ĐĂNG PHONG THÀNH THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đăng phong thành thần - Chương 36 - Chương 40

Chương 34: Trừ đi ma khí

Đúng như lời Sứ nói, sau một màng đó, Võ Thần đứng im bất động rất lâu, không hề có động thái di chuyển. Một con gió mạnh thổi qua, Võ Thần đổ ầm xuống đất, hai mắt hắn vẫn mở nhưng lúc này đã trở nên vô hồn. 

Từ trong đám đất đá khói bụi phía xa, thân ảnh A Su Ra từ từ xuất hiện. Vẻ mặt hắn lúc này đã bớt đi phần nào hung dữ, phong thái cũng không điên cuồng như lúc nãy nữa, bước đi rất là từ tốn về phía đám người. 

Tiến đến một khoản cách đủ gần thì A Su Ra gầm lên " Giết "

Sát khí quanh người hắn lại tỏa ra, lao nhanh đến, lúc này cách di chuyển đã phần nào được khống chế, không như một con dã thú như lúc trước nữa. 

" Ngũ Hành Trận khởi động "

Từng đạo phù ấn từ đâu xuất hiện, phong tỏa hành động của A Su Ra lại, mặc cho hắn cố vùng vẫy cũng không hề lây chuyển được. 

" Đây là Ngũ Hành Trận pháp của phái Võ Đang " Sứ kinh ngạc từ xa nói thầm

" Thiên Địa xoay chuyển... Hỏa Trận mở "

Vô Kỵ ném ra một loạt bùa chú, chúng lao đến A Su Ra, xoat thành một vòng rồi dừng lại. Từ trong từng đạo bùa chú tuông ra từng đợt hỏa diễm, biến ảo vô số loài thú quấn lấy A Su Ra mà cắn xé. 

" Thiên Địa xoay chuyển... Thủy Trận mở "

Vô Kỵ lại ném ra một loạt bùa chú, từ trong lòng đất vô số cột nước bắn lên, hóa thành vô số con Thủy Long tấn công A Su Ra. 

" Tên này ngu ngốc hay là não có vấn đề vậy " Tà Dục nhăn nhó nhìn Vô Kỵ

" Úng thủy thật rồi, vừa đốt nóng lại đem tưới nguội, không ngu cũng là dạng đần thối " A Bối lắc đầu

Vô Kỵ tuy nghe thấy hai người ở đằng xa nói nhưng lòng không hề động, hắn tiếp tục kích hoạt tiếp ba trận kim, mộc, thổ còn lại.

A Su Ra bị vô số loài thực vật tấn công, kế đến là vô số cự nhân bằng đá và kim loại vây khống, không cho người trong trận được nghỉ ngơi dù chỉ một chút. Tuy bản thân A Su Ra chỉ cần một quyền là có thể đánh nát một số cự nhân xung quanh, nhưng số lượng chúng cũng thật là đông đúc, diệt hết đám này lại có đám khác hình thành, chưa nói lại bị thực vật, thủy và hỏa gây phiền phức, làm cho hắn điên cuồng càng điên cuồng hơn. 

Lục Thủ 

Ầm

A Su Ra sau lưng mọc ra thêm bốn cánh tay, hắn hít một ngụm khí rồi tung quyền, chỉ một hơi thở mà đánh nát hết đám cự nhân, rồi hắn lao lên nhắm đến từng cái phù chú trên không. 

Bụp bụpVô số phù chú rớt xuống

" Nhiêu đó thời gian là đủ rồi thí chủ " vị hòa thượng trẻ truyền âm đến tai Vô Kỵ

Vô Kỵ nghe thấy mỉm cười lắc đầu " Còn một chiêu nữa "

Một cây thần mộc khổng lồ trồi lên từ lòng đất, trên đỉnh đại thụ mọc ra một bông hoa lớn, nụ hoa nở rộ hướng đến A Su Ra mà bắn luồng sáng, thiêu cháy cả một vùng xung quanh A Su Ra thành tro tàn. 

Sứ chứng kiến một chiêu vừa rồi thì kinh hãi " Đại Mộc Tinh Linh Pháo "

Tuy rằng một đòn kia vô cùng khủng bố, nhưng ai củng cảm giác được khí của A Su Ra vẫn đang cuồn cuộn trào ra mà không có tình trạng suy yếu sau phát bắn. Vô Kỵ hoảng hồn nhìn về phía đó, miệng mắng thầm " Ta lợi dụng Ngũ Hành Trận tập hợp thiên địa linh khí để sử dụng Tinh Linh Pháo mà tên kia vẫn chưa chết, đúng là quái vật "

Khói bụi bốc lên nghi ngút, chưa kịp dịu xuống thì đã có một tấm áo cà sa ném tới, cuốn lấy khóa chặt A Su Ra lại, chủ nhân của vật này không ai khác chính là vị hòa thượng trẻ. Cà sa xiết chặt A Su Ra, mặc cho hắn vẫy vùng, vị hòa thượng trẻ lại ném chiếc nón tre đang đeo lên đỉnh đầu A Su Ra, rồi từ từ đi đến bên cạnh hắn ngồi xuống xếp bằng, miệng bắt đầu niệm từng đợt chú ngữ chú. 

Ma Khí trên người A Su Ra bị chú ngữ, phật quang của cà sa và nón tre trấn áp, không còn cuồn cuộn chảy ra nữa mà dần dần bị thu lại vào cơ thể A Su Ra. 

Cửu Đại Thái Dương

Chín mặt trời hấp thụ một lượng lớn ma khí phình to, theo ý niệm của Rum mà lao về phía A Su Ra. Cửu Đại Thái Dương hợp lại, tạo nên một vụ nổ kinh thiên, mọi thứ xung quanh đều sụp đổ.
“ Ngươi bị điên rồi à “ Sứ lao đến túm cổ áo Rum

“ Hừm “ Rum mỉm cười

“ Cà Sa này không sợ lửa, đừng nên tức giận như vậy “ vị hoà thượng trẻ ôn hoà nói

Gừ...gừ...

Tiếng gầm vang vọng núi rừng, chấn lùi mọi người đứng gần về sau ba bước, ai nấy đều đổ mồ hôi trước uy phong vừa rồi của A Su Ra. Nón tre và cà sa quấn quanh người A Su Ra bắt đầu nhạt dần, ma khí trên người hắn từ từ nồng đậm trở lại. A Su Ra cựa mình, nón tre và cà sa phát ra từng tiếng tách tách nhỏ, bị sức lực của hắn làm cho từ từ nới lỏng ra. 

" Không ổn " vị hòa thượng trẻ nhíu mày

" Để ta phụ ngươi một tay " Sứ nhìn vị hòa thường trẻ 

Chiếc nhẫn trên tay Sứ bắt đầu phát sáng, hai chân hắn chuyển động, Sứ di chuyển tạo thành các vũ điệu kì lạ. Tưởng rằng như Sứ hành động ngu ngốc, ấy mà trên trời lại xuât hiện một vòng sáng lớn, từng đợt hào quang chiếu sáng xuống nơi mà A Su Ra đang đứng. 

Âm thanh từ xa vọng tới, trên một tảng đá lớn, Nhậm Doanh Doanh từng ngón tay uốn lượn trên sợi dây đàn, tạo ra vô số đợt âm thanh truyền đến bên tai A Su Ra. A Su Ra ánh mắt đỏ ngầu, vận sức hét lên, ma khí trong người lại tỏa ra dầy đặc, bao phủ lấy hắn, hình thái càng lúc càng trở nên hung tợn hơn. 

Cơ thể A Su Ra nứt ra từng mảng, làm Tu La đấu khí một lượng nhỏ bắt đầu chui ra, chống chọi lại với nguồn sức mạnh hắc ám được tích trữ lúc bản thân bị phong ấn. Bỗng Tu La đấu khí được bộc phát đến cực hạn, không thua kém gì ma hắc ám ma khí, ngăn trở lại sự xâm phạm, nhưng chỉ cầm chừng được ít giây thì lại bị luồng ma khí hắc ám đó trấn áp từ từ chui vào trong cơ thể. 

Tưởng rằng Tu La đấu khí đã hoàn toàn thất thế, thì hào quang theo từng bước chân của Sứ lúc này mới bắt đầu có tác dụng, chúng liên kết với tu la đấu khí mà kìm hãm lại ma khí hắc ám. A Su Ra lúc này đã từ từ bắt đầu lấy lại được một chút gì gọi là thần trí, hắn không còn hung hãn như lúc trước nữa

Vị hòa thượng kia cũng không phải đứng nhìn, hắn tiến lại gần A Su Ra, người tỏa phát ra phật quang, bao phủ cơ thể mà xếp bằng ngồi xuống trước mặt A Su Ra, bắt đầu cất lên tiếng hát 

" Bên gốc Long Hoa, còn ai nhớ tên ta á à

Đương lai hạ sinh cỗi u mình giác ngộ

Mang túi trên vai dạo bước trong nhân gian

Áo cà sa dắt theo mấy cành hoa... "

Lời hát mang phật ngữ của vị hòa thượng trẻ du dương, thánh khiết lạ thường, vừa cất lên đã khiến A Su Ra bất động, ngơ ngẩn mà đứng trơ trơ ra như một pho tượng.

Chương 35

“ Phật âm hòa vào lời hát có vẻ áp chế được ma khí “ hòa thượng trẻ nhìn sứ nói

Sứ lắc đầu “ Linh hồn và cơ thể ngài ấy sắp chịu không nổi rồi, tồn tại nhiều năm trong phong ấn đã bị mục rữa đi rất nhiều “

Sùng Lãm bấy giờ đã hồi phục đi được bảy phần, hắn ngồi dậy tiến về phía A Su Ra, Sứ đưa tay ngăn cản thì chỉ thấy hắn mỉm cười, “ Để ta tiễn ông ấy đi một đoạn “

“ Ông điên à, ông ấy là chiến thần bất bại của thời cổ xưa, nói về giao tình củng có thể xem ông là bạn “ Sứ nắm chặt vai Sùng Lãm kìm lại không cho phép hắn tiến tới

“ Ông ta củng mệt mỏi rồi “ Sùng Lãm lắc đầu rồi hất văng Sứ, hắn lao lên với tốc độ cực nhanh, vị hòa thượng trẻ kế bên củng không ngăn kịp.

Kiếm trong tay xuất ra, uy lực ngất trời, cùng lúc đó một vầng thái dương củng đồng thời bay đến, dường như muốn ngăn lại bước tiến của Sùng Lãm. Chậm lại một nhịp, một con thần long uốn lượn từ trong thanh kiếm bay ra cuốn lấy vầng thái dương, làm chệch hướng bay. Lúc này Rum củng đã bám sát được Sùng Lãm, rìu thánh đưa ra chuẩn bị bổ tới

“ Không kẻ nào được cướp đi con mồi của Ngạo Sư ta, kể cả là ngươi “ Rum lạnh lùng nói

Trảm Long

Con thần long lúc nãy cuốn bay vầng thái dương từ sau lao đến, hóa thành một đạo kiếm khí chém từ phía sau Rum, ngưng rìu, hắn xoay người đánh tan đạo kiếm khí kia, rồi nhìn lại thì đã muộn, kiếm trong tay Sùng Lãm lần này dao động dữ dội, một luồng ánh sáng tỏa ra bao trùm lấy cánh tay của hắn, người kiếm như hòa làm một mà xuất ra một kiếm uy lực kinh người

Sau một kiếm đó, Sùng Lãm lùi về sau, kiếm củng thu lại mà biến mất, chỉ còn lại A Su Ra đứng đó bất động, thân thể hắn từ từ bong tróc, vỡ vụn. Ánh mắt giờ đây như đả có hồn, hắn bước về phía Sùng Lãm

“ Kiếm vừa rồi rất mạnh, xem ra ngươi tiến bộ rất nhiều “Sùng Lãm im lặng chăm chú nhìn cơ thể dần dần tan vỡ của A Su Ra, không nói một lời. Sứ ánh mắt đượm buồn, nhìn một người mà hắn từng kính trọng giờ sắp tan biến thì không cầm được lòng, xoay người bỏ đi.

A Su Ra ưu tư nhìn lên trời thở dài “ Ngươi có thể đưa ta đến gặp Thiên được không “

“ Thiên ông ấy giờ không ở cửu thiên nữa rồi “ Sùng Lãm lắc đầu

A Su Ra đưa bàn tay ra không biết dụng ý là gì, Sùng Lãm dường như hiểu, từ trong không gian trữ vật lấy ra một cái ấn hình rồng, đưa cho A Su Ra.

“ Ngài liệu có thể đến được chổ ông ấy “ Sùng Lãm thắc mắc hỏi
A Su Ra gật đầu “ Tất nhiên là được, ông ta lúc nào chả làm nhiều trò người khác không hiểu “

Miệng nhẩm chú ngữ, con rồng trên ấn như sống lại, gầm lên nhả ra một đạo trận pháp, A Su Ra như bị hút vào trận pháp, chỉ trong nháy mắt chỉ còn lại ấn hình rồng rớt trên mặt đất, thu lại ấn rồi Sùng Lãm xoay người rời đi, không nói một lời

“ A di đà phật “ vị hòa thượng trẻ hô phật hiệu, lắc đầu, rồi cũng bỏ đi. Mọi người xung quanh củng rời đi dần, chỉ còn lại một mình Trương Vô Kỵ đứng đó ngơ ngác cùng Rum. Hắn lại gần Rum mà lây nhẹ hỏi “ Xong rồi à “

Rum nhìn Trương Vô Kỵ nở nụ cười “ Chẳng lẽ ngươi muốn đấu vơi ta “

Vừa nói dứt câu thì đã thấy Trương Vô Kỵ chạy đi mất, Rum mỉm cười nhìn Thái Dương đang chiếu sáng trên trời “ Nếu có ngày gặp lại nguyện chiến cùng ngươi ba trăm hiệp “

Không gian bắt đầu trở nên yên tỉnh, trả lại vẻ bí hiểm như lúc ban đầu cho khu rừng, từ trên đỉnh ngọn núi gần đó, Nhậm Doanh Doanh ngồi trên một tảng đá, nàng mân mê từng sợi dây đàn của chiếc đàn tranh, nằm trên đùi nàng là một nữ tử che mặt mỉm cười nhìn về hướng bãi chiến trường lúc nãy, ánh mắt nàng tà dị khôn lường

Ở một nơi khác, Chớp chạy thật nhanh, chuyển hướng liên tục, một luồng sáng đen nhỏ màu đỏ thẳm đuổi theo, phá hủy tất cả những gì nó đi qua bám sát đằng sau Chớp

“ Con mẹ nó thứ này đúng là âm hồn bất tán mà, đến lúc này mà nó còn đuổi theo “ Chớp oán thầm, ra sức chạy thật nhanh, thân ảnh chớ động liên tục, muốn bỏ lại luồng sáng kia nhưng mà không thành công.

Chạy được khoản nữa tiếng, thì mắt hắn sáng lên, khi nhìn thấy một con Cự Long, hắn mừng thầm vì đã tìm được kẻ thế thân, Chớp thật nhanh luồng qua người con ma thú mà chạy, tưởng ma thú bát cấp Cự Long có thể làm chậm lại luồng sáng ấy, không ngờ chỉ trong nháy mắt luồng sáng đi qua liền để lại một lỗ hổng trên người ma thú, khiến nó chết mà không biết chuyện gì đang xảy ra

“ Phế vật “ Chớp oán thầm Cự Long, rồi ra sức chạy thật nhanh, nghĩ rằng bản thân lần này chắc khó lành lặn trở về rồi.

Chương 36: Bỏ chạy

Chớp thiêu đốt năng lượng, vận tốc ngày một nhanh, hắn nhanh đến nổi lúc chạy qua ma thú bọn chúng chỉ thấy một bóng mờ bị ánh sáng màu đỏ đuổi theo. Cứ tiếp tục chạy như này không phải là cách, bỗng trong đầu chớp lóe lên một ý tưởng, rồi hắn nhắm một hướng mà tiến tới.

Lệnh Hồ Xung đang nằm ngủ trên một thân cây cổ thụ, mùi rựu nồng nặc tưởng chừng đã say đến mức không biết trời trăng gì thì một bóng mờ chạy qua hắn, kèm theo đó là một tia sáng đỏ bắn theo. Như người vừa tỉnh mộng kiếm trong tay hắn chém tới tia sáng, Hắc Kiếm chém vào thì bị bật ra, hất văng Lệnh Hồ Xung ra mấy mét, chấn cho tay hắn tê buốt run lên bần bật.

Nhìn bóng mờ kia Lệnh Hồ Xung tức giận quát " Con mẹ ngươi dám quấy rối lúc lão tử ngủ, có tin lão tử chém chết ngươi không "

Tuy miệng chửi là thế nhưng ánh mắt Lệnh Hồ Xuân nhìn tia sáng đó lại vô cùng nghiêm trọng, cảm giác sóng lưng truyền đến một hồi lạnh buốt miệng lẩm nhẩm " Lần này họa đến rồi "

Chớp nghe bản thân bị mắng chửi chỉ cười trừ, không biết nên nói thế nào nữa, lúc này bản thân chỉ biết cắm đầu chạy, liên tục thiêu đốt năng lượng để duy trì khoảng cách nhất định với tia sáng kia. Không biết bản thân nên làm cách nào để thoát khỏi tia sáng đó thì hắn chợt nhận ra điều gì khác ở tia sáng, màu nó nhạt đi một ít mà nếu không chú ý sẽ không phát hiện được. Như mở cờ trong bụng, Chớp lại cắm đầu chạy trối chết, nhưng lần này hắn đã có kế hoạch nhất định trong đầu





Cứ như thế Chớp lao đi, lách qua từng chướng ngại vật trên đường chạy, bẻ hướng liên tục, tiếng ma thú và đất đá nổ tung vang dội khắp núi rừng, màu sắc của tia sáng không giảm đi làm Chớp trong lòng kinh hãi. Chợt thấy bóng một người mờ ảo quen thuộc từ xa, hắn liền mừng thầm mà chạy đến, lách qua rồi tăng tốc độ.Dạ Du cảm giác có khí tức quen thuộc thoáng qua, kèm theo lực lượng dao động dữ dội thì gậy trúc trong tay vung lên. Cũng như Lệnh Hồ Xung lần này bản thân Dạ Du củng bị chấn lùi lại, có điều hắn không thất thế như Lệnh Hồ Xung mà vẫn đứng vững, gậy trúc gãy làm hai đoạn, tay run run.

Chân mày Dạ Du nhíu lại, hắn không chửi mắng như Lệnh Hồ Xung mà chỉ thở dài " Tên hay gây sự này lại làm loạn lên nữa rồi "

Chớp vừa chạy vừa quan sát tia sáng thì đã thấy tia sáng mờ đi một chút liền mừng rỡ, biết bản thân đã phán đoán đúng thì lại càng chạy nhanh hơn, chạy một mạch về phía tửu lâu lúc trước.

Trở lại lúc Rum đang nói, từ bên trong rừng rậm Chớp lao ra hướng về phía hắn, không như hai người trước, Rum túm áo hắn kéo lại làm Chớp ngã lăn trên mặt đất, không cho tên gia hỏa này vòng ra sau mình. Nhìn thân ảnh nằm dưới đất, rồi lại thấy một tia sáng đang lao đến gần mình thì Rum đưa rìu thánh mà bổ tới, ánh sáng nhận lấy một rìu liện nhạt đi một nửa, thoáng ngừng lại rồi trong nháy mắt lao đến người RumẦm

Một tiếng nổ lớn, thân thể Rum hiện một vết xước nhỏ, hắn phủi phủi bụi bặm quanh người rồi nhấc Chớp lên bằng một tay, giọng băng lãnh " Nói hết sự việc đang diễn ra cho ta nghe "

Chớp cười hì hì bắt đầu kể ngọn ngành câu chuyện, khi hắn cảm nhận được một phong ấn lớn được khai mở thì chạy đến, lúc hắn đến liền nhìn thấy vô số thi thể người ma yêu chất thành đống, bị hút hết máu, khô quắp lại như cành củi khô. Hãi hùng trước cảnh tượng đó thì Chớp thấy một vị thần ma thượng cổ đi ra từ trong đám xác chết, trên tay hắn đang cầm một thi thể nam nhân.

Người này là người đã từng đụng độ Lệnh Hồ Xung cùng hai thuộc hạ, trái lại đang vẻ ung dung lúc trước, khuôn mặt hắn lúc này vô cùng hoảng sợ, khí huyết trên người hắn đang bị rút dần, thoáng chốc đã thành thay khô, mất đi sinh cơ.

Chớp thấy một cảnh tượng trước mắt thì kinh hãi, biết là bản thân không phải đối thủ của người này liền xoay người bỏ chạy, chớp mắt đã mất dạng, Thần Ma thượng cổ không đuổi theo, chỉ đọc chú ngữ rồi nhả ra một đạo tia sáng, đuổi theo Chớp, phần còn lại là lúc hắn gặp Lệnh Hồ Xung và Dạ Du.

Rum nghe xong liền nhíu mày, nhả ra một ngụm khí, quát lớn " Sát Lệnh xuất ra triệu tập quần hào cùng nhau Thần Sát "

Bầu trời hiện lên hai chữ sát thần, mang đầy ngạo khí lan ra bốn phương, hóa từng mảng nhỏ mà biến mất. Chớp thấy tình cảnh này thì nghiến răng, nghĩ thầm trong bụng " Chuyện lớn rồi "

Chương 37: Phối hợp

Đùng

Đùng

Từng tiếng nổ vang lên, Lệnh Hồ Xung bị đánh văng vào ngọn tiểu sơn mà vùi thân trong đống đất đá. Cả một mảng rừng bạt ngàn chỉ trong nháy mắt đã bị san bằng, ma thú yêu thú sợ hãi tụ thành thú triều liên tục bỏ chạy, dẫm đạp lên nhau tử thương vô số. Lẫn lộn trong đó cũng có nhân loại, họ hòa vào dòng yêu thú cố gắng chạy thật nhanh tránh đi thứ gì đó đang đuổi theo ở phía sau.

" Con mẹ nó, không ngờ mấy vạn năm sau này lại một lần nữa đụng độ hắn "

Lệnh Hồ Xung từ trong đống đất đá chui ra, cơ thể hắn đầy rẫy thương tích, máu chảy ướt đẫm cả bộ y phục rách nát. Mái tóc đen hơi ngã vàng do bị cháy nắng lúc này biến thành một màu trắng xóa, ánh mắt đen cũng chuyển thành màu máu đỏ. Tay phải của hắn đã bị gãy, hắc kiếm trong tay trái đã có vài vết nứt như sợi tóc, trong dáng vẻ của hắn vô cùng chật vật.

Vừa thoát ra khỏi đống đất đá, chưa được thả lỏng một chút thì từ xa từng đạo ánh sáng đen bắn tới, kiếm trong tay Lệnh Hồ Xung liên tục đưa lên chống đỡ, từng chút từng chút lùi về phía sau. Tuy có ngăn chặn được đạo ánh sáng đen, nhưng lực chấn động từ va chạm và vụ nổ khiến cho hắn ít nhiều bị tổn thương, tay cầm kiếm lúc này đầm đìa máu là máu.

Phong Sát

Vô số cơn gió mang kiếm khí từ sau lưng Lệnh Hồ Xung chém đến nơi khởi nguồn của sự công kích, ngăn chặn khiến cho mấy đạo ánh dáng đen kia không còn tiếp tục lao đến nữa. Lệnh Hồ Xung như trút bỏ được gánh nặng, hắn thở ra một ngụm khí thì liền khụy xuống, thở dài " Ngươi đến muộn chút nữa chắc cái mạng này không còn giữ được nữa rồi "

Dạ Du đi đến bên cạnh Lệnh Hồ Xung mà mỉm cười " Người quan trọng luôn xuất hiện lúc thời khắc quan trọng "

" Đa tạ hảo tâm" Lệnh Hồ Xung ánh mắt khinh thường nhìn Dạ Du, xong rồi lại lắc đầu ngao ngán

" Ta và tên sâu rựu chắc không còn giữ được mạng nữa rồi, ngươi đến làm gì chứ, lúc này ta vẫn còn sức để ngăn hắn được một lúc, ngươi mau rời đi gọi cứu viện " Lệnh Hồ Xung trầm giọng nói
" Lệnh bài đã phát đi, ta sẽ cố gắng hết sức câu giờ, ngươi đừng lo, nhấc mông lên và chiến thôi " Dạ Du mặt lạnh như băng nhìn về phía trước, lời nói liền mạch với hành động, gậy trúc trong tay nắm chặt đâm về hướng đó, cuồng phong rít rào hóa thành ngọn gió thổi đến

" Bổn gia gia còn chưa nghỉ ngơi xong mà, hầy " Lệnh Hồ Xung ngao ngán, bật dậy tiếp bước theo Dạ Du

Xè xè

Ngọn gió như bị thứ gì đó thiêu đốt, phát ra âm thanh vài tiếng rồi tiêu tán, vô số kiếm khí củng theo đó mà tan biến. Gậy trúc lại chém, từng đạo cuồng phong tụ lại thành lốc xoáy, ẩn trong đó là vô số kiếm khí, cuốn về nơi đó.

Tách tách

Lại một lần nữa lốc xoáy bị đốt cháy, nổ ra từng tiếng lách tách, thoáng chốc đã tiêu tán. Như đáp trả đòn tấn công vừa rồi của Dạ Du, bầu trời bắt đầu xuất hiện hằng hà sa số kim đen, phóng về phía hai người bọn họ

Phá Tiễn ThứcKiếm trong tay Lệnh Hồ Xung liên tục biến hóa, chém nát vô số kim châm đang lao đến, ngăn cản được đợt mưa châm vừa rồi. Nhưng chưa dừng lại ở đó vô số đợt mưa châm liên tiếp xối xả trút xuống, Lệnh Hồ Xung điên cuồng chống trả.

Dạ Du cũng không ngồi yên, từng cơn gió mang kiếm khí từ mặt đất bùng lên như một ngọn lửa, tao thành một bức tường ngăn cản số kim châm còn sót lại mà kiếm Lệnh Hồ Xung không chém hết được. Hai người phòng ngự vô cùng chặt chẽ, không để lọt một kim châm nào vào phạm vi họ đứng, có thể coi là tạm thời không có nguy hiểm gì lớn.

" Ngươi cùng ta tiến công lên, dù sao chủ động củng hơn bị động " Lệnh Hồ Xung bước dần về phía trước, Dạ Du bước theo sau nhìn thân ảnh kẻ bình thường ngốc nghếch lần này vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng thì nhàn nhạt hỏi " Lần này đối thủ có vẻ nguy hiểm, sợ ta và ngươi không còn toàn mạng trở lại, tốt nhất một trong hai chúng ta nên chạy đi, ít ra còn có kẻ sống "

Lệnh Hồ Xung phun một ngụm máu xuống đất, cau có nói " Muốn chạy thì ngươi chạy, sớm muộn thì hắn củng sẽ tìm ra ta mà thôi, liều lần này câu thời gian đợi viện binh đến, hắn mà rời khỏi đây thì Đại Thế Giới coi như đối mặt với sự hủy diệt "

" Ngươi biết hắn " Dạ Du nghi hoặc hỏi

Kiếm trong tay đang điên cuồng chém ra bỗng nhiên hơi châm lại, vẻ mặt Lệnh Hồ Xung hơi trầm xuống, xong rồi hắn nhả ra một ngụm khí nói " Đợi còn sống thì ta kể ngươi nghe "

" Không ổn coi chừng " Dạ Du lớn tiếng, gậy trong tay đâm tới, một chiêu đâm kiếm hóa thành một ngọn gió cực mạnh thổi đi, mang theo một từng đạo kiếm khí rít rào bên trong mà đâm về phía trước

Một bàn tay khổng lồ bằng máu máu đáng định bóp đến Lệnh Hồ Xung thì bị kiếm kia của Dạ Du đâm nát, hóa thành một luồng khí đen rồi tiêu tán đi mất. Lệnh Hồ Xung trán đổ đầy mồ hôi, một chút nữa là bản thân hắn đã bị bàn tay kia làm trọng thương, củng may Dạ Du ra tay kịp lúc.

" Tập trung vào, đừng để bị thương khi chưa nhìn thấy kẻ địch"

Lệnh Hồ Xung gật đầu, hai người họ tiếp tục tiến tới, mặc cho thứ trước mặt kia là cái quái gì cũng phải ngăn chặn việc nó đang giết ra tứ phương, khiến máu chảy thành sông, thây chất thành núi.

Chương 38: Nguy kịch

Tưởng chừng như đã rất gần đến mục tiêu, nhưng hai người càng lúc càng khó khăn khi thu hẹp khoảng cách với thứ đó. Dạ Du nhìn dáng vẻ ung dung nhưng có phần hơi mệt mỏi, còn Lệnh Hồ Xung lại vô cùng gian nan khi đã bị thương từ trước đó.

" Rất gần rồi " Lệnh Hồ Xung cắn răng hét lớn

" Ngươi cho ta mượn kiếm " Dạ Du xong lên trước đưa tay lấy kiếm của Lệnh Hồ Xung

Một kiếm khách khi mất đi vũ khí thì như là một con hổ mà mất đi bộ nanh vuốt, trở thành một con mèo con ngoan ngoãn, Lệnh Hồ Xung củng vậy, hắn khi đưa kiếm cho Dạ Du thì liền lùi về phía sau không tiếp tục tiến tới nữa.

Lúc này Hắc Kiếm nằm trong tay Dạ Du liền được bao phủ một tia sáng xanh nhạt, như là một thứ gì đó vừa chui vào thanh kiếm, khiến nó có hồn hơn rất nhiều lúc Lệnh Hồ Xung sử dụng. Kiếm trong tay như hổ thêm cánh, Dạ Du bắt đầu sử từng chiêu từng thức, khiến gió bão nổi lên, ẩn trong không khí nguồn kiếm như một con sóng lao đến, sóng sau xô sóng trước, càng lúc càng mạnh, kết thành một dòng chảy vô cùng chặt chẽ đâm đến phía trước.

" Phong Vũ Sát Kỹ " Lệnh Hồ Xung thốt lên

Phải nói kiếm pháp của Dạ Du là Phong Thần Kiếm, dùng gió làm kiếm, hòa vào cơn gió là hằng hà kiếm khí, kiếm chiêu vô cùng vô tận, luyện thành có thể sử ra cuồng phong bão vũ, gió thổi mây vần, cắt đứt và xé nát mọi thứ bị chém phải. Lần này hắn dùng kiếm trong tay sử ra một chiêu mạnh nhất trong bộ Phong Thần Kiếm, phát huy ra tối đa sức mạnh như người đã từng sáng tạo ra bộ kiếm pháp này.

Từng vụ nổ phát ra, ánh sáng đen va vào cắn nuốt kiếm khí trong cơn bão và ngược lại, tạo ra từng đợt rung chấn phá nát cả một khoảng bạt ngàn nào là rừng cây, sông núi, ao hồ. Dạ Du càng lúc càng tiến lên, trái hẳn với dáng vẻ ung dung lúc nãy, giờ hắn như một kẻ điên, tay dụng kiếm như gã đồ tể cầm dao giết súc vật, điên cuồng, giận dữ, tàn nhẫn được hắn bộc lộ hết qua từng chiêu kiếm.

" Để ta tiếp sức " Lệnh Hồ Xung cắn đầu ngón tay, máu chảy ra hóa thành một thanh kiếm, cứ như vậy kiếm trong tay hắn lao lên. Dạ Du đã điên hắn còn điên hơn, kiếm trong tay chém ra loạn xạ, cứ như là kẻ mất trí. Một thân hắn lần này sử ra Huyết Ma chiến kỹ, dung hợp cùng Độc Cô Cửu Kiếm tạo ra một loại kiếm pháp điên cuồng mà tàn nhẫn, kiếm hóa thành huyết quang, đâm chém liên tục về địch nhân.

Hai người phối hợp tuy loạn hết cả lên nhưng trong đó có thứ gì đó tương trợ lẫn nhau, kẻ đâm người chém, chỉ trong một chốc đả giết đến, lộ ra thân ảnh của địch nhân. Hắn ta mái tóc màu đỏ, xõa dài đến tận lưng, che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ ra cặp mắt đỏ như máu, tàn khóc nhìn về phía hai người họ.

" Giống loài hạ đẳng " âm thanh băng lãnh từ người đó phát ra, một tầng sát khí cuốn lấy hai người Lệnh Hồ Xung và Dạ Du, đẩy lùi họ về phía sau.

Dạ Du hơi khựng lại, rồi lại lao lên, Lệnh Hồ Xung cũng nói bước theo sau, giết đến người nọ. Hắn không hề tỏ ra bận tâm đến hai người họ, một cánh tay đưa lên như một thanh kiếm mà chém xuống, chỉ nghe tiếng răng rắc, huyết kiếm trong tay Lệnh Hồ Xung bị phá hủy, vai hắn bị chém trúng, cả cánh tay phải chỉ nháy mắt bị cắt lìa.

" Aaaa " Lệnh Hồ Xung kêu lên, lùi về phía sau, máu chảy đầm đìa, chỉ trong vài giây một vũng máu đả xuất hiện dưới chân hắn." Để ta " Dạ Du xuất tiến lên trước Lệnh Hồ Xung, kiếm trong tay đâm tới, cả cơn bão bỗng chốc hóa thành một tia khí, theo mũi kiếm mà đâm về phía người nọ

" Sâu bọ " người kia nhếch mép cười, kếm kia đâm vào ngực hắn chỉ xuyên qua được lớp da mỏng, khiến hắn chảy vài giọt máu. Rồi như thể một ngọn núi lớn đè xuống một chú thú con, uy áp kinh người kèm theo một quyền đánh ra làm hắc kiếm gãy thành hai đoạn, quyền tiếp tục đánh vào cơ thể Dạ Du khiến cho xương cốt hắn vỡ ra, trực tiếp bị đánh bay về phía sau, sau một quyền đó khu vực xung quanh bị đánh thành bình địa.

" Các ngươi thật vô dụng " người nọ tiến đến bên Lệnh Hồ Xung, đá một cước, khiến Lệnh Hồ Xung bị chấn văng, lăn mấy vòng trên đất, miệng trào ra một đống máu tươi.

" Vạn năm trước ngươi là một con kiến, vạn năm sau cũng không thoát được được kiếp sâu bọ " người nọ cười lớn, cứ như thế đá liên tiếp mấy cước vào Lệnh Hồ Xung

" Ta liều với ngươi " Lệnh Hồ Xung từ dưới đất bật dậy, tay còn lại hóa thành kiếm, đâm thẳng vào yết hầu người nọ

" Không biết tự lượng sức " người nọ nhạt nhẽo, chỉ thấy hắn há miệng, nhả ra một cột sáng đỏ

Tay còn lại của Lệnh Hồ Xung bị cột sáng chiếu đến, đốt cháy thành một đống than đen. Hắn như diều đứt dây mà ngã về phía sau, nằm trên mặt đất, ánh mắt yếu ớt nhìn về phía con quái vật trước mặt. Người nọ nhìn Lệnh Hồ Xung khinh bỉ, hắn một chân dậm lên ngực Lệnh Hồ Xung, nhấn xuống làm cho Lệnh Hồ Xung đau đớn nghiến răng nghiến lợi, rồi hắn chân dơ lên, chuẩn bị dậm xuống ra đòn chí mạng

Lệnh Hồ Xung bỗng dưng mỉm cười hai mắt hắn ứa ra, thì thào như tự nói với bản thân mình " Tên sâu rựu, ta có lỗi với ngươi "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau