CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô ấy quá ngọt ngào - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Editor: Mứt Chanh.

Tô Hà bối rối trong một giây.

Ôn Mạn cúp điện thoại rồi từ bên kia đi vào. Vừa nhìn thấy Tạ Lâu cũng có chút kinh ngạc, sau đó cô ấy nói với giọng bình tĩnh: "Tại sao cậu không dạy tôi chứ?"

Tạ Lâu đi đến cầm lấy một bên cây cơ, vừa thưởng thức vừa lười biếng mà giơ lên xem, sau đó nói với Ôn Mạn: "Chị nói đùa rồi, chị...."

Ôn Mạn híp mắt nhìn anh, hai người im lặng giằng co với nhau.

Được nửa ngày, Ôn Mạn mới cười nói: "Ngoài Văn Nghị ra không có ai nữa sao?"

Tạ Lâu nghiêng người để hút điếu thuốc sau đó ngồi dựa vào bàn bida, giọng nói thì cà lơ phất phơ, "Sao tôi biết được?"

Ôn Mạn nhìn dáng vẻ dầu muối không ăn lại không đứng đắn cho lắm của anh thì chợt tức cười.

Cô ấy nói: "Tôi tìm Văn Nghị nói chuyện một chút."

Sau đó nhìn sang Tô Hà một cái rồi kéo tay Tô Hà, "Yên tâm đi, không có việc gì đâu."

Thần sắc của Tô Hà đã bình tĩnh trở lại, cô lắc đầu rồi nói: "Em biết rồi."

Ôn Mạn nhìn cô thật sâu rồi xoay người đi ra ngoài.

Tô Hà có chút bất đắc dĩ, cảm giác bản thân mình lại khiến cho Ôn Mạn thêm phiền toái rồi. Từ ngày đầu tiên khai giảng gặp phải Tạ Lâu, kỳ thật Ôn Mạn hẳn là có thể cảm giác được giữa cô cùng Tạ Lâu có quan hệ gì đó. Nhưng Ôn Mạn rất quan tâm, chưa bao giờ chủ động hỏi cũng không bao giờ nói nhiều.

Cô lại cầm lấy cây cơ một lần nữa rồi nhìn Tạ Lâu đang cúi người tắt đi điếu thuốc.

Tạ Lâu xoa xoa khóe môi rồi nhìn cô.

"Muốn tôi dạy không?"

Khóe môi anh như đang khiêu khích, tuy hỏi đến một cách tùy ý nhưng đôi mắt lại mang theo một tia nghiền ngẫm.

Tô Hà cầm lấy miếng bánh socola tinh xảo, nghiền nó rồi nói: "Thật phiền toái."

Khách khí mà lại xa cách.

Tạ Lâu đứng tại chỗ, đè lấy cây cơ trên mặt bàn, cúi người liền chạm vào viên bi trắng: "Tôi cũng không muốn dạy cho cô. Nếu không phải Văn Nghị mở miệng bảo một tiếng, tôi nào có rãnh rỗi chạy tới chỗ nào chứ?"

Thiếu anh ta một phần nhân tình cho nên phải đứng ở đây.

Trong lòng Tô Hà hiện lên một chút xem thường rồi cúi người xuống nhìn bi.

*

Khi Ôn Mạn cùng Văn Nghị bước vào thì bàn bên này đang chơi. Liếc mắt một cái mới thấy, Tạ Lâu đánh ép Tô Hà, một quả của Tô Hà cũng chưa đi vào, tất cả đều chồng lên nhau trông thật là đáng thương.

Văn Nghị: "......"

Ôn Mạn: ".... đàn anh Tạ, cậu đây là đang dạy người sao?"

Tạ Lâu đánh viên bi đen cuối cùng đi vào, đứng lên mới nói: "Tôi không nghĩ cô ấy dễ ăn đến vậy."

Tô Hà: "......"

Văn Nghị đưa mắt nhìn Ôn Mạn thật cẩn thận rồi mới tiến lên, vỗ vai Tạ Lâu một cái xong mới thấp giọng nói: "Người anh em, cho chút mặt mũi đi, thật sự không có ai trong câu lạc bộ đêm nay."

Lời này còn cất giấu một tầng ý tứ, cậu dạy thật tốt cho bạn tốt của Ôn Mạn thì tôi mới có thời gian cùng Ôn Mạn nói chuyện.

Tạ Lâu ấn đầu ngón tay thật mạnh vào mặt bàn, một hồi lâu sau mới gật gật đầu, giọng nói hơi không kiên nhẫn: "Biết rồi."

"Cảm ơn nhé." Văn Nghị lại vỗ vỗ bờ vai của anh.

Bên này, Ôn Mạn đi đến bên cạnh Tô Hà rồi nhìn cô.

Tô Hà đè cây cơ xuống rồi nói: "Em đánh cùng anh ấy, chị bận gì thì bận đi nhé."

Ôn Mạn: "......"

"Đi đi mà." Tô Hà đẩy cô ấy một chút.

Ôn Mạn cùng cô nhìn nhau một hồi, phát hiện đáy mắt của cô vẫn đang kiên trì, bất đắc dĩ mới gật đầu: "Kỹ thuật của chị cũng không tốt như vậy, chỉ sợ không đủ để dạy em, cho nên mới để Văn Nghị tìm người..."

"Đã biết đã biết, chị dong dài quá." Tô Hà lại đẩy cô ấy một chút.

Cuối cùng, hai bàn trong phòng bao, hai người đấu với nhau.

Tô Hà X Tạ Lâu

Ôn Mạn X Văn Nghị

Văn Nghị bắt đầu dạy Ôn Mạn rồi mới hỏi hai câu: "Có phải tháng sau em muốn cùng ông chủ của Hoa Nam gặp mặt hay không? Kỳ thật hắn ta chơi cũng giỏi."

Ôn Mạn hoàn toàn đứng dậy liền gật đầu: "Đúng vậy."

Tô Hà thế mới biết Ôn Mạn đánh bida không đơn giản chỉ là giải trí. Cô ấy còn vì công việc nữa. Tô Hà nhìn Tạ Lâu, đáy lòng cũng không còn mâu thuẫn như vậy nữa.

Bên kia đã bắt đầu rồi.

Bên này còn chưa bắt đầu nữa, Tạ Lâu lại hút điếu thuốc dựa hẳn người vào bàn bida, híp mắt nhìn Tô Hà rồi nói: "Cô đánh trước đi, tôi xem giúp cô."

Tô Hà gật đầu, cầm lấy cây cơ rồi đánh viên bi trắng.

Cô không nghĩ tới mình lại quên kĩ thuật đánh nhanh đến như vậy, có lẽ là do cô học trong thời gian quá ngắn. Lúc ấy biết anh thường xuyên đến phòng bida, tự cô cũng đi xem đến hai lần, xem đến nỗi chóng mặt nhức đầu. Biết anh sẽ không bao giờ dạy mình cho nên về nhà kêu ba ba dạy nhưng ba ba lại bận quá.

Cô học không liên tục mà.

Viên bi màu trắng mấy lần đều rơi vào bao.

Thảm đến nỗi không nỡ nhìn mà.

Tô Hà theo bản năng mà nhìn Tạ Lâu.

Tạ Lâu nhíu mày, "Còn dám nhìn tôi à? Trình độ này của cô là cái gì?"

Tô Hà: "......" "Đánh lại một lần nữa." Anh lại đem viên bi trắng tới, đặt trước mặt viên bi màu, khoảng cách chửng nửa bàn tay mà trước viên bi màu là một cái bao, "Ở khoảng cách này, cô còn không đánh vào nữa thì thôi...."

Anh thật không còn lời nào để nói.

Tô Hà bị anh kích thích đến nỗi thật muốn hăng hái, phản công một hồi cho anh xem.

Lúc này cô liền cúi người, ánh mắt chuyên chú nghiêm túc mà nhìn chằm chằm viên bi màu trắng kia. Cô cho rằng với khoảng cách ngắn như thế này thì cô có thể đi vào.

Phanh ——

Thực tốt.

Là đi vào, viên bi trắng nhảy qua viên bi màu, vui mừng mà rơi xuống bao.

Anh cười nhạo một tiếng.

Liền lên đỉnh đầu.

Tô Hà: "......"

Bị anh cười đến nỗi lỗ tai cô cũng có chút đỏ lên.

"Đầu tiên, tư thế cầm cây cơ của cô là không đúng, chân bàn không ổn định, khoảng cách thời gian cúi người là quá xa...." Tạ Lâu cuối cùng cũng mở miệng dạy người, ước chừng là vì trêu đùa đủ rồi cho nên lời nói không nhiều lắm. Nhưng Tô Hà lập tức liền lên tinh thần, cô đứng vững thân mình, cúi đầu nhìn chân bàn rồi có điều muốn hỏi mà nhìn anh.

Thuốc lá trong miệng Tạ Lâu đã cháy gần hết, sau khi anh dập tắt mới nói: "Chân lại mở ra một chút."

Tô Hà: "Được."

Cô nghe lời, nhưng mà giây tiếp theo, cảm giác lời nói này có chút kỳ quái.

Tạ Lâu híp mắt.

Tầm mắt nhìn về phía vòng eo cùng cái mông kia, ngay sau đó, anh xoa xoa lông mày, thực nhẹ mà cười khẽ một tiếng.

Tô Hà không nghe được tiếng cười của anh mà tiếp tục làm như lời anh nói.

Đánh lại lần thứ hai, vẫn cứ là viên bi trắng bay lên.

Tô Hà có chút vô tội.

Cô nhìn về phía Tạ Lâu.

Tạ Lâu lười biếng cầm cây cơ, chỉ vào viên bi trắng mà nói: "Lại đến đánh một lần nữa."

Tô Hà ừ một tiếng, cúi đầu nhìn quả bóng.

Tạ Lâu nhìn một hồi, cuối cùng cũng phát hiện vấn đề của cô nằm ở đâu. Anh liền buông cây cơ đi về phía cô. Tô Hà tràn đầy năng lượng, lại đánh thêm một lần nữa, phía sau liền dán tới một lồng ngực ấm áp. Cổ tay cô bị bàn tay to của anh chặn lại khiến cả người Tô Hà cứng đờ.

Phát hiện cả người cô cứng lại, Tạ Lâu cũng không lên tiếng mà liếc nhìn cô một cái, giọng nói trầm thấp cùng hơi thở quẩn quanh bên tai cô hỏi cô: "Muốn cái gì? Nhìn bi đi."

Tô Hà ngẩn người, lỗ tai đã đỏ lên cho nên chỉ có thể căng da đầu nhìn về viên bi trắng.

Quanh hơi thở, một mùi thuốc lá nhàn nhạt bay đến, Tô Hà một lần nữa lại thất thần, Tạ Lâu đẩy tay cô để cây cơ đánh vào viên bi trắng. Lúc này, viên bi trắng cuối cùng cũng không bay lên, nhẹ nhàng đâm vào viên bi màu sắc cùng hoa văn, Tạ Lâu nói một cách lười nhác: "Vấn đề của cô là nằm ở trên cổ tay, lúc đánh bi phải dùng cổ tay chứ không phải dùng cánh tay, hiểu chưa?"

Tô Hà cắn chặt răng, ở trong lòng ngực anh gật đầu.

"Hiểu."

"Đánh lại một lần nữa xem sao?" Anh không buông cô ra mà chỉ đẩy tay cô, cây cơ theo sau đó liền cử động, chạm vào viên trắng cách đó không xa.

Lúc nãy, Tạ Lâu chỉ đạo cổ tay cô, còn lần này, Tô Hà chính mình ra trận. Cô nghĩ tới lực đạo vừa nãy rồi dùng sức ở cổ tay nghiêm túc đánh bi.
Lúc này, tuy rằng không có bi màu bay vào bao nhưng bi trắng lại không hề bay lên.

Tô Hà có chút hưng phấn mà cắn môi, "Để tôi thử lại."

Cô nói với Tạ Lâu.

Tạ Lâu vẫn nắm lấy cổ tay cô, giọng nói lười nhác mà ừ một tiếng.

Anh vẫn nhìn sườn mặt đang hưng phấn của cô.

Đôi mắt anh dừng lại bên lỗ tai đã phiếm đỏ, trên lỗ tai thế nhưng lại có hai lỗ xỏ lỗ tai, vành tai thật sự rất nhỏ.

Một mùi hương hoa từ trên người cô bay tới, cực nhẹ nhưng thực rõ ràng. Mà lúc cô đến gần, làn da của cô càng trắng, thân thể.... cũng ngoài ý muốn mà mềm mại hơn.

*

Tô Hà lại đánh bi một lần nữa, nhưng vẫn cứ không có bi màu bay vào túi. Cô có chút lo lắng mà quay đầu lại nhìn Tạ Lâu.

Tạ Lâu híp mắt cùng cô đối diện.

Tô Hà lấy lại tinh thần mới phát hiện anh còn đang ôm cô.

Cô sửng sốt, đang định nói chuyện thì...

Tạ Lâu buông lỏng tay, anh lười nhác mà dựa vào trên bàn bida, vặn vặn cổ tay rồi nói: "Luyện tập thêm vài lần là có thể đánh bi."

Nói thật nhẹ nhàng nhưng lại không nhìn cô.

Ấm áp trên người lập tức tản đi, Tô Hà dừng lại rồi dịch qua bên cạnh một chút, cúi người thật tốt rồi đánh lại.

Tạ Lâu nhìn xuống thấy động tác này của cô.

Khóe môi lại cười như không cười.

*

Bàn thắng đầu tiên của Tô Hà thực ngoài ý muốn, bi nhảy lên va chạm, đem bi màu sắc đánh vào lỗ. Tạ Lâu nâng tay lên tựa như cho cô một tràn vỗ tay.

Tô Hà cắn môi theo bản năng rồi nhìn anh một cái.

Tạ Lâu nhướng mày, cầm lấy cây cơ, "Đánh một ván nhé?"

Tô Hà: "Được."

Hai người nghiêm túc mà đánh, Tạ Lâu không dùng quá sức như cũ nhưng Tô Hà vẫn thua khó coi đến thế. Trong lúc đó, tại một cái bàn yên tĩnh khác, Văn Nghị đang cùng Ôn Mạn dựa vào nhau, hai người đang cúi đầu nói giỡn, tiếng cười mang theo một chút xíu tán tỉnh.

Tô Hà không cẩn thận nghe thấy thì có chút thẹn thùng, vừa lúc đụng vào Tạ Lâu.

Tạ Lâu nghiêng đầu nhìn cô một cái, sau đó thấy biểu tình của cô lóe lên, anh mới quay lại mà cười nhẹ một tiếng.

Tô Hà: "......"

Một lát sau, Ôn Mạn nhận được điện thoại, bi cũng chẳng đánh được nữa. Kêu Tô Hà lại để đưa cô trở về, Tô Hà vội vàng buông cây cơ ra, đuổi kịp Ôn Mạn.

Tạ Lâu ngược lại vẫn đang ngậm thuốc lá mà rời khỏi phòng bao, chỉ chốc lát đã không thấy bóng dáng đâu.

Đưa các cô ra cửa chính là Văn Nghị.

Vẻ mặt Văn Nghị trông thật buồn bã.

Ôn Mạn vẫy tay: "Công ty có chút việc, tôi phải trở về một chuyến, lần sau lại hẹn đánh nữa nhé."

Văn Nghị: "Được rồi."

Lúc này.

Tạ Lâu lên lầu hai, đẩy cánh cửa phòng nghỉ ra, bên trong Trần Diệu đang nằm liệt trên sô pha, cười tủm tỉm mà nhìn anh: "Dạy người đẹp cái gì thế?"

Tạ Lâu cúi người cầm chai Coca lên uống rồi ngồi xuống bên cạnh cậu ta, nói thực thản nhiêni: "Không phải cậu đều nhìn thấy hết sao?"

Trần Diệu trách móc một tiếng, "Đều bị cậu phát hiện rồi."

Cậu ta lấy máy tính bảng ra rồi nói: "Tớ còn chưa có xem, mới vừa download thành công thôi."

Tạ Lâu bóp lấy cái chai, tựa lưng vào ghế ngồi, mắt cũng chẳng thèm nhìn vào máy tính bảng của Trần Diệu.

Máy tính bảng dần hiện ra một hình ảnh, đúng là phòng bida mà Ôn Mạn cùng Tô Hà vừa ở đó. Đầu ngón tay của Trần Diệu chỉ chỉ, hình ảnh kéo đến thời điểm Tô Hà cùng Tạ Lâu ở một bàn, hơn nữa trực tiếp chính là một màn Tạ Lâu ôm Tô Hà.

Trần Diệu sợ hãi: "Mẹ nó...."

Đôi chân dài của Tạ Lâu chồng lên nhau, quét mắt qua một cái.

Trần Diệu nhìn chằm chằm hình ảnh đó một hồi lâu, cậu đem máy tính bảng giơ lên trước mặt Tạ Lâu mới nói: "Cậu ôm cũng quá chặt rồi..."

Tạ Lâu: "Cậu bị mù à?"

Anh chỉ nhẹ nhàng ôm một cái thôi thế mà nhìn ra thành khẩn trương sao?

Trần Diệu cười xấu xa chỉ vào hình ảnh: "Nhìn không ra, hai người bọn cậu còn cực kì hợp..." Chữ ""nhau"" bị cậu nuốt vào trong cổ họng. Trong màn hình, Tô Hà hơi hơi ngước lên nhìn về phía Tạ Lâu, chiếc cổ trắng nõn kia cùng đôi mắt tràn đầy hơi nước vô hình đã khiêu khích lóng người.

Cổ họng của Trần Diệu chợt căng thẳng, ánh mắt nhìn chằm chằm hình ảnh của Tô Hà, thật lâu cũng không lên tiếng.

Tạ Lâu cũng nhìn Tô Hà, đôi mắt hơi âm trầm, nửa ngày sau, anh xoa xoa khóe môi rồi xoay người lấy một điếu thuốc.

Không nghĩ tới, nhịp tim của Trần Diệu bên cạnh lại là 200.

Không xong rồi, đó chính là cảm giác động tâm.

Chương 7

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Sunn:x & Mứt Chanh

Tô Hà trở về ký túc xá vào đêm hôm đó, Ôn Mạn đưa cô về xong liền đi ngay. Ngày hôm sau là chủ nhật, Tô Hà không có tiết học cho nên ngủ dậy có hơi muộn một chút, 8 giờ rưỡi mới chịu dậy. Vốn tưởng rằng cô là người dậy trễ nhất, ai ngờ Trì Dĩnh cùng Trần Lâm cũng còn chưa chịu dậy nữa. Tô Hà rửa mặt xong, thay áo ngủ rồi đi ra cửa ăn sáng.

Nhà ăn ở đại học Hải Thành vào thứ bảy vẫn mở cửa, cơm sáng trưa chiều gì cũng đều có cả.

Một bên ăn sáng, một bên nhìn điện thoại, Trần Diệu trải qua một đêm lại bắt đầu thêm cô.

Trần Diệu: "Chào bạn học Tô."

Trần Diệu: "Bạn học Tô thêm bạn tốt đi." Trần Diệu: "Hà Hà ~~~~"

Tên thân mật phía sau khiến Tô Hà muốn nổi đầy cả da gà. Gần như là khi cô từ chối, đối phương liền thêm lại giống như là luôn đứng canh điện thoại.

Trần Diệu xác thật vẫn luôn canh điện thoại, cậu ta còn đi dạo dưới khu ký túc xá của sinh viên tự do.

Tạ Lâu đang ở lầu sáu ký túc xá cách vách, mặc chiếc quần đùi cùng áo màu đen, chống tay ở lan can nhìn xuống dưới.

Chu Thành đứng ở bên cạnh Tạ Lâu: "Trần Diệu sáng sớm sao lại thế này? Coi trọng mấy chị gái ở khu sinh viên tự do đấy à?"

Cùng ký túc xá, một người nữa là Hứa Du cũng coi trọng chị gái Ôn Mạn, trong lòng Chu Thành cũng tồn tại chút tâm tư nhỏ với Tô Hà, Trần Diệu này còn coi trọng ai đây?

Tạ Lâu không hề hé răng.

Còn bên này, Tô Hà ăn sáng xong rồi mang theo hai phần đồ ăn sáng trong tay, đón nhận ánh sáng mặt trời và đi về phía ký túc xá. Hôm nay cô mặc một chiếc quần short đen lộ ra đôi chân dài trắng nõn nà, phía trên mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, dưới chân lại mang một đôi dép lê màu trắng rất sạch sẽ.

Mắt Chu Thành cũng sáng lên.

Mà Trần Diệu ở dưới lầu lập tức xoay người vẫy tay về phía Tô Hà.

"Bạn học Tô." Mặc dù kêu lên không lớn nhưng có thể đoán được khẩu hình miệng.

Vốn dĩ Tô Hà có chút phiền khi từ chối yêu cầu thêm bạn của cậu ta ở WeChat, ai ngờ tới cầu thang ký túc xá còn gặp phải, cô tươi cười rồi đến gần hỏi: "Sớm như vậy sao?"

Đôi mắt sáng lạn từ trước tới nay của Trần Diệu đều tràn ngập ý cười,"Đúng vậy, WeChat... Cậu thêm tớ với."

Người cũng đã đến trước mặt thúc giục rồi, Tô Hà cũng không thể nào trực tiếp cự tuyệt được nữa. Cô chần chờ rồi nhẹ giọng hỏi: "Nhất định phải thêm sao?"

Khi cô nói chuyện, vừa vặn có một cơn gió thoảng qua, thổi trúng những sợi tóc trên khuôn mặt cô, như ẩn như hiện, đôi mắt trong suốt kia lại lần nữa ánh lên.

Cổ họng Trần Diệu lại lần nữa căng thẳng, cái miệng luôn huyên thuyên nói chuyện thiếu chút nữa đã không còn nói được gì.

"Phải, đúng vậy, bởi vì chúng ta cũng là bạn học nhiều năm mà." Trần Diệu nói lắp bắp.

Tô Hà lại cười cười.

Cái gì mà bạn học nhiều năm.

Thời điểm cô theo đuổi Tạ Lâu.

Bọn Trần Diệu chẳng phải cười đùa trêu cô đây sao.

Trần Diệu bị cô cười, đầu óc ngay lập tức ngừng trong một giây đồng hồ.

Loại cảm giác động tâm này thật không thể ngăn lại được.

"Thêm một chút đi." Trần Diệu giơ điện thoại ra, mặt trên là mã QR.

Tô Hà thở dài, biết là không thể cự tuyệt lần nữa liền lấy điện thoại quét qua, thành công thêm bạn.

Lông mày của Trần Diệu hạ xuống, thần thái rực rỡ lúc trước lại lần nữa xuất hiện, "Bạn học Tô, cậu làm cơm đặc biệt ngon lắm."

"Thật không? Cảm ơn đã khích lệ, tôi lên lầu nhé." Tô Hà chỉ vào cầu thang ở phía sau cậu ta. Trần Diệu mới vừa thêm bạn xong cho nên không dám nói nhiều nữa liền đứng sang một bên nhường chỗ.

Tô Hà đi lên cầu thang. Lúc nhấc chân giẫm lên bậc thang, cô ngừng lại một chút, tầm mắt nhìn về phía bên cạnh.

Ở cầu thang ký túc xá bên cạnh, Tạ Lâu đang ôm cánh tay dựa vào vách tường, nhướng mày lại rồi nhìn qua. Đôi mắt sâu như biển kia nhìn không ra một tia cảm xúc.

Tô Hà nhìn anh rồi xoay người bước lên lầu.

Sau khi Trần Diệu nhìn bóng dáng của Tô Hà bước lên lầu liền xoay người đi về phía Tạ Lâu. Lúc đến gần, nhìn thấy Tạ Lâu cười như không cười nhìn cậu, Trần Diệu vội đem điện thoại cất đi rồi giả bộ tự nhiên, "Cậu xuống dưới đây làm gì thế? Ê, ngay cả quần dài cũng không mặc, muốn khoe chân dài à?"

Đôi chân dài của Tạ Lâu rất là khỏe khoắn cùng săn chắc, dưới eo thì tất cả đều là chân, tỉ lệ vô cùng hoàn mỹ.

Anh hờ hững: "Xuống dưới xem phim."

Tuy rằng hờ hững nhưng Trần Diệu lại cảm thấy có chút áp lực.

Cậu cười hắc hắc.

Giấu đầu lòi đuôi.

Tạ Lâu nhìn chỗ Tô Hà đứng vừa nãy rồi xoay người lên lầu.

*

Sau khi Tô Hà về ký túc xá, Trì Dĩnh cùng Trần Lâm cũng đã dậy. Bữa sáng cô mang theo thật vừa vặn, Trì Dĩnh ôm Tô Hà gọi một tiếng chị em tốt, Tô Hà cười rồi đẩy đầu cô ấy ra.

Sau khi mở máy tính, điện thoại liền vang lên.

Tạ Lâu: "Giữa trưa trực tiếp tới đây, dì mua đồ ăn rồi."

WeChat vào ba phút trước.
Dường như là nhắn lúc ở dưới lầu.

Tô Hà không trả lời anh.

Má Lưu nhà anh đã về hưu, hiện tại mời một dì giúp việc mới đến, lúc dì qua dọn dẹp nhà cửa thì sẽ thuận tiện giúp Tạ Lâu mua thức ăn.

Chỉ thỉnh thoảng khi dì không có thời gian thì cô mới mua thức ăn cho Tạ Lâu.

*

Hôm nay ở trường học không có chuyện gì nhưng Hội Học Sinh lại có chút việc. Họp xong, Tạ Lâu cũng phải đi, Trần Diệu liền bám lấy xe anh, một hai phải đuổi kịp cho bằng được. Tay Tạ Lâu đang kẹp điếu thuốc đặt ở trên cửa sổ, đầu ngón tay thon dài ấn chặt xuống rồi nhìn Trần Diệu một cái.

Trần Diệu cười, "Cơm trưa cũng chưa ăn nữa, đi theo cậu ăn ké thôi."

Tạ Lâu bóp điếu thuốc trên tay, lãnh đạm liếc nhìn cậu ta, tựa như nhìn thấu hết thảy nhưng cái gì cũng chưa nói.

Xe khởi động liền một đường trở về nhà.

Việc vệ sinh trong phòng vừa mới làm xong cho nên phảng phất một mùi hương tươi mát nhè nhẹ. Trần Diệu đã tới rất nhiều lần lại quen cửa quen nẻo, thay đôi dép lê liền lắc lư vào phòng bếp. Cậu thăm dò hỏi Tạ Lâu: "Nơi này đặt một bộ dụng cụ cắt gọt, là của Tô Hà sao?"

Tạ Lâu thay quần áo ở nhà, mặc thêm áo khoác che đi vòng eo săn chắc của mình, ừ một tiếng.

Khóe môi Trần Diệu chợt cong lên, ở trong phòng bếp hết sờ trái lại sờ phải.

Tạ Lâu không đến phòng khách ngốc như thường lệ mà lại kéo ghế ăn ra ngồi xuống, ôm lấy hai cánh tay, hai chân dài chồng lên nhau và nhìn vào bếp.

Lúc trước khi má Lưu nấu cơm, phòng bếp là cấm địa của bà. Bà ấy có riêng một bộ nồi, chén, bây giờ đổi thành Tô Hà nấu cơm, trong phòng bếp cũng có thêm những thay đổi mới.

Cô sẽ trồng tỏi bên cạnh tủ lạnh. Dụng cụ cắt gọt của cô rất nhiều, càng nhỏ cũng có đều được gắn trên vách tường. Muối cùng bột ngọt và gia vị linh tinh theo thói quen của cô mà đều đặt ở bên tay trái.

Vô tình, căn phòng bếp này không còn cách bài trí lúc trước của má Lưu nữa mà ngược lại trở thành địa bàn của Tô Hà.

Tạ Lâu nhíu mày, đứng lên vào phòng bếp rồi túm lấy cánh tay Trần Diệu, "Đi ra ngoài chơi game."

Trần Diệu còn chưa thưởng thức xong, đột nhiên bị túm lại mới sửng sốt hai giây.

"Chơi.. Chơi game gì?"

"Tớ nói là, chơi game, đấu hạng, được không?" Tạ Lâu nhăn mặt.

Trần Diệu bắt gặp ngay ánh mắt tức giận của anh.

Nửa ngày trôi qua.

Cậu bĩu môi, thành thật mà đi theo anh ra ngoài.

"Cậu chính là vương giả, còn cần tớ mang cậu đấu hạng, có thật không vậy?" Tạ Lâu không hé răng, cầm điện thoại mà ra hiệu cho cậu ta.

Trần Diệu ngồi xuống, một lúc sau cũng bị mấy thứ trong điện thoại hấp dẫn. Nhưng trước khi chơi game, ánh mắt lại nhìn Tạ Lâu vô cùng suy tư.

Hai người.

Giữa hai người này chắc chắn là có cái gì đó.

Chỉ một lúc sau đã nghe thấy tiếng mở cửa. Trần Diệu còn đang uể oải muốn bò ra sàn ngay lập tức liền ngồi thẳng dậy, cố tỏ ra đoan chính, lại ra vẻ sờ đông sờ tây. Tạ Lâu lười nhác dựa vào tay vịn sofa, hung hăng đạp cậu ta một cái.

Cửa vừa mới mở ra, Tô Hà bước vào đã nhìn thấy Trần Diệu ngã lăn quay giữa sàn nhà. Tạ Lâu vẫn đang cầm bật lửa, nhìn qua.

Trần Diệu la oai oái, chật vật bò dậy, ai ngờ đâu "tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa", eo lại đụng phải bàn trà, đau đến mức thiếu chút nữa là cậu đã chửi thề. Khi nhìn thấy Tô Hà vừa đến, cậu cố gắng tươi cười. "Tô.. Tô.. Hà, bọn tớ chờ cậu lâu lắm rồi."

Tô Hà có chút khó hiểu nhìn cậu, nửa ngày mới rặn ra được một câu, "Vất vả cho cậu rồi."

Ngã sóng xoài ra như vậy, chậc.

Cô chỉ quét mắt nhìn hai nam sinh ở sofa một cái, sau đó liền trực tiếp vào phòng bếp.

Ánh mắt không dừng lại quá lâu, cũng không quan tâm Trần Diệu bị quăng ngã thành cái dạng gì.

Cửa kính phòng bếp mới vừa đóng lại.

Trần Diệu liền nhìn về phía Tạ Lâu.

"Cậu cố ý đúng không hả?"

Tạ Lâu vẫn đang chơi điện thoại, giọng điệu có chút lãnh đạm, "Chỉ là không cẩn thận thôi."

"Tớ con mẹ nó không tin cậu!" Trần Diệu thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên, nhưng nhìn Tạ Lâu từ khi Tô Hà vào cửa cũng không thèm liếc mắt nhìn Tô Hà một cái, Trần Diệu cuối cùng cũng không thể hiểu nổi Tạ Lâu này một chân đá mình ngã nhào như vậy là có ý tứ gì.

Cậu xoa xoa khóe môi, quyết định không cùng tên Tạ Lâu so đo nữa.

Anh em chơi với nhau từ nhỏ đến lớn chẳng lẽ lại vì những chuyện như thế này mà đánh nhau một trận?

Thôi quên đi, quân tử không thèm chấp nhất kẻ tiểu nhân.

Ăn cơm Tô Hà nấu mới là quan trọng.

Đồ ăn lần này là do dì giúp việc mua trước, lại còn vô cùng nhiều. Tô Hà đứng ở trong phòng bếp suy đi tính lại, cảm thấy chừng này thức ăn tối nay còn có thể nấu thêm vài món nữa vì thế cô đem thịt bò sơ chế trước, ướp gia vị đầy đủ rồi cất vào tủ lạnh để dành buổi tối ăn.

Giữa trưa Tô Hà dự định chỉ xào mấy món đơn giản thôi, không làm món chính nữa.

Chỉ có duy nhất một điều khiến cô luôn cảm thấy bực bội đó chính là cái tên Trần Diệu kia đã rất nhiều lần chui vào đây hỏi cô, "Có cần giúp đỡ hay hỗ trợ gì không đấy?"

Tô Hà đã nói không cần rồi, thế mà một lúc sau cậu ta lại vào hỏi nữa.

Tô Hà cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ, cuối cùng chỉ có thể làm lơ cậu ta.

Sau khoảng một tiếng, đồ ăn rốt cuộc cũng đã làm xong. Tô Hà hít một hơi thật sâu mới kéo cửa kính thông khí ra. Vừa nhìn thấy cô mở cửa, Trần Diệu liền thò đầu qua bên này, ra vẻ lấy lòng hỏi: "Cần tớ giúp gì không?" Tô Hà lau mồ hôi trên trán, gật gật đầu: "Ừ."

Trần Diệu mang theo vẻ mặt vui sướng mà đi vào phòng bếp, bưng đồ ăn đi ra ngoài.

Tô Hà đi theo sau, mang tiếp hai đĩa khác ra.

Sau khi các món ăn được mang ra hết, lại mang thêm canh ra, một đĩa nhỏ thịt ba chỉ xào, một phần đậu phụ Ma Bà, mặt khác lại có thêm một phần canh rau xanh cùng bí đao nấu với thịt vụn. Khắp nhà đều toàn là hương thơm của thức ăn, Trần Diệu không thể nhịn được nữa liền cầm lấy chiếc đũa gắp thịt ăn. Thịt mới vừa vào trong miệng liền liến thoắng khen ngợi tài nấu nướng của Tô Hà khiến Tô Hà cảm thấy không được tự nhiên cho lắm. Sau khi thấy Tạ lâu đang chăm chút ăn thịt xào, cô liền xoay người đem tạp dề treo lên mắc.



Ai mà biết được vừa ra khỏi cửa phòng bếp, cô đã bị Trần Diệu ngăn lại, cậu ta một hai bắt cô phải ở lại cùng ăn cơm.

Tô Hà cảm thấy bất đắc dĩ, nói thấp giọng: "Tôi sẽ về nhà ăn sau, cơm nấu không nhiều lắm, chỉ đủ cho hai người các cậu ăn thôi."

"Ở lại đi mà, cùng nhau ăn này, bây giờ cậu đi về thì làm gì còn chỗ nào bán đồ ăn nữa." Trần Diệu chơi xấu, cố tình đứng thẳng tắp ở trước mặt Tô Hà.

Tô Hà: "......"

Cô nhìn về phía Tạ Lâu.

Tạ Lâu vươn đầu lưỡi liếm khóe môi hồng, nhướng mày nhìn lại đây.

Tầm mắt hai người giao nhau, ý tứ trong mắt Tô Hà không cần nói cũng biết.

Tầm mắt Tạ Lâu dời đi, nhìn qua Trần Diệu, đôi mắt không có chút cảm xúc gì. Tô Hà chờ anh mở miệng, ai ngờ anh thế nhưng trực tiếp ngồi xuống, lại lần nữa gắp đồ ăn.

Tô Hà: "......"

Cuối cùng, cô đành phải ở lại ăn cơm cùng bọn họ.

Ăn cơm xong, Tô Hà thuận tiện thu dọn bàn, Trần Diệu một hai phải giúp đỡ cho bằng được, cả căn phòng chỉ toàn nghe được tiếng Trần Diệu vẫn luôn ở một bên lấy lòng Tô Hà, giống như là khổng tước xòe đuôi theo đuổi con cái và muốn được phối ngẫu vậy.

Tạ Lâu ôm cánh tay ngậm thuốc lá, bình thản không lên tiếng mà nhìn họ.

Sau khi đem nhiệm vụ rửa chén giao cho Trần Diệu cần mẫn, Tô Hà đi vệ sinh một chút. Rửa mặt sạch sẽ, đem tóc tai cột lại gọn gàng. Nhìn gương mặt phiếm hồng trong gương, cô xoa xoa trán, chuẩn bị tốt, xong xuôi đâu đó liền muốn rời đi, kết quả... Cửa đã bị khóa lại, kéo không ra.

Cô kinh ngạc.

Dùng sức kéo mà vẫn kéo không ra, Tô Hà chợt luống cuống. Cô gõ gõ cửa, kề miệng sát cửa, "Tạ Lâu?"

Giọng nói có hơi khô một chút.

Một lúc lâu, giọng Tạ Lâu trầm thấp từ bên ngoài truyền đến, "Nghĩ ra được gì chưa? Cầu xin tôi đi."

Tô Hà: "....."

Chương 8

Editor: Mứt Chanh

Bên ngoài nhà vệ sinh, Trần Diệu lau tay bước ra đã thấy Tạ Lâu nhàn hạ thoải mái mà ôm cánh tay dựa vào bên ngoài nhà vệ sinh, cậu lại nghiêm túc nhìn một lần nữa thì thấy cửa nhà vệ sinh đang đóng lại.

Trần Diệu khiếp sợ: "Mẹ kiếp, cái cửa nhà vệ sinh này không phải tối hôm qua đã hỏng ư? Tô Hà ở bên trong sao?"

Cậu đã đến đây được một lúc, vừa mới đến đã bị khóa bên trong một lần.

Tạ Lâu không để ý đến cậu ta, chỉ cúi đầu mỉm cười rồi ngẩng đầu lên gõ cửa.

Tô Hà ở bên trong, hoàn toàn yên tĩnh lại.

Tạ Lâu: "Sao?"

Trần Diệu lúc này mới trả lời, "Cậu không mở cửa cho cô ấy sao?"

Tạ Lâu mới ngước mắt lên nhìn cậu ta, đôi mắt hẹp dài hững hờ kia, hơi có một chút hư hỏng.

Trần Diệu: "......"

Đồ có bệnh!!!

"Tránh ra, Tô Hà tớ tới cứu cậu đây." Nói xong cậu ta định xong lên nhưng Tạ Lâu duỗi chân ra cản cậu ta lại cùng biểu tình cảnh cáo.

Lúc này Trần Diệu cũng không sợ anh nữa, ngay lập tức đứng ưỡn ngực, hai người giằng co nhau không một tiếng động.

Mà đúng lúc này.

Trong cửa lại truyền đến một giọng nói dịu dàng mềm mại.

"Tạ Lâu, anh không có chuyện gì làm à?"

"Sao lại ấu trĩ đến như vậy?"

Giọng nói kia tựa như một dòng suối xuyên qua cánh cửa, vừa có chút mềm mại lại quyến rũ.

Bên tai Trần Diệu vừa căng thẳng lại có chút ửng hồng.

Thiếu niên ngây thơ sao mà chịu đựng nổi.

Tầm mắt của Tạ Lâu hờ hững mà trôi đến chỗ cánh cửa kia, không lên tiếng cũng không biết là đang suy nghĩ cái gì, một lúc sau, anh mới vuốt ve khóe môi đi về phía tủ TV, lấy một chiếc kìm nhỏ từ bên trong tủ rồi đi đến cửa cúi đầu mở cửa.

Cửa vừa mới mở ra.

Tô Hà với mái tóc đuôi ngựa cột cao đang đứng ở cửa.

Tạ Lâu nhướng mày đối diện với cô.

Tô Hà đi phía trước một bước, lời nói cũng chưa nói chỉ bước xuống bậc thang, lướt qua người anh.

Tạ Lâu thưởng thức cái kìm trong tay rồi nhìn chằm chằm vào cô.

Thậm chí Tô Hà cũng không nhìn Trần Diệu, vào phòng bếp cầm đồ đạc thuộc về mình liền muốn rời đi. Trần Diệu nhéo nhéo lỗ tai bản thân, nhanh chóng cúi người lấy chiếc chìa khóa xe trên bàn trà của Tạ Lâu rồi đuổi theo Tô Hà, "Để tớ đưa cậu về."

Nói xong liền đuổi theo Tô Hà ra cửa.

Cánh cửa ""Ầm"" —— một tiếng đóng lại.

Tạ Lâu đem cái kìm ném vào trong ngăn kéo, xoay người lại liền ngồi xuống sô pha, tay đặt ở đầu gối, nhắm mắt ngồi một lúc mới duỗi tay xoa xoa lỗ tai mình.

Sau đó, anh cầm điếu thuốc đứng dậy rồi đến bên cửa số.

Xốc bức màn lên mà nhìn xuống.

Chiếc Jaguar màu đen của anh không đỗ ở tầng ngầm của gara mà lại đang đậu tại chỗ đỗ xe công cộng ở trước tòa nhà.

Lúc này.

Chiếc xe dưới lầu kia có hai người lôi lôi kéo kéo nhau.

Cuối cùng, cô gái mặc váy mới cúi người ngồi vào chiếc Jaguar màu đen kia.

Tạ Lâu nheo mắt liền buông lỏng tay mình.

Bức màn đóng lại.

Anh xoay người đi vào thư phòng.

*

Chờ Tô Hà phản ứng lại thì cô đã lên xe rồi.

Lần đầu tiên cô phát hiện ra rằng mềm lòng là một căn bệnh cần phải trị.

Trần Diệu nghêu ngao hát, cầm vô lăng tiến về đại học Hải thành. Cậu nhìn thoáng qua Tô Hà, thấy cô đang nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, tim đột nhiên đập hơi nhanh.

Suy nghĩ một chút, cậu liền tìm một đề tài mà nói: "Tính cách Tạ Lâu luôn như vậy, cậu đừng để ý nhé."

Có khi lạnh nhạt, có khi lại hư hỏng...

Tô Hà không trả lời mà chỉ nói, "Cậu đưa tôi đến cửa Bắc là được rồi.""

"Được." Trần Diệu siết chặt tay lái, sau đó đột nhiên nghĩ đến một sự kiện, đôi mắt cậu tỏa sáng, "Đúng rồi, lần này có tiệc tối chào đón tân sinh viên, cậu có hứng thú tham gia không?"

Ở ngã tư đèn giao thông, Trần Diệu quay đầu nhìn Tô Hà.

Tô Hà ngẩn người nhìn cậu một cái.

Khóe môi của Trần Diệu hàm chứa ý cười, đôi mắt thực trong veo.

Nhưng cũng mơ hồ mang theo một tia phong lưu. Tô Hà nhớ tới hồi cấp 3, khi cô vừa mới theo đuổi Tạ Lâu.

Mỗi khi Trần Diệu đi ngang qua bàn cô đều sẽ nhìn cô cười một cái.

Ánh mắt kia giống như một con vật đang nhìn vào.

Đèn đỏ chợt lóe lên, chiếc Jaguar liền khởi động.

Tô Hà trả lời Trần Diệu: "Tôi không có hứng thú cho lắm."

"À. Thật sao?" Tuy Trần Diệu đã sớm đoán được câu trả lời của cô nhưng vẫn có chút thất vọng. Thực nhanh, xe đã đến cửa Bắc của đại học Hải Thành, Trần Diệu liền ngừng xe.

Tô Hà kéo cửa bước xuống xe.

Trước khi đóng cửa, cô cúi người nói một tiếng cảm ơn.

Trần Diệu đang trông mong nhìn cô, lập tức nhướng mày, "Không có gì đâu."

Dáng vẻ kia lại có vài phần lưu manh.

Tô Hà đóng cửa lại liền xoay người đi về phía cổng.

*

Hôm nay người trong trường học cũng thưa thớt đi nhiều so với bình thường, rải rác chỗ này mấy người chỗ kia lại vài người, vừa lúc ánh mặt trời đến. Tô Hà về ký túc xá ngủ trưa một giấc rồi cùng Trì Dĩnh và Trần Lâm xuống lầu, dạo thư viện đọc sách, thuận tiện mua một ly cà phê mang đi tại cừa hàng tiện lợi bên cạnh thư viện.

Ba người ngồi gần nhau, ánh sáng mặt trời chỗ này cũng thật tốt.

Trong một thời gian ngắn, chỗ ngồi phía trước xuất hiện một cô gái trông thật xinh đẹp, có khuôn mặt giống ngôi sao, cằm hơi nhòn nhọn.

Trong tay cô ta đang cầm một quyển sách khá dày.

Cúi đầu nghịch điện thoại thì vừa lúc là có WeChat tới. Cô ta cầm lên, nhướng mày nhìn ba người bọn họ rồi tiếp tục nghe, một lát sau, cô ta cúi đầu xuống rồi hạ thấp giọng một chút: "Cậu cũng thật là, theo đuổi anh ấy thì không biết quý trọng, bây giờ thì tốt rồi, chia tay xong thì bảo tớ giúp cậu nhìn chằm chằm anh ấy, tớ cùng anh ta lại không thân quen gì."

Đầu bên kia, cô ta nghe xong rồi trả lời đối phương, "Cậu không sợ tớ trộm người đi luôn à?"

"Còn có, tại sao cậu biết anh ấy không yêu cậu chứ? Cậu biết không, tớ thấy bây giờ anh ấy cũng không gần gũi cùng nữ sinh nào, nơi nào thay lòng đổi dạ chứ?"

"Nói không chừng anh ấy yêu đương chính là cái dạng này, cậu cũng biết anh ấy rất bận mà."

"Được rồi, Tiêu Sầm, nếu cậu không cam lòng thì sớm trở về một chút."

Cuối cùng cô ta cũng chịu buông điện thoại xuống.

Lông mày của cả Trần Lâm cùng Trì Dĩnh có chút nhíu lại, nhịn không nỗi mà muốn kêu cô ta ra ngoài nói chuyện điện thoại, ở thư viện sao lại xảy ra chuyện thế này chứ.

Trì Dĩnh huých vào tay Tô Hà một cái.

Tô Hà gật gật đầu, ba người lại tiếp tục không lên tiếng mà đọc sách.

Nhìn một hồi, Trì Dĩnh buồn miệng liền ra ngoài cửa hàng mua ba ly cà phê. Trần Lâm đứng dậy đổi sách, chỉ còn một mình Tô Hà ở lại. Tô Hà làm rơi bút xuống đất, cô liền xoay người xuống lấy thì điện thoại trên bàn vang lên một tiếng đoán chừng là WeChat đến.

Liễu Vân ở phía đối diện nghe được, không để ý lắm mà nhìn lướt qua.

Giây tiếp theo, ánh mắt cô ta có chút quái dị.

Tô Hà đứng dậy đặt bút lên bàn, còn chưa kịp cầm điện thoại thì nữ sinh ở phía đối diện đã nói, "Cô có WeChat kìa."
Tô Hà ngừng lại nhìn cô ta một cái, có chút cảm giác bị xâm phạm liền nhíu mày, "Tôi nghe rồi."

Liễu Vân gật đầu, cũng không chú ý đến ánh mắt hơi khó chịu của Tô Hà, cô ta chỉ nhìn chằm chằm điện thoại của Tô Hà.

Trên màn hình hiển thị WeChat.

"Tạ Lâu đã gửi một WeChat."

Tô Hà đưa điện thoại đến gần rồi để lên tai nghe.

Giọng nói trầm thấp mà mang theo lười nhác của Tạ Lâu truyền đến.

"Trong nhà không còn tương ớt, buổi tối cô đến đây thuận tiện mang theo một chai tương ớt có nhãn hiệu nhé."

Tô Hà sau khi nghe xong cũng lười trả lời, chỉ đem điện thoại thả lại trong túi.

Nhưng tầm mắt của nữ sinh đối diện vẫn nhìn quanh khuôn mặt cô.

Tô Hà lại nhíu mày, giương mắt liếc cô ta một cái, "Cô nhìn cái gì?"

Liễu Vân hoàn hồn, cô ta cười một cái rồi lắc đầu: "Không có gì."

Tô Hà: "......"

*

Ba người ở thư viện ngốc đến khi mặt trời lặn, Tô Hà mới cùng bọn Trì Dĩnh Trần Lâm rời đi. Hai người họ đi ký túc xá, còn cô thì ngồi xe buýt đi Khu phố mới Hoa Đông.

Ở siêu thị dưới lầu mua một chai tương ớt liền lên lầu.

Tạ Lâu không ở trong phòng khách, cửa thư phòng lại mở ra, Tô Hà nhìn thoáng qua liền bước vào phòng bếp.

Nhìn cái kiểu này thì Trần Diệu cũng không có ở đây, thức ăn tối nay chỉ cần làm cho một mình Tạ Lâu là được rồi. Tô Hà vừa nghĩ, động tác liền nhanh thêm một chút, vội đến nỗi có chút rối loạn. Lúc quay người lại, Tô Hà có chút hoảng sợ vì Tạ Lâu đang hút thuốc dựa vào cửa phòng bếp nhìn cô.

Tô Hà ngẩn người, "Chuyện gì?"

Tạ Lâu nhướng mày, nắm lấy điếu thuốc, mang theo giọng nói lười biếng: "Không, tùy tiện nhìn mà thôi."

"Cô mua tương ớt chưa?"

"Mua rồi, anh muốn ăn à?"

Tạ Lâu không chút để ý mà đi vào. Thân thể anh cao lớn, lúc tiến vào rất có cảm giác áp bách giống như là đi vào cấm địa của cô vậy. Tô Hà khẽ nhíu mày.

Tạ Lâu liếc nhìn cô một cái, đem biểu tình của cô thu hết vào đáy mắt.

Anh cười khẩy một tiếng, cầm lấy chai tương ớt kia xoay người liền đi ra ngoài.

Tô Hà: "......"

Có bệnh à?

Khúc nhạc đệm này trôi qua đi, cô cũng bận rộn việc, hầm thịt bò cũng mất rất nhiều thời gian lại còn phải làm món ăn khác. Hôm nay Tô Hà không định nấu súp, ăn thịt bò cùng Coca cũng là tuyệt phối. Cô tin tưởng Tạ Lâu sẽ hiểu thôi.

Một lát sau, các món ăn đều đã được chuẩn bị tốt. Tô Hà liền mang lên. Tạ Lâu ở trên sô pha đùa nghịch notebook, đầu ngón tay anh vẫn đang kẹp điếu thuốc. Sau khi ấn nó vào gạt tàn thuốc anh nhìn chằm chằm đến say mê.

Tô Hà đã dọn xong đồ ăn nhưng anh còn chưa phản ứng.

Cô dừng lại một chút, lau tay rồi đi về phía sofa, gõ nhẹ vào sau ghế. Giọng nói vô thức mà hạ xuống: "Ăn cơm thôi, Tạ Lâu."

Tạ Lâu đang nhìn chằm chằm bàn, đột nhiên có một giọng nói phía sau lưng anh.

Điếu thuốc ở đầu ngón tay anh giật giật.

Cô ấy... Giọng nói.. Có chút ngọt ngào.

Mà tình cảnh này lại có chút hoảng hốt.

Anh nhíu mày, giọng điệu không dao động: "Biết rồi."

Tô Hà nghe được câu trả lời của anh liền cởi tạp dề. Tạ Lâu đẩy notebook ra, đứng dậy rồi đi về phía phòng bếp. Sau khi liếc nhìn các món ăn trên bàn, anh cúi người lấy một chai coca từ tủ lạnh, vặn ra uống một hớp. Lúc hồi thần đã đối mặt với Tô Hà đang định ra về.

Tô Hà vuốt sợi tóc ướt nhẹp trên cái trán lộ ra cái trán trơn bóng, nói: "Tôi về đây."

Tạ Lâu liếm liếm khóe môi, nheo mắt lại nhưng không trả lời, chỉ là lười biếng mà ngồi xuống. Lúc anh cầm đũa mới nói: "Ăn chút đi."

Tô Hà ngừng lại, lắc đầu, "Không ăn."

Tạ Lâu nghiêng đầu nhìn cô.

Tô Hà không để ý đến tầm mắt của anh mà trực tiếp đi về phía cửa.

Tạ Lâu ngã người ra sau, chiếc đũa ấn vào mép chén.

Giọng nói lạnh lẽo, "Cậu ta ở đây thì cô mới chịu ăn sao?"

Tác giả có lời muốn nói: Tạ Lâu động lòng còn chưa nói tới, nhưng ít nhiều có chút để ý mà để ý này rất phức tạp. Đàn ông mà, kiêu ngạo tự phụ, tất nhiên là có chút tâm tư nhỏ rồi.

=================================

Chúc các bạn cuối tuần thật vui vẻ nha ^.^

Chương 9

Edit: Sunn & Mứt Chanh

Phía sau bất ngờ nhảy ra hai câu này khiến Tô Hà sửng sốt một hồi lâu, sau đó mới hiểu rõ ý tứ của anh là gì.

Người trong lời anh nói chính là Trần Diệu.

Tô Hà có chút không hiểu được, cô vội xoay người lại nhìn Tạ Lâu.

Tạ Lâu cắn miếng thịt bò rồi nhướng mày nhìn cô.

Tô Hà không quan tâm anh nữa nên xoay người rời đi.

Cánh cửa đóng sầm lại.

Tạ Lâu: "......"

Mẹ nó.

*

Lúc trước Tô Hà cự tuyệt Trần Diệu tham gia bữa tiệc chào đón tân sinh viên ở trường nhưng không nghĩ tới ngày lên lớp hôm sau, Trần Diệu lại mang theo người ở hội học sinh ngăn cô trên đường tới lớp.

Tô Hà: "......"

Trần Diệu cười tủm tỉm mà nói rằng: "Thật sự là không có cách nào cả, năm nay tân sinh viên tham gia quá ít, đặc biệt là các sinh viên tự do các cậu, một người cũng chưa tham gia, bạn học Tô, giúp một chút đi có được không?"

Tô Hà: "......"

Phía trước là lớp học, phía sau là những con đường mòn rợp bóng cây, người tới lui đều là sinh viên, tất cả họ đều sôi nổi chú ý đến bên này. Tô Hà rất đau đầu, cô liền nói: "Đàn anh Trần, sinh viên tự do cũng hơn hai mươi người, không tham gia cũng không sao chứ?"

"Chỗ nào không có gì hả, đây là ý của nhà trường, đều phải có ý thức về danh dự tập thể chứ." Miệng tên Trần Diệu này rất lợi hại, chết cũng có thể nói thành sống.

"Đúng vậy, bạn... bạn học Tô đúng không? Giúp một chút nhé." Trần Diệu mang đến một thuyết khách ước chừng ngay cả Tô Hà họ gì cũng không biết rõ cho lắm, mà chỉ có thể nói hùa theo.

Tô Hà nhìn thuyết khách kia một cái.

Thuyết khách kia đang đổ đầy mồ hôi trên trán, thực rõ ràng đây là che giấu tâm tư cho Trần Diệu.

Tô Hà: "Tôi còn mấy người bạn cùng phòng, các cậu ấy....."

Lời còn chưa dứt, Trần Diệu đã đánh gãy, "Này không được, chỉ có cậu là thích hợp thôi, lại không phải muốn cậu thành người múa chính, chỉ là thiếu một người, còn đứng ở một góc không cần phải lộ mặt đâu."

Còn phải múa nữa à.

Trần Diệu để cô hỗ trợ cho việc múa, thiếu một người, hy vọng cô có thể thay vị trí múa đó một chút.

Tô Hà: "......"

Ngay trận giằng co này thì tiếng chuông vào lớp vang lên, Tô Hà nhìn về phía Trần Diệu, Trần Diệu không có tiết nhưng dù cậu ta không có tiết thì vẫn luôn ngăn đón Tô Hà, cậu ta cười tránh ra một bên, "Bạn học Tô, mời."

Tô Hà liếc nhìn cậu một cái rồi trực tiếp đi vào phòng học.

Chỉ một cái liếc mắt này đã khiến trái tim của Trần Diệu đập nhanh lên một chút. Cậu ta đứng tại chỗ nhìn lấy bóng lưng của Tô Hà.

Nghĩ thầm.

Lúc trước tại sao không phát hiện ra cô ấy xinh đẹp đến vậy....

Tuổi nhỏ thật là dốt đặc cán mai.

Nên đánh.

*

Trở lại hội học sinh, tin tức Trần Diệu dẫn người cản sinh viên tự do Tô Hà lập tức được truyền đi. Tạ Lâu đang nói chuyện với mọi người, đôi mắt anh ngước lên lãnh đạm mà nhìn Trần Diệu một cái.

Sau khi Trần Diệu ngồi xuống, cậu ta chống cằm nói: "Tớ sẽ không ngừng cố gắng."

Tạ Lâu ồ một tiếng, ném một chồng tư liệu cho cậu ta.

Trần Diệu luống cuống tay chân cầm lên, vừa nhìn qua, ánh mắt cậu ta liền sáng lên, "Haha, phê duyệt xuống chưa?"

Tạ Lâu nâng tay cầm điều thuốc lên, không định trả lời cậu ta mà bước ra cửa, đi đến bên ngoài hành lang. Ở phía xéo đối diện chính là lớp bây giờ của Tô Hà, bóng cây rơi xuống che kín một nửa cửa sổ, tay Tạ Lâu đặt trên lan can, đôi mắt sâu thẳm kia nhìn một chút cũng không ra là đang suy nghĩ cái gì.

Cuối cùng, anh chạm vào điện thoại.

Gửi một WeChat cho Tô Hà.

Tạ Lâu: "Buổi tối không cần đến làm cơm, tôi phải đi ra ngoài."

*

Sau khi tan học, Tô Hà trở lại ký túc xá mới nhìn đến điện thoại, mới thấy WeChat của Tạ Lâu, cô vẫn không trả lời như cũ. Nhưng cũng có nghĩa là cô được nghỉ một buổi tối.

Buổi chiều còn một tiết, sau khi kết thúc, Tô Hà liền muốn rủ hai người bạn ở ký túc xá cùng đi ăn cơm nhưng cô lại nhận được điện thoại của Vương Huệ.

Tô Hà nhíu mày, đi ra ký túc xá mới nghe máy.

"Alo...."

Giọng Vương Huệ truyền đến, mang theo một tia ý cười: "Đang đi học sao?"

Tô Hà hơi khó hiểu liền dựa vào lan can mới lên tiếng, "Dạ."

"Hà Hà, khi nào tan học?" Vương Huệ hỏi thật sự tích cực, Tô Hà có chút hoảng hốt, bà còn gọi tên thân mật của cô. Lúc ba còn sống, người một nhà đều thích gọi như vậy.

Cô trả lời: "Buổi chiều còn có một tiết nữa."

"Hiện tại cũng không làm gì đúng không?" Giọng Vương Huệ càng thêm háo hức, Tô Hà nhíu mày một lần nữa, cô nói: "Mẹ, mẹ nói thẳng đi, tìm con có chuyện gì."

Vương Huệ ở bên kia bị nghẹn, trầm mặc một giây sau đó bà mới cười nói: "Mẹ tới Hải Thị, bây giờ đang ở gần đại học Hải Thành, mẹ muốn đến thăm con, thuận tiện tối nay cùng nhau ăn cơm được không?"
Tô Hà trầm mặc.

Nửa ngày không nói gì. Một hồi lâu, cô thấp giọng hỏi lại: "Mẹ... Đặc biệt lại đây thăm con sao?"

"Đúng vậy!"

Vương Huệ trả lời thật sảng khoái, trong lòng Tô Hà lại chấn động. Tạm nghỉ học bốn năm, nếu không phải do cô kiên trì còn có trước khi bà ngoại đi về cõi tiên để lại cho cô một số tiền thì cô vốn dĩ không có cơ hội đụng vào sách vở lần nữa. Vương Huệ có gia đình mới, còn phải chiếu cố đứa con gái của gia đình kia. Từ đầu đến cuối sẽ không có ai sẽ nhớ tới Tô Hà còn cần tiếp tục đi học.

Cho nên việc đi học này đều là chính Tô Hà một tay an bài. Thi đậu rồi cô mới thông báo cho Vương Huệ, mà ý tứ của gia đình Vương Huệ chính là con chỉ cần không dùng tiền của mẹ, con muốn thế nào cũng được.

Tuy nhiên, sự phản đối thực sự ẩn đằng sau câu này. Vương Huệ cảm thấy rằng cô được thừa hưởng tay nghề của bà ngoại, tốt hơn hết là sử dụng tiền của bà ngoại để mở nhà hàng, mở quán ăn hoặc thậm chí phục vụ như một đầu bếp cho những người giàu có...

Từ thành phố B trở lại đại học ở Hải Thị, Vương Huệ thậm chí còn không đưa cô đi. Hành lý vẫn là cô tự mình thu thập...

Những ngày tháng tốt đẹp đã đi xa rồi, dáng vẻ của người mẹ hiền huệ yêu thương cô cũng đã sớm mơ hồ. Tô Hà vốn tưởng rằng chính mình đã quen.

Không nghĩ tới, vẫn là sẽ bị bà ta hai ba câu nói làm cho xúc động.

Cổ họng Tô Hà có chút khô khốc, cô liền hỏi: "Mẹ một mình tới sao?"

"Đúng vậy, một mình, Hà Hà, mẹ đang ở cổng phía Đông của đại học, con xuống dưới hay mẹ đi lên tìm con?" Giọng nói ôn nhu của Vương Huệ gần ở bên tai.

Tô Hà: "Để con xuống, mẹ đợi đã."

Nói xong, cô xoay người trở về ký túc xá, thay một bộ quần áo rồi mang tiền cùng túi xách bước xuống lầu.

Dưới lầu vừa lúc có xe đạp, Tô Hà chọn một chiếc rồi đạp đi về cửa Đông.

Ở phía xa liền nhìn thấy một chiếc xe hơi màu xám. Vương Huệ mang kính râm đứng ở bên xe. Nếu không phải trên thân xe bị tróc sơn, thì vừa nhìn thấy cũng biết là xe đã nhiều năm rồi. Khí chất kia của Vương Huệ không khác gì lúc trước khi ba của cô chưa phá sản.

Chỉ là, bà không còn người đàn ông cưng chiều bà như ba cô nữa.

Chỉ có cuộc sống bất tận tra tấn bà.

Tô Hà đem xe đạp ngừng lại, vẫy tay rồi đi về phía bà.

*

Hai mẹ con gặp mặt có chút tẻ nhạt. Vương Huệ tiến lên rồi ôm ôm Tô Hà, Tô Hà nhắm mắt, nói: "Mẹ muốn ăn cái gì? Về nhà con làm cho mẹ ăn, hay là...."

"Đi ra ngoài ăn, đi ra ngoài ăn." Vương Huệ cười một cái, nhìn đại học Hải thành, "Trường học này khá tốt, vẫn luôn là lý tưởng của con đúng không?"

"Dạ." Tô Hà gật đầu.

Vương Huệ lôi kéo tay cô, nhìn qua tựa như thực thân thiết, "Hiện tại bằng cấp cũng rất quan trọng, lúc trước mẹ không biết, cho nên....."

Tô Hà: "Dạ."

"Lên xe, mẹ đặt nhà hàng rồi."

Tô Hà lên xe, Vương Huệ lái xe rời khỏi cổng Đông.

Dọc theo đường đi, nhìn cảnh sắc quen thuộc, ánh mắt Vương Huệ hiện lên một tia ảm đạm, còn có một tia hoài niệm. Nhân sinh từ không đến có, quá trình kia là thú vị, hạnh phúc. Nhưng là từ có đến không, một sớm rơi xuống phàm trần, mùi vị kia tựa như ngàn cân thống khổ đè ở trong lòng, thậm chí có thể là cả đời người.

Hải Thị.

Vốn là thế giới của Tô gia.

Tới nhà hàng mà Vương Huệ đặt kia, Tô Hà có chút kinh ngạc. Cô nhìn mẹ mình một cái, Vương Huệ cười nói: "Nhìn cái gì, khó được dịp tới thăm con, tự nhiên muốn tìm một nhà hàng ăn ngon một chút."
Tháp Ngọc.

Là một nhà hàng Trung Quốc giá cả không đơn thuần chỉ là đắt mà còn thực nổi danh.

Đã từng mời bà ngoại lại đây ngồi.

Một bữa cơm không phải 3000 còn ăn không hết gì đó.

Tô Hà nói với Vương Huệ: "Quá đắt."

Vương Huệ tháo kính râm xuống, có chút bực bội, sau đó lại mỉm cười, "Không đắt đâu, đi thôi."

Từ lúc nào mà khi đến nhà hàng này cô còn xót tiền?

Tô Hà không có gì ngoài Vương Huệ, cũng không muốn phá hư tình cảm mẹ con ôn nhu ngắn ngủi này cho nên không nói gì nữa. Trước kia bọn họ tới đây đều là vào phòng bao, đêm nay, không phòng bao cũng có thể đến, chỉ có thể ở đại sảnh. Rèm châu buông xuống, đại sảnh lại có vài phần phục cổ.

Vương Huệ gọi món ăn.

Tô Hà nhìn bà một chút.

Vương Huệ một hơi chọn không ít đồ ăn. Tô Hà nhíu mày định thử ngăn cản nhưng Vương Huệ lại cười nói: "Nghe lời mẹ, đợi lát nữa còn có một người dì của con muốn tới, dì Chu, con còn nhớ không?"

Tô Hà: "......"

Vương Huệ quen biết nhiều phu nhân nhà giàu như vậy cho nên cô cũng không nhớ rõ, vì thế cô liền lắc đầu.

Vương Huệ chọc vào trán Tô Hà như ngày xưa, "Hà Hà ngốc."

Tô Hà xụ miệng xuống theo tiềm thức, chờ lúc cô ý thức được động tác của mình thì Vương Huệ đã vẫy tay về phía sau cô, ngay sau đó, dì Chu mang khuyên tai kim cương cùng một mùi hương nước hoa ập vào trước mặt đi đến. Trong tay bà ta mang túi xách hàng hiệu, đánh giá Tô Hà một cái, sau đó mới ngồi xuống, cong môi nói với Vương Huệ: "Như thế nào không vào phòng bao?"

Vương Huệ còn nhìn phía sau Tô Hà, thu hồi tầm mắt mới cười gượng: "Bên ngoài hoàn cảnh cũng không tồi, như thế nào, đêm nay Thành Nghiêu không có thời gian sao?"

Dì Chu sau khi nghe xong liền nở một nụ cười: "Người trẻ ấy mà, chỗ nào có thời gian đi cùng những bà già như chúng ta, khẳng định là cùng bạn bè đi ra ngoài chơi rồi, chỉ có Tô Hà ngoan ngoãn mới cùng chị đi ăn cơm."

Tô Hà hô một tiếng dì Chu liền không lên tiếng nữa. Bị cô kêu như thế rồi cười với dì Chu một cái. Dì Chu nhìn Tô Hà, một bàn tay còn nhéo khuyên tai, ở dưới ánh đèn lóe lên cực kỳ chói mắt. Tô Hà nhìn thấy tầm mắt của Vương Huệ vẫn luôn nhìn đống phụ kiện trên người bà ta.

Cô nhíu mày, tâm tình có chút khó chịu, còn có một chút cảm giác quái lạ ẩn chứa bên trong.

Lúc này, đồ ăn đã được mang lên.

Tô Hà muốn có thể yên tĩnh ăn cơm một lúc. Ai mà biết, bàn tay đeo đầy trang sức kia của dì Chu cứ chạm vào cô rồi nâng lên.

Vương Huệ thấy thế, đôi mắt bà liền tỏa sáng, nhìn thẳng về phía dì Chu.

Dì Chu nhéo tay Tô Hà, tay lăn qua lộn lại có chút đáng tiếc mà nói: "Này rõ ràng là một đôi tay của tiểu thư, mấy năm nay đùa nghịch nồi chén, cũng thô đi rồi phải không? Nhìn xem gương mặt này, cũng không còn trắng hồng nữa, nhìn thật khiến người ta đau lòng a...."

Vương Huệ ở một bên nghe thấy vậy liền gật đầu liên tục, "Đúng vậy, Hà Hà quả thực vô cùng hiểu chuyện, trước kia nó vẫn luôn phụ giúp bà ngoại làm việc nhà nữa đấy."

"Ôi có thật như vậy không?" dì Chu nói, liếc mắt nhìn Vương Huệ một cái, sau đó quay lại nhìn Tô Hà rồi nói, "Hiện tại không thể với so trước kia, Tô Hà chung quy cũng chỉ là một cô gái xinh đẹp, Thành Nghiêu cũng không phải chưa từng thấy qua Tô Hà, nó sao, vẫn chỉ thích con gái có chút tùy hứng mà thôi....."

Buổi nói chuyện ngày hôm nay, cũng có mấy câu nói thực vô cùng dễ nghe.

Tô Hà lúc này có chút hiểu ý tứ của bữa ăn này rồi, cô đột nhiên nhìn về gương mặt có chút trắng bệch của Vương Huệ.

Vương Huệ cố tỏ ra tươi cười, không chú ý đến biểu tình của con gái, ngược lại nói với dì Chu, "Đấy là còn chưa thấy qua, làm sao chị biết được? Thành Nghiêu trước kia....."

Bá —— một tiếng, ghế dựa của Tô Hà bị kéo ra.

Tô Hà lạnh lùng, từ trên cao nhìn xuống mà nói ra: "Con còn có việc, hai người cứ tiếp tục dùng bữa."

Người mẹ kia của cô, cô nhìn bà ta được một lúc rồi mà vẫn không nói nên lời. Dứt lời, Tô Hà xoay người rời đi.

Chỉ còn lại hai người vẫn chưa hết kinh ngạc ngồi ở bên bàn ăn.

*

Trên bàn yên tĩnh được hai giây, thế nhưng bàn bên cạnh cách một bức tường, chiếc notebook màu đen nhẹ nhàng khép lại, một bàn tay thon dài ở trên giao diện notebook bóng loáng khẽ chạm nhẹ.

Người đàn ông lười biếng nói: "Hôm nay nói đến đây thôi."

"Được." Người đàn ông đối diện gật gật đầu.

"Để tôi thanh toán cho." Người đàn ông cầm notebook lên, bỏ vào túi công văn màu đen rồi nói.

"Được được được."

Sau khi nghe đối phương trả lời xong, lúc này Tạ Lâu mới đứng lên rời đi. Đi ra đến cửa mới thấy bên ngoài trời đang mưa rất to, xung quanh trở nên rối tinh rối mù, đem toàn bộ mọi thứ trên đường phố ngâm vào trong nước mưa.

Ở bên ngoài cửa Tháp Ngọc, hơi ẩm đều do nước mưa mang lại.

Tạ Lâu sờ điếu thuốc bên trong túi, nhìn màn mưa một chút rồi khẽ ngậm thuốc lá. Một lúc sau, anh mới quay đầu nhìn về phía cửa đại sảnh Tháp Ngọc, Tô Hà vừa rồi đã ngồi ở vị trí kia.

Nhìn chăm chú nửa ngày, lúc này anh mới đi đến vị trí đỗ xe, sau đó khom lưng đem notebook nhét vào trong xe. Nhưng đột nhiên đôi mắt dừng lại trên một thân ảnh mảnh khảnh trong màn mưa.

Ôm lấy cánh tay đón mưa gió dường như là muốn lung lay sắp đổ.

Phanh ——

Anh đột nhiên đem cửa xe đóng lại.

Đôi chân thon dài cũng rảo bước tiến vào trong màn mưa.

Pass chương 10: Tên người bạn thân của Tạ Lâu (8 chữ cái, viết hoa chữ thứ 1 và thứ 5)

Chương 10

Pass chương 10: Tên người bạn thân của Tạ Lâu (8 chữ cái, viết hoa chữ thứ 1 và thứ 5)
Truyện đã được đăng tại http://mutchanh8897.wordpress.com

Hy vọng các bạn ủng hộ ngôi nhà nhỏ của mình.Chúc các bạn có một ngày cuối tuần vui vẻ ^.^

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau