CỐ CHẤP TRONG LÒNG ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cố chấp trong lòng anh - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Chờ tôi khóc xong sẽ tính sổ với anh

Trần Văn Quân đi tìm một vòng khắp các khác khu gần trường học, từ phố ăn vặt, đến khu thương mại nhưng vẫn không nhìn thấy Trần Nhân Nhân.

Biên Biên thấy ông tìm một cách mù quáng như vậy cũng không phải cách, vì thế vội gọi điện thoại cho Cố Thiên Giác.

“Cục cưng, muộn rồi còn tìm tớ có chuyện gì?”

Biên Biên giữ điện thoại, cách xa cha cô ra, thấp giọng nói: “Còn không phải lúc tối Trần Nhân Nhân đi chơi với nhóm Đường Bối đó à, bây giờ chưa về nữa, định hỏi cậu một chút, bên cậu có tin tức gì không ấy mà.”

Bỗng Cố Thiên Giác cười: “Tớ đang định nói cho cậu đây, mới vừa rồi có bạn vừa nhắc tới chuyện này trong nhóm nè, không hiểu sao đám Đường Bối lại ở cùng với mấy tên bạn tốt của anh tớ, cả ngày chạy theo mông bọn họ chơi bóng rổ, còn đòi làm đội cổ động viên cho mấy tên đấy, nhưng mấy tên đó chả buồn quan tâm tới bọn họ, xem họ như người chết ấy.”

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Vậy giờ cô ta đang ở chỗ Cố Hoài Bích ư?”

Cố Thiên Giác nhún vai: “Ai biết, dù sao thì... anh tớ cũng chưa về nữa, cậu hỏi anh ấy đi.”

Biên Biên thấy Trần Văn Quân nôn nóng không thôi nên cúi đầu soạn tin nhắn cho Cố Hoài Bích.

Từ khi “Tuyệt giao”, Biên Biên cũng từng gửi cho Cố Hoài Bích vài tin nhắn, nhưng cậu không trả lời, vì thế Biên Biên quyết định không quan tâm đến cậu nữa, nếu không đám nữ sinh đáng ghét trong lớp lại nói cô “Trần Biên Biên bị đá còn muốn quay lại.”

……

Trong quán bar ồn ào, đám nam sinh đang chơi đổ xúc xắc, ai thua thì uống rượu, các nữ sinh cũng tham gia, bọn họ chơi rất vui vẻ.

Dường như lần nào mở xúc xắc Cố Hoài Bích đều thắng, đoán đại là ra đại, đoán nhỏ là ra nhỏ. Phan Dương liên tục nói, vận may này của anh Hoài đúng là quá tuyệt, nếu đi Macao đánh bạc, đảm bảo phất lên giàu trong một đêm.

Trần Chu nói: Anh Hoài nhà này còn cần phải phất lên sao?”

“Cũng đúng, ha ha.”

Trần Nhân Nhân ngồi ở bàn đối diện nhiều lần lén nhìn trộm Cố Hoài Bích, những ngón tay thon dài của thiếu niên cầm hộp xúc xắc, ánh mắt âm trầm, miệng cười mỉa mai, khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta không thể nào rời mắt được.

Trần Nhân Nhân mặt bỏ tai bừng sờ lên khuôn mặt đỏ ửng của mình, tim đập thình thịch.

Cho dù là cậu nhìn thấy bất cứ cô gái nào, cậu cũng không để tâm.

Đúng lúc này, màn hình điện thoại trong tay Cố Hoài Bích đột nhiên sáng lên, tầm mắt cậu lướt nhìn bâng quơ qua màn hình di động, sau đó buông hộp xúc xắc trong tay xuống.

“Cố Hoài Bích, cho hỏi Trần Nhân Nhân có ở cùng cậu không? Cô ấy là em gái kế của tôi, đã muộn thế này rồi vẫn chưa về nhà, giờ cha tôi rất lo lắng đang tìm cô ấy ở khắp nơi.”

Cố Hoài Bích lần nữa ngồi lại trên sô pha, Phan Dương hỏi cậu: “Anh Hoài, không chơi nữa sao?”

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cậu thở nặng nề đáp: “Ừ.”

“Ai nhắn tin cho cậu thế?” Trần Chu tò mò hỏi.

Cố Hoài Bích chưa bao giờ cho người khác thông tin liên lạc, điện thoại cũng ngàn năm không ai gọi, đến mấy anh em tốt còn chưa có được số điện thoại cậu nữa là.

Nhưng cho dù như thế, cậu vẫn thường xuyên mang điện thoại theo bên người, một phút cũng không rời.

Cố Hoài Bích tránh ánh mắt cậu ta, cúi đầu soạn tin nhắn.

Thật ra thì cũng không phải là soạn tin nhắn, cậu đây đang ngơ ngẩn nhìn cái tin nhắn kia.

Cố Hoài Bích không trả lời cô, nhưng vài giây sau đó Biên Biên gọi hẳn vào điện thoại cậu, trái tim Cố Hoài Bích đột nhiên đập mạnh, không biết tại sao khi nhìn thấy tên cô chớp chớp trên màn hình điện thoại, cậu có chút không biết làm gì mới phải.

Nhưng khi bình tĩnh lại, cậu cảm thấy mình thật buồn cười.

Cậu lập tức cúp điện thoại, sau đó ném cho cô cái địa chỉ, không nói thêm cái gì dư thừa cả.

Trần Nhân Nhân khẽ hỏi Đường Bối Bối: “Cậu ấy có bạn gái à?”

Đường Bối Bối lại hỏi Trần Chu: “Anh Hoài có bạn gái rồi?”

“Với ‘Tiếng tăm’ của anh Hoài, có ai dám làm bạn gái cậu ấy chứ, dù có tâm cũng chẳng có gan.”

“Sao vậy chứ, anh Hoài đẹp trai như thế mà.”

“Sợ bị ăn thịt, truyền thuyết trường học đồn anh Hoài ăn thịt người.”

“Ơ, đừng nói bừa, sao có thể.”

Trần Nhân Nhân thở phào nhẹ nhõm, Trần Chu cười tiếp tục nói: “Có điều lúc trước cậu ấy có một cô bạn thanh mai trúc mã, nhưng hình như không còn liên lạc nữa, chắc là do cãi nhau, trước giờ anh Hoài chưa kể chuyện tư cho chúng tôi bao giờ.”

Trần Nhân Nhân biết, Cố Hoài Bích là bạn của Biên Biên, nhũng áo váy xinh đẹp của Biên Biên đều do mẹ Cố Hoài Bích mua. Cô ta nghĩ rằng, nếu cô ta có thể trở thành bạn của Cố Hoài Bích, nói không chừng mẹ của cậu cũng sẽ mua thật nhiều váy áo xinh đẹp cho cô ta để lấy lòng đúng không?

Một tiếng sau, cuối cùng Trần Nhân Nhân cũng lấy hết can đảm đi tới, bưng ly rượu ngồi xuống bên cạnh Cố Hoài Bích: “Anh Hoài, em là Trần Nhân Nhân, em muốn mời anh một ly và làm bạn với anh.”

Cố Hoài Bích liếc cô ta, khuôn mặt cô ta đỏ bừng, tiếng tim đập thình thịch, trên mặt lại có lớp trang điểm nên mùi mỹ phẩm rất nặng.

Cậu nhướng mày hỏi: “Làm bạn cái gì.”

Trần Nhân Nhân rụt rè đáp: “Là làm bạn tốt ạ.”

Cố Hoài Bích cười nhếch méch khinh bỉ, lạnh lùng nói: “Nhưng, cô quá hôi.”

Lời vừa thốt ra, mặt Trần Nhân Nhân “Xoát” một chút, xấu hổ đến đỏ bừng!

“Tránh xa tôi ra.” Cố Hoài Bích bình tĩnh nói, xong còn bịt mũi lại, giống như rất ghét mùi trên người cô ta.

Cậu thẳng thừng nói cô ta hôi, còn làm trò trước mặt nhiều người như vậy, khiến cho Trần Nhân Nhân bị mất mặt.

Đám nam sinh xung quanh cười mỉa nói: “Đừng để ý, mũi anh Hoài thính lắm, còn ưa sạch sẽ nữa, có thể ngửi được những mùi hương mà người khác không ngửi được.”

Không giải thích còn ổn chứ giải thích kiểu này, càng khiến Trần Nhân Nhân cảm giác vô cùng xấu hổ, giống như bọn họ đang chế giễu cô ta có mùi hôi vậy.

Hai mắt cô ta ửng đỏ, nước mắt chợt rơi xuống.

Bất thình lình cửa phòng bị mở ra, Trần Văn Quân đột ngột xông vào, nhìn thấy trong phòng có cả trai lẫn gái, trên bàn còn có bình rượu con, hộp xúc xắc và gạt tàn thuốc......

Trong hoàn cảnh không khí ngột ngạt như thế, Trần Nhân Nhân ngồi bên cạnh một nam sinh lau nước mắt.

Nháy mắt đầu Trần Văn Quân muốn nổ tung, da đầu tê dại, ông xông tới nắm lấy tay Trần Nhân Nhân, kéo cô ta ra phía sau.

“Cha! Sao cha lại tới đây!”

Trần Văn Quân nhìn thấy Trần Nhân Nhân khóc, cho rằng cô ta bị bắt nạt, xoay người đấm Cố Hoài Bích, người đứng gần ông nhất.

Trong phòng im phăng phắc.

Cố Hoài Bích hứng trọn một đấm này của Trần Văn Quân, đầu cậu hơi nghiêng, bên khóe miệng có chút máu chảy ra.

“Xoạt” một cái cậu đứng lên, lạnh lùng nhìn Trần Văn Quân, ánh mắt vô cùng tàn độc, trông rất hung hăng như mấy tên côn đồ, khiến cho Trần Văn Quân phải lui về sau.

Biên Biên vừa đuổi tới cửa phòng, nhìn thấy Cố Hoài Bích và Trần Văn Quân đang đứng đối diện nhau.

Hiện tại Cố Hoài Bích đã cao hơn Trần Văn Quân một cái đầu, cảm giác khá áp bách, Trần Văn Quân đành nắm chặt tay Trần Nhân Nhân, kéo cô ta ra phía sau.

“Có nhầm không đó, tự nhiên đi đánh anh Hoài!”

“Có phải ông ta muốn chết rồi không.”

“Đừng có nói chúng ta bắt nạt người già đấy.”

……

Mấy tên không sợ trời không sợ đất cản đường Trần Văn Quân, Trần Nhân Nhân cũng thì bật khóc thút thít, nôn nóng đẩy Trần Văn Quân một cái: “Cha, bọn họ đều là bạn con, sao cha lại đi đánh người ta thế này!”

“Không phải cậu ta bắt nạt con à!”

“Không có! Chuyện của con không cần cha lo!”

Trần Văn Quân đánh Cố Hoài Bích, sau này cô ta sẽ không bao giờ có thể chơi cùng với các thiếu gia này.

Cô ta dậm chân, tức giận xoay người chạy ra ngoài.Trần Văn Quân cũng vội vàng đuổi theo, nhưng bị mấy nam sinh ngăn lại: “Đánh người xong còn muốn chạy hả!”

Biên Biên ghé vào cạnh cửa lo lắng nhìn Cố Hoài Bích, còn Cố Hoài Bích thì nghiêng đầu nhìn thấy cô.

Phút chốc, hắn dùng ngón tay cái lau vết máu ở khóe miệng, không so đo với Trần Văn Quân nữa, cậu xua tay, bảo cho bọn họ để ông đi.

Biết mình nhầm.

Trần Văn Quân nhanh chóng đi ra khỏi phòng, nhân tiện đưa Biên Biên đi luôn, Biên Biên lo lắng quay đầu lại nhìn Cố Hoài Bích.

Ánh mắt Cố Hoài Bích rất lạnh lùng.

**

Trần Văn Quân đưa Trần Nhân Nhân còn đang khóc sụt sùi về nhà, Vương Linh thấy thế, hoảng sợ, vội vàng ôm Trần Nhân Nhân vào trong lòng ngực: “Trời ơi, rốt cuộc con đã chạy đi đâu vậy, làm sao con khóc?”

Trần Nhân Nhân chỉ vào Trần Văn Quân giận dỗi nói: “Còn không phải tại cha, không phân biệt đúng sai đã đánh bạn con, bọn họ sẽ nghỉ chơi với con mất! Khó khăn lắm con mới làm quen được với bọn họ!”

Vương Linh trách Trần Văn Quân: “Tại sao ông làm thế, đâu thể đánh người khác được, hơn nữa còn đánh trẻ con.”

Trần Văn Quân buông tay nói: “Bà không biết đâu, lúc đó con bé ngồi ở giữa một đám côn đồ, cả người đầy mùi rượu, tôi tưởng nó bị người ta ăn hiếp, không nhịn được...”

Xong việc Trần Văn Quân cũng có chút hối hận, người đó là Cố Hoài Bích, ông biết cậu và Biên Biên là bạn bè. Hơn nữa, Trần Nhân Nhân có thể vào Gia Đức học, cũng là nhớ mẹ Cố Hoài Bích giúp đỡ, vậy mà ông đi đánh người ta, thật là... Không nên.

Vương Linh ngửi thấy mùi rượu trên người Trần Nhân Nhân, đổi sắc mặt nói: “Con uống rượu? Con vẫn còn là trẻ vị thành niên, sao có thể uống rượu được, một nữ sinh ở bên ngoài uống say, ra thể thống gì!”

Trần Nhân Nhân không nói gì cả, ngồi khóc trên sô pha, nói cái gì mà xong rồi, tất cả đều xong rồi!

Biên Biên đi vào nhà, lặng lẽ trở về phòng.

Cô lấy điện thoại ra goi cho Cố Hoài Bích, Cố Hoài Bích không bắt máy, nhưng cũng không tắt máy, cứ để điện thoại reo.

Thế là Biên Biên gửi cho cậu một cái tin nhắn, lo lắng hỏi han cậu. Tất nhiên là Cố Hoài Bích không trả lời.

Sáng sớm hôm sau, cô đi đến tiệm thuốc mua thuốc mỡ, định bụng đưa cho Cố Hoài Bích.

Nếu như là lúc giờ nghỉ hay tan học thì Biên Biên đảm bảo là sẽ không tìm thấy Cố Hoài Bích, tên này có cái mũi rất thính, từ đằng xa là có thể ngửi được mùi của cô, Biên Biên còn chưa đi đến phòng học lớp 12, Cố Hoài Bích đã trốn đi mất.

Cuối cùng Biên Biên quyết định xin nghỉ một tiết thể dục, sau đó ngồi chờ Cố Hoài Bích ở trước lớp cậu, chắc chắn có thể gặp được cậu.

Tiết cuối là tiết tự học, Cố Hoài Bích nằm trên bàn ngủ ngon, còn Phan Dương ngồi cạnh thì vươn cái cổ dài ra nhìn lén đáp án trên sách luyện tập của cậu.

Đột nhiên, Cố Hoài Bích mở mắt, vừa ngẩng đầu lên đụng phải cái mũi của Phan Dương.

Phan Dương che cái mũi lại, đau đến kêu gào lên!

“Tôi đi, cậu làm gì mà hét kinh thế!”

Cố Hoài Bích lấy khẩu trang trong ngăn kéo ra đeo lên, sau đó xách balo đi ra khỏi phòng học, chuẩn bị đi.

“Anh Hoài, chưa tan học mà! Cứ vậy đi hả?”

Phan dương đuổi theo, nhưng Cố Hoài Bích đã chạy không thấy bóng đâu, không giống về sớm lắm, giống như đang trốn ai đó thì phải.

Chờ hắn đi ra khỏi khu dạy học, Biên Biên từ trong phòng học ở lầu một chạy ra, chặn cậu lại.

Cố Hoài Bích ngạc nhiên ngẩng đầu, xa xa trông thấy trên hàng lang tầng năm là Cố Thiên Giác cầm đồng phục của Biên Biên đang vẫy tay với cậu, đắc ý nói: “Hahaha, bị lừa rồi!”

Hai cô nhóc này dám chơi trò dương đông kích tây với cậu. Cố Hoài Bích lười nhác đút tay và túi quần, không nói gì cả.

Biên Biên đi xuống cầu thang, chạy tới chỗ cậu, dừng lại cách cậu tầm hai mét, thấp thỏm nhìn cậu.

Cố Hoài Bích đeo khẩu trang màu đen lên, che khuất hơn phân nửa khuôn mặt, chỉ để lộ ra đôi mắt hẹp dài xinh đẹp.

“Tôi muốn xem anh bị thương thế nào.” Biên Biên tiến lên hai bước, nhìn cậu nói: “Ngày hôm qua sự thật xin lỗi anh, cha tôi cũng cảm thấy áy náy lắm.”

Cố Hoài Bích không nói gì cả, xoay người rời đi.

Biên Biên vội vàng đuổi theo: “Anh lạnh lùng thật, một câu cũng không thèm nói với tôi.”

Cuối cùng, thiếu niên lạnh lùng cũng “Ừm” một tiếng, xem như đã nói chuyện với cô.

Biên Biên duỗi tay muốn kéo khẩu trang của Cố Hoài Bích xuống, Cố Hoài Bích thuận thế bắt lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng bóp, Biên Biên kêu lên “A” một tiếng.

“Đau đau đau! Cố Hoài Bích, tôi đau đấy!”

Cậu đây là muốn bóp nát xương cô.

Cố Hoài Bích hơi nới lỏng tay, nhưng vẫn không có buông cô ra, mà kéo cô lại gần mình: “Trần Biên Biên, đừng chạm vào tôi.”Biên Biên có hơi bị dọa, ngoan ngoãn gật đầu.

Cố Hoài Bích buông cô ra, xoay người muốn đi, Biên Biên đi theo ở xa xa, đi đến cổng trường mới phát hiện ra giờ còn đang trong giờ học, nên cổng có mở đâu.

Bảo vệ hỏi: “Bạn học, cậu muốn làm gì?”

Cố Hoài Bích: “Không làm gì hết.”

“Cậu muốn trốn học à?”

“Hiểu lầm rồi.”

Cậu trầm mặt xoay người, ở cách đó không xa, Biên Biên đứng dưới tàng cây nhìn cậu cười.

Cố Hoài Bích đút một tay vào trong túi, đi bộ đến sân thể dục, nhảy lên bồn hoa đi cầu thăng bằng*.

*Cầu thăng bằng: Cầu thăng bằng (đôi khi cũng gọi là đòn cân bằng) là một dụng cụ thể dục của phụ nữ trong thể dục dụng cụ, cũng dùng cho các môn thi toàn năng. Dụng cụ bao gồm một đòn dài 5m và rộng 10 cm bằng gỗ (đôi khi cũng bằng các vật liệu khác), nằm trên giá đỡ cao cách mặt đất khoảng 1,2 m. Thể dục trên cầu cân bằng là một môn bộ môn Thế vận hội từ năm 1936.

Biên Biên đi theo phía sau cậu, cô cũng bước lên bồn hoa, nhưng mới đi được vài bước đã mất thăng bằng và ngã xuống.

Cố Hoài Bích đạp chân lên những thanh sắt nhọn trên cổng rào, như giẫm trên đất bằng, thậm chí không cần giang tay ra để giữ thăng bằng.

Đã lâu rồi Biên Biên chưa nhìn thấy hắn biểu diễn “Tạp kỹ”, giờ cảm thấy rất nhớ.

Cố Hoài Bích nhảy xuống đất, không kiên nhẫn quay đầu lại hỏi: “Rốt cuộc cô muốn làm cái gì?”

Biên Biên lấy thuốc mỡ trong túi ra, đưa cho cậu: “Đây.”

Cố Hoài Bích không nhận lấy: “Không cần.”

“Dùng đi! Bôi lên thì không cần đeo khẩu trang nữa.”

Cố Hoài Bích trừng mắt, kéo khẩu trang từ bên tai trái xuống, treo lủng lẳng bên tai phải.

Biên Biên rất ngạc nhiên khi nhìn thấy vết thương ở khóe miệng cậu đã lành lại, đến một vết sẹo cũng không có.

“Oa!”

Cô vội chạy tới, nhảy lên bồn hoa đứng song song với, giữ mặt cậu nhìn trái nhìn phải.

Ánh chiều tà chiếu lên khuôn mặt tuyệt đẹp của cậu, làn da cậu cũng được phủ bởi một ánh sáng dịu dàng, khuôn mặt không chút tì vết của cậu dưới ánh nắng, nhưng trong suốt vậy.

Thế mà... tự lành lại y như ban đầu.

Năng lực tự chữa lành này cũng quá thần kỳ rồi.

Mặt Cố Hoài Bích bị Biên Biên niết đến đỏ lên, cậu nhíu mày, hầu kết gian nan... trượt lên trượt xuống.

Lông mi cô vừa dày vừa dài, nhẹ nhàng chớp chớp, con ngươi màu vàng cam tràn ngập kinh ngạc, cái miệng nhỏ khẽ nhếch, nhẹ nhàng thở ra những hơi thở dịu dàng.

Khoảng cách hai người cách nhau xa lắm cũng không quá mấy centimet, mấy ngày qua, đây là lần đầu tiên hai người gần gũi với nhau như vậy.

Trên người cô có một mùi hương tươi mát, trong nháy mắt tràn ngập hơi thở cậu, đầu óc cậu sắp nổ tung mất rồi.

Cố Hoài Bích hoàn hồn lại, đẩy Biên Biên ra.

Biên Biên hoảng sợ hét lên, mất thăng bằng ngã về phía sau!

Nhưng phía sau chính là những thanh sắc bén nhọn trên cổng rào, nếu ngã vào chắc chắn sẽ bị đâm, Cố Hoài Bích tay mắt lanh lẹ, kéo cô lại.

Vì thế Biên Biên ngã thẳng vào lòng ngực của Cố Hoài Bích.

Cô liều mạng ôm lấy cổ cậu, ôm chặt lấy cậu, thở phào nhẹ nhõm: “Hù chết tôi rồi.”

Biên Biên cũng thật sự dọa cậu sợ.

Cậu đã không còn là đứa trẻ không rành thế, bọn họ đều đã trưởng thành, cơ thể cũng thế, trái tim cũng đã không còn đơn thuần.

Cho nên bị cô ôm bất ngờ, làm cho cả người Cố Hoài Bích trở nên khô nóng và mẫn cảm hơn, mỗi một lần hô hấp cùng với mỗi một lần tim đập của cô, đều khiến cho người cậu nóng lên...

Cậu trầm giọng nói: “Trần Biên Biên, buông tay.”

“Ừm...”

Biên Biên lập tức buông lỏng cậu ra, nhảy xuống khỏi người cậu.

Đúng lúc là lúc này, tiếng chuông tan học vang lên, Cố Hoài Bích xoay người đi, thấy Biên Biên còn muốn đi theo, cậu đe dọa: “Cách xa tôi ra một chút!”

Cô hơi sửng sốt, ngồi sụp trên cỏ, ôm lấy đầu gối, hít hít cái mũi, sau đó lau nước mắt.

Cố Hoài Bích nhìn dáng vẻ tủi thân của cô, vừa hoảng hốt vừa nôn nóng, hung dữ nói: “Khóc cái rắm.”

Bị cậu hung dữ quát, nước mắt Biên Biên tuôn như mưa, cô ném thuốc vào người cậu.

Thuốc dính lên áo sơ mi trắng của Cố Hoài Bích, để lại vết bẩn.

Cố Hoài Bích tức tối xoay người đi, nhưng đi được hai bước rồi quay đầu lại, thấy cô còn khóc dữ dội hơn, đôi vai cô đơn run rẩy không ngừng.

Cuối cùng cậu vẫn quay lại, trên cao nhìn xuống cô.

Cậu không biết phải làm sao, còn lồng ngực thì đau đến độ hít thở không thông.

“Trần Biên Biên, tôi đếm tới ba!”

Cậu giống khi còn nhỏ, đe dọa cô nói: “Còn khóc nữa, tôi sẽ đánh cô thật đấy.”

Biên Biên lại nắm một nắm bùn, ném cậu: “Đáng ghét!”

Cố Hoài Bích vỗ nhẹ vào đầu cô: “Tôi đánh cô!”

Biên Biên càng khóc càng to, cô ôm đầu như là thật sự bị cậu đánh vậy.

“Anh... anh thật quá đáng.” Cô vừa thở hổn hển vừa khóc lóc kể lể: “Thật quá đáng.”

Cố Hoài Bích không biết mình quá đáng chỗ nào, cô mới là người quá đáng đó, câu nào không vừa ý là khóc nhè, chẳng lẽ không quá đáng à!

Nhưng là nhìn cô lau nước mắt, Cố Hoài Bích thật sự rất khó chịu, giống như không làm sai cũng trở nên sai rồi.

Cậu kéo quần ngồi xổm xuống trước mặt cô, nhìn cô thật lâu, nhìn đến cô mất tự nhiên, trừng đôi mắt ửng hồng nói: “Anh nhìn cái gì mà nhìn!”

“Mặt trời sắp xuống núi mất rồi kìa, tôi xem cô còn muốn khóc tới khi nào.”

“Anh không an ủi tôi ư?”

Cậu nhẫn nại hỏi: “Cô muốn ông đây an ủi cô như thế nào?”

Biên Biên giận dỗi mắng cậu đồ ngốc, sau đó bắt lấy cánh tay cường tráng của cậu gác lên trên vai mình, giống như cậu đang ôm lấy vai cô, nhẹ nhàng vỗ.

Cố Hoài Bích nhíu mày, cái cô này... đúng là thích bám cậu.

Biên Biên cuộn người vào trong lòng ngực cậu, lau nước mắt lên áo sơ mi cậu, nức nở nói ――

“Chờ tôi khóc xong, sẽ tính sổ với anh.”

Chương 22: Thiếu

Nguồn cài pass cập nhật sau.

Chương 23: Chẳng qua là tôi ghen tị với cậu ta

Từ khi “Tuyệt giao”, Biên Biên không quan tâm tới Cố Hoài Bích nữa, đôi lúc tình cờ gặp cậu ở vườn trường vẫn thấy đi cùng cậu nhóm nam sinh côn đồ kia, không ai dám trêu chọc bọn họ cả.

Có đôi khi đi ngang qua sân bóng rổ, Biên Biên nhìn thấy có rất nhiều nữ sinh phấn kích đứng ở dưới tán cây nhìn trộm Cố Hoài Bích chơi bóng, các cô đứng ở xa xa nhìn không dám đến gần cậu.

Đôi lúc Biên Biên có suy nghĩ, cậu vốn được sống tự do, muốn làm cái gì thì làm cái đó, tự do tự tại.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đời trước, cậu là kẻ điên dốc hết toàn bộ tài sản của tập đoàn để tiến hành thí nghiệm cải tạo gen, mưu toan thay đổi vận mệnh toàn nhân loại, cậu là con quái vật đáng sợ khiến cho mọi người ở Giang Thành mỗi khi nghe đến cậu là sợ vỡ mật.

Đối với Biên Biên mà nói, trong khoảnh khắc cậu cởi áo khoác để khoác lên trên người cô và cứu cô ra khỏi những đen đủi, cậu đã thay đổi quỹ đạo vận mệnh của cô.

Tuy thế Biên Biên lại không thay đổi được cậu.

Tiết Thanh và Tuệ Tuệ học cùng lớp, do trước đây hai người cũng thường xuyên gặp nhau nên trở thành bạn bè và hay đi tìm Biên Biên chơi.

Thành tích của Tiết Thanh vẫn luôn tốt, kỳ thi mỗi cuối tháng còn được hạng hai, cho nên thường phụ đạo cho Biên Biên và Tuệ Tuệ, ba người hay chơi cùng nhau, tạo thành mối “Tam giác thiếc” khá tốt.

Lúc chạng vạng, Biên Biên và Tuệ Tuệ cầm vở ghi chép của Tiết Thanh, chuẩn bị đến phố ăn vặt gần trường photocopy vở, mỗi người một bản mang về ôn tập.

“Nè Tiết Thanh, lần này cậu thi được hạng hai, giỏi quá đi.” Tuệ Tuệ hâm mộ nói: “Nếu mà tớ thi được hạng hai, không biết cha mẹ tớ sẽ khen thưởng tớ cái gì nữa.”

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Cha mẹ tớ sẽ không khen thưởng gì đâu.” Tiết Thanh nói: “Hai người họ sẽ hỏi tớ là, tại sao không cố gắng hơn nữa giành hạng nhất.”

Biên Biên biết, người nhà Tiết Thanh rất kỳ vọng vào cậu ta, bởi vậy yêu cầu vô cùng nghiêm khắc.

Nhắc tới hạng nhất, Tuệ Tuệ rùng mình: “Muốn kéo người đó xuống không dễ dàng gì.”

“Đúng vậy.” Tiết Thanh nhún vai: “Nhưng tớ sẽ cố gắng.” “Không phải vấn đề là có cố gắng hay không, mà ở người đó.”

Tuệ Tuệ bĩu môi: “Cậu ấy quá khủng bố, bình thường hay trốn học thế mà còn có thể ngồi vững ở hạng nhất, mấu chốt là cậu ấy còn có thể thi đến điểm chênh lệch lớn như vậy.”

Người bọn họ nói chính là Cố Hoài Bích, Tiết Thanh không rành lắm, nhưng Tuệ Tuệ và Biên Biên đã học cùng cậu ba năm đương nhiên biết rõ khả năng học tập kinh khủng của Cố Hoài Bích làm cho người ta cảm thán không thôi, đã gặp qua là không quên được thì không nói, vấn đề là có nhiều lần cậu đi học không cần nghe giảng, chỉ cần lật lướt qua sách giáo khoa hoặc là tài liệu phụ là có thể hiểu bài.

Biên Biên không nghi ngờ gì, nếu không phải bởi vì cậu không thích học tập cho lắm, với đầu óc như thế, chẳng cần phải đi học ở trường nữa, cậu chỉ cần ở nhà xem sách giáo khoa là có thể tham gia thi đại học rồi học đại học luôn.

Bởi vậy, tuy rằng Tiết Thanh thi được hạng hai, nhưng cậu ta muốn nhờ vào sự cố gắng của mình, giành lấy vị trí hạng nhất của Cố Hoài Bích, có điều xem ra không có khả năng rồi.

Điểm của hạng ba, bốn và Tiết Thanh chỉ cách nhau có vài điểm, còn điểm của bọn họ thua điểm của hạng nhất Cố Hoài Bích đến mấy chục điểm. Biên Biên và Tuệ Tuệ photocopy vở ghi chép ghi của Tiết Thanh, sau khi Cố Thiên Giác biết vội nhắn tin cho Biên Biên bảo cho cô ấy với, photo càng nhiều càng tốt.

Biên Biên nói: “Cậu mượn vở của anh cậu không đơn giản hơn à.”

Cố Thiên Giác cười nói: “Cậu nó nhầm không, kiểu người như anh ấy đi học sẽ chép bài ư?

Ừ, nghĩ lại cũng đúng, Cố Hoài Bích giỏi như vậy, đi học còn vác cái balo rỗng theo thì cậu sẽ không ghi chú lại lời giảng đâu.

Bọn Biên Biên đang ở tiệm photocopy để photo vở ghi chép, đúng lúc nhìn thấy đám người Cố Hoài Bích đi ra từ tiệm xăm cách vách.

Hình như Cố Hoài Bích đi xăm hình, Biên Biên nghe thấy Phan Dương nói: “Hình xăm này của anh Hoài vị trí không tồi, hình vẽ cũng rất đẹp.”

Nói xong cậu ta không nhịn được ôm bụng cười phá lên, mấy nam sinh ở phía sau cũng cười đến vật vã ngửa ra sau. Cố Hoài Bích lười để ý bọn họ, xách balo đi ra cửa vô tình đụng mặt với Biên Biên.

Cô gái mặc một chiếc áo lông mỏng màu vàng cam, áo lông có vẻ hơi phồng, làm tôn lên đôi chân thon dài thẳng tắp của côi.

Sau khi mười lăm tuổi, Trần Biên Biên bắt đầu cao lên, chân dài ra thêm vài centimet, dáng người thon gọn xinh đẹp xuất sắc.

Cố Hoài Bích nhìn thấy cô, sau đó khi thấy Tiết Thanh ở bên cạnh cô thì con ngươi màu quả phỉ dần lạnh lẽo đi.

Tiết Thanh có thể cảm nhận được ánh mắt đe dọa của cậu, không khỏi có chút rụt rè, nhưng cậu ta không hề lùi bước mà đi đến cạnh Biên Biên, hất cằm khiêu khích Cố Hoài Bích.

Biên Biên còn nhớ lần đánh nhau gần đây của bọn họ, cho nên không muốn để bọn họ xảy ra xung đột với nhau nữa, vội kéo Tiết Thanh và Tuệ Tuệ rời đi.

Bọn Phan Dương chăm chăm nhìn Biên Biên, thiếu nữ mười lăm sáu tuổi, đương thì phát triển đến xinh đẹp động lòng người, đôi mắt như hồ nước mùa thu kia liếc nhìn người khác một cái, đúng là muốn câu mất linh hồn nhỏ bé của người ta.

“Anh Hoài, cậu chia tay với cậu ấy thật á?”

Phan Dương vỗ đầu Trần Chu: “Nói bậy gì đó! Là tuyệt giao... Không phải chia tay! Cậu ấy không phải bạn gái của anh Hoài.”

“Sao không để cậu ấy làm bạn gái chứ, cậu ấy xinh đẹp quá trời, nếu tớ mà là thanh mai trúc mã với cậu ấy, chắc chắn sẽ cực kỳ yêu thương cậu ấy, cả đời này sẽ không bao giờ bỏ rơi cậu ấy.”

Cố Hoài Bích quay đầu lại lạnh lùng liếc Trần Chu, Trần Chu lập tức lấy “Băng keo” bịt miệng mình lại, tỏ vẻ tuyệt đối sẽ không nhắc lại nữa.

Tối hôm đó, Cố Hoài Bích nằm trên cái giường lớn cứng ngắc của mình, lần đầu tiên trong cuộc đời cậu có ý nghĩ như vậy.

Nhờ Trần Chu vô tình nhắc nhở, lần đầu tiên cậu nghĩ về điều đó, tại sao cậu không để cô làm bạn gái, thương cô, yêu cô, ở bên cạnh cô cả đời.

Bạn gái, bạn gái khác bạn bè chỗ nào? Mỗi ngày đều ở cạnh nhau, cùng nhau đi học và về nhà, cùng nhau làm bài tập, cùng nhau ngồi trên núi giả ngắm trăng, cùng nhau cười trộm khi làm chuyện xấu.

Không, vẫn có chỗ không giống.

Cố Hoài Bích cảm nhận được trên người cậu có chỗ nào đó cực kỳ khó chịu, như là lửa nóng đang thiêu đốt, ngọn lửa cứ hừng hực cháy trong người cậu, không cách nào giải tỏa ra ngoài được.

Trong đầu cậu nhớ đến khi cái nhăn mày cười của cô, nhớ đến con ngươi lấp lánh như ánh sao trời, nhớ đến nụ cười dịu dàng của cô, giống như hoa nở trên núi.

Cố Hoài Bích nắm chặt nắm tay, không khống chế được cơ thể bắt đầu biến hóa, cánh tay trở nên to khỏe, quần áo bị căng đến rách, nửa thân trên của cậu bắt đầu to lên và biến hoá, trên mặt nổi lên gân xanh, con ngươi cũng biến thành màu xanh.

Tối hôm ấy, toàn bộ người ở Vương Phủ Hoa Viên đều nghe thấy tiếng hú của dã thú, đám trẻ con cuộn tròn trong ổ chăn, bị dọa đến run bần bật.

Cuối cùng, khi cậu dừng hú, mọi thứ đều yên tĩnh trở lại, tất cả trở về dáng vẻ bình thường và cậu thì chìm vào giấc ngủ yên bình.

Trong mơ, cậu biến thành một con sói màu đen, điên cuồng chạy khắp nơi trên một vùng quê, sau đó cậu nhìn thấy Biên Biên đang nằm trên đỉnh núi nở đầy hoa dại màu trắng, cô mặc váy liền áo rộng thùng thình, gối đầu lên cánh tay nằm phơi nắng.

Vì thế cậu chạy đến chỗ cô, dùng miệng đẩy đẩy bụng cô, cô khanh khách cười không ngừng, còn nói rất ngứa.

Cậu cuộn tròn mình chui vào lòng ngực cô, để cô gối đầu lên người mình.

Lòng bàn tay mềm mại của cô vuốt ve lớp lông vừa dày vừa cứng của cậu, một chút lại một chút, vô cùng thoải mái.

Biên Biên dịu dàng gọi tên của cậu: “Cố Hoài Bích.”

Cố Hoài Bích cảm giác mình hạnh phúc đến độ muốn bay lên trời.

……

**

Người giống Tiết Thanh so với các bạn nam sinh ở trường Gia Đức không hợp nhau lắm, cậu ta xuất thân thấp hèn, ở giữa một đống con nhà giàu có vẻ không hợp nhau, nếu chỉ có thế thì không sao, nhưng người khác lại chướng mắt cậu ta vừa keo kiệt lại hay diễn trò và thường khinh miệt người khác. Ở trong mắt người khác, chính là một kẻ thích ra vẻ đạo đức.

Bởi vậy, ở trong trường Tiết Thanh không có bao nhiêu bạn bè, nhưng kẻ thù thì có một đống.

Chiều hôm đó, Cố Hoài Bích cùng bọn Phan Dương vừa ra đến cổng trường, đi ngang qua cửa một quán cà phê Internet trong hẻm, thấy có vài tên côn đồ đang đánh Tiết Thanh.

Tiết Thanh bị đánh nhưng không hề có sức đánh trả, cậu ta cuộn người lại, liều mạng che đầu. Sách vở trong balo của cậu ta cũng bị xé nát vứt tán loạn khắp nơi.

Phan Dương thấy thế, cười lạnh: “Đã sớm thấy cậu ta đáng ghét, cuối cũng có người xử lý tên ‘ đạo đức giả ’ này.”Không ngờ Phan Dương còn chưa dứt lời, Cố Hoài Bích đã tiến lên, nắm lấy một tên đang đá mạnh vào bụng Tiết Thanh ném vào tường. Mấy tên lưu manh thấy thế, hét lên chuyển mục tiêu sang Cố Hoài Bích, từng tên một ăn nắm đấm của Cố Hoài Bích té ngã lộn nhào, chật vật mà chạy đi.

Phan Dương và Trần Chu ngạc nhiên nhìn Cố Hoài Bích, không nghĩ tới cậu vậy mà đi giúp Tiết Thanh, đến Tiết Thanh cũng bất ngờ, Cố Hoài Bích là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của Tiết Thanh từ trước đến giờ, thế mà lại tay ra giúp cậu ta đánh đám côn đồ.

Tiết Thanh lảo đảo đứng lên, lau vết máu bên khóe miệng, nói với Cố Hoài Bích ――

“Cảm, cảm ơn.”

Cố Hoài Bích nhìn Tiết Thanh, lại nghiêng đầu nhìn về phía sách vở rơi đầy trên đất, cậu nhíu mày, thờ ơ nói: “Gom mấy thứ này lại.”

Tiết Thanh dự cảm không lành, cắn răng nói: “Cậu muốn làm cái gì?”

“Thích cho người người mượn vở ghi chép đúng không?”

Cố Hoài Bích nhếch miệng, những ngón tay thon dài cầm bật lửa, đi đến trước đống sách vở, “Răng rắc” một tiếng, bật bật lửa.

“Vừa mới giúp cậu tiết kiệm mấy ngàn tiền viện phí, cho nên đừng có nói ông đây ăn hiếp cậu.”

Tiết Thanh nhìn đốm lửa trên bật lửa, lại quay sang nhìn sách vở, lo lắng nói: “Cố Hoài Bích, cậu đừng có quá đáng.”

“Quá đáng?” Cố Hoài Bích cười gian ác: “Hai năm trước ông đây đã từng nói gì, thời gian qua lâu rồi, nên quên?”

Đương nhiên Tiết Thanh không quên, Cố Hoài Bích bảo cậu ta cách xa Trần Biên Biên ra.

“Tôi và Biên Biên...”

Tiết Thanh còn chưa nói hết câu, Cố Hoài Bích đã ném bật lửa vào đống sách vở, “Sột soạt” một tiếng, sách vở đều bị đốt cháy.

Cố Hoài Bích quay đầu lại, gằn từng chữ một với giọng khàn khàn: “Tôi không cho phép cậu nhắc đến tên cô ấy.”

Do sách vở cháy, ngoài hẻm nhỏ tụ tập không ít bạn học hóng hớt.

Đúng lúc Biên Biên và Tuệ Tuệ đi ngang qua, thấy trong hẻm nhỏ Tiết Thanh cởi áo khoác ra cố sức dập lửa.

Trên mặt Tiết Thanh đều là vết thương, khóe miệng còn vương chút máu.

Các bạn học ở xung quanh e ngại Cố Hoài Bích nên không dám tiến lên giúp đỡ.

Biên Biên nóng nảy, bất chấp nguy hiểm, vội vàng chạy tới giúp Tiết Thanh dập lửa, liên tục dùng chân đạp tắt những tia lửa nhỏ.

Cố Hoài Bích thấy Biên Biên chạy vào, khóe mắt đột nhiên run lên, chạy tới kéo cô đi: “Điên rồi sao! Bị bỏng thì làm sao bây giờ!”

Biên Biên muốn tới đi giúp dập lửa, nhưng bị Cố Hoài Bích ngăn ở phía sau không cho cô đến gần đóng lửa.

“Cô đứng yên cho tôi!”

Rốt cuộc cũng có người bán hàng gần đó xách thùng nước đến tạt vào đám cháy, nhưng sách vở của Tiết Thanh không còn dùng được nữa, đa số đều bị cháy hỏng, một số nằm ở phía dưới không bị đốt cũng ướt hết.

Tiết Thanh chật vật lui về sau, ném mạnh balo xuống đất, tựa phát điên gầm hét lên.

Tuệ Tuệ bị Tiết Thanh dọa, vừa khóc lóc vừa chạy tới nhặt sách vở của Tiết Thanh.

Tất cả những thứ này đều là tâm huyết của Tiết Thanh, là thành quả của vô số đêm cậu ta thức trắng.

Giờ toàn bộ đều bị hủy trong phút chốc, bị hủy trong tay cái người đáng sợ kia.

Biên Biên chạy đến bên cạnh Tiết Thanh, nhìn vết thương trên người cậu ta, trầm giọng hỏi: “Cố Hoài Bích đánh cậu?”

Ý hận thấu xương hừng hực trong mắt Tiết Thanh, bởi vậy cậu ta cũng không giải thích.

Tiết Thanh im lặng làm Biên Biên hiểu lầm Cố Hoài Bích đã đánh còn đốt sách vở của người ta, tức giận đến đầu nổ tung, xoay người tát Cố Hoài Bích.

“Bang” một tiếng, âm thanh hết sức trong trẻo vang lên.

“Quái vật!” Cô hét khàn cả giọng: “Cố Hoài Bích, anh là quái vật!”

Đám đông ồn ào bỗng chốc yên lặng như ve sầu mùa đông nhìn Cố Hoài Bích và Trần Biên Biên.
Đừng nói con người kiêu ngạo bướng bỉnh như Cố Hoài Bích trước nay chưa từng đánh ai, nhưng một tiếng “Quái vật” này, là muốn chống lại cậu!

Đoán chừng hôm nay Trần Biên Biên dữ nhiều lành ít.

Biên Biên thở hổn hển, cơ thể nhỏ nhắn run lên, một cái tát này đánh đến tay cô tê rần, huống chi là Cố Hoài Bích bị tát.

Cố Hoài Bích nghiêng mặt, nửa bên mặt gần như mất cảm giác.

Biên Biên bật khóc, nước mắt thấm ướt hàng mi, từng giọt nước mắt rơi xuống, đánh Cố Hoài Bích, lòng cô cũng đau.

“Quái vật?”

Giọng Cố Hoài Bích hơi khàn, cậu ngước mặt nhìn cô, con ngươi đen láy có chút đau lòng: “Cô gọi tôi là... Quái vật?”

Biên Biên che miệng liên tục lắc đầu, nước mắt róc rách rơi xuống.

Cô không cố ý, nhưng quả thật bị cậu chọc giận.

Cố Hoài Bích vén tay áo lên, để lộ cổ tay trắng nõn và chiếc vòng của Biên Biên tặng cho cậu.

Hắn dùng sức giật chiếc vòng ra, ném đi ở trước mặt cô rồi xoay người đi.

Biên Biên không thể nào quên được ánh mắt tuyệt vọng của cậu lúc rời đi, giống như trong nháy mắt toàn bộ các vì sao sáng lấp lánh trên bầu trời biến mất hết, chỉ còn lại bóng đêm trống rỗng.

**

Sau giờ học buổi chiều, Biên Biên, Cố Thiên Giác, Tuệ Tuệ và Tiết Thanh cùng nhau đi tiệm photocopy, để sao ra thêm một bản các ghi chép.

May mắn Cố Thiên Giác tham, nói muốn có hết các ghi chép của anh trai nhỏ được hạng hai trong kỳ thi, xem như trong cái rủi cái cái may, coi như để dự phòng trước.

Chẳng qua sách giáo khoa bị hư hết, vì thế Cố Thiên Giác phải mua một bộ mới cho Tiết Thanh, trong chuyện này là anh cô quá đáng thật.

Tiết Thanh từ chối không nhận, lạnh giọng nói không cần, nếu muốn bồi thường, người phải bồi thường cũng không phải Cố Thiên Giác.

Cố Thiên Giác nhìn ánh mắt lạnh như băng của Tiết Thanh, cho là cậu ta còn giận Cố Hoài Bích, bất đắc dĩ nói: “Muốn anh tôi nhận sai là chuyện không có khả năng, nhưng thật ra anh ấy... Cũng không phải người xấu, không biết vì sao...”

Không biết vì sao lại xúc động đến thế.

Lúc trước mặc dù là phải đối phó với ai, Cố Hoài Bích tuyệt đối sẽ không để lại nhược điểm hoặc là lời nào, tuy rằng ai cũng đều biết là cậu làm, nhưng chẳng có chứng cứ để tố cáo.

Nhưng sự kiện đốt sách lần này, Cố Hoài Bích lại ra mặt tranh chấp với Tiết Thanh.

“Cái tát của Biên Biên, đánh nghe thật là vang.” Cố Thiên Giác ríu rít cảm thán nói: “Tớ ở xa xa còn nghe thấy được, oa, thật sự thì... Từ nhỏ đến lớn, tớ chưa từng thấy có ai đó dám đánh anh tớ, hơn nữa anh ấy còn không đánh trả! Thật là không thể tưởng tượng được.”

Tay phải Biên Biên nắm thành nắm đấm.

Đây cũng là lần đầu tiên cô đánh người, còn xuống tay rất nặng, gần như dùng hết lực, thứ nhất là vì Tiết Thanh bênh vực kẻ yếu, thứ hai... Cô thật sự giận Cố Hoài Bích, tại sao mà tính tình cậu trở nên hư hỏng vậy chứ, trở thành loại người cậy quyền bắt nạt người khác mà cô ghét nhất.

Tay Biên Biên, hiện giờ còn ở đau nữa, vậy thì cũng đủ biết mặt Cố Hoài Bích đau đến cỡ nào.

Cô không hối hận khi đánh cậu, cô hối hận vì nói mà không suy nghĩ gọi cậu là quái vật, Biên Biên hối hận lắm, càng hối hận lại càng đau lòng, khi khó chịu thì trốn đi tự mình lau nước mắt cho mình.

Ngày hôm sau, trên bàn Tiết Thanh sách mới chất thành đống, các bạn học nói là bọn Phan Dương bồi thường cho cậu ta.

Tiết Thanh không nói gì cả mà ném hết sách mới đó vào thùng rác.

Sự kiện đốt sách của Cố Hoài Bích khiến cho cậu bị trường học bắt được lỗi, phạt cậu và băng nhóm của cậu quét tước khu dạy học và WC nam một tháng.

Sau đó có một lần, Biên Biên đến chỗ bồn rửa tay, bắt gặp Cố Hoài Bích đeo khẩu trang ở đây giặt giẻ lau.

Hai đụng mặt nhau bất ngờ, nên cả hai đều có chút ngượng, lâu lắm rồi hai người không có nói chuyện với nhau.

Cố Hoài Bích cố ý vặn vòi nước để nước chảy mạnh bắn tung tóe, sau đó để giẻ lau dưới vòi nước, khiến bọt nước bắn lên quần áo Biên Biên.

Biên Biên không quen nhìn cậu làm vẻ ta đây, cô đẩy cậu, giật lấy giẻ lau trong tay cậu giặt một cách thuần thục.

Cố Hoài Bích thấy thế, tiến lên giật lại nhưng Biên Biên không để cậu giật được, sau khi giặt sạch mới ném vào người cậu, thở hổn hển nói: “Không bị thương mà đeo khẩu trang cái gì.”

Cố Hoài Bích kéo khẩu trang xuống, trên mặt cậu in rõ năm dấu ngón tay, không chỉ không biến mất mà ngược lại còn thêm rõ hơn, nửa bên mặt trái cậu đều sưng đỏ.

Biên Biên:……

Cố Hoài Bích đảo mắt kéo khẩu trang lên xoay người đi.

Biên Biên vội lấy thuốc tiêu sưng trong balo ra, đưa cho Cố Hoài Bích, Cố Hoài Bích không nhận, cô nhét luôn vào túi quần cậu.

Cố Hoài Bích lấy thuốc ra, không nể mặt ném thuốc xuống đất.

Biên Biên nổi giận, nhặt thuốc lên đuổi theo kéo tay cậu.

Cánh tay nóng bỏng, như máu trong người cậu đang sục sôi.

Cố Hoài Bích vẫn còn giận, trở tay đẩy Biên Biên ra, nhưng không khống chế được lực, khiến cho Biên Biên mất thăng bằng té ngã.

Mông bị ngã đau, cô ngồi dưới đất khẽ cắn môi, nước mắt chảy dài.

Cố Hoài Bích không muốn làm cô bị thương, thấy cô té ngã và lau nước mắt, trong lòng hoảng hốt, nhưng lại không bỏ được mặt mũi quan tâm cô, chỉ ngồi xổm xuống chạm vào điện thoại của cô, buồn bực nói: “Tôi là quái vật, cô tránh xa tôi ra.”

Biên Biên nắm chặt nắm tay, vừa khóc vừa đánh cậu, dùng cả tay chân hết đánh lại đá.

Từ đầu đến cuối Cố Hoài Bích đều im lặng chịu đựng không nói gì, nhưng cuối cùng không chịu được vẻ đáng thương ngồi lau nước của cô, duỗi tay ôm đầu cô vào lòng, thở dài nói: “Được rồi.”

Khi còn nhỏ mỗi lần Biên Biên cáu kỉnh, dù Cố Hoài Bích dữ đến đâu cuối cùng vẫn là người dỗ dành.

Biên Biên bình tĩnh lại, kéo khẩu trang cậu xuống, nhẹ nhàng vuốt ve má trái cậu: “Có đau không?”

Cố Hoài Bích tức giận nói: “Để tôi tát cô một cái thử xem.”

“Tôi tưởng là... qua một hai ngày là ổn rồi, lần trước anh khỏi hẳn mà, anh có năng lực rất mạnh...” Cô nức nở đứt quãng nói: “Anh là đồ ngốc.”

Cố Hoài Bích che ngực lại, nói: “Không biết sao nữa, lần này không được.”

Vết thương do cô để lại thì không có cách nào khỏi hẳn, chỉ cần cậu còn đau lòng, thì miệng vết thương không lành được, ngược lại ngày càng nghiêm trọng hơn. Hai ngày trước còn ổn chẳng qua hơi hồng chút, nhưng tự nhiên mấy ngày nay bắt đầu sưng, khiến cho nửa bên mặt cậu sưng to, không thể không đeo khẩu trang.

“Không phải tôi cố tình nói như vậy đâu.” Biên Biên ôm lấy đầu Cố Hoài Bích, vỗ vỗ sau đầu cậu, đau lòng mà nói: “Tôi không có cố ý nói anh như vậy đâu...”

“Tôi không đánh cậu ta.” Mắt Cố Hoài Bích hơi rũ xuống, nói: “Tôi chỉ là ghen tị với cậu ta.”

Chương 24: Thiếu

Nguồn cài pass cập nhật sau

Chương 25: Cô còn không ôm tôi

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Gần tới cuối kỳ, Phan Dương cảm thấy Cố Hoài Bích là lạ.

Cậu không giống bình thường không nghe giảng bài hay ngủ trong giờ học mà bắt đầu ghi ghi chép chép lên sách vở, đủ các loại lời giải và còn đánh dấu phần quan trọng bằng ngôi sao năm cánh nữa.

Phan Dương dùng khuỷu tay chọc chọc Trần Chu, Trần Chu ngồi ở phía sau Cố Hoài Bích, cậu ta dùng điện thoại chụp trộm được nội dung cậu viết, phóng to lên cẩn thận xem kỹ, cuối cùng, sau khi nghiên cứu thì hai người họ nhất trí xác định, Cố Hoài Bích đây là đang ghi chú những phần trọng tâm cho kỳ thi cuối kỳ!

Trong mắt các bạn học Cố Hoài Bích là học thần, chỉ với mình cậu đã có thể đưa hẳn bình quân lớp 12 chuyên đội sổ lên đến top giữa.

Giáo viên vừa thương vừa ghét cậu, ghét cậu đi học không chịu nghe giảng, còn thương cậu là vì tại sao thành tích cậu có thể tốt đến vậy chứ!

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cho nên rốt cuộc học thần soạn ghi chú bài học cho ai đây?

Tan học, bọn Phan Dương trơ mắt nhìn Cố Hoài Bích xếp đống ghi chú lại cho ngay ngắn sau đó cẩn thận cất vào balo đi ra phòng học.

Bọn họ vội vàng đuổi theo và ghé vào trên ban công tầng năm rình coi.

Dưới lầu, Trần Biên Biên đang dắt xe đạp ra khỏi nhà giữ xe.

Cô mặc một chiếc áo len trắng muốt, mũ áo hình tai thỏ đung đưa trong gió, giữa một màu trắng tuyết làm tôn lên vẻ thông minh lanh lợi trên mặt cô.

Cố Hoài Bích bước vài ba bước đuổi theo cô, ném balo vào trong rổ xe cô rồi sau đó ngồi ở phía sau xe Biên Biên.

Biên Biên quay đầu lại nhìn cậu, nhíu mày: “Anh làm gì đó?”

“Chở tôi.”

Biên Biên dùng hết sức lực từ lúc bú sữa mẹ tới giờ cố gắng đạp vài đạp, mệt đến thở hồng hộc: “Anh lớn rồi, tôi không chở nổi nữa.”

Cố Hoài Bích vẫn ngồi yên trên xe cô như cũ, chết không biết xấu hổ mà dùng đôi chân dài chạm đất đẩy xe cho Biên Biên: “Tôi giúp cô, cố lên.”

Biên Biên:……

Da mặt Cố Hoài Bích dày như vậy, dùng đủ mọi cách ăn hiếp cô, khi còn nhỏ chơi xích đu thì muốn cô đẩy, đi mua đồ thì muốn cô làm tay chạy vặt, đi xe đạp còn muốn cô chở. Biên Biên cảm thấy mình không khác gì người hầu sai vặt của thiếu gia giàu có.

“Cố Hoài Bích, tôi đi đường này mà, tôi phải về nhà nữa.” Biên Biên quay đầu lại nhìn cậu: “Nhà tôi ngược đường với nhà anh.”

“Ừ.”

“Anh muốn đến nhà tôi à?”

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Được thôi.”

“……”

Biên Biên là đang hỏi cậu chứ không phải đang mời cậu đâu! Làm gì mà đồng ý dứt khoát ghê!

Cô đứng dậy, dùng hết toàn bộ sức đạp xe, chở con quái vật khổng lồ cao 1m85, mệt đến thở hổn hển.

“Hôm nay cãi nhau với bọn Phan Dương hả?” Biên Biên thở hổn hển hỏi cậu: “Không phải thường ngày các anh đều cùng nhau chơi bóng sao?”

“Lâu rồi chưa đi chơi với Trần Biên Biên.” Cố Hoài Bích thản nhiên nói: “Vũ lộ quân triêm*.”

*Vũ lộ quân triêm: hiểu nôm na là hoàng đế có rất nhiều phi tần và ai cũng được sủng hạnh cả.

“……”

Biên Biên khẽ cắn môi, thầm nói cậu tự cho mình là hoàng đế sao! Còn vũ lộ quân triêm nữa! Ai thích ân sủng của cậu chứ.

Biên Biên thấy tên này thật sự muốn đến nhà cô, cô bóp phanh lại, chỉ vào đường cái phía trước, thở hổn hển nói: “Lên, lên dốc, tôi thật sự không lên nổi.”

Rốt cuộc Cố Hoài Bích cũng thương hương tiếc ngọc, không cộc cằn bảo cô tiếp tục chở cậu nữa.

“Đổi đi, tôi chở cô.”

Biên Biên chớp chớp mắt, có chút không tin được vào lỗ tai mình, đại thiếu gia ngày trước còn không chịu đẩy cô chơi xích đu thế mà chủ động đạp xe chở cô á?

Cố Hoài Bích giữ ghi-đông* xe đạp sau đó ngồi lên, không kiên nhẫn nói: “Nhanh lên, tôi đi đây.”

*Ảnh minh họa:



“A!”

Biên Biên nhanh chóng ngồi vào phía sau xe, nắm lấy yên xe để không bị ngã.

Cố Hoài Bích đạp xe vô cùng nhẹ nhàng, không tốn sức chút nào.

Đây là lần đầu tiên Biên Biên được Cố Hoài Bích chở, có hơi thụ sủng nhược kinh*, không biết nên đặt tay ở đâu, đành nắm chặt yên xe.

*Thụ sủng nhược kinh: được yêu chiều mà lo sợ.

Cố Hoài Bích chở cô chạy qua cây ngô đồng, tránh ánh nắng chói mắt, cũng giảm xóc được xíu, cậu chạy xe khá êm.

Lúc này, có một đôi nam nữ đi chung một chiếc xe đạp chạy qua, nữ sinh nghiêng người ngồi ở phía sau nam sinh, ôm chặt lấy eo cậu nam sinh ấy và tựa đầu vào lưng cậu nam sinh, cô nữ sinh nhắm hai mắt lại trông có vẻ rất hạnh phúc.

Vừa nhìn là biết “Hành động” của yêu sớm.

Không khí bắt đầu trở nên kỳ lạ, không biết tại sao Cố Hoài Bích cảm giác mặt mình có chút khô nóng, Biên Biên cũng dời ánh mắt đi chỗ khác, cứ nhìn người ta mãi thì không tốt lắm.

Lúc này, Cố Hoài Bích bóp phanh lại, chống chân dài xuống đất giữ xe.

Biên Biên khó hiểu: “Sao vậy?”

“Cô chẳng giống con gái chút nào.”

Biên Biên vô tội nói: “Tôi làm sao.”

“Đâu có cô gái nào ngồi như cô đâu, cô nhìn người ta kìa.”

Biên Biên nhìn cô gái ở phía trước nghiêng người ngồi một bên xe, trông rất dịu dàng kín đáo trên ghế sau, còn cô thì tách hai chân ra ngồi trông chẳng dịu dàng gì hết.

“Như vậy mới thoải mái.”

Hơn nữa sẽ vững như chó, không lo bị ngã.

Cố Hoài Bích không đồng ý, cậu cố kiên quyết yêu cầu Biên Biên ngồi giống những cô gái khác, dịu dàng thùy mị ngồi ở phía sau cậu.

Biên Biên không nói lại cậu, vì thế đành phải đổi tư thế, nghiêng người ngồi quay sang hẳn một bên: “Được rồi nhỉ.”

Cố Hoài Bích nói: “Mấy chuyện này mà còn cần đến tôi dạy, không tự mình giác ngộ gì cả.”

Biên Biên:……

Làm sao cô biết chứ! Chỉ là đạp xe đạp thôi mà, đâu phải mặc trang phục lộng lẫy tham gia tiệc tùng gì, cô cần gì làm vậy.

Biên Biên cảm thấy Cố Hoài Bích thật là càng ngày càng khó hiểu, lúc còn nhỏ cũng không có nhiều chuyện như vậy, chẳng lẽ sau khi con trai lớn lên đều sẽ trở nên dong dài thế à.

Cố Hoài Bích nhanh chóng phóng xe đi, lần này tốc độ rất nhanh, Biên Biên nhắc cậu mấy lần bảo chạy chậm một chút kẻo ngã, Cố Hoài Bích quay đầu lại nói: “Sợ ngã mà cô còn...”

Không ôm tôi.

Cố Hoài Bích không thể nào nói ra cụm sau, mặt cậu đỏ ửng lên, may mà nữ sinh ở phía trước cậu không nhìn thấy. Đoạn đường sau đấy, cậu cố ý chạy vào những chỗ xóc nảy mạnh, sau vài lần cuối cùng Biên Biên ngồi không vững nữa nên duỗi tay nắm lấy góc áo cậu.

Trước kia cô thường hay đụng chạm vào cậu như nắm quần áo, có đôi khi còn nắm ngón tay, Cố Hoài Bích không cảm thấy có chỗ nào không thích hợp, có khi còn cảm thấy phiền hất tay cô ra.

Nhưng không biết vì sao, trong khoảng thời gian này, ngược lại cậu bắt đầu mong ngóng được chạm vào cô, mặc kệ là cố ý hay vô tình, cho dù là cô chỉ nắm có góc áo cậu, cảm xúc từ nếp nhăn áo truyền đến làn da nhạy cảm của cậu qua lớp quần áo, sau đó truyền tới đại não, khiến cho cậu tăng cường sản xuất hormone Dopamine*.*Nhiều người gọi dopamine là “hormone hạnh phúc” bởi chúng có nhiều tác dụng tốt đối với tinh thần và thể chất của con người. Khi hormone hạnh phúc dopamine trong cơ thể được giải phóng với số lượng lớn, bạn sẽ có cảm giác thích thú, hưng phấn, tràn đầy cảm hứng (theo Vinmec.com).

Biên Biên nào biết trong lòng Cố Hoài Bích vui mừng như con nai nhỏ chạy tung lung, cô hỏi lại lần nữa: “Anh thật sự muốn đến nhà tôi ư?”

“Ừ.”

“Không đúng, anh đến nhà tôi làm gì?”

“Cùng nhau làm bài tập.”

“Được rồi.”

Đã lâu rồi bọn họ không cùng nhau làm bài tập, làm bài tập cùng Cố Hoài Bích thật sự siêu hạnh phúc, trên cơ bản cậu chính là một cuốn đáp án, dù đó không phải nằm trong phần bài tập về nhà, nhưng sau khi làm xong đối chiếu với đáp án, tỷ lệ chính xác là một trăm phần trăm.

Biên Biên đưa Cố Hoài Bích về nhà, đêm nay Trần Văn Quân tăng ca nên không về, Vương Linh hiếm khi thấy Biên Biên đưa bạn về nhà nên có hơi ngạc nhiên.

“Biên Biên, bạn này là...”

Không đợi Biên Biên trả lời, Trần Nhân Nhân phấn khởi chạy từ trong phòng ra, trách móc: “Cố Hoài Bích, sao anh lại tới đây!”

Tất nhiên Vương Linh đã nghe qua tên của Cố Hoài Bích, biết cậu là đại thiếu gia nhà giàu ở Giang Thành, Trần Nhân Nhân có thể học ở trường trung học Gia Đức là nhờ mẹ cậu cả.

Bà nhiệt tình đứng lên, nói với Cố Hoài Bích: “Cháu ở lại ăn cơm chiều luôn đi, muốn ăn trái cây gì, để dì gọt cho cháu quả lê.”

Biên Biên hỏi Cố Hoài Bích: “Anh muốn ở lại ăn cơm chiều không?”

Cô biết khẩu vị của Cố Hoài Bích cực kỳ kén ăn, sợ là không quen ăn đồ ở nhà cô.

Trái lại Cố Hoài Bích nhún vai: “Sao cũng được.”

Vương Linh cười híp mắt, vội vàng vào bếp nấu ăn, Cố gia là người thuộc tầm cỡ nào chứ, những khi chơi mạt chược thường xuyên nghe nhóm bạn bè bàn tán, nói một nửa nhà đất ở Giang Thành đều là của Cố thị, là nhà giàu trong nhà giàu, còn tòa Vương Phủ Hoa Viên nhà bọn họ, ngày xưa chính là nơi vương công quý tộc mới có thể ở.

Biên Biên kéo Cố Hoài Bích vào phòng, mang ghế dựa qua cho cậu ngồi ở bàn mình làm bài tập.

Cố Hoài Bích chở cô hết đoạn đường về nhà, cậu cởi áo khoác ra thuận tay ném vào cô: “Trần Biên Biên, tôi muốn uống nước.”

Cô lập tức chạy ra đi ngoài rót nước mang vào đưa cho cậu: “Uống đi.”

Cố Hoài Bích nhìn lướt qua cốc thủy tinh, nói: “Cốc này người khác uống qua rồi.”

“Nhưng đã rửa sạch rồi mà.” Cô biết cậu ưa sạch sẽ, nên còn dùng xà phòng rửa sạch từ trong ra ngoài.

Cố Hoài Bích vẫn ghét bỏ như cũ: “Vẫn còn mùi.”

Biên Biên biết vị thiếu gia khó hầu hạ, cô khó xử nói: “Tôi đi xuống lầu mua nước khoáng cho anh.”

“Không cần.” Ánh mắt Cố Hoài Bích quét một vòng trên bàn cô, cầm cốc sứ hình con mèo đưa cho Biên Biên: “Dùng cái này.”

Biên Biên nói: “Đây là cốc của tôi.”

“Tôi biết.”

Cậu biết, chiếc cốc này đều là mùi của cô.

Biên Biên đành phải dùng cái cốc con mèo nhỏ rót nước rồi đưa cho cậu, mắt thấy cậu một hơi uống hết đến thấy đáy, xem ra khát lắm rồi.

Biên Biên cầm áo khoác cậu ở trên giường lên treo trên móc, quay đầu lại thấy Cố Hoài Bích chỉ mặc một chiếc áo len màu đen, cậu mặc áo len trông cao ngất, vai rộng eo rộng, hoàn toàn có dáng vẻ đàn ông trưởng thành.

Cái người trốn trong phòng tối phá phách làm trò ma quỷ cuối cùng cũng trưởng thành rồi.

Cố Hoài Bích quan sát phòng, ở giữa phòng đặt một chiếc giường lớn, bên cạnh đặt thêm một chiếc giường nhỏ, trên chiếc giường nhỏ có mùi của cô.

“Cô ở cùng phòng với người khác à?”

“Đúng vậy.”

“Ở đây còn không bằng dọn về Vương Phủ Hoa Viên.”

Biên Biên nói thầm, ở đây đương nhiên là không thể so với ở Vương Phủ Hoa Viên nơi cô và Cố Hoài Bích hai người độc chiếm một căn nhà đâu.

“Chỗ này là nhà tôi.” Biên Biên mang một chiếc ghế nhỏ khác tới, ngồi bên cạnh cậu, lấy sách giáo khoa ra: “Tôi phải ở cùng người nhà.”

“Còn tôi?”

“Cái gì?”

Cố Hoài Bích hỏi cô: “Tôi không phải người nhà của cô hả?”
“Tất nhiên rồi.”

Biên Biên suy nghĩ một lát, lại nói: “Cô Đỗ đối xử với tôi rất tốt, giống như mẹ của tôi vậy.”

Nghe thế, Cố Hoài Bích cười nhạt, cậu nghiêng đầu, tránh ánh mắt cô, không muốn bị cô phát hiện ra vẻ mừng thầm của mình, hắng giọng nói: “Ồ, cô hy vọng bà trở thành mẹ cô sao?”

“Tôi nào có cái may mắn này.” Biên Biên mở sách bài tập, chuẩn bị làm bài tập: “Hơn nữa người khác nghe thấy, sẽ cảm thấy tôi không biết trời cao đất dày, cho nên tôi chưa bao giờ dám nói với người khác.”

Cố Hoài Bích thuận tay xoa đầu cô: “Biết suy nghĩ lắm.”

Biên Biên cúi đầu, ngoan ngoãn cười cười.

Cậu đưa những ghi chú của mình cho cô: “Dùng cái này mà ôn tập.”

“Đây là?”

“Ghi chú, không cần phải mượn người khác nữa, dùng của tôi.”

Biên Biên kinh ngạc mà mở ghi chú ra, ghi chú của Cố Hoài Bích, khác với chi chít vết đánh dấu của Tiết Thanh, ghi chú của cậu vừa đơn giản lại rõ ràng, tóm lược nội dung rất kỹ luôn, chỉ cần phần cậu đánh dấu quan trọng, đảm bảo là kiến thức quan trọng trong thi.

“Oa ~~”

Biên Biên phát ra một tiếng thán phục thật dài, ôm ghi chú của Cố Hoài Bích vào lòng như châu báu: “Cho tôi thật à!”

“Thật.”

“Cố Hoài Bích, anh tốt quá! Tôi có hơi không quen khi anh tốt với tôi như vậy.”

Cố Hoài Bích lấy ghi chú của Tiết Thanh từ trong balo cô ra: “Cái này có thể ném rồi.”

“Ây, đừng.” Biên Biên còn chưa dứt lời, Cố Hoài Bích đã ném ghi chú của Tiết Thanh ra ngoài cửa sổ.

“…… Ôi! Cái người này!”

Cố Hoài Bích hất cằm, nhìn cô kiêu ngạo cười.

Cậu trước nay vẫn như thế, vô cùng ngang ngược, muốn làm cái gì sẽ không hỏi đến ý kiến của người khác đâu.

Biên Biên vội vàng ló đầu ra ngoài cửa sổ nhìn xuống, ghi chú cô photo vốn dĩ chỉ dùng có một cái ghim đóng lại, giờ toàn bộ đều bong ra bay bay rơi xuống đầy đất.

Biên Biên giận dỗi đẩy cậu một cái: “Anh muốn làm gì có thể hỏi tôi trước hay không!”

Đối với Tiết Thanh, Cố Hoài Bích giống như có gì đó độc đoán cố chấp: “Cô muốn cái gì tôi cũng có thể cho cô, nhưng cô không được dùng đồ của cậu ta.”

Biên Biên lười cãi nhau với cậu, vội vàng đi xuống lầu nhặt ghi chú. Lúc bước ra cửa cô nghe thấy Vương Linh nói với Trần Nhân Nhân: “Con cũng đi vào đó làm bài tập với chị đi.”

“Con cũng muốn lắm nhưng mẹ thấy đó, Cố Hoài Bích có để ý tới con đâu.”

“Ngu ngốc, tại sao tôi lại có đứa con gái ngu ngốc vậy chứ, chẳng ai duỗi tay không đánh gương mặt người đang tươi cười đâu, con đi tìm cậu ấy trò chuyện, cậu có thể không trò chuyện với con sao, thường xuyên qua lại không phải sẽ quen à?”

Trần Nhân Nhân bĩu môi: “Lần trước cha đánh cậu ấy, khẳng định cậu ấy sẽ không quan tâm đến con nữa.”

“Nếu cậu ấy thật sự để bụng thì sẽ đến nhà của chúng ta ư?” Vương Linh chọt chọt đầu Trần Nhân Nhân: “Cố gia là gia đình như thế nào ông trời của tôi ơi, con động não đi chứ. Nhìn xem thằng bé đó vừa vào cửa, một lòng một dạ đều đặt ở trên người chị con, con học hỏi chút đi.”

Biên Biên không để mấy lời nói của Vương Linh trong lòng, nhưng câu cuối cùng bà nói, nói Cố Hoài Bích một lòng một dạ đều đặt ở trên người cô, thật ra Biên Biên cảm thấy bà ta suy nghĩ nhiều rồi, tâm tư Cố Hoài Bích nào có ai đoán được.

Cố Hoài Bích lật hết tất cả đồ vật trên bàn học của Biên Biên, lúc cúi đầu nhìn thấy dưới đất có một dây buộc tóc màu đen bị rơi, trên đó còn vương một sợi tóc mềm mại quấn quanh, cậu cẩn thận nhặt dây buộc tóc lên, ngón tay thon dài quấn lấy sợi tóc, khóe miệng nhếch thành một nụ cười nhạt.

Cậu nhanh chóng đeo dây buộc tóc lên cổ tay rồi sau đó kéo ống tay áo xuống và liếc nhìn xung quanh y như một tên trộm.

Không phải là trộm, dù sao thì cô cũng không cần.

Lúc này, Trần Nhân Nhân đi vào phòng, ngồi ở mép giường, ngượng ngùng nói chuyện với Cố Hoài Bích: “Chuyện là, thật sự xin lỗi anh về chuyện hôm trước.”

Cố Hoài Bích không quan tâm đến cô ta, cũng không quay đầu lại.

Trần Nhân Nhân nhìn bóng lưng đĩnh bạt của cậu, nai con chạy loạn trong lòng*, không có cô gái nào có thể ngăn cản người đàn ông như Cố Hoài Bích phát ra sức quyến rũ.

*Con nai con chạy loạn trong lòng: ý chỉ tâm trạng hồi hộp, lo lắng như khi gặp crush.

“... Thực ra chỉ là em muốn làm bạn với anh thôi, quan hệ của anh và chị em tốt như thế, quan hệ của em và chị Biên Biên cũng khá thân thiết, khi nào hai người ra ngoài chơi có thể đưa em theo với.”

Cố Hoài Bích vẫn im lặng như cũ.

Mặt Trần Nhân Nhân đỏ ửng, vừa xấu hổ lại mất mặt, nước mắt chảy dài: “Cố Hoài Bích, mọi người đều nói anh là quái vật, nhưng em không cảm thấy vậy, em thấy anh chỉ là đang rất cô đơn cần có người làm bạn, em sẵn lòng làm người đó.”

Cách giải bày như thế này, cho dù Cố Hoài Bích là người đá cũng phải rung động thôi!

Thế nhưng, không có chuyện đó, cậu vẫn im lặng như cũ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cửa sổ.

Trần Nhân Nhân lau nước mắt, cô ta nghiêng đầu nhìn Cố Hoài Bích, phát hiện vậy mà cậu đang đeo tai nghe màu trắng của Biên Biên.

Trần Nhân Nhân chưa bao giờ thấy mất mặt như vậy, tự mình đa tình giải thích các kiểu, hoá ra... cái gì cậu cũng không nghe thấy!

Cô ta tức giận đến dậm chân, xoay người đi ra khỏi phòng còn đóng sầm cửa phòng lại.

Lúc này, Cố Hoài Bích mới từ từ lấy tai nghe ra, sau đó ngửa ra sau dựa lưng vào ghế, nhìn trần nhà đến ngẩn ngơ.

Tại sao Trần Biên Biên chưa bao giờ nói thế với cậu.

Cậu đối xử với cô tốt như vậy, phổi cô là phổi chó* đúng không?

*Kiểu người vô tâm vô phế.

Cố Hoài Bích cảm thấy buồn chán, cậu quay qua quay lại ở trong phòng, sau đó nằm trên cái giường nhỏ của Biên Biên. Cái giường này chả khác gì với giường đơn trong ký túc xá trường học, với thân hình cao lớn của Cố Hoài Bích nằm lên trông có vẻ chập chội, nhưng cậu ngủ rất thoải mái.

Quanh hơi thở cậu đều mùi cơ thể của cô, vừa nhẹ nhàng vừa hơi có mùi ngòn ngọt của cánh hoa, Cố Hoài Bích đoán sữa tắm cô dùng hẳn là mùi hoa sơn chi*.

*Còn gọi là dành dành, chi tử, mác làng cương… (ảnh minh họa ở dưới).



Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, trong đầu lại bắt đầu hiện lên cảnh tượng trong mơ ngày hôm ấy ――

Trời xanh mây trắng, giữa vùng quê mênh mang bát ngát, có một cô gái, còn có sói nữa. Trong giấc mơ cậu hình như cậu đang làm việc gì đó, nhưng cậu nghĩ mãi không ra.

Cố Hoài Bích gối đầu lên cánh tay, cảm thấy giờ khắc này đúng là cực kỳ thích ý.

Cánh tay đụng phải thứ gì đó, Cố Hoài Bích thuận tay cầm lên tới đưa tới trước mắt, phát hiện đấy là một cái áo lót của Biên Biên, áo lót màu trắng có viền ren, nhìn độ lõm này có thể đoán kích cỡ không nhỏ.

Đột nhiên Cố Hoài Bích mở to hai mắt, tim bắt đầu đập điên cuồng, tất cả máu đều chảy ngược dồn lên đầu, khiến cho mặt cậu căng ra thành màu đỏ tím.

Chợt cậu vứt đồ trong tay đi, sau vài giây bình tĩnh, lại nhịn không được tính tò mò mãnh liệt, mang theo vẻ mặt thần bí và kiêng kỵ nhặt nó lên với bàn tay run rẩy.

Lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, Biên Biên thở hồng hộc trở lại phòng: “Cố Hoài Bích, nếu như anh còn dám ném đồ lung tung, tôi sẽ ném anh... đi.”

Nhìn thấy Cố Hoài Bích đang cầm áo lót của mình, ghi chú trong tay Biên Biên lại lần nữa rơi đầy đất.

Ngớ người.

“Anh đang làm gì vậy!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau