CƯNG CHIỀU VỢ YÊU: BÀ XÃ LÀ BẠN GÁI CŨ CỦA EM TRAI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều vợ yêu: bà xã là bạn gái cũ của em trai! - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

- Tần nhị phu nhân, bà dám động vào một cọng tóc của vợ tôi. Viên đạn này liền ghim vào Thái Dương của bà!.....

Súng đã lên nồng....

Giọng nói băng lãnh của Quan Chấn Khiêm cùng với khẩu súng đã được lên nồng trong tay. Hết thảy đều nhắm về phía Lũy Mẫn

- Cậu Quan, cậu muốn làm gì? _ Lũy Mẫn hơi run rẩy nhìn

- Nếu bà dám động vào Cửu Cửu, tôi liền bắn chết bà

Quan Chấn Khiêm nhíu mày kiếm lại, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng nhìn bà ta như nhìn thấy con mồi

- Cậu Quan, bây giờ là thời pháp trị. Nếu cậu dám bắn tôi, cậu cũng bị tù chung thân hoặc tử hình _ Lũy Mẫn mạnh miệng nói

Quan Chấn Khiêm nhếch môi, đưa khẩu súng đặt ngay giữa trán của bà ta. Họng súng lạnh lẽo áp lên trán của Lũy Mẫn làm bà ta giật thót tim

- Tôi bắn chết bà xong. Liền chặt xác đem cho cá ăn. Vậy thì làm sao người ta biết...?

- Cậu... Cậu...

- Tôi thế nào? _ Quan Chấn Khiêm gì mạnh họng súng lệ trán bà ta

- Tôi... Tôi....

Cửu Cửu nhìn ra được Quan Chấn Khiêm sẽ mất kiểm soát nếu như bà ta còn nói thêm nữa. Nên cô mới bước đến chỗ của anh, khoác lấy của anh rồi kéo nhẹ

- Khiêm, đừng đùa với bà ấy. Một chút nữa bà ấy lên cơn tăng xông thì mệt lắm

- Được rồi bà xã, đều nghe em

Quan Chấn Khiêm cưng chiều điểm nhẹ lên mũi của cô. Sau đó cả hai người cùng nhau về phòng để nghỉ ngơi

Dịch Lan Tuyết chỉ mỉm cười nhẹ rồi đi lên phòng trước

Còn Tần Ngọc Nha thì đã kịp xin phép Dịch Lan Tuyết để cho mình sang Tần gia một chuyến để thăm nhà. Dịch Lan Tuyết cũng chỉ gật đầu nhè nhẹ

[........................]

1 tháng sau....

Tần Ngọc Nha ở lại Tần gia suốt 1 tháng trời, nhưng Quan Khiếu Luân chưa bao giờ đến tìm Ngọc Nha, đến cả một cuộc điện thoại cũng không có

Còn với Quan Khiếu Luân, khi biết Tần Ngọc Nha về Tần gia thì cậu ta lại ngựa quen đường cũ. Suốt ngày chỉ biết đi bar rồi quán rượu, quán karaoke để chơi bời. Ngày nào cũng như ngày nào, cậu ta đều qua đêm với nhiều cô gái khác nhau

Những đêm khoái lạc như vậy có lẽ Tần Ngọc Nha không đem đến được cho Quan Khiếu Luân Tột đỉnh là ngày hôm nay...

Quan Khiếu Luân nhân lúc Dịch Lan Tuyết cùng Quan Phàn đi họp mặt bạn cũ. Còn Cửu Cửu và Quan Chấn Khiêm thì đã đi khám thai định kì. Cậu ta liền đem nhân tình về nhà, ra sức mà mây mưa

Tần Ngọc Nha về đến nhà, nhìn thấy xe của Quan Khiếu Luân ở đây liền vui vẻ đi vào

*Cạch*

Tiếng mở cửa vang lên. Quan Khiếu Luân cùng nữ nhân kia đang giao hoan khoái lạc liền dừng lại nhìn người phụ nữ đứng trước cửa kia. Tần Ngọc Nha đáy lòng đau thắt lại

- Quan Khiếu Luân, anh dám ngoại tình với con điếm này sao?

Tần Ngọc Nha tức giận hét lớn, nước mắt cũng bắt đầu giàn giụa. Tần Ngọc Nha dường như bị mất hết ý thức, chỉ biết nhào đến đánh cho đôi cẩu nam nữ này thừa sống thiếu chết thôi

Quan Khiếu Luân nhíu mày, bắt lấy cánh tay chuẩn bị đánh cô gái kia của Ngọc Nha lại. Và anh ta...

*CHÁT*

- Tần Ngọc Nha! Cô bị điên sao?

- Đúng! Tôi điên rồi. Tôi vì anh mà điên rồi. Quan Khiếu Luân anh là thằng tồi! Là thằng tồi!

Tần Ngọc Nha ấm ức ngồi bệt dưới sàn nhà mà khóc nức lên. Quan Khiếu Luân chỉ biết ôm ấp người con gái kia vào nhà vệ sinh. Sau khi đã ăn mặc chỉnh chu thì mới bước ra, Quan Khiếu Luân định đưa cô gái kia về, liền bị Ngọc Nha giữ lại

- Khiếu Luân.... Cầu xin anh, đừng đi... Khiếu Luân, cầu xin anh.... Quan Khiếu Luân nhếch mép. Thì thầm với cô gái kia điều gì đó để cô ta ra ngoài trước. Còn cậu ta thì nâng nhẹ cầm của Tần Ngọc Nha lên

- Tần Ngọc Nha ơi Tần Ngọc Nha. Cô nghĩ tôi yêu cô lắm sao? Lúc trước tôi qua lại với cô chỉ vì lúc đó cô có vẻ ngon và ngu hơn Cửu Cửu. Nhưng mà bây giờ thì sao? Tần gia cũng sắp phá sản rồi. Tôi đâu có ngu mà bám vào. Vướng víu lắm. Haha!

- Quan Khiếu Luân. Anh là tên khốn nạn!

*CHÁT*

- Câm mồm! _ Quan Khiếu Luân tức giận đánh mạnh vào má của Ngọc Nha

- Này Quan Khiếu Luân, cậu làm gì vậy?

Phía dưới cầu thang là Cửu Cửu cùng Quan Chấn Khiêm. Tuy là đối với Ngụy Quân Cửu Cửu thì cô hận Tần Ngọc Nha. Nhưng dù sao cô cũng là vợ và cũng đã từng bị phản bội. Nên cô rất hiểu cảm giác của Ngọc Nha hiện tại. Cô là đang đồng cảm

- Chuyện vợ chồng tôi. Hai anh chị đừng xen vào _ Quan Khiếu Luân nhếch môi

- Nếu tôi cứ thích xen vào đấy. Thì sao? _ Cửu Cửu nhíu mày lại

Quan Khiếu Luân cười lớn như kẻ điên. Vừa cười vừa bước xuống nhà, còn kéo theo Tần Ngọc Nha với khuôn mặt lấm lem nước mắt

Quan Khiếu Luân bước đến bên cạnh Cửu Cửu, nhẹ nhàng thì thầm vào tai cô

- Cửu Cửu, cùng tôi làm tình. Giá cả thế nào cũng được

*CHÁT*

- Cậu điên rồi Quan Khiếu Luân! _ Cửu Cửu tức giận đánh cậu ta

- Ngụy Quân Cửu Cửu hay Tần Ngọc Nha cũng vậy. Đều ngu ngốc như nhau _ Quan Khiếu Luân cười khinh bỉ

*CẠCH*

- Quan Khiếu Luân, anh mày nhịn nảy giờ rồi nhé. Đồ nào ăn thì ăn, cúng thì cúng. Cửu Cửu là vợ của tao. Mày muốn làm gì? Hả? Chú mày có tin anh mày bắn nát "cậu nhỏ" của chú mày không?

[....................................]

:v Hố hố hố

#Yu

Chương 12

- Quan Khiếu Luân, anh mày nhịn nảy giờ rồi nhé. Đồ nào ăn thì ăn, cúng thì cúng. Cửu Cửu là vợ của tao. Mày muốn làm gì? Hả? Chú mày có tin anh mày bắn nát "cậu nhỏ" của chú mày không?

Quan Chấn Khiêm lên nòng súng hướng về phía Quan Khiếu Luân, giọng nói trầm thấp đầy đe dọa. Quan Khiếu Luân chỉ cười hề hề rồi chuồn ra ngoài để mặc cho Ngọc Nha khóc hết nước mắt

Cửu Cửu khẽ thở dài rồi ngồi xuống bên cạnh Tần Ngọc Nha. Cô nhẹ nhàng vỗ lưng của của Ngọc Nha an ủi

- Đừng khóc nữa, nước mắt cũng chẳng giải quyết được gì đâu

- Hức... Anh ấy.... Hức.... Huhu... Anh ấy.... Anh ấy

Ngọc Nha khóc nức lên. Cửu Cửu dịu dàng ôm lấy Ngọc Nha dỗ dành

- Ngoan, nếu em cứ khóc như vậy. Sẽ không xử lí được tên đó đâu. Bây giờ, em cần nghỉ ngơi, khi nào em thật sự bình tĩnh chúng ta sẽ cùng nhau xử lí Quan Khiếu Luân. Được chứ?

Nghe Cửu Cửu nói như vậy Ngọc Nha cũng gật gật đầu rồi về phòng trước

Quan Chấn Khiêm ôn nhu ôm lấy Cửu Cửu vào lòng, đặt cầm lên đỉnh đầu của cô khẽ trêu chọc

- Bà xã, em muốn làm gì em trai anh?

- Em muốn làm cho cậu ta một phen hú vía, để xem sau này cậu ta có dám dùng nửa thân dưới để suy nghĩ không

Cửu Cửu hếch mũi. Quan Chấn Khiêm chỉ biết cười trừ, nhẹ nhàng hôn lên môi của cô, nhưng chỉ lướt nhẹ qua, nếu không thực sự anh sẽ không nhịn được mà "thịt" cô mất.

[.....................]

3 ngày sau....

Suốt ba ngày qua Quan Khiếu Luân không hề đặt chân về nhà, cũng làm cho Tần Ngọc Nha lo lắng, cùng vừa làm cho Tần Ngọc Nha căm phẫn.
Nhưng bù lại, trong ba ngày qua, tình cảm giữa Cửu Cửu và Tần Ngọc Nha xem ra cũng có tiến triển rất tốt. Cả hai cùng nhau đi mua sắm, cùng nhau đi uống trà, cùng nhau đi làm đẹp. Có lẽ Ngụy Quân Cửu Cửu đang muốn Tần Ngọc Nha hiểu rõ giá trị của bản thân

- Đối với một người con gái. Đừng bao giờ bám lấy chồng mình và suốt ngày hỏi "Anh đang ở đâu?", mà em phải trở thành một người con gái "CÓ GIÁ"

Lời nói của Cửu Cửu dường như đã khắc sâu vào thâm tâm của Tần Ngọc Nha. Cho nên vì vậy, cho dù Quan Khiếu Luân không gọi điện cho Tần Ngọc Nha, thì Ngọc Nha cũng không đếm xỉa đến.

Bây giờ, Tần Ngọc Nha đang muốn cứu giúp Tần gia, và cô nàng đã nhờ sự giúp đỡ của Cửu Cửu. Đối với Cửu Cửu, cho dù trước kia Tần gia đối xử với cô như thế nào đi nữa thì nơi này vẫn là nơi cô sinh ra và lớn lên. Nên dùng không muốn cũng phải đồng ý giúp đỡ, dù sao thì người đàn ông kia cũng là Cha cô và là người mà mẹ cô yêu cho đến chết

- Chị Cửu Cửu, em và mẹ thật sự xin lỗi chị _ Tần Ngọc Nha nhỏ giọng

- Chuyện gì qua cũng đã qua. Cứ để nó qua đi. Bây giờ, tập trung cho tương lai đã

Cửu Cửu mỉm cười nhìn Ngọc Nha. Cô nàng Ngọc Nha từ khi Quan Khiếu Luân ngoại tình cho đến nay đã thay đổi 180 độ. Từ một cô gái chỉ biết bám lấy chồng mà hiện giờ lại trở thành một Trưởng Phòng của Tần gia. Trong danh bạ điện thoại ngoại trừ Cửu Cửu và Lũy Mẫn ra thì Ngọc Nha không hề gọi cho ai, ngay cả Quan Khiếu Luân cũng không

Còn về phần Quan Khiếu Luân, sau ba ngày ăn chơi không biết mệt mỏi thì cuối cùng. ATM cũng bị Dịch Lan Tuyết đóng băng, vì vậy... Cậu ta phải quay về Quan gia

Nhưng ngặt nỗi, cánh cổng của Quan gia bị khóa lại, càng không có người làm. Vì vậy Quan Khiếu Luân chỉ biết leo cổng vào nhà. Khi cậu ta vừa bước vào nhà đã nhìn thấy ba mẹ mình đang khoanh tay đứng trước mặt, còn đôi mắt kia nữa... Lạnh lẽo đến thấu xương
- Ba mẹ, sao con gọi chẳng ai ra mở cửa? _ Cậu ta ấm ức nói

- Cửa là mở cho người. Chứ chó sủa nghe thật là đinh tai nhức óc! Ai mà mở _ Quan Phàn lạnh nhạt nói

- Ba, con là con của Ba và mẹ đấy! _ Quan Khiếu Luân tức giận quát lớn

- Con sao? Có đứa con nào suốt ngày chỉ biết dùng tiền của ba mẹ làm ra, bây giờ cũng gần 28 rồi

Còn không biết đi làm kiếm tiền, sau này lấy gì nuôi vợ nuôi con?

Dịch Lan Tuyết nhướn mày nhìn Quan Khiếu Luân, bà thật sự rất lo cho cậu ta

- Ba mẹ giàu mà... Lo gì thiếu tiền chứ

- Ba mẹ giàu, chứ mày thì không giàu! Từ nay thẻ ngân hàng của mày đã bị cắt. Lo mà tự kiếm tiền nuôi thân!

Quan Chấn Khiêm từ trên phòng bước xuống, nét mặt mang mười phần khinh bỉ nhìn thằng em trai của mình. Bên cạnh Quan Khiếu Luân chính là Cửu Cửu, trên tay Cửu Cửu hình như còn có một bàn phím thì phải

Còn Tần Ngọc Nha, cô nàng khí phách hiên ngang bước vào từ cổng chính. Đôi mắt sưng táy lúc trước không còn, thay vào đó là đôi mắt sắc xảo đến lạnh người. Tần Ngọc Nha nhẹ nhàng nhận bàn phím vi tính từ tay Cửu Cửu rồi ném xuống đất. Bàn tay thon dài chỉ thẳng mặt Quan Khiếu Luân

- QUỲ XUỐNG!.......

[........................]

Nam8 là phải để Nữ8 hành hạ chứ nhỉ:>

#Yu

Chương 13

- QUỲ XUỐNG!.......

Quan Khiếu Luân mở to mắt nhìn Tần Ngọc Nha. Cậu ta thực sự không thể tin được một cô gái lúc trước nhu nhược nghe lời cậu răm rắp như vậy mà bây giờ thì....

- Tần Ngọc Nha, cô nói lung tung gì vậy?!

- Tôi nói anh QUỲ XUỐNG!

Tần Ngọc Nha nhíu mày lại, đưa đôi mắt lạnh băng về phía Quan Khiếu Luân, cũng làm cho cậu ta một phen lạnh sống lưng.

- CMN! Cô bị điên sao?! _ Quan Khiếu Luân buông câu chửi thề

- Tôi không điên, người điên là anh! Quan Khiếu Luân. Anh là người đã có gia đình, vậy mà ngoại tình với tình nhân. Anh có tin tôi triệt sản anh không?

Tần Ngọc Nha cất giọng giễu cợt. Quan Khiếu Luân đưa mắt nhìn về phía cha mẹ mình. Đến tận giờ phút này, cậu ta còn không biết bản thân có phải con trai của hai người này không.

Hết vì con dâu mà đòi "thiến" cậu. Cũng vì con dâu mà đòi "đánh chết cậu". Còn một người, vì vợ mà muốn bắn nát "cậu nhỏ" của cậu. Bây giờ, lại thấy vợ mình muốn mình quỳ trên bàn phím!!

- Cô nằm mơ đi. Tần Ngọc Nha, cô nên nhớ... Cô chỉ là con rối của tôi, tôi yêu đương qua lại với cô đơn giản là để chọc tức Tần Cửu Cửu năm xưa thôi. Bây giờ thì khác rồi

Quan Khiếu Luân cười nhếch mép. Cậu ta đi đến bên cạnh Cửu Cửu, nhàn nhạt ôm lấy eo của cô. Quan Chấn Khiêm lập tức nhíu mày lại định đánh cho cậu ta một trận. Nhưng được Cửu Cửu ra ám hiệu lắc đầu

Quan Khiếu Luân ôm lấy Cửu Cửu mà cô cũng không phản kháng, mà còn ngoan ngoãn để cậu ta ôm liền khoái chí

- Cửu Cửu, em vẫn yêu anh đúng không? _ Quan Khiếu Luân nói

- Ây da, anh kì quá. Chồng em còn ở đây nha _ Cửu Cửu cười nũng nịu

- Chồng? Ai cơ? Anh mới là chồng em

Quan Khiếu Luân vừa dứt lời liền muốn cúi xuống hôn lấy Cửu Cửu, nhưng cô đã nhanh trí né sang một bên. Cô nũng nịu ôm lấy cổ của Quan Khiếu Luân, khuôn mặt lẳng lơ kia làm cho Quan Khiếu Luân lửa dục khó nhịn

- Cửu Cửu, có muốn cùng anh thỏa mãn không. Giữa anh là anh hai, kĩ thuật của anh tốt hơn nhiều
- Ây da, anh làm người ta ngại nha

Cửu Cửu mỉm cười ngọt ngào

Thề là lúc bấy giờ Quan Chấn Khiêm khuôn mặt còn khó coi hơn là than, bàn tay của anh bất giác nắm chặt lại. Ánh mắt nhìn chằm chằm vào cái tay mà Quan Khiếu Luân đang đặt trên eo của Cửu Cửu. Trong lòng của anh đng nghĩ thầm

"Mình hay bắn người, mình hay bắn người. Không bắn lung tung, không bắn lung tung. Nếu không vợ sẽ giận, sẽ giận. Mà giận là nhịn, là nhịn.... Lửa dục khó nhịn... Phải im lặng... Không được bắn, không được bắn"

Còn Dịch Lan Tuyết và Quan Phàn chỉ biết cười khổ. Nhìn Cửu Cửu như vậy cũng đủ biết tất cả đều nằm trong kế hoạch của cô. Nhưng còn Tần Ngọc Nha

Càng nhìn càng thấy Quan Khiếu Luân bẩn thỉu. Thề là bây giờ Ngọc Nha cũng không khác gì Quan Chấn Khiêm. Trong lòng thầm nghĩ

"Mình muốn thiến chồng, mình muốn thiến chồng. Nhưng phải nhịn, phải nhịn... "

Còn về Cửu Cửu khi đã được hoàn toàn lòng tin của Quan Khiếu Luân thì cô dịu dàng đưa cho cậu ta một ly nước

- Anh uống đi _ Cửu Cửu tà mị nói

- Em có ý đồ gì đây? _ Quan Khiếu Luân cười ma mị
- Đáng ghét, anh không tin em sao? _ Cửu Cửu bất mãn nói

- Tin. Anh tin em. Haha

Quan Khiếu Luân cười sảng khoái. Tay nuốt hết ly nước mà Cửu Cửu đưa. Sau đó định bụng là bế cô về phòng nhưng bị Cửu Cửu ngăn lại

- Này, anh kì quá. Bây giờ anh lên phòng tắm rửa đi. Tí em lên sau, nha

Cửu Cửu nháy mắt ma mị, Quan Khiếu Luân dường như mất hết ý thức chỉ biết ngoan ngoãn gật đàu rồi đi về phòng. Cửu Cửu nháy mắt với Dịch Lan Tuyết, hiểu ý con dâu, bà liền bước theo sau. Đợi khi Quan Khiếu Luân đóng cửa, bà liền khóa trái từ bên ngoài

Quan Phàn từ nảy giờ vẫn không hiểu ý đồ của Cửu Cửu nên ông chỉ im lặng. Sau khi Quan Khiếu Luân về phòng thì Quan Chấn Khiêm mới gắt gao ôm lấy Cửu Cửu

- Bà xã, anh đây là chịu ủy khuất rồi _ Quan Chấn Khiêm ôm lấy bà xã của mình làm nũng

- Em biết ông xã chịu ủy khuất rồi a ~~ _ Cửu Cửu mỉm cười dịu dàng, rồi dụi vào lồng ngực anh làm nũng

Tần Ngọc Nha và Dịch Lan Tuyết cười thầm. Hai vợ chồng nhà này cũng chẳng ý tứ gì cả, ở đây vẫn còn người mà. Ai lại... Haizzzz

- Con định nhốt thằng Luân đến khi nào? _ Quan Phàn hỏi

- Ba yên tâm đi. Đàn ông chỉ có một nỗi khổ, đó là khi dục hỏa bộc phát. Cho nên phải áp dụng vào cậu ta chứ _ Cửu Cửu cười nhẹ

- Ý con là....

- Trong nước có xuân dược. Cho anh ta nhịn tới chết!....

[...........................]

Há há há:v

#Yu

Chương 14

Sau một đêm dài dục hỏa phát tán mà không có chỗ phát tiết. Quan Khiếu Luân liền điên tiết lên, muốn giết chết Cửu Cửu, nhưng sao bây giờ. Cậu ta hiện tại chính là không dám giết nha

Ngày hôm nay, Cửu Cửu cùng Quan Chấn Khiêm ở nhà một ngày với lí do đơn giản là vì Cửu Cửu mệt. Ừ thì ở nhà

- Khiếu Luân, lấy cho vợ anh ly nước! _ Quan Chấn Khiêm không nhìn cậu ta, mà chỉ nhàn nhã sai bảo

- Cái gì chứ? Sao lại là em? _ Quan Khiếu Luân tức xì khói

- Có lấy hay không?! _ Quan Chấn Khiêm lạnh giọng

Làm cho Quan Khiếu Luân chỉ biết im lặng và ngoan ngoãn làm theo. Cậu ta đi vào nhà bếp, hậm hực lấy một ly nước lọc đặt trước mặt Cửu Cửu

- Khiếu Luân, lấy đĩa trái cây trong tủ lạnh ra đây cho vợ anh

- Anh.... Hừ!

Vẫn là ngoan ngoãn nghe lời và làm theo

- Khiếu Luân, lấy....

- Có giỏi thì lấy tôi luôn đi!!! _ Quan Khiếu Luân hùng hồn nói

Ngụy Quân Cửu Cửu chỉ cười khinh bỉ nửa miệng. Còn Quan Chấn Khiêm thì nhíu mày lại, anh đứng dậy nhìn cậu ta

- Mày có cho cũng chẳng ai thèm. Ở đó mà làm giá, nhanh đi lấy thêm đĩa xoài anh mày đặt trên bàn ra đây! Lèm bà lèm bèm anh mày thiến bây giờ!

Quan Khiếu Luân liếc Cửu Cửu đang ngồi cười mỉa mai ở bên cạnh Quan Chấn Khiêm. Nhưng cũng ngoan ngoãn đi lấy đĩa xoài mà anh đã chuẩn bị

Khi bước gần đến chỗ của Cửu Cửu, cô liền thì thầm vào tai cậu ta

- Người yêu cũ, gọi tôi là chị dâu!

Cả thân người của Quan Khiếu Luân cứng đờ người. Chất giọng lạnh băng đó của Cửu Cửu thật sự quá dọa người đi. Đôi đồng tử của Quan Khiếu Luân dãn ra hết cỡ, nhìn chằn chằm vào đôi mắt màu xanh lam của Cửu Cửu. Cô nhìn cậu ta đang ngây ngốc như vậy cũng bất giác cười nhạt

- Nhìn gì thế? Mắt tôi đẹp đúng không?.... Mà cũng đúng, mắt của tôi là mắt phượng. Còn mắt của cậu.... Là mắt cẩu! Làm sao so sánh được

- Cô.... Cô... _ Quan Khiếu Luân tức nghẹn họng

- Cô cháu gì, gọi Cửu Cửu là chị dâu. Nghe rõ chưa?!

Quan Chấn Khiêm nhanh chóng đính chính lại. Rồi hiên ngang ôm lấy Cửu Cửu về phòng, bỏ lại một mình Quan Khiếu Luân hậm hực trong lòng
Ở bên ngoài bước vào là Tần Ngọc Nha. Cô nàng của ngày xưa đã khác rồi.

Quý phái?.... Có!

Lạnh lùng?..... Có!

Xinh đẹp?..... Có

Địa vị?.... Có!

Công việc?..... Có

Tàn nhẫn?.... Cũng có!

Đối với Ngọc Nha bây giờ có lẽ Cửu Cửu là một tấm gương sáng. Là một người phụ nữ mạnh mẽ, thông minh.... Và cô còn là người phụ nữ hạnh phúc nữa

Ngọc Nha từ khi được sự tha thứ của Cửu Cửu thì cô nàng cũng đã cố gắng hết sức để xứng đáng với đôi mắt mà Cửu Cửu đã cho mình. Và hiện tại, sự hiện diện của Quan Khiếu Luân có hay không cũng chẳng quan trọng lắm. Cô nàng không xem Quan Khiếu Luân là tất cả nữa

Phụ nữ mà... Yêu là yêu lòng, mà khi đã hận.... Cũng hận hết lòng

- Tần Ngọc Nha, mới sáng sớm cô đi đâu? _ Quan Khiếu Luân nhìn Ngọc Nha gằng giọng

- Kính thưa Quan nhị thiếu gia đáng mến. Tôi đây là đi làm, chứ không phải kẻ ăn không ngồi rồi như ai để ngửa tay xin tiền cha mẹ để nuôi gái!

Tần Ngọc Nha khinh bỉ nói. Nghe như vậy, Quan Khiếu Luân sôi máu, định đưa tay đánh Ngọc Nha thì đã bị cô nàng giữ lại. Ngọc Nha còn hung hăng trừng mắt với cậu ta - Muốn đánh tôi? Quan Khiếu Luân, anh là đàn ông hay đàn bà vậy? Đàn ông mà dám ra tay đánh phụ nữ? Anh có cần tôi mua váy cho anh hay không? Nhìn cứ như đàn bà!

- TẦN NGỌC NHA. CÔ DÁM...!!!

- Làm sao lại không dám? Quan Khiếu Luân, anh là một thằng ĐÀN BÀ!!!

Tần Ngọc Nha cũng ra sức hét lớn vào mặt Quan Khiếu Luân. Rồi đùng đùng về phòng và khóa trái cửa từ bên trong

Còn ở đây Quan Khiếu Luân chỉ biết ngơ ngác nhìn

Cậu ta đang không hiểu có chuyện gì xảy ra

Một người là mẹ của mình... Lại đòi thiến mình

Một người là cha của mình... Lại muốn đập chết mình

Một người là anh hai... Lại muốn bắn nát "cậu nhỏ" của mình

Một người là chị dâu... Lại muốn trả thù cậu

Còn một người là vợ... Lại muốn triệt sản mình? Còn nói mình là tính đàn bà?

Cuộc đời Quan Khiếu Luân có gì sai sao?

Quan Khiếu Luân đứng giữa nhà. Bàn tay siết chặt, ngửa mặt lên trần nhà hét lớn

- Tôi sinh ra là sai sao????!!!

- Đúng rồi. Sinh mày ra là quá sai lầm!!!.....

Quan Khiếu Luân: "........."

[...................Còn...............]

Há há há

#Yu

Chương 15

- Đúng rồi. Sinh mày ra là quá sai lầm!!!.....

Giọng nói mang vẻ hơi giễu cợt của Dịch Lan Tuyết vang lên phía sau Quan Khiếu Luân

Thật sự bà không biết đứa con này thần kinh có ổn định hay không nữa, mà suốt ngày cứ khiến cho Quan Chấn Khiêm phải mắng rồi hâm dọa. Nó không mệt chứ bà là sắp mệt chết rồi

- Mẹ! Mẹ quá đáng vừa thôi!

Quan Khiếu Luân tức giận vùng vẫy rồi bỏ ra ngoài. Ngụy Quân Cửu Cửu chỉ biết nhìn theo cậu ta mà phì cười. Con người này, thật sự chẳng có tí nào gọi là kiên nhẫn cả.

Cửu Cửu nhìn sang Quan Chấn Khiêm rồi lắc đầu. Còn người chồng này của cô, cũng chẳng có tí nào là sự kiên nhẫn, có lẽ đây là điểm duy nhất chứng tỏ Quan Khiếu Luân và Quan Chấn Khiêm thật sự là anh em ruột đây nè chứ đâu

- Sao lại nhìn anh như vậy?

Quan Chấn Khiêm ôn nhu ôm lấy eo của Cửu Cửu, giọng nói ôn nhu, nhẹ nhàng tựa như sắp chảy nước. Làm cho Cửu Cửu bật cười, cô chỉ nhàng nhạt lắc đầu tỏ ý không có gì. Quan Chấn Khiêm cũng không hỏi nhiều, chỉ ôn nhu hôn lên trán cô một cách đầy sủng hạnh

- Tối nay nghe nói Chu thị mở tiệc. Con đưa vợ con đi cùng, cha và mẹ không cần đợi tụi con

Quan Chấn Khiêm gắt gao ôm lấy Cửu Cửu rồi bước thẳng ra ngoài cổng chính để chuẩn bị cho bữa tiệc tối nay.

Tần Ngọc Nha cũng chợt nhớ đến việc này, nhờ Quan Khiếu Luân mà một tí nữa cô cũng quên mất việc này. Tần Ngọc Nha cũng chỉ nhẹ nhàng nói với Dịch Lan Tuyết một câu rồi cũng nhanh chân bước ra ngoài

Ngọc Nha ra đến cổng chính liền thấy Quan Khiếu Luân đứng xụ mặt một bên, Ngọc Nha nhíu mày lại, định bước qua nhưng lại bị cậu ta giữ lại

- Em đi đâu... Cho... Cho tôi theo với...

- Ồ, Quan nhị thiếu gia... Tôi tưởng anh sẽ đi tìm tiểu nhân tình của anh chứ? _ Tần Ngọc Nha nhếch mép

- Nha nhi... Anh sai rồi, anh sẽ không như vậy nữa. Tha thứ cho anh... Có được không? _ Quan Khiếu Luân nắm lấy tay của Ngọc Nha

- Ai da, lời xin lỗi của Quan nhị thiếu gia đáng giá ngàn vàng, Tần Ngọc Nha tôi làm sao dám nhận

Tần Ngọc Nha nói xong liền lạnh lùng gạt phăng cánh tay của Quan Khiếu Luân đang nắm tay của mình ra một bên. Đôi tay của Quan Khiếu Luân lạc lõng giữa không trung, cậu ta cúi đầu, lặng lẽ im lặng rồi bước đi trước

Tần Ngọc Nha yêu cậu ta là thật

Tình cảm của Ngọc Nha đối với Khiếu Luân lúc đầu là tranh giành... Nhưng mà người ta nói "Mưa dầm thấm lâu" và đương nhiên... Ngọc Nha cũng vậy

Dần dần cũng nảy sinh tình cảm với Quan Khiếu Luân, nhưng mà... Có lẽ đối với Ngọc Nha, Quan Khiếu Luân cần thêm vài bài học cho bản thân

- Này Quan Khiếu Luân, bây giờ tôi sẽ cho anh một cơ hội.

Giọng nói của Tần Ngọc Nha vang lên phía sau lưng của cậu, Quan Khiếu Luân lập tức xoay người lại, đôi mắt long lanh đến khó tả

- Em... Em nói đi...

- Nếu bây giờ anh cùng tôi đến bữa tiệc của Chu thị, sau đó đến trước mặt của chị hai... Và nói xin lỗi chị hai một tiếng trước mặt mọi người. Tôi liền suy nghĩ lại

Tần Ngọc Nha chính là muốn cậu ta hiểu về những lời nói trước kia của mình. Trước kia Ngọc Nha đã sai, nhưng có lẽ... Cũng nhờ có Ngọc Nha mà Cửu Cửu mới không vướng đến người như Quan Khiếu Luân. Xem ra, cũng không đáng tội

Ngọc Nha đã thành tâm xin lỗi Cửu Cửu. Lũy Mẫn, cũng chấp nhận cúi đầu xin lỗi và làm hòa với Cửu Cửu. Bây giờ, chỉ còn có Quan Khiếu Luân vẫn chưa nói lời "Xin lỗi" cho nên hiện tại Ngọc Nha chính là muốn Quan Khiếu Luân xin lỗi Cửu Cửu một cách công khai - Được! Anh chấp nhận... Chỉ cần em tha thứ cho anh, cái gì anh cũng chấp nhận

Câu trả lời nhanh chóng và đầy dứt khoát của Quan Khiếu Luân làm cho Ngọc Nha hết sức kinh ngạc, nếu là trước kia có lẽ Quan Khiếu Luân đã nhảy dựng lên và mắng chửi Ngọc Nha. Còn bây giờ thì không....

Chẳng những không nhảy dựng lên, mà còn nhẹ nhàng ôn nhu đồng ý....

Loạn rồi sao?

Quan Khiếu Luân nhìn ra được sự kinh ngạc trong mắt của Tần Ngọc Nha, cậu chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, đi đến bên cạnh Ngọc Nha. Ôn nhu ôm lấy Ngọc Nha vào lòng

- Ngọc Nha, anh xin lỗi

Bàng hoàng.....!!!

Chấn động....!!!!

Kinh ngạc.....!!!

Đó là ba biểu hiện của Ngọc Nha lúc bấy giờ, Ngọc Nha thật sự chưa thể tin vào điều đang xảy ra trước mắt của mình

Bỗng nhiên, sau lưng của Ngọc Nha lại phát lên một tiếng nói mang đầy vẻ trêy chọc và giễu cợt

- Em gái của tôi, muốn được tha thứ... Mà đơn giản vậy sao?

[............... Còn...............]

:v Hí hí hí

#Yu

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau