CHÍ TÔN KIẾM HOÀNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Chí tôn kiếm hoàng - Chương 11 - Chương 14

Chương 11: Kéo về

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, ba hộ vệ của nội viện lảo đảo ngã xuống đất, trên mắt cá chân của họ đều có thủng một lỗ, máu tươi ào ào tuôn ra.

Lập tức, trên phố chấn động, rất nhanh đám người họp lại trên một viên đất trống, bốn phía nghị luận rối rít, không khiến hỗn loạn quá lớn, ngược lại là có chút hăng hái đón xem cuộc chiến.

Trên Cổ U đại lục chủng tộc mọc lên san sát, bất kể là chủng tộc nào cũng đều có võ cao cường, cho dù bên đường phát sinh chiến đấu quy mô lớn, cũng sẽ là chuyện tốt cho những người đứng xem, có khi thấy cao hứng, thậm chí có thể tham gia vào chiến đấu. 

Rất nhanh có người nhận ra thân phận của Tần Mặc và Hỏa Anh Huy, lập tức khiến cho đám người xung quanh đang xem cuộc chiến vô cùng hứng thú, người kéo đến xem càng ngày càng nhiều.

“Làm sao có thể! Trong nháy mắt đánh bại được ba đối thủ!”

Hỏa Anh Huy khó tin mở to mắt, trận đánh lén này là do hắn sắp xếp tỉ mỉ, ba hộ vệ nội viện đều có cùng tu vi với Tần Mặc, lấy ba địch một, lại là đánh lén, tại sao kết quả lại như vậy? 

Tầng thứ nhất của Hồi Phong Kiếm Chỉ lại uy lực như vậy, quả nhiên không tầm thường!

Tần Mặc âm thầm nghĩ ngợi, ngẩng đầu chăm chú nhìn Hỏa Anh Huy, nói:

“Hỏa Anh Huy, dù sao ngươi cũng là đệ tử đồng môn xuất sắc đời thứ ba, lại mượn 1 vạn viên Chân Nguyên Thạch liệt chất (*) không trả, xem ra ta chỉ có thể tự mình ra tay thôi.” 

Đám người xung quanh đang xem cuộc chiến được một trận xôn xao, rất nhiều người líu lưỡi không dứt, nếu như nói vàng bạc là tiền mà Nhân tộc thông dụng thì Chân Nguyên Thạch lại là tiền mà các tộc của Cổ U đại lục thông dụng, bất kỳ vật phẩm nào cũng đều có thể dùng Chân Nguyên Thạch để đổi lấy.

1 vạn viên Chân Nguyên Thạch liệt chất, đối với võ giả cấp bình thường là một khoản kinh người. Nhưng không ngờ tới, Tần Mặc lại có thể bỏ ra, quả nhiên là đệ tử gia tộc, gia thế giàu có, ra tay cũng thật hào phóng.

“1 vạn viên Chân Nguyên Thạch liệt chất? Tần Mặc, ngươi nói bậy!” 

Hỏa Anh Huy mặt nhăn nhó, giận dữ quát:

“Ngươi là đồ rác rưởi, để xem hôm nay bổn thiếu gia giáo huấn ngươi như thế nào!”

“Phanh!” 

Tiến lên một bước, Hỏa Anh Huy đánh ra một quyền, trong lúc đánh quyền chưởng tỏa khí tức nóng hổi, một cổ sóng nhiệt hướng bốn phía lan tràn.

Hỏa Nham Quyền!

Ánh mắt Tần Mặc nheo lại, đây là môm võ Phàm cấp bậc thượng - Hỏa Nham Quyền, cũng gần tiếp cận môn võ Linh cấp, một trong những bộ quyền pháp mạnh nhất. 

Nghe nói, tu luyện thành công Hỏa Nham Quyền, chỉ bằng sức mạng do quyền pháp phát ra cũng có thể hòa tan nham thạch.

Đám người đang xem cuộc chiến không khỏi kinh ngạc thốt lên, không ngờ Hỏa Nham Quyền lại uy lực như vậy, mọi người đều biết là tu luyện môn võ Phàm cấp bậc thượng rất khó khăn. Hỏa Anh Huy có thể luyện thành Hỏa Nham Quyền, thấy rõ rằng là quả thật hắn có thiên phú về võ học, nhất định sẽ tăng cấp trong bảng xếp hạng các đệ tử đời thứ ba.

Quyền phong nóng hổi phả vào người, Tần Mặc vẫn đứng yên tại chỗ, không hề tránh né, xuất ra một chỉ. 

Giữa hư không, giống như là kiếm quang lóe lên, như từ trong gió đâm ra, không tiếng động, chuyển động theo gió càng lúc càng nhanh.

“Đông!”

Một tiếng giòn tan vang lên, đầu nắm tay tràn đầy chân khí nóng hổi, nhưng bị một ngón tay khác xuyên qua. 

“Đau quá!”

Hỏa Anh Huy cảm thấy nắm tay đau đớn, một quyền này giống như đánh lên thanh kiếm, cảm giác nguy hiểm như bị một kiếm đâm xuyên.

Trong lúc cuống quýt, hắn muốn thu quyền lại, nhưng đã thấy có ba chỉ ảnh đánh tới, chia ra tấn công vào hai đầu gối và thắt lưng của hắn. Chỉ ảnh nhanh như gió, nhanh đến nỗi hắn không kịp phản ứng. 

“Tần Mặc, tên phế vật ngươi đừng có ngang ngược!”

Hai mắt Hỏa Anh Huy đỏ ngầu, giận dữ gầm lên, huy động chân khí toàn thân, vung hai tay lập tức đánh ra ba quyền nghênh tiếp ba đạo chỉ ảnh.

Nhất thời, một quyền một chỉ chưởng va chạm nhau kình phong tỏa ra bốn phía, Tần Mặc cùng với Hỏa Anh Huy giao đấu hơn mười chiêu, trận chiến này khó mà giải quyết. 

Cục hiện như vậy, khiến cho đám người xem cuộc chiến có chút kinh ngạc, dù sao Hỏa Anh Huy cũng có tu vi Võ Sĩ nhị đoạn, lại tu luyện môn võ Phàm cấp bậc thượng – Hỏa Nham Quyền, từ mọi mặt có thể thấy hắn phải mạnh hơn Tần Mặc, nhưng vì sao cuộc chiến này lại bất phân thắng bại?

“Xoẹt!”

Một quyền một chỉ lại va chạm thêm lần nữa, Hỏa Anh Huy liên tiếp lùi về sau, trên nắm tay xuất hiện vết thương máu tươi bắt đầu chảy ra. 

Hỏa Nham Quyền bị phá?Những người xung quanh nhất thời kinh ngạc hô lên, không ai nghĩ tới kết quả sẽ như vậy?

“Tần Mặc, ngươi…” 

Mắt Hỏa Anh Huy trợn tròn, chợt thấy một đôi chân đá đánh, đánh trúng phần bụng khiến cho hắn đau đớn khom người lại.

Lập tức, thấy ba nắm đấm đánh tới, “ba ba ba”, đấm vào vị trí hai đầu gối, thắt lưng của hắn, ba vị trí này máu lập tức chảy ra, Hỏa Anh Huy mất thăng bằng ngã quỳ xuống trước mặt Tần Mặc, sau đó gục xuống.

Đầu rạp xuống đất! 

“Tần Mặc, ngươi dám đả thương ta!”

Hỏa Anh Huy giãy dụa muốn đứng dậy, vừa mới ngẩng đầu thì có quyền cước đá tới trước mặt hắn, bị đá mắt hắn nổ đom đóm, hai má sưng phù.

Lập tức, ở phía trên âm thanh lạnh lẽo của Tần Mặc truyền đến: 

“Biết đều thì nằm yên, nếu không ta sẽ phế võ công của người, nhân tiện phế luôn thứ giữa hai chân ngươi.”

Cùng với lời nói của hắn, một cỗ khí lạnh như băng truyền tới bao phủ toàn thân của Hỏa Anh Huy làm toàn thân hắn toát mồ hôi lạnh, không dám nhúc nhích. Lời nói Tần Mặc rất bình tĩnh làm cho Hỏa Anh Huy tin rằng hắn nói được chắc chắn sẽ làm được.

Tiến tới lục soát trên người Hỏa Anh Huy, mánh khóe này Tần Mặc đã luyện thành quen, lấy hết tất cả những đồ tốt trên người Hỏa Anh Huy. 

Tần Mặc nhìn về phía ba hộ vệ nội viện của Hỏa gia, khua tay nói:

“Kéo hắn đi đi, đừng để hắn nằm ở giữa đường xấu hổ lắm.”

Lúc này, chứng kiến trận chiến của Tần Mặc và Hỏa Anh Huy, ba hộ vệ nội viện của Hỏa gia chịu đựng vết thương ở mắt cá chân không dám đánh trả, tiến tới khiêng Hỏa Anh Huy về, thầm nghĩ phải nhanh chóng rời khỏi đây. 

“Đứng lại!”

Âm thanh của vị thiếu niên làm cho toàn thân ba hộ vệ nội viện nhất thời run lên, đứng yên tại chỗ không dám nhúc nhích.

“Ai cho các ngươi khiêng hắn đi? Không nghe thấy lời của ta hả? Kéo đi.” Tần Mặc thản nhiên nói. 

Nghe thấy vậy, ba hộ vệ nội viện trong Hỏa gia biến sắc, chỉ có thể cẩn thận cầm hai chân của Hỏa Anh Huy kéo đi, chậm rãi kéo vị thiếu gia nhà Hỏa gia rời đi.

Bốn phía đám người cười vang một hồi, bộ dạng của Hỏa Anh Huy hiện tại giống như một con chó nằm trên mặt đất.
“Tần Mặc, ngươi chờ đấy, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi.” 

Trong đám người, tiếng oán hận của Hỏa Anh Huy xa xa truyền đến, sau đó biến mất trong đám đông.

“Ngu xuẩn.”

Tần Mặc lắc đầu, từ sau khi sống lại, có rất nhiều chuyện trước kia đều đã quên lãng, đều đầu tiên hắn muốn làm là củng cố nội bộ của Tần gia. Nhưng không nghĩ tới, Hỏa Anh Huy kiếp trước cũng giống như kiếp này, đều tìm hắn gây chuyện. 

Có điều, gia thế của Hỏa Anh Huy cũng thật giàu có, Tần Mặc lục tìm trên người vị thiếu gia Hỏa gia này lấy ra một tờ ngân phiếu 4000 Chân Nguyên Thạch liệt chất.

Sắc trời đã tối, Tần Mặc thi triển “Nghe Như Mắt Thấy”, tìm kiếm tung tích của tiểu nha đầu. Rốt cuộc, tìm được Tần Tiểu Tiểu ở một góc, vẻ mặt của cô như đưa đám, hai tay trống trơn, hẳn là cũng không có mua được gì.

Tần Mặc thấy kì lạ, hỏi ra mới biết được, Chân Nguyên Thạch liệt chất trên người tiểu nha đầu, bị một lão đầu có chòm râu dê lừa gạt mất. 

“Mặc ca ca, nhất định phải bắt được kẻ lừa đảo kia, hắn đã lừa hết toàn bộ Chân Nguyên Thạch của muội.”  Tiểu nha đầu mếu máo giống như muốn khóc.

Đối với chuyện này, Tần Mặc có chút không biết nên khóc hay cười, tất nhiên là sẽ không đi tìm tung tích của tên lừa đảo kia, hắn lấy vài món đồ chơi mua được ở chỗ tiểu thương để dỗ tiểu nha đầu, mặt cô liền rạng rỡ, sau đó dẫn cô trở về Tần gia.

...

Cùng lúc đó.

“Ba!”

Cửa sổ của một tửu lâu kia được kéo xuống, gian phòng rất yên tĩnh, thiếu niên nam nữ ở đây đều rất yên lặng, họ vẫn chưa hết kinh ngạc sau cuộc chiến đấu. 

“Không ngờ, Tần Mặc lại có thể thắng được Hỏa Anh Huy.”

“Tần Mặc vừa mới đột phá, liền chiến thắng đối thủ là Võ Sĩ nhị đoạn, sao lại lợi hại như thế?”

“Lễ tế điện của Tần gia sắp bắt đầu, nếu Tần Mặc tiếp nhận thêm nghi thức Dẫn Khí Quán Thể, chưa chắc không thể vượt qua bước chân của những thiên tài khác.” 

Những thiếu niên nam nữ này thấp giọng bàn luận, có vài người thì đang suy đoán, nếu không có tám năm không tu luyện, Tần Mặc sẽ đạt tới trình độ nào.

Lúc này, hồng y thiếu nữ ngồi ở bên trong dung mạo lạnh như băng, cả người phát ra một cổ khí tức cực nóng.

“Phanh!” 

Hỏa Mê Viêm đánh ra một chưởng phong nóng rực, sau đó biến thành vài luồng ở giữa không trung, rót vào tất cả chén trà trước mặt mọi người, nước trà lập tức sôi trào, hương trà từng đợt truyền ra.

“Trà thơm nên thưởng thức nóng, đừng để nguội.” Hỏa Mê Viêm thản nhiên nói.

Thiếu niên nam nữ đang ngồi đều rất chấn động, một chưởng này của Hỏa Mê Viêm rõ ràng đã đạt tới trình độ “Chân khí phóng ra ngoài, phân ra mà đánh”, đây là tu vi Võ Sĩ ngũ đoạn. 

“Mê Viêm tiểu thư, tu vi chân khí của người đã đạt tới cảnh giới Võ Sĩ ngũ đoạn?”

Thấy Hỏa Mê Viêm gật đầu thừa nhận, những người khác trong nhã gian nhất thời kinh ngạc, phải biết rằng mấy tháng trước, bốn vị đại thiên tài trẻ tuổi của ba đại gia tộc ở Phần trấn, đều là Võ Sĩ tứ đoạn.

Hiện tại, Hỏa Mê Viêm đã đạt tới tu vi Võ Sĩ ngũ đoạn, chẳng phải là một bước trở thành thiếu niên thiên tài mạnh nhất Phần trấn? 

“Không cần ngạc nhiên, ba người kia cũng giống như ta, mấy ngày trước, đều lần lượt đạt tới cảnh giới Võ Sĩ ngũ đoạn.”

Hỏa Mê Viêm ngẩng lên cằm như bạch ngọc, giống như một con khổng tước kiêu ngạo, lạnh lùng nói:

“Bất luận Tần Mặc có đột phá hay không, sự thật cũng không có bất kỳ thay đổi nào, ta và hắn đã sớm không cùng một đẳng cấp.” 

***

Chú thích:

(*) liệt chất: chất lượng kém 

Chương 12: Tụ bảo trai

Đêm khuya.

Trong phòng luyện công, Tần Mặc khoanh chân mà ngồi chậm rãi bình phục chân khí trong cơ thể, mở ra hai con mắt từng sợi khí màu tím dưới đáy mắt léo qua.

“Hổ Phách Cố Khí Đan chỉ còn không đến một nửa.” 

Nhìn thấy đan dược cao cấp chỉ còn lại hai phần năm, Tần Mặc có chút đau xót, ngắn ngủn trong thời gian một ngày đã hao tổn đi một nửa, nếu là bị ông nội Tần Chính Hưng biết được nhất định sẽ chửi ầm lên, quát tháo hắn hao phí.

Một viên Hổ Phách Cố Khí Đan cho dù là cao thủ cảnh giới Võ Sư cũng cần 5 đến 7 ngày mới có thể hoàn toàn hấp thu. Tần Mặc lại thật không ngờ thân thể của mình biến thái như vậy, trong vòng một ngày liên tục hai lần phục dụng liền toàn bộ hấp thu. 

“Nếu như có thể lấy thêm một chút đan dược cấp cao nữa thì tốt biết mấy.” 

Trong đầu hiển hiện những ý niệm này, Tần Mặc lập tức lắc đầu bật cười cho dù ông ngoại thân là một tộc tưởng, một năm cũng khó có thể lấy được mấy viên đan dược cao cấp, hắn lại đi chỗ nào để lấy đây.

Bỗng nhiên, Tần Mặc nghĩ tới một chuyện, lấy ra tờ ngân phiếu Chân Nguyên Thạch đạt được từ trên người Hỏa Anh Huy, lấy ra nhìn một cái tấm vé này theo phía dưới viết ba chữ: Tụ Bảo Trai.

“Một trong ba cửa hiệu đại lục lớn nhất Tụ Bảo Trai.” Tần Mặc lộ ra mỉm cười, ý niệm trong đầu hình thành. 

Lập tức lấy giấy và bút mực, Tần Mặc viết một tờ công thức tường tận xem xét hai lần, cất kỹ trong người đi ra cửa.  



Cuối phố Phần trấn ít người tới lui, cũng hiếm có cửa hàng mở ở chỗ này. 

Trên đường phố từng khối đá Hắc Nham đường kính ba mét lót trên đất, mặt đất bốn phía có thể thấy được rêu xanh lộ ra có chút hoang vu.

Duy chỉ có một tòa kiến trúc vàng son lộng lẫy trở thành phong cảnh đẹp đẽ nhất của cuối con phố, đây cũng là nơi mà mọi người Phần trấn đều biết, nhưng lại hiếm có người đặt chân qua đó.  

Tụ Bảo Trai không chỉ ở Phần trấn không người không biết, ở Cổ U đại lục cũng không người không hiểu là một trong ba cửa hiệu đại lục lớn nhất, mỗi một thành trấn của Trấn Thiên quốc hầu như đều có chi nhánh của Tụ Bảo Trai.   

Tại Tụ Bảo Trai chỉ cần giá cả phù hợp có thể mua được tất cả đồ vật, kể cả vương đạo võ học trong truyền thuyết.

Cũng giống như vậy ở bên trong Tụ Bảo Trai cũng thu mua tất cả vật phẩm quý báo, bất luận những vật phẩm trên Phàm cấp, ở chỗ này đều có thể đạt được định giá phù hợp.  

Đứng ở cửa ra vào của toà lầu này, nhìn qua tấm bảng màu vàng phía trên có ba chữ Tụ Bảo Trai, Tần Mặc cảm thấy rất là thân thiết. Trên thực tế, kiếp trước khoảng 20 tuổi mấy chục năm trước, số lần mà hắn ghé vào Tụ Bảo Trai nhiều đến nỗi chính hắn đều nhớ không rõ. 

Quan sát chung quanh tòa lầu này, Tần Mặc tùy ý nhìn một vòng bằng cảm giác nhạy bén của hắn, có thể phát giác được mặt ngoài kiến trúc của tòa lầu này, đan xen từng từng đoạn khí lưu đáng sợ.

Đó là một loại trận pháp cao cấp!

“Trận pháp phòng ngự Tụ Bảo Trai vẫn là đáng sợ như thế!” 

Đẩy cửa ra Tần Mặc đi vào đại sảnh, phía sau quầy hàng đang đứng một vị lão giả khoác áo choàng.

“Mặc thiếu gia, hoan nghênh ghé thăm chi nhánh Tụ Bảo Trai, ta là Cung chưởng quầy của tiệm đây. Xin hỏi, có gì cống hiến được cho ngài?” Lão giả khoác áo choàng mỉm cười nói.

“Cung chưởng quầy, chào ông.” 

Đối với Cung chưởng quầy vì sao biết được tên hắn, Tần Mặc không có chút cảm giác kỳ quái. Tụ Bảo Trai đã là một trong ba cửa hiệu lớn nhất về phần thu thập thông tin tình báo cũng là số một.

Tần Mặc còn tin tưởng Cung chưởng quầy thậm chí đều có thể đoán được mục đích lần này đến đây của hắn, chính là hoán đổi tờ ngân phiếu Chân Nguyên Thạch.

Quả nhiên khi Tần Mặc lấy ra tờ ngân phiếu Chân Nguyên Thạch, Cung chưởng quầy sớm đã lấy ra 4000 viên Chân Nguyên Thạch liệt chất đặt ở trên quầy.    

“Cung chưởng quầy, ta tới muộn như vậy còn có một việc.”

Đem 4000 viên Chân Nguyên Thạch bỏ vào túi cẩm nang màu xám, Tần Mặc hạ giọng nói: “Ta cần một căn mật thất, xem xét một tờ phương thức điều chế đan dược Linh cấp.”

Nghe vậy, Cung chưởng quầy không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc, mỗi một chi nhánh Tụ Bảo Trai đều có mật thất là giám định những vật phẩm Linh cấp trở lên mới có thể mở ra. 

Nghĩ đến thân phận Tần Mặc, Cung chưởng quầy không chần chờ dẫn theo Tần Mặc đi vào trong một căn mật thất.Một lát, một người trung niên mặc khoác áo choàng dài, cùng với Cung chưởng quầy đi xuống và cùng tiến đến.

“Lão Cung, ngươi nói thiếu niên này muốn thẩm định đơn điều chế Linh cấp à?” Quan sát Tần Mặc, người trung niên khoác áo choàng tràn ngập hoài nghi: “Phần trấn trong tam đại gia tộc, chỉ sợ không có một gia tộc nào có được phương thức điều chế Linh cấp?”   

“Đây là cháu trai của tộc trưởng Tần gia, Tần Mặc. Tin tưởng Mặc Thiếu sẽ không đến Tụ Bảo Trai càn quấy.” Cung chưởng quầy cười giải thích.

Người trung niên khoác áo choàng nhíu mày, vẫn không quá tin tưởng nói: “Tiểu huynh đệ, đưa tờ điều chế cho ta xem một chút nào.”

Tần Mặc không nói tiếng nào, lấy ra tờ điều chế vừa ghi trước đó đưa cho người trung niên khoác áo choàng. 

Về quy tắc thẩm định vật của Tụ Bảo Trai, Tần Mặc rất rõ ràng nếu như thẩm định ra phương pháp điều chế Linh cấp, Tụ Bảo Trai tuyệt sẽ không lung tung ép giá.

Cầm trong tay tờ điều chế này, người trung niên khoác áo choàng quét mắt một vòng: “Thất tâm phấn, lạc lạc thảo...”

Dần dần, sắc mặt người trung niên càng ngày càng khó coi, chưa xem hết là hừ một tiếng, tiện tay đem tờ điều chế này vứt trên mặt đất. 

“Thất tâm phấn, lạc lạc thảo, tên lộn xộn gì vậy? Tiểu huynh đệ đến Tụ Bảo Trai của chúng ta để lừa gạt, ít nhất phải hiểu được những tri thức cơ bản của đan dược. Tùy tiện nghĩ ra một số tên vật liệu ngụy tạo ra một tờ điều chế, xem người thẩm định của Tụ Bảo Trai mù lòa sao?”

Người trung niên khoác áo choàng mặt lạnh khiển trách quát mắng.

Thêu dệt vô cớ? 

Tần Mặc không khỏi sững sờ, đánh giá người trung niên khoác áo choàng nói: “Ngươi có phải chưa tỉnh ngủ hay không, con mắt xem hoa à?”

Tờ điều chế đan dược này là kiếp trước đạt được một tờ điều chế Huyền cấp bậc hạ, Tần Mặc làm nó đơn giản hóa, về cái hiệu lực đan dược mà nói là vật phẩm dưới Linh cấp, người trung niên khoác áo choàng lại nói là thêu dệt vô cớ một tờ điều chế?

Ánh mắt quét qua, Tần Mặc nhìn thấy bên trên áo choàng người trung niên có một huy hiệu màu xám. Mới phát giác người trung niên này là thẩm định sư thực tập. 

“Tính sai, tính sai! Ta lại quên rằng chi nhánh Tụ Bảo Trai chỉ có thẩm định sư thực tập trấn giữ không biết tờ điều chế này là bình thường.” Tần Mặc không khỏi âm thầm cười khổ.

Tiểu tử này ánh mắt là cái gì?

Chú ý tới ánh mắt của Tần Mặc, người trung niên khoác áo choàng lập tức dâng lên một cơn lửa giận, biểu lộ thiếu niên này rõ ràng đang nói hắn chỉ là thẩm định sư tập sự học thức không đủ, căn bản không thể nhìn ra phương thức điều chế này. 
“Hừ! Đi lừa gạt bị nhìn thấu vẫn dám ở chỗ này hùng hổ chất vấn? Cho dù là tộc trưởng Tần gia đến, cũng không có tư cách chất vấn ta.”

Người trung niên khoác áo choàng mặt lạnh lùng, nhìn về phía Cung chưởng quầy nói: “Cung chưởng quầy, ngươi đảm nhận chức chưởng quầy cũng vượt qua hai mươi năm, cái nơi như Phần trấn lại có thể xuất hiện ra được cái phương thức điều chế tốt nào sao? Ngươi thật sự là già mà hồ đồ bị một tiểu tử trêu đùa xoay vòng rồi.”

Nghe vậy, Cung chưởng quầy sắc mặt xấu hổ nhìn về Tần Mặc ánh mắt cũng lạnh xuống nói: “Mặc Thiếu gia, mời trở về đi. Chuyện này Tụ Bảo Trai của chúng tôi sẽ không truy cứu, nhưng hy vọng là đừng có lần tiếp theo.” 

Lời vừa dứt, ngoài mật thất liền truyền đến một luồng khí ác liệt tập trung trên người Tần Mặc, luồng khí này chính là những cao thủ trên cửu đoạn mới có.

Hiển nhiên nếu như Tần Mặc không đi, sẽ bị đuổi ra ngoài.

Nhăn cau mày Tần Mặc đứng dậy. 

“Đem tờ giấy nát này cũng mang đi.” Cung chưởng quầy chỉ trên mặt đất tờ giấy điều chế đó, giống như chỉ vào một túi rác rưởi.

Xoẹt xoẹt!

Đúng lúc này, mật thất cửa mở ra một bóng dáng thon dài đi tới, lập tức cả mật thất sáng lên Tần Mặc nhìn xem người tới, không khỏi tuôn ra một loại cảm giác kinh ngạc. 

Kiếp trước kiếp này, hắn vẫn là lần đầu tiên gặp được một nam nhân xinh đẹp như thế!

“Nam nhân thật xinh đẹp…” Trong lòng Tần Mặc cảm thấy kỳ lạ.

Người bước tới ước chừng hai mươi tuổi, thân hình thon dài, con mắt như đầy sao, mặc áo choàng xanh nước biển eo treo một cây quạt xếp, hai hàng lông mày giống như kiếm liễu, đi lại phiêu dật như gió, tản ra một loại phong thái khó tả, có thể nói là tuyệt đại phong hoa. 

Nhân vật như vậy chợt nhìn thoáng qua, còn tưởng rằng là một nữ nhi, bởi vì hắn thật xinh đẹp, nhưng cẩn thận phân biệt lại là một nam nhi.

“Lãnh thiếu.”

“Lãnh tiên sinh, sao ngài lại tới đây?” 

Cung chưởng quầy, người trung niên khoác áo choàng vội vàng hành lễ, thái độ cực kỳ cung kính. Tần Mặc thậm chí chú ý tới trên nét mặt hai người ẩn ẩn lộ ra một tia sợ hãi.

Lãnh tiên sinh cũng không nói chuyện, quạt xếp nhẹ lay động một cơn gió đem tờ điều chế phía dưới thổi lên rơi trong tay, nhìn quét một lần con mắt khẽ động như có điều suy nghĩ.

“Mặc huynh đệ, mời ngồi.” Lãnh tiên sinh quay đầu ra lệnh cho Cung chưởng quầy: “Mang Nhất Diệp Hoa Khai của ta rót hai chén lên.” 

Nghe vậy, Cung chưởng quầy, người trung niên khoác áo choàng toàn thân run lên, hai người trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ, không rõ Lãnh tiên sinh vì sao đối với Tần Mặc lại đãi ngộ như vậy.

“Còn không mau đi? Đứng ở chỗ này chưa mất mặt à?” Lãnh tiên sinh trách nói.

Cung chưởng quầy vội vàng rời khỏi mật thất, và người trung niên khoác áo choàng đã là đầu đầy mồ hôi lạnh, trong lòng của hắn biết rõ tám chín mười phần là nhìn lầm. 

Lúc này, Lãnh tiên sinh mỉm cười tự giới thiệu, tên hắn là Lãnh Vũ Dịch, là một quản sự bình thường của tổng điếm Tụ Bảo Trai đến nơi đây kiểm tra đối chiếu sổ sách.  

“Một quản sự bình thường của tổng điếm Tụ Bảo Trai?”

Nhìn Lãnh tiên sinh Tần Mặc âm thầm nói thầm: “Lung linh băng lam dệt thành áo choàng, ám hỏa kim tơ tằm làm giầy, gỗ U Hải Trầm Huyền chế thành quạt xếp, trên người mặt lấy những vật này, còn dám nói mình là một quản sự bình thường?” 

Lụa lung linh băng lam, ám hỏa kim tơ tằm, gỗ U Hải Trầm Huyền, ba loại vật liệu này không có công dụng kỳ lạ gì nhưng duy nhất điểm giống nhau chính là hi hữu, cực kỳ hi hữu.  

Do ba loại vật liệu này làm thành vật phẩm, chỉ hiển thị một chữ: quý.

Nếu như dùng một câu để hình dung, chính là xa hoa mà không phô trương, rất quý hiếm. 

Lúc này, Cung chưởng quầy đem hai chén trà bưng lên, trong chén trà chỉ vỏn vẹn có một mảnh lá trà, không có một mùi hương trà bay ra.

Chương 13: Phương thuốc cổ truyền ngàn năm

“Nhất Diệp Hoa Khai, trà ngon! Lãnh tiên sinh khách khí rồi.”

Nâng chung trà lên, Tần Mặc nhẹ nhàng thổi, lá trà trong chung lập tức xoáy tròn, dần dần mở ra sáu cánh như một đóa hoa xanh biếc, hương trà lan tỏa khiến cả phòng đều thơm.

Nhất Diệp Hoa Khai, đây là một loại lá trà bình ổn tinh thần, khá là hiếm, Tần Mặc từng ngẫu nhiên gặp một lần ở kiếp trước, nhớ khá kĩ về loại lá trà kỳ lạ này. 

Cung chưởng quầy, người đàn ông trung niên mặc hoa bào giật mình: “Nhất Diệp Hoa Khai” là lá trà trân quý mà Lãnh tiên sinh cất giấu, sau khi bọn hắn vào tiệm của Lãnh tiên sinh mới biết được sự tồn tại của lá trà này, còn thiếu niên này sao lại biết được?

“Mặc huynh đệ thích là tốt rồi.”

Lãnh tiên sinh cười gật đầu, hắn cầm lấy cách điều chế nói: “Thất Tâm Phấn được bào chế từ gỗ quan tài trăm năm, ruột cỏ sáu mươi năm và phấn hoa quỳnh ba mươi năm, trộn chung lại với nhau, sau đó phơi dưới ánh nắng mặt trời một trăm ngày, loại trừ độc tính trong đó.” 

“Thật ra Lạc Lạc thảo chính là tên khác của Hàn U thảo.”

...

Giải thích từng cái trên cách điều chế, Lãnh tiên sinh nói tiếp: “Cách điều chế trong tài liệu này kỳ thật là tên thường sử dụng của ngàn năm trước, trải qua bao nhiêu năm, hiện tại rất nhiều người đã quên mất. Mặc huynh đệ, tôi nói có đúng không?” 

“Đây... Chẳng lẽ là phương thuốc cổ truyền ngàn năm!”

Không đợi Tần Mặc trả lời, người đàn ông mặc hoa bào đã kinh ngạc hô lên trước, mồ hôi lạnh trên trán hắn ta ngày càng nhiều.

Một phương thuốc cổ truyền ngàn năm, mặc kệ là phẩm cấp gì, chỉ cần có cách điều chế hoàn chỉnh thì giá trị của nó vô cùng lớn. 

Vừa rồi người đàn ông trung niên mặc hoa bào kết luận đây là một tờ giấy lộn, không đáng một xu, chiếu theo quy định của Tụ Bảo Trai sẽ phải chịu hình phạt nghiêm khắc tương đương.

“Lãnh tiên sinh nhãn lực cao minh.” Tần Mặc gật gật đầu.

Về chuyện cách điều chế này, Tần Mặc đã sớm nghĩ ra lý do lấp liếm, chỉ nói là vô tình phát hiện trong kho tàng thư của gia tộc, cảm thấy thú vị nên mới tìm hiểu, vậy nên phát hiện giá trị của nó. 

“Trầm Điệt Hương, đan dược Linh cấp bậc hạ, có công hiệu trấn tâm định khí, lúc trùng kích cảnh giới Võ Sư có thể dùng để tăng xác xuất thành công. Thứ tốt!” Lãnh tiên sinh đánh giá.

Vừa dứt lời, Cung trưởng quầy, người đàn ông mặc hoa bào đổ đầy mồ hôi lạnh, bọn hắn không ngờ rằng hôm nay không những nhìn lầm mà quả là có mắt không tròng.

Ai mà ngờ một thiếu niên 14 tuổi không những lấy ra phương thuốc cổ truyền ngàn năm mà còn là cách điều chế đan dược Linh cấp bậc thấp, giá trị chân chính của cách điều chế này tuyệt đối không chỉ đơn giản như vậy. 

Gần đây, quy củ của Tụ Bảo Trai thưởng phạt phân minh, lỗi hôm nay phạm phải đủ để bọn hắn bị đuổi khỏi Tụ Bảo Trai.

“Mặc thiếu, lúc nãy đắc tội rồi, đại nhân đừng trách tiểu nhân, xin hãy tha lỗi!” Cung chưởng quầy không ngừng cúi đầu, liên tục xin lỗi.

“Mặc thiếu, tôi học thức nông cạn, có mắt không tròng, xin ngài đừng trách tôi. Tôi, tôi, tôi...” Mặt người đàn ông mặc hoa bào mang vẻ cầu xin, nếu hắn ta bị Tụ Bảo Trai đuổi, rất có thể sẽ mất đi tư cách giám định sư tập sự, vậy sau này hắn ta sống thế nào đây? 

“Chuyện này không trách các người, là ta suy nghĩ thiếu sót.” Tần Mặc khoát tay.

Nhìn ánh mắt Tần Mặc giống như muốn nói, với con mắt của giám định sự tập sự có không nhìn ra cũng là chuyện đương nhiên. Người đàn ông mặc hoa bào không khỏi thả lỏng chút, hiện tại hắn ta không hề phẫn nộ, trái lại còn cảm thấy may mắn vì mình chỉ là một tập sự, nếu không hôm nay nhất định sẽ bị xử lý nghiêm khắc.

Chuyện sau đó rất đơn giản, Tần Mặc dùng cách điều chế phương thuốc cổ truyền này đổi lấy mười viên "Hôi Nham Tăng Khí Đan", đây là một loại đan dược thượng cấp thông thường, hiệu lực và tác dụng mạnh hơn "Hổ Phách Cố Khí Đan" một chút. 

Nhìn bóng lưng hắn rời đi, con ngươi sáng ngời của Lãnh tiên sinh khẽ chuyển động, cười nói: "Cung chưởng quầy, Tần Mặc này chính là thiếu niên mà ngươi nói đã đạt được Võ Đồ cửu đoạn lúc sáu tuổi, tám năm sau đó không hề có tiến triển gì đó sao?""Vâng, mấy ngày trước hắn vừa mới đột phá, tám năm trì trệ đã không còn khiến Tụ Bảo Trai chúng ta chú ý. Không ngờ rằng vì tờ cách điều chế này lại kinh động đến Lãnh tiên sinh ngài." Cung chưởng quầy cung kính đáp.

"Ngươi sai rồi. Từ khi Tần Mặc đứng ở cửa ta đã chú ý đến hắn." 

Lãnh tiên sinh nở nụ cười, lộ ra vẻ sâu xa, hắn lẩm bẩm: "Hắn đứng ở cửa tiệm, mắt nhìn 7 vị trí, 7 nơi đó là điểm mấu chốt của trận pháp phòng ngự bố trí bên ngoài. Ha ha, không ngờ rằng Phần trấn nho nhỏ lại có nhân vật thú vị như vậy, quá thú vị!"

Nghe vậy, Cung chưởng quầy lộ vẻ sợ hãi, một thiếu niên 14 tuổi có thể nhìn thấu trận pháp phòng ngự của Tụ Bảo Trai, chuyện này sao có thể chứ?

...

Thời gian trôi qua nhanh chóng, lại thêm một buổi sáng.

Hôm nay, là ngày Tần gia tế điện.

Ở quảng trường Tần gia, tiếng chuông vang vọng, bầu không khí vô cùng trang nghiêm. 

Mặt trời vừa mới lên cao, chiếu sáng đường kính ngàn mét của quảng trường, mặt đất đen kịt được ánh mặt trời chiếu xuống khúc xạ ra từng đạo ánh sáng kỳ dị.

Lúc này, có rất nhiều người đứng trên quảng trường, xếp thành hàng ngay ngắn, những con em có huyết mạnh Tần gia, dù trực hệ, chi thứ hay hệ bên ngoài đều trình diện cả.

Hàng phía trước là đời thứ hai của Tần gia, dựa theo bối phận. 

Hàng sau, chính là đệ tử đời thứ ba của Tần gia, cũng tức là chỗ đứng của những người trẻ tuổi, từng khuôn mặt trẻ tuổi toát ra vẻ mạnh mẽ phấn chấn.

Ở phía trước quảng trường có một pho tượng đứng thẳng được đúc bằng đồng, bức tượng là một thanh niên anh tuấn, áo bào xanh phiêu dật, mũ và đai lưng nạm ngọc, bên hông đeo một cây trường kiếm bốn thước, trông cực kỳ sinh động.

Pho tượng đó là người kiến lập Tần gia - Tần Kỳ Sóc. Đứng trong hàng đệ tử đời thứ ba, cảm nhận được bầu không khí trang nghiêm, tâm tình hắn nổi lên một tia gợn sóng, kiếp trước, khi chưa trở thành "Kẻ tầm thường", hắn đã tưởng tượng vô số lần, nếu như năm 14 tuổi tham gia Tần gia tế điện, vào khu mộ của Tần gia, tiếp nhận nghi thức "Dẫn Khí Quán Thể" của di hài các tiền bối, có phải tất cả đã khác rồi không?

Đang suy nghĩ, đột nhiên hắn bị Tần Tiểu Tiểu bên cạnh níu áo, tiểu nha đầu ngẩng mặt, tò mò hỏi: "Mặc ca ca, muội có một câu hỏi."

"Chuyện gì?" 

"Không phải sở trường võ học của Tần gia ta là quyền cước sao? Tại sao tổ tiên lại đeo một cây kiếm bên hông, vì như vậy trông đẹp trai sao? Thanh kiếm này có đem đi cầm được không?" Tiểu nha đầu hỏi với vẻ thành thật.

Giọng nói không lớn nhưng sao có thể qua được lỗ tai của các trưởng bối Tần gia nhị đại phía trước, Tần Chính Hưng đứng phía trước lập tức đen mặt, quay đầu nhìn Tần Mặc chằm chằm, cho hắn một ánh mắt cảnh cáo.

Hắn lập tức bụm miệng tiểu nha đầu, thấp giọng nói: "Không được nói bậy, coi chừng gia gia phạt ngươi." 

Tiểu nha đầu le lưỡi, cúi đầu không nói gì, rất nhanh đã ngủ gật mất.

Thật ra, trong lòng Tần Mặc cũng nghĩ vậy, nếu hắn tự đúc cho mình một bức tượng, cũng sẽ đeo một cây kiếm bên hông, như vậy khá là anh tuấn.

"Tế điện bắt đầu..." 

Một vị trưởng lão đứng phía trước, khí tụ đan điền, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, đệ tử Tần gia lần lượt hành lễ với pho tượng theo bối phận.

Quá trình lễ tế rất rườm rà, sau khi tất cả các đại đệ tử hành lễ, đến các hệ bên ngoài, chi thứ và trực hệ cao tầng tuyên đọc tộc quy, các đệ tử đời thứ ba nghe đến nỗi buồn ngủ.

Thật ra, không chỉ có bọn họ, Tần Mặc nhạy bén quan sát thấy có một vài trưởng lão cũng rũ thấp mi mắt, nhìn qua thì nghiêm túc lắng nghe nhưng thật ra đều đang ngủ gật. 

Lúc Tần Mặc đang quan sát xung quanh, trong đám người cũng có một đôi mắt quét đến chỗ hắn, đó chính là Tần Nghĩa Đức, mắt hắn ta lạnh như băng, giống như đang nhìn một cổ thi thể.

"Tin tức có chắc chắn không?" Yết hầu Tần Nghĩa Đức khẽ trượt, truyền âm với Vinh chấp sự phía sau.

"Vâng. Người nọ âm thầm tìm đến tôi nhưng tôi không dám làm chủ. Ý ngài là...?" Vinh chấp sự truyền âm đáp lại. 

"Hừ! Phụ thân lệnh cho ta không được hành động thiếu suy nghĩ trong khoảng thời gian này, để tránh việc lão cẩu Tần Chính Hưng kia cắn ngược. Tất nhiên ta sẽ không làm trái lệnh phụ thân, huống hồ, muốn ta tự mình đối phó với một tiểu bối thì quá mất thân phận. Chỉ có điều..."

Khuôn mặt Tần Đức Nghĩa âm lãnh: "Nếu có người muốn đối phó tiểu súc sinh kia sao ta có thể phản đối được, ngươi đi sắp xếp đi."

"Vâng! Xin Nghĩa Đức tộc trưởng cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện." Mặt Vinh chấp sự hớn hở. 

...

Chạng vạng tối, cuối cùng thì lễ tế điện mười năm một lần của Tần gia ở quảng trường cũng gần đến hồi cuối.

Chỉ có điều, đối với đệ tử đời thứ ba của Tần gia mà nói, lúc này mới là lúc bắt đầu, kế tiếp, họ phải ở khu mộ của Tần gia tu luyện bảy ngày, đó cũng là nghi thức "Dẫn Khí Quán Thể" mà những người trẻ tuổi mong đợi. 

Loại nghi thức này, từ một ý nghĩa nào đó mà nói thì là vốn liếng để Tần gia chống lại hai đại gia tộc còn lại ở Phần trấn.

Chương 14: Mộ viên tần thị

Ở Phần trấn có tam đại gia tộc đó là Hỏa gia, Đông gia và Tần gia, trong đó, Tần gia là gia tộc có lịch sử ngắn nhất, chỉ có 150 năm, còn Hỏa gia và Đông gia nghe nói đã hơn 300 năm.

Một gia tộc chỉ mới thành lập 150 năm muốn chống lại gia tộc đã thành lập hơn 300 năm là chuyện tương đối khó khăn.

Thế nhưng, Tần gia lại có được ưu thế mà hai gia tộc kia không có, đó là khi đệ tử Tần gia còn trẻ, có thể tiến vào mộ viên để tiếp nhận tinh hoa còn sót lại của di hài tổ tiên, đó cũng chính là "Dẫn Khí Quán Thể”. 

Khi đệ tử Tần gia tiếp nhận nghi thức này, căn cơ được củng cố thêm một bậc, thậm chí còn có thể đột phá cảnh giới hiện tại, thực lực chợt tăng mạnh.

Chính vì sự tồn tại của "Dẫn Khí Quán Thể", những người trẻ tuổi Tần gia luôn có thể vượt qua Hỏa gia và Đông gia, trở thành một trong tam đại gia tộc của Phần trấn.

...

Màn đêm buông xuống, các ngọn đuốc thắp sáng quảng trường Tần gia, đệ tử đời thứ ba đứng ngay ngắn chỉnh tề.

Phía trước, Tần Chính Hưng và đại trưởng lão đứng cùng nhau, quét mắt nhìn đám người trẻ tuổi, sau đó ra hiệu cho chấp sự hai bên phát cho mỗi người trẻ tuổi một hộp gấm, không biết bên trong chứa gì.

Lát sau, do tộc trưởng Tần Chính Hưng và đại trưởng lão dẫn các đệ tử đời thứ ba ra khỏi quảng trường, xuyên qua hành lang nội viện, đám người đi đến chỗ sâu nhất của hậu viện Tần gia. 

Phía trước là bức tường trăm thước cao sừng sững, được xây dọc theo ngọn núi, vách tường phủ đầy lưỡi dao thép, trong ánh sáng lờ mờ, các lưỡi dao thép hiện ra hàn quang, vô cùng sắc bén.

Tần Mặc hiểu rõ bức tường cao trăm thước này, theo điển tịch của Tần gia, xây nó lên là để phòng mãnh thú trong núi Vạn Nhận chui vào nội viện đả thương người trong tộc.

Mà bức tường này còn có công dụng khác là thông đến mộ viên Tần gia. 

Còn chìa khóa thì được chia ra cho tộc trưởng và đại trưởng lão, kiếp trước, sau khi phe tộc trưởng sa sút, Tần Mặc có thể bình an vô sự là vì hắn giữ cái chìa khóa đó.

Đáng tiếc, mãi cho đến khi Phần trấn bị hủy diệt ở kiếp trước, hắn cũng chưa từng được vào mộ viên một lần, đó là sự nuối tiếc lớn nhất của hắn.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Tần Chính Hưng và Đại Trưởng Lão đi đến bên tường ấn mấy cái, vách tường xuất hiện hai chỗ tra chìa khóa. Sau đó, hai người họ lấy ra cái chìa khóa bằng đá cắm vào lỗ. 

Tường cao trăm mét xuất hiện một cách cửa.

"Đi vào nào, đừng để tuột lại phía sau, cấm gây ra tiếng động lớn!"

Đám người trẻ tuổi theo sau lưng tộc trưởng và đại trưởng lão tiến vào cánh cửa, phía trước là một lối đi u ám. 

Tầm mắt mờ tối, khó nhìn rõ sự vật hai bên nhưng Tần Mặc dựa vào khả năng "Nghe Như Mắt Thấy", nhìn rõ thông đạo này. Đồng thời, đầu hắn xẹt qua một tia nghi hoặc, với kinh nghiệm từng trải qua mạo hiểm của hắn ở kiếp trước, lối đi này có rất nhiều chỗ kỳ lạ.

Vách tường bốn phía không hề trơn nhẵn mà có vết đào bới, Tần Mặc không khỏi nghi ngờ, núi Vạn Nhận rất chắc chắn, dù có là Võ Sư cửu đoạn muốn mở một cái thông đạo trăm mét cũng khó như lên trời.

Mộ viên Tần Thị do tộc trưởng đời thứ nhất tạo ra? Tần Kỳ Sóc đã tạo ra nó, theo điển tịch, tu vi của Tần Kỳ Sóc là Đại Vũ Sư nhị đoạn, muốn mở thông đạo dài mấy ngàn thước chỉ sợ phải mất cả một đời. 

Thế nhưng, 30 tuổi Tần Kỳ Sóc mới đến Phần trấn, thành lập Tần thị nhất tộc, mười năm sau, cũng tức là lúc 40 tuổi, chiến đấu với đàn yêu thú tứ cấp trong núi Vạn Nhận, vì bảo vệ tộc nhân mà chết.

Trước sau chỉ có mười năm, cái thông đạo này được mở ra bằng cách nào?

Nghĩ đến đây, hắn nhịn không được liền bật cười, mình thật là suy nghĩ lung tung, cần gì phải tìm tòi chuyện cũ của tổ tiên làm gì. 

Lúc này, gia gia và đại trưởng lão phía trước dừng lại, cả đám người đã đi đến cửa ra của đầu bên kia.

Vù vù vù...Từng trận gió lớn thổi đến, khiến người ta đứng không vững, có người kinh ngạc hô lên, nhìn rõ cảnh vật xung quanh mình. 

Cuối lối ra là một vách núi vạn trượng, gió núi gào thét mãnh liệt  khiến người ta phát rét.

Nhìn xuống dưới sương mù mờ mịt, khó biết sâu cạn cỡ nào, cũng không biết khoảng cách là bao nhiêu.

"Vụt" một tiếng, có người thử ném một hòn đá xuống nhưng rất lâu sau vẫn không có hồi âm. 

Nơi này cách mặt đất, phải cỡ ngàn thước trở lên!

"Các ngươi phải nhảy xuống từ đây, mộ viên của Mộ Thị nằm ở dưới đó."

Gia gia Tần Chính Hưng chậm rãi nói. 

Các đệ tử đời thứ ba cực kỳ sợ hãi, nơi này cách mặt đất ít nhất phải hơn ngàn thước, gió núi còn thổi mạnh như vậy, nhảy xuống căn bản là chết không thể nghi ngờ.

Khoảng cách như vậy, đừng nói là Võ Sĩ cửu đoạn, dù là tu vi Võ Sư cửu đoạn đi nữa cũng sẽ ngã trọng thương.

Có vài người trong đám người oán thầm, kêu họ nhảy xuống vậy tộc trưởng ngài thử trước đi, xem có thể lành lặn trở về hay không. 

"Tộc trưởng, ngài không nói đùa chứ?" Có người lấy dũng khí, nhỏ giọng hỏi.

Tần Chính Hưng trừng mắt, trầm giọng nói: "Nghi thức Dẫn Khí Quán Thể mười năm mới có một lần, ta lại nói đùa với các người sao?"

Cả đám người mặt trắng bệch, đại trưởng lão vẫn luôn yên lặng lúc này mở miệng: "Cứ thế nhảy xuống hẳn là chết không thể nghi ngờ, mở hộp gấm của các người ra." 

Mọi người lấy hộp gấm ra, trong đó có một hạt châu, không phải vàng không phải gỗ cũng không biết được tạo ra từ gì mà cầm vào rất nặng tay.

"Đây là Dẫn Mộ Châu, do tộc trưởng đời thứ nhất truyền lại, cầm lấy nó thì có thể đến mộ viên bình an." Đại trưởng lão giải thích, đảo mắt nhìn một vòng: "Các người ai đi trước?"Một đám người trố mắt nhìn nhau, lòng vô cùng do dự, từ đây xuống đến mặt đất phải cả ngàn thước, nếu "Dẫn Mộ Châu" không có tác dụng, há chẳng phải sẽ chết không toàn thây sao. 

"Hám Nhi, ngươi là người xếp thứ nhất của đệ tử đời thứ ba, cần phải có người làm gương, ngươi trước đi." Đại trưởng lão chậm rãi nói.

Tần Hám bước ra, khuôn mặt trắng trẻo, thân hình cao ngất, trông như hạc giữa bầy gà, lập tức hấp dẫn ánh mắt tất cả mọi người.

Cầm "Dẫn Mộ Châu" trong tay, cơ thể Tần Hám phát ra tiếng huýt sáo, chân khí trong suốt tuôn ra như một tầng lụa mỏng bao trùm lên người, cản tất cả gió núi lại. 

"Chân khí phóng ra ngoài bao phủ toàn thân, đây là tu vi của Võ Sĩ tứ đoạn!" Có người hô lên.

Không lâu trước đây, rõ ràng thực lực của hắn là Võ Sĩ tam đoạn, không ngờ chỉ một khoảng thời gian ngắn ngủi, vậy mà đã đột phá đến cảnh giới Võ Sĩ tứ đoạn.

Trong lúc nhất thời, mặt của các đệ tử đầy vẻ phức tạp, có vài người âm thầm lắc đầu, tốc độ tiến bộ của Tần Hám quá nhanh, họ khó mà đuổi kịp. 

Bên cạnh, mặt Tần Chính Hưng không đổi sắc nhưng thật ra vẫn khá giật mình, quả thật có hơi bất ngờ với thực lực của Tần Hám.

Đứng trong đám người nhưng không ai chú ý đến Tần Mặc, không ai so sánh hắn với Tần Hám. Dù gì cũng đã tám năm, thực lực hai người quả thật chênh lệch hơi nhiều. Kém tận tam đoạn tu vi, sao có thể đuổi kịp chỉ trong một hai năm.

"Tốt! Hám Nhi, ngươi đi trước." Mặt đại trưởng lão đầy ý cười, gật đầu nói. 

Tần Hám gật đầu, lập tức nhảy ra, nháy mắt đã biến mắt phía dưới.

Thấy vậy, các đệ tử đời thứ ba không do dự nữa, lần lượt nhảy xuống với các loại tiếng la hét.

Tần Mặc ôm tiểu nha đầu, hai người cùng nhảy ra ngoài. 

Chốc lát, ở lối ra chỉ còn lại Tần Chính Hưng và đại trưởng lão, bầu không khí lập tức ngưng đọng.

Chợt đại trưởng lão mở miệng: "Nghi thức Dẫn Khí Quán Thể, Dẫn Mộ Châu sẽ dựa vào tu vi của mỗi đệ tử mà đưa chúng đến một khu vực thích hợp. Thực lực càng mạnh thì có được Hạt Giống Sức Mạnh trong di hài của tiền bối càng mạnh, không thể nghi ngờ, Hám Nhi nhất định sẽ có được Hạt Giống Sức Mạnh mạnh nhất."

Tần Chính Hưng cười nhạt, yên lặng không nói gì. 

Ngẩng đầu, đại trưởng lão hờ hững nói: "Bảy ngày sau, khi Hám Nhi trở về từ mộ viên, nhất định thực lực sẽ tăng thêm một bậc. Phe trưởng lão còn có ta tọa trấn, uy vọng của chúng ta ở Tần gia, nhất định sẽ vượt xa phe tộc trưởng các ngươi, vững chắc như bàn, không ai có thể lung lay. Tần Chính Hưng, ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, hy vọng ngươi thức thời chấp nhận."

"Ha, cơ hội cuối cùng? Nói nghe xem nào." Tần Chính Hưng không giận mà trái lại còn cười.

Đại trưởng lão trầm giọng nói: "Sau khi nghi thức Dẫn Khí Quán Thể kết thúc, dựa theo tộc quy, trong vòng nửa tháng sẽ cử hành tộc hội, khảo thí sự tiến bộ tu vi của các đệ tử đời thứ ba. Tần Chính Hưng, nếu như tại tộc hội ngươi quỳ trước mặt ta, thừa nhận ngươi đã cưỡng đoạt chức vị tộc trưởng mấy chục năm qua, không có chút tư cách nào tiếp tục phạm sai lầm. Trước mặt mọi người, nhường chức vị tộc trưởng lại cho Tần Nghĩa Đức con ta, ta sẽ cho phe tộc trưởng một lối thoát." 

"Ha ha ha..."

Nghe vậy, Tần Chính Nghĩa ngửa mặt lên trời cười to, giọng nói chấn động như cuồng phong: "Đại trưởng lão, ngươi coi ta là đứa trẻ ba tuổi sao? Dễ gạt đến như vậy. Nếu như lời ngươi nói đáng tin, năm đó dựa theo bối phận lớn nhỏ, chức tộc trưởng cũng chẳng rơi lên người ta. Ngươi không cần nói nhảm nữa, có thủ đoạn gì thì cứ lấy hết ra đi."

Nói xong, Tần Chính Hưng tức giận hừ lạnh, xoay người rời đi. 

Nhìn bóng lưng Tần Chính Hưng, đại trưởng lão híp mắt, hiện ra vẻ đáng sợ như rắn độc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước