CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô ấy quá ngọt ngào - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Editor: Mứt Chanh

Giọng nói này lọt vào tai Tô Hà đã bị cô nhận ra trong vòng một nốt nhạc. Cô xoay người lại, nhấc tay lên, chất lỏng màu đỏ văng về phía khuôn mặt của Tạ Lâu.

Gần như ngay lập tức.

Với ánh mắt kinh ngạc cùng tiếng thét chói tai bên cạnh, Tạ Lâu bị chất lỏng màu đỏ lạnh lẽo kia tưới cho lạnh đến thấu tim.

Anh mặc một chiếc áo sơmi trắng, quần dài màu đen, mái tóc hơi thu hút. Đáng lẽ phong lưu phóng khoáng như thế nhưng bây giờ thành lại như một con gà rớt vào nồi canh đầy chất lỏng màu đỏ.

Chu Thành cùng Hứa Du ngây dại hết nửa giây.

Đệch....

Đôi tay của Tô Hà run rẩy, ngẩng đầu lên mà nhìn Tạ Lâu một cách giận dữ.

"Anh tiêu tiền để mua mát mẻ phải không?" Giọng Tô Hà không cao nhưng lại cực kỳ rõ ràng, cũng cực kỳ trong trẻo. Quả cầu với màu sắc rực rỡ lắc lư một vòng chiếu đến khuôn mặt của Tô Hà, nhưng trên khuôn mặt ấy của cô lại mang theo cảm xúc lạnh lẽo.

Ngay cả âm nhạc cũng tạm dừng, những người đang nhảy múa trên sàn cũng thả tay xuống, vẻ mặt mờ mịt mà nhìn qua bên này.

Tạ Lâu đút một tay vào túi, đôi mắt tối sầm đi rồi lại trở nên lạnh lùng. Cả người đều toát lên sự giận dữ, đôi mắt hẹp dài kia của anh nhìn chằm chằm vào Tô Hà.

Chất lỏng dọc theo trán lăn xuống.

Một giây sau, anh giơ tay chạm vào chất lỏng ở khóe môi rồi nở một nụ cười.

Thoáng cái lại khiến người ta run sợ.

Tô Hà theo bản năng mà lui về sau hai bước nhưng cánh tay đã bị Tạ Lâu bắt lấy, anh cười lạnh một tiếng: " Quả thật là mát mẻ, cần ấm áp một chút."

Nói xong.

Anh túm lấy Tô Hà rồi đi đến phòng bao.

Tô Hà nghiêng người lảo đảo, dùng sức mà giãy giụa nhưng lại không có cách nào giãy ra được.

Bạn học khác đều sợ khí thế trên người Tạ Lâu nên theo bản năng tránh ra hết.

Tô Hà kêu lên: "Tạ Lâu, anh buông tôi ra."

Cô lại hối hận, cô không nên khiêu khích anh.

Nhưng hành vi của anh khiến cô bẽ mặt, cô tức giận cũng.. cũng phải thôi.

"Tạ Lâu!"

Toàn trường chỉ có một mình Trần Diệu có dũng khí đấy. Cậu ta chạy tới thì Tạ Lâu cũng đã đem Tô Hà đẩy mạnh vào bên trong phòng bao, sau đó ném một cái bình hoa trực tiếp nện xuống bên chân Trần Diệu, Trần Diệu bởi vì tránh cái bình hoa này mà bỏ lỡ cơ hội.

Ầm một tiếng.

Cửa phòng bao đóng lại, khóa cũng rơi xuống.

*

Răng rắc một tiếng cực kì rõ ràng.

Tô Hà đứng run bần bật trong căn phòng bao tối tăm này.

Đầu ngón tay cô lạnh ngắt, không biết là do rượu lạnh hay là do điều hòa của phòng bao lạnh nữa.

Trong căn phòng mở hai chiếc đèn, là loại đèn tường cho nên vẫn tối như cũ.

Tạ Lâu liếm rượu trên ngón tay, dựa vào trên cửa mà nâng mí mắt lên nhìn Tô Hà. Đôi mắt kia lóe lên ánh sáng của sự săn lùng, anh nhếch khóe môi.

"Tô Hà, em cho rằng tôi theo đuổi em như thế, là vì cái gì?"

Từ lúc anh gọi một tiếng Tô Hà kia, Tô Hà theo bản năng siết chặt bả vai. Cô ôm chặt cánh tay, đứng ở giữa phòng bao cùng anh đối diện.

Cô nghiến răng: "Anh còn không phải là muốn cho mọi người biết, lúc trước tôi không biết xấu hổ mà theo đuổi anh sao?"

Sau khi nghe xong, Tạ Lâu hơi ngước cằm lên, anh một tay mở nút ở cổ áo sơ mi, giọng nói lạnh nhạt: "Thì ra em vẫn luôn nghĩ như vậy."

Tô Hà mím chặt môi, không trả lời.

Nhưng cử chỉ im lặng này chứng tỏ rằng cô đang cam chịu.

Cổ áo bị anh mở ra ba nút, lộ ra một chút ngực cùng xương quai xanh. Khuôn mặt lạnh của Tạ Lâu dưới ánh sáng lờ mờ trở nên cứng rắn cùng hờ hững.

Anh cười khẩy một tiếng: "Tâm tư của con gái, thật là... nhiều."

"Là cô gái thích qua tôi, em không thấy may mắn sao? Tôi cũng nhớ rõ những chiêu mà em theo đuổi tôi đấy? Sao hả?" Anh nhướng mày, Tô Hà nhìn thấy rõ mặt anh.

Cô đột nhiên hoảng hốt.

Lúc này anh quá nguy hiểm.

Nơi này quá chật, chỉ có cô... Cùng anh.

*

Tô Hà lắc đầu: "Tôi không may mắn, tôi chỉ hy vọng anh có thể quên đi, bao gồm chuyện tôi đã từng thích anh."

Trong phòng bao chỉ có hai người, cánh cửa vừa đóng lại, động tĩnh bên ngoài cũng không truyền vào được. Cách âm rất tốt, lúc Tô Hà nói chuyện, tiếng nói sẽ không bén nhọn như vừa rồi mà sẽ ôn nhu đi rất nhiều.

Đầu ngón tay của Tạ Lâu xoa xoa vành tai, thế nhưng lại ngửi được một mùi hương thoảng thoảng giữa không khí.

Mùi hương này dường như từ sợi tóc cô truyền đến.
Cổ họng anh lăn lộn một chút, khóe môi vẫn hờ hững mà dẫn dắt ý cười: "Thì ra thích tôi, lại là chuyện khổ sở đến vậy?"

Khổ sở đến nỗi bốn năm sau không muốn thừa nhận mình từng thích anh, còn muốn quên nhau đi. Anh híp mắt, đứng thật thẳng, chiều cao kia ập vào trước mặt. Tô Hà lại lại lui về phía sau một bước, Tạ Lâu xoa xoa khóe môi, nói: "Em cố chấp cái gì?"

"Hả?"

"Con gái bọn em đều vô cớ gây rối như vậy sao?"

Tô Hà một mực thối lui, cô nói: "Theo đuổi không được, chúng tôi còn không được khổ sở sao?"

Tạ Lâu nghiêng nghiêng đầu, gật đầu: "Cho phép, có thể."

"Hẳn là em nên nói sớm cho tôi biết là em không thích phương thức theo đuổi của tôi." Anh bỏ thêm một câu, ánh mắt xẹt qua ngực Tô Hà, chiếc khăn quàng cổ mỏng của cô đã bị ném trên sô pha bên ngoài.

Váy cổ chữ V, mơ hồ có thể thấy được làn da trắng nõn, thấp một chút nữa càng có thêm phong cảnh.

*

Tô Hà không phát hiện ra ánh mắt của anh ở chỗ này bởi vì nơi này quá tối tăm, ánh sáng mờ ảo này chỉ đủ cho cô nhìn thấy một chút bài trí ở phòng bao mà thôi.

Nhưng cô biết ánh mắt anh trở nên càng nóng rực, Tô Hà lui cũng không thể lui nữa liền ngã ngồi ở trên sô pha. Có sô pha đỡ lấy, nhất thời cô cảm thấy an toàn chút, cũng cầm gối ôm vào trong ngực. Ôm gối còn mang theo một cổ mùi hương thoang thoảng khiến cô hơi chút sửa sang lại dáng ngồi. Có thể cùng anh đối diện.

Tạ Lâu không trực tiếp đuổi theo mà ngồi ở trên bàn kính, khoảng cách không xa, đầu gối lại đụng tới đầu gối Tô Hà.

Anh hơi nghiêng người, một bàn tay đặt tại đầu gối: "Bây giờ em hãy nói cho tôi biết, em thích dạng theo đuổi nào?"

Tô Hà theo bản năng siết chặt gối ôm, hô hấp dường như ngừng lại. Phong thái thương lượng này của anh, tuy rằng cường thế nhưng lại có thể nhìn ra anh đang nghiêm túc. Tô Hà nhất thời cảm thấy hai người hẳn là có chuyện để nói.

Cô hít một hơi, nói: "Tôi hy vọng anh từ bỏ."

"Tôi không muốn biết anh vì cái gì đột nhiên muốn theo đuổi tôi, nhưng trong quá khứ, anh không phải chẳng thèm ngó tới tôi sao? Anh muốn tiếp tục cũng được, dù sao hiện tại tôi cũng...... Cũng không thích anh."

"Chẳng thèm ngó tới sao?" Tạ Lâu nhướng mày, "Vào cấp ba, tôi không có tâm tư gì với yêu đương, bận quá, căn bản không có thời gian."

"Lúc ấy em theo đuổi..... Thật con mẹ nó làm người ta khó chịu..... Những việc này không nên để đàn ông tới làm sao?"

999 đóa hoa hồng, sinh nhật party.... Từng chuyện từng chuyện, giống dạng nào đây?

Dùng tiền theo đuổi.

Tạ Lâu anh đâu có thiếu tiền?

Đây là lần đầu tiên Tạ Lâu nói về chuyện cấp ba năm ấy. Khi cô theo đuổi anh, thì ra tâm tư anh lại là như vậy. Tay Tô Hà siết chặt gối ôm, cô sững sờ một lúc "Cho nên, anh không thích tôi theo đuổi lại vì cái gì mà dùng cách tương tự theo đuổi tôi?"

"Không phải em cũng thích sao?" Tạ Lâu hỏi lại.

Tô Hà: "......"

Ai thích hả???

*

Đúng rồi. Thích người theo đuổi mình như vậy, có lẽ tự mình sẽ cảm động, không thích người như vậy theo đuổi mình, chỉ biết gia tăng áp lực cho mình.

Tô Hà đột nhiên hiểu được.

Ngày đó, có lẽ Tạ Lâu cảm thấy cô đã tạo cho anh áp lực.
Giống như hôm nay.

Chỉ là đã từng không chiếm được một thứ gì mà chỉ toàn nhận lấy tủi thân, tâm tình như vậy nên làm cái gì bây giờ? Người ta đều có cảm xúc giận chó đánh mèo, theo đuổi quá mức dụng tâm chỉ hy vọng được đền đáp lại. Nhưng không được đáp lại sẽ giận chó đánh mèo lên đối phương. Cho rằng đối phương có mắt không tròng, theo bản năng mà thương lấy mình, cảm thấy một mảnh chân tình của bản thân đều cho chó ăn cả.

Thân thể Tô Hà căng thẳng, chợt mềm nhũn ra, cô nói: "Tôi thay mình trong quá khứ xin lỗi anh."

Tạ Lâu sửng sốt một giây, anh nghiêng người về phía trước, nheo mắt đi: "Xin lỗi cái gì? Tôi không muốn em xin lỗi."

"Xin lỗi còn cần anh đồng ý hả?" Tô Hà phản xạ hỏi lại, "Tôi vì mình mà xin lỗi!"

Tạ Lâu nhướng mày, "Vậy tôi cũng phải vì tôi theo đuổi em trong khoảng thời gian này mà xin lỗi sao?"

Tô Hà: "......"

Bị chặn không nói được gì nữa rồi.

*

Hai người nhìn nhau một hồi. Tạ Lâu lấy thuốc lá ra, vừa thấy, thuốc lá đã mềm rồi. Anh dùng sức bóp mạnh rồi ném tới thùng rác.

Tô Hà chỉ cảm thấy phòng bao quá yên tĩnh, cô buông gối ra rồi nói: "Tạ Lâu, anh có thể... Không cần thích tôi hay không?"

Bởi vì anh thích, như vậy quá không chân thật.

Cũng quá mức khiến người khác kinh hoảng.

Mắt Tạ Lâu nheo lại, "Em đang nói cái gì?"

Tô Hà không nói nỗi bất cứ điều gì khác, chỉ là lắc đầu: "Bốn năm trước anh không muốn yêu đương, bốn năm sau tôi cũng không muốn yêu đương, anh buông tha cho tôi, có được không?"

Cô hỏi thật sự đáng thương, như là đang cầu xin anh, ánh mắt kia bị bóng tối che phủ trông hết sức mềm yếu cùng quyến rũ. Tạ Lâu không trả lời, anh gõ đầu ngón tay lên đầu gối hai lần, biểu tình không có biến hóa, vẫn là dáng vẻ không tập trung kia.

Mà đúng là bởi vì thái độ như vậy của anh.

Ngược lại càng khiến người ta khó nắm bắt hơn.

Tô Hà cũng chỉ có thể đi theo chờ, chờ anh mở miệng.

Ngay khi cô định thảo luận cùng anh rằng cô có thể rời khỏi phòng bao này hay không.

Thì Tạ Lâu lại nghiêng về phía trước thêm một chút nữa.

Khoảng cách giữ hai người càng lúc càng gần, Tô Hà lập tức lùi về phía sau, Tạ Lâu nói với giọng lười nhác: "Chạy cái gì? Không phải em đang cầu xin tôi sao?"

Tô Hà cắn cắn môi, "Anh nói đi."

"Em lại đây một chút, tôi sẽ nói." Tạ Lâu ngoắc ngón tay, khuôn mặt đẹp trai dưới ánh đèn kia càng nhiều thêm một chút gợi cảm. Tô Hà cứng đờ, không chịu đi qua.

Tạ Lâu phỏng chừng đã sớm đoán được.

Anh ấn đầu ngón tay vào khóe môi, một giây sau, Tô Hà mới vừa đứng lên thì anh đã nắm lấy bả vai của cô, đẩy cô đến trên sô pha.

Cúi đầu, Tạ Lâu lấp kín môi cô.

Đầu Tô Hà sắp nổ tung.

Hoảng loạn giãy giụa, cô đưa tay đẩy ra.

Tay kia của Tạ Lâu lại mở lấy cổ áo cô ra, nghiêng đầu hôn thật sâu, hung hăng mà đỡ lấy đầu lưỡi của cô, mà trên cổ, một bàn tay đang lướt trên da thịt của cô, một giây sau đã dò xét đi vào.

Tất cả tiếng thét của Tô Hà đều bị mắc kẹt trong cổ họng, không có cơ hội hét lên vì chúng đều bị anh nuốt lấy.

Đôi mắt Tạ Lâu tràn ngập vẻ điên cuồng, hung ác.

Bọn họ sẽ không biết được.

Tô Hà có bao nhiêu ngọt ngào.

Hương thơm nơi đầu lưỡi của cô khiến anh trầm luân.

Anh muốn giam cầm cô trong vòng tay anh để anh tận hưởng bất cứ lúc nào.

*

Nửa ngày sau, trong phòng bao chỉ còn tiếng thở dốc, còn có một tiếng khóc rất nhỏ. Tạ Lâu nghiêng đầu ghé vào bên tai Tô Hà, nhẹ nhàng mà hôn lên, giọng nói khàn khàn mà gợi cảm, "Tôi đối với em, không đơn thuần chỉ là động tâm, mà nhiều hơn nữa còn có ham muốn......"

"Hà Hà, em nói xem, tôi có thể buông em ra sao? Đến chết em cũng chỉ có thể nằm trong vòng tay tôi."

"Em nói.... có được không?"

Tiếng nói của anh vẫn luôn bên tai, anh nói đi nói lại nhiều lần. Đôi mắt của Tô Hà đều chứa đựng những giọt nước mắt, khóe môi này tuy không bị cắn nhưng mùi rượu lại nồng đậm.

Bàn tay cô bắt lấy cổ áo anh.

Nơi đó, rất đau.

Đau đến nỗi cô không dám dùng tay sờ đến.

Tạ Lâu ôm eo cô, thở phào nhẹ nhõm, giọng nói mang theo ý cười: "Đưa em ra ngoài, tiếp tục cho em ăn sinh nhật nhé?"

Chương 22

Editor: Mứt Chanh

Lời của editor: Mình vừa beta những chương trước. Tô Hà là sinh viên tự do nha. Mình đã fix những lỗi ở những chương trước rồi. Mong các bạn thông cảm nha.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Không có hai nhân vật chính, lại thấy hai nhân vật chính này xảy ra xung đột, tất cả mọi người đều không còn tâm tư chơi đùa nữa. Mỗi người trông mòn con mắt, chờ đợi cửa phòng bao kia mở ra.

Trần Diệu còn tìm tới quản lý quán bar, muốn lấy chìa khóa để mở cửa.

Nhưng đêm nay người đặt bao hết là Tạ Lâu, hơn nữa người tiến vào phòng bao cũng là Tạ Lâu. Điều này khiến quản lý hết sức khó xử.

Ngay lúc ba người Ôn Mạn gấp đến nỗi sẽ khóc ngay lập tức thì cửa phòng bao cuối cùng cũng mở ra, mọi người ùa lên chặn kín cửa. Thật là một mảnh đen ngòm.

Các loại ánh mắt đều có.

Cửa vừa mới mở ra, Tạ Lâu ôm Tô Hà bước tới.

Kết quả này khiến mọi người có chút ngài ý muốn. Nhưng mà giây tiếp theo, Tô Hà vùng vẫy khỏi vòng tay của Tạ Lâu liền chạy về phía Ôn Mạn. Ba người Ôn Mạn cùng Trần Lâm Trì Dĩnh vốn đã rất khẩn trương nên vừa thấy Tô Hà chạy tới, Ôn Mạn theo bản năng giơ tay ra, lại thấy hốc mắt của Tô Hà đều là nước mắt.

Trong lòng Ôn Mạn hơi hồi hộp một chút, "Tô Hà?"

Tô Hà nhắm mắt lại: "Em... Em không sao đâu."

Không sao mới là lạ, thân thể đều đang phát run lên kìa.

Ôn Mạn nhìn về phía Tạ Lâu.

Tô Hà thoát khỏi tay của Tạ Lâu, tay Tạ Lâu đặt lại vào túi. Lúc nhìn về phía cô ấy, môi mỏng hơi mím lại cùng đôi mắt thật sâu, anh nói: "Đưa cô ấy lên lầu ngồi một lát."

Ôn Mạn nhíu mày: "Cậu làm cái gì?"

Tạ Lâu giơ tay ra nhận áo sơ mi cùng quần tây từ quản lý quán bar, khóe môi nhếch lên, "Em có thể làm gì đây?"

Hôn một cái, sờ soạng một tí.

Thật là không làm gì mà.

*

Ôn Mạn đẩy những sợi tóc trên trán Tô Hà ra, hỏi: "Chúng ta lên lầu hay sao?"

"Trở về nhé." Tô Hà bình tĩnh lại, tuy rằng vẫn còn không ngừng run rẩy nhưng giọng điệu đã bình tĩnh hơn nhiều. Ôn Mạn gật gật đầu cùng Trần Lâm liếc nhau, Trần Lâm cầm chìa khóa xe để lại Trì Dĩnh xuống dưới, bước đến cửa để lái xe.

Tạ Lâu thấy thế, cũng không hề ngăn cản.

Anh chỉ là nhìn Hứa Du một cái, Hứa Du gật gật đầu tỏ vẻ đã biết.

Người ở đây đều im như ve sầu mùa đông.

Nhìn tình thế phát triển.

Ôn Mạn kéo Tô Hà, Trì Dĩnh cầm vài món đồ rồi đi về phía cửa lớn.

Ôn Mạn đi phía trước, kéo lấy tay của Tô Hà.

Tô Hà lấy lại tinh thần, quay đầu nói với những người có mặt ở đây: "Thật ngại quá, tôi về trước đây."

"Cảm ơn mọi người đã giúp tôi tổ chức sinh nhật tối nay, tôi vô cùng cảm kích."

Tất cả mọi người đều sửng sốt, nhưng mọi người đều là bạn bè bên phía Tô Hà cho nên lập tức cười xua tay nói không sao đâu, cậu có việc thì đi trước đi.

Tô Hà cười cười, nụ cười kia tựa như gió sẽ nhanh chóng phiêu tán.

Thật là mềm mại lại ẩn chứa kiên cường, cùng với việc cô dựa vào Ôn Mạn với đôi mắt ầng ậc nước kia. Giờ khắc này, không ít nam sinh ở đây đều tim đập không ngừng.

Loại xinh đẹp lơ đãng này, thường quyến rũ nhất.

Chu Thành đứng cạnh Tạ Lâu cũng vội vàng dời tầm mắt đi.

Khuôn mặt Tạ Lâu chìm xuống ngay lập tức, anh lạnh lùng quét qua người ở đây, thành công khiến tầm mắt của bọn họ dời đi, bởi vì nhiều người nhìn thêm một chút nữa chỉ sợ Tạ Lâu móc mắt bọn họ ra.

Anh liếc qua quản lý quán bar, quản lý quán bar lập tức cởi áo khoác trên người xuống, đi lên trước, chuẩn bị khoác lên vai Tô Hà. Bên kia, chiếc áo khoác bóng chày màu đen rơi từ trên cao xuống, trực tiếp chụp lên đầu Tô Hà. Trần Diệu đứng ở một bên, giọng cậu không ổn định: "Tô Hà, khoác vào."

Ôn Mạn nói cảm ơn với Trần Diệu, sau đó vươn tay kéo áo xuống che khuất bả vai Tô Hà. Tô Hà muốn cự tuyệt nhưng sau đó lại buông tay xuống, không lấy ra nữa. Áo khoác của cô vốn rộng cổ, trước mắt cũng che không hết. Ôn Mạn đoán chừng cũng thấy cô luôn che ngực, mới nhận lấy áo khoác của Trần Diệu.

Sau khi mặc áo khoác vào, ba người vội vàng rời đi, lập tức biến mất ở trước mặt mọi người.

*

Bọn cô đi rồi thì bầu không khí cũng ngừng lại trong nháy mắt.

Trần Diệu kéo kéo cổ áo, bên trong cậu cũng mặc áo sơ mi nhưng là màu vàng đậm. Cậu ta ngoảnh đầu nhìn Tạ Lâu.

Tạ Lâu nhìn người đi rồi liền cởi nút áo sơ mi ra, đi về phía phòng bao. Chỉ một lát, ở bên trong đã thay xong quần áo, cũng gội sạch đầu, khiến trên những sợi tóc gọn gàng kia đều là bọt nước, hơi có chút hỗn độn mà rơi ở trên trán. Đôi mắt hẹp dài ấy ẩn giấu trong những sợi tóc, còn chưa kịp tránh ra thì một số ít người đã thấy.

Nhưng phàm là nữ, đều đỏ mặt cả lên.

Anh thật sự quá đẹp trai.

Trần Diệu ôm cánh tay dựa vào trên vách tường, nhìn anh.

Tạ Lâu lấy thuốc ra châm, cúi người cắn lấy.

Trần Diệu một hồi lâu mới nói: "Tạ Lâu, tớ cũng không biết, cậu sẽ làm loại chuyện này."

Tạ Lâu thổi một làn khói ra rồi nói: "Phải không?" Tớ cũng là bây giờ mới biết được.

Tớ có khả năng làm loại chuyện này.

Trần Diệu tuy rằng không nói sẽ từ bỏ Tô Hà, nhưng nếu luận về thủ đoạn thì cậu thật sự không vô sỉ như thế bằng Tạ Lâu, lưu manh như vậy, bá đạo như vậy....

Cậu nheo mắt lại mới nói: "Bây giờ cậu đắc ý, về sau.. Phỏng chừng sẽ đến lượt cậu khổ thôi."

Tạ Lâu nhướng mày nhưng không hề lên tiếng.

Hai anh em trầm mặc mà đứng một hồi, sau đó mới rời đi.

*

Đêm nay là đêm Giáng sinh, thời tiết đột nhiên lạnh. Trần Lâm lái xe của Ôn Mạn ngừng ở cửa, ba người Tô Hà vừa ra tới liền lập tức lên xe, nhưng vẫn bị gió lạnh thổi trúng đến tay chân.

Trần Lâm thấy các cô lên xe, lập tức lái xe rời đi.

Trì Dĩnh ngồi ở ghế phụ, một hồi lâu mới quay đầu nhìn Tô Hà ở ghế sau.

Tô Hà cầm khăn giấy chà lau khóe mắt, Ôn Mạn gom áo khoác lại đắp cho Tô Hà, Tô Hà cười với Ôn Mạn, lắc đầu: "Em không sao đâu."

"Ừ." Ôn Mạn gật đầu nhưng không định hỏi nhiều.

Tesla an tĩnh mà bay nhanh trên đường, trong xe cũng là một mảnh yên tĩnh.

Cho đến khi về đến ký túc xá, bốn người vào cửa. Ánh sáng rực rỡ đến nỗi khiến cho da thịt nơi cổ áo Tô Hà đều lộ ra thì Ôn Mạn nới ngây ngẩn cả người.

Trì Dĩnh cùng Trần Lâm liếc nhau, không dám tin tưởng.

Ôn Mạn kéo Tô Hà qua, hỏi thật cẩn thận: "Em....."

Đúng rồi, vốn dĩ cổ áo của chiếc váy Tô Hà đang mặc có chút thấp, có rãnh, không lớn, nhưng lại rất khéo léo. Do đó liền dùng một chiếc khăn quàng cổ mỏng rũ xuống, vừa lúc có thể che chắn được, như vậy vừa thời thượng lại rất đẹp mắt. Nhưng vào lúc này, làn da cô lại có chút ấn ký dâu tây, vốn dĩ có thể bỏ qua.

Chỉ trách làn da của Tô Hà quá trắng.

Ấn dâu tây quá mức rõ ràng, đây là mút ra mà có.

Trải qua chuyện này Trần Lâm cùng Ôn Mạn liếc mắt một cái đã nhìn ra.

Trì Dĩnh còn nhỏ, nhưng không ăn thịt heo cũng đã nhìn qua heo chạy cho nên cũng hiểu.

Tô Hà lại là người bình tĩnh nhất trong đây, cô kéo khăn quàng cổ vây quanh, ngã ngồi trên giường, có chút mệt mỏi ngã vào đầu giường, nói: "Bọn em không phát sinh quan hệ."

Ôn Mạn bóp eo: "Nhưng em bị cậu ta sờ rồi hôn sao?"

Tô Hà xoa xoa lỗ tai có chút lạnh rồi gật gật đầu.

"Dạ."

"Cậu ta cưỡng ép em sao?"

Tô Hà lại gật đầu.

Ôn Mạn: ".... Chị biết sớm muộn gì cũng có ngày này mà." Trần Lâm: "Mẹ kiếp, cậu ta tuyệt đối là nam sinh mà chị thấy đáng sợ nhất."

Trì Dĩnh tiến lên, ôm lấy Tô Hà: "Lúc trước sao mà cậu lại coi trọng hắn ta thế...."

Tô Hà nhìn vẻ mặt sợ hãi kia của Trì Dĩnh, cô nhéo nhéo mặt Trì Dĩnh rồi nói: "Tuổi nhỏ khinh cuồng không hiểu chuyện, trêu chọc người không nên trêu chọc."

Có khi mọi thứ đều đảo lộn, trăng tròn sẽ khuyết, nước đầy sẽ tràn.

Tô Hà thừa nhận năng lực chịu đựng đã trở nên càng thêm mạnh mẽ.

Ôn Mạn: "Coi như bị chó cắn đi."

*

Bốn người yên tĩnh một hồi thì điện thoại Ôn Mạn liền vang lên. Ôn Mạn nghe máy, người gọi là Chu Thành, Ôn Mạn nhíu mày định cúp máy thì Chu Thành nói nhanh: "Này này, em gái Ôn, đừng cúp máy mà, bây giờ anh đang ở dưới ký túc xá của bọn em, các em quên lấy quà mà bạn học đưa cho Tô Hà rồi."

Ôn Mạn sau khi nghe xong, cùng Tô Hà nói một tiếng, Tô Hà đã thay quần áo, ngoảnh đầu lại nói: "Chị cầm lên đi."

Nhận quà của người ta nhưng lại vứt đi, như vậy cũng không lễ phép.

Ôn Mạn cười cười, nói với Tô Hà: "Càng ngày càng có khuôn phép."

Sau đó cô ấy trả lời Chu Thành, Chu Thành ở đầu bên kia thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ chốc lát, bốn người cùng nhau đi xuống lầu lấy quà, Chu Thành lái một chiếc Hummer màu đen, vừa thấy bọn cô xuống dưới đã nhanh chóng xuống xe, mở cửa xe cho bọn cô.

Ghế sau đều là quà.

Bốn người vừa lúc lấy đủ, Chu Thành lại cầm một cái bình giữ nhiệt thật đẹp, móc vào ngón tay của Tô Hà. Tô Hà chỉ cho là quà bởi vì ánh đèn dưới lầu cũng không phải đặc biệt tốt. Sau khi bốn người lấy xong, Chu Thành vẫn luôn mang theo nụ cười lấy lòng, hỏi: "Có cần anh giúp mang lên không?"

"Không cần." Ôn Mạn trừng lấy Chu Thành.

Khu ký túc xá của sinh viên tự do này, quả thật quản không nghiêm chuyện nam nữ cho lắm. Các chàng trai ở các trường đại học khác thỉnh thoảng sẽ đến tìm người, dì quản lý cũng thường làm bộ không thấy cho nên đều có thể trực tiếp lên lầu.

Nhưng bốn người bọn cô hiển nhiên không muốn dính líu tới Chu Thành.

"Vậy bọn em chậm một chút." Chu Thành cười giơ tay, tư thế chu toàn, đem bọn cô như công chúa mà đối đãi.

Tô Hà nói cảm ơn với Chu Thành, Chu Thành vừa thấy Tô Hà liền không không dám nghiêm túc nhìn nữa. Nhìn một cái đã vội dời đi, dường như sợ bị cô câu đi hồn phách vậy. Có Trần Diệu cùng Tạ Lâu đã đủ rồi, hắn muốn kiên trì trụ vững, kiên trì lên.

Bốn người ôm quà bước lên lầu.

Chu Thành vẫn luôn duy trì tư thế người tặng quà, sau khi nhìn bọn cô lên lầu mới nhìn lướt qua phía bên cạnh.

Tạ Lâu ngậm thuốc lá dựa vào bóng cây, nhíu mày nhìn cửa ký túc xá chỗ Tô Hà...

Chu Thành bĩu môi: "..... Làm chuyện xấu, đều giống như là trốn tránh, thật không có lòng."

*

Sau khi trở lại ký túc xá, thu xếp xong các món quà thì bốn người đều có chút mệt, bởi vì ôm một đống quà như thế mà lại đi cầu thang.

Hai ngón tay của Tô Hà bị kéo có chút phát đau. Cô cúi đầu mới nhìn thấy, tại sao lại là bình giữ nhiệt.

Ôn Mạn đặt tay trên bàn, cũng nhìn thoáng qua, "Có người đưa một cái bình giữ nhiệt sao?"

Tô Hà lắc đầu, duỗi tay sờ qua, bình giữ nhiệt vẫn còn nóng.

Ôn Mạn: "Có phải đồ ăn không?"

Tô Hà thuận tay mở nắp ra, một mùi hương quen thuộc ập vào trước mặt, bên trong là nước canh chứa đựng đầy đủ hương vị và màu sắc, còn có mì trường thọ nữa....

Ôn Mạn thăm dò nhìn thoáng qua rồi ngẩn người.

"Đây là mì trường thọ của Tháp Ngọc tung ra với giá trên trời cách đây bốn năm, một năm chỉ có một chén, mà người sáng chế ra mì trường thọ, là...."

Ôn Mạn quay đầu lại nhìn Tô Hà, "Là bà ngoại em, Vu Thành Lệ."

Tô Hà ừ một tiếng, nhìn mì trường thọ thì lập tức cũng không nói chuyện. Màu sắc của mì giống hệt như của bà ngoại kéo, nước canh cùng nguyên liệu đều là do một tay bà ngoại chuẩn bị, trong nháy mắt, rất nhiều hồi ức ùa về. Đôi tay thô ráp của bà ngoại sờ đầu cô rồi nói: "Về sau, hàng năm bà đều vì Hà Hà làm một chén mì trường thọ như vậy có được không?"

Vâng.

Nhưng, bà ngoại, bà đâu rồi?

Bà lại trước mặt con mà đi.

Hơi nóng khiến hốc mắt Tô Hà chợt đỏ lên.

Điện thoại cô đặt trên bàn tích tích vang lên, trong ký túc xá có chút yên tĩnh lạicực kỳ chói tai.

Mang theo đôi mắt sương mù cúi đầu nhìn thoáng qua.

Tạ Lâu: "Sinh nhật vui vẻ nhé, mì trường thọ hãy ăn lúc còn nóng."

Ánh mắt Ôn Mạn thực phức tạp: "Chậc chậc, ôn nhu cũng muốn mạng người ta....."

Tô Hà: "......"

Chương 23

Editor: Mứt Chanh

Bốn người chia nhau ăn chén mì trường thọ với giá trên trời kia. Hương vị ấy vẫn như trước đây, giống hệt với tay nghề bà ngoại như đúc. Vành mắt của Tô Hà vẫn luôn ửng đỏ, nhưng cũng có lẽ là do nghĩ tới bà ngoại, cho nên sau khi ăn xong thể xác và tinh thần cũng ấm áp lên.

Nhà họ Tô vẫn luôn có thói quen vào sinh nhật ăn mì trường thọ, sinh nhật mỗi năm đều sẽ ăn chén mì trường thọ. Như thế mới chân chính gọi là ăn sinh nhật.

Năm trước Vương Huệ không làm cho cô, dù cho trái tim băng giá đến đâu nhưng vẫn ra cửa ăn một chén mì trường thọ.

Sau khi ăn xong, sắc trời cũng đã tối.

Từng người trong ký túc xá đều bận chuyện của mình, rất nhanh đã tắt đèn đi ngủ.

*

Ngày hôm sau là lễ Giáng Sinh, thời tiết qua một đêm đã giảm xuống, phải mặc áo khoác thật dày và áo len trước khi ra ngoài. Mà đúng lúc lại là chủ nhật, cả bốn người đều muốn ngủ nướng hết trên giường.

Lúc trước Lục Quân đã gửi WeChat cho nên hôm nay Tô Hà phải đến công ty.

Cô cũng có đến trong khoảng thời gian này nhưng đều là đến xem tư liệu, dần dần một số chuyện cũng tới tay. Ôn Mạn vén chăn lên nhìn thấy Tô Hà đang chải tóc: "Ra ngoài hả em?"

Tô Hà rụt cổ lại vì cửa sổ đối diện với bàn của cô cho nên gió thổi vào có chút lạnh, cô nhỏ giọng mà trả lời: "Dạ, đến công ty ạ."

Ôn Mạn ngáp một cái rồi gật gật đầu: "Vậy em phải tự cẩn thận nhé."

"Dạ, chị ngủ thêm một lát đi." Tô Hà nói xong liền vào nhà vệ sinh để thay quần áo. Lúc cởi áo ngủ ra, đối mặt với gương, liếc mắt một cái đã nhìn thấy ấn dâu tây nằm ở trước ngực.

Đã mờ rồi, nhưng nếu nhìn có tâm một chút vẫn sẽ nhận ra.

Tô Hà đột nhiên gác qua một bên, đem áo ngủ ném vào trong rổ mà tròng áo len vào.

Vẫn là cao cổ.

Cảm thấy sự ấm áp vào tối hôm qua lúc ăn mì trường thọ đều giảm xuống hết rồi.

*

Lúc đến Thịnh Đỉnh, Lục Quân đang ăn bữa sáng, vừa thấy cô đến liền hỏi cô một tiếng: "Ăn gì chưa em?"

Tô Hà gật đầu, cô đã ăn một chút ở tàu điện ngầm.

"Tư liệu đặt ở trên bàn bên đấy, em lấy đi."

Tô Hà nghe lời bước qua, liếc xuống là thông tin của một công ty khoa học kỹ thuật do cô sửa sang lại vào tuần trước. Phía trên còn có sổ sách tài chính của đồng nghiệp khác, Lục Quân nói: "Đợi lát nữa chúng ta sẽ đến công ty này."

Kèm theo là một kế hoạch thu mua.

Tô Hà ừ một tiếng, thu thập thông tin thật cẩn thận. Lục Quân ăn xong bữa sáng liền mang theo Tô Hà ra cửa. Sau khi lên xe, Lục Quân mới nói chuyện với Tô Hà.

Công ty khoa học kỹ thuật này có một phần mềm không tồi, dưới trướng còn có điện thoại di động đã từng thịnh hành. Hiện giờ bị phá sản, Lục Quân muốn thu mua để thành lập một phòng làm việc mới.

Còn phần tại sao lại gọi Tô Hà đến đây, chủ yếu là để Tô Hà trông thấy việc đời, trợ lý cùng thư ký của anh ấy đều đang theo một hạng mục khác.

Khi mọi thứ được nói ra, Tô Hà lập tức có chút khẩn trương.

Lục Quân hỏi Tô Hà: "Em có thể lái xe không?"

Tô Hà lắc đầu: "Dạ không."

Cô đã lên kế hoạch vào lúc đến trường khi cô mười tám tuổi, nhưng khi gia đình cô bị phá sản, kế hoạch sụp đổ chỉ trong nháy mắt, cô không thể theo kịp bước chân của những người khác nữa.

"Không sao đâu, chờ đến lúc nghỉ đông là có thể đi học."

Tô Hà ừ một tiếng, lật xem tư liệu.

*

Chẳng mấy chốc, chiếc xe đã tới vùng ngoại thành của Hải Thị. Ban đầu công ty này cũng có tòa nhà làm việc ở Hải Thị nhưng do bốn năm qua phát triển không tốt khiến từng bước lùi lại, bây giờ đã lui đến vùng ngoại thành của Hải Thị. Họ sớm nhìn ra việc không thể trả nổi tiền thuê cho nên mới nhả ra tin nguyện ý bị thu mua.

Sự kiêu ngạo lập tức liền biến mất. Vốn đang có thể có chút ưu thế nhưng bây giờ lại biến thành cá nằm trên thớt, ngay cả nói điều kiện cũng không thể.

Nhà xưởng trông cũng thực cũ nát.

Lục Quân mang theo Tô Hà đi vào thì một người phụ nữ họ Lưu mặc đồ đen bước ra tiếp đón. Kỳ thật bà chính là vợ của người sáng lập, khuôn mặt tiều tụy kia được hỗ trợ bởi một lớp phấn nền. Lục Quân nhã nhặn, nói chuyện cũng ôn hòa, rất lịch lãm khiến cho giám đốc Lưu cảm thấy thân thiết, nhưng lời nói lại có chút chần chờ.

Cho đến khi vào phòng họp, Tô Hà mới biết được giám đốc Lưu này vì sao lại mơ hồ như thế.

Tạ Lâu cũng ở đấy.

Anh mặc chiếc áo sơmi màu đen, áo khoác đen đặt trên lưng ghế, bên cạnh còn có một chàng trai trẻ tuổi.

Anh nhướng mày và nhìn qua đây.

Bước chân Tô Hà vội khựng lại, hai người chỉ cách nhau một cái bàn, nhìn nhau một giây, hàm răng Tô Hà run lập cập, lạnh lùng mà xoay đầu đi.

Tạ Lâu thấy thế thì vẻ mặt cũng không tập trung, cúi đầu nói chuyện cùng chàng trai trẻ kia.

Lục Quân thấy thế liền cười cười, cảm xúc đều giấu ở sau khuôn mặt.

Nhưng ánh mắt có chút tức giận.

Xem ra lại có người muốn chặn đường anh ấy đây mà.

Anh ấy nhìn qua Tô Hà, mặt Tô Hà không cảm xúc mà buông tư liệu cùng máy tính bảng ra. Lục Quân nhíu mày, ngồi ở bên cạnh Tô Hà.

Công ty hai bên, mỗi bên đều chiếm lấy một đầu bàn đối mặt với nhau.

Không khí nhất thời có chút khẩn trương.

Giám đốc Lưu dường như rất hài lòng với tình huống thế này. Vào lúc cái nỏ mạnh hết đà như kia mà còn có thể có hai công ty muốn ra tay như vậy, bọn họ vẫn còn có lựa chọn. Bà mỉm cười và gọi một nhân viên để tiếp đón hai bên: "Tôi đi kêu Chu Dung."

Chu Dung là chồng của bà, công ty này bởi vì không có cổ phần đưa ra thị trường cho nên mọi quyền sở hữu đều nằm ở trong tay Chu Dung, thế nên yêu cầu ông ta phải ra mặt.

Lục Quân nói một câu, "Mời."

Giám đốc Lưu thướt tha bước ra ngoài, trong phòng hội nghị chỉ còn lại năm người.

Nhất thời yên tĩnh.

Lại nhất thời ẩn ẩn có mạch nước ngầm.

*

Tận dụng cơ hội này, Lục Quân thấp giọng cùng Tô Hà hàn huyên, để cô trích ra một ít tư liệu.

Tô Hà nghe theo anh ấy rút ra, hai người nói chuyện thật cẩn thận. Tô Hà vẫn luôn không dám ngẩng đầu nhìn về phía nghiêng đối diện, chủ yếu chính là sợ gặp phải đôi mắt kia của Tạ Lâu.

Ngẫu nhiên trong đầu sẽ hiện lên hình ảnh tối hôm qua, khiến cả người cô càng thêm không được tự nhiên.

Mà cô càng sợ Tạ Lâu ở trường hợp thế này sẽ nói cái gì đó, làm chút gì đó, giống như lên tiếng ở cửa văn phòng Thịnh Đỉnh lúc trước vậy.

Cô ngẩng đầu lên cùng Lục Quân kiểm tra số liệu, trùng hợp liền nhìn thấy Tạ Lâu đứng lên.

Cô tức khắc có chút khẩn trương. Tạ Lâu nhìn cô, tay nắm chặt điện thoại, thần sắc có chút lạnh lùng. Anh nhẹ nhàng đặt điện thoại lên bàn, cũng một tay kéo cà vạt, đem cà vạt cởi ra nới lỏng cổ áo.

Cả người mang theo khí chất hoàn toàn khác.

Hơn nữa... Cho dù anh nghiêng người đi, tầm mắt quét qua bên này nhưng cũng không nhìn Tô Hà thêm chút nào nữa.

Cái loại lạnh nhạt này.

Cùng lúc cấp 3 giống nhau như đúc.

Tô Hà ngẩn người.

Tựa như nhìn qua người theo đuổi anh, anh khinh thường nhìn lại.

Tô Hà cúi đầu nhìn về phía tư liệu.

Âm thầm bình tĩnh lại tâm tình.

*

Qua một hồi lâu, cửa phòng họp lại đẩy ra lần nữa. Giám đốc Lưu đứng ở cửa, cười nói: " Giám đốc Lục, mời theo tôi đến đây."

Xem ra là Chu Dung tới. Thần sắc của Lục Quân hiện lên một tia bất mãn nhưng vẫn mang theo Tô Hà đứng dậy, đi ra ngoài. Phía sau Tạ Lâu còn đang gọi điện thoại, lười nhác mà dựa vào trên ghế nhìn thoáng qua bên này.

Giám đốc Lưu mỉm cười với Tạ Lâu và nhướng đôi mày thật xinh đẹp lên.

Tạ Lâu lạnh lùng mà dịch chuyển tầm mắt.

Đám người vừa đi.

Trợ lý bên cạnh anh nhảy dựng lên: "Tạ Lâu, bà ấy cố ý."

Tạ Lâu ừ một tiếng, không nói chuyện, ngồi xuống rồi cầm điếu thuốc thưởng thức, nhếch mép: "Muốn giữ lại chức vị còn phải xem tôi có cho hay không......" Trợ lý vừa nghe xong đã biết Tạ Lâu có ý tưởng mới.

Tức khắc cười.

Chọc ai cũng không thể chọc Tạ Lâu nha.

Sau đó anh lại nói: "Tại sao chưa thấy qua thư ký này của Lục tổng nhỉ? Mới hả?"

Nói chính là Tô Hà.

Tạ Lâu siết chặt điếu thuốc trong tay, đôi mắt sâu thêm vài phần, ừ một tiếng "Mới."

*

Đã một giờ kể từ khi Lục Quân và Tô Hà rời khỏi văn phòng của Chu Dung. Lục Quân cười một cái rồi nói: "Cơm trưa sợ là chỉ có thể ở bên này ăn thôi."

Không kịp về vì đã là giờ này rồi.

Tô Hà ừ một tiếng.

Ý của Chu Dung là mời bọn họ đi ăn.

Lục Quân đương nhiên sẽ không muốn ngồi cùng bàn với Tạ Lâu, cho nên cự tuyệt, cũng vì Chu Dung bày ra một trận này khiến anh ấy cũng khó chịu.

Khi đi ngang qua cửa phòng họp.

Tạ Lâu cùng vị trợ lý của anh còn đang ở đó. Giám đốc Lưu đang tiếp đãi bọn họ. Tầm mắt của giám đốc Lưu chuyển qua chuyển lại, vẫn luôn chuyển tới trên người Tạ Lâu, nếp nhăn trên khuôn mặt cũng ít đi rất nhiều.

Lục Quân hỏi Tô Hà: "Hôm nay cậu ta giống như không quen biết em thì phải?"

Tô Hà sửng sốt, không trả lời, chỉ quét qua Tạ Lâu một cái rồi đi theo Lục Quân ra cửa.

Vùng ngoại thành này quá chênh lệch, chỗ ăn uống quá ít, mặt khác đều là cửa hàng nhỏ. Chỉ có một nhà hàng Hồ Nam trông vẫn ổn, hai người vội đi vào hỏi, trên lầu vẫn còn một chỗ vì thế bước lên lầu.

Tô Hà bội phục sự tu dưỡng của Lục Quân. Lúc đối mặt với yêu cầu vô lý của Chu Dung vậy mà còn có thể bảo trì bình tĩnh. Anh ấy để bụng còn nhiều hơn buổi sáng, phỏng chừng là nhìn thấy Tạ Lâu xuất hiện cho nên càng thêm cẩn thận.

Thua một lần ở trong tay Tạ Lâu, khẳng định lúc này Lục Quân không muốn nghĩ đến lần thứ hai nữa. Tuy rằng anh ấy là người phụ trách, nhưng công ty không phải chỉ có một mình anh ấy, từ lúc bắt đầu muốn thu mua công ty này đã làm không ít công tác, trả giá đi tâm huyết càng không cần phải nói, ngay cả tòa nhà làm việc cũng đều chuẩn bị tốt.

Nếu ngã xuống, khẳng định việc này sẽ trở thành đả kích mất.

Hai người một bên phân tích một bên chờ đồ ăn được mang lên. Chẳng mấy chốc, có hai người cũng đi lên cầu thang, vậy mà là Tạ Lâu cùng trợ lý của anh.

Tô Hà đối diện với cửa cầu thang, liếc mắt một cái đã nhìn thấy. Cô đột nhiên siết chặt cái ly trong tay.

Phía trước có người phục vụ dẫn đường, Tạ Lâu nhìn thoáng qua Tô Hà, không chút để ý mà dời đi.

Tô Hà hít một hơi, tiếp tục nghe Lục Quân nói chuyện, Nửa ngày sau, đồ ăn cũng được mang lên, hai người từng người xới một chén cơm tẻ, cúi đầu ăn lấy.

Mà lại một lát sau, người phục vụ bưng hai đĩa đồ ăn lại đây.

Bày biện từng món lên.

Tô Hà cùng Lục Quân đều sửng sốt, Tô Hà chỉ vào món ăn kia, "Chúng tôi không có gọi món này."

Người phục vụ chỉ một bàn bên cửa sổ kia, nói: "Vị khách kia gọi cho cô."

Là đậu hủ Ma Bà cùng tôm muối tiêu, hai món ăn có vẻ giống nhau nhưng Tô Hà sẽ không quên đây là món lúc trước cô làm cho anh. Người này làm cái gì tựa hồ đều có chút mục đích.

Tô Hà nghiến răng nhìn qua.

Đôi chân dài của Tạ Lâu chồng chéo lên nhau, uống một hớp Coca, mặt mày lười nhác, cười với Tô Hà.

Tô Hà: "......"

Lục Quân than nhẹ một tiếng: "Xem ra không phải là không quen biết, chỉ là ở giữa công việc, không muốn dính lấy em, Tô Hà, nếu em thành nữ gián điệp bên kia của cậu ta, hẳn là có chút hiệu quả."

Tô Hà đột nhiên nhìn về phía Lục Quân, thần sắc có chút khẩn trương: " Giám đốc Lục."

Lục Quân ha ha cười, vỗ lấy bả vai của Tô Hà, "Không cần khẩn trương."

"Anh chỉ nói vậy thôi, sẽ không nghĩ nhiều đâu."

Tô Hà thật sự có chút sợ, nghe Lục Quân nói như vậy, trong lòng mới thấy nhẹ nhõm đi.

Một lát sau, Lục Quân lại bỏ thêm một câu: "Nói thật, anh có ấn tượng không tốt với Tạ Lâu, chỉ là cậu ta quá độc ác, nhưng thái độ của cậu ta đối với công việc anh rất tán thành."

Tô Hà không hề hé răng mà chỉ ăn cơm.

Lục Quân là người ra ngoài xã hội, nói chính là lời nói xã hội. Mà Tô Hà gặp Tạ Lâu, không đơn thuần chỉ ở ngoài xã hội mà còn có trong trường học. Cô cảm giác ngực có chút đau, đưa tay vuốt nó mới thông thuận.

Hai đĩa thức ăn kia, Tô Hà một miếng cũng không ăn nhưng Lục Quân lại không khách khí, ăn vài miếng.

Đóng hóa đơn.

Tô Hà nhận được WeChat của Tạ Lâu gửi đến.

Tạ Lâu: "Đợi xe phía sau, xe kia của Lục Quân không về được Hải Thị, em về cùng tôi nhé?"

Tô Hà: "Không đi."

Chương 24

Editor: Mứt Chanh

Sau khi kết thúc WeChat của đối phương, Tô Hà không nhìn vào khung chat giữa hai người nữa mà xoay người bước nhanh xuống lầu. Cầu thang của nhà hàng Hồ Nam được chế tạo từ tấm ván gỗ, có cảm giác thật cổ xưa. Cô sợ Lục Quân ở dưới lầu chờ lâu cho nên đi rất nhanh. Nhấc chân lên một lần nữa, đôi chân trắng nõn kia thoát khỏi giày cao gót giẫm lên cầu thang bằng gỗ kia.

Tô Hà quẫn trí, ngón chân con lên, ngoảnh đầu lại chỉ thấy giày cao gót bị mắc kẹt ở cầu thang.

Cầu thang có chút tối tăm, tay cô vừa mới với qua.

Một bàn tay mang đồng hồ đã lấy đi giày cao gót của cô, giọng nói Tô Hà thực lành lùng: "Đưa giày cho tôi."

Tạ Lâu xách chiếc giày, từ trên cô nhìn thấy cô đang uất ức.

Một giây sau, anh đi xuống, bước hai bước về phía Tô Hà. Tô Hà theo bản năng mà lùi về sau hai bước, tay chống ở lan can để ổn định thân thể.

Tạ Lâu liếc xuống nhìn gót chân bé nhỏ không có chỗ để, cầu thang là màu đỏ sậm, cô giẫm lên trên đó thực sự là quá trắng.

Anh lau khóe môi.

Sau đó ngồi xổm xuống đặt giày cao gót màu đen trước chân Tô Hà, một tay khác lại nắm lấy mắt cá chân của Tô Hà.

Tô Hà kinh ngạc hét lên: "Tạ Lâu."

Anh ngước nhìn Tô Hà, cười như không cười: "Nâng chân lên, tôi giúp em mang."

Tô Hà lắc đầu.

Sau khi nghe xong, ngón tay của Tạ Lâu xoa quanh mắt cá chân của Tô Hà.

Sáng sớm, những lạnh nhạt kia, những cái giống như từng khinh thường nhìn lại đều tan thành mây khói cả. Lúc này, anh cực kỳ giống tối hôm qua.

"Anh buông tôi ra."

Tạ Lâu không trả lời, đôi mắt dừng ở chân cô. Màu đỏ rượu mà cô sơn trên móng càng khiến đôi chân trắng hơn. Tạ Lâu mịt mờ mà cong khóe môi, tay một chút cũng chưa định rời khỏi

Tô Hà bị nắm lấy chân, giãy giụa nữa sẽ ngã, dáng vẻ không giãy giụa lại quá mức chật vật.

Cô nhắm mắt, chân chạm vào giày cao gót, Tạ Lâu cười khẩy một tiếng, nói với cô: "Lúc này mới ngoan."

Anh nhéo chân Tô Hà chân, đặt giày lên trên.

Tô Hà chỉ muốn mang nó một cách nhanh chóng.

Lúc này, giọng Lục Quân từ bên ngoài truyền đến còn kèm theo tiếng bước chân.

"Tô Hà? Em ổn không?"

Khẩn trương, hoảng loạn, còn có hơi nóng ở mắt cá chân, chàng trai trước mắt còn đang chậm rãi mang giày cho cô. Ông chủ đã gọi khiến tinh thần của Tô Hà lập tức kề đến đỉnh điểm.

Cô đá về phía trước.

Quằn quại.

Ầm —— một tiếng.

Chàng trai mặc áo sơ mi đen ngã xuống bậc cuối cùng.

Tô Hà hít một hơi rồi cúi đầu....

Biểu tình có chút ngốc.

Tay Tạ Lâu siết chặt lan can, trông thật lạnh lùng. Anh híp mắt nhìn Tô Hà...

"Ơ, giám đốc Tạ, tại sao cậu lại ngồi dưới đất vậy?" Lục Quân cùng giọng điệu xem kịch từ phía sau truyền đến.

*

Thời gian tựa như đang lặng yên.

Cầu thang này cũng có nhiều người đến xem.

Tạ Lâu từ bậc thang đứng lên, phủi lấy bụi bặm trên người, một bước đã tiến đền gần Tô Hà. Tô Hà không dám ngẩng đầu nhìn anh, nghiêng người nhanh chóng chạy qua anh, nói với Lục Quân: "Ông chủ Lục, chúng ta trở về nhé?"

Lục Quân nhìn Tạ Lâu dựa vào lan can cầu thang, lúc này quần dài màu đen của Tạ Lâu còn mang theo chút bụi bẩn, nhưng sắc mặt của anh lại lạnh cực kỳ.

Không thấy chật vật mới vừa nãy.

Lục Quân vẫn nở nụ cười, mang theo Tô Hà rời đi: "Có chuyện anh muốn nói với em, biển số xe này trưa nay không đi được, chờ đến hai giờ rưỡi rồi mới xuất phát, em xem có được không?"

Tô Hà gật gật đầu vội bước ra khỏi cửa, hít thở không khí mới cảm giác ngực thông thuận đi một chút.

Phía sau.

Trợ lý của Tạ Lâu cẩn thận đi xuống cầu thang, gọi Tạ Lâu.

Tạ Lâu nhìn cậu ta, lấy thuốc lá rồi xoay người xuống lầu. Trợ lý đi theo phía sau, nhìn cửa đã không còn bóng dáng ai, trợ lý không nhịn được nữa vội thấp giọng hỏi một câu: "Tạ Lâu, vừa rồi... cậu bị thư ký mới kia của anh Lục đá xuống cầu thang sao?"

Lúc cậu ta đến, vừa vặn nhìn thấy Tô Hà thu chân lại.

Tạ Lâu đã ngồi trên bậc thang, may mà động tác của anh nhanh, một tay nắm lấy lan can, bằng không, sẽ giống như một quả bóng lăn trên mặt đất vậy.

Tạ Lâu nghiêng đầu, nheo mắt nhìn cậu ta.

Trợ lý lập tức ngậm miệng lại: "......"

Cho nên đây là sự thật sao?

Vì cái gì sẽ bị đá nhỉ? Tạ Lâu, anh làm cái gì vậy?

*

Chiếc Jaguar đen tiến vào hầm để xe khoảng 6 giờ, Tạ Lâu lại mở ra hai cúc áo, mở cửa bằng vân tay để vào nhà, lúc này nhìn thấy đầu bếp mới đang nấu ăn.

Làm cho anh món cá chua cay mà anh từng ăn, hương vị đều bay tới bên ngoài rồi.

Tạ Lâu nhíu mày, anh bước đến chiếc tủ lạnh thấp trong phòng khách lấy một chai bia ra, mở ra uống một hớp. Chất lỏng cay mát kia theo cổ họng mà tiến vào bụng. Anh miễn cưỡng tựa vào tay vịn của ghế sofa, nhấm nháp từng hớp.

Đầu bếp mới từ trong phòng bếp bước ra đã nhìn thấy anh.

Cô ta năm nay đã 27 tuổi, là mỹ thực gia cùng đầu bếp nổi tiếng, nhưng lúc này cô ta có chút khẩn trương khi nhìn vào sườn mặt anh tuấn của chàng trai, "Tạ Lâu, hôm nay tôi làm món cá chua cay, cậu... Muốn thử hay không?"

Tạ Lâu nghiêng đầu sang nhìn cô ta, không kiên nhẫn gì: "Không thử."

Giọng nói lãnh khốc.

Đầu bếp nữ cắn lấy môi, hơi có chút ấm ức.

Không thử thì đợi lát nữa cậu lại bỏ mứa hơn một nửa cho xem.

Từ lúc cô ta đảm nhận chức trách đầu bếp riêng của anh đến giờ thì không có một bữa nào anh ăn cho hết, cơm lúc nào cũng thừa. Mấy lần hỏi ăn có ngon không thì cũng trực tiếp nói là bình thường, ngay cả câu dễ nghe cũng chẳng thèm nói.

Áp lực của cô ta rất lớn.

Một giờ sau.

Trên bàn bày ba món một canh còn dư lại hơn phân nửa, dường như mỗi món ăn cũng chưa chạm qua. Sắc mặt nữ đầu bếp kia cũng không tốt cho lắm, kéo xuống tạp dề trực tiếp rời đi nhưng vẫn nhìn vào phòng ngủ chính trước khi đi. Tạ Lâu ăn cơm xong đã cởi áo đi tắm. Cô ta nhìn thoáng qua, vừa lúc nhìn thấy vòng eo săn chắc của anh.

Cô ta lại lần nữa cắn răng, mở cửa rời đi.

*

Lúc thời tiết trở lạnh, sinh viên đi lại trong trường cũng ít. Những thánh địa hẹn hò cũng quạnh quẽ đìu hiu. Một chiếc Jaguar đen chạy vào sân trường, lái không nhanh lắm, cửa sổ xe mở ra, Tạ Lâu chống cằm, một tay nắm tay lái, uể oải nhìn tình hình giao thông phía trước....

Đi ngang qua hồ nhân tạo, hai nữ sinh đang cầm điện thoại nói chuyện hấp dẫn lực chú ý của Tạ Lâu, xe thong thả mà chạy qua bên cạnh hai cô ấy.

Hai cô gái kia đúng lúc là Trì Dĩnh cùng Trần Lâm.

Tầm mắt của Tạ Lâu đảo qua khuôn mặt các cô ấy rồi nhanh chóng thu hồi lại.

Lại đi về phía trước một đoạn, một chiếc Tesla đỏ xẹt nhanh qua người anh.

Người trong xe là Ôn Mạn.

Đầu ngón tay Tạ Lâu xoa xoa khóe môi.

Chiếc Jaguar màu đen đã sớm đến chỗ đậu xe của khoa tài chính. Khi cánh cửa xe mở ra, gió lạnh bên ngoài thổi đến từng cơn. Tạ Lâu kéo lấy cổ áo bóng chày, tay bỏ vào túi quần đi về phía ký túc xá.

Ba khu ký túc xá thật sự gần, đèn đều rải rác sáng lên.

Vì là ký túc xá cho sinh viên tự do nên đèn sáng hơn hai ký túc xá khác. Tạ Lâu đứng ở bóng cây trước ký túc xá cho sinh viên tự do, lấy điều thuốc châm lửa ngậm ở trong miệng....

Phía sau là hồ nước. Lại đi qua hồ nước, chính là thánh địa hẹn hò. Đứng ở vị trí này có thể nghe được những giọng nói nhẹ nhàng, nam nữ đan xen, mập mờ mọc thành từng bụi.

Nếu lớn mật một chút, còn có thể nhìn thấy người yêu hôn nhau.

Nếu thời tiết tốt một chút, còn có khả năng nghe thấy tiếng thở hổn hển, tiếng quần áo cọ xát nữa chứ.

Sau khi hút xong nửa điếu thuốc, đèn ký túc xá của Tô Hà vẫn luôn sáng lên, Tạ Lâu tắt thuốc ném vào thùng rác, cúi đầu xoa xoa khóe môi rồi đi về phía ký túc xá cho sinh viên tự do.

Vừa lúc.

Dì quản lý ký túc xá trùm kín mít đang ngủ gà ngủ gật.

Tạ Lâu với đôi chân dài nhanh chóng bước lên cầu thang.

Bởi vì là ký túc xá mới cho nên đèn cảm ứng ở cầu thang rất nhạy, sáng ngay trong vài bước.

Ký túc xá nữ nằm ở lầu bốn trở lên, hương thơm nhẹ nhàng bay đến. Tạ Lâu đi đến ngoài cửa phòng Tô Hà, gõ gõ vài cái.

*

Mùa đông ở phía nam lạnh đến thấu xương. Tô Hà dù cho thân là người ở phía nam cũng có chút chịu không nổi, sớm đã bọc chăn ở trên giường đọc sách.

Trong ký túc xá chỉ có một mình cô, thực sự yên tĩnh.

Khi tiếng gõ cửa vang lên, Tô Hà còn có chút ngạc nhiên. Cô bước xuống giường, xỏ giày, nhìn qua ghế dựa của Ôn Mạn, trên lưng ghế còn đặt chiếc khăn quàng cổ.

Cô cho rằng Ôn Mạn đã quay lại vội nắm lấy chiếc khăn quàng cổ mềm mại kia, hàm chứa ý cười kéo cánh cửa ra.

"Có phải chị quên lấy..... " Nhìn thấy chàng trai cao lớn ở cửa, ý cười trên khóe môi Tô Hà chợt cứng lại, theo phản xạ định đóng cửa. Tạ Lâu vươn tay dùng sức đẩy ra.

Cánh cửa mở toang, gió thổi ào ào lên mặt Tô Hà.

Tô Hà run lên bần bật, "Anh tới đây làm gì?"

Tạ Lâu ngước nhìn cô....

Cô mặc bộ đồ ngủ bằng nhung màu trắng, ngực có con thỏ, vài sợi tóc rũ xuống, bờ môi phơn phớt hồng cùng làn da trắng nõn. Dáng vẻ lúc ở nhà thoạt nhìn trông vô cùng mềm mại.

Anh lười nhác cười: "Hôm nay em không phải nên xin lỗi tôi sao?"

Tô Hà có chút lạnh, cô theo bản năng mà ôm chặt khăn quàng cổ trong lòng ngực, tay đè lên cửa cùng anh âm thầm phân cao thấp.

Nhưng lại tốn công vô ích.

Căn bản đẩy không nổi.

Bị anh hỏi như vậy.

Trong đầu Tô Hà thoáng hiện lên chuyện ở cầu thang tại Nhà hàng Hồ Nam kia. Anh vốn dĩ bỏ hết mặt mũi giúp cô xỏ giày lại bị cô đá một phát xuống cầu thang.

Chàng trai cao ráo đẹp trai như thế lại đặt mông ngồi vào bậc thang.

Từ trước đến nay anh có chút kiêu ngạo, khi đó, là thực sự chật vật.

Cô vội vàng đi trước, một câu cũng chưa nói, tất nhiên cũng không hề xin lỗi.

Tô Hà hít một hơi, thành thật trả lời: "Xin lỗi anh nhiều, hôm nay tôi không phải cố ý."

Tạ Lâu lắng nghe, gật gật đầu, biểu cảm hờ hững, lại dùng sức, cánh cửa hoàn toàn bị đẩy ra và anh trực tiếp đi vào. Tô Hà muốn ngăn cũng không còn kịp nữa rồi.

Trong phòng cũng thực sự lạnh, nhưng ấm áp hơn rất nhiều so với bên ngoài, còn có hương thơm nữ sinh nhàn nhạt quanh đây. Tô Hà nghiến răng: "Tạ Lâu, anh mà không đi ra, tôi gọi điện thoại kêu dì quản lý lên đấy."

Tạ Lâu xoay người, nhìn cô: "Cùng em trò chuyện một lát, cái gì cũng không làm, em tin không?"

Tô Hà vừa nghe xong, sắc mặt đã trở nên trắng bệch.

Cô mím môi, nhìn đến điện thoại nội bộ trong ký túc xá, điện thoại này có thể gọi đến nơi đó của dì quản lý. Tạ Lâu hơi nghiêng đầu, theo ánh mắt cô nhìn qua cũng thấy được cái điện thoại nội bộ này.

Điện thoại này không xa lạ gì cả, anh đã ở hơn ba năm, mỗi ký túc xá đều có. Lúc trước vẫn là do anh đưa người đến trang bị điện thoại trong ký túc xá này.

Hai người đều biết đối phương đang nhìn điện thoại.

Tô Hà thực sự khẩn trương, đột nhiên, cô nhằm về phía điện thoại.

Cơ thể Tạ Lâu cũng di chuyển vào lúc này, một giây sau, bàn tay to của anh ấn vào ống nghe, Tô Hà đi lên ấn vừa lúc chạm vào tay anh, tay anh thực sự lạnh lẽo. Tô Hà ngạc nhiên lập tức rụt trở về. Tạ Lâu cười nhẹ một tiếng, cầm lấy ống nghe giơ lên trước mặt cô, nói bằng một nụ cười: "Em ấn đi."

Tô Hà nhìn anh.

Anh dựa vào bàn, đôi chân thon dài, biểu tình vẫn lười biếng như cũ giống như không có xương sống vậy.

Ống nghe đã ở trước mặt cô.

Tô Hà cảnh giác, cô tự trách mình vừa rồi quên đem theo điện thoại....

Cô nhìn cái ống nghe kia còn Tạ Lâu thì nhìn cô, hai người đang phân cao thấp thì Tô Hà vươn tay nhận lấy cái ống nghe kia.

Trong chớp mắt, ống nghe từ trong tay Tạ Lâu rớt xuống. Tô Hà cúi đầu muốn nhặt lên thì Tạ Lâu đã vươn tay ôm lấy eo cô đem cô vào trong lòng, tựa đầu vào trán cô, tiếng nói trầm thấp: "Tô Hà, lại làm cơm cho tôi đi, được không? Tôi đói rồi..."

Chương 25

Dụng cụ nấu ăn trong ký túc xá này vẫn là do Trì Dĩnh mua vào lần trước, nhét ở trong ngăn tủ, vẫn luôn chưa được sử dụng. Món ăn ở nhà hàng Hải thị không tồi, ngay cả Ôn Mạn kén ăn cũng không hề ghét bỏ. Tô Hà thì càng không thể. Cô đứng tại ban công tẩy rửa sạch sẽ, Tô Hà quay đầu nhìn Tạ Lâu một cái rồi nói: "Anh... Đóng cửa lại đi."

Tạ Lâu ngồi ở trên ghế của Tô Hà, chân dài chồng chéo lên nhau, nheo mắt nhìn lướt qua đồ vật ở trên bàn của Tô Hà.

Nghe nói, à lên một tiếng, đứng dậy, đóng cửa rồi khóa lại.

Tô Hà phân phó xong, nghe được âm thanh khóa cửa thì đột nhiên quay đầu lại nói: "Đừng khóa cửa, đợi lát nữa thì Trì Dĩnh cùng Trần Lâm về rồi."

Tạ Lâu nhướng mày: "Trở về lại mở."

Tô Hà: "......"

Cô cắn chặt răng, chỉ có thể tiếp tục bận việc trong tay mà thôi.

Trong ký túc xá không có nguyên liệu gì, chỉ có mì gói, lạp xưởng. Vốn tưởng rằng anh nhất định sẽ ghét bỏ, ai mà ngờ anh lại gật đầu muốn ăn.

*

Nấu mì gói cũng phải chú ý, Tô Hà không tự giác mà lấy ra bản lĩnh sở trường của mình, một bên nấu một bên canh thời gian. Chờ thời gian gần đến thì lại bỏ thêm lạp xưởng, hương vị lập tức liền bay ra tới, toàn bộ ký túc xá đều tràn ngập một mùi hương của mì gói.

Bưng mì gói đi ra ngoài, trong tay Tạ Lâu đang thưởng thức son môi của cô.

Tô Hà tiến lên, đem mì gói đặt ở trước mặt anh, cướp đi thỏi son môi, "Ăn, ăn đi."

Cô vốn dĩ muốn nói cút.

Nhưng đến miệng, lại thay đổi từ.

Không muốn khiêu khích anh, cũng khiêu khích không nổi.

Với bàn tay trống rỗng, ngón tay thon dài rũ xuống, Tạ Lâu nghiêng đầu nhìn Tô Hà, "Son môi này màu đậu đỏ à?"

Anh còn biết màu đỏ đậu ư?

Tô Hà mím môi, không tình nguyện mà trả lời: "Ừ."

"Chưa gặp em thoa qua." Tạ Lâu cầm lấy đũa, cười liếm khóe môi.

Tô Hà không trả lời anh, đem son môi thả lại vào hộp. Son môi của cô không nhiều lắm, hôm sinh nhật bọn họ tặng hai thỏi, mới tính là có chút trên mặt.

Cô ngồi trở lại mép giường.

Không dám lấy sách vở xem mà chỉ dựa vào cột giường phát ngốc.

Tạ Lâu vùi đầu ăn mì gói, hương thật vị đặc biệt.

Hai ba đũa đã ăn xong, anh quay qua nhìn Tô Hà: "Còn nữa không?"

Tô Hà giữ im lặng mà đứng dậy rồi cầm lấy chén. Khi cô chuẩn bị rời đi, Tạ Lâu nắm lấy cổ tay cô, Tô Hà kinh ngạc, cúi đầu nhìn anh. Tạ Lâu tựa lưng vào ghế ngồi, không chút để ý mà nói: "Bỏ nhiều lạp xưởng chút..."

Tô Hà: ".... Đã biết."

"Buông tay."

Lúc cô nói chuyện, thường nhíu mày lại, dường như có bao nhiêu bất mãn đối với anh. Tạ Lâu suy nghĩ một lúc, cười nhẹ một tiếng rồi mới buông lỏng tay Tô Hà ra, nhanh chóng đi về phía ban công.

Làm hai gói mì gói, toàn vào bụng anh.

Tô Hà chần chờ, hỏi anh: "Anh không ăn cơm chiều sao?"

Tạ Lâu chà lau khóe môi. Lúc anh sờ soạng điếu thuốc bỏ vào trong miệng thì ngửi được một mùi hương thoang thoảng, đó là mùi hương thuộc về nữ sinh, mềm mại mà nhẹ nhàng. Anh dừng một chút, đem khói nhả ra, chân dẫm dưới đáy bàn Tô Hà, à một tiếng rồi lười nhác trả lời: "Không ăn, ai làm cũng không ngon bằng em."

Anh nói không chút để ý, giống như không phải nói cho cô nghe mà đó là chuyện đương nhiên. Lông mày Tô Hà nhảy dựng, đột nhiên đứng dậy rồi thu thập chén đũa trên bàn. Lúc bước vào ban công, mở vòi nước ra, cô nói một câu: "Đã trễ thế này, anh về đi."

Ăn uống no đủ, nên chạy lấy người.

*

Tạ Lâu treo một tay trên lưng ghế, nhìn vào lưng cô. Lúc anh nghe thấy lời này, lông mày nhíu lại nhưng không trả lời.

Phía sau không ai trả lời, Tô Hà có chút thấp thỏm. Tay cô chỉ ngâm ở trong nước lạnh băng mà không hề có cảm giác, cô cũng chưa lấy lại tinh thần, chỉ là chết lặng mà đem chén đũa rửa sạch, sau đó úp lên, giấu ở một vị trí tối. Miễn cho dì quản lí đi lên nhìn thấy được.

Chuẩn bị cho xong, cô mới lau chùi tay.

Xoay người đi vào trong phòng, Tạ Lâu cúi đầu chơi điện thoại, ngước mắt lên nhìn cô một cái.

Tô Hà không đến gần anh mà chỉ đứng ở đầu giường. Anh ngồi trên ghế ở cuối giường, Tô Hà muốn anh đi, không đi thì sẽ kêu dì quản lý.

Nhưng muốn làm sao để tới gần điện thoại kia đây.

Tạ Lâu cũng nhìn cô, thấy mái tóc cô vì bận rộn mà lộn xộn, cái trán đầy những sợi tóc hỗn loạn kia. Nhìn như thế, mới thấy tóc cô có chút vàng....

Nhưng dưới làn da trắng kia, màu tóc này ngược lại trông thật thời thượng.

Anh rút chân lại rồi đứng lên, đi về phíaTô Hà.

Tô Hà thấy thế theo phản xạ mà lui về phía sau. Trong hai ba bước, anh đã đến trước mặt, Tô Hà kêu lên: "Tạ Lâu, anh...."

Tay cô bị anh giơ lên.

Thực sự lạnh lẽo, đông lạnh đến đỏ lên. Năm ngón tay thon dài, móng tay được cắt tỉa cực kỳ sạch sẽ. Ánh mắt Tạ Lâu sâu thêm vài phần, mịt mờ mà hiện lên một tia dục vọng.

Tô Hà giãy giụa.

Anh tùy ý để cô nhảy giống như ếch xanh.

Sau đó cúi đầu xuống, môi mỏng dán vào ngón tay cô, hôn một cái, nhướng mày hỏi: "Lạnh hay không?"
Tô Hà: "......."

*

Sao có thể không lạnh.

Nhưng Tô Hà mím môi, rút trở lại, "Không lạnh."

Cho dù có lạnh cóng thì ngón tay mềm mại kia vẫn cứ rút ra. Tạ Lâu liếm lấy môi trên, đó là nơi chạm vào ngón tay của Tô Hà, sau đó khẽ nhếch môi và nhìn cô với chút ánh sáng nơi tối tăm này.

Hàng mi của Tô Hà khẽ run rẩy, bị anh nhìn đến hoảng loạn, toàn bộ đều giấu ở đáy mắt.

Mà lúc này, cửa ký túc xá bị gõ vang, ngay sau đó giọng nói của Trì Dĩnh bị lạnh đến nỗi run lên mới truyền đến: "Tô Hà? Mở cửa ra, tụi tớ trở về rồi."

Tô Hà dường như đã gặp được cứu tinh, kêu một tiếng, xoay người chạy nhanh tới mở cửa.

Ngay khi cánh cửa mở ra, gió lạnh thổi vào, vù vù một trận.

Trì Dĩnh cùng Trần Lâm xách theo một túi thức ăn đi đến, vừa đi vừa cùng Tô Hà nói chuyện. Còn chưa kịp nhìn thấy vẻ mặt chần chờ của Tô Hà thì đã nhìn thấy Tạ Lâu đang dựa vào cột giường.

Trì Dĩnh: "Má ơi?"

Trần Lâm: "Tạ Lâu?"

Hai người đều trừng lớn mắt, nhìn thật kỹ xung quanh ký túc xá này, không phải đi nhầm chứ.

Tạ Lâu đứng thẳng người, tay từ trong túi rút ra, kéo cổ áo xuống rồi nói: "Chào buổi tối."

Trì Dĩnh cùng Trần Lâm tựa như bị hoảng sợ khi nghe thấy giọng nói lạnh lẽo kia. Trì Dĩnh ấp úng trả lời, "Chào buổi tối."

Phía sau liền trầm mặc.

Trần Lâm kéo Tô Hà một cái.

Tô Hà nhìn anh: "Anh cần phải trở về rồi đấy?"

Tạ Lâu nhướng mày, nhìn cô mà cười, "Ừ, nên trở về."

"Miễn cho em vẫn luôn đuổi tôi."

Từ mặt mày đến ngọn tóc đều không có một chỗ nào mà không muốn đuổi anh.

Anh lấy cây kẹo que đặt trên bàn Tô Hà, mở giấy gói kẹo ra rồi nhét vào trong miệng mà đi về phía cửa.

Ba cô gái chiếm cửa ngay lập tức nhường chỗ bên cạnh, để lại cho anh một chỗ trống. Tạ Lâu nhai kẹo que, lúc anh chuẩn bị bước ra khỏi cửa, anh quay đầu lại nhìn Tô Hà.

Tô Hà kéo tay Trần Lâm, nắm thật chặt.

Trần Lâm cũng theo bản năng mà bảo vệ cô.

Nhìn vài giây, Tạ Lâu bắt lấy kẹo que, nhanh như chớp mà thăm dò, lấp kín lấy môi Tô Hà, hôn xuống một cái.

Trì Dĩnh & Trần Lâm trong nháy mắt dại ra;

*

Chờ ba người phản ứng lại thì ngoài cửa đã sớm không có ai, chỉ còn lại từng cơn gió lạnh.
Trì Dĩnh: "Mẹ nó."

Trần Lâm: ".... Tô Hà, cậu ta.. Tới làm cái gì?"

Khóe môi là vị ngọt của dâu tây, Tô Hà duỗi tay chà môi, à một tiếng, mờ mịt mà trả lời: "Anh ấy tới ăn mì gói."

Trì Dĩnh: "Mì gói sao?"

Trần Lâm đóng cửa xong rồi khóa lại, cũng là vẻ mặt không thể tưởng tượng được.

Cửa đã đóng lại, không có gió lạnh, hai người mới nhìn chằm chằm vào đôi môi sưng đỏ của Tô Hà. Tô Hà lại dùng sức xoa xoa môi, mới kể những chuyện phát sinh sau khi các cô ấy ra cửa cho các cô ấy nghe.

Trần Lâm cùng Trì Dĩnh đều rất khẩn trương, sợ Tô Hà lại lần nữa bị anh ép buộc.

May mắn là không có.

Chỉ là nụ hôn lần này....

Được rồi.

So với nụ hôn ép buộc lúc trước, cái này tương đối dịu dàng hơn.

*

Lễ Giáng Sinh qua đi, những ngày tiếp theo trôi qua rất nhanh. Trường học cũng tiến vào cuối kỳ. Cùng với nó còn có những luồng không khí lạnh mãnh liệt đang đến gần Hải Thị.

Kỳ thi cuối kỳ cũng đã đến.

Bốn người trong ký túc xá đều đang ôn tập cho kỳ thi.

Sự xuất hiện của Tết nguyên đán cho phép các sinh viên đang chuẩn bị cho kỳ thi thở phào nhẹ nhõm. Trường học kết hợp với kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán tổ chức một bữa tiệc tối vào ngày 31 tháng 12.

Trì Dĩnh cùng Trần Lâm lôi kéo Tô Hà cùng Ôn Mạn đi ra quảng trường đếm ngược, bốn người ở bên ngoài ăn cơm. Khi đến quãng trường mới nhận thấy con đường này đã bị nghẹt cứng

Nơi nơi đều là người, mấy trường cao đẳng gần đó cùng người qua đường, tất cả đều đang chen chúc nhau.

Ôn Mạn vén tóc, lôi kéo cánh tay Tô Hà cực khổ đi tới. Cô ấy bất đắc dĩ mới nói: "Rất nhiều năm rồi chị không làm cái việc ngốc của tuổi trẻ này."

Trần Lâm cười nói: "Năm ngoái tớ ở trên vòng đu quay Thiên Hà đếm ngược."

Trì Dĩnh oa một tiếng: "Không phải rất lãng mạn sao?"

Trần Lâm cười khẩy một tiếng: "Cùng mấy người đồng nghiệp, đều là nữ, lãng mạn cái quỷ gì."

Trì Dĩnh: "À, cũng được mà."

Ôn Mạn nói: "Năm ngoái chị ở nhà xem phim."

Sau đó các cô ngoảnh đầu nhìn Tô Hà, "Em thì sao?"

Tô Hà dừng lại một chút, cười cười: "Không nhớ rõ nữa."

Nơi nào mà không nhớ rõ được, năm trước cô cùng Vương Huệ hẹn nhau xem bộ phim mà bà ngoại muốn xem, vốn dĩ cũng ổn thỏa. Kết quả Chu Ngữ Ngữ vẫn luôn ho khan, chiếm lấy Vương Huệ, không chịu để Vương Huệ đi. Tô Hà cầm vé xem phim, vẫn luôn ở trong phòng chờ Vương Huệ hết bận. Bà ấy bận cho đến khi phim mở màn rồi kết thúc.

Mà Vương Huệ còn ở trong phòng dỗ Chu Ngữ Ngữ.

*

Đêm nay có rất nhiều quầy ăn vặt ở quảng trường, mùi hương bắp rang, kem ly dụ hoặc, hương vị thì là của thịt nướng BBQ lan tỏa khắp bầu trời, cực kỳ hấp dẫn. Trì Dĩnh chen qua mua bốn ly trà sữa nóng, bên trong còn có trân châu. Lúc quay lại, cả người đều lung lay.

Tô Hà đỡ lấy Trì Dĩnh, Ôn Mạn nhìn lướt qua mà nói: "Lúc này còn uống trà sữa gì, một lát mà chen lấn là không ngẩng lên được đấy."

Trì Dĩnh cười ha hả, cắm ống hút, tự mình uống trước.

"Ở cái đêm đông giá rét này, thật ấm áp khi uống trà sữa trong khi đếm ngược."

Ôn Mạn à một tiếng, nhưng thật ra là bật cười. Bốn người đi qua bên kia, tận lực dựa vào cây, miễn cho bị người ta va chạm vào.

Chờ đến khi số đếm ngược xuất hiện trên màn hình lớn ở quảng trường kia, toàn trường đều sôi nổi lên. Tô Hà ngửa đầu nhìn màn ảnh lớn kia, suy nghĩ có chút trống rỗng.

Đi theo số từ. Mọi người tự nhiên mà hô lên.

"Mười, chín, tám...." hét lên hết cỡ. Lúc này đám người lại lần nữa kích động, quá mức phấn khích mà siết chặt tay nhau. Trong tay Tô Hà đang cầm trà sữa, một đường lui về sau, tối lửa tắt đèn. Cô vuột khỏi tay Ôn, thậm chí còn chưa kịp thở đã nhìn trái nhìn phải, phát hiện dưới quảng trường có một tiệm cà phê. Ít nhất không có nhiều người ở đó. Cô muốn trước hết đi nơi đó nhưng kết quả là đếm ngược xong rồi.

Đám người càng điên cuồng mà kêu lên.

Tô Hà lui về phía sau, gót chân dẫm đến gót chân một người khác sau đó người kia mãnh liệt thu hồi lại. Tô Hà lảo đảo một bước, bổ nhào trên mặt đất.

Trà sữa theo đó cũng đổ đầy đất.

Thời gian yên lặng.

Tô Hà té trên mặt đất, đau đến nỗi hút không khí.

Má ơi.

Lúc này một bóng người ngồi xổm xuống dưới, một bàn tay nâng cằm cô lên, nhìn cô thật kỹ lưỡng.

Tô Hà ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt hẹp dài cùng nghiền ngẫm kia của Tạ Lâu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau