ĐĂNG PHONG THÀNH THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Đăng phong thành thần - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Đại Hội

Hắn bay một lúc lâu, nhìn xa xa thấy một thành phố lơ lửng giữa trời, hắn nhắm thành phố mà bay thẳng đến. Bỗng từ đâu có hai tên hộ vệ lao tới, người chúng mặt áo giáp sáng bóng, tay cầm trường thương, sau lưng là một đôi cánh trắng to, hai tên này toát ra một cỗ khí tức khiến cho kẻ muốn xâm phạm củng phải kiêng dè. Một tên hung dữ quát

- Người không có thiệp mời thì không được vào

Hắn lúc này mới ngẫn người, liền tìm trong không gian giới chỉ một lúc lâu mới lấy ra một vật. Vật này hình chữ nhật, to chỉ bằng lòng bằng tay, màu trắng bạc, trên chỉ khắc duy nhất một chữ Thiên.

Hắn đưa vật ấy cho hai tên hộ vệ, một tên cầm lấy quan sát hồi lâu, mới nhìn sang tên kế bên mà gật đầu. Tên hộ vệ kế bên lúc này từ giọng điệu hung dữ trở thành ôn hòa nói

- Thiệp mời đã có xin mời ngài vào trong

Nói rồi một trong hai tên hộ vệ trả lại thiệp mời cho hắn, tên còn lại lấy từ đâu ra một chiếc nhẫn, đeo vào tay, miệng nhẫm khẩu quyết. Từ không trung nơi hắn đứng ba bước hiện ra một cái Hoàng Kim Môn. Thân cửa cao ba mét, rộng chỉ đủ hai người vào một lúc, từng hạt ngọc đính trên cửa phát sáng, cộng với màu vàng óng ánh khiến cho những kẻ phàm tục nhìn thấy không thể không nổi lòng tham.

- Xin mời ngài bước vào trong, nơi này sẽ dẫn ngài đến nơi đăng ký Đại Thế Chiến

Hắn thắc mắc hỏi

- Vậy chứ không phải thành phố này là nơi tổ chức à

Một trong hai tên hộ về nghe được câu hỏi này liền lặc đầu, ôn tồn giải thích

- Không phải, nơi này chỉ là một trong 18 nơi xác nhận thiếp mời và mở ra Hoàng Kim Môn dẫn thí sinh và khán giả đến nơi diễn ra Đại Thế Chiến thôi



Hắn lúc này mới gật đầu, quay người lại tiến vào Hoàng Kim Môn. Vừa bước vào ánh nắng chiếu thẳng vào mắt hắn, khiến hắn theo phản xạ mà lấy tay che mặt lại. Một lúc lâu khi đã quen với ánh sáng này thì hắn mới nhìn kĩ khung cảnh xung quanh.Hắn đang đứng trước một nơi rộng bao la là các sạp là sạp bán đồ, nào là vũ khí các loại, nào là đan dược, yêu thú,... Hắn nhìn khung cảnh đông đúc xung quanh cảm thấy choáng ngợp, bất giác lùi lại ba bước, liền đụng vào một người nào đó. Hắn quay lại nhìn thì thấy một lão giả trung niên, tay cầm một cuốn sách to, vẻ mặt hiền từ mà nói với hắn.- Thiếu hiệp có phải là người có thiếp mời ngân sắc

Hắn lúng túng, suy nghĩ một hồi mới quyết định cất lời

- Đúng là ta, xin hỏi tiền bối có việc gì tìm đến tại hạ

Lão vẻ có chút ngạc nhiên, phàm là những người nắm giữ ngân sắc, ai củng biết đôi chút về thông tinh giải đấu, thiếu niên ngây ngô này lại có vẻ ngờ nghệch, thật khiến lão bối rối. Lão tằn hắn một cái, giọng điệu ôn hòa

- Ta là người phụ trách của thiếu hiệp, để ta giới thiệu cho thiếu hiệp một ít thông tin giải đấu và cách đăng ký. Đi theo ta, vừa đi vừa nói vậy

Lão ôn tồn giải thích, bấy giờ hắn mới hiểu thể lệ như sau, trận đầu tiên là Loạn Chiến, chỉ cần hạ mười người, mỗi người mười điểm, đủ liền có thể vào vòng hai, đối với người sở hữu thiếp mời ngân sắc có thể trực tiếp vào vòng hai nếu muốn. Còn về vòng hai khi kết thúc vòng một mới có thông tinh và thể lệ thi đấu

Nghe lão giới thiệu xong củng đã đến trước một cái đại môn to lớn, xung quanh đại môn có hơn mười người canh gác, hắn cảm nhận từng hộ vệ canh cổng đều thâm tàng bất lộ, chiến lực rất sâu, thật là hùng hậu. Bước vào đại môn thì hiện ra một cái sân rộng gần trăm trượng, người đứng trong sân không có một ngàn củng hơn năm trăm, toàn là trẻ tuổi thanh thiếu niên, thật là đông quá mà.Hắn đứng trước cổng đại môn khiến nhiều người nhìn về phía hăn, tiếng xì xầm bắt đầu nổi lên. Hắn chịu không nổi nữa rồi, triệu gọi phi kiếm, muốn bay lên trời, Lão giả kia củng lật đật ngự không đuổi theo, nắm vạt áo hắn kéo xuống, khiến hắn mất đà té xuống đất. Lão giả đáp xuống, vẫn giọng ôn hòa

- Nơi đây không cho phi hành, mong thiếu hiệp cẩn trọng

Hắn lắc đầu, thở dài

- Tại hạ thật sự không chịu nổi sự hiện diên nhiều quá nữ nhân, mới hành động không cân nhắc, xin ngài bỏ qua. Mà ta chưa biết quý tính đại danh của tiền bối, xin mạo mụi hói quý danh tiền bối là gì

Lão giả nhìn hắn lễ phép trong cách xưng hô và còn mắc chứng sợ nữ nhân, liền mỉm chi cười

- Cứ giọi ta là Trần Lão là được

Hắn chấp hai tay, khom người, mặt ửng đỏ

- Vậy xin mời Trần Lão dẫn ta đến nơi đăng ký, ta thật sự không chịu nổi khung cảnh xung quanh nữa rồi

Lão gật đầu, hướng đối diện đại môn đi đến, hắn lật đật đi sau Lão, trong cứ như một vị hài tử đi cùng gia gia. Các nữ tử trong sân nhìn bộ dáng của hắn, ai củng muốn ôm hắn một cái,có người còn cất lời ông bướm. Riêng về phần nam tử thì lộ vẻ mặt khinh thường nhìn hắn một cái, có người còn thẳng thắn chê bai hắn.

Hắn vẫn vậy không quan tâm xung quanh, đi theo Trần Lão một mạch đến nơi đăng ký cho giải đấu. Người đăng ký là một lão giả củng tầm tuổi Trần Lão, hắn đem thiếp mời ngân sắc đưa cho lão giả đăng ký, lão tiếp nhận ngân sắc thiếp mời, ánh mắt có vẻ thêm phần kính trọng khi nhìn hắn. Miệng lão lẩm bẩm

- Trương Vô Kỵ, thiếp mời ngân sắc, đến từ Võ Đang phái, đồ tôn của Trương Lão thiên sư...

Chương 2: Tên sâu rựu

Đăng ký tham gia giải đấu xong thì Vô Kỵ được sắp xếp nơi nghỉ ngơi và một số thông tin cơ bản về giải đấu, Trần Lão căn dặn hắn vài chuyện rồi củng đi mất. Tay hắn cầm chìa khoá, nhìn lên đại môn trước mặt, nơi là chổ ở của hắn sắp tới. Vẻ bề ngoài nguy nga tráng lệ, bên trong chắc chắn rất là là... Đứng bên ngoài suy nghĩ một hồi hắn quyết định tạm gác việc tiến vào, đi dạo trước đã.

Hắn ung dung đi ra trung tâm mua bán, nơi này đúng là tấp nập, không khí náo nhiệt khiến trong người hắn phấn khích. Hai mắt hắn sáng lên, tiến thẳng về Thương Nhân Thương Hội, nơi này là nơi đăng ký giấy phép buôn bán và sắp xếp cho các tiểu thương muốn kinh doanh.

Tốn một ít kinh phí, hắn được phát cho một lệnh bài có khắc mấy số, đó là số sạp nói buôn bán của hắn. Vô Kỵ đi ra khỏi thương hội, dọc đường đi thì hắn nghe rất nhiều âm thanh xì xầm, bàn tán về các thí sinh tham gia giải đấu.

Tên nam tử mập lùng đang bàn luận cùng tên nam tử cao gầy, miệng hắn phun ra toàn nước là nước

- Ngươi nghe gì chưa, giải đấu lần này có rất nhiều cao thủ đấy, không phải dạng tầm thuờng đâu

Tên nam tử cao gầy củng hưng phấn

- Nghe chứ những thí sinh lần này toàn là đại nhân vật, được trao ngân sắc thiếp mời thì há chăng lại là kẻ vô danh. Điển hình là Bắc Đẩu Thần Cái Tiêu Phong, hắn là bang chủ đời thứ 5 của Cái Bang, một thân võ nghệ nhân tài xuất thiếu niên. Rồi còn có cháu ngoại đích tôn của Giáo chủ Minh Giáo, là đồ tôn của Trương Lão chân nhân, Trương Vô Kỵ

Nam tử mập mạp lại tiếp lời

- Ta còn nghe ba đại đệ tử của Kiếm Ma Độc Cô tiền bối củng tham gia

- Còn có Phong Lưu Công Tử Đoàn Dự, Quốc Vương nước Đại Lý, còn là đệ tử chân truyền của Tiêu Dao Lão Nhân. Thêm cả...

Lúc đầu Vô Kỵ còn lắng nghe về sau hắn củng không còn hứng thú, đúng là lần này có vẻ hắn khó xếp hạng cao rồi. Hắn gạt ba cái ý nghĩ kia qua một bên, lần này nếu không thắng được thì nhờ vào buôn bán kiếm ít tiền vậy.

Tâm trạng hắn vừa phấn chán lên được một ít thì từ đâu một nam tử thân thể bay về phía người hắn. Hắn liền đạp Bát Quái Âm Dương Bộ mà tránh né, tiện tay dùng Thái Cực Quyền túm được cổ áo nam nhân. Người nam nhân kia toàn mùi rựa, tóc tai bù xù, khuôn mặt lại lấm lem, chẳng khác nào kẻ ăn mày

Mặt hắn tối xầm lại, hôm nay là ngày xui gì mà gặp toàn thứ ko ra gì thế này. Định hỏi nam tử say rựu kia vì sao lại bị người ta ném bay như thế thì có tiếng thét trong tửu lâu gần đó truyền ra.



- Bổn cô nương nể mặt ngươi củng là thí sinh của Đại Thế Chiến, mà cho ngươi khấc nợ một lần, lần này ngươi tới uống mà lại ko chịu trả, đừng để lão nương thấy bản mặt của ngươi nữa, không thì lão nương cắt cái cánh tay của ngươi rồi đem cho chó ăn đấyMột vị nử tử tuổi chừng hai mươi, mặt bộ áo màu hồng nhạt nhan sắc củng thập phần kiều diễm, thế mà miệng mắng chửi nam nhân say rựu trên tay hắn không hiết như thế nào là thậm tệ. Hắn lúng túng không biết làm gì

Nử tử này họ Yến, con gái thứ 13 của hôi chủ Thương Nhân Thương, hiệu là Yến Thập Tam Nương, nàng nhân là Lâu chủ của Yến Lâu, giờ này lại mắng chửi kẻ say rựu không thương tiếc, khiến người qua đường ai lấy đều há hóc.

- Này tên kia, ngươi có phải đồng bọn của hắn?

Yến Thập Tam Nương chỉ thẳng ngón tay lên trên người Vô Kỵ. Vô Kỵ cảm giác không ổn, liền buông nam nhân say rựu ra, khiến hắn té một cái xuống đất mặt mày nhăn nhó. Vô Kỵ nhìn nam nhân say rựu với vẻ mặt ta không cố ý, thở dài, biết lần này khó tránh phiền phức.

- Thôi được coi như ta thay hắn trả tiền rựu vậy, xin hỏi bà chủ hắn thiếu bà chủ bao nhiêu

Yến Thập Tam Nương nghe hai chữ trả tiền mắt liền sáng, lấy bàn tính ra tính một hồi. Giọng điệu ôn hoà nói

- Hắn nợ ta lần trước là 10 viên hạ phẩm linh khí thạch, lần này củng như vậy đồng giá. Tính cả lãi là 23 viên hạ phẩm linh khí thạch.

Vô Kỵ cắn răng, tên lạ mặt say rựu này không quen biết mà lại khiến hắn tốn từng ấy, thật là ko đáng, hắn đưa hai ngón tay lên.- 20 viên chốt giá, dù sao ta củng không quen hắn, coi như thêm một viên linh khí thạch, ta liền không làm thêm một chút việc tốt vậy.

Yến Thập Tam Nương biết tiểu tử trước mặt hoàn toàn ko quen tên chết bầm này, nên củng sợ hắn giận, không trả giúp, nên liền gật đầu.

- Thôi được, bàn giao, lão nương củng không muốn gây sự với thành viên tham gia Đại Thế Chiến.

Giao dịch xong xui Yến Thập T Nương đi vào tửu lâu, không quên mắng nam tử say rựu thêm mấy câu. Xung quanh người củng từ từ rời đi, Vô Kỵ dìu nam tử say rựu ngồi dậy, ân cần hỏi.

- Huynh đài xin hỏi tôn tính đại danh, có cần ta đưa ngươi về tửu lâu chổ ở.

Nam nhân say rựu vẫn im lặng, một lúc lâu mới ra hiệu cho Vô Kỵ đưa tai gần lại để nghe hắn nói, mùi rựu phà vào mũi, khiến Vô Kỵ hơi rụt tai về.

- Không hổ là Vô Kỵ giáo chủ Minh giáo, đồ tôn của Trương Lão, đức độ có thừa, lần này Lệnh Hồ ta thiếu ngươi một cái nghĩa coi như về sau ta lại trả cho ngươi vậy

Nói rồi hắn từ đâu lấy ra một thanh sắt màu đen, từ từ đứng lên, lấy hắc thiết thay gậy mà từ từ đi vào dòng người đang tấp nập lưu thông trên đường.

Vô Kỵ sợ hắn té liền vội nắm cánh tay hắn, điều khiến Vô Kỵ bất ngờ lại là tay hắn chỉ nắm vào tàn ảnh, bóng người vừa đứng biến đâu không còn thấy nữa.

Vô Kỵ kinh ngạc, thân pháp người này thật khủng khiếp, chỉ vừa lúc nãy đi đứng còn không vững, thế mà chỉ trong mộ cái chớp mắt lại hoà vào dòng người biến mất chỉ để lại một đạo tàn ảnh.

Điều khiến hắn bất ngờ hơn nữa lại là tại sao nam tử say rựu kia biết được lai lịch của mình.

- Lệnh Hồ... Lệnh Hồ ư, ta sẽ nhớ cái tên này

Hắn lẩm bẩm

Chương 3: Đụng Độ

Vô Kỵ đứng trước một sạp bán để trống, nhìn vào thẻ bài thì đúng số trên sạp. Vô Kỵ đi vào sạp, bày ra những món hàng hắn sắp bán, bắt đầu một ngày buôn bán bận rộn.

- Này tiểu tử, viên Hoả châu này bán giá ra sao thế

Một tráng hán nhắm hướng viên ngọc màu đỏ trong quầy hàng của hắn, lúc này hắn bắt đầu trổ tài nghệ miệng lưỡi.

- Quý khách rất có thẩm mỹ đấy, viên ngọc này là Xích Hoả Châu, nếu là các hạ là hoả sư đeo vào có khả năng tăng tốc độ tu luyện, còn có thể nhờ Luyện Khí Sư mà rèn vào vũ khí tăng khả năng chiến đâu... bla...bla...

Nghe hắn giới thiệu tráng hán củng thấy rất thích thú, liền mua Xích Hoả Châu... Sau một ngày buôn bán, hắn mệt mỏi, miệng khô khốc, đúng là nghề buôn tốn hao nước bọt quá mà. Đang dọn dẹp hàng hoá thì có một nam nhân mặc bộ đồ đen từ đâu đi đến, khuôn mặt nam nhân được che đi bởi chiếc áo choàng, hắn cao khoản mét tám, sau lưng vác một thứ gì đó rất nặng nề, được bọc trong lớp vải thô.

Nam nhân áo đen đứng trước sạp của Vô Kỵ, chăm chú nhìn vào sạp hàng, một hồi lâu rồi chỉ tay về Vô Kỵ nói.

- Ngươi có thể bán cho ta viên ngọc ngươi đang đeo không

Vô Kỵ sờ sờ chiếc vòng trên cổ mình, lắc đầu, cười một cái.

- Đây là di vật mẹ ta trao cho ta lúc mất, không thể bán, khách quan thông cảm

Âm thanh của nam nhân áo đen càng lúc càng lạnh

- Nếu như ngươi không muốn bán, thì có lẻ ta phải cướp vậy?

Vô Kỵ nghe thế thì vô cùng tức giận, tên áo đen lại dám cuồng ngôn với hắn như vậy, khu buôn bán phòng vệ nghiêm ngặt, kẻ nào dám làm loạn, ra tay cướp của, quả thật muốn chết. Vô Kỵ thản nhiên cười với hắn một cái

- Nếu ngươi đủ khả năng...

Vô Kỵ chưa kịp dứt lời thì nam nhân kia đả xuất thủ, hắn cầm thứ to dài sau lưng mà chém về phía Vô Ky, khiến Vô Kỵ bay thẳng ra phía sau tông vào vách tường. Người đi đường bắt đầu tụ họp lại thành từng nhóm đứng xem.

Kiến trúc quanh đây toàn được khắc minh văn trận pháp, mỗi vách tường, cây cột đều vô cùng kiên cố, được ví như tường đồng vách sắt, một đầu cự tượng muốn đạp đổ củng không thể. Thế mà giờ đây khi Vô Kỵ bị đánh bay, va đập vào tường thì lại in một hố sau hình người, các minh văn trận pháp trên vách từ từ tan biến, chứng tỏ một chiêu đó thập phần cường đại.



Vô Kỵ bò dậy, miệng ho ra một ít huyết dịch, vẻ mặt tức giận. Tên gia hoả áo đen này củng quá ngang tàng a, nói động thủ là động thủ, xuất chiêu lại không bảo toàn lực lượng, cứ như muốn giết người vậy, khiến Vô Kỵ bị ăn quả chua.

Vô Kỵ vận khí, mặt biến sắc, tên này quả là lợi hài, dù bản thân có vận Càn Khôn Đại Na Di nhưng vẫn thụ thương nhẹ. Vô Kỵ nhìn rõ vật trên tay của nam nhân áo đen mới biết nó là một thanh kiếm, củng không giống kiếm cho lắm. Nhìn sơ qua như một cục sắt màu đen vậy, dài gần bằng nam nhân áo đen, lưỡi kiếm và mũi kiếm lại ko bén củng không nhọn, thân kiếm to, từ chuôi kiếm đến mũi kiếm đều là một màu đen, nhìn rõ lại thì đúng là một cây khủng bố hắc kiếm.Nam nhân áo đen dường như đoán được suy nghĩ của Vô Kỵ

- Đây là Huyền Thiết Trọng Kiếm, được rèn từ Huyền Thiết Vạn Năm dưới biển sâu, thập phần cứng rắn, trong kiếm được lưu lại linh hồn của một con Thần Ưng. Ngươi nếu thông minh thì nên bán viên ngọc đó cho ta đi, bằng không ta không chắc ngươi sẽ lành lặng khi bán cho ta đâu.

Vô Kỵ tức giận thật rồi, hắn từ đó giờ chưa thấy ai ngang ngược như vậy, mua không được lại cướp à. Từ Không Gian Vòng Ngọc triệu hồi ra thanh đại kiếm lúc trước hắn dùng để phi hành, tay nắm chặt chuôi đại kiếm, vận khí chuẩn bị chiến đấu.

Nam nhân áo đen lao tới tay cầm Trọng Kiếm bổ xuống đỉnh đầu Vô Kỵ, Vô Kỵ đưa kiếm lên gạt, không ngờ lại bị chấn cho chân lún xuống đất hai tấc. Vô Kỵ cảm giác không ổn liền nhảy lên, đạp Bát Quái Âm Dương bộ tránh né chiêu kiếm của thanh niên áo đen, tay cầm kiếm truyền lên cảm giác đau nhức

Phải biết chiêu kiếm của nam nhân áo đen từng chiêu từng chiêu đều mang một cổ lực lượng kinh hồn, chiêu kiếm của hắn sử ra củng tương đối đơn giản, nhưng đều rất chính xác, không hoa mỹ nhưng hữu dụng. Bức Vô Kỵ không có đường phản kháng.

Vô Kỵ tính tình hiền lành, khi giao đấu củng không muốn đả thương đối thủ, khi gặp địch nhân bất quá hắn chỉ đánh cho địch nhân trọng thương rồi bỏ đi. Lần này lại có kẻ ép hắn tới nước này khiến hắn tức muốn điên lên, quyết sống mái với nam nhân áo đen một phen.

Kiếm quang chém tới trúng vào vai Vô Kỵ, một kiếm này có thể khiến xương vai hắn nứt ra, hắn liền vận khí. Chỉ thấy nhân áo đen bị đẩy lùi về sau vài bước, trên vai Vô Kỵ thì không một vết thương nào, còn hiện lên màu vàng nhàn nhạt.

Nam nhân áo đen kinh ngạc.

- Cửu Dương Thần Công, tiểu tử ngươi coi ra không đơn giản

Lúc này trên người Vô Kỵ xuất hiện chín mặt trời nhỏ liên tục xoay tròn, hắn vẫn đứng đó không tấn công, chờ nam nam nhân áo đen hành động, hắn định dùng Thái Cực Kiếm đói phó nam nhân, nhưng lại thôi. Phải biết là Thái Cực Kiếm tuy kiếm chiêu liên miên bất tuyệt, lấy chậm thắng nhanh, nhưng lại có cảm giác không hữu dụng với tên này.Nam nhân áo đen lúc này mới thu kiếm về, giọng có phần hoà nhã hơn.

- Xem ra tiểu tử ngươi lai lịch củng không tệ, vậy đi ngươi chịu được một chưởng của ta ta liền tha ngươi lần này.

Vô Kỵ tức giận kiếm trong tay liền tấn công, Dùng Liệt Diệm Kiếm trong Võ Đang kiếm pháp mà đánh với hắn. Nam nhân áo đen vẫn không dùng kiếm đúng như lơi hắn nói, xuất chưởng đánh về phía Vô Kỵ.

Ảm Nhiên - Tiêu Hồn Chưởng

Vô Kỵ buông kiếm, dùng tay chưởng đối chưởng với nam nhân áo đen, dù sao hắn củng là một quân tử, ngươi dùng chưởng ta củng dùng chưởng, củng một phần hắn tự tinh mình có thể đón đở chưởng pháp của nam tử kia.

Hai chưởng va chạm, Vô Kỵ lại bị bắn ngược ra sau, trong khi nam nhân kia chỉ lùi lại vài bước. Tay Vô Kỵ truyền đến cảm giác đau nhức, kèm theo một luồng khí băng lãnh, đau thương, lan toả vào kinh mạch hắn. Vô Kỵ liền vận Cửu Dương đẩy luồng khí kì lạ đó từ từ ra khỏi cơ thể.

Đúng là cao thủ, Vô Kỵ cảm giác đối phương sâu không lường được, lần này coi như tính vật của mẹ hắn giữ củng không được. Hắn cắn răng cố rắng đứng vững, chờ hộ vệ canh gác mau mau đến. Hắn cắn răng, nếu không phải chiêu đầu tiên hắn bị đánh cho thụ thương, thì củng không chật vật như vầy.

Nam nhân áo đen đi từ từ đến bên cạnh Vô Kỵ, nhẹ nhàng lấy ra một viên đan dược, đưa cho Vô Kỵ, tay hắn đặt lên vai Vô Kỵ, một cái tiếu dung nói

- Hậu sinh khả quý, không ngờ ngươi tiếp chưởng với ta lại khiến ta lùi về sau vài bước, củng không mấy ai tuổi như ngươi có thể làm được đâu. Ngươi nhớ lấy ta họ Dương tên chỉ có một chữ Quá, lần sau ta lại tới lấy vậy

Nói rồi hắn vận khí đẩy lùi tất cả mọi người người đang đứng gần đó, tạo ra một khoản trống. Lưng hắn mọc ra đôi Hắc Dực, hai cánh vừa đập thân ảnh của hắn liền bay vút lên trời, chỉ để lại gió bụi mịt mù. Đám đông vây quanh từ nãy đến giờ im lặng đến giờ mới xì xầm, bàn tán.

- Thì ra là Dương Quá, Thần Điêu Đại Hiệp hay được người đời ca tụng, hèn chi thiếu niên kia không đở được vài chiêu, còn bị đánh đến trọng thương

- Ta lại thấy không chắc, thiếu niên kia vẫn đứng vững, mặc dù yếu thế trước Dương đại hiệp, nhưng để đối kháng với Dương đại hiệp như thế, ta nghĩ trong top 10 Đại Thế Chiến lần này chắc chắn có tên hắn.

- Đúng thế đúng thế, lúc nãy ta nghe Dương đại hiệp nói về Vĩnh Hằng Chi Lệ có vẻ như ngài muốn dùng nó cứu sống lại vị cô cô gì đó của ngài...

Tiếng xì xầm bàn tán bắt đầu lớn lên, Vô Kỵ nghe xong củng đoán ra ít nhiều lai lịch của nam nhân áo đen, hắn thở dài, không muốn nghe nửa, đi về phía sạp bán hàng của hắn. Vô Kỵ thu dọn các món đồ trên sạp, đạp Bát Quái Bộ len lỏi trong đám đông đi mất, củng không muốn ở nơi phiền phức này nữa,

Về đến trước Đại Môn nơi hắn được sắp xếp tạm thời nghỉ ngơi thì thấy một thân ảnh nam nhân đứng trước cổng. Nam nhân đó vừa gặp Vô Kỵ liền hô to

- Ngươi gặp Dương Quá mà dám trực tiếp kiếm tiếp kiếm với hắn, khiến Lệnh Hồ ta bái phục, đúng là danh sư xuất cao đồ.

Chương 4: Triệu Mẫn

Trời tuy đã tối Vô Kỵ vẫn nhìn ra được người phía trước chính là gã say rựu hồi sáng. Lúc này hắn ăn mặc rất sạch sẽ, mặc bộ đồ màu xanh ngọc, tóc tai chải rọn ràng, nhìn rất là soái.

Lệnh Hồ Xung bước tới trước mặt Vô Kỵ miệng cười cười

- Giao thủ với Dương Quá ngươi cảm giác thế nào?

Vô Kỵ ngạc nhiên, tại sao gia hoả này lại biết hắn vừa giao thủ với họ Dương gì gì ấy nhỉ. Vô Kỵ lắc đầu, cười khổ một cái

- Ăn trái đắng...

Lệnh Hồ Xung ôm bụng cười, dáng vẻ tiêu soái trong mắt vô Kỵ biến mất thay thế cho dáng vẻ đáng ghét nam tử. Hắn bực mình, định bỏ mặt tên này tại đây, đi vào dinh phủ của hắn cho rãnh nợ.

Lệnh Hồ Xung lúc này mới thôi trêu chọc Vô Kỵ, nắm vai, giữ Vô Kỵ đứng lại

- Không mời ta vào nhà chơi à

Vô Kỵ băng lãnh

- Không quen biết không tiện mời vào

- Không quen củng tốt, coi như thông tin giải đấu lần này và các thí sinh nắm giữ Ngân Sắc Thiếp Mời ta củng không cần cho ngươi biết vậy

Vô Kỵ nhìn hắn, vẻ hiếu kỳ

- Ngươi biết?

Lệnh Hồ Xung mỉm chi cười một cái

- Đương nhiên, ta lại gạt tên tiểu tử như ngươi ư

Vô Kỵ bán tính bán nghi, lấy chìa khoá mở cổng bước vào, trước mắt hắn là khung cảnh nguy nga tráng lệ, có đầy đủ mội nhu cầu cần thiết, nào là phòng luyện đan, hồ tắm,...

Hắn củng rất bất ngờ, không ngờ đãi ngộ của Ngân Sắc thí sinh lại lớn như vậy, nơi tu luyện và nghĩ ngơi củng rất là hoa lệ, không như nhà hắn, đúng là đối lập giống đất cùng trời vậy.

Lệnh Hồ Xung đứng sau lưng, nhìn Vô Kỵ chưa đi vào mà cứ đứng nhìn khung cảnh xung quanh, hắn giọng điệu trêu chọc

- Ta nghe đồn ngươi là truyền nhân của Trương Lão tiên sinh, còn là cháu ngoại của giáo chủ Minh Giáo, sao lại ngỡ ngàng với khung cảnh như vậy, há chăng...

Nói đến đây Hồ Xung ngừng lại, vẻ mặt trêu trêu chọc chọc nhìn về Vô Kỵ. Vô Kỵ quay mặt về phía Lệnh Hồ Xung, khinh thường hắn một cái

- Ngươi nghĩ ta giàu có lắm à, từ nhỏ bôn ba khó khăn, đến khi hiểu chuyện thì lại bắt đầu tu đạo, phàm là những thứ như vậy thấy qua củng chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi

Lệnh Hồ Xung nghi hoặc

- Vậy mà ta nghe nói ngươi từng nắm giữ Minh Giáo, tài nguyên củng không ít nha



Vô Kỵ từ bé rất gét ai nói những điều không đúng sự về hắn, nhất là vấn đề kinh tế của hắn, hắn tức giận

- Ta chửi vào gia gia và mụ mụ kẻ nào đồn đại như thế, đồ của Minh Giáo ta không đụng đến một thứ, còn phải đi tự thân kiếm tiền, rất là cực khổ a, ta tức... ta tức...

Vô Kỵ thấy tâm tình hắn không ổn, cảm giác thấy tâm trí có một lực lượng vô hình sai khiến giết ngay tên gia hoả trước mắt. Vô Kỵ liền niệm tịnh tâm chú, chạy vào sân múa một bài Thái Cực Quyền, cảm thấy tâm tình tốt lên hắn liền dừng lại. Trên trán hắn đổ đầy mồ hôi, không ngờ trận chiến vừa rồi với họ Dương lại khiến hắn mém chút sinh ra tâm ma*, đúng là nguy hiểm

Lệnh Hồ Xung thấy những việc Vô Kỵ vừa làm liền thở dài, không còn muốn trêu chọc hắn nữa, cất bước đi vào trong sân- Tâm ma do người mà ra, nếu để nó hình thành và lớn mạnh rất dễ đi vào ma đạo, ngươi nên nhớ việc này

Vô Kỵ gật đầu

- Ta biết

Lệnh Hồ Xung lại quay mặt về phía bên phải Vô Kỵ

- Cô thấy hắn mém nữa sinh ra tâm ma, có hay không nên dạy hắn một chút đạo lí nhân sinh

Người thường nhìn vào có khi nghĩ Lệnh Hồ Xung là một kẻ đầu óc bất thường, khi không lại nói chuyện một mình. Nhưng đổi lại là Vô Kỵ rất ngạc nhiên, nhìn như là một đứa trẻ bị phát hiện bí mật, lấp bấp nói

- Ngươi... ngươi thấy nàng... sao?

Lệnh Hồ Xung vẫn không quan tâm đến lời Vô Kỵ nói, vẫn hướng bên phải Vô Kỵ

- Mẫn Mẫn cô còn không hiện hình, có tin chuyện gì của cô ta củng nói hết cho tên ngốc này không

Một thân ảnh từ từ hiện ra, thì ra là một cô gái độ trăng rằm, làn da trắng như tuyết, môi đỏ như son, tóc đen như mun, dáng người đầy đặn, cong lõm cần thiết. Khiến nam tử bình thường vừa nhìn liền muốn đem nàng về nhà mà chiều chuộng nàng.

- Lệnh Hồ Xung ta nhớ khi xưa ngươi là một cái phế vật, đến bây giờ củng ra dáng nam tử hán rồi đấy, dám trêu chọc nữ nhân

Nữ tử mỉa mai, chế giễu Lệnh Hồ Xung, ấy mà hắn củng không tức giận, nhìn về phía nữ tử.

- Coi như củng có cố rắng đôi chút, còn không bằng Mẫn Mẫn từ một cái nô lệ lại biến thành quản gia của chủ nhân mình

Nữ tử này tên là Triệu Mẫn, là người lúc nào củng đi theo Vô Kỵ, bảo vệ và chăm sóc hắn từ bé.

Nàng nghe Lệnh Hồ Xung nói hết câu thì rất tức giận, dù sao thân phận của nàng củng cực kỳ cao quý, há chăng lại để tên gia hoả này sỉ nhục. Nàng liền một trảo đánh tới, nhắm mặt Lệnh Hồ Xung mà tấn công, kèm theo giọng điệu băng lãnh, nói

- Lệnh Hồ Xung ta nghe đồn ngươi học được > kiếm pháp tối cao vô thượng đến thức thứ chín rồi, nay muốn thử xem kiếm pháp của ngươi có bằng tên Kiếm Thần khi xưa không.Lệnh Hồ Xung xuất ra một thanh sắt màu đen đâm tới, ngăn nàng một trảo, rồi lùi lại. Vẻ mặt hiện lên môt cái tiếu dung.

- Ngươi đấy, ta chỉ mới đùa hơi quá với ngươi một xíu mà giận đến như thế rồi, nhớ ngày nào bộ dáng không biết khóc cười của ngươi làm ta hoài niệm liền ùa về.

Lệnh Hồ Xung dù sao khi xưa củng quen biết về Trương Thuý Sơn chủ nhân trước của Triệu Mẫn, là cha của Vô Kỵ, bí mật của Triệu Mẫn hắn củng biết không ít, lấy ra hăm doạ nữ nhân này coi ra không phải không thể

Đúng như Lệnh Hồ Xung đoán, Triệu Mẫn mặt đỏ lên, hai mắt ngân ngấn nước, lùi lại nấp sau Vô Kỵ, vẻ sợ sệt.Việc vừa nãy xảy ra khiến Vô Kỵ bất ngờ, không ngờ hai người này quan hệ còn hơn chữ quen biết nữa.

- Ngươi biết Mẫn nhi

Lệnh Hồ Xung lại không để ý lời Vô Kỵ nói, đi về hướng phòng khách, đến cửa lại ra hiệu cho Vô Kỵ một cái

- Vào nhà ta kể cho nghe

Vô Kỵ nghe theo Lệnh Hồ Xung đi vào phòng khách, Triệu Mẫn vẫn bám sát sau lưng Vô Kỵ mà cùng đi vào. Ngồi xuống bàn Lệnh Hồ Xung bắt đầu kể về chuyện khi xưa, Vô Kỵ ngồi im lặng, Triệu Mẫn lâu lâu muốn nói điều gì lại thôi.

Lại nói qua Triệu Mẫn, khi xưa Trương Tam Phong sau khi lập phái Võ Đương, ngài bôn ba khắp nơi tìm đạo của riêng mình, có tình cờ gặp được một cái Đại Tinh Linh, nàng chính là Triệu Mẫn.

Lúc bấy giờ nàng bị trọng thương nghiêm trọng, cửu tử nhất sinh. Trương Tam Phong lúc này củng không cứu được nhục thân đã tổn thương của nàng, bèn muốn đem nàng luyện thành Khí Linh của Binh Khí. Nàng lúc này biết mình khó sống, đánh liều chấp nhận, hứa chỉ cần Trương Tam Phong lưu lại nàng trên nhân thế, thì nàng sẽ nguyện làm trâu ngựa để đền đáp.

Nhận được sự đồng ý của Đại Tinh Linh bị thương trước mặt, Trương Tam Phong liền dùng hết sức bình sinh, đúc ra một cây Đại Kiếm, tốn bảy bảy bốn chín ngày. Đại Kiếm dùng chính linh hồn nàng và thể xác làm nguyên liệu chính, kèm theo nhiều tài liệu trân quý mới đúc thành.

Kiếm vừa đúc thành, kình phong nổi lên, thiên địa xảy ra nhiều dị tượng, Trương Tam Phong cười lớn, sử ra mấy chiêu, lại khiến thiên địa biến động, cảm thấy Đại Kiếm uy lực kinh người, vui mừng đặt tên nó là Tinh Linh Đại Cực Kiếm. Từ đó ông ta lấy Tinh Linh Đại Cực Kiếm làm một trong các vậte trấn phái, truyền đến đời Vô Kỵ củng chỉ có ba lần nhận chủ nhân.

Lại nói đến Vô Kỵ, ngồi nghe Lệnh Hồ Xung kểhanws mới biết, khi xưa cha hắn Trương Thuý Sơn có gia nhập vào một hội nhóm, việc này được sự đồng ý của Trương Tam Phing vì hội này chuyên xử lí vấn đề liên quan đến tồn vong của Thiên Hạ.

Dừng một chút Lệnh Hồ Xung lại tiếp tục

- Lúc ấy cha ngươi đã là một thành viên trong hội, được mọi người trong hội kính trọng. Hắn củng là quân tử đội trời đạp đất, cầm theo Thần Thiết Kiếm, Ma Mộc Kiếm, cùng Tinh Linh Đại Cực Kiếm tung hoành bốn bể, không ngờ cuối cùng lại

Lệnh Hồ Xung thở dài, im lặng nhìn ra bên ngoài, hắn còn nhiều điều muốn kể cho Vô Kỵ nghe, nhưng sợ Triệu Mẫn buồn, dù sao nàng với hắn củng là bằng hữu, từng vào sinh ra tử, không nên nhắc lại chuyện quá khứ đau thương kia nữa. Hắn lại hướng Vô Kỵ

- Nói đến đây thôi, mai đến Yến Lâu ta nói rõ ràng hơn

Trương Vô Kỵ ngạc nhiên

- Ngươi lại muốn đến đó, không sợ bị bà chủ đá vào mông giống hôm trước à. Ta thấy thời gian còn sớm, ngươi kể tiếp cho ta nghe về cha ta đi.

Lệnh Hồ Xung cười to, đi ra khỏi phủ, thân pháp của hắn thật cao thâm, nhìn bề ngoài tựa rằng như người say bước đi không vững, thế mà lại nhẹ nhàng đi không phát ra một chút thanh âm, chỉ còn vang lại giọng nói

- Nam nhi sợ gì một nữ nhân, mai giờ ngọ đến Yến lâu nhiều điều thú vị chờ ngươi đó.

Triệu Mẫn nhìn theo hướng Lệnh Hồ Xung rời đi, nhẹ nhàng thốt lên

- Cảm ơn ngươi không nhắc lại chuyện cũ

Mục chú thích:

* Tâm ma: Tâm ma ở đây khác ma tâm nha các bác, về sau xuất hiện ma tâm đừng có nhầm lẫnf

Chương 5: Yến Lâu, Quần Hào Hội Tụ

Vô Kỵ bước vào phòng tắm, nơi đây có một cái hồ rất rộng, nước trong hồ bốc lên từng làng khói trắng. Vô Kỵ bước đến bên hồ, tay lấy ra một chiếc bình, đổ một ít nước trong bình vào hồ, dòng nước xanh kèm theo mùi hương nhàn nhạt được rót vào hồ, khiến nước trong hồ chuyển từ sắc lam thành lục sắc. Từng tầng linh khí nhàn nhạt xuất hiện trên mặt nước mà mắt thường có thể nhìn thấy được.

Quan sát và kiểm tra một hồi, Vô Kỵ liền trút bỏ quần áo, nhảy vào hồ, bắt đầu thư giản sau một ngày mệt mỏi. Hắn nhắm mắt lại, vận chuyển Cửu Dương Thần Công, sau lưng hắn hiện lên chín cái mặt trời nhỏ, chúng xoay vòng, từng cái mặt trời nhỏ bắt đầu cắn nuốt linh khí trong hồ.

Mặt nước bắt đầu dao động, từng luồng linh khí bị cắn nuốt được tiểu mặt trời dẫn vào bên trong kinh mạch hắn, chúng từ từ hoà vào làm một với huyết dịch, truyền đến đại não Vô Kỵ một cảm giác thoải mái. Vô Kỵ thiếp đi lúc nào không hay.

Tiếng chuông báo hiệu trời sáng vang lên, Vô Kỵ mở mắt, sau một đêm ngâm trong thuỷ hồ khiến tinh thần hắn sảng khoái, các vết thương hôm qua liền triệt tiêu biến mất. Nước trong hồ từ lục sắc chuyển về màu xanh lam vốn có, chứng tỏ dược lực trong nước hoàn toàn bị Vô Kỵ hấp thụ.

Phải biết là Trương Tam Phong cho hắn một lọ Chân Khí Thuỷ, dặn là khi hao kiệt chân khí hay bị thương thì hoà Chân Khí Thuỷ vào nước, ngâm mình trong đó sẽ tăng tốc độ hồi phục, còn tăng lên một ít tu vi nữa. Lần này là lần đầu tiên hắn phục dụng, cảm giác rất hiểu quả, đúng là đồ tốt.

Vô Kỵ bước ra khỏi thuỷ hồ, mặc y phục vào rồi đi ra ngoài. Ra đến phòng khách thì Vô Kỵ thấy Triệu Mẫn đang ngồi trên ghế, nàng nhẹ nhàng cầm một chén trà mà từ từ uống. Hắn hơi ngạc nhiên, bình thường buổi sáng Triệu Mẫn thường hay đánh thức hắn từ rất sớm, hôm nay sao nàng lại ung dung mà ngồi đây thưởng trà, không trách mắn hay cằn nhằn gì hắn.

Triệu Mẫn thấy Vô Kỵ bước vào thì chỉ hướng chiếc bàn đang bày đồ ăn thịnh soạn, ra hiệu cho Vô Kỵ có thể ăn, rồi nàng lại tiếp tục thưởng trà. Vô Kỵ từ hôm qua đến nay không có ăn gì vào bụng nên cảm giác thèm ăn tăng mạnh, hắn ngồi xuống ăn một mạch, không chừa một thứ gì. Phải biết là người tu đạo không ăn vẫn có thể sống nhờ hấp thụ linh khí đất trời chuyển hoá thành năng lượng, nhưng là đồ ăn mà Mẫn Nhi nấu ăn rất ngon, khiến hắn chén sạch không chừa lại thứ gì trên bàn.

Ăn xong hắn ôm cái bụng to mà ngồi xuống đối diện Triệu Mẫn, tay rót trà mà uống lấy uống để, trong không có một tí tao nhã gì cả. Hành động của hắn khiến Triệu Mẫn bực mình, nàng dù sao củng từng là Tinh Linh Vương, được dạy tác phong chuẩn mực của một vị Quân Vương, nên khi thấy Vô Kỵ ăn uống không lịch sự thì rất bực.

- Vô Kỵ ngươi không lịch sự hơn được chút nào à?

Nàng hướng hắn trách mắn, hắn nhìn nàng một cái, nhe miệng cười, lộ ra hai hàm răng trắng, vẻ mặt ngờ nghệch.

- Mẫn Mẫn à, đồ ăn của ngươi nấu rất ngon nha, trà pha lại rất thơm nữa, khiến ta không thể tao nhã, không thể tao nhã

Triệu Mẫn thở dài, ra ngoài giang hồ Vô Kỵ hắn anh dũng thần võ đến đâu, khi về nhà thì lại cư xử như một tiểu hài, thật là ngốc nghếch.

- Chuẩn bị đến Yến Lâu, hôm nay Lệnh Hồ Xung có vẻ để dành cho ngươi một sự bất ngờ

Vô Kỵ củng tò mò, không biết Lệnh Hồ Xung muốn nói điều gì mà phải đến Yến Lâu mới nói được, còn thông tin các thì sinh nắm giữ ngân sắc thiếp mời nữa, đúng là phải đi một chuyến...

Đến trước Yến Lâu liền thấy Lệnh Hồ Xung đứng trước cửa. Hôm nay hắn ăn mặc một bộ xám tro y phục nhìn rất là bình dị. Gặp Vô Kỵ, Lệnh Hồ Xung đi tới.



- Hôm nay có chuyện vui, mau đi vào trong, ta đợi ngươi lâu rồi đấy

Lệnh Hồ Xung điệu bộ gấp gáp, khiến Vô Kỵ nghi hoặc.
- Ngươi chả lẽ lại không có tiền

Lệnh Hồ Xung nghe vậy liền cười

- Đương nhiên không, mau vào bên trong đi, kẻo lỡ chuyện thú vị mất

Nói rồi Lệnh Hồ Xung đi vào Yến Lâu, Vô Kỵ liền theo sau hắn, coi chuyện thú vị hắn nói là chuyện gì.

Vào trong Yến Lâu là một đại sảnh to, đặt khoản hơn hai mươi cái bàn, xếp xen kẽ với, đều có người ngồi ăn, rất tấp nập. Đang kiểm kê sổ sách, thì nghe giọng nói quen thuộc, Yến Thập Tam Nương ngước lên nhìn, thấy Lệnh Hồ Xung đi vào thì Yến Thập Tam Nương liền nổi giận.

- Tên gia hoả khốn kiếp ngươi lại muốn đến đây ăn quỵt, người đâu khiêng hắn ra cho ta

Lệnh Hồ Xung nhìn Yến Thập Tam Nương một cái, cười cười.

- Bà chủ Yến khoan đả, hôm nay là có kẻ thanh toán dùm ta, người cần gì gấp gáp thế, lại sợ ta ăn quỵt sao

Vô Kỵ đi sau Lệnh Hồ Xung nên thấy hết cảnh đối thoại giữa bà chủ và Lệnh Hồ Xung. Hắn lúc này mới biết lí do vì sao Lệnh Hồ Xung muốn hắn đến Yến Lâu, tên gia hoả Lệnh Hồ này đúng là đáng chết mà, hắn nghĩ thầm.

Thấy Vô Kỵ thì Yến Thập Tam Nương củng tin được mấy phần, liền không nói nữa, chú tâm vào một đống sổ sách trên bàn. Lệnh Hồ Xung thấy bà chủ Yến không làm khó nữa thì liền đi nhanh lên lầu, không quên ra hiệu cho Vô Kỵ đi theo, điệu bộ rất gấp.

Vô Kỵ đi theo Lệnh Hồ Xung lên lầu thì rất ngạc nhiên, tầng lầu này trái ngược hoàn toàn với đại sảnh bên dưới, khung cảnh im ắng, không đông đúc như dưới đại sảnh, mà chỉ có vài người. Đập vào mắt đầu tiên chính là một nam tử cao lớn, đang ngồi uống rựu ở bàn thứ nhất, điều khiến hắn được chú ý không phải hắn ngồi ở bàn đầu tiên, mà là số rựu hắn uống được xếp đầy xung quanh.Lệnh Hồ Xung đi đến bên nam tử, không ngại mà cầm một bình rựu uống cạn. Nam tử nhìn thấy Lệnh Hồ Xung uống rựu của hắn, liền tỏ vẻ không vui.

- Rựu này là của tại hạ, các vị muốn uống thì xin mời đi nơi khác

Lệnh Hồ Xung lấy thêm một bình rựu nữa, uống tiếp. Vẻ mặt vô cùng sảng khoái, hầu như lời mói nam tử không hề làm hắn động tâm. Uống cạn bình rựu thứ hai thì hắn mới hướng nam tử đó, nói.

- Không hổ là Bắc Đẩu Thần Cái, yêu rựu như yêu mạng, xem tửu như bạn hữu, Lệnh Hồ ta lại kính huynh một bình

Nói rồi hắn lại lấy một bình rựu trên bàn uống tiếp, làm Vô Kỵ há hốc mồm, chiêu này củng xài được sao, coi như tên gia hoả này củng bỉ ổi quá mà. Nam tử kia nghe vậy không nổi nóng mà lại cười lớn

- Hoá ra củng là một kẻ mê tửu, còn là một cao thủ phái Hoa Sơn nữa, Tiêu mỗ coi trọng kẻ nghĩa khí, hôm nay ngươi đến đây uống cùng mỗ, rựu không cạn, không cho phép ngươi rời đi.

Ngồi kế bên nam tử họ Tiêu là một vị công tử mặc bạch y, cao ráo trắng trẻo, mi thanh mục tú, trong rất là soái, tay hắn cầm một cây quạt mà chống cằm suy nghĩ. Đối diện nam tử bạch y là một nữ tử, vẻ đẹp của nàng không bút viết nào tả hết được, nàng củng mặc một bộ y phục màu trắng, cộng với nước da trắng như tuyết càng làm tăng vẻ siêu phàm thoát tục.

Khi thấy Lệnh Hồ Xung và nam tử họ Tiêu vừa nói vừa uống vui vẻ, công tử bạch y chen vào.

- Đại ca, ngươi đúng là dễ kết bạn hữu a, vừa vào nơi đây liền kiếm được một người bạn tửu

Tiêu nam tử nghe bạch y công tử nói, bèn nhìn hắn lớn tiếng nói

- Đoàn Dự ngươi còn không lại uống với đại ca và Xung hiền đệ một chén, coi như làm quen, hôm nay vui vẻ một phen nào

Đoàn Dự thở dài, nhìn nử tử đối diện một cái, hướng nam tử họ Tiêu lắc đầu

- Ta muốn uống với huynh, Yên muội củng không cho uống, đại ca coi như ta thất lễ vậy

Lệnh Hồ Xung nghe thế liền chen vào

- Đoàn thiếu hiệp không uống được, ta lại uống thay hắn, coi như vào ba ra bảy ta liền kính Tiêu huynh vậy

Vô Kỵ thấy được cảnh này củng thở dài, bấy giờ mới hiểu kẻ thanh toán giúp Lệnh Hồ Xung không phải hắn, mà là nam tử họ Tiêu đối diện.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau