CHÚ TIÊU LÚC NÀO CŨNG TỨC GIẬN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chú tiêu lúc nào cũng tức giận - Chương 11 - Chương 15

Chương 10: Đà hồng 2

Người giúp việc gõ cửa phòng ngủ, đưa đồ dùng vệ sinh và quần áo tới Ưng Tử đến lấy và nói cảm ơn, cô nhìn trộm thấy Tiêu Nhất Mặc trong thư phòng đang xem tài liệu trong máy tính.

Cô thở phào một hơi nhẹ nhõm, cầm đồ chạy nhanh vào phòng tắm tắm rửa.

Đến khi mở cửa nhà tắm ra đã thấy Tiêu Nhất Mặc nằm trên giường xem TV, lơ đãng xẹt ánh mắt thoáng qua cô. Sau khi nhìn được một nửa, ánh mắt anh không thể dời đi.

Áo ngủ màu đỏ nổi vật trên làn da như muốn phát sáng của Ưng Tử. Hai chiếc quai áo mỏng manh trượt qua phần vai ở cổ, như thêm một chút cám dỗ.

Một chiếc thắt lưng mỏng manh được buộc lỏng lẻo quanh eo. Mặc dù dáng người của Ưng Tử gầy nhưng chỗ lồi cần lồi chỗ lõm cần lõm. Chiếc váy đung đưa, đôi chân thon dài thấp thoáng.

Tiêu Nhất Mặc không hiểu sao có chút miệng khô lưỡi khô, cổ họng nóng như đang sốt, ""Dùng có quen không?"" Anh hỏi một cách thờ ơ.

Ưng Tử gật đầu, kéo váy ngủ khẽ nói: ""Vừa ạ, dì Trần rất chu đáo, mọi thứ đều chuẩn bị rất cẩn thận.""

""Lên đây."" Anh ra hiệu, ý bảo cô lên nửa giường còn lại.

Ưng Tử cẩn thận bò lên trên giường, lý trí bảo cô phải thân thiết với tiêu Nhất Mặc một chút, nhưng thân thể lại sợ hãi giống như con thỏ nhỏ nằm yên trong góc.

Tiêu Nhất Mặc dường như không phát hiện, cầm điều khiển chuyển kênh, đến một chương trình truy tìm kho báu. Người chủ trì Viên Đôn Đôn đang tranh luận cùng các chuyên gia khác về tính xác thực của gạt tàn thuốc lá mạ vàng. Nó khoảng vài trăm vạn, sự tò mò của Ưng Tử được khơi dậy, nín thở nhìn vào người chủ trì.

""Giả đó."" Tiêu Nhất Mặc kết luận.

""Tôi thấy nó giống thật mà,"" Ưng Tử không tin chỉ vào mẫu trên TV, ""Nhìn nó phức tạp như vậy, không thể nào giống đồ mấy trăm tệ được.""

Tiêu Nhất Mặc ho nhẹ một tiếng: ""Cô hôn tôi một cái, tôi sẽ cho cô biết lí do tại sao.""

Mặt Ưng Tử đỏ lên, ngập ngừng trong giây lát rốt cuộc lặng lẽ lùi dần từ mép giường đến bên cạnh Tiêu Nhất Mặc, ngẩng đâu hôn lên má anh.

Tiêu Nhất Mặc nhân cơ hội vươn tay ra bế co vào lòng. Da thịt chạm vào nhau, xúc cảm trơn mượt mịn màng đánh úp lại, làm cho lòng anh rung động.

""Thư phòng ba tôi có một cái giống y hệt như vậy, hoa văn và màu sắc đó còn hơn cái này nhiều, cái này vừa nhìn đã biết là giả, ngày mai tôi đưa cô đi so sánh là biết ngay.""

Thì ra là thế.

Người có thể phân biệt được thật giả. Ưng Tử thật sự rất khâm phục.

Lại nhìn một lúc, một lát sau không khác gì như Tiêu Nhất Mặc đã nói, Ưng Tử không hứng thú nữa, ôm góc chăn nằm nghĩ ngợi.

"Mệt sao? Vậy ngủ đi." Tiêu Nhất Mặc tắn TV.

Ưng Tử chần chừ hỏi:"Ngày mai tôi có thể về nhà không? Cuối tuần không về, tôi sợ bố mẹ sinh nghi."

Tiêu Nhất Mặc ung dung nói: "Hôn tôi một cái, tôi đồng ý liền."

Ưng Tử vừa tức giận vừa xấu hổ, lẩm bẩm nói: " Sao lại muốn tôi hôn chứ....ưm...."

Môi bị hôn lên, Tiêu Nhất Mặc ngậm lấy cánh môi đỏ bừng kia, khiêu khích liếm mút, hô hấp Ưng Tử dần dần dồn dập, không tự giâc mà nắm lấy quần áo sau lưng anh.

Hương vị so với tưởng tượng lại càng ngọt hơn. Cũng so với tưởng tượng lại càng khiến người ta say mê.

Không biết qua bao lâu, Tiêu Nhất Mặc mới dừng lại nụ hôn nồng nhiệt này, nhẹ nhàng vuốt lại tóc cô, miệng Ưng Tử thở phì phò, gương mặt dựa trên vai anh đỏ như rượu.

"Ngủ đi."

Tiêu Nhất Mặc kéo chăn. Ưng Tử ngẩn ra một chút, ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt mê mang ngạc nhiên. "Em đang hy vọng tôi làm gì với em à?" Tiêu Nhất Mặc hài hước hỏi. ( đổi xưng hô cho hợp hoàn cảnh nhé các cậu.)

Ưng Tử vội vàng lắc đầu giống y như con thỏ "oạch" chui vào trong chăn, đèn tắt, Tiêu Nhất Mặc không còn cảm nhận được sự khẩn trương của cô gái và vẫn như cũ đem thân thể dán trên người anh.

Nữ nhân này, luôn ngượng ngùng, cho cô thêm thời gian vậy, dù sao anh cũng không nóng vội.

Huống chi, thân mật như này thì càng tốt, càng tự nhiên càng thoải mái, có một chút hứng thú.

Hôm sau, sau khi ăn xong bữa sáng ở biệt thự, Ưng Tử liền tạm biệt Tiêu Ninh Đông và dì Trần, dì Trần hơi sửng sốt một chút, giọng điệu hơi cười đùa nói: "Có phải trong nhà không chiêu đãi con chu toàn chứ? Sao lại đi vội như vậy? Không phải thứ hai mới đi học sao?"

Tiêu Ninh Đông không nói gì, ánh mắt cũng không nhìn một chút gì về phía Ưng Tử, chỉ ngồi trên ghế sô pha uống trà Phổ Nhị của mình.

Tiêu Nhất Mặc thong thả ung dung nói: "Sau tân hôn, tất nhiên cần có không gian một mình, mọi người thông cảm một chút."

Đây coi như trực tiếp nói giúp Ưng Tử.

Dì Trần xấu hổ cười: "Đứa nhỏ này, không phải dì lo lắng Ưng Tử còn nhỏ sao, không biết chăm sóc con, mỗi ngày con vất vả như vậy, ở nhà này dì còn có thể giúp đỡ con một chút."

"Cảm ơn dì, nhưng mà dì yên tâm đi, từ trước đến nay con chưa từng bạc đãi chính mình." Tiêu Nhất Mặc cười, "Hơn nữa, Tiểu Tử còn là cao thủ phòng bếp."

Ưng Tử xấu hổ, vội vàng giải thích: "Không phải, chỉ là làm được vài món có thể ăn mà thôi."

"Xem ra là chịu khổ rồi, nhìn bàn tay nhỏ này, đều thô ráp," dì Trần vẻ mặt đau lòng cầm tay cô quan sát vài lần, "Đến Tiêu gia rồi, không câng vất vả như vậy nữa, hôm nào dì đưa cho con một bộ mĩ phẩm tốt cho con dùng."

Ưng Tử thật sự không quá thích sự thân thiết của dì Trần, nỗ lực rút tay lại, lần nữa giải thích:"Không phải chịu khổ, bố mẹ con rất thương con, chỉ là con thích nấu ăn mà thôi."

"Cảm ơn dì Trần, bọn con đi trước." Tiêu Nhất Mặc khách khí, vừa muốn đưa người đi, Tiêu Ninh Đông phía sau liền mở miệng: "Sau này không có việc gì thì đừng ra ngoài, mỗi tuần về một lần đi theo dì Trần mà học quy củ làm Thiếu phu nhân Tiêu gia, cũng quan tâm tốt Nhất Mặc."

Da đầu Ưng Tử tê dại, gượng cười gật đầu, lúc này mới đi theo Tiêu Nhất Mặc ra khỏi phòng khách.

Bảo sao Tiêu Nhất Mặc lại thiên về chủ nghĩa đàn ông như vậy, hóa ra Tiêu Ninh Đông mới là căn nguyên, lại còn muốn học quy củ của Thiếu phu nhân Tiêu gia. Hôm nay Tiêu Nhất Mặc lái một chiếc SUV, chỗ ngồi rộng rãi, Ưng Tử lên xe, anh không khởi động mà vươn qua cầm tay Ưng Tử quan sát cẩn thận.

Bàn tay nhỏ xinh, ngón tay tinh tế thon dài, đầu ngón tay hơi hơi nhếch lên, hình thành một độ cung duyên dáng, đẹp nhất là móng tay mang theo một chút hồng nhạt, hơi hơi phản xạ một chút ánh sáng, làm đôi tay thoạt nhìn càng thêm đẹp.

Anh rất vừa lòng: "Đôi mắt dì Trần già rồi, bàn tay này nơi nào thô ráp?"

"Trước kia tôi có học qua dương cầm, chỗ này móng tay thường xuyên bị vỡ ra, chai tay rất nhiều," Ưng Tử cẩn thận chỉ cho anh xem, "Lần luyện tàn nhẫn nhất, móng tay đều cắt hết đj, toàn bộ đầu ngón tay đều tròn tròn, xấu chết đi được, khả năng dì Trần nói là cái này, bây giờ thì đỡ hơn nhiều rồi."

Tiêu Nhất Mặc có chút kinh ngạc: "Cô còn biết đàn dương cầm? Vậy tại sao lại không tiếp tục luyện tiếp?"

Ưng Tử ngẩn ra một chút: "Ahh..... Sau khi thi đại học liền không tập nữa."

"Không tập cũng tốt, móng tay bây giờ rất đẹp. Dương cầm sao, mua một đĩa nhạc tùy tiện nghe một chút là tốt rồi." Tiêu Nhất Mặc không quan tâm nói.

Ưng Tử dở khóc dở cười.

Theo cách nói của anh, những sân khấu chuyên gia dương cầm diễn tấu liền không hề giá trị rồi.

Ra khỏi biệt thự, ban đầu Ưng Tử nghĩ sẽ bảo Tiêu Nhất Mặc thuận đường đưa cô đến trạm tàu điện ngầm gần nhất, tự mình ngồi xe điện ngầm về nhà, nhưng mà khi nghe xong tên tiểu khu Tiêu Nhất Mặc liền nói thuận đường trực tiếp đưa cô đến nơi.

Tiểu khu Đông Ngạn là khu sắp phá bỏ và di dời, nằm ở khu nội thành. Năm trước, Ưng Khải đem căn phòng cuối cùng trong nhà bán đi, bù đắp hơn phân nửa tiền vào lỗ hổng của công ty, còn một căn phòng còn lại sửa thành một nhà hai phòng ngủ.

Thứ bảy đường không quá đông, từ khu phố cổ đến nội thành không quá lâu chỉ khoảng nửa tiếng đồng hồ, sau khi đến nơi, Tiêu Nhất Mặc đưa cô xuống xe, nhìn tòa nhà mặt tường đều loang lổ phía trước, sắc mặt có chút không tốt.

"Ba cô....đúng là lợi hại." Tiêu Nhất Mặc trào phúng, "Từ một Tổng giám đốc của một công ty có thể ở biệt thự cao cấp mà thành ở nơi đây."

Ưng Tử có chút không vui, theo bản năng muốn vì ba của mình biện hộ: "Cũng không thể hoàn toàn trách ba tôi được, còn có rất nhiều ngoài ý muốn. Hơn nữa tiểu khu này có gì không tốt, chỉ là bên ngoài sơn hơi bị trầy thôi, bên trong vẫn còn mới, nhà chúng tôi vẫn ở tốt."

Tiêu Nhất Mặc cười cười, không muốn chọc thủng lòng tự trọng đáng thương đó của cô: "Cho là thế đi, tôi đi trước."

"Chờ chút." Ưng Tử vội vàng nói, "Ngày mai tôi có thể trực tiếp quay lại trường học không? Buổi chiều tôi còn phải tập luyện cùng đoàn hợp xướng."

Chân mày Tiêu Nhất Mặc cau lại.

Trong lòng Ưng Tử lo sợ, kéo cánh tay anh nhẹ nhàng quơ quơ, mềm giọng khẩn cầu:" nghĩ đi chọc thủng nàng đáng thương lòng tự trọng: "Hành đi, ta đi trước."Cuối tuần sau chính thức diễn rồi, tôi mời anh đến hội trường xem nhé? Đoàn của chúng tôi xướng rất hay, anh nhất định sẽ thích, thật đấy không lừa anh đâu."

Người phụ nữ trước mặt anh bày ra bộ dáng đáng yêu, ngọt ngào, âm thanh mềm mại nghe vào trong tai, trái tim cũng mêm theo rồi.

Sắc mặt Tiêu Nhất Mặc không tự giá mà hòa hoãn lại:" Được, sau lần diễn này không cần lại lăn lộn thêm nữa, yên tâm mà ở nhà đi, sau một thời gian nữa là tiên sinh đến rồi."

Câu này so với câu anh đã nói ở Đại học Tế An về "vợ" không có gì khác biệt, trong ngoài như một.

Ưng Tử rất muốn phản bác, nhưng lời nói đến bên miệng đành phải nuốt xuông. Dù sao cũng chỉ là một năm, kiên nhẫn rồi cũng sẽ qua thôi.

Tiêu Nhất Mặc nhìn cô nghe lời như vậy vừa lòng mà cúi xuống hôn lên má cô một cái rồi lên xe phóng đi.

Só rỳ mọi người vì tuần trước mình không đăng chương mới được nên tuần này mình bù thêm 1 chương nhé!! 12h đêm nay mình đăng nha:)

Ps: cho mình hỏi có ai lên wattpat bằng lap mà bị lỗi không ạ? Không hiểu sao dạo này lên bằng lap mình bị lỗi suốt ý ạ:((((

Chương 11: Đà hồng 3

Nhìn theo xe Tiêu Nhất Mặc hướng vào chỗ rẽ, lúc này Ưng Tử mới đi vào trong tiểu khu.

Về đến nhà đẩy cửa thấy Ưng Khải và Trình Vân Nhã đều ở trong phòng, một người đan áo len, ở Tế An mùa đông ẩm lạnh, Ưng Khải đang thiếu một chiếc áo len cashmere. Một chiếc áo tốt bên ngoài cũng phải 2 nghìn đến 3 nghìn tệ, nên Trình Vân Nhã liền mua sợi len carhmere tự mình đan một chiếc, còn người còn lại cầm trên tay văn kiện, bút điểm trên đó vài dòng, không biết đang nghiên cứu cái gì.

Vừa thấy con gái bảo bối trở về, Trình Vân Nhã lập tức buông đồ trong tay đứng dậy: ""Cuối cùng đã về rồi, dạo này trong trường bận gì sao, cả người cũng không thấy.""

Ưng Khải ở bên vui cười hớn hở nói: ""Bà già rồi tất nhiên không biết, Tiểu Tử ở trường bận là đúng rồi, con gái chúng là người có tài lại nổi tiếng, có người theo đuổi rồi có phải không?""

Trình Vân Nhã bực mình: ""Cái gì mà bà già! Tôi già như vậy sao? Ông mới là ông già thì có!""

Ưng Khải rụt rụt cổ, bày ra khuôn mặt tươi cười: ""Được được được, tôi sai rồi, bà không già, bà trong lòng tôi vĩnh viễn là 18 tuổi.""

Trình Vân Nhã lúc này mới vui vẻ, rạo rực hỏi Ưng Tử: ""Thật sư có bạn trai? Có mang về cho ba mẹ nhìn một cái.""

""Sao có thể,"" Ưng Tử vội vàng biện bạch, đưa đoàn hợp xướng là bia chắn, ""Là tiết mục chuẩn bị cho kỷ niệm thành lập trường, con ở đoàn tập luyện.""

Vừa nghe xong, biểu tình của Ưng Khải lập tức phai nhạt, rầu rĩ thở dài một hơi.

Ưng Tử biết ông suy nghĩ cái gì, trước kia muốn đưa cô ra nước ngoài học âm nhạc, kết quả gia đình lại sa sút không thể không từ bỏ, đây là tâm bệnh của Ưng Khải.

Cô nhanh chóng thay đổi đề tài: ""Mẹ, hôm nay cơm trưa có gì nhiều? Con đi xem xem.""

Chạy vào phong bếp, cô liền kêu lên vui vẻ: ""Oa, có cánh gà, lại có cả cá trích, đều là món con thích ăn, thèm chết con rồi.""

""Nhìn con xem,"" Trình Vân Nhã oán trách nói, ""Tối hôm qua ăn gì mà giờ đói thành như vậy?""

Tối hôm qua so với nhịn đói không khác biệt lắm, toàn gia đình mà lại lặng ngắt như tờ, cô sợ đến mức mà canh cũng không dám nuốt, rất sợ phát ra tâm thanh ""ùng ục"" gì đó, đến đồ ăn cũng không ăn được mấy miếng.

Giữa trưa bữa trưa cuối cùng cũng xong, cô đang cùng ba mẹ nói về chuyện trường học, ríu rít như một con chim sẻ nhỏ, cuối cùng no quá đành phải dựa vào ghế thở ra một hơi thoải mái.

Trình Vân Nhã và Ưng Khải đều có thói quen ngủ trưa, Ưng Tử liền ngồi ngây ngốc lại phòng khách. Phòng khách tuy nhỏ, nhưng được Trình Vân Nhã dọn dẹp thường xuyên, trên ban công cây xanh tươi tốt, hoa nhài nở hoa, tản ra một mùi nhẹ nhàng dễ chịu.

Ưng Tử với bạn cùng phòng nói chuyện trên trời dưới đất, vừa lướt weibo của Vệ Thì Niên. (lúc trước mình edit là Vệ Thời Năm, bây giờ beta là mới để ý mình sửa lại thành Vệ Thì Niên rồi nhé các bạn.)

Vệ Thì Niên bị fans truy đuổi ở trên đường vào tuần trước, đêm hôm đó liền lên hot seach, hôm đó áo cô mà không bị Tiêu Nhất Mặc vứt thì cô đã có thể khoe khoang trên vòng bạn bè rồi, chắc chắn sẽ thu hút được rất nhiều người ghen tị. Tuần này Vệ Thì Niên không xuất hiện trên weibo, hệ thống tự động đăng một Weibo để thăng cấp VIP. Bên dưới là lời kêu gọi của người hâm mộ, thức dục anh mau đăng blog và selfies.

Cô cũng không phải người cuồng theo đuổi ngôi sao, cô chỉ đơn giản là thích vệ Thì Niên và các bài hát của anh ấy, đặc biệt là một số bài hát đầu tiên của Vệ Thì Niên, cô đều nhớ rõ.

Sau đó Vệ thì Niên gia nhập Đông Thạch Media, dưới sự dẫn dắt của quản lí nổi tiếng Tôn Đàm, anh nhanh chóng leo lên đỉnh cao của nền âm nhạc, nhưng qua đó phong cách của ca khúc nhất định có sự thay đổi theo thời gian, cô cũng rất thích nhưng trong đó cô vẫn cảm thấy thiếu gì đó, trong lòng cô Vệ Thì Niên vẫn luôn là một người anh trai hiền lành hát những bài hát dân gian trong giai điệu trong trẻo của piano. Cho đến năm trước khi phát hành bài ""bị bệnh"", cô như thấy lại được Vệ Thì Niên của lúc trước.

Weibo có một tin mới, xem một chút.

Mở ra hóa ra là Vệ Thì Niên phát weibo, nháy máy đã có mấy nghìn bình luận khen ngợi.

[Giống như quay về thời gian trước kia, chào cô gái.]

Phía dưới là một video ngắn 10 giây: Trong căn phòng sơn màu tối, màu sơn của cây đàn dương cầm phản chiếu ra ánh sáng, Vệ Thì Niên ngồi ở bên đàn dương cầm quay lưng lại với nhiếp ảnh gia, đàn vài nốt, bỗng nhiên yên lặng, vài giây sau anh hát một câu.

[Cơn gió mùi hè năm ấy làm dịu linh hồn đầy nếp gấp của tôi.]

Giai điệu đơn giản mà êm tai, giọng hát sạch sẽ và trong trẻo.

Phía đưới một đống fans đều điên cuồng rồi, đủ các loại tài khoản maketing cọ nhiệt và tài khoản hắc, đưa weibo này trong vòng một giờ lên hot seach no1.

[Đúng vậy, cơn gió đó là tôi và chồng tôi đã thổi năm đó.]

[Trời ạ, quá hay, em mang thai rồi, anh hãy chịu trách nhiệm với mẹ con em.]

[Vệ Thì Niên hết thời rồi sao? Viết hai câu này là ý gì, rác rưởi.]........

Trong lòng Ưng Tử nhảy loạn.

Vệ Thì Niên còn nhớ cô sao? Hôm đó anh nhận ra cô sao?

Không đợi cô mở video lên, di động đã ting ting vài tiếng, nhìn qua, là một nhóm gia đình trên wechat chưa bao giờ nhắn gì bây giờ lại nhảy ra vài tin, hóa ra là dì thứ hai cô Lý Vi.

Wechat này được lập mấy năm trước bởi con gái của chú hai cô. Họ hàng ông nội đều ở trong nhóm, có người 20 hoặc 30 tuổi. Khi mới lập họ có trò chuyện sôi nổi hoặc Tết có phát lì xì, sau đó thì gần như là im lặng. Sau khi tình cảm anh em Ưng Khải và Ưng Hiên rạn nứt, Ưng Khải đùng đùng muốn rời khỏi nhóm nhưng bị người chú hai của mình giữ lại, ông nói muốn gia tộc hòa thuận, chờ mấy ông lão họ chết thì họ muốn náo như nào thì náo, còn bây giờ dù như thế nào thì cũng phải cho ông một chút mặt mũi.

Ưng Tử liếc nhìn vào trong nhóm. Lý Vi đang cùng dì họ nói chuyện, hai ngày trước hai người bọn họ có gặp nhau bên ngoài, bây giờ không biết tại sao lại trò chuyện trong nhóm, khen nhau qua lại.

[ Dì họ: Thiến Thiến của chúng ta ngày càng đẹp, là một đại mĩ nữ rồi.

Dì họ: Lại còn là sinh viên của đại học Tế An, sau này nhất định có tương lai.

Lý Vi: Tương lai thì tôi không trông chờ gì, con gái ý, tìm một người chồng tốt mới là đúng đắn, chồng không có tài, toàn bộ gia đình đều bị liên lụy, bên ngoài nhiều trường họp đó.

Dì họ: Thiến Thiến có bạn trai rồi sao?

Lý Vi: Vừa mới có, tôi cũng tùy con bé, ánh mắt nóc cao, đó là thạc sĩ ở nước ngoài mới về, mở một công ty mậu dịch, doanh thu chỉ vài chục triệu đô la Mỹ, nhỏ ấy mà.

Dì họ: Như này mà còn nhỏ sao? Tuổi trẻ mà đã có tương lai như vậy, Thiến Thiến đúng là có phúc.

Lý Vi: Đúng vậy, Thiến Thiến nhà tôi chính là có phúc, lúc trước có đi xem tướng, bảo mệnh mang phú quý.

Lý Vi: Nói đến vấn đề này, tôi còn nói với Vân Nhã sao lại nuôi con gầy như vậy, sao có thể học theo minh tinh người ta ăn uống điều độ giảm béo vì đẹp chứ, vừa nhìn liền thấy không phúc hâu.

Lý Vi: Đàn ông không thích như vậy đâu.

Lý Vi: Tôi biết tôi nói thẳng như vậy không tốt lắm, nghe thấy đừng tức giận, nếu không phải người thân thích nói cũng chả buồn nói đâu...]

........... Ưng Tử tức giận đến váng đầu, bà ta nói lời này ra ngoài khác gì đang châm chọc một nhà 3 người Ưng Tử.

Phòng ngủ vang ra tiếng ""rầm"", có thứ gì đó rơi xuống, Ưng Khải tức giận chửi to: ""Người phụ nữ này, cả ngày gây sự, sao Ưng Hiên có thể cưới một người như vậy chứ? Giống như chó điên chỗ nào cũng cắn người! Còn cắn trên người Tiểu Tử!""

""Tôi bảo ông đừng xem thì ông không nghe, lại càng muốn xem, vô duyên vô cớ tự dưng rước tức giận, cẩn thận huyết áp của ông.""

Ưng Tử hít sâu một hơi, ấn trong nhóm phát hồng bao (lì xì trong wechat), lì xì đầu tiên ghi: theo khảo sát, loại phụ nữ đàn ông ghét nhất là loại phụ nữ lưỡi dài.

Tranh hồng bao là theo bản năng, không quá vài giây, trong khung trò chuyện hiện đã nhận hồng bao, Lý Vi cũng không ngoại lệ.

Ưng Tử phát 15 cái, thì nghĩa là 15 người khác cũng sẽ thấy được lời này.

Sau một thời gian, Lý Vi phục hồi tinh thần, rống lên.

[Lý Vi: Ưng Tử cháu có ý gì? Mắng ta sao?

Lý Vi: Cháu có hiểu thế nào là kính già yêu trẻ không? Sao lại không có gia giáo như vậy? @Ưng Khải @Trình Vân Nhã

Trình Vân Nhã: Ai u xấu hổ quá, Tiểu Tử nhà tôi chính là thẳng thắn như vậy, nếu không phải thân thích thì nói cũng chả buồn nói đâu....]

.........

Trò chuyện trong nhóm rối loạn, Lý Vi không buông tha mà bắt Ưng Tử và Trình Vân Nhã xin lỗi, trong nhóm có vài người khác khuyên bà ta, đặc biệt là dì họ, chuyện này là do bà và Lý Vi gợi lên, bây giờ hối hận cũng không kịp nữa, nói vài câu ""Cho tôi mặt mũi đi, quên chuyện này đi.""

Ưng Khải từ phòng ngủ ra, cao hứng giống như đứa trẻ, vỗ Ưng Tử ""bốp"" một tiếng khen: ""Làm đẹp lắm, phát hồng bao mất bao nhiêu? Ba trả con gấp đôi.""

Trình Vân Nhã cũng không ở trong nhóm nói dông dài với bọn họ, nói một câu ""có việc offline"" liền rời khỏi khung thoại, tức giận nói: ""Thân thích nhà các người thật là tốt, trong ngoài đều giúp đỡ bà ta, nói Tiểu Tử không hiểu chuyện, vậy cũng không nhìn xem ai gây sự trước.""

Mắt Ưng Khải mờ đi, duỗi tay ôm vai Trình Vân Nhã, tự trách nói; ""Vợ ơi, thật xin lỗi, đều là tôi vô dụng.""

Trình Vân Nhã hối hận lỡ lời, vội vàng an úi: ""Không sao, loại người này thấy nhiều rồi, ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, tôi không tin Lý Vi bọn họ có thể như ý cả đời.""

Hai vợ chồng tình tứ trán kề trán, tôi một lời ông một lời mà show ân ái. Ưng Tử lè lưỡi, chạy nhanh chủ động biến mất vào phòng của mình.

Sau khi gia đình sa sút, gia đình họ tuy vất vả nhiều, nhưng đáng mừng là Ưng Khải và Trình Vân Nhã không rời bỏ nhau, bọn họ vẫn là một gia đình hạnh phúc.

Cô hy vọng hạnh phúc như vậy sẽ tồn tại mãi mãi.

Đến hẹn lại gặp nèeee

<<Tiểu kịch trường: viết bài hát>>

Tiêu Nhất Mặc: Biết viết một bài hát tuyệt lắm sao?

Dấm ca: Cái này sao......

Ưng Tử: Đúng, tuyệt, tôi thích.

Tiêu Nhất Mặc:..........

Tiêu Nhất Mặc: Tôi đi học.

- -

Chương 12-1: Đà hồng 4.1

Hôm sau Ưng Tử ăn xong bữa trưa liền đi đến trường, hầu như toàn bộ thành viên đoàn hợp xướng đều có mặt, mỗi người cầm một khúc phổ nhạc tự mình luyện tập.

Tần Tây Viễn thấy Ưng Tử liền lập tức lại đến gần: ""Tiểu Tử, anh có mua dưa hấu, em thử một miếng đi, rất ngọt.""

Thành viên có quan hệ tốt với Tần Tây Viễn lập tức ồn ào, ""Tiểu Tử, đoàn trưởng rất quan tâm em nhé, như thế nào cũng phải cho em ăn miếng giữa, ghen tị quá.""

Ưng Tử cười, nghịch ngợm nói: ""Chắc chắn là vậy, em giúp anh ấy viết âm hợp xướng, coi như đây là phát lương cho em đi.""

Mọi người cười nói, chờ đến khi tất cả thành viên đều đến hết, bắt đầu tập luyện hợp xướng.

nguyên bản là bài hát có phong cách RAP, sau khi được Ưng Tử và Tần Tây Viễn cải biên, hợp xướng lai càng có hiệu quả hơn, càng thêm có hương vị của thời xưa. Ở giữa có bắt chước một chút phương pháp kinh kịch, tuy rằng chỉ ít ỏi 4 câu nhưng lại biến đó thành tinh hoa của cả bộ phận, Tần Tây Viễn châm trước bảo Ưng Tử đơn độc xướng, lấy câu hòa hợp xướng làm thanh âm dần khếch tán, hình thành sự bất đồng đánh vào thính giác người nghe.

Làn đầu tiên hợp âm bởi vì không thuần thục nên có chút cãi vã nhỏ, hiệu quả không quá tốt, Tân Tây Viễn luyện cho mọi người từng câu chuẩn âm một, Ưng Tử từ nhỏ luyện đàn dương cầm, đối với chuẩn âm rất mẫn cảm, cũng cùng nhau giúp đỡ luyện tập lặp lại vài đoạn chỗ khó khăn. Cả một buổi chiều luyện lên xuống cuối cùng cũng có chút thành tựu, lần luyện tập cuối cùng được Tần Tây Viễn ghi âm lại, hiệu quả rất không tồi.

Ưng Tử mang đoạn ghi âm trở lại phòng ngủ hưng phấn đưa cho bạn cùng phòng nghe, Bành Tuệ Tuệ là người ồn ào đầu tiên: ""Trời, hoàn thành trong 3 ngày! Đoàn hợp xướng của các cậu sau khi nổi tiếng đừng quên cho bọn tớ ôm đùi.""

Lý Thấm và Trịnh Viện không hiểu âm nhạc, nhưng lại mạnh mẽ cổ vũ, vung tay đầy hào khí: ""Xướng! Đến lúc đó tớ sẽ chuẩn bị cho cậu một bó hoa tươi, cho cậu trở thành người nổi tiếng.""

Một người khác cũng xem náo nhiệt: ""Hoặc là tớ phụ trách kéo ruy băng, kêu cổ động viên cổ vũ cho cậu.""

Ưng Tử bị các cô làm cho cười không ngừng: ""Các cậu đủ rồi, tớ chỉ hy vọng lúc đó không bị lạc giọng, trường hợp quan trọng như vậy, tưởng tượng thôi àm bắp chân tớ run lên.""

Lời này cũng không phải là lời nói khiêm tốn.
Cô trời sinh đã nhát gan, lúc nhỏ bị giáo viên kêu trở lời câu hỏi thôi àm mặt cũng đỏ, học đàn mỗi năm giáo viên đều tổ chức hội âm nhạc nhỏ, ở dưới cô rất ổn nhưng vừa lên sân khấu sẽ có chút khẩn trương.

May mắn đây là một tiết mục đại hợp xướng, một đám người cùng nhau đứng, nếu không thì cô cũng không dám tham gia.

Kỷ niệm ngày thành lập trường bắt đầu hoạt động từ thứ hai, trong phòng ngủ mọi người đều có hoạt động riêng. Trịnh Viện tham gia kỷ niệm thành lập trường ngọn lửa tiếp sức ""Tân hỏa truyền thừa"", Bành Tuệ Tuệ là người đứng đầu trong bừa tiệc trà của cựu sinh viên, Lý Thấm lại là thành viên của hội học sinh tổ chức hoạt động trồng cây của cựu sinh viên nổi tiếng gần hồ học tập, mang một cái tên hoa mỹ là ""Gieo niềm hy vọng về Đại học Sư phạm"".

Bữa tiệc mừng là đêm cuối cùng, được tổ chức vào chủ nhật. Tuần này dàn hợp xướng hầu như mỗi ngày đều luyện tập, cộng với deadline cuối học kì, Ưng Tử vội đến không kịp thở, vẫn luôn không có thời gian ở cùng Tiêu Nhất Mặc.

Vì thế trong lòng cô luôn bất an, đôi lúc nhớ tới câu Tiêu Nhất Mặc nói ""Xã đoạn ứng phó một chút là được, đặc biệt là phụ nữ"", Ưng Tử rất sợ Tiêu Nhất Mặc phản đối cô tham gia đoàn hợp xướng.

Hôm nay là thứ 7 diễn tập cho buổi tiệc tối, cô thừa thừa dịp chưa lên sân khấu, ở wechat Tiêu Nhất Mặc cô đã gửi cho vài tin ngoài lề về ngày thành lập trường, tỏ vẻ cô tham gia đây hoạt động chính của trường.

[Tử: Sắp đến lượt chúng tôi, có chút khẩn trương.] Tin được gửi đi, như đá chìm đáy biển.

Ưng Tử vốn dĩ cũng không nghĩ Tiêu Nhất Mặc sẽ nói chuyện trên Wechat, đúng lúc người phụ trách gọi bọn cô, cô nhanh chóng cất điện thoại đi lên sân khấu.

Hiệu quả diễn tập không tồi, thầy giáo phụ trách tiệc tối còn khen thêm, bảo bọn họ chuẩn bị tốt buổi diễn ngày mai, mọi người dường như được tiêm thêm máu gà, lại đến phòng học luyện thêm vài làn, sau đó mới tan cuộc. Một đường đi thẳng đến kí túc xá, cô lấy điện thoại ra kiểm tra vòng bạn bè, bỗng nhiên nhìn thấy tin tức chưa đọc của Tiêu Nhất Mặc hiện lên 3 chưa đọc.

[Tiêu Nhất Mặc: sợ cái gì, lá gan thật nhỏ.

Tiêu Nhất Mặc: Khi nào chính thức diễn?

Tiêu Nhất Mặc: Tôi sẽ đến.]

Ưng Tử nhìn ba chữ ""Tôi sẽ đến"", ngốc một chút.

Tiêu Nhất Mặc là người nào? Sao có thể đến xem đoàn cô hợp xướng? Ngày đó cũng chỉ là thuận miệng nói ra, căn bản không nghĩ đến Tiêu Nhất Mặc sẽ đến.

Tưởng tượng Tiêu Nhất Mặc sẽ ngồi ở dưới sân khấu nhìn cô, cô càng khẩn trương, trong lòng cầu nguyện mai bỗng dưng anh có việc quan trọng đột xuất không thể tới, nhưng lại trái lương tâm mà gõ trả lời.

[Tử: 7 giờ tối mai bắt đầu diễn.

Tử: Tôi sẽ dành cho anh một vé.]

Chương 12-2: Đà hồng 4.2

Chủ nhật 6h50 tối, Tiêu Nhất Mặc đến hội trường Sư đại trước 10 phút.

Ưng Tử cho anh vị trí ngồi cũng không tệ lắm, hàng thứ 16, hàng ghế ở trung tâm. Buổi tối nên mọi người cũng không chú ý đều tập trung hết trên sân khấu, cũng không có phát hiện ra người từng oanh động ở Đại học Tế An.

Bên cạnh Tiêu Nhất Mặc là vài nữ sinh, thường hay chụm đầu vào nhau cười cười nói nói, ngẫu nhiên lại phát ra một trận cười, dào dạt thanh xuân.

Màn biểu diễn trên sân khấu cũng không tệ, nhưng mà trong mắt anh vẫn là quá nghiệp dư, hát vẫn còn non nớt, múa phối hợp với ánh đèn mà cũng không hoàn mỹ. Tiêu Nhất Mặc bỗng nhiên có chút nhàm chán, một đống việc chính mình còn chưa làm xong, sao lại chạy đến đây xem một buổi biểu diễn như này?

Thôi, Ưng Tử đã dùng dũng khí ở Wechat ám chỉ hi vọng anh cổ vũ.

Trên pháp luật dù sao anh cũng là chồng của cô, dù sao cũng phải có mặt, cổ vũ một chút. Nếu anh không có mặt, sau khi diễn xong nói không chừng Ưng Tử sẽ trộm trốn vào một góc để khóc.

Anh suy nghĩ hồi lâu, gửi cho Ưng Tử một tin nhắn: [Tôi ở dưới đài, hít sâu, thả lỏng người.]

Đèn trên sân khấu bỗng dưng tắt hết, toàn bộ nhóm người trên sân yên tĩnh đi xuống, ánh mắt mọi người lập tức đều bị hấp dẫn ở trên sân khấu.

Phảng phất như nước trong khe núi róc rách chảy, lại dường như là âm thanh của mùa xuân.

Qua vài giây, ánh đèn màu trắng dần sáng lên, chiếu vào đoàn hợp xướng đứng trên sân khấu, nữ sinh mặc hán phục màu trắng, nam sinh cân vạt áo dài, làm người ta liên tưởng tới thời xa xưa.

Sau khi hòa thanh làm nền, tiếng hát vang lên.

...Đi đến phía chân trời người muốn đi,

Ghi nhớ kí ức khắc cốt ghi tâm.

Khi người giơ roi giục ngựa, người chỉ nhớ lời hứa kia,

Trong ánh hoàng hôn màu máu, có người khí phách niên thiếu.
.....

Tiếng hát cũng không mãnh liệt, giai điệu nhẹ nhàng du dương xa xưa, từ lúc bắt đầu hòa âm, thanh âm dần dần dày dặn phong phú, cuối cùng mấy chục người cũng chậm rãi phác họa ra biên cảnh mênh mông, hình ảnh chinh chiến của người tướng quân thiếu niên.

Tiếng hát bỗng dừng lại, ánh đèn tắt, trên sân khấu là một màu tối thui.

Vài giây sau, ánh đèn chợt sáng lên, di chuyển vị trí, dừng lại trên một nữ sinh mặt mày tươi sáng.

*Núi xa mi đại trường, tế eo liễu chi niểu. Trang bãi lập xuân phong, cười thiên kim thiếu. (tớ không biết câu thơ này như nào nên tớ cop y nguyên convert nhé, bạn nào biết cmt hộ tớ tớ sửa luôn ạ "" 远山眉黛长,细柳腰肢袅。妆罢立春风,一笑千金少。.)

Trong đầu Tiêu Nhất Mặc không hiểu sao lại hiện lên câu thơ cổ đó.

Anh còn chưa kịp thưởng thức lần nữa, giai điệu đột nhiên chuyển từ mượt mà sang êm dịu, giọng hát kinh kịch cất lên, như thấy những bông hoa mai đang nở, vang lên một cách không coi ai ra gì.

...Tới đất nước của bạn, đến đất nước của tôi. Cát vàng bay trong không trung, tôi nhớ khuôn mặt tươi cười khi bạn hát...

Vài câu từ ngắn ngủn nhưng làm cho lưng Tiêu Nhất Mặc đổ mồ hôi lạnh toát, thất thần hai giây mới phục hồi tinh thần.
Giống như âm thanh của tự nhiên.

Hợp xướng cũng mất khoảng 5-6 phút, lại giống như là nghe âm thanh bữa tiệc của Thao Thiết, làm cho Tiêu Nhất Mặc đối với những phần sau đều không có hứng thú.

Có người đem vài bó hoa lên tặng, đoàn hợp xướng chào kết thúc.

Tiêu Nhất Mặc bỗng dưng có vài phần tiếc nuối, đến bây giờ mới nhớ đến chuyện mua hoa chúc mừng Ưng Tử biểu diễn thành công, hẳn là phải dùng hoa tươi chất đầy hậu trường mới phù hợp với danh tiếng của anh.

Nhưng mà, bây giờ anh tự mình chúc mừng, hẳn là so với hoa tươi sẽ càng quan trọng hơn.

Nghĩ đến đây, anh đứng dậy dời khỏi thính phòng, đi thẳng đến hậu trường. Có thể là do anh khí thế dọa người, nhân viên công tác nhìn anh một cái, đột nhiên không ngăn cản.

Hậu trường phòng hóa trang, thành viên đoàn hợp xướng vừa xuống sân khấu, đang hi hi ha ha mà nói chuyện phiếm.

"" Khẩn trương ghê.""

""Xướng như thế chắc là tốt rồi chứ?""

""Chắc chắn là không sai rồi, âm thanh của Tiểu Tử quả thật dễ nghe.""

.....

Tiêu Nhất Mặc vừa muốn đẩy cửa, bỗng nhiên ""bụp"" một tiếng, bên trong lập tức yên tĩnh.

Anh nhìn vào trong từ cửa kính pha lê, chỉ thấy bên trong phòng trang điểm trên tường ở giữa được trang trí hoa tươi, bên trên là một chữ ""LOVE"", hiển nhiên là có người tỏ tình.

Tiếng đàn ghi-ta vang lên, một nam sinh đẹp trai tươi sáng vừa đi vừa đàn ghi-ta, đi thẳng đến bên người cô gái, đó là bài hát tiếng Hoa kinh điển <Dạy tôi làm thế nào để không nhớ cô ấy>.

Chương 13: Hôn

Khi tiếng đàn ghi-ta vang lên, Ưng Tử có chút sửng sốt.

Tần Tây Viễn thích cô?

Vậy phải làm sao bây giờ?

Thời gian này, cô quá chú tâm vào việc tập luyện với đoàn hợp xướng, căn bản là không cảm giác được tình cảm của Tần Tây Viễn, bây giờ trước mặt mọi người, cự tuyệt thì không tốt, sau này mọi người gặp nhau lại xấu hổ.

Theo bản năng cô cũng nhẩm nhẩm 2 câu theo tiếng ghi-ta của Tần Tây Viễn, nhân lúc kết thúc giai điệu, cô nhanh chóng hỏi một câu: ""Đoàn trưởng, đây là tiết mục chúng ta tập luyện tiếp theo sao?""

Tần Tây Viễn sửng sốt một chút, tiếng đàn ghi-ta biến mất.

Ưng Tử khẩn trường nhìn về phía Tần Tây Viễn với ánh mắt mang theo vài phần cầu xin, nháy mắt Tần Tây Viễn liền hiểu, những lời tỏ tình đã chuẩn bị trước lập tức mắc trong cổ họng.

Cả căn phòng nháy mắt im lặng, những người khác cơ hồ có chút không biết làm sao.

""Không phải, là anh cố ý đàn cho em nghe,"" Tần Tây Viễn nhìn cô nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng, ""Hôm nay biểu diễn thành công, công của em không thể không nói, anh thay mặt toàn thể đoàn viên bày tỏ tình cảm chân thành nhất đối với em, em chính là bảo bối của đoàn chúng ta.""

Thần kinh căng thẳng của Ưng Tử lập tức thả lỏng: ""Cảm ơn đoàn trưởng, nhưng mà anh mới chính là linh hồn của đoàn chúng ta, không có anh thì bọn em cũng không biết làm thế nào.""

""Thật à? Như vậy anh phải tự mãn một chút mới được."" Tần Tây Viễn vẻ mặt tự nhiên mà đàn vài nốt, bài hát vừa chuyển, biến thành ca khúc nhẹ nhàng, đoàn viên từng nhóm hát theo, không khí cả phòng một lần nữa lại sôi động lên.

"Đoàn trưởng, anh đừng quên, anh đáp ứng chúng tôi một bữa tiệc lớn chạy không thoát đâu."

"Đồ tham ăn, đến lúc đó xem cậu ăn nhiều bao nhiêu, có làm cho đoàn trưởng chúng ta phá sản không.""

""Ui, ăn nhiều như vậy cậu không sợ béo sao?""

......

Sau khi tẩy trang xong, Ưng Tử chào tạm biệt mọi người, đeo balo ra khỏi hội trường.

Bên ngoài hội trường có một công viên nhỏ, bóng cây lắc lư, trong không khí thoang thoảng có mùi của hoa sơn chi. Cô hít sâu một hơi, tìm kiếm xung quanh, sau đó phát hiện mùi hương từ trong một góc bay ra.

Nụ hoa màu trắng còn chưa nở rộ, lấp ló sau những tán lá xanh, Ưng Tử nhịn không được kiễng chân lên ngửi hít một hơi.

Trong đầu bỗng có tia sáng lướt qua, cô kêu một tiếng, Tiêu Nhất Mặc bị cô quên vứt sau đầu rồi! Nhanh tay lấy điện thoại ra, quả nhiên, trên Wechat có một tin nhắn chưa đọc của Tiêu Nhất Mặc.

Đọc đi đọc lại hai lần, lúc này cô mới tin rằng Tiêu Nhất Mặc đến xem cô diễn, may mắn là lúc chờ chuẩn bị diễn cô không thấy tin nhắn nếu mà thấy thì sẽ càng hồi hộp hơn.

Cô nghĩ nghĩ, ấn trả lời: [Anh ở đâu vậy?]

Trong không khí tĩnh lặng dường như có âm thanh truyền đến, cô đột nhiên quay đầu nhìn, thấy Tiêu Nhất Mặc đứng ở dưới gốc cây hòe già, ánh trăng lạnh nhạt xuyên qua tán lá dừng trên mặt anh, mờ mờ ảo ảo, không thấy rõ vẻ mặt anh.

Ưng Tử chạy chậm đến bên người Tiêu Nhất Mặc, hơi bất an hỏi: "Anh có xem tôi hát không? Tôi xướng như thế nào?"

"Cũng không tệ lắm." Tiêu Nhất Mặc nhàn nhạt nói.

Thật ra biểu diễn trên sân khấu đó không chỉ không tồi, mà còn làm anh kinh diễm, vừa rồi dưới ánh trăng, Ưng Tử nghiêng người ngửi hoa sơn chi, hình ảnh đó làm cho tim anh lỡ mất một nhịp.

Nhưng mà, anh sẽ không nói.

Phụ nữ à, là không thể khen quá, bằng không cái đuôi đều sẽ vểnh lên tận trời.

Ưng Tử nhấp môi cười: "Bạn học của tôi cũng nói dễ nghe.""

Tiêu Nhất Mặc cảm thấy bộ dạng cô cười lên hết sức thư thái, đơn giản liền khen một câu: ""Đây là tìm từ bài nào vậy? Câu từ không tồi.""
Trong lòng Ưng Tử lộp bộp một chút, giả vờ lơ đãng nói: ""Lúc trước tình cờ nghe được một bài yêu thích, liền tìm trên mạng thôi."" Cô rất sợ Tiêu Nhất Mặc phát hiện ra bài hát này là của Vệ Thì Niên, nhanh chóng chuyển đề tài: ""Bây giờ chúng ta đi đâu đây?"

Tiêu Nhất Mặc giơ tay nhìn đồng hồ, đã 9 giờ rồi: "Không còn sớm nữa, đi dạo trong trường một chút là được.""

Anh đi trước hai bước rồi quay đầu lại nhìn, nhìn Ưng Tử đứng yên tại chỗ không khỏi ngờ vực ""Hửm"" một câu, Ưng Tử chần chừ chớp mắt hỏi: ""Không phải lúc trước anh nói.... những người bên cạnh tôi không cần biết việc của hai chúng ta, sau này đỡ phiền toái sao?""

Tiêu Nhất Mặc nghẹn lời, trước kia đúng là anh có nói qua như vậy.

Tử nhỏ đến lớn, bên cạnh anh luôn có rất nhiều người vây xung quanh, có người lòng dạ khó đoán, có yêu thầm ngưỡng mộ, lần này kết hôn ngoài ý muốn, anh bỏ qua những người khác phái bên cạnh, trực tiếp tìm người không quen biết, vì để sau này không có một chút liên quan gì đến nhau.

Nhưng hôm nay nhìn Ưng Tử được một người khác tỏ tình, không hiểu sao trong lòng anh có chút hụt hẫng: hóa ra, ở những nơi mà anh không biết, Ưng Tử cũng rất được hoan nghênh yêu quý.

Loại cảm giác này rất xa lạ, trước kia chưa bao giờ xảy ra. Anh bình tĩnh nghĩ lại một chút, hóa ra cảm giác này là dục vọng chiếm hữu của đàn ông, anh là một nửa kia của Ưng Tử, đương nhiên là không muốn người đàn ông khác đứng xum xoe bên cạnh Ưng Tử.

Đêm nay biểu hiện của Ưng Tử làm anh miễn cưỡng hài lòng, ở chỗ mà anh không thể nhìn thấy Ưng Tử vẫn có thể tuân thủ lời hứa hẹn, giữ mình trong sạch, khuyết điểm duy nhất là cự tuyệt này hơi hàm súc, nếu có thể biểu hiện rõ hơn thì càng tốt. Người khác phái ái mộ thật giống cây thương nhĩ*, dính vào thì rất khó dứt ra.

Nữ nhân a, cho một chút ngọt nào liền mềm lòng.

Bây giờ nghĩa đến, nếu công khai một chút quan hệ thân mật của anh và Ưng Tử nói không chừng có thể giảm bớt ong bướm quấy rầy vây quanh Ưng Tử, cũng bớt lo hơn, đến lúc đó Sử Tư Mật tiên sinh đến nhỡ đâu gặp bạn bè của Ưng Tử cũng không quá lúng túng giải thích.

Đối với quyết định này của mình, Tiêu Nhất Mặc rất vừa lòng nhẹ nhàng bâng quơ nới: ""Tôi đổi ý.""

Ưng Tử giật mình nhìn anh: ""Vậy.....còn ba mẹ của tôi?""

""Làm sao, chẳng lẽ bọn họ không hài lòng cái gì về tôi sao?" Tiêu Nhất Mặc nghe ra vài phần không tình nguyện trong giọng của cô, không vui hỏi.

Ưng Tử cạn lời.

Là một người đầu tư, Ưng Khải đương nhiên không có gì bất mãn với anh, vuốt mông ngựa còn không kịp nữa là, nhưng làm con rể Tiêu Nhất Mặc bộ dáng vênh váo tự đắc như này, có bố mẹ nào gả con gái bảo bối cho sẽ vui được chứ!

""Không phải không hài lòng......"" Ưng Tử đành phải uyển chuyển giải thích, ""Là không thể trèo cao, dù sao cũng chỉ là nhân duyên thoáng qua, cũng không cần làm cho bọn họ mừng hụt đúng không?""

Tiêu Nhất Mặc suy nghĩ một chút, rộng lượng đồng ý: ""Cứ vậy mà làm, nhưng mà không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, nếu gặp được cô định nói với họ như thế nào?""
""Thành phố lớn vậy, sao có thể nói gặp là gặp,......"" Ưng Tử vừa mới lầm bẩm một câu, sắc mặt Tiêu Nhất Mặc liền có chút không vui, cô đành phải khiêm tốn xin chỉ bảo: ""Anh xem nên nói như thế nào?""

""Vậy thì nói hai chúng ta đang yêu nhau là được."" Tiêu Nhất Mặc chốt.

Quyết định nửa công khai tuyên bố chủ quyền, Tiêu Nhất Mặc kéo Ưng Tử đi quanh vườn trường một vòng, đáng tiếc không gặp người quen của Ưng Tử. Hội trường lớn biểu diễn còn chưa kết thúc, gặp thì cũng chỉ là những sinh viên đi theo đôi với nhau, chỉ quan tâm thân mật với nhau, không ai nhận ra anh.

May là khuôn viên trường Sư Đại (viết tắt của ĐH Sư phạm) không làm anh thất vọng, hương thơm bay khắp nơi, con đường quanh co yên tĩnh, đặc biệt là phía Tây Nam có hồ học thức có một cây liễu và gốc cây đào, lá liễu nhẹ nhàng phe phẩy, nước gợn gợn, lá sen nhẹ nhàng đu đưa, một vài nụ hoa như ẩn như hiện, không hiểu sao sinh ra vài phần kiều diễm.

Có thể ánh trăng quá đẹp, trong lòng Tiêu Nhất Mặc nổi lên một chút dịu dàng.

Ưng Tử ngoan ngoãn chui vào trong lòng anh, nưng anh vẫn cảm thấy thiếu chút gì đó, suy nghĩ một chút nói: "" Cô hát lại mấy câu kia cho tôi nghe đi.""

""Hả?"" Ưng Tử ngẩng mặt nhìn anh, ánh trăng chiếu lên mặt cô, làm cho chóp mũi và đôi môi mượt mà như chứa đựng một tầng ánh sáng.

Tiêu Nhất mặc không kìm được cúi xuống hôn lên chóp mũi cô.

Cảm xúc rất tốt, không thể rời khỏi.

Từ trước đến nay anh không quá khắt khe với chính mình, môi ở chóp mũi vuốt ve một lúc, dần dần đi xuống, dừng trên đôi môi mềm mại.

Hô hấp tự dưng dồn dập hơn, Ưng Tử mở to mắt nhìn: ""Có người.....""

Tiêu Nhất Mặc đưng nhiên sẽ không quan tâm đôi yêu nhau trong rừng cây như ẩn như hiện kia, ở trên đôi môi cô liếm mút một lát, chậm rãi cắn cắn. Tiếng hít thở dồn dập bị anh cắn nuốt, thay thế chính là âm thanh triền miên, máu trong cơ thể cảm giác như sắp bốc hỏa đến nơi, dần dần nóng rực lên. Tiêu Nhất Mặc nhân cơ hội cạy hàm răng kia ra, truy đuổi liếm mút chiếc lưỡi mềm mại kia, cho đến khi Ưng Tử yếu đuổi ngã xuống khuỷu tay anh mặc anh hôn cứ hôn.

Không biết qua bao lâu, Tiêu Nhất Mặc mới buông lỏng môi, vừa lòng mà nhìn đôi má Ưng Tử đỏ như rượu, an ủi hôn nhẹ hai cái.

""Hát vài câu kia, là hai câu mà cô hát trên sân khấu đó."" Anh thấp giọng nói, ""Tôi muốn nghe.""

Ưng Tử điều chỉnh lại hô hấp, nhẹ giọng hát lên.

""...Tới đất nước của bạn, đến đất nước của tôi. Cát vàng bay trong không trung, tôi nhớ......""

Khác với âm thanh ở trên sân khấu ư, giờ phút này âm thanh của Ưng Tử mang theo vài phần kiều diễm sau khi thân mật.

Trong lòng Tiêu Nhất Mặc nóng lên, cúi đầu cắn nhẹ trên cổ cô, Ưng Tử thở nhẹ một câu, Ưng Tử thì thầm từ ""đến"" cuối cùng của giai điệu, âm cao một chút đột nhiên dừng, nghe như chưa thỏa mãn.

""Anh làm gì vậy a."" Ưng Tử không tự giác mà nóng giận nói một câu.

Thật là một hương vị đặc sắc.

Tiêu Nhất Mặc vựa định hôn một cái nữa, bỗng nhiên di động Ưng Tử vang lên, đánh vỡ sự yên tĩnh.

""Tiểu Tử, Tiểu Tử."" Âm thanh Bành Tuệ Tuệ kích động truyền ra, ""Cậu hot rồi.""

""Cái gì hot?"" Ưng Tử có chút ngốc.

""Cậu tự lên diễn đàn xem đi rồi sẽ biết.""

Cây thường xanh BBS có app trên điện thoại, vừa mới mở ra liền thấy topic về cô, hot nhất là hơn 10 trang.

[Có ai đi dự tiệc của trường Đại học Sư phạm không? Một bài hát "" Chữa bệnh"" giống như âm thanh của tự nhiên, nghe xong dư âm đọng lại 3 ngày.]

Người đăng bài viết là phó chủ tịch của diễn đàn. Anh ấy rất giỏi về đánh giá phim và âm nhạc. Anh ấy đăng một đoạn video cut về đoạn điệp khúc, dùng lời văn hoa lệ ca ngợi người sáng tác ra đoạn điệp khúc. Anh nhấn mạnh giọng hát chính, gọi là ""Tiếng hát trong trẻo của thiên nhiên"" và cuối cùng sử dụng một câu <Lý Bình La trích dẫn> kết thúc:"" Mười hai trước cửa dung lãnh quang, hai mươi ba ti động tím hoàng.""

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau