người dán vào nhau, dương cụ thô to đỏ tía của Thi Duệ đặt trên dương v*t non nớt khéo léo của 136, nhẹ nhàng ma sát. 136 vừa mới nhíu mày, Thi Duệ đã cúi đầu hôn anh.
Thi Duệ tự nhủ với bản thân, phải nhẹ nhàng một chút. Nhưng khi nếm được vị ngọt nơi đầu môi và chiếc lưỡi mềm nhũn của 136, có Chúa mới dịu dàng được, thế là gã lại điên cuồng mà quấn lấy, thô bạo vô cùng.

Đến khi Thi Duệ rốt cuộc đã hôn đến thoải mái, còn tỏ ra giận dỗi: “Anh hôn em hung ác vậy, em cũng không tức giận sao?”

136 bị chọc cười, duỗi đầu lưỡi liếm liếm đôi môi đỏ dính đầy nước bọt:

“Không tức giận, thích còn không kịp.”

Thi Duệ sững sờ.

Em ấy lại nói thích mình.

Lần đầu tiên là trong cuộc cãi vã khi hắn mới trở về, lần thứ hai là hiện tại.

Thi Duệ luôn nghi ngờ trong lòng, 136 có phải là chỉ dỗ cho gã vui hay không. Bởi vì gã và 136 gian díu với nhau hai năm nay, chưa một lần anh được vui vẻ, đôi mắt hạnh dịu dàng luôn mang vẻ ưu sầu và tiến thoái lưỡng nan không sao tiêu tan được.

Gã cần một sự cam đoan chắc chắn hơn.

Thi Duệ cúi đầu hôn mặt 136, nhỏ giọng làm nũng: “Nói lại đi… Nói em thích anh. Nhanh lên.”

136 xấu hổ đỏ cả mặt, cắn chặt răng không chịu nói, lại bị những nụ hôn vụn vặt của Thi Duệ làm cho mặt đỏ tim đập, trái tim như là món kẹo trái cây bị ướp quá nhiều đường.

Thi Duệ thấy như vậy, trong cũng thấy yên tâm phần nào. Cuối cùng chính gã cũng chủ động một lần: “Em không nói thì anh nói vậy. Anh thích em… rất thích em… thích nhất em, em chỉ cần liếc mắt nhìn anh một cái anh đã cảm thấy vui muốn chết.”

Tim gã đập thình thịch, cúi người hôn 136.

Hai người trao nhau một nụ hôn ôn nhu triền miên không có bất cứ thứ gì cản trở. Thật chậm rãi, chậm rãi mà trao đổi nước miếng, chậm rãi mà đầu lưỡi quấn quýt lấy nhau, chậm rãi mà gặm cắn mút mát. Thứ chậm rãi chính là sự dày vò hạnh phúc nhất, làm lý trí của hai người bị thiêu rụi.
Thi Duệ ngốc nghếch mà hôn anh, đồng thời từ từ nâng thắt lưng cắm vào lỗ nhỏ hồng hồng.

Động tác của gã rất chậm, thật thong thả mà cảm nhận thịt huyết nhỏ hẹp ướt át mà dịu dàng của anh. 136 cũng thong thả mà bị hắn một lần nữa mở ra.

Ấy là thứ tình anh dịu dàng triền miên nước vậy.

Cuối cùng, hai người vừa hôn nhau vừa lên đỉnh. Lần cao trào này mãnh liệt hơn bất kì lần nào trong quá khứ, hai người kinh ngạc trong lòng, điên cuồng trao nhau yêu thương như thể một giây nữa cả hai sẽ không còn tồn tại trên cõi đời này.

Thi Duệ thở hổn hển, chóp mũi còn sót mồ hôi, sáng lấp lánh đến động lòng người, gã mở miệng gọi: “Mẹ nhỏ.”

136 tức đến đỏ mắt, giơ chân đá vào cơ bụng gã một cái, lại bị Thi Duệ nắm chặt mắt cá chân. Thi Duệ chớp chớp mắt, vẫn còn không hiểu mô tê gì: “Sao em lại giận rồi?”

Lúc này Thi Duệ cũng như thoát khỏi kiếp ngu muội: “Vì anh gọi anh là mẹ nhỏ sao?”

Giờ gã mới tỉnh ra, vụng vụng về về mà giải thích: “Anh, anh không có ý xấu. Mẹ nhỏ không liên quan gì đến lão già thối tha kia hết. Em… anh uống sữa của em, em còn yêu thương anh, bao dung anh như vậy, rất tốt với anh. Anh, anh cảm thấy…”

Thi Duệ sắp bị chính mình tức chết rồi.

Nếu là Hạ Vân Sơn gặp tình huống như thế này thì hắn sẽ nói gì nhỉ?

Gã tự giận bản thân đến chẳng thiết sống nữa, sao lúc đi học ở trường quân đội lại không chọn hai môn tự chọn là “Nghệ thuật tu từ” và “Logic học” chứ!

136 chớp chớp mắt, cười mắng: “Đứa nhỏ ngốc.”

Tai Thi Duệ đỏ lên, ôm anh vào trong ngực, chốc lát sau, gã từ từ ngồi xuống, ngửa đầu nhìn 136 dưới ánh đèn nhà tắm.

Trắng nõn, hoàn mỹ như một vị thánh mẫu.

Gã quên không đóng cửa phòng tắm vòi sen, hơi nước tràn ra phủ kín không gian chật hẹp, như là có làn mưa phùn vừa trút xuống.

Dưới màn mưa lớt phớt, 136 như mặt trăng trắng tinh bị ướt nhẹp.

Thi Duệ hôn lên đầu gối ủng hồng của 136, tim đập thình thịch, thấp giọng nói: “Anh lấy cho em một cái tên? 216 cũng có tên, anh cũng lấy cho em một cái. Gọi, gọi là là Giảo Giảo (trong sáng) được không? Là sáng trong trong “ánh trăng sáng trong”.”

136 ngây ngẩn cả người, chần chừ hỏi: “Em có thể dùng cái tên sạch sẽ vậy sao?”

“A, anh còn ghét bỏ cái tên này không xứng với em ấy chứ.”

136 nở nụ cười rất nhẹ, dùng chân đá lồng ngực gã: “Có muốn làm tiếp không? Chúng ta tiếp tục.”

“Muốn!”

Thi Duệ lập tức nhận lấy phần thưởng này

Chương 33

Tháng Năm, thời tiết bắt đầu trở nên khô nóng.

Quản gia và người hầu cũ ở Hạ trạch dần dần xử lý xong công chuyện ở nhà cũ, sau đó lục tục chuyển sang dinh thự mới, người bắt đầu nhiều hơn, hoa tử đằng trồng quanh sân cũng đang lúc nở rộ, hồng hồng tím tím, gió thổi hoa lay, rực rỡ mà ngào ngạt.

216 chơi đùa cùng Nhung Nhung trong vườn hoa một lát. Dạo này Nhung Nhung rất thích chơi trò ném đĩa, cứ ngậm đĩa quấn lấy 216 không rời, nếu không đáp ứng thì nó sẽ kêu ư ử, như là đang làm nũng vậy.

Hôm nay trời nóng khủng khiếp, mới chỉ chơi trong vườn hoa một lát, áo phông trên người 216 đã thấm đẫm mồ hôi, hai mảnh xương quai xanh nhỏ xinh nhô lên rõ ràng dưới lớp áo mỏng manh.

Em buộc tóc đuôi ngựa thật cao ở đằng sau, tóc quét vào cổ, hơi chút vướng víu làm em thấy ngứa.

Mồ hôi cũng chảy ròng ròng trên gương mặt em, khuôn mặt tuyết trắng đỏ bừng vì nhiệt độ cao, đôi môi ướt át hồng hào, nhìn thực sự không ổn. Em rất ngượng, trên đường về sợ bị người ta nhìn thấy, bèn ôm lấy Nhung Nhung chạy về phòng.

Nhung Nhung bị bẩn, 216 cũng bẩn.

Tắm rửa cho Nhung Nhung thật sạch sẽ, 216 cũng đi tắm..

Cửa kính của buồng tắm đóng lại, cửa sổ thông gió được mở ra một nấc, em bắt đầu xả nước vào trong bồn.

Hôm nay Hạ Vân Sơn được nghỉ nửa ngày, vừa hết giờ làm là về nhà luôn. Lúc trưa, hắn gặp Thi Duệ ở Quân bộ, tay quấn băng dày cộp như con gấu, gương mặt đẹp trai lúc nào cũng có vẻ nham hiểm nay không giấu được nét vui sướng, đôi mắt sáng kinh người, làm Hạ Vân Sơn khó chịu cực kì.

“Đến kỳ phát tình à?”

“Cũng gần như thế. Hớ hớ.” Thi Duệ đóng cửa phòng làm việc, rồi lại bắt đầu cười khúc khích.

Hạ Vân Sơn hỏi có chuyện gì, Thi Duệ kể đầu đuôi mọi việc.

“Trò này của cậu khác gì giơ gậy quờ quạng đánh rắn, may mà đánh trúng 7 tấc (1) của mẹ nhỏ nhà cậu thôi.” Hạ Vân Sơn cười nhạo, “Vả lại, phát súng này của cậu bắn ra, nhỡ mẹ nhỏ nhà cậu thực sự không cản cậu lại thì cậu đi đời nhà ma luôn à?”

(1) 7 tấc là vị trí của tim rắn, đánh vào sẽ chết.

Thi Duệ không để ý lắm: “Vậy thì ấy cũng là em ấy nổ súng bắn chết tôi, tôi có chết cũng không tiếc.”

Hạ Vân Sơn trợn ngược mắt, trong con ngươi lóe qua chút khiếp sợ.

Thi Duệ và hắn lớn lên cùng nhau từ nhỏ, Thi Duệ là cái hạng người chó má gì, hắn còn không rõ ư. Khi ấy hai người vừa mới nhập học trường quân đội không lâu đã bị bắt đi tòng quân ở tiền tuyến, Thi Duệ nằm trên bãi cỏ, miệng nhai kẹo cao su, nói: “Mấy thằng khác đều tìm omega yêu đương hết rồi. Sao anh không theo chúng nó?”

“Không hứng thú.” Hạ Vân Sơn lười biếng nói. Ban ngày hắn lái phi cơ mệt chết rồi, có thời gian rảnh chỉ muốn làm một giấc, lấy đâu ra thời mà yêu mới chả đương.

Thi Duệ thì nhàn rỗi hơn một chút, là lính lái xe tăng, nhưng gã cũng nói: “Tôi thấy nói chuyện yêu đương với Omega cũng chẳng có gì hay ho. Tôi chỉ thích bay nhảy thôi. Ê này, bao giờ chúng ta đến Hẻm núi Mặt trời lặn đi?”

Hạ Vân Sơn nhắm mắt lại: “Tôi không muốn lái máy bay, mệt, cậu lái xe tăng đưa tôi đi. Bao giờ có thời gian thì triển.”

Hạ Vân Sơn nhớ tới Thi Duệ năm 13 tuổi ấy, lại nhìn về Thi Duệ lúc này đã 26 tuổi, sao giờ gã lại thành kẻ sinh tình thấy chết cũng không hối thế này?

Hạ Vân Sơn về nhà, chó con đang cắn thảm trải sàn trong phòng khách, không ai nhắc nhở nó. Hắn thở dài, nuôi chó con phiền phức vậy đấy. Hắn nhìn vào vườn hoa, cũng không thấy 216, bàn đi thẳng lên lầu. Vào phòng ngủ, vừa mới tháo cà vạt ra, đã nghe thấy tiếng nước ào ào trong phòng tắm.

216 đang tắm?

Hắn lại gần, bởi vì chân giẫm lên thảm trải sàn, nên gần như không tạo ra âm thanh gì. Cửa kính được làm rất dày, không nhìn rõ cảnh bên trong, hắn chỉ có thể trông thấy lờ mờ một bóng dáng gầy gò. Từ từ nhấc chân cởi quần ra, sau đó lại giơ tay cởi áo ngắn tay.

Mặt trời hun chảy cả mây, ánh nắng rực rỡ, ngay cả trong phòng tắm nhỏ cũng ngập tràn ánh nắng. Trong nháy mắt khi ánh nắng tiến vào phòng, hắn bỗng nhìn thấy đường viền của 216 thật rõ nét, gầy, nhưng không đến mức trơ xương, xương cốt em cân xứng, gầy một cách khéo léo dễ nhìn, không thừa không thiếu.

Dưới mái tóc đen tuyền là vòng eo cực nhỏ, cặp mông căng tròn, tạo ra một đường cong cực kì đẹp mắt, hai chân vừa nhỏ vừa thẳng, nhẹ nhàng đặt xuống, tiếng nước trong trẻo vang lên.

Em vừa tiến vào bồn tắm.

Hạ Vân Sơn rất thản nhiên mà đứng ngoài thưởng thức màn biểu diễn đặc sắc chỉ thuộc về riêng mình hắn. Người biểu diễn thậm chí còn chẳng hay. Nhưng hắn vẫn thỏa mãn.

Hắn nở nụ cười, đẩy cửa đi vào phòng tắm.

“Ai!” 216 chợt nghe có người đẩy cửa tiến vào, sợ đến mức rụt người vào trong nước, chỉ lộ ra cái đầu, đôi mắt trợn lên vừa to vừa tròn, đáng thương mà cũng cực kì đáng yêu.

Hạ Vân Sơn vừa mở nút áo vừa nói: “Tôi.”

216 đỏ mặt, nhẹ nhàng hỏi: “Tiên sinh, ngài làm gì vậy ạ?”

Hạ Vân Sơn cởi sạch trơn, vươn chân dài bước vào bồn tắm, nhoài người dọc theo bồn tắm, ôm lấy 216: “Nóng muốn chết, tắm chung đi.”
Bàn tay Hạ Vân Sơn bắt đầu chơi xấu, sờ sờ chỗ này, lại bóp bóp chỗ kia, bất chợt chạm tới thịt mềm cạnh eo en, làm cho 216 cười ha ha.

“Thịt ngứa của em à? Sao ngày trước tôi không phát hiện ra?” Hạ Vân Sơn xấu bụng mà tiếp tục cù lét, 216 cười đến chảy cả nước mắt, trong đôi mắt màu trà ngập tràn nước mắt và nét cười, giống như đang khóc lại như là đang cười, em không thể làm gì khác đành phải đẩy bàn tay đang làm loạn của tiên sinh ra.

Cánh tay Hạ Vân Sơn vững chãi, không sao dịch chuyển được, mặc kệ 216 như con mèo con cố kéo ra, sau đó bị ôm lấy eo ngồi lên đùi hắn.

216 cúi đầu không biết phải nhìn đi đâu, ánh mắt bối rối mà né tránh, hai tai đỏ bừng, đến cả cổ cũng nhuộm màu hồng nhạt xinh đẹp.

Hạ Vân Sơn nhìn thân thể trong suốt sáng như tuyết, gương mặt ngây thơ ngại ngùng, trong lòng thấy mềm mại, ngón tay vuốt ve qua lại xương sống gầy gò xinh đẹp của 216, xoa nắn tỉ mỉ từng chút từng chút một.

Đây là xương cụt của em, còn kia là xương cổ.

Xương cốt và da thịt đẹp đẽ tạo nên Nguyên Nguyên đẹp đẽ của hắn.

216 mềm nhũn ngã vào lồng ngực hắn, để mặc hắn sờ mó, nũng nịu ngẩng cổ lên hôn hôn cằm hắn, đôi môi mềm mại ẩm ướt mang theo yêu thương ẩm ướt mềm mại.

Hạ Vân Sơn dùng cằm cà cà mặt em, buông tay, nâng mặt em lên đặt xuống một nụ hôn.

Nước trong bồn đã nguội hết cả, nụ hôn cũng dần dần sâu hơn, từng chút từng chút một kéo 216 vào vòng xoáy của ái tình và dục vọng.

Nhưng Hạ Vân Sơn thì không như vậy chắc?

Hắn buông đôi môi em ra, cắn một cái lên mặt em, 216 thấp giọng kêu lên một tiếng đau đớn, trên mặt em có một dấu răng hồng hồng.

216 đáng thương mà chống tay trên lồng ngực hắn, chu đôi môi sưng tấy tỏ ra giận dỗi: “Sao lại cắn em?”

Hạ Vân Sơn cong môi cười cười, vỗ vỗ bờ mông trắng mềm của em dưới nước, vài giọt nước bắn lên, “Tôi những muốn cắn em, mà còn muốn làm em.”

Nước trong bồn bị xả đi.

216 đỏ mặt bị đè lên trong bồn tắm, cặp chân dài trắng như tuyết gác lên thành bồn, lộ ra miệng huyệt đỏ tươi ướt át. Cả người em ướt nhẹp, mái tóc dài đen óng xõa tung trên hõm cổ và cánh tay, trắng đen rõ ràng nhưng lại không có chút lực công kích nào.

Như là tiên cá nhỏ bị sóng biển đẩy dạt vào bờ.

Hạ Vân Sơn làm bước dạo đầu đơn giản, 216 nhanh chóng ướt đẫm.

Hắn rút ngón tay đầy nước ra, ung dung thong thả mà lau vệt nước trên bờ mông trắng mịn của 216, hai tay đều đặt trên mông em, mạnh tay mà nhào nặn đùa bỡn.

216 cúi mặt thở dốc. Đến khi Hạ Vân Sơn tàn nhẫn mà cắm vào, nước mắt em lập tức trào ra.Hạ Vân Sơn cúi người hôn hôn mắt em: “Khóc cái gì?”

216 biết mình có một thói xấu, ấy là trên giường cực kì thích làm nũng, yếu ớt muốn chết. Nhưng em ỷ vào Hạ Vân Sơn thích mình, chết cũng không hối cả, vẫn muốn làm nũng: “Tiên sinh ôm em.”

Quả nhiên, Hạ Vân Sơn mắng em là túi khóc, là tiểu điệu tinh, nhưng vẫn dịu dàng ôm em vào ngực, sau đó ba sâu một nông mà xuyên xỏ. 216 vươn lưỡi liếm môi, từng tiếng thở dốc vừa khó nhịn vừa thoải mái phun ra, thân thể em bị mở ra đến từng cm, d*m thủy ấm áp, thịt mềm mấp máy, hai núm vú run rẩy yểu điệu, tất cả đều đang đón nhận lấy Hạ Vân Sơn.

Hai thân thể ướt nhẹp quấn lấy nhau trong bồn tắm, như là làn nước, không một kẽ hở, vĩnh cửu dài lâu.

Cuối cùng, 216 cả người bủn rủn nói không ra lời, nằm nhoài trên ngực Hạ Vân Sơn, nhỏ giọng nói: “Phí nước quá.”

Hạ Vân Sơn xoa xoa tóc em, trong giọng nói thấm đẫm sự thỏa mãn về dục vọng, khàn khàn mà gợi cảm: “Vậy chúng ta tắm thêm lần nữa.”

216 khóc thút thít lắc đầu: “Thôi ạ. Nghỉ ngơi chút đi.”

Hạ Vân Sơn trầm thấp nở nụ cười, khoang ngực rung lên, làm cho tim 216 đập như sấm rền.

Cả hai không ai nói gì. Hô hấp dần dần trùng khớp, nhịp tim cũng chậm rãi trùng khớp. Hai người lười biếng, không nhúc nhích, như là ngủ luôn trong nước ấm rồi.

Đây là một thế giới dưới đáy biển. Có gạch sứ màu xanh lam, rèm cửa màu xanh lam, giọt nước lăn xuống, sóng gợn lăn tăn.

Hai người có thể bắt được phút giây an bình hiếm có ở đây. Người còn lại chính là sinh vật duy nhất phát ra ánh sáng.

Hạ Vân Sơn đột nhiên hỏi: “Nguyên Nguyên, em có hay mơ ác mộng không?”

216 nhắm mắt lại, cố gắng hồi tưởng: “Có ạ. Em mơ tới ngày đầu tiên em bị đưa vào viện giáo dưỡng, bọn họ nói với em, cha mẹ em chết rồi, bị bom nổ chết. Em muốn ra ngoài. Em muốn tìm cha mẹ, nhưng chạy vòng vòng thế nào cũng không ra được. Viện giáo dưỡng như một trại cải tạo vậy, từ chỗ tối có thật nhiều bàn tay vươn ra, muốn kéo em vào. Bọn họ nói sẽ bảo vệ em, nhưng em chỉ muốn cha mẹ em thôi.”

Hạ Vân Sơn sờ sờ đầu 216: “Bé ngoan, đều qua hết rồi.”

216 im lặng một lát, lại hỏi: “Vậy tiên sinh thì sao?”

Hạ Vân Sơn đã trải qua nhiều cuộc chiến, bắt đầu từ năm 15 tuổi, đến năm 28 tuổi, tham gia vô số chiến dịch to nhỏ, hắn lần nào cũng có thể trở về từ cõi chết, đương nhiên cái giá phải trả không hề  nhỏ – đó là những cơn ác mộng cả ngày lẫn đêm.

Chiến tranh, chết chóc, hủy diệt, âm mưu và những kẻ nhà nát cửa tan là tông chính trong bản nhạc đời hắn.

Nhưng hắn không kể ra những cơn ác mộng đẫm máu của mình, sợ 216 bị dọa.

Hắn lại nhớ tới một giấc mơ khác: “Tôi nhớ hồi tôi còn rất nhỏ, ông tôi đưa cho tôi một con dế choắt đan bằng tre, tôi muốn đưa con dế này cho cha mẹ, nhưng tìm thế nào cũng không thấy họ.”

Bởi vì bọn họ đã qua đời từ lâu rồi. Chắc chắn không thể tìm được.

Từng người từng người, đều chết đi, chỉ còn sót lại mình hắn.

216 nhỏ giọng nói: “Vậy tiên sinh có thể cho em xem được không, anh miêu tả cho em nghe với, em tưởng tượng một chút.”

Hạ Vân Sơn ra chiều suy nghĩ rất nghiêm túc: “Màu xanh lục… là một con dế choắt màu xanh lục.”

216 cũng nghiêm túc nói: “Vậy là em tưởng tượng được rồi, là một con dế choắt màu xanh lục rất đẹp, cảm ơn tiên sinh đã cho em xem.”

Hạ Vân Sơn cười ha ha, vỗ vỗ mông em: “Nguyên Nguyên, em muốn làm tôi cười chết à?”

216 xấu hổ rúc vào ngực hắn, lại nghe thấy Hạ Vân Sơn nói: “Vậy Nguyên Nguyên có thể gọi tên tôi mà, tôi sẽ đến cứu em.”

216 ngạc nhiên, trong lòng mềm như hóa thành nước, ngọt ngào nói: “Ngài đã cứu em rồi nha.”

Để đổi lại, em sẽ vĩnh viễn yêu Hạ Vân Sơn.

Trao đổi chính là lời nguyền từ cổ chí kim của những sinh vật ngây thơ trên cuộc đời này.

Hạ Vân Sơn chính là một con rắn trong vườn địa đàng, dụ dỗ 216 trao đổi với hắn, giao ra nụ cười ngọt ngào vĩnh cửu của em, giao ra trái tim nóng bỏng vĩnh viễn ngây thơ của em.

Hết chương 34.

Chương 34

Hạ Vân Sơn và Thi Duệ tan làm cùng một lúc. Hạ Vân Sơn ngồi ở vị trí phó lái nhắm mắt nghỉ ngơi, bất chợt nói: “Cậu vẫn còn chen chúc trong cái phòng rách nát ở khu dân cư mới à? Dọn ra nhanh lên, chuyển đến căn biệt thự bên cạnh nhà tôi đi.”

Thi Duệ vừa lái xe vừa lườm hắn một cái: “Tôi chọn nhà ngay cạnh nhà anh làm gì?”

“Đưa đón tôi đi làm cho tiện.”

Thi Duệ nghe thế thì tức điên: “Tôi là tài xế của anh đấy à? Anh còn không trả được đồng lương nào nữa chứ?” nói xong dừng một chút, “Kiểu nhà giống nhà anh hả? Đã trang hoàng xong chưa?”

“Nói nhiều thế, cứ vác đồ đến ở là được rồi. Bao giờ đến thì nhớ mang theo người làm vườn nhà cậu đến sửa bụi cây cho nhà tôi với.”

Khi đi ngang qua khu trung tâm thương mại, Thi Duệ xuống xe mua đồ, Hạ Vân Sơn cũng đi theo. Lần này Thi Duệ không những mua bánh ngọt, mà còn đi vào hàng quần áo nữa.

Hạ Vân Sơn đứng ngoài một cửa hàng bán đồ lót, nhưng Thi Duệ rất thoải mái mà đi vào.

Hạ Vân Sơn nghiêng đầu đi sang chỗ khác, Thi Duệ cầm một bộ váy ngủ trắng trong tay, cúi đầu nói chuyện với nhân viên cửa hàng. Khóe mắt Hạ Vân Sơn chợt lướt qua một bộ đồ lót nữ màu trắng và hồng, rõ ràng là màu sắc rất đáng yêu, nhưng viền của áo ngực lại làm kiểu nửa trong suốt, phía trước có một cái nơ con bướm xinh đẹp, quần lót cũng thế.

216 vừa giúp nấu cơm ở nhà xong, mới ngồi nghỉ một lát, Hạ Vân Sơn đã về, trong tay có một cái túi giấy, bên ngoài có dán hình con thỏ. 216 ra cửa đón hắn, nhận túi công văn trong tay Hạ Vân Sơn, hắn kín đáo đưa cái túi giấy kia cho em, thấp giọng nói: “Quà cho em. Tối nhớ mở ra xem.”

Đôi mắt màu trà tròn xoe của 216 sáng lên, ý cười sáng lấp lánh, có chút xấu hổ nói: “Vâng ạ.”

Kết quả là đến khi hai người đang ở trong phòng ngủ chuẩn bị đi ngủ, có nói gì 216 cũng nhất quyết không chịu đi tắm.

Em mở túi giấy ra rồi.

Trong cái túi xinh xắn kia là một bộ đồ lót màu hồng trắng, màu sắc rất đáng yêu, nhưng lại là bộ đồ có hoa văn nửa trong suốt và cách thiết kế cực kì hở hang, em nghĩ cũng không dám nghĩ tới lúc mình mặc bộ đồ này trông sẽ như thế nào.

Lúc Hạ Vân Sơn từ trong phòng tắm đi ra thì thấy 216 ôm cái gối to đùng, chôn mặt trong gối, không nhúc nhích. Nhìn gần hơn một chút thì thấy tai em đỏ như máu.

Hạ Vân Sơn đi tới bên giường, dùng ngón tay câu bộ quần áo lên: “Không thích?”

216 sợ sệt nâng mặt lên, gương mặt tuyết trắng không biết là sợ hay là xấu hổ, ấp ấp úng úng nói có thích. Hạ Vân Sơn biết em thẹn thùng, nhưng vẫn trêu em, ngón tay vân vê trên lớp vải mềm trơn trượt, thấp giọng đầu độc: “Vậy mặc một chút cho tôi xem. Nguyên Nguyên mà mặc vào thì chắc chắn là rất đẹp.”

216 tội nghiệp mà nhìn hắn: “Em… em…. Tiên sinh…” Càng nói, giọng em càng run, rưng rưng như sắp khóc.

Hạ Vân Sơn không hề dao động, trong lòng tự trách chính mình sao lại nuôi em ấy đến nỗi yếu ớt thế này, ôm em ngồi lên đùi mình, giữ chặt cánh tay cố giãy dụa của em, cúi đầu cắn lên vành tai em, răng nanh khẽ cắn xé, làm em tê dại cả người, hắn vẫn còn dỗ dành: “Nguyên Nguyên có muốn tôi mặc cho em không?”

216 lắc đầu nguầy nguậy, biết là đêm nay Hạ Vân Sơn nhất định sẽ không tha cho mình, nên đành phải chấp nhận: “Em, em vào phòng tắm mặc rồi ra cho anh xem. Lát nữa tiên sinh tắt đèn đi được không?”

216 vào phòng tắm tắm rửa, không biết qua bao lâu, đến tận khi Hạ Vân Sơn định tự mình mở cửa đi vào, thì cửa phòng tắm mở ra.

Trong phòng ngủ mờ tối chỉ có một chiếc đèn nhỏ được bật lên, sáng lấp lánh. Hạ Vân Sơn dựa vào đầu giường xem văn bản gửi vào hòm thư của mình, nghe thấy tiếng động thì đặt điện thoại xuống, nhìn về phía người đang rón rén từ phòng tắm lại gần đây.

Sao lại vẫn mặc áo tắm xù xù thế kia?

Hạ Vân Sơn vừa định mở miệng nói chuyện, thì nghe thấy tiếng sột soạt, áo tắm từ trên người em tuột xuống chân. Không khi trong phòng lập tức trở nên kiều diễm đẹp đẽ, hô hấp cũng nhẹ tênh, trở nên triền miên lúc nào chẳng hay.

216 bò lên giường, chậm rãi bò lên như mèo nhỏ, mềm nhũn rúc vào lồng ngực Hạ Vân Sơn.

Hạ Vân Sơn cúi đầu xuống, nhìn thấy mảng da thịt như tuyết của 216, trắng ngần chẳng khác nào ánh trăng, sáng trong mà dịu nhẹ. Tay hắn đặt trên hông em, nắn bóp dần dần hướng lên trên, đặt lên đầu nhũ đáng yêu. Bây giờ nó đã lớn hơn một chút so với đầu nhũ bé tí ti hồi em vừa tới, bây giờ phải nắm lại mới thành một nắm nho nhỏ, dùng lòng bàn tay xoa nắn.

Giống kem chảy ra vậy.

Bây giờ trên thân thể gầy gò thuần khiết của thiếu niên omega đang mặc một bộ đồ lót vừa ngây thơ vừa quyến rũ, đầu v* nhỏ được bọc sau lớp vải trắng, khiến áo ngực nhô lên một độ cong đáng yêu, lớp vải nửa trong suốt chỉ che được một chút của đầu nhũ non mềm. Hạ Vân Sơn nắm lấy bộ ngực mềm mại, mạnh tay nhào nặn, bóp đến nỗi 216 duỗi chân khóc lóc, nhưng khóc thì khóc, núm vú nhỏ vẫn ngoan ngoãn mà chậm rãi vểnh cao trong lòng bàn tay hắn.
Hạ Vân Sơn cúi đầu cách lớp vải mỏng manh mà cắn cắn đầu v* em, khoang miệng ấm áp nhanh chóng thấm ướt lớp vải trước ngực, một tay lướt dọc theo đường eo của em lần xuống, mò tới một chiếc nơ bướm đang được buộc chặt, chậm rãi tháo ra, như là mở một món quà tinh xảo đẹp đẽ. Quần lót lỏng lẻo nửa mặc nửa cởi, tay hắn thuận lợi mà bóp lấy cặp mông trắng mịn, xoa nắn một cách thô bạo.

216 ngọt ngào mà thở hổn hển, theo đó là động tác thô bạo của Hạ Vân Sơn, thi thoảng một tiếng nức nở tràn ra từ cổ họng em, như là móc câu câu đến nỗi lý trí Hạ Vân Sơn rơi liểng xiểng.

Hắn đặt 216 lên giường, bật đèn sáng lên. Căn phòng sáng choang, nhìn một cái là thấy rõ mồn một.

216 nhắm mắt lại, đỏ mặt lên: “Tắt đi!”

Hạ Vân Sơn nở nụ cười, tầm mắt từ bả vai trắng như tuyết lướt xuống dây áo, phần vải ướt át nơi đầu v* hơi nhô lên và chiếc quần lót lỏng lẻo trên mông.

Vừa ngây ngô vừa dâm loạn.

Một món quà đẹp biết bao, sao có thể bị phá hoại một cách cẩu thả cơ chứ?

Nhưng không sao, sớm muộn gì nó cũng bị hủy đi sạch sẽ mà thôi.

Quần lót 216 bị kéo thành một vòng nhỏ quanh mông, kẹt ở trong khe mông, sau đó được day tới day lui, hành hạ đến nỗi lỗ nhỏ đỏ tươi giữa hai mông sưng đến đáng thương.

Mắt 216 đỏ bừng, ướt nhẹp như sắp khóc.

Hạ Vân Sơn kéo quần lót ra, bên trên thấm đẫm d*m thủy tanh ngọt ấm áp.

“Bé lẳng lơ.” Hắn cười mắng, sau đó cởi phăng áo ngủ của mình ra, bên trong là dương v*t dữ tợn mà đỏ tía đang ngẩng đầu, chậm rãi đâm vào lỗ nhỏ của em đến tận gốc rễ, chỉ còn dư lại hai viên trứng vỗ vào khe mông.

“Muốn ôm…” 216 bị đụng đến nói không nên lời, thế mà vẫn còn nhớ là phải làm nũng, thấy Hạ Vân Sơn không chịu ôm, bèn tủi thân mà vươn tay ôm cổ hắn, nũng nịu cọ gò má non mềm vào mặt hắn, rên rỉ đến là mềm mại.

Hạ Vân Sơn vừa làm vừa chui tay vào trong cái áo lót đã bị chơi đến xộc xà xộc xệch, nắm lấy đầu v* mập mập của em, bấm một cái là 216 dùng cẳng chân cọ vào xương sống của hắn, yếu ớt cực kì.

“Em là ai?” Hạ Vân Sơn vừa ra sức làm vừa hỏi. 216 thở hổn hển, mờ mịt trả lời: “Em…”

Hạ Vân Sơn vỗ một cái thật mạnh vào cái mông đỏ hồng của em, tiếng “bốp” thanh thúy vang lên, “Em là đứa nhỏ tôi nhặt được trên đường, là omega trong nhà người khác trốn ra, tôi cứu em, em lại bò lên giường tôi.”
216 mờ mịt khóc: “Em không có…”

Hạ Vân Sơn nặng nề đâm mấy phát vào điểm mẫn cảm nằm sâu bên trong, sau đó từ từ ma sát, làm cho 216 thở dốc dữ dội. Hắn còn lạnh mặt mắng em: “Chắc chắn là thằng chồng alpha của em đã làm em đến chín rồi, em xem, tôi mới chọc vào có mấy lần mà nước em đã chảy lênh láng sắp chết chìm tôi rồi! Bé dâm đãng, thằng chống alpha trong nhà em không đút nó em đúng không?”

216 ôm Hạ Vân Sơn thút tha thút thít mà khóc, vừa oan ức vừa thoải mái đến nỗi eo mỏi chân run, mềm nhũn mà hờn dỗi: “Tiên sinh, anh đang nói cái gì? Em nghe không hiểu?”

Hạ Vân Sơn tức cười, cúi người ghé vào lỗ tai em nói: “Nguyên Nguyên, chơi trò nhân vật sắm vai một chút đi.” Sau đó, hắn dịu dàng hôn lên môi em, ngậm vào cách môi non mềm, vói đầu lưỡi vào trong liếm láp trong chốc lát.

216 bị hôn đến mơ mơ màng màng, thế là gật đầu, lại nghe thấy Hạ Vân Sơn nói: “Dâm muốn chết, mút chặt thế này, bao lâu rồi chưa ăn côn th*t hả?”

“Hôm qua em, em vừa mới ăn xong.” 216 vẫn còn nhớ hôm qua em và tiên sinh mới làm mà, làm đến nỗi cuối cùng em chẳng còn tí sức lực nào, còn bị dụ dỗ bắn vào bên trong.

Hạ Vân Sơn nhíu mặt: “Ngày hôm qua? Lúc nào em cũng đói khát vậy sao? Có muốn bị đưa đến cho một gia tộc lớn có 4,5 alpha, bị bọn họ luân phiên đùa bỡn, tinh dịch thoa khắp người không?”

216 lập tức bị dọa khóc, rút tay về che trên mặt mình, khóc đến cuồng loạn: “Không được! Không được! Đừng đưa em đi!”

Hạ Vân Sơn lập tức nhận ra tình huống này không bình thường, đồ ngốc này nhập diễn quá sâu rồi, nhanh chóng ôm 216 vào trong ngực an ủi: “Không chơi nữa không chơi nữa. Nguyên Nguyên không khóc.”

216 khóc đến choáng váng đầu óc, đẩy ngực Hạ Vân Sơn ra, dưới đùi giãy dụa dương v*t rời ra khỏi miệng huyệt ướt át. Em khóc lóc muốn trốn đi, nhưng muốn bò cũng chẳng biết bò đi đâu mới được. Cuối cùng lại bị nắm mắt cá chân kéo về, dương v*t thô to phụt một tiếng, lại được cắm lại.

216 nằm trong lồng ngực hắn khóc nức nở, vừa dữ dội vừa gấp gáp, làm Hạ Vân Sơn cũng bị dọa.

“Nguyên Nguyên, tôi nói đùa, em đừng tin. Em có muốn đi cũng không đi được, chỉ cần em dám có suy nghĩ rời đi tôi, tôi sẽ lấy dây xích xích em khóa trên giường, làm đến khi nào em mang thai mới thôi. Chẳng phải Nguyên Nguyên vẫn muốn có em bé sao?”

Vừa nhắc đến em bé, 216 càng khóc tợn.

Hạ Vân Sơn đỡ trán, đến cùng thì hắn không biết lựa lời mà nói linh tinh cái gì thế này?

Hắn lại cúi đầu, lấy tay lau nước mắt trên mặt em, hôn lên đôi mắt đã khóc đến đỏ bừng của em, dịu dàng nói: “Nguyên Nguyên, lời nói chúng ta đùa giỡn ở trên giường sao có thể coi là thật chứ? Em phải để dành lỗ tai để nghe lời nói thật lòng của tôi chứ.”

Nói xong, hắn cúi đầu hôn hôn lên môi em: “Nếu không giận nữa, thì phải để tôi hôn em.”

216 sờ sờ môi không cho hắn hôn, lại bị Hạ Vân Sơn mạnh mẽ mà nâng khuôn mặt lên, hôn càng sâu hơn, đến khi đầu lưỡi hắn vói vào, tất cả đều đã bị hắn khống chế.

Hôn xong, 216 môi đỏ mắt ướt, mặt hồng hết cả lên, chậm rì rì nói: “Vậy, vậy thì tiên sinh nói yêu em đi.”

Hạ Vân Sơn nheo mắt lại, vẫn chiều ý 216, vừa hôn vành tai em, vừa chuyển động thân dưới một lần nữa chậm rãi xuyên xỏ, tiếng nhóp nhép vang lên rõ mồn một, hắn nói: “Yêu em, Nguyên Nguyên. Tôi yêu em, rất yêu em, quá yêu em.”

Ngôn ngữ là thứ có ma lực.

Câu thần chú cổ xưa mạnh mẽ nhất cũng bắt nguồn từ ngôn ngữ.

Mà Hạ Vân Sơn một lần nữa bị tiếng yêu làm cho đầu hàng, dần dần trở nên lạc lối, trong nháy mắt đó, hắn cúi đầu, nhìn người yêu xinh đẹp, yếu ớt lại thích khóc của mình, chợt cảm thấy một loại khát khao muốn được trao đổi nhịp tim với nhau.

Như thể, như thể, tại điểm cuối trong cái vận mệnh hoang đường mà sặc sỡ sắc màu kia, chỉ còn duy nhất omega nhu nhược yếu đuối trước mắt hắn.

Mãi một lúc lâu sau 216 mới ngừng khóc, nghe được lời yêu của hắn thì mặt đỏ tới mang tai, ngửa đầu hôn lên hầu kết đang lăn lộn của tiên sinh, nhỏ giọng làm nũng: “Vậy tiên sinh làm mạnh lên một chút, nhẹ quá đi.”

Hạ Vân Sơn sửng sốt, vỗ bốp một cái lên cặp mông trắng mềm đang run rẩy của em, chửi nhỏ: “Quỳ xuống, tôi vào từ phía sau.”

Chương 35

Không đến hai ngày sau, Thi Duệ đã mang người nhà chuyển nhà tới.

Hạ Vân Sơn và Thi Duệ ở trong thư phòng bàn bạc về điều khoản cuối cùng trong thỏa thuận đình chiến, 216 và 136 ngồi trong phòng khách chơi đùa cùng bọn nhỏ.

Thi Mẫn rất thích 216, ngồi trong lồng ngực em suốt không chịu đi, cứ mềm nhũn gọi anh xinh đẹp. 136 sờ lên mái tóc như tơ của bé: “Phải gọi là dì.”

Thi Mẫn lại ngoan ngoãn gọi dì, sau đó vẽ hình một con bướm lớn thật sặc sỡ đưa cho 216, “Buổi tối em bướm sẽ đi vào giấc mơ của dì đó!”

216 ghé sát vào người 136, ngửi thấy trên người anh một mùi hương rất đặc biệt, như là mùi bạc hà ướp lá kim ngân, hai mùi vị mát lạnh hợp lại với nhau, tươi mới thấm vào ruột gan, lại có thêm chút ngọt nữa.

“Anh trai thơm quá.” 216 chun mũi.

136 sờ sờ chân em bé, ngượng ngùng nói: “Thi Duệ đánh dấu anh rồi.”

216 mở to mắt: “Woa! Dấu hiệu đó!”

136 nhỏ giọng nói: “Anh ấy đánh dấu anh, nhưng không báo cáo với bên trên. Bây giờ chế độ của viện giáo dưỡng đã bị đà đảo nặng nề, nhưng quyền tự do ký hiệu vẫn chưa được xác nhận, vậy nên bọn anh chưa định công khai.”

216 ôm lấy cánh tay 136: “Anh, ký hiệu có cảm giác thế nào ạ?”

136 đỏ mặt, nhẹ nhàng đẩy 216: “Chờ khi nào Hạ tiên sinh ký hiệu em, chẳng phải em sẽ biết hay sao?”

216 cắn môi một cái, không lên tiếng.

Sau khi ăn xong bữa tối, Hạ Vân Sơn và 216 tản bộ trên con đường mòn trong vườn hoa, 216 chẳng nói câu nào, thậm chí còn đi chậm hơn bình thường, bị rớt lại phía sau. Hạ Vân Sơn đi được hai bước thì phát hiện ra, dừng bước chờ em theo kịp.

216 cúi đầu, rầu rĩ không vui kéo tay Hạ Vân Sơn. Em nắm rất nhẹ, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể buông ra. Hạ Vân Sơn rất không quen em như thế này, tự mình bọc ấy ngón tay trắng nhỏ của 216 trong lòng bàn tay mình, lúc này mới chịu đi tiếp.

Cuối cùng 216 cũng chịu nở nụ cười.

Buổi tối lúc 10 giờ, 216 từ phòng tắm đi ra, Hạ Vân Sơn đang ngồi trên giường đọc sách. Em khẽ cắn răng, tiến vào trong chăn.

“A…” Lông mày Hạ Vân Sơn hơi nhíu lại.

Người trong chăn vừa duỗi đầu lưỡi mềm như bông của em ra, cách quần lót liếm lên dương v*t đang ngủ đông của hắn.

Hạ Vân Sơn không lên tiếng, ung dung thong thả mà lật một trang sách. (đoạn “một trang sách” này rất cảm ơn bạn iris_night đã nhắc mình, mong bạn đọc được dòng này của mình hiuhiu)

Vải vóc bị thấm ướt từng chút một, dương v*t cũng dần dần cương lên. Quần lót bị kéo xuống, trong bóng tối, côn th*t được ngậm vào, chậm rãi đi vào trong khoang miệng ấm áp.

Cổ họng Hạ Vân Sơn phát ra tiếng thở dốc nhè nhẹ, trên tay lại không chút để tâm mà lật thêm một trang sách.

Kỹ thuật của thỏ con rất nhuần nhuyễn, chỉ là nếu vào sâu trong cổ họng thì vẫn còn hơi khó. Nhưng lần này lại vào sâu tận trong cuống họng nhiều lần, đưa dương v*t vào một chiều sâu đáng sợ.

Hạ Vân Sơn để sách xuống, vỗ vỗ cái đầu đang vùi trong chăn, “Đi ra.”

Lúc này 216 mới chậm rì rì phun ra dương v*t hắn, ngọ nguậy chui ra khỏi chăn, cả người nằm nhoài trong ngực Hạ Vân Sơn, tóc dài rối tung, lạnh lẽo như nước.

Hạ Vân Sơn cúi đầu, nhìn thấy chóp mũi vểnh cao của 216, là một độ cong rất đáng yêu, lông mi rung động như cánh bướm, quét qua lồng ngực hắn. 216 ôm eo hắn: “Em muốn làm.”

Trong lòng Hạ Vân Sơn hơi giật mình, sao hôm nay lại chủ động thế này?

216 đưa lưng về phía hắn, ngồi trên đùi hắn, chậm rãi cởi ra áo ngủ trên người, để lộ thân thể tuyết trắng ngây ngô, hơi nghiêng đầu, cần cổ thon dài nghiêng thành một độ cong cực kì đa tình kiều diễm, em vuốt tóc dài sang một bên, lộ ra toàn bộ cái cổ duyên dáng, ở trên có một cái vòng ức chế.

Hôm nay em muốn quyến rũ tiên sinh, muốn hắn đánh dấu em.

Hạ Vân Sơn lười biếng cười cười, nhìn 216 lẳng lở mà dùng khe mông nhỏ nhắn hồng nhạt cọ cọ vào dương v*t thô to của hắn, vừa cọ vừa làm hand job cho hắn, lòng bắn tay trắng mịn và đầu ngón tay dần dần dính đầy chất lỏng trong suốt chảy ra từ khe chuông hơi mở ra của hắn.

216 nghiêng mặt sang một bên, lông mi thẹn thùng mà rung động, ở ngay trước mặt hắn, ở ngay trước mặt hắn, duỗi đầu lưỡi ra, liếm sạch sẽ từng ngón tay dính đầy chất lỏng của mình.

Mẹ nó.

Hạ Vân Sơn ngồi thẳng, bóp lấy vòng eo đang uốn éo của em, vừa cúi đầu gặm cắn bờ vai trắng như tuyết, vừa hỏi: “Nguyên Nguyên muốn làm gì?”216 không nói lời nào, chỉ lần nữa lấy tay vén tóc dài tung xõa sang một bên, sau đó thẳng eo lên, tách ra miệng huyệt ẩm ướt mềm nhũn của mình, lúc ẩn lúc hiện giữa cặp mông trắng như tuyết, quy đầu khổng lồ đỏ tía đâm đâm vào trên mông, mãi mới tìm được đúng chỗ, lỗ nhỏ khó khăn nuốt vào quy đầu. Eo 216 mềm nhũn, như là kiệt sức mà ngồi phịch trên đùi Hạ Vân Sơn, dương v*t lập tức được nhét đầu trong lỗ nhỏ ướt nhẹp nước, em khẽ cắn răng, nâng eo lên, gian nan mà phun ra nuốt vào.

Hạ Vân Sơn có thể thấy cực kì rõ ràng, dương v*t của mình chen vào kẽ mông trắng nõn kia như thế nào, khi rút ra thì để lại vệt nước ra sao trên miệng huyệt hồng nộn ấy.

Lúc thì là màu hồng tím dự tợn ghê tởm, khi thì là màu trắng ngần thuần khiết, thật là khiến người ta nhìn đến mê mẩn.

Hạ Vân Sơn khàn giọng ra lệnh: “Nói chuyện.” Nói đoạn, hắn giữ chặt eo 216 giúp em chuyển động nhanh hơn, cặp mông trắng mịn run lên như sóng vỗ bờ, từ từ bị hai viên trứng đánh đến đỏ lên, hệt như quả đào chín mọng.

216 bị làm đến nỗi thở dốc liên tục, khoái cảm chồng chất, nhưng trong lòng khổ sở muốn chết.

Mấy ngày trước, em nghe được lời yêu của Hạ Vân Sơn, đã vui sướng đến mức muốn ngất đi, em cho rằng đây đã là giới hạn rồi. Thế như không phải, thì ra còn có hôn nhân, còn có con cái, còn cả đánh dấu. Tiên sinh vẫn mãi không chịu trao cho em những thứ này.

Em thấy thật là hối hận, cảm thấy chính mình ngoài được cái mặt đẹp ra, thì chẳng có chút ưu điểm nào cả, thói hư tật xấu thì nhiều vô kể, hay làm nũng, lòng dạ hẹp hòi, lại còn không thông minh. Nghĩ vậy mới thấy, tiên sinh keo kiệt với mình cũng là chuyện đương nhiên.

Đánh dấu, là đánh dấu đó. Sau khi đánh dấu sao, hai bên A và O sẽ thông qua tin tức tố mà xác nhận sự tồn tại duy nhất của người kia, tâm ý tương thông, hai bên tình nguyện, nếu người kia có chết đi, người còn lại sẽ không tồn tại một mình. Một cuộc sống nặng nề nhưng thật lãng mạn.

216 cúi đầu, cảm thấy bản thân thật nực cười, mũi em cay xè, nghĩ mà mất mặt, giờ em chỉ muốn leo xuống tìm một chỗ trốn đi, rồi ngày hôm sau làm bộ như không có chuyện gì xảy ra.

Em vừa nhấc eo dậy, đã bị Hạ Vân Sơn nắm lấy rồi mạnh mẽ đặt xuống, đâm đến mức bên trong em đau nhói, nước chảy tí tách.

Em lập tức cảm thấy khổ thân cực kì, cắn môi nhỏ giọng khóc lên.

“Không biết nói chuyện à?” Hạ Vân Sơn cắn vành tai em, xoa nắn đầu nhũ mềm mại. Răng nanh sắc nhọn hôn dọc từ vành ra phía sau, dừng lại trên cái cổ tuyết trắng, cắn lên vòng cổ cứng rắn. Hắn còn không biết thỏ con này đang nghĩ gì sao?

216 ngẩn ra, trong lòng giật thót.

Vòng ức chế bị tháo xuống, tuyến thể hoàn hảo trước nay vẫn bị bảo vệ kín kẽ giờ lộ ra trước mặt hắn, có một khối nho nhỏ nhô lên, sờ lên rất mềm mại.

Hạ Vân Sơn cúi đầu, ngửi thấy được luồng tin tố mà trong lúc ân ái tình cờ hắn cũng ngửi được, đó là mùi sữa phô mai, mặn ngọt ngon miệng, hương sữa đậm đặc. Là thứ hương vị hảo hạng nhất có thể dụ dỗ bất cứ kẻ nào, hệt như bản thân 216.

“Tiên sinh…” 216 đỏ mắt quay đầu lại, nước mắt lấp lánh sáng đến kinh người, tỏa ra ánh sáng đẹp đẽ như là giấy bóng kính.

Hạ Vân Sơn liếm một cái lên tuyến thể của em, 216 lập tức run rẩy đạt tới cao trào. dương v*t nhỏ xinh tinh xảo phun tinh dịch tung tóe khắp nơi, bắn cả vào trên đùi Hạ Vân Sơn.

Tim 216 đập như tiếng trống, theo bản năng mà muốn ngăn lại bàn tay Hạ Vân Sơn, nhưng cổ tay em lại bị nắm lấy, đè xuống giường, dùng một tư thế kì lạ mà nằm trên người hắn.
Hạ Vân Sơn thấp giọng cười, “Nhạy cảm vậy sao?” Sau đó giọng điệu trêu tức chợt tắt ngúm, trở nên nhàn nhạt lạnh lẽo, dùng giọng điệu cứng rắn như răn dạy đứa nhỏ nói với em: “Muốn gì, nói ngay.”

216 nhỏ giọng nói: “Muốn… muốn đánh dấu.”

Hạ Vân Sơn mệt mỏi rũ xuống hàng mi dài, dùng giọng điệu dịu dàng mà nghiêm túc hiếm thấy thương lượng với 216: “Nguyên Nguyên, em phải nghĩ cho kĩ. Tôi không phải một người tốt, thậm chí tôi có thể xấu xa đến nỗi vượt ngoài sức tượng tượng của em. Nếu em nhìn thấy bộ mặt thật của tôi, chắc chắn sẽ không bao giờ yêu tôi nữa. Nhưng sự đánh dáu này sẽ khóa chặt em vĩnh viễn ở bên tôi, cho đến khi chết.”

216 thở hổn hển kịch liệt, thương yêu đong đầy trong con mắt màu trà lấp lánh, khiến người ta nhìn mà lòng thấy xốn xang, “Em yêu ngài, vĩnh viễn sẽ yêu ngài. Cho dù ngài không đánh dấu em, em vẫn sẽ luôn luôn yêu ngài.” Cuối cùng, em lại nhỏ giọng hỏi: “Tiên sinh có nguyện ý đánh dấu em không?”

Thái dương Hạ Vân Sơn nổi gân xanh, ánh mắt lóe lên sự giãy dụa. Đây không phải một câu hỏi dễ trả lời.

Sinh mệnh của con người vốn yếu đuối, chẳng lẽ còn phải gánh vác thêm trọng lượng của một sinh mệnh khác hay sao?

Một bãi đất hoang khô cằn lạnh lẽo, lẽ nào có thể nuôi sống một đóa hoa hồng xinh đẹp ư?

216 thấy Hạ Vân Sơn không nói lời nào, cũng không ép buộc hắn, quay đầu hôn lên môi hắn một cái, muốn nói rằng thực ra em cũng không muốn đánh dấu đến vậy, nhưng tuyến lệ thực sự không thể kìm nén được, nhìn thấy Hạ Vân Sơn là nước mắt tuôn rơi.

Sao em lại dễ khóc vậy chứ? Chỉ cần khóc lên là đôi mắt màu trà biến thành một hồ nước dập dờn sóng gió, một mảnh non nước cũng tan ra thành nước, hòa vào trong lòng hồ, khiến kẻ khác nhìn vào cũng thấy lòng mình nát tan.

Hạ Vân Sơn từ bỏ băn khoăn, hôn lên mắt trái nhòe nước của em: “Giữ lại nước mắt đi, khi nào bị đánh dấu hãng khóc.”

216 cố hai, ba lần mới ngừng được nước mắt, vẫn còn thút thít, bất chợt bị Hạ Vân Sơn nhẹ nhàng giữ lấy cổ từ phía sau, răng nanh hung ác vừa mài vừa mút, bàn chân 216 căng ra, cọ tới cọ lui trên giường.

Cảm giác đau đớn dữ dội.

Tuyến thể bị cắn phá, tin tức tố bị truyền vào như làn sóng điên cuồng.

216 đau đến không nói nên lời, chỉ có thể thở dốc từng ngụm từng ngụm một.

Đau đớn và thỏa mãn thi nhau sinh sôi, thân thể bị phá vụn rồi lại ngay lập tức được xây đắp lại.

Chậm rãi, một luồng hương sữa phô mai hòa quyện với mùi nhựa thông, từ từ đầy ắp trở thành một cốc sữa phô mai ngọt ngào được uống trong buổi đi dã ngoại mùa xuân trên núi.

Hạ Vân Sơn liếm tuyến thể của em một cái, 216 run rẩy gọi tiên sinh, rồi quay đầu lại, ngọt ngào tặng hắn một nụ hôn.

Lông mi Hạ Vân Sơn rủ xuống che đi cảm xúc của hắn.

Bản năng xâm lược và chiếm hữu của alpha trở nên mãnh liệt hơn hẳn sau khi tiến hành đánh dấu, hắn như là con thú hoang rốt cuộc lấy lại được nanh vuốt của mình, giờ đây có thể bắt đầu tàn nhẫn mà dịu dàng xé xác con mồi ăn vào trong bụng.

Hắn điên cuồng đặt 216 dưới thân mà xuyên xỏ, cho dù em có khóc lóc cầu xin cũng sẽ không dừng lại. Tình dục và nhiều lần đánh dấu được thực hiện cùng một lúc, hắn phải xác nhận đi xác nhận lại rằng, omega xinh đẹp ngây thơ này chỉ thuộc về hắn, từ tiếng thở dốc của em, cho đến máu và nước mắt.

Trái tim Hạ Vân Sơn bị thiêu cháy, nóng rực đến đáng sợ, cho dù có cố hết sức đè nén thì nó vẫn nhen lên một mồi lửa nho nhỏ, từ đó lan ra khắp người hắn mà thiêu đốt.

“Nguyên Nguyên, mở mắt ra, há miệng, thả lỏng thân thể.” Hắn khàn giọng ra lệnh.

216 ngoan ngoãn làm theo, lại bị lật người lại thay đổi tư thế, em nằm nghiêng sang một bên mà bị đâm vào. Em hoàn toàn mất đi ý thức, ngoại trừ tình dục và nhiều lần bị đánh dấu cùng chiếm hữu, cũng chỉ biết yếu ớt khóc lên.

Em được thỏa mãn đến cực hạn.

Thế giới của em đã được xây đắp lại toàn bộ, đã từng là đống phế tích sụp đổ, nay được Hạ Vân Sơn dùng tình dục, những hôn và tình yêu xây lại.

Cuối cùng, em chỉ loáng thoáng nhớ mình đã mơ hồ nói ra một câu: “Em yêu ngài.”

Em có nhận được câu trả lời không?

Em nhận được một nụ hôn.

Giống như Mẫn Mẫn nói, là một con bướm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau