CỐ CHẤP SỦNG EM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cố chấp sủng em - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Gặp lại sau ba năm

Edit: Lê Hoa

Beta: LoBe

Cuối tháng tám, tiết trời Thanh thành càng lúc càng nóng.

Trên chiếc xe Rolls-Royce, điều hòa mát lạnh ngăn cách cái nóng từ bên ngoài.

Mục gia gia nhìn thiếu nữ đang ngồi bên cạnh mình, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Nha đầu này so với năm xưa tính tình cũng không có gì đổi khác, vẫn luôn điềm tĩnh, không thích nói chuyện, thật dễ khiến người khác xem nhẹ sự tồn tại của cô. Có điều nha đầu của hiện tại lại có chút không giống với nha đầu của ba năm về trước.

"Nha đầu, ba năm nay con ở nước ngoài trị liệu vất vả. Mục gia gia cảm thấy thật hổ thẹn với con. Năm đó nếu không phải vì tên tiểu tử kia thì:"

Bạc Nhiễm Nhiễm thu mắt, đôi mắt trong xanh phẳng lặng như mặt biển, nhẹ nhàng ngắt lời Mục gia gia.

"Là con phải cảm tạ ơn Mục gia gia đã nuôi dưỡng con mới đúng, năm đó sự việc kia cũng không hoàn toàn là lỗi của Mục Lê ca ca. Nếu khi đó con không tự ý làm chủ thì sẽ không xảy ra chuyện đáng tiếc. Mục gia gia không cần vì vậy mà tự trách bản thân đâu."
Mục gia gia thở dài: "Năm đó A Trạch gửi con cho ông, là ông đã không chiếu cố tốt cho con." Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn

Nghĩ đến người con trai nuôi đã chết hơn mười năm, hốc mắt Mục gia gia ửng đỏ. Mạng của Mục Văn Tuyên ông cũng là do đứa con nuôi Bạc Trạch liều chết để cứu, nếu không có A Trạch, ông làm sao có thể sống tới bây giờ?

Bạc Trạch là học trò tâm đắc nhất của Mục gia gia, đi theo ông hơn mười năm. Trong một lần ra ngoài, Bạc Trạch cứu được một đứa nhỏ ba tuổi từ tay của bọn buôn người. Bạc Trạch vốn đã có vợ, cũng đã sinh cho Bạc Trạch một đứa con gái rất đáng yêu. Một nhà hai đứa con gái. Cuộc sống hạnh phúc như vậy kéo dài được một năm thì bị phá nát bởi một tai nạn xe hơi.

Đứa con gái ruột được người vợ nuôi dưỡng. Còn Bạc Nhiễm Nhiễm, Bạc Trạch không yên tâm, sợ cô phải trở thành cô nhi nên đã giao cô cho Mục gia gia. Hi vọng ông có thể nuôi dạy cô thành người.

Năm ấy, Bạc Nhiễm Nhiễm chỉ mới có bốn tuổi.Con nuôi của mình trước lúc ra đi đã căn dặn như vậy, Mục gia gia làm sao có thể từ chối? Trong nhà lại có một thằng nhóc năm tuổi. Tưởng rằng hai đứa sẽ làm bạn với nhau, đâu ngờ rằng tên tiểu tử kia luôn đùa giỡn, bắt nạt con bé, suốt ngày gây họa.

"Là ông đã cho con một gia đình." Bạc Nhiễm Nhiễm hơi nghiêng người, ánh nắng mặt trời từ ngoài cửa chiếu lên gò má cô.

May thay, con bé lại là người rất hiểu chuyện.

Dưới ánh nắng, ngũ quan của Bạc Nhiễm Nhiễm càng thêm phần tinh xảo, đẹp đẽ. Đôi mắt to tròn, tinh khiết trong trẻo giống như làn nước đã được tẩy sạch hết mọi tạp chất trên đời. Mái tóc đen dài buông xõa trên vai. Chiếc áo phông màu trắng càng tôn lên làn da trắng nõn của cô, phối cùng với quần bút chì màu đen đơn giản làm khí chất của cô càng thêm đơn thuần.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn

"Đây đều là những việc mà Mục gia gia phải làm." Mục gia vỗ nhẹ vào tay của Bạc Nhiễm Nhiễm, hài lòng gật đầu. Nha đầu này thật rất hiểu chuyện. Liên tưởng đến tên tiểu tử ở nhà, Mục gia gia không nhịn được thở dài một hơi.

"Thật không giấu gì, lần này con trở về. Mục gia gia còn có chuyện muốn nhờ con."

Ba năm qua Bạc Nhiễm Nhiễm ở nước ngoài trị liệu dưỡng bệnh, Mục gia cũng xảy ra chuyện lớn, đặc biệt là con trai của ông. Mục gia gia nắm chặt gậy trong tay, sắc mặt khẽ biến đổi.

Chương 1-2: Gặp lại sau ba năm 2

Edit: Thanh Vinh

Beta: LoBe

* * *

Nửa giờ sau, ô tô chậm rãi tiến vào biệt thự Mục gia.

Bạc Nhiễm Nhiễm nghe xong lời nói của lão gia tử, trên mặt lộ ra vẻ khó xử:

"Mục gia gia, con có thể đáp ứng ông, nhưng còn về phía Mục Lê ca ca thì.."

"Con yên tâm, hiện giờ thằng nhóc kia đang ở cùng một chỗ với ông, trừ phi nó muốn đi ra ngoài ăn xin, nếu không nó sẽ không dám từ chối." Mục gia gia tỏ thái độ kiên quyết nói.

Đôi mắt thản nhiên của cô hơi lóe, hồi lâu sau mới gật đầu đồng ý: "Mục gia gia, nếu ông còn có việc bận thì cứ đi trước đi ạ, con có thể tự mình đi vào, dù sao nơi này cũng là nơi con đã từng ở."

"Haha, được rồi, con chỉ là trở về nhà, cũng không phải là khách, không cần Mục gia gia đi cùng."

Mục gia gia cười ha hả ra tiếng, cũng không tiếp tục khách khí với Bạc Nhiễm Nhiễm, trực tiếp xoay người lên lầu. Vừa rồi lúc còn ở trên xe, trợ lý của ông đã thúc giục nhiều lần, nói

Rằng hạng mục mà công ty mới bắt tay và khai thác xảy ra một vài vấn đề, đang chờ ông xử lý.

Nhìn quanh bốn phía, ngôi nhà được thiết kế đậm chất Trung Quốc, dù là cách bố rí không gian, hay đồ trang trí đều làm cho người ta cảm nhận được bầu không khí thoải mái, hài hòa.

Cuối dãy hành lang bên trái phòng khách có một cây đàn dương cầm, trên tường treo đầy tranh sơn dầu. Bạc Nhiễm Nhiễm chậm rãi đi đến trước mặt cây đàn, đầu ngón tay tùy ý dừng lại ở trên những phím đàn trắng đen xen lẫn vào nhau, tiếng đàn từ từ vang lên.

Khúc nhạc đầu là khúc mà cô thích nhất, đúng lúc Bạc Nhiễm Nhiễm đang chuẩn bị ngồi xuống trước đàn dương cầm, phía sau liền truyền đến một giọng nói chói tai mang theo sự tức giận.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn

"Triệu quản gia, ông đừng có lừa tôi nữa! Lê ca ca khẳng định là có ở nhà, hôm nay tôi nhất định phải gặp Lê ca ca, nếu không gặp được thì tôi sẽ chờ ở đây."

"Không được đâu Tưởng tiểu thư, cô không thể đi lên lầu, hơn nữa hiện tại thiếu gia thật sự không có ở nhà."

Tưởng Tâm Văn vừa vào nhà liền đi thẳng đến chỗ cầu thang. Nghe được lời cảnh cáo của quản gia thì đã lấy lại được một chút lý trí, thu lại một chân đã bước lên cầu thang.

Hai tay chống nạnh, trở lại phòng khách, thở hổn hển nói:

"Ông không cần nhắc lại nữa, tôi liền ngồi chờ ở chỗ này, đến tối, Lê ca ca chắc chắn sẽ phải về nhà, tôi.."

Đột nhiên nhìn thấy một cô gái ngồi trước đàn dương cầm, ánh mắt Tưởng Tâm Văn đột

Nhiên biến đổi, hùng hổ chạy tới chỗ Bạc Nhiễm Nhiễm. Cô ta u oán trừng mắt nhìn Bạc Nhiễm Nhiễm, khuôn mặt nhăn nhó:"Cô là ai, vì sao lại ở chỗ này?"

Quản gia nhìn thấy tình hình có chút không ổn, biết rõ vị Tưởng tiểu thư này là một người càn quấy, sợ Bạc Nhiễm Nhiễm sẽ bị khi dễ liền nhanh chóng chạy đến nói:

"Đây là Bạc tiểu thư, Mục gia.."

Bạc Nhiễm Nhiễm nhìn về phía quản gia lắc đầu, sắc mặt bình tĩnh, "Nơi này bác Triệu cứ giao cho con đi."

Triệu quản gia do dự, nhưng vẫn lui xuống. Bạc Nhiễm Nhiễm đánh giá Tưởng Tâm Văn từ trên xuống dưới, một thân váy liền áo hiệu Chanel mới ra mắt gần đây, mái tóc dài đen

Nhánh xinh đẹp, kết hợp với khuôn mặt đáng yêu.

Tưởng gia nhị tiểu thư, tiểu công chúa bị chiều hư. Cô còn nhớ ở ngày đầu tiên sau khi khai giảng, cô nàng này liền trực tiếp thổ lộ với Mục Lê, nhưng cuối cùng lại bị từ chối một cách vô tình.

Sau đó lại mặt dày mặt dạn quấn chặt lấy Mục Lê, tìm đủ các loại lý do, thiết kế các tình huống ngẫu nhiên gặp gỡ chỉ để được xuất hiện ở trước mặt Mục Lê, chẳng qua cũng không thể thay đổi được gì cả.

Không nghĩ tới nhiều năm trôi qua như vậy, Tưởng Tâm Văn vẫn còn cố chấp đến như thế.

Lý do vì sao cô lại còn nhớ rõ Tưởng Tâm Văn thì đó là bởi vì năm đó, Tưởng Tâm Văn

Không ít lần ở sau lưng " chiếu cố " cô thật tốt a.
"Bạc tiểu thư? Tôi vậy mà không hề nghe nói hào môn thế gia của Thanh thành có họ Bạc a!" Tưởng Tâm Văn cười nhạo, vênh váo tự đắc ngẩng cao đầu, từng bước tới gần. Sau khi nhìn rõ dung mạo đối phương, Tưởng Tâm Văn liền trợn mắt há mồm thốt lên:

"Cái gì! Thế nhưng lại là cô! Bạc Nhiễm Nhiễm, cô mà còn sao mặt mũi trở về sao?"

Cô ta ghen ghét, ghen ghét đến điên cuồng, bởi vì Bạc Nhiễm Nhiễm là cô gái duy nhất có thể xuất hiện ở bên cạnh Mục Lê, hơn nữa lại người được chính bản thân Mục Lê cho phép.

Cô ta là tiểu thư Tưởng gia, thế nhưng lại không bằng một đứa con gái nuôi của người làm, điều này khiến Tưởng Tâm Văn không cách nào chấp nhận được!

"Tưởng tiểu thư nhìn thấy tôi dường như rất thất vọng?" Thanh âm Bạc Nhiễm Nhiễm lạnh lẽo, cơ thể dựa vào đàn dương cầm, ánh mắt không chút để ý quét qua người Tưởng Tâm Văn.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn

Kiêu căng ngang ngược, không coi ai ra gì, Tưởng Tâm Văn mấy năm qua thật đúng là một chút cũng không thay đổi.

"Ba năm trước đây cô đã rời đi, vì sao không biến mất luôn đi! Còn trở về để làm cái gì?"

"Cô bất quá cũng chỉ là một con chó ở bên cạnh Lê ca ca, đừng thật sự mơ tưởng bản thân là tiểu thư Mục gia, gà liền mãi mãi chỉ là gà mà thôi, đời này -- cô không thể biến thành Phượng Hoàng được đâu."

"A, đúng rồi, tôi khuyên cô nhanh chóng cút khỏi đây đi, bây giờ Lê ca ca ghét nhất nữ

Nhân, đừng để một lát nữa, Lê ca ca tự mình ném cô ra ngoài. Đương nhiên, tôi là ngoại lệ."

Hai tay Tưởng Tâm Văn ôm ngực, đắc ý nhướng mày. Đối mặt với lời nói ác độc cùng khiêu khích của Tưởng Tâm Văn, Bạc Nhiễm Nhiễm vẫn vô cùng bình tĩnh. Cô không nhanh không chậm đứng lên đi đến trước mặt Tưởng Tâm Văn. Bạn đang xem truyện được đăng trên dembuon chấm vn

Chiều cao 1m7 cùng với đôi giày đế bằng của cô cũng cao hơn Tưởng Tâm Văn nửa cái đầu. Chỉ thấy Bạc Nhiễm Nhiễm thoáng cúi đầu, tiến đến bên tai Tưởng Tâm Văn, giọng nói lạnh lùng:

"Mục Lê có ném tôi ra ngoài hay không, không có chút quan hệ nào với Tưởng tiểu thư. Toi cho cô một lời khuyên là ngàn, vạn, lần, đừng, trêu, chọc, tôi."

Bạc Nhiễm Nhiễm của hiện tại, tính tình không phải rất tốt.

"Cô!" Chỉ trong nháy mắt, cô ta đã bị đôi mắt lạnh lùng của Bạc Từ Từ làm cho sửng sốt.

Tưởng Tâm Văn cảm giác như có một cổ hàn ý từ lòng bàn chân chạy thẳng đến trái tim. Ngay lập tức thẹn quá hóa giận, Tưởng Tâm Văn nắm chặt tay, mắng về phía bóng dáng của Bạc Nhiễm Nhiễm:

"Bạc Nhiễm Nhiễm, mày chỉ là một đứa con hoang của người hầu Mục gia, mày có tư cách gì để đấu với tao!"

Con hoang, người hầu, từng chữ khó nghe vang lên bên tai, gợi lên những ký ức không mấy tốt đẹp khi còn nhỏ. Bước chân Bạc Nhiễm Nhiễm dừng lại, xoay người, bước nhanh tới, hai tay giữ chặt bả vai Tưởng Tâm Văn, đẩy cổ ta dựa sát vào bức tường.

Toàn bộ động tác đều liền mạch lưu loát, không có chút động tác dư thừa nào, tựa như Tưởng Tâm Văn chỉ là một đồ vật, chỉ cần chút sức là có thể nhấc bổng cô ta lên.

Chương 1-3: Gặp lại sau ba năm 3

Edit: Diễm Diễm

Beta: LoBe

* * *

"Cô, cô định làm.. gì?" Cả người Tưởng Tâm Văn cứng đờ, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh trên trán từ từ tuôn ra. Rõ ràng là thành phố đang trong mùa khô nóng nhưng cô ta lại cảm thấy lạnh hết cả sống lưng.

Trong đôi mắt thanh lãnh của Bạch Nhiễm Nhiễm giống như cất giấu một con mãnh thú hung ác, khiến cả người Tưởng Tâm Văn không khống chế được mà run rẩy. Theo như cô ta nhớ thì Bạch Nhiễm Nhiễm của trước đây luôn mặc đồ thể thao xám nhạt, buộc tóc đuôi ngựa, đi đường cũng không dám ngẩng cao đầu hay ưỡn ngực, nói chuyện thì lắp ba lắp bắp. Nhìn kiểu nào cũng làm cho người ta cảm thấy đây là một cô gái yếu đuối nhát gan.

Đặc biệt là khi bị người khác khi dễ, bắt nạt hay cười nhạo, cô đều mặc kệ. Không đánh trả cũng không cãi lại.

Tuy nhiên trên người Bạch Nhiễm Nhiễm hiện tại lại có một khí thế cường đại và lạnh lẽo khiến Tưởng Tâm Văn không khỏi hốt hoảng, e ngại, thậm chí là sợ hãi.

"Nói lại lần nữa, đừng chọc tôi." Thoáng thấy Tưởng Tâm Văn cắn môi đến trắng bệch, Bạch Nhiễm Nhiễm buông lỏng cơ thể run rẩy của cô ta ra, sự lạnh lẽo dưới đáy mắt từ từ tan đi. Sau đó cô xoay người, đi lên lầu.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn

Đó là nơi mà cô ta không được đặt chân đến, Bạch Nhiễm Nhiễm lại có thể. Tưởng Tâm Văn nghiến răng, oán hận nghĩ.

Hơn ba năm không gặp, Bạch Nhiễm Nhiễm ngày càng xinh đẹp!

Không được, cô ta không thể để Bạch Nhiễm Nhiễm có cơ hội ở bên anh Mục Lê.

-

11 giờ đêm khuya, Bạch Nhiễm Nhiễm rửa mặt sau đó bước ra khỏi phòng tắm. Trên người mặc áo choàng tắm màu trắng gạo, cô đưa mắt nhìn con thỏ nhung trên đầu giường. Cả người của nó là màu xám nhạt, nhưng cái đuôi thì lại màu trắng, nhìn tới nhìn lui cũng vẫn cảm thấy nó cực kỳ giống một quả cầu tuyết.Đặc biệt là đôi tai kia, vừa dài lại có lông xù.

"Rõ ràng là gia hỏa* kia thích."

Bạch Nhiễm Nhiễm dở khóc dở cười khi nhớ tới cái cớ vụng về của đại thiếu gia kia. Cô đi tới trước tủ quần áo, đẩy cửa ra rồi tiện tay lấy một bộ đồ ngủ mới tinh mặc vào.

"Về đến nhà chưa? Mọi thứ đều ổn cả chứ? Vị Mục gia kia có khi dễ em hay không?"

*Đinh đinh*

Di động vang lên âm thanh nhắc nhở có tin nhắn, Bạch Nhiễm Nhiễm mở giao diện WeChat ra, nhìn thấy tên người gửi thì trong ánh mắt lập tức có chút nhu hòa. Cô ngồi xuống trước bàn trang điểm trả lời tin nhắn.

"-- Hàm ca, anh yên tâm, em cũng không phải là tiểu nha đầu dễ bị bắt nạt trước kia. Anh hẳn là nên lo lắng cho những người đến cửa tìm em."
"--Còn Mục Lê, từ lúc em về nhà đến giờ cũng không.."

Còn chưa gõ xong tin nhắn thứ hai, Bạch Nhiễm Nhiễm đã nghe âm thanh vụn vặt ở ngoài cửa, mặc dù rất nhỏ nhưng cô vẫn nghe thấy.

Biệt thự Mục gia tổng cộng có ba tầng, tầng hai và tầng ba là tầng riêng cho việc nghỉ ngơi, ngay cả người hầu dọn dẹp cũng là người đáng tin cậy. Phòng ngủ và thư phòng của Mục gia gia đều ở lầu hai. Nhưng đây là lầu ba, ngoài cô ra thì người ngoài cửa chỉ có thể là Mục Lê. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn

Lúc này, trên hành lang bên ngoài.

"Được rồi, câm miệng!"

Mục Lê hơi nghiêng người dựa vào tường, con ngươi đen nhánh giống như phủ một tầng sương lạnh, đầu lưỡi chạm vào mặt sau của chiếc răng nanh, không kiên nhẫn nghe những lời vô nghĩa của đầu dây bên kia, trực tiếp cúp điện thoại. Tay trái anh cầm điện thoại, tay phải kẹp một điếu thuốc, gõ gõ đầu lọc của điếu thuốc lên màn hình điện thoại, Một cái, một cái, lại một cái.

Cộng với ánh đèn lờ mờ trên hành lang nên âm thanh rất nhỏ này lại mang đến cho người ta một loại áp bức khó tả.

"Lạch cạch!"

Cánh cửa phòng bên cạnh vốn đã được khóa chặt giờ lại mở ra, khiến ánh đèn ấm áp bên trong chiếu ra hành lang.

Dư quang thoáng thấy ở cửa là một nữ sinh. Chỉ trong ba giây, ánh mắt Mục Lê đảo qua chỗ đó hai lần. Thần sắc anh chợt lạnh xuống, lông mày nhíu lại, điếu thuốc lá trên tay đã bị bóp chặt tới nỗi biến dạng.

Giọng nói Mục Lê khàn khàn, nguy hiểm vang lên: "Trước khi tôi chưa tức giận, cút!"

*Gia hỏa: Tiếng gọi đùa hoặc khinh miệt người khác, con vật khác, ví dụ: Anh chàng ngày, cái con này.. v. V

Chương 2: Vẫn con mẹ nó xinh đẹp như xưa!

Edit: Lê Hoa

Beta: LoBe

* * *

Bạc Nhiễm Nhiễm không lùi mà bước tới, đứng ở trước mặt Mục Lê, nhìn thẳng vào ánh mắt đen nhánh tràn ngập hàn ý của cậu, đưa tay lên muốn sửa lại vạt áo bị nhăn giúp cậu nhưng bị Mục Lê né tránh.

Ánh mắt lười biếng của Mục Lê thoáng nhìn Bạc Nhiễm Nhiễm, thấy vết sẹo bên khóe mắt phải của cô, sắc mặt liền trầm xuống, "Tiểu nói lắp?"

Vết sẹo kia, vẫn là tại vì cậu..

"Thật may mắn, anh Mục Lê không có quên em."

Trong bóng tối, Mục Lê mặc một chiếc áo sơ mi trắng, hai cúc áo trên cùng không cài, tùy ý để lộ lồng ngực trắng trẻo. Trên áo sơ mi lại có vết máu nhìn rất chói mắt.

Dựa vào ánh đèn từ trong phòng chiếu ra, Bạc Nhiễm Nhiễm nhìn rõ hình dáng gò má của Mục Lê, tóc mái đen ngắn che đi một phần vầng trán của cậu, con ngươi sâu thẳm khiến người khác không đọc được tâm trạng, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng.

Lúc này mi tâm nhíu chặt lại, cả người toát ra một luồng tử khí, nhưng trong đó lại xen lẫn vài phần mê hoặc khó có thể dùng lời để diễn tả.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

"Đừng chạm vào tôi."
Trong ánh mắt Mục Lê nhanh chóng hiện ra một chút bất ngờ, giọng điệu vẫn xa cách nhưng không còn lạnh lùng như nãy. Mục Lê nheo mắt nhìn nữ sinh trước mặt.

Từ khi bắt đầu đi nhà trẻ, Bạc Nhiễm Nhiễm luôn đi theo sau cậu, đánh không đi mà mắng cũng không đi, luôn dính lấy cậu như một khối kẹo mạch nha. Cậu ghét nhất là cái tính tình luôn vâng vâng dạ dạ của cô, nói chuyện với cậu cũng không dám nhìn thẳng, luôn luôn cúi đầu đất.

Có điều, Bạc Nhiễm Nhiễm rất nghe lời, tuy rằng luôn đi theo như hình với bóng nhưng tuyệt đối không can thiệp vào bất cứ chuyện gì của cậu.

Bỗng dưng một ngày, tiểu nói lắp tự dưng dám to gan lớn mật lừa cậu, cuối cùng còn biến mất.

"Nếu đã trở về, có nên giải quyết rõ ràng chuyện trước kia không, tiểu nói lắp?"

Xoay người một cái, Mục Lê đẩy Bạc Nhiễm áp vào bức tường trên hành lang, sau đó chống hai tay bên người cô, thân thể nghiêng về phía trước, cúi sát người vào cô, con ngươi đen nhánh khẽ híp lại, cười như không cười nói.

Bạc Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu, nhìn thẳng mắt Mục Lê, khóe mắt cô cong cong vì cười, giọng bình tĩnh, "Em và anh Mục Lê hẳn là không có chuyện gì cần giải quyết."Mục Lê dùng ngón tay thon dài tùy ý nghịch tóc Bạc Nhiễm Nhiễm, khẽ cười nói: "Tiểu nói lắp quên rồi sao? Tôi không ngại nhắc lại. Ba năm trước em vì cái gì mà chơi tôi? Lại vì cái gì không từ mà biệt?" Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Cô đang mặc quần áo ngủ, đúng quy củ, không có chỗ nào khác người, mái tóc đen nhánh xõa sau lưng, tóc mái trên trán có chút tán loạn, che khuất đi một phần lông mày thanh tú. Con ngươi phản chiếu hình ảnh của cậu, lông mi yêu kiều cong vút, cánh mũi khẽ nhúc nhích, miệng hơi mấp máy như đang muốn nói gì đó. Có lẽ vì mới vừa rửa mặt nên gò má có chút ửng hồng, làm cậu nghĩ đến bốn từ.

Kiều, diễm, dục, tích.

Vẫn luôn xinh đẹp như vậy!

"Chỉ là muốn đùa một chút, còn lí do rời đi là bởi vì em bị tai nạn giao thông, chân bị thương nên phải ra nước ngoài chữa trị."

Hơi thở của Mục Lê khẽ phảng phất trên mặt cô, thần sắc Bạc Nhiễm Nhiễm có hơi mất tự nhiên, vốn định đẩy cậu ra nhưng so sánh sức địch lực ta một chút, đành phải khom lưng xuống dưới cánh tay cậu chui ra, duy trì khoảng cách an toàn mới hào phóng giải thích. Như vậy khiến cho người khác không phát hiện ra cô đang nói dối và khẩn trương.

"Muốn, đùa, một, chút?" Mục Lê gằn giọng từng chữ, cậu không những không giận mà còn cười nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt, "Tiểu nói lắp, được lắm!"

Ầm!

Mục Lê đẩy cửa bước vào phòng, cửa phòng đóng chặt ngăn cách cô ở bên ngoài, Bạc Nhiễm Nhiễm tựa vào tường khẽ thở dài.

Nhiệm vụ Mục gia gia giao cho cô, sợ là không hoàn thành nổi rồi.

Chương 2-2: Vẫn con mẹ nó xinh đẹp như xưa! 2

Edit: Lê Hoa

Beta: LoBe

* * *

Sáng sớm ngày hôm sau, trên bàn ăn dưới lầu.

"Cái gì! Ông nội, ông không nói nhầm chứ!"

Mục Lê nhíu mày, cậu đặt ly sữa bò trong tay lên bàn ăn, nhìn chằm chằm người con gái đang yên tĩnh ăn cơm bày ra bộ dáng mọi chuyện không liên quan tới tôi, cười nhưng mắt không cười hỏi:

"Nếu con không đáp ứng thì sẽ khóa thẻ của con?"

Quay sang nhìn Mục lão, Mục Lê không kiên nhẫn mở miệng:

"Ông thích uy hiếp con đến nghiện luôn rồi à? Động một chút là khóa thẻ của con."

Đến mí mắt Mục gia gia cũng không nhấc lên, nghiêm túc nói:

"Cách nào cũng là cách, dùng được là được."

"..."

Một phút đồng hồ trôi qua, bầu không khí trong phòng ăn rộng lớn ngột ngạt vô cùng.

Đột nhiên Mục Lê cúi đầu xuống cười, tiếng cười càng lúc càng lớn, đáy mắt sâu thẳm tựa như biển xanh. Sau đó cậu không nhanh không chậm vỗ tay, dựa người vào ghế, cười như không cười nhìn Bạc Nhiễm Nhiễm đang ăn sandwich, nói từng câu từng chữ:

"Đã như vậy thì con đồng ý. Có điều sau này ông đừng hối hận với quyết định ngày hôm nay." Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

"Mừng tiểu nói lắp trở về, có điều từ hôm nay, haizz, từ giờ trở đi, em phải giám sát tôi thật tốt nhé." Hai chữ "thật tốt" này đặc biệt mang ý tứ sâu xa.

Nói xong Mục Lê liền đứng dậy đi ra cửa, vừa mới đi được ba mét, không lạnh không nhạt nói:

"Bây giờ tôi muốn đi ra ngoài.. chơi~Tiểu nói lắp không định đi theo sao?"

Mục Lê cố ý kéo dài thanh âm, quay đầu lại dùng ánh mắt đùa cợt nhìn Bạc Nhiễm Nhiễm. Để tiểu nói lắp giám sát mình? Chỉ sợ ông suy nghĩ nhiều chứ cậu không bắt nạt cô đã là tốt lắm rồi.

"Mục Lê, ông cảnh cáo con, nếu con dám bắt nạt con bé, xem ông trừng trị con thế nào!"

Mục gia gia nghe câu nói ngả ngớn của Mục Lê, trong cơn giận dữ, đập tay lên mặt bàn ăn, làm cho chè đậu đỏ trước mặt ông bắn vài giọt lên mu bàn tay.

"Mục gia gia đừng tức giận, nên chú ý thân thể." Bạc Nhiễm Nhiễm vừa lấy khăn giấy trong hộp lau tay cho Mục gia gia, vừa xoa dịu lửa giận của ông.

Nhìn bóng dáng Mục Lê biến mất khỏi cửa, Bạc Nhiễm Nhiễm nhìn Mục gia gia gật gật đầu, suy tư nói:

"Mục gia gia ông yên tâm, tiểu nói lắp của ba năm sau, chưa chắc đã không phải đối thủ của anh Mục Lê."

-

Nửa giờ sau, tại quán cà phê Internet ở trung tâm thành phố.

Chỉ còn một tuần nữa là tới ngày khai giảng, mọi người đều hận không thể nắm chặt từng giây từng phút mà.. ăn chơi phóng túng. Mười giờ sáng, quán cà phê Internet đã biến thành biển người, toàn bộ đại sảnh lầu một nhìn đâu cũng thấy chật ních người.

Ngay cả khu nghỉ ngơi cũng rất đông người ngồi. Bạc Nhiễm Nhiễm run rẩy một chút, lại có người đến quán cà phê Internet để làm bài tập hè! Làm được chuyện này, cô thật sự rất bội phục.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

"Ngẩn ra đó làm gì, nhanh lên."

Đi đến giữa cầu thang, Mục Lê đút tay vào túi quần thấy cái đuôi nhỏ phía sau không đuổi kịp, quay đầu lại thì phát hiện cô đang ngây người, sắc mặt trầm xuống, trong giọng nói tràn đầy không kiên nhẫn.

Thoáng nhìn thấy bóng dáng người đàn ông đi ra ở cửa sau, Bạc Nhiễm Nhiễm nheo nheo mắt, ấn đường không nhịn được nhíu lại.Chỉ nhìn thấy được góc nghiêng gương mặt, chỉ mong là cô nhận sai người. Người mà cô nghĩ đến còn đang ở trong tù.

Lầu ba là phòng VIP, mỗi gian phòng chỉ có bốn máy tính, bày trí lịch sự tao nhã, máy tính cũng đều là loại cao cấp, đặc biệt trong phòng còn có sô pha, giường lớn để nghỉ ngơi. Tóm lại, chỉ cần có thể trả đủ tiền là có thể xem quán cà phê Internet này như.. nhà!

"Này! Bành Triết cậu đâu rồi! Không phải cậu nói yểm hộ tôi sao! Cậu chết ở xó nào rồi!"

"Có phải cậu ganh ghét tôi hôm nay mang theo tiểu muội muội xinh đẹp không hả?"

"Không sợ đối thủ mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu như heo!"

"..."

Trong gian phòng, bốn máy tính được xếp hai hai đối diện nhau.

Tiêu Ngư mặc áo hoodie màu đen mang tai nghe trùm đầu, nói chuyện phóng khoáng luyên thuyên không dứt.

"Này, cậu câm miệng đi được không, phiền chết đi được!" Bành Triết ngồi ở bàn bên cạnh dùng sức đạp Tiêu Ngư một cái, tháo tai nghe xuống, cậu không bị kẻ thù giết cũng sẽ vì nghe đồng đội nói nhiều mà chết.

"Chuột, tiểu Triết lại sử dụng bạo lực, cậu phải giúp tôi." Bị đạp một chân, Tiêu Ngư cũng không giận mà đi cầu cứu Nhan Hạo.

"A, Chuột, cậu không yêu tớ sao!"

"Buổi sáng hôm nay tớ còn ngàn dặm xa xôi mua bữa sáng cho cậu đấy." Tiêu Ngư tiếp tục luyên thuyên, lần thứ hai nhìn về phía màn hình thì thấy bản thân đã chết rồi.

Cậu bị đồng đội Nhan Hạo giết, còn bị Bành Triết chém cho hai đao.

"..."

"Cậu nói một lời thì sẽ chết sao? Sẽ chết sao?" Tiêu Ngư ở bên cạnh la hét chói tai hệt như lợn bị chọc tiết, Bành Triết tiện tay cầm đùi gà ở bên phải nhét vào miệng Tiêu Ngư.

"Khụ khụ khụ -- cay quá, cay chết tôi rồi a." Tiêu Ngư nhổ miếng đùi gà ra, liền uống một ngụm Sprite, ừng ực ừng ực uống hơn nửa lon.

Nhưng miệng vẫn còn cay cay nóng rát khó chịu, Tiêu Ngư liền đứng dậy đi tới phía sau Bành Triết, trực tiếp siết cổ cậu.

Hai người cứ vậy đánh nhau.Cạch.

Cửa phòng mở ra, hai người vốn dĩ còn nằm trên sofa liều sống liều chết đánh nhau, nhìn thấy Mục Lê liền trở nên ngoan ngoãn, đứng ngay ngắn bên cạnh sofa cúi thấp đầu.

Cực kỳ giống với lúc thầy giáo phạt học sinh.

"Đại.. đại ca tới rồi sao lại không báo trước một tiếng để bọn em còn xuống lầu đón tiếp." Tiêu Ngư đi đến trước mặt Mục Lê cười nịnh nọt.

Bị Bành Triết phía đạp mông một cái, Tiêu Ngư cũng chỉ phủi phủi cho hết bụi, làm lơ coi như Bành Triết không tồn tại. Bành Triết hắng giọng một chút, sửa soạn sofa đang hỗn độn trở nên gọn gàng ngăn nắp để Mục Lê ngồi xuống:

"Đại ca, tại sao hôm nay?"

"Này, này, người đẹp đây là.." Vừa dứt lời, Bành Triết nhìn tới nữ sinh đứng ở cửa, há hốc miệng, liền quên mất lời định nói.

Trong phạm vi hai mét không có nữ sinh nào dám đến gần đại ca nhà bọn họ, vừa đến là bị Mục Lê dùng khuôn mặt lạnh lùng như tu la địa ngục nhìn. Thứ hai là vì tính cách Mục Lê lạnh lùng xa cách làm đông đảo nữ sinh đều chùn bước.

Từ từ, nữ sinh kia, cậu cảm thấy hơi quen mắt.

"Tiểu mỹ nhân này có quan hệ gì với đại ca chúng tôi thế vậy? Tại sao lại quen biết?"

"Nếu không có, có thể làm quen với tôi không? Bản thân tôi đẹp trai nhiều tiền, vẫn còn độc thân nha!"

"Trời ạ, chẳng lẽ đây là đại tẩu của chúng ta!"

"Nếu không với tính cách của đại ca, sao có thể dẫn nữ sinh đi chơi?"

Tiêu Ngư tò mò đi tới trước mặt Bạc Nhiễm Nhiễm, đi quanh cô vài vòng, miệng lẩm bẩm, con mắt đen nhánh trần đầy tò mò cùng nghi hoặc.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Bành Triết và Tiêu Ngư đều khiếp sợ, chỉ có Nhan Hạo là bình tĩnh nhìn Bạc Nhiễm Nhiễm, lại quay đầu nhìn Mục Lê đang ngồi trên ghế sô pha, rồi lại nhìn Bạc Nhiễm Nhiễm, đột nhiên nhớ ra, lông mày hơn nhíu lại.

"Là Bạc Nhiễm Nhiễm?"

Bạc Nhiễm Nhiễm!

Ba chữ ấy tựa như một quả bom hẹn giờ, Bành Triết và Tiêu Ngư đều nhìn chằm chằm Bạc Nhiễm Nhiễm, bấy giờ mới nhận ra cô gái này là ai.

Bành Triết: Thôi xong, đây không phải là tiểu tùy tùng của lão đại sao?

Tiêu Ngư: Muốn chết, muốn chết, vừa rồi tớ có nói sai gì không thế? Bạc Nhiễm Nhiễm chính là cấm kỵ của lão đại!

Bành Triết: Không sao đâu, đến lúc đó tớ sẽ nhặt xác giúp cậu.

Tiêu Ngư: Tớ có thể bỏ chạy không?

Bành Triết: Cậu suy nghĩ nhiều rồi, chạy? Lão đại dùng ngón tay cũng đủ giết chết cậu rồi.

Tiêu Ngư: Xong!

Xem nhẹ hai người đang àm mặt quỷ bên cạnh, Bạc Nhiễm Nhiễm tiến lên hai bước chào hỏi, "Đã lâu không gặp, Nhan đại ca."

"Đúng là lâu thật, ba năm rồi." Nhan Hạo đón nhận ánh mắt đối phương, ôn hòa cong môi.

Tiêu Ngư không hé răng, trước sau vẫn luôn chú ý Mục Lê đang ngồi trên ghế sofa, chỉ thấy cậu cau mày, trên môi treo một nụ cười lạnh.

Lòng Tiêu Ngư lộp bộp mấy cái, có dự cảm không tốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau