CÔ GÁI CỦA THANH XUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô gái của thanh xuân - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Hiện trường vụ án

Ngay sau khi thảm án xảy ra, toàn bộ người trong hội trường đều chạy như nước rút, thậm chí còn có học sinh vì quá kinh sợ mà ngất ngay tại chỗ.

Hội trường vắng tanh, chỉ le lói những ánh đèn thấp thoáng cùng sự yên tĩnh cô quanh vốn có. Một sự lạnh lẽo đến bức người.

Sân khấu lớn không còn một ai, khối tử thi kia nhanh chóng được cảnh sát gỡ xuống hiện tại đang nằm trên nền vải trắng của xe đẩy. Một khối nam thi không đầu, vẫn chưa xác nhận được rõ thân phận của cậu ta.

Cảnh sát và ban cán sự trường học mặt mũi ai nấy đều căng thẳng. Nhiếp Quân từ bên ngoài hội trường đi vào, cẩn trọng bước lên trên sân khấu, theo sau là một nữ Pháp y khuôn mặt đeo khẩu trang kín mít nhưng cũng không che giấu được dáng vẻ xinh đẹp.

Nhiếp Quân vừa đến hiện trường, một người mặc cảnh phục đã nhanh chóng tiến đến báo cáo: ‘’ Thưa sếp, hiện trường vụ án được giữ nguyên. ‘’

Nhiếp Quân không nói năng gì, khẽ gật đầu sau đó đánh mắt ra phía sau ám hiệu cho nữ bác sĩ pháp y kia. Bác sĩ pháp y vừa tiến đến kiểm tra, nhìn xung quanh phần cổ xương khá lớn, máu ở đoạn cắt đã đông lại, có thể trông thấy khối thịt đỏ lòm cùng với xương cổ màu trắng thoắt ẩn thoắt hiện một cách ghê người.

Lớp vải trắng được phủ lên thi thể người chết lúc này cũng bị nữ pháp y kia lật ra. Trên người không có vết thương nào khác duy chỉ có bộ phận sinh dục đã bị rạch cho nát bét, máu me một mảng lớn mơ hồ không nhìn ra gì cả. Nhiếp Quân nhìn quanh một lượt, sau đó gọi một vài cảnh sát lại gần thì thầm vào tai điều gì đó, chỉ thấy một lúc sau bọn họ đã kéo nhau ra ngoài.

Nhiếp Quân ngồi ở hàng ghế đầu tiên, ánh mắt lướt qua bộ phận Pháp y trên sân khấu, cuối cùng hướng tới vị trí nạn nhân bị trói. Phía trên sân khấu đèn pha chiếu thẳng lên, đồng loạt các đèn pha lúc này đều cùng lúc mở, không hẹn mà gặp chao đảo một vòng xong đó giao nhau tại một điểm.

Rốt cuộc bằng cách nào  , ngay tại nơi này, trước hơn một nghìn khán giả trêu đùa người chết?

Một lúc sau thấy mấy cảnh sát vừa đi ra ngoài đem đến điện thoại cùng máy tính cho Nhiếp Quân, vì lúc đó có rất nhiều nhà báo cùng phóng viên nên không khó để tìm được người ghi lại cảnh tượng vừa rồi. Bên ngoài vẫn là một mảng ồn ào náo nhiệt, mặc dù cảnh sát đã bao vây xung quanh nhưng vẫn không ngăn nổi đám phóng viên nhà báo đó. Hơn nữa lũ học sinh ở đây thậm chí còn hò reo điên cuồng hơn cả, mặc dù có người chết.

Người chết chưa rõ thân phận, nhưng theo bên phía điều tra có lẽ tên Ngô Cảnh Diệu, bởi vì ngoại hình cùng với vân tay đích thực là của cậu ta  , con trai của ông chủ một công ty thực phẩm. Ngay khi nghe tin,ông chủ họ Ngô cùng Ngô phu nhân đã nhanh chóng tới hiện trường.

Nhiếp Quân xem video chiếu cảnh xác chết bị treo lên một lần, vẫn không hề nhận ra điểm khác biệt của nó, đến khi nhớ lại cảnh các đèn pha cùng lúc giao nhau, anh mới nhận ra. Vị trí đèn pha giao nhau cùng với vị trí treo xác chết của Ngô Cảnh Diệu trùng khớp, thậm chí còn trùng khớp đến mức khó tin.

Linda – nữ pháp y xinh đẹp sau khi khám nghiệm tử thi xong liền bước xuống bên cạnh của Nhiếp Quân, cô tháo khẩu trang, mắt hướng về phía xác chết lạnh nhạt nói: ‘’ Nguyên nhân tử vong không phải do bị chặt đầu, nạn nhân đã chết cách đây hơn ba tiếng, trong móng tay còn phát hiện Kali xyanua. ‘’

‘’ Cũng tức là nói, người đã chết trước khi bị chặt đầu. ‘’ Nhiếp Quân lạnh nhạt trả lời.

Linda không nói gì nữa, đôi mắt nhìn Nhiếp Quân hiện lên vài phần ấm áp, nhưng Nhiếp Quân lại vờ như không nhìn thấy. Anh đứng dậy khỏi ghế, kêu người đưa thi thể về cục cảnh sát, đưa mắt ra hiệu cho Linda đi theo đám người đang chuyển dời thi thể kia.

Lúc bước ra phía bên ngoài, mặc dù đã bị quây thành một vòng cách li nhưng đám người nhốn nháo xung quanh cũng không phải là ít. Lăng Hỷ cũng đứng trong đám đông đó, nhìn cỗ thi thể đang được đưa đi đầu óc trở nên trống rỗng. Lúc cô nhìn thấy khối nam thi đó treo lơ lửng giữa không trung, toàn thân máu me be bét tựa hồ như những gì còn sót lại trong bụng muốn nôn ra hết sạch, dạ dày từng cơn cuộn lên đau đớn.

Lăng Hỷ quay lưng đi, bỏ lại đám đông vẫn còn đang ồn ào náo nhiệt xung quanh hội trường, một màn bi kịch được vén lên vô cùng khủng khiếp.

Cũng vì vụ án mạng này mà cuộc thi hùng biện kia đã bị hủy bỏ, giải thưởng vốn không còn quan trọng nữa. Âu Hoa đã cố gắng chặt đứt hết mọi tin tức của truyền thông, nhưng một bàn tay không thể vỗ ra tiếng, toàn bộ những đầu báo, đài phát thanh và đài truyền hình hiện nay chỉ chiếu một tin nóng hổi duy nhất.

‘’Vụ thảm sát nam sinh trường trung học Âu Hoa ‘’, đây chính là top một hot search của ngày, một ngôi trường danh tiếng dành riêng cho giới Thượng lưu nay lại xuất hiện người chết. Mà lại không rõ hung thủ là ai.

Lúc Lục Kiều Vũ tỉnh lại ở phòng y tế đã là hơn hai tiếng sau khi vụ án xảy ra. Đến khi tỉnh táo lại thì phát hiện mình đang nằm ở trong phòng y tế của trường, cảm giác toàn thân bị một luồng ánh mắt quen thuộc bao vây lấy. Đôi mắt diễm lệ quét qua căn phòng một lượt, sau đó mới từ từ ngồi dậy. Sở Phi Dương ngồi trên sô pha  cũng đứng lên trong vô thức, đi đến trước mặt cô, đứng từ trên cao nhìn xuống Kiều Vũ.

‘’ Tôi đã ở đây bao lâu rồi? ‘’ Kiều Vũ đưa mắt nhìn Sở Phi Dương nghi hoặc, trên người vẫn mặc lễ phục, khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ cũng không hề mất đi sinh khí.

‘’ Hơn hai tiếng rồi. ‘’ Sở Phi Dương đưa tay lên xem đồng hồ, vô thức nói với Kiều Vũ. Cậu ta cúi người xuống, gương mặt anh tuấn dán sát trên phần cổ của Kiều Vũ, ‘’ Vẫn còn một vết thương nhỏ. ‘’

Sự việc phát sinh ngày hôm nay đã trở thành tin nóng cho tất cả các tòa báo, nhưng cũng sẽ nhanh thôi các loại tin tức này sẽ bị chìm xuống, có rất nhiều nhà đầu tư dồn số tiền lớn vào Âu Hoa, nếu thực sự vì vậy mà cổ phiếu của nó tụt dốc, như thế chẳng phải bọn họ đang lâm vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc hay sao. Cũng có thể nói nhiều phụ huynh không muốn cho con em mình học ở môi trường thế này, nhưng không thể phủ nhận nền giáo dục và phương thức dạy học nó mang lại đạt hiệu quả tốt nhất. Cũng chắc chắn những người đầu tư lớn như Sở thị, tuyệt nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn Âu Hoa lâm vào hiểm cảnh.
Kiều Vũ để Sở Phi Dương dùng băng keo dán lại vết thương trầy xước trên cổ, cô nhớ rõ trước khi rơi vào trạng thái vô thức, cũng từng cảm nhận được loại hơi thở này, loại hơi thở vô cùng quen thuộc bao vây lấy Lục Kiều Vũ.

Lục Kiều Vũ lúc này mới giật mình nhớ ra, ngước mắt nhìn Sở Phi Dương: ‘’ Vậy còn Lăng Hỷ, Lăng Hỷ đâu? Cậu ấy đâu? ‘’

Sở Phi Dương ngồi xuống cạnh giường, lạnh nhạt nói: ‘’ Cậu yên tâm, cậu ấy không sao. ‘’

‘’ Còn Lãnh Tư Thuần? ‘’

‘’Cậu ấy cũng về nhà rồi.’’

***

Nhiếp Quân ngồi trong phòng làm việc, trên tay là tờ báo mới nhất của ngày, toàn bộ đề là tin tức về vụ việc nam sinh bị giết chết. Tiếng gõ cửa vang lên đều đều, Linda bước vào  trên tay là báo cáo khám nghiệm tử thi. Cô nhẹ nhàng đặt báo cáo xét nghiệm lên bàn làm việc của Nhiếp Quân, tỉ mỉ nói rõ từng chút một.

‘’ Người chết xác thực nguyên nhân là do Kali Xyanua, theo như tình hình vị trí cổ của nạn nhân, hơn chín mươi phần trăm là do búa gây ra, hiện tại đã tìm được đầu của Ngô Cảnh Diệu, bị treo trên cổng sau của trường trung học. ‘’

‘’ Nạn nhân bình thường tính tình có hơi hống hách, ỷ mình là người có tiền mà đi trêu chọc các bạn nữ trong khối, người ta nói bên ngoài cậu ta có rất nhiều bạn, thậm chí đội ngũ cảnh sát còn điều tra được trước khi chết nơi mà cậu ta đến chính là khách sạn. ‘’

Linda chống hai tay lên bàn làm việc của Nhiếp Quân, nhìn anh: ‘’ Điều kì lạ là nhân viên khách sạn nói cậu ta đến đó một mình, hơn nữa camera cũng không hề quay lại được có người thứ hai bước vào căn phòng khách sạn sau đó. ‘’

Nhiếp Quân đặt xấp hồ sơ xuống, không ngờ vụ án đầu tiên mà cậu ta tiếp nhận sau khi rời khỏi trường cảnh sát lại chính là vụ án của đám học sinh trung học. Nhiếp Quân nói:

‘’ Phải hận đến mức nào mà sau khi cậu ta chết rồi vẫn còn treo xác lên phơi bày trước mặt người khác. Cô nói xem nghi phạm nên là đàn ông hay phụ nữ? ‘’

Linda đứng thẳng người, khoanh tay trước ngực nhìn Nhiếp Quân: ‘’ Theo khám nghiêm tử thi cho thấy, cậu ta bị chặt đầu, rất nhanh gọn, một nhát là có thể cắt đầu lìa khỏi cổ. Hơn nữa vết cắt rất trơn, người có sức mạnh như vậy tôi nghiêng về đàn ông hơn. Bộ phận sinh dục bị rạch nát, vết thương sâu và mảnh, có lẽ là dùng vật nhọn và sắc, hơn nữa còn rất mảnh. ‘’

Nhiếp Quân đưa tay với lấy cốc cà phê trên bàn, hiệu trưởng và những người có mặt ở đó thông qua một loạt phỏng vấn toàn bộ đều phủ nhận sạch sẽ việc mình có liên quan đến nạn nhân, đầu tiên là thoái thác trách nhiệm, sau đó là không hé răng dù chỉ nửa lời.Lúc Linda rời đi, Nhiếp Quân rời bàn làm việc đi đến trước tấm bảng dán nhằng nhịt ảnh chụp tại hiện trường vụ án, ánh đèn màu xanh nhạt chiếu lên các bức ảnh tử thi dán kín trên tấm bảng trắng. Nhiếp Quân nhìn qua một lượt, thi thể nạn nhân không có dù chỉ là một vết xước, duy bộ phận sinh dục là bị rạch nát, không khó để có thể nhìn ra hung thủ đối với nam giới có sự thù hằn không ở mức bình thường. Điên cuồng đâm nát bộ phận sinh dục như vậy, đúng là không hề đơn giản, hơn nữa từ vết thương có thể nhìn ra hung khí là vật nhọn và mảnh, chắc chắn không phải dao làm từ chất liệu bình thường.

Thi thể người chết chính là chứng cứ tốt nhất, là lời truyền đạt từ nội tâm của hung thủ đến với người sống. Toàn bộ những phẫn uất  ,căm hận của hung thủ đều được bộc bạch qua tử thi. Vết thương có thể ngụy tạo, chặt đầu cũng chỉ là ngụy tạo, màn trả thù trá hình này chính là thông điệp mà kẻ giết người truyền đạt đến với những người sống.

Nhiếp Quân đưa tay lướt qua những bức ảnh dán trên bảng trắng, trong đầu lóe lên một vài ý nghĩ.

‘’ Người chết không nói dối. ‘’

***

Lúc bố mẹ của Ngô Cảnh Diệu nghe được tin con trai chết thê thảm đã vội vã chạy ngay đến hiện trường vụ án, nơi tiếp theo mà bọn họ đi chính là sở cảnh sát. Lục Kiều Vũ cũng tới sở cánh sát, cô cùng Lăng Hỷ tới đó. Lăng Hỷ được gọi triệu tập vì cô ấy là người đầu tiên nhìn thấy cỗ tử thi, cảnh sát cần những lời khai chân thực nhất, mà Lục Kiều Vũ lại không yên tâm để cô ấy đi một mình.

Trong sở cảnh sát, mẹ của Ngô Cảnh Diệu ngồi một chỗ khóc không ra nước mắt: ‘’ Tại sao con lại ra đi như vậy, bố mẹ biết phải làm sao đây …’’

Bố của Ngô Cảnh Diệu khuôn mặt vô cùng trầm lặng. Lục Kiều Vũ nhận ra ông ta, cách đây mấy hôm có tới nhà cô một lần, hình như là muốn cùng bố cô bàn chuyện làm ăn. Từ bên ngoài lạnh nhạt bình tĩnh, nhưng có thể thấy được sự u uất và đau khổ ẩn sâu trong đáy mắt.

Lúc bọn họ rời đi, trong lòng Kiều Vũ vẫn còn nhiều hoang mang sợ hãi, chỉ là cô không thể hiện trên khuôn mặt mà thôi. Kiều Vũ ngồi bên ngoài chờ Lăng Hỷ, đứng bên ngoài đồn cảnh sát còn có thêm hơn bốn bảo vệ canh giữ, chưa kể những bảo vệ ngầm theo dõi từ xa. Ngô Lệ lần này rất nghiêm túc, Lục Kiều Vũ được bảo vệ một cách chu toàn hai mươi bốn trên hai mươi bốn không rời nửa bước.

Phòng lấy lời khai được ngăn cách với bên ngoài bằng một lớp cửa kính, Kiều Vũ cũng không nghe được bọn họ nói gì, mắt hơi cụp xuống.

Đột nhiên từ đâu một cốc cà phê được đưa tới trước mặt cô, Kiều Vũ ngửi thấy mùi cà phê khá quen thuộc, giống với loại mà Ngô Lệ hay uống ở nhà. Ngước mắt lên mới nhìn thấy, là một người mặc cảnh phục vô cùng anh tuấn đang chìa ra trước mặt cô cốc cà phê thoang thoảng hương socola mang theo hương vị rượu. Kiều Vũ ngây người một lúc, sau mới đưa tay đón lấy cốc cà phê kia.

Nhìn trang phục của vị cảnh sát kia, xem chừng không phải cảnh sát bình thường. Kiều Vũ trước nay không có thói quen uống cà phê, cô nhấp thử một ngụm. Hương vị cà phê đậm đà lan tỏa trong khoang miệng, thoang thoảng hương socola nhè nhẹ cùng với vị rượu tạo nên cảm giác lạ lẫm khó quên. Người cảnh sát ngồi xuống bên cạnh Kiều Vũ, đôi chân dài vắt chéo lên nhau, vừa lạnh lùng mà lại tỏa ra khí chất của người quân tử.

Kiều Vũ nhìn bảng tên được gắn trên ngực của vị cảnh sát, thấy được một cái tên lạ lẫm.

Nhiếp Quân.

‘’ Tôi không biết em thích uống gì, lấy tạm một cốc cà phê vậy. ‘’

Nhiếp Quân quay sang nhìn Lục Kiều Vũ, lúc nãy đi ngang qua hành lang thấy cô gái này ngồi chờ ở đây, thuận tay đem theo cốc cà phê tới.

‘’ Sở cảnh sát có đãi ngộ tốt từ khi nào vậy?’’

‘’ Cảnh sát các anh cũng uống những loại thức uống này sao? ‘’ Kiều Vũ nghi hoặc nhìn Nhiếp Quân, một cốc cà phê tương xứng  chín trăm mười lăm USD ( tương đương với hơn hai mươi triệu việt nam đồng)  có thể tùy tiện cho người khác như vậy chắc cũng không phải người tầm thường. Ngô Lệ từng nói, những người uống được loại cà phê cao cấp này, chính là những người biết hưởng thụ chân chính.

Cà phê đều được tự tay rang và xay theo kiểu cổ điển, không hề dùng máy. Hơn nữa còn phải dùng vải lưới để pha, sau ba mươi phút mới có giọt cà phê đầu tiên nhỏ xuống cốc. Loại cà phê thượng hạng này thường được phục vụ trong bộ tách Meissen xa xỉ.

Nhiếp Quân cười nhạt không nhìn Kiều Vũ: ‘’ Tôi cũng có đam mê với nó một chút. ‘’

Lục Kiều Vũ không nói gì nữa, hai người lạ cùng nói chuyện với nhau một cách không đầu không cuối. Có thể đó là kiểu giao tiếp giữa những con người mang trái tim bị tổn thương, cũng có thể là một loại hảo cảm phát sinh một cách đường đột. Không gian trong hành lang của sở cảnh sát lạnh lẽo nhưng cũng không quá ngột ngạt, mùi cà phê thoang thoảng  khiến người ta cảm thấy ấm áp.

Chương 22: Pool party

Sau cái chết của Ngô Cảnh Diệu, trong trường học cũng đã ổn định hơn so với mấy ngày đầu. Đám người con cháu thuộc hàng ‘’ trâm anh thế phiệt ‘’ của Âu Hoa không sợ trời không sợ đất chỉ sợ không có tiền, bọn chúng đối với cái chết của Ngô Cảnh Diệu không đau buồn, không thương tiếc cũng không thèm bàn tán. Vụ án đã để dành lại cho cảnh sát, mọi chuyện đến đây xem như cũng đã kết thúc được rồi.

Lục Kiều Vũ bước vào trong lớp, Lăng Hỷ sau khi tận mắt chứng kiến cỗ nam thi đó có ăn không ngon, ngủ không yên một thời gian nhưng dường như những chuyện đó đối với người vui vẻ hoạt bát như cô mà nói cũng là chuyện nhanh quên  , có thể bỏ qua được. Còn Lục Kiều Vũ thì khác, hôm nay nhà bếp có món bò bít tết, cô vừa nhìn thấy đĩa thịt bò tái vẫn còn ẩn hiện tia máu được giúp việc đặt cẩn thận trước mặt là cảm thấy buồn nôn, trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại hình ảnh đáng sợ đó.

Mấy ngày hôm nay cô không thể ăn ngon ngủ yên, không biết tại sao nhưng mà Lục Kiều Vũ đối với xác chết của Ngô Cảnh Diệu bài xích vô cùng lớn  , thức ăn cứ bày ra trước mặt là nuốt không trôi. Cũng vì thế nên  cơ thể ngày càng tiều tụy, da thịt trắng hồng trước đây hiện giờ lại trông không có sắc khí.

Cô ngồi vào bàn học tâm trạng cũng tuột dốc không phanh, gần đây cứ nghe cô giáo giảng bài là đầu choáng mắt hoa, tuy nói Lục Kiều Vũ thông minh hơn người nhưng tình trạng mất tập trung của cô trong giờ học cũng khiến nhiều thầy cô để ý không ít.

‘’ Lục Kiều Vũ … cậu … cậu chảy máu kìa …’’. Một giọng nói cả kinh vang lên.

Châu Từ ngồi học ở dãy bàn bên cạnh  của Kiều Vũ, đang nhoài người xuống muốn nói chuyện với Sở Phi Dương thì nhìn thấy Lục Kiều Vũ sắc mặt tái nhợt, còn đang đổ máu cam. Trong lúc hoảng loạn mới hét lớn lên như vậy.

Tiếng hét của Châu Từ cũng thật lớn, thu hút toàn bộ ánh nhìn của bạn học trong lớp, bọn họ nhao nhao nhìn nhau, kẻ lo lắng người làm thinh không ai tiến lên dù một bước, cả lớp học chỉ nghe thấy tiếng ồn ào của đám người nhiều chuyện. Sở Phi Dương từ vị trí cuối lớp bước nhanh đến bàn của Lục Kiều Vũ, nhanh chóng ôm cô đến phòng y tế.

Lục Kiều Vũ tuy nói rằng toàn thân mất sức, nhưng cảm giác thì vẫn còn. Cô cảm nhận được bước chân dồn dập của Sở Phi Dương, cũng cảm nhận được hơi thở gấp gáp của cậu ta đang phải xuống gò má. Lúc bác sĩ Châu sơ cứu xong, cô ấy nhất mức đuổi Sở Phi Dương ra ngoài, muốn nói chuyện với Lục Kiều Vũ.

Đến khi phòng y tế trở lại với vẻ yên tĩnh vốn có của nó, bác sĩ Châu mới kéo một chiếc ghế ngồi xuống đối diện Lục Kiều Vũ. Ánh mắt bác sĩ Châu ánh lên tia dò xét: ‘’ Có phải em dùng thuốc nào khác mà không nói cho tôi biết không? ‘’

‘’ Em chỉ dùng thuốc hỗ trợ tâm lí bình thường thôi ‘’. Kiều Vũ vừa nói, tay lại đưa vào trong túi áo khoác lấy ra một lo thuốc màu trắng, đưa cho bác sĩ Châu.

Bác sĩ Châu cẩn thận đón lấy, nhìn qua một lượt cuối cùng mở ra xem thử. Sau một hồi kiểm tra toàn bộ lọ thuốc kia, bác sĩ Châu đưa lọ thuốc ra trước mặt Lục Kiều Vũ, ánh mắt hiện lên vài phần sắc sảo.

‘’ Đây vốn không phải thuốc hỗ trợ tâm lí bình thường, nhìn qua thì nó không khác gì so với những loại thuốc bổ giúp giảm stress nhưng thực tế nó là thuốc chống trầm cảm Fluoxetine. Loại thuốc này nếu như không dùng cẩn thận sẽ gây ra rất nhiều tác dụng phụ, hơn nữa nó sẽ làm cơ thể em từ người khỏe mạnh, cùng với việc sử dụng quá nhiều loại thuốc khác nhau đương nhiên đối với cơ thể em rất có hại. ‘’

Lục Kiều Vũ chỉ im lặng cúi đầu, không nói thêm gì cả. Ngô Lệ lại lừa cô, mẹ cô lại lừa cô. Bà ấy nói đây là thuốc hỗ trợ giúp giảm stress khi học tập quá căng thẳng, cô thậm chí còn không biết đây là thuốc chống trầm cảm, thậm chí cả bản thân mình bị bệnh cũng không hề hay biết.

‘’ Nhìn vẻ mặt của em có lẽ em cũng không hay biết chuyện này. Nhưng tôi cũng nên nhắc nhở em  , cơ thể em có thể sẽ từ không bị bệnh chuyển sang bị bệnh nếu cứ dùng những loại  thuốc nặng này. Tôi nghĩ Ngô phu nhân cũng không bất cẩn đến mức như vậy. ‘’ Nói đến đây bác sĩ Chu đứng lên, từ trong ngăn kéo tủ lấy ra một lọ thuốc màu xanh lá cây nhạt đưa cho Kiều Vũ: ‘’ Em có thể dùng loại thuốc này thay vì thứ thuốc kia, nếu được em có thể đem bệnh án đến chỗ của tôi. Được rồi, mau về lớp học đi. ‘’

Bác sĩ Châu vỗ vỗ vai của Kiều Vũ, sau đó đi về phía bàn làm việc của mình.Lục Kiều Vũ cầm lọ thuốc trong tay, chậm rãi bước ra khỏi phòng y tế.

Sở Phi Dương đứng dựa lưng vào tường chờ Lục Kiều Vũ. Sau khi cô bước ra, hắn đột nhiên chạy tới trước mặt lo lắng hỏi: ‘’ Có chuyện gì không? ‘’

Lục Kiều Vũ chỉ mệt mỏi lắc đầu, để mặc Sở Phi Dương đằng sau còn mình bước về phía lớp học. Lúc bước vào trong lớp,cả lớp đều nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu, Lãnh Tư Thuần đang ngồi học cũng đứng dậy.

‘’  Cậu không sao chứ? ‘’ Lãnh Tư Thuần khẽ hỏi.

‘’ Không có gì. ‘’
Lục Kiều Vũ lại tiếp tục lôi sách vở ra học, các ánh nhìn của bạn học cũng dần thoáng hơn không còn đặt trên người của cô nữa. Lục Cảnh Hiên ngồi bên cạnh Châu Từ, lướt qua Lục Kiều Vũ sau đó quay xuống nói chuyện với Sở Phi Dương.

‘’Cậu ấy bị sao vậy? ‘’ Lục Cảnh Hiên tò mò hỏi, Châu Từ nghe thấy cũng quay xuống hóng chuyện. Kể cả Lăng Hỷ ngồi bên cạnh cũng dỏng tai lên nghe ngóng. Lúc nãy Kiều Vũ bị chảy máu cam, cô còn chưa kịp đứng dậy thì cậu ấy đã bị Sở Phi Dương đưa đi mất.

Sở Phi Dương lườm Lục Cảnh Hiên một cái, sẵng giọng nói: ‘’ Không phải việc của cậu. ‘’

Ánh nhìn của cậu ta lại tiếp tục dán lên người của Lục Kiều Vũ  , thoáng qua một nét lo lắng bất an.

***

Hôm nay Lục Kiều Vũ không về vội, cô kêu lái xe đi quanh một vòng của thành phố phồn hoa này sau đó mới trở về nhà. Khi chiếc xe hơi dừng lại ở biệt thự sang trọng, Lục Kiều Vũ mới trấn tĩnh lại, cô hiện tại đang tức giận, rất rất tức giận. Chính vì vậy nên đừng chọc vào cô. Bởi vì trong lúc mất khống chế Lục Kiều Vũ không biết bản thân sẽ làm ra những chuyện gì.

Cô thật muốn gặp Ngô Lệ ngay lập tức, muốn đối chất với bà ấy ngay lập tức. Rốt cuộc còn bao nhiêu chuyện mà cô không hề hay biết, còn bao nhiêu chuyện bà ấy lén lút sau lưng cô âm thầm thao túng. Cảm giác chính mình bị mẹ ruột lừa dối suốt mười ba năm là loại cảm giác không thể hận cũng không thể chất vấn. Cho dù có là gì đi chăng nữa hay bất kể có vì một lí do nào, Lục Kiều Vũ cũng mong muốn hơn ai hết có thể nắm trong tay số phận của mình.

Cô đã sống theo ý muốn của bà ấy bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ đến quyền được biết trạng thái của mình cũng là sai sao? Lúc bà ấy đến buổi diễn thuyết ở trường cô vui mừng bao nhiêu, hạnh phúc bao nhiêu thì hiện tại là thất vọng bấy nhiêu. Mỗi lần khoảng cánh mẹ con gần thêm một chút, thì bà ấy lại xây thêm một lớp tường vô hình.

Lục Kiều Vũ bước xuống xe,  hơi nhíu mày nhìn khung cảnh hỗn loạn ở đây. Xe thể thao chất đầy trong tầng hầm và tầng hai, vị trí xe đỗ bừa bãi đến mức đuôi xe còn đụng cả vào hoa cỏ trong vườn. Tiếng nhạc lớn từ xa vọng lại, cô đứng bên ngoài mà còn cảm thấy nhức hết cả đầu.

‘’ Tiểu thư. ‘’

Quản gia Mộc vẻ mặt khó xử chạy đến trước mặt Lục Kiều Vũ.
‘’ Phu nhân đâu.’’ Kiều Vũ nói bằng giọng lạnh tanh.

‘’ Phu nhân vừa đến sân bay, có chuyến công tác từ trụ sở bên Mỹ. ‘’ Quản gia Mộc tiếp tục báo cáo tình hình, mắt len lén nhìn Kiều Vũ nhằm phân tích tâm trạng hiện tại của cô.

Khuôn mặt xinh đẹp không chút xúc cảm, hai mắt vừa lạnh vừa hận, chắc chắn là đang tức giận.

Tiếng nhạc lớn truyền thẳng vào tai khiến cho Lục Kiều Vũ cảm thấy khó chịu, cô nhanh chân đi về phía có tiếng ồn áo đó, lạnh lùng hỏi: ‘’ Cố Hạo Nhiên đâu? ‘’

‘’ Cố thiếu … Cố thiếu đang tổ chức tiệc mừng bên hồ bơi. ‘’

Lục Kiều Vũ đi còn nhanh hơn trước, vòng qua cửa chính thẳng tiến đến hồ bơi được xây cách đó không xa.

Màn đêm buông xuống, những tháp rượu vang cao chót vót được xếp thành từng hàng cùng với những loại đồ ăn thức uống đắt tiền được trang trí bày biện đẹp mắt. Hồ bơi rộng rãi được giăng đèn kết hoa đủ kiểu, bóng bay ngập tràn. Từ xa có thể nghe thấy được tiếng nhạc đinh tai nhức óc cùng với những ánh đèn đa màu sắc chiếu sáng cả một vùng  .

Lục Kiều Vũ tới gần hồ bơi, dường như đám người đang mặc bikini kia không hề hay biết có một vị khách đặc biệt đang đứng chiêm ngưỡng sự bất cần cùng với thân hình lắc lư theo điệu nhạc của họ. Vừa nhìn thấy Lục Kiều Vũ, đám bảo vệ đứng xếp thành hàng bên hồ bơi lúc này mới nghiêm chỉnh đi lại trước mặt cô xếp thành hai hàng ngay ngắn.

Lúc Kiều Vũ lạnh lùng quét qua một lượt khung cảnh ở đây, đám bảo vệ nhìn sự khác biệt biến hóa khôn lường trong đáy mắt của cô, ai ai cũng có thể nhìn ra Lục Kiều Vũ đang rất tức giận, một sự tức giận không ở mức bình thường. Ánh mắt cô dừng lại trên tháp rượu vang óng ánh lấp lánh phản chiếu xuống mặt hồ, Cố Hạo Nhiên cũng thật là chơi lớn, rõ ràng không có tiền mà lại dám ở nhà cô chi hết thảy việc ăn chơi xa xỉ này.

Nhìn qua những chai rượu đặt trên bàn cũng có thể thấy được con số không nhỏ của nó, không chừng là lấy từ trong hầm rượu của bố cô lên. Lục Kiều Vũ đưa tay ra, đám bảo vệ nhìn nhau không biết cô muốn lấy thứ gì, liền đặt vào tay cô một chiếc điện thoại.

Lục Kiều Vũ khẽ cau mày, đám bảo vệ này đầu óc không nhanh nhạy gì cả.

Nhìn thấy sự không hài lòng trong mắt của Lục Kiều Vũ, đám bảo vệ kia hướng theo tầm mắt cô nhìn thấy tháp rượu vang xa xỉ. Bọn họ đã thông minh hơn nhiều, đặt vào tay cô một cây gậy sắt.

Lục Kiều Vũ cầm gậy sắt, lạnh lùng tiến vào trong.

‘’ Choang! ‘’

Tiếng đổ vỡ gây ra chấn động lớn, thu hút toàn bộ sự chú ý của đám cậu ấm cô chiêu đang bay lắc không thôi kia. Trong nháy mắt tháp rượu vang vỡ tan tành, ly rượu vỡ nát, tiếng va đập của thủy tinh với nền đá hoa lạnh lẽo vô cùng chói tai. Theo sau Kiều Vũ là một đám bảo vệ sẵn sàng đợi lệnh.

Cố Hạo Nhiên còn chưa rõ tình hình, chỉ nghe thấy giọng nói lạnh lùng vang lên.

‘’ Đập, đập hết cho tôi. ‘’

Chỉ chờ câu nói này, toàn bộ những gì được dàn dựng một cách đẹp đẽ đều bị đám bảo vệ thô lỗ kia dập tắt hẳn đi, ngay cả loa cũng bị đập nát, hiện tại chỉ còn lại tiếng đổ vỡ vang lên trong không gian. Cố Hạo Nhiên đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm Lục Kiều Vũ, chỉ thấy một bóng dáng quen thuộc lạnh lùng bước càng ngày càng xa.

Chương 23: Thần sắc xuống dốc

Vụ lùm xùm ở phía bể bơi nhanh chóng được giải quyết xong, đám thanh niên bạn bè của Cố Hạo Nhiên nhìn thấy một màn đáng sợ kia cũng đã chạy mất mật từ khi nào. Hiện tại điều mà Cố Hạo Nhiên nên lo không phải là mất mặt với bạn bè, mà là làm sao ăn nói với Lục Kiều Vũ. Hay nói cách khác, Lục Kiều Vũ định xử lí cậu ta như thế nào.

Lục Kiều Vũ là tiểu tổ tông mà Cố Hạo Nhiên sợ nhất trong đám anh em họ  , có thằng anh trai nào lại đi sợ một đứa em gái không. Bởi vì trong mắt của Cố Hạo Nhiên, Kiều Vũ không còn là người nữa, thăng cấp lên làm thần rồi, làm gì có con người nào ‘’trên thông thiên văn dưới tường địa lí ‘’ như cô ấy.

Hạo Nhiên từ bên ngoài đi vào, trên người đã mặc áo choàng tắm. Cậu ta vừa lau lau bớt bọt nước trên tóc  vừa đi đến trước mặt của Kiều Vũ  , vô tư ngồi xuống ghế sô pha. Cố Hạo Nhiên đang lau tóc thì mắt đột nhiên trợn ngược lên, động tác lau tóc cũng dừng lại, tay chỉ vào đống hành lí được xếp gọn gàng của mình nói không nên lời:

‘’ Đây … đây … Kiều Vũ, em là có ý gì vậy? ‘’

Lục Kiều Vũ ngồi dựa lưng vào ghế sô pha, đưa người lên phía trước cầm lấy ly cà phê vẫn còn đang bốc khói nghi ngút, làn môi xinh đẹp khẽ thổi qua, sao đó nhấp một ngụm. Từ hôm được Nhiếp Quân cho uống thử cà phê, Lục Kiều Vũ cũng bắt đầu thích nó. Cô khẽ đặt ly cà phê xuống, liếc mắt nhìn Cố Hạo Nhiên.

‘’ Tắm xong rồi đúng không, được rồi, bây giờ chúng ta tính toán từng thứ một. ‘’

‘’ Tính toán … tính toán gì chứ? ‘’ Cố Hạo Nhiên đưa mắt nhìn Kiều Vũ, vẻ mặt bất mãn pha lẫn chút lo lắng.

Kiều Vũ đưa tay lên, quản gia Mộc phía sau tiến lên một bước đặt tấm bảng kê vào tay cô. Lục Kiều Vũ lướt mắt qua một lượt những khoản thu chi thiệt hại được ghi rõ từng chút một, đưa cho quản gia Mộc. Quản gia Mộc cầm lấy tiến về phía của Cố Hạo Nhiên, cần thận đưa cho cậu ta, sau đó lại lui về đứng phía sau của Lục Kiều Vũ.

‘’ Cố thiếu, lần này cậu mở party bên hồ bơi đã dùng hết hơn ba mươi chai rượu quý của ông chủ, tổng cộng đồ ăn thức uống cùng với những khoản phí khác cộng vào tôi đã ghi rõ ràng bên trong, cậu không hiểu có thể hỏi. Xe của bạn cậu làm hỏng cây cối trong vườn cũng cần tu sửa. ‘’

Quản gia Mộc bình thường đã không hòa hợp với Cố Hạo Nhiên, nhân lúc này chỉnh đốn cậu ta một chút.

Sắc mặt Cố Hạo Nhiên hết xanh rồi lại trắng, vẻ mặt như không thể tin nổi nhìn vào trong con số cuối cùng được ghi vào cuối trang giấy, kinh hãi thốt lên: ‘’Không phải chỉ là vài chai rượu thôi sao, sao… sao lại nhiều như vậy? ‘’

Cậu ta đột nhiên thay đổi thái độ, quay sang chất vấn quản gia Mộc: ‘’ Có phải tính sai chỗ nào không? ‘’

Lục Kiều Vũ khẽ nhếch môi, vẻ mặt khinh thường nhìn Cố Hạo Nhiên bất mãn: ‘’ Vài chai rượu? Cố Hạo Nhiên, anh cũng xem thường bố tôi quá rồi đấy! ‘’

‘’ Cố thiếu, rượu được đặt trong hầm của ông chủ có hơn hai ngàn chai, tuy cậu chỉ lấy một ít, nhưng giá trị của chúng đã lên đến triệu đô. ‘’  Mộc quản gia cẩn thận nhắc nhở. Trước đó bà đã nói với Cố Hạo Nhiên, số rượu đó không hề rẻ, nhưng Cố Hạo Nhiên lại khăng khăng muốn lấy đi, tình hình hiện tại, bà cũng không còn gì để nói.

Quản gia Mộc đứng bên cạnh đem tới cho Kiều Vũ một cái khay, đựng đến hơn năm chiếc chìa khóa xe. Cố Hạo Nhiên nhất thời cả kinh:’’ Em … em định làm gì? ‘’

Lục Kiều Vũ nhặt ra từng chiếc chìa khóa đập xuống bàn, miệng đọc rõ ràng rành rọt từng chiếc xe một: ‘’ Mercedes-AMG Project One, Pininfarina Battista  , Pagani Huayra Roadster, McLaren Speedtail … tất cả xe để lại  . ‘’ Cô lại lạnh nhạt liếc sang Cố Hạo Nhiên bình thản nói: ‘’ Người thì có thể đi được rồi. ‘’

Tiếng va chạm giữa kim loại trên chìa khóa cùng với mặt bàn bằng kính như những nhát dao đâm vào tim người đối diện, đó chính là những đứa con tinh thần màu cậu ta nâng niu như bảo vật, hiện tại bị Lục Kiều Vũ vùi dập không thương tiếc.
‘’ Em … em thật là quá đáng. ‘’ Cố Hạo Nhiên tức không nói thành lời.

‘’ Không vấn đề, nếu không muốn đi thì cứ ở lại làm công trả nợ. ‘’ Kiều Vũ liếc chị Mộc đứng sau giọng nói vừa chậm rãi lại mang theo ý cười, đặc biệt nhấn mạnh ở mấy chữ cuối cùng: ‘’ Sắp xếp cho Cố thiếu một phòng ở nhà dưới, từ ngày mai làm công như bình thường, đến khi nào trả hết nợ mới thôi. ‘’

Kiều Vũ nói xong,thong dong đứng dậy quay lưng lên phòng, nhưng hình như nhớ ra gì đó, đột ngột  quay lại nói với chị Mộc: ‘’ À còn nữa, trước khi trả hết nợ, không được trao chìa khóa xe cho cậu ta.’’

Cố Hạo Nhiên nhìn quản gia Mộc đem những chiếc chìa khóa xe đi cất mà lòng đau như cắt, phản rồi, thực sự phản rồi. Không ngờ con em họ này lại tính toán siêu như vậy, còn đáng sợ hơn mẹ nó. Cố Hạo Nhiên mặt mũi tái mét, bất lực ôm hành lí rời đi.

Cố Hạo Nhiên căn bản không biết mình với Lăng Hỷ lại cùng ở dưới một mái nhà, điều khác biệt duy nhất là người lầu trên, kẻ tầng dưới. Quản gia Mộc sắp xếp chỗ ở cho Cố Hạo Nhiên, cậu ta theo sau bà ấy đi từ nhà chính vòng một đoạn đường không dài cũng không ngắn đi ra phía sau. Lúc đứng trước cửa ngôi nhà hai tầng được xây khang trang với lớp sơn trắng sạch sẽ, trong lòng Cố Hạo Nhiên tự dưng lại trào đến một loại cảm xúc khó nói thành lời, chỉ biết im lặng thở dài một hơi.

Quản gia Mộc đang đi cũng dừng lại  , quay đầu nói với người phía sau: ‘’ Cố thiếu, chúng tôi biết cậu không quen chịu khổ, nhưng cậu cũng không phải không biết tính cách của tiểu thư. Hơn nữa cô ấy mới đuổi một toán giúp việc, hiện giờ trong nhà cũng thiếu rất nhiều người. ‘’

Cố Hạo Nhiên dường như không nghe rõ những lời quản gia Mộc nói, ánh mắt đã chuyển sang trạng thái thất thần khó đoán. Quản gia Mộc dẫn cậu ta vào một căn phòng sạch sẽ, Lục thị lúc nào cũng hai mươi bốn trên hai mươi bốn từ nhà lớn đến nhà nhỏ đều không có lấy một hạt bụi nên cũng không quá khó sống với người quen ăn sung mặc sướng như Cố Hạo Nhiên.

Cố Hạo Nhiên gật gật đầu, vứt hành lí xuống giường đồng thời cũng gieo mình xuống chăn gối mềm mại. Cậu ta bắt đầu xếp hành lí vào trong tủ quần áo màu trắng đặt ở một góc phòng, đãi ngộ của nhà họ Lục đúng là thật hào phóng, ngay cả người ở trong nhà cũng được đối đãi tốt thế này. Lúc Lục Kiều Vũ không ở nhà cậu ta cũng thử đi thăm dò tình hình trong biệt thự, bao nhiêu người làm mà lại không có một ai thích ‘’ nói chuyện ‘’.

Cố Hạo Nhiên ở đây cũng được mấy ngày  , nhưng lại không moi được chút tin tức gì từ miệng của đám giúp việc. Bọn họ giống như những xác sống chỉ biết làm việc làm việc. Cố Hạo Nhiên thử miết tay lên thành tủ, một hại bụi cũng không có.

***
Cố Hạo Nhiên nằm trên giường đắp chăn kín mít, tối qua vì không quen nên ngủ muộn, hiện tại cần ngủ bù để giữ sức.

‘’ Cố thiếu … Cố thiếu … mau dậy thôi, đến giờ rồi …’’

Quản gia Mộc đứng bên ngoài vừa la lối vừa đập cửa dữ dội, Cố Hạo Nhiên có muốn ngủ cũng ngủ không được. Cậu ta bật dậy khỏi giường, trên người vẫn còn mặc quần áo ngủ lảo đảo xuống giường,  bước ra mở cửa cho người đang la hét bên ngoài.

‘’ Mới sáng sớm còn ồn ào cái gì chứ, không để cho người khác ngủ hay sao?’’ Cố Hạo Nhiên gãi gãi đầu, khuôn mặt vì đang dính cơn buồn ngủ nên không được tỉnh táo, thần trí vẫn còn mơ hồ, khó chịu gắt lên.

Mộc quản gia cười nham hiểm, giọng nói lanh lảnh: ‘’ Cố thiếu, vậy là cậu quên rồi, hôm qua tiểu thư có nói cậu phải làm việc trừ nợ. ‘’ Mộc quản gia chỉ tay ra phía bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt hơi hốt hoảng: ‘’ Cậu xem, mới tờ mờ sáng mà giúp việc đã thức dậy hết rồi, cậu cũng không nên làm khó người làm công ăn lương như chúng tôi chứ.’’

Cố Hạo Nhiên hơi bực bội, đóng ‘’ sầm ‘’ cửa lại, thẳng hướng nhà vệ sinh đi vào. Không đến mười lăm phút sau cậu ta đã có mặt tập trung ở trước cửa nhà dưới, đám giúp việc khoảng hơn ba mươi người, hơn một nửa là nữ giới. Mộc quản gia nhìn thấy Cố Hạo Nhiên liền đi tới trước mặt cậu ta, cao giọng giới thiệu với mấy người bên dưới. Thỉnh thoảng có mấy cô gái trẻ liếc nhìn Cố Hạo Nhiên một cái, khuôn mặt bất giác ửng hồng.

Cố Hạo Nhiên là người tay chân vụng về, y như Lục Kiều Vũ nói,cậu ta đụng vào cái gì không hỏng thì cũng vỡ. Mới có một buổi sáng mà đã làm vỡ hơn hai mươi cái bát vân mây  của bà chủ, lau dọn nhà cửa thì đầy bụi bám. Quản gia Mộc quyết định để cậu ta làm tài xế cho Lục Kiều Vũ. Dù sao như vậy cũng tốt hơn để cậu ta cản trở người khác làm việc.

Lục Kiều Vũ ngồi trong xe, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Lăng Hỷ và Cố Hạo Nhiên. Bình thường Lăng Hỷ là người nói rất nhiều, nhưng hôm nay lại im lặng đến mức không bình thường, còn Cố Hạo Nhiên, cậu ta cũng không nói gì cả. Chuyện cũ cách đây cũng đã lâu, mà hiện tại cũng được gần hai năm, nhưng dường như mọi thứ vẫn không mấy thay đổi so với lúc trước.

Xe dừng trước cổng của Âu Hoa, Kiều Vũ từ xa cũng có thể phát hiện ra bóng dáng cao lớn của Sở Phi Dương đứng nổi bật trong đám đông đang đổ xô vào trường, ánh mắt ánh lên tia vui vẻ sau vài giây ngắn ngủ, nhưng cũng lập tức đổ sụp xuống. Sở Phi Dương tiến đến gõ cửa kính xe ô tô, lúc này cô mới thoát khỏi trạng thái thất thần, đẩy cửa bước xuống.

‘’ Có chuyện gì? ‘’

Kiều Vũ vừa đi vào trong, không nhanh không chậm lên tiếng.

Sở Phi Dương không nói gì, cậu ta cười nhàn nhạt: ‘’ Hôm nay kiểm tra  , đừng nói với tôi cậu không biết đấy. ‘’

Lục Kiều Vũ không nói chuyện với cậu ta nữa, đưa mắt tìm kiếm Lăng Hỷ, nhưng lại không thấy bóng dáng cô ấy đâu. Mỗi tháng đều sẽ có một kì kiểm tra riêng, xếp hạng thứ bậc trong trường, lần này Lục Kiều Vũ không dám cầm chắc phần thắng, bởi vì thời gian vừa qua xảy ra quá nhiều chuyện, cùng với ăn uống không điều độ, căn bản không có sức để học, tinh thần cũng không thoải mái.

Sở Phi Dương cứ ba hoa bên cạnh khiến cô không khỏi nhức óc đinh tai, mãi đến khi vào trong lớp, Lục Kiều Vũ mới bình tâm lại tiếp nhận đề bài kiểm tra từ phía của Lãnh Tư Thuần. Cô ấy nhìn Lục Kiều Vũ khó hiểu, khẽ cau mày: ‘’ Cậu không sao chứ? ‘’

‘’ Mình ổn.’’ Kiều Vũ lạnh nhạt đáp.

Lãnh Tư Thuần nhìn Lục Kiều Vũ bằng ánh mắt hơi ngờ vực, dáng vẻ hiện tại của Lục Kiều Vũ căn bản không phù hợp với hai chữ ổn mà cậu ấy nói. Da dẻ hồng hào trắng trẻo như ngọc trai hiện tại lại xanh xao đến mức người khác phải đau lòng, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy khí chất mọi ngày hiện tại nhợt nhạt giống như người bệnh. Tư Thuần vốn muốn lên tiếng hỏi,  nhưng với tính cách của Lục Kiều Vũ, cô ấy sẽ nói cho cô biết hay sao. Lục Kiều Vũ sẽ không nói, việc gì cũng sẽ ôm vào trong lòng, một con thú quật cường thích hành động một mình mà không bao giờ nghĩ tới việc sẽ trông cậy vào sự giúp đỡ của người khác.

Chương 24: Bài kiểm tra điểm kém

Bầu không khí trong lớp học trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, chỉ nghe tiếng giấy bút ma sát với nhau sột soạt sột soạt cùng tiếng máy lạnh nhè nhẹ. Lục Kiều Vũ nhìn bài kiểm tra trước mắt, không phải không biết làm, mà  mỗi khi nhìn thấy sách vở là đầu choáng mắt hoa. Bàn tay siết thật chặt chiếc bút máy, trấn an tinh thần đang hỗn loạn của mình. Đã hết hai phần ba thời gian, các bạn trong lớp đều cặp cụi làm bài, riêng chỉ có hai người là giấy vở trắng xóa.

Một là Lục Kiều Vũ.

Hai là Sở Phi Dương.

Lãnh Tư Thuần thỉnh thoảng có quay sang liếc bài thi của Lục Kiều Vũ, giấy vở trắng tinh không khỏi khiến cô lo lắng. Lục Kiều Vũ chắc chắn có vấn đề, Tư Thuần để ý câu hỏi vô cùng dễ mà cô ấy lại ngồi ngẩn người hết hơn nửa tiếng. Lãnh Tư Thuần khẽ gọi, nhưng cô ấy vẫn làm như không nghe thấy.

Lúc nộp bài thi, Kiều Vũ vừa đặt bài vào trong tay của thầy giáo đã  vội vàng lao ra cửa, hướng về phía phòng vệ sinh chạy tới.

Mở vòi nước trong lavabo, Kiều Vũ liên tục vỗ vỗ làn nước mạnh lên mặt mong sao cho sự lạnh lẽo  có thể khiến cô tỉnh táo hơn một chút. Cô đã ngồi trong phòng học hơn một tiếng để kìm chế cơn buồn nôn ập đến, cũng vào lúc tiếng trống thu bài vang lên, là lúc Kiều Vũ lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

Cô vừa mở cửa nhà vệ sinh, giật mình khi nhìn thấy Sở Phi Dương đứng thình lình ngay trước cửa. Cô không có thời gian tiếp chuyện vô bổ với cậu ta, không nói gì lạnh nhạt đi về lớp.

‘’ Cậu bị làm sao vậy? ‘’

Sở Phi Dương vừa theo sau vừa hỏi liên tục, Lục Kiều Vũ chỉ đáp lại hai chữ: ‘’ Không sao.’’, còn lại để mặc cậu ta liên tục nói.

Kiều Vũ không để ý lắm ánh nhìn của các bạn trong lớp đối với mình, nhưng mà cảm giác hôm nay có gì đó không đúng lắm. Từ lúc cô bước vào cửa cho tới hiện tại, không chỉ cả nam mà nữ đều dùng ánh mắt kì lạ nhìn mình.

‘’ Cậu không sao chứ? ‘’

Tư Thuần quan tâm quay sang nhìn Kiều Vũ.

Lục Kiều Vũ chỉ lắc đầu nói không sao. Tư Thuần e dè chìa điện thoại ra trước mặt cô,  cô khó hiểu nhưng vẫn  cẩn thận cầm lấy.

Tư Thuần nhìn Kiều Vũ đang lướt ngón tay xinh đẹp lên trên màn hình điện thoại, bình tĩnh nói:

‘’ Mình không biết ai đăng những bức ảnh này lên diễn đàn trường, nhưng mà hiện tại cậu đang bị dính tin đồn với Sở Phi Dương. ‘’

Lục Kiều Vũ trả điện thoại cho bạn cùng bàn, mắt nhắm nghiền lại, vừa mệt mỏi vừa bất lực.

Lăng Hỷ ngồi phía dưới, ánh mắt hướng về Lục Kiều Vũ một cách phức tạp, đôi mắt trong trẻo hoạt bát hiện tại lại như màn sương mù không rõ ràng. Mọi thứ trông thật mơ hồ, Kiều Vũ không nói với cô Cố Hạo Nhiên ở Lục gia, cũng không nói với cô chuyện bản thân mệt mỏi. Lăng Hỷ không tức giận, chỉ đau lòng vì tình bạn này mỗi ngày đều dài thêm khoảng cách.

Đây là lần đầu tiên Lục Kiều Vũ chủ động đi tìm bác sĩ Châu.

Bác sĩ Châu ngồi trước bàn làm việc, thoải mái tựa lưng vào ghế. Một tay gõ gõ nhẹ trên bàn, tay còn lại cầm xấp tài liệu xem tỉ mỉ, vẻ mặt đang bình thản bỗng chốc trở nên thật nặng nề. Cô ngước nhìn Lục Kiều Vũ do dự một hồi rồi lên tiếng:

‘’ Kiều Vũ, em về lớp trước đi, có gì cô sẽ nói chuyện với em sau. ‘’

Bác sĩ Châu xem tỉ mỉ bệnh án của Lục Kiều Vũ, đang xem được nửa chừng thì đột nhiên điện thoại trong túi vang lên.

***

Lục thị xa hoa tráng lệ lạnh lẽo như mọi ngày, Kiều Vũ vừa bước vào trong phòng khách, liền bắt gặp dáng vẻ quen thuộc của người phụ nữ cao quý, trên tay trà vẫn còn bốc khói nghi ngút.

Lục Kiều Vũ ngoảnh mặt làm ngơ, xem như không thấy gì lặng lẽ đi về hướng cầu thang.

‘’ Con đứng đó. Không nhìn thấy mẹ ngồi ở đây sao? ‘’

Ngô Lệ đặt chén trà xuống một cách mạnh tay, nét mặt tỏ ý không hài lòng nhìn Lục Kiều Vũ. Nếu không phải vì Mộc quản gia báo cáo về việc con gái bảo bối lấy đi hồ sơ bệnh án thì bà cũng sẽ không vội vã gấp rút bỏ lại hết tất cả mọi thứ bay về đây.

Kiều Vũ đưa cặp sách cho giúp việc như mọi ngày, từ từ đi đến trước mặt Ngô Lệ, dùng giọng điệu lạnh lùng đối chất với bà ấy:

‘’ Tại sao? ‘’

Ngô Lệ giật mình nhìn người trước mặt, một cảm giác vô cùng xa lạ ập đến  , hôm nay con gái mình lại dùng thái độ này để nói chuyện, thu lại sự kinh ngạc trong đáy mắt, Ngô Lệ bình thản hỏi:

‘’ Tại sao cái gì? ‘’‘’ Tại sao lại giấu chuyện con có vấn đề về thần kinh! ‘’

Một câu nói không nhanh không chậm của Lục Kiều Vũ, khiến cho Ngô Lệ xanh mặt. Bà đứng trợn mắt bật dậy khỏi ghế sô pha, nhìn chằm chằm Kiều Vũ, tức giận lớn tiếng:

‘’ Con nói linh tinh cái gì vậy? Ai có vấn đề về thần kinh? ‘’

Lục Kiều Vũ tức giận rút trong túi áo ra lọ thuốc  đưa đến trước mặt Ngô Lệ, lạnh lùng hỏi:

‘’ Đây là cái gì? ‘’

‘’ Đây … đây không phải thuốc hỗ trợ tâm lí bình thường sao, giảm căng thẳng mệ mỏi …’’. Ngô Lệ tuy có hơi ngập ngừng, nhưng lời nói vẫn vô cùng nhanh gọn.

Kiều Vũ đặt mạnh lọ thuốc xuống bàn, Ngô Lệ còn chưa nói xong đã bị Kiều Vũ lạnh lùng chặn họng:

‘’ Mẹ định nói đây là thuốc giảm căng thẳng mệt mỏi, hay là thuốc ổn định tâm lí, mẹ còn định lừa con đến bao giờ? ‘’

Ngô Lệ bàng hoàng vì sự tức giận của Kiều Vũ, lớn tiếng quát:

‘’ Lục Kiều Vũ, con còn dám trừng mắt với mẹ sao. Đây là thái độ nói chuyện với người lớn của con sao, không có phép tắc gì hết, mẹ dạy con thế này sao? ‘’.

Kiều Vũ không muốn nói chuyện với Ngô Lệ thêm một chút nào nữa, thở dài một hơi sau đó nhanh chân đi lên phòng. Từ giờ trở đi, cô tuyệt đối sẽ không làm theo bất cứ ý muốn nào của bà ấy nữa.

Ngô Lệ ngồi xuống ghế sô pha, khẽ xoa xoa hai bên thái dương bộ dáng mệt mỏi không thể che giấu. Hơn năm tiếng ngồi máy bay vẫn chưa kịp nghỉ ngơi lại còn bị con gái làm cho tức chết, khó khăn nói mấy câu:

‘’ Quản gia Mộc …’’

Quản gia Mộc từ từ lại gần đỡ Ngô Lệ đứng dậy, cũng khẽ nói vài câu:

‘’ Phu nhân,tiểu thư mấy hôm nay đã không ăn uống gì rồi. ‘’

***

‘’ Phu nhân, tiểu thư vẫn không chịu xuống ăn cơm. ‘’Ngô Lệ ngồi một mình nhìn đống đồ ăn đã được bày biện trước mặt, bàn tay đang cầm đũa cũng vì tức giận mà đập xuống bàn.

‘’ Không ăn thì để cho nó chết đói luôn đi. ‘’

Lục Kiều Vũ ngồi trước bàn học ghi chép bài vở, đã hai ngày cô chỉ uống nước lọc, hiện tại cứ hễ nhìn thấy những gì có màu sắc sặc sỡ chỉ khiến cô cảm thấy buồn nôn. Lăng Hỷ có nói hẹn Kiều Vũ xuống nhà dưới, cô đưa tay đồng hồ lên xem sau đó vội kéo tấm rèm cửa sổ màu xám ra. Trời đã tối mịt từ khi nào, hơn tám giờ tối, Kiều Vũ xuống nhà dưới của Lăng Hỷ. Cô mặc bộ quần áo ngủ sọc ca rô viền bèo, canh thời cơ trốn xuống nhà dưới.

Lăng Hỷ ngồi trong phòng nghe thấy tiếng gõ cửa liền hí ha hí hửng chạy ra bên ngoài.

‘’ Sao bây giờ cậu mới tới, mau lại đây, mình cho cậu xem cái này. ‘’

Lăng Hỷ kéo Lục Kiều Vũ vào trong, sau đó nhanh chân khóa cửa phòng lại. Kiều Vũ còn đang ngây người không hiểu cô bạn định bày trò gì thì từ trong chăn đã xộc lên mùi bún đậu nồng nặc.

‘’ Lăng Hỷ, cậu giấu cái gì vậy? Mùi kinh quá.’’

Lục Kiều Vũ lần đầu tiên ngửi thấy loại mùi này, khó tránh khỏi cảm giác không quen. Lăng Hỷ bày ra bộ mặt cười nhạo cô, kéo Kiều Vũ xuống cạnh bàn học. Hiện tại đang là mùa hè, vô cùng bí bách mà Lăng Hỷ lại cứ đóng cửa phòng khư khư, nóng không chịu nổi. Cũng may có máy lạnh nên không bị ám mùi khắp phòng.

‘’ Lại đây, cho cậu ăn thử  . Mình giấu mẹ mua về, mẹ mình mà biết nhất định mình chết chắc. Không phải cậu chưa ăn gì sao, ngồi xuống đi. ‘’

Lăng Hỷ vừa nói, vừa sắp bát đũa ra cho Kiều Vũ. Lục Kiều Vũ là một người vô cùng cầu toàn, trước giờ vẫn ưa sạch sẽ, nhìn quanh căn phòng nhỏ bày bừa đồ đạc của Lăng Hỷ trong lòng ngứa ngáy khó chịu suýt chút nữa thì đứng lên dọn dẹp lại toàn bộ mọi thứ. Thực tình đối với người thích sạch sẽ như Lục Kiều Vũ, đây cũng không phải loại chuyện dễ dàng gì.

‘’ Cậu biết không, hôm nay Sở Phi Dương đã cười với mình. Lục Kiều Vũ, hôm nay bọn mình còn nói chuyện với nhau.’’

Lục Kiều Vũ nhướn mày nhìn Lăng Hỷ một cách khó hiểu: ‘’ Có vấn đề gì sao? ‘’

Lăng Hỷ trước câu trả lời của cô bạn không hề nói gì, chỉ tủm tỉm cười một cách xấu hổ. Lăng Hỷ mới ngoảnh đi ngoảnh lại lấy đũa mà đã thấy bát của Kiều Vũ hết hơn một nửa, cô nàng trợn mắt ngạc nhiên:

‘’ Lục Kiều Vũ, tốc độ ăn của cậu sao có thể nhanh đến như vậy? ‘’

Trước đây trong mắt Lăng Hỷ, Lục Kiều Vũ là một đại tiểu thư cao cao tại thượng, tri thư đạt lễ. Cô không nghĩ rằng Lục Kiều Vũ mà cô quen biết lại có bộ mặt này.

Nghe câu nói hơi ngạc nhiên của Lăng Hỷ, Kiều Vũ bất giác nhìn vào trong bát, nét mặt thoáng chút kinh ngạc hơi ửng hồng. Có lẽ ba ngày không ăn uống gì đã khiến cô vứt hết liêm sỉ sang một bên, ăn những món ăn được bày bán ở vỉa hè chứ không phải của đầu bếp nổi tiếng hay của nhà hàng khách sạn năm sao.

‘’ Cậu đói lắm sao? ‘’

Lăng Hỷ lén nhìn Kiều Vũ, hỏi nhỏ.

Sự thật đúng là như vậy, từ chuyện của Ngô Cảnh Diệu, cô không nuốt nổi bất cứ thứ gì, đừng nói đến ăn vào, chỉ cần nhìn thấy đồ ăn dầu mỡ là lập tức nôn mửa không thôi. Nhưng tình hình lúc này …

‘’ Còn không?’’.

Câu nói này thốt ra từ miệng của Lục Kiều Vũ khiến cho Lăng Hỷ lập tức đứng hình. Cô có cảm giác sét đánh ngang tai cũng không đáng sợ bằng cảm giác này.

‘’ Được …được … cho cậu hết! ‘’ Lăng Hỷ đẩy nốt phần thức ăn còn lại cho Kiều Vũ, hiện tại cô không còn đói nữa rồi, nhìn Lục Kiều Vũ ăn cũng cảm thấy no căng cả bụng.

‘’ Cậu không ăn sao? ‘’

‘’ Không cần, không cần! ‘’ Lăng Hỷ trước ánh nhìn lạnh nhạt của Kiều Vũ liên tục xua tay, mắt cũng không chớp nhìn người đối diện phá bỏ đi lớp vỏ bọc của chính mình. Lục Kiều Vũ trước đây không như thế này, không phải người không biết tiết chế, cũng không phải người không hiểu quy củ hơn nữa chỉ có nhường cô chứ chưa bao giờ dành ăn với cô. Ngô Lệ vừa khắt khe vừa khó tính,khiến cho Kiều Vũ trước nay luôn luôn theo đuổi sự hoàn hảo, là một con người cầu toàn hơn bất kì ai. Lăng Hỷ nhìn chằm chằm Kiều Vũ, cô nhớ có duy nhất một lần cậu ấy ăn điên cuồng một lúc hết sạch một mâm thức ăn dành cho năm người.

Lúc đó Tô Cẩn Mai vừa đi du học, cũng là lúc Kiều Vũ đọc được bức thư tình của Tô Cẩn Mai dưới danh nghĩa cô ấy viết cho Sở Phi Dương. Lăng Hỷ không nhớ rõ trạng thái của Lục Kiều Vũ lúc đó tiếp diễn trong bao lâu, nhưng hình như lúc đó Kiều Vũ đã tăng hơn năm cân. Nếu không phải Ngô Lệ cản lại, có lẽ sẽ không có nữ thần thông minh xinh đẹp của hôm nay. Nhìn bộ dạng của Kiều Vũ lúc này, Lăng Hỷ vô thức nghĩ đến hai tình huống, hoặc là cậu ấy lại gặp vấn đề hoặc là cậu ấy thực sự rất đói.

Lúc Kiều Vũ từ phòng của Lăng Hỷ trở về đã là hơn mười một giờ đêm, từ phía xa đã có thể nhìn thấy phòng khách sáng trưng đèn đuốc. Cô bây giờ chỉ muốn tìm một chỗ để nôn hết chỗ thức ăn trong bụng ra. Hình như ăn nhiều quá nên hiện tại bụng căng lên vô cùng khó chịu, cả người ám đầy mùi mắm tôm vô cùng khổ sở. Vừa bước vào nhà liền thấy Cố Hạo Nhiên đang cười tít mắt xoa bóp vai cho Ngô Lệ, nhìn thấy cô cậu ta cũng coi như không có gì.

Hiện tại Cố Hạo Nhiên chỉ chăm chăm lấy lòng của mẹ Kiều Vũ làm gì có sức lực để chống đối với cô.

Chương 25: Sự ngu ngốc trong phòng thí nghiệm

‘’ Lục Kiều Vũ, con vừa đi đâu vậy, cả người toàn mùi hôi hám ghê chết đi được. ‘’

Kiều Vũ vừa bước vào nhà được hai bước, Ngô Lệ ngồi từ xa cũng có thể ngửi được mùi bốc ra từ con gái bảo bối của mình,  bà khẽ nhăn mặt đưa tay lên che cánh mũi khó chịu nói.

Lục Kiều Vũ ngửi ngửi người mình, chắc vừa nãy ăn uống không cẩn thận nên dây mắm tôm ra quần áo. Cô còn không kịp xem Ngô Lệ nói gì thoắt cái đã biến mất sau cầu thang.

Lục Kiều Vũ quyết định không động đến bộ quần áo này thêm một lần nào nữa.

***

‘’ Em đừng có vô lí như vậy, Kiều Vũ sắp xuống rồi, tốt nhất đừng có để nó nhìn thấy chúng ta thành ra bộ dạng này. ‘’

Mới sáng sớm mà đã nghe thấy một trận cãi nhau kịch liệt ở dưới phòng khách, Kiều Vũ đứng trên tầng hai, lẳng lặng nhìn bố mình xách cặp tức giận bỏ ra bên ngoài, còn Ngô Lệ thì bực tức đi về phòng.

Lục Kiều Vũ không nhớ rõ đã không gặp bố mình trong bao lâu, là một tuần, hai tuần hay một tháng? Cô nhớ lần bọn họ ngồi ăn chung bàn là khoảng hơn một tháng trước, kế đó cũng chỉ là chạm mặt qua loa, cùng lắm thì nói với nhau vài câu. Quan hệ chỉ sợ nói ra không ai nghĩ bọn họ là cha con ruột thịt.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy bọn họ cãi nhau, hoặc cũng có thể bọn họ cãi nhau thường xuyên nhưng cô lại không hề hay biết. Lúc ngồi vào bàn ăn sáng, giúp việc lặng lẽ nhìn nhau không dám nói câu gì, sáng nay Ngô Lệ vì tức giận đã khiến bọn họ sống không nổi rồi hiện tại còn thêm một Lục Kiều Vũ bất cứ lúc nào cũng có thể đưa ra quyết định khiến người khác đứng tim nữa.

‘’ Vũ, hôm nay anh sẽ chính thức đến trường lại. Nhưng không phải với trạng thái là học sinh mà là giám sát viên thay cho cô Ngô, em thấy sao? ‘’ Cố Hạo Nhiên cười ha hả, vẻ mặt vô cùng vui sướng nhìn Lục Kiều Vũ qua gương xe.

Cô chỉ khẽ lắc đầu, bộ mặt tràn ngập bất lực quay ra phía ngoài cửa sổ, Lăng Hỷ siết chặt gấu váy, cúi gằm mặt xuống không nói lời nào. Lăng Hỷ cho tới hiện tại cũng không thể đối mặt với Cố Hạo Nhiên, là năm đó tại cô nên cậu ta mới phải ra nước ngoài, cũng tại cô nên cậu ta mới phải gánh chịu nhiều tội trạng không đáng có.

Cố Hạo Nhiên, Lăng Hỷ tôi nợ cậu một lời xin lỗi.

Điểm kiểm tra rất nhanh chóng đã có rồi, Lãnh Tư Thuần tuy rằng không  đứng đầu nhưng vẫn luôn nằm trong vị trí top mười, như vậy cũng đủ chứng minh cô ấy có năng lực. Nhưng điều làm toàn trường không thể tin được hơn là, bài kiểm tra của Lục Kiều Vũ đứng cuối cùng của bảng. Bảng điểm nhanh chóng được phát tán trên diễn đàn trường với nội dung vô cùng hấp dẫn.

Đây không chỉ khiến cho học sinh trong trường lấy đó làm chủ đề bàn tán, mà còn khiến cho toàn bộ thầy cô giáo đối với Lục Kiều Vũ đều có một dấu chấm hỏi lớn. Bài kiểm tra Lục Kiều Vũ đạt điểm tốt đa là điều hiển nhiên, bởi vi  số giải thưởng mà nhà trường đạt được trong kì thi olympic, kì thi quốc tế, toàn bộ các kì thi có hơn một nửa là của Lục Kiều Vũ. Không nói không biết làm, chỉ có thể nói biết nhưng không làm hoặc là có ý đồ khác.

Kiều Vũ không buồn phiền với kết quả mình nhận được, bởi vì lúc đó cô không có tâm trạng mà làm bài, bị điểm kém cũng là điều hiển nhiên. Cầm giấy báo điểm trên tay mà không buồn nhìn, toàn bộ các bạn đa phần đều tập trung vào người Lục Kiều Vũ. Hơn nữa các thầy cô giáo trong trường cũng chú ý Kiều Vũ nhiều hơn, giáo sư Hardwell cũng vì điểm Anh văn của cô dưới trung bình mà nghiêm khắc nhắc nhở.

Từ văn phòng trở về Kiều Vũ đi xuống phòng y tế, bác sĩ Châu vẫn đang viết báo cáo trên máy tính, nhìn thấy cô đứng ngoài cửa thì ngẩng đầu vui vẻ cười:

‘’ Ngồi đi. ‘’
‘’ Cô ơi, bệnh án của em …’’

Chưa để Kiều Vũ nói hết, bác sĩ Châu đã nhanh chóng cướp lời:

‘’ Không sao đâu, em chỉ quá căng thẳng do học tập vất vả thôi, đừng lo lắng không có vấn đề gì đâu.’’

***

Lúc rời khỏi phòng y tế, Kiều Vũ cứ cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm. Thái độ của bác sĩ Châu thay đổi một trăm tám mươi độ khiến cô không kịp định hình, thái độ hôm nay của cô ấy khiến cô không thể không nghi ngờ.

Đi hết hành lang rẽ sang tòa nhà đối diện là phòng bộ môn hóa, Kiều Vũ từ phòng y tế đi thẳng tới đó mà không về lớp, cũng may cô đã dặn Lăng Hỷ đem sách vở xuống dưới, không phải mất công lên lớp lấy nữa.

Thầy giáo vẫn chưa vào lớp, các bạn người thì ngồi làm thí nghiệm, người thì ngồi nghịch điện thoại không ai để ý tới ai. Tư Thuần thấy Lục Kiều Vũ ngồi xuống bên cạnh mình thì ngẩng đầu lên hỏi:

‘’ Thế nào rồi, giáo sư giận lắm đúng không? ‘’.

Lục Kiều Vũ gật đầu, mở sách vở ra sau đó khoác áo blouse trắng vào, để tránh bị tổn thương do sơ suất trong phòng thí nghiệm nên cần đặc biệt cẩn thận, học sinh nào cũng cần phải trang bị áo cùng với kính mắt và khẩu trang.

Vì là phòng bộ môn nên các bàn được xếp đối diện với nhau giống như dạng bàn kép, học sinh ngồi cạnh nhau mà không cần đúng vị trí giống như ở lớp, cũng vì vậy mà bọn họ thay nhau đổi chỗ liên tục. Sở Phi Dương không biết từ đâu chui ra ngồi ngay ngắn bên cạnh Lục Kiều Vũ.
Lần này thực hành thí nghiệm axit sunfuric đặc nên thầy giáo rất cẩn thận, bởi vì chỉ cần xảy ra một chút sai sót cũng có thể khiến người khác bị thương nặng.

‘’ Các em chú ý, lần này chúng ta nhất định phải tuân thủ quy tắc, đổ nước vào axit từ từ, không được ai làm ngược lại đâu đấy biết chưa. Chúng ta lại cho đồng vào axit sunfuric đặc sau đó quan sát hiện tượng …’’

Kiều Vũ bịt khẩu trang kín mít, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt nhưng cũng xinh đẹp mê người. Bởi vì đồng tác dụng với axit đặc sẽ sinh ra mùi sốc nên cần đeo khẩu trang. Cả lớp chìm trong yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng quạt chạy đều đều cùng với tiếng đi lại của thầy giáo. Lúc đi lướt qua vị trí của Sở Phi Dương, Kiều Vũ nhìn thấy thái độ hài lòng và nụ cười dịu dàng của thầy giáo, xem ra  thái độ đối với Sở Phi Dương cũng không tệ.

‘’ Á…aaaaaa…’’

Tiếng hét thất thanh vang lên từ vị trí đối diện đồng thời hàng loạt những tia axit bắn về phía của Lục Kiều Vũ.

‘’ Cẩn thận! ‘’

Cô còn chưa kịp định hình đã nhìn thấy một cánh tay kéo mình xuống, khiến cả người Lục Kiều Vũ ngã ngửa ra phía sau  đổ nhào xuống dưới đất, lại trùng hợp nằm trên người của Sở Phi Dương. Cú va chạm này rất mạnh, cũng may Tư Thuần vừa đứng dậy nộp bản bán cáo thí nghiệm cho thầy giáo, nếu không cô ấy cũng sẽ bị dính axit.

Lục Kiều Vũ cảm thấy toàn thân trở nên cứng ngắc, chỉ nghe thấy Sở Phi Dương kêu lên một tiếng, phần lưng cậu ta đập mạnh xuống đất. Kể cả bị ngã xuống dưới đất tay của Sở Phi Dương cũng không quên ôm chặt Kiều Vũ nằm trên người mình,  đến khi hơi thở mát lạnh của Sở Phi Dương phả vào vành tai mới khiến cô định hình được việc gì vừa xảy ra.

Lục Kiều Vũ nhanh chóng từ trên người Sở Phi Dương bò dậy, nhìn cậu ta hai mắt nhắm nghiền vẻ mặt chứa đầy sự thống khổ nhưng lại không hề kêu một tiếng đau nào, cánh tay vừa nãy kéo Lục Kiều Vũ xuống hình như không cử động được.

Cả lớp chìm vào trong cảnh nhốn nháo đến cực điểm, các bạn vây thành vòng tròn xung quanh bọn họ, chỉ nghe thấy tiếng thầy giáo hô hào mọi người đưa Quách Lệ Y đến bệnh viện. Lại là Quách Lệ Y, cậu ta là học sinh giỏi hóa được thầy giáo vô cùng yêu thích, sao lại ngu ngốc làm ra loại thí nghiệm đó cơ chứ. Một học sinh giỏi hóa từng đạt giải Olympic lại đi đổ nước vào axit, sai lầm ngu ngốc này thật sự không thể tha thứ được.

Lục Kiều Vũ mặt xám xịt lo lắng đỡ Sở Phi Dương ngồi dậy, cẩn thận xem qua cánh tay vì quá đau đớn mà không thể cử động được kia, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vết thương của Sở Phi Dương,trong phút chốc mất đi tình tĩnh quát lên:

‘’ Tư Thuần … nước … mau lấy nước lại đây cho mình … mau lên! ‘’ Không biết là vì quá lo lắng hay vì tức giận mà âm điệu vô cùng lớn, còn mang theo cảm xúc không rõ ràng trong đó.

Lãnh Tư Thuần rót đầy một ca nước mang đến trước mặt của Lục Kiều Vũ, chính cô cũng không hề nghĩ tới sẽ xảy ra loại sự cố này. Tư Thuần đăm chiêu nhìn cô bạn cùng bàn tay cầm ca nước run rẩy dội nước vào vết bỏng trên cánh tay của Sở Phi Dương, bộ dạng hiện tại của Lục Kiều Vũ nên gọi là gì đây. Trong lo lắng có sợ hãi, trong sợ hãi lại có tuyệt vọng, trong tuyệt vọng lại có đau đớn. Ánh mắt tựa hồ lạnh lẽo như băng tuyết trong chốc lát lại đỏ hoe ngân ngấn nước mắt.

Các bạn nữ xung quanh đã sớm xúm xít lại, đều bị Lục Kiều Vũ giận giữ quát một câu đuổi ra xa mấy mét, trạng thái tức giận này của Lục Kiều Vũ thật khiến cho người khác cảm thấy vô cùng xa lạ. Hóa ra khi cô ấy tức giận lại có thể đáng sợ đến như vậy, không ai dám nói câu nào, chỉ nhìn Kiều Vũ nhẹ nhàng dội nước vào vết bỏng cho Sở Phi Dương. Cũng may là Sở Phi Dương mặc hai áo nên vết bỏng không quá nặng, cánh tay cậu ta bị Lục Kiều Vũ dội cho ướt sũng. Kiều Vũ cảm thấy trong lòng như có một tảng đá đè lên, hơn nữa lại có cảm giác khó chịu không tài nào bộc phát ra được, trái tim giống như bị bóp nghẹt, ngay đến cả việc thở cũng là một loại chuyện vô cùng khó khăn.

Hiện tại bình tĩnh hơn cô mới nhớ ra, hình như vừa nãy đã hơi to tiếng với Lãnh Tư Thuần. Sắc mặt Sở Phi Dương trắng bệnh, mồ hôi rịn ra đầy trán, vết bỏng không nặng nhưng rất dài, có thể sẽ để lại sẹo, như vậy không còn đẹp trai nữa. Sở Phi Dương đã được đưa đi bệnh viện, các bạn cũng đã giải tán hết, chỉ còn một mình Lục Kiều Vũ ngồi bệt xuống sàn nhà  dựa vào ngực Lãnh Tư Thuần mà khóc. Đã bao lâu rồi Lục Kiều Vũ không rơi nước mắt, đã bao lâu rồi cô chỉ có một loại trạng thái lạnh nhạt duy nhất, lần này lại là khóc vì Sở Phi Dương.

Quách Lệ Y bị bỏng rất nặng, Tố Như ngồi bên cạnh cũng may chỉ bị dây một chút ra áo, không bị thương. Kiều Vũ không trở về lớp nữa, cô trực tiếp đến bệnh viện cùng với Sở Phi Dương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau