CẦU VỒNG SAU MƯA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cầu vồng sau mưa - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Tâm tư phơi bày

Ngày nào cô ta cũng qua nhà Gia Hy, ăn mặc thì sexy, nhìn chướng mắt lắm. Nhưng Gia Hy lại ko nói gì, nó chưa bao giờ nghĩ 1 con người Gia Hy lại có 1 cô người yêu như thế.

Bảo Lam ngồi chễm chệ trên ghế sopha đó, nó đặt ly nước cam cho cô ấy rồi bỏ đi.

- Nè cô gái, em tên là Hướng Dương sao, em bao nhiêu tuổi.

Nó tỏ ra khó chịu với Bảo Lam.

- Chị hỏi tuổi em làm gì.

- C hay nghe Gia Hy kể về e, Gia Hy xem em như em gái, nên chị cũng xem em như em gái.

- Ai mà thèm làm em gái của mấy người.

Nói rồi nó bỏ chạy đi.

- Đúng là tâm tư của những kẻ đang yêu.

Nói rồi Bảo Lam nhấm nháp ly nước cam trên bàn.

.....

Nó vừa đi vừa tỏ ra bực mình, nhưng nghĩ lại thân phận nó có gì mà so sánh được với người ta. Nhìn lại thì nó đang đứng ngay hầm rượu, nó vào lấy 1 chai rượu rồi đi tìm Gia Khang.

Nó đặt mạnh chai rượu lên bàn, hắn bỏ giở quyển sách đang đọc nhíu mày nhìn nó.
- Lại gì nữa đây.

- Tôi... tôi hôm nay muốn uống thật say.

- Tôi biết tình cảm cô dành cho Gia Hy nhưng chắc 2 người ko đc đâu.

Nó ko trả lời, nó tu ngay 1 ly rượu. Đây là lần đầu tiên nó uống rượu, đắng quá. Thứ đắng như thế này mà sao người ta lại hay uống nhỉ. Chắc có lẽ rượu đắng ko bằng lòng nó bây giờ. Hắn ko cản nó, hắn cũng uống cùng nó. Nhìn nó say sưa với men rượu.

- Tôi nói cho cậu biết... tôi thích anh Gia Hy lắm, rất thích, thích từ lâu lắm rồi.

- Tôi biết.

- Nhưng thân phận tôi là 1 đứa ở, làm sao xứng với người ta.

- Tôi biết.- Cậu làm sao mà biết được chứ, người như cậu có yêu đơn phương ai mà biết đau khổ chứ.

Nói rồi nó gục xuống bàn. Hắn đỡ nó dậy, bế nó lên, nhẹ nhàng nâng niu như 1 nàng công chúa.

- Vậy em có hiểu được tình cảm tôi dành cho em ko.

Nói rồi, hắn đặt 1 nụ hôn nhẹ lên trán nó, nó miên man chẳng biết gì.

....

Đau đầu quá, sao nó lại đau đầu thế này. À, nó nhớ ra hôm qua nó uống rượu, giờ đầu đau như búa bổ. Xin hứa với lòng lần sau nó ko uống nữa. Ủa, mà ai đưa nó về phòng thế này.

- Alo, tao nghe.

- 2 ngày nữa lớp mình đi du lịch sa pa đó, mày đi ko.

- ơi, tao đi, mày đăng ký dùm tao..

- ok.

Chắc có lẽ đi chơi xa 1 chuyến giúp nó thảnh thơi hơn.

Chương 22: Sự cố

Cảm ơn cậu bữa trước uống rượu cùng tôi.

- Ko có gì, lâu lâu tôi làm cái thùng rác cho người ta đổ rác ý mà.

Nó lườm hắn.

- Mốt tui đi sapa tui sẽ mua quà cho cậu.

- Đi làm gì.

- Lớp tôi tổ chức đi chơi.

- Ờ.

....

Đây là sapa sao, lạnh quá, tuyết trắng quá. Nó và Thu Phương được ở chung phòng. Thu Phương là bạn thân của nó từ khi nó học lớp tiếng anh này. Nhà Thu Phương cũng nghèo lắm, cũng ráng đầu tư cho con để đỡ vất vả trong cuộc sống. Tụi nó đến nơi thì cũng tối rồi, nó quấn mấy lớp mền mà vẫn lạnh. Nó nhìn ra cửa sổ khách sạn mờ ảo quá chẳng thấy gi.

Hôm sau trời lại ngưng tuyết hơn, tụi nó chạy chơi xung quanh ngắm cảnh chụp hình, tối đến thì ngồi bên bếp lửa nướng đồ ăn, hát hò các kiểu. Đúng là chỉ có lũ bạn quỷ sứ mới giúp nó vui lên được.
Chỉ có ngày hôm nay nữa thôi nó lại về lại sài gòn rồi. ủa sợi dây chuyền nó đâu rồi, nó tìm mãi, tìm mãi trong phòng nhưng ko thấy, nó lục tung đồ đạc lên nhưng ko thấy. Hay là rơi mất ngoài kia rồi. Nó vội vàng mang áo khoác chạy ra ngoài kia tìm, sợi dây chuyền anh Gia Hy tặng nó, món quà từ người nó yêu thương.

Sao tuyết ở đây rơi dầy quá, nó lạnh quá ko thấy đường gì nữa, nó lê lết trên tuyết tới những nơi nó đã đi qua. Tuyết rơi nhiều quá như muốn che lấp thân hình bé nhỏ của nó, lạnh quá, nó ko đi nổi nữa. Bàn tay nào đó bất ngờ nắm lấy tay nó, lôi nó lại, ôm nó vào lòng. Sao... sao lại là Gia Khang, hắn ta, hắn ta đến đây làm gì.

- Cô bị ngốc ak, trời này mà dám ra ngoài. Tôi ko hỏi bạn cô chắc cô chết rồi đó.

- Ai cần anh lo cho tôi.

- Ơi, tôi bị điên nên mới lo cho cô đó, đi về.

- Ko, tôi chưa tìm được nên chưa về.- Về đi, tôi sẽ tặng cô 100 cái.

- Tôi ko cần quà của a.

- Vậy cô muốn chết ở đây à, ba mẹ cô cô cũng ko cần nữa à.

Nó chột dạ về lời nói của hắn, nó theo hắn về, tuyết rơi dày thế này biết phải làm sao đây. 2 con người trong tuyết sao nhỏ bé quá, bám víu vào nhau, lê từng bước nhỏ.

Rầm..!

Cánh cây to vừa lao xuống, nặng quá, nó thấy nặng quá. Nhưng nó ko sao, tấm thân hắn đang đè lên nó. Nó đẩy hắn ra, nó biết hắn vừa đỡ cú đó cho nó. Ủa, màu đỏ, sao tuyết lại có màu đỏ chứ, là máu. Nó lật đật đỡ Gia Khang lên, máu từ chỗ cánh tay Gia Khang đang chảy ra rất nhiều, nhìn vết rách cũng rất sâu.

- Cậu 3 ơi, cậu 3 mau tỉnh lại đi cậu, cậu đừng làm tôi sợ mà.

Có ai ko, cứu với, cứu chúng tôi với. Tiếng la hét thất thanh của nó trong tuyết sao nhỏ bé quá.

Chương 23: Mang ơn

Thu Phương về ko thấy nó đâu mới lật đật đi tìm, nhân viên khách sạn nói nó mới đi ra ngoài. Thu Phương hét lên

- Trời thế này mà sao dám để khách đi ra ngoài chứ hả.

- Do cô ấy cố tôi ko giữ đc.

- Mau tìm đội cứu hộ theo tôi.

.....

Lạnh quá, có ai ko vậy, mau cứu chúng tôi với. Nó ngồi đó ôm lấy hắn, hắn gần như bất tỉnh rồi. Nếu như nó ko quá cố chấp thì có lẽ sẽ ko xảy ra cớ sự ngày hôm nay.

- Cậu 3, cậu 3... cậu đừng ngủ mà, cậu phải tỉnh nghe cậu.

Nó khóc, nước mắt nó lăn ra thì giống như đóng băng vậy.

Đằng xa kia có ánh đèn rọi tới.

- Mau tới đây, mau tới đây cứu chúng tôi với.

Họ chạy đến mang theo băng ca, túi cứu thương. Hắn bắt đầu mơ màng rồi.

.....- Chúng tôi đã xử lý vết thương rồi nhưng mất máu khá nhiều, máu ở đây chỉ cầm cự được 3h, buộc phải tìm máu gấp. Máu cậu ấy là máu B+.

- Cảm ơn bác sĩ.

Máu B+, phải tìm đâu ra đây, nhóm người ở khách sạn, có lẽ sẽ có người có.

Khách sạn nó ở nhỏ quá, cộng nhóm người của nó thì hơn 15 người. Những người có nhóm máu B + thì lại bị mất bệnh khác không thể truyền máu được. Biết làm sao bây giờ thật là khó nghĩ. Nó nghĩ ngay đến Gia Hy. Nó thông báo tình hình cho Gia Hy biết, bên nó bây jo bay về Hà Nội, Gia Hy sẽ mang máu đến. Sau hơn 2h chạy ra đến bện viện, Gia Hy và Bảo Lam đã có mặt ở đó. Người tiếp máu cho hắn là Bảo Lam.

Nó mệt mỏi quá, nó sững người lại, nó ngồi xuống đất dựa vào tường. Gia Hy cầm tay nó an ủi.

- Ko sao đâu, Gia Khang sẽ ko sao đâu.
Nó khóc, khóc to lắm,như 1 đứa trẻ.

- Em xin lỗi, tất cả là do em, em xin lỗi.

Gia Hy ôm nó vào lòng, dỗ dành nó, nó khóc, nó mệt lã, nó ngất đi. Lúc tỉnh dậy đã thấy Gia Hy và Bảo Lam ở đó. Bảo Lam đỡ nó dậy.

- Em khỏe hơn chưa.

- Em ko sao, e cám ơn mọi người, cảm ơn chị đã truyền máu cho cậu ấy. Cậu 3 sao rồi ạ

- Gia Khang ko sao rồi.

- Em.. em phải đi thăm cậu ấy.

....

Hắn nằm đó bất động, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đều. Nó lại gần, ngồi xuống bên cạnh hắn.

- Cậu 3 ơi, cậu ko sao đâu cậu ạ, anh Gia Hy bảo cậu ko sao rồi. Tôi cảm ơn cậu nhiều lắm, cậu đã 2 lần cứu sống tôi. Nhưng tại sao mỗi lần tôi gặp nạn cậu lại xuất hiện vậy. Cậu làm thế tôi lại phải mang thêm ơn cậu rồi.

Hắn nằm đó, hắn nghe hết những lời nó nói, bữa đó hắn lo cho nó, hắn cũng rủ bạn đi cùng, cũng ở cùng khách sạn với nó. Nếu ko giờ này ko biết tính sao.

Chương 24: Bạn thân

Họ trở về nhà, vết thương trên tay hắn còn đau lắm, bác sĩ bảo cả tháng mới lành được. Mọi việc sinh hoạt của hắn nó đều làm hết, nó chuyển vô phòng hắn, kê thêm 1 cái giường nhỏ trong đó. Trừ việc vệ sinh tắm rửa của hắn thì nó làm hết. Hắn thì thích lắm rồi, cứ phải rên la kêu đau lên là nó hoảng ngay. Hắn thì thích lắm rồi, nó ở đó ngay trước mắt hắn cả ngày tha hồ ngắm. Nói vậy thôi chứ chăm sóc người khác mệt mún xỉu, nhất là cái người hay sai vặt như hắn. Ko biết kiếp trước nó nợ gì hắn đây.

- Cậu 3... mời cậu ăn nhé.

Nó đỡ Gia Hy dựa vào thành giường, rồi lấy bát mỳ vừa thổi vừa đút cho hắn.

- Nóng.

- Nóng đâu, tôi thử rồi mà.

- Ko tin cô ăn thử xem.

Nó ngây thơ lắm nó ăn thử thật, ấy chà, ngon quá, đúng là mỳ vú Năm nấu. Hắn cười đểu đểu.

- Ko nóng cậu à, để tôi lấy đũa khác nhé, chờ tôi tí.

- Ko cần đâu, tôi ko chê cô ở dơ là được.

Nó lườm hắn, nói vậy thì để nó đi lấy đũa khác cho xong.

.....

- Cô Hướng Dương ơi bạn cô tìm nè.

- Bạn?

Nó để hắn đó chạy xuống nhà. Hắn thấy hồi lâu nó chưa lên hắn cũng hé cửa nhìn xuống lầu, con nhỏ đó có bạn khi nào vậy ta.

- Thu Phương cảm ơn cậu lúc đó đã giúp mình

- Có gì đâu, mình là bạn thân của nhau mà, hoạn nạn phải giúp nhau chứ.

- Chờ tí tớ đi lấy nước cho cậu nhé.

Lần đầu tiên Thu Phương đến đâu, nó tuy lâu như vậy nhưng chưa dẫn ai về đây bao giờ. Vì cơ bản nó chỉ là đứa ở thôi mà. Thu Phương ngó quanh nhà, nhà to và đẹp quá, trang trí toàn những món mắc tiền. Thu Phương nhìn thấy Gia Khang thì ngại lắm, mặt đỏ lên cúi đầu chào. Vì biết ThU Phương cứu mình nên Gia Khang cũng cúi đầu chào lại và đi vào trong.

- Nè, cậu uống nước đi.

- Tớ cảm ơn, nhà này là của tập đoàn họ Triệu đó chèn ơi, 2 cậu con trai của Triệu gia đẹp trai hết nấc.

Nó cười đau khổ.- Thì tớ nói rồi, tớ là người làm mà. Cậu có để ý thì né nhà này ra, 1 người thì bông có chủ rồi, còn 1 người thì khó ưa, tính tình kỳ quái.

- Vậy sao.

Họ nói chuyện thêm 1 lúc nữa rồi Thu Phương mới về.

.....

- Cô để tôi đói thế này à, tô mỳ nở rồi kìa.

Chết cha nó quên là đang cho cậu chủ ăn. Nó lật đật định đi xuống lấy cái khác..

- Vừa rồi là bạn cô à, cái người đã cứu tôi hôm trước.

- Đúng rồi cậu ơi.

- Nè, sao suốt ngày gọi tôi bằng cậu.

- Ko lẽ gọi bằng chú, chú Gia Khang ơi, chắc tôi gọi cậu bằng chú cho hợp nha. Hay thích gọi bằng thím.

- Nè, cái con nhỏ này.
Hắn cử động mạnh nên tay đau quá, hắn nhíu mày lại.

Nó mặt tái nhợt nên chạy lại xem, nó thổi thổi chỗ vết đau. Hắn nhìn nó âu yếm lắm.

- Tôi cho phép gọi tôi là Gia Khang.

Nó nhìn hắn sửng người. Gọi bằng gì thì có quan trọng ko ta.

.....

Thu Phương xinh đẹp lắm, nét đẹp của cô là kiêu sa, sắc sảo. Nếu được chưng diện lên thì sợ là tiểu thư nhà giàu cũng khó bì. Không phải cô ta chưa có người yêu, mà tại vì cô chưa thấy ai xứng với mình. Nhà giàu có, nhà nghèo có, đại gia có mà tiểu gia cũng có, người có bằng cấp chức vụ cũng có, cô chỉ thấy họ đến với cô vì chút nhan sắc và vì... thân hình phổng phao của cô. Cô thấy họ thật tầm thường, cô chơi thân với nó vì nhan sắc của nó ko bằng cô, vì nó còn nghèo hơn cô nên nó ko thể khinh cô được, và vì... nó ngốc và thật thà quá. Cô kệ, bên cạnh nó cô thấy mình an toàn, bên cạnh nó cô thấy mình to lớn lắm.

Nay Thu Phương hay đến nhà nó ở chơi lắm, nay làm món này, ngày kia làm món khác. Mỗi lần đến chơi cô cũng chỉ gặp được nó, anh Gia Hy, chị Bảo Lam nhưng người khác thì cô ko thể gặp được.

.....

- Mai tớ phải đưa cậu 3 đi viện nè, lạy trời cho hắn hết đau cho rồi, tớ mệt quá.

Thu Phương đang mãi mê nhìn vào hướng khác, ko nghe thấy lời nó nói. Nó lay mãi.

- Nè cậu nhìn đi đâu vậy, nè Thu Phương.

- À tớ đây. Cậu nói gì.

- Trời sợ cậu đó,tớ nói mai tớ đưa cậu 3 đi khám bệnh.

- Vậy à, tớ cũng mong cậu ấy hết bệnh, tớ thấy cậu vất vả quá.

- Thât lun, hắn xoay tớ như chong chóng ak.

- Mai cậu đi bệnh viện nào, mấy jo.

- Chắc bệnh viện A, khoảng 10h.

- À,ra vậy.

Thu Phương lại nhìn đi chỗ khác.

Chương 25: Đối tượng

- Nè, cô vứt ân nhân của mình đây hả.

Nó bị gọi giựt ngược.

- Cậu 3 nè, cậu đau tay chứ có đau chân đâu.

- Nè, cái con nhỏ kia.

- Đây đây, tôi sẽ dìu cậu vào trong.

À thế đó, hắn thích sai khiến nó lắm, thích ở gần nó lắm. Nó để hắn ngồi đó, rồi đi lấy giấy khám cho hắn. Hắn ko thích đâu, ngồi đây 1 mình người ta cứ dòm ngó hắn, căn bản vì hắn đẹp trai quá mà.

- Aaaa, con nhỏ kia đi sao ko nhìn hả.

Hắn ôm cái tay, quát vào đối tượng vừa đụng vào hắn. Cô gái ấy xin lỗi rối rít.

- A, cậu 3, cậu ko nhận ra em sao?

- Cô là ai.

- Là em nè, Thu Phương, bạn của Hướng Dương, đêm ở sapa đó em đã gọi người tìm 2 người.

À, thì ra là ân nhân chứ người khác đừng hòng hắn nói chuyện, chứ người khác là hắn quát cho banh cái bệnh viện rồi.Cô ngồi lại sát bên hắn, hỏi han.

- Hướng Dương đâu mà để cậu ngồi đây vậy.

- À, nó đi lấy giấy khám rồi.

- Cậu còn đau ko

- À cảm ơn cô, tôi đỡ rồi, cứ gọi tôi là Gia Khang được rồi.

Cô với Gia Khang ngồi nói chuyện với nhau. Hắn ko có giữ khoảng cách với cô lắm, vì cô là bạn của nó, và vì cô đã giúp đỡ hắn.

....

- Thu Phương cậu làm gì ở đây vậy.

- Tớ đi làm giấy khám sức khỏe, tớ có chỗ xin việc rồi.

- Oa, chúc mừng cậu nha, ko biết khi nào mới tới lượt tớ đây. Thôi tớ phải đưa cậu 3 vào khám rồi.

- Um, cậu đi đi.

Thực ra ngay từ đầu Thu Phương đã cố ý đến sớm, cô ko trang điểm lộng lẫy, cô chỉ đánh tí son nhẹ nhàng, mang 1 cái váy hoa liti trên nền váy trắng. Cô muốn mình nhìn thật dịu dàng trong mắt ai đó.

- Thu Phương cậu xong chưa, tớ xong rồi nè, chuẩn bị về đây.

- Um, tớ xong rồi. Anh Gia Khang vết thương anh sao rồi.

- Bác sĩ bảo đỡ rồi, 2 tuần nữa là hoạt động bình thường được.
- Thu Phương qua chỗ tớ chơi đi.

Cô liếc nhìn xem phản ứng của Gia Khang thế nào. Hắn ko nói gì cả, bởi cơ bản hắn chỉ thích ở với mình nó thôi, ko muốn có thêm ai nữa.

- Thôi để hôm khác tớ qua, anh Gia Hy cố gắng giữ sức khỏe nha. Em chào anh.

- Ờ, chào cô.

Họ ra về, nó tiếc nuối lắm, nó muốn có bạn đến chơi nhà, nó muốn tám thời sự với thu phương quá đi mất.

....

- Cậu 3 ngồi đây đi, tôi lấy cho cậu cốc nước cam.

- Về rồi à, khỏe chưa.

Ko để cho hắn có cơ hội trả lời, nó nhảy ngay tới chỗ Gia Hy luyên thuyên đủ thứ.

- Anh Gia Hy ơi lúc nãy anh biết em gặp ai ko, là chị Bảo Lam đó, em ko ngờ chị Bảo Lam là bác sỹ đó anh.

- Ơi, có gì mà ngạc nhiên chứ. A đi làm đây.

Gia Hy lại xoa đầu nó, nó giống như cún con thích lắm.

- Anh Gia Hy ơi, anh Gia Hy à. Gọi tên người ta mà muốn chảy cái tên ra lun.

- Xí, kệ tôi, cậu ghen à.

- Ời tôi ghen đó.
- Có gì phân bì chứ cậu, sau này tôi gọi cậu bằng cậu Gia Khang nha. Hết phân bì.

- Con nhỏ kia, phải gọi tôi là anh, rõ chưa.

Nó chạy mất, để hắn đó tức tối lắm.

....

Thu Phương hôm nay tự mình nấu mấy món ngon ngon đem qua cho ai đó, có lẽ xuất thân từ con nhà nghèo nên nấu ăn với cô ko thành vấn đề.

- Nấu món gì mà thơm vậy con.

- Bà hỏi làm gì.

Cô để mặc người mẹ buồn tủi đó, quay ngoắc đi. Vì chỉ sinh được 1 mình cô nên ba mẹ cô làm mọi thứ cho cô sung sướng, nhưng tội cái nghèo quá nên nuông chiều thành hư. Cô cũng ghét thân phận mình bây jo lắm. Xinh đẹp thông minh như cô đáng lẽ phải được sinh trong nhà giàu, ông trời thật ko công bằng chút nào hết. Nó đánh lại tí son và mang món ăn đi.

.....

- Hướng Dương tớ nấu món này cho anh Gia Khang nè.

- Oa thơm quá, cậu chờ tớ tí.

Nó đi lấy tô với muỗng các thứ

Rồi cùng cô lên phòng Gia Khang. Nay Gia Khang khỏe hơn rồi, có thể tự làm mọi việc. Đây là lần đầu tiên cô được bước vào căn phòng mà cô luôn trông ngóng. Gia Khang mới tắm xong, mang cái sơ mi trắng, để hở ngực, quần đùi trắng, nước còn nhỏ xuống trên khuôn mặt, nhỏ lên ngực làm trái tim cô xao xuyến đến đỏ mặt.

- Chào anh.

Thu Phương bẽn lẽn.

- Cậu 3,à.. cậu Gia Khang, Thu Phương nấu cái này cho cậu ngon lắm, lại bổ nữa, cậu ăn đi.

- Ko thích, cô nấu mì cho tôi.

Câu nói đó khiến Thu Phương buồn biết bao.

- Mì tôm thôi mà sao cậu thích ăn hoài vậy, nóng người lắm đó. Hay cậu ăn cái này đi, công người ta nấu cho cậu tốn bao nhiêu nè.

- Nói nhiều, ko cần.

- Cậu, à... anh Gia Khang ăn 1 chút đi cho khỏe nha anh.

Nó nói thật dịu dàng lại còn cười với hắn nữa, hắn như muốn tan chảy mất.

- 1 chút thôi.

Thu Phương múc canh gà hầm hạt sen ra chén thổi thổi rồi đưa cho Gia Khang ăn. Nó thấy 2 người này sao mà đẹp đôi quá.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau