CƯNG CHIỀU VỢ YÊU: BÀ XÃ LÀ BẠN GÁI CŨ CỦA EM TRAI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều vợ yêu: bà xã là bạn gái cũ của em trai! - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

- Cô Tần, mời cô vào

Một nữ y tá bước ra, nói với cô. Tuy bề ngoài rất lịch sự, nhưng riêng cô luôn hiểu rõ sâu trobg thâm tâm của cô ý tá này chính là một sự khinh bỉ thiếu điều lộ ra mặt thôi

- Cô Tần, cô... Cô thật sự muốn như vậy sao? _ Vị bác sĩ Hứa kia e dè nhìn cô

- Tôi đã quyết định rồi, cứ như vậy đi _ Cô kiên quyết nói

- Được, vậy thứ hai tuần sau, cô đến đây để tiến hành phẫu thuật _ Bác sĩ Hứa nhìn cô thở dài

Cô - Tần Cửu Cửu, từng là Tiểu thư của Tần gia nhưng... Nhưng rồi bi kịch lại kéo đến, mẹ cô qua đời, cha lại lấy mẹ kế... Còn có một cô em gái riêng tên là Tần Ngọc Nha

Cô em gái này thật sự tài giỏi... Cướp cha của cô! Cướp sự nuông chiều vốn có của cô! Cướp đi địa vị Đại tiểu thư của cô! Cướp hết bạn bè của cô! Ngay cả... Người cô yêu cô ta cũng cướp

Quan Khiếu Luân là người yêu của cô, nhưng lại qua lại và có quan hệ mập mờ với "em vợ" Tần Ngọc Nha.

Vì sao cô biết? Chuyện này cần quay về 2 tháng trước....

[......................................................]

Hôm nay là hôm ngày quan trọng đối với Tần Cửu Cửu- Hôm nay là kỉ niệm 2 năm yêu nhau của Tần Cửu Cửuvà Quan Khiếu Luân

Vừa bước xuống máy bay cảm giác của Tần Cửu Cửu cực kì vui vẻ chuẩn bị ăn mừng với người mình yêu... Nhưng rồi....

Khi cô bước vào văn phòng của Quan Khiếu Luân lại nghe thấy những âm thanh khó nghe vang vọng, trái tim của Tần Cửu Cửu co quắp lại cực kì đau nhói, đôi tay nhỏ nhắn đó bắt đầu run rẩy đưa lên trái tim mình. Hình như cô đang bị ảo giác? Chắc là do ảo giác thôi! Tần Cửu Cửu tự nhủ rằng bản thân bị ảo giác rồi một tay mở cánh cửa bước vào. Ha?

- Chị....

Hóa đá? Thất vọng? Ngơ ngác? Ngạc nhiên? Không bây giờ phải nói đúng hơn là "Chết lặng"
Còn điều gì khó tin hơn khi người yêu của mình và cô em gái đang làm chuyện "Ân ái" ngay tại văn phòng? Ngay trước mắt mình? Tần Cửu Cửu nhìn hai người họ mà nước mắt cũng trào ra.... Ồ! Món quà này quá lớn đối với cô rồi! Quá lớn rồi! Thất sự rất lớn rồi

- Chào hai người, chơi trò gì thế?

Tần Cửu Cửu mỉm cười, một nụ cười gượng gạo đầy chua xót. Gia đình? Người thân? Bạn bè? Người yêu? Địa vị? Tất cả.... Tất cả đều bị Tần Ngọc Nha cướp hết!

Cô hận! Cô hận cha mình! Cô hận người đàn bà kia đã phá hoại gia đình cô! Cô hận Tần Ngọc Nha! Cô hận Quan Khiếu Luân! Và cô hận cả bản thân cô

Ngu ngốc? Đúng! Tần Cửu Cửu quá ngu ngốc! Biết rõ Tần Ngọc Nha đã là loại người như vậy, nhưng vẫn mặc kệ cho Tần Ngọc Nha và Quan Khiếu Luân làm quen với nhau. Cô quá ngu ngốc rồi!

- Chị... Chị nghe em giải thích đã, truyện không phải như chị thấy đâu... Em... Em _ Tần Ngọc Nha giả vờ nắm lấy tay cô, nước mắt trải dài trên khuôn mặt

- Ai nha, em gái à. Chị có nói gì đâu mà em giải thích? Em lại định nói là gì? Ừm... Em và hắn ta chỉ là bị đánh thuốc? Hay là em và hắn yêu nhau thật lòng? Ai nha, cô em gái yêu quý của chị ơi! Em muốn Quan Khiếu Luân sao? Vậy sao không nói sớm. Chị đây sẵn sàng cho em, dù sao đồ chơi chị cũng chơi chán rồi. Em gái, sài đồ thừa cũng quen rồi nhỉ?

Quan Khiếu Luân ngạc nhiên?

Tần Ngọc Nha ngơ ngác?
Hai người họ không ngờ Tần Cửu Cửu lại có thể thốt ra những lời như vậy khiến hai người họ bắt đầu hóa đá. Đồ thừa? Đã dùng qua?

Có thể thấy Tần Cửu Cửu rất mạnh mẽ... Nhưng ai biết được, sau khi xoay người bỏ đi. Giọt nước mắt nó lại không tự chủ mà rơi xuống

Tần Cửu Cửu yêu Quan Khiếu Luân bao nhiêu, thì cũng hận bản thân bấy nhiêu. Cô yêu đến mù quáng

[...................................................]

1 tháng tiếp theo

Không hiểu lí do vì sao mà hôm nay Quan Khiếu Luân lại hẹn cô ra để gặp mặt, tuy khá là khó xử nhưng cô cũng không thể từ chối được

- Tần Cửu Cửu, ở đây anh cũng nói luôn. Mắt của Nha Nha có vấn đề, em là chị gái của Nha Nha... Vì vậy, em nên cho cô ấy đôi mắt của em đi _ Quan Khiếu Luân lãnh đạm nói

- Cho? Vậy cô ta cũng nên cho tôi cái gì chứ? Hử? _ Tần Cửu Cửu khinh bỉ nói

- Hừ! Cô muốn bao nhiêu tiền? Ra giá đi! _ Quan Khiếu Luân nhếch mép

- Tiền? Haha! Đôi mắt này của Tần Cửu Cửu là do mẹ tôi ban cho. Nó là vô giá! Quan Khiếu Luân! Anh đừng có mà quá đáng! Hừ _ Tần Cửu Cửu nói xong liền bỏ đi

Quan Khiếu Luân nheo mắt lại nhìn cô bước đi mà đầy phẫn nộ. Tuy nhiên, sau đó cô lại đến bệnh viện xem bệnh án của Tần Ngọc Nha

- Quan Khiếu Luân, xem như Tần Cửu Cửu tôi trả đôi mắt này lại cho Cửu gia, xem như đây là chuyện ngu ngốc cuối cùng tôi làm cho anh. Nếu sau này tôi còn sống. Nhất định! Tần Cửu Cửu tôi sẽ cho anh và cả Cửu Ngọc Nha Sống. Không. Bằng. Chết!

[.....................Còn...........................]

:v

Chương 2

2 năm sau....

Sau cuộc phẫu thuật thay mắt giữa Tần Cửu Cửu và Tần Ngọc Nha thì dường như không ai thấy Tần Cửu Cửu đâu nữa. Có người cho là cô đã chết? Có người cho là cô bỏ trốn?

Nhưng...

Dù cô có chết hay bỏ trốn thì có ai quan tâm? Cha sao? Cô không có! Gia đình sao? Cô cũng không có! Người yêu sao? Càng không có! Vậy thì sự tồn tại của cô có hay không cũng đâu quan trọng?

Ngày hôm nay là ngày vui của Tần Ngọc Nha và Quan Khiếu Luân, sau 2 năm hẹn hò trên sự dày vò đau khổ của Tần Cửu Cửu thì hai con người này đã chính thức trở về chung một nhà.

Quan gia ít nhiều gì cũng là một tập đoàn lớn còn kết sui gia với Tần gia thì hôn lễ này cũng xem là một hôn lễ thế kỉ. Cô dâu Tần Ngọc Nha vẫn còn đang trang điểm. Chú rể Quan Khiếu Luân đang tiếp khách bên ngoài

- Anh chị sui, Nha Nhi còn nhỏ dại, mong hai người dạy dỗ _ Mẹ kế của cô ta - Lũy Mẫn lên tiếng

- Chị sui à, Ngọc Nha tôi còn không biết sao _ Giọng nói nửa châm chọc nửa đùa này là của mẹ của Quan Khiếu Luân - Dịch Lan Tuyết

- Ý chị là gì? _ Ông Tần Nhạc - Cha của cô nói

- Tôi có ý gì đâu, thật là... Không biết con bé Cửu Cửu đi đâu suốt 2 năm, ngay cả hôn lễ của em gái và người yêu cũ cũng không về tham dự. Thật là tội con bé quá _ Dịch Lan Tuyết nhếch mép khinh bỉ

Tần Nhạc rùng mình một cái, Lũy Mẫn cũng không khỏi giật bắn mình. Không biết lí do gì mà bây giờ Dịch Lan Tuyết lại nhắc đến Tần Cửu Cửu khiến cho vợ chồng họ không khỏi khó hiểu, ngay cả Quan Khiếu Luân cũng không tránh khỏi ngạc nhiên

- Mẹ! Sao lại nhắc cô ta ở đây! _ Quan Khiếu Luân gằng giọng lên

- Con im đi! Yên phận làm chú rể của con đi. Hừ! _ Dịch Lan Tuyết hừ lạnh rồi đi chỗ khác

Vậy là hôn lễ lại được tiếp tục

[......................................................]

Trong một căn biệt thự xa hoa khác, có một cô gái với mái tóc vàng nâu cùng đôi mắt màu xanh lam lạnh lẽo. Nhìn rằng như nghĩ là lens nhưng đó lại là đôi mắt thật của cô

Sau cuộc phẫu thuật thì Tần Cửu Cửu đã nhanh chóng rời khỏi bệnh viện với đôi mắt mù lòa không nhìn được gì, tuy nhiên cô có một vị thần may mắn cứu giúp. Đã cưu mang cô, và giúp cô tìm kiếm được một đôi mắt xinh đẹp như vậy. Một đôi mắt màu xanh lam - Rina, em chuẩn bị xong chưa? _ Giọng nói ấm áp của một chàng trai vang lên

- Khiêm, gọi em là Cửu Cửu _ Cô bĩu môi nhìn chàng trai kia

- Được được, Quan đại thiếu phu nhân, không biết đã chuẩn bị xong chưa?

Và đây chính là Quan Chấn Khiêm là anh trai của Quan Khiếu Luân, đại thiếu gia của Quan thị. Và hiện tại, Anh đang là người yêu của Tần Cửu Cửu sau thời gian cứu giúp thì hai người họ nảy sinh tình cảm và bắt đầu yêu nhau

- Cái danh Đại thiếu phu nhân này em không dám nhận _ Tần Cửu Cửu bĩu môi

- Phu nhân của anh thật xinh đẹp _ Quan Chấn Khiêm ôm lấy eo của cô kéo vào lòng

- Khiêm, mắt em có đẹp không? _ Tần Cửu Cửu mỉm cười nép vào ngực anh

- Rất đẹp, đẹp hơn đôi mắt trước kia. Rất nhiều _ Quan Chấn Khiêm hôn nhẹ lên tóc cô

- Khiêm, em muốn lấy lại một món từ Tần Ngọc Nha và em trai anh _ Tần Cửu Cửu chu môi làm nũng - Đều cho em, vợ à! _ Quan Chấn Khiêm mỉm cười dịu dàng

Tần Cửu Cửu vui vẻ hôn lướt qua môi của Quan Chấn Khiêm rồi cả hai cùng nhau sánh bước đến Quan gia dự hôn lễ

[...................................................]

Tại lễ đường

Sau khi trao cho nhau nhẫn cưới xong thì Quan Khiếu Luân và Tần Ngọc Nha cùng nhau đi mời rượu xong liền trở về bàn của cha mẹ mình

- Nha Nhi, sau này con đã là dâu lớn của Quan gia, cần chăm sóc cha mẹ chồng cho tốt. Biết chưa? _ Lũy Mẫn nắm lấy tay con gái mình mà dặn dò

- Dạ, con biết _ Lạc Ngọc Nha mỉm cười

- Ha? Dâu lớn? Bà đùa sao chị sui? Thằng Khiếu Luân là con út mà Lạc Ngọc Nha đòi làm dâu lớn? Chị thấy có hài hước không? _ Dịch Lan Tuyết cười khinh

- Bà! Được rồi, dù sao thì bây giờ Chấn Khiêm cũng đâu có ở đây. Thì hiển nhiên Ngọc Nha là con dâu lớn rồi _ Quan Phàn - Cha của anh lên tiếng

- Ai nói con không ở đây? Cha à, con chỉ đi 2 năm liền quên đứa con trai lớn này sao?

Khi Quan Phàn vừa dứt lời thì đồng thời sau đó cũng có một giọng nói trầm lạnh vang lên, theo quán tính mọi người cùng nhau xoay đầu lại xem ai đang phát ngôn

Từ cửa bước vào là một thanh niên với bộ comple màu đen sánh đôi cùng một cô gái tuyệt sắc tuyệt mỹ với đôi mắt xanh lam thu hút ánh nhìn. Tần Ngọc Nha và Lũy Mẫn giật mình khi nhìn thấy cô gái đó, vì cô gái đó không ai khác chính là - Tần Cửu Cửu

- Cha, dì, Ngọc Nha... Lâu ngày không gặp, còn nhớ nhau không nhỉ?

[...........................Còn......................]

#Yu~

Chương 3

- Cha, dì, Ngọc Nha... Lâu ngày không gặp, còn nhớ nhau không nhỉ?

Chắc không cần nói thì ai cũng biết giọng nói này là ai. Tần Nhạc ngạc nhiên, Lũy Mẫn bàng hoàng, Tần Ngọc Nha giật mình và Quan Khiếu Luân câm nín

Họ không ngờ rằng Tần Cửu Cửu lại xuất hiện. Mà lại xuất hiện trong hoàn cảnh này nữa chứ, họ chưa nghĩ đến việc sau khi phẫu thuật cô vẫn có thể sống tốt như vậy... Còn đôi mắt xanh lam cuốn hút kia nữa, thật là đẹp, thật là động lòng người

- Cửu Cửu _ Tần Nhạc giọng run run gọi tên cô

- Ồ, cha... Lâu ngày không gặp, vẫn sống tốt chứ? _ Tần Cửu Cửu nhếch mép khinh bỉ

- Con... Con chưa chết? _ Tần Nhạc nhỏ giọng

- Ồ, cha à... Cha mong con chết như vậy sao? Nhưng..... Chậc chậc, khiến cha thất vọng rồi. Con chưa chết! _ Tần Cửu Cửu nói với giọng thương hại

- C.. Cửu... Cửu... Con... Con... _ Lũy Mẫn cũng lắp bắp nhìn cô

- A, dì... Không ngờ đồ thừa của mẹ con dì lại dùng tốt như vậy. Còn ra vẻ là Tần Phu Nhân nữa chứ. Ha? Quả nhiên đồ mẹ dùng tuy thừa nhưng vẫn tốt _ Tần Cửu Cửu cười khinh

Sau đó Tần Cửu Cửu liền buông tay đang khoác Quan Chấn Khiêm ra mà bước đến Dịch Lan Tuyết. Cô mỉm cười dịu dàng

- Mẹ!

- Con dâu ngoan của mẹ! _ Dịch Lan Tuyết ôm lấy cô

Tần Nhạc lại một lần nữa ngạc nhiên!?

Lũy Mẫn cũng mở to mắt kinh ngạc

Tần Ngọc Nha trợn mắt khó tin!? Quan Khiếu Luân càng không thể ngờ được

Phải! Từ 5 tháng trước thì Tần Cửu Cửu và Quan Chấn Khiêm đã đăng kí kết hôn. Tuy vậy, chỉ có Dịch Lan Tuyết biết rằng họ đã kết hôn. Còn lại vẫn không một ai biết

- Đây là Ngụy Quân Cửu Cửu, là con dâu lớn của Quan gia. Là vợ của Quan Chấn Khiêm, đại thiếu gia của Quan gia _ Dịch Lan Tuyết không nhanh không chậm mà giới thiệu

Những vị khách ở đây cũng không khỏi khó hiểu, vì từ trước đến giờ Quan gia chỉ có duy nhất một cậu con trai. Vậy ở đâu ra thêm một đại thiếu gia nữa?

Còn cô gái kia? Rõ ràng là họ Tần tại sao Dịch Lan Tuyết lại giới thiệu là họ Trang?

- Lan Tuyết, chị có nhầm không?Cửu Cửu rõ ràng là họ Tần. Tại sao chị lại nói con bé họ Ngụy Quân? _ Tần Nhạc nhìn bà nói

- Anh Tần, từ khi con bé Cửu Cửu hiến đôi mắt cho Tần Ngọc Nha thì giữa con bé và Tần gia đã không còn bất cứ quan hệ gì nữa rồi. Còn việc gì sao con bé họ Ngụy Quân, thì anh nên hỏi con bé thì tốt hơn

Dịch Lan Tuyết nói xong liền kéo chồng mình ngồi xuống xem kịch. Quan Chấn Khiêm cũng nhàn nhạt ngồi một bên chăm chú nhìn vợ mình ra tay - Cha... À không... Tần Tổng... Ông muốn biết tại sao tôi họ Ngụy Quân không? _ Cô nhếch mép lạnh lùng

- M.. Muốn _ Tần Nhạc lắp bắp

- Vậy cho tôi mạn phép hỏi, Tần Tổng đây còn nhớ vợ trước của ông tên là gì không!? _ Cô trừng mắt nhìn ông ta

- Ngụy... Ngụy Quân Nguyệt Phi _ Tần Nhạc nói

Vừa dứt lời ông liền giật mình, là họ Ngụy Quân? Vợ trước của ông ta họ Ngụy Quân. Ngoài ra, Ngụy Quân Nguyệt Phi là con gái của Đại Tướng Ngụy Quân Minh Tông, nhưng chỉ vì bà yêu Tần Nhạc một cách mù quáng nên đã bị Ngụy Quân Minh Tông từ mặt. Sau khi Ngụy Quân Minh Tông biết được thông tin Tần Nhạc lấy vợ mới trong khi con gái mình vừa qua đời không quá 1 năm thì Ngụy Quân Minh Tông liền tức.

Cơn nóng giận chưa nguôi lại khi Ngụy Quân lão gia biết được đứa cháu gái duy nhất của mình bị nhà họ Tần và hai mẹ con kia ức hiếp phải hiến mắt cho Tần Ngọc Nha thì cơn thịnh nộ của Ngụy Quân lão gia đã đạt đến đỉnh điểm. Ngụy Quân Minh Tông cho người tìm kiếm Tần Cửu Cửu, sau đó liền tìm cách chữa trị đôi mắt cho cô và đưa cô ra nước ngoài. Cũng nhờ vậy mà Tần Cửu Cửu ngày xưa đã có một cái tên mới, một thân phận mới là Ngụy Quân Cửu Cửu- Người thừa kế duy nhất của Ngụy Quân gia.

- Ồ, hình như Tần Tổng đã hiểu rồi nhỉ? Đâu cần tôi giải thích thêm!Đúng không? _ Ngụy Quân Cửu Cửu cười nhẹ

Tần Nhạc im lặng cúi mặt

Ngụy Quân Cửu Cửu mặc kệ ông ta mà bước đến trước mặt của Tần Ngọc Nha, mạnh mẽ giữ cằm cô ta nhìn thẳng vào đôi mắt màu nâu xinh đẹp kia, khẽ nói

- Đôi mắt của tôi.... Dùng tốt chứ?

[........................còn......................]

Ố là la ~:>

#Yu~

Chương 4

- Đôi mắt của tôi... Dùng tốt chứ?

Giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại mang vẻ giễu cợt, khinh bỉ cùng sự thương hại xen lẫn nhau Ngụy Quân Cửu Cửu mỉm cười ôn nhu, nhưng nụ cười này lọt vào mắt Tần Ngọc Nha lại khiến cô ta rùng mình

- Chị... Chị hai.... Em... Em... _ Tần Ngọc Nha lắp bắp

- Em gái yêu quý, chị đâu có ăn thịt em. Bất quá chỉ móc mắt em thôi mà _ Cô lại cười

- Chị... Chị... _ Tần Ngọc Nha trợn mắt nhìn cô

- Ây nha, Ngọc Nha yêu dấu, em thật là không biết đùa, chị chỉ nói chơi thôi mà. Em xem, em xem... Mặt lại tái xanh như vậy.... Sợ rồi sao?

Ngụy Quân Cửu Cửu thì thầm vào tai Tần Ngọc Nha khiến cô ta run rẩy cầm cập. Hôm nay cô ta là cô dâu nhưng lại không một chút vui mừng mà còn sợ hãi đến mức muốn ngất xỉu

Bỏ qua Tần Ngọc Nha đang run rẩy kia, Ngụy Quân Cửu Cửu bước đến bên Quan Khiếu Luân nhìn vào mắt hắn ta. Đôi mắt xanh lam của cô như muốn hút hắn vào thế giới mới

- Chào cậu, người yêu cũ _ Ngụy Quân Cửu Cửu đưa tay ra, mỉm cười nhìn hắn

- A... Chào _ Quan Khiếu Luân bắt lấy tay cô

- Không biết, khi nhìn vào đôi mắt kia.... Cậu có ám ảnh không nhỉ? _ Ngụy Quân Cửu Cửu vẫn vui vẻ mỉm cười

- Chuyện đó... Tôi... _ Quan Khiếu Luân cứng họng

Ngụy Quân Cửu Cửu quay đầu lại bước đến bên cạnh Quan Chấn Khiêm, khoác lấy tay anh rồi nhẹ nhàng nói

- 2 năm trước tôi lí do tôi hiến mắt cho Tần Ngọc Nha là vì cái ơn mà Tần gia đã "nuôi nấng" tôi trong suốt 15 năm qua. Và bây giờ, tôi trả xong rồi... Hiện tại, tôi là Ngụy Quân Cửu Cửu, là cháu gái của Ngụy Quân gia và không liên quan bất cứ thứ gì đến Tần gia. Vì vậy, hợp đồng giữa Tần Thị và Ngụy Quân Cơ.... Chắc là... Không thành rồi Ngụy Quân Cửu Cửu cười khinh bỉ. Lũy Mẫn nghe Cửu Cửu nói như vậy liền nổi đóa, bà ta bước đến trước mặt Cửu Cửu mạnh miệng nói

- Mày nghĩ mày là ai? Đứa con hoang của Tần gia mà dám ra oai sao. Mày là cháu gái của Ngụy Quân lão tướng thì sao? Mày có quyền gì? _ Lũy Mẫn hung hăng trừng mắt nhìn cô

- Cô ấy còn là vợ tôi. Tần nhị phu nhân, mong bà tôn trọng vợ tôi. Nếu không, Quan Chấn Khiêm này sẽ không nể mặt người cao tuổi

Với tính cách sủng vợ như mạng của Quan Chấn Khiêm, để Ngụy Quân Cửu Cửu chịu uất ức là từ không bao giờ có trong từ điển của anh.

Khi nhìn thấy Lũy Mẫn luôn miệng gọi Vợ mình là đứa con hoang, máu nóng trong người của Quan Chấn Khiêm liền sôi sùng sục, chỉ thiếu điều là anh cầm súng bắn chết bà ta. Nhưng vì nghe lời của Ngụy Quân Cửu Cửu nên anh mới nhịn

- Cậu cũng chỉ là Đại thiếu gia của Quan gia có gì to tác? _ Lũy Mẫn khinh bỉ cười

- Tần phu nhân, ý bà là sao? Con trai của Dịch Lan Tuyết này là để bà khinh thường sao? Nếu như tôi nói, không chia tài sản cho thằng Khiếu Luân thì bà đừng mong con gái "cưng" của bà có thể hiên ngang trở thành nhị Thiếu phu nhân của Quan gia!

Đối với Dịch Lan Tuyết thì bà có 3 điều cấm kị. Một là không được xúc phạm đến chồng của bà. Hai là không được và tuyệt đối không được động đến danh dự cũng như tính mạng của con trai bà. Và ba là, nghiêm cấm tuyệt đối ai dám làm hại và có ý định làm hại Ngụy Quân Cửu Cửu! Cho dù là ai bà cũng không tha. Vậy mà hôm nay, Lũy Mẫn đã phạm phải hai trong ba điều cấm kị của bà. Nên bà không thể ngồi yên được

- Chị sui, giữa Quan gia và Tần gia hiện tại đang là thông gia với nhau. Chị......

- Thôi thôi, bây giờ về tình về nghĩa.... Lúc trước tôi từng nói sẽ làm thông gia với Tần gia là vì Nguyệt Phi, tôi đã hứa với Nguyệt Phi sẽ để Cửu Cửu và Khiếu Luân kết hôn. Nhưng không ngờ, con em của Cửu Cửu lại chen chân vào chỗ vốn dĩ của nó. Cũng may! Cũng may là 2 năm trước tôi và Chấn Khiêm gặp Cửu Cửu khi nó đang trong tình trạng mù lòa! Anh Tần, anh không yêu thương Cửu Cửu cũng được, tại sao phải làm cho con bé thành ra như vậy?

Dịch Lan Tuyết đây là đang tức giận thay con dâu nha. Bà thật sự không dám tin, một người cha lại có thể bỏ mặt đứa con gái của mình trong suốt 2 năm, không đăng báo cũng không tìm kiếm. Thực sự khiến bà căm phẫn

Tần Nhạc một bên chỉ biết cúi đầu hối lỗi

- Mẹ, mẹ đừng tức giận. Mẹ với vợ con cứ ở đó. Việc này để con xử lí giúp _ Quan Chấn Khiêm nở một nụ cười quỷ dị

- Khiêm.... _ Cô nhẹ giọng gọi anh

- Con dâu ngoan, đừng cản nó... Để thằng Khiêm nó xử đi _ Dịch Lan tuyết vuốt nhẹ mái tóc của cô

- Không có... Con định nói là, Khiêm.... Nếu được, móc hộ em đôi mắt. Em đem về ngắm dần nha.....

[......................Còn.......................]

:>

#Yu

Chương 5

- Không có... Con định nói là, Khiêm.... Nếu được, móc hộ em đôi mắt. Em đem về ngắm dần nha.....

Giọng nói nhẹ nhàng đầy tính thục nữ của Ngụy Quân Cửu Cửu làm cho Lũy Mẫn và cả Tần Ngọc Nha trợn tròn mắt nhìn

Còn Quan Chấn Khiêm chỉ biết cười nhẹ lắc đầu với vợ yêu của mình

- Bà xã, đôi mắt đó cô ta dùng cũng hai năm. Toàn nhìn những thứ dở bẩn, lấy về bẩn nhà chúng ta

Quan Chấn Khiêm giễu cợt nói. Bà Dịch Lan Tuyết và Quan Phàn thì nhếch môi cười hài lòng. Còn Ngụy Quân Cửu Cửu thì lại bĩu môi

- Đúng là làm vấy bẩn đôi mắt xinh đẹp của Cửu Cửu mà

Lũy Mẫn nghe thấy hai vợ chồng của Quan Chấn Khiêm bêu xấu con gái mình, bà ta liền hùng hổ tức giận bước chân nhanh chóng đến gần chỗ Cửu Cửu và rồi

*CHÁT*

Các quan khách có mặt ở đây đều mở to mắt nhìn hành động của Lũy Mẫn

Bà ta đã tát người!!!!

Người bà ta tát chính là cháu gái của Ngụy Quân Minh Tông!!!

Người bà ta tát, chính là Quan đại thiếu phu nhân của Quan gia được Quan đại thiếu gia cưng chiều hơn mạng!

Người bà ta tát chính là con dâu được hết mực yêu thương của Dịch Lan Tuyết

Người bà ta tát chính là con dâu yêu quý của Chủ Tịch Quan

Và...

Người bà ta tát lại chính là con gái ruột của Tần lão gia, Tần Nhạc?

- Mày im mồm! Mày chỉ là đứa con hoang không danh không phận, mày lấy gì mà bêu xấu Ngọc Nha! Mày chỉ là đứa con gái bị bỏ rơi, mày là đứa con rơi của Tần gia! Mày và mẹ mày rất giống nhau, đều ngu ngốc giống nhau! Họ Ngụy Quân thì sao? Cũng chỉ là con chó của Ngụy Quân mà thôi. Mày nghĩ mày sẽ được thừa kế gia nghiệp của Ngụy Quân sao? Haha, tao nói này Cửu Cửu. Ngụy Quân Minh Tông còn có thể từ mặt con gái ruột của mình. Thì đứa cháu ngoại như mày ông ta cần thiết sao? Cửu Cửu! Mày là một đứa con hoang. Mãi mãi cũng chỉ là đứa con hoang của Tần gia!

- Ai dám nói cháu gái tôi là con hoang?

Chưa để Quan Chấn Khiêm lên tiếng thì từ bên ngoài tiến vào là 3 người. Trong đó có hai người đàn ông mặc quân phục và một vị lão gia đứng ở giữa. Tuy vị lão gia kia đã có tuổi, nhưng khí chất oai hùng vẫn không thua giới trẻ hiện nay

Tất cả mọi người đều hướng về phía phát ra tiếng nói đó. Tần Nhạc kinh ngạc mở to mắt, còn Cửu Cửu lại mỉm cười dịu dàng

- Ông ngoại! Lũy Mẫn giật mình

Tần Ngọc Nha suýt nữa là ngã ngửa

Không ngờ.... Ngụy Quân lão tướng lại xuất hiện ở đây. Còn đúng lúc nghe được những câu mắng chửi khó nghe của Lũy Mẫn giành cho cô. Xong rồi.... Đời này Lũy Mẫn xong rồi!

- Cháu ngoan, sao lại để họ ức hiếp như vậy? Cháu gái của ta là để họ ức hiếp sao? Sao con lại không tức giận?

Ngụy Quân Minh Tông nhíu mày kiếm lại, sát khí tỏa ra ngút trời. Ngụy Quân Cửu Cửu hiền dịu bước đến bên cạnh ông ngoại của mình nhẹ nhàng làm nũng

- Không có nha.... Bà ta đang mắng là Tần Cửu Cửu, còn con tên Ngụy Quân Cửu Cửu.... Hông có liên quan đến con nha thì tại sao con phải tức giận. Với lại nha, bà ta chửi người miệng mồm độc ác như vậy thì bà ta sẽ bị nghiệp quật chết! Con không muốn nghiệp đâu nha ~

Một màn tấu hài cực gắt của Ngụy Quân Cửu Cửu làm cho Ngụy Quân Minh Tông phải bật cười. Đứa cháu gái này quả nhiên chưa hề làm ông thất vọng..

Nhưng.....

Bà ta dám đánh cháu gái của ông. Từ khi nhận lại Cửu Cửu, đến cả Ngụy Quân Minh Tông còn chưa dám đánh Cửu Cửu hay thậm chí là mắng nặng lời cũng chưa có. Vậy mà hôm nay bà ta dám làm như vậy trước bàn dân thiên hạ. Cục tức này ông nuốt không trôi

- Tần "NHỊ" phu nhân, lúc nảy bà đánh ai vậy? _ Ngụy Quân Minh Tông gằng giọng

Thái độ yêu chiều đối với Ngụy Quân Cửu Cửu lúc nảy không còn, mà thay vào đó là giọng nói như atula đòi mạng. Làm cho Lũy Mẫn run cầm cập

- Tần Nhị phu nhân, bà vừa xúc phạm ai vậy? _ Lần này là Quan Chấn Khiêm - Chị sui yêu quý, chị mới gọi ai là con "hoang"? _ Biết ai rồi ha

- Mong chị cẩn ngôn _ Quan Phàn nhẹ giọng nhưng lại đầy sát khí

Còn Tần Ngọc Nha và Quan Khiếu Luân từ sớm đã không dám nói gì

- Tôi.... Tôi.... _ Lũy Mẫn run rẩy nói

- Không biết, cháu gái tôi đắc tội gì với bà, mà bà lại đánh nó? _ Ngụy Quân Minh Tông nhíu mày lại

- K... Không.. Phải.... Hiểu.... Hiểu.... Là hiểu lầm... Hiểu lầm thôi

- Hiểu lầm? Đánh người rồi thì bà kêu là hiểu lầm sao? _ Dịch Lan Tuyết nhíu mày

- Tôi... Xin... Xin lỗi

- Đánh người rồi xin lỗi. Vậy.....

Quan Chấn Khiêm bỗng nhiên kéo dài âm cuối, làm cho Lũy Mẫn suýt ngất

- Vậy... Tôi giết bà, rồi tôi xin lỗi. Có được không?

Lũy Mẫn kịch liệt lắc đầu

- Đánh cháu tôi rồi xin lỗi. Lấy đôi mắt của cháu tôi rồi xin lỗi. Lấy địa vị của cháu tôi rồi xin lỗi. Lấy luôn người yêu của cháu tôi rồi xin lỗi.... Xem ra, nhiều cái có thể xin lỗi quá nhỉ? _ Ngụy Quân Minh Tông lạnh giọng

Lũy Mẫn rùng mình. Tần Ngọc Nha chột dạ, Quan Khiếu Luân cũng chột dạ ko kém

- Tần nhị phu nhân. Không biết.... Bà muốn ăn dao hay ăn đạn?

[.................. còn.....................]

Chấn Khiêm lên ngôi:v

Ông ngoại của Cửu Cửu cũng lên sàn ~

#Yu

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau