ĐĂNG PHONG THÀNH THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đăng phong thành thần - Chương 31 - Chương 35

Chương 29: Tình Cờ

Ầm

Đông Phương nam tử tức giận đập bàn, lớn tiếng mắng chửi " Con bà nó tên thối tha, đến rồi còn không chịu tới đây, thật sự là muốn đoạn tuyệt tình cảm mà ".

Kiếm Thần kế bên khẽ cười, xoa đầu Đông Phương nam tử, âu yếm nói " Còn không phải sợ có người muốn ăn thịt hắn sao, là ta thì cũng sẽ mau chóng trốn đi ".

Đông Phương nam tử hất tay Kiếm Thần ra, trừng hắn một cái " Ngươi chớ có vô lễ ", rồi quay người đi không nhìn Kiếm Thần nữa. Thấy đối phương cự tuyệt âu yếm, bản thân càng lấn tới, Kiếm Thần nhích gần người lại Đông Phương nam tử, tay còn táy máy sờ soạng liên tục. Mặt nam tử Đông Phương đỏ như than, đầu muốn bốc khói trắng, lớn tiếng quát "Cút ", Kiếm Thần bị đá văng ra ngoài, mặt không tức giận mà còn mỉm cười thỏa mãn.

Lồm cồm bò dậy, hắn rón rén như kẻ trộm tiếp tục đi vào Nguyệt Lâu, bộ dạng thong dong tiêu soái hoàn toàn biến mất, thay thế cho một bộ mặt vô sĩ sắc lang, làm cho Đông Phương nam tử ngồi bên trong bỗng dưng cảm giác lạnh sống lưng, bất giác lui về phía sau, run rẩy nói " Ngươi đừng đến đây... Doanh Doanh cứu... thúc thúc... ".

Ưm...ưm

Miệng Đông Phương nam tử bị Kiếm Thần quấn lấy, không ngừng đưa lưỡi vào thăm dò bên trong, hắn như muốn nuốt luôn bờ môi của Đông Phương nam tử, điên cuồn cắn mút không thương tiếc. Sau một lúc thì hắn nhả ra, liếm liếm môi, ánh mắt vẫn còn lưu luyến bờ môi đang sưng đỏ của Đông Phương nam tử.

Nhậm Doanh Doanh ngồi kế bên chứng kiến toàn bộ, không nói gì chỉ cười khúc khích trước sự việc vừa rồi. Đông Phương nam tử trừng mắt nhìn Nhậm Doanh Doanh, ý muốn cô không được cười, nào ngờ Nhậm Doanh Doanh lại cười lớn hơn, còn lên tiếng trêu chọc " Thúc thúc sao lại trút giận lên ta như vậy, muốn thì tìm nam nhân trước mặt mà tức giận đi chứ ".

Đông Phương nam tử thấy hai người chèn ép một người, liền vô cùng tức giận, hậm hực đi ra ngoài. Nhậm Doanh Doanh đưa ánh mắt ra hiệu cho Kiếm Thần đuổi theo, hắn gật đầu cười cười, cực nhanh chạy như bay ra ngoài, theo sau Đông Phương nam tử.

" Đi đâu vậy " Kiếm Thần đi sau hỏi.

Đông Phương nam tử hậm hực, không thèm trả lời lời. Kiếm Thần chọc chọc vào lưng, khi thì lại vuốt ve tóc, làm cho Đông Phương nam tử giận tím mặt, hai bàn tay nắm lại, nghiến răng nghiến lợi. " Ngươi " Đông Phương nam tử quay người lại trừng mắt.

" Ngươi cái gì... ngươi cái gì, muốn hôn à " Kiếm Thần áp sát lại gần Đông Phương nam tử, khiến hắn lùi lại, loạng choạng muốn té. Kiếm Thần tay vòng qua eo, kéo sát người tên gia hỏa đáng yêu kia lại, miệng hai người kề gần nhau, hơi thở ấm nóng thổi vào làm Đông Phương nam tử cảm thấy trời đất như quay cuồng.

Ưm...ưm

Đông Phương nam tử lại bị Kiếm Thần cưỡng hôn, hắn giờ đây chẳng biết trời đất gì nữa, chỉ biết cuốn theo hành động của Kiếm Thần. Một lúc sau Kiếm Thần nhả miệng Đông Phương nam tử ra, tay nâng cằm nhìn Đông Phương nam tử một cách đầy say đắm. " Ngươi...ngươi " Đông Phương nam tử lấp bấp sợ hãi, muốn nói gì nhưng lại nuốt ngược chữ vào trong.

Kiếm Thần cười vô sỉ, nhìn đối phương mà hăm dọa " Ngươi lại muốn ".

Đông Phương nam tử biết dù cho có làm gì thì bản thân cũng chịu thiệt, đành im lặng mà đi tiếp, nhắm một hướng mà cước bộ thật nhanh. Kiếm Thần đi sau không nói lời nào, cũng không đụng chạm vào người nam tử trước mặt nữa, ngoan ngoãn bước theo sau như một chú thú cưng.

Đi một lúc lâu thì hai người gặp Dạ Du, hắn vẫn ngồi bên bờ hồ, ngắm bóng trăng tròn dưới nước vô cùng say đắm. Đông Phương nam tử nhìn Dạ Du mỉa mai "Kẻ mù thưởng bóng nguyệt, đồ tể không sát sinh ".

" Dạ Du " Kiếm Thần gọi tên Dạ Du, muốn nhắc người kia về sự hiện diện của hai người.

Dạ Du quay người, khuôn mặt u sầu kia cộng thêm nét đau thương khiến Kiếm Thần có chút cảm thông, bỏ Đông Phương nam tử lại đến ngồi kế bên Dạ Du. " Lại nhớ à " Kiếm Thần nhìn hắn hỏi.

Dạ Du gật đầu, Kiếm Thần nói tiếp " Tên gia hỏa kia không an ủi ngươi à ".

" Thừa biết " Dạ Du trả lời như không trả lời, Kiếm Thần hiểu ý gật đầu.

Rồi Kiếm Thần đứng lên, vỗ vai Dạ Du một cái, nói một câu bảo trọng rồi kéo Đông Phương nam tử đi. Đi một lúc Đông Phương nam tử mới ngờ vực hỏi " Ngươi tại sao lại không hỏi thăm tin tức của người kia ".



" Hắn biết sao, dù có biết, với tính cách Dạ Du có thể nói cho chúng ta biết không " Kiếm Thần vẻ mặt nhu hòa nhìn Đông Phương nam tử. Hắn nghe vậy liền trầm ngâm suy nghĩ, nghĩ một hồi Đông Phương nam lắc đầu đầu thở dài " Với tính cách của hắn thì đánh chết cũng không nói ".

" Biết thế còn hỏi " Kiếm Thần gõ đầu một cái, như trách phạt tội ngốc nghếch.

Đông Phương nam tử xoa đầu, xụ mặt nhìn Kiếm Thần như trách móc, rồi người này mắng người kia, người kia lại trêu người này, cứ thế mà ồn ào rộn rã. Hai người cứ thế mà đi, dần dần xa nơi Dạ Du ngồi, lại để lại thân ảnh cô độc kia lại một mình, trong sự tĩnh lặng ma mị của đêm tối nơi núi rừng.

Dạ Du tưởng mình đã được yên tĩnh, nào ngờ lại có một bàn tay to lớn nắm lấy vai hắn. Hắn quay người lại, nhìn thì thấy một nam tử cao to, thân mặt giáp sắt, cơ thể cường tráng lộ ra từng múi cơ vô cùng cứng chắc. Nam tử kia thấy Dạ Du nhìn mình thì mỉm cười, thân thiện nói " Chào anh bạn, cho hỏi ngươi biết gần đây có nơi nào có thể tá túc lại một thời gian không, ta bị lạc đường bây giờ không biết phải làm gì có thể thoát ra khỏi nơi này ".
Dạ Du mặt xám xịt, đùa người à, đến thời điểm này mà còn sống trong khu vực này thì còn không phải người có thực lực sao, muốn tìm chổ trú hay thoát thân hoàn toàn là chuyện dễ dàng. Vẻ như suy nghĩ, một lúc sau thì Dạ Du lắc đầu " Không biết ".

" Vậy thì ta ngồi đây cùng ngươi được không " nam tử to lớn tùy tiện ngồi xuống, chẳng chờ sự đồng ý của Dạ, mắt hắn nhìn bóng trăng dưới mặt hồ, cũng có vẻ rất chăm chú.

Im lặng một lúc thì hắn lại quay qua nhìn Dạ Du nói " Anh bạn có phải có chuyện sầu não không ".

Dạ Du im lặng không nói, nam tử to lớn thấu hắn không trả lời thì nói tiếp " Chắc là đúng rồi, nếu là ta thì chỉ cần cười to một cái liền vơi đi nỗi sầu ".

Dạ Du nghe thế thì quay qua nhìn nam tử to lớn, nghiêng đầu mỉm cười " Đơn giản vậy sao ".

Nam tử to lớn gật đầu, Dạ Du tay liền sờ miệng, loay hoay một lúc lại nhìn nam tử to lớn mỉm cười " Thật sự cười lớn không được ".

" Ha ha ha, ngay cả cười lớn một cái cũng không thể, anh bạn thật quả vô dụng " nam tử đó không kiên dè nói, chẳng quan tâm đến nét mặt của Dạ Du có hơi giật giật.

Dạ Du thở dài, ngã người vào đống cỏ dại phía sau, hắn nhìn bầu trời đêm giọng buồn rầu nói " Đúng thật vô dụng ".

Nam tử to lớn thấy Dạ Du không tức giận mà còn đồng tình với mình thì rất vui, tự nhủ bản thân đã tìm được người hợp ý, chịu được sự sổ sàng của hắn thì lại cười lớn, âm thanh vang vọng khắp núi rừng. Rồi nam tử to lớn đứng dậy, vận động xương cốt kêu rắc rắc vài tiếng, xong hắn cực nhanh nhảy xuống hồ, phút chóc liền mất bóng.

Dạ Du thấy một cảnh này liền nhíu mày, nghĩ rằng nam tử kia thật khó hiểu, giờ đã tối rồi còn muốn tắm, thật giống nữ nhân mà. Khoản chừng một tuần trà, nam tử to lớn từ dưới nước trồi lên, tay hắn cầm một xâu cá lớn, con nào con nấy to bằng bắp tay, trong rất là hấp dẫn.

" Này anh bạn, ngươi có lửa không, cho ta mượn một tí " nam tử to lớn khều khều Dạ Du nằm dưới đất hỏi.

Dạ Du lắc đầu, mắt vẫn nhìn lên bầu trời, vờ như không quan tâm đến nam tử to lớn. " Giờ không biết kiếm lửa ở đâu đây nữa " nam tử to lớn gãi đầu.

Suy nghĩ một lúc thì như nghĩ ra điều gì, hắn liền chạy vào trong rừng, tìm được một mớ củi khô và một ít bùi nhùi. Sắp xếp củi thành một đống nhỏ, nam tử to lớn liền bỏ bùi nhùi vào tay, chấp hai tay lại, chà mạnh liên tục, lực đạo mạnh đến nỗi mà tạo ra từng tia lửa nhỏ, đốt cháy bùi nhùi trong tay.

Phù...phù

Nam tử to lớn thổi cháy bùi nhùi trong tay, rồi bỏ vào đống củi đã xếp, củi khô nhanh chóng bị bén lửa, cháy lên một lúc một lớn. Nam tử to lớn thấy vậy liền cười lớn, coi như việc tạo lửa đã xong, giờ đến phần thức ăn, hắn lấy móng tay vót vài cành cây mà lúc nãy nhặt cho thẳng, rồi xiên qua bụng cá. Chợt hắn khựng lại, rút cành cây ra, tay hắn như một lưỡi dao, cắt dứt phần bụng con cá, moi hết lục phủ ngũ tạng ra mà vứt đi, xong rồi mới xiên cây qua bụng cá đưa lên đống lửa mà nướng.

Mùi thơm của cá nướng bắt đầu lan tỏa, Dạ Du nằm dưới cỏ tâm cũng bị lây động, bụng hắn bắt đầu biểu tình đánh trống liên hồi, làm hắn cảm thấy vô cùng mất mặt, biết rằng bản thân không ăn cũng không chết, nhưng thật sự ăn thì lại tốt hơn không ăn, nhất là đồ ăn ngon trước mắt như vậy thì làm sao mà nhẫn nhịn được chứ. Nam tử to lớn lây chân Dạ Du làm hắn giật mình bừng tỉnh " Này anh bạn, ngồi dậy ăn cá nướng cùng ta đi nào, ăn một mình cảm giác thật buồn tẻ ".
Dạ Du như miễn cưỡng, ngồi dậy lười biến bò lại đống lửa. Nam tử to lớn đưa một cây cá nướng trong tay cho Dạ Du, ra hiệu cho hắn đừng ngại cứ ăn tự nhiên, Dạ Du lại tỏ vẻ miễn cưỡng cầm lấy, gật đầu đa tạ rồi bắt đầu ăn. Chỉ một thoáng liền ăn hết hai cây cá nướng, Dạ Du ngã người ra đằng sau, xoa xoa bụng thập phần thỏa mãn, lâu rồi mới có cảm giác ăn ngon như vậy, tâm trạng cũng theo đó tốt lên mấy phần.

" Ta tên Dạ Du " Dạ Du hờ hững nói.

Nam tử to lớn đang ăn thì dừng lại, chùi đi đôi tay dính đầy mỡ cá rồi đưa đến trước mặt Dạ Du cười nói " Gọi ta là Gióng, hân hạnh kết giao ".

Dạ Du ngồi dậy, bắt tay Gióng, mỉm cười một cái, rồi lại ngã người ra sau, thiêm thiếp mắt, dần dần đi vào giấc ngủ. " Không sợ ta đánh lén sao " Gióng ngờ vực hỏi, dù sao hai người cũng mới gặp nhau, nam tử trước mặt lại dám nằm cạnh mình mà ngủ, thật đúng là tìm chết.

" Ngọn gió nói ngươi là quân tử và ta tin tưởng điều ấy " Dạ Du mơ màng đáp.

Gióng ngồi một bên, mắt nhìn đống lửa, mỉm cười thì thầm " Ngọn gió nói sao, thú vị ".

Oáp

Vô Kỵ ngáp dài, dụi dụi mắt, lại bắt đầu một ngày mới, hắn thật sự không biết bản thân đang làm gì nữa, định chỉ đến nơi này thi đấu, nhưng lại xảy ra vô số chuyện kì quái khiến bản thân không thể nào phút chốc tiếp thu được. Hắn nhìn Triệu Mẫn, nàng vẫn ngồi trước đầu giường, ngắm hắn cả đêm, thật sự không biết nhàm chán là gì, hắn thở dài ngao ngán.

" Tỉnh rồi à " Triệu Mẫn dịu dàng nói.

Vô Kỵ gật đầu, vươn vai một cái, ngồi dậy đi xuống giường, hắn thấy một chậu nước đặt trên bàn, biết là Triệu Mẫn chuẩn bị bèn đi đến rửa mặt. Cảm thấy đã tỉnh táo, hắn nhờ Triệu Mẫn mặc giúp mặc lại y phục, chỉnh sửa vài thứ rồi đi ra ngoài, lúc tới cửa không quên nhìn lại một cái, thấy Triệu Mẫn đang gấp lại chăn gối thì mỉm cười, thật giống một người vợ.

Tâm tình Vô Kỵ tốt lên mấy phần, hắn vừa đi vừa huýt sáo, trong vô cùng có sức sống. Đi đến đại sảnh thì Vô Kỵ liền nghe một âm thanh truyền đến tai, đó là tiếng hát, âm nhạc buồn rầu pha chút luyến tiếc khiến hắn thấy vô cùng xúc động, mặc dù ngôn ngữ chẳng hiểu gì hết.

Geuttaen cham joh-assneunde mal-iya

Neowa hamkkehal suman issdamyeon

Ttaelon oelobgo seulpeodo mal-iya

Neowa gat-i hal suman issdamyeon

Sing it na na na

Nolaehae nanana

Uli ige majimag-i aniya

Budi tto mannayo kkoch-i pimyeon...

Vô Kỵ nhìn về hướng âm thanh phát ra, thấy A Bối đang cầm trên tay một vật rất kỳ lạ, là một chiếc hột nhỏ, nhưng nó lại có thể phát ra âm nhạc, thật là kì diệu mà, đây là lần đầu tiên trong đời Vô Kỵ thấy thứ này, hắn tò mò đi đến xem. A Bối hòa vào bản nhạc, không quan tâm Vô Kỵ đang chăm chú nhìn mình, tiếp tục nhẩm theo bài hát đang vang lên, người hơi lắc lư theo giai điệu.

" Bối Bối, đồ của ngươi cuối cùng ta đã sửa xong rồi, mau đến lấy " một giọng nói truyền đến làm A Bối ngừng lại, hắn nhấn một cái nút trên chiếc hộp nhỏ, âm nhạc liền ngừng lại trước sự ngỡ ngàng của Vô Kỵ.

" Ngươi sửa xong rồi à, vật đó đâu mau đưa đây cho ta đi Trung " A Bối vui mừng nhìn Trung nói, vẻ mặt vô cùng biết ơn.

Trung lấy trong không gian trữ vật ra một cái headphone, A Bối mỉm cười nhận lấy, cúi người cảm tạ. Rồi hắn đeo tai nghe vào tai, cẩn thận kết nói với chiếc mp3 đã cũ kỹ của mình, hắn nhắm mắt cảm nhận âm nhạc du dương từ chiếc tai nghe phát ra, vô cùng hưởng thụ.

Trung thấy vậy liền mỉm cười, nhắc nhở " Lần này Headphone bị hư tổn không nhiều, ngươi nên cảm thấy may mắn, lần sau mà bị hư nữa thì ta không cứu được đâu ".

A Bối gật đầu cười, hắn biết lời Trung nói là thật, tên gia hỏa trước mặt phải lặn lội rất xa mới có thể tìm được linh kiện thay thế, trong lòng hắn vô cùng cảm động. Trung nói thêm vài câu về việc bảo quản rồi bỏ đi, định rời khỏi tửu quán thì có một tiếng nói ngăn hắn lại " Ngươi đứng lại đó, ta cần ngươi giúp sửa một số vật ".

Chương 30: Hoa Hồng Đen

Một nữ nhân tóc ngắn bước vào, đôi mắt long lanh cộng thêm đôi môi đỏ như lửa khiến nàng trong vô cùng hấp dẫn. Nàng mặc một cái áo ngắn, hở ra vòng eo trắng như tuyết, kèm theo cái quần đùi ngắn và bó sát, lộ ra đôi chân thon thả trắng ngần vô cùng gợi tình.

Nữ nhân tóc ngắn ngồi xuống bàn cạnh Trung, nàng lấy trong không gian trữ vật ra vô số vũ khí, nhìn Trung nói " Hội chủ không tìm thấy, ngươi sữa giúp ta đi ".

Trung bất đắc dĩ cười gượng " Ta thật sự rất bận, ngươi..."

Ầm

Nữ nhân tóc trắng đập bàn, vô cùng nhanh rút ra con dao găm kề cổ Trung, ánh mắt lạnh lùng kèm theo lời hăm dọa " Hội trưởng hứa với ta vũ khí hư thì ông ấy sẽ sửa ".

" Thế thì liên quan gì đến ta " Trung bình thản nói, dường như không sợ hành động hăm dọa của nữ nhân tóc ngắn.

Nữ nhân tóc ngắn bình tĩnh lại, thu dao về, đẩy bàn chất đầy vũ khí lên trước mặt Trung, ngữ điệu hung dữ chuyển thành cầu xin nói " Hắn nói nếu không tìm được hắn thì đến tìm ngươi ".

Trung lắc đầu ngán ngẩm, nghĩ thầm tên hội trưởng chết bầm này đúng là phiền phức, đã không giúp được còn mang về phiền phức cho mình. Chửi thầm một hồi thì Trung thở dài, gom đống vũ khí trên bàn bỏ vào không gian trữ vật, liếc nữ nhân tóc ngắn một cái rồi nói " Tối giao hàng, một trăm trung phẩm linh thạch ".

À hà

Nữ nhân tóc ngắn tằng hắng một cái, nghe đến tiền thật sự khiến nàng khó chịu, đưa ánh mắt long lanh nhìn Trung " Không phải là miễn phí sao ".

Trùn lắc đầu, vẻ trêu chọc " Lấy thân báo đáp cũng được ".

Nữ nhân tóc ngắn nghe thế liền tức giận, muốn lao đến đánh tên gia hỏa vô lễ trước mặt thì đã thấy hắn đã đi lên lầu, đóng sầm cửan phòng lại. Nữ nhân tóc ngắn không đuổi theo, chỉ dậm chân tức tối, mắng chửi vài câu rồi im lặng không nói gì nữa, áp đầu vào bàn mà mệt mỏi chợp mắt.

Vô Kỵ thấy một màn này thì lùi về sau, kề miệng vào tai Triệu Mẫn đang đứng cạnh hỏi nhỏ " Nữ nhân đó là ai vậy, xem ra thân thủ không tồi ".

Rồi Vô Kỵ lại nhìn mỹ nhân đang ngủ đằng xa, nuốt nước bọt cái ực, tự nhủ đúng là phụ nữ càng xinh đẹp càng dễ hại người. Hắn suy nghĩ miên man thì Triệu Mẫn lay tay hắn, ánh mắt nghi hoặc nhìn Vô Kỵ hỏi " Bộ huynh thích cô ta à ".

Vô Kỵ lúng túng lắc đầu, mặt bắt đầu đỏ lên, ấp úng nói " Nào có chuyện đó...với ta không nữ nhân nào có thể vượt qua được muội ".

Triệu Mẫn đưa ánh mắt long lanh, như sao trên trời nhìn thẳng vào Vô Kỵ, ngờ vực hỏi " Có thật không ".

Vô Kỵ trấn định được phần nào, lúc này cương quyết, giọng hùng hồn nói " Đương nhiên rồi, trang nam tử chẳng lẽ nói hai lời ".

Triệu Mẫn thẹn thùng, ôm lấy cánh tay của Vô Kỵ, thập phần thỏa mãn với câu nói vừa rồi. Vô Kỵ thấy hành động thân mật của Triệu Mẫn giữa chốn đông người thì ngại ngùng, nhưng không dám làm gì, hắn sợ Triệu Mẫn lại không vui nên đành im lặng chịu đựng.

A Bối loay hoay với chiếc hộp nhạc, thấy cảnh tượng này thì phì cười, hắn trêu chọc Triệu Mẫn " Bà cô già ơi bà cô già, cô còn lớn tuổi hơn cả gia gia mụ mụ ta nữa đấy, nay lại muốn tuyển tiểu bạch kiểm làm phu quân đúng là không biết thẹn mà ".

Cả đại sảnh cười rộ lên, khiến cho Triệu Mẫn đỏ mặt, xẩu hổ buông cánh tay Vô Kỵ ra, tức tối nhìn về phía A Bối hăm dọa " Ngươi đừng quên mạng ngươi là do ta cứu đấy ".

A Bối giả vờ bối rối, vỗ vào trán mình một cái, hoang mang nói " Đúng là nhờ ơn cô cứu mạng, nay thân ta cũng chẳng có gì quý giá đành hiến dâng thân thể này như một món đồ chơi cho cô nương thỏa mãn ".

Nói rồi hắn bắt đầu cởi nút áo, trước ánh mắt của bao nhiêu người trong đại sảnh. Cảnh tượng này không khác nào nói Triệu Mẫn đòi ơn cứu mạng, bắt A Bối phải hiến thân, khiến mọi người lại phá lên cười. Triệu Mẫn thấy bản thân bị tiểu tử này lấy ra làm trò hề thì tức giận, bộ dạng hiền lành đổi thành dữ tợn, định lao lên xuất thủ với tên vô sỉ trước mặt thì bị Vô Kỵ kéo lại.



A Bối định mở miệng tiếp tục châm chọc Triệu Mẫn thì có người ngoài cửa đại sảnh bước vào, lời định nói ra đành nuốt hết lại vào bụng. Người này là một nữ nhân tóc xanh, mặt y phục xanh, làng da trắng như tuyết, dáng vẻ cao cao tại thượng khiến cho A Bối định buông lời thô thiển cũng phải im lặng. Nữ nhân tóc xanh đi vào đại sảnh, tiến tới quầy pha chế ngồi xuống, trong rất tự nhiên mặc kệ ánh mắt mọi người đang nhìn vào mình.

Nữ nhân tóc ngắn đang ngủ say trên bàn chợt tỉnh giấc, nàng ngước nhìn nữ nhân tóc xanh, mỉm cười đi lại gần. Đứng trước quầy, nữ nhân tóc ngắn nhìn vào một cái kệ, ngón tảy chỉ về đó nói " Lấy ta một phần như cũ, tính vào lương tháng này ".

Xong rồi nữ nhân tóc ngắn vươn vai, vẻ mệt mỏi đi về cái bàn nàng ngồi lúc nãy, áp mặt vào bàn mà tiếp tục đánh một giấc. Nữ nhân tóc xanh không nói gì, lặng lẽ lấy thứ mà nữ nhân tóc ngắn chỉ trên kệ, bắt đầu công việc pha chế của mình.
Vô Kỵ đứng đằng xa quan sát, thấy khó hiểu thì lại kề miệng vào tai Triệu Mẫn hỏi nhỏ " Cái người tóc xanh mới xuất hiện có lai lịch như thế nào vậy Mẫn Nhi ".

Triệu Mẫn bị hành động thân mật của Vô Kỵ làm đỏ mặt, thẹn thùng giải thích " Đó là Băng Liên, người quản lý tửu quán này, lần trước huynh ngất đi đúng lúc Băng Liên có chuyện rời đi nên không gặp nhau đấy thôi ".

Vô Kỵ nghe vậy gật đầu, lại chỉ về nữ nhân tóc ngắn hỏi " Thế còn người đang ngủ trên bàn ".

Triệu Mẫn định trả lời thì có giọng nói từ sau lưng hai người cất lên " Hoa Hồng Đen, nữ Sát Thần gợi cảm, tiểu tử ngươi có hứng thú không, ta làm mai cho ".

Vô Kỵ hoảng hốt quay người lại, liền thấy chủ nhân của giọng nói vừa rồi, người này thấy Vô Kỵ nhìn mình thì mỉm cười, dùng ánh mắt vô tư nhìn lại. Vô Kỵ nhìn một hồi liền cảm thấy người này rất quỷ dị, tuy bề ngoài anh tuấn, dáng điệu có chút giống trẻ con, nhưng tận trong đôi mắt hắn là một màng đêm sâu thẳm, chất chứa nhiều thứ cảm xúc phức tạp.

Hai người nhìn nhau một hồi thì nam tử kia thở dài trêu chọc " Này này, ta biết bản thân rất anh tuấn tiêu soái, nhưng ngươi có cần nhìn chằm chằm vào ta như vậy không ".

Vô Kỵ hoàn hồn, thấy bản thân hơi khiếm nhã thì mỉm cười, chấp hai tay lại nói " Thất lễ rồi ".

Nam tử kia đi lại gần Vô Kỵ nói " Xem ra ngươi rất có ý Hoa Hồng Đen, để ta gọi cô ấy dậy làm quen với ngươi ".

Không đợi Vô Kỵ chối từ, nam tử đã đi qua hai người, đến gần nữ nhân tóc ngắn đang gục đầu xuống bàn ngủ say. Hắn nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve bờ vai trắng noãn như tuyết của nàng, khiến nữ nhân tóc ngắn khó chịu, hơi cựa quậy một chút. Vô Kỵ nhìn một cảnh này thì há hốc mồm, con bà nó nam nhân này là muốn hái hoa đây mà, còn miệng mồm ra vẻ như quân tử, đúng là da mặt thật dày.

Phập

Cánh tay nam tử đang định tiếp tục vuốt ve bờ vai trắng mịn, thì bị con dao găm trong tay nữ nhân tóc ngắn cắt phăng, rơi xuống sàn nhà, máu trong tay bắn ra như suối. Nam tử kia khuôn mặt nhăn nhó, vô cùng thê thảm lùi về sau, hắn quay người lại hướng Vô Kỵ đưa cánh tay còn lại mà cầu cứu, giọng nói sợ sệt khác xa vẻ vô tư lúc nãy " Giúp ta với, giúp ta với...ư...ư ".

Chưa kịp nói hết câu nam nhân kia liền gục xuống, hai mắt hắn trắng dã, nhìn vào thì đã hoàn toàn mất đi sinh cơ. Vô Kỵ hoảng hồn, lúng túng không biết làm gì, nắm chặt lấy tay Triệu Mẫn hấp tấp nói " Nàng mau lấy ra Sinh Mệnh Thủy, có thể còn kịp cứu hắn ".

Triệu Mẫn thở dài nhìn chành trai tốt bụng trước mặt, tính tình hiền lành của hắn càng lúc càng khiến nàng muốn bảo bọc hắn nhiều hơn. Nàng nhìn Vô Kỵ hỏi lại " Có thật muốn cứu hắn ".

Vô Kỵ gật đậu khẩn thiết, vẻ vọi vàng làm Triệu Mẫn phì cười, nàng đi đến nam tử nằm dưới sàn mà sút mạnh một cước, làm cho thi thể hắn bay thẳng lên trần nhà.

Ầm
Thi thể nam tử kia từ trên trần nhà rớt xuống, va chúng chiếc bàn Hoa Hồng Đen đang ngồi, nàng ta thuận tay lại đánh thêm một chưởng vào thi thể nam tử kia, cảnh tượng thi thể người chết bị đánh đập trong thập phần thê thảm.

" Đủ rồi " thi thể nam tử kia đột nhiên cử động, rống to lên.

Rồi từ từ lồm cồm bò dậy, đưa tay sửa lại các khớp xương bị đánh lệch, phát ra tiếng răng rắc. Vô Kỵ nhìn nam tử mặt không một chút biến sắc, cảm thấy đúng thật là trâu bò, nếu là bản thân dù cố gắng củng phải rên rỉ vài tiếng chứ không đơ như hắn.

Nam nhân đó nhìn Vô Kỵ một cái, rồi hắn khó chịu dời ánh mắt đến Hoa Hồng Đen, cáu gắt nói " Có cần ra tay mạnh vậy không, chỉ là đùa thôi mà ".

Hoa Hồng Đen ngước lên nhìn nam tử, ánh mắt lạnh lùng tỏa ra sát khí " Lần sau lấy luôn thủ cấp của ngươi ".

Nam thanh niên thở dài ra một hơi, lắc đầu nói " Không chấp nữ nhân ".

Rồi hắn quay người rời đi, bước qua Vô Kỵ thì hắn thì thầm gì đó rất nhỏ, người thường khó có thể nghe được, nhưng nhiêu đó cũng đủ cho người có thính lực tốt như Vô Kỵ nghe được " Bước ra giang hồ thì đừng nên tin người nào hết, dù cho là người đã chết ".

Đến trước cửa đại sảnh thì hắn quay lại, nhìn thật lâu quầy pha chế, ánh mắt như buông bỏ một điều gì nhưng lại không nỡ. Rồi hắn thở dài, đưa cánh tay lên hét lớn " Ta Dục Vương từ nay ân đoạn nghĩa tiệt với Băng Nữ, về sâu sẽ không làm phiền nàng ấy nữa, nếu trái lời thề cho cửu lôi oanh kích, hồn siêu phách tán ".

Nói xong hắn đi một mạch, khuất bóng sau rừng cây phía xa, khiến đại sảnh im lặng. A Bối mắt ngân ngấn nước, hắn bắt đầu thút thít từng tiếng nhỏ. Sa Kê chỉ biết thở dài, vẻ ấy nấy nhìn mọi người xung quanh giải thích " Thất lễ rồi, hắn lại bắt đầu xuất hiện sức mạnh nguyên tố mới ".

Rồi kéo Sa Kê kéo A Bối đi lên lầu, khuất bóng sau hành lang.

Hoa Hồng Đen nghe những lời nam tử vừa nãy nói thì cười khẩy, mỉa mai nói " Hắn mà chết được thì có thể ta sẽ khóc như Bối Bối ".

Vô Kỵ khó hiểu nhìn Triệu Mẫn, nàng biết tên ngốc này lại không hiểu sự tình đành nói nhỏ vào tai hắn " Người kia là Dục Vương Tà Dục, hắn có thể nói là bất tử chi thân, dù cho cửu lôi mà có đánh thật thì đánh cả ngày hắn cũng không chết ".

Vô Kỵ tròn xoe mắt kinh ngạc, hỏi lại Triệu Mẫn " Trên đời ngoài Thiên ra thật vẫn còn người có bất tử thân ư ".

Triệu Mẫn gật đầu, nhưng nét mặt nàng có vẻ hơi được không vui nói " Chàng nghĩ có được một thân bất tử là sung sướng lắm à, ít nhất là sau vài trăm năm chàng sẽ nghĩ khác. Người ta cho rằng bất tử là một lời chúc phúc của Thiên, nhưng đối với tên kia thì hắn nghĩ nó là lời nguyền đấy ".

Triệu Mẫn nhìn xung quanh một cái, rồi kéo tay Vô Kỵ về phòng. Đến nơi nàng cẩn thận đóng cửa, lập một kết giới cách âm mới yên tâm ngồi xuống. Triệu Mẫn nhìn Vô Kỵ thật lâu, rồi từ tốn nói " Ta sẽ kể cho chàng nghe tất cả mọi việc ".

" Ban đầu Sát Thần hội là nơi tập hợp của tất cả các thành phần có ý muốn chống lại lại chúng thần, nhưng về sau thì lại có nhiều mục đích khác nhau. Hội do Cuồng làm chủ, người này vô cùng tà, nhưng lại là người tôn quý nhất hội

Phó hội là Chân Long, người này tính tình kì quái, suy nghĩ khác người, phong lưu lãng tử, rất là tiêu soái... ừm " Triệu Mẫn đỏ mặt, tằng hắng một cái rồi nói tiếp

" Sát Thần chia làm ba thế hệ, nhất nhị tam. Thế hệ thứ nhất là những người đi đầu, đã từng chiến đấu chống lại Thiên khi Đại Thế Giới này chưa thành lập, điển hình là Kiếm Linh đang ở dưới lầu

Thế hệ thứ hai là những người được chiêu mộ sau cuộc chiến đó, họ tuy chỉ vào hội sau này, nhưng sức mạnh của họ so với thế hệ thứ nhất một số người có thể đánh ngang ngửa. Điển hình là Dạ Du người bị mù hai mắt, Chớp người mặc bộ đồ đỏ có tốc độ cực nhanh, hay Sứ, cậu bé nhìn bề ngoài nhỏ tuổi nhưng cư xử như một lão già

Tiếp theo là thế hệ ba, những người được huấn luyện từ lúc trẻ, thực lực tuy thua hai thế hệ trước nhưng khả năng tiềm tàng vô cùng lớn. Điển hình như cha chàng, Võ Thần, Lệnh Hồ Xung "

" Vậy còn tên A Bối lúc nãy trêu chọc nàng, hắn ở thế hệ ba đúng không " Vô Kỵ thắc mắc hỏi Triệu Mẫn.

Nàng lắc đầu trả lời " Không phải, tên đáng ghét đó chỉ là ứng viên cho vị trí Sát Thần thôi. Hắn là người nắm giữ sức mạnh nguyên tố, lần trước hắn trở nên bất thường là do thức tỉnh Phong nguyên tố, chứ bình thường A Bối rất trầm tính, củng coi như là đứa trẻ ngoan. Việc thức tỉnh của hắn dựa vào việc tích lũy năng lượng và cảm xúc của hắn chạm đến ngưỡng cửa của sự giới hạn

Tên đi theo hắn mới là Sát Thần, còn là thế hệ hai, nhưng không biết làm sao đã sa đọa, mất đi tất cả những gì hắn đã từng sở hữu, bị rớt xuống làm ứng viên Sát Thần. Ta còn nghe phong phanh rằng, hắn là người mang một giọt máu của Thiên... ".

Vô Kỵ càng nghe Triệu Mẫn nói thì càng vô cùng thích thú, ở thế giới của hắn thật sự đúng là nhàm chán, từ khi được sát nhập vào Đại Thế Giới hắn mới biết bản thân của hắn mạnh tới đâu. Tuy bản thân hắn không mơ ước quyền lực, nhưng sống mà không có đích để hướng đến thì đúng là vô vị, hắn tự nhủ bản thân phải càng cố gắng mạnh lên mới được.

Chương 31: Tu La Đấu Long Thần

Vô Kỵ đang chăm chú nghe Triệu Mẫn nói thì một lực xung kích bắn tới, làm vỡ kết giới truyền đến một vụ nổ khiến tai của Vô Kỵ ù cả lên. Vô Kỵ bịt hai tai lại, chạy thật nhanh xuống lầu xem rõ nguyên nhân thứ gì gây ra vụ chấn động, đập vào mắt hắn là khung cảnh đại sảnh đã biến thành một mớ hỗn độn.

Mọi người lúc này tụ thành một nhóm, dẫn đầu là Kiếm Linh và Sứ, còn lại đều lùi về phía sau không có động tĩnh. Trước mặt họ là A Su Ra, dáng vẻ cao cao tại thượng lúc trước đã biến mất hoàn toàn, nhường lại cho sự điên cuồng khát máu của một con thú.

Hai bên nhìn nhau, chẳng bên nào có động tĩnh, chỉ kiên nhẫn quan sát đối phương, chờ thời cơ sơ hỡ mà lao vào tấn công.

Tách...tách

Tay Kiếm Linh bắt đầu xuất hiện từng giọt máu, chảy từ vết thương xuống mu bàn tay rồi rớt xuống sàn. Kiếm Linh sắc mặt không đổi, âm trầm hỏi Sứ " Rum hiện tại còn chưa tỉnh, ngươi có kế sách nào đối phó tên này không ".

Sứ: " Trước hết mang hắn ra ngoài, đánh ở đây không ổn, dù cho có kết giới nhưng đại sảnh không chịu nổi dư chấn đâu "

Kiếm Linh gật đầu: " Được để ta lên dụ hắn rời khỏi đây "

Định lao lên thì Kiếm Linh bị một bàn tay giữ lại, là nam nhân đi cùng nàng. Hắn nhìn nàng thở dài, lắc đầu nhìn về vết thương trên tay: " Nàng đang bị thương, không nên tham chiến, để ta ".

Rồi hắn quay qua Sứ: " Trị thương giúp nàng dùm ta, đa tạ "

Dặn dò xong thì hắn lao lên, trong không gian giới chỉ lấy ra một cái cung lớn ngũ sắc, linh khí hóa tiễn, kéo cung bắn liên tục ba mũi tên về phía A Su Ra. Mũi tên lao đến va chạm như đụng vào thần thiết, nổ mạnh rồi tan biến mà chẳng lưu lại một vết xước.

A Su Ra không phải bị cát, thấy đối phương tấn công thì bản thân cũng động, vụ nổ vừa diễn ra đã thấy hắn lao đến gần, tung một chưởng về phía Cung Thần. Cung Thần lùi về sau, linh khí hóa tiễn, bắn về phía ngực của A Su Ra, tuy không gây ra tổn hại gì nhưng lại khiến địch nhân trước mặt khựng lại một chút, điều đó là quá đủ thời gian cho hắn tránh đi một chưởng đang định đánh tới.

Cung Thần đã bắn bốn phát bắn nhưng không thể làm A Su Ra bị thương, đủ chứng tỏ thực lục hai người chênh lệch rất lớn, chỉ cần A Su Ra có thể áp sát lại gần là hắn hoàn toàn thất bại.

Cung Thần không lấy việc chênh lệch thực lực làm sợ hãi, hắn hét lớn: " Lý mau ngăn hắn tiến tới, ta từ xa yểm trợ đẩy lui hắn ra ngoài "

Võ Thần nghe thế liền nhanh nhẹn từ trong nhóm người lao ra, vận khí tung quyền, ngăn bước tiến của A Su Ra về phía Cung Thần. Bản thân tuy ngăn được con quái vật trước mặt, nhưng hai tay Võ Thần lại truyền đến cảm giác tê rần, bất giác theo bản năng lùi vài bước về sau.

" Tránh " Cung Thần hét lên.

Võ Thần né qua một bên, một mũi tên lướt cực nhanh qua người hắn, bay thẳng đến A Su Ra. Cung Thần cũng nhanh lẹ lao tới, xoay người bắn thêm một mũi tên, mũi tên này theo sau mũi tên trước bắn về phía A Su Ra.

Ầm... ầm

Hai mũi tên bắn tới nổ vang khi chạm vào người A Su Ra, đẩy hắn bay ra khỏi tửu quán. Tuy phạm vi vụ nổ nhỏ, nhưng sát thương lại vô cùng khủng khiếp, mạnh đến mức đốt cháy không khí trong phạm vi ảnh hưởng, tạo ra từng tiếng tách tách nhỏ.

A Su Ra bị đẩy lùi ra ngoài, thì lập tức Võ Thần xong lên, bồi thêm vài quyền cực mạnh, bức cho A Su Ra rời xa khỏi tửu quán. Đến một chổ thoáng đãng thì Võ Thần mới ngưng lại, mồ hôi đầm đìa mà thở hổn hển.

" Cái định mệnh ngươi là loại gì thế " Võ Thần há hốc mồm nhìn về phía A Su Ra.

Trên thân thể gia hỏa trước mắt Võ Thần không hề lưu lại một vết thương nào, dù cho vừa rồi đã nhận nhiều đợt tấn công của Võ Thần và Cung Thần. Võ Thần bất giác lui về sau, lắc đầu ngán ngẩm nhìn Cung Thần. Như hiểu ý, Cung Thần cũng thở dài một hơi nói " Chúng ta không phải đối thủ, nên lui về thôi "

Võ Thần mỉm cười " Không kịp rồi ".

Vừa dứt lời mặt Võ Thần bị bàn tay to lớn túm lấy, chủ nhân của bàn tay to lớn này không ai khác ngoài A Su Ra, hắn cực nhanh nắm lấy Võ Thần lao đến một ngọn đồi. Một cột sáng năng lượng xuất hiện, quả đồi lập tức bị phá hủy, A Su Ra nâng Võ Thần lên cao, rồi vứt sang một bên.

Võ Thần ngã xuống mặt đất, quần áo bị đốt cháy lỗ chỗ, tiếng xì xèo của da thịt bị thiêu đốt, hai mắt hắn trắng dã, mất hoàn toàn khả năng chiến đấu. A Su Ra nhìn Cung Thần bằng cặp mắt hung dữ, gầm gừ vài tiếng rồi biến mất tại chỗ, khi xuất hiện đã đến trước mặt Cung Thần.

Dương Gia Hồi Long Tiễn

Cung Thần xoay người, kéo cung bắn ra một mũi tên rồi bỏ chạy. A Su Ra đưa tay đánh tan mũi tên, rồi nhanh như chớp đến sau lưng Cung Thần, xuất một trảo định chụp lấy. Tưởng chừng Cung Thần sẽ lập lại tình cảnh giống Võ Thần thì một thân ảnh đã lao lên, ngăn bước công của A Su Ra.

" Nấp sau ta " Kiếm Linh quát.

Nàng đưa kiếm lên đâm tới bàn tay A Su Ra, quyền kiếm chạm nhau, A Su Ra bị đẩy lùi về sau, Kiếm Linh thì vẫn đứng vững, nàng thần sắc ung dung nhìn A Su Ra. Rồi từ sau nàng một chục Tiểu Không lao lên, tản ra lập thành một trận pháp vòng tròn, bao quanh A Su Ra, giam hắn vào trung tâm.

A Su Ra bị bao vây, muốn lao ra liền bị bổng trận đánh lui về, không tài nào thoát ra được. Tiểu Không chân thân ngồi trên tảng đá, tay cầm gậy gãi lưng trong thập phần ung dung, nhàn hạ mà nhìn cảnh chiến đấu của phân thân và A Su Ra.

Kiếm Linh chứng kiến A Su Ra bị vây khốn mới thả lỏng người, thở phào nhẹ nhõm, ngã về phía sau. Cung Thần đưa tay đỡ nàng, ánh mắt yêu thương, khó chịu nói " Nàng đang bị thương, đừng có động tay động chân chứ ".

Kiếm Linh nghe thấy liền bực mình, hất tay Cung Thần ra mà đứng dậy, nàng lườm hắn một cái, mắng " Không nhờ ta thì giờ chàng liền bị đánh thành đầu heo rồi, còn ở đó mà ra vẻ trượng phu ".



Cung Thần ngại ngùng, xấu hổ thì thầm vào tai Kiếm Linh " Từ đó đến giờ nàng luôn bảo bọc ta, nay để ta lo lắng cho nàng một chút chẳng lẽ không được sao ".

Hai người tình tứ với nhau, Sứ đứng nghe mà khó chịu hết cả người, bèn lên tiếng cắt ngang cuộc đối thoại " Hai người ngưng một chút được không, để ta trị thương rồi nói tiếp cũng không muộn ".

Cung Thần lúc này mới để ý còn có mặt Sứ, liền mỉm cười lui ra, Kiếm Linh thì hơi đỏ mặt nhìn lên trời như tìm thứ gì đó, tránh né đi ánh mắt của Sứ nhìn mình. Sứ cầm tay Kiếm Linh nâng lên, một chiếc nhẫn trên tay Sứ bắt đầu phát sáng, vết thương của Kiếm Linh bốc lên từng làn khói đen, rồi từ từ lành lại như chưa từng có gì xảy ra.

Kiếm Linh trừng mắt nhìn Sứ, Sứ như hiểu ý gật đầu " Ma khí rất mạnh, nếu ta đoán không lầm thì tên đó chính là Chiến Quỷ A Su Ra, một vị thần chiến tranh thời thượng cổ ".

" Vậy thì khó chơi rồi " Kiếm Linh lắc đầu ngán ngẩm. Sứ quan sát A Su Ra một hồi lâu rồi nói " Tên này bị giam trong phong ấn đã lâu, không còn được như xưa nữa, hạ hắn vẫn có thể, có điều... "

Sứ ấp úng, như đang suy nghĩ điều gì đó. Kiếm Linh thấy gia hỏa trước mặt tỏ ra thần bí thì hỏi lại " Có điều sao "

Sứ nhìn Kiếm Linh, vẻ mặt bất đắc dĩ nói " Kiếm Thần và hội chủ nói không thể giết tên này "

" Tại sao " Kiếm Linh thắc mắc

" Chịu, đi mà hỏi hai người kia " nói rồi Sứ đi lên phía trước, hướng tới nơi mà Tiểu Không và A Su Ra đang chiến đấu, bỏ lại Kiếm Linh còn ngây ngốc suy nghĩ.

Tiểu Không phân thân hơn chục lúc này bị đánh chỉ còn lại một, trận pháp cũng vì đó mà dầm tan vỡ, từ thế thượng phong rơi xuống hạ phong, thập phần thê thảm. Chân thân Tiểu Không thấy Sứ đi lại thì vội vàng đứng lên, như gặp được cứu tinh, mỉm cười nói " Tên này là người quen cũ, ngươi lo liệu nha, ta đi trước đây ".

Nói xong thì Tiểu Không đạp mây bay mất, Tiểu Không phân thân cũng bị một quyền A Su Ra đánh tan, trận pháp thất bại hoàn toàn. Sứ nhìn hướng Tiểu Không bay đi mà tắc lưỡi " Bộ ta không quen chắc "

Rồi hắn quay người hướng A Su Ra mà nói " Ta kính trọng ông như kính trọng Thiên, nay ông mất kiểm soát thì đành đắc tội vậy ".

Vừa dứt lời Sứ và A Su Ra lao vào nhau, hai người tưởng chừng sắp va chạm thì có một thân ảnh xuất hiện ở giữa đẩy Sứ và A Su Ra lùi về sau. Sùng Lãm khí thế như vương, ung dung mà ngăn lại công kích của hai người, mặt không hề biến sắc nhìn Sứ mà nói " Từ đầu đã thấy khí tức hơi quen thuộc, hóa ra ngươi là Thiên Sứ "

Sứ mỉm cười " Ta lại hồ đồ không nhận ra, ngươi chính là kẻ không tham gia vào đại chiến Thần Ma năm xưa, Lạc Thần của Đại Việt giới "

Sùng Lãm như không nghe thấy, xoay người đi về hướng A Su Ra, không quên nói lại một câu khiến Sứ nhíu mày " Ngươi theo vai vế nhỏ hơn hắn, để ta đi xử lí coi như không làm khó ngươi ".

Ầm

Lần này Sùng Lãm không hề dùng đến kiếm, trực diện quyền cước đọ quyền cước với A Su Ra, hai người lao vào nhau như Long Hổ, không bên nào chịu yếu thế trước bên nào. Tuy rằng A Su Ra bị ma tính kiểm soát, nhưng bản năng chiến đấu của A Tu La trong hắn không hề suy giảm, hắn bức Sùng Lãm liên tiếp lùi về sau, chiếm thượng phong sau trăm quyền.

Đế Long Chưởng

Tiếng rồng ngâm phát ra, kèm theo đó là tiếng xé gió của chưởng kình đánh tới, Sùng Lãm thi triển chưởng pháp mạnh nhất của bản thân, muốn cuộc chiến này mau chóng kết thúc nhanh nhất có thể. Không như hắn mong đợi, A Su Ra như mãnh thú khát máu, điên cuồng xông tới đợt chưởng phong của Sùng Lãm mà không hề run sợ.

Ầm ầm

Phạm vi vạn dặm núi rừng bị san bằng, ma thú và yêu thú trong phamh vi ảnh hưởng đều bị tiêu diệt, khung cảnh thập phần hỗn độn. Kiếm Linh nhìn cảnh chiến loạn nhịn không được muốn lao lên tham chiến, liền bị Sứ ngăn lại, hắn trừng mắt nhìn nàng giọng gay gắt " Cô làm gì đó "

Kiếm Linh khó chịu chỉ về cuộc chiến trước mặt " Ngươi nhìn đi, rõ ràng quyền cước không phải là sở trường chính của hắn, nếu cứ tiếp tục ắc sẽ bại "

Sứ lắc đầu " Khi hai vị thần chiến đấu với nhau thì phàm nhân không được tham dự vào, như vậy là sỉ nhục danh dự, sự tôn nghiêm của họ "

Kiếm Linh nghe Sứ nói thì không đồng tình, phản bác lại " Ngươi có chắc nếu lỡ tên kia bị đánh bại, ngươi có đủ sức áp chế con quái vật kia "

Sứ lảng tránh lời của Kiếm Linh, quả quyết không cho ai tham dự vào trận chiến trước mặt " Đừng nhiều lời, ta bây giờ là thủ hộ trận chiến này, ai xông vào thì đừng trách ta nặng tay ".
Kiếm Linh nổi giận, kiếm trong tay rung lên muốn lao đến đánh cho gia hỏa trước mặt một trận, nhưng nàng nghĩ rồi thì lại thôi, lắc đầu nhìn xuống vùng bụng của mình, thở dài ngao ngán. Rồi nàng kéo tay Cung Thần, hướng tửu quán mà đi, không thèm để tâm đến cuộc chiến kinh thiên động địa đang diễn ra nữa, cứ thế dần dần khuất bóng nơi xa.

Mọi người trong tửu quán lúc trước đều đã tập hợp lại đứng ngoài xa quan sát cuộc chiến, không ai trong số có ý định tham chiến, chỉ đưa ánh mắt nhìn về phía chiến trường, thần sắc cực kỳ nghiêm trọng mà theo dõi diễn biến trận đấu. Thật sự họ rất muốn lao lên trợ giúp Sùng Lãm, đánh bại A Su Ra, nhưng Sứ đã kiên quyết thì họ cũng đành bất lực đứng nhìn.

Đùng

Sùng Lãm bị dính một quyền vào ngực, loạng choạng lui về sau, khóe miệng hắn rỉ máu. A Su Ra thừa thế xông lên, tay hóa thành trảo, định dùng lại chiêu đã hạ Võ Thần lúc trước. Sùng Lãm yếu thế không sợ, bịnh tĩnh hơi lùi về sau, đưa tay thủ thế, chờ đợi A Su Ra lao đến.

Ầm ầm

Điều không tưởng xảy ra, A Su Ra không những không chụp được Sùng Lãm, mà còn bị đánh lui về sau. Sùng Lãm chỉ chờ có thế, cước bộ dị ảo duy chuyển, xuất ra từng đợt quyền như chia trời cắt biển, khác hoàn toàn khi giao chiến lúc nãy.

Sứ thấy Sùng Lãm lật ngược tình thế thì vô cùng kinh ngạc, lẩm bẩm trong miệng " Đây chẳng lẽ là võ pháp Bình Định Thiên Hạ nổi danh của Đại Việt giới "

Sùng Lãm đánh cho A Su Ra không kịp xoay chuyển, chỉ có thể thủ thế, giảm sát thương nhận vào ít nhất có thể. Đòn xuất ra trong võ pháp Bình Định Thiên Hạ tuy vô cùng bá đạo, nhưng ra chiêu cũng tàn khốc vô cùng, khiến cho A Su Ra dù có một thân thần lực, bản năng chiến đấu cực mạnh củng không thể thoát ra thế công của Sùng Lãm, nếu bản thân hắn không chịu trả một cái giá lớn.

Rắc rắc

Tiếng tan vỡ của cơ thể bắt đầu phát ra, Sùng Lãm hơi khựng lại, hắn để ý thấy cơ thể A Su Ra đã đến cực hạn. Tuy vậy Sùng Lãm vẫn tiếp tục thi triển võ pháp Bình Định Thiên Hạ, nhưng sát ý trong chiêu thức đã giảm đến bằng không, chỉ bức A Su Ra lui về sau chứ không tổn hại thân thể hắn nữa.

Ám Quyền

Sùng Lãm đưa tay tấn công tới yết hầu, nhưng vừa chạm tới da thịt thì ngưng lại, khiến cho A Su Ra có dịp phản công, đánh vào quai hàm Sùng Lãm. Bị dính quyền, thêm phần do thi triển võ pháp Bình Định, khiến Sùng Lãm lảo đảo muốn ngã, A Su Ra thừa cơ xông tới, tay hóa thành mũi giáo định đâm xuyên lòng ngực Sùng Lãm.

Sứ đang đứng yên, thấy Sùng Lãm gặp nguy thì lao tới, định ngăn lại sát chiêu kia, hốt hoảng hét " Không kịp rồi ".

Thái Dương Hạ San

Một tiểu mặt trời từ trên trời lao xuống, va chạm vào thân thể A Su Ra, tạo ra vụ nổ hất văng hai người ra xa. Một thân ảnh to lớn xuất hiện, Rum hiên ngang như một vị thần lướt qua đám người, hướng Sùng Lãm mà đi đến. Đến nơi Rum nhìn Sùng Lãm ngồi phệt dưới đất, lắc đầu cười khẩy " Trong một cuộc tỷ thí thì có lẽ ngươi đã thắng, nhưng đây là chiến trường, trước mắt ta ngươi hiện tại chỉ là một cái xác chết không hơn không kém "

Rồi Rum nhìn A Su Ra, mỉm cười kiêu ngạo " Chúng ta lại tiếp tục trò chơi còn đang dang dở nào "

" Này này " một giọng nói vang lên từ phía sau Rum.

Rum quay người, đập vào mắt hắn là một vị hòa thượng trẻ, đầu đội một chiếc nón tre, thân diện một bộ cà sa đã phai màu. Tay phải cầm thiền trượng, bên trái đeo túi vải, mặt anh tuấn cộng với vẻ từ bi khiến cho nhìn vào rất có thiện cảm.

Vị hòa thượng trẻ mỉm cười, hắn dịu dàng ngước lên nói với Rum " Kẻ này giết đi chỉ mang lại nghiệt báo, ma tính của hắn lại vô cùng mạnh khó tiêu trừ. Bằng không để ta thử độ hóa hắn xem, đưa hắn về con đường chính đạo mà tạo thêm phước báo ".

Rum nhìn vị hòa thượng đó thật kỹ, rồi quay mặt đi, miệng nói một câu khiến vị hòa thượng trẻ đơ người " Cút ".

Rum vận khí định lao lên thì bị Sứ chặn lại, Sứ nghiêm túc nhìn kẻ khổng lồ cuồng ngạo trước mặt, giọng uy hiếp " Để hắn sống, ngươi không gánh nổi trọng trách nếu giết hắn đâu "

Rum cúi xuống nhìn con người nhỏ bé phách lối dưới chân, cười khẩy một cái " Đồ Thiên Sứ kém cỏi ".

Sứ nổi giận, định xuất thủ thì bị Rum đánh một quyền lún sâu vào đất, hắn nổi khùng, khuôn mặt trẻ con ngây thơ hiện lên từng sợi gân. Từ dưới đất Sứ lao lên, trên tay hào quang ngưng tụ thì lại bị Rum một quyền đánh bay mất cuối chân trời, Rum nhìn theo hướng đó cười khẩy một cái.

Rồi rum từ từ bước tới, trên tay cầm theo cây rìu lúc trước, từ tốn bước từng bước hướng A Su Ra. A Su Ra lúc này đứng yên bất động, vết nứt trên thân thể bắt đầu ngừng phát triển, nhưng xem ra bản thân hắn cũng không thể sống được lâu nữa.

Rìu Thánh trong tay, Rum đưa lên định bổ xuống thì lại có thân ảnh xuất hiện, chắn trước mặt hắn. Lần này không giống như lần trước, Rum giảm đi sự kiêu ngạo, từ tốn hỏi thân ảnh trước mặt " Đến cậu cũng muốn ngăn ta ư "

Thân ảnh trước mặt mỉm cười, nhón chân cóc vào ngực Rum một cái, rồi chỉ tay về phía sau vui vẻ nói " Ta nghĩ cậu nên lo hai người phía sau kia kìa "

Rum xoay người thì thấy Lý Mạc Sầu đứng trước mặt mình, hai mắt nàng lúc này rưng rưng nước, lao vào ôm lấy thân thể to lớn của Rum. Mọi người đứng từ xa thấy cảnh đó liền hốt hoảng, thầm nghĩ từ trước đến giờ chưa từng có kẻ nào dám mạo phạm người kiêu ngạo kia cả, nay nữ nhân kia đúng là muốn chết rồi mà. Rum không giết phụ nữ, nhưng điều đó không chứng tỏ rằng hắn sẽ không đánh, chỉ cần một cái tán yêu củng đủ khiến cho ứng viên Sát Thần bị thương, như vậy ai mà không sợ con quát vật kia chứ.

Trái lại sự mong đợi kết quả diễn ra của mọi người, Rum im lặng, mặc cho Lý Mạc Sầu khóc lóc mà chẳng có động tĩnh gì. Hành động tiếp theo càng khiến mọi người há hốc mồm, Lý Mạc Sầu không những khóc còn úp mặt vào ngực Rum, đấm vào người hắn liên tục, lâu lâu còn lau đi những giọt nước trên khuôn mặt vào người hắn.

Chớp lắc đầu, đưa tay lên trán thở dài " Đẹp như vậy mà bị khùng thì đúng là đáng tiếc "

A Bối cũng phụ họa theo " Xinh thì xinh thật, nhưng một hồi lại hết xinh rồi "

Hoa Hồng Đen nghe hai người chăm chọc nữ nhân kia thì khó chịu hết cả người, dù sao nàng cũng là nữ nhân nên dễ đồng cảm với nhau hơn, nàng đưa dao găm hướng hai người mà hăm dọa " Còn nói nữa liền cắt hết lưỡi bọn ngươi bây giờ "

Trước lời hăm dọa, A Bối vẻ hoảng sợ lấy tay che miệng, Chớp thì từ đâu móc ra một miếng vải quấn quanh đầu. Hoa Hồng Đen thấy vậy thì phì cười, thầm nghĩ hai tên này đúng là biết đùa, rồi lại đưa ánh mắt về phía Rum và nữ nhân kia.

Truyền vào mắt Hoa Hồng Đen lúc này là hình ảnh Rum đang đưa tay lên trời, ánh sáng mặt trời tụ lại thành một tiểu thái dương trên đầu ngón tay. Mọi người lắc đầu ngao ngán, lần này nữ nhân kia đúng là gây họa thật rồi, xem hành động của Rum thì nữ nhân kia từ tàn phế cho đến thương nặng rồi.

Hoa Hồng Đen tức giận cắn răng, mắng to về phía Rum " Thật sự nữ nhân yếu đuối ngươi cũng dám đánh, mang danh hộ pháp mà còn không bằng cầm thú ".

Chương 32: Sa Ngã

Tiểu mặt trời uốn éo biến dạng, hóa thành một xoáy lửa bao bọc hai người vào bên trong. Rum lúc này ôm Mạc Sầu vào lòng, dịu dàng an ủi, tay liên tục vuốt ve mái tóc mềm mại của thân ảnh nhỏ nhắn trong ngực. Hắn không nói gì, chỉ dùng cử chỉ âu yếm mà thổ lộ cho nàng biết hắn rất yêu thương nàng.

Mạc Sầu ngừng khóc, đưa ánh mắt đỏ hoe nhìn hắn thật lâu, nàng nhìn hắn kỹ đến nỗi khiến hắn có cảm giác nàng đang nhìn thấu tâm cang của hắn. Người không có tật ắc không giật mình, Rum quay mặt đi nơi khác tránh đi ánh mắt của nàng, hắn trên chiến trường kiêu ngạo hung bạo là thế, nhưng khi đối diện với nàng củng chẳng khác gì nam tử bình thường, ngại ngùng mà không dám thể hiện.

" Chàng ghét ta " Mạc Sầu thỏ thẻ

Rum lắc đầu, nâng cằm nàng lên " Ta sao lại ghét nàng "

Mạc Sầu mỉm cười, nụ cười tà dị mang ý tứ coi thường nhìn thẳng vào hắn mà trách móc " Không ghét ta mà chàng lại không dám nhìn thẳng vào mắt ta, không ghét ta mà chàng bỏ đi gần mười năm trời không có tin tức... "

Mạc Sầu như nghẹn lại, nàng cố gắng thốt lên vài câu rồi òa khóc " Không ghét ta... mà chàng bỏ lại ta và đứa con chưa kịp chào đời... "

Rum nắm bả vai nàng, nhìn thật lâu vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt, rồi dịu dàng nói " Ta có nỗi khổ của ta, khi xưa ta cứ ngỡ ta không còn sống được bao lâu, nên không muốn nàng đâu buồn mà chưa lời từ biệt "

" Nói dối, không phải rốt cuộc huynh vẫn còn đứng đây đó sao "

" Có rất nhiều thứ không như nàng nghĩ đâu, ta chỉ xin nàng hãy tin ta, ta vẫn mãi mãi chỉ yêu có mình nàng "

" Đợi ta giải quyết chuyện này rồi bàn sau nhé "

Không để Lý Mạc Sầu trả lời, Rum cầm Rìu Thánh trong tay, lao qua vòng lửa hướng đến A Su Ra đang bất động mà bổ tới. Nam tử ngăn cản Rum lúc trước như đoán được ý đồ của Rum từ lâu, Rum vừa lao khỏi vòng lửa hắn cũng phóng theo.

Thấy bản thân lại sắp bị ngăn cản thì Rum chuyển hướng Rìu Thánh, bổ tới nam tử đang lao đến, khiến người kia lùi lại tránh đi. Chỉ chờ có thế tiểu mặt trời trong tay Rum được ngưng tụ, ném về phía A Su Ra, một vụ nổ được tạo nên, khói bụi bay đầy trời.

Rum nhíu mày, khó chịu nhìn về phía nam tử " Cũng tại cậu hết đấy, giờ thì khó lòng tiêu diệt con quái vật này rồi "

Nam tử kia mỉm cười, lắc đầu tiến lại gần Rum, vừa đi vừa nói " Người này rất quan trọng với hội, thật sự không thể giết, mà có giết thì cũng không giết nỗi hắn đâu "

" Ta không biết hắn quan trọng thế nào, nhưng ma khí đã nhiễm, mất đi thần trí, bây giờ hắn không khác gì dã thú, thật sự còn quan trọng với hội sao "

" Quan trọng chứ sao không, Đại Trí lúc còn nhiệm kỳ đã tiên đoán chắc chắn không sai, còn việc cậu tổn thương hắn chỉ góp phần làm ma khí bùng phát, khiến con quái vật kia thoát khỏi xiềng xích nhanh hơn thôi "

" Đại Trí... không biết có còn nên tin cô ta nữa không " Rum thở dài

Ầm ầm

Rum đưa ánh mắt đỏ rực nhìn về tiếng động, nhíu mày, nói với phía nam tử " Bắt đầu rồi, lần này nên giết hay để sống "

" Cậu lui về sau, dùng kim quang áp chế ma khí lan tỏa, để thầy chùa kia và Sứ lo liệu việc còn lại " nam tử kia ung dung chỉ hướng vị hòa thường.

Rum gật đầu, khí trên người bắt đầu tụ thành chín cái Thái Dương, bay ra bốn phía mà phong tỏa lại luồng khí đen đang từ người A Su Ra thoát ra. Chín Thái Dương liên tục thiêu đốt các luồng khí đen muốn xông ra ngoài, bao phủ thành hình vòng tròn mà từ từ áp chế ma khí lan tỏa, khiến chúng dần thu hẹp lại phạm vi hoạt động.

Từ phía xa một vệt sáng lao tới, đáp xuống gần Rum, một thân ảnh nhỏ bé hiện ra, người này không ai khác chính là Sứ khi nãy bị Rum đánh bay mất. Hắn mặt giận dữ muốn xuất thủ với Rum thì bị nam tử kế bên ngăn lại, chỉ về hướng A Su Ra mà âm trầm nói " Ngươi có thể dùng Thánh Quang mà trừ đi ma khí trên người A Su Ra không "

Sứ khựng lại, theo lời nam tử nhìn về hướng đó thì toát cả mồ hôi lạnh, miệng không kiềm được mà thốt lên " Ma khí thật mạnh "

" Được không? " nam tử kia lập lại câu hỏi

" Ma khí quá mạnh, chỉ có mình ta thì đúng là không thể " Sứ lắc đầu

" Vậy thì ngươi cùng Rum áp chế lại ma khí vào người hắn, để hòa thượng kia lo việc tẩy trừ là được "



" Ta đi kéo dài thời gian cho các ngươi lập kết giới "

Nói rồi nam tử kia phóng đi, hướng A Su Ra đang ra sức phá vỡ từng cái Thái Dương mà lao đến. Kiếm khí trên người nam tử như thác lũ, cuồn cuộn tỏa ra xung quanh, cắn nuốt hết ma khí muốn tiến vào thân thể hắn.

Tỏa Kiếm Khí

Nam tử tay hóa thành kiếm, đâm tới yết hầu A Su Ra, vừa chạm vào thì nam tử kia bị đánh bật ra, lùi về phía sau vài bước. " Con bà nó, thật sự khủng bố, nếu không dùng kiếm thì khó lòng tay không mà tổn thương được tên này " nam tử khó chịu nhủ thầm

A Su Ra lao đến phản công, một cột năng lượng xuất hiện, lao vút lên không trung, chiếu sáng cả một bầu trời. Nam tử quần áo rách tả tơi sau đợt tấn công đó, hắn lui lại tránh né từng đợt tấn công tiếp theo của A Su Ra.

" Hắc Kiếm tránh ra " một tiếng hét vang lên truyền vào tai nam tử, hắn nhanh nhẹn lách người tránh đi một kiếm từ phía sau lao đến.

Ầm

A Su Ra bị đánh bay ngược về sau, cơ thể hiện lên một vết nứt nhỏ, một kiếm vừa rồi đã làm thân thể hắn tổn thương không nhẹ, chứng tỏ thực lực người sử ra kiếm kia không hề yếu hơn A Su Ra. Con quái vật gầm gừ lùi lại, hướng đôi mắt đỏ ngầu nhìn về kẻ vừa xuất thủ, miệng nhe hai chiêc răng nanh nhọn hoắc về phía kẻ thù.

Vèo

Nhảy một cái, A Su Ra lao đên bóng người kia, bỏ qua nam tử nọ, xem hắn như không còn tồn tại mà chuyển hướng mục tiêu. Bóng người điểm hai cái về phía A Su Ra, luồng kiếm khí vô hình vô ảnh từ đầu ngón tay xuất ra, xuyên thấu vào cơ thể A Su Ra khiến hắn khựng lại một chút.

" Con mẹ nó " Võ Thần sau khi tỉnh dậy thì điên máu chửi đổng, hướng A Su Ra mà giết tới, mặc kệ thực lực hai bên chênh lệch rất xa.

Vũ Trụ Cực Hạn Nhất Thốn Quyền

Gào

Bị đánh từ phía sau làm A Su Ra đau đớn, hắn xoay người chụp lấy đầu Võ Thần, định dùng lại một chiêu lúc nãy hạ Võ Thần một lần nữa. Võ Thần như biết được ý đồ, hai tay vươn lên, ngón cái điểm mạnh vào thái dương A Su Ra, muốn một chiêu lưỡng bại câu thương.

Phập

Một bàn tay đâm xuyên qua ngực A Su Ra, Tà Dục vẻ mặt cười ngạo nghễ đứng sau lưng, vẻ đắc ý với một đòn đánh lén vừa rồi.

Xèo xèo

Cánh tay Tà Dục bắt đầu bị ăn mòn bởi ma khí trong người A Su Ra, khiến hắn đâu đớn lùi lại phía sau, nhăn nhó nhìn con quài vật đang chụp lấy đầu Võ Thần.

" Con bà nó, ta không tin không làm tổn thương được ngươi " Tà Dục bị mất đi một tay thẹn quá hóa giận, tay biến trảo, chụp tới cột sống lưng A Su Ra.

Gừ
A Su Ra rầm lên một tiếng, ma khí tỏa ra xung quanh cơ thể hóa thành đao, chém Tà Dục phía sau thành ngàn mảnh, máu bay tứ phía thập phần kinh dị. Đưa tay phải đến trước Võ Thần, ma khí tụ thành hình cầu, áp mạnh vào người tạo ra một vụ nổ lớn, chấn bay Võ Thần ra xa.

Sau một chiêu kia, Võ Thần trên người bị lõm vào, máu tuôn ra như nước. Mặt hắn nhăn nhó, thở hổn hển ngồi phệt xuống đất, tức giận mắng " Súc sinh, đánh vào thái dương cũng không ăn thua, bộ hắn được đúc từ gỗ đá hay gì vậy "

" Ngu ngốc, bộ ngươi chán sống rồi à " nam tử lúc nãy nhìn Võ Thần mắng

" Nếu muốn sống thì liệu hắn có tự tiện lao lên như vậy không " bóng đen khi nãy lúc này cũng xuất hiện nói

Võ Thần ngước lên, hai thân ảnh đập vào mắt hắn như một tấm gương đối diện một tấm gương khác. Nam tử kia và bóng đen khuôn mặt giọng nói đều hoàn toàn giống nhau, cứ như từ một khuôn đúc ra vậy.

" Kiếm Thần " Sứ đi lên, nhìn hai người họ gọi.

" Hửm "hai người cùng lúc quay lại, họ trong giống nhau như đúc, chỉ khác ở mỗi trang phục và người đứng bên phải thì để râu.

" Sứ dạo này có vẻ trẻ nhỉ " Kiếm Thần vỗ vai Sứ.

" Hừm... Bạch Kiếm ngươi tránh ra để ta nói chuyện với Hắc Kiếm một chút " Sứ đẩy Kiếm Thần ra đi đến nam tử phía sau.

" Hắc, chúng ta thật sự cần ngài ấy "

" Tôi biết, vậy nên dù không phận sự tham dự vào cuộc chiến này tôi vẫn có mặt ở đây "

" Thế thì cậu nên làm điều gì đó đi chứ, cứ theo đà này thì ngài ấy không chết thì Sát Thần cũng chết "

" Không được, chỉ có thể trong cậy vào mấy tên Sát Thần kia, tôi giúp hết khả năng rồi "

" Hầy " Sứ khó chịu thở dài, rồi phóng người lao đi, hướng A Su Ra đang bị quần công mà tới.

Nam tử được gọi là Hắc Kiếm mặt không biểu tình, nhìn về phía cuộc chiến, vẫn không có biểu hiện gì là muốn tham gia cả. Kiếm Thần đứng sau vỗ vai Hắc Kiếm một cái, cằn nhằn " Bỏ đi rồi quay lại, lần này còn không tham gia, ta thật sự không hiểu ngươi rồi đó ".

" Có gì mà không hiểu, trên đời này ngươi nhận không hiểu ta thì ai dám nhận hiểu ta nữa chứ "

" Hừm... vậy mà ta vẫn không hiểu tại sao người nàng luôn yêu thương lại là ngươi "

" Có khác biệt sao? "

" Khác chứ... ta cảm nhận được "

" Ngươi lầm rồi... nàng lúc nào chẳng kề cạnh ngươi "

" Nhưng lại nghĩ về ngươi "

" Hừm... " Hắc Kiếm trầm tư suy nghĩ hồi lâu

" Cái cớ... nàng luôn lấy cớ tìm ta để phủ nhận đi trái tim đả có hình bóng ngươi "

Kiếm Thần nghe thế liền cười khẩy " Thế sao lúc nào nàng cũng nghĩ về ngươi, nhắc đến ngươi, chỉ xem ta như một người hầu cận ngu ngốc "

Hắc Kiếm gõ vào đầu Kiếm Thần " Vậy việc ngươi lành lặn sau những làn quấy rối nàng liệu ngươi có thể giải thích "

" Ha ha ha, ngươi biết "

" Ngươi nên nhớ, tính cách lúc đó chính là ngươi, kẻ đi gieo sợi tơ hồng củng chính là ngươi, ta chỉ là một Kiếm Si thôi "

Hắc Kiếm nói xong thì lắc đầu, quay người lại thì đã thấy một nữ nhân im lặng đứng đó từ bao giờ. Chẳng nói một lời, hai người cứ thế nhìn nhau, mặc cho trận chiến với A Su Ra và các Sát Thần đang diễn ra, hai ngươi vẫn bình thản nhìn nhau.

Chương 33: Một Cộng Hai Bằng Không

" Lâu rồi không gặp " Hắc Kiếm mỉm cười

Nữ nhân kia im lặng chẳng nói gì

" Không có việc gi thì ta xin đi trước vậy " Hắc Kiếm xoay người định rời đi

" Đừng đi mà " một đôi tay vòng qua hông, ôm hắn từ phía sau

Hắc Kiếm im lặng, Kiếm Thần quay người rời đi, ánh mắt đượm buồn.

" Ta nhớ chàng " nữ nhân kia cất tiếng

Hắc Kiếm vẫn im lặng

" Chàng có nhớ ta không? " nữ nhân kia ấn sát bộ ngực căng tròn vào lưng Hắc Kiếm, làm cho hắn rùng mình một cái.

Hắc Kiếm vẫn ko trả lời, nữ nhân kia lại nói tiếp " Chàng không trả lời vậy là có đúng không? "

" Không hay có quan trọng sao? " Hắc Kiếm trầm xuống

" Quan trọng... chỉ cần chàng nói có ta vẫn sẽ đợi chàng " giọng nói của nữ nhân bắt đầu rung lên

" Vậy thì không " Hắc Kiếm kéo tay nữ nhân ra

" Chàng nói dối " nữ nhân trên mắt bắt đầu ngấn lệ, thấm vào lớp vải che mặt.

Hắc Kiếm quay người lại, ánh mắt như xuyên thấu vào đôi mắt trước mặt. Hai tay hắn đặt lên vai nữ nhân, mỉm cười nói " Biết rằng ta nói dối sao nàng vẫn còn hỏi "

" Ta... ta "

" Biết rằng ta phụ bạc sao nàng vẫn muốn yêu "

" Chàng đừng nói nữa " nữ nhân kia hét lên, bịt hai tai lại

" Ta không phụ nàng, nhưng cũng không phụ anh em bằng hữu, càng không thể phụ chúng sinh trong thiên hạ "

Nói rồi hắn đưa tay xoa đầu nữ nhân, nhẹ nhàng hôn lên tóc nàng một cái, ánh mắt yêu thương kèm theo nụ cười khiến nữ nhân nghệch ra.

" Thời gian không còn nhiều, ta lại tiếp tục cuộc hành trình của mình vậy, bảo trọng " Hắc Kiếm vắt chiếc túi da cũ kĩ lên vai, bước đi mà không ngoái lại.

Nữ nhân ngẩn ngơ, nàng hiện tại không biết phải làm gì, chỉ đứng im mà nhìn hình bóng kia càng ngày càng xa dần tầm mắt.

" Đừng buồn, rồi có một ngày nàng và hắn sẽ sum họp " Kiếm Thần đứng cạnh nữ nhân từ lúc nào, nhẹ nhàng an ủi nàng

" Không cần ngươi quan tâm " nữ nhân kia nghe lời của Kiếm Thần không những không để tâm, còn quay ra cáu gắt với hắn

" Nàng... "



Vèo

Kiếm Thần chưa kịp nói hết câu thì nữ nhân kia đã đi mất, mặc cho hắn còn đang muốn an ủi nàng. Một lúc lâu vẫn hắn không rời khỏi, Hắc Kiếm lúc này đã quay lại từ lúc nào mà nhìn Kiếm Thần.

" Sao... cảm giác thế nào "

" Đau, rất là đau "" Ta đã quen rồi "

".. "

" Ngươi thấy đó, chỉ cần đổi tên và một bộ y phục, thái độ đối với hai chúng ta lại khác hẳn "

" Ta xin lỗi " Hắc Kiếm mặt buồn bã, Kiếm Thần lúc nãy thì ra là do Hắc Kiếm đóng giả

" Lỗi do ông trời, ngươi không có lỗi, trách là trách bản thân ta thôi " Kiếm Thần ngước mặt lên trời

" Ta định đi đâu đó một thời gian " Kiếm Thần nói tiếp

" Ngươi định đi đâu? " Hắc Kiếm thắc mắc

" Đi cùng ngươi cũng được "

" Chẳng lẻ ngươi đành lòng rời xa nàng sao? " Hắc Kiếm nhìn về phía nữ nhân kia vừa đi lúc nãy

" Ta mệt mỏi rồi, cũng nên buông thôi " giọng Kiếm Thần càng lúc càng buồn bã

" Ngươi... "

" Suỵt " Kiếm Thần che miệng Hắc Kiếm lại

Rồi hắn nói tiếp " Đi cho thanh thản, đi để trở về "

" Vậy thì lên đường, lần này chúng ta đến Đại Việt Giới một chuyến " Hắc Kiếm chỉ tay về hướng nam

" Là thế giới của Lạc Thần " Kiếm Thần ngạc nhiên

" Ta có chuyện cần nhờ đến Mẫu Cơ " Hắc Kiếm gật đầu
" Ngươi không giúp bọn hắn một tay áp chế chiến thần A Su Ra à "

" Để bọn họ tự sinh tự diệt, nhờ vào kẻ khác thì đến thời khắc mấu chốt chỉ khiến họ trở nên vô dụng hơn thôi " Hắc Kiếm đã thay một bộ y phục cũ kĩ, sắp xếp hành trang chuẩn bị lên đường

" Vậy thì đi nào " Kiếm Thần vươn vai, rồi cùng Hắc Kiếm ngự kiếm bay đi, mất dạng cuối chân trời...

" Con mẹ nó trâu chó thật " Võ Thần la lối om sòm

Sứ thấy Võ Thần lộn xộn thì khó chịu quát " Im lặng, cố ngăn hắn thêm một chút nữa "

Cầu Sấm

A Bối lao lên, tay tụ lôi cầu ném về phía A Su Ra, kế đó Sa Kê lại phun một ngọn lửa, liên tục tấn công không cho con quái vật trước mặt được nghỉ ngơi. Võ Thần cũng không đứng im, liên tục bồi quyền sau lưng A Su Ra, hỗ trợ hai người phía trước.

Ám Dạ Bạo Phát

Không khí xung quanh bỗng dưng bị nén lại, tạo nên một vụ nổ kinh thiên động địa, rung chấn núi rừng. Mọi người bị chấn văng ra xa, xung quanh họ hiện lên một tầng ánh sáng nhạt, Sứ lúc này cũng đã tham chiến, thứ ánh sáng đó chính là do hắn dựng lên, ngăn lại một chiêu kia vừa nãy của A Su Ra.

" Con mẹ nó " Võ Thần điên cuồng lao lên

Ầm ầm

Hắn chưa kịp làm gì đã bị chấn bay, máu me đầm đìa, trong thật thê thảm. Võ Thần chuẩn bị ăn thêm một chiêu chí mạng ngay đầu thì Sứ tiến tới ngăn lại, đẩy lùi A Su Ra bằng một vệt sáng từ tay.

" Thần Quang Ngưng Hình "

Vệt sáng trên tay Sứ bắt đầu sáng lên, hóa thành vô số loại binh khí, tản mác ra khắp bầu trời. A Su Ra không bị những thứ đó làm cho sợ hãi, trái lại điên cuồng lao đến Sứ với sát ý kinh người.

" Đúng là ma khí rất mẫn cảm với thần khí " Sứ bất giác lùi về sau

Tách

Một cái búng tay, vô số binh khi trên bầu trời liền lao đến ngăn cản bước tiến của A Su Ra.

Ầm ầm

Binh khí từ vệt sáng hóa thành va vào người A Su Ra liền tạo ra từng vụ nổ, khối bụi mịt mù, ấy thế mà lại không làm giảm bước tiến của A Su Ra được bao nhiêu, trái lại còn tăng thêm phần hung bạo l cho con quái vật trước mặt.

" Nguy to hắn lao đến, tránh ra để ta tiếp hắn một chiêu " Võ Thần hét to đẩy Sứ ra một bên.

Vũ Trụ Cự Hạn Cuồng Bạo Chùy

Võ Thần dồn hết tiềm năng hiện tại hắn có được vào một chiêu, quyết ngăn cản thế công của A Su Ra coi như là lấy lại danh dự cho bản thân.

Ầm

Điều kì diệu đã xảy ra, Võ Thần chấn lui được A Su Ra về sau, rồi hắn tận dụng cơ hội lao đến, chân dậm xuống đất, xuất ra mười tám quyền đánh vào ngực của A Su Ra. Quyền sau mạnh hơn quyền trước, như gió thổi từ cao nguyên xuống đồng bằng mà ngày càng dữ dội, đến quyền thứ mười tám Võ Thần đánh bay A Su Ra, khiến hắn bay đi như một viên đá bị người khác ném.

Võ Thần đứng im bất động, không hề có chút động tĩnh, như biến thành một bức tượng đá. Toàn thân hắn bắt đầu xuất hiện từng đợt khói trắng, cộng thêm làn da bắt đầu ửng đỏ như bị nung nóng.

Sứ lắc đầu " Hào quang phản chiếu, xem ra tên đầu đất này mất hoàn toàn khả năng chiến đấu rồi "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau