CƯNG CHIỀU VỢ YÊU: BÀ XÃ LÀ BẠN GÁI CŨ CỦA EM TRAI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều vợ yêu: bà xã là bạn gái cũ của em trai! - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

- Tần nhị phu nhân. Không biết.... Bà muốn ăn dao hay ăn đạn?

Giọng nói đầy sức sát thương của Ngụy Quân Minh Tông làm cho Lũy Mẫn đứng không vững

Ở chiến trường bao năm, Ngụy Quân Minh Tông đã sớm không biết hai từ "nói đùa" viết như thế nào. Đối với ông, nói được làm được. Ở giới thương trường, danh tiếng cũng như độ tin cậy vào lời noia của Ngụy Quân Minh Tông đáng giá ngàn vàng, một lời nói ra đều không có ý định rút lại

- Ng... Ngụy Quân lão gia... Là tôi sai.... Tôi không nên mắng Cửu Cửu như vậy... Tha... Tha... Cho tôi lần này

Lũy Mẫn bỗng nhiên quỳ xuống bám lấy chân của Ngụy Quân Minh Tông mà khóc rống rất thê lương

- Cửu Cửu là cho bà gọi sao! _ Một vị đại tướng bên cạnh Ngụy Quân Minh Tông nghiêm giọng

- Không.... Cửu... À không... Ngụy Quân tiểu thư.... Mong cô lòng dạ bồ tát, những lời tôi nói lúc nảy đều là do tôi ngu ngốc nói bừa. Mong cô khoang dung độ lượng, nói với ông của cô tha cho tôi... Lũy Mẫn tôi dập đầu lạy cô... Xin cô tha mạng....

- Ây ây.... Tần phu nhân, bà lạy tôi sao? Lạy phật, tổn thọ lắm nha.... Có lây nghiệp hông vậy?

Ngụy Quân Cửu Cửu bĩu môi châm biếm. Sắc mặt của Lũy Mẫn tái dần rồi lăn ra xỉu

- Ơ? Con chưa làm gì bà ta mà??

Ngụy Quân Cửu Cửu ngây thơ nói. Quan Chấn Khiêm bước đến bên cạnh cô, vòng tay ôm lấy eo cô kéo sát vào lòng

- Bà xã, em mệt chưa?

- Khiêm, em muốn móc mắt em gái.... Đem về cho cá ăn nha

- Bà xã, đời con dài. Cô ta cũng đã là em dâu của em... Muốn gì chẳng được. Quan trọng bây giờ là bảo bối nhỏ cần được nghỉ ngơi

Câu nói của Quan Chấn Khiêm làm cho cả gia đình họ Quan cũng như Ngụy Quân Minh Tông kinh ngạc

Bảo bối nhỏ....

Bảo bối....

Bảo bối nhỏ....

- Chấm Khiêm... Ý con là...?_ Dịch Lan Tuyết nghi hoặc hỏi

- Mẹ, Cửu Cửu đang mang thai. Nên con mới không cho vợ con móc hai mắt của cô ta, tốn công cô ấy lại nôn vì bẩn. Bây giờ cô ấy cũng mệt rồi, có gì ngày mai nói. Con đưa cô ấy về phòng trước

Quan Chấn Khiêm nói xong liền đưa Cửu Cửu đi trước. Để lại Ngụy Quân lão tướng và gia đình họ Quan vui sướng đến run người
Thế là... Cuộc sống sau này của hai vợ chồng Quan Khiếu Luân và Tần Ngọc Nha xem như là tàn đời

[..................]

Ngày hôm sau

Sáng sớm, Ngụy Quân Cửu Cửu đã dậy rất sớm và ngồi ở sofa để chờ Tần Ngọc Nha làm bữa sáng. Dịch Lan Tuyết vì không thích có người lạ vào nhà nên đã đuổi hết giúp việc. Cho nên, tất cả công việc nhà đều do Tần Ngọc Nha đảm nhận.

- Con dâu ngoan, hôm nay con muốn ăn gì? _ Dịch Lan Tuyết ôn nhu vuốt nhẹ mái tóc của cô

- Mẹ, con là lần đầu mang thai. Hay mẹ tư vấn cho con nha? _ Cửu Cửu cười nhẹ

- Được rồi. Này Ngọc Nha, hầm cho Cửu Cửu một bát gà hầm hạt sen, còn chưng cho Cửu Cửu một bát tổ yến nữa. Biết chưa?

Thái độ của Dịch Lan Tuyết đối với Tần Ngọc Nha khác hẳn với Ngụy Quân Cửu Cửu. Nếu người ngoài nhìn vào thì chính là thiên vị con dâu, nhưng ai dám nói? Ai dám có ý kiến?

- Mẹ... Con... Con... Con không biết nấu ăn.... Con... Con...

Tần Ngọc Nha cúi đầu đứng một bên, hai bàn tay còn nắm chặt lấy nhau giống như là nhìn thấy ác quỷ, cô ta run lên bần bật

- Chẳng phải chị sui luôn miệng nói con là tiểu thư của Tần gia Tam tòng tứ đức, Công dung ngôn hạnh lắm sao? Chỉ là một món gà hầm mà cũng không biết làm?

- Con... Con... Con xin lỗi mẹ...

- Thôi mẹ à, nếu em dâu không biết thì thôi đi ạ. Cũng không cần gà hầm nữa đâu Tần Ngọc Nha nghe Cửu Cửu nói như vậy trong lòng liền vui sướng và vô cùng cảm kích, nhưng chưa được bao lâu thì....

- À, em dâu này... Chị đang mang thai nên không tiện làm việc nhà. Nên tất cả công việc nhà em làm giúp chị nha. À còn nữa, Khiêm nói là phụ nữ mang thai nên tránh những vật nhọn nên em tìm xung quanh nhà xem có thứ gì nhọn thì đưa đi cất hộ chị luôn nha

Cửu Cửu mỉm cười ôn nhu. Dịch Lan Tuyết cũng ra sức đồng ý.

Trên cầu thang, Quan Khiếu Luân bước xuống liền nghe được những công việc mà Tần Ngọc Nha phải làm, trong lòng liền dâng lên cảm giác đau xót.

- Cửu Cửu, dù sao Ngọc Nha cũng là em của cô. Sao lại đối xử với cô ấy như vậy!?

- Quan Khiếu Luân, cậu nên nhớ tôi đang là chị dâu của cậu!

Ngụy Quân Cửu Cửu nhíu mày lại, Tần Ngọc Nha trong lúc đó liền bước đến bên cạnh Quan Khiếu Luận nhẹ nhàng kéo tay áo của anh. Cô ta giả vờ nhẹ giọng

- Khiếu Luân, em không sao. Chị Cửu Cửu đang mang thai, việc em nên làm. Đến khi em mang thai, thì thay lại chị dâu làm, anh đừng lo

- Khổ cho em rồi _ Quan Khiếu Luân mỉm cười nhạt

- Không khổ gì hết. Em chỉ cần anh

- Này, con dâu tôi đói rồi. Mau nấu gì đó đi! _ Dịch Lan Tuyết khó khăn gằng giọng

Tần Ngọc Nha giật mình rồi cúi đầu đi vào bếp. Còn Quan Khiếu Luân đưa ánh mắt nảy lửa về phía của Cửu Cửu

- Này thằng kia, nhìn chị dâu mày vậy đó hả? _ Bên ngoài bước vào là Quan Phàn, ông nghiêm giọng lên tiếng

- Ba, mẹ phân biệt đối xử với vợ con!

- Phân biệt đối xử thì sao? Vợ của Quan Chấn Khiêm này cần làm việc nhà sao? Cô ấy là bảo bối của anh. Chú mày còn nhìn vợ anh bằng ánh mắt đó nữa. Anh mày liền móc ra cho chó ăn!

[..................còn................]

Hành từ từ mới sướng:v

Hỏi ý: có nên đặt tên luôn không?:>

#Yu

Chương 7

- Phân biệt đối xử thì sao? Vợ của Quan Chấn Khiêm này cần làm việc nhà sao? Cô ấy là bảo bối của anh. Chú mày còn nhìn vợ anh bằng ánh mắt đó nữa. Anh mày liền móc ra cho chó ăn!

Không cần nói cũng biết giọng nói mang mười phần bá đạo này là của Quan Chấn Khiêm rồi

Anh vừa cùng Quan Phàn đi tập thể dục bữa sáng về, liền thấy Quan Khiếu Luân lườm liếc Cửu Cửu cháy mặt, thì anh liền tức giận

- Anh hai, anh yêu vợ anh thì em cũng yêu vợ em. Anh đừng có mà bênh cô ta!

Quan Khiếu Luân nhíu mày lại nhìn Quan Chấn Khiêm

Anh chỉ thông thả bước đến chỗ của cô, ôn nhu choàng tay ôm lấy eo của Ngụy Quân Cửu Cửu và kéo cô vào lòng, gắt gao ôm lại

- Anh mày bênh vợ đấy thì sao nào? Vợ anh, anh mày không bênh chẳng lẽ bênh con vợ tật nguyền của chú mày?.... Này nha, anh mày đẹp chứ không điên

Quan Chấn Khiêm cười nhạt. Cửu Cửu trong lòng anh cũng mỉm cười. Quả nhiên, chồng của cô lúc nào cũng miệng lưỡi như vậy.

- Em không nói về vấn đề anh đẹp hay anh điên. Vấn đề là, cả cô ta và Nha nhi đều là con dâu, vậy tại sao cô ta không cần làm công việc nhà? Còn Nha nhi lại phải đảm nhận hết?

Quan Khiếu Luân bất bình thay cho Tần Ngọc Nha. Lúc này bà Dịch Lan Tuyết mới đứng dậy, bà cũng cười nhẹ

- Khi nào Ngọc Nha có thai đi. Rồi thì tìm người giúp việc. Muốn để Cửu Cửu của mẹ làm việc nhà? Con mơ đi!

- Nảy giờ con gọi cô ta hơi nhiều rồi đó. Sửa lại đi, sau này con phải gọi Cửu Cửu một tiếng "Chị dâu", gọi sai một lần ba đánh mày một lần. Rõ chưa?

Quan Khiếu Luân bất mãn nhưng vẫn gật đầu. Chỉ cần cậu ta gật đầu như vậy thôi Dịch Lan Tuyết và Quan Phàn cùng nhau bước vào nhà bếp để xem Tần Ngọc Nha nấu nướng thế nào.

Còn bên ngoài, chỉ còn lại ba người

- Tần Cửu Cửu cô giỏi lắm! _ Quan Khiếu Luân hậm hực nói

- Gọi chị dâu! _ Quan Chấn Khiêm lạnh giọng

- Chị dâu cái sh*t, cô ta không xứng làm chị dâu của em!

Quan Chấn Khiêm máu sôi sùng sục, anh bước đến gần Quan Khiếu Luân làm cho cậu ta bất giác lùi lại

- Gọi chị dâu!

- Em....

- Gọi!

- C... Chị... Chị dâu

- Xin lỗi cô ấy!

Quan Khiếu Luân mở to mắt nhìn Quan Chấn Khiêm, nhưng biết sao được. Khí phách của Quan Chấn Khiêm hiện tại thật sự không thua gì so với Ngụy Quân Minh Tông ngày hôm qua. - C... Chị dâu.... Em xin lỗi

- Cậu nói cái gì? Tôi nghe không rõ! _ Cửu Cửu giả vờ ngoáy tai

- Chị dâu, em xin lỗi vì đã vô lễ với chị _ Quan Khiếu Luân hét lớn

- À à, nhưng mà tôi nói nha. Xin lỗi là việc của cậu, tôi không chấp nhận cậu làm gì được tôi?

Cửu Cửu nhìn cậu ta rồi cười khinh, sau đó là cùng Quan Chấn Khiêm đi vào bếp

Để lại Quan Khiếu Luân tức xì khói!

[..................]

Lúc Tần Ngọc Nha đã hoàn thành bữa sáng cũng đã 8h sáng. Thường ngày Cửu Cửu luôn luôn đúng giờ, là 7h sáng phải ăn sáng. Vậy mà hôm nay lại bị trễ một giờ đồng hồ, đương nhiên cô sẽ không vui

- À, Ngọc Nha này... Thường thì chị phải ăn sáng trước 7h để còn giành thời gian cho tập Yoga. Nên phiền em sau này nấu sớm một chút nhé

Cửu Cửu nhẹ giọng. Đối với thái độ này của cô đương nhiên khiến Dịch Lan Tuyết và Quan Phàn vô cùng hài lòng. Nhưng riêng Quan Khiếu Luân thì lại thấy không được thoải mái

- Hôm nay Ngọc Nha phải dậy lúc 6h mới chuẩn bị kịp. Nếu chị nói là chị phải ăn sáng trước 7h, không lẽ cô ấy phải thức dậy lúc 5h sáng? Chị có bị điên hay không?

- 5h sáng thức thì đã sao? Dù sao ở cái Quan gia này Tần Ngọc Nha cũng có làm cái quái gì ra hồn đâu. Chỉ là nấu một ngày ba bữa, chẳng lẽ một cô gái công dung ngôn hạnh như nó lại không làm được?

Dịch Lan Tuyết tiếp lời. Quan Khiếu Luân định nói gì đó nhưng lại bị Tần Ngọc Nha cản lại
- Dạ, con sẽ cố gắng. Chỉ cần chị dâu và em bé khỏe mạnh là được

- Nha Nhi, em không cần như vậy _ Quan Khiếu Luân xót xa nhìn cô ta

- Em không sao!

- Vậy chị phải cảm ơn em rồi.... Em dâu!

Cửu Cửu cười nửa miệng, nụ cười ấy lọt vào ánh mắt của Tần Ngọc Nha làm cho cô ta giật mình

Và bữa sáng chính thức được bắt đầu. Dịch Lan Tuyết vừa nếm thử một vài món liền nhíu mày lại

- Tần Ngọc Nha! Cô nấu cái quái gì vậy? Cái này là thức ăn cho người ăn hay lợn ăn? Mà cho lợn chắc nó cũng chẳng thèm ăn!

- Mẹ.... Con... Con... Con chỉ làm theo công thức thôi ạ... _ Tần Ngọc Nha lấp bấp nói

- Theo công thức? Công thức giết người à? Cái này mặn như muối biển. Cô muốn hại cháu nội của tôi sao?

- Mẹ... Con... Con không có ý đó

- Cô không có? Được.... Ăn hết cho tôi, xem cô có ăn được hay không

Dịch Lan Tuyết vừa nói vừa trừng mắt hung tợn. Cũng may.... Cũng may là con dâu ngoan Cửu Cửu của bà chưa ăn, nếu không đã ảnh hưởng đến cháu nội của bà rồi

- Mẹ... Con....

- Là cô cố tình đúng không? _ Dịch Lan Tuyết lại gằng giọng

- Không... Không có... Con không có....

Quan Khiếu Luân nhìn vợ mình bị mắng cũng không khỏi đau lòng. Cậu ta liền nói vào

- Mẹ... Rốt cuộc mẹ có thù hằn gì với vợ con, sau mẹ cứ nhắm vào vợ chồng con vậy. Con có phải con ruột của mẹ không?

- Ây da.... Mẹ cũng không biết....

[..............................]

Ố là la:>

Hông biết luôn

#Yu

Chương 8

- Ây da.... Mẹ cũng không biết....

- Mẹ!

Quan Khiếu Luân phẫn nộ khi nghe Dịch Lan Tuyết nói như vậy. Cậu ta liền hùng hổ nắm tay Tần Ngọc Nha kéo đi.

- Ông xem, thằng con này.... Chẳng làm ra cái tích sự gì cả

Dịch Lan Tuyết kẻ thở dài

Bà không có ý so sánh hai đứa con trai của mình. Nhưng mà...

Quan Chấn Khiêm nghiêm túc chuyên tâm bao nhiêu. Thì Quan Khiếu Luân lại ăn chơi sa đọa bấy nhiêu

Chấn Khiêm hiện giờ cũng đã có sự nghiệp riêng, không cần đến sự giúp đỡ của vợ chồng bà. Nên Dịch Lan Tuyết cũng yên tâm vài phần

Còn Quan Khiếu Luân, suốt ngày ăn chơi rồi lại phá của. Đối với hai anh em, bà yêu thương như nhau. Nhưng chỉ vì cái tính cậy người của Quan Khiếu Luân nên nhờ vào lần này bà phải giáo huấn lại đứa con này

- Mẹ, mẹ đừng tức giận. Từ từ thì cậu ta cũng hiểu mà _ Cửu Cửu mỉm cười

- Chỉ có con hiểu mẹ. Haizzz, mẹ không có ý so sánh, nhưng nếu Ngọc Nha được một phần nhỏ như con, mẹ cũng an tâm hơn. Con xem, đến nấu bữa sáng còn không ra hồn

- Mẹ, bỏ đi. Hôm nay con không ăn sáng cũng được _ Cửu Cửu nhẹ nhàng nói

- Không được! Em không ăn thì làm sao con anh khỏe mạnh. Đợi anh một chút, anh nấu cho em

Quan Chấn Khiêm đứng dậy, hôn nhẹ lên trán của Ngụy Quan Cửu Cửu rồi đi vào nhà bếp

- Chấn Khiêm nói đúng. Con hiện tại đang là ăn một mà bổ hai, không được bỏ bữa _ Quan Phàn ôn nhu xoa đầu cô

- Vâng _ Ngụy Quan Cửu Cửu gật gật đầu

Sau đó là hình ảnh Quan Chấn Khiêm loay hoay dưới bếp nấu ăn. Lúc trước ở Mỹ, người nấu ăn là cô, nhưng từ khi cô mang thai dừng như tất cả mọi việc đều do Quan Chấn Khiêm làm. Còn nếu không thì do người hầu trong nhà làm

[............]

Sau khi dùng xong bữa sáng thì Cửu Cửu cùng Dịch Lan Tuyết và cả Tần Ngọc Nha cùng nhau đi trung tâm thương mại

- Cửu Cửu, con có muốn mua gì thêm không?

- Mẹ, mẹ mua nhiều lắm rồi. Với lại có Khiêm mua nữa, đã quá dư rồi. Mẹ mua cho em dâu đi, con thấy em ấy vẫn chưa mua được gì

Cửu Cửu nở một nụ cười nhạt. Dịch Lan Tuyết cũng chỉ gật đầu đồng ý. Bà quay sang nói với Tần Ngọc Nha

- Ngọc Nha, con sợ Quan gia không đủ tiền để chi trả cho con sao?
- Dạ không ạ. Con chỉ là... Con thấy ở nhà con vẫn còn nhiều. Nên con không muốn mua

- Hay đi cùng mẹ con không vui?

- Con không có ý đó _ Tần Ngọc Nha nhỏ giọng

Phía xa kia, là Lũy Mẫn, bà ta đang đi cùng một số người bạn đến mua sắm. Khi thấy Ngọc Nha cứ đi phía sau Dịch Lan Tuyết và Ngụy Quân Cửu Cửu thì liền tức giận thay con gái. Bà ta cùng vài người bạn đó bước đến bên phía của ba người họ

- Chị sui, chị cũng đi mua sắm sao? _ Lũy Mẫn nhẹ giọng

- Chẳng lẽ chỉ có Tần nhị phu nhân mới được mua? _ Dịch Lan Tuyết thầm khinh bỉ

Lũy Mẫn cười trừ. Bà ta đi đến bên Cửu Cửu, tình thâm nắm lây tay cô rồi dặn dò

- Cửu Cửu, con và Ngọc Nha cùng nhau làm dâu Quan gia. Sau này nhớ chăm sóc em gái hộ mẹ nhé

Người ngoài nhìn vào con tưởng Lũy Mẫn rất yêu thương đứa con riêng này của Tần Nhạc. Còn ngọt ngào xưng mẹ gọi con, chắc có lẽ tình cảm của hai người rất tốt

Tuy nhiên Cửu Cửu lại trơ mắt ra nhìn bà ta

- Tần nhị phu nhân hình như có sự hiểu lầm thì phải. Cô ta họ Tần, còn tôi họ Ngụy Quân, chị em sao? Mẹ sao? Xin lỗi. Ngoài ông ngoại, ba mẹ chồng và Khiêm ra.... Thì tôi không có người thân khác

Lũy Mẫn cưng đơ người khi nghe cô nói như vậy. Các vị phu nhân kia được một phen bàn tán

- Cửu Cửu, mẹ biết con không thích mẹ và Ngọc Nha, nhưng dù sao dòng máu con đang chảy cũng là của Tần gia

- Hình như Tần nhị phu nhân lại nhầm lẫn nữa rồi. Ngụy Quân Cửu Cửu tôi đây có từng nói, cái ngày mà tôi tình nguyện hiến đi đôi mắt này cho Tần Ngọc Nha, thì giữa tôi và Tần gia đã không còn bất cứ quan hệ gì Ngụy Quân Cửu Cửu cười khinh bỉ. Lũy Mẫn liền tức giận, tuy biết là tài ăn nói của cô có tính sát thương rất cao. Nhưng nếu đã đến nước này thì đúng là quá đáng. Bà ta định đưa tay lên đánh cô một lần nữa. Nhưng bàn tay của bà ta lại bị một bàn tay mạnh mẽ khác giữ lại

- Tần phu nhân, bà muốn làm gì vợ tôi?

Không cần nói cũng biết đây là Quan Chấn Khiêm. Khi nghe người làm trong nhà nói Cửu Cửu cùng mẹ đến trung tâm thương mại thì anh lại nổi đóa lên. Khi anh vừa đến liền thấy cảnh tượng như vậy, trong ánh mắt anh dày đặc sát khí

- Là cô ta vô lễ. Tôi chỉ thay mặt mẹ của cô ta, dạy dỗ lại cô ta!

Lũy Mẫn tức giận quát lớn. Tần Ngọc Nha thấy vậy cũng bước đến bên mẹ mình mà đứng. Những lời của Lũy Mẫn càng làm cho Quan Chấn Khiêm sôi máu hơn.

- Bà lấy tư cách gì để dạy dỗ vợ tôi? _ Quan Chấn Khiêm nhíu mày

- Tôi lấy tư cách là mẹ kế của cô ta!

- Mẹ kế? Người ta nói, mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng. Bà dám nói rằng bà yêu thương Cửu Cửu không chị thông gia? _ Dịch Lan Tuyết im lặng nảy giờ mới lên tiếng

- Tôi... Đương nhiên là thương Cửu Cửu rồi

- Thương? Có người mẹ nào thương con gái của chồng đến nổi dùng đứa con gái kia câu dẫn bạn trai người. Có người mẹ nào thương con gái của chồng đến mức bảo người con gái đó hiến mắt cho con mình. Chị sui, chị thương Cửu Cửu quá ha, nhưng bây giờ tôi xin lỗi.... Cửu Cửu là con dâu của tôi, chị muốn đánh con dâu của tôi cũng phải xem chị có bản lĩnh hay không đã.

Lũy Mẫn á khẩu. Bên kia, Tần Ngọc Nha kéo tay của mẹ mình lại

- Mẹ đừng chấp chị ấy

- Nhưng tôi thì để bụng bà ta đấy. Ở đây tôi cũng nói cho bà nghe đây Tần nhị phu nhân. Vợ tôi cần dạy dỗ cũng là do tôi dạy. Bà có nghe câu, giặc làm loạn giết trên chiến trường.... Vợ nhà làm loạn... Tính trên giường

Quan Chấn Khiêm gắt gao ôm lấy Cửu Cửu, còn nhẹ nhàng hôn lên trán của cô. Sau đó quay sang Lũy Mẫn nói tiếp

- À, tôi chưa nói. Nếu lúc nảy bà đánh vợ tôi một. Tôi đòi lại hai. Còn nữa, bà nên nhớ... Cô ấy họ Ngụy Quân cao quý, không phải họ Tần rẻ mạc. Nếu năm xưa mẹ vợ của tôi không lấy chồng bà, thì có đời nào bà được ăn sung mặc sướng như vậy

Lũy Mẫn hết có gì để nói.

- Tần nhị phu nhân. Bà nên nhớ, bà chỉ là vợ hai của Tần Nhạc. Mãi mãi không thể thay thế vị trí Đại phu nhân......

[...........................]

Nhạt?:>

Thấy Nam9 ít có đất diễn quá. Nên mới cho anh thêm đất diễn

#Yu

Chương 9

- Tần nhị phu nhân. Bà nên nhớ, bà chỉ là vợ hai của Tần Nhạc. Mãi mãi không thể thay thế vị trí Đại phu nhân......

Câu nói của Quan Chấn Khiêm như một nhát dao chí mạng đâm sâu vào trái tim của Lũy Mẫn

Anh nói đúng, cho dù lấy nhau cũng gần 10 năm, nhưng mà dường như ai ai trong Tần gia đều gọi bà là "Tần nhị phu nhân", bà chưa bao giờ được nghe một tiếng "Tần phu nhân". Tuy mọi người nhìn vào thì Tần Nhạc luôn quan tâm bà, nhưng người ở trong cuộc mới biết, Tần Nhạc quan tâm bà đều là để đánh bóng danh tiếng. Tần Nhạc quan tâm Ngọc Nha cũng chỉ để cho người ta hiểu rằng "À, cha dượng vẫn yêu thương con gái riêng của vợ"

Nhưng đến cái này Cửu Cửu hiến mắt cho Ngọc Nha rồi mất tích. Dường như Tần Nhạc biến thành một con người khác, từ trước đến giờ Tần Nhạc chưa bao giờ ra tay đánh bà, vậy mà khi nghe bác sĩ nói rằng người hiến mắt là Cửu Cửu. Ông đã ngang nhiên ngay giữa bệnh viện mà đánh bà một cái, cho đến bây giờ bà vẫn nhớ như in cái ngày hôm đó

Khi Quan Chấn Khiêm nhắc lại việc này. Lũy Mẫn giống như là người mất hồn, bà ta đứng loạng choạng nhưng cũng may là có Tần Ngọc Nha đỡ lấy. Nhìn thấy mẹ mình bị sỉ nhục như vậy, cô ta cũng tức giận không kém

- Quan Chấn Khiêm, anh quá đáng rồi đó

- Tôi quá đáng? Thì cô làm gì tôi?

Quan Chấn Khiêm nhếch môi cười. Cửu Cửu nảy giờ nghe qua nghe lại cũng đã rất mệt rồi. Nên cô kéo nhẹ tay anh

- Khiêm, tiếng cún sủa làm em nhức đầu quá. Chúng ta về, hơi đâu mà cải

- Được, tùy ý em bà xã. À mẹ, mẹ về luôn hay không?

Quan Chấn Khiêm sau khi yêu chiều Cửu Cửu rồi thì mới nhớ tới người mẹ ruột kia

- Thôi, con đưa con bé về trước đi. Mẹ có hẹn với Cao phu nhân đi shopping rồi

Dịch Lan Tuyết cười nhẹ. Quan Chấn Khiêm gật đầu rồi ôm eo Cửu Cửu bước đi, dáng vóc hiên ngang với ngũ quan tinh xảo của anh làm cho không ít nữ nhân say mê. Nhưng tiếc là... Trong lòng của anh đã có nữ nhân của riêng mình rồi

- Khiêm, anh đúng là yêu nghiệt _ Cửu Cửu mỉm cười

- Yêu nghiệt? Thế nào là yêu nghiệt. Em nói xem, bà xã? _ Quan Chấn Khiêm khẽ cười cưng chiều

- Hứ, anh đi đến đâu. Chỗ đó liền có ong bướm bám theo _ Cửu Cửu phồng má

- Bà xã, em không sợ con nó cười sao? _Quan Chấn Khiêm dịu dàng nói - Sợ gì chứ. Anh sẽ quản mà. Đúng không? _ Cửu Cửu chu môi nũng nịu

- Đúng, đúng. Bà xã của anh là nhất. Về thôi

[.....................]

Tối ngày hôm đó. Vẫn như thường lệ là tất mọi người dùng xong bữa tối liền ngồi cùng nhau ở phòng khách. Cửu Cửu dịu dàng ngồi trong lòng của Quan Chấn Khiêm để anh cưng chiều. Dịch Lan Tuyết và Quan Phàn thấy như vậy cũng mỉm cười an tâm. Tuy nhiên, phía bên kia lại chỉ còn có Tần Ngọc Nha, còn Quan Khiếu Luân lại đi tụ tập với bạn

- Ngọc Nha, sao con không quản thằng Luân lại _ Dịch Lan Tuyết nhíu mày

- Mẹ.... Con...

- Ở đó mà mẹ với con. Sau này thằng Luân mà đưa con bồ nhí về hay là bế một đứa bé về thì con đừng hối hận. _ Dịch Lan Tuyết lắc đầu ngán ngẩm

- Chắc Luân không làm vậy đâu. Mẹ yên tâm _ Tần Ngọc Nha cười gượng

- Đời mà, ai biết được. Người ta nói, ngựa quen đường cũ. Lúc trước thế nào bây giờ vẫn thế thôi Cửu Cửu vừa được Chấn Khiêm đút ăn hoa quả, vừa nói. Làm cho Ngọc Nha chột dạ

- Chị dâu yên tâm. Anh ấy chỉ yêu mình em thôi, anh ấy yêu em rất nhiều. Chắc sẽ không như vậy đâu _ Tần Ngọc Nha cười

- yêu em rất nhiều hay là yêu rất nhiều em? _ lần này của Quan Chấn Khiêm

- ...... _ Tần Ngọc Nha im lặng

[...............]

Đến gần 22h thì tất cả mọi người đều về phòng để nghỉ ngơi. Vậy mà bấy giờ Quan Khiếu Luân mới mò về. Mà về còn nồng nặc muid rượu

Tần Ngọc Nha chỉ biết thở dài rồi đỡ cậu ta về phòng.

Không biết lí do gì mà dục hỏa của Quan Khiếu Luân lại nổi dậy. Nhưng.... Tội cho Tần Ngọc Nha rằng, khi cậu ta cùng Tần Ngọc Nha ân ái thì luôn miệng gọi tên của một cô gái khác. Nhưng có lẽ vì quá nhấn chìm vào nhục dục nên Tần Ngọc Nha không nghe rõ hoặc có thể là không nghe thấy

Phòng của Quan Khiếu Luân dường như tường cách âm rất kém nên những tiếng rên rỉ chói tai của hai người họ đều lọt vào tai của cả nhà. Cửu Cửu bực tức đâm ra khó ngủ. Cô định bụng đi sang phòng hai người họ để nhắc nhở thì cũng nhìn thấy Dịch Lan Tuyết bước từ trên tầng đi xuống với nét mặt trải dài vạch đen

Dịch Lan Tuyết nói với cô rằng cứ về phòng, ở đây để bà giải quyết.

Dịch Lan Tuyết bước đến cửa phòng của hai người họ. Mạnh bạo bật tung cánh cửa ra, làm cho hai người họ đang ân ái liền giật mình mà kéo chăn chặn lại

- Hai đứa bây có làm gì thì nhỏ nhỏ cho người ta ngủ. Nếu không thì kéo ra đường mà ra sức la hét. Ở đây có người cần được nghỉ ngơi. Hai ông bà già này cần được ngủ sớm. Cửu Cửu đang mang thai nên cần nghỉ ngơi nhiều. Ở đó mà rên rên, chói tai chết đi được! Một là làm trong im lặng.... Hai là ra đường làm. Còn rên lớn bà thiến hết!!

[........................]

Mô phật:>

#Yu

Chương 10

Ngày hôm sau

Hôm nay Ngụy Quân Cửu Cửu cùng Quan Chấn Khiêm có hứa sẽ về Ngụy Quân gia để thăm Ngụy Quân Minh Tông. Nhưng do công việc quá nhiều nên anh không thể đi cùng cô được. Cho nên chỉ có Cửu Cửu đến cùng Dịch Lan Tuyết

- Cửu Cửu, con định ở đây hay về lại Mĩ? _ Ngụy Quân Minh Tông ôn hòa nhìn cô

- Khiêm nói sinh xong đứa bé sẽ sang Mĩ luôn ạ.

Cửu Cửu trả lời. Dịch Lan Tuyết thì không hề có ý kiến. Vì cuộc sống là của hai người, gia đình nhỏ cũng là của hai người, chỉ cần đều đó là tốt nhất bà sẽ không bao giờ phản đối. Hiện tại, bà chỉ lo cho Quan Khiếu Luân và Tần Ngọc Nha....

- Cô gái kia có làm gì con không? _ Ngụy Quân lão gia hỏi

- Ông cứ yên tâm, Ngọc Nha không làm gì con hết. Con cũng thấy được, cô ấy đang cố gắng chuộc lỗi với con. Cho dù yêu cầu của con có quá đáng như thế nào đi nữa, Ngọc Nha cũng đồng ý. Ngay cả việc nấu ăn, trước kia cô ấy không bao giờ làm, nhưng bây giờ. Lại chịu học tập như vậy. Con thấy... Đôi mắt của con hiến cũng rất đáng

Cửu Cửu mỉm cười nhẹ nhàng. Ngụy Quân Minh Tông và Dịch Lan Tuyết chỉ biết gật đầu, biết làm sao bây giờ. Con bé Cửu Cửu này từ nhỏ đã bao dung như vậy, luôn nghĩ tốt cho người khác... Nhưng cũng may là bây giờ cô đã có một mái ấm chọn vẹn

- Vậy còn Tần gia? _ Ông ngoại hỏi tiếp

- Giữa con và Tần gia cũng kết thúc rồi. Sau này cứ xem như là nhà bên thông gia vậy. Ông ngoại, ông yên tâm đi... Cửu Cửu biết lo cho mình mà

Cửu Cửu mỉm cười làm nũng. Cả hai người chỉ biết lắc đầu cười trừ. Hai người, một mẹ chồng một nàng dâu. Vậy mà lại thân thiết với nhau như mẹ con ruột. Hai mẹ con ở lại Ngụy Quân gia đến gần 11h trưa thì mới về

Vừa về đến nhà đã nhìn thấy Lũy Mẫn cùng Tần Ngọc Nha đang ngồi ở phòng khách. Dịch Lan Tuyết hơi nhíu mày lại, nắm lấy bàn tay của Cửu Cửu cùng nhau bước vào

- Chị thông gia mới qua chơi

Dịch Lan Tuyết cười nhạt. Lũy Mẫn nghe được thấy tiếng của bà liền đứng dậy, nét mặt khó coi vô cùng

- Chị thông gia. Người làm của Quan gia đâu hết rồi? Tại sao mọi việc đều do Ngọc Nha làm. Con gái tôi sang đây làm dâu chứ không phải làm osin cho gia đình này

Lũy Mẫn bất mãn lên tiếng nói thay con gái. Tần Ngọc Nha giật nhẹ tay áo của Lũy Mẫn. Nhưng bà ta lại gạt bỏ.

Dịch Lan Tuyết nghe như vậy cũng chỉ cười nhạt rồi cùng Cửu Cửu ngồi xuống ghế. Bà nhìn Lũy Mẫn nhẹ giọng nói

- Cửu Cửu đang mang thai, cho nên ở đây không nên đông người quá. Với lại Chấn Khiêm cũng không thích ồn ào. Chị thông gia, chẳng lẽ chị dám để một người phụ nữ đang mang thai làm việc nhà sao? Nghe được tin Cửu Cửu mang thai, Lũy Mẫn liền giật bắn mình. Bà ta mở to mắt nhìn về phía của cô

- Tần nhị phu nhân, mà nhìn tôi như vậy là có ý gì? _ Cửu Cửu nhíu mày lại

- Cửu Cửu.... Con... Đang mang thai?

- Ồ. Tôi có mang hay không thì có liên quan gì đến bà sao? _ Cửu Cửu cười khinh bỉ

- Tại sao con không thông báo với ba và dì một tiếng? _ Lũy Mẫn nhẹ giọng ngọt ngào

- Ba? Dì? Tôi không có

Tần Ngọc Nha nhìn ra được khuôn mặt của mẹ mình đang đen dần, nên cô ta cũng nhanh chóng kéo tay mẹ mình rồi lắc đầu

- Mẹ yên tâm. Sau này lúc con có thai thì chị Cửu Cửu sẽ làm mà. Mẹ đừng lo

- Nếu như vậy thì cũng được rồi. Khổ cho con rồi _ Lũy Mẫn đau lòng thay con gái

Tần Ngọc Nha hiền hòa lắc đầu. Bỗng nhiên, bên ngoài bước vào là Quan Chấn Khiêm, anh bước vào với khí thế hiên ngang rồi ôm lấy Cửu Cửu vào lòng

- Vợ tôi mà cần làm việc nhà sao?

- Cậu Quan này. Lúc này là Cửu Cửu mang thai, thì Ngọc Nha đảm nhận hết việc nhà. Sau này đổi lại Ngọc Nha mang thai, thì Cửu Cửu phải làm chứ? _ Lũy Mẫn quát nhẹ

- A, xem ra chị thông gia hiểu lầm rồi nhỉ? Sau khi Cửu Cửu sinh xong, thì hai đứa nó sẽ sang Mĩ định cư. Vì ở bên đó điều kiện tốt hơn ở đây _ Dịch Lan Tuyết giải thích

Lũy Mẫn và Tần Ngọc Nha giống như là đứng hình mất mấy giây. Bà ta nhanh chóng nhíu mày lại

- Vậy chẳng phải con gái tôi giống như osin nhà này sao?

- À, Ngọc Nha sao? Giống như công cụ làm ấm giường thì đúng hơn _ Cô cười khinh bỉ

- Tần Cửu Cửu, đứa con hoang này. Sao mày cứ thích nhắm vào Ngọc Nha vậy? _ Lũy Mẫn quá

- Tôi họ Ngụy Quân. Là Ngụy Quân Cửu Cửu!!!

Sự tức giận của Cửu Cửu đạt tới cực điểm, liền quát lớn, còn trừng mắt về phía hai mẹ con Lũy Mẫn làm cho họ giật thót tim

Sắc mặt Lũy Mẫn từ trắng rồi sang tức đến đỏ mặt. Bà ta định một lần nữa dạy dỗ cô bằng cách đánh cô nhưng mà...

*CẠCH*

- Tần nhị phu nhân, bà dám động vào một cọng tóc của vợ tôi. Viên đạn này liền ghim vào Thái Dương của bà!.....

[..................... Còn.................. ]

Ahihi:v

#Yu

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau