ĐẠI THẦN KIẾM KHÁCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Đại thần kiếm khách - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Khởi đầu

Huyễn Thiên đại lục

Nơi có sức mạnh là sẽ có tất cả, là nơi không dành cho những kẻ yếu đuối. Có sức mạnh thì sẽ trở thành cường giả, có thể xoay trời chuyển đất, điếu khiển vạn vật. Còn yếu đuối thì sẽ chỉ là kẻ rác rưởi, cầm thú cũng không bằng. Ở đại lục này cá lớn nuốt cá bé, ỷ mạnh hiếp yếu - chuyện bình thường, những kẻ dùng đạo lý trong chiến đấu chỉ có một kết cục - Chết.

Nơi đây

Ngự hỏa....Bình thường

Cưỡi gió.....Bình thường

Xuất long...Bình thường

Tất cả đều có thể xảy ở linh giới Huyễn Thiên này.

Linh lực có vai trò cốt yếu ở đây. Linh lực là sức mạnh, là vàng bạc, là mọi thứ.

Con người sinh ra đến độ tuổi nhất định có thể tụ linh, kích hoạt linh lực trong cơ thể, cường hãn bản thân.

Người tu luyện linh lực gọi là võ giả. Phân biệt thành nhiều cấp: Mới tụ linh: Tôi Thể đến Hậu Linh cảnh,Tiên Linh cảnh, Địa Tâm cảnh, Địa Chi Cảnh, Địa Linh Cảnh, Thiên Môn Cảnh, Thiên Chi Cảnh, Thiên Linh Cảnh, Đế Vương Cảnh, Chấn Thiên Cảnh và Thần Cảnh.

Thần Cảnh - cảnh giới chỉ có trong truyền thuyết, hơn vạn năm nay chưa từng có một ai có thể bước đến.

Mỗi một cảnh giới chia ra cửu trọng, mỗi trọng lại chia làm hạ thành, trung thành, đại thành và đỉnh phong.

Đông Hoành Đế quốc, quốc gia ở phía đông đại lục

Thành thị đông đúc, người người tấp nập, buôn ra bán vào rất tấp nập. Tuy chỉ là một đế quốc nhỏ nhưng lại có nguồn tài nguyên phong phú nên Đông Hoành Đế quốc là nơi tập trung của rất nhiều người. Chẳng ai ngờ rằng, ở một nơi cách đó 2 dặm lại là một nơi yên tĩnh, cảnh đẹp hùng vĩ khiến ai cũng xiêu lòng.

" Phụ thân! Con về rồi!" Bóng dáng người thiếu niên hớt hải chạy về phía một căn nhà cũ nát ở sườn đồi, vừa chạy vừa kêu la inh ỏi." Thiên nhi! " Một thân ảnh già yếu khom lưng chống gậy bước ra từ căn lều, quần áo rách nát chẳng khác gì ăn xin.

" Phụ thân! Đây là Tam Tinh Đan con vừa lấy được từ Phúc Lợi Các của gia tộc. Người cầm lấy đi, nó có thể giúp người hồi phục sức khỏe, phụ thân nhanh uống đi"

" Nhưng viên đan này......hãy để con dùng, cha già yếu chẳng sống được bao lâu nữa cần chúng làm gì" Người cha nói xong liến lấy viên đan bỏ vào túi của người con.

" Phụ thân! Sao người nói lung tung vậy! Với lại...con cũng chẳng tụ linh được lấy chúng làm gì! Thôi cha cứ giữ lấy. Con đi săn đây!" Người con nét mặt đượm buồn tuy nhiên cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần, dúi viên đan vào lòng người cha rồi lặn đi mất hút.

" Thiên nhi!" Người cha rầu rĩ.

Không xa đó, trên những cành cây đung đưa theo gió, một hắc sĩ ( Full đồ đen) thoắt ẩn thoắt hiện, cất tiếng nói:

" Cuối cùng cũng tìm được ngươi! Mục Khiến!" Tiếng nói như hòa vào trong gió, truyền vào tai Mục Khiến khiến lão giật mình, chưa kịp xoay người, máu đã tuôn ra từ cổ, lão quỵ xuống, máu không ngừng chảy nhuốm đỏ viên Tam Tinh Đan trên tay lão. Thân ảnh hắc sĩ bước tới bên cạnh thi thể Mục Khiến:

" Phế vật Mục gia! Chỉ còn lại một người nữa thôi! Kha kha kha kha! Mục Thiên, ta chờ ngươi chui vào lưới vậy"Hai canh giờ sau, Mục Thiên cuối cùng đã quay về trên tay còn cầm hai con thỏ, chưa đến nhà hắn đã kêu la inh xóm:

" Phụ thân!"

Chẳng thấy ai trả lời, hắn kêu thêm vài lần nữa cũng vậy, hắn thầm nghĩ:

" Quái! Sao chẳng ai trả lời, chả lẽ phụ thân đi đâu rồi"

Nghĩ chưa xong, hắn đã dùng tốc độ nhanh nhất chạy về nhà. Chưa dứt hơi, trước mặt Mục Thiên, Người phụ thân hắn yêu thương quý trọng, đang nằm trên đất, khuôn mạnh lạnh ngắt, không còn chút hơi thở, máu chảy lênh láng. Hắn thất thần,khóc không ra tiếng, hắn quỳ trước thi thể phụ thân hắn, hét lớn:

" PHỤ THÂN!!!!"

" Là ai? Là ai đã làm vậy với cha ta? LÀ AI?" Hắn đảo đôi mắt giận giữ nhìn xung quanh.

" Đừng khóc! Ngươi sẽ được đoàn tụ với phụ thân ngươi sớm thôi! Haha" Hắc y hạ xuống từ trên không, trên tay cầm thanh kiếm nhuốm đầy máu. Mục Thiên tuy trong lòng căm phẫn, hận không thể băm vằm hắn ra ngàn mảnh, tuy nhiên hắn thậm chí không thể tụ linh thì có thể làm hại được ai, huống chi tên hắc y này có lẽ rất mạnh, sợ rằng chỉ cần một chém là có thể đem hắn đi chầu Diêm Vương mà nếu hắn chết thì làm sao báo thù. Trong đầu hắn giờ chỉ có nghĩ cách chạy, người ta còn có câu " Quân tử báo thù mười năm chưa muộn "

" Hả! Mục gia chủ! Mau đến cứu con!" Hắn hét lên.

Tên hắc y giật mình xoay người ra phía sau, thừa cơ Mục Thiên liền một mạch chạy sậu vào rừng. Biết mình bị lừa, hắc y nổi giận đuổi theo:

" Còn dám lừa ta"

Mục Thiên tuy chạy trước nhưng chỉ cần một lúc hắc y đã đuổi được theo, tuy nhiên bỗng tốc độ hắn lại chậm lại, tên hắc y cười nói:

" Để xem ngươi chạy được bao xa"

Chương 2: Âm hiểm

" Để xem ngươi chạy được bao xa"

Mục Thiên và hắc sĩ truy đuổi nhau đã qua hai khắc, tuy y đã thấm mệt nhưng hắc y vẫn không ngừng bám riết, y cố tìm cách cắt đuôi nhưng đều không hiệu quả. Chỉ một chốc sau, Mục Thiên đã thoát khỏi khu rừng, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt không còn hi vọng của y- phía trước là vách núi.

" Kha kha! Số ngươi đã tuyệt rồi Mục Thiên!" Hắc y cũng vừa chạy tới, thấy tràng cảnh này, hắn cười nói

" Ngoan ngoãn chịu chết đi" Hắc y đắc chí phi lại phía Mục Thiên

Mục Thiên lúc này như cá trên thớt, tuyệt vọng dâng trào, ngẩng đầu hét lớn rồi nhảy xuống vực sâu thăm thẳm:

" Ahhh! Đến cả ông trời cũng phụ ta! Graa..."

Hắc y hốt hoảng, chạy lại nhìn xuống vực:

" Vực sâu này cũng dài gần bảy trượng, ta xem ngươi sống thế nào! Haha!"

Bỗng từ phía khu rừng tiếp tục xuất hiện một người nữa. Hắc y xoay người lại, ôm quyền:

" Mục gia chủ.."

Mục Thiên lúc này đang rơi tự do giữa không trung, mắt đã ấn lệ:" Chã lẽ ông trời sắp đặt số phận ta sẽ dừng tại đây. Chả lẽ thù giết phụ thân không thể báo. Không! Số phận ta ta tự biết cách sắp đặt, không cần ai can thiệp. Ta phải sống vì mối thù này."

Mục Thiên cố gắng vung tay sang hai bên tìm kiếm nguồn sống. Rơi càng ngày càng nhanh, hi vọng cậu càng yếu. Ngay lúc đó, tay cậu bỗng vớ được cây dây leo. Mắt y sáng lên, y cố giữ lấy dây leo sau đó y bắt đầu leo lên. Chỉ một chốc, y đã leo lên gần vách núi, tuy nhiên y bỗng nghe thấy có tiếng người. Y phát hiện đó là hắc y và một người nữa, ánh trăng vằng vặc chiếu lên khuôn mặt của vị khách bí ẩn. Mục Thiên hoảng hốt, đó không ai khác chính là chú của y, Mục gia chủ- Mục Lăng. Với cử chỉ cung kính của tên hắc y, y không thể ngờ rằng người đứng sau mọi việc chính là người chú của hắn. Mắt hắn tràn đầy sự căm phẫn. Hắc y sau khi ôm quyền liền phi thân rời đi. Mục Lăng âm hiểm nhìn xuống vách núi:

" Hừ! Mục Thiên ngươi không thể trách ta!"

Mục Lăng dùng một kiếm đâm vào vách, mốt kiếm khiến cho đất đá xung quanh lở rơi xuống. Sau đó Mục Lăng liền rời đi.

Mục Thiên sau khi Mục Lăng đi một lúc liền leo lên nhưng bỗng nhiên đất đá xng quanh hắn liền đổ sập xuống, dây leo cũng chính thế mà đứt. Y lại một lần nữa rơi xuống, y tuyệt vọng hét lớn:
" MỤC LĂNG...."

Một tháng sau

" Ahhhh" Một thân ảnh thiếu niên rách rưới đang bị một con Kim Giác đuổi theo một cách thảm hại. Khuôn mặt vị thiếu niên bị tóc che khuất nhưng chỉ cần nhìn kĩ thì đó chính là vị thiếu niên Mục Thiên.

" Đuổi gì đuổi lắm mày" Mục Thiên nhìn về phía con Kim Giác hung tợn đang chỉa chiếc sừng to lớn về phía mông mình. Bỗng Mục Thiên xoay người lại, Kim Giác cũng dừng lại khó hiểu. Mục Thiên lấy trong túi một viên đá bằng nắm tay ném về phía Kim Giác, nhưng viên đá lại lệch lên phía trên, con Kim Giác thấy thế liền dùng ánh mắt khinh thường nhìn Mục Thiên. Tuy nhiên viên đá lại trúng một viên đá lớn, viên đá lớn bị tác động lăn từ trên cao xuống, Kim Giác chưa kịp phòng bị đã bị viên đá đè lên đầu, đầu tuôn máu, sừng bị gãy bay về phía Mục Thiên. Y nhặt lên trên tay:

"Kha kha! Ngu nè mầy! Chơi tao à!"

Mục Thiên tiến về phía xác con Kim Giác,dùng sừng khoát nào lấy ra một viên tinh thú. Tinh thú- tồn tại trong tất cả các con linh thú ở đại lục, vì linh thú hấp thu nhiều linh lực thiên địa nên mới sản sinh ra. Luyện hóa tinh thú cũng bổ sung linh lực cho con người.

" Tinh thú Kim Giác! Haha" Nhìn viên tinh thú trên tay, Mục Thiên khoái chí.

" Ta ở đây cũng một tháng rồi! Cũng chẳng làm gì khác ngoài săn thú. Cứ thế này thì sao có thể báo thù."

" Trời tối rồi thôi về hang động cái đã" Nói xong, Mục Thiên liền vác xác con Kim Giác đi.

Trở lại một tháng trước khi Mục Thiên rơi xuống vực. Y lúc đó đã rất tuyệt vọng tuy nhiên trời không phụ người, y rơi vào một dòng sông, y bị cuốn theo dòng nước đến đây. Y bị ngất trong ba ngày, khi tỉnh lại đã ở trong hang động của một con sói. Mục Thiên đã phải quyết chiến với con sói. Rất may, con sói đã bị thương( đéo biết vì sao) nên Mục Thiên đã hạ gục nhanh chóng và chiếm cứ luôn hang động này. Trong một tháng này, Mục Thiên không biết bao nhiêu lần gần như chết đi sống lại nhưng y vẫn bám trụ được đến bây giờ. Vì y còn có sứ mạng quan trọng - BÁO THÙ.

Chương 3: Tu luyện

Quay lại với hiện tại

Mục Thiên sau khi về hang động, liền dùng sừng xẻ thịt Kim Giác để ăn. Sau khi ăn xong liền nằm xuống ngủ ngay.

Sáng sớm hôm sau

" Ầm...Ầm... Ầm..!" Từng tiếng nổ lớn ngay trước cửa hang khiến y tỉnh giấc.

" Sáng sớm không cho người ta ngủ phá phá cái gì!" Mục Thiên gắt gỏng đù đẫn bước ra khỏi hang.

" Ai phá....." Chưa kịp dứt lời, phía trước mặt y, một con Huyết Lang khổng lồ đang đối đầu với một vị trung niên cầm kiếm. Vị trung niên đang dùng kiếm của mình chặn những đòn trời giáng từ bộ móng sắc nhọn của Huyết Lang. Huyết Lang biết đối thủ đang đuối liền dồn lực tấn công hòng phá hỏng phòng ngự. Vị trung niên đang ở thế hạ phong giờ đây khó khăn càng thêm muôn phần. Biết rõ nếu kéo dài trận chiến thì sẽ càng thêm bất lợi cho mình, vị trung niên rút kiếm, chém ra một đạo kiếm khí về phía Huyết Lang. Huyết Lang tuy tốc độ rất nhanh nhưng cũng không thể né kịp, nhận ngay đạo kiếm khí ở ngay cổ, máu tuôn ra xối xả. Huyết Lang dùng chút sức lực cuối tiếp cận vị trung niên, dùng bộ móng vuốt cào xé thân ảnh bé nhỏ trước mắt. Vị trung niên sau khi bị tấn công, hơi thở đã ngừng, tim đã ngừng đập - y đã chết.

Mục Thiên từ hang động nhìn cảnh tượng trước mắt mà không khỏi thất kinh. Huyết Lang- yêu thú bậc cao tương đương Tiên Linh Cảnh chỉ cần búng móng là có thể giết hắn vậy mà còn phải dùng giải pháp đồng quy ư tận. haizz

Một lúc sau, Mục Thiên mới bước ra khỏi cửa, tiến đến gần thi thể vị trung niên, cúi đầu nói:" Xin lỗi đại hiệp, lúc nãy đã không rút đao tương trợ. Mục Thiên ta bản thân ta chưa chắc đã bảo vệ được mình thì làm sao có thể bảo vệ người khác. Thành thật xin lỗi."

"Giá như lúc nãy một kiếm có thể giết con yêu thú này tì có lẽ đại hiệp sẽ không như lúc này" Mục Thiên cầm thanh kiếm của vị trung niên, tiến đến xác con Huyết Lang. Sau khi lấy được Tinh Thú Huyết Lang, Mục Thiên đưa xác của vị trung niên chôn cất cùng Tinh Thú Huyết Lang và Tinh Thú Kim Giác:

" Đây chỉ chút quà mọn để tạ lỗi. Xin đại hiệp ra đi thanh thản."

Chứng kiến được trận quyết chiến vừa rồi, Mục Thiên liền lấy thanh kiếm của vị trung niên nhìn chăm chú vết máu Huyết Lang trên thanh kiếm:" Kiếm pháp của đại hiệp lúc nãy thật thần kỳ, nhưng đường kiếm của y chưa đủ nhanh chưa đủ độ dứt khoát nếu ta có thể làm được thì.......ngày báo mối thù này sẽ không còn xa nữa rồi."

Mục Thiên ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời chói chang, sau đó liền đi sâu vào rừng. Đi liên tục trong một canh giờ, Mục Thiên mồ hôi đã nhễ nhại, ánh nắng thì càng lúc càng chói chang, khung cảnh yên tĩnh của khu rừng càng làm thêm oi bức khiến cho sức lực của y đã kiệt. Cố lấn thêm vài bước nữa, Mục Thiên đã chính thức ra khỏi khu rừng. Ánh nắng như bị ràng buộc bấy lâu đập thẳng vào khuôn mặt y, sức lực kiệt quệ giờ càng thêm mệt mỏi, con mắt y nheo lại bởi sự chói chang của nắng hè. Khi tất cả trở lại bình thường, Mục Thiên đã dần thích nghi được thì thính giác y nhận thấy từng tiếng nước xối xả. Trước mắt Mục Thiên dòng thác trắng xóa, lung linh hiện lên trước mắt y. Mục Thiên mắt long lanh nhìn cảnh tượng hùng vĩ trước mắt. Mục Thiên không chút do dự, cởi phăng quần áo nhảy xuống dòng nước. Sau đó, y tìm một chiếc hang gần đó dánh một giấc đến sang sớm tận hôm sau.

Kì Tu Luyện Địa Ngục bắt đầu.

Sáng sớm Mục Thiên luyện thân thể

Chiều luyện kiếm

Tối đến luyện giác quan ở khu rừng

Tuy nhiên chỉ vậy chưa gọi là địa ngục, tập luyện là vậy nhưng thức ăn của Mục Thiên chính là TINH THÚ. Vì không thể tụ linh, không thể luyện hóa Tinh Thú nên y quyết định....ăn ngang, việc làm mà đến cả Đế Vương Cảnh cũng chưa chắc dám làm. Vì Tinh Thú có linh lực thiên địa lớn nếu trực tiếp thôn phệ sẽ bị bộc phát khiến cơ thể bị giày vò và rồi bạo thể mà chết. Sau ngày đầu tiên thôn phệ Tinh Thú, Mục Thiên đã bị ngất đến bảy ngày, nhưng vẫn không chết. Và từng ngày từng ngày trôi qua chẳng mấy chốc đã hai năm. Mục Thiên đã đến ngày xuất quan.

Chương 4: Đường ra

Mục Thiên bước ra cửa hang, thân xác y giờ xơ xác, thanh kiếm cũng đã có phần sứt mẻ, nhưng nhìn y đã chững chạc hơn rất nhiều. Mục Thiên ngước mắt nhìn ánh mặt trời. Suốt hai năm nay, Mục Thiên luyện tập điên cuồng chỉ vì ngày báo thù cho phụ thân. Mục Thiên xoay đầu nhìn lại cảnh tượng đã gắn bó với mình suốt thời gian tu luyện. Với y, đây như là ngôi nhà thứ hai, giờ phải chia li quả thực có hơi xót xa. Mục Thiên định thần lại phi thân sâu vào khu rừng với một tốc độ kinh hoàng. Thậm chí có lẽ còn gấp mấy lần tên hắc y trước kia.

Chẳng mấy chốc, Y đã thoát ra được khu rừng, mọi ký ức 2 năm trước ùa về: hình ảnh y rơi xuống núi; hang động y lấy được từ một con sói và cảnh tượng tàn khốc của cuộc chiến giữa vị trung niên và con Huyết Lang. Mục Thiên tiến lại gần ngôi mộ của vị trung niên, y hồi tưởng về ngày hôm đó:

" Mục Thiên ta hôm nay đã trở lại sẽ không còn vô dụng như xưa nữa rồi! Đại hiệp! Một tiếng đại hiệp, giúp đỡ vạn dân! Công cuộc của ngài hãy để ta tiếp bước!"

Mục Thiên xoay người rời đi, bỗng nhiên Mục Thiên khựng lại, nhanh như thiểm điện rút kiếm chém về phía bụi cây gần đó, nhát chém tạo ra một đạo kiếm khí khiến cho bụi cây rậm rạp chớp mắt đã chia phân tách thành hai, bụi bay tứ tung. Giữa làn bụi, dần dần xuất hiện một thân ảnh yêu thú cao gần ba trượng, răng nanh sắc nhọn, gầm gừ đem cặp mắt đỏ chót nhìn Mục Thiên, chẳng kịp nghĩ ngợi, nó lao nhanh về phía Mục Thiên, nâng cao đôi vuốt mình về phía trước. Mục Thiên vẫn đứng yên, môi nhếch cười:

" Huyết Lang ư?... Hoàn hảo!"

Mục Thiên lại một lần nữa xuất kiếm, chém ra một đạo kiếm khí mày đỏ máu như một mũi tên bay về phía Huyết Lang. Con Huyết Lang đang lao tới không kịp phòng bị, bị đạo khí đánh trúng. Đạo khí hình mũi tên chạm vào thân ảnh con yêu thú lập tức nổ tung. Con Huyết Lang đã chết trong một đòn. Nhìn cảnh tượng vừa rồi không ai nghĩ rằng hai năm trước y đến một cọng lông Huyết Lang cũng không thẻ chạm được. Thời gian luyện tập của Mục Thiên quả thực không uổng phí.Mục Thiên tiến lại phía xác con Huyết Lang, lấy Tinh Thú nhét vào túi, phi thân vào khu rừng đối diện, tìm kiếm con đường ra khỏi nơi đây. Trên đường đi, y cũng gặp rất yêu thú nhưng y cũng chẳng buồn quan tâm còn các yêu thú nhìn thấy Mục Thiên cũng chẳng gầm gừ đuổi theo vì có đuổi cũng chẳng đuổi được. Chẳng mấy chốc, Mục Thiên đã thoát ra khỏi khu rừng, trước mắt Mục Thiên giờ đây đã lóng thoáng thấy vài ngôi nhà, nét mặt y đã thoáng lên sự mừng rỡ. Mục Thiên không tiếp tục phi thân mà chuyển về tốc độ bình thường đơn giản vì y không muốn quá gây chú ý.

Mục Thiên lao ra đường chính, từ từ tiến về phía ngôi làng. Mục Thiên từ từ tiến vào ngôi làng, đã lâu lắm rồi hắn chưa thấy một con người nào, giờ đây thấy quá nhiều khiến y có ít phần bỡ ngỡ. Mục Thiên ghé vào một quán ăn, cũng đã lâu lắm y chưa ăn một món ăn đàng hoàng nào, ngoài tu luyện y chỉ toàn ăn Tinh Thú và thảo dược, chính vì vậy Mục Thiên mới có thành quả như hôm nay.

" Tiểu nhị!" Mục Thiên ngồi ngay vào một bàn trống, hét lớn" Dạ! Dạ! Quan khách gọi có gì không ạ" Một thanh niên đô con chạy ra, cử chỉ rất cung kính

" Lấy ít món ăn được ra đây!"

" Quan khách có thể...... đưa tiền trước được không ạ?" Tiểu nhị ấp úng

" Viên Tinh Thú này thế nào?" Mục Thiên lấy trong túi một viên Tinh thú màu nâu đưa cho tiểu nhị.

" TINH THÚ KIM GIÁC" Mọi ánh mắt hốt hoảng nhìn về phía Mục Thiên.

Chương 5: Ác quỷ

" TINH THÚ KIM GIÁC"

Tất cả mọi người có mặt ở khách điếm đổ dồn về phía Mục Thiên, Kim Giác- loại yêu thú này không mạnh lắm nhưng chỉ với sức phòng ngự của nó thì sợ đến cả Hậu Linh Cảnh thất trọng cũng khó mà làm nên chuyện. Với lại đối với người tu luyện mà nói luyện hóa Tinh Thú này còn gia tăng sức phòng ngự đáng kể. Đối với người tu luyện đang ở Hậu Linh Cảnh và Tiên Linh Cảnh mà nói là một bảo vật. Nhưng Mục Thiên lại có thể dửng dưng đưa ra trả tiền thức ăn thì quả thực có chút hoang phí. Nhưng ánh mắt nhìn y từ hốt hoảng đến ghen tị và cuối cùng là ham muốn.

" Ái chà! Vị thiếu niên này không biết là công tử thế gia từ đâu đến đây lại có thể coi tiền như cỏ rác như thế này. " Một người trong số đó đứng dậy từ từ tiến lại gần Mục Thiên. Hắn nhìn Mục Thiên, ăn mặc rách rưới, tóc tai bù xù, nhìn chẳng giống đến một chút người tu luyện. Hắn bĩu môi, liếc nhìn Mục Thiên, sau đó xoay qua nhìn mọi người trong khách điếm, nói:

" Nhìn vị thiếu niên này, từ trên xuống dưới chẳng khác gì tên lưu manh đầu đường xó chợ, vậy mà lại có vật trân quý như thế này há chẳng phải tên ăn cắp hay sao?"

Mọi người xung quanh nghe xong liền bàn tán sôi nổi:

" Đúng vậy!"

" Nhìn như vậy chẳng giống tên trộm lúc trước mới bị bắt hay sao?"

.............

Mục Thiên từ lúc nãy giờ vẫn chưa nói nửa lời, khuôn mặt vẫn điềm tĩnh như là những lời vừa rồi chẳng hề lọt tai của y. Mục Thiên hất tay, nhìn tên tiểu nhị, nói:

" Tại sao vẫn chưa đồ ăn lên? Chả lẽ khách điếm ày chỉ nhận tiền bạc thôi hay sao?

Tên tiểu nhị lắp bắp:

" Dạ...Dạ...Không!"

Tên lũ nãy nhìn cử chỉ của Mục Thiên không khỏi tức giận, khuôn mặt trở nên vô cùng khó coi, hắn dang hai tay lên:

" Thưa chư vị, tên trộm này không những không biết nhận lỗi còn làm lơ chúng ta, nay ta - Vân Nhiên thế thiên hành đạo bắt tên tiểu tử này về tra xử tội. Kính xin các vị bằng hữu ra tay tương trợ."Tuy miệng nói vậy nhưng Vân Nhiên lại nghĩ khác:

Kha Kha Kha, tên tiểu tử này vậy mà dám lơ bổn công tử, đợi ngươi bị đám người kia hành cho ra bã, đến khi đó ta đưa hắn về Vân gia xử tội. Nhìn chiếc túi của hắn, có lẽ còn vài viên nữa, không chừng nhờ nó mình có thể tiến lên Hậu Linh Cảnh tam trùng luôn cũng nên! Kha Kha Kha"

Vân Nhiên phất chiếc quạt của hắn, phóng ra ba đạo ám khí về phía Mục Thiên, miệng hắn hét lớn:

" Các vị bằng hữu! Lên!"

Hơn mười mấy người trong ngoài khách điếm đều lao về phía Mục Thiên với ánh mắt đùng đùng sát khí.

" ẦM"

Một tiếng nổ lớn tao một lỗ lớn trên bờ tường khách điếm, Mục Thiên bị đánh bay ra ngoài, nằm lăn lóc giữa đường. Tên Vân Diên phẩy phẩy chiếc quạt bước ra khỏi khách điếm, hắn nở nụ cười nham hiểm nhìn Mục Thiên. Hắn hất tay, nói nhỏ với tên tiểu quỷ đứng bên cạnh. Tên tiểu quỷ nghe xong tức tốc chạy đi, Vân Nhiên cùng mười mấy tên bước đến cạnh Mục Thiên lần lượt dẫm đạp lên hắn, Vân Nhiên cúi xuống thì thào:

" Ngoãn ngoãn giao ra một ít Tinh Thú ta sẽ không làm khó ngươi."Mục Thiên từ từ đứng dậy, lau vết máu trên khóa miệng, cười nói:

" Xem ra hôm nay không ăn được rồi!"

Dứt lời, bao quanh Mục Thiên bỗng tỏa ra một luông khí, khiến Vân Nhiên và mười mấy tên đứng gần đều hoảng hốt lùi ra xa, Vân Nhiên đứng sau lưng tên bên cạnh, hét lớn:

" Tên trộm này muốn động thủ! Các bằng hữu giết nó!"

Mười mấy tên tụ quyền phi về phía Mục Thiên, hô vang:

" GIẾT!"

Mục Thiên nhếch mép, chậm rãi rút kiếm.

" ẦM"

Tiếng nổ quen thuộc lại vang lên, đất đá bay tứ tung, bụi bay mù mịt. Vân Nhiên cười hả hê:

" HAHAHA....Dám chống lại Vân gia ta chỉ có một con đường...AHhh!"

Một thi thể đầy máu tươi bay về phía hắn khiến hắn ngã quỵ xuống. Giữa làn bụi, ánh đỏ thoắt ẩn thoắt hiện, bóng người dần xuất hiện, trên tay thanh kiếm nhuốm đầy máu, dưới chân hắn có hơn chục thân thể. Những người chứng kiến không khỏi kinh sợ, bây giờ bóng người đang đứng kia chính là - ÁC QUỶ đúng nghĩa

*LTG: Anh em thấy hay thì like mạnh và theo dõi đi nào *

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau