ĐẠI THẦN KIẾM KHÁCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Đại thần kiếm khách - Chương 21 - Chương 23

Chương 21: Yêu (Thượng)

Thấm thoắt ba tháng đã trôi qua, Mục Thiên vẫn ở Trường Tâm Kiếm Phái ăn uống,ngủ nghỉ, đến lớp học nghe lão thầy tụng kinh, bị Thanh Hà hành hạ, được Thanh Tuyết và Thanh Lâm chăm sóc. Cuộc sống của Mục Thiên hết sức khó nhọc nhưng cũng tràn ắp tiếng cười. Nhiều lúc tự hỏi trong đêm: Liệu có nên từ bỏ hận thù để sống những ngày tháng vui vẻ ở đây? Tuy nhiên câu hỏi đó hết sức khó để có thể trả lời. Nó thật sự không dễ dành.

Mục Thiên lại tiếp tục ngày mới với việc xuống núi cùng Thanh Hà mua đồ, và đương nhiên toàn là đồ cho nam nhi. Nói thẳng ra là cái tên Nguỵ Anh. Mục Thiên và Thanh Tuyết vẫn tuần tự lượn lờ vài vòng chợ sau khi xong việc mới trở về.

Mục Thiên khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi, ngồi xuống nghỉ ngơi cạnh những cây tre đằng sau nhà. Tựa lưng, lấy thanh sáo trúc mới tậu về, tấu một khúc. Tiếng sáo tuy không quá lớn, nhưng du dương lạ thường, ẩn giấu đi bao nhiêu nỗi niềm.

Thanh Hà nghe tiếng sáo - chẳng bận tâm.

Thanh Lâm nghe tiếng sáo - xao động.

Thanh Tuyết nghe tiếng sáo, môi mấp máy:

" Thiên huynh!"

Học viên nghe tiếng sáo...Chẳng hiểu gì, nhưng ít nhất vẫn có thể đánh giá được rằng - Hay.

Ở một góc của Thư Các, người con gái nghe tiếng sáo, ngước nhìn bầu trời, mắt bỗng nhiên tự ấn lệ.

Ở gian phòng trung tâm của tông môn, lão niên mà Mục Thiên thấy ở buổi đầu cũng đang nhìn ra cửa sổ, tấm tắc khen:

" Bài sáo hay, du dương....Tuy nhiên lại ẩn chứa quá nhiều cảm xúc.Đan xen, lẫn lộn những cảm xúc đối ngược nhau. Haizz!"

Tiếng người bước vào - là Chính Hiệu, lão khom người, cung kính nói:

" Đã tìm được người mà ngài tìm. Tên là Mục Thiên, là người Thanh Gia đặc cách vào!"

Lão niên vuốt chòm râu, khuôn mặt nghiêm nghị:

"Xem ra tên này cần phải đích thân gặp mặt!"

" Ngươi lui ra đi!" Lão niên phất bàn tay. Chính Hiệu nhẹ nhàng trả lời, rồi cũng vội lui ra

" Vâng thưa Trưởng Môn!"

Ngay lập tức, lão niên trưởng môn liền phi hành qua cửa sổ, tiến về phía gian nhà của Mục Thiên.

Mục Thiên vẫn say sưa tấu sáo, thân ảnh lão niên tách những tầng lá, hạ xuống trước mắt Mục Thiên. Mục Thiên nhẹ nhàng dừng sáo, liền trượt về phía sau, hoảng sợ:" Ngươi là ai? Ta không biết ngươi! Ngươi đi ra đi!"

Lão niên khẽ lắc đầu, nhẹ giọng nói:

" Ta biết ngươi đang giả vờ, đứng dậy và đừng quên mở mắt ra!"

Mục Thiên khẽ cười, đứng dậy cất giọng hỏi lão niên:

" Lão đến đây làm gì?"

Lão niên sảng khoái cười:

" Ta đến chơi!"

Mục Thiên quay đầu bỏ đi, lạnh lùng nói:

" Không rảnh! Mời về cho! "

Lão niên hốt hoảng:
" Ấy! Ấy! Xin dừng bước! Ta biết ngươi không thích tiếp ta nhưng ngươi cần nghe ta nói một số chuyện..."

Giờ đã đầu giờ chiều, Mục Thiên vội vã chạy xuống núi. Tập trung hầu hết các tân sinh viên, Mục Thiên nhanh chóng thâm nhập và nghe theo mấy lão sư tiến vào Hình Thi Sơn Mạch.

Hình Thi Sơn Mạch chính là dược thảo và tinh thú của Trường Tâm Kiếm Phái, mỗi năm lại mở ra bốn lần cho bốn đợt học sinh.

Mục Thiên nhanh chóng tìm được Thanh Lâm và Thanh Tuyết. Tuy nhiên Thanh Lâm dở thói, tách nhóm gia nhập vào " Mỹ nữ nhóm" ( Tự hiểu)

Chỉ còn lại Mục Thiên và Thanh Tuyết cùng một nhóm, Thanh Tuyết vẫn vô tư chạy nhảy còn Mục Thiên lại không huyên náo như trước đây. Bỗng Mục Thiên dừng lại, khẽ nói:

" Khinh Tuyết!"

Thanh Tuyết đột ngột quay đầu, rút lưỡi kiếm đưa trước mắt Mục Thiên:

" Sao huynh biết?"

Mục Thiên khẽ thở dài:

" Không quan trọng đâu Thanh Tuyết à!"

Thanh Tuyết đẫm nước mắt:

" Đừng gọi muội bằng cái tên dơ bẩn đó! Thanh Tuyết, muội chán ngấy cái tên đó rồi! Mỗi lần nghe thấy cái tên đó, muội lại nhớ về mẫu thân muội, nhớ cái ngày mà Thanh Gia cướp đi mẫu thân muội. Mỗi lần nhìn thấy người của Thanh Gia, muội luôn luôn muốn..."

" Trả thù, Đúng không?" Mục Thiên ngắt lời, ôm Khinh Tuyết vào lòng, tiếp tục nói:

" Ai cũng có vết thương không thể chữa khỏi, ai cũng có mục tiêu báo thù nhưng Tuyết Nhi này, muội chưa đủ mạnh, đừng nghĩ tới chuyện đó..."

Khinh Tuyết oà khóc nức nở trong lòng Mục Thiên.

" Đừng bao giờ che giấu huynh điều gì, Tuyết Nhi nhé!"

Mục Thiên thì thầm và ngất lịm đi. Còn Khinh Tuyết, lần đầu cảm thấy bình yên đến thế, lần đầu cảm giác thù hận biến mất. Và cũng lần đầu tiên, tham vọng của cô cao đến thế: Cô muốn người thiếu niên này!

Chương 22: Yêu (Hạ)

Mục Thiên dần mở mắt, cảm thấy lòng ngực mình vô cùng đau nhói đồng thời cũng nhận thấy cảnh vật xung quanh bao trùm bởi một sắc tối. Tuy nhiên, loáng thoáng vẫn có thể thấy được vài tia sáng. Cố đi theo những tia sáng, từng ánh nắng dần xuất hiện, Mục Thiên đã dần khẳng định được mình đang ở trong một hang động. Nhìn ra khung cảnh ngoài hang, thi thoảng lại có mùi của yêu thú nên Mục Thiên chắc chắn mình vẫn đang ở Hình Thi Sơn Mạch.

Mục Thiên xoay đầu nhìn xung quanh động, không có dấu vết gì là nơi ở của yêu thú ngược lại còn có vẻ rất sạch sẽ.

Bỗng nhiên, từ ngoài hang xuất hiện một thân ảnh, thấy Mục Thiên liền chạy lại ôm chầm vào lòng. Mục Thiên bất giác có chút kinh ngạc nhưng rất mau định thần lại, khẽ xoa đầu thân ảnh nhỏ bé đang ôm chặt mình:

" Tuyết Nhi...!"

Khinh Tuyết nhận được sự âu yếm của Mục Thiên, bỗng dưng oà khóc:

" Sao huynh ngốc vậy! Muốn ôm người ta thì cứ nói, sao phải làm liều rồi để bị thương thế này! May là kiếm của người ta không đâm sâu nếu không thì..."

Mục Thiên gãi đầu cười:

" Chẳng phải ta yên ổn rồi sao!"

Khinh Tuyết thoát khỏi vòng tay của Mục Thiên, lau nhẹ nước mắt, khẽ nói sau đó liền biến mất:

" Muội đi tìm ít thảo dược! Huynh ở đây chờ muội!"

Mục Thiên gật đầu, quay người bước vào sâu bên trong hang động. Mục Thiên dựa lưng vào một tảng đá, chẳng có gì chơi liền lấy bức tranh Thanh Long mà y lấy được từ Thanh Gia ra xem.

Bức tranh sống động như thật, Mục Thiên như lạc vào trong nó. Bức tranh bất ngờ toả ra luồng khí ánh xanh, lập tức lọt vào mi tâm Mục Thiên. Tâm trí Mục Thiên như kết nạp thêm một tầng ký ức với hàng triệu hình ảnh. Y thấy cuộc chiến của Tứ Tượng, và còn thấy trước đó là một cuộc chiến khác nhưng chỉ thấy được hình ảnh cuối cùng của nó. Bóng người đứng trên Thây Sơn, Huyết Giang đang nở nụ cười thoả mãn. Bỗng nhiên, tên đó quay khuôn mặt nhuốm đầy máu của mình, như hiện diện được sự xuất hiện của một kẻ khác, băng lãnh nói:

" Đây chính là quá khứ cũng chính là tương lai. Ngươi nên nhớ ngươi không thể tránh khỏi vì....Ngươi chính là ta và Ta cũng chính là ngươi!"

Hình ảnh xua đi, Mục Thiên đột ngột mở mắt, mồ hôi tuôn dài. Hắn là ai? Sao hắn lại nói như vậy? Từng câu hỏi tự đặt ra trong lòng Mục Thiên. Tuy y không chú ý nhưng con Thanh Long trong bức tranh đã biến mất và cánh tay trái của y đã xuất hiên thêm một con rồng. Mục Thiên cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội ập đến khiến y ngất lịm đi.

Lại một lần nữa tỉnh lại, Mục Thiên lại thức dậy ở hang động, Khinh Tuyết ở bên thấy Mục Thiên tỉnh lại liền sốt sắng hỏi:

" Huynh sao rồi?"

Mục Thiên gắng cười:

" Ta không sao, ta ngủ bao lâu rồi!"

Khinh Tuyết trả lời:" Một tuần!"

Mục Thiên thầm nghĩ:

" Một tuần, nhưng ta cảm thấy đã qua một năm rồi. Nếu như những gì ta thấy trong mơ là thật thì ngày đó sẽ không xa, ta không thể để chuyện đó xảy ra! Ta phải đi ngay! Và đương nhiên mối thù này cũng đã nên báo!"

Mục Thiên đứng phắt dậy, nghiêng đầu nói với Khinh Tuyết:

" Ta có việc phải đi ngay! Muội không cần chờ ta! Còn nữa Thanh Lâm đang ở hướng Nam cách đây 1 dặm, hãy đi tìm đệ ấy! Nhớ! Khoan hãy báo thù!

Mục Thiên nói xong liền phi hành bay đi, Khinh Tuyết nghe những lời y nói, lòng nhói đau, con tim nàng nhắn nhủ rằng những lời nói ấy là lời từ biệt.

Mục Thiên ra khỏi Hình Thi Sơn Mạvh ngang qua khu vực các đạo sư nhưng chẳng một ai có thể phát hiện, phóng thẳng lên đỉnh Cao Sơn, xông vào phòng trưởng môn Chính Quy. Lão già khẽ cười:

" Không biết ngươi tới đây làm gì?"

Mục Thiên lạnh lùng nói:

" Ta có việc nhờ ngươi giúp!"
Chính Quy cười khàn:

" Việc gì?"

" Giúp ta bảo vệ Khinh Tuyết!"

Mục Thiên nhẹ nhàng trả lời. Lão già vẫn điềm nhiên:

" Cô ấy là gì của ngươi?"

Mục Thiên chẳng nói chẳng rằng liền phi thân đi mất. Chỉ còn lại lão già khẽ lắc đầu:

" Đây chính là tình yêu? Ngươi có nó nhưng tại sao lại từ bỏ nó? Haizz!"

Mục Thiên bước ra sảnh đường, từ từ bước xuống núi, ngay tắp lự có cả vài chục đạo sư chắn đường. Một tên đạo sư nói:

" Mục Thiên V3 tự ý trốn khỏi Sơn Mạch, yêu cầu bị xử phạt."

Lại một người nữa hạ từ trên cao xuống - Là Mục Linh. Mục Linh nhìn Mục Thiên, ấn lệ:

" Thiên ca!"

Các đạo sư thấy Mục Linh liền an phận rút lui. Mục Linh dương kiếm, Mục Thiên khẽ cười. Mục Linh khóc nấc, Mục Thiên lao vút đi. Chỉ còn vang tiếng nói:

" Xin lỗi!"

Thân ảnh bay giữa không trung, lóng lánh theo gió là những giọt nước mắt. Mục Thiên từ trên cao điên cuồng xả kiếm. Nước mắt lại càng rơi nhiều, người lại càng điên cuồng, hoang dại.

Bầu trời mang sắc xanh, yên bình như vậy. Mênh mông đất trời, tiếng gió hiu hiu. Không gian to lớn lại bình yên thế nhưng sao thân ảnh nhỏ bé lại mang nhiều tương tư nỗi đau như vậy!

Tình ái là chi? Oán hận là gì? Tại sao lại có thể xâu xé trái tim đến như vậy? Nếu ta có thể có Đoạn Tình Kiếm, ta thà cắt đứt hết nhân tình thế gian cho ta một thế giới mới không đau khổ bi ai.

Lời tác: Các đh gần xa, ghé truyện ủng hộ nhiệt tình đê. Mại dô. Truyện đầu tay mấy chế ơi!

Chương 23: Trợ giúp (thượng)

Mục Thiên điên cuồng, hoang dại rống vang:

" Tại sao? Tại sao nàng lại là con của hắn? Tại sao?"

Trời nổi gió, mây dông ùn ùn kéo đến. Từng hạt mưa tí tách rơi, Mục Thiên ngã quỵ giữa màn mưa. Chẳng biết y đã khóc bao lâu! Chẳng biết cơn mưa lúc nào sẽ kết thúc! Và liệu rằng cơn mưa đó có thể làm trôi đi bao ái hận được không? Chẳng có lấy một ai có thể biết được!

Ánh dương đã dần trở lại sau cơn mưa ròng rã ba ngày qua. Từng chiếc lá, một màu xanh mơn mởn tô điểm cho ánh vàng. Khu rừng bạt ngàn, bao trùm lên toàn vùng cận Cao Sơn. Cách dãy núi Cao Sơn khá xa, tiếng kêu inh tai của đàn quạ đã phá hỏng đi những khung cảnh tuyệt đẹp. Tiếng gió đìu hiu lẫn với tiếng kêu thất thanh, không khí ảm đạm, lẫn với mùi máu. Qua từng kẽ lá, khung cảnh đáng sợ hiện ra, hơn chục đạo ảnh đang vây quanh một vị thanh niên. Khuôn mặt vị thanh niên trắng bệch, cánh tay phải rỉ máu tí tách, cánh tay còn lại cầm thanh kiếm cắm chặt xuống đất. Mười mấy đạo ảnh từ từ di chuyển xung quanh vị thanh niên, cánh tay run run liên hồi. Bỗng nhiên, vị thanh niên xoay thanh kiếm dính chặt dưới đất, ngay lập tức mười mấy đạo ảnh ngã gục xuống đất, chẳng còn cảm thấy nhịp thở - chúng đã chết!

Vị thanh niên thở phào nhẹ nhõm, gắng gượng đứng dậy, nhưng lại ngay khuỵ xuống, miệng khẽ nhỉ máu. Vị thanh niên đưa mắt nhìn xung quanh, cất tiếng nói:

" Là kẻ nào?"

Dứt lời, làn sương từ đâu xuất hiện nhẹ nhàng phủ xung quanh vị thanh niên. Từng tiếng cười khanh khách trải dài, thoắt ẩn thoắt hiện một thân ảnh giữa làn sương. Làn sương dần tan đi, thân ảnh ngày càng rõ ràng, cường tráng, lực lưỡng, vác một thanh đao đi đến trước mắt vị thanh niên, cười lớn:

" Chân Úy Văn! Không ngờ ngươi còn có ngày này! Ngươi không ngờ đúng không? Hắc hắc hắc!"

Vị thanh niên nhổ một búng máu, ngay lập tức khuôn mặt dần trở nên già nua, khiến tên đô sĩ càng thêm sảng khoái:

" Hắc hắc! Lão già, ngay cả Nguyên Dung ông cũng không giữ được thì còn lại gì sau cơn mưa! Hay để ta Liệt Diễm Xích tiễn ngươi một đoạn vậy!"

Vung thanh bảo đao, Liệt Diễm Xích hét lớn toan chém Chân Úy Văn, nhưng tự nhiên lại khựng lại, khựng lại vì không thể tiếp tục. Giữa khung cảnh ấy, tiếng sáo của ai bỗng nổi lên, du dương lạ lùng, tiết tấu rất nhanh nhưng lại khiến người ta say đắm. Chân Úy Văn nhắm mắt say sưa nghe tiếng sáo, cả đời lão đã không còn gì hối tiếc. Lão khẽ mở mắt đón nhận cái chết. Nhưng khiến lão nhất thời cả kinh, Liệt Diễm Xích vẫn như pho tượng đứng yên, ánh mắt đê mê. Tiếng sáo rít lên một tiếng dài trước khi ngừng hẳn. Lão Chân Úy Văn lại một lần nữa thất kinh, tên Liệt Diễm Kính đã bị phanh thây, chỉ còn cái đầu nguyên vẹn với ánh mắt kinh sợ. Lão già run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh toát ra, lão lần đầu cảm thấy sự sợ hãi. Lão có thể nhận thấy được thêm một thân ảnh nữa đang ở cạnh lão. Thân ảnh lạ mặt khẽ áp sát Chân Úy Văn:

" Lão già không sao chứ?"

Chân Úy Văn lão niên lắp bắp:

" Ngươi...Là....Ai...?"

Thân ảnh lạ lại tiếp tục khẽ nói:

" Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là ta đến cứu ngươi."

Lão tuy trong lòng đã giảm bớt phần nào lo âu tuy nhiên vẫn phải đề phòng:

" Là ai phái ngươi đến?"
Thân ảnh xoay mình, cười nói:

" Là ai không quan trọng! Quan trọng là ngươi nên sống để cứu Chân Nguyên tông, Chân trưởng môn à!"

Chân Úy Văn càng thêm nghi hoặc:

" Rốt cục ngươi là ai? Sao biết được chuyện tông môn của ta?"

Thân ảnh lạ tiếp tục cười:

" Ta là Chân Truyền Chính Quy! Sư ca của lão!"

Lão già nghe đến tên của Chính Quy liền hoảng hốt:

" Chính Quy sư ca!"

Chẳng ai biết rằng Úy Văn và Chính Quy là huynh đệ đồng môn mà thân ảnh trước mắt lại có thể biết được chứng tỏ y có quan hệ với Chính Quy. Chân Uý Văn khẽ cúi đầu:

" Chính Quy sư ca dạo này thế nào?"

Thân ảnh vội nói:" Chuyện gì nói sau! Đi theo ta chữa thương!"

Lão Chân Uý Văn phun một búng máu, khẽ cười khổ:

" Sợ rằng không có sau này! Vị đại hiệp này nếu đã quen với Chính Quy sư ca ta thì hãy nể tình giúp ta một việc! Đưa ngọc bội này đến Chân Nguyên Tông giao cho cháu gái ta Chân Mộc Uyển. "

Lão già đưa miếng ngọc bội cho thân ảnh lạ.

" Hãy....Nhớ........Giúp......Ta......Phụt....."

Lão Chân Uý Văn phun bọng máu cuối đời, thân ảnh lạ vén tóc lên thở dài - khuôn mặt quen thuộc Mục Thiên.

Chân Nguyên Tông.

Ở giữa chính điện, một nhóm người đang ngồi quanh một ngọn nến đã tắt ngấm. Bỗng một người lên tiếng:

" Uyển Nhi....!!"

Một cô gái ngồi trung tâm, khuôn mặt vô cảm:

" Gia...Gia...Đi....Rồi...!

Nhanh chóng lau vệt nước mắt, cương quyết:

" Chúng ta còn bao nhiêu ngày?"

" Ba ngày...."

Sau khi chôn cất Chân Uý Văn, Mục Thiên liền rời đi:

" Chính Quy! Việc ông nhờ ta không thể làm xong rồi! Uý Văn! Tâm nguyện của ông ta sẽ cố gắng! Từ đây đến Chân Nguyên tông gần bảy trăm dăm dặm - Ba ngày!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước