CHỦ NHÂN, THỈNH UY TA ĂN NO!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Chủ nhân, thỉnh uy ta ăn no! - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Bé thỏ tím ghé vào trên giường, đem hai chân mở rộng ra, tiểu huyệt phía dưới mở ra hợp lại như mời chủ nhân tiến vào, chính là Chung Húc Phong chỉ ngồi bên giường không nhìn tới.

“Chủ nhân, bé thỏ tím muốn ~~~~~” vươn tay đến cúc huyệt chỉ cho người ngồi ở bên giường nhìn đến, Chung Húc Phong nhiều lần nhắc nhở bản thân phải nhịn xuống.

“Ngươi trước tiên nói rõ ràng cho ta biết vì cái gì mà Chu Tuần vừa nhìn đến ngươi đã sợ đến bỏ chạy, nếu không ta sẽ không uy ngươi!” Chung Húc Phong lần này quyết tâm mạnh mẽ.

“Chủ nhân thật quá đáng, bé thỏ tím nói là được rồi.” còn chảy xuống vài giọt lệ.

“Chủ nhân mấy ngày nay không có để ý đến bé thỏ tím, bé thỏ tím thật buồn bã, mà ngày đó bác kia muốn XXOO người ta, người ta liền cho hắn ăn vài viên thuốc sau đó tìm vài người XXOO hắn.” Bé thỏ tím uyển chuyển ngẩng đầu liếc Chung Húc Phong một cái liền làm hắn có cảm giác như mình mang tội ác ngược đãi động vật.

“Chỉ có vậy thôi sao?” Cuối cùng vẫn là lựa chọn xem nhẹ chuyện này, nên dạy dỗ con thỏ nhỏ này tốt hơn một chút.

“Còn có đem cả quá trình chụp lại để uy hiếp hắn thôi, những cái khác thực sự không có.” thương tâm khóc òa lên ” Chủ nhân, ngươi phải tin tưởng bé thỏ tím, ngươi không thể bỏ rơi bé thỏ tím” ( PS: bé thỏ tím gian xảo còn chưa nói là mấy viên thuốc kia có công dụng tới vài ngày ~~HÔ HÔ ~~~)

Chung Húc Phong trong lòng liền mềm nhũn, ôm lấy bé thỏ tím mà an ủi y:” Bé thỏ tím đáng yêu như vậy, ta như thế nào lại có thể không cần bé thỏ tím ngươi, bé thỏ tím đừng khóc.”

Bé thỏ tím lấp tức nín khóc mỉm cười, đem ra dương v*t đã cương của Chung Húc Phong:” Vậy giờ bé thỏ tím bắt đầu ăn cơm” thật là tiểu yêu tinh a, Chung Húc Phong trong đầu chỉ có mấy từ này. Chỉ chốc lát sau, Chung Húc Phong liền phát ra vài tiếng rên rỉ, bé thỏ tím thừa dịp Chung Húc Phong ý loạn tình mê nhét một đồ vật gì đó tròn tròn vào tiểu huyệt của hắn, có chút khó chịu, Chung Húc Phong mới phải ứng lại, cau mày hỏi “Cái gì vậy?”

“Thứ tốt nga. Người ta lần trước cấp cái này cho ông bác đó xài, còn một viên liền cho chủ nhân” mặt Chung Húc Phong trở nên trắng bệch, này.....không phải là bé thỏ tím muốn thượng mình đi?

“Chủ nhân đoán đúng rồi nga, mặt sau của bé thỏ tím là cho chủ nhân rồi, bé thỏ tím muốn đem phía trước cũng cho chủ nhân luôn ~ tuy bé thỏ tím thích phía trước của chủ nhân hơn” Y  ủy khuất nói, Chung Húc Phong thật muốn một quyền đánh y hôn mê, nhưng sức lực một chút cũng không có, mà phía sau lại cảm thấy ngứa đến kỳ lạ, không chịu nổi, liền vươn tay xuống.

Tiểu yêu tinh ngay lập tức bắt lấy tay hắn” Chủ nhân, ngài chỉ cần hưởng thụ thôi, còn lại để bé thỏ tím làm là được rồi” nói xong lền vươn đầu lưỡi liếm chỗ đang ngứa ngáy vô cùng kia, đầu lưỡi của bé thỏ tím thực lạnh lẽo khiến hắn thoải mái không thôi, Chung Húc Phong thầm nghĩ còn muốn nhiều hơn nữa, mở rộng chân hơn dâng tặng tất cả cho bé thỏ tím, chính là vẫn không đủ, không đủ sâu, rốt cuộc bé thỏ tím cũng vói một đầu ngón tay vào, quấy trộn khắp nơi, tiếp theo là hai, ba, cuối cùng là bốn ngón tay, chính là vẫn không đủ, lúc này bé thỏ tím lại đột nhiên ngừng lại.

“Chủ nhân, thoải mái phải không, nhưng là giờ bé thỏ tím mệt quá, muốn ngủ” tiểu yêu tinh chết tiệt, lúc bình thường không phải là tinh lực tốt lắm sao, lại nhằm ngay lúc này mà kêu mệt, chắc chắn là cố ý, Chung Húc Phong thật sự là chịu không nổi mà.

“Tiến vào! Nhanh lên!” Chính miệng mình nói ra thế mà tiểu yêu tinh còn không có chút phản ứng. Chung Húc Phong đành phải dùng đến phần sức lực còn lại nâng người dậy, nắm dương v*t của tiểu yêu tinh nhắm ngay tiểu huyệt phía sau của mình mà ngồi xuống, cũng bởi vì có tác dụng của thuốc nên Chung Húc Phong tuy là lần đầu bị khai phá lớn đến thế cũng không có cảm giác đau, chính là đã ngồi xuống rồi nhưng lại không có sức để tự mình chuyển động. “Động ~ nhanh lên ~” âm thanh gần như là cầu xin, tiểu yêu tinh rốt cuộc cũng bắt đầu đâm lên •••“A ~ a ~~ a a ~~ còn muốn ~~ lại đâm sâu nữa ~” Chung Húc Phong giờ đã quên hết những gì gọi là sỉ nhục, chỉ muốn được hung hăng đâm chọc, muốn nhiều hơn nữa, bé thỏ tím lại hung hăng như muốn xuyên thủng nơi khiến người ta mất hồn kia.

“Ân ~ mau chút nữa ~ a a a...... Hảo ~ còn muốn ~” Chung Húc Phong đến cuối cùng cũng không biết mình đang nói gì, hắn rốt cuộc cũng hiểu tại sao tiểu yêu tinh luôn muốn được mình uy như thế, một chuyện mê người thế này, trừ bỏ trong lòng có một chút bài xích, còn lại là thật thoải mái, so với trước kia còn thích hơn.

.

“Ân, đau quá ~” Chung Húc Phong khó khăn từ trên giường ngồi dậy, nhìn đến một thân đầy dấu vết mới nhớ tới hôm qua hắn đã điên cuồng tới cỡ nào, nhất thời đỏ bừng mặt, lúc bé thỏ tím đi vào nhìn đến thì thấy có một con cua chín đang ở trên giường.

“Chủ nhân, hôm qua thoải mái lắm phải không ~” Chung Húc Phong như muốn bốc hơi đi, lại không biết phản bác thế nào.

“Ăn cơm ~” hôn một cái trên mặt Chung Húc Phong

Có lẽ do ngày hôm nay quá mệt mỏi, bé thỏ nhỏ ăn không được nhiều cơm như bình thường, Chung Húc Phong tối qua hoạt động quá kịch liệt nên ngay cả tay cũng không giơ lên nổi, chỉ có thể từ từ ăn, nhìn đến tình huống của chính mình hắn lại nghĩ đến tiểu yêu tinh trước đây làm xong thì ngày hôm sau vẫn còn có khí lực còn nấu cơm cho mình, liền khẳng định tiểu yêu tinh kia quả thực không phải là người, bản thân mình cũng cần phải tập luyện nhiều hơn.

Đang ăn cơm bé thỏ tím làm, những mạch suy nghĩ không khỏi đem lại những ký ức của tối hôm qua, tưởng tượng đến cảnh bé thỏ tím thỏa thích ở bên trong cơ thể mình va chạm lại khiến Chung Húc Phong nóng lên, phía dưới có khuynh hướng ngóc đầu dậy, vội lắc đầu xua đi những ý tưởng này.Khuôn mặt một hồi đỏ một hồi trắng lại một hồi trống rỗng của Chung Húc Phong tất cả đều rơi vào trong mắt bé thỏ tím, lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu đó của chủ nhân nha, ta đúng là đã nhặt được một bảo vật mà, bé thỏ tím nghĩ.

“Chủ nhân, đồ ăn bé thỏ nhỏ làm không ngon sao?”

“Không có đâu.” Chung Húc Phong không dám ngẩng đầu.

“Vậy ngươi bị ốm sao?” nói xong lại dựa vào người Chung Húc Phong, ngồi lên chỗ này nọ đã muốn cương lên của hắn, Chung Húc Phong có chút chờ mong lại có chút ảo não.

“Chủ nhân, xem ra ngài là sinh bệnh  nga” còn dùng tay nắn thắt lưng, người cọ vào phía dưới của hắn. Trải qua những trận ‘rèn luyện’ này của bé thỏ tím, Chung Húc Phong toàn thân đều trở nên thật mẫn cảm, chính là mới sờ có một chút khiến hắn thật thanh kêu lên “A –” (thụ bẩm sinh)

Ánh mắt hiện lên vài tia gian xảo “Chủ nhân, ngươi không phải là vẫn còn hưởng thụ những cảm giác tối hôm qua đi? Bé thỏ nhỏ cũng không nguyện ý ‘thượng’ chủ nhân nga” Chung Húc Phong sửng sốt, nhưng cảm giác tối qua rất tuyệt, tuyệt đến muốn nếm trải một lần nữa.

Cắn một cái “Ta là chủ nhân của ngươi?” “Đúng vậy ~” “Vậy ngươi phải nghe lời ta!” “Chủ nhân thật hư ~” bé thỏ tím sau khi xác nhận xong, nhận lệnh ôm lấy Chung Húc Phong làm cho hắn nằm sấp lên trên bàn ăn, Chung Húc Phong cảm thấy trước ngực một trận lạnh lẽo, muốn quay lại oán trách thì bé thỏ tím vọt mạnh vào, trải qua cả một buổi tối bị chà đạp khiến cho bé thỏ tím sát nhập thật dễ dàng, đợi một chút liền như cưỡi ngựa mà vận động kịch liệt.

“A – a ~~ ân ~ chậm một chút, ngươi phá hư mất ~”

“Chủ nhân ngươi nói dối nga, tiểu huyệt phía dưới của ngươi hút chặt ta như thế, không phải là rất thích sao?” Chung Húc Phong lại một lần nữa muốn hóa thành hơi nước (xấu hổ), cảm giác bị phá hư này quả thực rất tốt, rất sung sướng, rất hưởng thụ.

“Động a ~ giống vừa rồi như vậy ~~ a ~~~” bé thỏ tím dừng lại khiến Chung Húc Phong chịu không nổi yêu cầu y mau cho hắn.

“Lúc này mới ngoan ~” nâng mông Chung Húc Phong lên rồi đâm thật mạnh vào •••

Nằm ở trên giường Chung Húc Phong giờ này đã xác định rõ ràng con thỏ kia không phải là thiên sứ mà mười phần chính là một ác ma, có lẽ ác ma cũng so với y còn kém hơn, ăn xong một lần, rồi lại ăn thêm vài lần nữa, làm hại hắn không có sức lực để đi làm, tuy rằng mỗi lần đều là do hắn chủ động, nhưng cũng là do tên kia khởi xướng a, tựa như hiện tại hắn đang nằm nhìn văn kiện của ngày hôm nay, còn tiểu yêu tinh kia lại đang nằm bên cạnh mình coi a phiến (phim con heo). Còn thường phát ra tiếng rên rĩ ‘ư ư ~~ a a~~’, làm cho phía dưới của hắn thật không có bản lĩnh mà lại đứng lên lần nữa, mà bản thân lại càng không ngừng thuyết phục rằng ‘ nghẹn thì sẽ bệnh, thà cầu y còn hơn’, vì thế liền buông văn kiện, hướng về phía bé thỏ tím, HÔ HÔ ~~~~~ đại hôi lang (?) đến đây •••

Chương 7

Chung Húc Phong ba ngày nay quả thực rất không được, ba ngày này hắn chỉ có xem văn kiện, ăn, ngủ cùng làm, tinh lực của bé thỏ nhỏ quả thực không phải là tốt bình thường, bản thân hắn mệt đến một ngón tay còn không giơ lên được, y thế nhưng vẫn còn sinh long hoạt hổ (mạnh như rồng như hổ).

Càng giận hơn là chính mình tuy đã mệt đến không động đậy được, nhưng chỉ cần tiểu yêu tinh kia cười quyến rũ một chút, ngón tay ngoắc một cái hắn liền như bị câu mất hồn mà ngoan ngoãn dựa vào giường đưa mông đến trước mắt y (tác giả: ta cũng không biết được đó là do hiệu quả cùa thuốc hay là Chung Húc Phong đã được dạy dỗ quá tốt = =)

Ba cái ngày này, hắn đã đem tất cả các tư thế học được đến thuần thục, mà bé thỏ tím lại toàn chọn những tư thế thật khó thực hiện. Giống như hiện tại, hắn vừa dùng miệng của bé thỏ tím mà ăn cơm nước xong, phía dưới lại kêu gào cứng lên.

Tiểu yêu tinh còn rất thông cảm cho hắn, làm cho hắn nằm trên giường còn y thì ghé người liếm dương v*t của hắn, đồng thời đem của mình cắm vào trong miệng Chung Húc Phong, đong đưa cái mông ra ra vào vào, hắn không cần phải xuất ra miếng lực nào, nhưng như vậy thì lại cảm thấy mình thật giống một con sói vô dụng. Tuy nhiên, cảm giác này lại thật thoải mái, không nhịn được một lát sau đã kêu gào đòi bắn ra.

Đang đắm chìm trong khoái cảm, tiểu yêu tinh đột nhiên dừng lại, y ngẩng đầu lên nhìn TV đến thất thần, này vẫn là lần đầu tiên y đối với tiết mục ngoài a phiến cảm thấy có hứng thú. Ngừng một chút, tiểu yêu tinh lại bắt đầu hút, thật dùng sức mà ăn, không được vài cái Chung Húc Phong liền vứt bỏ vũ khí đầu hàng. Tiểu yêu tinh trở mình một cái.

“Chủ nhân, bé thỏ tím mệt mỏi quá, xin chủ nhân cho bé thỏ tím ngủ trước rồi lại phục vụ chủ nhân” Chung Húc Phong dở khóc dở cười, như thế là ai phục vụ ai a!!

Tiểu yêu tinh thật sự mệt mỏi, nằm một cái liền ngủ, Chung Húc Phong cũng khác gì mấy, một hồi sau cũng nặng nề ngủ.

Lúc tỉnh dậy đã là buổi sáng ngày hôm sau, ăn qua bữa sáng xong cũng nên đến công ty nhìn xem.

“Chủ nhân, sớm quay về một chút nga, bé thỏ nhỏ còn muốn ngài đó.” nói xong lại thi triển thêm một trận đại hôn, đem Chung Húc Phong hôn đến đầu óc choáng váng, hôn xong hắn lập tức rời đi nếu không hôm nay sẽ không thể đi làm.

Chờ Chung Húc Phong rời đi, bé thỏ tím tìm đến một bộ đồ bó màu đen mặc vào, không giống như bình thường toát ra vẻ xinh đẹp quyến rũ mà chỉ có thể dùng một chữ để hình dung ———————–cực kỳ lãnh “khốc”. Nhìn gương tà tà cười, bé thỏ nhỏ vừa lòng bước ra khỏi cửa.

Chung Húc Phong bốn ngày không đến công ty nên tích lũy rất nhiều văn kiện, dù có vội đến đâu thì đến khuya mới có thể về nhà được.

Nghĩ thầm chắc chắn bé thỏ tím chờ không nổi để làm một vài việc tình dục, nhưng là khi vừa đi vào phòng thì thấy bé thỏ tím đang ngủ. Chung Húc Phong không biết nên là nhẹ nhàng thở ra hay là thất vọng, bất quá rất ít khi thấy được khuôn mặt say ngủ của bé thỏ tím, cũng được thượng đế tạo hình giống nhau, nghĩ lại có chút quen mắt, ngẫm lại chuyện đó không có khả năng. Bé thỏ tím lúc ngủ say hoàn toàn không có vẻ quyến rũ như bình thường mà rất hồn nhiên, Chung Húc Phong nhìn đến có chút ngây người, cuối cùng hôn nhẹ một cái trên mặt y, nhẹ nhàng đóng cửa đi ra ngoài.

Chung Húc Phong xuống lầu đi vào phòng khách, phát hiện trên bàn đã có điểm tâm được chuẩn bị thật tốt, hắn thỏa mãn nở nụ cười, mở TV vừa xem tin tức vừa ăn.

Chung Húc Phong nhớ rõ tin tức ngày hôm qua là bàn về hai tổ chức xã hội đen hùng mạnh phía Đông và phía Tây sống chết đấu với nhau đến cả hai bên đều thiệt hại vài người, không nghĩ tới tin tưc hôm nay lại biến thành tổ chức ở phía Nam chính thức bị nhét vào tổ chức phía Đông, trở thành thủ hạ của bang phái này.Đột nhiên có một ý niệm xuất hiện trong Chung Húc Phong, hắn lắc lắc đầu, điều đó như thế nào có thể. Bé thỏ tím như thế nào cũng chỉ là một bé thỏ tím. Cười cười tự giễu, tắt TV rồi đi tắm rửa sạch sẽ một chút, cuối cùng là trở về phòng ôm bé thỏ tím ngủ thật an ổn.

Chung Húc Phong đã thật lâu không có ngủ ngon như vậy, nếu không phải bé thỏ tím hiện tại không nằm trên người hắn, hắn sẽ còn ngủ ngon hơn nữa
“Chủ nhân cuối cùng cũng tỉnh, ngày hôm qua ngài không uy người ta nha, bé thỏ tím hiện tại thật đói.” trải qua mấy ngày nay Chung Húc Phong thấy càng ngày bản thân càng đi xuống, hoặc là ăn đến thân thể không chịu nổi, hoặc là công tác bị đình trệ, tóm lại vấn đề là phải sắp xếp ổn thỏa cho bé thỏ tím.

“Bé thỏ tím, ngươi không cần đến trường sao?” Chung Húc Phong nghiêm túc hỏi.

“Không cần, bé thỏ tím chán ghét đến trường.” miệng tuy nói nhưng tay cũng không dừng lại, cầm dương v*t đã ngóc đầu cao cao của Chung Húc Phong chà xát lên xuống.

“Kia, ngươi cũng không thể nào ở trong nhà hoài được.” Chung Húc Phong có chút không thở nổi.

“Vậy bé thỏ nhỏ muốn đóng vai nhân vật chính trong tổ chức một bang hội đi” ngón tay chạm tới mặt sau của người kia “A –” Chung Húc Phong kinh hô.

Lúc vừa rồi Chung Húc Phong chảy ra chất lỏng khiến bé thỏ tím dễ dàng sát nhập một lúc ba ngón tay

“Chủ nhân, ngươi hút ta thật chặt nga ~ thả lỏng một chút, ta muốn đi vào” sau đó rút ngón tay ra, Chung Húc Phong cảm thấy phía sau một trận trống rỗng, bé thỏ nhỏ ngay lập tức đâm thật mạnh đi vào, rất nhanh liền di chuyển.

“Chủ nhân, thoải mái không?” bé thỏ tím ngừng lại

“A...... Ân ~~ thoải mái ~ nơi đó còn muốn” Chung Húc Phong không biết phải cho y đáp án thế nào thì y mới vừa lòng chịu dừng lại tra tấn
“Chủ nhân bên trong nóng quá nga, hút người ta thật chặt, bé thỏ tím cũng rất thoải mái ~ ân ~” trở mình Chung Húc Phong lại, rồi dùng toàn sức đâm vào.

“Qúa sâu..... quá sâu~~~ không được ~ a a a.....” sau đó Chung Húc Phong bắn ra một dòng chất lỏng•••

Bé thỏ tím tựa hồ là bị cảnh đẹp trước mắt mê hoặc cũng theo mà bắn ra, Chung Húc Phong theo thói quen co rút lại mặt sau đem chất dịch gắt gao hút vào, bé thỏ tím thích thú vuốt ve mông của Chung Húc Phong •••

“Chủ nhân, ta phát hiện ngươi ngày càng đáng yêu nga” cao trào qua đi, bé thỏ tím ghé vào nằm trên ngực, tay thì không ngừng nắn bóp mông hắn.

“Bé thỏ tím, đi tắm một chút, cùng đi đến công ty” nói xong đứng dậy ôm bé thỏ tím đi vào phòng tắm (chỉ có lúc này hắn mới cảm thấy mình có một chút khí khái nam nhi)

Ở phòng tắm lại làm thêm một lần, bé thỏ tím mới ngoan ngoãn mặc quần áo rồi chủ tớ (?) hai người vui vẻ đi đến công ty

Hôm nay công ty Chung Húc Phong lại nổi lên lời bàn tán thế này

“Cậu bé bên người chủ tịch thật đáng yêu quá nga”

“Nhưng.... sẽ không phải là tiểu tình nhân của chủ tịch đi?”

“Chẳng lẽ Chủ tịch mấy hôm trước nghỉ không đi làm là đều ở bên cạnh bồi cậu ta?”

“Không nghĩ tới chủ tịch sung mãn như vậy”

“Phải, phải a”

•••••••••••••

Chung Húc Phong thật phiền lòng, bọn họ đúng là dùng ba ngày toàn để ‘làm’, nhưng mà cái người sung mãn kia không phải là hắn, mà chính là con thỏ nhìn thật mềm mỏng kia a.

Chương 8

Nhàm chán a! Thật nhàm chán a! Nhàm chán quá đi! Cực kỳ nhàm chán a! Siêu cấp nhàm chán a! Qúa nhàm chán a!............

Đem từ nhàm chán ra niệm mấy trăm lần cuối cùng Chung Húc Phong cũng họp xong hội nghị thường kỳ đi trở về văn phòng. Bé thỏ tím liền bám vào quần của hắn.

“Chủ nhân, bé thỏ tím nhàm chán quá nga, cho tiểu đệ đệ của chủ nhân bồi người ta đi” chưa dứt lời là đã đem dương v*t của Chung Húc Phong ra liếm lên.

“Bé thỏ tím ngoan, ta còn có vài văn kiện cần phải phê” Chung Húc Phong cố gắng tránh thoát

“Vậy chủ nhân cứ phê văn kiện đi, bé thỏ tím không quấy rầy” miệng là nói như thế, nhưng lại từ phía sau cởi quần của hắn ra, đem tay vói vào trong miệng của Chung Húc Phong, Chung Húc Phong cũng thuận theo mà liếm ngón tay y, chờ các ngón tay dính đầy nước bọt, bé thỏ tím mới rút tay ra, chuyển hướng xuống khai thác tiểu hoa cúc của hắn, một lát sau nhân lúc Chung Húc Phong đang thỏa mái đến mức không còn biết trên văn kiện viết cái gì, bé thỏ tím từ phía sau chậm rãi sáp nhập •••

Quả thật đúng là không có làm phiền đến Chung Húc Phong phê văn kiện  nhưng đó là trường hợp  hắn có thể cầm lên cây bút trong khi tay đều run rẩy.

Đang lúc bé thỏ tím cùng mông Chung Húc Phong đang quan hệ mật thiết, cửa bị đẩy ra, người mới bước vào cằm thiếu chút nữa rơi xuống mặt đất —————— ông, Chung Lương Phong, nổi tiếng dạy con giỏi, thế mà đứa con trước mặt vậy mà dám cùng một người đàn ông khác làm ra cái chuyện này, càng làm cho ông chịu không nổi chính là con mình lại là mặt dưới. Chung tiên sinh hôn mê bất tỉnh ngay tại chỗ•••

“Chủ nhân, ông kia là ai a, rất không lễ phép nga”

“Ba của ta” Chung Húc Phong mặt trắng bệch, vì cái gì hôm nay cố tình mang bé thỏ tím tới công ty thì đụng trúng lão ba chứ.

“Húc Phong, ngươi nói cho ta biết rõ ràng xem đây là chuyện gì!” Lão nhân câu đầu tiên sau khi tỉnh dậy là trách cứ.

“Ba, ngươi nghe ta nói” Chung Húc Phong đổ mồ hôi, giờ thì phải bắt đầu từ đâu đây

“Ông à, là như thế này nga, chủ nhân đã dùng tiền mua ta, cho nên ta phụ trách làm cho chủ nhân vui vẻ.” bé thỏ tím nói như chuyện đó là đương nhiên

“Làm cho nó vui vẻ!!” Lão nhân run rẩy.

“Đúng vậy, chủ nhân thích nhất bé thỏ tím làm như vậy” còn bày ra nụ cười sáng lạn, không nhìn mọi chuyện to tác như lão nhân nghĩ.

“Húc Phong, lập tức đem y đuổi đi, ta không muốn nhìn thấy y!” Lão nhân tức giận đến chịu không nổi

“Không cần!”

“Không được!”
Hai người đồng thanh nói.

“Được! Tốt lắm! Trưởng thành rồi, biết cãi lời lão tử!”

“Ba, xin ngài đầu tiên bớt giận, bé thỏ nhỏ kỳ thực cũng rất đáng thương” Chung Húc Phong vội vàng xoa dịu.

“Đáng thương, tốt lắm, ta thương cảm y, ngươi cho y tiền rồi đuổi đi đi!” lão nhân nhương bộ đến vậy cũng là nghĩ cho đứa con của mình

“Không được! Lão ba, chuyện này ta không thể đáp ứng ngươi” Lão nhân lại muốn ngất đi thôi

“Lão ba, bé thỏ tím có rất nhiều ưu điểm đó”

“Lão ba, ta tin tưởng ngươi và y tiếp xúc nhiều thì chắc chắn sẽ hiểu cho y”

••••••••••••

Cuối cùng sau khi Chung Húc Phong tận tình khuyên bảo, lão nhân mới đồng ý đến biệt thự của hắn, mượn danh quan sát chính là luôn tìm cơ hội đá bé thỏ tím đi.

“Ba, đồ ăn bé thỏ tím nấu có hợp khẩu vị của ba không?”
“So với đầu bếp trong nhà còn kém nhiều lắm” vẻ mặt bất mãn.

“Tuy rằng ngươi là cha của chủ nhân, nhưng nói đồ ăn ta làm không thể ăn cũng thật là không thể tha thứ nga.” bé thỏ tím nói xong liền đem đồ ăn trước mặt lão nhân dọn sạch hết.

Chung Húc Phong thực nóng nảy, hắn thật vất vả tranh thủ  một cơ hội cho lão cha có cái nhìn khác về con thỏ nhỏ kia, thế mà y lại không biết tận dụng thời cơ mà còn đem nó lấy lửa đốt đi.

Chạy lại lấy những món ăn trên tay bé thỏ tím đem qua bàn ăn “Ba, ngươi đừng tức giận nha, bé thỏ tím là cùng ba nói giỡn thôi mà ” một bên lại cầu bé thỏ tím nhượng lão ba mình một chút, giờ ăn cơm hôm nay làm Chung Húc Phong bận tối mày tối mặt.

“Ta đi tắm trước một cái.” Chung Húc Phong cho tới bây giờ cũng chưa có lần nào ăn cơm mà mệt mỏi đến vậy, cả người đểu chảy đầy mồ hôi.

“Chủ nhân, bé thỏ tím cũng đi” hưng phấn hưng phấn ~~~

“Không được! Mang hoa quả lại đây!”

Lão già chết tiệt! Bất mãn mà đi lấy trái cây.

“Chủ nhân, tăm xong rồi? Bé thỏ tím uy ngươi trái cây này” ngồi vào trên đùi Chung Húc Phong, hướng thẳng về phía lão nhân mắt đang mở to như mắt cá.

Bản chất của việc uy uy (đút đút) trái cây dần dần bị biến đổi, ngang nhiên ở trước mặt lão nhân mà bắt đầu hôn, Chung Húc Phong lúc đầu còn có những phản kháng tiêu cực, nhưng khi bé thỏ tím bắt đầu cởi áo ngủ của hắn, mở miệng ngậm tiểu anh đào trước ngực mà mút cắn thì hắn chỉ còn có thể phát ra những tiếng hít thở trầm thấp “Ân... Bên trái ~~”  sau đó lại tự nhiên quên luôn sự tồn tại của lão nhân mà yêu cầu nhiều hơn.

Bé thỏ tím đem quần của Chung Húc Phong đẩy qua một bên, cầm lấy dương v*t của hắn mà bắt đầu chà xát lên xuống, lão nhân chịu không nổi, chính là hai kẻ kia còn đang ở trong lòng cơn khoái cảm hoàn toàn không để ý gì đến ông. Thắt lưng của Chung Húc Phong đã bắt đầu vặn vẹo mà tay bé thỏ tím vẫn còn đang bao trùm lấy dương v*t của hắn mà chơi đùa “Tiến vào, ta phải ~ a ~~”  Chung Húc Phong chịu không nổi, càng không ngừng đòi hỏi, thậm chí còn bắt đầu tự cởi quần áo của mình, lão nhân nhìn đến bộ dạng dâm đãng của con trai nghẹn thở một cái liền té xỉu. Trước khi té xỉu còn vươn một tay hướng về phía thằng con, chỉ tiếc Chung Húc Phong đã quá chìm đắm trong mộng đẹp rồi  •••

“Chủ nhân, lão nhân hình như hôn mê” bé thỏ tím vẫn là không đành lòng bèn lên tiếng. Chung Húc Phong lúc này tỉnh táo lại, mặc quần áo vào.

Chung Húc Phong vô cùng sốt ruột, lông mày lão ba co rút thoạt nhìn trông rất khổ sở, đều là lỗi của hắn.

“Chủ nhân, người nên kêu xe cứu thương đi.” bé thỏ tím phân phó công việc cho hắn, sau lại dùng tay ấn ấn ngực, lưng của lão nhân giống như mát xa, lông mày của ông mới bắt đầu giãn ra.

Một lát sau, xe cứu thương đến chở ông đến bệnh viện. Thầy thuốc nói lúc đó đã hoàn hảo làm một bài thuận khí cho ông nếu không lúc đưa đến bệnh viện thì đã quá muộn.

Lão nhân hiện tại là ở bệnh viện, cự tuyệt ra về, trái tim yếu ớt  không thể trải qua một cuộc tàn phá nào nữa. Chung Húc Phong cùng bé thỏ tím ngày nào cũng đến thăm ông. Lão nhân cũng không dám làm khó........bé thỏ nhỏ, sợ y lại ở trước mặt người khác làm ra chuyện, ông đã tìm thấy con đường sống trong cõi chết, không muốn quay về địa ngục nữa.

Chương 9

Hôm nay, khi Chung Húc Phong còn đang họp thì nhận được một cú điện thoại của lão ca (ông anh trai) gọi tới nói lão ba bị bắt, cần hắn về nhà gấp, hắn vội vàng tan họp lôi kéo bé thỏ tím đang ngủ ngon lành về nhà.

“Húc Phong, có người vừa mới gọi điện thoại nói ba đã bị bọn họ bắt rồi, muốn cứu ông thì phải giao ra con thỏ tím, chúng ta đi tìm con thỏ tím gì đó đi a.” Đại ca của Chung Húc Phong- Chung Húc Xuyên sốt ruột nói.

Chung Húc Phong cũng thực nóng nảy, nhằm vào bé thỏ tím, không thể là ai khác ngoài Chu Tuần, tên Chu Tuần này còn nói nếu không giao bé thỏ tím thì ba hắn sẽ gặp nguy hiểm, Chung Húc Phong nhìn thoáng qua bé thỏ tím, hắn làm sao có thể bỏ mặc y được.

“Đại bá (aka anh trai của chồng:”>), ta chính là bé thỏ tím” bé thỏ nhỏ nói với Chung Húc Xuyên.

“Vậy là tốt rồi, em trai, chúng ta mau đi đổi người đi” Chung Húc Xuyên buột miệng nói ra thật rõ ràng.

“Nhưng..... ” Chung Húc Phong khó khăn nhìn bé thỏ tím.

“Em trai, hiện tại tính mạng của ba là quan trọng nhất.” Chung Húc Xuyên nhìn biểu tình không bình thường của cậu em.

“Này.....”

“Chú, đem ta đi đổi lấy lão nhân đi.” Bé thỏ tím nhìn ra sự dao động của Chung Húc  Phong, không hề gọi hắn là ‘chủ nhân’.

Cuối cùng, bé thỏ tím và Chung Húc Phong hai người đi tìm Chu Tuần ••••

“Ta đã đến rồi, thả ông ấy ra.”

“Ngươi đi lại đây, một người.” bé thỏ tím thản nhiên đi qua, khi đến bên người của Chu Tuần rồi, gã liền thả lão nhân ra, dù sao Chung gia cũng là nhà có tiếng, nếu hai bên đối địch cũng không tốt

“Con thỏ tím ngươi rốt cuộc cũng rơi vào tay ta!” Vẻ mặt của gã nhìn bé thỏ tím như muốn cầm dao chém y.

“Bác à, ta thấy ngươi hình như ngươi vẫn chưa ăn đòn đủ.” nói xong một chân phóng khoáng xoẹt ngang qua, rất nhanh, Chu Tuần khóe miệng đổ đầy máu.

“Không nghĩ tới ngươi vẫn còn có thể làm hại người khác như thế? Bất quá hôm nay ta mang nhiều người đến đây, ngươi đừng nghĩ có thể thoát.” sau lưng gã xuất hiện một đám người mặc áo đen, mang kính đen.

“Xem ra bác lần trước còn chưa rút ra bài học kinh nghiệm nhỉ.” bé thỏ tím hai tay vỗ một cái, cửa lập tức mở ra, một đám người mặc áo đen  vác súng trên vai, đạn đã lên nòng, đám người phía sau Chu Tuần hoảng sợ:” Các ngươi là người của Đông Đường?”

“Ân.” một từ ân kia vừa được thốt ra xong, đám người áo đen kia liền cáo biệt Chu Tuần:” Chu tổng, việc này anh em chúng ta không giúp được, tiền của ngươi chúng ta không cần nữa.” nói xong chạy như tè ra quần khỏi nơi đó.

“Bác à, giờ thì chỉ còn thuộc hạ của ngươi nha.” sau đó bé thỏ tím đá một chân như múa, tay bổ xuyên quá đám người, chỉ trong chốt lát toàn bộ đám người đều bị thương nằm lê lết trên mặt đất, Chung Húc Phong trợn tròn mắt há hốc mồm, chưa bao giờ nghĩ có người đánh nhau mà như khiêu vũ vậy, tuyệt  đẹp, mê người đến như thế, bé thỏ tím quả nhiên chính là bé thỏ tím mà.

“Bé thỏ tím ra quyền mạnh thế nhưng vẫn chưa đủ tàn nhẫn đâu, bất quá tốc độ nhanh nhẹn, kỹ xảo của y là không có ai có thể đạt đến, người khác mới ra một quyền, y liền có thể trong lúc đó ra tới hơn mười quyền, hơn nữa, tất cả các đòn đều không đánh cùng một chỗ, có thể nói y chính là sinh ra để đánh nhau kịch liệt như thế nha, vậy mà •••” tiểu binh kia nhìn Chung Húc Phong liếc mắt một cái.

“Hay thật, cái này đúng là đoán không được.” lão nhân khanh khách cười.

“Thu phục!” vỗ vỗ bụi đất trên người.

“Ngươi ••• rốt cuộc là ai?” Chu Tuần lung lay đứng lên

“Là bé thỏ tím nha, Thiếu chủ bé thỏ tím của nhà Đông Đường a, chưa nghe nói qua sao?” vẻ mặt kinh ngạc.

“Ngươi là người của Đông Đường?” lão nhân kinh ngạc đến có chút run lên.

“Ba, ta không quan tâm đến thân thế của bé thỏ tím.” Chung Húc Phong sợ lão ba bởi vì là xã hội đen mà càng không chấp nhận y.“Hắc Hổ là gì của ngươi?” vẫn là giọng nói run rẩy.

“Là lão gia tử (ba) của ta a” không phải là chuyện rất rõ ràng rồi sao, lại có thể hỏi như thế.

“Hay thật ~~~~  quả nhiên là ‘hổ phụ sinh hổ tử” Lão nhân tán thưởng, Chung Húc Phong thở phào nhẹ nhõm, thay bằng vẻ mặt không-thể-tin-được.

“Tiểu Giới, lại phiền toái tới ngươi.” bé thỏ nhỏ lướt qua người Chung Húc Phong đi qua đám người mặt áo đen kia, Chung Húc Phong thật khó chịu, nhìn đến bé thỏ tím và thủ lĩnh của đám người áo đen kia môt bộ dạng thân thiết với nhau khiến hắn cảm thấy rất không thích.

“Tiểu tử ngươi làm như từ nhỏ đến giờ phiền toái ta ít lắm vậy.”  tay khoát lên vai của bé thỏ tím, nhìn qua Chung Húc Phong thị uy.

“Bé thỏ tím, lão ba cứu về đươc rồi, chúng ta về trước đi, nếu không bọn gà mẹ kia sẽ lo lắng.” Chung Húc Phong lôi kéo bé thỏ tím nhìn như muốn đi cùng mấy người kia.

“Tiểu Giới, mọi người, ta hôm nào trở lại gặp các ngươi nha.” từ biệt xong rồi giúp lão nhân về nhà.

Dọc theo đường đi bé thỏ tím cùng lão nhân nói chuyện đến thật là vui sướng, mà Chung Húc Phong chỉ có thể ngồi ở một góc lạnh lẽo bên cạnh.

Vào nhà, bé thỏ tím giúp lão nhân ngồi xuống, người trong nhà đều lo lắng hỏi xem ông có bị gì không.

“Ta còn rất khỏe mạnh a” lão nhân nói xong còn nhấc một cánh tay lên.

“Đều là nhờ ơn bé thỏ tím cả.” yêu thương sờ sờ trên đầu bé thỏ tím một chút.

Mọi người có vẻ buồn bực, con thỏ tím này có năng lực lớn như vậy sao?

“Biết Hắc Hổ chứ?” lão nhân nở một nụ cười rực rỡ.

“Đương nhiên biết ạ” lão nhân chính là luôn nhắc tới người này trước mặt bọn họ, ông kể từng có một Lão đại tên Hắc Hổ trước đây đã từng cứu ông một mạng nếu không ông sao có thể sống tới ngày nay, mọi người đều luôn ghi nhớ.“Bé thỏ tím chính là con trai của Hắc Hổ a.”

Chung Húc Phong lúc này cảm thấy rất không tốt, hay nói đúng hơn là rất khó chịu, nguyên nhân————bé thỏ tím đã vài ngày không cùng hắn làm. Trước kia chính là hai bốn trên hai bốn dán trên người mình, nay lại ngày nào cũng chơi cờ với lão ba.

Hắn thật vất vả mới đem bé thỏ tím vào phòng được, bé thỏ tím thế mà một mình đi tìm sách chơi cờ. Chung Húc Phong chịu không nổi việc bé thỏ tím xem nhẹ mình thế này, hắn chủ động tự cởi quần áo, bé thỏ tím vẫn không có phản ứng, hắn lại đi qua phía bé thỏ tím, nhưng bé thỏ tím lại nói “Chú, ngươi phải đi tắm rửa sao? Vậy bé thỏ tím đi ra ngoài.”

Chung Húc Phong nuốt một ngụm nước bọt, cố lấy dũng khí nói “Ôm ta.” y không có chút phản ứng nào.

Đem hai chân dang rộng ra, đem tiểu huyệt hồng hồng lộ ra trước mặt bé thỏ tím, y vẫn là không phản ứng.

Lấy tay vuốt ve điểm nhỏ nhỏ trước ngực, vẫn không phản ứng.

Tay kia đưa xuống cây hoa cúc, cắm đi vào, vài ngày không có làm nên không dễ dàng như trước, Chung Húc Phong cảm thấy rất đau nhưng vẫn nhịn xuống bắt đầu mời gọi, “Ân ~ a ~ tiến vào...” còn bày ra tư thế quyến rũ nhất của mình, dùng âm thanh ngọt ngào nhất mà rên rĩ.

Bé thỏ tím xoay người sang chỗ khác tìm đồ vật này nọ, Chung Húc Phong nở nụ cười, là đi tìm dầu bôi trơn đi, một hồi sau bé thỏ tím thế nhưng cầm một cây dương v*t giả dùng để tự an ủi đưa cho hắn, nói:” Chú, dùng cái này giải quyết đi” sau đó cầm quyển sách đi ra ngoài.

Chung Húc Phong cực kỳ tức giận “Đứng lại!”  Bé thỏ tím đứng lại.

“Ta đều đã đê tiện như vậy cầu xin ngươi, ngươi..... ” Chung Húc Phong không nói nên lời, bởi vì ánh mắt của bé thỏ tím đang rất lạnh lẽo rất âm trầm nhìn hắn.

“Chú, lúc gã kia nói muốn bắt ta đổi lấy cha ngươi, ngươi đã dao động.” bé thỏ tím lạnh lùng nói.

Chung Húc Phong không nói là hắn đã không dao động, tính mệnh của cha hắn đang treo trước mắt hắn có thể không dao động sao?

“Chú, ngươi đã dùng ta đổi lấy cha ngươi, cho nên bé thỏ tím không còn là sủng vật của ngươi nữa, ngươi có thể đi ra ngoài mua một con sủng vật khác về” thoải mái đóng cửa lại rời đi.

“Húc Phong a, ta rất thích bé thỏ tím a, ngươi cũng yêu hắn nên ta không phản đối các ngươi cùng một chỗ nữa.” lão nhân đã hiểu rõ ràng, đứa con vui vẻ là tốt rồi.

“Nhưng lão ba à, ta cảm thấy được bé thỏ tím căn bản là không thích ta.” Chung Húc Phong lớn đến vậy, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy không tự tin.

“Tiểu tử, ngươi cũng quá không tự tin đi, bé thỏ tím quả là lãng phí tình cảm trên người một đứa như ngươi mà.”

“Lão ba!” Chung Húc Phong nóng nảy.

“Ngươi cùng bé thỏ tím thế nào mà quen nhau?” Lão nhân nghiêm túc hỏi.

“Ngày đó y đói đến ngất xỉu ngã trong lòng ta, y nói ba y dùng năm trăm vạn đem hắn bán, sau đó ta dùng năm trăm vạn mua hắn.” Chung Húc Phong nhớ lại.

“Húc Phong a, Hắc Hổ đã qua đời vài năm rồi, ta nghĩ bé thỏ tím đã sớm yêu ngươi mới có thể tiếp cận ngươi như thế, hay thật ~~~~~” lão nhân khanh khách cười.

“Thật không? Nhưng chính là bé thỏ tím hiện tại đang giận ta, không để ý tới ta •••” nghe lão ba nói tâm tình Chung Húc Phong có chút chuyển biến tốt lên, nhưng nghĩ tới thái độ của bé thỏ tím giọng lại trầm xuống.

“Không cần sốt ruột, ta chỉ cho ngươi cách này ” lão nhân bí hiểm nở nụ cười ••••••

Chương 10

Chung Húc Phong còn tưởng rằng ba hắn có cách gì hay, kết quả là đòi hạ xuân dược trên người bé thỏ tím, nghĩ đi nghĩ lại thấy bé thỏ tím chính là một cao thủ dùng dược, chính mình còn cố đưa vào trong tay y, kết quả phần cơm có thuốc bên trong bị đưa cho con chó nhỏ trong nhà ăn, làm hại hắn vài ngày tiếp theo lúc nào cũng có người đến mắng vốn Tiểu Bạch nhà hắn đi câu dẫn chó nhà bọn họ.

Bé thỏ tím còn khen Tiểu Bạch thật giỏi, không chỉ chó cái mà ngay cả chó đực cũng có thể câu dẫn nữa, rất có mị lực.

Chung Húc Phong trong lòng nhận thức được thật rõ ràng việc này chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình, quyết tâm tính toán đến độ nếu có khóc nháo trước mặt y cũng phải làm cho y tha thứ hắn.

“Bé thỏ tím, ngươi đến tột cùng là muốn như thế nào mới tha thứ cho ta?” rất cam chịu, rất đoan chính, cũng rất nghiêm túc.

“Chú à, ta không có trách ngươi nha, nhưng mà ngươi không còn là chủ nhân của ta nữa.”Bé thỏ tím nói thật lạnh lùng mà vẻ mặt cũng lạnh nhạt không kém.

“Vậy ngươi làm chủ nhân của ta.” Chung Húc Phong cắn răng.

“Nhưng bé thỏ tím không có năm trăm vạn đâu a.” khoát tay tỏ vẻ bất đắc dĩ.

“Bé thỏ tím a, Húc Phong mấy ngày nay cũng đáng thương lắm đó, ngươi cứ ra một cái điều kiện gì cho nó đi.” lão nhân không biết từ khi nào đã ra đến.

“Cái gì cũng được sao?” Bé thỏ tím tà tà cười.

“Ân.” Chung Húc Phong đã làm tốt công tác chuẩn bị chiến trường, bé thỏ tím tiếp tục cười, xoay người rời đi một lát sau mới trở về ném một cây dương cụ cho Chung Húc Phong, sẽ không bắt hắn ở trước mặt mọi người tự an ủi đi? Chung Húc Phong cũng không cho rằng bé thỏ tím  thiện lương đến độ chỉ bắt hắn tự an ủi trước mặt y.

“Ngươi có thể mang nó ba ngày không lấy ra, cũng không tự an ủi, ta sẽ thu ngươi làm sủng vật.” vẻ mặt thật thoải mái mà nói.

Chung Húc Phong nghĩ thầm, thà đeo thứ đó ba ngày còn tốt hơn ở trước mặt mọi người tự an ủi, nuốt một ngụm khó khăn đáp ứng y.

Cũng không dự đoán được việc này so với tưởng tượng càng khó khăn hơn nhiều lắm, ngày đầu tiên lái xe đi làm, xe run một chút, đồ vật này nọ phía dưới liền động theo, không đến mười phút đồng hồ, dương v*t của hắn đã ngạnh lên, rất ngứa rất khó chịu khiến hắn muốn dùng tay nắm lấy nhưng nhớ đến tiểu yêu tinh kia bắt hắn không được chạm vào, thế là lúc hắn đến công ty thì quần đã ướt đẫm. Hắn phải dùng quần áo che khuất mà bước nhanh vào văn phòng.

Hôm nay Chung Húc Phong lại khiến mọi người bàn tán xôn xao như thế này

“Chủ tịch hôm nay bộ dáng đi đường rất kỳ lạ nha.”“Đúng vậy, thật khả nghi nga.”

“Chính là đi đường mà cứ như bị ma đuổi á?”

“Sẽ không phải là Chủ tịch chơi SM sợ bị người ta phát hiện đi?”

••••••••••••

Chung Húc Phong vọt vào phòng tắm cởi quần, nhìn đến dương v*t của mình đã có chất lỏng màu trắng không ngừng chảy ra, tiểu huyệt mặt sau cũng đã ướt một mảng lớn, thật muốn a ~ nhưng hiện tại chỉ có thể cởi quần dùng nước lạnh dập tắt dục vọng nóng hừng hực mà thôi.

Chung Húc Phong tự giễu:” Không nghĩ tới thân thể mình bị bé thỏ tím huấn luyện đến dâm đãng thế này.”

Nghĩ đến hắn Chung Húc Phong trước đây nổi tiếng lãnh khốc thế nào, từ khi gặp được bé thỏ tím mình càng ngày càng không dính dáng  được tới cái từ đó, có khi ngẫm lại tại sao mình lại coi trọng con thỏ tím háo sắc kia đến thế.

Tướng mạo? Tuy rằng bé thỏ tím bộ dạng thật đẹp cũng thực rất mê người, nhưng mà Chung Húc Phong hắn không phải vì vậy mà nhìn trúng y, huống chi trên đời này người so với y đẹp hơn, nghe lời hắn hơn còn rất nhiều, có khối người nguyện treo cổ trên cây vì hắn a.Càng di chuyển thì đồ vật phía sau càng ma sát, một thứ lớn như vậy cắm ở  giữa hai chân khiến mặt sau căn bản không thể khép chặt lại, khi đi đặc biệt không được tự nhiên. Hắn cả ngày không dám đi lại, bởi vì chỉ vừa động một chút ánh mắt của mọi người sẽ dời hết về phía hắn, sau đó là một đống lớn nghị luận được xuất ra, nhưng là ngồi trên ghế di chuyển một chút thôi thì đồ vật kia ở sâu bên trong nhợt nhạt đụng chạm, một ngày hắn chẳng những không có biện pháp phê tốt văn kiện mà còn lạnh người vài phần, đổi qua vài cái quần.

Buổi tối đi ngủ cũng là một vấn đề khó khăn không nhỏ, dưới sự huấn luyện của bé thỏ tím, Chung Húc Phong đã quen ngủ khỏa thân, lại còn ngủ bên cạnh bé thỏ tím. Này thật là làm khổ hắn mà, bé thỏ tím vừa lên đến giường là lăn ra ngủ, hắn tuy là mệt muốn chết nhưng đồ vật kia lại thật lộn xộn khiến cho hắn không dám bừa bãi, mà ngửi thấy mùi sữa tắm của bé thỏ tím, nghe tiếng hít thở vững vàng của y, phía dưới của hắn liền ngạnh lên, rất khó chịu, hắn chỉ có thể dựa sát tới gần bé thỏ tím đem vật kia cọ cọ trên người y, lại sợ bé thỏ tím phát giác mình ở trên giường cọ cọ liền chịu không nổi mà nhảy vào đứng tắm vòi sen. Đêm dài đằng đẵng trở nên càng thêm dài •••

Ba ngày so với ba năm còn muốn lâu hơn. Cuối cùng, mới qua ngày thứ ba một chút, Chung Húc Phong liền chạy nhanh đến báo cáo kết quả công tác.

“Bé thỏ tím, có thể lấy ra được chưa?” Chung Húc Phong mệt đến độ muốn khóc.

“‘Chú, không có phạm quy đi?” bé thỏ tím hoài nghi nhìn nhìn hắn.

“Tuyệt đối không có.” Chung Húc Phong gian nan phun ra từng chữ.

“Vậy chú tự mình lấy ra.”

Bé thỏ tím vừa dứt lời, Chung Húc Phong liền khẩn cấp cởi quần dài cùng quần lót, bé thỏ tím buồn cười nhìn dương v*t thô to của Chung Húc Phong bật nhảy ra như muốn xông đến người y, chất lỏng màu trắng không ngừng chảy ra bên ngoài, tiểu huyệt ở mặt sau cũng đều đã ướt sũng, còn hé ra hợp vào, có thể thấy được ba ngày qua Chung Húc Phong đã vất vả đến như thế nào.

“Chú, nhìn chú thực giống như rất đói khát nha, có muốn bé thỏ tím tìm người đến giúp chú không?”

“Không cần! Ta chỉ muốn ngươi!” Chung Húc Phong cơ hồ không còn nói nổi.

“Ta cũng không còn là sủng vật của chú nữa.” bé thỏ tím khó xử nói.

“Ngươi nó ta chỉ cần hoàn thành điều kiện ngươi giao ra thì có thể trở thành sủng vật của ngươi mà.” Chung Húc Phong cảm thấy mình thật sự rất mất mặt, cầu xin kẻ khác cho mình làm sủng vật, nhưng hắn thật sự muốn dương v*t kia của y cắm vào bên trong, rất muốn cùng thân thể của mình va chạm tạo khoái cảm, cũng liền cố gắng cất giọng, rất quyết tâm:” Chủ nhân, sủng vật hiện tại đói bụng, muốn ngươi uy.” Chung Húc Phong học theo ngữ điệu cầu xin trước kia của bé thỏ tím.

“Thật là chịu không nổi ngươi.” bé thỏ tím đi về phía Chung Húc Phong, chỉ trong chốc lát bọn họ liền trần truồng đối diện với nhau, Chung Húc Phong hai chân gắt gao ôm lấy thắt lưng của bé thỏ tím, đong đưa cái mông dâng lên tiểu huyệt của chính mình, bé thỏ tìm thực dễ dàng sát nhập. Chung Húc Phong cảm thấy được mình hiện tại so với một người phụ nữ lúc động tình còn dâm đãng hơm, ôm chặt tấm lưng của bé thỏ tím, kịch liệt lay động thân thể, điên cuồng đòi hỏi, rên rĩ phóng túng••••

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước