ĐĂNG PHONG THÀNH THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đăng phong thành thần - Chương 21 - Chương 25

Chương 20

Võ Thần mở mắt, người đầu tiên xuất trước mặt hắn chính là Vô Kỵ, hắn ê ẩm toàn thân, mệt mỏi ngồi dậy. Võ Thần nhìn Vô Kỵ rồi thở dài “ Ta có gây thương tích cho ai không? “.

“ Không, mà tại sao lúc đó ngươi lại mất kiểm soát như vậy, ta nhớ lúc ta giao thủ với ngươi, ngươi không có như vậy mà cuồng loạn “ Vô Kỵ nhìn Võ Thần.

“ Do dạo này ta quá cưỡng chế bản thân vượt qua bình cảnh, đôi khi mất kiểm soát thôi, không ai bị thương là mừng rồi “ Võ Thần tinh thần vui vẻ hẳn lên nói.

“ Khụ... khụ mà ta hôn mê bao lâu rồi nhỉ “ Võ Thần ho khan hỏi.

“ Nửa ngày rồi, ngươi cứ nghỉ ngơi, khi nào khoẻ thì hãy ra chiến trường “ Vô Kỵ ân cần trả lời, tay còn rót một chén trà đưa Võ Thần uống.

Hai người chẳng nói câu nào chỉ ngồi im lặng, mỗi người một suy tư. Vô Kỵ muốn bắt chuyện phá đi bầu không khí yên tĩnh thì nghe một âm cực kì lớn phát ra sâu trong sơn lâm.

Ầm ầm

Đất trời rung chuyển, sơn lâm như bị dùng búa gõ vào, liên tục rung lắc dữ dội. Võ Thần ngồi trên giường cảm giác thấy việc này bất thường, hắn định ngồi dậy đi xem xét dị biến xảy ra thì bị Vô Kỵ ngăn lại.

Vô Kỵ trách móc không cho Võ Thần đi “ Ngươi không được đi, Dạ Du nói ngươi cần phải có hơn một ngày mới bình ổn lại cơ thể “.

“ Cái tên không thấy đường đó mà ngươi củng tin à, ngu xuẩn tránh đường “ Võ Thần thấy Vô Kỵ không cho hắn đi thì bực bội nói.

Vô Kỵ thấy Võ Thần hạ thấp Dạ Du thì biện hộ nói “ Không ngu xuẩn đâu, Dạ Du còn nói ngươi chắc chắn sẽ chê bai hắn là tên không thấy đường “

Võ Thần há hốc mồm, không nghĩ được rằng Dạ Du còn đoán được việc bản thân bị chửi nữa. Vô Kỵ thấy Võ Thần ngạc nhiên thì vui vẻ nói tiếp “ Dạ Du hắn còn nói để ngươi đi lúc này khác nào thả rong một con thú nguy hiểm giữa rừng nữa “

Võ Thần mặt xám xịt, thầm nghĩ “ Cái tên chết bầm này dám nói mình là xúc vật, lần sau gặp hắn chắc chắn phải dạy dỗ tên không thấy đường đó một trận mới được “.

Ầm ầm

Mặt đất lại rung lắc không ngừng, bầu trời đang nắng sáng bỗng tối sầm lại, mây đen vây kín không trung, sấm sét bắt đầu vang lên như từng nhịp trống. Từng hạt mưa từ trên trời trút xuống, rì rào rì rào thấm vào lòng đất, khiến không khí phần nào ngột ngạt trở nên dễ thở hơn.

Riêng Võ Thần thì không dễ thở hơn mà còn thấy vô cùng ngột ngạt, hắn mồ hôi tiết ra đầy người, ướt hết cả y phục đang mặc. Hắn như người điên, liên tục lẩm bẩm và suy nghĩ điều gì đó trong vô cùng căng thẳng. Vô Kỵ thấy làm lạ định hỏi Võ Thần thì lại thôi, thầm nghĩ “ Tên này mà nổi điên lên nữa thì nguy to “.

Võ Thần nhìn trên trời, thấy từng đạo sấm sét tử sắc giáng xuống nơi xa mà hốt hoảng la to “ Tử Sắc Thần Lôi, còn là Cửu Lôi Oanh Kích, nguy to rồi, lần này tính sai hết rồi “.

Rồi Võ Thần tuột xuống giường, lao nhanh đến Vô Kỵ đang ngồi trên ghế mà hét vào tai hắn “ Kêu Triệu Mẫn ra dùm ta ngay lập tức, nhanh lên “.

Vô Kỵ xoa xoa tai, thấy Võ Thần khẩn trương thì lập tức xuất ra Tinh Linh Đại Cực Kiếm, niệm chú mà triệu gọi Đại Tinh Linh Triệu Mẫn. Hư ảnh Triệu Mẫn mờ ảo hiện ra, nét mặt nàng lúc này củng không bình tĩnh như ngày thường mà vô củng khẩn trương.

Nàng nhìn lên trời, run rẩy nói “ Cửu Lôi Oanh Kích còn là Tử Sắc Thần Lôi, lần này đại hoạ lâm đầu rồi “.



Vô Kỵ thấy hai người này bất thường thì củng bấm độn xem có dị tượng gì xuất hiện, sau một giây thì sắc mặt hắn củng chuyển từ vui vẻ sang hốt hoản. “ Dị tượng này không lẻ nào “ Vô Kỵ nhìn hai người kia ấp úng nói.

Hai người gật đầu, Vô Kỵ bấy giờ mới hiểu điều bất thường của hai người lúc nãy. Võ Thần khẩn trương nhìn Triệu Mẫn nói “ Ngươi mau dùng năng lực của ngươi gọi Chớp đến đây ngay, không còn thời gian đâu “.

Triệu Mẫn gật đầu, trên người nàng từng luồng sáng màu vàng bắt đầu xuất hiện, chúng uốn lượn xung quanh cơ thể nàng, rồi từ từ chui vào lòng đất. Đây là Tinh Thần bí pháp của Tinh Linh Tộc, giúp người sử dụng giao tiếp và quan xát từ khoản cách cực xa thông qua cây cối mà không bị phát hiện. “ Như thế nào, có tìm được chớp không? “ Võ Thần hai tay nắm chặt vai Triệu Mẫn.

Triệu Mẫn xấu hổ trước hành động của Võ Thần, ngập ngừng nói “ Tìm được hắn rồi, nhưng không thể nào giao tiếp vì hắn liên tục di chuyển với tốc độ cực nhanh “.

“ Sao mà tìm ra ta được chứ “ Một giọng nói từ sau Triệu Mẫn phát ra.

Người này khoản tầm đôi mươi, khuôn mặt anh tuấn, đôi mắt sáng ngời, miệng lúc nào củng nhếch mép cười. Hắn mặc một bộ y phục màu vàng, xen kẽ những đường vạch màu đỏ, mỏng tanh, ôm sát cơ thể, trên tai còn đeo hai bông tai hình tia sét, trong rất bất phàm.

Võ Thần thấy nam tử liền cốc đầu hắn một cái, hung dữ quát “ Tên khốn nhà người giờ này còn đùa được, đến thì nói một tiếng làm Triệu Mẫn tốn sức tìm ngươi “.

Nam tử kia hai tay xoa xoa đầu, nhăn nhó nói “ Củng nhờ nàng ta mới biết ngươi có việc cần giúp, chỉ tại ta muốn trêu nàng nên giả vờ không biết mà cứ chạy vòng vòng thôi “.

Vừa nói hết câu thì nam tử này cảm nhận một luồng sát khí từ đâu ập tới, khiến hắn run rẫy tay chân. Triệu Mẫn nhìn hắn bằng cặp mắt ăn tươi nuốt sống, củng đúng vì hắn dám trêu tức và đùa cợt nàng.

Nam tử thấy Triệu Mẫn muốn cho hắn một trận, bèn đánh trống lãng, bộ dạng nghiêm túc hướng Võ Thần nói “ Ngươi có chuyện gấp gì cần ta giúp à “.

Võ Thần thấy điệu bộ tên vô lại này thay đổi nghiêm túc thì miễn cưỡng ra hiệu Triệu Mẫn bớt giận. Rồi nhìn nam tử mà nói “ Ngươi mau dẫn ta đến nơi A Bối và Sa Kê canh giữ phong ấn, xong thì lập tức tập hợp tất cả Sát Thần trong khu này lại gấp, phải nhanh lên kẻo không kịp “.

Nam tử này gật đầu “ Được, để ta đi tập hợp, còn về ngươi thì dưỡng thương đi, không cần cố sức “.

Chưa kịp để Võ Thần phản ứng nam tử liền biến mất, Võ Thần thấy vậy liền tức tối chửi đổng “ Con bà nó, như vậy khác nào xem thường ta “.

Vô Kỵ nhìn thấy nam tử kia biến mất thì ngạc nhiên “ Đây là dịch chuyển tức thời sao, thật lợi hại “.

“ Không phải, chỉ là tốc độ hắn nhanh đến mức rời đi cứ như biến mất thôi, có gì hay ho đâu chứ “ Võ Thần mỉa mai giải thích với Vô Kỵ.
Vô Kỵ nghe vậy thì càng khiếp sợ “ Nhanh đến mức đó mà không có gì hay ho à, thật đáng sợ “.

Võ Thần củng không muốn tranh cãi cùng Vô Kỵ, hắn lờ đi. Rồi Võ Thần nhìn lên bầu trời, thấy dị tượng mà đứng ngồi không yên, miệng lẩm bẩm điều gì đó, lâu lâu lại chửi đổng vài câu, đi đi lại lại trong tửu quán.

Trong sơn lâm

“ Tiểu tử, lâu rồi ta không được thoải mái như thế này, ngươi còn tài cán gì biểu diễn nốt ta xem nào “ một nam tử tuổi tầm tam tuần đang bóp cổ A Bói, liên tục thốt ra những lời đùa cợt.

A Bối lúc này huyết dịch đầy người, một bên tay của hắn đả bị nam tử này bẻ gãy, trong thập phần thê thảm. A Bói nghe nam tử đùa cợt mình thì tức muốn thổ huyết, hai tay nắm chặt, rên lên từng tiếng ư ử như muốn nói điều gì đó.

Nam tử nắm tóc A Bối mà nhấc bổng lên, quát “ Hết kiêu ngạo được rồi chứ gì, vậy để ta tiễn ngươi một đoạn xuống hoàng tuyền “.

Nam nhân xuất quyền, định đánh nát đầu A Bối thì từ xa một cái phi tiêu bay tới, đâm thẳng vào sau lưng nam tử. Phi tiêu đâm trúng nam tử như đâm trúng thần thiết, không những không làm gì được nam tử mà còn vỡ vụn ra thành từng mảnh.

Nam tử ngoái đầu nhìn người ám toán mình, người phóng chiếc phi tiêu đó không ai khác chính là Sa Kê. Sa Kê lúc này toàn thân không thua kém gì A Bối, cực kỳ thê thảm. Hai tay và hai chân Sa Kê bị bẻ gãy, trên người có nhiều chổ lõm sau vào do bị quyền đánh trúng, máu huyết ướt đẫm toàn thân.

Sa Kê lúc này ngồi dựa vào một tảng đá thở hồng hộc, một chiêu đó đả khiến hắn mất toàn bộ sức lực, giờ đây Sa Kê chỉ biết cắn răng chịu đựng đau đớn, không thể di chuyển được nữa. Mặt mày hắn nhăn nhó vì cơn đau từ các vết thương truyền tới, nhưng nó không thể khiến hắn mất đi vẻ lạnh lùng vốn có và ánh mắt sắt như dao của hắn được.

Sa Kê nhìn chăm chăm nam tử kia với cặp mắt oán hận, hắn như muốn ăn tươi nuốt sống nam tử kia bằng ánh mắt sắt như dao của hắn. Miệng Sa Kê liên tục phát ra từng tiếng thì thào, nguyền rủa nam tử kia, đó là hành động cuối cùng hắn làm được trong lúc này.

Nam tử kia như một thượng cổ cự nhân, mặt mày vô cùng hung dữ, răng hắn nhọn và bén như dao, ánh mắt trắng dã chẳng khác nào người chết. Hắn để ngực trần, lộ ra cơ thể to lớn và sắn chắc, trên người hắn lại được khắc kín từng đạo phù chú cổ, trong thập phần kì dị.

Sau khi bị Sa Kê tấn công nam tử này chỉ liếc mắt về phía Sa Kê một cái, khinh bỉ nói “ Ngươi sẽ là tên kế tiếp, đừng nóng vội “.

Nói rồi nam tử xuất quyền định giết chết A Bối, thì có giọng từ trong sơn lâm vọng ra ngăn cản “ Chờ đả “.

Từ trong sơn lâm một bóng người mờ ảo lao ra với tốc độ cực nhanh, tung quyền hướng nam tử kia mà giết tới. Nam tử kia quăng A Bối đi mà né tránh, rồi xuất quyền đánh vào bóng người mờ ảo.

Đùng

Bóng người mờ ảo đón đở một quyền của nam tử thì bị chấn lùi về sau chục bước, đứng yên tại chổ. Bóng người mờ ảo lúc này nhìn kĩ không ai khác chính là Đầu Gỗ, hắn bị một quyền của nam tử kia đánh mà đau nhức hết cả hai tay, liên tục xoa xoa hai tay mặt nhăn nhó.

“ Ngươi là ai mau xưng danh, đỡ được một quyền của ta coi như củng có chút cân lượng đấy “ nam tử sát ý nồng đậm nhìn Đầu Gỗ nói.

“ Ta là ai, ha ha, ta là người tiễn tên khốn kiếp nhà ngươi về lại địa ngục đấy. Chớp mau mang người bị thương đi, ta ở đây cầm chân hắn “ Đầu Gỗ cười to, hét.

Vừa dứt lời Đầu Gỗ lao đến tấn công nam tử đáng sợ kia, quyền tung ra lực lượng kinh người, không thua kém lần đọ sức trước với Võ Thần.

Hắc Ám Cực Hạn - Nhất Kích Tất Sát

Quyền tung ra lực lượng cực kì khủng bố, đánh về phía nam tử đáng sợ. Nam tử đáng sợ củng không thua kém, hắn củng tung quyền cản lại quyền của Đầu Gỗ. Hai quyền chạm nhau tạo ra một vụ nổ kinh thiên động địa, một vùng xung quanh bị san thành bình địa.

Nhân lúc khói bụi mịt mù, một thân ảnh bế A Bối và Sa Kê lên, rồi biến mất. Người này chính là nam tử mặc đồ bó sát lúc nãy ở tửu quán đối thoại với Võ Thần, tên hắn là Chớp.

Chương 21: Dạ Quỷ “ Gặp Thần Giết Thần, Gặp Phật Giết Phật “

Ầm ầm

Từng đợt chấn động tạo ra xung kích tàn phá xung quanh sau mỗi quyền của nam tử đáng sợ và Đầu Gỗ va chạm vào nhau. Hai người liên tục trao đổi quyền pháp, di chuyển khắp sơn lâm với tốc độ cực nhanh.

Đầu Gỗ lúc này cơ thể thập phần mệt mỏi, đối chọi với một con quái vật trước mắt làm hắn cảm thấy run sợ. Hắn từ đó đến giờ củng không mấy lần được thấy cảm giác này, nên từ run sợ chuyển sang thập phần cao hứng, vừa sợ vừa khoái nam tử đáng sợ trước mặt.

Đầu Gỗ quyền xuất ra càng lúc càng nhanh, thế công như vũ bão muốn áp đảo nam tử đáng sợ. Quyền ảnh của Đầu Gỗ càng lúc càng dầy đặc, như từng hạt mưa bao phủ xung quanh nam tử đáng sợ, liên tục hoá giải và phản công quyền pháp của nam tử đáng sợ.

Nam tử đáng sợ liên tục lùi về phía sau trước quyền pháp áp đảo của Đầu Gỗ, nhưng chẳng thấy hắn lo lắng gì cả, như một võ si mà cao hứng tiếp quyền. Rồi hắn vận khí tung ra một quyền, lực lượng khủng bố toả ra xung quanh.

Ám Tu La - Cuồng Bạo Tất Sát Quyền

Đầu Gỗ bị lực lượng khủng bố chấn bay về sau, quyền ảnh củng theo đó mà biến mất, không còn áp chế hành động của nam tử đáng sợ nữa. Không để Đầu Gỗ kịp phản kháng, nam tử đáng sợ nắm lấy thời cơ lao đến, liên tục đánh ra từng quyền lực lượng khủng bố không kém quyền lúc nãy, tấn công Đầu Gỗ.

Đầu Gỗ bị chấn ngược về sau, mất đà, liền xoay người trên không dùng chân liên tiếp đá hai cước về phía nam tử đáng sợ. Quyền cước chạm nhau, đẩy Đầu Gỗ và nam tử đáng sợ ra xa. Vận dụng cơ hội khoảng cách giữa hai người, Đầu Gỗ lấy tay chống xuống, tạo điểm tựa, lấy đà lộn vài vòng trên mặt đất rồi đứng dậy.

Nam tử đáng sợ không để mất cơ hội, tụ khí giữa hai tay, tạo ra một quả cầu năng lượng, bắn về phía Đầu Gỗ. Đầu Gỗ dùng chân muốn đá quả cầu năng lượng đi, nhưng chân vừa chạm vào thì quả cầu liền phát nổ, khói bụi mịt mù toả ra xung quanh.

“ Khụ...khụ... “ Đầu Gỗ ho khan, từ trong khói bụi đi ra.

Mặt mũi Đầu Gỗ đen nhẻm, tóc tai hắn bù xù do sức nóng vụ nổ gây nên, trong rất là hài hước. Đầu Gỗ thấy nam tử đáng sợ định lao vào tấn công thì ra hiệu dừng, ngồi xổm xuống đât thở hổn hển nói “ Cẩn thận đằng sau “.

Vừa dứt lời thì một quả cầu lửa từ trên trời lao xuống, nhằm nam tử đáng sợ mà tới. Cầu lửa lao tới với vận tốc cực nhanh, cộng thêm do Đầu Gỗ làm nam tử mất cảnh giác nên hắn ăn trọn cầu lửa vào thân. Cầu lửa chạm vào nam tử đáng sợ liền phát nổ, tạo ra ngọn lửa cực nóng thiêu cháy toàn bộ phạm vi ảnh hưởng.

Đầu Gỗ mặt hối lỗi nhìn ngọn lửa, cười nói “ Xin lỗi, là trên đầu chứ không phải đằng sau “.

Nhưng nụ cười của Đầu Gỗ không kéo dài được bao lâu, hắn há hốc mồm khi thấy nam tử đáng sợ từ trong ngọn lửa đi ra. Trên người nam tử đáng sợ hầu như không có vết thương nào nghiêm trọng, chỉ có vài nơi trên cơ thể bị cháy xém đang hồi phục với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được.

Đầu Gỗ lùi về phía sau, hoảng sợ “ Quái vật, ngươi làm sao có thể chịu nổi Thái Dương Hạ San của Rum mà không bị thương tích gì nhiều chứ “.

Đầu Gỗ quay người bỏ chạy thật nhanh, vẻ mặt cực kì hoảng sợ. Nam tử đáng sợ thấy Đầu Gỗ bỏ trốn thì rượt theo, chớp mắt liền xuất hiện trước mặt Đầu Gỗ, xuất quyền nhắm trái tim của Đầu Gỗ mà muốn đánh nát.

Đầu Gỗ lúc này lâm vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, đáng lí ra mặt hắn phải hoảng sợ như lúc trước, ấy vậy mà hắn lại mỉm cười vẻ thoả mãn. Làm nam tử đáng sợ cảm thấy bản thân hình như bị trúng kế, vội vã thu quyền về. Nhưng đả muộn, tay của Đầu Gỗ như một con tiểu xà, uốn lượn quanh cánh tay của nam tử đáng sợ.

Rắc rắc



Từng khớp xương cánh tay của nam tử bị tách tời ra, khiến quyền chưa kịp đánh tới Đầu Gỗ lực lượng tiêu tán đâu hết, rũ xuống như một cành hoa héo tàn. Nam tử đáng sợ sắc mặt không đổi, lùi về phía sau, tay còn lại tụ thành một quả cầu năng lượng bắn về phía Đầu Gỗ, làm Đầu Gỗ nhảy qua một bên mà né tránh, khoản thời gian này đủ cho nam tử đáng sợ kéo dài khoản cách giữa hai người ra xa.

Rắc rắc
Tay vừa bị phế của nam tử đáng sợ liền cử động lại bình thường, hắn làm vài động tác khởi động, chắc chắn rằng tay mình đả cử động bình thường thì mới đi về phía Đầu Gỗ. Hai người mặt đối mặt, nam tử đáng sợ cao hơn Đầu Gỗ một cái đầu, trong rất là khập khiễng.

Đầu Gỗ nhìn nam tử đáng sợ cười nói “ Ta rất ngạc nhiên khi thấy ngươi sử dụng được Dịch Cân Kinh đấy “.

Ánh mắt của nam tử đáng sợ củng có phần coi trọng Đầu Gỗ, hắn lạnh lùng nói “ Ta củng vậy, võ thuật và lực lượng của giống loài hạ đẳng các ngươi củng đả cải biến lên nhiều khiến ta vô cùng mong đợi đấy “.

Đầu Gỗ ha ha cười, quay người bỏ đi “ Không đánh với ngươi nữa, ta tìm kẻ khác giao hữu tiếp đây “.

Nam tử nhìn theo Đầu Gỗ, khinh thường nói “ Hoá ra là ta quá xem trọng ngươi, quay lưng với kẻ thù đúng là tìm con đường chết “.

Rồi nam tử đáng sợ lao đến, đánh lén sau lưng Đầu Gỗ, còn cách khoản Đầu Gỗ ba bước, nam tử đáng sợ quyền đánh thẳng xuống đất. Một thân ảnh từ dưới đất phóng lên tránh né, liền bị Đầu Gỗ xoay người, cước pháp quét tới, đá vào lòng ngực, làm người này bay ngược về sau, va vào một tẳng đá khiến nó nát vụng.

Nam tử đáng sợ mặt hơi đổi, nhìn Đầu Gỗ nói “ Ngươi củng nhận ra có người nấp dưới lòng đất nên mới giả vờ quay mặt bỏ đi, bộ ngươi không sợ ta đánh lén ngươi sao “.

Đầu Gỗ nghe vậy thì nhếch mép cười, kiêu ngạo nói “ Nếu ngươi mà đánh lén ta thì người bị đá bay không phải là hắn mà là ngươi đấy “.

Nam tử đáng sợ nghe Đầu Gỗ nói vậy thì khinh thường nói “ Ngạo mạng “.

Rồi nam tử đáng sợ ra hiệu cho Đầu Gỗ im lặng, hắn đi đến thân ảnh bị va vào tảng đá, nhìn chằm chằm vào. Người này trên đầu mọc hai chiếc sừng, miệng có hai cặp răng nanh dài, cộng thêm màu da đỏ trong đáng sợ không kém gì nam tử đáng sợ.

Nam tử có sừng này thấy nam tử đáng sợ nhìn mình thì vô cùng hoảng sợ, dập đầu xuống đất liên tục, cầu xin nam tử đáng sợ tha mạng “ A Su Ra đại thần tha mạng, chuyện trong trận chiến thượng cổ là tiểu thần sai, mong ngài cho tiểu thần lấy công chuộc tội, cùng ngài lập lại lịch sử oai hùng năm xưa “.

A Su Ra dìu nam tử có sừng này đứng dậy, phủi đất đá trên người hắn rồi nói “ Chuyện ngươi năm xưa ta chấp nhất há chăng ta là người nhỏ mọn rồi, Dạ Quỷ ngươi không cần ân hận “.

Dạ Quỷ nghe A Su Ra tha thứ cho bản thân thì mừng rỡ, cúi đầu vẻ thành tâm tôn A Su Ra làm thủ lĩnh của mình “ Từ nay Dạ Quỷ sẽ theo đại thần lên núi đao, xuống biển lửa, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật “.A Su Ra thấy Dạ Quỷ thành tâm thì rất hài lòng, nhìn về phía Đầu Gỗ mà nói “ Nhưng này Dạ Quỷ, có công thì thưởng có tội thì phạt, ngươi giết được tên đó thì coi như ta không chấp chuyện cũ nữa “.

Dạ Quỷ nghe vậy thì hoảng hốt, quỳ xuống cầu xin “ Đại thần đừng nói đùa tiểu thần, tên đó làm sao tiểu thần có thể đối chiến với hắn được, xin đại nhân xem xét lại “.

A Su Ra xua tay, lạnh lùng nói “ Nếu làm không được thì ngươi có ít lợi gì đối với ta chứ, vậy thì ngươi tự sát đi, ta không cần cái mạng chó nhà ngươi nữa “.

Dạ Quỷ quỳ dưới đất tay rung rung, hắn ta cắn răng lao đến đằng sau khi A Su Ra quay mặt đi mà đánh lén. Chỉ thấy một luồng ba động trong không khí, Dạ Quỷ biến thành một đống thịt không hơn không kém rơi vãi trên mặt đất. Dạ Quỷ lúc này chỉ còn mỗi cái đầu, vẫn còn chút sinh cơ mà chửi bới, nguyền rủa A Su Ra “ Tại sao ngươi lại không tha cho ta con đường sống, dù sao ta cũng theo ngươi xong pha chiến trường bao nhiêu năm, ta nguyền rủa ngươi... “.

Phập

Chân A Su Ra dẫm xuống đầu Dạ Quỷ, làm nó nát vụng thành từng mảnh,máu me be bét. Dạ Quỷ lúc này mới mất hết đi sinh cơ, hoàn toàn biến thành một tử thi. Xử lí xong Dạ Quỷ rồi thì A Su Ra nhìn về phía Đầu Gỗ, chiến ý nồng đậm toả ra, hắn xông đến tấn công Đầu Gỗ.

Từng quyền A Su Ra đánh ra khiến cây cối xung quanh không chịu nỗi mà hoá thành bụi phấn, trên đường hắn đi qua mọi thứ đều bị phá thành bình đị. Lúc này trong A Su Ra chẳng khác Thượng Cổ Ma Thần là mấy, vì hắn chính là Vạn Cổ Ma Thần người mà khiến Võ Thần khiếp sợ khi thấy dị tượng trên trời.

Đầu Gỗ liên tục thối lui, cơ thể hắn tơi tả ít nhiều sau từng đợt tấn công của A Su Ra, mồ hôi trên người Đầu Gỗ bắt đầu thoát ra ướt đẫm cả y phục. Hắn liên tục đáp trả và né tránh tấn công của A Su Ra, nhưng hoàn toàn vô dụng trước thế công áp đảo.

Đùng

A Su Ra lùi về phía sau, trên ngực hắn in một vết hình nắm đắm mờ nhạt. Điều này làm hắn vô cùng bất ngờ, vừa tấn công vừa nói “ Quyền pháp quả nhiên lợi hại, chỉ cần ta sơ hở thì liền chớp lấy thời cơ mà phản công, chỉ đáng tiếc ngươi giờ như nỏ mạnh hết đà, phải kết thúc thôi “.

Ám Tu La - Tột Độ Khủng Bố

A Su Ra lao đến Đầu Gỗ, lực lượng kinh người dồn vào một tay, đánh về phía Đầu Gỗ với vận tốc cực nhanh. Một cột sáng huyết sắc chiếu thẳng lên trời, xung quanh cột sáng khoảng một dặm chỉ còn là một khu đất trống. Đầu Gỗ thở hỗn hễn, một tay của hắn sau khi đỡ một chiêu đó của A Su Ra hoàn toàn không thể sử dụng nữa, hiện tại hắn chỉ còn một tay để chiến đấu.

A Su Ra nhìn Đầu Gỗ thở dài tiếc nuối “ Ngươi là một trong số ít phàm nhân có thể đấu với ta, phải giết ngươi quả là một điều đáng tiếc. Thôi thì để ta tiễn ngươi đi một cách êm ái, xem như sự kính trọng ta dành cho ngươi vậy “.

Rồi A Su Ra lao đến tung quyền, nhằm đầu Đầu Gỗ mà nhất kích tất sát.

Đùng đùng

A Su Ra bị đẩy lùi, trên ngực lại in vài đấm, mọi thứ diễn ra giống y như lúc nãy. A Su Ra cẩn thận quan sát Đầu Gỗ, không biết vì sao bản thân lần nào củng trong thời khắc quyết định đều bị Đầu Gỗ phản công, mà đòn tấn công của hắn lại bị ngăn cản một cách cực kì đơn giản.

A Su Ra lại tiếp tục lao lên, quyền ảnh như mưa liên tục tấn công Đầu Gỗ, Đầu Gỗ như mợt cơn gió luồn lách tránh né quyền ảnh tấn công, miệng lẩm bẩm đếm “ 3...2...1 “

Rồi Đầu Gỗ nhảy qua nột bên, một tiểu thái dương từ trong rừng rậm bay ra, thiêu đốt hết thẩy những gì nó chạm phải, hướng A Su Ra mà tới. A Su Ra vận khí, tay được bao bọc bởi một luồng hào quang, lấp lánh ám sắc. A Su Ra chưởng một chưởng, gạt đi quả cầu đang lao đến, tiểu thái dương bị một chưởng kia làm cho lệch hướng, bay về cánh rừng phía xa, làm cháy rụi tất cả những sinh vật sống trong phạm vi ảnh hưởng.

Đầu Gỗ thấy thế thì lắc đầu thở dài, tiếc nuối nói “ Đúng là một chiêu không thể dùng đến hai lần “.

Chương 22: Quái Vật Đấu Quái Vật

Rồi Đầu Gỗ đâm sâu mũi chân xuống đất, hất đống đất đưới chân lên, đá về phía A Su Ra. A Su Ra theo bản năng lấy tay che mặt và hai mắt, nhìn lại thì không thấy Đầu Gỗ đâu nữa. A Su Ra nhếch mép cười “ Ngươi tưởng rằng trốn thoát được ta sao “.

A Su Ra lấy đà chuẩn bị đuổi theo Đầu Gỗ thì nghe từ sau có tiếng nói truyền tới “ Tên hạ đẳng như ngươi có thể khiến Thợ Săn bỏ chạy thật đúng là khiến ta lưu tâm đấy “.

A Su Ra quay người lại, nhìn về hướng tiếng nói vừa phát ra mà xuất một quyền, đánh cho mọi vật nơi đó thành bụi phấn, khói bụi bay mịt mù. Gió lạnh bắt đầu thổi lên, cuốn tan hết bụi khói, hiện ra thân ảnh Rum đang đứng oai vệ như một vị thần trước mặt A Su Ra.

A Su Ra lạnh lùng nhìn về phía Rum, tức giận nói “ Tên hạ đẳng cuồng ngôn dám miệt thị một vị thần như ta, ngươi xem có đáng tội chết ngàn lần không “.

Rum tay cầm một cây rìu trắng, chỉ về phía A Su Ra mỉm cười, kiêu ngạo nói “ Kẻ không có thực lực thì dù là thần củng không được phán xét cấp bậc của người khác, im miệng và lại đây khuất phục dưới chân ta nào “.

Rum vừa dứt lời thì đả thấy A Su Ra lao đến, xuất ra một lúc hơn chục quyền đánh về phía Rum. Rum lùi về sau, vung rìu đỡ đòn tấn công của A Su ra, tay còn lại tung quyền phản công, bức A Su Ra lùi về sau. Thừa thắng xông lên, Rum tay vung rìu, bổ tới A Su Ra, tay còn lại vận kình, chưởng bồi sau cú chém.

A Su Ra bị ăn một nhát chém, cộng thêm một chưởng bồi theo khiến hắn bị đánh lùi lại. Tay lau vệt máu màu ám kim trên bụng, miệng hắn mỉm cười đầy mang rợ “ Khà... khà... ngươi còn thú vị hơn tên vừa rồi nữa, lại đây với ta nào, để ta giết ngươi một cách cực kì sướng khoái nào “.

A Su Ra vẫy tay khiêu khích Rum, hắn lúc này trong không khác gì một con dã thú. Rum thấy vậy thì mỉm cười, kiêu ngạo nói “ Đến giờ săn rồi “.

Hai người như hai con quái vật quấn lấy nhau, liên tục trao đổi quyền cước, từng đợt xung kích được tạo ra tàn phá khu rừng, khiến Sơn Lâm thực vật và động vật trù phú bị đánh thành một mảnh xác xơ, trong cực kì thê thảm.

Đùng đùng

Sơn lâm liên tục phát ra những chấn động vô cùng khủng khiếp, còn hơn dị tượng lúc nãy, khiến cho ma thú trong rừng sợ hãi dẫm đạp lên nhau mà chạy, tạo thành từng đợt thú triều cực kì lớn. Võ giả bị ma thú đạp, húc, dẫm, mà lần lượt mất mạng, chẳng thể làm gì để tẩu thoát, tạo nên khung cảnh cực kì tang thương trước mắt người nhìn.

Tại Tửu Quán

Võ Thần đứng bên trong tửu quán nhìn ra ngoài thở dài, nhưng lần này là thở dài một cách yên tâm. Hắn hưng phấn nói “ Rum đả ra trận, coi như yên tâm rồi “.

“ Không ổn đâu, tên này ta giao thủ qua thì thấy hắn sâu không lường được, Rum không thể thắng một cách thoải mái mà không chịu ít thiệt thòi từ hắn“ A Bối nằm trên giường yếu ớt nói.

Võ Thần nghe vậy thì liếc A Bói một cái, mỉa mai nói “ Kẻ bại trận ngươi bị đánh cho ngu người rồi à “.

“ Ngươi... aaaaa “ A Bối nghe vậy thì tức điên người, định ngồi dậy đôi co với Võ Thần tới cùng thì đụng vào vết thương, đau quá mà ngoan ngoãn nằm xuống.

Võ Thần thấy thế thì lại châm chọc A Bối “ Cẩn thận cái mạng của ngươi đấy, lần sau thì không ai cứu tên phế vật nhà ngươi nữa đâu “.

“ Ngươi đừng đùa Bối Bối nữa, thật sự lần này kẻ thù quá mạnh so với bọn ta “ Sa Kê nghe Võ Thần châm chọc A Bối thì liền nói đỡ.

Nghe như Sa Kê nói vậy thì Võ Thần không đùa mà nghiêm túc nói “ Như nào nói ta nghe “.

“ Cực kì khủng bố, hắn hầu như miễn nhiễm với tất cả nguyên tố, không có yếu điểm, còn càng đánh càng mạnh. Chưa nói hắn còn nhìn ra được nhược điểm khi chiến đấu của bọn ta và khai thác nó nữa “ Sa Kê buồn bã nói.

A Bối tiếp lời Sa Kê “ Ngươi này có khí rất lạ, hắn khiến kẻ khác có cảm giác gì đó rất là tối thượng, khác hoàn toàn với các ma thần thượng cổ trước kia chúng ta từng giao đấu qua “.

“ Đúng rồi, hắn rất kì lạ, khác xa so với những người ta từng giao đấu qua “ Đầu Gỗ từ ngoài bước vào, vẻ mệt mỏi.



Võ Thần thấy Đầu Gỗ đi vào thì mỉm cười “ Bị ăn hành à, ta thấy trên đường bỏ chạy ngươi còn gặp phải thú triều cỡ trung trở lên

nữa “.

Đầu Gỗ chẳng còn hơi để đùa với Võ Thần nữa, hắn ngồi xuống bàn, thở một hơi dài, tay rót một chén trà mà uống cạn nói “ Ngươi trạng thái tốt nhất củng không thắng được hắn lúc chưa ở trạng thái đỉnh cao “.

“ Ngươi khinh thường lão tử à “ Võ Thần vỗ ngực nói.“ Ăn cả Thái Dương Hạ San mà chỉ bị thương ngoài da, lần hai còn lấy tay gạt được nữa. Ép ta phải dùng quyền thuật Nước Chảy Mây Trôi, còn khiến ta rung sợ thì ngươi thấy với ngươi, ngươi đủ trình “ Đầu Gỗ khinh thường nói.

Võ Thần nghe thế thì không đùa nữa, ngồi xuống rót thêm một chén trà, đưa Đầu Gỗ rồi nói “ Ngươi cảm thấy Rum có thể áp chế tên này không “.

Đầu Gỗ lắc đầu “ Ít nhất là phải dùng hết con bài tẩy thì may ra “.

“ Cái gì “ Võ Thần trán đổ đầy mồ hôi, khiếp sợ hét.

“ Là thật đấy, ta dùng Sinh Nhãn quan sát thì thấy điều đó là sự thật, tên này chỉ cần động một cái liền phá đi bí pháp quan sát, ngươi nghĩ trong hội ngoài mấy lão quái vật và hộ pháp thì ai còn đủ khả năng “ Triệu Mẫn bước từ ngoài vào, ngưng trọng nói.

“ Aaa yaa “ Võ Thần thở dài.

Rồi Võ Thần dậm chân xuống đất, hét lớn “ Chớp “.

“ Có mặt “ tiếng nói từ sau Võ Thần cất lên.

Võ Thần giật mình, bực bội nhìn Chớp, cằn nhằn nói “ Ngươi làm ơn đừng xuất hiện đằng sau ta nữa được không, mau nói cho mọi người biết tình hình các Sát Thần và vị trí của họ dùm “.

Chớp vuốt cằm vẻ suy nghĩ, rồi nhanh nhảu nói “ Dạ Du thì đang chặn từng đợt thú triều với một tên nhóc, hắn đang ở sa mạc Khô Khát. Lệnh Hồ Xung thì đang say xỉn ở rừng Thì Thầm, bộ dạng hắn rất là ung dung tự tại. Còn về những người còn lại thì không biết, à Bà La Sát và Tiễn Thần đang trong thành Ngũ Sắc, họ sắp tới đây rồi đấy. Trung nghe phong phanh là sắp xuất hiện “.

Võ Thần thở dài càu nhàu “ Mấy người chết tiệt đó đúng là ăn no rồi chỉ biết ngao du sơn thuỷ, chuyện nguy cấp như này mà vứt đó cho ứng viên và Sát Thần thế hệ ba và hai làm “.

Nghe Võ Thần càu nhàu thì từ đâu một giọng nữ nhân cất lên vô cùng chanh chua “ Ai nói là ngao du sơn thuỷ chứ, bọn ta củng bận tối mặt tối mũi ra, sung sướng như ngươi được nữ thần nhìn trúng mà an nhàn hưởng lạc thú nhân sinh “.

“ Con mụ điêu ngoa nào vừa phát biểu thế “ Võ Thần tức giận đứng lên, trừng mắt về phía giọng nói chanh chua lúc nãy.

Một thân ảnh nữ nhân đập vào mắt Võ Thần, nàng có một bộ tóc dài màu đỏ được búi cao, ngũ quan cực kì diễm lệ, so với Triệu Mẫn củng không thua kém là bao. Người nàng mặc một bộ Hoàng Kim Giáp, khiến vẻ cá tính nơi nàng càng được nổi bậc trước người nhìn.

“ Là mụ mụ của ngươi, Lý Đại Long nhà ngươi biết nên làm gì rồi chứ nhỉ “ nữ nhân đó lên tiếng.Võ Thần thở dài, nằm xuống mà chống đẩy liên tục, ngoan ngoãn như một chú cún con. Nữ nhân thấy vậy thì phì cười, đưa hai ngón tay trắng noãn lên.

Võ Thần thấy vậy vừa hít đất vừa nói “ Hai ngàn cái “.

“ Hai vạn, đủ thì đứng dậy “ nữ nhân đó cười mỉm nói.

Võ Thần ấm ức “ Ngươi... “.

Võ Thần muốn nói lại thôi, ngoan ngoãn chống đẩy liên tục, trước sự há hốc mồm của Vô Kỵ. Vô Kỵ lắc đầu thở dài, nói nhỏ với Triệu Mẫn “ Nữ nhân kia là ai mà có vẻ dữ tợn thế hả Mẫn Nhi “.

Triệu Mẫn nghe vậy thì bịt miệng Vô Kỵ, sợ hãi nói “ Đó là Bà La Sát Kiếm Linh, Sát Thần thế hệ một, cực kì đáng sợ, ở gần ả tốt nhất là im lặng là vàng “.

Triệu Mẫn vừa dứt lời thì nữ nhân Kiếm Linh xuất hiện trước mặt nàng và Vô Kỵ. Kiếm Linh đưa tay xoa đầu Triệu Mẫn, dịu dàng như một người chị mà nói “ Mẫn Mẫn lâu không gặp, ta rất nhớ các món điểm tâm mà ngươi làm đấy, ăn nó vào thì lỗ tai liền mất đi thính lực, không nghe gì nữa cả “.

Ánh mắt Kiếm Linh trừng về phía Vô Kỵ, trong cực kì đáng sợ kèm theo nụ cười mang rợ. Triệu Mẫn như hiểu ý gật đầu, lễ phép trước nàng “ Ta củng lâu rồi không làm cho tỷ tỷ xinh đẹp ăn, để ta đi vào bếp làm một ít đem ra vậy, xin phép “.

Rồi nàng rời đi với sắc mặt sợ hãi, liên tục đưa mắt về Vô Kỵ ra hiệu cho hắn biết nữ nhân này rất đáng sợ. Vô Kỵ hiểu ý thì cúi đầu lễ phép chào Kiếm Linh “ Trương Vô Kỵ phái Võ Đương xin bái kiến tiền bối “.

Kiếm Linh nghe vậy thì hài lòng, dịu dàng nhắc nhở Vô Kỵ “ Ngươi là con của Thuý Sơn, anh tuấn và lịch sự lắm. Mà ngươi đừng gọi ta là tiền bối, cứ kêu tỷ tỷ xinh đẹp là được rồi “.

Vô Kỵ dạ vâng gật đầu, ngoan ngoãn trước Kiếm Linh. Hắn dù sao củng không phải là kẻ ngốc, nhìn thái độ vâng lời của Võ Thần và Triệu Mẫn trước nàng đả chứng tỏ được nàng không phải loại người tầm thường.

Kiếm Linh mỉm cười, ra hiệu cho Vô Kỵ ngồi xuống, rót một tách trà đưa lên miệng nhấp một ngụm nhỏ, chỉ tay về Võ Thần vui vẻ nói “ Kỵ Kỵ ngươi thấy tên ngốc đó có phải rất thô lỗ không, theo ngươi tỷ tỷ xinh đẹp phạt vậy có đúng tội “.

Nghe Kiếm Linh nói thì Võ Thần trừng mắt nhìn Vô Kỵ, khiến Vô Kỵ toát mồ hôi trán, gật đầu mỉn cười “ Tỷ tỷ xinh đẹp thì lúc nào củng đúng “.

Nghe Vô Kỵ nịnh nọt thì Kiếm Linh thích thú, mỉm cười nói “ Ngươi đúng là biết lấy lòng nữ nhân “.

Rầm

Một nam tử khoản chừng hai mươi ba đi vào, hắn mặc một bộ y phục màu lục, mặt mày tuấn tú, kèm theo mái tóc dài trong hắn cực kì lãng tử. Lúc vừa vào chân hắn đá phải cái ghế trước cửa nên tạo ra âm thanh ồn ào vừa rồi, nam tử này cẩn thận đem ghế xắp xếp lại cho gọn gàng.

Xong rồi nam tử này nhìn xung quanh đại sảnh, thấy Kiếm Linh thì đi tới, vừa cười vừa nói “ Nàng đi sao mà nhanh thế, làm ta đuổi theo mệt lã cả người “.

“ Chàng cứ rùa bò như thế biết bao giờ mới tới, ở đây Võ Thần cứ cằn nhằn hai ta mãi thôi “ Kiếm Linh chu môi nũng nịu.

Nghe hai tiếng Võ Thần thì nam tử này nhìn dáo dác xung quanh, thắc mắc hỏi “ Đâu, Võ Thần hắn đâu rồi “.

“ Ta ở đây “ Võ Thần hỗn hễn nói.

Nam tử nhìn xuống đất, thấy Võ Thần đang chống đẩy thì cười to “ Ngươi làm cái trò gì vậy, bộ muốn ôn lại lần tập huấn năm xưa à “.

Võ Thần không nói gì mà đưa mắt nhìn Kiếm Linh ra hiệu cho năm tử, nam tử gật đầu hiểu ý, nắm tay Kiếm Linh mà nói “ Nàng tha cho hắn đi được không, dù sao củng chổ quen biết với ta “.

Kiếm Linh lườm Võ Thần, lạnh lùng nói “ Vậy thì chống đẩy bằng một ngón tay một ngàn cái đi “.

Võ Thần nghe vậy lập tức làm theo, vẻ mặt mang ơn nam tử kia.

Chương 23: Kẻ Tám Lạng Người Nửa Cân

Kiếm Linh không quan tâm Võ Thần nữa, cùng nam tử lúc nãy đi lên cầu thang, mất bóng sau ngã rẽ cuối hành lang. Vô Kỵ lúc này mới thở một hơi dài, nói với Võ Thần “ Nữ nhân kia là ai vậy “.

Võ Thần vẫn chống đẩy liên tục bằng một tay, không để lời nói của Vô Kỵ làm mình bận tâm, vẫn lẩm bẩm đếm “ Bảy trăm ba mươi sáu... bảy trăm ba mươi bảy... “

Vô Kỵ thấy Võ Thần không đáp lời thì củng thôi, không nói năng gì nữa, rồi hắn đi xuống nhà bếp tìm Triệu Mẫn.

Đầu Gỗ ngồi một góc trong đại sảnh im lặng từ nãy đến giờ, vẻ mặt hắn trầm tư suy nghĩ một điều gì đó rồi lập tức đứng lên, tự nói với bản thân “ Thì ra là nằm ở đó “. Rồi hắn chạy một mạch vào sơn lâm, mất bóng sau vài cây đại thụ.

Chớp đang ngồi đếm từng cái chống đẩy của Võ Thần củng đứng dậy, đuổi theo Đầu Gỗ. Miệng không quên nhắc nhở Võ Thần “ Đừng để thiếu cái nào đó, Bà La Sát biết là không được yên thân đâu “.

“ Thợ Săn tìm được phong ấn tiếp theo rồi “ Sa Kê nhìn A Bối nói.

A Bối nghe Sa Kê nói thì gật đầu, thở dài đáp “ Tiếc là chúng ta đang bị thương, không thì đi theo đánh một trận cho sướng khoái rồi “.

Sa Kê u ám nhìn A Bối, hắn trách móc A Bối về câu nói vừa rồi “ Chúng ta giữ được mạng xem như là may mắn lắm rồi, ngươi còn muốn đi theo tìm cái chết “.

A Bối cười cười, không nói gì thêm mà nằm xuống chiếc giường đặt góc bên trái đại sảnh, hắn nhắm hai mắt lại, tựa chìm vào giấc ngủ sau trận chiến mệt mỏi. Sa Kê thấy vậy củng không làm phiền người bạn của mình nghỉ ngơi, hắn xếp bằng hai chân, bắt đầu điều tức, vận dụng pháp quyết mà từ từ điều trị các vết thương trên cơ thể cả trong lẫn ngoài.

Tại một trà quán nhỏ dưới góc một cây gạo lớn.

“ Ma là thứ độc ác, Thần lại là phe chính nghĩa, nhưng có ai biết rằng thời thượng cổ Ma và Thần có khác gì nhau đâu chứ “ một nam tử khoảng hai mươi hai cái xuân xanh, ngồi trên bàn ba hoa nói.

Những người khách ngồi xung quanh nghe hắn nói thì phì cười, ai củng cho rằng hắn là tên nói phét, có kẻ còn đùa cợt nói vói nam tử “ Vậy thì ta nguyện làm ma để sánh vai với thần, ha ha ha “.

Bép

Nam tử ngồi trên bàn vỗ vào đùi mình một cái, chỉ tay về người lúc nãy nói “ Làm ma nhưng không trái với đạo lí, còn hơn làm thần chẳng có lương tâm. Thôi câu chuyện Tôn Ngộ Không phò Đường Huyền Trang đi thỉnh kinh đến đây thôi, mai lại kể tiếp vậy, chào các vị “.

Rồi hắn tuột xuống bàn, tay cầm cây gậy sắt, mang theo tay nải mà đi đến bên cạnh tiểu nhị. Nam tử giơ tay chào tạm biệt tiểu nhị, rồi lững thững theo đường lớn mà đi, miệng không ngừng hát bài ca vùng Tây Bắc.



Một nữ nhân xinh đẹp chạy từ bếp ra, đuổi theo nam tử. Nàng mặt mũi lắm lem lọ nồi, nhưng chẳng thể làm khuôn mặt nàng xấu đi được chút nào, ấy thế mà lại còn khiến nàng toát lên vê thuỳ mị của một vọ thục nữ chân chính. Chạy gần đến nam tử nọ thì nàng ngừng lại, thở hỗn hễn, miệng không ngừng lớn tiếng nói “ Tiểu Không đứng lại... đứng lại... “
Nam tử được gọi là Tiểu Không nghe thấy tiếng nàng thì quay người lại, mỉm cười nhìn nàng nói “ Tiểu Hồ có chuyện gì thế? “.

Nữ nhân Tiểu Hồ trong tay cầm một chiếc hộp gỗ, đưa lên trước mặt mà nói “ Ta muốn biếu huynh một ít điểm tâm, cám ơn huynh đả giúp quán ta hôm nay đông khách “.

Rồi nàng ném hộp gỗ về phía hắn, Tiểu Không giơ tay đón lấy chiếc hộp gỗ, đưa lên mũi ngửi, vui vẻ nói “ Mùi rất là thơm, ta xin vậy. Mà trễ rồi, ta phải lên đường đây, hẹn ngày tái ngộ “.

Nói rồi Tiểu Không lộn một cái liền bay vút lên trời mà biến mất, để lại Tiểu Hồ ánh mắt lưu luyến nhìn theo.

Đùng đùng

Cả sơn lâm lúc này chỉ còn là đất trống, cỏ cây hoa lá đều bị cháy rụi, khung cảnh vô cùng hoang tàn. Chợt hiện lên giữa một mảnh hoang vu là hai thân ảnh to lớn, không ai khác chính là A Su Ra và Rum. Họ lúc này thương tích đầy trên người, nhưng chiến ý lại càng lúc càng thịnh, tựa thái cổ hung thú khát máu chẳng khác là bao. Rum vuốt chùm ria mép, kênh kiệu nói “ Chơi với kẻ như ngươi đúng là vui thật, nhưng có lẽ phải kết thúc ở đây thôi “.

Trên người Rum hiện lên chín tiểu thái dương, giống hệt Vô Kỵ lúc vận Cửu Dương Thần Công. Nhưng chín mặt trời nhỏ này lại có lực lượng khác xa so với Vô Kỵ, chúng vừa xuất hiện liền toả ra ánh sáng chói loá, cả một vùng hoang tàn được soi sáng bắt đầu lấy lại được chút gì đó gọi là sự sống.

Chớp mắt một cái Rum đột nhiên biến mất tại chổ, chỉ trong một giây mà hắn đả xuất hiện trước mặt A Su Ra. Rìu trong tay Rum chợt động, chém một chém vào bả vai A Su Ra, lực lượng một rìu này cực kì khủng bố, muốn tách A Su Ra làm hai nửa.

A Su Ra lâm trận gặp nguy khốn không hốt hoảng, chỉ thấy sau lưng hắn phát ra ám quang, rìu của Rum không những bị chặn lại, bản thân còn bị đánh văng ngược ra đằng sau, va vào một tiểu sơn khiến nó nát vụn.

Rum miệng ho ra một ít huyết dịch, đứng dậy phẫn nộ nhìn về hướng A Su Ra. Lúc này hắn mới nhìn thấy sau lưng địch nhân xuất hiện thêm bốn cánh tay, chúng bao phủ một màu ám kim, liên tục cử động trên lưng A Su Ra một cách linh hoạt, không khác gì một bộ phận của cơ thể.
Rum lau đi vết máu trên miệng, cơ thể hắn một lúc một to lên, chiếc rìu hắn đang cầm trong càng lúc càng nhỏ, cứ như một chiếc chuỷ thủ nằm gọn trong tay hắn. Chín tiểu mặt trời xoay quanh Rum giờ hợp lại thành một, tạo thành một mặt trời lớn, bay lơ lửng lên không, chiếu sáng cùng mặt trời.

Rum bước từng bước đến A Su Ra, hắn mỉm cười, nụ cười đầy tà dị nhìn địch nhân của mình. Rum chỉ một ngón tay lên trời, đưa ngón tay về hướng A Su Ra như ném một thứ gì đó.

Thái Dương Hạ San

Đại Thái Dương lơ lửng trên không trung lao xuống A Su Ra, sức nóng của nó khiến hơi nước và không khí trên đường bay bị thiêu đốt, tạo nên từng tiếng tách tách nổ liên hồi. A Su Ra dậm chân xuống đất, sáu cánh tay bắt đầu di động.

Ám Tu La - Lục Thủ Bá Khí

Ám Tu La - Cực Độ Sát Quyền

Sáu cánh tay vươn lên, liên tục đánh tới, Thái Dương như quả bông gòn bị xé rách, chia thành nhiều mảnh nhỏ, nổ tung toé ra xung quanh. Từ trong khói bụi thân ảnh A Su Ra lao ra, hướng Rum mà tới, hai tay trước hắn giữ rìu, bốn tay sau cái thì ngăn quyền của Rum, cái thì tấn công liên tục vào Rum.

Rum bị khoá chặt trước thế công của A Su Ra, biết bản thân không thể hoá giải bằng cách thông thường, hắn liền cắn răng, xung quanh cơ thể Rum bắt đầu tích tụ từng luồng ánh sáng. Dần dần chúng tạo thành một quả cầu bao bọc Rum và A Su Ra lại.

Thái Dương Bạo Thể

Quả cầu ánh sáng này theo ý niệm của Rum liền phát nổ, làm hai người bị chấn bay ra xa. Rum có chuẩn bị trước nên vừa bị chấn bay liền nén cơn đau trên người mà đạp một cái, lấy đà lao lên, hắn tung quyền nhắm đầu A Su Ra mà đánh.

Thiết Chuỳ

Quyền đánh ra khiến đầu và nữa thân trên của A Su Ra cắm vào mặt đất, trong rất hài hước. A Su Ra dù bị choáng váng sau một quyền đó, nhưng cũng không để Rum chiếm thượng phong, xung quanh hắn tạo thành một cái hộ thuẫn, ngăn chặn đợt tấn tiếp theo của Rum. Quyền tiếp theo của Rum đánh vào lớp hộ thuẫn đó liền rạn nứt, hộ thuẫn của A Su Ra cũng không thể ngăn được quyền của Rum quá ba lần. Nhưng A Su Ra chỉ chờ của thế, hắn từ mặt đất phóng lên, ba cánh tay giữ chặt quyền của Rum, ba cánh tay còn lại nhắm vào mạn sườn của Rum mà tấn công.

Ám Tu La - Cực Độ Sát Quyền

Tưởng như lần này Rum sẽ trọng thương, nhưng không ngờ tay còn lại của Rum buôn rìu. Chỉ thấy tay hắn chém một cái, còn chẳng chạm mạnh vào người A Su Ra nữa, ấy thế mà một chiêu ấy lại có sự đột phá bất ngờ.

Dao Thánh

A Su Ra bả vai liền bị chém làm đôi, phun ra từng đợt huyết dịch, hắn ngã rầm xuống đất, trước mặt của Rum mà mất đi ý thức. Rum se bộ ria mép mặt tiếu dung, nhẹ nhàng cầm Thánh Ngân Cự Phủ đi từ từ đến A Su Ra, đôi mắt hắn tràn ngập sát khí. Rum đưa rìu lên cao, bổ xuống, chợt vang lên một tiếng động lớn, rồi cả một vùng trở nên im lặng một cách lạ thường.

Chương 23-2: Ngoại truyện 2: Huyết Tẩy Hoa Sơn Phái

Tại đỉnh Hoa Sơn phái, khung cảnh loạn chiến diễn ra, máu đổ như suối, thây chất như sơn, trong thập phần kinh dị. Kèm theo là tiếng đao kiếm va chạm, tiếng rên la, kêu rào thảm thiết của các đệ tử Hoa Sơn phái.

Lệnh Hồ Xung thân thể đầy huyết dịch, nhìn như người mất hồn, đứng chết lặng trước cảnh tượng chiến loạn. Hắn không ngờ rằng chỉ vì Ngũ Nhạc Kiếm phái yêu cầu hắn tiếp nhận chức trưởng môn phái Hoa Sơn, thay Nhạc Bất Quần mà lại thành ra như vậy.

Phải biết rằng từ lúc Nhạc Bất Quần tự cung luyện Tịch Tà Kiếm Pháp, tuy võ công thăng tiến như sóng triều, ấy mà lại thành một tên già bất nam bất nữ, khiến Ngũ Nhạc Kiếm phái gồm những người đứng đầu bốn phái còn lại yêu cầu hắn thoái vị, được chọn kế nhiệm không ai khác chính là Lệnh Hồ Xung.

Việc này Lệnh Hồ Xung không đồng ý, dù sao hắn củng từng là đồ đệ của Nhạc Bất Quần, há chăng lại đi cướp ngôi vị trưởng môn của sư phụ mình. Ấy thế mà Nhạc Bất Quần lại không nghĩ vậy, hắn cho rằng Lệnh Hồ Xung liên thủ Ngũ Nhạc mà muốn phế lão, làm cho giấc mộng thu tóm Ngũ Nhạc của hắn tan thành mây khói. Khiến Nhạc Bất Quần lập mưu cướp lại Hoa Sơn, tàn sát đồ đệ của hắn không thương tiếc.

Nhạc Bất Quần tuy khi xưa mang danh Quân Tử Kiếm, ấy mà lòng dạ hắn so tiểu nhân củng không không kém là bao, những việc hắn làm khiến nhân gian lòng người không ai có thể chấp nhận được. Bao gồm cả việc hôm nay lão liên thủ cùng Lâm Bình Chi, đồng là dạng bất nam bất nữ luyện Tịch Tà, một mực tru sát phái Hoa Sơn một mạng củng không để sót, trả thù Lệnh Hồ Xung.

Điều này làm Lệnh Hồ Xung như chết lặng, mặc dù hắn biết sư phụ của hắn là một tên nguỵ quân tử, ấy mà giờ hắn không ngờ lão lại nhẫn tâm giết hết các đệ tử của mình. Chẳng lẽ tên ác nhân này thật sự không có tình người, mọi người đều từng gọi lão một tiếng sư phụ, vậy mà giờ lão lại không hề động tâm mà giết chết từng cái đồ đệ của mình.

- Á...á...cứu...

- Sư phụ điên rồi... chạy mau

- Đại sư huynh cứu đệ... cứu... á

Lệnh Hồ Xung nghe thấy âm thanh cầu cứu, liền muốn chạy đến tương trợ, nhưng lại bị một thân ảnh nhỏ nhắn chặn lại. Người này chính là Nhạc Linh San, nàng đứng trước Lệnh Hồ Xung, đưa mũi kiếm hướng Lệnh Hồ Xung mà ngăn bước chân của hắn, không cho hắn rời đi.

- Nhạc sư muội, ngươi chẳng phải củng từng thân thiết với chúng ta lắm sao, nay lại vì cái họ Lâm và cha mình mà không suy nghĩ, đi tàn sát sư huynh đệ đồng môn vô tội của mình?

Lệnh Hồ Xung giọng điệu đau thương, muốn khuyên can Nhạc Linh San, hắn biết mình không thể rời đi, hắn củng không thể tổn thương nàng được, nhưng nếu bị giữ chân ở đây, huynh đệ hắn chắc chắn bị người giết hại hết.

Nhạc Linh San, nhếch miệng cười, nụ cười nàng thập phần quỷ dị, nói:

- Chỉ trách bọn ngu xuẩn ấy dám phản bội phụ thân ta, ngươi liền một cái tiểu rách rưới, được cha ta cưu mang, vậy mà dám muốn chiếm đoạt Hoa Sơn cơ nghiệp của gia đình ta, chỉ có thể nhận một chữ chết

Lệnh Hồ Xung tâm liền cảm thấy đau nhói, hắn không ngờ, một cái tiểu sư muội ngây thơ khi xưa, nay lại tâm địa độc ác, chẳng phân đúng sai mà giết người vô tội, mà còn là sư huynh đệ khi xưa của nàng nữa chứ. Hắn hít một ngụm khí, chân bước Hoa Sơn Ngao Du Bộ, điều kiếm hướng Nhạc Linh San mà đánh tới.

Nhạc Linh San củng không chậm, di động trường kiếm, hướng kiếm của Lệnh Hồ Xung mà nghênh tiếp kiếm của hắn. Nàng dù sao củng từ đồ hình trên vách động, học được hết thảy kiếm pháp Ngũ Nhạc Kiếm phái, nên việc Lệnh Hồ Xung sử dụng Ngũ Nhạc Kiếm phái năm môn kiếm pháp đều bị nàng đón đở, đáp trả một cách nhẹ nhõm.

Lệnh Hồ Xung dùng Độc Cô Cửu Kiếm, nhưng hắn không muốn tổn thương Nhạc Linh San sư muội mình, người mà hắn luôn yêu thương, dù cho nàng muốn giết hắn và huynh đệ hắn. Kiếm của hắn càng lúc càng hiểm, bức Nhạc Linh San lùi về sau, cơ thể nàng bắt đầu thấm mệt nên tốc độ sử kiếm củng từ từ giảm xuống.

Giữa Lệnh Hồ Xung và Nhạc Linh San thật sự cách nhau một khoản lớn, nào là nội lực, nào là kinh nghiệm chiến đấu. Chưa nói Lệnh Hồ Xung từ ngày học được Độc Cô Cửu Kiếm, kỹ năng lâm trận đối địch của hắn tăng nhanh chóng mặt. Nên việc Nhạc Linh San dùng Ngũ Nhạc Kiếm Pháp, mà muốn giết hắn hoàn toàn là chuyện ngu ngốc.

Nhạc Linh San thấy không ổn, nàng muốn cùng Lệnh Hồ Xung câu giờ lâu thêm chút, để cho phụ thân nàng cùng Bình Chi hoàn thành việc giết sạch Hoa Sơn người. Nàng như nghĩ ra biện pháp, miệng tựa tiếu phi tiếu, huy động trường kiếm đâm tới, mặc cho Lệnh Hồ Xung đánh trả, đâm vào trên người nàng nơi yếu hại, nàng vẫn không đón đở, mà tiếp tục đâm tới, muốn cho Lệnh Hồ Xung một kiếm và chịu một kiếm của Lệnh Hồ Xung, cùng Lệnh Hồ Xung đồng quy ư tận.

Hắn hốt hoảng, liền di động mũi kiếm đang hướng người nàng mà làm nó lệch đi, sượt qua eo nàng. Ấy mà nàng lại không như hắn, không một chút động tâm, kiếm đâm vào vai Lệnh Hồ Xung, khiến máu tươi không ngừng chảy ra.

Lệnh Hồ Xung trên vai truyền đến cảm giác đau đớn, một kiếm vừa rồi nếu hắn không làm lệch hướng chắc chắn sẽ đâm xuyên Nhạc Linh San trái tim, khiến nàng chết đi. Ấy thế mà hắn không làm vậy, dù sao nàng và hắn củng là thanh mai trúc mã, chơi với nhau từ bé, hắn thật tình thương yêu nàng, nên thà chịu một kiếm củng không muốn đem nàng giết đi.

Một kiếm này nhờ vào thân thể hắn cường tráng và uy lực kiếm pháp của Nhạc Linh San không lớn nên củng không tạo ra vết thương chí mạng, chỉ có điều nó củng không phải là một vết thương nhẹ.


Nhạc Linh San hiểu được tâm tình của Lệnh Hồ Xung, nàng biết hắn đối với nàng hết mực yêu thương, nên dùng điểm này mà kích thương Lệnh Hồ Xung. Tất cả vết thương trên người Lệnh Hồ Xung đều là do nàng làm, nàng dùng tình yêu của hắn để giết hắn, khiến Lệnh Hồ Xung đau ngoài một đau trong mười, thập phần buồn khổ.

Bỗng nhiên một thân ảnh từ lúc nào xuất hiện phía sau Nhạc Linh San, người này trong thập phần anh tuấn, ấy thế mà lại thật quái dị. Nam tử này tuổi ngoài hai mươi, thân mặc một bộ hồng y phục, chân mang hài nữ giới, sóng mũi cao, da dẻ hồng hào, mắt mang đầy vẻ lã lơi của một dâm nữ, lại tô son đắp phấn, rất là không được nam tử.
Lệnh Hồ Xung thấy hắn mà không thể bình tĩnh, tức muốn nghiến răng, nghiến lợi. Lệnh Hồ Xung giận dữ quát:

- Lâm Bình Chi ngươi dám sát hại huynh đệ Hoa Sơn phái, hôm nay nếu ngươi không để mạng lại thì đừng hòng rời khỏi nơi đây

Người nam tử quái dị này thì ra là Lâm Bình Chi, tướng công của Nhạc Linh San, ấy mà hắn lại ăn mặc như một nữ nhân, trong thật muốn khiến người ta chê cười mà. Lâm Bình Chi đứng sau lưng Nhạc Linh San, thấy Lệnh Hồ Xung huyết dịch đầy người, trong thật thê thảm thì hắn thập phần vui sướng, miệng mỉm cười, vỗ vào vai Nhạc Linh San, vẻ tán thưởng mà nói:

- Tiểu San ngươi thật được việc, khiến Lệnh Hồ Xung trọng thương, thật là làm tiểu Lâm vui lắm

Nhạc Linh San nghe Lâm Bình Chi nói thì rất là khó chịu, dù sao nàng củng hắn đả bái đường, hắn không gọi nàng nương tử mà còn xưng hô nàng như tỷ muội, khiến nàng thập phần không vui, chán ghét hắn mà nói:

- Tướng công, ngươi phải gọi ta là nương tử mới đúng, không được gọi là Tiểu San nha

Lâm Bình Chi che miệng cươig khúc khích, giọng nói lã lơi, cộng thêm cử chỉ tay chân giống nữ giới thật khiến Lệnh Hồ Xung mắc ói, hắn thật sự kinh tởm tên gia hoả này.

Lệnh Hồ Xung nhìn cảnh trước mắt thấy rất là chán ghét, nội tâm càng cảm thấy khó chịu, muốn xông lên mà đánh giết tên gia hoả bất nam bất nữ kia thì âm thanh nho nhỏ vang lên, tai Lệnh Hồ Xung giật giật.

Một kiếm xuất ra với tốc độ như thiểm điện, đánh bay vật nhỏ hướng hắn mi tâm mà đến. Vật đó rớt xuống đất, nằm trên mặt đất hoá ra là một cây kim, lại còn rất nhỏ nữa, khiến Lệnh Hồ Xung lạnh cả lưng. Nếu như Lệnh Hồ Xung không học qua Độc Cô Cửu Kiếm thì hôm nay cây kim này chắc chắn khiến hắn chết mà không biết tại sao mình chết

Đang suy nghĩ miên mang thì một giọng điệu lạ lùng cất lên, mang sự hỗn tạp giữa nam và nữ

- Ngươi đón đở được một kim của ta thì quả không tầm thường, Lệnh Hồ Xung ta hoài nghi tại sao ngươi không học được Tịch Tà Kiếm Pháp mà vẫn có thể đề thăng võ công nhanh đến vậy?

Người này chính là ngươi vừa phóng cây kim vào hắn, nhìn vẻ bề ngoài thì người này là một nam tử trung niên, tầm hơn ba bốn bốn mươi cái xuân xanh. Hắn nhìn trong y hệt Lâm Bình Chi, mặt đều thoa son đắp phấn, cử chỉ y hệt nữ nhân, còn mặc y phục màu tím trong thập phần mắc ói.

Lệnh Hồ Xung nhìn hắn, thân thể run run, hắn lúc này chẳng biết nói gì, đứng như chết lặng, bao nhiêu hình ảnh ùa về khiến hắn tức giận muốn thổ huyết.

Nhạc Linh San vừa nhìn thấy nam tử trung niên thì liền chạy đến, miệng dịu dàng nói với nam tử trung niên:

- Phụ Thân, người đả giết hết đám sâu kiến rồi chứ?Nam tử trung niên này hoá ra là phụ thân của Nhạc Linh San, trưởng môn phái Hoa Sơn, được người đời xưng danh là Quân Tử kiếm Nhạc Bất Quần. Nhạc Bất Quần nghe Nhạc Linh San nói thì liền gật đầu, giọng pha trộn cả nam lẫn nữ mà nói:

- Ta giết sạch đám sâu kiến đó rồi, chỉ còn tên sâu kiến trước mặt nữa thôi là Hoa Sơn liền trở về tay ta rồi

Lệnh Hồ Xung nghe Nhạc Bất Quần nói thì giận rung cả người, hắn hướng Nhạc Bất Quần mà hét:

- Nhạc Bất Quần uổng công ta và huynh đệ từng gọi ông một tiếng sư phụ, còn hết lần này đến lần khác tha cho ông một con đường sống, cuối cùng ông lại bức sư huynh đệ ta đến con đường chết, ông không niệm tình xưa hay sao?

Nhạc Bất Quần nghe Lệnh Hồ Xung nói thì hắn mỉm cười, giọng điệu tàn độc mà nói:

- Chỉ trách bọn ngươi không biết điều, nhất là ngươi, uổng công ta nuôi dưỡng ngươi, ngươi lại chống lại ta. Hôm nay chính tay ta phải giết cái ti tiện như ngươi cho hả giận lòng ta

Nói rồi Nhạc Bất Quând hướng kiếm đánh tới Lệnh Hồ Xung, kiếm chiêu của hắn quỷ di vô cùng, lại thêm tốc độ cực nhanh, bức Lệnh Hồ Xung liên tiếp lùi lại mà chống đở. Hắn hơi bất ngờ trước kiếm pháp của Nhạc Bất Quần, không ngờ Nhạc Bất Quần võ công từ lần cuối Lệnh Hồ Xung chạm trán nhau, nay lại đề thăng lên không ít.

Có điều hắn không có cảm giác bị Nhạc Bất Quần uy hiếp, ngược lại chỉ trong vòng hai mươi chiêu hắn từ thế hạ phong lại chiếm thượng phong, bức Nhạc Bất Quần lui về thế thủ, không tấn công hắn được mà chỉ phòng thủ trước kiếm của hắn. Phải biết tuy kiếm chiêu của Nhạc Bất Quần rất quỷ dị, tốc độ lại cực nhanh, nhưng mà so ra không bằng Đông Phương tỷ tỷ. Lệnh Hồ Xung còn nhiều lần luyện kiếm cùng nàng, nên liền quen với chiêu số quỷ dị và tốc độ cực nhanh, hắn còn nghĩ ra cách chống lại tốc độ của nó nữa.

Nhạc Bất Quần thấy không ổn, hắn không ngờ Lệnh Hồ Xung kiếm pháp lại cao siêu như vậy, chiêu nào Nhạc Bất Quần đánh ra đều bị hắn nhìn ra sơ hở, đánh vào khiến Nhạc Bất Quần phải lui kiếm về đở, mặc cho Nhạc Bất Quần cố phản công bằng tốc độ chiếm ưu thế, thì đều bị Lệnh Hồ Xung đón đầu và phản công.

Trên người Nhạc Bất Quần bị kiếm của Lệnh Hồ Xung đâm ra từng đạo vết thương lớn nhỏ, máu chảy ra từ miệng vết thương khiến lão yếu dần, tốc độ ra chiêu bắt đầu chậm lai, Nhạc Bất Quần biết nếu cứ tiếp tục với Lệnh Hồ Xung đấu thì không ổn, liền hướng Lâm Bình Chi cầu cứu:

- Lâm tiểu tử ngươi còn không mau tới giúp ta

Lâm Bình Chi nghe Nhạc Bất Quần nói thì mỉm cười, giọng điệu mỉa mai nói với Nhạc Bất Quần

- Ta còn chưa tính chuyện ông lừa ta học kiếm pháp nhà họ Lâm, muốn ta giúp ông sao, thật quá tiện nghi cho ông mà, đừng tưởng ta cùng ông giết Hoa Sơn đệ tử là ta với ông cùng thuyền, cùng hội nha. Nhạc Linh San đứng kế bên Lâm Bình Chi nhìn phụ thân mình bị thương bởi kiếm của Lệnh Hồ Xung, thì hận không giết ngay Lệnh Hồ Xung đi.

Lúc này Nhạc Bất Quần nghe Lâm Bình Chi nói thì tức giận, lão vừa đở kiếm của Lệnh Hồ Xung vừa đáp lại lời Lâm Bình Chi

- Lâm tiểu tử, nếu như ngươi không liên thủ cùng ta thì ngày hôm nay hai ta đều chết dưới kiếm của Lệnh Hồ Xung đấy, ngươi giết Hoa Sơn đệ tử coi như cùng ta đi cùng bè rồi, ngươi nghĩ gia hoả này tha cho ngươi một cái mạnh sao?

Lâm Bình Chi nghe Nhạc Bất Quần nói liền thở dài, thân ảnh hướng Lệnh Hồ Xung và Nhạc Bất Quần mà lao đến, kiếm hắn nhanh như thiểm điện mà tấn công Lệnh Hồ Xung, kiếm của hai người đồng thời nhắm các nới yếu hại của Lệnh Hồ Xung mà đánh tới, bức hắn liên tiếp chống đở. Tuy rằng kiếm pháp của Lâm Bình Chi so ra không bằng Nhạc Bất Quần, nhưng Nhạc Bất Quần nay đả bị thương, so với thời kỳ sung mãn yếu đi ít nhiều, nên hai người liên thủ tốc độ liền ngang nhau, đánh cho Lệnh Hồ Xung phải liên tiếp lùi lại.

Trên người Lệnh Hồ Xung xuất hiện từng đạo vết thương, một ít là kiếm của Lâm Bình Chi gây ra, một ít do Nhạc Bất Quần gây ra. Máu tươi từ vết thương củ và vết thương mới không ngừng chảy ra ướt đẫm y phục. Làm hắn đau đến mặt mũi méo mó, không ngừng thở dốc.

Tuy vậy nhưng hắn từ lúc đó đến giờ vẫn chưa nhận một vết thương chí mạng nào, vẫn cố rắng cầm cự, chống đở trước sự tấn công như vũ bão của hai người.

Từ phía sau một bóng kiếm đâm tới, hướng Lệnh Hồ Xung lưng mà xuyên qua. Lệnh Hồ Xung đau muốn phát điên, muốn lập tức giết ngay kẻ đánh lén mình. Lệnh Hồ Xung quay lại nhìn, thì hoá ra người đâm hắn một kiếm chính là Nhạc Linh San.

Trước mắt Lệnh Hồ Xung trời đất tối sầm lại, cả người hắn hướng Nhạc Linh San mà lao đến, hai tay hắn nắm vào vai nàng, miệng thì thào không ra hơi:

- Tại... nàng...tại sao?

Rồi cả người hắn ngã nhào xuống đất, không còn cử động, mất đi sinh cơ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau