CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô ấy quá ngọt ngào - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Editor: Mứt Chanh

Chữ hẹn hò bị nghẹn lại trong họng, mắt Tạ Lâu nhíu lại rồi lạnh giọng hỏi: "Em nói cái gì?"

Tô Hà có chút ngượng ngùng.

Không khí vừa rồi còn khá tốt, tuy rằng không biết anh muốn nói cái gì nhưng hẳn là không phải chuyện gì xấu cả.

Cô ngập ngừng, dưới cái nhìn lạnh lùng chăm chú của anh, cô lại nói: "Tôi muốn xin anh cho tôi thôi việc, tôi đã tìm được công việc mới, về sau không có cách nào đến đây đúng giờ nấu cơm cho anh, nên mong anh tìm người khác một lần nữa."

Nói thật rõ ràng.

Tạ Lâu cũng nghe thật rõ ràng.

Anh duy trì tư thế dựa sát vào Tô Hà, Tô Hà có thể cảm giác được đôi mắt anh dần dần xuất hiện tức giận. Ở trường cấp ba, cô đã gặp qua anh đánh nhau, chân dài đảo qua, người nọ đã bị đá đến trên vách tường. Giây tiếp anh lại tiến lên, một tay bóp lấy mặt đối phương đè ở trên tường, gân xanh trên tay cũng nổi lên, mạch máu đối phương như muốn nổ mạnh, biểu tình thống khổ nhìn không sót thứ gì.

Anh tới gần đối phương, ở bên tai đối phương hỏi: "Còn đánh không?"

Đối phương trực tiếp tiểu ra quần. Tô Hà nhớ rõ nam sinh kia là kẻ bắt nạt vô pháp vô thiên. Nhưng dưới tay anh lại như là một con gà yếu đuối.

Còn tiểu ra quần nữa.

Biết ngay cái tên Tạ Lâu này lúc tàn nhẫn lên thì không ai không sợ.

Lúc này, ánh mắt anh cùng lúc đó giống nhau như đúc, Tô Hà theo bản năng mà dịch ra phía sau, anh liền móc lấy chân mình vào ghế dài.

Anh nhìn chằm chằm vào mắt cô hỏi: "Em tìm công việc mới gì?"

Tô Hà không nghĩ tới sức lực anh lại lớn như vậy, có thể móc người bằng cách như thế. Cô luống cuống mà tựa lưng vào ghế ngồi, trả lời: "Chuyên môn của tôi là kế toán."

"Không làm đầu bếp nữa sao?" Đôi mắt Tạ Lâu vẫn mang theo tức giận nhưng khi hỏi đến lại rất lười nhác.

Tô Hà lắc đầu: "Vốn dĩ cũng không thích...."

"Đúng không?" Tạ Lâu nhoài người về phía trước một tấc, Tô Hà bị khí thế của anh bức theo bản năng nhắm chặt mi lại. Lông mày cô vừa mới tỉa, thon dài, lúc nhíu lại tựa như mang theo một cổ ưu sầu.

Có vẻ điềm đạm đáng yêu, đặc biệt đáng yêu.

Tầm mắt Tạ Lâu tựa như súng laser quét qua mặt cô.

Tô Hà không được tự nhiên, cô nói: "Anh đừng nhìn tôi như vậy."

"Em thấy thế nào?" Tạ Lâu lập tức hỏi lại, lại dựa sát cô một chút, Tô Hà đột nhiên đứng lên, vòng đến sau lưng ghế, đứng nói với anh: "Dù sao đây là bữa cơm cuối cùng, ngày mai tôi kêu chị Trương tìm người giúp anh."

Tạ Lâu thu hồi thân mình, tựa lưng vào ghế ngồi, ôm lấy cánh tay rồi gật gật đầu: "Được."

"Em không nấu cơm cho người khác, tôi sẽ để em đi, nhưng nếu em dám gạt tôi...." Anh nhướng mày, lời nói mang theo uy hiếp.

Tô Hà lại nhíu mày một lần nữa, "Cho dù tôi nấu cơm cho người khác, chuyện đó cũng cũng không liên quan đến anh."

Tạ Lâu ngẩng đầu nhìn cô.

Sau đó gật đầu, "Đúng, không liên quan đến tôi, về sau cũng không nhất định."

Tô Hà đảo mắt, nhìn thức ăn ở trên bàn, "Anh ăn đi, tôi phải về."

Nói xong cô liền lấy túi xách rời đi.

Tạ Lâu lại giữ chặt cổ tay cô, "Cùng nhau ăn."

Tô Hà giãy giụa, "Không ăn."

Tạ Lâu đột nhiên từ trên ghế đứng lên, từ trên cao nhìn xuống rồi dừng ở trước mặt cô, nửa xoay người lại: "Tôi nói, cùng nhau ăn."

"Tôi đã nói là không rồi!" Tô Hà ngẩng đầu lên giận dữ, nhịn không được mà hung hăng.

Tạ Lâu sửng sốt, anh chưa thấy qua Tô Hà như vậy. Từ trước đến nay cô đều là trốn tránh yếu ớt, anh nheo mắt lại, trong lòng cực kỳ không thoải mái, sắc mặt theo đó cũng liền lạnh xuống.

"Cho nên, cậu ta kêu em ăn thì em ăn sao?"

*

Này lại xả đến Trần Diệu.

Tô Hà mặt không cảm xúc mà vòng qua anh, trực tiếp đi về phía cửa. Tạ Lâu đứng tại chỗ, nghe thấy âm thanh đóng mở cửa, đầu ngón tay anh cong lên, gân xanh đã nổi hết lên tay. Một lúc sau, anh trở tay cầm lấy bó hồng trên bàn, xoay người vội đuổi theo cô.

Thang máy vừa lúc tới, Tô Hà mới vừa đi vào.

Tạ Lâu lạnh mặt đuổi tới, đè cánh cửa lại, hoa hồng rơi vào lòng Tô Hà.

Một tay anh chống ở trên vách tường nhìn cô, tiếng nói vẫn lười biếng như cũ: "Tôi còn chưa nói xong, chúng ta hẹn hò đi?"

Tô Hà đột nhiên bị hoa hồng bay vào lòng, mùi hương ập vào trước mặt, cô còn chưa kịp phản ứng thì giây tiếp theo đã nghe anh nói như vậy, cô đột nhiên trừng lớn mắt lên.

Nửa ngày sau, giống như trong đầu mới nhớ tới.

Anh mới vừa rồi còn có chuyện muốn nói, mà lời nói này..... Là chúng ta hẹn hò đi?

Cô khiếp sợ, kinh hoàng, nhưng không có một tia vui sướng.

Tạ Lâu đỡ đỡ hàm răng, đôi mắt lại lần nữa ngưng tụ một cỗ tức giận, anh nhẫn nhịn.

Hoa hồng ném thẳng vào mặt anh, vừa vặn anh bị đập một phát.

Tô Hà: "Tôi từ chối."

Ba chữ này vừa nói ra, cửa thang máy đã bị cô ấn đóng lại. Tạ Lâu duỗi tay chặn lại nhưng Tô Hà lạnh lùng mà nhìn anh. Tay anh ngừng lại, anh do dự trong giây lát, vì thế... Cứ như vậy, trơ mắt nhìn cửa đóng lại.

Khuôn mặt cô biến mất sau cánh cửa.

Tạ Lâu: "......"

Mẹ nó!

*
Tô Hà lảo đảo bước ra khỏi tiểu khu. Lúc bị gió thổi qua, cô mới thanh tỉnh lại một chút.

Tạ Lâu vừa mới nói cái gì cơ?

Đúng vậy.

Anh nói là hẹn hò.

Gió đêm mát lạnh, dường như mùa đông cuối cùng cũng đã đến. Tô Hà đi lên cầu vượt, nhưng không biết vì sao hốc mắt lại trở nên đỏ lên. Chờ đến khi bước xuống cầu vượt thì nước mắt đã ngưng tụ ở hốc mắt.

Cái tên Tạ Lâu này.

Thật là quá độc ác.

Vào những năm cấp 3, cô sống chết theo đuổi anh. Anh thờ ơ, chưa nói đến chuyện lạnh mặt cự tuyệt nhưng mà không tiếng động cự tuyệt thì có. Rất nhiều lần cô đuổi theo đến nơi anh đánh bida, anh cầm cây cơ, cúi người xuống đánh, ngay cả đồng phục cũng bị anh ném sang một bên. Cô vừa mới đến thì bọn Trần Diệu liền cười.

Tiếng cười kia, nếu mà đổi đến hiện tại.

Thì đó đều là cười nhạo.

Nhưng cô không hề biết mà chỉ lẳng lặng nhìn anh bên bàn bida.

Sau khi bi rơi xuống, mắt Tạ Lâu cũng chẳng thèm ngước lên. Rõ ràng bọn Trần Diệu cười ra động tĩnh rất lớn nhưng anh như cũ vẫn không ngẩng đầu lên mà chỉ coi cô như là không khí.

Khi đó không biết đau.

Trừ bỏ một chút gian khổ thì cả trái tim đều là anh.

Khi đó cô cho rằng, không ai có thể khiến cô như thế này. Nếu có thể thành công theo đuổi anh thì cô có thể kiêu hãnh cả đời rồi.

Nhưng mà tất cả đều chỉ là si tâm vọng tưởng.

Mơ mộng hão huyền.

Anh còn chưa từng nhìn qua cô.

Mới bốn năm thôi, nỗi đau không theo đuổi được người ta vốn tưởng rằng đã đóng vảy.

Nhưng bây giờ lại đột ngột bị xé toạc ra, niềm hạnh phúc khi anh muốn hẹn hò đã tới quá muộn, hoa hồng cũng trở nên khô khốc ngay cả hương vị cũng đều thay đổi.

Tô Hà đỡ lan can, cúi đầu nhìn xuống những dòng xe đang lưu thông trên đường.

Một lúc sau, nước mắt gần như đã tích tụ. Cô khẽ giơ tay lau đi khóe mắt, lại ngẩng đầu lên thì vẻ mặt đã trở lại bình thường. Cô mang túi xách nhỏ bước xuống cầu vượt rồi đi về nhà mình.

*

Mới vừa về đến dưới nhà thì một bóng đen chợt lóe lên, trực tiếp chắn ở trước mặt ở Tô Hà.

Ngay dưới ánh đèn hành lang của cửa hàng dưới lầu, Tô Hà nhìn thấy Trần Diệu, cô theo bản năng mà giơ tay lau đi gương mặt mình.

Trần Diệu đưa tới một túi khăn giấy trước mặt cô, khuôn mặt cậu ta không còn phong lưu như trước mà mang theo một chút thật cẩn thận: "Cậu khóc đúng không?"

"Tạ Lâu lưu manh kia khi dễ cậu sao?"

Tô Hà lập tức buông tay ra, thần sắc bình tĩnh, "Không có khóc, cậu tránh ra, tôi phải đi về."

Trần Diệu đưa tay ra, đem mu bàn tay ra cho Tô Hà xem, chỉ vào chỗ ngón tay, "Tớ vừa ra khỏi xe, nước mắt của cậu đã tuôn đầy trên tay tớ rồi."

Tô Hà ngoảnh lại, nhìn qua cây cầu vượt. Mà dưới cầu vượt, một chiếc Cayenne màu đỏ đang dừng tại đó.

Tô Hà: "......"

Liền trùng hợp như vậy sao? Trần Diệu nhìn cô không lấy khăn giấy liền mở khăn giấy ra, lấy một cái rồi tiến về phía trước, cố gắng giúp cô, ánh mắt là nghiêm túc khác với dĩ vãng.

Tô Hà theo phản xạ định tránh ra hai bước rồi nói: "Tôi ổn mà, tức cảnh sinh tình thôi, cùng Tạ Lâu không có liên quan."

Trần Diệu nghiêng đầu, tay còn giơ miếng khăn giấy kia tựa thật tựa giả mà nhìn cô.

Tô Hà lấy đi khăn giấy trong tay cậu ta, nói: "Cảm ơn, tôi về nhà đây, cậu cũng về sớm một chút."

Trần Diệu lại không đi mà là bước về phía cô một bước, nghiêm túc mà nhìn cô: "Để anh chăm sóc em nhé? Có được không?"

Tô Hà: "..... Không tốt lắm."

Cô thật không biết chính mình khi nào lại trở nên được hoan nghênh đến như vậy.

Trần Diệu cười một cái, gật đầu: "Không sao, anh sẽ tiếp tục cố gắng."

Tô Hà không muốn nói chuyện cùng cậu nữa, tâm tình hiện giờ của cô còn đang thấp thỏm, cô không trả lời mà chỉ lặng lẽ đi về phía cầu thang. May mắn thay, Trần Diệu không hề cản cô lại, mà chỉ đứng tại chỗ nhìn bóng dáng cô, ánh đèn cầu thang lờ mờ. Nơi này không to lớn thời thượng như khu vực mới bên kia.

Bóng lưng của Tô Hà bị ánh đèn tối tăm chiếu đến mông lung, lại làm tăng thêm vẻ đẹp mờ ảo.

Trần Diệu nhịn cười không được mà bước xuống bậc thang.

Đọc lên:

" Nam phương hữu giai nhân

Tuyệt thế nhi độc lập.

Nhất cố khuynh nhân thành,

Tái cố khuynh nhân quốc.

Ninh bất tri, khuynh thành dữ khuynh quốc,

Giai nhân nan tái đắc.." *

*Đây là bài thơ Giai nhân ca của Lí Diên Niên, nhưng Trần Diệu đã đổi từ Bắc thành Nam

Bóng dáng của Tô Hà cứng đờ trên cầu thang, một giây sau, cô bay nhanh lên lầu.

Rời xa cái tên bệnh tâm thần dưới lầu kia.

*

Nhìn bóng dáng Tô Hà biến mất ở chỗ ngoặt, Trần Diệu mới xoay người trở lại trong xe. Xe anh rất khó đỗ, nhưng khu vực này có camera, đã bị quay được.

Cậu ta không hề hay biết, sau khi lên xe, điện thoại vừa lúc tích tích tích tích mà vang lên.

Đúng là trong nhóm ký túc xá.

Hứa Du: 【 Trần Diệu, buổi tối cậu có trở về hay không? Đã chạy đi đâu rồi? 】

Chu Thành: 【 quản cậu ta có trở về hay không làm gì, chúng ta đem sầu riêng ăn, không chừa cậu ta miếng nào. 】

Trần Diệu: 【 tớ mới vừa đưa Hà Hà lên lầu... Đang nhanh chóng trở về. 】

Tạ Lâu: 【 Trần Diệu, mẹ nó cậu ở đâu? 】

Hai người khác trong nhóm lập tức im re như ve sầu mùa đông.

Trần Diệu ha hả cười, đưa điện thoại thả lại vào ghế phụ rồi lái xe rời đi, không trả lời Tạ Lâu.

*

Sáng thứ hai không có tiết học, Tô Hà lần đầu tiên đến Thịnh Đỉnh báo cáo. Lục Quân là ông chủ không tồi, thấy cô tới vội để trợ lý sắp xếp vị trí cho cô, lại cùng cô hàn huyên một ngày, còn cầm một ít tư liệu cho cô xem.

Văn phòng còn có những đồng nghiệp khác, Tô Hà đều gặp những người đó một lần rồi.

Công việc của Tô Hà rất đơn giản, kỳ thật chính là sửa sang lại tư liệu, mà Lục Quân trừ bỏ văn phòng này còn có một cái cơ quan tài chính. Tuy nhìn anh vẫn còn trẻ tuổi nhưng đã nhận không ít đơn hàng, rất lợi hại.

Văn phòng còn có một phía đối tác, trước mắt ở nước Mỹ.

Lục Quân mới yêu cầu thêm một người tới giúp anh, Tô Hà vừa lúc liền trúng thưởng.

Một buổi sáng, Tô Hà đã xem xong tư liệu, cũng hiểu biết về công ty của Lục Quân, hai người trò chuyện với nhau thật vui. Duy nhất có điểm tì vết chính là công ty đối diện kia vẫn luôn trang hoàng, loảng xoảng loảng xoảng từ 8 giờ đã bắt đầu ồn ào. Giọng nói khi Lục Quân nói chuyện lại nhẹ nhàng, Tô Hà thường không thể nghe rõ lắm.

Cũng may, Lục Quân sẽ lặp lại một lần nữa cho cô.

Nhưng ngẫu nhiên, Lục Quân cũng sẽ bởi vì công ty đối diện ầm ĩ mà nhíu mày, xem ra mọi người đều bị ồn ào đến không chịu nỗi.

Lúc tan tầm, Lục Quân biết Tô Hà buổi chiều còn có tiết liền nói mời cô ăn cơm, ăn cơm xong lại trở về.

Hai người đi tới cửa, Tô Hà không nhịn được đã thấp giọng hỏi Lục Quân một tiếng: "Công ty phía đối diện là công ty gì?"

Lục Quân sau khi nghe xong, à một tiếng, nói: "Một tên tiểu tử không biết trời cao đất dày mở công ty, cố tình đi theo anh."

Tô Hà sửng sốt.

Đang muốn mở miệng hỏi lại.

Tạ Lâu đi ra khỏi cửa đối diện cùng một cây kẹo que trong miệng. Hôm nay anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng cùng quần lửng, thoạt nhìn trẻ trung nhưng lại vô cùng sắc bén.

Đột nhiên không kịp dự phòng.

Ba người chạm mặt nhau.

Chương 17

Editor: Mứt Chanh

Tô Hà không ngờ lại ở chỗ này gặp phải Tạ Lâu, thần sắc cô trở nên cứng đờ, nhất thời lâm vào trầm mặc.

Lục Quân đang nói xấu người ta chợt nhíu mày lại, dáng vẻ tựa như không quen Tạ Lâu.

Không khí có phần kiêu ngạo càn rỡ lại có chút thăng cấp.

Đầu lưỡi Tạ Lâu đẩy đẩy chạm vào cây kẹo que, anh lười nhác mà tựa người gần sát cửa, ngước cằm lên, "Tô Hà?"

Lục Quân nghiêng đầu qua nhìn Tô Hà.

Tô Hà mím môi, giải thích với Lục Quân, " Là đàn anh của em."

Sau khi Lục Quân nghe xong cũng gật gật đầu.

Tạ Lâu cười khẩy một tiếng, "Không dám nhận."

Tiếng nói vừa dứt, một quản đốc đội mũ màu vàng bước ra, cầm một phần giấy tờ đưa cho Tạ Lâu rồi kéo lấy chiếc mũ gọi to một tiếng, "Ông chủ."

Tô Hà khiếp sợ.

Tạ Lâu..... Là ông chủ công ty này sao?

Cho nên, tên tiểu tử không biết trời cao đất dày trong miệng Lục Quân lại chính là Tạ Lâu sao.

Tô Hà: "......"

Lục Quân nhìn thấy biểu tình của Tô Hà vội nói với giọng thấp nhất: "Vừa đi vừa nói chuyện."

Tô Hà gật gật đầu, đuổi kịp theo Lục Quân, hai người đi vào cửa thang máy. Tạ Lâu cầm bút ký tên vào đống giấy tờ kia, sau đó đưa bút lại cho người quản đốc. Đôi mắt ngước lên nhìn bóng dáng của Tô Hà.

Anh nhai nát cây kẹo que trong miệng, nhướng mày hỏi: "Tô Hà, em thích cái gì?"

Đang chờ thang máy, thân thể Tô Hà trở nên cứng đờ.

Sau khi Lục Quân nghe xong cũng nhướng mày, tựa như suy tư gì đó mà nhìn Tô Hà.

Tạ Lâu ném cây kẹo que kia ra, đầu lưỡi chạm vào vị ngọt, nói: "Chỉ cần em nói ra, tôi đều có thể thỏa mãn em, hoặc là, giống như hồi cấp 3, tôi bày 999 đóa hồng cho em nhé?"

Vẻ mặt của Lục Quân càng hàm chứa ý vị sâu xa.

Tô Hà lại mím chặt môi, hận không thể bịt miệng anh lại.

Lúc này, thang máy vừa đến, Tô Hà dẫn đầu đi vào, tốc độ còn cực kì nhanh. Lục Quân đi theo vào, Tô Hà nhanh chóng ấn đóng cửa lại, nhìn chằm chằm cửa thang máy.

Tạ Lâu cắm ví tiền, cười như không cười mà nhìn cô.

Hơi thở của Tô Hà sắp vỡ tung. Lúc cửa thang máy đóng lại, cô mới hít vào một hơi. Lục Quân đứng bên cạnh cười một cái, nói: "Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, chỉ là không nghĩ tới, tụi em có duyên phận như vậy."

Tô Hà: "Ông chủ, không phải như anh nghĩ đâu."

Tuy rằng không biết Lục Quân cùng Tạ Lâu có quan hệ gì, nhưng Lục Quân vừa mới hừ lạnh câu kia thì cũng biết được hai người này khẳng định không hợp nhau. Lúc này càng nên duy trì khoảng cách, bo bo giữ mình với Tạ Lâu mới được.

Nếu không lỡ như khiến cho ông chủ nhìn không vừa mắt, về sau làm sao sống đây.

Lục Quân cười một cái, thật nhã nhặn, nói một cách tự nhiên: "Không có việc gì, anh hiểu, chỉ là hy vọng về sau nếu có đối lập công việc, em có thể đứng về phía công ty bên này."

Tô Hà nhất thời không hiểu, đây là có ý tứ gì.

Cô nhìn sang Lục Quân.

Lục Quân cười giải thích: "Không nghĩ tới em không hiểu biết về Tạ Lâu như vậy, công ty này của cậu ta cũng là văn phòng kế toán, cùng làm với Trần Diệu, Trần Diệu em cũng biết phải không?"

Da đầu Tô Hà tê dại, lại là Trần Diệu.

Hơi gật gật đầu.

"Mặt khác, Tạ Lâu có một thân phận khác, cũng thực trùng hợp, giống như anh, bọn anh đều làm công ty đầu tư."

Buổi sáng đã nghe xong chuyện của Lục Quân, đại khái biết được Lục Quân là làm về đầu tư, mà văn phòng kế toán này kỳ thật đại bộ phận đều vì phục vụ cho công ty đầu tư kia của Lục Quân. Bởi vì bản thân anh ấy chính là chiếm cứ vị trí hàng đầu trong chuỗi thức ăn thị trường tư bản.

Như vậy Tạ Lâu......

Ra khỏi thang máy, Lục Quân dẫn Tô Hà đi đến quán cà phê phía sau, vừa đi vừa nói chuyện: "Anh cùng Tạ Lâu sao, bọn anh ở giữa có chút qua lại, cuối năm cậu ta giúp Trình Tinh Vạn hoàn thành một lần thu mua, thủ đoạn của cậu ta quá độc ác cho nên để lại ấn tượng nhất định với anh..."

Anh ấy chưa nói ấn tượng gì nhưng khẳng định không phải là ấn tượng tốt......

Chặng đường của tập đoàn này Tô Hà không hề xa lạ. Trước kia công ty nhà cô còn chưa phá sản, công ty này vừa mới lên, kinh doanh bất động sản nhưng vẫn là một công ty nhỏ, còn tìm kiếm hợp tác cùng ba cô. Mấy năm nay phát triển lớn đến nỗi đã bắt đầu ăn công ty nhỏ.

Lục Quân kéo ra ghế dựa cho Tô Hà, cười nói: "Hy vọng em có thể công tư phân minh."

Cổ họng của Tô Hà thắt lại, cười nói: "Nhất định."

Nói như thể cô cùng Tạ Lâu có quan hệ gì vậy.

Không có, được chưa?

*

Ăn qua cơm trưa, Lục Quân có việc đi trước, Tô Hà nhanh chóng chạy về trường học. Cô xuyên qua công ty cao ốc, chuẩn bị đi tàu điện ngầm. Mới vừa xuống bậc thang, một chiếc Jaguar màu đen lái đến đây ngừng ở trước mặt Tô Hà.

Thân xe kia rất quen thuộc, Tô Hà liếc mắt một cái đã nhận ra, cô làm bộ không thấy được nên đi về phía cửa tàu điện ngầm. Cửa sổ xe hạ xuống, tay Tạ Lâu đặt ở cửa sổ xe, lái thật sự chậm, uể oải mà đi theo Tô Hà, tiếng nói trầm thấp: "Tôi đưa em về trường học."

Tô Hà đương nhiên không nghe được, vùi đầu đi nhanh.

Tạ Lâu híp mắt lại, nhìn bóng dáng mảnh khảnh kia.

Đầu ngón tay anh xoa xoa khóe môi, đột nhiên giẫm mạnh vào chân ga. Đôi mắt hiện lên một tia bực tức, xe chạy nhanh về phía trước, hung hăng dừng ngay ngã tư đường.

Trực tiếp tại ngã tư nơi Tô Hà muốn băng qua đường.

Tô Hà chỉ cảm thấy chiếc xe bay ngang qua, tốc độ kia có chút kinh người, cô cho rằng anh đi rồi không nghĩ tới lại trực tiếp ngăn trước mặt cô.

Cô đứng sững sờ, thở hổn hển.

Nghiến răng nhìn chiếc Jaguar màu đen kia.

Tạ Lâu ngước mặt lên: "Lên xe."

Tô Hà siết chặt nắm tay, đi lên trước.

Tạ Lâu ấn mở cửa ghế phụ ra, tầm mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Tô Hà.

Tô Hà cắn môi tiến đến gần anh từng bước một. Hàm răng thực trắng dường như một dấu răng đã in trên đôi môi kia. Hơn nữa đôi môi đỏ kiều diễm ướt át kia khiến Tạ Lâu theo bản năng mà dùng nắm tay đỡ lấy cổ họng, đôi mắt dường như hiện lên dục vọng mãnh liệt. Anh siết chặt tay lái, chợt nghe một mùi hương nhẹ nhàng bay tới.

Tô Hà đã đến gần trước mặt.

Tạ Lâu nhướng mày, "Đến ghế phụ......"

Lời còn chưa dứt, Tô Hà nói bằng giọng lạnh lùng: "Tạ Lâu, bốn năm trước anh tại sao làm lơ tôi?"

Tạ Lâu không nghĩ tới đột nhiên cô sẽ chọn thời gian này để hỏi vấn đề kia, anh dừng lại, vấn đề này thế nhưng anh nhất thời không biết trả lời như thế nào.

Tô Hà à một tiếng, "Cút."

Xong rồi, cô xoay người rời đi, lúc này trực tiếp cản một chiếc taxi lại.

Thật trùng hợp, một chiếc taxi vừa ngừng lại, Tô Hà mở cửa xe ra đi lên, cũng không hề quay đầu lại.

Phía sau truyền đến tiếng bóp kèn thúc giục chiếc Jaguar màu đen nhanh chạy đi.

Tạ Lâu thu hồi tầm mắt rồi sờ lên tay lái vội quay đầu xe, đôi mắt mang theo một tia lạnh lẽo vội lái xe rời đi.

*

Buổi chiều Tô Hà có hai tiết, sau khi đến trường học, cầm sách vở xong liền đi. Lên lớp xong cũng đã 5 giờ rưỡi, lại không cần đến nấu cơm cho Tạ Lâu, Tô Hà hẹn ba người Trì Dĩnh Trần Lâm Ôn Mạn cùng đi nhà ăn ăn cơm.

Bốn người chiếm cứ một góc nhà ăn, Tô Hà cùng Ôn Mạn hai người chống cằm nghe Trì Dĩnh cùng Trần Lâm kể cho bọn cô nghe tình huống quan hệ hữu nghị hai ngày này.

Nói trắng ra là quan hệ hữu nghị với mấy trường đại học gần đây.

Trì Dĩnh cười nói: "Dáng dấp của nhóm tiểu ca ca đều rất đẹp."

Trần Lâm không cho là đúng, nói: "Giống nhau cả."
Chị ấy tuy rằng đi theo Trì Dĩnh nhưng kỳ thật vẫn là tương đối thích người lớn tuổi. Trì Dĩnh tuổi còn nhỏ cho nên mới thích tiểu ca ca.

Ôn Mạn cười chống cằm nói: "Các cậu muốn thích đại ca ca không, tớ có thể giới thiệu."

Trần Lâm gật đầu: "Vậy giới thiệu cho tớ đi."

Cô ấy biết Ôn Mạn quen không ít tinh anh trong xã hội, tinh anh này kia khẳng định giỏi hơn nhiều so với mấy cậu nam sinh trong trường học.

Trì Dĩnh cười hỏi Tô Hà: "Vậy em thích loại hình gì?"

Tô Hà vốn là người nghe, bị hỏi như vậy liền sửng sốt một giây.

Lúc này, một giọng nữ dễ nghe từ phía sau truyền đến, mang theo một tia châm biếm: "Cô ta thích đoạt bạn trai người khác."

Góc này vốn dĩ chỉ có bốn người bọn cô, còn rất yên tĩnh, đột nhiên một câu nói chen vào như thế thực hiển nhiên là hướng về phía bọn cô mà tới. Bọn Tô Hà quay đầu nhìn lại thì thấy nữ sinh dường như từng ngồi ở bên cửa sổ, trước mặt đặt một lọ sữa chua, ánh mắt mang theo vũ khí sắc bén nhìn qua.

Nữ sinh này thật xinh đẹp.

Trì Dĩnh phản ứng lại liền bắt lấy tay Tô Hà, "Cô ta là Liễu Vân, hình như là bạn gái tin đồn của đàn anh Tạ, cô ta là đang nói em sao?"

Liễu Vân.

À.

Lúc trước từng nghe đám tân sinh viên kia nói.

Kế từ khi ban gái của Tạ Lâu xuất ngoại, đây là cái tên nữ sinh thứ hai cùng Tạ Lâu liên hệ với nhau, cũng là đàn chị năm ba. Tô Hà lại lập tức nhớ tới, nữ sinh này trước kia ở thư viện ngồi ở đối diện bọn cô, lúc ấy điện thoại cô vang lên, là Tạ Lâu nhắn WeChat lại đây.

Liễu Vân này còn nhắc nhở cô.

Mà lúc ấy ánh mắt của cô ta rất quái dị, nghĩ lại, cái WeChat kia chắc đã bị Liễu Vân nhìn rồi.

Lúc này, Liễu Vân không chút khách khí mà nhìn qua. Cô ta xinh đẹp kiểu loại hình xinh đẹp hiện nay, khuôn mặt sắc sảo, tóc mái tám phần, lông mày tinh xảo, son môi là màu đỏ chính thống, trên người mặc chiếc váy hai dây màu đen, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác cao bồi lỏng lẻo, diện mạo này cực kỳ ăn ảnh.

Vài người sau khi nghe Trì Dĩnh nói, đều biết rõ ràng thân phận của nữ sinh này.

Biết rõ trong đó có một chút sự tình, Ôn Mạn cười lạnh một tiếng, nói: "Mơ ước bạn trai cũ của bạn thân mình thì nên nói như thế nào nhỉ?"

Một câu trực tiếp đáp trả.

Sắc mặt Liễu Vân liền thay đổi.

Trì Dĩnh cùng Trần Lâm cũng hứng thú, gật đầu: "Đúng vậy, bạn thân chân trước mới ra nước ngoài, sau lưng liền cùng bạn trai cũ của bạn thân truyền ra tai tiếng, lòng Tư Mã Chiêu người qua đường đều biết...."

Khuôn mặt Liễu Vân nửa xanh nửa trắng, "Các người nói bậy gì đó?"

"Sao, nói cô sao?" Ôn Mạn cười hỏi lại.

Liễu Vân: "......"

MMP.

Tô Hà lập tức bật cười. Lúc này, Chu Thành xách theo chai Coca, nhìn thấy bọn Tô Hà, thần sắc có chút chần chờ, một lúc sau, anh ta đi lên trước, đi đến trước bàn bọn Tô Hà chỉ chỉ vàocái bàn, hỏi: "Các em.... Đều còn đang ăn cơm sao?"

Tô Hà cũng nhìn thấy Chu Thành, cô gật gật đầu: "Đúng vậy, anh đang ăn sao?"

Chu Thành gật đầu: "Anh ăn rồi, nhưng anh tới mua chai Coca, các em... Không trở về ký túc xá sao?"

"Về á, bọn em chuẩn bị trở về nè." Vốn đang tính ngồi nói chuyện một lúc lại bị Liễu Vân đánh gãy, bốn người đẩy khay ra rồi đứng lên.

Chu Thành à một tiếng, nói: "Ừ, vậy cùng nhau về đi."

Tầm mắt anh ta vẫn luôn nhìn Tô Hà, muốn nói lại thôi.

Ôn Mạn dùng tay thục Tô Hà một cái, Tô Hà có chút không hiểu cũng nhìn Chu Thành, nhưng cô không chủ động hỏi.

Bốn nữ sinh cùng một nam sinh ra khỏi nhà ăn, đi về ký túc xá.

Bên này bọn cô mới vừa đi, một người bạn của Liễu Vân cũng chạy nhanh đến nhà ăn, tìm được cô ta liền kéo tay cô ta mà nói: "Mau, mau, quá chấn động rồi, mang cậu đi xem."

Liễu Vân lạnh mặt, "Coi cái gì? Có cái gì đẹp sao?"

"Đi xem sẽ biết, thật là, cẫu chủ Tạ tài đại khí thô."*

财大气粗 – Tài đại khí thô: Có tài nhưng khí chất thô thiển, khoe khoang thô tục.

Nghe được ba chữ cậu chủ Tạ, Liễu Vân đứng dậy khỏi ghế, lúc này mới sốt ruột, "Rốt cuộc là chuyện gì."

"Đi coi sẽ biết."

*

Khi nhìn thấy một biển hoa dưới ký túc xá, Tô Hà mới biết được ánh mắt kia của Chu Thành là có ý tứ gì.

Tạ Lâu ôm cánh tay, lười nhác mà dựa vào cửa thang lầu ký túc xá của sinh viên tự do, hỏi Tô Hà: "Thích không?"

Chương 18

Editor: Mứt Chanh

Những cánh hoa của 999 đóa hoa hồng rải đầy toàn bộ cầu thang và ký túc xá trước mắt. Hoa hồng đỏ rực kiều diễm ướt át, phiến cánh hoa mang theo mùi hương bay phấp phới trong đêm đông này.

Toàn bộ sinh viên ba căn ký túc xá này đều ghé vào lan can để xem kịch vui, con số thật ngoạn mục.

Mái tóc Tô Hà bồng bềnh đứng tại chỗ, còn kéo cánh tay Ôn Mạn, ánh mắt có chút mờ mịt trong tức khắc.

Tất cả mọi người đều nhìn Tô Hà, nam sinh thì huýt sáo, nữ sinh thì hâm mộ đố kỵ, còn có không ít người lấy điện thoại ra quay phim chụp ảnh. Đây chính là tin tức lớn.

Cậu chủ Tạ đàn anh Tạ vừa mới bị một cái tát chia tay hôm khai giảng, một học kỳ còn chưa trôi qua, anh lại dùng phương thức hoa hồng dung tục mà lãng mạn như vậy để theo đuổi một chị gái sinh viên tự do.......

Quả thực là đầu đề tin tức.

Tạ Lâu đi lên trước hai bước ngồi xổm ở bậc thang, vươn tay đến Tô Hà, đôi mắt nương theo ngọn đèn đường, quét từng tấc trên khuôn mặt cô, "Sao? Trả lời tôi đi, em thích không?"

Ôn Mạn di chuyển cánh tay, Tô Hà bị cô ấy động vội hoàn hồn, cúi đầu nhìn Tạ Lâu.

Anh mang đồng hồ đeo tay, dang rộng về phía cô.

Âm thanh hô hấp đôi khi vang lên, bên cạnh đó còn có những cuộc thảo luận nhỏ vụn.

Có thể nói đây là phương thức theo đuổi mà mỗi cô gái đều mơ đến, nhưng đối với Tô Hà mà nói, chiêu thức này là cô phát minh......

Cái tên Tạ Lâu lưu manh này.

Trầm mặc đối diện ba bốn giây sau, Tô Hà đẩy tay anh ra.

Tim cô đập thật nhanh, không biết vì sao mà hốc mắt cũng nóng lên, nhưng mặt cô lại không có chút cảm xúc gì cả. Tạ Lâu nhìn cô, đôi mắt nhàn nhạt nhìn lướt qua cô lúc cô đẩy tay anh ra....

Nam sinh nhướng mày, lẳng lặng mà chờ đợi động tác của cô, mang theo sự kiên nhẫn đáng kinh ngạc.

Tô Hà cúi người, đột nhiên đến gần anh.

Đôi mắt Tạ Lâu nheo lại một cách nguy hiểm....

Tô Hà nhìn khuôn mặt bây giờ có phần sắc sảo và trưởng thành hơn, nói: "Anh đừng tốn công nữa, Tạ Lâu, tôi cảm thấy mệt mỏi vì phương thức này của anh...."

Ý tứ chính là tôi không có bị cảm động, cũng không có thích, tôi chỉ cảm thấy nhờn và nhờn.

Ánh mắt Tạ Lâu lạnh đi vài phần, sau đó anh cười thật nghiền ngẫm: "Phải không?"

"Nhưng tôi lại cảm thấy mới mẻ, tôi còn có cái gì đó mới hơn nữa." Nói xong, Tạ Lâu nâng tay, chế trụ lấy cổ của Tô Hà, mang theo điên cuồng, hung hăng mà lấp kín đôi môi đỏ mọng của Tô Hà.

Nó ở trước mặt anh lắc lư lâu lắm rồi, lâu đến nỗi trong thân thể anh đã có dã thú, sớm muốn cắn, lấp kín, hôn lấy, điên cuồng mà chà đạp nó.

Đôi môi đỏ mộng này.

Tiếng thét chói tai ở sau đỉnh đầu vang lên.

Ba người Ôn Mạn hoàn toàn ngây người.

Đầu gối Tô Hà mềm nhũn, Tạ Lâu chặn ngang ôm lấy cô, còn anh tự ngồi vào bậc thang, ấn chặt cổ cô, ngửa đầu, điên cuồng mà mân mê đôi môi thơm ngọt kia của cô, đôi mắt mang theo ham muốn, mang theo dục vọng mãnh liệt....

Tô Hà bị hôn đến mức nước mắt theo khóe mắt chảy ra.

Không thể suy nghĩ nữa. Cô đau, môi đau quá đi...

Còn có, anh hôn quá sâu...

*

"Tạ Lâu! Con mẹ nói cậu là tên lưu manh!" Một chiếc Cayenne màu đỏ chạy như bay tiến vào, nghiền nát những cánh hoa trên mặt đất một cách dữ dội, người chung quanh đang xem kịch hay bị động tĩnh này làm cho khiếp sợ, sôi nổi tránh khỏi vị trí đó.

Chỉ thấy cửa xe mở ra, Trần Diệu mang theo tức giận từ trong xe xuống dưới, cậu ta đi về phía Tô Hà đang bị bóp eo không thể nhúc nhích cùng Tạ Lâu nhắm hai mắt hôn lấy Tô Hà thật sâu.

Ôn Mạn cùng Trần Lâm phản ứng lại, hai người liếc nhau cùng đi theo tiến lên, duỗi tay giúp Tô Hà thoát ra.

Có sức lực nam sinh của Trần Diệu, Tô Hà cuối cùng cũng được lôi ra. Cô ngã vào trong lòng ngực Ôn Mạn, run lên bần bật, khóe môi cắn nát có mùi máu tươi.

Trần Diệu bắt lấy cổ áo Tạ Lâu.

Tạ Lâu liếm đầu lưỡi, đẩy tay cậu ta ra.

Trần Diệu tất nhiên là không chịu buông tay, hai anh em lại lần nữa đối mặt với nhau. Tạ Lâu đã hôn qua nên trong lòng cũng thỏa mãn, biểu tình lười biếng, thấp giọng hỏi Trần Diệu: "Muốn đánh nhau không?"

Trần Diệu nhìn thấy Tô Hà trong vòng tay Ôn Mạn, sắc mặt Tô Hà trắng bệch, dáng vẻ ấy rất là đáng thương.

Trần Diệu lạnh mặt: "Đánh."

Lời nói chưa xong, nắm tay đã đưa đến khóe môi Tạ Lâu, Tạ Lâu a một tiếng liền né tránh, một tay bắt lấy nắm tay của Trần Diệu, đẩy Trần Diệu ra.

Bên này chiến hỏa lan tràn.

Dì quản lí ký túc xá cuối cùng cũng chạy tới.

"Làm gì làm gì?!"

Ôn Mạn thừa dịp này ôm lấy eo Tô Hà, mang theo cô nhanh chóng lên lầu.

Trần Lâm cùng Trì Dĩnh cũng theo sát đi lên, chuyện khác, bọn cô cũng không quản.

*

Trở lại ký túc xá, sắc mặt Tô Hà cuối cùng cũng tốt lên một chút. Cô ngồi ở trên giường che mặt đi, chỉ cảm thấy cổ đau, eo đau, khóe môi cũng đau, đầu lưỡi càng là....
Trần Lâm cùng Trì Dĩnh sau khi vào cửa, cũng không biết nên nói cái gì, trầm mặc mà ngồi đấy.

Ôn Mạn tiến vào nhà vệ sinh, cầm khăn lông của Tô Hà ngâm vào nước ấm, ra tới ngồi vào trên giường Tô Hà, kéo tay Tô Hà ra chà lau khóe môi cô.

Lúc này Tô Hà mới phục hồi lại sau cơn mê, cô nhìn Ôn Mạn.

Ôn Mạn vỗ vỗ mặt cô, "Không có việc gì chứ?"

Tô Hà dừng một chút, lắc đầu.

Trì Dĩnh thấy Tô Hà cuối cùng cũng tốt lên một chút, mới nói: "Tạ.. Đàn anh thật sự quá khủng bố, em thấy anh ta muốn đem Tô Hà nuốt vào trong bụng."

Trần Lâm lột một quả quýt, mới nói: "Ngày thường nhìn vân đạm phong khinh*, nam sinh không để ý bất cứ gì thế mà lại cường thế như vậy."

* Vân đạm phong khinh (云淡风轻): thờ ơ, lạnh nhạt, bình thản, không màng đến điều gì khác, tựa như gió nhẹ mây hờ hừng trôi.

Trì Dĩnh cũng gật đầu theo.

Lòng Tô Hà còn đang sợ hãi.

Cô nghĩ.

Cô không nên đi khiêu khích Tạ Lâu.

Vào lúc học cấp ba, cô biết không ít chuyện của anh, chỉ là việc đánh nhau không dưới mười lần, lúc ấy anh ra tay thật là tàn nhẫn.

Anh không phải là nam sinh có thể khiêu khích được.

Ôn Mạn nói: "Cậu ta thực bá đạo, Tô Hà, em phải cẩn thận."

Các cô ấy đều đã ra ngoài xã hội, nhìn thấy loại hình ảnh này tuy rằng chấn động cũng sẽ gợi lên một chút tâm tư nhỏ, nhưng càng nhiều hơn là suy xét đến vấn đề hiện thực.

Không giống như các sinh viên khác trong trường, tất cả bọn cô đều xem phim thần tượng, một đám đều cầm điện thoại xem video Tạ Lâu hôn Tô Hà, kêu lên một cách ghen tị, còn muốn được đối xử như thế....

Nhìn Tạ Lâu giống như đang nhìn nam chính phim thần tượng vậy.

*

Trừ bỏ việc môi bị cắn và chảy máu ra thì những chỗ khác cũng rất đau. Kéo quần áo ra nhìn xem, nhưng thật ra không lưu lại dấu vết gì. Trong lòng Tô Hà quyết định, về sau tận lực không cần khiêu khích Tạ Lâu...

Nhưng là anh ấy theo đuổi....

"Các cậu có muốn ra ngoài xem không? Trần Diệu cùng Tạ Lâu đánh nhau ở sân bóng rổ." Cửa sổ phòng ký túc xá bị gõ hai lần, nữ sinh phòng cách vách ở bên ngoài hỏi.

Ôn Mạn trả lời một câu: "Không xem."

Nữ sinh à một tiếng liền không tiếp tục quấy rầy nữa. Kỳ thật là muốn nhìn xem Tô Hà trông như thế nào, hai là hai nam sinh với diện mạo không tồi vì cô mà vung tay đánh nhau, đây chính là tin tức lớn á.

Mỗi một năm các sinh viên tự do làm gì có vinh dự này, vì họ cũng lớn tuổi, ở chỗ này cũng nói về bạn trai, còn sẽ chơi cùng những người bằng tuổi với họ. Lại nói đến những người trẻ tuổi, ai sẽ thích tìm một chị gái chứ.

Đương nhiên là những em gái càng dịu dàng hơn rồi.

Trần Lâm lấy quả quýt đưa cho Tô Hà, Trì Dĩnh ngồi vào trên giường Tô Hà, vỗ vỗ cô, hỏi: "Cậu muốn đi ngủ trước hay không?"

Tô Hà hôm nay còn có bài tập về nhà, tất cả đều nằm trong sách, cô đem khăn lông treo lên rồi nói: "Tớ phải làm bài tập, các cậu không cần lo lắng cho tớ, tớ không sao đâu."
Nói xong liền cho quýt vào miệng, nhưng gương mặt cùng lỗ tai từ lúc nãy đến bây giờ vẫn còn hồng. Bị người ta hôn như vậy, hô hấp cũng theo không kịp, mặt tất nhiên sẽ nghẹn đỏ.

Trong trắng ngoài hồng.

Trì Dĩnh nhìn rồi nhéo nhéo mặt Tô Hà, "Tô Hà, thật đúng là, cậu thật là khá xinh đẹp."

Đặc biệt bắt mắt, đặc biệt là cặp mắt kia còn có làn da trắng nõn này, thực sự quyến rũ mà. Nếu Tô Hà trang điểm một chút như Liễu Vân thì Liễu Vân kia còn nói chuyện được sao?

Tô Hà vẫn luôn ăn mặc rất đơn giản, không thế nào trang điểm đa dạng được.

Nếu không khẳng định là rất đẹp.

Tô Hà cười khổ, "Trong trường học này, người đẹp còn thiếu sao?"

Trì Dĩnh suy nghĩ một chút, "Cũng đúng."

Mấy sinh viên năm nhất khoa nghệ thuật ánh sáng mỗi người mỗi vẻ. Đi đâu cũng thành phong cảnh.

"Nhưng đàn anh Tạ coi trọng Tô Hà, thật là ngoài ý muốn nha." Trì Dĩnh thở dài nói, Trần Lâm gật đầu, tỏ vẻ cô ấy cũng thực ngoài ý muốn.

Đặc biệt là Tạ Lâu này dùng phương pháp theo đuổi người ta, thực hiển nhiên là không thiếu tiền nhỉ..

Ôn Mạn cười cười, "Củ cải hay rau xanh đều có tình yêu của chúng..."

Trì Dĩnh ngây thơ hỏi lại: "Tô Hà là củ cải hay là rau xanh?"

Ôn Mạn cười một tiếng, động tác lật sách của Tô Hà cũng dừng lại, cô cũng bật cười, không khí trong ký túc xá cuối cùng cũng tốt lên rất nhiều.

*

Những cách hoa dưới lầu đều có bọn Hứa Du Chu Thành sai sử nhóm đàn em thu thập, chỉ một lát mà đã rửa sạch sẽ dưới cái nhìn chăm chú của dì quản lí ký túc xá.

Khán giả theo dõi giải tán, chỉ có lẻ tẻ vài học sinh ngây ngô tại trên lầu ký túc xá còn đang nhìn xuống bồi hồi.

Mà càng nhiều hơn nữa, có người đuổi theo đến sân bóng rổ xem Tạ Lâu cùng Trần Diệu đánh nhau.

Nỗ lực tranh thủ để phát sóng tiền tuyến.

Trên con đường rợp bóng cây đối diện ký túc xá, cả người Liễu Vân phát run lên, đôi môi dùng màu đỏ rực cũng che giấu không được vẻ tái nhợt. Cô ta nhìn Tạ Lâu ôm Tô Hà hôn môi ở bậc thang, thật lâu cũng chưa hoàn hồn.

Cô ta run rẩy lấy điện thoại ra, muốn nhắn cho Tiêu Sầm chút gì đó.

Cô ta muốn nói.

Tạ Lâu thật sự không yêu cậu, hắn thật sự sẽ vì một nữ sinh mà điên cuồng, thậm chí hắn sẽ cưỡng bách, sẽ cường hôn. Trực giác cậu không có sai, hắn thật sự không yêu cậu....

Yêu một người, hẳn là có tính chiếm hữu, cường thế, bá đạo mà không phải giống như Tiêu Sầm cùng Tạ Lâu kết giao như vậy, Tạ Lâu cũng không chủ động tìm Tiêu Sầm.

Khi Tiêu Sầm tìm hắn, hắn lạnh nhạt.

Chỉ có Tiêu Sầm chủ động tìm Tạ Lâu thì anh mới để ý một chút. Anh từ trước đến nay đều quen như thế, cho nên mọi người đều cho rằng anh chính là như vậy. Không ai có thể thay đổi, cho dù là Tiêu Sầm cũng không được...

Mọi người đều coi đó là đương nhiên.

Nhưng đêm nay, thấy một màn như vậy, Liễu Vân chỉ cảm thấy lạnh.

Tạ Lâu... Hắn yêu một người... Là cái dạng này sao.

So với bất luận kẻ nào đều phải bá đạo hơn nữa.

"Liễu Vân? Cậu không sao chứ?" Bạn học bên cạnh đỡ Liễu Vân thật lâu, phát hiện Liễu Vân tựa hồ vẫn luôn chưa lấy lại tinh thần, rất là lo lắng.

Liễu Vân gật gật đầu, nói: "Tớ không có việc gì."

Nhưng vẫn là cảm thấy lạnh.

"Chúng ta trở về đi?" Bạn học nhẹ giọng hỏi.

"Được."

Trên sân bóng rổ, ánh đèn còn sáng lên.

Bên cạnh vây quanh một đám người, không biết còn tưởng rằng ban đêm có người đang đánh bóng rổ, phanh một tiếng, Trần Diệu bị Tạ Lâu đánh ở cột bóng rổ.

Trần Diệu lau khóe môi: "Tạ Lâu, cậu không thể cưỡng bách Tô Hà."

"Liên quan gì đến cậu!" Tạ Lâu tới gần cậu ta, lạnh giọng trước mặt hỏi lại.

Hai người đối diện nhau, đúng rồi, đều nhìn ra sự tàn nhẫn của đối phương.

Một giờ sau, Tạ Lâu nhíu mày, trên người hơi chật vật. Anh cầm điện thoại, nhìn lấy giao diện nói chuyện phiếm.

Tạ Lâu: "Tô Hà."

Tô Hà mở ra xác nhận bạn bè, bạn không còn là bạn của anh ( cô ấy) nữa. Vui lòng gửi yêu cầu xác nhận bạn bè, sau khi đối phương xác nhận mới có thể nói chuyện phiếm. ( gửi xác nhận bạn bè)

Tạ Lâu: "......"

Chương 19

Editor: Mứt Chanh

Một đêm này nhất định không phải là một đêm yên ổn. Tô Hà ngủ rồi lại bắt đầu gặp ác mộng. Trong giấc mơ Tạ Lâu biến thành một ác quỷ với đôi cánh màu đen, một mực đem cô đuổi đến bờ vực.

Cô run bần bật, lui về sau một bước nhưng không thể lui được nữa. Chân cô giẫm vào khoảng trống, nghênh đón cô chính là vực sâu ngàn thước.

Cô đột nhiên tỉnh lại, bắt lấy chăn, nhìn lên trần nhà tối tăm, mồ hôi dọc theo trán chảy xuống, hô hấp thật nặng nề. Một lúc sau, Tô Hà lật người lại, cuối cùng cũng không ngủ nữa.

Ngày hôm sau, Tô Hà nhìn chằm chằm vào quầng thâm mắt và đứng dậy.

Cô thức dậy đã muộn, Ôn Mạn cùng Trần Lâm sớm đã rửa mặt xong. Nhìn thấy cô còn đang ngẩn người, vội vàng thúc giục. Lúc này Tô Hà mới bò xuống giường, nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi cầm sách vở đi ra cửa.

Sáng nay Trì Dĩnh không có tiết học cho nên vẫn còn đang ngáy o o.

Ba người không dám gây ầm ĩ với cô ấy liền nhẹ nhàng đóng cửa. Sáng sớm lên lớp có không ít người, vừa ra khỏi ký túc xá đã gặp phải ba nữ sinh phòng khác, ánh mắt như có như không mà toàn nhìn chằm chằm vào Tô Hà.

Dường như nhìn xem nữ sinh này có chỗ nào đáng giá để hai vị học trưởng năm ba vì cô mà đánh nhau.

Ôn Mạn than nhẹ một tiếng: "Thật sự là chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền đi ngàn dặm, chỉ cần nơi có người liền có tin đồn."

Trần Lâm ôm bả vai Tô Hà một chút rồi nói: "Trước khi không có tin đồn mới, Tô Hà có khả năng sẽ trở thành gấu trúc một khoảng thời gian đấy."

Tô Hà ngơ ngác, giấc ngủ không đủ làm cho động tác của cô đều có chút chậm chạp, cô quét qua ba nữ sinh kia một cái, ba nữ sinh kia càng xem càng hăng say.

Cô nhéo nhéo trán, cũng chẳng thèm quản nữa.

Không cùng chuyên ngành với Ôn Mạn và Trần Lâm, chương trình học hoàn toàn không giống nhau. Ở ngã tư, Tô Hà phải cùng các chị ấy tách ra, một mình đi đến phòng truyền thông, chịu đựng ánh mắt nhìn lén cả một đường đi.

Tô Hà khẽ thở dài.

Bốn năm trước, lúc cô theo đuổi Tạ Lâu cũng là như thế này. Sau khi tặng anh hoa hồng, thanh danh của cô liền vang dội, đi đâu cũng có người chỉ chỉ trỏ trỏ cô. Thật ra vào lúc ấy cô không có cảm giác gì mà chỉ cảm thấy có thể trả giá cho tình yêu của mình rất là kiêu ngạo.

Thật là ngớ ngẩn.

Cảm giác bị người ta nhìn mình làm sao có thể tốt cho được, quá không được tự nhiên.

Tới phòng học, vừa bước vào cửa đã nghe được một ít sinh viên đang thảo luận.

"Chính là chị ấy."

"Đàn anh Tạ yêu chị ấy đến thảm rồi."

"Đúng vậy, còn vì cô ta đánh nhau nữa."

"Cảm giác dáng dấp cũng chẳng có gì đặc biệt."

Giống như xem cô là người tàng hình vậy.

Tô Hà: "......"

Cô cầm sách vở, chọn một chỗ ngồi rồi ghé vào trên bàn. Phát ngốc một hồi thì có chút buồn ngủ, cô trực tiếp đi thẳng vào giấc ngủ.

*

Đây là lần đầu tiên Tô Hà ngủ trong lớp. Sau khi cô ngủ, ánh mắt nhìn cô ngày càng nhiều hơn. Sau khi giảng viên lên bục giảng mới thu hồi lại một ít. Kết thúc tiết học, giảng viên ở trên bục đưa luận điểm xuống dưới, đến lúc đó sẽ yêu cầu viết chúng trong luận văn. Sau đó giảng viên thu thập sách vở rời đi. Vừa ra khỏi phòng học đã nhìn thấy khoa tài chính bên cạnh cũng vừa kết thúc tiết học.

Sinh viên đi ra ngoài đồng thời còn liên tục nhìn vào bên trong, làm như đang nhìn người nào đó. Chỉ một lát sau, liền thấy cửa trước cửa sau đi ra hai nam sinh.

Ánh mắt của sinh viên vừa vặn đi đến.

Giảng viên dừng một chút liền hỏi: "Tạ Lâu..... Làm gì thế? Khóe môi sao bị xanh thế này?"

Sinh viên bên cạnh nhỏ giọng trả lời giảng viên, "Đánh nhau đấy thầy."

Giảng viên sửng sốt: "Đánh nhau sao?"

"Thầy, thầy không nghe nói gì sao?" Sinh viên kia liền blah blah mà kể tiếp, giảng viên nghe được nhướng mày, anh ta à một tiếng, "Hôm nay... Giống như lớp chúng ta có nữ sinh tên là Tô Hà vậy."

Giảng sư trẻ tuổi cũng có chút hứng thú mà nhìn Tạ Lâu.

Tạ Lâu và Trần Diệu không giống như trước đây cùng nhau ra cửa nữa, mà là một trái một phải từ cửa trước cửa sau ra cửa. Toàn bộ quá trình Trần Diệu đều lạnh mặt còn vẻ mặt của Tạ Lâu vẫn lười nhác như cũ, tay bỏ vào túi, vốn là muốn rít một điếu thuốc nhưng nhìn thấy giảng viên mà anh biết đứng ở cửa phòng học, anh hơi ngừng lại một chút, vẫn là lấy ra, không có bật lửa mà ngậm ở trong miệng.

Giảng viên ngăn Tạ Lâu lại, nhìn anh mang theo ý cười.

Tạ Lâu lười nhác mà đứng đấy, "Thầy Trần, có việc sao?"

"Không có việc gì thì không thể nhìn khuôn mặt heo này của em sao?" Giảng viên mỉm cười.

Tạ Lâu nhướng mày, không muốn đáp lời. Anh lười biếng mà nhìn một cái, đột nhiên, từ cửa sổ quét vào đã nhìn thấy một khuôn mặt hướng ra ngoài dưa vào bàn ngủ.

Anh nheo mắt, "Thầy ơi, thầy lên lớp xong rồi sao?"

"Kết thúc rồi." Giảng viên gật đầu, nhìn thoáng qua phía sau liền nhìn thấy Tô Hà nằm bò ở đấy, tức khắc hiểu rõ Tạ Lâu vì cái gì đột nhiên nhiệt tình như vậy.

Tạ Lâu: "À, vừa lúc."

Nói xong anh liền lướt qua giảng viên đi vào trong phòng học.

Phòng học còn tốp năm tốp ba sinh viên đang ngồi đấy. Vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy Tạ Lâu, đều có chút kinh ngạc. Tạ Lâu đi nhanh hai bước, leo lên bậc thang, đến hàng ghế nơi Tô Hà đang ngồi.

Chỗ ngồi của Tô Hà dựa vào cửa sổ, chỉ có hai vị trí, bên cạnh Tô Hà còn có một sinh viên đang ngồi, cậu ta đang sửa sang lại quyển ghi chép. Đột nhiên trước mặt tối sầm lại, cậu ta nhìn thấy Tạ Lâu.

Tạ Lâu dùng đầu ngón tay chỉ lên bàn, tầm mắt quét nhẹ qua sinh viên kia.

Sinh viên kia nhìn thấy Tô Hà bên cạnh còn đang nằm bò ra ngủ, tay run lên thu hết sách vở trên bàn, vội vàng đứng dậy chừa lại vị trí cho Tạ Lâu.

Luống cuống tay chân mà lăn đến bên cạnh.

Vị trí liền trống không.

Tạ Lâu đứng một lúc, chân chạm vào ghế để nó mở ra sau đó Tạ Lâu ngồi xuống.

Ánh mắt anh quét qua gáy của Tô Hà một cách điên cuồng.

Tóc cô có chút lộn xộn, phỏng chừng là do buộc tóc không chặt, thật nhiều sợi còn nhét ở cổ áo thành từng nhúm, những sợi tóc đen nhánh ấy bao lấy chiếc cổ vô cùng trắng nõn. Giống như một khối bạch ngọc, hấp dẫn người dùng tay chạm vào nó.

Đầu ngón tay của Tạ Lâu chạm vào, đôi mắt hiện lên một tia dục vọng. Tối hôm qua cô giãy giụa thật lợi hại, bờ môi của anh cũng bị cắn nát. Khóe môi không đơn giản chỉ là bị bầm do đánh nhau mà còn có miệng vết thương do cô cắn ra.

Cô giống như con nhím.

Thỉnh thoảng đến một lần, hai lần....

Giương nanh múa vuốt.

Rất ít khi có dáng vẻ vô hại như lúc ngủ này.

Anh vươn tay sờ vào cổ cô, đôi mắt mang theo mịt mờ cùng điên cuồng.

Đầu ngón tay sắp chạm đến da thịt trắng nõn kia.

Tô Hà nằm sấp hơi cử động một chút, tay Tạ Lâu liền đặt giữa không trung, ước chừng một giây, Tô Hà dường như muốn ngẩng đầu đứng dậy, Tạ Lâu liền duỗi tay ra che kín đôi mắt cô.

Anh nhích lại gần, thấp giọng nói: "Ngủ một lát đi."

Tô Hà ngủ thiếp đi, vốn dĩ đã không thanh tỉnh nhưng nghe được giọng nói này lập tức liền tỉnh táo đến cấp độ mười, vội bỏ tay anh ra. Cô xoay người lại nhìn xung quanh.

Tạ Lâu ngậm điếu thuốc chưa đốt trong miệng, lười biếng mà nhìn cô.

Đôi mắt của Tô Hà trong tức khắc đã hoảng sợ....

Đó là hoảng sợ không chút nào che dấu....

Tạ Lâu: "......"

Cho nên.

Đây là sợ anh sao?

*

"Tô Hà!" Ôn Mạn tan học liền gọi cho Tô Hà nhưng không ai nghe máy. Sợ cô xảy ra chuyện gì lập tức từ phòng học bên kia chạy qua bên này tìm Tô Hà. Ngay khi bước vào cửa, cô ấy liền thấy được một màn này.

Cô ấy vội vàng lên bục giảng, hô to một tiếng.

Tô Hà lập tức giống như được cứu trợ liền đứng lên.

Tạ Lâu chống cằm nhìn cô, đôi chân dài duỗi thẳng ra, ý tứ chính là không để cho cô đi.

Tô Hà: "Anh nhường một chút."

"Em xóa bạn với tôi." Tạ Lâu nhíu mày, đôi mắt hẹp dài mang theo một tia nghiền ngẫm. Anh giống như là nhìn con mồi, nhìn chằm chằm vào Tô Hà.

Hưởng qua bờ môi kia, thật sự quá ngọt ngào.

Tô Hà cắn cắn môi dưới, "Thì sao?"

Mới vừa nói xong, cô lại sợ hãii. Lời nói này của cô tựa hồ như đang khiêu khích anh.

Tối hôm qua, cô đã hạ quyết tâm, không thể khiêu khích anh nữa. Thành thật mà trốn tránh anh, như vậy có thể tránh khỏi hành động điên cuồng của anh như tối hôm hôm.

"Không thế nào, thêm lại." Tạ Lâu đem điện thoại để trên bàn, đẩy đến trước mặt Tô Hà, ý bảo mà nâng cằm lên.

Tô Hà: "......"
Ôn Mạn ở bên ngoài nhìn đến sốt ruột, nhưng Tạ Lâu chiếm cứ chính là vị trí tốt nhất, anh không cho, Tô Hà quả đúng là ra ngoài không được. Ôn Mạn nhíu mày.

Quả nhiên.

Suy đoán của cô ấy là đúng.

Tạ Lâu này một khi đã bắt đầu, chỉ sợ Tô Hà khó có thể chống đỡ nổi.

Hoặc là, em ấy không thể làm gì được Tạ Lâu.

Tô Hà quật cường mà đứng tại chỗ, Tạ Lâu ngồi đó, hai người một đứng một ngồi, tầm mắt giao nhau. Hốc mắt Tô Hà đột nhiên đỏ lên, Tạ Lâu ngậm thuốc lá, vừa hư vừa lười mà chờ cô.

Màu đỏ này thực rõ ràng.

Khóe môi đang ngậm thuốc liền ngừng lại.

Tiếng nói của Tạ Lâu theo bản năng mà nhẹ xuống, hỏi: "Em muốn khóc sao?"

Tô Hà không muốn cho anh nhìn thấy bản thân mình muốn khóc, cô duỗi tay lau khóe mắt rồi lắc đầu.

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ tiến vào, bao phủ lấy cả người Tô Hà. Thậm chí cô càng thêm nhu nhược đáng thương, cổ họng củaTạ Lâu lại lăn lộn lên xuống.

Hung hăng mà nhìn chằm chằm cô.

Tô Hà không khóc, thật sự là cô không muốn khóc, chỉ là cảm giác bị ép buộc, cô không muốn ở trước mặt anh biểu hiện ra, nhưng nước mắt sinh lý lại khống chế không được.

Đúng rồi.

Kế từ sau lần trước, cô lại một lần nữa vì Tạ Lâu mà hốc mắt đỏ lên.

Những người xem náo nhiệt xung quanh cũng nhìn Tô Hà, nghĩ cô có phải sẽ khóc hay không, Tạ thiếu gia sẽ làm như thế nào, anh sẽ thả cô đi hay là sẽ tiếp tục giằng co như vậy.

Mà đúng lúc này.

Tạ Lâu đứng lên, anh tới gần Tô Hà, Tô Hà hoảng sợ mà dựa về phía sau, cái ót để ở trên cửa sổ. Tay Tạ Lâu chống ở cửa sổ, cúi đầu nhìn xuống, hơi thở của hai người gần nhau khiến cho Tô Hà hoảng hốt, Tạ Lâu nói một câu: "Khóc đi, tôi rất muốn nhìn em khóc......"

Tiếng nói rất thấp, chỉ có hai người nghe thấy thôi.

Tô Hà: "......"

*

Rời khỏi phòng học đã là chuyện sau khi tiếng chuông vang lên.

Tô Hà có chút suy sụp tinh thần, Ôn Mạn kéo tay cô, trấn an mà vỗ vỗ lấy tay cô.

Chung quanh đều là ánh mắt xem kịch hay, xem đến mức làm càn.

Sau khi trở lại ký túc xá, Tô Hà nhìn bạn tốt mới thêm trên WeChat.

Tạ Lâu.

Tô Hà nhắm mắt lại.....

Ôn Mạn rửa tay bước ra đã thấy cô nhìn chằm chằm vào điện thoại liền nói: "Muốn xóa thì xóa thôi."

Tô Hà đưa điện thoại đến một bên rồi nói: "Em về sau sẽ không ngủ ở bên ngoài nữa."

Miễn cho Tạ Lâu lại tạo cơ hội, Ôn Mạn gật đầu: "Đó là điều chắc chắn rồi, cậu ta đã năm ba rồi, nửa năm nữa sẽ không ở trường học, tụi em cũng sẽ không có cơ hội tiếp xúc nữa đâu."

Tô Hà: "......"

Cô nhớ tới văn phòng Thịnh Đỉnh.

Nằm ở đối diện công ty của Tạ Lâu.

Ôn Mạn ngồi xuống, tay đặt trên tay vịn, nhìn Tô Hà một hồi rồi hỏi: "Bây giờ em thật sự không thích cậu ta sao?"

Tô Hà ngẩng đầu lên mờ mịt nhìn Ôn Mạn, một hồi lâu, cô không có gật đầu cũng không lắc đầu, chỉ nói: "Những chuyện này đều nằm ngoài dự đoán của em."

Ôn Mạn sờ sờ mặt Tô Hà coi như là an ủi.

*

Lầu sáu của ký túc xá nam.

Tạ Lâu tắm xong liền ngồi vào trước bàn máy tính, lau tóc rồi cầm điện thoại lại đây. Anh click mở ảnh đại diện của Tô Hà rồi gửi một cái WeChat.

Gửi đi xong.

Chu Thành ở ban công gọi anh.

Tạ Lâu treo khăn lông lên, đứng dậy rồi đi đến ban công.

Lại quay lại, tùy ý mà cầm điện thoại lên xem.

Tô Hà trả lời anh một câu.

Tô Hà: "Tôi thật sự đặc biệt chán ghét anh."

Tạ Lâu: "......"

Mẹ nó.

Trước kia không phải rất thích sao?

Chương 20: Thiếu

Chương cài pass, update sau.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau