CƯNG CHIỀU VỢ YÊU: BÀ XÃ LÀ BẠN GÁI CŨ CỦA EM TRAI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều vợ yêu: bà xã là bạn gái cũ của em trai! - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Nghe được tiếng nói của Cửu Cửu, theo phản ứng Chu Miên lập tức xoay lại nhìn, đôi mắt của cô ta hằn lên tia chết chóc

Còn Quan Chấn Khiêm khi nghe được tiếng nói của vợ yêu, liền ngẩng đầu lên, còn mỉm cười thật là tươi để đón vợ yêu của mình. Anh ôn nhu, chậm rãi bước đến cô, còn ngay trước mặt Chu Miên mà hôn nhẹ lên môi của cô, báo hại cô ta tức đến đỏ mặt

- Là cô! Là cô đúng không? Là đứa con hoang như cô làm đúng không?!!

*CHÁT*

Tiếng da tay chạm khẽ vào da mặt tạo nên một âm thanh thật là giòn tan, và đó không ai khác chính là Cửu Cửu đã "thưởng" trọn cho Chu Miên một cái đánh má ơi

- Cô... Cô...

*CHÁT*

À thì thêm một cái

- Con tiện nhâ....

*CHÁT*

Chưa để Chu Miên nói xong, chị Cửu Cửu đã ra tay

- Người đàn bà điên!

*CHÁT*

Ôi mẹ ơi... À thi... Combo vài cái thôi

- Nè...

*CHÁT*

5 cái tát liên tiếp được hạ cánh an toàn trên khuôn mặt đỏ phừng phừng kia của Chu Miên

- Ngụy Quân Cửu Cửu, tôi làm gì cô mà cô đánh tôi?

- À, cái thứ nhất... Là vì cô gọi tôi là con hoang. Thứ hai cô dám gọi tôi là "cô cô", Ở đây không có Cô Cô, muốn tìm Cô Cô thì tìm Dương Quá. Thứ ba, cô dám mắng tôi là tiện nhân. Thứ tư, là cô dám mắng tôi điên, tôi tổn thương sâu sắc. Cái cuối... À.... Cái này lỡ tay đánh cho tròn 5 cái đó mà

Cửu Cửu nói xong còn khuyến mãi một nụ cười nhàn nhạt, làm cho Chu Miên tức đến nghẹn họng

- À, cô đoán đúng rồi đó. Việc thu mua Chu thị, là tôi làm!

Cửu Cửu nhàn nhã ngồi trên ghế sofa, bên cạnh còn có Quan Chấn Khiêm chăm chút để cô ăn trái cây

- Người đàn bà khốn kiếp này! Tại sao cô dám.... _ Chu Miên hùng hổ bước đến gần cô Quan Chấn Khiêm liền nhíu mày lại, sát khí tỏa ra nhìn Chu Miên, làm cho khí thế của cô ta không cánh mà bay đi mất. Bất giác cô ta cũng tự giác lùi lại

- Tại sao lại không? Trước kia Chu Thị đã là của Tần thị. Tôi chỉ lấy lại những thứ thuộc về Tần gia thôi!

- Ngụy Quân Cửu Cửu, chẳng phải cô rất hận Tần gia sao? _ Chu Miên nhếch mép cười đểu

- Hận? Ai nha, hình như Chu đại tiểu thư vẫn chưa thông não, hay là đã ném não ở nhà nha? Tôi có nói tôi hận Tần gia sao?

Cửu Cửu tao nhã nhấp ly trà trên tay. Đưa ánh mắt dò xét về phía của Chu Miên.

Đương nhiên sau lời nói đó của Cửu Cửu, cô ta lập tức cứng họng. Vì đơn giản, từ trước đến giờ, Cô ta chưa bao giờ nghe đến việc Cửu Cửu hận Tần gia. Mà dường như bây giờ, tình cảm giữa Cửu Cửu và Ngọc Nha ngày càng tốt, còn thân thiết hơn cả chị em ruột với nhau

- Sao nào? Không nói được sao? Vậy hay đề tôi nói một bí mật cho cô nghe nha

Cửu Cửu đưa ánh mắt thách thức về phía Chu Miên, cô ta liền nhíu mày

- Thật ra thì... Giữa cô và Chu Tả chẳng có quan hệ huyết thống gì cả. Ông ta chỉ đang lợi dụng cô... Chắc là vì cô còn nhan sắc, nhưng đáng tiếc... Đôi mắt của Khiêm quá tinh anh rồi, "không dám" nhìn cô... Chắc do tuệ nhãn của anh ấy chưa đủ cao. Nên là... Haizzz... Chậc chậc, đáng tiếc quá!

Sắc mặt của Chu Miên thay đổi liên tục. Cô ta nhìn Cửu Cửu bằng ánh mắt kì lạ, hình như còn rươm rướm nước mắt

- Ô ô, cô đừng có khóc nha. Tôi dễ bị khóc theo lắm a ~

Cửu Cửu bĩu môi, còn chớp chớp đôi mắt long lanh nhìn cô ta.

Quan Chấn Khiêm liền nhíu mày, bước đến ôm Cửu Cửu vào lòng, đương nhiên không quên hôn trấn an lên trán của cô - Thiên kim Chu, cô có cảm thấy bản thân mình làm bóng đèn rất sáng không? Cô định ăn ngủ nghỉ ở đây luôn sao? Hay cô muốn làm người nổi tiếng. Tôi giúp cô tiếp

Quan Chấn Khiên cất chất giọng lạnh tanh lên, ở trong lòng của anh vẫn chặt chẽ ôm lấy Cửu Cửu.

Chu Miên bây giờ mới phát hiện, bản thân đang làm cái bóng đèn rất sáng. Nên cô ta cũng chẳng muốn nán lại lâu. Cô ta hậm hực lấy túi xách bước đi, trước khi ra khỏi cửa, cô ta vẫn còn nghe câu nói của Cửu Cửu

- Ây ây, này này, Chu Miên đại tiểu thư. Cô đi nhè nhẹ, chứ cái chân voi của cô cứ đi mạnh bạo như vậy. Sập đó!! Nguy hiểm cho người ta ở dưới lắm a ~

Chu Miên quay lại liếc Cửu Cửu một cái, còn Cửu Cửu chỉ nhìn cô ta mỉm cười, còn nháy mắt thách thức khiến cô ta tức đến máu dồn lên não, khuôn mặt đỏ như khỉ ăn ớt mà bỏ đi....

Cửu Cửu ngồi ở trong lòng của Quan Chấn Khiêm cười khúc khích. Còn anh, chỉ biết lắc đầu nhìn vợ mình. Biết sao bây giờ, anh thật sự muốn cưng chiều cô hết đời này

- Bà xã, em thật là phá! _ Anh mỉm cười ôn nhu

- Thì sao nào? _ Cửu Cửu chu môi nũng nịu

- Làm gì cũng phải nói với anh chứ. Đừng để bản thân mệt, nghe rõ chưa? _ Quan Chấn Khiêm dịu dàng hôn nhẹ lên tóc của cô

- Em biết rồi.... À ông xã, sao anh cứ cưng chiều em như vậy. Không sợ em hư sao? _ Cửu Cửu nhìn anh bằng đôi mắt long lanh

- Hừm, vậy sau này... Anh chỉ cưng chiều em hơi hơi thôi nhá?

- Cưng chiều hơi hơi? Là sao?

- Là còn hơi nào, anh cưng hơi đó. Hết hơi thì thôi.

- Anh thật là!

- Bà xã, anh yêu em. Bây giờ cũng vậy, sau này cũng vậy. Chỉ cưng chiều mỗi mình em

Cửu Cửu mỉm cười gật đầu. Anh nhẹ nhàng choàng tay giữa lấy eo của cô và kéo lòng, còn đặt lên môi của cô một nụ hôn dây dưa....

- Ông xã.... Anh đáng ghét!

[.....................Còn...............]

Khi bạn chợt nhận ra Khiêm Cửu là chân ái:> Và bạn là bóng đèn 220V sáng chói!!

#Yu

Chương 22

Và rồi, một buổi sáng đầy hường phấn của đôi vợ chồng Khiêm Cửu đã kết thúc trong ấm áp

Quan Chấn Khiêm đưa Cửu Cửu về nhà để chuẩn bị dùng bữa trưa. Thì đột nhiên trước cửa chính, mọi người đã tập hợp rất đầy đủ. Cửu Cửu nhìn Quan Chấn Khiêm, nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu của anh

Cửu Cửu cùng Quan Chấn Khiêm bước đến bên cạnh Dịch Lan Tuyết

- Mẹ, có chuyện gì vậy. Cô ta là ai?

Cửu Cửu lên tiếng hỏi. Vì trước mặt mọi người là một cô gái với body cũng khá là quyến rũ. Còn dính lấy Quan Khiếu Luân như sam, bên đây Tần Ngọc Nha nét mặt trải dài ba vạch đen

- Cô ta là tiểu tình nhân của thằng ôn thần kia. Nói cái gì mà mang thai, rồi đòi danh phận

Dịch Lan Tuyết từ tốn giải thích. Cửu Cửu khẽ gật đầu, cô bắt đầu quan sát cô gái kia. Nét mặt cũng thanh tú, nhưng chỉ có điều trang điểm hơi đậm, ăn mặc cũng quá là mát mẻ đi. Thực sự rất chướng mắt. Cửu Cửu khẽ nhíu mày

- Cô gái, cô tên gì?

- Tôi là Mã Mi Lan _ Cô gái đó trả lời

Cửu Cửu dường như đã nghe tên này ở đâu rồi. Cô xoa xoa cằm cố nhớ lại thì cô a lên một tiếng

- Ha, thì ra là Hoa khôi của Nam Sương Bar! Tôi từng thấy cô trên báo vì dính Scandan với chủ tịch Chu của Chu Thị vào tháng trước. Thì ra là vậy!

Cô gái có tên Mã Mi Lan kia nghe như vậy tay chân khá là run rẩy. Nhưng đôi tay vẫn ôm lấy Quan Khiếu Luân, tuy nhiên... Ai cũng có thể thấy được, nét mặt của Quan Khiếu Luân chẳng hề thỏa mãn gì cả. Cậu ta rất muốn hất cô ta ra, nhưng chẳng hất được vì cô ôm quá chặt

- Quan Khiếu Luân!! Còn không mau buông ra! _ Tần Ngọc Nha gằng giọng

- Huhu, vợ ơi... Anh muốn buông, nhưng cô ta ôm chặt quá... Không ra được _ Quan Khiếu Luân bĩu môi ủy khuất

- Buông!!!!!!!!

Tần Ngọc Nha trừng mắt nhìn cô ta. Mã Mi Lan giật bắn mình rồi buông ra, Quan Khiếu Luân thừa cơ hội chạy ra phía sau lưng của Ngọc Nha.

- Này cô gái, nếu cô nói đứa bé trong bụng cô là của Khiếu Luân. Thì chúng ta cùng nhau đi xét nghiệm AND! _ Ngọc Nha nói

- Đây hoàn toàn là sự thật. Tại sao tôi phải đi xét nghiệm!

- Cô đang có tật giật mình sao? _ Cửu Cửu nhếch mép

- Không.... Không có... Tôi... _ Cô ta ấp úng Cửu Cửu định nói gì đó nhưng Ngọc Nha đã cản lại. Ngọc Nha khẽ thì thầm với cô điều gì đó, rồi bước đi đến trước mặt cô ta. Cửu Cửu chỉ đứng một bên cười lạnh, hài lòng gật đầu

- Nếu như đứa bé thật sự là con của Khiếu Luân, tôi sẽ nhận và nuôi nấng nó. Còn nếu không phải.....

Ngọc Nha đang nói với tông giọng dịu dàng thì lập tức đổi sang chất giọng lạnh băng đầy đáng sợ. Ngọc Nha tiến lại gần cô ta hơn, nhẹ nhàng thì thầm vào tai của cô ta

- Nếu không phải, tôi liền cho cô toại nguyện!!

Mã Mi Lan giật bắn mình. Bất giác cô ta tự lùi lại vài bước. Mặt mài tái xanh, cô ta khẽ lắc đầu. Gạt đi sự sợ hãi

- Thứ tôi muốn là vị trí Đại phu nhân của Quan gia!

Tất cả ánh mắt liền dồn về Dịch Lan Tuyết. Hiện tại, nếu tính về Cửu Cửu là đại thiếu phu nhân, Ngọc Nha là nhị thiếu phu nhân. Còn đại phu nhân vẫn là Dịch Lan Tuyết, vậy mà cô ta muốn làm "Đại phu nhân" cũng đồng nghĩa là cô ta đang nhòm ngó đến Quan Phàn? Ôi chu choa, gu mặn dữ!!

- Cô nói gì? Đến cả người đàn ông bằng tuổi cha cô mà cô cũng muốn lấy làm chồng sao? Gu của cô Mã đây cũng mặn mà ghê _ Ngọc Nha khẽ châm chọc

Mã Mi Lan biết bản thân bị hố. Liền nhanh chóng sửa lại

- Tôi, muốn làm Đại thiếu phu nhân!

- Này này, cô Mã Mi Ma Mo gì đó. Cô muốn cướp chồng bà à? Bà lại vả cho vài phát. _ Cửu Cửu trừng mắt
Mã Mi Lan khẽ nuốt nước bọt. Cô ta lại hố quá hố rồi, đành im lặng. Đến bây giờ Ngọc Nha mới nói

- Cô Mã, Quan Khiếu Luân hiện tại... Tiền mặt chẳng còn một đồng. Thẻ ngân hàng cũng bị đóng băng. Công việc thì chưa có. Hôm trước lại bị dục hỏa bộc phát mà chẳng có chỗ phát tiếc. Cũng nói thẳng ra là yếu sinh lý. Vậy thì, cô có muốn lấy anh ấy đi hay không?

Mã Mi Lan vừa nghe vừa mở to mắt. Cô ta đương nhiên lắc đầu nguây nguẩy từ chối.

- Ây da, cô không cần khách sáo nha. Cứ lấy đi, đồ free đó. Lấy đi, nhớ nuôi anh ấy tốt một chút. À mà, công việc dạng chân để kiếm sống chắc cũng giàu lắm. Nuôi thêm một "tiểu bạch kiểm" cũng đâu có sao? Nhỉ? _ Ngọc Nha nói tiếp

Mã Mi Lan kịch liệt lắc đầu. Gì chứ? Thứ cô ta muốn là địa vị xã hội, nhưng lại phải vớ nhầm một tên chẳng có cái tích sự gì ra hồn như vậy? Thà bỏ quách đi cho xong chứ đem về làm gì cho chật nhà.

- Không cần nữa. Đứa bé là của Chu chủ tịch, không liên quan đến anh ta....

Mã Mi Lan nói xong liền nhanh chân bỏ chạy. Cửu Cửu nhàn nhạt vỗ tay

- Giỏi lắm! Rất hay. Chị hãnh diện về em!

Ngọc Nha nhìn về phía Cửu Cửu mà mỉm cười. Nhưng mà...

Bên kia, Quan Khiếu Luân không hề vui... Cái gì chứ dám nói cậu yếu sinh lý? Cái này không thể nhịn được

- Tần Ngọc Nha, em dám nói anh yếu sinh lý? Được! Anh sẽ cho em biết thế nào là yếu sinh lý!!!

Ngọc Nha vẫn còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì đã bị Quan Khiếu Luân đưa đi. Nhưng trước khi lên phòng thì Dịch Lan Tuyết vẫn còn kịp nói một câu

- Hai đứa bây làm nhè nhẹ. Cái giường sắp sập đến nơi rồi! À mà làm vừa vừa, nhỏ nhỏ thôi. Biết chưa?

Vợ chồng Khiêm Cửu: "........."

Vợ chồng Luân Nha: "........."

[..................Còn..................]

:v

#Yu.

Chương 23

Ngày hôm sau

Các thông tin báo chí đều rầm rộ nhiều tin hot

Nào là...

"Chu Thị vỡ nợ, phải bán lại Chu Thị cho Tần thị, dưới danh nghĩa là Tần Ngọc Nha"

"Chu Tả cùng Chu Miên nắm tay nhau bỏ trốn, bỏ lại Chu phu nhân sống chết chưa rõ"

Còn có tin đồn rằng "CHU MIÊN ĐANG MANG THAI ĐỨA CON CỦA CHU TẢ, SAU HÔM QUAN HỆ BẤT CHÍNH KIA"

Những bài báo luôn rộn ràng, người thì bàn ra tán vào rất nhiều. Có rất nhiều người còn kinh bỉ học. Chỉ duy nhất Quan Chấn Khiêm biết rõ sự thật

Thật sự mà nói thì, đứa bé Chu Miên đang mang là của tên vệ sĩ kia. Còn hình ảnh Chu Tả và Chu Miên ở cùng nhau đều do một tay Thẩm Hiên Trạch sắp xếp.

Nhưng mà... Thấy cũng tội cho lão già Chu Tả, nhưng thôi cũng kệ

[..................]

Ngày hôm nay, là ngày giỗ của Ngụy Quân Nguyệt Phi. Cửu Cửu cùng Chấn Khiêm từ sớm đã đến nơi phần mộ mà bà được chôn cất. Nhìn hình ảnh một người phụ nữ tuổi vẫn còn trẻ, nụ cười tươi như đóa hoa đang nở mà trong lòng của Cửu Cửu quặn thắt lại

- Mẹ, con gái đến thăm mẹ đây.

Cửu Cửu nhẹ nhàng đặt bó hoa bách hợp xuống phần mộ kia. Cô nhẹ nhàng nhìn phần mộ kia và mỉm cười

- Mẹ, những năm qua... Cha có đến thăm mẹ không? Liệu... Cha có nhớ đến ngày giỗ của mẹ hay không? Mẹ... Con xin lỗi...

Người ta nói, phụ nữ mang thai rất dễ xúc động, và đương nhiên Cửu Cửu cũng không ngoại lệ. Chỉ cần cô nghĩ đến hình ảnh người mẹ vì bệnh tật hành hạ cho đến chết, trái tim của cô như ngàn mũi dao đâm vào.

Quan Chấn Khiêm nhẹ nhàng ôm lấy cô, dịu dàng lau đi những giọt nước mắt kia. Bàn tay to lớn của anh nắm chặt lấy đôi tay nhỏ nhắn của cô. Đôi mắt kiên định nhìn về phần mộ

- Mẹ, mẹ yên tâm. Tiểu Cửu hiện tại đã có con bảo vệ. Cô ấy còn đang mang thai, mẹ... Mẹ sắp có cháu ngoại rồi. Mẹ xem, cô ấy sắp làm mẹ người ta rồi mà còn mít ướt như vậy. Có đáng phạt hay không?

- Quan Chấn Khiêm, anh quá đáng! Cửu Cửu bật cười. Còn anh thì chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng đặt lên môi của cô một nụ hôn nhẹ nhàng và đầy sủng nịnh

- Mẹ, mong mẹ chúc phúc cho chúng con

Kết thúc câu nói của Quan Chấn Khiêm, những làn gió nhè nhẹ thổi qua. Mà dường như bên sâu những tiếng gió đó mang những lời thì thầm của Ngụy Quân Nguyệt Phi đối với hai người họ. Tựa như một lời chúc phúc cho đôi vợ chồng trẻ

Sau khi Cửu Cửu và Quan Chấn Khiêm rời đi. Thì từ xa bước đến làm hình dáng gầy gò của một người đàn ông. Và người đàn ông đó không ai khác chính là Tần Nhạc...

Hằng năm, cứ đến ngày này ông luôn đến viếng thăm bà, Tần Nhạc luôn nhớ những sở thích của bà. Luôn đem đến những bó hoa Bách Hợp xinh đẹp tựa như nét đẹp thuần túy của bà.

Từ trước đến giờ, người mà trong lòng Tần Nhạc yêu vẫn mãi chỉ có một người là Ngụy Quân Nguyệt Phi. Cũng chỉ là vì tính tình bồng bột tuổi trẻ nên ông đã đánh mất bà mãi mãi, còn khiến đứa con gái duy nhất của mình phải hận mình đến mức.... Không gọi mình một tiếng "cha"

Tần Nhạc khẽ đặt bó hoa xuống. Ông nhẹ nhàng ngồi bên cạnh, mỉm cười

- Nguyệt Phi, em xem. Con bé càng lớn càng xinh đẹp, càng lớn càng giống em. Làm anh không tài nào dám đối mặt. Nguyệt Phi, em hận anh lắm đúng không?..... Mà cũng phải, anh là một người chồng tồi, một người cha tồi tệ. Anh chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người chồng, một người cha.... Haha... Đến nổi.... Đến nổi đứa con gái duy nhất cũng hận mình đến thấu xương... Cuộc đời này anh làm gì cũng sai, ngoại trừ yêu em... Nguyệt Phi, anh biết... Anh nói những lời này có vẻ đã quá muộn... Nhưng mà... Ngụy Quân Nguyệt Phi, cả cuộc đời của Tần Nhạc này chỉ yêu mình em!

Tần Nhạc thì thầm rồi tự cười chế giễu bản thân. Ông cứ ngồi ở đó, ngồi cạnh người mình yêu, ngồi cạnh người mà mình đã nợ cả một đời...

[...............] Còn ở nhà, hôm nay ai cũng biết là ngày giỗ của Ngụy Quân Nguyệt Phi. Nên ai cũng mặc hai màu trắng và đen, ngay cả những người ở Tần thị và Quan thị cũng như vậy. Họ biết ngày này nhiều năm về trước, từng là ngày đau khổ đến tột cùng của cô nên họ chỉ biết thể hiện như vậy

Nhưng mà, trong lòng của Cửu Cửu rất vui. Tuy cô mất đi người mẹ yêu thương mình, nhưng đổi lại hiện tại. Cô có thêm một người dì, một người em gái. Cha mẹ chồng, một người em chồng và có một tấm chồng yêu thương mình... Và cả, một người cha đang muốn hoàn thành trách nhiệm của mình đối với con gái.

Buổi tối hôm đó

Cửu Cửu cùng Quan Chấn Khiêm đứng bên ngoài ban công, nhìn ngắm mặt trăng. Hôm nay lại đúng ngày trăng tròn làm Cửu Cửu liên tưởng đến mẹ, Ngụy Quân Nguyệt Phi cũng nhẹ nhàng, dịu dàng tỏa sáng như ánh trăng, làm con người ta cảm thấy thoải mái.

Cửu Cửu được Quan Chấn Khiêm gắt gao ôm vào lòng, anh khẽ thì thầm

- Bà xã, ở ngoài lâu sẽ lạnh

- Khiêm, anh xem... Trăng hôm nay thật đẹp

- Hừm... Đẹp như vợ anh vậy

- Khiêm, không biết... Cha có nhớ em như em không?

- Bà xã, anh chắc chắn... Ông ấy rất nhớ, sự nhớ nhung và cả sự ân hận, chỉ có hơn chứ không kém hơn em đâu

- Ông xã, liệu sau này. Anh có như vậy không?

- Bà xã, em nghĩ nhiều rồi. Đời này anh chỉ cưng chiều mình em!

Cửu Cửu mỉm cười, xoay người áp mặt vào lòng ngực của Quan Chấn Khiêm, còn vòng tay ôm lấy hông của anh. Ngước mặt lên tinh nghịch nói

- Ông xã, suýt nữa thì em trở thành em dâu của anh rồi!

- Bà xã, em từng là bạn gái cũ của em trai. Nhưng mà đối với anh, em là bảo bối!

- Ông xã

Chương 24: Ngoại truyện 1: Lời xin lỗi tận đáy lòng

Ngoại truyện 1: Lời xin lỗi tận đáy lòng

Trong suốt khoảng thời gian Quan Khiếu Luân bỏ nhà đi với tiểu nhân của cậu ta là Mã Mi Lan. Thì Ngọc Nha cũng được Lũy Mẫn đưa về Tần gia chăm sóc. Còn Cửu Cửu, chỉ lâu lâu cô có ghé thăm và hỏi thăm sức khỏe của họ

Sau buổi tiệc của Chu thị thì dường như cô ít thấy sự xuất hiện của Lũy Mẫn và Tần Nhạc, nhất là khi cả hai cùng tham gia những buổi tiệc. Có Tần Nhạc thì không có Lũy Mẫn, còn có Lũy Mẫn sẽ không nhìn thấy bóng dáng của Tần Nhạc đâu cả

Hôm nay, Ngọc Nha có mở một buổi tiệc nhỏ, và chỉ mời thêm Cửu Cửu và Quan Chấn Khiêm. Chắc có lẽ, Ngọc Nha muốn thay mẹ để xin lỗi cô.

Lúc đầu, khi Ngọc Nha nhắn về việc quay lại Tần gia để dùng cơm thì Quan Chấn Khiêm đã thẳng thừ từ chối, nhưng Cửu Cửu lại đồng ý. Một phần là cô muốn về thăm lại nơi mà khi xưa cô đã lớn lên, một phần là cô muốn xem thử.... Người cha như Tần Nhạc có nhớ đến mẹ của mình hay không. Vì vậy, Cửu Cửu đã chấp nhận, và đương nhiên. Vợ yêu chấp nhận thì người làm chồng như Quan Chấn Khiêm cũng phải gật đầu chấp thuận thôi chứ biết làm sao bây giờ

[...............]

Buổi chiều hôm đó

Chiếc xế hộp sang trọng của Quan Chấn Khiêm và Cửu Cửu dừng lại trước cửa Tần gia, cô tỉ mỉ quan sát

Cảnh vật vẫn như xưa, chậu hoa Lan Hồ Điệp mà Ngụy Quân Nguyệt Phi yêu thích nhất vẫn được chăm sóc tỉ mỉ. Hồ cá mà lúc nhỏ Cửu Cửu nằng nặc đòi xây vẫn còn và vẫn còn những chú cá vàng xinh xắn đang tung tăng bơi lội. Vẫn còn chiếc xích đu mà khi xưa, lúc mẹ cô còn sống bà đã từng ngồi chờ Tần Nhạc đến gần sáng. Vẫn còn mảnh vườn đầy rau mà một tay Ngụy Quân Nguyệt Phi chăm bón.... Hết thảy đều còn hiện diện, chỉ có... Chỉ có lòng người thay đổi, chỉ có con người thay đổi.

Cửu Cửu khẽ mỉm cười chua chát, Quan Chấn Khiêm nhìn ra được nội tâm của cô đang hết sức hỗn loạn, liền dịu dàng và ôn nhu nắm lấy tay của cô.

- Không sao rồi, mọi chuyện đã kết thúc!.

Nghe những lời trấn an từ Quan Chấn Khiêm, cô mới nhẹ nhàng gật đầu. Cô mỉm cười nhẹ nhàng với anh mà bước vào nhà. Tất cả mọi người từ lớn đến nhỏ, từ già đến trẻ đều cúi đầu gọi cô một tiếng

- ĐẠI TIỂU THƯ!

Ba tiếng này như một mũi tên xuyên thẳng vào tim của cô. Đã lâu như vậy rồi Cửu Cửu mới có thể nghe được ba tiếng "Đại Tiểu Thư", có lẽ những người mới vào làm thì sẽ bất ngờ với cácg gọi này. Nhưng đối với những người có tuổi, nhất là Quản gia Kim, người đã làm quản gia từ khi Tần Nhạc mới kết hôn với Ngụy Quân Nguyệt Phi, cho đến khi Cửu Cửu ra đời. Hết thảy ông đều chứng kiến tất cả... Cho đến khi bi kịch diễn ra, ông cũng là người chứng kiến

- Ông Kim! _ Cửu Cửu kích động nói

- Tiểu Cửu, con lớn thật rồi. Ngay cả có chồng cũng không giới thiệu cho ông già này biết. Con bé này, thật là hư! _ Quản gia Kim giả vờ trách mắng

- Ông Kim, ông vẫn khỏe chứ? _ Cửu Cửu mỉm cười nhìn ông.

- Ông vẫn khỏe. Tiểu Cửu con xem, ông còn có thể nhìn thấy đứa bé trong bụng con chào đời nữa đấy. Haha

Quản gia Kim cười, Cửu Cửu chỉ nhìn ông. Người đàn ông này là người mà cô luôn xem là một người thân, cụ thể hơn là một người ông. Từ nhỏ, lúc nào thì cha mẹ cũng bận, nên người mà Cửu Cửu thân thiết nhất chính là ông Quản gia này. Vì vậy, cho dù có đi đâu thì cô vẫn nhớ người như ông

- Ông, ông xem.... Đây là Chấn Khiêm, là chồng của cháu. Anh ấy rất tốt với Cửu Cửu, còn giúp đỡ con khi con gặp nạn nữa. Ông xem, mắt của con nhìn người có tốt không

- Ông Kim, chào ông. Cháu là Quan Chấn Khiêm!

Quản gia Kim gật đầu. Ông đã người có tuổi, đương nhiên nhìn ra được người nam nhân đang đứng trước mặt mình thật sự là người toàn tâm toàn ý yêu thương Cửu Cửu. Vì từ khi bước vào Tần gia cho đến bây giờ, ánh mắt của Quan Chấn Khiêm chỉ dán lên người của cô, anh quan sát tỉ mỉ từng biểu hiển, cử chỉ hành động và lời nói của cô.

Vậy cũng cho thấy được người nam nhân này đã đặt hết tình cảm vào người của cô

Ngọc Nha đi từ trong bếp bước ra với chiếc tạp dề trên người. Khuôn mặt lấm lem, hì hụt chạy ra chạy vào nhà bếp. Một bên là Lũy Mẫn, bà ấy cũng đang giúp Ngọc Nha một tay.

- Chị hai, chị đến rồi. Mau ngồi mau ngồi, em với mẹ cũng sắp xong rồi!

Cửu Cửu gật đầu, cô bước vào bàn ăn và kéo tay anh ngồi xuống. Quan Chấn Khiêm nhíu mày, từng chút từng chút một quan sát hai mẹ con của Ngọc Nha, đến bây giờ anh vẫn chưa hoàn toàn tinh tưởng hai mẹ con của Ngọc Nha - Lũy Mẫn, có lẽ do hai người họ đã để lại "ấn tượng" vô cùng sâu sắc đối với anh

- Khiêm, anh đừng nhìn như vậy. Người ta không biết còn tưởng anh sắp giết người đến nơi đấy! _ Cửu Cửu thì thầm vào tai anh

Nghe vậy, Quan Chấn Khiêm liền thu lại ánh mắt dọa người kia, nhẹ nhàng nắm lấy tay của Cửu Cửu

Ở trên cầu thang, Tần Nhạc từ từ đi xuống. Từ khi Cửu Cửu mất tích thì ông đã có hình thành một thói quen, đó là vào phòng của Ngụy Quân Nguyệt Phi để ngắm và hồi tưởng, rồi tâm sự cho đến khi bữa tối sắp bắt đầu thì ông mới bước xuống nhà.

Hôm nay, Tần Nhạc nhìn thấy một bản sao y hệt như Ngụy Quân Nguyệt Phi đang ngồi ở vị trí bàn ăn, ông liền không kiềm được mà khẽ gọi một tiếng

- Nguyệt Phi!

Giọng nói không lớn không nhỏ nhưng đủ để Cửu Cửu và cả Lũy Mẫn nghe thấy.

Cả hai đồng thời giật bắn mình. Cửu Cửu thật sự không ngờ lại có ngày cô có thể nghe được tên của mẹ mình được phát ra từ miệng của người mà cô đã xem là "cha" Còn Lũy Mẫn, bà ta đơ người ra vì trong từng ấy... Người mà ông ấy yêu, vẫn mãi mãi không phải bà ta

- Cha... Cha mau ngồi xuống, sắp ăn được rồi nha. Hôm nay con nấu nhiều món mà cha, mẹ và chị hai thích. Nào nào, Cha.... Cha ngồi đây này

Ngọc Nha cố tình để Tần Nhạc ngồi bên cạnh Cửu Cửu, còn Lũy Mẫn thì ngồi ở phía còn lại. Ngọc Nha nhìn họ rồi mỉm cười hạnh phúc, có lẽ đối với Ngọc Nha như vậy đã quá đủ rồi

- Mời mọi người dùng bữa!

Cửu Cửu định động đũa thì bị Quan Chấn Khiêm ngăn lại, hành động này khiến cho mọi người phải cười nhạt. Anh cũng chỉ là quá yêu thương vợ mình thôi, thôi thì đành vậy. Ngọc Nha nhàn nhạt gấp thức ăn và bắt đầu ăn

Cửu Cửu nhìn anh rồi gật đầu nhẹ. Quan Chấn Khiêm mới thả lỏng mày ra, ôn nhu đến cực hạng chăm sóc cho cô, không những làm cho Ngọc Nha ganh tị mà ngay cả Lũy Mẫn cũng có phần đố kị

- Ảnh thờ của mẹ... Cha để ở đâu?

Đây có lẽ là lần đầu tiên Cửu Cửu gọi Tần Nhạc là "cha" sau cái chết của Ngụy Quân Nguyệt Phi, làm cho Tần Nhạc xúc động đến như sắp phát khóc. Ông mỉm cười đôn hậu

- Ở từ đường của Tần gia

- Từ đường sao? _ Cô kinh ngạc hỏi lại

- Nguyệt Phi là vợ chính thức của cha, làm sao lại không ở trong từ đường....

- Cảm ơn... Cha!

[............]

Sau khi bữa cơm kết thúc, thì Cửu Cửu đưa Quan Chấn Khiêm đến Từ đường, cô nhìn sơ qua thì cũng biết được... Ảnh thờ của mẹ mình luôn được lau chùi kĩ lưỡng, vì nó không có bám bụi quá nhiều. Cô nhìn chỉ biết mỉm cười

- Từ sau khi con bỏ đi... Ngày nào ông ấy cũng lên đây để tâm sự với chị hai, ngày nào cũng lên lau chùi ảnh của chị ấy... Ngày nào cũng vậy, đến bây giờ cũng đã thành thói quen.

Phía sau lưng của hai người là giọng nói của Lũy Mẫn, bà ấy bước vào để nói vài lời với cô. Cửu Cửu nhìn bà ấy, cũng chỉ gật đầu

- Cửu Cửu, lúc trước... Dì muốn gả cho Tần Nhạc, đúng là vì tài sản. Nhưng con cũng biết đó, mưa dầm thấm lâu, sống lâu thì phát sinh tình cảm. Đúng vậy, dì đã yêu ông ấy. Nhưng mà... Trong suốt thời gian qua, ông ấy không để tâm đến dì hay là Ngọc Nha, ông ấy chỉ biết... Đi làm, sau khi tan làm liền lên phòng tìm ảnh của chị hai mà ngắm, rồi tâm sự... Rồi khóc... Rồi lại tự lau đi nước mắt.... Sau đó lại tự đứng lên và xem như chưa có chuyện gì xảy ra. Cửu Cửu, dì... Thành thật xin lỗi.! Dì xin lỗi đã chen ngang vào gia đình của con! Dì xin lỗi cũng vì dì mà mẹ con mới mất! Cũng vì dì mà đến cả người yêu con cũng bị cướp. Tài sản, danh vọng, tiền bạc, địa vị, ngay cả người yêu cũng mất.... Dì xin lỗi... Dì thành thật xin lỗi. Dì không cầu mong con tha thứ cho dì.... Chỉ mong con... Đừng hận cha con nữa. Có được không?

- Không tha thứ cho dì? Nhưng xin lỗi.... Con...

- Cửu Cửu, dì không cần con tha thứ... Cầu xin con, đừng hận Tần Nhạc... Ông ấy rất đáng thương! _ Lũy Mẫn cúi đầu, nước mắt của bà ấy cũng đã sớm ướt đẫm cả khuôn mặt
- Con đã sớm không hận cha, cũng từ sớm đã bỏ qua cho dì... Dù sao đi nữa, mẹ cũng mất rồi... Cho dù hận dì hay giết chết dì thì mẹ con cũng không sống lại được. Nhưng con chỉ mong một điều...

- Con nói đi!

Những câu nói của Cửu Cửu làm cho khóe môi của bà ấy đã sớm ngự trị một nụ cười. Tuy không đậm đà, nhưng cũng thấy được niềm vui sướng trong nụ cười ấy

- Con muốn... Dì... Chăm sống cho cha thật tốt... Đừng để ông ấy gầy như vậy nữa, có được không?

- Được... Được chứ... Dì hứa....

[.........]

Tiếp theo đó, Cửu Cửu đưa Quan Chấn Khiêm vào phòng của mình lúc trước. Căn phòng có màu chủ đạo là màu xanh lam, giống như đôi mắt hiện tại của cô vậy đó.

Xung quanh là những bức ảnh xinh xắn của cô lúc nhỏ, có cả hình ảnh mà gia đình ba người hạnh phúc cười cười vui vui vẻ vẻ bên nhau.

- Cửu Cửu... Con có nhớ nơi này không?

Tần Nhạc nhẹ nhàng bước vào, bên cạnh là Ngọc Nha, ông chỉ vào bước ảnh ở trung tâm trò chơi mà gia đình ông đã từng chơi

- Lúc đó con chỉ mới có 8 tuổi. Con xem, thật là vui....

Cửu Cửu im lặng

- Con xem, đây là bức ảnh con học xong lớp 5. Tốt nghiệp tiểu học

Cửu Cửu vẫn im lặng và nhìn ông

- Đây, đây là lần đầu tiên con khoe điểm 100 với cha mẹ....

Khóe mắt của cô hơi cay cay

- Con xem này, chú gấu bông khi cha được lãnh tháng lương đầu tiên

Không tự chủ mà nước mắt của cô từ từ chảy xuống

- Con xem, sinh nhật lần thứ 11 của con. Và mẹ con đã tự tay may cho con một chiếc váy công chúa thật là xinh xắn đúng không?

Tần Nhạc mỉm cười yếu ớt. Ngón tay luôn chỉ về phía những bức ảnh lúc trước, khiến cho Cửu Cửu không cầm được lòng mà bắt đầu rơi lệ

- Cha!

Cửu Cửu khóc nức lên, rồi ôm lấy ông. Thật sự, Tần Nhạc rất gầy, gầy hơn lúc trước rất nhiều. Khi Cửu Cửu ôm lấy ông cô có thể cảm nhận được, nếu cô ôm chặt quá có thể ông sẽ bị đau mất

- Đứa con ngốc. Chịu nhiều ủy khuâtd như vậy, sao lại không nói cho cha biết? _ Tần Nhạc mỉm cười

- Không có ủy khuất nữa... Không có nữa!

- Tiểu Cửu, để cha thực hiện tròn trách nhiệm làm cha với con... Có được không?.....

[..................]

Không cần nói cũng biết là Cửu Cửu đồng ý rồi:)))

Lần đầu tiên Yu viết được 2230 từ đó chời!!

Ngoại truyện 2: Lần đầu gặp gỡ - mối tình cơ duyên

#Yu

Chương 25: Ngoại truyện: Lần đầu gặp gỡ - mối tình cơ duyên (1)

Ngoại truyện: Lần đầu gặp gỡ - mối tình cơ duyên (1)

[.....................]

*TING*

Âm thanh vang lên từ cánh cửa phòng phẫu thuật. Một bên là Lũy Mẫn cùng Quan Khiếu Luân đang chờ đón Tần Ngọc Nha. Chỉ có duy nhất cô... Cửu Cửu cô, chẳng có ai chờ đón

Cửu Cửu tự cười bản thân ngu xuẩn. Vị y tá kia thấy như vậy liền có lòng tốt đến đỡ lấy cô

- Cô Tần, cô không có ý định ra ngoài đó sao? _ Cô y tá đó nói

- Chị không nghe sao? Họ chỉ chào mừng cho ấy. Chẳng có ai chào đón tôi!

- Vậy cô định đi đâu với cặp mắt mù lòa này?

- Tôi.... Tôi không biết....

- Hay như vậy đi, tôi giúp cô đặt vé máy bay sang Mĩ... Sau đó thì...

- Như vậy thì ngại quá, tôi chẳng quen biết gì cô đâu!

Cửu Cửu khẽ lắc đầu. Nhưng cô y tá kia lại nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng khuyên nhủ. Đến về sau, Cửu Cửu cũng đồng ý và từng hứa khi nào quay trở lại thì sẽ báo đáp sau

[.........]

Sau khi sang Mĩ, thật sự đối với Cửu Cửu là một khó khăn

Đôi mắt không nhìn thấy gì, số tiền tiết kiệm cũng chẳng còn bao nhiêu. Buổi tối ở New York rất lạnh, vậy mà... Cửu Cửu còn phải co ro ở bên ngoài, cô run lên bần bật. Bỗng nhiên có một đám người chạy ngang qua.

Từ nhỏ, Cửu Cửu đã có thính giác nhạy bén hơn người. Nên cô có thể nghe rõ tiếng thở dốc và còn có cả mùi máu tươi đang lan tỏa trong không khí. Cửu Cửu theo trực giác mà co người lại, bàn tay nhẹ nhàng cọ sát, tự tạo ma sát để làm ấm cho bản thân

Cửu Cửu khẽ thở dài. Cô bây giờ rất giống với "Cô bé bán diêm" chỉ khác là cô bé đó có bán diêm và có cả đôi mắt sáng. Cô từ từ nhớ về những khoảng thời gian tươi đẹp mà cô đã từng có

*BỊCH*

Một âm thanh tựa như một quả tạ rơi xuống bên cạnh cô, làm cho Cửu Cửu thoáng giật mình. Cô theo quán tính nép vào một góc, thì bỗng nhiên có tiếng thở dồn dập, còn mấp máy vài từ

- Cứu... Cứu...

- Anh... Anh... Anh là ai...?

- Cho... Cho... Cho tôi mượn điện thoại... Một chút... _ Người nam nhân đó khó khăn nói

- Nhưng.... Nhưng....

Cửu Cửu thoáng run rẩy sợ hãi. Người nam nhân kia bây giờ mới bình tĩnh và bắt đầu quan sát tỉ mỉ người con gái này. Một cô gái với một miếng băng gạc màu trắng che mang mắt, theo anh đón, cô gái này bị mù. Người nam nhân khẽ mỉm cười nhìn cô như một con mèo nhỏ sợ lạnh, anh khẽ cởi áo khoát của mình ra và khoát lên cho cô

- Cô gái, đôi mắt của cô?

- Đôi mắt? À... Tôi trả lại cho người ta rồi!

- Cô gái, cô muốn làm gì và ở đâu?

- Tôi... Tôi... Tôi không biết...

Cửu Cửu khẽ lắc đầu. Với tình trạng hiện tại của cô, thì cô không thể tự bản thân lao động kiếm tiền được, cô không có khả năng đó. Nhưng mà bây giờ với đôi mắt này, cô muốn thấy cũng không thấy được, muốn khóc cũng không khóc được. Cửu Cửu khẽ co ro lại, kịch liệt lắc đầu

- Cô gái, cô lạnh sao? _ Người đàn ông đó hỏi

- À... Ừm....

- Cô gái, cô cho tôi mượn điện thoại. Tôi gọi người đến giúp chúng ta....

- Chúng.... Chúng ta sao?

- Đúng!

Tuy là nửa tin nửa ngờ, nhưng với tình thế bây giờ, cô không đưa cũng không được, thà rằng chơi liều một lần xem có gì tốt hơn. Cửu Cửu từ từ đưa chiếc túi xách cho anh

- Ở bên trong...
Người đàn ông đó hài lòng mỉm cười. Anh lục lọi trong túi xách và lấy ra một chiếc điện thoại xinh xắn, nhưng cũng đồng thời cũng rơi ra chứng minh thư của mình

- Tần Cửu Cửu?

Người đàn ông đó thì thầm, đôi mắt khó hiểu từ người đàn ông đó dán lên người của cô. Người đàn ông đó chính là - Quan Chấn Khiêm

Anh biết, ở trong nước Quan Khiếu Luân và Tần Cửu Cửu đang yêu nhau... Vậy thì cớ gì mà Tần Cửu Cửu lại xuất hiện ở đây trong tình trạng thân tàn ma dại như vậy?

Quan Chấn Khiêm nhìn sang Cửu Cửu, một phần là thương xót, một phần là cảm động. Anh nhanh tay nhập số điện thoại của mình vào rồi gọi điện về nhà.

Chưa đến 5 phút, một chiếc xe hạng sang đã dừng ngay trước mắt hai người họ. Cửu Cửu thì do đã quá sức lên đã ngất đi từ lúc nào, Quan Chấn Khiêm khẽ lắc đầu. Từ từ nhấc bỗng cô lên

- Lại nhẹ như vậy? _ Anh nhíu mày

Rốt cuộc người con gái này đã nhịn đói bao lâu vậy? Sao lại có thể nhẹ như vậy?

Nhưng mà, đều quan trọng ở đây chính là người tài xế kia hết sức ngạc nhiên khi nhìn thấy Quan Khiếu Luân bế trên tay một cô gái. Từ trước đến giờ, chưa có bất cứ cô gái nào được anh quan tâm và nâng niu như vậy. Làm cho nhiều người cả kinh

[.........]

Về đến nhà

Quan Chấn Khiêm lướt qua Dịch Lan Tuyết đang ngồi uống trà mà đi thẳng lên phòng của bản thân. Còn Dịch Lan Tuyết cũng hết sức ngạc nhiên vì đứa con trai của mình nên bà cũng đi theo sau

Khi Quan Chấn Khiêm đặt Cửu Cửu lên giường ngay ngắn thì Dịch Lan Tuyết mới ngạc nhiên nói

- Đây không phải là bạn gái của thằng Luân sao? Sao con bé lại ở đây? _ Dịch Lan Tuyết ngạc nhiên hỏi

- Mẹ cũng không biết vì sao cô ấy lại ở đây? _ Anh nhíu mày lại

- Không, mẹ cứ nghĩ con bé đi công tác chưa về. Mà đôi mắt của con bé... Làm sao lại thành ra như vậy?

- ....

Quan Chấn Khiêm nhíu mày lại nhìn chằm chằm vào cô gái này, rồi đem khuôn mặt tràn đầy phẫn nộ bước ra ngoài, trên mặt hằn lên tia dữ tợn, anh lấy điện thoại trên bàn làm việc rồi bấm một dãy số

- Điều tra cho tôi việc của nhị thiếu và bạn gái. À, cả thân phận của cô gái tên là Tần Cửu Cửu. Tôi muốn có kết quả sớm nhất!

[..................]

Phần này Yu sẽ chia ra làm nhiều phần nhá:v

#Yu

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau