ĐĂNG PHONG THÀNH THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đăng phong thành thần - Chương 16 - Chương 20

Chương 15-2: Ngoại Truyện: Kiếm Và Tình

Từng cơn gió nhẹ thổi hiu hiu, mang trong mình từng giọt sương ban mai tung tăng trong nắng sớm. Cơn gió đi qua từng ngóc ngách của khu rừng làm cây cối rung nhẹ. Mặt trời bừng tỉnh giấc, các tia nắng chạy nhảy vui đùa cùng muôn thú trong rừng, tạo nên khung cảnh thiên nhiên yên bình đến lạ kỳ.

Ấy mà cảnh yên bình ấy chẳng thể kéo dài lâu, trên đỉnh núi, một nữ tử xinh đẹp đứng yên bất động, khuôn mặt nàng thập phần xinh đẹp, tựa như bước từ trong tranh đi ra, không bút viết nào tả được.

Tay nàng cầm một thanh huyết kiếm, nói là huyết kiếm vì nó có màu đỏ như máu. Nàng mặc một bộ y phục hường cánh sen sắc, tà áo tung bay trong gió tạo nên vẻ ma mị đến khôn cùng, nếu là nam tử trần gian chắc hẳn không thể nào giữ vững tinh thần trước mị lực của nàng.

Người ta có câu, hồng nhan phải có tri kỷ, ấy mà lúc này nàng chỉ đúng một mình cô đơn, mắt nàng hướng đến một nơi xa xăm, mang đầy tâm tư, hẳn là nàng đang suy nghĩ điều gì đó, như một nữ nhân vì tình yêu trắc trở mà ngẩn ngơ giữa núi rừng.

Nàng vẫn đứng đó, mặc cho từng cơn gió mang theo sương lạnh buổi sáng sớm va chạm vào da thịt trắng như ngọc của nàng, chúng nghịch ngợm đùa giỡn với mái tóc đen, lúc thì chúng chạy lên má, khi lại tung tăng chạy nhảy trên vai, thế mà nàng vẫn vậy, vẫn không hề quan tâm tới thế sự xung quanh.

Một lúc lâu nàng dời ánh mắt về một góc tối, dùng giọng điệu lạnh lùng mà nói: " Ngươi tại sao không đánh trả, ngươi phải biết trên đời này có ta là không có ngươi, dù cho chúng ta từng có một mối tình, nhưng cứ để nó theo mây gió, đánh với ta một trận không được sao? "".

Trong bóng tối, một nam tử mặc hắc y đứng im bất động, lời nàng nói đichs thị hướng tới nam nhân này, ánh mắt của hắn thật buồn sau câu nói của nàng. Lưng hắn đeo một cây kiếm to, màu đen huyền, trong thập phần nặng nề.

Nghe được lời nữ tử hắn củng đáp lại: " Tại sao phải như vậy, ta và ngươi chẳng phải rất tâm đầu ý hợp hay sao? ".

Giọng nói nàng gắt lên nói:" Không được, một núi làm sao có hai hổ, nếu ngươi còn trên đời này thì ta dù có khổ luyện cách mấy củng không thể đạt được danh hiệu thiên hạ đệ nhất kiếm, ngươi củng phải biết ta và người đều là một kiếm si, con đường truy cầu kiếm đạo đỉnh cao há chăng lại để tình cảm thể ngăn trở ".

Nam tử nét mặt đau thương, giọng nói trầm xuống, pha lẫn nỗi buồn: " Ta vẫn có thể nhường cho ngươi... ".

Nàng không để hắn nói hết câu, xuất kiếm đánh về hướng nam tử, nhắm các nơi yếu hại trên người nam tử mà đâm tới, từng kiếm từng kiếm đều thật hung hiểm.

Ấy thế mà nam tử không đáp trả, chỉ né tránh, thân pháp quỷ dị của hắn né từng chiêu kiếm của nàng trong rất ung dung, lâu lâu lại than vãn vài câu cầu hoà với nàng. Nàng vẫn cương quyết, không cho hắn nói hết câu, kiếm liên tục đâm tới, cắt đứt lời nói của hắn.

Né tránh hồi lâu làm nam tử mất bình tĩnh, giọng điệu đe doạ hướng nàng mà nói: " Nàng nghĩ Nga My Kiếm Pháp có thể đấu kiếm pháp của Độc Cô ta? ".

Nàng vừa đánh vừa đáp lại lời của nam tử, giọng điệu mỉa mai: " Ta nhổ vào, ngươi dám khinh thường kiếm pháp của phái Nga My ta, vậy thì ngươi tiếp Ngọc Nữ Kiếm Pháp của ta xem có hơn Chín Kiếm giết thổ phỉ của ngươi không ".

Nam tử khó chịu khi nghe lời nàng nói, dù sao trong hắn vẫn còn sự kiêu ngạo của một kiếm khách, nếu là kẻ khác nhục mạ hắn, chắc hẳn có mười cái mạng củng dùng không đủ, nhưng nếu là nàng thì hắn chỉ biết nuốt cục tức này xuống thôi.

Ánh mắt hắn lạnh lùng, giọng điệu thập phần kiêu ngạo nói: "" Để ta coi khi nàng đạt đến cấp bậc Kiếm Thánh thì Nga My Kiếm Pháp tăng trưởng được bao nhiêu ".

Kiếm trong tay nàng chợt biến, từng đạo kiếm khí lao đến nam tử, từng chiêu từng kiếm nàng sử ra rất nhẹ nhành, nhưng lại mang một lực lượng khủng bố. Làm cho thứ gì trên đường đi của nó đều bị chém đứt, hoa lá rơi đầy mặt đất.

Nam tử vẫn chỉ thủ không công, liên tục né tránh kiếm của nàng, miệng hắn mỉm cười, vẫn ung dung tránh né. Nàng thấy không ổn, liền vận Liên Hoa Tâm Kinh, trên trán nàng hiện lên hình một đoá sen nhỏ, làm khuôn mặt xinh đẹp của nàng càng thập phần xinh đẹp.

Liên Hoa Tâm Kinh vừa khởi động, tốc độ ra chiêu của nàng tăng mạnh, nam tử bất ngờ, buộc hắn phải xuất kiếm ra đỡ, đại kiếm tuy nặng nề mà trong tay nam tử thập phần linh hoạt, xử ra chiêu thức cực kỳ nhanh nhẹn. Phải biết rằng Liên Hoa Tâm Kinh là một trong các môn tâm pháp trấn phái của Nga My, khi luyện đến đại thành liền khiến thân pháp đẩy đến giới hạn, còn giúp tăng tốc độ tu luyện các môn võ công và nội công tương thích. Ấy mà vẫn không thể lấy tốc độ mà làm tổn thương nam tử, vẫn bị hắn ngăn lại.

Nàng rất tức giận, nàng dù sao củng là một thiên tài, còn là trưởng môn Nga My phái nên Liên Hoa Tâm Kinh được nàng luyện đến viên mãn, so người sáng tạo ra chỉ có thể hơn chứ không kém, thế mà vẫn không làm gì được nam tử. Tuy vậy nàng đả làm hắn bất ngờ với tốc độ ra chiêu của nàng, hắn phải xuất kiếm mà tiếp kiếm của nàng,nhưng chỉ là thủ không công, chẳng buồn tấn công nàng dù chỉ là một chiêu.

Nàng nghĩ vậy thì củng có phần đắc ý, có thể khiến nam tử yêu mình say đắm mà xuất kiếm khi hắn không muốn thật là sảng khoái. Nàng lại vận Phật Quang Chiến Khí và Phật Âm Chiến Ý, giúp nội ngoại công của nàng tăng nhanh chống mặt, cường độ thân thể nàng củng như thế mà tăng theo, so với Liên Hoa Tâm Kinh chỉ hơn chứ không kém. Khi xưa người sáng lập ra phái Nga My xưng hùng thiên hạ có sự trợ giúp không nhỏ của hai môn này.


Lực lượng từng chiêu nàng sử thật kinh người, một kiếm trảm ra liền có thể phá núi cắt sông, rung chuyển thiên địa. Nam tử kia dùng cây kiếm to màu đen trong rất nặng nề ấy mà tiếp chiêu kiếm của nàng, dù rằng hiện tại tốc độ của hắn thật sự bị nàng vượt mặt, khiến hắn chật vật chống đở, ấy thế mà nàng vẫn không làm hắn tổn thương dù chỉ là một sợi tóc.

Đấu khoản một lúc, mồ hôi trên trán nam tử bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt, hắn bắt đầu thấm mệt rồi, hắn biết nàng dù sao củng là bậc Kiếm Thánh, nếu cứ tiếp tục thế này thì nguy to. Khoản thời gian tầm một nén hương thì nam tử biết không ổn, liền chủ động công kích, từng chiêu từng kiếm của hắn đều nhắm những chổ sơ hở trong chiêu kiếm của nàng mà đánh vào, khiến nàng chỉ biết lùi kiếm về chống đở, không thể tấn công dồn dập như lúc đầu nữa.

Phá Kiếm Thức Kiếm nam tử đâm tới, đánh bay kiếm của nàng đi, cắm vào thân cây đại thụ gần đó. Hắn lúc này mới dừng kiếm, im lặng đứng nhìn nàng, ánh mắt yêu thương hướng nàng mà gửi đến, nói: " Nàng có thể dừng được rồi chứ, nàng thua rồi". Nàng dường như không thèm để ý đến lời hắn nói, đi đến cây đại thụ, rút kiếm ra, vận khí, sử ra các chiêu kiếm kì lạ.

Xung quanh nàng bắt đầu hiện lên hình ảnh mờ nhạt của một vị Quan Âm ngồi trên đài sen. Nam tử kinh hoảng, hắn biết lần này nàng sử dụng Liên Hoa Quán Âm Kiếm, hai bên không một sống một còn thì không được rồi.

Kiếm của nàng càng lúc càng nhanh, Liên Hoa Tâm Kinh, Phật Quang Chiến Khí và Phật Âm Chiến Ý được nàng đẩy lên đến cực hàng. Một kiếm thành hai, hai kiếm thành bốn, bốn kiếm thành tám, tám kiếm thành mười sáu... liên miên bất tuyệt, vô cùng vô tận. Kiếm chiêu cứ tiếp tục tăng lên, vượt qua phạm trù của sự gò bó chiêu thức. Nàng hiện tại đả đạt cảnh giới vô chiêu, vô chiêu ở đây chính là vô vàn chiêu thức.

Từng đạo kiếm khí mang hư ảnh hoa sen bay đến nam tử, khiến hắn không ngừng lùi lại mà né tránh. Hoa sen kiếm khí vừa chạm vào vật thể liền phát nổ tạo nên vệt kiếm dài. Nam tử không bị động, kiếm khí tỏa ra tạo thành một cái kiếm chung, bao phủ hắn vào bên trong, tránh đi từng đạo hoa sen kiếm khí của nàng.

Nữ tử sử kiếm một lúc một nhanh, hư ảnh Quan Âm ngồi trên đài sen một lúc một rõ, bao phủ nàng vào bên trong, tạo nên một lớp hộ giáp kim cương bất hoại, không thể phá vỡ. Kiếm chung thì không tốt như vậy, một chút một chút bị hoa sen kiếm khí bào mòn, có nhiều nơi trên kiếm chung bị nứt, tạo thành khe để hoa sen kiếm khí lọt vào, làm cho nam tử bên trong bị thương nhẹ.

Từng đạo hoa sen kiếm khí cứ tiếp tục tăng lên theo khe nứt của kiếm chung mà lọt vào, đâm sầm vào người nam tử, miệng hắn lâu lâu lại phun ra máu tươi, trong rất là thê thảm. Phải biết hắn luyện một môn luyện thể, khiến cơ thể còn cứng hơn Thần thiết, ấy mà liền bị hoa sen kiếm khí thương tổn, có thể thấy uy lực khủng bố của hoa sen kiếm khí ra sao.

Tuy bị kiếm khí làm thương tổn, vậy mà hắn vẫn chỉ thủ không công, đau đớn cắn răng mà chịu đựng từng kiếm từng kiếm của nàng. Lâu lâu lại cất lên mấy câu than vãn, hướng nàng mà nói. Nàng vậy mà lại không hề động tâm, vẫn cứ tiếp tục chiến, khiến hắn chỉ biết lắc đầu, đau khổ chịu đựng

Nữ tử thấy hắn vẫn không đánh hết sức, giọng điệu mỉa mai hướng hắn mà nói: " Độc Cô ơi là Độc Cô, ngươi thật là ngu ngốc, ngươi có biết ta chưa từng yêu ngươi không, tình cảm ta dành cho ngươi đều là giả dối, ta chỉ muốn mượn sức kẻ ngu ngốc như ngươi mà đạt đến cấp bậc Kiếm Thánh thôi. Những lời ta nói với ngươi đều là nói dối, ta thề đấy, kẻ ngốc si tình kia ơi, hôm nay là ngày chết của ngươi rồi "

Hắn nghe được mấy câu nàng nói thì máu nóng dâng lên, hắn điên thật rồi, cảm xúc của hắn bây giờ chỉ có thể diễn tả bằng một chữ hận, lí trí của củng chỉ có một chữ sát, nguyện vọng lớn nhất của hắn hiện giờ làm sao để giết con đàn bà vô liêm sỉ này.

Hắn yêu nàng nhiều lắm, chỉ cần nàng bị thương tổn, liền khiến trong tim hắn củng cảm thấy rất đau. Hắn lo lắng cho nàng chu đáo đến từng thứ nhỏ nhặt, cùng nàng nguyện kết làm đôi uyên ương chẳng chia lìa. Ấy thế mà cuối cùng thứ hắn nhận được chỉ là sự dối trá ư, hắn thật đúng là ngu ngốc, kẻ khờ dại nhất trần đời. Bây giờ việc hắn muốn làm nhất chính là nhanh chóng bổ đôi con đàn bà này ra cho hả giận.

Đại kiếm trong tay hắn rung lên, như phấn khích trước suy nghĩ của hắn, sát khí trên người hắn toả ra khiến cả cây cỏ xung quanh đang xanh tươi củng héo tàn. Hắn hướng nàng đi đến, nước mắt chảy dài hai má, ướt cả cổ áo, mặc cho hoa sen kiếm khí liên tiếp đâm sầm vào cơ thể hắn, tạo thành các vết thương, máu chảy đầm đìa.

Hắn không thèm để ý các vết thương đó, hiện tại hắn chẳng còn biết đau là gì nữa, nỗi đau xác thịt kia làm sao sánh được nỗi đau trong lòng hắn. Cả đời hắn chỉ yêu một mình nàng, ấy mà giờ nàng lại chỉ xem hắn như một công cụ, khi cần thì sử dụng, không cần thì hung hăng đạp xuống.

Giọng hắn khàn khàn, đầy sự lạnh lùng cùng căm hận nói: " Nàng bất nhân đừng trách ta bất nghĩa, nể tình ta và nàng từng có tình cảm, bao nhiêu kiếm ta nhận, ta chỉ trả lại nàng một kiếm thôi "

Nói rồi đại kiếm trong tay hắn chợt động. Hắn hét lên: - Cửu Kiếm Hợp Nhất, thiên địa vạn phá

- Hoa Sen Kiếm Khí, phá

- Quán Âm Kim Cang Bất Hoại, phá

- Nữ nhân phụ bạc, phá

- Nhất kiếm phá vạn kiếm

Một kiếm này xuất ra vượt qua tất cả giới hạng trên đời, dù cho là Thiên, người đứng đầu Thiên Giới củng không thể lý giải được một kiếm này lực lượng tân cùng là bao nhiêu. Nó cường đại quá sức tưởng tượng, làm cho tam giới rung chuyển một phen, khiến ai ai củng tâm loạn lòng bất an. Ngay cả tác giả viết truyện này củng bị đánh bật ra đằng sau mà trọng thương, phải dưỡng thương vài hôm mới viết tiếp được chương này, thật là khủng khiếp...

Sau một kiếm kia, ước chừng trăm dặm đều bị đánh thành bình địa. Đừng nói là sinh vật, ngay cả núi sông, trong vòng trăm dặm tất cả đều bị triệt để phá hủy. Chỉ còn lại một mảnh hoang sơ như thời kỳ Bàn Cổ khai thiên lập địa, thật là hỗn độn.

Nàng nằm trên mặt đất, máu nhuộm hồng y hoá huyết y, trong cực kỳ thê thảm. Hơi thở nàng càng lúc càng yếu, giọng điệu nàng bấy giờ thập phần dịu dàng, hướng nam tử mà nói: " Chàng có biết một kiếm vừa rồi khiến ta vui sướng biết chừng nào không, cuối cùng ta củng thấy thế nào là kiếm đạo đỉnh cao mà ta không thể nào với tới rồi "

Nam tử đứng im lặng đứng trước nàng mà nhìn, lòng hắn có chút giao động, nhưng hắn vẫn còn hận nàng vì mấy câu nói vừa nãy, nên những gì nàng nói, hắn chẳng buồn đáp lại nàng.

Nàng vẫn yếu ớt giọng điệu nói: " Chàng vẫn còn hận ta à, chàng có nhớ những câu cuối ta nói với chàng không ".

Hắn lạnh lùng mỉa mai nói: " Ngươi nói ta là kẻ ngốc si tình, hôm nay là ngày chết của ta, nhưng ngươi không ngờ hôm nay mới chính là ngày chết của ngươi đúng không? "

Mắt nàng rưng rưng nước, mệt mỏi và oan ức nói: " Còn trước câu đó nữa kìa, ta nói rằng tất cả điều ta nói với chàng đều là nói dối, ta yêu chàng là thật, kẻ ngốc si tình ạ "

Nói rồi mắt nàng nhắm lại, hô hấp củng không còn nữa, nàng cứ như thế mà từ giã cõi hồng trần. Một tuyệt sắc giai nhân cứ như thế mà rời khỏi nhân thế, trở về các bụi, đúng là đáng tiếc.

Hắn đứng trước thi thể nàng, lục lại ký ức trong đầu, hắn chết lặng đến nữa ngày. Bấy giờ hắn mới vỡ lẽ những lời nàng nói, hắn khụy xuống, mặt như người mất hồn, một lúc lâu thì gào khóc, liên tục dập đầu trước thi thể nàng mà tạ lỗi.

Trời bắt đầu mưa, từng giọt mưa thấm vào y phục nam tử, làm hắn ướt sũng, hai dòng lệ chảy dài trên má hắn, hoà vào cơn mưa mà thấm xuống lòng đất...

Trời vẫn mưa, tay hắn cầm kiếm liên tục đào, một lúc sau thì hắn đả đào ra một cái hố to. Hắn bồng thi thể nàng đặt vào quan tào bằng băng, rồi đem quan tài băng xuống hố, lấp đất lại, xong thì xây lên một ngôi mộ. Ngôi mộ khá to, xung quanh được dọn sạch sẽ, trong củng rất là ổn.

Hắn quỳ trước mộ của nàng, hai hàng lệ vẫn chảy dài trên má, mặc cho nắng mưa thời tiết ra sao. Ngày này qua ngày nọ, hắn vẫn quỳ tại nơi đó mộ nàng, không rời đi dù nữa bước. Đến nổi râu tóc hắn mọc dài, y phục theo nắng mưa mà rách nát, nhìn như một tên ăn xin trong nạn đói không khác là bao, vậy mà hắn vẫn cứ thế vẫn quỳ trước mộ của nàng....

Rồi một đến một ngày, khi nước mắt hắn khô cạn, không còn rơi được nữa, lúc đó hắn hắn dựng kế mộ nàng một bia đá, khắc mấy câu thơ, rồi thở dài mà đi mất. Trên bia đá ghi rằng:

" Nghĩa địa hoang vu, nghĩa địa buồn

Thây ma lạnh lẽo lệ sầu tuôn

Mồ hoang ảm đạm, đêm sương gió

Tiếng nấc bi ai, tiếng nấc buồn ".

Chương 16: Một Đêm Yên Bình

Một tiểu thái dương từ trên không lao xuống, thiêu đốt cả một khu, khiến cho mọi người đứng xung quanh trừ Dương Quá ra thì ai nấy đều đen hết mặt mũi. Kèm theo một giọng nói tức giận từ trong tửu quán truyền ra “ Các ngươi còn dám “.

Bên trong tửu quán, mấy người vừa nãy bên ngoài đang ngồi nhâm nhi tách trà, nhất là Vô Kỵ trong thập phần thoải mái. Võ Thần hai chân gác lên bàn, nhìn về nam tử mình vừa đọ quyền lúc nãy “ Lâu rồi không gặp, Đầu Gỗ ngươi dạo này cũng tiến bộ kha khá nhỉ “.

Nam tử đó nghe vậy thì đập tay xuống bàn, vẻ khó chịu “ Bớt lại dùm ta cái, phải gọi ta là Thợ Săn đấy, Thợ Săn đấy hiểu chưa “.

Võ Thần nghe vậy thì gật đầu đồng ý “ Được Đầu Gỗ, ta không gọi ngươi là Đầu Gỗ nữa đâu Đầu Gỗ “.

Đầu Gỗ nghe vậy thì tức đến rung người, đưa nắm đấm về phía Võ Thần, hăm doạ “ Có tin ta cho ngươi ăn một quyền, câm lặng vĩnh viễn không “.

Võ Thần mặt lưu manh “ Ông đang chờ cháu lại đây với ông đây “.

Hai người vận khí, chuẩn bị lao vào đánh nhau thì nghe một tiếng tằng hắn từ trong quầy vọng ra, họ lại ngồi xuống, vẻ không can tâm nhìn đối phương. Từ trong quầy Rum bước ra, bộ dáng yếu ớt đó cầm một cái mâm, trên mâm là ít điểm tâm cùng trà trà nóng.

Rum đặt mâm xuống bàn, ngáp một cái thật dài, tháo kính ra, mệt mỏi nói “ Mấy ông thần làm ơn im lặng cho ta ngủ ngon một giấc dùm cái “.

Rồi Rum đi một mạch vào phòng ngủ, một lúc sau tiếng ngáy vọng ra, đều đều, đều đều. Võ Thần nghe vậy thì không đùa cợt nữa mà vào vấn đề chính, hắn nghiêm túc hỏi Đầu Gỗ “ Ngươi lần này về đây chắc vì chuyện phong ấn đúng không “.

Đầu Gỗ gật đầu “ Đúng, Hội Chủ không biết đang nơi đâu, Đại Trí Tuệ lại đang nhận hình phạt nên ta phải về đây giúp sức một ít “.

Võ Thần vẻ nghi hoặc “ Ngươi tìm được vị trí bốn cái phong ấn đó rồi “.

Đầu Gỗ tự tin nói “ A Bối và Sa Kê đang canh giữ một cái, còn ba cái còn lại chắc chỉ khi nào giải khai mới tìm được “.

Võ Thần lo lắng “ Hai tên ứng viên đó làm sao mà đảm nhiệm trọng trách này được, tại sao không để một Sát Thần canh giữ chứ “.

Đầu Gỗ lắc đầu “ Sát Thần đều bận cả rồi, dù sao thì hai tên đó liên thủ cũng có thể đánh được ngươi, vậy nên giao cho họ làm vậy “.

Võ Thần nghe Đầu Gỗ châm chọc thì mặt đằng đằng sát khí, nhìn Đầu Gỗ bằng ánh mắt ăn tươi nuốt sống. Đầu Gỗ ho khan, đính chính lại “ Khả năng chiến đấu của A Bối ngươi củng thấy rồi đó, còn thêm người mang một giọt máu của Thiên nữa thì chuyện canh giữ củng không nguy hiểm gì “.



Võ Thần vẫn còn chút lo âu “ Ta chỉ sợ xảy ra điều gì bất trắc thôi “.

Đầu Gỗ liếc mắt về Vô Kỵ đang ngồi ở xa “ Ngươi vẫn còn lo lắng chuyện của Sơn khi xưa lại tiếp diễn “.Võ Thần củng nhìn Vô Kỵ rồi gật đầu, thở dài “ Cuộc đời họ do họ tự quyết định, chúng ta chỉ có thể can thiệp một ít thôi “.

Đầu Gỗ ngã người dựa vào ghế, hai mắt nhắm lại, tựa như đả chìm vào giấc ngủ sau một ngày chiến đấu mệt mỏi. Võ Thần thấy Đầu Gỗ như vậy củng không nói gì thêm nữa, đi ra sân trèo lên mái mà nằm ngắm sao trời.

Vô Kỵ nhìn Tiểu Bá Vương nói nhỏ “ Ngươi nghe hết rồi chứ “

Tiểu Bá Vương gật đầu “ Sao lại không nghe, bọn họ dù sao củng đều rất khủng bố, tụ hợp lại thì ắc có nguyên do rồi “.

Vô Kỵ thấy Tiểu Bá Vương có vẻ hiểu biết thì hỏi thêm “ Vậy ngươi có biết phong ấn đó chứa cái gì chứ “.

Tiểu Bá Vương giọng thỏ thẻ “ Có thể là Ma Thần Thượng Cổ “.

Vô Kỵ nghe xong trán đổ mồ hôi, nghi hoặc xác nhận lại với Tiểu Bá Vương “ Ngươi chắc chắn “.

Tiểu Bá Vương gật đầu, miệng nhâm nhi tách trà, tỏ ra hiểu biết nói “ Lần này ta thấy mấy người này cũng không gấp lắm, chắc chỉ là Thượng Cổ Ma Thần cấp thấp thôi “.

Vô Kỵ mờ mịt “ Ma Thần Thượng Cổ củng phân chia cấp bậc à “.

Tiểu Bá Vương như một thầy giáo nói với học trò, ân cần giải thích.“ Từ thuở sơ khai khi tất cả còn là mớ hỗn độn, luật lệ ghi ra bằng thực lực, ngay cả các vị thần củng tranh đua mà đánh nhau tranh dành quyền lực, thì từ đâu xuất hiện ra một người cực kì khủng bố.

Hắn đánh cho Thiên người tạo ra thế giới thừa sống thiếu chết, còn phế chân tay của Thiên, phong ấn các đại thần hiếu chiến nhất dưới trướng của Thiên đóng quân trên các thế giới.

Thiên mấy vạn năm suy tư một mình, tìm cách trả thù người đó, rốt cuộc củng không có ít lợi gì. Đến một ngày hắn tự đến tìm Thiên, nói cho thiên vài điều bí mật. Rồi thế giới từ từ trở nên tốt đẹp hơn, các vết thương bị phong ấn không lành lại của Thiên củng được giải khai.

Từ đó Thiên lập ra Thiên Pháp, các vị Đại Thần đến Tiểu Thần đều tuân theo luật, các thế giới dần ổn định. Chiến tranh Thiên Giới dần đi vào dĩ vãng, chỉ được xem như một câu chuyện lưu đến ngàn năm. Câu chuyện đến đây là hết rồi “.

Vô Kỵ mặt lạnh như tờ, mỉa mai nói “ Ngươi hơi dài dòng quá rồi đó, xem ta là con nít mà kể chuyện cổ tích à, còn chưa nói được vụ phân chia cấp bậc nữa “.

Tiểu Bá Vương mỉm cười, vẻ thoả mãn “ Câu chuyện này ta nghe mẫu thân ta kể lại mỗi tối, hồi còn là hài tử, còn về phân chia thì...“.

Cạch cạch

Tiếng cành cây gõ vào mặt đất, vang lên trong sân vọng vào tửu quán, ngắt đi lời nói của Tiểu Bá Vương. Võ Thần trên mái nhà nhìn xuống sân thì mỉm cười, không quan tâm mà tiếp tục ngắm trời đất. Tiếng động đó từ từ tiến vào tửu quán, Vô Kỵ và Tiểu Bá Vương vận khí chuẩn bị xem thứ gì sẽ xảy ra.

Một cành trúc xuất hiện sau cánh cửa chính, tiếp theo đó là một nam tử bước vào, hắn mặt một bộ y phục màu xanh lam, tay cầm cành trúc, chân mang một đôi giày cỏ. Nam tử này mặt mày anh tuấn, tóc dài quá vai, thập phần lãng tử, đáng tiếc hai mắt lại bị mù.

Vô Kỵ và Tiểu Bá Vương không cảm giác được một chút khí tức nào trên người nam tử này, họ vẫn đứng im chú ý quan sát nam tử mù. Nam tử mù bước vào, ra hiệu chào hai người. Rồi đi về hướng Đầu Gỗ, ngồi xuống rót một tách trà, nhâm nhi trong thập phần thoả mãn.

“ Tên này bị mù thật hay mù giả vậy, ta thấy hắn cứ như một tên lừa đảo ấy “ Vô Kỵ thắc mắc hỏi Tiểu Bá Vương.

“ Ngươi không thấy có một cỗ lực lượng vô hình đang bao trùm đại sảnh à, tinh thần lực “ Tiểu Bá Vương vẻ mặt ngưng trọng.

Vô Kỵ gật đầu hiểu ra, không đối thoại tiếp mà quan sát nam tử mù kia có hành động gì.

“ Hai huynh đệ đừng sợ, ta là người quen, không phải lạ, không gây tổn hại cho ai, chỉ muốn buổi tối có một nơi nghỉ chân thôi “ Nam tử mù nói, như muốn giải thích cho hai người hiểu.

Rồi nam tử mù men theo cầu thang, đi lên lầu, mất hút trong hành lang. Võ Thần và Tiểu Bá Vương củng tản ra, ai về phòng nấy, không quan tâm chuyện này nữa.

Võ Thần vẫn nằm trên mái, hình như đang suy tư một thứ gì đó. Hắn lâu lâu lại thở dài, rồi lẩm bẩm điều gì. Một đêm cứ thế trôi qua trong yên bình, không đánh nhau, không tiếng động, thật là yên tĩnh.

Chương 17: Thú Triều

Đùng

Đùng

Võ Thần giật mình tỉnh giấc, hắn nhìn sâu vào sơn lâm, vẻ kinh ngạc “ Không ngờ lại đến sớm như vậy “.

Võ Thần từ mái tửu quán nhảy xuống, chân lấy đà đạp một cái, lao thẳng vào rừng mất bóng. Vô Kỵ và Tiểu Bá Vương đồng loạt chạy ra, họ củng vội vã lao vào rừng sâu.

Vô Kỵ và Tiểu Bá Vương theo dấu nguồn năng lượng cực đại, đang liên tục ba động mà chạy đến. Đến nơi thì thấy Võ Thần đang chiến đấu với Thú Triều, thú triều hơn vạn con ma thú từ trung cấp, cao cấp, đến siêu cấp. Vô Kỵ thấy thế thì đổ mồ hôi, Võ Thần làm như vậy khác nào tự sát.

“ Vỗ Thần ta tới giúp ngươi “ Vô Kỵ hét to, xuất kiếm định lao xuống trợ chiến thì có bàn tay ngăn lại.

“ Ngươi mà xuống thì có khi lại bị Võ Thần đánh chết đấy, đừng có tới gần con người ấy khi hắn không kiểm soát được cảm xúc chứ “ giọng nói từ sau lọt vào tai Vô Kỵ, người này chẳng phải là Đầu Gỗ hay sao.

“ Hắn như vậy ta sợ không bị đánh chết, củng bị ma thú đạp chết, ngươi là đồng bạn tại sao lại không giúp đỡ “ Vô Kỵ trách móc nhìn Đầu Gỗ.

Đầu Gỗ nghe vậy thì lắc đầu “ Đúng là con của Sơn có khác, chẳng khác gì về tính tình. Ta nói ngươi này, không phải khi không mà Võ Thần được phong Sát Thần, thứ mà cha ngươi không đạt được... “.

Vô Kỵ mặt ngu ngơ suy nghĩ những gì Đầu Gỗ nói, quả thật tên này nói củng có chút đạo lí. Đầu Gỗ nhìn hai người mà nói tiếp “ Hai ngươi nếu muốn giúp hắn thì lo ma thú trên không là được. Ta bổn phận là một hộ pháp, không lí nào lại làm ngơ, có điều chưa phải lúc “.

Nói rồi Đầu Gỗ lao vào rừng mất bóng, để lại Vô Kỵ và Tiểu Bá Vương. “ Ngươi nghĩ sao “ Vô Kỵ thâm dò Tiểu Bá Vương.

“ Ta thì đang nóng rực đây, chiến thôi “ Tiểu Bá Vương chiến ý toả khắp người, lao vào trận chiến.

Trên lưng Tiểu Bá Vương hiện ra một đôi cánh Hoàng Kim, bay thẳng lên trời, hướng lũ ma thú trên không mà giết tới. Vô Kỵ củng không chậm, nhảy lên Tinh Linh Đại Cực Kiếm, ngự kiếm mà đi.

Vô Kỵ triệu hồi Ma Mộc kiếm và Thần Thiết kiếm, liên tục chém tới ma cầm trên không, máu từ trên không bắn ra như từng cánh hoa, tạo nên cảnh tượng vô cùng khiếp hãi lòng người.

Nói đi củng phải nói lại, ma thú thực lực cường đại hơn con người cùng giải không biết là bao nhiêu. Nhất là cao cấp và siêu cấp còn cực kì khủng bố, phòng ngự và tấn công phải nói là tu giả bình thường không thể nào giết được.

Võ Thần dưới mặt đất liên tục tàn sát ma thú, hắn giết đến như một người điên, không để ý đến xung quanh là gì, cứ gặp là một quyền đánh cho ma thú trọng thương, liên tục thiêu đốt năng lượng đến cực hạn.

Ma thú củng không phải thứ dễ hành hạ, chúng lao vào tấn công Võ Thần, vận dụng lợi thế về số đông mà tấn công lưu lại trên người Võ Thần không ít vết thương. Máu trên Võ Thần chảy ra ướt đẫm cả y phục, ấy thế mà Võ Thần vẫn cứ giết tới, quyền của hắn liên tục đánh ra, khiến ma thú từ chết đến bị thương, trong cực kì thảm khóc.

Nhất Thốn Quyền

Nhất Cước Tất Sát

Ma Ảnh Chưởng



Quyền cước chưởng được Võ Thần vận dụng liên tục, hắn cứ quét tới như một cơn bão, cuốn trôi đi tất cả trên đường đi qua. Từ đâu một lực lượng xuất hiện, đằng sau Võ Thần mà đánh lén, Võ Thần phản ứng cực nhanh xoay người đón đở.

Đùng
Võ Thần bị đánh bay, va vào một con ma thú, khiến ma thú đó và Võ Thần bị chấn động, thụ thương không nhẹ. Võ Thần nén đau, nhanh nhẹn đứng dậy, tung một quyền giết con ma thú mình vừa va chạm, khiến nó không kịp trở tay.

Rồi hắn đưa cặp mắt đỏ ngầu nhìn về ma thú vừa tấn công mình. Một con Chuột Vàng, nó lợi dụng khả năng độn thổ mà đánh lén Võ Thần, củng may là hắn phản ứng nhanh chứ không là bị trọng thương rồi.

Sát Khí toả ra từ người Võ Thần, hắn hướng con ma thú Chuột Vàng mà giết tới, mặc cho có nhiều yêu thú cản đường, chúng đều bị Võ Thần đánh cho ra bã. Tốc độ của Võ Thần càng lúc càng nhanh, áo quần hắn trước sự công kích của ma thú và ma sát mà tơi tả, trong bộ dạng cực kì thê thảm.

Ma thú Chuột Vàng thấy Võ Thần sát ý mãnh liệt, hướng nó mà đến thì vô cùng sợ hãi. Chuột Vàng vội chui xuống đất, độn thổ đi mất. Chui sâu vào lòng đất thì nó an tâm, dùng linh giác của nó cảm nhận xem trên mặt đất hiện tại Võ Thần đang ở đâu, lên kế hoạch cho lần tập kích Võ Thần tiếp theo.

“ Sức sinh còn dám chạy “ giọng Võ Thần vang lên kế bên ma thú Chuột Vàng.

Ma thú chuột vàng khiếp sợ, trước mặt nó là khuôn mặt của Võ Thần, trong cực kì hung tợn. Nó quay đầu bỏ chạy, dùng hết sức đào sâu xuống lòng đất mà tẩu thoát.

Đùng

Dưới lòng đất rung động nhẹ, từ sâu bên dưới mặt đất lao lên một một mớ bầy nhầy thịt và lông. Võ Thần từ lòng đất chui lên, tiếp tục tấn công ma thú. Hắn càng đánh càng hăng, như thác lớn càng chảy càng mạnh, không biết mệt mỏi là gì, điên cuồng mà giết.

Mặt mũi Võ Thần hiện giờ trong như một ác ma, cực kì hung dữ, cộng thêm máu ma thú và bản thân dính khắp người, bóc lên mùi tanh tưởi, trong thập phần kinh dị.

Trên không Vô Kỵ và Tiểu Bá Vương củng tàn sát không ít. Vô Kỵ tay cầm Thiết Mộc Ma Thần Kiếm, khủng bố to lớn mà quét tới ma thú trên không. Một kiếm chém ra, ma thú trên không liền bị thương không nhẹ, chúng tấn công Vô Kỵ thì bị Tiểu Bá Vương chặn lại.

Tiểu Bá Vương tay cầm một cây thương màu xanh ngọc, đây là cây Vô Cực Bá Long Thương mà thúc thúc của hắn tặng cho hắn. Ma Thú phóng ra từng đạo ma pháp từ xa đều bị thương của Tiểu Bá Vương chặn lại.

Ma thú bọn chúng thấy tấn công tầm xa không hiệu quả thì lao vào cận chiến. Tiểu Bá Vương thấy ma thú lao đến thì thương trong tay liền động, lực lượng khủng bố truyền vào thương mà đâm tới.

Dương Gia - Thương Pháp Sơ Cấp

Thương đâm tới, đánh bay bọn ma thú ra xa, khiến bọn chúng bị thương khắp thân thể. Có vài con còn không chịu nổi, rớt từ trên cao xuống đất, hoá thành một đống thịt vụng.Hai người cứ thế phối hợp chiến đấu, đánh đánh, giết giết yêu thú trên không một cách dễ dàng. Từ từ diệt từng con ma thú một, trong rất là nhàn nhã.

Trái ngược với hai người trên không trung, Võ Thần chật vật chiến đấu, sát khí trên người hắn càng lúc càng thịnh, dù cho cơ thể bắt đầu có dấu hiệu mệt mỏi. Hắn điên cuồng giết ma thú, dùng tất cả thứ mà hắn có để chiến. Có lúc bị vây khốn, Võ Thần còn dùng răng cắn đứt thịt của ma thú để thoát thân.

“ Đủ rồi Võ Thần, ngươi tại sao lại đi đấu với Thú Triều. Võ thuật của ngươi dùng để khắc chế võ thuật kẻ khác, đi đánh với ma thú vô tri thì khác nào tìm cái hại cho bản thân “ một giọng nói từ trong rừng vọng ra nhắc nhở Võ Thần.

Võ Thần không quan tâm mà vẫn tiếp tục chiến đấu, không quan tâm câu nói nhắc nhở mình. Đúng lúc Võ Thần mất cảnhh giác vì phải né tránh đòn tấn công của một con Độc Xà, từ trong rừng một bóng đen lao ra với tốc độ cực nhanh, một cơn gió nhẹ nhàng thổi qua Võ Thần.

Bộp

Võ Thần ngã xuống đất, hai mắt tối sầm, bất tỉnh nhân sự. Bóng đen này nhìn rõ thì chính là nam tử mù lúc tối ở tửu quán. Hắn phủi phủi tay, vẻ hài lòng, không hài lòng củng không được, dù sao lúc nãy Võ Thần chiến ý củng cực cao, nếu bỏ lỡ cơ hội này, muốn tìm cơ hội thứ hai hạ hắn hoàn toàn là chuyện không thể.

“ Hai tên kia, một tên xuống cõng tên ngốc này về tửu quán hộ ta cái “ nam tử mù hướng hai người ở trên không trung nói.

Vô Kỵ nghe thấy liền từ trên không đáp xuống, cõng Võ Thần lên lưng, nghe vài lời dặn dò của nam tử mù rồi bay về hướng tửu quán. Để lại nam tử mù đứng đó, trước những cặp mắt muốn ăn tươi nuốt sống của bọn ma thú.

Ma thú đả ngừng tấn công, bọn chúng đang thăm dò nam tử mù, vì trên người hắn có một thứ gì đó khiến chúng không dám tấn công. Chúng há cái miệng đầy máu và nước dãi, gầm gừ, rồi có con không kiên nhẫn được nữa mà phóng đến, ma thú xung quanh củng đồng loạt lao theo.

Phập

Phập

Chỉ thấy ma thú bị cắt ra từng mảnh, liên tiếp nối nhau mất mạng trươc mặt nam tử mù. Kì lạ là trên người nam tử mù chẳng có một thứ binh khí nào, chỉ có vỏn vẹn một cành trúc đẫm máu nằm trong tay.

Cánh tay nam tử mù chỉ lây động vài cái, thì trên cành trúc có thêm vài vết máu, ma thú lại có con bị giết. Cứ như thế hắn chậm rãi đi dạo trong rừng thú, ngắm nhìn những đoá hoa máu phun ra từ thi thể nằm dưới đất, mặc cho bản thân không thể nhìn thấy gì, rất là hưởng thụ.

Tiểu Bá Vương củng muốn đánh nhanh rút gọn, bắt đầu thiêu đốt chân khí, thương trong tay liên tục đánh tới ma thú.

Dương Gia - Đảo Hải Thương

Chiêu này Tiểu Bá Vương sử ra lực lượng vô cùng khủng bố, có thể đảo hải bài sơn, khiến cho ma thú trên không lớp thì bị đánh nát, lớp thì bị chấn bay, tử thương không ít.

Chỉ ít lâu sau Thú Triều hoàn toàn được dập tắt, ma thú chết hơn hai phần ba thì khiếp sợ bỏ chạy vào sâu trong sơn lâm. Hai người họ người dưới đất, người trên không củng không truy đuổi theo tàn dư của Thú Triều.

Tiểu Bá Vương từ trên không đáp xuống, thu hồi Long Thương vào không gian trữ vật, rồi đi đến nam tử mù. “ Chúng ta giờ về tửu quán đi, ta đói rồi “ Tiểu Bá Vương xoa xoa bụng nói.

“ Không, ngươi về cứ về, ta còn có chuyện phải làm, tạm biệt “ nam tử mù nói rồi nhanh rời đi, để lại Tiểu Bá Vương đứng ở đó.

Cành trúc trên tay nam tử mù sau trận chiến liền hoá thành bụi phấn, hắn phải bẻ một nhánh cây ven đường để thay thế, rồi mới tiếp tục lần mò, đi vào sâu bên trong rừng.

Tiểu Bá Vương thấy người này thần thần, bí bí, thì đuổi theo. Nam tử mù cảm nhận thấy Tiểu Bá Vương đi theo sau mình, cũng không khó chịu, hay ý kiến gì, chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy tà ý.

Chương 18: Tiếng Đàn

“ Này, ngươi định đâu vậy “ Tiểu Bá Vương đi theo sau nam tử mù mất kiên nhẫn hỏi.

“ Đi đâu là việc của ta, ngươi quan tâm làm gì “ nam tử mù hờ hững trả lời.

Tiểu Bá Vương lúc này cảm giác vô cùng khó chịu, không biết nam tử mù này có dụng ý gì mà dắt mình đi vòng vòng trong sơn lâm này. Bụng Tiểu Bá Vương bắt đầu đánh trống, hắn cứ rên rỉ như một người bị bệnh lâu năm mà đi theo sau nam tử mù.

“ Dừng lại, hình như ta nghe thấy tiếng đàn từ xa vọng tới “ Tiểu Bá Vương hét lên.

Nam tử mù gật đầu nói “ Đúng, có tiếng đàn từ xa vọng tới, còn rất là ma mị nữa “.

“ Ngươi nghĩ chúng ta có cần đi qua đó xem thực hư thế nào không? “ Tiểu Bá Vương tò mò về tiếng đàn kia.

Nam tử mù đồng ý “ Ngươi thích thì chúng ta đi, nhưng trước tiên phải phong bế thính giác lại “.

“ Để làm gì? “ Tiểu Bá Vương nghi hoặc hỏi.

“ Cứ làm theo những gì ta nói, đến nơi tự giác sẽ hiểu “ nam tử mù ra vẻ thần bí.

Hai người phong bế lại thính giác, rồi tiến tới hướng phát ra tiếng đàn, đi một lúc thì mặt Tiểu Bá Vương ngưng trọng. Hắn cảm thấy âm thanh vọng tới có vấn đề, nó khiến tình thần người nghe hơi rối loạn, mê hoặc tâm trí người có tinh thần lực thấp.

Giờ hắn mới hiểu việc phong bế thính giác lại của nam tử mù hoàn toàn chính xác, điều này khiến giảm thiểu tối đa âm thanh tấn công trí não qua thính giác. Dù cho có tinh thần lực cường đại đến đâu, củng không ai dại gì đi đến nơi nguy hiểm không rõ nguồn gốc mà không có phòng hộ bản thân.

Âm thanh dao động trong không khí, từng đạo dao động khiến Tiểu Bá Vương chảy mồ hôi, nghĩ thầm âm lực thật là kinh khủng. Âm lực trong tiếng đàn khiến ma thú trong khu rừng xếp thành hàng, nằm rạp xuống đất, ngoan ngoãn như một chú cún. Còn có cả võ giả nữa, họ củng quỳ xuống mà cuối đầu cung kính một thế lực mà bản thân họ không rõ hình dáng.

Ư ư ư ư gao ồm ư ư ư

Tiếng gầm mãnh sư xa vang lên, mang lực lượng khổng lồ lan rộng khắp sơn lâm, làm rung động cả núi rừng. Tiếng đàn kia bị tiếng gầm của mãnh sư trấn áp, liền im bặt, không còn hiện hữu nữa. Người và ma thú đang bị điều khiển bởi âm thanh ma quái đó liền tỉnh lại, võ giả lẫn ma thú lúc này cùng nhau tán loạn, khu rừng y như bãi chiến trường, rất lộn xộn.



Nam tử mù nghe thấy tiếng mãnh sư gầm thì lẩm bẩm trong miệng “ Sư Tử Hống ư, cuối cùng hắn củng thức “.
Rồi nam tử mù ra hiệu cho Tiểu Bá Vương giải khai phong ấn thính giác. Tiểu Bá Vương lấy lại được thính lực thì vô cùng thoải mái, vận động tay chân định xông vào giết ma thú thì nam tử mù ngăn lại.

Tiểu Bá Vương bị nam tử mù ngăn cản, khó chịu nói “ Ngươi cản ta làm gì, để ta xông vào giết bớt lũ nghiệt súc đó “.

“ Không vội, việc này cứ để bọn võ giả này lo đi, việc hiện nay của chúng ta là đi tra ra tiếng đàn kia từ đâu đến “ nam tử mù giải thích.

Tiểu Bá Vương nghe vậy thì gật đầu, theo sau nam tử mù má tiến tới nơi tiếng đàn phát ra lúc nãy. Nam tử mù tuy mù, nhưng hắn di chuyển không khác dì người bình thường, rất thoải mái. Đó là một phần do tinh thần lực tên này cực kì mạnh.

Tinh thần lực ở thế giới này củng không có rõ ràng cho lắm, chỉ phân định cao thấp bằng cảm nhận của võ giả với nhau. Từ đó chia ra cấp bậc tinh thần lực như sau: Tinh thần sơ cấp, tinh thần trung cấp, tinh thần cao cấp, tinh thần siêu cấp.

Tinh thần sơ cấp là cấp bậc yếu nhất, nó dao động từ một đến mười điểm tinh thần. Tinh thần sơ cấp không giúp ít võ giả nhiều, chỉ khiến trí não của họ tiếp thu các kiến thức nhanh hơn võ giả bình thường.

Tiếp theo là tinh thần trung cấp, cấp bậc này dao động từ mười một đến bốn mươi chín, lúc này tinh thần lực mới phát huy hiệu quả rõ rệt. Tinh thần lực hỗ trợ việc tiếp thu các loại kĩ năng và kiến thức vô cùng nhanh, thời gian tu luyện và ngộ đạo tăng theo chỉ số điểm tinh thần tương đương. Người tinh thần lực càng cao càng có lợi, nó hổ trợ vệ mọi mặt, giúp ích rất nhiều về tất cả phương diện.

Sau nữa là tinh thần cao cấp, dao động từ năm mươi đến chín mươi chín, cấp bậc này so với tinh thần trung cấp như thiên tài so với thường dân vậy, không thể nào so bì chúng giai được. Khoản cách muốn đột phá từ bốn mươi chín lên năm mươi là vô cùng khó, có người cả đời gặp bình cảnh này mà dậm chân tại chổ. Tinh thần cao cấp khiến người sở hữu tiếp thu được những tinh hoa trong công pháp và kĩ năng chế tác, thứ mà tinh thần trung cấp không thể có được. Còn có thể dẫn động nguyên tố thiên địa, chỉ số tinh thần càng cao, dẫn động càng dễ dàng. Người đạt được chín mươi chín điểm tinh thần, có thể dễ dàng hô phong hoán vũ, di chuyển dưới nước như trên cạn,...v...v..

Cuối cùng là tinh thần siêu cấp, dao động từ, chẳng có chỉ số rõ ràng ở cấp bậc này. Chỉ phân biệt bằng màu sắc ánh sáng phát ra khi vận dụng tinh thần lực là: Trắng, lục, lam, tím, cam, vàng. Cấp bậc này không rõ ràng về công dụng, chỉ có người đạt được chúng mới hiểu hết được công dụng chúng mang lại mà thôi.
Quay lại vấn đề chính. Nam tử mù và Tiêu Bá Vương tiến đến nơi phát ra tiếng đàn, họ di chuyển vô cùng cẩn thận, quan sát dị động xung quanh để sẵn sàng ứng phó. Gần đến nơi thì một việc xảy ra khiến họ vô cùng bất ngờ, tiếng đàn lúc nãy lại vang lên, họ nhanh nhẹn núp sau một đại thụ gần đó, chuẩn bị phong bế thính giác lại.

Nhưng lần này thì khác, nó không có một lực lượng ma mị gì trong đó nữa, chỉ là một âm thanh vô cùng bình thường phát ra từ cây đàn tranh.

Tiếng đàn tranh thanh âm buồn bã, kèm theo tiếng hát của một thiếu nữ làm cho không khí xung quanh trở nên u sầu.

“ Giữa mênh mông hoa mặt trời, trải dài cuối chân đồi phía xa

Ngồi bên anh mãi không rời, bình yên nhé hương thơm cỏ cây

Gió ơi gió đừng vội kéo mây, kẻo hạt mưa rớt qua nơi này

Để em ngắm nụ cười của anh, cứ dịu dàng mà lại nồng say... “ giọng hát này trong trẻo, êm ái mà nhẹ nhàng. Khiến cho người nghe tâm tình lây động không thôi.

Điển hình là nam tử mù, từ hai khoé mắt hắn chảy ra hai giọt lệ, khuôn mặt hắn ủ rũ. Nam tử mù hai chân như muốn khuỵ xuống, nhưng nhờ cành cây trong tay chống đở, hắn mới có thể tiếp tục đứng vững.

Tiểu Bá Vương thấy nam tử mù biểu hiện kì lạ thì vô cùng ngạc nhiên, dù cho tiếng đàn và giọng hát có hay đến mức nào, cũng không thể khiến một người biểu hiện như vậy chứ. Nhất là một tên vô cùng lạnh lùng như nam tử mù, điều này làm cho Tiểu Bá Vương vô cùng khó hiểu.

Tiếng đàn vẫn du dương khắp núi rừng, nhưng giọng hát kia không còn cất lên nữa, làm cho nam tử mù trấn định lại phần nào tâm trí và cảm xúc. Nam tử mù lau đi hai giọt lệ trên khuôn mặt trắng bệt của mình, thở dài “ Chúng ta bị phát hiện rồi, không cần trốn nữa “.

Giữa khu rừng xuất hiện một gò đất cao, trên gò đất có một cái Vọng Nguyệt Lâu, xung quanh phủ màng che kính, chỉ thấy mờ ảo bên trong ba người, hai nữ một nam. Họ người thỏi sáo kẻ đánh đàn, nhảy múa ca hát trong thật nhàn hạ.

“ Kỳ lạ thật, giữa nơi sơn lâm toàn ma thú, khi không lại mọc ra cái thứ quái quỷ này đây, chắc chắn có mờ ám rồi “ Tiểu Bá Vương nhìn nam tử mù nói nhỏ.

Nam tử mù gật đầu, tiến đến gần Vọng Nguyệt Lâu, theo sau là Tiểu Bá Vương đang quan sát xung quanh. Khoảng cách hai người còn mười bước thì từ bên trong có một giọng nam tử vọng ra “ Đồng bạn của các ngươi phá chuyện tốt của bổn toạ, nay các ngươi còn dám tiếp cận bổn toạ với đồ mờ ám, các ngươi không biết tội nên xử sao đây “.

“ Đông Phương huynh hà cớ chấp chuyện nhỏ nhặt, dù sao chúng ta xem như củng quen biết, chuyện củng không phải do chúng ta làm, xí xoá được thì xí xoá “ nam tử mù ngữ điệu cung kính, có phần kính trọng nam tử bên trong, hình như hắn quen biết nam tử này.

Nam tử bên trong Nguyệt Lâu thấy nam tử mù xem trọng mình thì làm tới, giọng điệu uy hiếp nói “ Quen ư, được. Tiếp bổn toạ một chiêu thì mới nói chuyện quen biết vậy “.

Chương 19: Làm Khó

Từ trong Nguyệt Lâu một vệt sáng mờ ảo bay ra, lao thẳng vào nam tử mù. Cành cây trong tay nam tử mù vung lên đón đở, chỉ nghe một tiếng gãy vụn vang lên, nam tử mù lùi lại hai bước, cành tay trong tay đả bị gãy làm hai nửa.

“ Khá lắm, hoa cỏ trúc thạch đều có thể làm kiếm. Kiếm Thần dạy ngươi điều này đúng không “ nam tử trong Nguyệt Lâu bước ra, vừa cười vừa nói.

“ Đông Phương huynh có thể để chúng ta đi chưa “ nam tử mù ngắn gọn nói.

“ Ta nói cho các ngươi đi à, đang chơi vui mà “ nam tử họ Đông Phương trừng mắt nhìn hai người, giọng điệu uy hiếp.

Nam tử mù liên tục cầu hoà “ Bọn ta còn có việc, Đông Phương huynh nể tình Kiếm Thần cho chúng ta đi được không “.

“ Không “ nam tử họ Đông Phương lắc đầu, miệng cười đầy tà ý.

Nam tử mù lùi về sau, nhặt một cành cây khô dưới chân, thở dài nói “ Vậy ta xin đắc tội “.

Cành cây trong tay nam tử mù như một cơn gió thỏi qua mặt của nam tử họ Đông Phương, lưu lại một vết thương như nhỏ bằng đường chỉ. Nam tử họ Đông Phương lui về sau, mặt thập phần thoả mãn, giọng hắn vang khắp núi rừng “ Kiếm Thần, người của ngươi đả thương ta, ngươi mà không xuất hiện thì ta đành giết hết cho hả giận vậy “.

Rồi nam tử họ Đông Phương biến mất ngay nơi hắn đứng, chỉ trong một cái chớp mắt, hắn lại xuất hiện trước mặt nam tử mù. Tay hắn liên tục tấn công nam tử mù với tốc độ cục nhanh, nam tử mù đưa tay lên đỡ gạt các đòn tấn công, trong rất là chật vật.

Tiểu Bá Vương đứng nhìn thì chảy cả mồ hôi trán “ Tốc độ nhanh thật “.

Rồi Tiểu Bá Vương ý định xong vào trợ chiến, giúp nam tử mù thì có giọng nói từ trong Nguyệt Lâu vọng ra “ Các hạ đừng nên cản trở, lấy đông hiếp yếu há là chuyện làm của quân tử “.

“ Lấy số đông áp đảo là chuyện bình thường trong binh pháp của bản công tử đây, cô nương quan tâm quá thừa “ Tiểu Bá Vương hạ lưu nói.

Nữ tử bên trong nghe Tiểu Bá Vương nói có vẻ giận dữ, từ trong Nguyệt Lâu từng đợt sống âm bay ra, tấn công Tiểu Bá Vương, ngăn hắn tham gia trận chiến của hai người kia. Tiểu Bá Vương nghiêng mình né tránh, miệng chửi rủa “ Ta không thích đánh phụ nữ, cô nương đừng quá phận “.

Nữ tử bên trong Nguyệt Lâu khinh bỉ nói Tiểu Bá Vương “ Thế các ngươi hai người định đánh một nữ nhân thì có đáng là một nam nhân không “.

“ Tên nam tử đó là nam nhân không phải nữ nhân, đừng có chọc ta cười chứ “ Tiểu Bá Vương ôm bụng cười, giễu cợt vị nữ tử kia, làm nữ kia câm nín không muốn đôi co với ngươig này nữa.

Tiểu Bá Vương lúc này không thèm chú ý nữ tử trong Nguyệt Lâu nữa, hướng mắt về trạn chiến của nam tử mù và nam tử họ Đông Phương. “ Cái gì “ Tiểu Bá Vương há hốc mồm.

Nam tử mù trên người toàn là máu, đang bị nam tử họ Đông Phương tay bóp cổ, trong vô cùng chật vật. Tiểu Bá Vương thấy nam tử mù không ổn, định lao tới giải cứu thì ma khí từ người nam tử họ Đông Phương toả ra, khiến Tiểu Bá Vương khiếp sợ không thôi, lùi lại không dám tiếp cận phạm vị lan toả của ma khí.

“ Ngươi tại sao lại sở hữu ma khí nồng đậm như vậy? “ Tiểu Bá Vương hoảng sợ tột độ.



Dù sao bản thân Tiểu Bá Vương củng là Á Thần, rất mẫn cảm với ma khí, trước mặt lại là ma khí cực nồng đậm, sao có thể không hốt hoảng được. Tiểu Bá Vương không dám lao lên cứu nam tử mù, chỉ đứng yên thủ thế, quan sát từng hành động của nam tử họ Đông Phương, tìm thời cơ thích hợp mà cứu trợ nam tử mù.

“ Sợ rồi sao, Á Thần rồi thì sao, nhãi ranh ngươi đứng yên đó, chút tính sổ với ngươi sau “ nam tử họ Đông Phương giễu cợt và hăm doạ Tiểu Bá Vương.
Rồi hắn quay mặt lại nhìn nam tử mù, tay bóp nhẹ cổ nam tử mù một cái, làm nam tử mù đau nhói mặt mũi hơi nhăn nhó. Nam tử họ Đông Phương uy hiếp nam tử mù “ Kiếm Thần giờ đang ở đâu, nói “.

“ Ta không biết “ nam tử mù khó khăn nói.

“ Nói láo, chắc chắn hắn sai ngươi đến đây, ngươi mà còn không nói ta liền bóp nát cổ ngươi đấy “ nam tử họ Đông Phương lại bóp mọi cái, hăm doạ nam tử mù.

Nam tử mù thở từng đợt khó khăn, cắn răng nói “ Ta thà chịu chết chứ không chịu nhục “.

Nam tử họ Đông Phương thấy nam tử mù cương quyết như vậy thì vô cùng tức giận, dồn lực vào bàn tay, định bóp nát cổ của nam tử mù. Tiểu Bá Vương cắn răng định liều mạng xông vào cứu nam tử mù thì giọng nói từ trong lùm cây vang lên “ Này này, đừng có nóng tính như vậy chứ “.

Một thanh niên bạch y từ sau lùm cây đi ra, làm Tiểu Bá Vương vô cùng ngạc nhiên, hắn đến từ khi nào mà bản thân Tiểu Bá Vương còn không hay biết, quả là không phải dạng thường.

Nam tử bạch y đi ngang Tiểu Bá Vương thì gật đầu cười một cái, rồi hướng nam tử họ Đông Phương mà đi tới. Kiếm khí trên người hắn toả ra, chém đứt và phá huỷ ma khí xung quanh, tạo ra một con đường sạch sẽ để nam tử bạch y đi.

Nam tử bạch y đến trước mặt nam tử họ Đông Phương, tay đưa lên vuốt ve má nam tử họ Đông Phương, làm Tiểu Bá Vương đứng ngoài xem mà há hốc mồm. Mặc cho nam tử họ Đông Phương đỏ mặt, ra vẻ khó chịu, nam tử bạch y mỉm cười nói “ Thả hắn ra, đừng trách ta âu yếm ngươi nhé “.

Nghe hai từ âu yếm thì nam tử họ Đông Phương sợ hãi, vội vã buôn cổ nam tử mù ra. Nam tử mù ngồi bệt xuống đất, ho khan vài tiếng, thở hổn hển như người bị đuối nước.

“ Ngoan lắm, vâng lời như vậy có phải tốt hơn không “ nam tử bạch y vui vẻ, đưa tay định vuốt ve má nam tử họ Đông Phương thì nam tử họ Đông Phương liên tục thối lui, tránh né hành động của nam tử bạch y.

“ Ngươi đứng quá phận “ nam tử họ Đông Phương chu môi, giận dỗi đi vào trong Nguyệt Lâu.

Nam tử bạch y mỉm cười trước hành động đáng yêu của nam tử họ Đông Phương, rồi nhìn nam tử mù ngồi dưới đất mà nói “ Hắc Kiếm giờ đang ở đâu hả Dạ Du “.

Dạ Du thở dài trả lời “ Bạch Kiếm ngươi hỏi chuyện này thừa quá rồi “.Nam tử bạch y đưa tay, kéo Dạ Du lên, phủi đất dính trên người hắn rồi nói “ Lần này có mấy người canh giữ vậy? “.

“ Chỉ có hai người, A Bối và Sa Kê, mấy người khác đều có nhiệm vụ riêng rồi “ Dạ Du trả lời.

Nam tử bạch y lắc đầu “ Không ngờ lại là hai nhóc đó “.

Rồi nam tử bạch y ra hiệu cho Dạ Du rời khỏi, Dạ Du hiểu ý gật đầu, mang theo Tiểu Bá Vương đang há hốc mồm mà rời khỏi. Đợi hai người hoàn toàn khuất bóng thì nam tử bạch y mới lon ton bước vào Nguyệt Lâu, vẻ mặt cực kì vô lại.

“ Nương tử ơi ta đến đây “ hắn chu môi, rón ren đi vào bên trong, nhẹ nhẹ, nhẹ nhàng.

Đi khoản một lúc Dạ Du ngừng lại, hắn ngồi trên rễ của một cây đại thụ, thở dài mà nói “ Muốn hỏi gì thì hỏi đi “

“ Tên vừa nãy là ai vậy? “ Tiểu Bá Vương thắc mắc nãy giờ, được sự gợi ý của Dạ Du thì liền hỏi.

“ Đông Phương Bất Bại “ Dạ Du cộc lốc trả lời.

Tiểu Bá Vương vẻ mặt suy nghĩ “ Đông Phương Bất Bại, tên nghe thật là bá khí. À còn nam tử cứu ngươi là ai vậy, ta cảm nhận người này có cái gì rất là không tầm thường “.

Dạ Du trả lời “ Kiếm Thần, biệt danh là Bạch Kiếm một trong những người mạnh nhất của hội Sát Thần “.

Tiểu Bá Vương tò mò “ Người tên ẻo lả kia tìm là hắn? “

“ Không, người mà Đông Phương huynh kia tìm là Hắc Kiếm “ Dạ Du trả lời.

“ Hai người họ có liên quan gì đến nhau à “ theo như những gì Tiểu Bá Vương nghe được, hắn mập mờ thấy hai người này chắc chắn có liên quan nên hỏi.

Dạ Du không muốn tiết lộ nhiều nên chỉ trả lời có lệ “ Có liên quan, rất thân thiết “.

Ầm ầm

Tiểu Bá Vương định hỏi tiếp thì núi rừng rung chuyển, cây cối liên tục ngã đổ. Ma Thú và nhân loại gặp dị tượng đồng loạt hoản loạn, dậm đạp lên nhau trốn thoát, tạo ra từng đợt thú triều cực lớn.

Dạ Du sắc mặt nghiêm trọng “ Không hay mau tới tiếp ứng A Bối và Sa Kê mau “.

Rồi Dạ Du nhảy lên lưng Tiểu Bá Vương, ra lệnh cho Tiểu Bá Vương đi đến hướng của A Bối và Sa Kê. Tiểu Bá Vương mặt mày nhăn nhó, không can tâm nhưng củng phục tùng. Một phần vì hắn củng có cảm giác thứ gì đó rất đáng sợ sắp diễn ra, phải mau chóng đến nơi điều tra mới được. Một phần vì nam tử tên Dạ Du này bị mù, di chuyển tuy rằng đều bình thường, nhưng cái bình thường mới là vấn đề, để tên này đi bộ đến nơi thì đúng là tiệc chưa tàn củng đả ăn xong hai phần ba.

Tạm thời ngưng ở đây nhé các đh, tầm khoản hết tuần này mỗ lại tiếp tục viết, phục vụ các đọc giả yêu mến mỗ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau