CẦU CON

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cầu con - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

216 không đoán được tiên sinh có ý gì.

Tiên sinh lúc nào cũng có vẻ lạnh nhạt châm biếm, cười mà như không cười, cảm xúc trong con ngươi đen kịt kia chưa bao giờ là thứ kẻ khác có thể nhìn thấu. Hắn không bao giờ nói mình muốn cái gì, muốn làm gì, chỉ đưa ra mệnh lệnh.

Điều này làm cho đầu 216 mơ hồ, dùng trí tuệ có hạn của em thì đành phải ngoan ngoãn nghe theo, để tránh chọc giận tiên sinh.

216 bị ép ngẩng đầu lên, tầm mắt không có tiêu điểm, chỉ có thể nhìn hoa văn trên trần nhà.

Bỗng nhiên, chiếc giày da đang nằm giữa cặp đầu gối mềm mại kia nâng lên, mũi giày nhô ra từ vạt váy trắng của 216.

Lớp vải trắng tinh bị nhấc lên, làn da thấp thoáng ẩn hiện giữa cái khe nhỏ hẹp tăm tối, Hạ Vân Sơn hơi nghiêng cổ, nhìn thấy 4 cm phía trên đầu gối của 216 có một cái vòng da màu đen được cố định trên đùi, hình chữ T, vòng trên chiếc đùi trần trụi trắng nõn, nối liền với tất dài màu trắng.

Ánh mắt Hạ Vân Sơn tối sầm: “Là cái gì?”

216 không hiểu lắm: “Tiên sinh, ngài hỏi gì ạ?”

“Tôi nói, cái vòng đen trên đùi em là thứ gì?”

216 trả lời: “Thưa tiên sinh, là quần tất dây ạ.”

216 không cảm thấy cái đó có gì lạ lùng, vì ở trong viện giáo dưỡng, mỗi một omega đều mặc váy và quần tất dây.

Màu đen bao phủ con ngươi của Hạ Vân Sơn, mang một vẻ hứng thú và ra chiều suy nghĩ, hắn trầm giọng dụ dỗ nói: “Là thứ gì vậy? Tháo xuống cho tôi xem một chút.”

Theo bản năng, 216 cảm thấy chuyện này có gì đó không đúng, nhưng cái đầu bị rượu làm cho mơ hồ của em đã đình chỉ mọi hoạt động phức tạp mất rồi. Em không nghĩ nhiều, dù sao quần tất dây cũng chỉ như một cái mũ, một đôi giày, chiếc áo khoác mà thôi, đều là trang phục mặc trên người. Huống chi, tiên sinh ban cho em cuộc sống an ổn vui sướng, em cam nguyện và cũng sẵn lòng thỏa mãn yêu cầu nho nhỏ này của tiên sinh.

“Vâng, thưa tiên sinh.”

Hạ Vân Sơn buông tay ra, ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha bằng lông thiên nga, dáng vẻ thả lỏng, như là chuẩn bị xem một màn biểu diễn đặc sắc.

216 đứng lên, nhẹ nhàng rút chân ra khỏi đôi dép lê bằng nhung, lộ ra đôi bàn chân thon dài được bao bọc trong tất trắng, lớp vải mỏng bó sát vào chân phác họa ra những ngón chân mềm mại cùng với gót chân và đầu gối mảnh khảnh xinh đẹp. Đôi mắt Hạ Vân Sơn dính chặt vào cặp chân kia, cảm thấy một mồi lửa nhỏ không biết từ nơi nào bén tới.

Tay 216 luồn vào trong váy, lần tới chỗ đai tất, ngón tay trắng nhỏ linh hoạt cởi ra nút thắt, tất da rơi xuống khỏi cặp đùi tuyết trắng, nhưng 216 chưa dừng lại, vì tất đùi và tất chân liền nhau, em phải cởi hết ra mới được. Em luồn tay vào trong tất, ngón tay trên da thịt trắng sứ ở bên trong tạo thành một độ cong khiêu gợi đến mức vi diệu, nhưng em dường như không ý thức được chuyện này, gọn gàng nhanh chóng mà cởi ra tất dài.

Ánh mắt Hạ Vân Sơn như đóng đinh trên vòng lằn màu hồng phấn đáng yêu trên cặp đùi trắng ngần.

Quá non mềm, quá dễ lưu lại dấu vết.

Nhưng hắn còn chưa kịp nhìn kĩ, 216 đã quỳ xuống, váy trắng che đi hết thảy cảnh đẹp.

Cái tất 216 cởi ra được đặt trên sàn nhà, trải dài ra, em nhẹ giọng giới thiệu:

“Thưa tiên sinh, chính là như thế này ạ.”

Hạ Vân Sơn căn bản không có tí hứng thú nào với cái tất dài đang nằm trên sàn nhà kia, mà chỉ yêu thích đôi tất bó chặt trên cặp chân dài của 216.

“Lại gần đây một chút.”

216 nghe vậy, đành phải dịch đầu gối đến gần hơn.

“Đứng dậy, cho tôi xem.”

216 đỏ mặt, trong viện giáo dưỡng không cho phép lộ da thịt, hành vi vừa rồi của em đã quá là lớn mật phóng đãng rồi, chẳng nhẽ giờ còn phải đứng lên cho alpha này xem xét tỉ mỉ sao?“216.” Hạ Vân Sơn lần đầu tiên gọi số hiệu của 216, lập tức đặt 216 trở về vị trí nguyên thủy nhất của mình – em dù sao cũng chỉ là một omega được viện giáo dưỡng cung cấp cho người khác mua vui mà thôi, “Đứng lên.”

Hạ Vân Sơn lần thứ hai ra lệnh. Hắn là một alpha quyền cao chức trọng, thành thục trưởng thành, quyền bính trong tay, mang trong mình sức mạnh chi phối và sự lấn át khiến người ta thấy ngột ngạt, nhưng đồng thời, hắn lại tốt bụng mà cho 216 một chỗ dung thân.

Trong hốc mắt 216 ầng ậng nước, nhưng lại không lăn xuống, như là ánh trăng lay động trong mặt hồ. Em chậm rãi đứng lên, ngượng ngùng khổ sở mà phô bày da thịt bí ẩn chưa ai được ngắm nhìn trước mặt Hạ Vân Sơn.

216 đứng đó, một chân đi tất trắng, một chân trần. Thế nhưng Hạ Vân Sơn không tài nào phân biệt được, tất trắng và chân trắng, cái nào trắng hơn.

Hạ Vân Sơn vén làn váy của 216 lên một chút, theo làn váy được nhấc lên, 216 cảm thấy tôn nghiêm của mình sắp chẳng còn sót lại chút gì. Em kìm nén tiếng thở dốc nặng nề mà đau khổ, cố gắng không để mình phát ra tiếng khóc.

Ngón tay alpha đặt trên tất chân, sờ soạng một chút, tìm được nút thắt, dùng tay mở ra, thế nhưng đây chưa phải là kết thúc. Ngón tay thon dài mạnh mẽ còn đi sâu hơn vào phía trên tất dài, trực tiếp cảm nhận được làn da nhẵn nhụi trơn mềm của omega, thật dễ dàng để nhéo lên, quá mức mịn màng, như là món tráng miệng mềm mại, đưa vào miệng là tan ra ngay.

Hai đùi 216 đang run lên, em sợ đến mức sắp khóc, không kịp suy nghĩ mà cầu xin: “Tiên sinh, ngài đã nói, ngài không có hứng thú với em mà.”

Hạ Vân Sơn sửng sốt một chút, nhíu mày, đồng tử đen kịt nheo lại, nhìn em đầy nguy hiểm.

“Lời tôi nói từ trước đến nay chưa từng giữ được bao giờ.”

Con ngươi màu trà đẹp đẽ của 216 sợ hãi mà trợn to.

Trong lòng Hạ Vân Sơn tức giận, cảm thấy có chút thất bại mà mất hứng, rút tay lại, lấy ra một chiếc khăn tay, cẩn thận lau chùi ngón tay ngay trước mặt 216, trông như ghê tởm lắm.

“Cút ra ngoài.”

Thân thể 216 phát run, như được đại xá mà cầm chiếc tất trên sàn nhà mở cửa chạy đi, trở về căn phòng của mình.

Buổi tối hôm đó, 216 không ra khỏi phòng lần nào nữa.

Đến đêm khuya, 216 mới tỉnh rượu, cổ họng khô khốc, úp tai vào tường nghe ngóng, xác nhận là bên ngoài không còn động tĩnh gì, mới rón rén mở cửa phòng đi ra ngoài.

Ngày tháng mười hai, trong phòng khách không một bóng người, bên ngoài tuyết rơi rất lớn, máy sưởi ở khu sinh hoạt chung đã bị tắt, hai chân 216 đi trên nền đất chẳng khác nào như trực tiếp đi trên khối băng, lạnh đến cóng xương.Trong phòng bếp vẫn còn mở  một chiếc đèn nho nhỏ, 216 thở phào nhẹ nhõm, đi vào rót chén nước, ừng ực uống hai cốc, đang chuẩn bị rời đi, lại nghe thấy ở mảnh sân gần hành lang nhà bếp đang có người gọi điện thoại. Em nhón chân đến xem, nhận ra là bác quản gia.

216 cảm thấy thế này không được lịch sự cho lắm, vừa định quay lại, bác quản gia lại mở cửa đi vào, gặp ngay 216 đang uống nước.

216 vẫn luôn có chút sợ vị quản gia nghiêm túc cẩn thận này, bèn rụt rè chào hỏi: “Chào buổi tối, bác quản gia. Cháu chỉ xuống uống cốc nước thôi ạ.”

Quản gia nhìn em một lát, bỗng nhiên mở miệng: “Tôi vừa mới gọi điện thoại, nghe được một ít chuyện không tốt cho lắm, không biết cậu có phiền nếu nghe tôi tâm sự một lần không?”

“Được ạ.” 216 rất nhiệt tình và tốt bụng.

“Bạn học của con gái của chị dâu của em họ nơi phương xa của tôi, được phân phối đến gia đình của một alpha chưa đầy một tháng, đã chết tức tưởi rồi.”

216 nuốt một ngụm nước miếng: “Tại…tại sao vậy ạ?”

“Có lẽ cậu không rõ lắm, omega thực sự quá ít ỏi, cho dù có sự quản lý và phân phối thống nhất, cũng sẽ có một số lượng lớn những người quyền quý không có omega của riêng mình, trong trường hợp đó, bọn họ sẽ chọn cách dùng chung omega, đặc biệt là giữa cha con, chú cháu trong cùng một gia tộc. Mà omega kia đúng là bất hạnh, bị đưa đến một gia đình có tới bốn alpha chưa tiến hành đánh dấu, thật là, nói ra thì đúng là cực kỳ mất mặt, nhưng cô ấy đúng là chết trên giường.”

Mặt 216 bị dọa đến trắng bệch.

“Cậu đã là một omega rất may mắn rồi, tiên sinh không còn cha mẹ, anh em, chú cháu gì, chỉ côi cút một người. Tuy tôi nói chủ nhân như vậy là không phải phép, nhưng đây là sự thật.”

216 lúng ta lúng túng gật đầu, như là đồng ý với cách nói của ông.

Quản gia cũng gật đầu: “Cảm ơn cậu đã chịu nghe tôi giãi bày, aiii, vận mệnh omega thực sự là biết bao thăng trầm. Chúc cậu luôn may mắn hạnh phúc. Ngủ ngon nhé.”

Quản gia rời đi, 216 phát hiện chân mình đã đông cứng, cứ như đã dính chặt trên sàn nhà, không thể động đậy chút nào, trở thành một khối băng chỉ biết đứng đó mặc người ta đâm chém.

216 ngơ ngơ ngẩn ngẩn đi tới cầu thang, còn chưa nhấc chân lên bậc đã thấy Hạ Vân Sơn đứng ở cuối cầu thang, đèn hành lang không biết từ lúc nào đã được bật lên, dưới ánh đèn vàng ấm, Hạ Vân Sơn lộ ra một vẻ anh tuấn dịu dàng, hòa nhã thân thiện được mài giũa qua thời gian, nhưng  bấy lâu nay vẫn bị che giấu.

Hắn mặc áo ngủ bằng lụa màu xanh, có vẻ chẳng thấy lạnh chút gì, trong tay lại cầm đôi dép lông 216 đặt ở cửa phòng, trên mũi dép còn có một cái đuôi thỏ bông xù, rất đáng yêu, nhưng không phù hợp với Hạ Vân Sơn tẹo nào.

Hắn chậm rãi đi xuống, dừng trước mặt 216, đôi dép này hắn vốn định vất lăn lóc ở trên cầu thang, nhưng không hiểu nghĩ thế nào, lại khom lưng đặt xuống ngay ngắn, trước mặt 216, để em tiện xỏ vào.

“Không lạnh sao?”

Hạ Vân Sơn hỏi.

216 cúi đầu, cổ họng nghèn nghẹn, cố gắng lắm mới có thể cất giọng nói mềm nhũn chực khóc của mình lên: “Cảm ơn tiên sinh.”

Nói xong, lại ngay lập tức nói tiếp: “Tiên sinh, em xin lỗi, hôm nay em đã nói lời quá đáng với ngài.”

216 là người hiền lành mềm yếu nhất trên đời, làm sao có thể nói nặng lời với người khác cơ chứ?

Hạ Vân Sơn thừa hiểu trong lòng, thế nhưng vẫn vô liêm sỉ mà đáp lại: “Không vấn đề gì.”

216 thẹn thùng nhìn hắn, đôi môi đỏ tươi hơi rung động, như thể bởi vì sự tha thứ rộng lượng của tiên sinh mà càng thêm bối rối không biết làm sao cho phải.

Hạ Vân Sơn nghĩ, 216 quả nhiên là đứa nhỏ ngoan.

Chương 7

Hôm sau 216 thức dậy, đánh răng rửa mặt, mặc quần áo ra khỏi phòng, lại thấy dưới trong phòng khách không một bóng người, em chạy xuống lầu, xuyên qua cửa sổ nhìn ra ngoài, trong ga ra cũng trống trơn.

“Tiên sinh phải đi kiểm tra công tác từ sáng sớm rồi, nửa tháng sau mới về nhà ạ.” Hầu gái bưng một lọ hoa cổ cao đi tới.

“Ồ, ra vậy, cảm ơn.”

216 không biết diễn tả cảm xúc của mình hiện tại như thế nào, em tự nhận là ngày hôm qua đã làm sai chuyện chọc giận đến tiên sinh, nhưng tiên sinh nhân từ độ lượng mà tha thứ cho em, em thực sự hổ thẹn trong lòng, lại cực kì cảm động, muốn tận lực làm gì đó để đền đáp, nhưng tiên sinh lại đi công tác mất rồi.

Quản gia đi tới, đưa cho em mấy cái túi giấy: “Đây là tiên sinh đưa cho cậu, mời cậu nhận lấy.”

216 chìa hai tay ra nhận, nhìn một chút, bên trong là áo lông mềm mại dày dặn và quần nữa.

“Tiên sinh nói, cậu sẽ cần những thứ này.”

216 liên tục nói cảm ơn. Trong lòng em chua xót không gì tả xiết, như là trái tim bị lôi ra vất lăn lóc trong bụi gai vậy, bị gai độc mang tên “nghĩ xấu cho người khác” đâm đến mức máu tươi chảy ròng ròng. Em đỏ mắt mà nghĩ, trời ạ! Rốt cuộc mình đã có ác ý khủng khiếp thế nào với tiên sinh chứ? Em vốn nghĩ cho rằng tiên sinh định cưỡng hiếp em, mà thực ra, alpha làm vậy với omega là hoàn toàn chính đáng, nhưng tiên sinh không hề làm vậy.

Tuy rằng hôm qua tiên sinh đã sờ soạng bắp đùi em, nhưng có khi đúng là chỉ muốn quan sát tỉ mỉ quần tất dây em mặc mà thôi. Dù sao đối với alpha mà nói, quần tất dây đúng là một món đồ xa lạ mà.

Em chợt nghĩ tới câu nói, người dâm chỉ nghĩ được ý dâm, vừa xấu hổ vừa tự trách đến mức không ngẩng đầu lên nổi, bữa sáng cũng chẳng buồn ăn, cúi đầu trở về phòng.

216 lại càng thêm ân cần hỗ trợ việc nhà, cố hết sức ôm đồm mọi việc để bù đắp nỗi lòng áy náy.

Nữ đầu bếp và cô người hầu thấy vậy thì sợ đến mức xua tay liên tục: “Mời ngài hãy nghỉ ngơi đi ạ!”

Quản gia không nói lời nào, chỉ đưa cho 216 một chiếc áo sơ mi: “Tay áo sơ mi của tiên sinh bị đứt mất rồi, phiền ngài khâu lại một chút.”

216 mỉm cười nhận lấy, ngón tay trắng nhỏ mềm mại lướt qua mặt vải nhung tinh xảo mịn màng, lần tới chỗ tay áo bị đứt chỉ.

Không hiểu sao, hai chiếc cúc hình vuông làm từ đá đen vẫn còn được đóng ngay ngắn trên cổ tay áo.

216 gỡ hai cái nút áo ra, cẩn thận mà nâng niu trên tay, cầm lấy kim hỏi: “Xin hỏi có cần khâu theo kiểu dáng gì không ạ?”

Quản gia im lặng một lúc lâu, mới nói: “Tôi cũng không rõ, ngài cứ làm theo ý mình là được.”

216 cúi đầu, những sợi tóc đen nhánh như vải xa tanh xõa bên má, yên tĩnh mà đẹp đẽ.

Đến chiều, điện thoại công cộng trong nhà vang lên.

216 đang phụ bày biện chén đĩa, thấy quản gia ra hiệu cho mình thì đi nhận điện thoại, nhẹ giọng cung kính mà nói: “Chào ngài, đây là nhà họ Hạ. Xin hỏi ngài tìm ai?”

Đầu dây bên kia im lặng trong chốc lát, sau đó một tiếng cười rất khẽ vang lên.

216 nhận ra ngay, đó là giọng của tiên sinh.

“Tiên sinh, là ngài sao?” 216 dò hỏi.

“Đúng, là tôi. Ở nhà có ngoan không?”

Bên tai 216 nổi lên màu đỏ ửng, như một đứa trẻ trả lời câu hỏi của người lớn: “Có ạ. Em có phụ việc cho phòng bếp và nhà ăn, cũng hỗ trợ việc quét tước nữa, hôm nay em còn khâu tay áo sơ mi cho ngài nữa ạ.”

216 thấy mình như bé con đang đòi được khen ngợi và thưởng quà vậy.

“Ừ, ngoan lắm. Về nhà thưởng cho em.”

216 sốt sắng cầm ống nghe: “Không cần đâu, thưa tiên sinh, không cần thưởng ạ. Em được ngài che chở mà yên ổn sinh hoạt ở đây, đã không biết phải báo đáp thế nào rồi.”

“Vậy em cứ giữ lại phần thưởng này, sau này đòi tôi cũng được. Rồi sẽ có ngày em dùng đến nó.” Tiên sinh dường như chắc mẩm 216 rồi sẽ phải cầu cạnh mình.

216 chỉ có thể đáp ứng: “Vâng, cảm ơn tiên sinh.”

“Đã nhận được quần áo chưa? Có thích không?”

Ngón tay 216 bám chặt ống nghe, có chút xấu hổ trả lời: “Có ạ, cảm ơn tiên sinh.”

“Vậy là tốt rồi, tôi cúp máy đây.” 216 nghe vậy, lại hỏi: “Tiên sinh, ngài không trò chuyện với những người khác một lát sao?”

Hạ Vân Sơn nở nụ cười, âm thanh trầm thấp như là qua ống nghe rơi thẳng vào trong tai 216: “Không cần, tôi chỉ định gọi về nói chuyện với em một lát thôi.”

Không hiểu sao mặt 216 đỏ hết cả lên, ấp úng nói không nên lời.

Hạ Vân Sơn cúp điện thoại rồi, 216 vẫn còn cầm ống nghe. Em cảm thấy Hạ Vân Sơn thực sự quá là tốt bụng, dịu dàng như vậy, săn sóc như vậy, đi công tác cũng không quên quan tâm một omega vô dụng như em ở nhà.

Ấn tượng lạnh lẽo ác độc về Hạ Vân Sơn trong lần đầu gặp gỡ chậm rãi bị xóa nhòa, giờ đây trong đầu 216 chỉ còn lại hình ảnh hắn góc cạnh mà rực rỡ, nét mặt dịu dàng, và những chi tiết nhỏ nhặt khác nữa, như là bàn tay mạnh mẽ ôm em xuống thang cao, là thân hình cao lớn bao trùm lên người em khi hắn ra mở cửa, là cảm giác trơn nhẵn lúc vạt áo ngủ của hắn sượt qua bàn chân 216 khi hắn khom lưng đặt đôi dép lê xuống cho em, là áo lông và quần dài mà hắn gửi cho em qua tay một người khác. Tất cả, tất cả những chuyện đó, đều đắp lên trong tâm trí 216 một Hạ Vân Sơn lấp lánh ánh hào quang, đối với em mà nói, hắn chính là thần linh đang cúi đầu.216 muốn làm tất cả để báo đáp hắn, dùng năng lực hữu hạn của mình dâng lên cho tấm lòng thiện ý đầy cao quý ấy.

216 cứ như vậy mà sinh hoạt trong nhà nửa tháng. Em đã xác định được tâm ý của mình, cũng hiểu rõ vị trí của bản thân, muốn tận tâm tận lực mà cống hiến, cũng bởi vậy mà trong lòng thoải mái hơn, ăn uống cũng ngon miệng. Hơn nữa tay nghề của nữ đầu bếp thực rất cao siêu, lại còn rất thích làm đồ ăn cho bé omega gầy gò này, thế là 216 cứ như vậy bị từng miếng bánh kem nhỏ và đồ uống ngọt nuôi mập lên hẳn 5 cân.

Hai má vốn hơi xương xẩu giờ đầy đặn lên nhìn rất thuận mắt, mái tóc thì đen nhánh óng ả như là hoa ngọc lan phát sáng trong đêm đen.

Nhưng 216 có một nỗi lòng nho nhỏ, bởi vì em ăn ngọt, nên cái bụng bằng phẳng của em giờ nhiều thêm một chút thịt mềm. Hồi còn ở viện giáo dưỡng, thực đơn của omega rất đạm bạc, mỗi omega đều bị nuôi  thành cành liễu rủ trong gió, làm gì có chuyện thịt thừa chạy đến trên bụng.

Có điều 216 lại nghĩ, giờ em không cần phải hầu hạ alpha, eo béo ra một tí thì có làm sao? Thế là tâm tình càng thêm vui vẻ, thoải mái mà ăn điểm tâm ngọt đến mức cặp má càng thêm hồng hào đáng yêu.

Nhưng đến ngày 11 tháng 1, trong nhà xuất hiện một đoàn khách không mời mà đến.

Bọn họ lấy ra thẻ căn cước và giấy cấp phép, nói là đến làm kiểm tra cho 216.

216 bị đưa lên chiếc xe trắng tinh, nằm lên cái giường trắng, vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra: “Xin hỏi là phải kiểm tra cái gì ạ?”

Bác sĩ đang đeo khẩu trang, chỉ để lộ ra đôi mắt dài nhỏ, “Kiểm tra xem cậu đã mang thai chưa.”

216 sững sờ, lập tức giãy ra, lại bị mấy bàn tay đè cả người xuống, như là cá trên thớt mặc người hiếp đáp xâm phạm. 216 bất lực mà khóc òa lên, yếu ớt giải thích: “Bác sĩ, tôi không hề mang thai. Tiên sinh không hề … ngủ…cùng tôi.” 216 khéo léo mà dùng một từ lịch sự.

Bác sĩ nhíu nhíu mày: “Đã hơn một tháng, Hạ thượng tá vẫn chưa chịch cậu?”

Từ ngữ thô bỉ của bác sĩ làm mặt 216 đỏ chót, đành phải lúng ta lúng túng trả lời: “Đúng vậy.”

Bác sĩ thở dài, trông có vẻ rất bất đắc dĩ, “Sao anh ta lại không động vào cậu? Cậu đã thử quyến rũ anh ta chưa?”

Đương nhiên là bác sĩ đã nghe về Hạ Vân Sơn rồi, hơi bị khó chơi, là một người giữ mình cực kì trong sạch, thực sự là thành phần dị hợm giữa đám alpha. Anh thậm chí muốn kéo vị đại nhân này đi kiểm tra chức năng sinh lý xem thế nào. 

216 cắn môi dưới: “Tiên sinh nói anh ấy không hứng thú với tôi, nhưng chấp nhận nuôi tôi. Tôi chưa từng quyến rũ anh ấy.”

Bác sĩ trợn tròn hai mắt, trào phúng mà cười: “Nuôi cậu hai tháng, sau đó đem con bỏ chợ, mặc kệ cậu bị đuổi về viện giáo dưỡng tiếp nhận trừng phạt sao?”

216 nghe mà không hiểu gì: “Ngài đang nói gì vậy?”

Bác sĩ nhíu mày nhìn 216, con ngươi màu trà của 216 mang theo sự trong suốt ngây thơ, hệt như giấy bóng kính mà đám trẻ con vẫn yêu thích.

“Ma ma giáo dưỡng của cậu không nói với cậu sao? Sau khi bị phân phối, omega nhất định phải mang thai trong phòng hai tháng, nếu như không mang thai được, sẽ bị cưỡng chế đuổi về viện giáo dưỡng để tiếp nhận trừng phạt, sau đó bị phân phối lại lần thứ hai.”

Mặt 216 cắt không còn giọt máu nào, trắng bệch như tờ giấy, môi cũng chẳng còn chút hồng hào, lẩm bẩm như tự nói với mình: “Tôi… tôi không biết…. Không ai nói với tôi…”

“Có lẽ vì cậu là omega cao cấp, viện giáo dưỡng rất có lòng tin rằng trong vòng 2 tháng chắc chắn cậu sẽ quyến rũ được alpha và mang thai, cho nên không ai nói chuyện này với cậu. Nhưng giờ thì cậu biết rồi đấy.” 
Bác sĩ cầm lên một bộ mắt kính màu trắng hình thù kì quái, sau đó đeo bao tay cao su, cổ bao tay đánh vào da kêu lên một tiếng rất vang, 216 nghe thế rụt cả cổ lại, “Tôi vẫn phải làm kiểm tra toàn diện cho cậu.”

216 run run lông mi, như là cánh bướm dập dờn bên suối nguồn: “Kiểm tra cái gì ạ?”

“Đường sinh sản.” Bác sĩ lạnh nhạt nói, “Tách hai chân ra.”

216 liều mạng vùng vẫy, lại bị những y tá bên cạnh đè chặt tay chân. Một bàn tay chạm vào quần em, mạnh tay kéo xuống, 216 khẽ khóc nấc lên, cổ tay và mắt cá chân đã bị bóp đến đỏ lừ, cặp chân mềm mại nõn nà vặn vẹo mấy lần, lại bị đè hông xuống.

Lạch cạch một tiếng.

Đai cố định ngăn lại vòng eo đang ngọ nguậy của em.

216 khóc càng thảm thiết: “Xin đừng mà… Đừng làm vậy… Tôi không muốn kiểm tra.”

“Đây là thông lệ, mong cậu phối hợp.” Vừa dứt lời, 216 đã cảm thấy mát lạnh, là quần lót đã bị lột đi, dương v*t phấn nộn xinh xắn như chim nhỏ hồng nhạt ngủ say, tròn tròn đáng yêu, một đường đỏ bừng đặt phía dưới nó, ái muội mà kéo về miệng huyệt ở phía sau. Cả người 216 căng chặt, như là dây đàn cứng ngắc gảy thế nào cũng không rung, bác sĩ làm thế nào cũng không thể đưa kính quan sát vào được, đành phải nhỏ giọng dỗ dành: “Mời cậu thả lỏng một chút được không? Cậu thế này tôi không thể kiểm tra được! Hay là thế này, tôi đuổi mấy người kia ra ngoài nhé, có được không?”

Hai đùi 216 bởi vì xấu hổ cùng cực mà hồng hết cả lên, nhìn vậy mấy beta cũng phải đỏ cả mang tai. Em khóc nức nở, chỉ có thể đồng ý.

Trong không gian chật hẹp chỉ còn 216 và bác sĩ, bỗng 216 lại trở nên sốt sắng: 

“Ngài sẽ không làm gì tôi, đúng không?”

Bác sĩ thở dài: “Tôi làm nghề này đã 8 năm rồi, lần nào kiểm tra cũng bị hỏi câu này, tôi là bác sĩ, mà cậu chỉ là một đống thịt đẹp đẽ nằm trên giường bệnh của tôi thôi, cậu hiểu ý không hả?”

216 gật gật đầu, ngoan ngoãn bị bàn tay đeo găng tay cao su tách hai chân ra, dụng cụ khuếch trướng được thoa một lớp thuốc mỡ bôi trơn thật dày đưa lại gần cái động hồng nhạt nho nhỏ giữa hai chân, chặt chẽ khép kín, đóng chặt miệng.

Dụng cụ khuếch trương đi vào từng chút một, bỗng bị thịt mềm mềm mại bên trong kẹp chặt, đang lúc không nhúc nhúc thêm được nữa, thì thuốc mỡ bôi trơn lại hòa tan ra bên trong thịt mềm, làm cho dụng cụ dễ dàng đi vào.

Bắp đùi trắng như tuyết của 216 run rẩy không ngừng: “Bác sĩ, đã được chưa ạ?”

“Quá chặt, tiện thể mở rộng giúp cậu một chút nhé, để alpha dùng dễ hơn, cậu cũng đỡ bị đau.”

216 giằng co: “Không cần đâu ạ, thật sự không cần!”

Bác sĩ không ép nữa, đem dụng cụ đẩy vào trong một ít, từ từ đem cái động non mềm chưa từng được sử dụng mở ra.

216 cắn chặt mu bàn tay, thấp giọng khóc.

Một ít không khí tràn vào, kích thích 216 duỗi chân đá đạp, bác sĩ lập tức đè lại eo em: “Được rồi được rồi, chỉ cần đem kính quan sát đưa vào trong xem một chút là được.”

Dụng cụ khuếch trương chậm rãi được rút ra, nhưng mà thịt huyệt mềm mại lại ngọ nguậy hút lấy nó, khẽ khàng mút vào, 216 ngượng chín cả mặt, hòa với thuốc mỡ bôi trơn giờ còn có cả một ít d*m thủy, mãi mới chịu nhả dụng cụ khuếch trương ra, một ít thịt mềm như hoa tường vi hồng bị kéo ra một chút, dâm mỹ không tả nổi. Bác sĩ lần thứ hai cảm thán, omega cấp cao đúng là quá phiền toái, thân thể cũng nhạy cảm hết sức.

Để tiết kiệm thời gian, anh cầm kính quan sát nhét thẳng vào trong, bởi vì thịt huyệt vừa được mở rộng, còn chưa kịp khép lại, cho nên tiến vào cũng khá là thuận lợi.

Bác sĩ vừa nhìn vào màn hình, vừa điều chỉnh kính quan sát bên trong, đầu kim loại lạnh lẽo bị đẩy sâu vào trong huyệt động non mềm ẩm ướt nóng bỏng, làm cho 216 cắn ngón tay khóc càng to.

“Đây đây, xong rồi.” Bác sĩ rút kính quan sát ra, thu dọn sạch sẽ, cũng mở đai cố định ra.

216 cúi đầu không nói câu nào, chỉ nhận giấy ăn lau khô mé đùi ướt đẫm của mình, sau đó lập tức mặc vào quần lót và quần dài. Em khóc khản cả cổ, giọng nói khàn khàn đáng thương: “Tôi có thể đi chưa ạ?”

“Chờ chút đã, đưa báo cáo kiểm tra này cho alpha của cậu.” Bác sĩ đem mấy tờ giấy vừa được in đưa cho em, “Hơn nữa, tôi phải nhắc cậu một chút. Trong vòng hai tháng mà không mang thai thì sẽ bị phân phối lại, tôi thấy cậu sắc mặt hồng hào, sống ở đây có vẻ rất tốt, không bằng cố gắng một chút, chỉ cần mang thai con của Hạ thượng tá, là sẽ không bị đưa lên giường người khác.”

216 im lặng, nhận lấy báo cáo, hai mắt đỏ hoe bước xuống xe.

Em đi trong vườn hoa, suốt tháng qua hoa viên rất tiêu điều, lá rụng đầy đất, chỉ có cây sơn trà trắng như tuyết là nở rộ, như là trận tuyết lớn của mùa đông.

Em kéo cao cổ áo, định khuyên nhủ chính mình, nhưng nước mắt lại lập tức rơi xuống, tí tách tí tách mà lăn xuống cằm rồi lọt vào trong cổ áo, như là bông tuyết nóng hổi.

Bông tuyết mà cũng ấm vậy sao?

Đầu óc 216 dần trở nên mơ hồ, chỉ thấy thế giới trước mặt chao đảo, căn nhà lớn đẹp đẽ trước mặt giống như cơn ảo mộng kéo dài hai tháng. Chỉ có một hiện thực mà em biết rất rõ – em phải mang thai đứa nhỏ của Hạ Vân Sơn.

Em không muốn bị đuổi về cái viện giáo dưỡng bọc lưới điện dày đặc trong khu rừng sâu thăm thẳm ấy, không muốn bị phân đến một gia đình có không biết bao nhiêu alpha, em không muốn chết.

Hiện tại, em chỉ còn nước mang thai con của tiên sinh mà thôi.

Hết chương 7.

Chương 8

Hạ Vân Sơn trở về vào một buổi chiều, hôm đó tuyết rơi rất lớn, nhiệt độ hạ xuống dưới 0 độ.

Hắn bước xuống xe, trên người mặc quân trang, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác đen dài đến mắt cá chân, gương mặt sắc bén có vẻ sa sầm buồn bực, đang nghiêng đầu nói chuyện cùng mấy binh lính trẻ tuổi phía sau. Sau cùng là hai, ba alpha trung niên mặc quân phục, trên vai cài đầy huân chương bạc sáng loáng.

Bàn tay mang bao tay da dê của Hạ Vân Sơn cầm một điếu thuốc, đầu thuốc lóe lên ánh lửa hồng, lóe lên một tia sáng giữa gió tuyết rồi lại tắt ngúm.

Hắn vừa vào nhà đã dẫn mấy người kia vào thư phòng.

216 từ cánh cửa nhỏ của phòng bếp liếc nhìn Hạ Vân Sơn một cái, rồi lại cúi đầu.

Cuối cùng Hạ Vân Sơn cũng tiễn nhóm alpha kia đi, lúc đi lên cầu thang, bỗng quay đầu lại nhìn vào nhà bếp, cất tiếng không biết là đang nói với ai: “Mang lên cho tôi một tách cà phê nóng.”

Người hầu nữ đang định bưng lên, 216 mím môi rụt rè hỏi: “Để tôi mang lên được không?”

Người hầu đặt tách cà phê vào khay, nói: “Đương nhiên rồi, làm phiền ngài vậy.”

216 bưng khay, hương thơm cà phê nồng đậm quanh quẩn nơi chóp mũi, trở thành một chút ấm áp thuần hậu giữa ngày đông. 216 hít hít mũi, ngẩng cao đầu, cố nén nước mắt.

“Tiên sinh.” Không biết sau bao lâu, cuối cùng 216 cũng đi đến trước cửa thư phòng: “Em có thể vào không ạ?”

“Vào đi.”

Một tay 216 bưng khay, một tay mở cửa, nhưng không đi vào ngay, mà cởi đôi dép lê ra, lộ ra đôi chân xỏ tất ngắn cổ, chậm rãi đi vào.

Em đặt khay trên bàn: “Tiên sinh, cà phê của ngài đây ạ.”

Hạ Vân Sơn rời mắt khỏi màn hình điện tử, nhìn 216 trong chớp nhoáng. 216 đón nhận ánh mắt kia, cổ hơi rụt lại, nhất thời sợ hãi không dám bước lên.

“Lại đây.”

216 rũ cổ để lộ chiếc gáy trắng như tuyết, đi đến trước mặt Hạ Vân Sơn, cung kính, cẩn thận gọi một tiếng “Tiên sinh.”

“Ở đây có thoải mái không?” Hạ Vân Sơn hỏi như vậy.

Viền mắt 216 lập tức hồng lên, như là cánh hoa đã hút no nước. Trong lòng em nói, thoải mái, rất thoải mái ạ. Có căn phòng của riêng mình, có những người bạn hiền lành thân thiện, em vẫn còn nguyên vẹn mà tồn tại, không bị đùa bỡn dã man hay chuyển tặng cho kẻ khác, so với biết bao omega ngoài kia, thực sự là may mắn hơn không biết bao nhiêu lần.

Nhưng mà, giờ đây vì muốn bảo vệ niềm hạnh phúc này mà em phải làm một chuyện rất quá đáng.

Bỗng 216 ngoan ngoãn quỳ sát bên chân Hạ Vân Sơn, ngón tay trắng nhỏ bám chặt lấy ống quần hắn, ngẩng đầu lên, một đôi mắt màu trà dịu dàng đầy ánh lệ nhìn vào Hạ Vân Sơn, rốt cuộc nói ra câu nói khiến em trăn trở bấy lâu nay: “Tiên sinh, ngài nói em có thể có một phần thưởng, đúng không?”

Hạ Vân Sơn có vẻ chẳng cảm thấy tư thế này của bọn họ có gì không đúng, hắn để mặc 216 quỳ bên chân mình, nhưng ngữ điệu lại rất ôn nhu, thậm chí có thể coi là quan tâm săn sóc: “Em nghĩ xong rồi sao? Nói tôi nghe đi.”

216 xấu hổ đến đỏ mặt, nước mắt rốt cuộc rơi xuống, em cảm thấy bản thân mình quá vô sỉ, quá tham lam, nhưng bản năng sinh tồn trong phút chốc đã nuốt chửng chút hổ thẹn nhỏ bé của em.

“Tiên sinh, ngài có thể cho em một đứa con không?”

Sắc mặt Hạ Vân Sơn không hề thay đổi, chỉ là đồng tử đen như mực của hắn khuếch đại một chút, là loại tâm tình mà 216 không tài nào đoán được, khiến cho em không biết phải làm sao.

“Tôi không hiểu.”

216 run rẩy đôi môi, kiên trì giải thích: “Tiên sinh, ngài có thể ngủ với em, để em mang thai được không?”

Hạ Vân Sơn nở một nụ cười rất nhạt, lông mày đen đặc nhướng lên, nét mặt có vẻ trầm ngâm: “Phần thưởng này đúng là ngoài dự đoán của tôi. Nhưng mà, tôi không có hứng thú với em, cũng không thích có một đứa nhỏ.”

216 nghe vậy, nước mắt rơi lã chã, tí tách rơi trên giày da của Hạ Vân Sơn, đọng lại những giọt nước nho nhỏ. Em hốt hoảng nói: “Tiên sinh, ngài có thể dùng thử em một chút, em là omega cao cấp, lên… lên giường với em rất thoải mái, còn về đứa nhỏ, em sẽ chăm sóc nó, hoặc đến lúc đó, em sẽ rời đi, em sẽ tự mình chăm sóc nó thật tốt!”

Hạ Vân Sơn liền bật cười, như thể chỉ nghe được một nửa câu đầu, nhanh chóng tóm được chi tiết quan trọng: “Lên giường rất thoải mái? Làm sao em chứng minh được bây giờ?”

216 sững sờ, gương mặt vốn cắt không còn giọt máu như nền trời trắng bệch, giờ đây lại chậm rãi len lỏi chút sắc hồng, say tựa ráng chiều.

Em không nói lời nào, chỉ khẽ đặt ngón tay lên đầu gối Hạ Vân Sơn, thấy Hạ Vân Sơn không hề bài xích, tim em càng đập nhanh hơn, đánh bạo mà lướt ngón tay trên bắp đùi rắn chắc thon dài kia, dần dần, dừng ở thân dưới.

Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại đặt lên đó, nhẹ nhàng xoa một cái.

Nét mặt Hạ Vân Sơn vẫn dửng dưng, hắn nhìn em: “Chỉ vậy thôi?”

216 cắn cắn môi khiến đôi môi nhuộm sắc đỏ tươi mọng nước, em nuốt một ngụm nước miếng, nhanh chóng quỳ đến giữa hai chân đang hơi mở ra một cách tự nhiên của Hạ Vân Sơn, chủ động để mình bị giam cầm trong không gian tam giác nguy hiểm trí mạng ấy, hệt như chú cừu non rơi vào cạm bẫy của thợ săn.
Xoẹt một tiếng.

216 kéo xuống khóa quần Hạ Vân Sơn, đỏ mặt đưa bàn tay tiến vào, cách lớp vải mềm mại chạm tới vật thô to bên trong, 216 nhẹ nhàng xoa nắn, đồ vật đang ngủ đông kia giật lên một cái thật mạnh trong tay em.

Mặt 216 đỏ đến sắp nhỏ máu, nhưng em vẫn muốn thể hiện tốt hơn một chút, bèn rút tay ra, đặt lên dây lưng của Hạ Vân Sơn. Em dễ dàng cởi chiếc dây lưng, tiếng kim loại chạm vào nhau kêu leng keng, sau đó để lộ quần lót màu đen bên trong, 216 lại lôi vạt áo sơ mi giắt dưới thắt lưng ra, cuối cùng cũng coi như chuẩn bị xong bước đầu.

216 nhìn Hạ Vân Sơn, hắn đặt một tay trên tay vịn của ghế dựa, nâng cằm nhìn em, nét mặt lạnh nhạt mang theo vẻ suy ngẫm, làm cả người 216 nóng bừng lên.

Em cố gắng thôi miên chính mình: Không sao hết, cũng chỉ giống những gì đã làm ở trong viện giáo dưỡng thôi mà, môn này mình còn được A nữa kìa.

Ngón tay lạnh lẽo không xương của 216 rơi vào một đoạn eo của Hạ Vân Sơn, khẽ khàng vuốt ve, bị sự mát lạnh này kích thích khiến cho lưng Hạ Vân Sơn hơi thẳng lên, đang muốn cau mày, lại thấy ngón tay 216 luồn vào trong quần lót, nhẹ nhàng lột xuống, dương v*t bên trong nảy ra, suýt thì chọc vào mặt em.

216 bị dọa. Em không hiểu tại sao khí cụ của tiên sinh lại có thể lớn thế này, quy đầu hồng sẫm giống như quả mận chín mọng đầy đặn, ở giữa có một đường rãnh nho nhỏ, dưới đó là phần thân cán to đến dọa người, xung quanh là gân mạch đỏ tím, hơi phình ra, cuối cùng là hai viên trứng no đủ cũng như có sự sống vậy, đang bành trướng nhấp nhô. Cả cây dương v*t nằm giữa rừng lông đen kịt như cây đại bác hiên ngang của quân đội lộ ra giữa lùm cỏ.

Một luồng xạ hương tanh nồng xộc vào mũi 216, làm 216 càng đỏ mặt tía tai. Em chỉ có thể chịu đựng cảm giác khó chịu, từ từ dùng bàn tay đã thấm mồ hôi của mình nắm lấy gốc rễ cực đại nọ, nhẹ nhàng tuốt lên xuống, gân mạch sục sôi kẹt giữa ngón tay nhẵn nhụi, từ chút từng chút bị vuốt ve, khi bàn tay vuốt đến khúc giữa, em hơi ngừng một chút.

Khóe mắt Hạ Vân Sơn hơi đỏ lên, nhìn em, chờ động tác kế tiếp.

Kết quả 216 cúi đầu, như là em bé hôn môi, chụt một cái hôn lên quy đầu hắn.

Ngây thơ đáng yêu đến mức khiến cho cả người Hạ Vân Sơn chẳng khác nào bị thiêu cháy.

216 cẩn thận thu gọn hàm răng, từ từ ngậm vào quy đầu khổng lồ, ngoan ngoãn mà ngước nhìn Hạ Vân Sơn. Trong mắt hắn, mặt em ửng hồng, đuôi mắt ửng hồng, cả khuôn miệng nhỏ xinh đang ngậm dương v*t hắn cũng mang màu hồng non nớt.

Tay hắn chạm đỉnh đầu 216, xoa một cái, rồi đè lên gáy em, dẫn dắt em chậm rãi ngậm vào cả dương v*t.

216 khó khăn mà nuốt cả dương v*t vào sâu trong cổ họng, quy đầu ở trong cổ họng em được đẩy vào một chiều sâu cực kì đáng sợ.

Em quyết định đổi cách khác, không tiếp tục ngậm sâu vào cổ họng, mà vươn lưỡi liếm cán dương v*t, rồi từng chút từng chút một nhả ra, dương v*t đã trở nên ướt nhẹp, được phủ bởi một tầng nước sáng lấp lánh.

216 hé đầu lưỡi hồng nhạt mềm mại, thành thạo mà liếm láp quy đầu và lỗ nhỏ đã hơi mở ra, không bỏ sót điểm nào dù chỉ một mạch máu, chiếc lưỡi phớt hồng lúc ẩn lúc hiện, liếm mút dương v*t đỏ lừ dữ tợn, một bên mềm mại yếu ớt, một bên tà ác cứng rắn, tạo thành sự đối lập rõ ràng, điều này khiến dương v*t trong miệng 216 càng sưng to hơn vài phần.

Em càng cẩn thận để không cà răng vào, vươn tay xoa hai viên trứng nặng trịch bên dưới, lực đạo không nặng không nhẹ mà vuốt ve hai cái, rồi nhả dương v*t ra, nghiêng cái cổ trắng mềm đi liếm hai trái trứng.

Đầu lưỡi của 216 thực sự quá tuyệt vời, vừa ẩm ướt vừa mềm mại linh hoạt, khi hai viên trứng kia bị liếm đến ướt dầm dề, đôi mắt Hạ Vân Sơn đã đỏ một cách đáng sợ.

216 dựa theo kĩ thuật của riêng em, đảo lưỡi một vòng rồi liếm láp, ngậm mút từ quy đầu đến cái cán thô to, bỗng nghe thấy một tiếng rên trầm thấp khẽ vang lên trong cổ họng Hạ Vân Sơn, trong lòng em hiểu tiên sinh đã có chút ít cảm giác, quyết định phun ra nuốt vào nhanh chóng hơn, cây dương v*t dữ tợn kia xuyên xỏ vào cổ họng ấm áp căng mịn, càng lúc càng giật mạnh, 216 đỏ mặt đẩy dương v*t sâu vào cổ họng hai lần, bất chợt, một bàn tay đặt lên trên cổ em, ấn em càng gần vào hạ bộ hắn, 216 kinh ngạc, một luồng tinh dịch tanh nồng nóng bỏng bắn thẳng vào trong cuống họng mềm mại của em.

Bàn tay sau cổ thả lòng ra, 216 chậm rãi phun ra dương v*t đã bắn tinh, vài giọt tinh dịch xuôi theo cán chảy xuống, em nhả quy đầu ra, ngẩng đầu, lộ ra cuống họng nhỏ bé đáng yêu, sau đó ngay trước mặt Hạ Vân Sơn, hầu kết em khẽ nhúc nhích.216 đã nuốt trọn số tinh dịch vào rồi.

Hạ Vân Sơn vừa thích vừa bực, mặc kệ dương v*t đang lỏa lồ, định đặt câu hỏi với em, đã thấy 216 ngoan ngoãn hé miệng, cho hắn xem đầu lưỡi xinh đẹp và hàm răng còn vương chút tinh dịch của mình.

Em đang muốn nói, ngài xem, em đã rất biết điều mà nuốt sạch sẽ rồi đó.

Hạ Vân Sơn sầm mặt, lại đè cổ 216, nắm cằm em, ép cho em mở miệng, rồi lại ấn vào dương v*t ướt sũng chẳng biết đã cứng lên từ khi nào của mình.

216 không hề phản kháng, nghe lời mà liếm láp, phun ra nuốt vào.

Eo Hạ Vân Sơn tê dại, trong lòng thấy hơi hối hận, đáng ra không nên cắm vào ngay lập tức như vậy, nhất định sẽ bắn ra rất nhanh. Nghĩ đến đây, hắn thấy bực mình, xoa gáy 216, khàn giọng chất vấn: “Học được ở viện giáo dưỡng sao?”

216 đang ngậm dương v*t thô to, gật gật đầu.

Hạ Vân Sơn nở nụ cười nham hiểm, đột nhiên đem dương v*t đang tận hưởng khuôn miệng ướt át và đầu lưỡi trơn trượt ra, hỏi: “Nói, dạy thế nào?”

216 nuốt hết nước bọt trong cổ họng, khi cất tiếng nói chuyện, âm thanh đã có chút khàn khàn: “Ma ma giáo dưỡng cho chúng em luyện tập với dương v*t giả.”

Hạ Vân Sơn nheo mắt lại: “Ngậm lấy cái dương v*t giả lạnh tanh mà luyện à?”

216 suy nghĩ một chút, thành thật trả lời: “Khi chất lỏng màu trắng phun ra từ cái lỗ nhỏ thì nó sẽ nóng lên một chút, cũng không hẳn là lạnh như băng từ đầu đến cuối.”

“Mẹ nó!” Hạ Vân Sơn lạnh mặt, “Hé miệng.”

216 lại mở miệng, tiếp tục liếm láp ngậm mút.

Lần này cũng giống lúc trước, bị em ấn sâu vào cổ họng mấy lần, Hạ Vân Sơn cảm nhận được quy đầu của mình được khuôn miệng ấm áp chăm sóc hôn hít từng chút từng chút một, hắn lập tức ấn sâu vào yết hầu non mềm, eo hắn hơi run lên, bắn thẳng vào miệng 216.

216 bụm mặt ho khan vài tiếng, liền nuốt xuống, nuốt xong còn vô cùng đáng thương hỏi: “Tiên sinh, ngài có thấy thoải mái không ạ?”

Hạ Vân Sơn nghĩ một đằng nói một nẻo: “Cũng bình thường thôi.”

216 suy nghĩ một chút, đỏ mặt duỗi tay cởi áo khoác lông trên người, ngay cả áo lót giữ ấm cũng cởi ra, để lộ thân hình trắng tuyết hoàn hảo của mình. Hạ Vân Sơn đương nhiên là đã được nhìn từ lần trước rồi, xương quai xanh nhỏ nhắn đẹp đẽ, bộ ngực trắng nõn mềm mại, khiến người ta điên cuồng nhất chính là hai núm vú nho nhỏ như hai đóa tường vi trên ngực kia, trông hệt như trái anh đào trên bánh kem ngọt.

“Tiên sinh, ngài có muốn thử cái khác không ạ?”

Hạ Vân Sơn tức cười, em đang định phục vụ trọn gói sao?

Hạ Vân Sơn thu lại dương v*t còn hơi ẩm ướt vào trong quần lót, kéo khóa quần lên, đeo lại dây lưng, “Không cần.”

216 luống cuống tóm lấy ống quần Hạ Vân Sơn, sợ sệt hỏi: “Tiên sinh, ngài không hài lòng ạ? Ngài không hài lòng ở điểm nào? Em có thể tiếp tục học tập.”

Hạ Vân Sơn nhíu mày, trong mắt 216, hắn vẫn là vị thần linh bị em mạo phạm.

Ánh mắt hắn nghiền ngẫm gương mặt và thân hình trắng tuyết của em, giọng điệu xoi mói: “Tôi thích bộ ngực lớn một chút, của em rất phẳng.”

216 mở to hai mắt, xấu hổ mà cúi thấp đầu, ngực của em đúng là nhỏ hơn các omega khác một chút.

Nhưng em vẫn chưa từ bỏ: “Tiên sinh, ngài thử xoa một chút đi, rất mềm mà.”

Hạ Vân Sơn nhìn có vẻ suy tư, bàn tay từ trên cao giáng xuống, không nể nang gì bóp mạnh lên ngực em, còn vân vê núm vú tường vi đáng thương, đau đến mức 216 khẽ rên lên.

Đúng là rất trơn rất mềm, cảm xúc không thể tuyệt vời hơn, như là đang nắm một chiếc bánh pudding mềm mại vậy, chỉ cần hơi dùng sức một chút là có thể bóp nát.

Hạ Vân Sơn bắt đầu tính toán trong lòng: “Cũng tạm được, nhưng vẫn không đủ lớn.”

216 mặc cả với hắn: “Tiên sinh, nếu em có thể làm nó lớn hơn, khi đó ngài sẽ lên giường với em chứ?”

Bây giờ Hạ Vân Sơn mới hài lòng, hàng mi đen dày che lại đồng tử đen kịt mang ý cười, đắc ý cực kỳ nhưng vẫn giả vờ lạnh nhạt: “Em cứ thử xem sao.”

Nói xong, để lại 216 với đống bừa bãi trong phòng mà đi ra ngoài.

Chương 9

216 lau khô nước mắt, chậm rì rì mặc quần áo, lại lau sàn nhà cho sạch sẽ, rồi mới trở về phòng.

Em thấy cổ họng hơi rát, vách họng vừa tê vừa đau, như thể vẫn đang bị đồ vật thô to kia nhét đầy bên trong vậy, hàm dưới cũng hơi khó khép lại.

Em ho khan một tiếng, trong cổ họng lập tức tràn ra mùi vị của tinh dịch mà ban nãy em nuốt xuống để lấy lòng tiên sinh, vừa tanh vừa mặn, 216 bĩu môi, thật là khó ăn mà.

Lúc này, đồng hồ treo tường chỉ ra em đã ở trong thư phòng suốt 40 phút rồi.

Sau bữa tối, quản gia đến thư phòng, nói với Hạ Vân Sơn: “Tiên sinh, 216 nhờ người gác cổng mua một thứ cho cậu ấy, tôi đến để hỏi ý kiến của ngài.”

Hạ Vân Sơn nhận lấy mẩu giấy trắng nho nhỏ kia, nét chữ trên giấy rất thanh tú, lại gọn gàng dứt khoát, viết một chuỗi tên thuốc và dãy số.

Hạ Vân Sơn tra trên trang web về thuốc, phát hiện hai loại thuốc này phối hợp với nhau sẽ thành thuốc kích thích ngực chuyên dành cho omega nam, tác dụng chính là để làm ngực lớn lên.

“Đừng mua cho em ấy.” Hạ Vân Sơn cau mày nói, rồi lấy trong ngăn kéo ra một lọ cao mềm, xé giấy bọc bên ngoài, “Đưa cái này cho em ấy, để em ấy dùng ngoài da.”

Giữa trưa hôm sau, 216 nhận được một túi giấy xi măng từ tay quản gia, em biết mình mua thứ gì, nên cảm thấy mình mua loại thuốc kích thích ngực này đúng là quá xấu hổ, thành ra lúc nhận thuốc chẳng dám ngẩng đầu lên.

Em ôm túi giấy chạy về phòng, mở hộp ra nhìn, lại thấy là một lọ thuốc mỡ, 216 không hiểu sao, thuốc em muốn mua hẳn là thuốc viên mới đúng. Em bèn chạy đi hỏi quản gia: “Bác quản gia, thuốc cháu muốn mua không phải loại này, có phải bác bị nhầm không ạ?”

Quản gia nói: “Đây là tiên sinh đưa cho cậu, dùng bôi ngoài da, mời cậu nhận lấy.”

216 nghĩ thầm, nếu là tiên sinh đưa cho em thì chắc chắn là có tác dụng, dù sao tiên sinh cũng thích ngực lớn mà.

216 lại trở về phòng, mở ra lọ cao mềm, múc một chút cho ra tay, thuốc mỡ màu trắng nhũ lạnh lẽo, chậm rãi tan ra cho đến khi trong suốt, rồi từ từ nóng lên.

216 vén áo nhung trắng lên, định kẹp dưới cằm và ngực, nhưng áo lại trơn nên không giữ được, chỉ có thể cắn trong miệng, em vén đến gần xương quai danh, liếc mắt nhìn cửa, xác nhận là đã khóa kĩ, sẽ không có ai bất chợt tiến ào, mới xoa cao mềm vào lòng bàn tay, đến khi tan hẳn ra mới chậm rãi xoa lên ngực, lòng bàn tay hơi ấn mạnh một chút, đầu nhũ mềm mại đáng yêu trong lòng bàn tay mềm nhũn mà biến đổi hình dạng, nhiệt độ từ lòng bàn tay truyền đến bộ ngực mẫn cảm, như là được đổ nước ấm lên vậy.

Ngón chân 216 ửng hồng cuộn tròn, cọ tới cọ lui trên giường, khó chịu mà ma sát. Ngực em cũng chịu, vừa nóng rực vừa bị xoa bóp, đầu v* chịu dày vò, chậm rãi bị khoái cảm nhuộm thành một màu hồng phấn, núm vú bé xinh từ từ nhếch lên dưới tay em, như là mỏ của chim non hôn vào lòng bàn tay vậy.

Khóe mắt em tràn ra nước mắt, chính em cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy toàn bộ điểm mẫn cảm trên thân thể đều dồn hết lên ngực, nóng bỏng phập phồng, ngứa ngáy khó chịu, nhưng lại không biết phải làm sao, lung tung mà xoa nắn đầu nhũ yếu ớt, còn bấm đến mức sưng lên, nhưng sự đau đớn cũng không thể át đi cái ngứa ngáy khó chịu này, làm em chỉ có thể cắn áo lông mà khóc rưng rức.

Em xoa nhẹ suốt nửa giờ, thuốc mỡ gần như đã tan hết chẳng còn chút nào, chỉ có nhịt nhũ quá mức mềm mại và núm vú đỏ tươi đang nhếch lên là minh chứng cho những gì em đã làm.

216 cúi đầu thở hổn hển một lát, vào nhà vệ sinh lau mặt cho khô ráo, rồi cất lọ cao cẩn thận, xong xuôi mới ra khỏi phòng.

Hạ Vân Sơn đang đọc báo trong phòng khách, nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang, ngẩng đầu lên nhìn em.

216 chần chừ đứng trên bậc thang, em thấy Hạ Vân Sơn mặc một bộ quần áo ở nhà, áo lông xám và quần dài, thoạt nhìn bớt đi một chút góc cạnh, nhiều hơn một chút dịu dàng, trên sống mũi cao là một cặp kính mắt, khiến hắn trông ôn hòa nho nhã hơn phần nào. Không giống như một sĩ quan mà như một giáo sư vậy.

“Lại đây.”216 ngoan ngoãn bước nhanh xuống lầu, đứng bên Hạ Vân Sơn.

Hạ Vân Sơn vén tay áo lông lên, lộ ra áo sơ mi bên trong, đưa cổ tay áo ra trước mặt 216. Lúc này 216 mới phát hiện ra nơi đó được thêu một chiếc lông chim nho nhỏ màu trắng, đây là em thêu mà.

“Là em thêu lên?”

Hạ Vân Sơn hỏi.

216 không rõ hắn đang vui hay đang khó chịu, nhưng vẫn thật thà trả lời: “Vâng ạ, tiên sinh. Ngài có thấy hài lòng không?”

Hạ Vân Sơn cười nhạt: “Không hài lòng tôi sẽ không mặc.”

Lúc này trên mặt 216 mới có chút vui mừng và thỏa mãn, trong con ngươi màu trà như đổ đầy sắc xuân, là một cảnh tượng cực kỳ quý hiếm giữa trời đông giá rét thế này.

Hạ Vân Sơn nhìn em nói: “Đã dùng thuốc mỡ chưa?”

216 đỏ mặt gật gật đầu.

“Có cảm giác gì?”

Lông mi 216 khẽ run, như là con nai bị kinh hoảng: “Hơi nóng, có chút tê.”

Ánh mắt Hạ Vân Sơn trở nên sắc bén, thẳng tắp chĩa vào 216, như muốn nhìn thấu tâm can em: “Vậy có ngứa không?”216 ngạc nhiên một chút, rồi xấu hổ đỏ mặt gật đầu: “Ngứa.”

“Lại đây ngồi.” Hạ Vân Sơn vỗ vỗ ghế sô pha, 216 đi tới ngồi xuống.

Đây là lần đầu tiên hai người ngồi cạnh nhau, giữa cả hai có một khoảng cách, không gần không xa, nhưng vừa hay có thể cảm nhận được sự tồn tại và hơi thở của người còn lại. Hạ Vân Sơn dịch sang chỗ 216 một chút, cực kì lạnh nhạt và máy móc nói: “Để tôi xem giúp em, xem có bị dị ứng không.”

216 ngây ngẩn cả người: “Sẽ dị ứng ạ? Làm sao tiên sinh biết có dị ứng hay không?”

Bị hỏi ngược nhưng Hạ Vân Sơn không hề thay đổi sắc mặt, giọng nói vẫn cực kì bình tĩnh: “Bởi vì tiên sinh là tiên sinh, làm gì có chuyện không biết?”

216 lập tức bị bối rối, đang suy nghĩ thì một bàn tay đã vói vào trong áo lông của em, ngón tay nóng bỏng mang theo kén mỏng từ chút từ chút chạm vào làn da nhẵn nhụi của 216, chậm rãi vuốt ve. Trong phòng khách to lớn chỉ có hai người, phát ra âm thanh như tiếng ma sát với lụa mềm quý giá, rất nhỏ, lại trơn trượt, vang lên liên tiếp đầy ái muội.

Thân thể 216 cứng lại: “Tiên sinh, đây là phòng khách, sẽ có người vào mất.”

Hạ Vân Sơn cúi người, hơi thở như là vô tình rơi vào vành tai trắng nõn của 216: “Tiên sinh không cho họ đi vào, không phải sợ.”

Trong lòng 216 sợ hãi, vẫn cảm thấy thế này là không được, nhưng Hạ Vân Sơn lại lạnh giọng hỏi em: “Em không cho tôi kiểm tra đúng không? 216, là ai muốn lên giường với tôi?”

Tiếng khóc nức nở của 216 lập tức tràn ra: “Là em, thưa tiên sinh.”

Hạ Vân Sơn hài lòng nở nụ cười, ngón tay khép lại, bàn tay rộng lớn phủ lên, nhẹ nhàng xoa hai cái: “Chơi đùa bao lâu?”

216 bị chữ “chơi” này làm cho miệng khô lưỡi khô, ngây ngốc giải thích: “Không có chơi, là thoa thuốc.”

Hạ Vân Sơn không khách khí véo một cái trên núm vú nho nhỏ vốn đã hơi sưng, lập tức nghe thấy tiếng kêu mềm nhũn của 216, trong lòng cực kỳ thích ý, “Sưng lên thế này, còn nói là không chơi?”

216 cắn môi không nói lời nào, lại bị Hạ Vân Sơn ôm vào ngực, lưng em dán chặt vào ngực hắn, để tiên thuận lợi kiểm tra thêm một bước.

Tay Hạ Vân Sơn khác một trời một vực so với tay 216, vừa lớn vừa nóng, lòng bàn tay và đầu ngón tay đều có kén mỏng, xoa nắn đầu v* vừa tê vừa ngứa, xoa hai cái đã khiến 216 chảy cả nước mắt. Nhưng Hạ Vân Sơn làm như không thấy, mắt nhìn chằm chằm vào cần cổ trắng nhỏ và xương quai xanh xinh đẹp của 216, ra tay càng mạnh bạo, thực sự là đem hai hai bên nhũ thịt nhỏ bé vất vả lắm mới xẹp được xuống kia coi là mì vắt, muốn xoa nắn thế nào thì xoa nắn.

216 đạp cân mấy lần, lại bị Hạ Vân Sơn vỗ vào đùi: “Không được ngọ nguậy, tôi không kiểm tra được.”

216 lại ngoan ngoãn ngồi yên, ngón tay Hạ Vân Sơn vân vê núm vú mềm mại bé xinh, nhào nặn từng chút từng chút một, thi thoảng lại kéo nhẹ ra một ít, trêu chọc 216 đến mức cổ họng em khẽ phát ra tiếng nấc nghẹn ngào, Hạ Vân Sơn nghe mà thỏa mãn cực kỳ, xoa thêm hai ba phát nữa mới chịu buông, lại lấy khăn mùi soa trong túi quần ra lau ngón tay, “Được rồi, không bị dị ứng, em dùng tiếp đi.”

Mặt 216 ửng hồng, nhưng vẫn khiếm tốn hỏi: “Tiên sinh, vậy tại sao em lại thấy ngứa ạ?”

Hạ Vân Sơn – lúc này thực sự được em coi là thần thông quảng đại – nở nụ cười: “Thế thì lần sau lại đến tìm tôi.”

Chương 10

Buổi tối lúc 216 tắm rửa, em thấy ngực mình vẫn chẳng to ra tí gì, cởi hết quần áo đứng trước gương, lại nhận ra đám thịt mềm do lúc trước ăn bánh ngọt mà thừa ra vẫn còn đó, em ủ rũ bóp bóp, nghĩ bây giờ lại phải hầu hạ alpha, nhất định phải giữ vòng eo thon gọn, thế là tối đó không ăn cơm nữa.

Hôm sau, em chạy lên chạy xuống cầu thang 30 lần, rồi như thường lệ xoa thuốc lên ngực, xoa nhẹ nửa giờ, đúng như dự đoán, ngực vừa trướng vừa  nóng, vừa ngứa vừa tê. 216 mặc quần áo, nhìn ngang ngó dọc dưới phòng khách, thấy không có ai, mới đi gõ cửa thư phòng của tiên sinh.

Hôm nay là cuối tuần, Hạ Vân Sơn được nghỉ. 216 gõ cửa đi vào,thấy  tiên sinh đang mặc áo ngủ lụa màu xám mỏng manh, máy sưởi trong thư phòng mở rất cao, bên trong ấm như ngày xuân.

216 vẫn mặc áo lông dày nên lập tức cảm thấy trong người nóng lên.

Em nhìn Hạ Vân Sơn, nói như báo cáo bài về nhà: “Tiên sinh, hôm nay em xoa thuốc rồi ạ.”

Hạ Vân Sơn mỏi mệt xoa sống mũi, trong mắt rõ ràng có tơ máu hồng, dường như nghỉ ngơi không tốt lắm. Nhưng hắn vẫn miễn cưỡng nở nụ cười: “Lại đây.”

Chẳng khác nòa nói chuyện với chó con mèo con vậy. Nhưng 216 không để ý chuyện đó, em thấy mình đúng là không hơn chó con mèo con là mấy, cũng là được nuôi trong nhà, cũng là mua vui cho người khác. Em còn vô liêm sỉ hơn nữa kìa, em muốn một đứa con.

216 dò đoán ý của tiên sinh, ngoan ngoan ngồi bên chân hắn, ngẩng lên cái cổ trắng như tuyết, lộ ra vòng ức chế đang bó chặt vào cổ, chẳng khác nào chó con ngồi bên chân chủ nhân đòi quà.

Hạ Vân Sơn sờ soạng vòng cổ của em, cảm thấy đã chơi qua thứ này rồi, chẳng còn gì hứng thú, cất giọng: “Vén áo lên.”

216 ngoan ngoãn cắn vạt áo lông, hôm nay em không mặc áo trong, cảm thấy nhìn không đẹp mà cởi ra cũng không tiện, vậy là áo lông trắng vừa mới vén lên, bụng dưới non nớt trắng như tuyết của em lập tức lộ ra, hai bên xương quai xanh cân xứng gầy gò, thế nhưng phần ngực vẫn có chút thịt, hai nắm nho nhỏ trắng mềm như tuyết, sờ vào rất thích.

Hạ Vân Sơn mặt không thay đổi kéo eo 216 lên, ôm em trên đùi, một tay siết chặt vòng eo hơi giãy dụa của em, tay con còn lại vỗ một cái lên mông, bờ mông căng mọng mềm mại dù giấu sau chiếc quần dài sẫm màu vẫn rất đàn hồi, giờ đang dâm đãng mà cong lên một chút.

Ánh mắt Hạ Vân Sơn có phần tối đi, đặt tay dưới ngực 216, mò lên trên từ chút từng chút một. 216 cảm thấy rất khó chịu, ngực nóng lên, ngứa không chịu nổi, em nhỏ giọng nức nở, ngước đôi mắt long lanh nước nhìn hắn: “Tiên sinh, xoa xoa giúp em với.”

Hạ Vân Sơn nở nụ cười: “Ngứa?”

216 đỏ mặt gật đầu.

Hạ Vân Sơn hơi nghiêng người, mở ra ngăn kéo dưới bàn, từ bên trong lấy ra một món đồ chơi nhỏ. 216 vừa nhìn thấy, sắc mặt lập tức trắng bệch – hắn lấy ra một bộ kẹp ngực.216 sợ cực kì, em đã từng phải chịu nỗi khổ này ở viện giáo dưỡng. Chiếc kẹp mạnh bạo kẹp  chặt đầu v* mềm mại, chỉ cần hơi động vào là nó sẽ kẹp chặt hơn, đến mức sưng tấy tưởng như sắp rách da. Em khóc lóc cầu xin với mama giáo dưỡng, nhưng bà vẫn không tha cho em.

Hai chân 216 run run, như chiếc lá nhỏ trong gió thu, nỗi sợ hãi cực hạn bao phủ tâm trí, em lập tức mềm giọng xin tha: “Tiên sinh, đừng dùng cái này được không—”

Lời còn chưa dứt, một chiếc kẹp ngực hồng nhạt đã kẹp trên đầu v* bên trái của em, cánh tay mạnh mẽ của hắn siết chặt em vào trong ngực, làm em không cách nào nhúc nhích. Thể lực hai người cách nhau quá xa, 216 chỉ có thể mềm nhũn cọ cọ trong lồng ngực tiên sinh, hai gò má trắng mịn xinh xẻo khẽ vuốt vạt áo của hắn, dựa sát vào không chút khoảng cách, cực kì đáng thương. Em không phải đứa nhỏ dốt nát, biết mình nhanh mồm dẻo miệng, bèn cố chịu cơn đau từ đầu v* mà làm nũng: “Tiên sinh tốt… Đại nhân … Van xin ngài… Em đau quá… Ngài sờ sờ em có được không… 216 yêu thích ngài mà…”

Hạ Vân Sơn cười lạnh một tiếng, “Nói dối.” Dứt lời, hắn lại vỗ mạnh lên mông em một cái.

Mông 216 ăn một cái tát, càng run rẩy dữ hơn, nước mắt từng viên từng viên lớn rơi xuống, như là kim cương lăn dài trên má, “Em không lừa gạt tiên sinh! Em yêu ngài…”

Hạ Vân Sơn vẫn như cũ cười lạnh một tiếng. Hắn đã hiểu rồi, vật nhỏ này cực kì sợ đau, một khi bị đau thì lời nói mềm mại dâm đãng thế nào cũng tuôn ra, đúng là một mỹ nhân trắng mềm chỉ cần chọc một cái là rớt nước mắt, vừa thú vị lại phiền toái.

Hạ Vân Sơn ngoảnh mặt làm ngơ, siết chặt em trong lồng ngực, đưa ngón trỏ ra gảy gảy núm vú đã sưng to sung huyết, vẫn không chịu bỏ kẹp ngực xuống, sờ soạng vài cái, hắn lại quay sang nhéo núm vú mềm như bông bị lẻ loi bên kia.

Trong phút chốc, cả hai núm vú đều phải chịu đủ hành hạ, đầu v* nho nhỏ hồng nhạt như hoa tường vi sung huyết nhô lên, lại bị ma sát đến tê dại sắp nhỏ máu, 216 đau cực kỳ, sợ muốn chết, chỉ biết đần độn mà khóc lóc kêu lên: “Tiên sinh…. tiên sinh ơi….”
Như thể Hạ Vân Sơn nghe thấy sẽ nhẹ dạ mà buông tha cho em vậy.

Nhưng hắn vẫn ác độc đùa bỡn em một lúc lâu, thậm chí ngón tay vì tiếp xúc với đầu nhũ non mềm thời gian dài dường như trở nên mịn màng hơn, chẳng khác nào đang thoa ngón tay vào hộp phấn hồng. Omega này sao lại bổ dưỡng đến thế chứ?

Hạ Vân Sơn hiếm thấy mà tốt bụng kéo kẹp ngực xuống, làm 216 đau đến mức duỗi chân khóc lớn.

Hạ Vân Sơn nắm lấy cằm 216, thưởng thức gương mặt đang khóc lóc của omega tuyệt mỹ kia, em vốn trắng nõn lại xinh đẹp tuyệt trần, ngây thơ ngoan ngoãn, khóc lên lại mang dáng vẻ khả ái như mùa xuân ấm áp, ướt đẫm, lại hồng rực, nhất là đuôi mắt, đỏ đến đáng sợ, như là gián điệp quyến rũ vô biên, nay được thả ra ngoài để yêu mị hoặc nhân.

Hạ Vân Sơn nhìn em khóc mà thấy thương, sao em lại khóc đến đáng yêu như thế, xinh đẹp nhường này? Sao lại dễ như ăn cháo mà làm hắn cứng lên rồi?

Thế là Hạ Vân Sơn đem cây dương v*t thô to nóng bỏng cách quần ngủ mỏng manh áp vào lưng 216, lúc này 216 đang đau đớn cùng cực, không chú ý được chuyện gì khác.

Hắn vừa nhìn em khóc, vừa dịch eo lôi dương v*t trong quần ngủ bắn ra, trượt trên bờ lưng nhẵn nhụi trắng tinh của em, quy đầu dính sát vào da thịt, lỗ đỉnh đã hơi mở, làm cho chất lỏng ồ ạt chảy ra, như là đang viết chữ, cứ như vậy mà bôi trên eo 216.

Sắc trắng thuần khiết và sắc trắng dâm loạn, kết hợp với nhau một cách hoàn hảo.

Hạ Vân Sơn thỏa mãn mà nhìn tác phẩm của mình, vỗ vỗ lưng 216, dụ dỗ nói: “Không khóc, không khóc. Tiên sinh không trêu em nữa.” Nói xong, lại lần lượt nhéo nhẹ hai đầu v* sưng tấy đáng thương kia, ngón tay hời hợt đâm vào, 216 quả nhiên dần dần ngừng khóc, thút thít nói: “Tiên sinh, ngài hứa đi, về sau không dùng thứ này nữa.”

Hạ Vân Sơn ôn ôn nhu nhu mà dỗ dành: “Được, không dùng nữa, nó làm em đau, đều là tại nó hư, tôi ném nó đi được không?”

Nói cứ như mọi lỗi lầm đều do cái kẹp ngực gây nên, mà không phải do hắn tự tay đeo nó lên cho em vậy.

Nhưng 216 lúc này đã bị dọa ngố cả người, lại được giọng nói trầm thấp dịu dàng của Hạ Vân Sơn như rót mật vào tai, trong lòng đương nhiên là tin tưởng ỷ lại hắn: “Ừm. Ném đi.”

Hạ Vân Sơn nở nụ cười.

Ném thì ném, dù sao hắn không thiếu cách khiến cặp vú đáng yêu kia phải sưng lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau