CHỦ NHÂN, THỈNH UY TA ĂN NO!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Chủ nhân, thỉnh uy ta ăn no! - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Giống như mọi ngày, Chung Húc Phong mơ màng đi ra xe để về nhà, nhưng vừa mở cửa xe thì liền có một người nhào vào lòng ngực hắn ngủ như chết. Hắn không có thói quen đem người lạ về nhà, vì thế liền tìm đến khách sạn sắp xếp cho kẻ kia. Nữ nhân viên khách sạn tò mò nhìn hắn một cách kỳ quái rất lâu, nghĩ rằng Chung Húc Phong có ý đồ không trong sáng, khiến hắn thật muốn đi chỗ khác nhưng tên tiểu quỷ kia lại sống chết túm lấy tay mình mà ngủ. Không có biện pháp, đành phải ngồi xuống ở bên giường, quan sát cậu trai kia, sắc mặt có chút tái nhợt, nhỏ gầy tuy nhiên lại rất tuấn tú, có thể làm say mê rất nhiều nữ sinh, mà còn có cả nam sinh loại đó.

Đang suy nghĩ, thiếu niên đột nhiên tỉnh lại, mở miệng liền nói: ” Ta đói bụng quá, chú có thể hay không cho ta ăn tý gì đó đi a”

Chung Húc Phong có chút tức giận, nghĩ tới hắn chỉ mới có 24 tuổi sao lại có thể bị gọi là ‘chú’, nhìn tới đứa nhỏ khuôn mặt thuần khiết như thiên sứ, còn mắt thì lại mở to chớp chớp nhìn mình, hắn cuối cùng vẫn là cầm điện thoại lên gọi đồ ăn vào.

“Oa! Đồ ăn nhìn ngon thiệt nha, ta tới đây!” Trong một thoáng, Chung Húc Phong nghi ngờ y có phải hay không là do đói mà ngất đi?

“Chú, cám ơn chú nha, ta ăn rất ngon, rất no” cậu trai chùi chùi miệng, bộ dáng rất xinh đẹp, Chung Húc Phong cảm thấy không nên dùng từ như vậy mà hình dung một người con trai nhưng y khiến hắn có cảm giác chỉ có từ ’xinh đẹp’ mới thích hợp để miêu tả y.

“Chú, ta ăn no rồi, đi tắm một cái trước được không?” Chớp đôi mắt to linh hoạt, rất mê người, Chung Húc Phong ở trong lòng lại thầm cảnh cáo chính mình không thể nghĩ bậy bạ.

Một lát sau, cậu trai cả mình nhẵn bóng sáng sủa đi ra, tay cầm khăn tắm lau bọt nước trên tóc, những giọt nước trong suốt chưa khô còn đọng lai trên cơ thể phấn hồng dưới ánh đèn lại càng thêm chợt lóe, Chung Húc Phong cảm thấy được phía dưới của mình cứng lên.....

“Chú, chúng ta có thể bắt đầu rồi” cậu trai vừa nói vừa đi về phía Chung Húc Phong mà dựa vào người y, biểu tình cực kỳ cám dỗ.

“Bắt đầu, bắt đầu cái gì?” Chung Húc Phong nói chuyện có chút thở gấp, thân thể cũng theo bản năng mà lùi về tránh ở phía sau.

“Làm a.” cậu trai cũng lộ ra bộ dáng không hiểu gì, bắt đầu cởi nút áo quần của hắn.

“Cậu có biết cậu đang làm cái gì không?” Chung Húc Phong cảnh cáo mà bắt lấy bàn tay đang không biết an phận kia.
“Đương nhiên biết, chú, chẳng lẽ chú không muốn vậy sao?” Nói xong liền hôn môi Chung Húc Phong, chậm rãi đem đầu lưỡi luồn vào quấy phá, lưỡi của y thực mềm mại cũng thực nóng ướt, Chung Húc Phong chỉ cảm thấy tinh thần điên đảo, tự giác vươn lưỡi ra cuốn lấy y gắng sức mà nút, thật lâu sau hai người mới thở hổn hển yếu đuối mà tách ra, cậu trai liếm đi sợi chỉ bạc bên khóe miệng, mà lời từ trong miệng y nói ra lại làm Chung Húc Phong càng đỏ mặt.

“Chú, ngươi hôn thật hăng hái, đến, chúng ta làm xuống phía dưới đi.” sau đó là một nụ cười quyến rũ, Chung Húc Phong không nhẫn nại được nữa, vươn đầu lưỡi cùng y dây dưa thêm một trận, cậu trai một bên hôn một bên gỡ bỏ quần áo hắn, chỉ chốc lát sau hai người liền trần truồng ở một chỗ mà cuốn lấy nhau. Cậu trai kề người ngậm lấy quả anh đào nhỏ của hắn chậm rãi khiêu khích khiến nó đứng lên, Chung Húc Phong chưa từng chịu qua loại kích thích này, chưa được vài cái liền kêu lên thành tiếng.

“Chú, thực thoải mái phải không, kỹ xảo của ta cũng không tồi nha.” không hiểu vì cái gi khi nghe cậu ta nói kỹ xảo của bản thân không tồi thì Chung Húc Phong có chút khó chịu, nhưng hắn chưa kịp hiểu rõ ràng, y liền ngậm lấy phần đang cứng rắn ở phía trước, dùng sức hút thật mạnh, miệng còn không quên nói những lời khiến người ta thấy thẹn:” Chú, tiểu đệ đệ của chú thiệt lớn, to đến nỗi ta không có cách nào nuốt nó vào ngay lập tức.”

Tay y cũng không nhàn rỗi, vân vê hai quả tiểu cầu phía dưới, lực đạo vừa đủ, Chung Húc Phong lại rên rĩ ra tiếng, hắn nghĩ đây cũng không gọi là xâm phạm cậu ta phải không? Đột nhiên cậu trai đưa toàn bộ vật cứng của hắn nhét vào trong miệng, dùng sức hút, nhìn thấy khuôn mặt của y đỏ ửng, lại nhìn thấy vật cứng của chính mình tại cái miệng nhỏ nhắn ấm áp của cậu ta ra ra vào vào, Chung Húc Phong cảm thấy toàn bộ các tế bào trong cơ thể mình đang kêu gào đòi nổi dậy, sau khi y dùng sức hút xuống một cái, một cỗ nhiệt lưu bắn thẳng vào trong miệng của cậu trai.

Cậu ta một bên ho khan một bên oán giận:” Muốn bắn ra trước nói cho người ta một tiếng chứ, đáng ghét, hại người ta đều sặc cả”  nhưng vẻ mặt một chút cũng không nhìn ra là có phần nào chán ghét, Chung Húc Phong lại cảm thấy chính mình lại vừa cứng lên lần nữa.

Cậu trai không biêt từ khi nào đã đem ra một tuýp thuốc mỡ:”Không trơn một tý thì sẽ có chút đau” nói xong liền đem tuýp thuốc ném cho Chung Húc Phong, còn bản thân thì quỳ trước mặt hắn đem cái mông trắng mịn mềm mại đối diện với ‘Lão Nhị’ đang ngẩng cao đầu của Chung Húc Phong, Chung Húc Phong nhìn đến cái mông trắng nõn trơn bóng kia, lại nhìn đến cái điểm màu hồng nằm chính giữa, đầu nổ ‘Oanh’ một tiếng, khoét một phần thuốc mỡ ở nơi mà cậu ta chỉ đến, vói một đầu ngón tay vào trong cúc hoa mà quấy, tiểu huyệt giống như có ý thức mà gắt gao hút lấy đầu ngón tay của hắn, tiếp theo hắn lại duỗi tay tiếng vào thêm hai lóng, phát hiện ngón tay hắn khi ấn đến một điểm nào đó thì y sẽ kêu lên những tiếng đặc biệt động lòng người. Sau khi hắn luồn vào được ba ngón tay, cậu trai cuối cùng chịu không nổi nữa, đong đưa cái mông ” Chú, tiến vào, mau lên, ta phải.... Ta phải, a a...... ”

Là người ai có thể chịu nổi sự thỉnh cầu nhiệt tình như vậy, Chung Húc Phong chính là thật sự  không kiềm nén được, rút ngón tay ra, động thân một cái liền đi vào, cậu trai kêu thảm thiết một tiếng, Chung Húc Phong bế tắc, hắn không biết phải làm thế nào cho phải, chính bản thân mình cũng rất đau ” Chú thật ngốc, ngươi lại dùng sức lớn như vậy, đâm đến cái mông của người ta đau quá” sau đó y mới một bên điều chỉnh xuống ” Ân, chú có thể động rồi” được sự cho phép, Chung Húc Phong liền điên cuồng vùng lên chuyển động.“Ân ~~ a......... A...... Chú ~ nhanh lên... A ~~ chính là chỗ kia... Lại dùng sức đâm” cậu trai một bên kêu một bên vuốt mông của Chung Húc Phong, có một chút đau nhưng chính là khi nghe đến tiếng kêu đầy ma lực của y, hắn lại càng ra sức đâm chọc vào bên trong tiểu huyệt, một trận rồi lại một trận khoái cảm đánh úp lại, hắn chưa bao giờ cảm nhận được một cỗ vui sướng đến vậy liền theo một tiếng gầm nhẹ mà thoải mái bắn ra, đồng thời cũng cúi đầu hôn cậu trai, sau đó là nghĩ muốn ôm y ngủ, hắn thật sự mệt mỏi, tiểu yêu tinh này thật hăng hái. Tiểu yêu tinh nằm trong lòng nam nhân vặn vẹo vài cái rồi bất mãn nói ” Chú, ta ăn còn chưa no.”

“Vậy ta kêu người đem đồ ăn lên lần nữa” mới vừa rồi làm kịch liệt như vậy y đói bụng là phải.

“Không phải, ta còn muốn ăn ngươi” nói xong lại còn cắn cái mông của Chung Húc Phong một ngụm, Chung Húc Phong cười lớn, tiểu yêu tinh này rốt cuộc là làm cái gì, chính mình đều đã mệt đến vậy, hắn thế nhưng vẫn còn có thể làm.

“Không tin ngươi nhìn này.”

Cậu trai đem cái mông nhỏ nhắn đưa tới trước mắt của Chung Húc Phong, hắn nhìn tới tiểu huyệt vừa rồi đã làm cho mình đạt được khoái cảm cực hạn đang hé ra hợp lại, phần thịt quyến rũ màu hồng phấn cũng có chút lộ ra bên ngoài, phần tinh lực còn lại của hắn tăng lên ngay lập tức bay đến vị trí nào đó, mắng một câu tiểu yêu tinh, xoay người lại bắt đầu luật động nguyên thủy nhất cũng là cực lạc nhất.

Lúc Chung Húc Phong mở mắt ra cũng đã là giữa trưa, đưa tay hướng qua bên cạnh sờ người đã ở bên mình tối qua thì phát hiện y đã không còn ở đó nữa, nếu toàn thân không đau nhức thì hắn còn hoài nghi xem đó có phải hay không chỉ là một giấc mơ, mà trên đầu giường còn lưu lại một tờ giấy:

” Chú, ngày hôm qua ta thật sự ăn rất no nga, bất quá thể lực của chú có chút không tốt. Còn có ngày hôm qua là lần đầu tiên của ta đó, cho nên ta đem tiền trong ví của chú cầm đi hết, nhưng chú yên tâm, tiền khách sạn ta đều đã thanh toán hết rồi.

Không cần phải nhớ người ta quá nha, ta đói bụng thì sẽ tìm đến chú!”

Chung Húc Phong cầm lấy từ giấy mà run rẩy ” Ngươi tốt nhất là đừng có tìm được ta!!!”

Ta( chắc là chỉ tác giả) ở trong một căn phòng nhỏ rùng mình một cái ••••••

Chương 2

Chung Húc Phong không biết mấy ngày nay hắn bị làm sao, tâm trạng luôn không yên, ngồi ở trên xe nếu nhìn thấy có một thiếu niên nhỏ gầy ven đường thì sẽ lập tức dừng xe lại nhìn theo cho rõ ràng. Cuối cùng hắn cho rằng mình là do không đủ thỏa mãn mới có thể kỳ lạ như thế, vì thế hắn đi tìm phụ nữ để phát tiết, chính là, khi ôm nữ đàn bà, trong óc lại hiện lên nụ cười của tiểu yêu tinh chết dẫm kia, dáng vẻ mị hoặc của y khi đong đưa thắt lưng, mà hắn nghe tiếng rên rỉ của người khác lại chỉ cảm thấy ghê tởm rồi lại càng thêm nhớ nhung tiếng kêu phóng túng không một chút nào giả tạo của tiểu yêu tinh, mỗi khi nghĩ đến đấy thì dục hỏa lại bốc cao đến tận trời, sau đó đem người đang ‘phục vụ’ mình đuổi đi, cuối cùng thì lại chìm đắm trong bộ dáng của tiểu yêu tinh đong đưa cái mông trắng noản để chính mình tự giải quyết.

Càng nghĩ càng tức giận, vì thế hắn thay đổi hết người này đến người khác nhưng một chút phản ứng cũng không có. Giống như hiện tại, quỳ trên mặt đất trước mặt hắn chính là một thiến niên đang ra sức lấy lòng, kỹ thuật của thiếu niên so với tiểu yêu tinh chỉ có hơn chứ không kém, thế nhưng ‘của hắn’ lại không đứng dậy được, ngay tại lúc hắn đang nổi giận đuổi kẻ kia đi thì cửa phòng bị mở ra, hắn lại càng thêm nổi cáu: Ta đã chỉ thị không có ai được phép bước vào! Nhưng vừa mới mở miệng ra, lời chưa kịp nói liền nuốt hết vào bụng.

Tiểu yêu tinh đang đứng ở cửa, nhìn hắn cười thật phóng đãng, mặc trên người là một bộ áo da màu đen, bó sát càng tôn lên những đường cong hoàn hảo trên người của y, trong nháy mắt Chung Húc Phong cảm thấy có một luồng nhiệt nóng truyền xuống, chỗ đó rốt cuộc cũng cương lên. Lúc này tiểu yêu tinh mở miệng nói:

” Chú hình như rất thích mấy cậu trai trẻ đi.” lộ ra một nụ cười như đang xem kịch, còn Chung Húc Phong thì lại cực kỳ khó chịu, hắn bỗng dưng đứng lên, nói: “Cút xéo!”

“Chú ấy kêu ngươi đi kìa” tiểu yêu tinh hướng trong phòng đi vài bước, nũng nịu đối mặt với thiếu niên kia mà nói.

Thiếu niên quỳ trên mặt đất ngẩng đầu lên nhìn Chung Húc Phong, xác định hắn là nói với mình, vừa khóc vừa đấy cửa chạy ra.

Tiểu yêu tinh đổ người lên sô pha, nói ” Chú, ta lại đói bụng nên tới tìm ngươi nè” sau đó còn chỉ xuống phần phía dưới của Chung Húc Phong ” Chú, nơi đó của ngươi thật bẩn, đi gội rửa cho sạch đi”

Chung Húc Phong thật không biết mình là bị con ma nào ám, lại có thể sau khi nghe y nói liền ngoan ngoãn đi vào phòng tắm. Mới tắm được một nửa, cửa lại bị tiểu yêu tinh một thân trần trùng trục mở ra ” Chú thật là chậm nga, người ta chờ không kịp, người ta đói quá” nói xong liền bổ nhào về phía hắn, câu dẫn lưỡi của Chung Húc Phong cùng mình đánh một trận mãnh liệt, dễ dàng đem dục vọng của hắn mới vừa đi xuống chút lại dâng tràn ra hết. Vừa hôn vừa đem người của tiểu yêu tinh áp lên tường, đem cái mông vểnh của y đến gần ‘lão Nhị’, Chung Húc Phong đều đã nhịn vài ngày rồi, thấy cảnh như vậy tự nhiên cũng hóa thành một con sắc lang ngay lập tức, nhắm ngay cúc hoa trước mắt mà mạnh mẽ đâm vào, khi cắm vào hết, tiểu yêu tinh đau đến kêu to ” Ngu ngốc, đã làm vài lần sao chú cũng không biết làm trơn một chút ~”

Chung Húc Phong lúc này cũng chẳng quan tâm xem y có đau hay không mà nâng cái mông y lên chuyển động thật mãnh liệt, tiểu yêu tinh mới đầu còn thống khổ rên rỉ về sau lại biến thành thoải mái la hét. Hai người cứ như vậy mà trong phòng tắm làm một hồi, rồi dùng tư thế tiểu yêu tinh cả người treo trên người Chung Húc Phong, hai chân thì ôm chặt cặp mông của hắn không ngừng dao động,. Chung Húc Phong cứ như vậy mà đi đến phòng làm việc, ngồi trên sô pha, tiểu yêu tinh lại mở hai đùi ra tiếp tục di chuyển lên xuống, vừa động vừa kêu ” Chú thật là lớn quá ~ a ~ chú cũng động đi, ân, chính là như vậy, mau đâm sâu chút nữa ~~” Chung Húc Phong chịu không nổi liền đem tiểu yêu tinh kia đặt trên ghế số pha điên cuồng cắm rút, đem toàn bộ cắm vào rồi lại đem toàn bộ rút ra, mỗi lần đều hung hăng chà đạp cái lỗ nhỏ, tiểu yêu tinh cuối cùng không chịu nổi liền mãnh liệt bắn ra, phía sau huyệt cũng gắt gao co rút lại kẹp chặt Chung Húc Phong khiến hắn cũng không kiềm chế được nữa bắn ra thật mạnh•••

Sau khi hổn hển thở một hồi, tiểu yêu tinh lại vui vẻ cười, cười đến trong lòng Chung Húc Phong cảm thấy thực sợ hãi.

“Chú, mấy ngày này chú cũng không cùng người khác làm phải không, còn có đi tập luyện nữa a”. Hắn là đã tìm người khác cùng làm nha, nhưng khi ôm người khác thì lại chẳng có tư vị gì cả, mà người kia còn nói hắn sức chịu đựng kém nên hắn mỗi ngày đều tập luyện để không bị gián đoạn chuyện tình, mà cũng tại tiểu yêu tinh kia tinh lực thật tốt quá, xem ra mình còn phải luyện tập nhiều nữa để tăng cường sức mạnh.Chung Húc Phong đang muốn phản bác thì bấy giờ tiếng điện thoại vang lên, hắn thật rất không bình tĩnh mà tiếp chuyện điện thoại.

“Chuyện gì?” vô cùng khó chịu.

“Chủ tịch, hội nghị bắt đầu rồi, ngài khi nào thì đến?” Bên kia điện thoại cẩn thận dò hỏi.

Hắn lúc này mới nhớ tới hội nghị thường kỳ, nghĩ đến bản thân trước giờ luôn đem công việc để hàng đầu thế nhưng nhiều lần vì tiểu yêu tinh mà quên luôn công việc.

“Chú, ngươi phải đi họp sao?”

“Ân, ngươi ở tại đây chờ ta, ta họp xong sẽ ngay lập tức trở về.” Chung Húc Phong có chút buồn bực khi đã quên việc quan trọng đến thế, trước giờ chưa từng xảy chuyện này.
“Không chịu, thật buồn mà, chú, ta còn chưa có ăn no đâu” tay lại duỗi ra về phía cái mông của Chung Húc Phong mà vuốt ” Mông chú thật rất rất mềm nha, người ta thích lắm đó.”

“Nghe lời, ta lập tức quay lại” nói xong liền lập tức cúi đầu hôn y, mặc xong quần áo là đi ra ngay.

Nhân viên khi họp phát hiện chủ tịch của bọn họ cư nhiên lại có vẻ đứng ngồi không yên, còn hay quên công việc đang bàn tới, cuối cùng hắn chấm dứt cuộc họp đầu tiên, tất cả mọi người ngạc nhiên bàn luận vị chủ tịch nổi tiếng bị cuồng công việc của họ hôm nay bị sao vậy?

Chung Húc Phong sau khi tuyên bố tan họp liền chạy thẳng đến văn phòng, kết quả khi mở cửa ra thì tiểu yêu tinh đã đi rồi, hắn thật ỉu xìu ngồi trên ghế, nhìn đến tờ giấy được để lại trên bàn

” Chú:

Thật là nhàm chán quá nga, ta đi trước đây, buổi tối sẽ tới tìm chú, nhớ rõ rửa sạch để đón tiếp ta nha, tiền lần trước ta dùng hết rồi, mượn ví tiền của ngươi một chút nga,

Nhớ rõ đó, buổi tối gặp!”

Cầm tờ giấy Chung Húc Phong lại một lần nữa run rẩy ” Lại đây! Ta chờ gặp ngươi!”

Đám nhân viên cầm giấy tờ đứng trước cửa định đi vào cũng một trận run rẩy: Khó trách mấy ngày nay tâm trạng của chủ tịch thật thất thường a, hóa ra là do áp lực tinh thần!

Ta(chỉ tác giả) trong căn phòng lớn đánh rùng mình một cái ••••••

Chương 3

Chung Húc Phong hôm nay cực kỳ không muốn về nhà, trong lòng mang theo buồn phiền, bất tri bất giác lái xe đi — đến nơi hắn và tiểu yêu tinh lần đầu gặp gỡ, Chung Húc Phong cảm thấy mình từ ngày gặp tiểu yêu tinh thì càng ngày càng không bình thường, tiểu yêu tinh nói tối nay sẽ đến tìm hắn? Chung Húc Phong mơ mơ màng màng mà gọi một ly rượu chậm rãi uống, giống như là đang đợi người, mà theo thời gian, hàn khí xung quanh hắn ngày càng ngày càng nặng, khiến cho những người quanh hắn trong đường kính  một mét thật không dám tới gần, cứ như vậy vừa bực mình vừa chậm chạp uống,  cuối cùng đến cả nhà phân phối rượu cũng chửi tuốt “Con mẹ nó, rượu gì càng uống càng tệ ” sau đó đạp cửa mà đi ra•••

Chung Húc Phong thế nhưng lại lái xe đến công ty, mang theo tâm trạng chờ đợi mà đi vào văn phòng, bên trong lại mang theo một mảnh lạnh lẽo, hắn cởi cà vạt rồi ngã xuống sô pha, chậm rãi chìm vào giấc ngủ một cách khó nhọc....

Ngày hôm sau, không khí trong công ty lạnh lẽo một cách kỳ lạ, tất cả mọi người đều không dám đến gần phạm vi văn phòng chủ tịch, bên này vị thư ký trong vài giờ đã muốn khóc òa lên mấy lần đều đã mệt sắp chết rồi. Mọi người trong công ty lại tiếp tục bàn luận chủ tịch của bọn họ có phải hay không.... thất tình.

Rốt cuộc cũng chịu đựng xong một ngày, Chung Húc Phong chưa bao giờ cảm thấy đi làm là một việc mệt mỏi đến thế, cố sức lê thân thể uể oải về nhà. Quản gia ra mở cửa liền sốt ruột nói ngày hôm qua có người nói là bạn của thiếu đến đây, còn cầm theo ví tiền của thiếu gia.  Nghe được hai chữ ví tiền, Chung Húc Phong lập tức khôi phục tinh thần, cầm lấy tay của quản gia hỏi: “Người đó hiện tại đang ở đâu?”

“Ở trong phòng thiếu gia” quản gia thở phì phò nói, Chung Húc Phong liền vội vàng chạy về hướng phòng ngủ, bất quá dọa đến quản gia một trận, chưa từng thấy thiếu gia nhà bọn họ thất thố như vậy bao giờ a.

Chung Húc Phong đẩy cửa ra, đập vào mắt chính là một màn khiến người ta phun máu mũi:

TV đang mở, trong màn hình là hai người đàn ông toàn thân trần trụi quấn lấy nhau, mà tiểu yêu tinh ở phía dưới lại không mặc gì, trong tay cầm lấy một thứ gì đó đen đen để ở tiểu huyệt cắm vào rút ra, tay còn cầm vật này nọ xoay tròn, một bộ dáng thật mê say......

“A... ân....không đủ.... không đủ..... đại thúc xấu xa còn chưa trở về” Chung Húc Phong thật sự là dở khóc dở cười.

Tiểu yêu tinh đang đắm trong khoái cảm khi nhìn thấy hắn lập tức nhào vào lòng hắn trưng ra bộ mặt của một ‘oán phu’, giận dỗi mà nói ” Chú, ta nói là buổi tối gặp ngươi, ngươi thế nhưng lại không về nhà, còn khiến ta phải cầm theo ví của ngươi tới đây” Chung Húc Phong một bụng đầy lửa giận nghe thế cũng rút về, rút về phía dưới tạo thành một loại lửa khác còn lớn hơn.

“Chú à, ta đã đói bụng nguyên một ngày rồi” chưa nói hết câu liền cởi hết quần áo của Chung Húc Phong xuống, hắn cũng ôm y một trận cuồng hôn.

“Ngươi.... đồ vật này là gì?” Chung Húc Phong nắm lấy ‘gì đó’ ở phía dưới, bất mãn hỏi.

“Còn không phải tại ngươi không có ở đây, người ta chịu không nổi, a~ lại động cái kia ~ ân ~” tiểu yêu tinh mềm yếu dán vào trên người nam nhân, dùng sức cắn xuống quả anh đào trước ngực hắn. Nam nhân đau đến kêu thành tiếng, vừa định trừng phạt  y thì cảm thấy một trận tê dại, nguyên lai tiêu yêu tinh ngậm quả anh đào của hắn dùng răng nanh ma xát, cắn xé, thực thoải mái ” Ân ~” Chung Húc Phong nhịn không được rên lên, tiểu yêu tinh vẫn giống như lúc trước thật lợi hại a, nhưng thứ hắn muốn là nghe tiếng la hét của tiểu yêu tinh nga.

Đầu đưa xuống trước ngực của tiểu yêu tinh, Chung Húc Phong cũng học khẽ cắn cắn điểm đỏ trước ngực y, điểm nhỏ màu đỏ ngay lập tức cứng lên.

“Ta muốn chú a~ phía dưới cũng muốn ~ a ~” nghe yêu cầu của y, Chung Húc Phong cũng tự giác đưa tay xuống rút cái dương v*t giả đen đen kia ra, thay bằng ‘thằng con’ đích thực của mình mà đâm vào.

“Thật lớn ~~~~ vẫn là của chú là  thoải mái nhất ~~~~ a a a....... quá sung sướng...... “Chung Húc Phong được cổ vũ càng thêm dùng sức mà mà đâm chọc.

Cả phòng tràn ngập tiếng phốc phốc cùng âm thanh a a  •••

Ngày hôm sau lúc Chung Húc Phong tỉnh dậy thì trong phòng đã không còn người, cứ như vậy một buổi sáng đáng lẽ nên rất ấm áp cuối cùng lại được bắt đầu bằng một tiếng chửi rủa của hắn •••

Miễn cưỡng đi rửa mặt rồi xuống nhà ăn, phát hiện tiểu yêu tinh đang ngồi bên bàn nhàn nhã ăn điểm tâm, nhìn thấy hắn đi xuống, lập tức vẫy tay.

” Chú, ta làm bữa sáng này, mau tới đây ăn nga” không biết gì khi nghe y làm bữa sáng cho mình, Chung Húc Phong thật vui vẻ nhưng ngay lập tức thay đổi bằng khuôn mặt bình tĩnh, chậm rãi đi xuống cầu thang.

“Lão Triệu (bác quản gia) đâu?” Bình thường thời điểm ăn cơm ông ấy đều ở đây a
“Ta để ông ấy về nhà thăm người thân rồi” nói ra như một chuyện đương nhiên

“Còn những những người làm khác đâu?” Căn phòng trống rỗng có cảm giác lạ lạ

“Ta cũng để bọn họ về nhà thăm người thân rồi, bọn họ hình như đã lâu lắm rồi không được về nhà, rất đáng thương, khi nghe ta nói ‘thả’ bọn họ về nhà ai cũng đều thực cao hứng”

Chung Húc Phong cũng không phản ứng gì liền ngồi xuống ăn, cũng nên thả bọn họ  về nhà một chút.

Tiểu yêu tinh đi đến bên người Chung Húc Phong, hắn lúc này mới phát hiện y hiện tại đang mặc một cái tạp dề, che khuất phần phía trước, nghĩ thầm, hoàn hảo, mọi người đều đã đi về hết rồi.

” Chú, đến, mở miệng nếm thử xem, ta có làm chút bánh ngọt này, a~” Chung Húc Phong cũng thực nghe lời mà mở miệng ra.

“Hương vị không tồi” tuy rằng so với đầu bếp trong nhà thì có kém hơn tuy nhiên khi ăn vào trong lòng thấy rất ngọt ngào.

“Mở miệng ra lần nữa nào ~~” tiểu yêu tinh rõ ràng là muốn dùng miệng uy hắn ăn a, bất quá Chung Húc Phong cũng thực thuận theo mà mở miệng, kỳ quái là hắn không hề cảm thấy đồ đã bị người khác nếm qua là bẩn. Chỉ biết tiểu yêu tinh thật không có an phận như vậy mà uy hắn ăn cái gì, đầu lưỡi hai người  không ngừng dây dưa, bánh ngọt cứ như vậy liền không biết ở trong miệng ai mà hết sạch.

” Chú ~ thật là hăng hái nga, mới hôn có một cái đã cương lên rồi này” chứa theo thẹn thùng mà nói, lại cách quần Chung Húc Phong mà chạm vào, “Chú ~” kêu một tiếng thật mê người, Chung Húc Phong nghe lời đưa tay đến phía dưới tạp dề bắt lấy vật nhỏ cũng đồng dạng cương lên cầm lấy chơi đùa, tiểu yêu tinh đưa tay kéo khóa quần của Chung Húc Phong, đem dương v*t đã trướng lớn của hắn ra, sau đó đem dương v*t cả hai người nắm lại để cùng một chỗ với nhau,hắn để y tùy ý chơi đùa, bị bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của tiểu yêu tinh bao phủ đã muốn thật kích thích, bây giờ còn đem hai cây côn th*t cùng nhau ma xát khiến hắn thật kích động, không quá lâu sau hai người liền tiết ra trên tay tiểu yêu tinh. Tiểu yêu tinh nhìn trọc dịch dính trên tay, hướng Chung Húc Phong cười thật quyến rũ, Chung Húc Phong chỉ cảm thấy thiên sứ nếu cười thì cũng chỉ đến mức này. Sau đó tiểu yêu tinh vươn đầu lưỡi ra liếm đi (*máu mũi cuồng phun*)

“Ân, không nghĩ tới chú mới sáng sớm mà đã ra thật đặc nha, đêm qua chúng ta hẳn là đã làm rất nhiều rồi mà?” Chung Húc Phong thật muốn thu hồi cái câu giống thiên sứ vừa rồi lại!

“Ngươi cũng nên nói tên cho ta biết đi?” Chung Húc Phong hỏi

” Ta gọi là bé thỏ tím a, ngươi có thể gọi là thỏ nhỏ nga”“Ta hỏi tên thật!” Chung Húc Phong có điểm hờn giận, đều đã làm nhiều lần vậy mà còn chưa biết tên y.

“Ta là nói ta gọi là bé thỏ tím(*) a, năm nay 19 ”

” 19?” Chung Húc Phong thật không thể tin được mà đánh giá lại tên tiểu quỷ này, nhìn ra nhiều nhất cũng chỉ mới 16 a

“Chú, mắt nhìn người thật không tinh tường nga, người bình thường không phải nhìn một cái là biết sao?”

“•••” trầm mặc

“Ngày đó, ba ta bán ta đổi lấy tiền, ta đã chạy đến đây, kết quả là lạc đường, lại không mang theo tiền nhịn đói cả một ngày, hoàn hảo gặp ngươi ở nơi đó, hu hu(**) nói xong nước mắt đều đã chảy xuống.

“Sau đó ngươi mời ta ăn cơm, ta nghĩ nếu bị bán cho người khác không bằng ta đem lần đầu tiên của mình cho ngươi, sau đó đem tiền ta mượn của ngươi cho ba ta, hy vọng hắn không đem ta đi bán nữa....” tiếp tục khóc ”.. chính là chưa được vài ngày ba ta liền đem số tiền này dùng hết, đem ta bán cho một lão già, mà lão già kia bộ dạng thật khó coi, ta không muốn bị bán cho lão nên mới chạy đến đây, chú à, ngươi đừng đuổi ta đi..... hu hu hu hu(**)~~~~”

“Chú, ngươi mua ta đi, ta không muốn cùng lão già kia làm đâu” chùi chùi nước mắt ~

“Ba ngươi bán ngươi bao nhiêu tiền?”

“Hu hu hu hu(**)... thiệt nhiều đó, tới năm trăm vạn lận”

“Được, ta mua ngươi” Chung Húc Phong không biết bản thân tại sao lại làm vậy, biết rõ y đang gạt mình, chính là không muốn nhìn đến trên khuôn mặt thiên thần kia phải có nước mắt …

” Vậy chú về sau chính là chủ nhân của ta a, mà ta là bé thỏ tím của ngươi nga” tiểu  yêu tinh lập tức nín khóc mỉm cười, quả nhiên bé thỏ tím còn thích hợp với y hơn là tiểu yêu tinh.

Sau khi Chung Húc Phong đi làm, tiểu yêu tinh, ân ~ phải sửa thành bé thỏ tím mới đúng (thực không quen<~~~là tác giả nha) cầm chi phiếu đã ghi số tiền đầy đủ, đi vào một con ngõ nhỏ

” Này, đây là năm trăm vạn, đưa cho ngươi.”

“Cái tên Chung Húc Phong kia có cái gì tốt chứ, đáng để ngươi làm như vậy sao?” Người kia nói với thanh âm thật trầm thấp.

“Ngươi không được nhúng tay vào, hảo hảo nhận lấy tiền đi, nhớ rõ chuyện mà ngươi đã đáp ứng ta”  nói xong y rất tự nhiên bước đi bỏ người kia lại.

(*): bản QT ghi là con thỏ nhỏ màu tím a, để ‘bé thỏ tím’ nghe cũng dễ thương nhỉ =w=

(**): bản raw và QT ghi là 555555 ~ tớ nhớ không lầm thì cư dân mạng TQ hay lấy số 5 này minh họa cho tiếng khóc nên để ‘hu hu hu’ lun ~

Chương 4

(Note: ‘Chú’ là dùng cho anh Phong, những chữ in nghiêng là của tớ ^^)

Hôm nay, lời bàn tán của mọi người về Chung Húc Phong là thế này

“Thấy không? Từ lúc vào công ty Chủ tịch đã nở nụ cười  tươi như thế rồi đó”

“Đúng vậy, Chủ tịch hôm nay đến thật muộn nga, ta nghĩ ngài ấy hôm nay sẽ không muốn mắng ai đâu nhỉ ”

“Đúng a, Chủ tịch bình thường rất tàn khốc, cười rộ lên thật rất đẹp trai nga”

“Đúng a đúng a, nếu chủ tịch mỗi ngày đều cười như thế với ta thì chết ta cũng cam lòng”

••••••••••••

Tóm lại, hôm nay mọi người đều vui vẻ thoải mái, cho nên các phòng ai cũng đều bắt lấy cơ hội mà đem các tài liệu bình thường không đem đi nộp nay lại tự mình đi với mục đích là nhìn thấy chủ tịch tươi cười ^_^

“Hôm nay thời tiết thật sáng sủa nha, Phong nhi (????) cũng hát....  ”  bé thỏ tím khẽ ngâm nga hát vừa đi vào văn phòng của chủ nhân.

“Chủ nhân, trưa nay bé thỏ tím muốn ăn thịt bò” rúc vào trong lòng ngực của Chung Húc Phong.

“Được, đi thôi” Chung Húc Phong nhìn đồng hồ, cũng đã đến lúc hết giờ làm việc rồi.

Trong khi mọi người còn đang bàn tán, hai người họ nắm tay nhau kéo qua kéo lại, quang minh chính đại đi ra ngoài, để lại một đống hoài nghi •••

“Ăn từ từ” ” Uống chậm một chút” “Coi chừng nghẹn •••” = =|| chủ nhân giờ thành bảo mẫu luôn

“Ăn no không?”

“Miệng trên thì ăn no rồi, nhưng cái miệng nhỏ nhắn phía dưới vẫn còn bị đói.” bé thỏ tím đôi mắt ngập nước nói, nhìn đúng thật là giống một con thỏ con.

“Buôi tối ta về uy ngươi” Chung Húc Phong vẫn là chưa thích ứng được với những lời khiến người ta mặt đỏ tới mang tai này.

“Nhưng mà chủ nhân, bé thỏ tím muốn ăn bây giờ cơ, ta biết được một chỗ rất tốt nga” nói xong liền kéo Chung Húc Phong vào một chỗ của nhà hàng ———- WC
“Ở đây?” Chung Húc Phong cảm thấy có chút khó khăn, hắn là một kẻ yêu sạch sẽ, loại địa phương này đối với hắn thật…

“Đương nhiên a, bé thỏ tím đã sớm muốn làm ở đây một hồi” nói xong liền kéo hắn vào một buồng, bắt đầu cởi quần, Chung Húc Phong lại một lần nữa chịu không nổi sự hấp dẫn cuối cùng vứt bỏ đi nguyên tắc của mình

“A, ân ~~ lớn ~ a......”

“Nhỏ giọng chút nếu không có người nghe được” con thỏ nhỏ này đúng là mặc kệ tình huống a

“Chính là thật sự thực thoải mái thôi, người ta nhịn không được, a a...... Lại dùng điểm lực ~ ân ~” đột nhiên cửa ‘hống’ một tiếng mở ra, Chung Húc Phong ngừng lại

“Phía dưới đừng có ngừng ~~ người ta còn muốn ~ ân” bé thỏ tím tự mình đong đưa thắt lưng, mặt sau còn dùng lực co rút lại làm Chung Húc Phong chịu không nổi mà hừ vài tiếng, kéo mông của tiểu yêu tinh mạnh mẽ tiến lên “Phải ~ là như vậy ~ a a...... Còn muốn ~~ a...” hai chân gắt gao kẹp chặt thắt lưng của Chung Húc Phong, thoải mái đến ở trên lưng hắn tặng hai đạo dấu móng tay, Chung Húc Phong chính là vừa đau vừa sướng, phản ứng thân thể là nhanh hơn nữa hung ác đâm vào cái lỗ nhỏ kia

” Bé thỏ tím ~~ phải ~~ ân..... ” tiểu yêu tinh cắn một ngụm lên vai hắn, sau đó bắn ra •••

Chung Húc Phong chỉ cảm thấy trên vai bị một trận ăn đau, lại có một dòng chất lỏng nóng ấm phun ra ở trước ngực, thật ấm áp, hắn cũng thoải mái đạt tới cao trào•••

“Thật kích thích nga ~” bé thỏ tím hưng phấn đến không ngừng nói, mà Chung Húc Phong đỏ mặt, có lẽ bị người nghe thấy đi

Sau khi chỉnh lại quần áo cho hai người xong định đi ra, tới cửa liền bị chặn lại
“Nghe thanh âm ta đã đoán là ngươi rồi, quả nhiên là đúng thật, Chung tổng(chủ tịch)” người nọ cười dài đánh giá bọn họ ” Không nghĩ tới Chung tổng là người như vậy ••• hắc hắc ~” Chung Húc Phong giờ phút này chỉ hận tại sao không phải là ai khác, cư nhiên lại đụng trúng người cực không muốn đụng tới.

“Bác à, ngươi cười thật khó coi nga” bé thỏ nhỏ bĩu môi “Chủ nhân, hắn là ai vậy a?”

“Ta là Chu Tuần, chỉ giáo nhiều” nói xong liền đưa tay ra.

“Chu nhân không cho bắt tay trước, sủng vật là không thể kết giao với người lộn xộn (loạn thất bát tao)” bỏ mặc hắn.

“Chung Húc Phong là chủ nhân ngươi?” đôi mắt nhỏ như giọt nước của Chu Tuần nhìn cậu con trai kia có vẻ thấy rất hứng thú.

“Chủ nhân dùng năm trăm vạn mua bé thỏ tím, chủ nhân đương nhiên là chủ nhân của bé thỏ tím”

“Phải không? Ta đây nếu dùng gấp đôi tiền có thể mua hạ được ngươi không?”

“Này phải hỏi chủ nhân ta có nguyện ý hay không đã!” nói xong còn nồng nàn nhìn thoáng qua Chung Húc Phong.

“Chu Tổng, đây là chuyện không thể!” Chung Húc Phong kiên quyết từ chối, bé thỏ tím là của hắn, ai cũng không cho (khi nào đã tự giác đến vậy rồi)

“Phải không? Ta Chu Tuần từ trước đến giờ chưa thua ai cả, đặc biệt chờ mong bé thỏ tím ”   nói xong cười cười một cách đầy thâm ý với bé thỏ tím

Chung Húc Phong có một cỗ cảm giác không tốt đánh thẳng vào trong lòng, Chu Tuần này là loại người vì mục đích mà cái gì cũng đều có thể làm.

Chu Tuần quả nhiên là cái loại Lôi Thần hô phong gọi gió mà,  không quá vài ngày xí nghiệp của Chung Húc Phong đã muốn bị Chu thị xí nghiệp bọn họ lấy mất vài mối làm ăn rồi, thực lực của Chung thị vốn không bằng Chu thị, mà Chu thị lại là tay lão luyện trong việc quảng cáo, chặn đường Chung thị hắn bằng các phương pháp dữ dội thật rất dễ dàng. Mấy ngày nay Chung Húc Phong bận bịu đến phát điên, bé thỏ tím đáng thương mấy ngày rồi không được ăn no một bữa, chó nóng nảy đạp đổ tường, thỏ tức giận có thể nuốt lão hổ •••(hình như là thành ngữ TQ, mời liên hệ Thập Nhị Yêu Tinh Hệ Liệt để biết thêm thông tin)

Một tối đầy mưa gió, bé thỏ tím hẹn gặp Chu Tuần, Chu Tuần tất nhiên vô cùng hứng khởi mở cửa phòng, buổi tối đó bé thỏ tím đúng tám giờ có mặt, vừa vào cửa liền nhào vào lòng ngực của Chu Tuần, tựa như không có xương cốt (ý là em mềm oặt dựa vào gã), Chu Tuần bản thân cũng không phải là quân tử gì, ngay lập tức vùi đầu vào kẹp chặt đôi môi của bé thỏ tím, càng không ngừng gặm cắn.

“Bác, kỹ xảo của ngươi so với chú mạnh hơn rất nhều, người ta rất thích nha”

“Phải không? Ngươi trước kia không có nói như vậy như vậy nga” Chu Tuần một tay đưa vào trong quần áo bé thỏ tím mà vuốt ve.

“Đó là chủ nhân cũ của người ta thôi, chú hiện tại chính là không có thời gian uy ta ăn, người ta đương nhiên là phải tự mình đi kiếm ăn, ân, thật thoải mái ~ người ta còn muốn ~” bé thỏ tím giảo hoạt (gian xảo) cười, dâng lên đầu lưỡi của chính mình  ••••••

Chương 5

“Chủ nhân, bé thỏ tím còn muốn ~ ” nói xong liền xoay người đem Chung Húc Phong đặt dưới thân, tự mình mở ra hai cánh mông dùng sức ngồi xuống, lập tức bắt đầu chuyển động kịch liệt.

“Tiểu yêu tinh, ngươi đến lúc này không nên còn nhiều tinh lực như vậy a” Chung Húc Phong thoải mái mà rên rỉ một chút, nắm lấy cặp mông của bé thỏ tím dùng lực đâm lên.

“”A ~ hảo sâu ~ hảo lớn ~ người ta ~ đã vài ngày không được ~ ân ~ chủ nhân ~ mau đâm nữa ~~ a a a......”  Chung Húc Phong vùng ngồi dậy ôm lấy bé thỏ tím hung hăng đâm chọc.

“A ~ nóng quá ~ a a ~~ không được ~”  thỏ con sau đó liền bắn ra, toàn bộ phun ra trước ngực Chung Húc Phong, hình thành một dòng chảy xuống, bé thỏ tím vì thoải mái nên mặt sau co rút đặc biệt chặt, kẹp lấy Chung Húc Phong khiến hắn như đang trên thiên đường, chịu không nổi cũng bắn ra chất lỏng ấm áp chảy vào bên trong cơ thể bé thỏ tím, bé thỏ tím lại càng dùng sức co rút lại tiểu huyệt như muốn đem hết những tinh dịch của Chung Húc Phong ăn hết không chừa một giọt.

“Chủ nhân, thật giỏi nga ~ toàn bộ đều bắn ở bên trong ~”

Chung Húc Phong cảm thấy tiểu yêu tinh nhà mình đúng là hóa thân của thiên sứ cùng ác ma, khuôn mặt cùng dáng người có thể làm mọi người đắm say, bị tôn sùng làm thiên sứ cũng là không nói quá, nhưng chỉ có mỗi việc XXX thường thường dẫn hắn lên thiên đường cũng như xuống địa ngục.

“Đi tắm đi” nói xong, Chung Húc Phong ôm bé thỏ tím vào phòng tắm, bọn họ thế nhưng đây là lần đầu tiên cùng nhau tắm rửa, trước kia bé thỏ tím không đem hắn làm tới ngất xỉu thì tuyệt đối không bỏ qua (trâu bò thật XD).Đem nhiệt độ nước điều chỉnh cho thích hợp, bế bé thỏ tím để xuống, Chung Húc Phong cũng sải bước đi vào muốn hảo hảo hưởng thụ một chút.

“Chủ nhật, đồ vật trong mông bé thỏ tím phải lấy ra hết nga, nếu không sẽ bị tiêu chảy đó”

Trong bồn tắm mờ mịt hơi nước còn nhìn bé thỏ thỏ tím đang mang theo ánh mắt có vẻ lóe sáng, Chung Húc Phong đang chìm đắm trong cơn say mê lại nghe đến một câu như vậy

“Này...... vậy phải làm thế nào?” Cũng không nên trách Chung Húc Phong hắn a, trước kia chưa bao giờ có cơ hội tự nhiên sẽ không biết làm thế nào

“Chủ nhân, ngươi phá hư người ta nga, bé thỏ tím mắc cỡ lắm, không dám nói đâu” Chung Húc Phong muốn té xỉu, con thỏ con màu tím này mà cũng giả vờ trong sáng.

Đang bối rối, bé thỏ tím đã bắt lấy tay hắn để ra mặt sau của mình, đem một ngón tay của hắn cắm vào tiểu huyệt ” Chủ nhân, lấy ngón tay đào ra nga, phải lấy hết ra cho sạch đó” nói xong liền thoải mái dựa vào trên người Chung Húc Phong, Chung Húc Phong nghe lời chỉ dẫn của bé thỏ tím thì biết là phải đem cái gì đó của mình móc ra, chính là, quá trình cũng không có đơn giản như vậy, tiểu yêu tinh nằm trong lòng ngực của hắn không ngừng cọ cọ lại còn phát ra tiếng rên rỉ khoan khoái, đương nhiên, dương v*t Chung Húc Phong lại vừa cứng lên•••

“Chủ nhân thật hăng hái nha, mới như vậy mà đã cương lên rồi, nhưng bé thỏ tím hôm nay đã ăn no rồi, không thể ăn nữa đâu” Chung Húc Phong thật muốn bóp chết con thỏ nhỏ này đi để tránh nó ra đường hại người.Tức giận hơn nữa chính là đem bên trong của con thỏ nhỏ rửa sạch sẽ xong y liền nằm lên giường tìm Chu công, để lại Chung Húc Phong ở lại trong phòng tắm.....’tự an ủi’•••

Cứ như vậy chủ tớ bọn họ cùng nhau hưởng thụ cuộc sống đầy ‘tính phúc’ kia.

“Chủ nhân, hôm nay ngươi đi tiệc rượu ăn mừng hoàn thành dự án vào buổi tối phải không?”“Đúng vậy, nhưng là không tính đi.”

“Sao vậy, ta nghe nói là hôm nay sẽ có rất nhiều ngôi sao đến tham dự” đương nhiên cũng là do ngươi mà bọn họ đến, ta là ‘bạn gái’ ngươi sao có thể không đi a.

“Chủ nhân, mang bé thỏ tím đi đi, bé thỏ tím muốn đi xem nga.” Chung Húc Phong cảm thấy thật khó xử, hắn không muốn cho người khác nhìn thấy bé thỏ tím của hắn, chuyện của Chu Tuần thật vất vả mới giải quyết xong, tuy rằng hắn không biết tại sao kẻ kia lại chịu bị thua thiệt như thế.

“Bé thỏ tím muốn đi, chủ nhân ~~~~” nhìn thấy bộ dạng hưng phấn của con thỏ nhỏ kia, Chung Húc Phong lại một lần nữa đầu hàng, lần đầu  tiên đầu hàng  trừ chuyện chăn gối ra.

“Vậy chủ nhân đi trước đi, bé thỏ tím muốn đi hóa trang (để trang điểm thì nghe ‘nữ tính’ quá)” nói xong thật kích động chạy đi mất.

Sau đó, Chung Húc Phong cứ như vậy mà bị xua tới ‘hiện trường’ tiệc tối, khách mời đã đến gần hết vậy mà bé thỏ tím vẫn chưa xuất hiện, Chung Húc Phong nhàm chán đứng một chỗ uống rượu.

Đột nhiên buổi tiệc trở nên thật ồn ào, Chung Húc Phong nhìn theo ánh mắt của mọi người, đang tiến vào là một nữ nhân mặc Kimono, đoan trang và thật xinh đẹp, liền ngay cả tiên hạ phàm cũng đều không đẹp bằng. Chung Húc Phong từ kinh ngạc chuyển sang khiếp sợ  —— đó..... không phải là bé thỏ tím sao? Vị ‘nữ nhân’ mặc Kimono kia đi về phía hắn, kéo tay gọi một tiếng “Chủ nhân”, lúc này đây hắn mới dám xác định chắc chắn rằng đây là bé thỏ tím nhà hắn, mọi người hít một hơi, hâm mộ mà nhìn bé thỏ tím lôi tay hắn đi tìm đồ ăn.

“Chủ nhân, bé thỏ tím chuẩn bị làm đẹp như vậy rất lâu, thật đói bụng quá, lo chuẩn bị mà chưa kịp ăn gì hết” vừa nói vừa cầm lấy đồ ngọt ăn. Lúc này đây có thật nhiều người hướng đến bé thỏ tím chào hỏi, Chung Húc Phong cảm thấy khó chịu đến cực điểm, hắn đi qua kéo bé thỏ tím đi, không nghĩ tới lại chạm mặt Chu Tuần, Chu Tuần giống như thật sợ hãi hai chân có chút run muốn chạy đi. Chung Húc Phong lại muốn tìm gã hỏi về sự việc lần trước, nói một chút với thỏ con rồi đuổi theo vào sau vườn hoa, nhìn Chu Tuần uống rượu dưới trăng dường như có chuyện phiền lòng.Chung Húc Phong đi qua ” Chu Tổng, gần đây khỏe không?”

“Khỏe? Ngươi nhìn ta thấy chỗ nào khỏe?”

“Chu tổng gần đây đoạt đi rất nhiều mối làm ăn của chúng tôi mà, sao lại có thể không tốt được?”

“Những mối làm ăn đó còn không phải đều đã trả hết lại cho ngươi? Ngươi còn muốn thế nào nữa?” Chu Tuần tựa hồ có chút sợ hãi, Chung Húc Phong lại càng thêm buồn bực.

“Ta chính là muốn hỏi vì cái gì mà Chu tổng lại đột nhiên đem những vụ buôn bán đó tặng cho chúng ta thôi, đối với các ngươi đem lại tổn thất rất lớn.”

Chu Tuần ấp úng như muốn nói cái gì, nhưng dường như nhìn thấy đồ vật gì đó thực sự rất khủng bố nên nhanh chóng ngậm miệng lại. Chung Húc Phong quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bé thỏ tím đứng ở cửa cười mỉm chi, Chung Húc Phong đi qua chỗ y ” Chu Tuần hình như rất sợ ngươi”

“Không thể nào? Hắn lần trước còn muốn dùng một ngàn vạn mua bé thỏ tím mà?” Rõ ràng là đang giả ngu Chung Húc Phong cũng không hỏi lại.

“Diễn viên ngươi nhìn qua hết rồi, trở về thôi” Chung Húc Phong không muốn đứng ngây ngốc ở đó nữa, hắn chịu không nổi lũ ong bướm kia, với lại lúc nãy nhìn thấy Chu Tuần cũng khiến hắn thật bực mình.

“Chủ nhân, bé thỏ tím đói bụng, bé thỏ tím muốn ~” mới vừa lên xe bé thỏ tím đã bắt đầu phát xuân (động dục), giống như bị hạ xuân dược mà ở trong lòng Chung Húc Phong mà vặn vẹo, một bàn tay đã muốn đụng đến bên trong quần áo Chung Húc Phong. Chung Húc Phong đưa tay kéo bộ Kimono của bé thỏ tím sang hai bên mới phát hiện tiểu yêu tinh thế nhưng phía dưới lại không mặc gì, thắt lưng buông lỏng rồi cả thân thể lập tức lộ ra.

Chung Húc Phong ngồi trên ghế dựa, tay cầm dương v*t của tiểu yêu tinh rồi học theo y những động tác đã từng giúp chính mình cương lên •••

“A, a ~ dùng đầu lưỡi ~ ân ~ phải ~ chính là như vậy ~ không nên để răng nanh đụng đến ~ ân ~ dùng sức hút ~” tiểu yêu tinh nhịn không được bắt lấy đầu của Chung Húc Phong ra sức ấn xuống phía dưới.

“Ân ~ chủ nhân ~ tiểu Cầu Cầu cũng muốn ~~ ân ~~ a a...... Mút giỏi quá ~ phải  ~” sau đó tiểu yêu tinh liền bắn trong miệng của Chung Húc Phong, bắn tổng cộng được vài cổ, có chút Chung Húc Phong không kịp nuốt vào hết liền theo khóe miệng chảy xuống, dưới ánh trăng lại mang theo một sức hấp dẫn chết người, bé thỏ nhỏ có chút ngây ngẩn, tiến lên liếm đi chất lỏng bên khóe miệng của hắn...

“Chủ nhân, ngươi vừa rồi vẻ mặt rất đẹp nha ~ rất quyến rũ” Chung Húc Phong rất không vui, một người đàn ông mà bị người khác dùng các từ ngữ để miêu tả phụ nữ nói đến mình thì không ai có thể vui cả. Hắn đem y phục của bé thỏ tím mặc lại vào cho y, lái xe về nhà.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau