CHỜ NGÀY ANH ĐẾN ĐƯỢC KHÔNG?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chờ ngày anh đến được không? - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Trong khi đó tại quán bar tiếng nhạc sập sình, ánh đèn xanh đỏ không ngừng nhấp nháy. Nhi ngồi tựa người ra sau ghế, chờ Toàn uống hết li rượu này, đến li rượu khác:

- Anh còn uống nữa thì tôi về đây, tôi không có thời gian ngồi xem anh uống rượu đâu.

- Cô nhìn tôi thân tàn ma dại như này, chưa đủ nhục à còn không cho tôi uống?

- Nhục cũng do anh tự chuốc lấy, oán trách gì tôi? Tôi chỉ bảo anh đến nhà hàng làm um lên 1 trận thôi, chứ có bảo anh đánh nhau với anh Thiện đâu?

"Rầm.."

Toàn đập mạnh tay xuống bàn, mắt trừng lớn nhìn Nhi rít lên:

- Mẹ kiếp. Thằng chó chết đấy, tôi thề sẽ không cho nó với con đĩ kia toại nguyện đâu.

- Tôi không cần biết anh làm thế nào, nhưng Thiện mà xảy ra chuyện gì thì anh đừng nói tôi không giữ lời, trở mặt giữa chừng.

- Vậy tiếp theo tôi phải làm gì?

- Lại đây nghe kĩ nhé.

Nhi vời tay ra hiệu Toàn ngồi gần hơn, thì thầm vào tai Toàn chuyện gì đó. Chỉ thấy đôi môi đỏ mọng của cô ta, nhếch lên nụ cười đểu cáng.

Thiện đưa tôi về tới nhà, dặn dò đủ mọi chuyện mới quay xe rời đi. Vì anh cương quyết quá, tôi không dám cãi lại chỉ gật gù cho qua. Hôm nay xảy ra bao chuyện, cả hai cũng mệt mỏi lắm rồi. Mở cửa phòng chị gái đã ngồi chờ sẵn ở ghế, gác chân lên bàn xem tivi, ăn snack ngon lành. Tôi chào chị qua loa rồi phi đi tắm rửa, leo lên giường đánh 1 giấc gặp bao chu công, cho quên hết sự đời.

Mà khổ nỗi nằm trằn trọc mãi, không sao chợp mắt được. Quay sang thấy chị gái còn đang chơi điện thoại, mới dám lắp bắp:

- Sáng nay Toàn tìm tận đến chỗ em làm đấy?

Chị gái tôi tắt điện thoại, ngồi hẳn dậy sau câu nói đó:

- Nó đến làm gì?

- Đến để phá em, nghe mấy chị lễ tân nói mấy hôm nay ngày nào nó cũng tới. Nhưng em nằm viện, nên nay mới gặp.

- Thế mày có sao không? Mẹ nhà nó, người không muốn cứ muốn làm súc vật.

- Nó um tỏi một trận, kéo tay em lôi đi. May anh Thiện vớ được, đấm cho trận sưng mặt.

- Anh Thiện cũng biết đánh nhau á?

- Đánh giỏi là đằng khác, Toàn nằm bẹp dí, có đỡ được phát nào đâu. Không có hai chú bảo vệ, giờ đang trong phòng cấp cứu rồi.

- Cho chết mẹ nó đi. Ai bảo láo cơ, tao mà có đấy tao cũng vặt cổ.

- Dây vào hạng này, chỉ tổn bẩn tay.

- Còn hơn lúc nào cũng để nó trèo lên đầu, lên cổ mình.

Như nghĩ thêm ra điều gì đó, chị gái tôi tiếp lời:

- Vậy anh Thiện biết mày một đời chồng chưa?

- Biết hết rồi, từ chuyện em cưới phá tang đến chuyện của đứa bé.

- Sao biết nhanh thế? Có phản ứng gì không?

- Không. Em cũng vừa nói với anh ấy lúc tối. Chỉ bảo sau này có gì phải nói với anh ấy đầu tiên.- Ngon rồi, cố mà giữ. Đẹp trai, nhà giàu lại không quan tâm đến quá khứ của mày, tìm đâu ra được người thứ 2.

- Em vẫn lo lắm chị ạ, kiểu tự ti không xứng ấy.

- Mày chỉ hay lo bò trắng răng, chuyện đâu còn có đó cứ bình thường thôi.

Kết thúc cuộc nói chuyện cũng gần 12h đêm, tôi mới lăn ra ngủ. Chị gái tôi nói đúng, có những chuyện xảy ra muốn ngăn cản cũng không được, thôi đành để số phận yên bài.

Sáng hôm sau tôi đợi Thiện đến chở đi làm, mà lòng cứ vui vui. Trên đường đi toàn quay sang liếc trộm Thiện. Bình thường anh đã đẹp trai lắm rồi, giờ nhìn gần còn xuất sắc hơn:

- Em nhìn nhiều thế, mỏng da mặt anh.

Tôi như làm việc xấu bị phát hiện, quay ngoắt mặt ra đường:

- Em làm gì có nhìn?

Thiện cười cười, quay sang xoa đầu tôi:

- Đúng rồi. Không nhìn chỉ ngắm thôi.

Tôi đuối lí, cãi cùn:

- Kệ em. Người yêu em đẹp thì em có quyền ngắm.

- Giờ mới công nhận anh là người yêu à?

Biết mình lỡ lời, tôi á khẩu không nói gì. Tay mân mê cái khóa balô, mong đến chỗ làm càng nhanh càng tốt. Đến cổng nhà hàng, sau vụ đánh nhau ồn ào hôm qua. Bao nhiêu ánh mắt đều dồn về phía tôi và Thiện. Mọi ngày tôi hay vào trước, để Thiện đi cất xe nhưng hôm nay anh chở tôi vào thẳng chỗ để xe luôn:

- Không phải lo, mình không làm gì có lỗi với ai cả. Hôm nay gã chồng cũ còn đến tìm em nữa, thì bảo anh luôn nhớ chưa? Đừng có tự ý ra gặp, từ tối qua đến giờ anh nhắc 2 lần rồi đấy.

- Em biết rồi, em vào trước đây.

Tôi khoác balô lon ton chạy trước, chứ đợi tí nữa hai người đi cùng nhau, lại mất công thêm lời dị nghị.Mà trời xui đất khiến làm sao, lại gặp đúng Nhi đứng ngay cửa bếp. Chị ta thấy tôi thì cười tươi lắm:

- Em mới đến à? Anh Thiện đâu?

Tôi ghét cái câu hỏi ngờ vực, tỏ ra không có gì của chị ta. Chưa kể chị ta còn đang nằm trong vùng tôi nghi ngờ thuê mấy người phụ nữ tối hôm trước đánh tôi dập dụi. Định bỏ đi cho đỡ phiền phức, nhưng không biết nghĩ làm sao lại thẳng thắn trả lời:

- Anh ấy đang ngoài chỗ để xe, chắc giờ cũng sắp vào rồi. Bảo em vào trước cho đỡ phải đợi.

Nghe tôi tuyên bố hùng hồn thế, mặt Nhi cau lại. Chắc đang bực lắm, liếc tôi một cái sắc lẹm:

- Thế hả? Chị đang có việc muốn trao đổi riêng với em đây. Mình ra kia nói chuyện chút nhé.

- Nhưng em sắp vào giờ làm rồi.

- Không sao đâu. Tí chị bảo anh Long cho, em cứ yên tâm đảm bảo không bị mắng.

Sở dĩ tôi không muốn cùng chị ta đôi co thêm bất cứ lời nữa. Nhưng tôi muốn mọi thứ phải rõ ràng, chứ cảm giác nửa vời làm tôi ăn ngủ không yên. Cuối cùng đành gật đầu, đi theo chị ta vào căn phòng vip gần nhất. Cánh cửa phòng vừa đóng lại, thì cũng là lúc bao nhiêu lớp mặt nạ trên người chị ta lột xuống không xót 1 lớp nào:

- Tôi vào thẳng vấn đề, cho đỡ mất thời gian của cả hai. Tôi yêu anh Thiện, khoảng thời gian chúng tôi ở bên nhau còn gấp 10 lần khoảng thời gian cô ở bên anh ấy. Tôi không mong muốn, vì một người con gái tầm thường như cô mà anh ấy thứ gì không cần.

- Chị yêu anh Thiện? Thế chị đã bao giờ tự hỏi chính mình, xem anh ấy có yêu chị không?

- Cô đừng lắm lời, cô ra giá đi. Bao nhiêu tiền thì cô nghỉ việc? Và cắt đứt mọi quan hệ với anh ấy?

- Tôi tôn trọng chị là người có giáo dục, không ăn nói hỗn hào nhưng không có nghĩa tôi phải ngồi yên cho chị sỉ nhục đâu.

- Tôi nói có gì sai? Loại con gái như cô trăm phương ngàn kế đeo bám, luôn tìm cơ hội trèo lên giường đàn ông giàu có còn gì?

- Chị nói đủ chưa? Tôi yêu ai, trèo lên giường của ai cũng không đến lượt chị xen vào. Chị có biết vì sao chị mãi mãi không có được tình yêu của anh Thiện không?

Nói đến đây tôi dừng lại một chút, quan sát đủ mọi loại biểu cảm trên mặt của Nhi. Rồi nhìn thẳng vào mắt chị ta, dõng dạc lên tiếng:

- Vì chị không xứng đáng có được tình yêu.

Nhi hai mắt trợn ngược, gào lên trong giận dữ:

- Tao không xứng đáng, thì mày xứng đáng chắc. Cái loại đàn bà bỏ chồng trơ trẽn, rẻ tiền như mày có quyền gì mà nói.

- Phải. Tôi là gái bỏ chồng thì đã sao? Ít nhất tôi vẫn biết phân biệt đâu là tình cảm thật lòng, đâu là ảo tưởng.

- Mày được lắm. Tao nói chuyện tử tế với mày thì mày không nghe. Muốn cho mày rút lui trong êm đẹp, thì mày không thích. Vậy đừng trách tao ác, mày nên nhớ nhà hàng này là của nhà ai.

- Tôi tới đây xin việc đàng hoàng, kiếm tiền bằng mồ hôi, nước mắt của tôi. Chứ không ăn xin của chị xu nào, chị đuổi thì tôi đi. Nhưng muốn tôi từ bỏ anh Thiện thì không bao giờ, trừ khi chính mồm anh ấy nói.

- Mày...

- Nhớ kĩ những gì tôi vừa nói. Chào chị.

"Ào.."

Cốc nước lọc trên bàn hất mạnh người tôi, ướt đẫm cả mảng áo. Tôi nhẹ nhàng cười khinh bỉ, phẩy phẩy mấy giọt nước còn xót lại trên mặt, tuôn thêm một tràng. Rồi mới sảng khoái bước đi mạnh mẽ, để mặc Nhi đứng đó với những lời chửi rủa chua ngoa...

Chương 17

Tiếng chuông điện thoại reo lên "inh ỏi" Toàn phát cáu không thèm nhìn màn hình, lướt vội nút nghe gắt gỏng gào lên:

- Cô gọi gì mà gọi sớm thế? Có để cho người khác ngủ nữa không?

- Ngủ...ngủ...ngủ...anh ngủ luôn đi, đừng bao giờ dậy nữa.

- Sáng ra ai làm gì cô mà đã nhặng lên thế?

- Nhờ phúc con vk nhà quê, ngu xuẩn của anh đấy.

Toàn nghe đến tên Hoài mới tỉnh ngủ, lắp bắp hỏi lại Nhi:

- Hoài á...Cô ấy làm sao...?

- Tôi chưa thấy con đàn bà nào trơ trẽn như thế. Giật bạn trai của người ta rồi còn to mồm, vênh váo dạy đời.

- Cô ăn nói cho cẩn thận.

- Tôi chỉ nói sự thật thôi, không biết nó có điểm gì tốt mà các anh cứ lao vào như con thiêu thân thế?

- Đó là việc của tôi, cô đừng lắm lời. Ban đầu cô cho người về tận Nam Định tìm tôi. Chúng ta đã thống nhất ngoài việc giúp tôi đưa Hoài về, cô không được phép làm gì ảnh hưởng đến cô ấy cơ mà.

- Chuyện hôm nọ tôi bàn với anh, anh đã quyết định chưa? Còn chuyện anh đến nhà hàng gây rối nữa, không phải tôi đứng sau lưng anh thì anh nghĩ mình thoát thân dễ dàng vậy sao? Đừng đùa giỡn với tôi, tôi không có tính kiên nhẫn đâu.

- Tôi đang suy nghĩ đây. Cô chờ thêm vài ngày nữa đi.

- Nghĩ gì nghĩ lâu thế? Có phải anh muốn đợi hai người họ kết hôn, rồi mới hành động không?

- Cô điên vừa thôi, chuyện quan trọng như thế tôi phải cẩn thận chứ. Vỡ lở ra tôi đi tù như chơi đấy.

- Anh có phải đàn ông không? Lúc nào cũng như con rùa rụt đầu, mọi thứ tôi sắp xếp đâu vào đấy hết rồi còn sợ lọ, sợ chai.

Tiếng trách móc trong điện thoại vang lên mỗi lúc một nhiều. Nhi càng nói càng hăng hầu như không để cho Toàn cơ hội phản kháng. Hai con người, hai tính cách nhưng chung quy lại ai cũng có mục đích riêng. Vì chuộc lợi cho bản thân, mà không từ bất cứ thủ đoạn nào.

___

Tôi lững thững bước xuống bếp, như chưa có chuyện gì xảy ra. Thì Thiện đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt:

- Em đi đâu mà ướt hết quần áo thế kia?

- Em vừa đánh đổ cốc nước.

- Nói dối cũng phải có căn cứ thì người ta mới tin chứ. Nhìn anh dễ bị lừa lắm không?

- Ơ em nói thật mà, giờ em đi thay quần áo rồi vào làm đây.

- Không cần giấu anh, Nhi vừa gọi em vào phòng riêng làm gì?

- À. Chị ấy hỏi mấy chuyện con gái thôi, không có gì đâu anh đừng lo.

- Mấy chuyện con gái mà cả tiếng mới xong à? Lại còn vào phòng riêng nữa, sao không nói ngoài này luôn đi.

- Tại ngoài này đông quá, chị ấy ngại thôi.

Thiện thở dài thườn thượt, nhìn xoáy sâu vào người tôi tỏ vẻ thất vọng:

- Anh nói nhiều lần lắm rồi, chuyện tình cảm của anh với em là chuyện riêng của hai đứa không liên quan đến Nhi, hay bất cứ ai khác.- Vâng ạ.

- Nghe anh nói hết đã.

Tôi cúi đầu mân mê hai vạt áo, mà lòng cảm thấy rất nhẹ. Đúng rồi Thiện là ai chứ? Anh luôn cho tôi cảm giác bình yên, mỗi khi đứng trước khó khăn. Nếu Nhi có đuổi việc tôi thật, thì tôi cũng chẳng sợ nữa. Tôi có chân tay đàng hoàng, sức khỏe lại tốt chẳng nhẽ cả cái Hà Đông này không chỗ nào nhận tôi? Hơn nữa tôi còn có Thiện mà, so với bao nhiêu cay đắng tôi đã trải qua thì việc bị Nhi dọa dẫm vốn chẳng đáng để tôi quan tâm.

- Anh với Nhi là chỉ bạn bè bình thường, em hiểu không?

- ...

- Nhi có tình cảm với anh không phải chuyện ngày một, ngày hai. Em mà gặp cô ấy cứ thẳng thắn bày tỏ quan điểm, không phải sợ.

Tôi cười cười nghe Thiện dặn dò, chỉ vào chỗ áo bị ướt loang lổ:

- Thẳng thắng bày tỏ quan điểm đây ạ? Ăn nguyên cốc nước, còn có cái đơn sa thải đang chờ em...

Thiện im lặng để tôi than vãn, lát lâu sau mới lên tiếng:

- Cuối cùng cũng chịu nói thật, để anh đi tìm Nhi.

- Không cần đâu, chắc chị ta giờ cũng về rồi. Điều gì cần nói, em đã nói xong, không bán đứng anh đâu mà lo.

- Vì thái độ nghiêm túc của em, anh tạm tha cho cô ta lần này.

- Em tưởng hai người là bạn lâu năm chứ.

- Cũng không lâu lắm, chắc gần chục năm thôi.

- Anh đang cố ý chọc tức em phải không?

Thiện cười:
- Anh đùa tí thôi. Mẹ cô ta với mẹ anh từng là bạn học chung, nên cô ta mắc bệnh ảo tưởng vậy đó. Em mà bị đuổi việc thì về anh nuôi

- Không. Em sẽ về quê trồng rau, nuôi gà.

- Ai cho về mà về?

- Ơ kệ chứ. Còn xem xét biểu hiện của anh đã.

- ...

Chúng tôi nói với nhau thêm vài câu nữa, rồi chính thức bắt đầu bước vào guồng quay công việc.

Thêm một ngày bận rộn, đến gần tối điện thoại của tôi cứ rung liên tục, xuất hiện 1 dãy số rất lạ. Hình như tôi thấy bao giờ, bình thường tôi không có thói quen nghe số lạ đâu. Nhưng người ta gọi nhiều quá, nên tôi mới miễn cưỡng lướt sang nút nghe trên màn hình:

- Alo.

- Hoài...

Tiếng Toàn vang lên rõ mồn một, tôi giật nảy mình định tắt máy thì anh ta đã vội vàng nói nhanh hơn:

- Em đừng tắt, anh có chuyện quan trọng muốn nói với em. Không mất nhiều thời gian đâu.

- Ai cho anh số của tôi?

- Cái này đâu quan trọng, chỗ em làm anh còn tìm ra cơ mà.

- Vào thẳng vấn đề đi, lằng nhằng nữa tôi tắt máy đấy.

- Tối nay anh muốn gặp em lần cuối, để sáng mai anh về quê sớm. Anh suy nghĩ kĩ rồi, quá khứ là anh sai anh làm khổ em. Giờ em có người khác, anh không còn tư cách ngăn cản em nữa chỉ muốn chúc phúc cho hai người thôi. Nhưng anh thật sự có chuyện muốn nói rõ với em, thì anh mới yên tâm về được.

Tôi nghe Toàn nói mà hoang mang thực sự. Mới hôm qua anh ta còn như kẻ điên đến đây làm loạn 1 phen cơ mà. Sao hôm nay lại quay ngoắt 180° định làm người tử tế ư?

Tôi không tin đâu, phải đề phòng cho chắc chắn:

- Có gì thì anh nói luôn đi. Tối tôi về muộn lắm.

- Vậy anh không nói đâu, anh sẽ ở lại đây cho đến khi nào em chịu gặp anh thì anh mới về quê.

- Anh đang đe dọa tôi đấy à?

- Em thấy anh đe dọa ai bao giờ chưa? Em về muộn anh cũng chờ. Em tự đến hay anh phải tới tận nơi.

- Được rồi anh cho địa chỉ đi, anh chắc chắn gặp tôi xong mai anh sẽ về quê chứ?

- Em không cần lo, anh lấy danh dự ra đảm bảo.

- Anh cũng có danh dự cơ á? Sao tôi không biết nhỉ?

- Đừng nói nữa 8h anh đợi em ở quán cafe Phương Đông, đường YZ, đi thẳng lối nhà hàng em xuống.

Tôi không trả lời mà dứt khoát tắt máy. Thực ra tôi vẫn luôn tò mò lí do tại sao Toàn lại biết chỗ làm và số điện thoại của tôi? Hơn hết tôi cũng muốn giải quyết chuyện này nhanh chóng nhất, tránh trường hợp đêm dài lắm mộng...

Chương 18

Tôi làm việc mà sốt ruột nhìn đồng hồ liên tục, đến gần 8h mới lặng lẽ xin anh Long về trước. Không dám bảo thẳng Thiện, phải nhờ chị Loan chuyển lời hộ. Ra cổng lấy điện thoại gọi cho chú xe ôm quen thuộc.15" đi đường bao nhiêu suy nghĩ thiệt hơn, cứ quanh quẩn trong đầu tôi.

Quán cafe "Phươg Đông" xuất hiện ngay trước mặt. Thanh toán xong tiền xe, tôi lò dò bước vào mà tim cứ đập thình thịch. Chỉ sợ Toàn giở trò gì, một thân một mình lại không kịp trở tay.

- Hoài ơi, bên này...

Tiếng Toàn khàn khàn vang lên, làm tôi giật mình quay về phía sau. Anh ta ngồi chờ sẵn, bên cạnh cốc cafe đã vơi một nửa. Chắc hẳn cũng chờ khá lâu rồi:

- Anh có gì muốn nói thì nói đi, tôi đến theo ý anh rồi.

- Em cứ bình tĩnh, chỗ này đông người anh làm gì được em đâu?

Tôi kéo ghế ngồi tự nhiên:

- Sao anh lại biết chỗ làm của tôi? Còn số điện thoại của tôi nữa?

- Em uống nước chanh muối nhé, anh gọi cho em rồi đấy.

- Anh trả lời tôi đi.

- Cái này đâu quan trọng. Mai anh về quê rồi, không dây dưa đến cuộc sống của em nữa đâu.

- Tôi đến đây chỉ muốn hỏi anh hai câu này.

- Anh nói em có tin không?

- ...

Tôi im lặng chờ anh ta nói tiếp, thì đúng lúc chị phục vụ mang nước ra, Toàn đẩy về phía tôi:

- Em uống nước đi, rồi anh kể rõ đầu đuôi mọi chuyện cho mà nghe.

- Tôi không khát, tôi sắp phải về đấy. Anh nói mau lên.

- Nói gì thì nói anh và em cũng từng là vợ chồng, mà giờ mời em cốc nước lại khó thế sao? Hay em khinh thường anh?

- Tôi không những khinh thường, còn ghê tởm anh nữa cơ...

Toàn nghe xong nắm chặy tay, nhìn tôi chằm chằm:

- Không nể mặt nhau uống ngụm nước, thì cũng đừng nói gì hết. Mai tôi lại đến nhà hàng cô chơi.

Tôi phát bực, cầm cốc nước tu ừng ực cho đỡ tức:

- Anhh hèn hạ hơn tôi tưởng.

- Thế chứ. Giờ thì em muốn hỏi gì?

- Tại sao anh lại biết chỗ tôi làm? Còn số điện thoại của tôi nữa? Ai đã cho anh?

- Chuyện này nói ra cũng hơi kì lạ. Có một người phụ nữ đến tận nhà tìm anh. Hỏi anh có phải chồng cũ của em không? Có muốn lên Hà Nội tìm em không?

- ...

- Anh trả lời có. Cô ta lại cho anh địa chỉ chỗ làm và số điện thoại của em. Anh ban đầu không tin đâu. Nhưng cô ta còn cho thêm anh 50 triệu, bảo khi nào lên Hà Nội thì gọi cô ta ra đón.

- Vậy tất cả đều nằm trong dự định của người phụ nữa kia?

Toàn gật đầu:

- Anh sẽ làm mọi cách để em quay về. Em có biết vì sao anh đến chỗ em làm mấy lần mà không bị bảo vệ đuổi không?- ...

- Vì đích thân người phụ nữ kia, yêu cầu bảo vệ cho anh vào đó.

Tiếp thu từng câu, từng lời Toàn nói mà tôi cứ mông lung. Không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nếu theo lời anh ta nói nãy giờ là thật, thì mọi nghi vấn đều dổ dồn về phía Nhi. Chỉ có cô ta mới có quyền yêu cầu bảo vệ cho Toàn vào nhà hàng, một cách công khai vậy thôi.

Cô ta thật sự điên cuồng đến vậy sao?

Từ Hà Nội về tận Nam Định điều tra tôi, đưa chồng cũ của tôi lên đây chia rẽ tôi và Thiện.

So với Toàn, Nhi còn đáng trách hơn nhiều. Tôi phải làm gì với cô ta đây? Có nên nói hết mọi chuyện với Thiện không?

Quay sang Toàn, tôi gắt lên:

- Tôi là người, chứ không phải súc vật mà anh muốn làm gì thì làm.

- Em phải nghe anh nói hết đã, người đàn ông em đang yêu bây giờ không đơn giản như em nghĩ đâu. Em hãy tránh xa anh ta ra. Theo anh về quê đi, anh hứa sẽ làm lại từ đầu. Không để em phải khổ nữa đâu

- Mai anh về đi, những gì anh muốn nói cũng nói xong cả rồi. Tốt nhất từ giờ đến hết đời này, chúng ta đừng gặp nhau nữa thì hơn.

- Không...Hoài ơi...

Cả người tôi bỗng chốc nóng rực, như có hàng trăm con kiến đang bò không ngừng nghỉ. Hai má đỏ bừng bừng, khó chịu vô cùng. Linh cảm có chuyện không ổn, tôi cầm cốc nước đập mạnh xuống sàn. Hi vọng tiếng động làm tôi phần nào tỉnh táo, mà không ăn thua.

Toàn cười gian, kéo tay tôi:

- Hình như em sốt rồi, để anh đưa em về.

Tôi vùng tay ra, gào lên mạnh mẽ:

- Có phải anh giở trò gì trong nước của tôi không?

- Há há. Em cũng còn thông minh lắm, nhưng giờ biết thì muộn rồi.
Tôi bị Toàn lôi sềnh sệch ra ngoài, không thương tiếc. Nhưng điều kì lạ là cho dù tôi có la hét thế nào, thì bao nhiêu người trong quán vẫn ngồi yên không nhúc nhích. Coi như không có chuyện gì xảy ra, vẫn ngồi uống nước nói chuyện như thường. Kể cả việc tôi đập vỡ cốc, cũng không thấy phục vụ ra nhắc nhở gì?

Tôi biết mình sập bẫy rồi.

Hối hận, tuyệt vọng tôi càng kháng cự Toàn càng kéo mạnh hơn:

- Bỏ ra...Đồ khốn nạn..

- Lát nữa tao cho mày biết thế nào mới thực sự là khốn nạn.

Chiếc taxi màu xanh đợi sẵn ở ven đường, đã mở cửa từ lúc nào. Người thì khó chịu, mà tôi sợ quá, sợ cái cảm giác lại bước vào đống bùn lầy, mãi mãi không thoát được ra.

" Bụp..."

Thiện đứng sừng sững trước mặt tôi, kéo tay tôi về phía mình. Giáng cho Toàn cái đạp vào bụng. Thêm một lần nữa anh xuất hiện cứu tôi đúng lúc như một phép màu. Mà không cuộc đời tôi, kể từ khi gặp Thiện đã là phép màu to lớn nhất rồi.

Toàn thấy Thiện đứng che trước mặt tôi, con mắt gian xảo đảo đi, đảo lại mấy lần, rồi vội vàng bước lên taxi đợi sẵn. Thiện định đuổi theo, mà tôi ngăn lại:

- Về thôi anh ơi, em khó chịu quá.

- ...

Không nói, không rằng anh tiếp tục kéo tôi ra xe. Ngồi trên ghế phụ mà tôi vặn vẹo không ngừng. Cảm giác nóng bức, ngột ngạt càng lúc càng không kiểm soát được. Tôi vô thức đưa tay cởi hai cái cúc áo sơmi:

- Anh bật điều hòa giảm độ đi, sao nóng thế?

- Thấp lắm rồi đấy. Mọi khi em vẫn kêu lạnh cơ mà.

Tôi choàng qua người Thiện, với lên nút chỉnh điều hòa mà mãi không tới:

- Em không biết, em nóng lắm. Hình như nãy bị Toàn bỏ thuốc rồi.

"KÍT..."

Tiếng xe phanh gấp, Thiện giữ chặt hai tay tôi:

- Em nói gì? Thằng chó kia hạ thuốc em á?

- ...

Tôi như phát điên, chẳng còn tâm trí nào mà trả lời Thiện. Chỉ biết tay anh lành lạnh động vào người tôi, làm tôi dễ chịu lắm. Dưới tác dụng của thuốc, tôi to gan cọ cọ cả người vào Thiện:

- Nóng...nóng lắm..

Thiện bất lực, không dám giữ chặt tay tôi, sợ tôi bị đau:

- Hoài...Em có biết mình đang làm gì không? Anh không giỏi kiềm chế đâu.

Tôi bỏ ngang tai câu cảnh cáo của Thiện, chồm lên ôm cổ:

- Cứu em với...

- Em không hối hận chứ?

Tôi lắc đầu, ưỡn cao người mạnh dạn hôn lên môi Thiện. Cảm giác man mát ở môi anh làm tôi sảng khoải lắm, càng thêm hưng phấn. Anh đẩy tôi xuống ghế, hạ thấp nhiệt độ thêm nữa. Thắt dây an toàn chắc chắn cho tôi, rồi nổ máy phóng vụt đi...

Chương 19

Xe ô tô của Thiện dừng lại trước cửa 1 khách sạn cao cấp. Lúc nãy tôi bạo gan bao nhiêu, thì giờ lại thấy nhột bấy nhiêu. Nhưng người nóng lắm rồi, khó chịu quá. Thôi kệ chuyện đến đâu thì đến.

Thiện quan sát biểu hiện của tôi, mở lời hỏi lần cuối cùng:

- Nhớ không hối hận nhé.

Tôi nhẹ nhàng gật đầu:

- Vâng ạ.

Thiện đưa chìa khóa xe cho nhân viên bảo vệ. Rồi kéo tay tôi vào sảnh khách sạn làm thủ tục đặt phòng.

Cửa phòng 109 mở ra, tôi ngỡ ngàng với sự sang trọng, đẳng cấp của nó. Đúng là Vip có khác, chứ bình thường sao so nổi.

Tôi không kiềm chế được bản thân mình thêm nữa, các dây thần kinh như muốn nổ tung. Tôi chủ động hôn lên môi Thiện lần thứ hai, hơi thở đầy hương bạc hà của anh làm tôi quyến luyến. Thiện thấy tôi điên cuồng như thế, không ngăn cản nữa mà đáp lại nhiệt tình. Nụ hôn mạnh mẽ mang theo bao nhiêu cảm xúc, tôi không biết có phải do mình bị hạ thuốc hay không? Nhưng tôi chắc chắn mình không hối hận. Vì tôi yêu anh, yêu không lối thoát.

Chiếc áo sơmi, quần Jean trên người tôi từ lúc nào đã nằm lăn lóc dưới sàn nhà. Anh bế tôi, đặt trên chiếc giường có đệm thật êm, thật dày. Hôn xuống cổ tôi, khẽ thì thầm:

- Cho anh nhé!

- ...

Đầu tôi vốn dĩ đã quay cuồng, nào có biết anh đang nói gì? Chỉ theo bản năng gật đầu lia lịa. Da thịt trơn bóng của anh mát lắm, áp vào người tôi làm tôi dễ chịu, sảng khoái vô cùng. Tôi vòng tay ôm lấy cổ anh, cảm nhận sự yêu thương từ anh.

- Em yêu anh.

Thiện nghe xong câu đó, tôi bỗng nhiên nhận ra cả người anh cứng ngắc, ngưng bặt mọi hành động đang làm:

- Anh sao thế?

- Em vừa nói gì, nói lại lần nữa.

Tôi lắp bắp từng từ:

- Em yêu anh...Rất rất yêu anh...

Thiện ôm chặt tôi hơn, cảm giác hạnh phúc xen lẫn vui mừng thật khó tả. Bàn tay anh lại bắt đầu di chuyển khắp cả cơ thể tôi. Trống ngực tôi đập thình thịch:

- Em khó chịu.

- Anh biết rồi, phục vụ em ngay đây.

Cả hai cơ thể không ngừng quấn quýt, Thiện ghì chặt người, hết sức nhẹ nhàng từ từ tiến vào trong tôi. Mọi thứ xung quanh như đang dừng lại, kể cả thời gian.

- Aaaa

Tiếng kêu yếu ớt của tôi vang lên, không chịu nổi sự kích tình mãnh liệt này. Nhưng cảm giác được lấp đầy nhanh chóng, khiến tôi dần chấp nhận Thiện. Còn mong mỏi nhiều hơn, những hành động khác mới chết chứ.

Cả căn phòng nồng đậm vị oan ái, không biết trận chiến diễn ra lâu bao mới ngừng. Thiện cứ thế hì hục không biết mệt mỏi. Mãi một lúc thật lâu sau, mới buông tôi ta. Vẻ mặt thỏa mãn của cả hai không dấu nổi. Thiện ôm tôi ngủ thiếp đi. Từ giây phút này chúng tôi chính thức không còn bất cứ rào cản gì ngăn cách nữa. Tôi thuộc về anh, anh thuộc về tôi thế là viên mãn rồi.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy cả người như vừa trải qua một giấc mộng dài. Quay sang bên cạnh, không thấy Thiện đâu, chăn gối cũng lạnh teo. Tôi bắt đầu hoang mang, có khi nào anh bỏ tôi một mình ở đây không?

Suy nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu, tôi gạt phăng đi luôn. Tôi tin anh, không phải loại người như vậy.

Nhưng khi nhìn vào phòng tắm không 1 tiếng động. Tôi lại thất vọng hơn. Anh đi rồi, đi thật rồi.

Ngồi yên trên chiếc giường rộng lớn, tôi không dám nhúc nhích. Cảm giác hụt hẫng ăn sâu vào tâm trí tôi.

"Cạch"

Đang suy nghĩ mông lung thì cửa phòng mở ra. Thiện đứng ngay trước mặt, chìa cái túi giấy về phía tôi:
- Em tắm rửa thay quần áo đi. Anh chở đi ăn cái gì rồi về. Hôm nay không phải đi làm đâu, anh bảo anh Long rồi.

Tôi thấy thế thì sụt sịt khóc, cứ tưởng anh không cần tôi nữa:

- Sao thế? Em không thoải mái chỗ nào?

- Không ạ. Em tưởng anh bỏ em ở đây một mình.

- Hâm. Bắt đầu từ tối qua, em chính thức thuộc quyền sở hữu của anh rồi. Anh sao có thể bỏ em được nữa? Nhìn mặt anh giống loại người vô trách nhiệm lắm à?

- Không cần đâu. Chúng ta đều là những người trưởng thành. Hơn nữa chuyện xảy ra tối qua, lỗi tất cả do em. Em không trách anh, nên anh cũng không phải chịu trách nhiệm với em đâu.

- ...

Tiếng chuông điện thoại của tôi vang lên, phá vỡ bầu không khí căng thẳng, ngại ngùng giữa hai người. Màn hình hai từ "chị gái" nhấp nháy liên tục. Tôi mới chột dạ, sợ hãi:

- Alo...

- Mày đi đâu cả đêm qua không về? Tao gọi điện cũng không nghe?

- Máy em hết pin vừa mới sạc xong, em đi ăn sinh nhật chị làm cùng, uống say quá nên về nhà chị ấy ngủ luôn.

- Có thật không?

- Trên cả thật ấy chứ. Chị không tin em, thì chị tin ai.

- Vậy mày mở facetime cho tao xem nào.

- Điên à. Không được đâu, em sắp vào giờ làm rồi. Để tối em về sớm, cho chị kiểm tra xem có mất miếng thịt nào không nhé.

- Oki. Tao tạm tin mày. Thôi làm việc đi.

Tắt điện thoại, tôi thấy Thiện trầm mặc ngồi đối diện:

- Hôm qua Toàn nói gì với em?

- Cũng không có gì đâu ạ. Chỉ bảo em về Nam Định với lão thôi.- Thế em trả lời làm sao?

- Em bảo em không về. Có chết cũng không về. Em yêu anh, em phải ở trên đây với anh.

Tôi hết sức cẩn thận, lựa lời nịnh nọt Thiện mà không có tác dụng. Vẫn là thái độ cool ngầu đáng ghét ấy:

- Em không phải nịnh. Anh chưa hết giận em đâu.

Biết ngay mà, lại giở tính thù dai ra với tôi:

- Em xin lỗi. Em sai rồi. Lần sau hứa không bao giờ dám như vậy nữa.

- Biết mình mắc phải lỗi gì không?

- Em không nên tự ý đi gặp Toàn, mà không báo trước với anh. Để anh phải lo lắng.

- Còn gì nữa?

Tôi nghĩ mãi không ra tội tiếp theo của mình, cắn môi cúi gằm mặt xuống lí nhí:

- Em không biết...

Thiện vươn tay véo vào má tôi:

- Nói dối anh. Anh hỏi còn trả lời qua loa.

- Em...

- Em làm sao?

- Thực ra hôm qua Toàn nói, chỉ cần em ra gặp anh ta nói chuyện lần cuối cùng. Thì ngày mai anh ta sẽ về quê ngay. Không dây dưa với em nữa. Còn có một người phụ nữ về tận Nam Định tìm anh ta, cho anh ta tiền, đưa anh ta lên đây phá rối em.

- Hắn ta bảo sao thì em nghe vậy à? Em biết cô ta là ai không?

- Em chưa chắc chắn lắm, chỉ suy đoán bừa thôi.

- Là Nhi phải không?

- Sao anh lại nghĩ thế?

- Anh nghi ngờ từ hôm thằng cha Toàn đến nhà hàng, gào ầm lên mấy lần mà không bị bảo vệ tống cổ đi rồi. Lại thêm chuyện em bị hắt nước vào người nữa.

- Nhưng sao tối qua anh biết em ở đó mà đến đúng lúc thế?

- Anh nghe trộm em nói chuyện đấy. Chứ anh có phải thánh nhân đâu. Biết lúc nào em gặp nạn, để ra tay luôn được. Anh đi theo em, nhưng không dám vào chỉ ngồi trong xe chờ em ra. Ai ngờ gặp đúng cảnh "khó chịu" nhất trong đời.

Tôi cười hì hì lấy lòng:

- Em biết ngay mà, anh sẽ không để em bị rơi tay Toàn lần nữa đâu.

- Thế giờ em định làm gì với Nhi.

- Đợt nọ trong Wc em nghe thấy hai chị lễ tân nói chuyện. Chị ta còn thuê người giám sát anh và em nữa đấy. Đẹp trai cho lắm vào, giờ để em khổ thế này.

- Ngu xuẩn thật. Để anh giải quyết chuyện này rõ ràng. Em tuyệt đối không được xen vào đâu đấy....

Chương 20

Tôi không trả lời mà lật đật vơ lấy cái túi giấy. Bên trong là chiếc váy màu vàng chanh, dài đến đầu gối. Đường may tinh tế, thiết kế đơn giản nhưng nhìn mê lắn. Chắc là hàng hiệu rồi, mãi đến sau này khi biết giá tiền của nó tôi vẫn không khỏi bàng hoàng. Bằng cả tháng lương của tôi rồi còn gì. Ngoài ra còn có thêm bộ đồ lót, tôi lại đỏ mặt cầm túi chạy nhanh vào nhà tắm.

20" sau đứng ngắm mình trong gương, nhìn bộ váy vừa vặn tôi cứ tủm tỉm cười không ngớt. Đúng là người đẹp vì lụa. Bình thường cứ quần Jean, áo sơmi đóng thùng có khác gì mấy bà già đâu.

Mở cửa ra Thiện nhìn thấy tôi, gật đầu hài lòng. Chúng tôi xuống dưới, làm thủ tục trả phòng mà hai chị lễ tân cứ nhìn tôi cười khúc khích. Tôi đoán những hành động lớn mật tối qua của tôi, bị các chị chứng kiến hết rồi. Giờ nhìn xung quanh xem có cái lỗ nẻ nào không, còn biết đường chui xuống.

Thiện chở tôi đi ăn sáng, rồi lại qua nhà hàng, mặc dù lúc sáng sớm đã bảo cho tôi nghỉ. Tôi không biết anh định làm gì, chỉ lặng lẽ theo sau. Ngang qua bàn lễ tân, anh thì thầm vào tai tôi:

- Hôm nọ em nghe hai người nào nói chuyện?

- Thôi anh ơi. Em cũng quên rồi, anh đừng truy cứu nữa.

Thiện không đồng ý, gắt nhẹ:

- Không được...

- Em trốn trong wc, chỉ nghe thấy tiếng nói chứ có nhìn rõ mặt đâu.

- Hoài...

Lần này thấy anh kiên quyết như thế, tôi đành phải chỉ hai chị lễ tân hôm nọ. Không phải tôi chấp nhặt, so đo chuyện cũ đâu nhưng có những chuyện cần phải giải quyết rõ ràng mới yên tâm được:

- Em vào phòng anh nghỉ ngơi trước đi. Không thì xuống bếp làm cho đỡ buồn cũng được.

Quay sang hai chị lễ tân tên Nguyệt và Vân, giọng anh lạnh hẳn đi:

- Hai đứa ra đây anh nhờ tí.

Hai chị kia vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cứ đứng như trời trồng, không phản ứng gì.

- Có nghe thấy anh nói không?

Bấy giờ cả hai mới cùng lên tiếng:

- Dạ vâng ạ.

Thiện đi trước, hai người kia theo sau. Tôi không vào phòng Thiện nghỉ ngơi, cũng không xuống bếp làm cho đỡ buồn. Mà quyết chạy định đi nghe lén:

- Nhi trả hai đứa bao nhiêu tiền để theo dõi anh và Hoài?

- ...

Cả hai nhìn nhau, lắc đầu liên tục:

- Đâu có đâu. Chị Nhi làm sao thuê bọn em theo dõi anh được.

- Tôi nói cho hai người nghe rõ đây, tôi và Hoài có thế nào cũng là chuyện riêng của chúng tôi. Bố mẹ tôi còn không quản được, thì hai cô lấy tư cách gì mà bàn tán, soi mói.

- Bọn em xin lỗi. Chẳng qua chúng em không còn cách nào khác thôi ạ. Chị Nhi bảo nếu không làm theo lời chị ấy, hai đứa em sẽ bị đuổi việc.

- Và các cô mang chúng tôi ra làm vật trao đổi.

- Không ạ...Lần sau chúng em không dám nữa.

- Nói tôi nghe hai cô đã báo với Nhi những gì?

Nguyệt kéo áo Vân, ra hiệu nói trước. Vân mới cúi đầu lắp bắp:

- Thực ra chị Nhi sai bọn em để mắt đến anh từ lâu rồi. Từ trước ngày Hoài chưa đến đây làm việc cơ, những ai thích anh, làm phiền anh đều phải báo cáo với chị ấy hết.

- Tôi muốn nghe thẳng vấn đề giữa tôi và Hoài. Còn những chuyện khác, tôi không muốn biết. Cô nói thẳng đi cho nhanh.

- Bắt đầu từ lúc anh hay chở Hoài về, còn cả lúc anh dạy Hoài nấu ăn. Rồi đến chuyện anh xin nghỉ, vào bệnh viện để chăm sóc cô ấy...

Thiện nghe xong bật cười:
- Các cô giỏi lắm, lẽ ra phải làm thám tử mới đúng. Chứ ở đây làm lễ tân là hao mòn tài năng đất nước lắm đấy.

Vân tiến lên, đứng trước mặt Thiện:

- Anh ơi, chúng em sai rồi. Anh tha cho bọn em lần này đi ạ. Chứ giờ anh mà nói ra, bọn em bị đuổi việc mất.

- Tha cho các cô?

- Vâng ạ. Anh tha cho bọn em, em sẽ nói cho anh biết chuyện này quan trọng hơn.

- Cô đang ra giá với tôi?

- Em không dám đâu.

- Thế nói đi, rồi tôi xem xét. Chuyện quan trọng của cô, rốt cuộc có ảnh hưởng gì đến không?

- Không ảnh hưởng đến anh, nhưng ảnh hưởng đến Hoài đó ạ.

- ...

- Cái lần Hoài bị đánh, ở gần nhà hàng mình là chị Nhi thuê người làm đó ạ. Em nghe thấy, chị ấy gọi điện nói chuyện với người ta mà.

- Có thật không?

- Thật ạ. Em không dám nói dối anh đâu.

- Được rồi. Các cô vào làm việc đi, coi như tôi chưa nói gì. Nhưng có lần sau, thì đừng trách tôi không nể mặt phụ nữ.

- Vâng ạ. Em cảm ơn anh.

Nguyệt và Vân nghe Thiện nói thế thì thở phào nhẹ nhõm nhanh nhanh chóng chóng vừa đi, vừa chạy như bay ra ngoài, sợ anh đổi ý thì mất việc nhanh lắm.

Một lúc sau điện thoại tôi khẽ rung lên. Có tin nhắn mới, là Thiện gửi đến:

- Nghe xong hết rồi, thì ra nhà xe đi. Anh đang đợi ngoài này.

Thì ra anh biết tôi đứng nghe lén mọi chuyện, nhưng không lên tiếng vạch trần. Tôi lếch thếch ra nhà xe thật, chẳng cả thèm vào qua bếp chào mấy anh chị một câu.

Chiếc xe ô tô đen sì, bóng loáng đứng ngang ngược giữa đường ra cửa nhà hàng. Tôi chạy đến tự nhiên mở cửa, ngồi vào:- Anh định dẫn em đi đâu giờ này? Đến đây rồi còn về làm gì?

- Em cứ ngồi yên đi.

- Ơ kìa. Anh ít nhất phải cho em, cái lí do nho nhỏ để em theo anh chứ.

- Đi đòi nợ.

Tôi bó tay trước câu trả lời của Thiện, không hiểu anh đang tính toán chuyện gì?

Tự nhiên bảo tôi đi đòi nợ cùng? Rốt cuộc ai nợ anh? Mà anh phải dẫn cả tôi theo cho đủ quân số thế này?

Thôi kệ.

Nghiêm túc quen rồi, hôm nay coi như đi xả strees một bữa vậy.

Xe dừng lại ở quán cafe "Phương Đông". Nơi tôi và Toàn vừa nói chuyện tối qua. Bụng tôi nổi lên đầy một rổ nghi vấn:

- Anh rốt cuộc muốn làm gì?

- Em cứ vào đi, tí nữa sẽ rõ.

- Anh không nói, em không vào đâu. Đừng tưởng em hiền mà dễ bị bắt nạt nhé.

- Có ai bảo em hiền đâu. Cứ vào đi, nhanh lên tí nữa Nhi đến anh giải quyết hết mọi chuyện cho xong.

Tôi trố mắt ngạc nhiên:

- Nhi á? Anh gọi chị ta đến đây làm gì?

- Em cứ bình tĩnh. Nghe kĩ anh nói đây, sau hôm nay dù có xảy ra chuyện gì cũng phải tin tưởng anh nhớ chưa.

- Tự nhiên anh làm em lo lắng quá.

Thiện cười cười xoa đầu tôi, kéo tay vào:

- Có gì phải lo. Mọi chuyện đâu sẽ vào đấy, anh còn ở đây cơ mà.

Nói thì nói thế thôi, chứ trong lòng tôi vẫn khó chịu lắm.Sau bao nhiêu chuyện Nhi gây ra cho tôi, giờ bảo tôi ngồi nói chuyện tử tế, đàng hoàng với chị ta. Thì làm sao tôi dễ chịu được?

Vậy là tôi để Thiện ngồi chờ một mình bên ngoài. Còn mình tranh thủ vào wc quệt lại tí son cho đỡ nhợt nhạt. Bặm môi mấy cái hài lòng nhìn mình trong gương, khẽ cười tự nhủ dù có thế nào tôi cũng không thể để mình mất giá trước mặt Nhi thêm lần nữa.

Nhi đến chỗ Thiện hẹn mà hớn hở vô cùng. Thấy Thiện ngồi chờ mình lại càng sung sướng hơn:

- Sao nay lại gọi em ra đây giờ này.

- À. Em cứ ngồi xuống đi. Anh chỉ muốn hỏi em vài chuyện thôi mà.

Nhi gật đầu với tay gọi phục vụ:

- Cho chị 1 ly nước cam ít đường nhé.

Thiện cười khẩy, gõ gõ tay lên bàn:

- Dạo này em có vẻ thừa nhiều thời gian nhỉ?

- Cũng bình thường thôi ạ. Em đang chuẩn bị tiếp quản công việc giúp bố. Chứ bố em giờ cũng yếu rồi, sức khỏe không còn tốt như trước nữa đâu.

- Thế mà còn có thời gian theo dõi anh thích ai cơ mà?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau