ĐĂNG PHONG THÀNH THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đăng phong thành thần - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Nữ Hài Họ Đông Phương

Vô Kỵ bước đến một bàn trống gần đó, ngồi xuống rót một tách trà, hắn vừa uống vừa quan sát tên sâu rựu Lệnh Hồ Xung và nam tử họ Tiêu uống rựu. Hắn bấy giờ mới thấy gia hỏa Lệnh Hồ thú vị, không ngờ con sâu rựu này mê rựu đến vậy, có thể dùng mọi cách để có thể uống rựu, khiến Vô Kỵ trong tâm củng thấy bội phục hắn mấy phần.

Vô Kỵ đang suy nghĩ miên man thì một nam tử trung niên bước đến gần hắn. Nam tử này khuôn mặt rất anh tuấn, nước da màu đồng, thân cao hai thước, dáng người săn chắc, mặc một bộ y phục màu đen tuyền, hai tay, hai chân đều đeo một chiếc vòng, chân lại không mang giầy, trong rất là "nhà quê". Nhưng trên người hắn lại mang một khí chất vương giả, nếu người bình thường nhìn thấy hắn chắc không kịp nghĩ mà quỳ xuống, như quỳ trước một vị quân vương.

Hắn bước tới bàn đối diện Vô Kỵ, nhìn Vô Kỵ một cái, rồi quay mặt đi, ra hiệu cho tên tiểu nhị. Tên tiểu nhị thấy khách gọi mình liền đi tới, miệng luyên thuyên thực đơn của quán, hắn nghe tiểu nhị giới thiệu một hồi lâu, thì gọi một ít đồ ăn, trong khi đợi đồ ăn đưa lên, hắn hay nhìn về hướng nam tử họ Tiêu và Lệnh Hồ Xung đang cùng nhau nâng chén. Tất cả việc hắn làm từ lúc bước vào đến giờ Vô Kỵ đều chú ý quan sát hết, Vô Kỵ có cảm giác bất thường với nam tử này.

Bỗng nhiên có một âm thanh trong trẻo cất lên, mang đầy sự trách móc, còn có cả cấu giận.

- Doanh Doanh ngươi củng không cần hà tiện như vậy, ngươi có cần tiếc mấy câu với ta như thế không?

Âm thanh vừa dứt thì lại có âm khác cất lên, dường như muốn đáp lại âm thanh trước đó.

- Ta thật sự không biết, Đông Phương thúc thúc, ngươi ép ta củng không được nha

Vô Kỵ quay mặt về phía cửa, hắn nhìn thấy hai thân ảnh đi vào, một cao một thấp, đều là nữ giới. Nữ tử cao mặc một bộ y phục màu tím, phía sau lưng mang một cây mộc cầm, nhan sắc nàng thập phần diễm lệ, có thể so sánh với nữ tử bạch y ngồi đối diện Đoàn Dự. Nữ tử thấp lại như một cô bé, nhìn chỉ hơn 12 tuổi, xinh xắn dễ thương, mặt đỏ hồng hào lại thêm hai đồng tiền trên má, mặc một bộ bạch y, trên tóc lại thắt hai sợi băng màu trắng hình con bướm, trong thập phần đáng yêu.

Hai nữ tử bước vào ngồi đối diện Vô Kỵ và nam tử nước da màu đồng, họ lúc này ngừng nói, gọi vài món ăn với tiểu nhị thì hai nàng im lạng nhìn nhau, tiểu cô nương áo trắng dùng ánh mắt trách móc vị cô nương đi cùng rồi quay mặt đi, không nói gì đến nàng nữa.

- Doanh Doanh, tại sao cô ở đây, cô không phải cùng sư thúc quy ẩn sao

Lệnh Hồ Xung hét lên, đi về phía nữ tử cao mà hắn gọi là Doanh Doanh, hắn tay vẫn cầm bình rựu, trên đường đi không quên uống vài ngụm.

- Lệnh Hồ Xung ngươi là trò mà không biết học theo thầy, lại suốt ngày chìm đắm trong tửu giới, ta cảm thấy mất mặt dùm Kiếm Thần

Tiểu cô nương bạch y trách móc Lệnh Hồ Xung, nàng liếc hắn một cái, rồi chụp bình rựu trên tay Lệnh Hồ Xung mà uống một ngụm, điều khiến mọi người bất ngờ là động tác nàng cực nhanh, làm ai nấy đều không khỏi ngạc nhiên.

- Nè nhóc ngươi bằng ấy tuổi mà dám cướp bình rựu trên tay lão tử, còn dám uống rựu của lão tử nữa chứ, ngươi có tin... a đau, đau...đau

Tiểu cô nương dùng tay véo vào tai Lệnh Hồ Xung, chỉ cần hắn mở miệng là nàng lại véo mạnh một cái, khiến Lệnh Hồ Xung muốn nói củng không được, muốn khóc củng không xong. Nàng vẫn cứ nắm lấy tai Lệnh Hồ Xung không chịu thả, mặc cho Lệnh Hồ Xung đau khổ.

- Dừng lại đi, người mà làm quá có khi hắn lại khóc oà lên cho coi.

Nghe được nữ tử cao khuyên nhủ, tiểu cô nương liền buông tay, tay còn lại nâng bình rựu uống một ngụm, vẻ mặt có vẻ thoải mái hơn một chút. Lệnh Hồ Xung xoa tai, mặt nhăn nhó, muốn nói gì mà không nói được, lời tới miệng chỉ biết nuốt ngược vào. Một lúc sau hắn mới thở dài

- Này Đông Phương cô nương, ngươi tại sao lại thành một nữ hài như thế chứ, làm ta không biết mới khi dễ ngươi, ta... ta... thôi cứ như ta sai đi

Tiểu cô nương nghe hắn nói vậy càng khoái chí, uống một hơi cạn bình rựu, cười lên một tiếng. Nhìn cảnh Lệnh Hồ Xung e dè trước một nữ hài, khiến mọi người có mặt trên tầng này đều cười lớn. Nam tử họ Tiêu đứng lên, hướng chén rựu về phía tiểu cô nương.

- Tại hạ tên Tiêu Phong, bang chủ đời thứ sáu Cái Bang. Tại hạ từ xưa đến nay rất quý trọng người tài giỏi, nay thấy các hạ chỉ xuất vài chiêu liền biết các hạ võ công không tầm thường, tại hạ kính các hạ một chén coi như quà gặp mặt


Nói rồi Tiêu Phong bưng chén rựu lên uống cạn, hắn đưa chén lên cho mọi người thấy, rồi ném một bình về phía tiểu cô nương. Hắn làm như vậy người khác nhìn vào đều cho rằng hắn quá đề cao tiểu cô nương này rồi, chỉ là vừa dạy dỗ một tên sâu rựu thôi mà. Nhưng chỉ có một số người ở đây biết trong đó có hắn, mới hiểu rõ thực lực của nữ hài này thật không tầm thường.

Nữ hài đưa tay đón lấy, mở nắp uống cạn, nghiêng miệng bình hướng Tiêu Phong, chứng tỏ nàng ta củng coi trọng Tiêu Phong, mà cho hắn một cái mặt mũi. Nàng nhẹ nhàng đặt bình rựu xuống, liếc Lệnh Hồ Xung cao một cái, làm hắn lạnh sống lưng.

- Ta họ Đông Phương tên thì không tiện nói rõ, cứ gọi Đông Phương cô nương được rồiNói rồi nàng đưa tay về nử tử cao, miệng cười cười

- Người ngồi đây là Nhậm Doanh Doanh, truyền nhân của Cầm Đế, nhi nữ giáo chủ đời trước của Nhật Nguyệt Thần Giáo Nhậm Ngã Hành, còn là thê tử của Kiếm Thần vang danh một cõi

- Hoá ra là Đông Phương cô nương và Doanh Doanh cô nương, thật vinh hạnh cho Tiêu mỗ khi được diện kiến

Tiêu Phong vốn là một người hào sảng, chỉ cần ai không phải địch thì chính là bạn, hắn không ngại kết giao thêm một bạn hữu, nói rồi hắn lại nâng chén uống cạn.

- Ta củng hân hạnh diện kiến Bắc Đẩu Thần Cái, hôm nay gặp mặt đúng là duyên phận

Đông Phương nữ hài nói xong, liền cách không lấy vật, bình rựu bàn Tiêu Phong bay vào tay nàng, nàng lại hướng về phía nam tử nước da màu đồng.

- Ta thấy các hạ củng chả người tầm thường, mà người không tầm thường thì Đông Phương ta rất thích kết giao, nếu không ngại các hạ có thể xưng danh xưng tánh, cho Đông Phương ta đây được biết quý danh của các hạ

Nói rồi nàng lại một hơi uống cạn bình rựu, một màng này khiến mọi người ai củng ngạc nhiên, nam tử nước da đồng kia lại được Đông Phương nữ hài tử này chú ý. Nam tử nước da màu đồng nghe được lời Đông Phương tiểu cô nương nói thì đứng lên.

- Ta tên Sùng Lãm, hiệu là Lạc Long Quân, vua nước Đại Việt, nay cô nương có lòng ta tất nhiên bồi tiếp, cạn.

Hắn nâng chén rựu đầy uống cạn, chứng tỏ rất coi trong Đông Phương nữ hài. Điều này làm Đông Phương nữ hài rất ư là thích chí, lúc này Lệnh Hồ Xung củng chen vào, tay cầm một bình rựu.

- Ta củng kính các vị một... ây da

Hắn chưa kịp uống thì lại bị cái véo tai như trời giáng, làm mặt hắn nhăn nhó. Đông Phương nữ hài giọng điệu như người lớn nói chuyện với một đưa bé, mặc dù nhìn vào nàng mới chính là đứa bé, nói:

- Ai củng được uống, chỉ ngươi là không được uống, ngươi thân phận gì mà dám cùng uống rựu với sư mẫu hảLệnh Hồ Xung xoa lỗ tai, lùi về sau ba bước, vẽ mặt trêu ghẹo, hướng Đông Phương nữ hài, nói:

- Ngươi còn chưa được sự đồng ý của sư phụ ta mà dám nhận lung tung, có tin ta giáo huấn oắt con ngươi một trận không.

Đông Phương nữ hài nghe vậy rất tức giận, tay xuất ra một cây kiếm màu trắng ngọc, đâm tới. Lệnh Hồ Xung củng lấy ra một thanh hắc kiếm, tiếp chiêu Đông Phương nữ hài.

Hắn lùi lại ba bước, chân đạp Tuý Bộ, như người say đi đứng không vững mà tránh né, người thường nhìn vào sẽ nghĩ hắn té là cái chắc, nhưng ai mà tin mắt có thể thấy rõ bộ pháp của hắn vô cùng ảo diệu, bộ pháp tuy lảo đảo nhưng cho dù kiếm của Đông Phương nữ hài có tấn công cách mấy củng không làm hắn té được.

Đông Phương nữ hài tiếp tục tấn công, từng chiêu kiếm của rất quỷ dị, lại mang tốc độ cực nhanh, liên tiếp đâm tới các điểm yếu trên người Lệnh Hồ Xung, khiến hắn vừa ngăn, vừa lùi về sau tránh né.

- Ngươi dùng Tịch Tà Kiếm Pháp đấu với ta, vậy xem Tuý Kiếm của ta có tiếp được Tịch Tà của ngươi không?

Lệnn Hồ Xung nói xong thì chuyển từ thủ sang công, bộ pháp lảo đảo như người say kèm theo từng kiếm từng kiếm đâm tới, nhìn sơ thì thấy hắn đâm lung tung, từng chiêu từng chiêu trong rất đơn giản, thô rất thô, nhưng ẩn sâu trong chiêu đó lại không đơn giản. Đông Phương nữ hài càng đánh càng nhanh, chiêu số sử ra càng lúc càng quỷ dị, Lệnh Hồ Xung chỉ mới tấn công được mười chiêu lại phải nghiên về phòng thủ, tiếp tục đỡ và né tránh chiêu kiếm của Đông Phương nữ hài.

- Ta coi như ngươi không dùng Độc Cô Cửu Kiếm thì làm thế nào ngăn được Tịch Tà Kiếm Pháp của ta, Lệnh Hồ Xung tiếp sư mẫu ngươi một kiếm

Kiếm quang đi tới, đâm thẳng đến nhãn cầu Lệnh Hồ Xung. Lệnh Hồ Xung biết hắn chậm mất một nhịp so với nữ hài, tình cảnh này buộc hắn dùng thứ đó, Lệnh Hồ Xung liền một kiếm đâm ra, hướng Đông Phương nữ hài đồng quy ư tận.

Độc Cô Cửu Kiếm - Phá Kiếm Thức

Đông Phương nữ hài lui kiếm về thủ, tránh thoát được kiếm của Lệnh Hồ Xung. Nàng định tấn công thì có một âm thanh ngăn cản lại

- Các ngươi còn không mau dừng tay

Lệnh Hồ Xung lúc này đả thấy một nam tử bạch y đứng trước Đông Phương nữ hài, hắn đứng đối diện Lệnh Hồ Xung, nhìn Lệnh Hồ Xung một cái, nhẹ nhàng trách

- Lệnh Hồ Xung, ngươi từng tuổi này mà lại đi ức hiếp một tiểu cô nương ư?

Lệnh Hồ Xung đỏ mặt, miệng lấp bấp

- Ta.. ta.. chỉ lỡ miệng trêu đùa nàng xíu thôi, ai ngờ nàng xuất thủ nên ta đành tiếp nàng mấy kiếm, sư thúc ngươi không cần phải trách ta như vậy

Bạch y nam tử thập phần anh tuấn tiêu sái, lại thêm khí chất ưu nhã, nhìn hắn cứ như nam tử bước từ trong tranh ra, ngây cả nam tử họ Đoàn củng không thể so sánh được.

- Ngươi trêu đùa nữ hài này thì ngươi sai rồi, nàng không cho ngươi mấy kiếm mới là chuyện lạ kỳ... ngươi còn không... hả

Hắn chưa kịp nói hết câu thì từ đằng sau lưng hắn, một đôi tay nhỏ ôm eo hắn, cái tay trắng nhue tuyết, đích thị là của Đông Phương nữ hài. Điều này làm hắn hơi ngạc nhiên, hắn dù có anh tuấn đến mấy, củng không thể khiến một nữ hài chỉ khoản 12 tuổi yêu từ cái nhìn đầu tiên như thế chứ.

- Cuối cùng ta củng gặp ngươi rồi, ngươi... ngươi có biết... ta... ta nhớ ngươi lắm không

Giọng Đông Phương nữ hài như nghẹn lại, mắt bắt đầu ngấn nước, hai má hồng hào của nàng lúc này càng thêm ửng đỏ.

Chương 7: Ma giới tấn công

Nan tử bạch y bất ngờ, hắn hoàn toàn không quen nữ hài này, sao nàng lại dùng cử chỉ âu yếm với hắn như vậy. Dù cho hắn có mặt dày cở nào, bị một nữ hài không quen biết ôm như vậy khiến hắn thật sự không tự nhiên, một cảm giác nóng ấm truyền đến, làm hắn đỏ cả mặt.

- Này cô bé, ta biết ta rất tiêu sái, nhưng củng không đến mức ngươi phải làm như vậy a

Hắn dùng giọng điệu ngọt ngào, dù là lời lẽ có hơi "tự tin", củng khiến mọi người xung quanh cảm thấy êm tai. Đông Phương nữ hài lúc này mới buông hắn ra, nàng ánh mắt luyến tiếc, giọng điệu có phần u sầu.

- Kiếm Thần thì ra là ngươi, ta mạo phạm rồi

Kiếm Thần ngạc nhiên, nữ hài này vậy mà biết tên hắn, âu lai lịch của cô bé này củng không tầm thường. Đông Phương nữ hài giọng điệu cầu xin, hương Kiếm Thần nói:

- Kiếm Thần ngươi chắc chắn biết người ấy đang nơi đâu, làm ơn nói cho ta biết, coi như ta hạ thấp danh phận là một người đứng đầu thần giáo, cầu xin ngươi

Kiếm Thần nghe được câu đó mới minh bạch về thân phận nữ hài này, hắn lắc đầu.

- Ta không biết, tuy rằng ta và hắn thân thiết, nhưng hắn đi đâu, ta có thể quản được sao?

Đông Phương nữ hài tức giận, hai mắt ngấn nước.

- Ngươi nói dối, hắn củng nói dối, các ngươi đều là kẻ dối trá?

Kiếm thần thở dài, nhìn nữ hài trước mắt muốn khóc, hắn rất không đành lòng, cảm xúc với nữ hài này trong hắn vẫn còn đọng lại ít nhiều. Kiếm Thần tiến lại gần Đông Phương nữ hài, ôm nàng vào lòng, một tay xoa dầu nàng, một tay vòng qua ôm trọn eo nàng. Khiến Đông Phương nữ hài bất ngờ, lúng túng không biết làm gì, dù sao nàng vẫn là phận nữ nhi, bị một nam nhân ôm ấp yêu thương thì thật sự không biết làm gì, tay chân rung bần bật, như người bị cảm lạnh.



- Kiếm Thần...ngươi... ngươi buông ta ra
Nàng thều thào, giọng nói nhỏ đến mức, người bình thường nếu không lắng tai nghe củng không nghe được, Hăn vẫn như vậy, vẫn ôm nàng trước ánh mắt của đám đông.

Một cảnh này khiến mọi người xung quanh đều bất ngờ. Đoàn Dự ghé sát vào tai Vương Ngữ Yên mà nói nhỏ.

- Muội thấy không, ta đâu phải là gia hoả đào hoa nhất trần đời, theo ta thấy nam tử kia còn hơn ta vài ba bậc

Vương Ngữ Yên ngắt yêu Đoàn Dự một cái, mỉm chi mà không nói lời nào, đưa đôi mắt ngọc nhìn về phía hai người Kiếm Thần và Đông Phương nữ hài. Đoàn Dự bị ngắt một cái củng không phản ứng, chóng một tay lên cằm, nhìn Ngữ Yên bằng ánh bắt trìu mến.

Một lúc lâu Đông Phương nữ hài mới định thần lại, xô Kiếm Thần ra xa, mặt nàng ửng hồng, vẻ bẽn lẽn xen chút ngại ngùng trong thập phần đáng yêu. Người khác nhìn vào có khi lại muốn cắn nàng một cái cho chừa cái tội dễ thương của nàng.

- Kiếm Thần ngươi... ngươi...

Mắt nàng lại ngấn nước, một nữ hài kiêu ngạo tỏ vẻ người lớn giờ này mới hiện ra bản chất thật, chỉ là một cô bé ngây thơ dễ tổn thương.

Kiếm Thần rất hối hận, hắn không dằn lòng được mà mạo phạm tiểu cô nương này, e rằng lần này lớn chuyện, không biết tên đó mà biết được, thì sẽ thịt mình như thế nào. Kiếm Thần thở dài lắc đầu ngao ngán, đúng là khôn ba năm dại một giờ, hắn định xin lỗi và an ủi Đông Phương nữ hài thì có một tiếng động ngăn lại ý định của hắn.Chuông thành kêu lên, báo động có điều chẳng lành. Những thẻ bài đăng ký tham gia bắt đầu sáng lên, một hàng chữ xuất hiện trên thiệp mời

"Thể lệ thi đấu thay đổi, hiện tại thành trì đang bị tấn công bởi ma giới, các thí sinh chỉ cần giết được các đơn vị thuộc ma giới, tích đủ điểm thì có thể thông qua vòng một. Ma giới càng mạnh, điểm thưởng càng cao, mười người đạt điểm cao nhất sẽ nhận được phần thưởng đặc biệt, hết "

Các thẻ bài đều hiện lên dòng chữ trên, ai nấy đều hiểu ít nhiều thế cục. Tiếng chuông vang càng lúc càng to, ai nấy đều chuẩn bị cho cuộc tấn công, người thì thu xếp đồ bỏ trốn, kẻ thì đi đến tường thành tham gia thủ thành, khung cảnh thậy hỗn độn...

Lệnh Hồ Xung nhảy qua tường thành Hắc Kiếm trên tay di động, chém liền ba kiếm, ba con Ma Lang mất đi sinh mệnh. Hắn lại hướng đến một con Hắc Tượng đang tấn công thành trì gần đó, Hắc Tượng cao bằng cổng thành, đôi ngà cứng như thép, da cứng như tinh kim, lại thêm lực lượng dời non, Lệnh Hồ Xung đến gần thì củng chỉ đứng đến đầu gối nó. Lệnh Hồ Xung chém ra một kiếm, kiếm hướng bụng Hắc Tượng mà tới, chỉ nghe tiếng động như thanh sắt đập vào tường sắt, trên bụng nó chỉ lưu lại một vết mờ mờ rách.

Lệnh Hồ Xung thấy không ổn, bèn vận khí, truyền vào Hắc Kiếm, thi triển Hoa Sơn Kiếm Pháp. Bóng kiếm tung bay, liên tiếp va chạm thân thể Hắc Tượng, làm nó đau nhói, không tấn công vào tường thành nữa, mà húc ngà vào Lệnh Hồ Xung. Hắc Tượng tuy to lớn nặng nề, nhưng tốc độ cực nhanh, hoàn toàn trái ngược với thân hình đồ sộ của nó.

Lệnh Hồ Xung bị chấn bay về sau năm trượng, tay phải tê rần. Hắn lấy trong người ra một hồ lô rựu, uống một ngụm, vẻ mặt sảng khoái, tiếp tục xong tới Hắc Tượng. Hắc Tượng củng không bị động, dùng chiếc vòi đánh về phía Lệnh Hồ Xung, coi như dù có là thép nếu bị đánh trúng củng chỉ có nước vỡ vụng.

Lệnh Hồ Xung chớp lấy thời cơ, dùng Tuý Bộ mà né một vòi đánh tới, dồn lực vào Hắc Kiếm, một kiếm chém đứt vòi voi. Hắc Tượng rống lên, hai mắt nó đỏ ngầu, hướng Lệnh Hồ Xung lao tới, nó điên thật rồi.

Lệnh Hồ Xung thấy Hắc Tượng lao đến, miệng mỉm cười, dồn sức vào Hắc Kiếm, định nhất kiếm sát Hắc Tượng. Hắc Tượng đến gần Lệnh Hồ Xung còn ba trượng thì bị một đạo kiếm khí từ trên trời lao xuống, kiếm khí khủng bố đi qua, cơ thể Hắc Tượng liền bị bổ làm hai, máu phun ra như suối. Củng may Lệnh Hồ Xung dùng chân khí hoá thành bức tường ngăn huyết dịch phun về phía mình, bằng không cơ thể hắn chắc chắn thành huyết nhân.

Lệnh Hồ Xung ngước lên, nhìn trên không trung, Vô Kỵ tay cầm thiết kiếm, trên mũi kiếm lại lơ lửng một cây mộc kiếm chỉ ngắn bằng hai gang tay,. Xung quanh hai thanh kiếm bao bọc một hư ảnh khổng lồ, hư ảnh khổng lồ đó lại chính là một thanh kiếm.

Lệnh Hồ Xung nhìn Vô Kỵ cười gượng, lại lấy hồ lô hớp vài ngụm rựu, tay cầm Hắc Kiếm tiếp tục lao đi, hướng các tiểu ma mà chém giết. Vô Kỵ củng không chậm chạp, đứng trên Tinh Linh Đại Cực Kiếm, hướng các ma thú trên không mà bay đi.

Chiến trường gần đó củng nhộn nhịp không kém, Tiêu Phong đứng giữa vòng tròn ma thú, ma thú liên tục lao vào tấn công hắn, vô cùng ác liệt. Tiêu Phong một quyền nối một quyền, từng đạo quyền kình đánh ra, khiến ma thú lớp bị đánh trọng thương bay ra ngoài, lớp bị đánh chết liên tục tăng lên. Khoản một tuần trà, thì một con Huyết Sư từ đâu đến lao vào vòng tròn ma thú, bầy ma thú thấy Huyết Sư thì lùi lại, không tiếp tục quần công nữa. Con Huyết Sư to bằng một con cự tượng, thân hình đỏ thẩm, hai mắt đầy tơ máu nhìn về phía Tiêu Phong, miệng gầm gừ.

Tiêu Phong chủ động đón đầu, hai tay phát lực đánh về hướng Huyết Sư, Huyết Sư gầm một cái, một trảo đón song thủ của Tiêu Phong. Hai lực lượng vừa chạm nhau, liền tạo ra một rung chấn nhỏ phạm vi mười trượng, Huyết Sư vẫn đứng vững, toát lên vẻ uy nghiêm của một vị chúa sơn lâm. Tiêu Phong lùi về sau ba bước, sắc mặt thập phần hưng phấn, hắn...

Chương 8: Sát Thần?

Tiêu Phong cười lớn, nhìn về Huyết Sư, càng lúc hắn càng cảm thấy sảng khoái, chẳng coi Huyết Sư ra cái nghĩa địa gì.

Tiêu Phong chợt động, lao đến Huyết Sư với vận tốc cực nhanh, khiến Huyết Sư không kiệp nhận thức gì, đứng đơ ra đó. Tiêu Phong vận công đánh ra Thông Tuý Quyền, đẩy lùi Huyết Sư ra sau, lưu lại một nắm tay trên thân Huyết Sư, khiến nó đau quá mà rống to, làm mấy con ma thú cấp thấp xung quanh bị tiếng rống chấn cho ngu dại.

Phải biết rằng đây là một môn phổ thông võ kỹ của Cái Bang, rất là bình thường, ấy mà lại được Tiêu Phong sử ra sức mạnh kinh người, đả thương được Huyết Sư cấp cao ma thú, có lớp da cứng như sắt thép được đúc thành. Ấy thế mà dường như Tiêu Phong chỉ sử dụng một ít lực lượng trong quyền vừa rồi, trong Tiêu Phong không có vẻ gì là tung hết sức.

Vết thương trên thân của Huyết Sư từ từ hồi phục, nó lấy lại bình tĩnh, dùng ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống nhìn về Tiêu Phong. Tiêu Phong cũng ngạc nhiên, con ma thú này quả nhiên không tầm thường, tốc độ hồi phục vết thương thật là không chậm chút nào.

Tiêu Phong còn đang suy nghĩ thì một quả cầu máu từ miệng Huyết Sư phun ra, hướng Tiêu Phong mà lao đến. Tiêu Phong thấy Huyết Cầu lao đến mà không thèm né, hắn vận khí, khí trên người hắn toả ra, tạo thành từng con Hồ Điệp bay lượn vòng quanh hắn.

Huyết Cầu vừa bay đến gần Tiêu Phong, thì bị Hồ Điệp ngăn lại, Huyết Cầu va vào Hồ Điệp tạo nên một vụ nổ lớn, khói bụi bay đầy trời. Huyết Sư nhìn thấy cảnh đó, chắc rằng Tiêu Phong đả chết nên quay lưng định rời đi, thì một bóng đen từ khói bụi lao ra, hướng Huyết Sư mà đến.

Cảm thấy bất ổn từ phía sau, Huyết Sư quay người lại, thấy bóng đen lao đến, theo bản năng tung một trảo về phía vật lạ mà nó không biết là gì đang lao về phía nó. Một trảo này đánh ra có thể phá nát cả sắt thép, ấy thế mà đánh vào bóng đen lại bị phản ngược lại, khiến nó đau điến. Bóng đen đến gần Huyết Sư thì chậm lại, lúc này mới rõ hình dáng, không ai khác chính là Tiêu Phong.

Tiêu Phong không đợi Huyết Sư phản ứng thêm, hắn tung quyền.



Quyền đánh ra với lực lượng hùng hậu, chấn nát hai chân trước Huyết Sư, Huyết Sư đau quá mà rống lên. Tiêu Phong không dừng lại, đánh tiếp một quyền.>

Một quyền đánh ra biến thành sáu quyền ảnh, như điện xẹt đánh về Huyết Sư, đến gần Huyết Sư sáu quyền ảnh này lại hợp thành một quyền, đánh vào đầu Huyết Sư, khiến đầu lâu nó nổ tung, máu từ cổ phun ra tung toé, ướt hết cả người Tiêu Phong.

Thi thể mất đầu của Huyết Sư ngã uỳnh xuống đất, không còn một chút sinh mạng khí tức. Một đầu cao cấp ma thú cứ như thế bị giết hạ một cách vô cùng dễ dàng, điều này chứng tỏ Tiêu Phong sức mạnh cực kỳ khủng bố, mới có thể làm ra sự việc này.

Toàn thể ma thú gần đó thấy được cảnh tượng này thì vô cùng khiếp sợ, quay đầu dùng sức bình sinh mà tháo chạy, dẫm lên nhau mà tìm đường tẩu thoát. Tiêu Phong đuổi theo, một chưởng tung ra liền giết một đầu ma thú, cứ thế mà đánh đánh, giết giết, như một vị ma thần khát máu...

Vô Kỵ đứng trên Tinh Linh Đại Cực Kiếm mà chém giết Ma Cầm trên không, thanh kiếm trên tay Vô Kỵ được bao phủ bởi hư ảnh kiếm không lồ, kiếm chém tới đâu huyết nhục tung toé đến đó. Ma Cầm trên không bất lực tránh né đường kiếm của Vô Kỵ, cứ như thế mà bị hạ sát. Không phải bọn chúng không muốn tránh, mà hư ảnh thanh kiếm thật sự rất là khủng bố, nó to như một cây đại thụ, chém một cái liền quét sạch một góc trời, khiến bọn chúng chỉ biết bất lực mà quay đầu đào thoát, không thể tấn công.
Vô Kỵ thấy bọn Ma Cầm tháo chạy liền đuổi theo, liên tiếp chém về phía bọn chúng, huyết dịch tung toé như một đoá hoa máu nở rộ trên bầu trời, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp và củng thập phần kinh dị. Một lúc sau thì bọn Ma Cầm lần lượt bị chém giết sạch sẽ, Vô Kỵ không dừng lại, bay một vòng xung quanh khu này, chỉ thấy ma thú trên mặt đất, còn Ma Cầm thì không thấy đâu. Cũng may là từ lúc vào chiến trường đến giờ, Vô Kỵ không gặp Ma Cầm siêu cấp, không thì hắn củng không dễ dàng mà giết chóc nhiều như vậy.

Vô Kỵ tiếp tục bay vòng quanh, quan sát từng thí sinh chém giết ma tộc và bị ma tộc chém giết thì liền trợ giúp một ít. Hắn thật ra rất bản tính lương thiện, thích giúp người, việc hắn chém giết ma thú củng chỉ là bất đắt dĩ, nhân gian có câu “ Ngươi không giết hắn, hắn giết ngươi “, Vô Kỵ từ kinh nghiệm xương máu mới có thể hiểu được câu này, người cần giết thì giết, người cần cứu thì cứu, thuận theo tình huống mà làm, không giả nhân giả nghĩa.

Đang suy nghĩ miên mang, bỗng nhiên Vô Kỵ thấy một thân ảnh Huyết Nhân đi ra từ cánh rừng gần đó, nói là Huyết Nhân vì người này toàn là máu, tay chân đều bị xích lại bởi dây xích gắn vào một quả cầu sắt, trên cơ thể thể Huyết Nhân có vài món tiểu binh khí cắm vào, đang không ngừng chảy máu, trông thập phần thê thảm. Nhìn sơ qua có thể nhận ra là binh khí của ma tộc nhân và nhân loại lưu lại trên người Huyết Nhân.

Vô Kỵ nhìn Huyết Nhân mà kinh ngạc, tai sao tên này lại không có khí tức của nhân loại, củng không có ma khí của ma tộc. Vô Kỵ tò mò, phong bế khí tức của bản thân lại nhằm tránh bị Huyết Nhân phát hiện, rồi bay về phía Huyết Nhân, lẳng lặng quan sát Huyết Nhân từ trên không. Huyết Nhân đang đi thì cảm giác có người theo dõi mình từ trên không, hắn ngước lên, dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía Vô Kỵ.

Vô Kỵ thấy Huyết Nhân phát hiện ra hắn thì củng hơi bất ngờ, tự nhủ bản thân rằng đả che giấu khí tức rồi, tại sao tên này lại có thể cảm nhận được hắn, Huyết Nhân này đúng là không tầm thường. Hai người nhìn nhau hồi lâu thì Huyết Nhân kia không nhìn Vô Kỵ nữa, hắn tiếp tục cất bước hướng chiến trường đang diễn ra phía trước mà đi, bước đi rất chậm rãi.

Từ xa một đầu Hoả Xà dài hai trượng thấy Huyết Nhân thì lao đến, nó mở to cái miệng máu, nhe hai cái răng nanh bằng lửa mà định nuốt trọn Huyết Nhân. Vô Kỵ theo phản xạ chém một kiếm về Hoả Xà, ấy thế mà kiếm chưa tới, thân ảnh Huyết Nhân đả xuất hiện trước Hoả Xà.

Huyết Nhân đánh ra một quyền vào đầu con Hoả Xà, đầu nó liền bị quyền kia đánh nát, máu phun tun toé, lập tức mất đi sinh mạng.

Sự việc vừa rồi xảy ra chỉ trong vài nhịp thở, quá nhanh nên kiếm của Vô Kỵ xuất ra không thu kịp, liền chém vào lưng Huyết Nhân. Chỉ nghe âm thanh như một vật va chạm vào kim loại vang lên. Sau một kiếm của Vô Kỵ, Huyết Nhân chẳng bị thương tích gì, còn nhìn về hướng Vô Kỵ, người vừa chém hắn một kiếm.

Thân ảnh Huyết Nhân biến mất, xuất hiện cạnh Vô Kỵ trên không, làm Vô Kỵ bất ngờ, không ngờ chỉ với một cú nhảy mà hắn có thể nhảy cao như vậy, chớp mắt áp sát Vô Kỵ. Vô Kỵ lấy lại bình tĩnh, huy kiếm, chém về Huyết Nhân....

Chương 9: Ngạo Sư

Kiếm của Vô Kỵ chém tới với tốc độ cực nhanh, kình phong rít rào, hướng bả vai của Huyết Nhân mà bổ. Huyết Nhân đang đà lao tới, không thể tránh né, vì nơi đây là trên không, chẳng có vật thể nào để mượn lực. Vô Kỵ nhủ thầm tên này chác chắn ăn trọn hắn một kiếm.

Ấy mà Vô Kỵ đả nhầm, Huyết Nhân tung ra một chưởng vào thân kiếm của Vô Kỵ, mượn lực đó mà lấy đà né tránh kiếm kia của Vô Kỵ. Sau một chưởng đó, Huyết Nhân từ trên không rớt xuống, lao đi với vận tốc cực nhanh, cơ thể hắn va vào mặt đất. Chỉ nghe rầm một tiếng, trên mặt đất xuất hiện một cái lổ lớn, khói bụi bay mịt mù.

Vô Kỵ củng từ trên không mà đáp xuống mặt đất, thu lại Tinh Linh Đại Cực Kiếm và Ma Mộc Kiếm, rồi đi đến nơi Huyết Nhân vừa rơi.

Huyết nhân từ bên trong khói bụi đi ra, khuôn mặt hắn bây giờ Vô Kỵ mới dần dần quan sát rõ, thì ra hắn không phải ma tộc mà là con người, mà còn là một người rất khôi ngô nữa. Huyết Nhân tháo bốn quả cầu sắt xích vào tay chân mình ra, quả cầu sắt rơi xuống thì mặt đất bị lúng sau vào lòng đất, bốn quả cầu này thật sự rất nặng.

Vô Kỵ thấy thế thì nhủ thầm, thì ra tên này tự khoá bản thân lại chứ không phải bị người khác nhốt, mà Huyết Nhân này củng kinh thật, mang bốn quả cầu sắt nặng như vậy vẫn di chuyển linh hoạt. Vô Kỵ trong đầu định cầu hoà với Huyết Nhân, nhưng nghĩ rồi lại thôi, hắn chém nguời ta một kiếm, lẽ nào người ta chịu bỏ qua, lần này mệt rồi.

Không khí xung quanh trở nên căn thẳng, Huyết Nhân đứng yên bất động, chẳng phản ứng gì ngoài việc nhìn chằm chằm Vô Kỵ. Vô Kỵ cảm thấy kì lạ, tại sao từ lúc hắn gặp Huyết Nhân, trong vòng trăm trượng hầu như không có một ma tộc nào. Chiến trường khu này vừa nãy củng có hơn trăm đầu ma thú, nhưng sau khi Huyết Nhân giết chết con rắn kia thì chúng ngừng việc tấn công mà bỏ đi, thật là khác thường. Vô Kỵ gạt bỏ việc này qua một bên, dù sao củng không liên quan đến hắn.

Huyết Nhân miệng mỉm cười “ Lâu rồi ta mới nhìn lại khuôn mặt này... Chiến với ta nào... “.

Nói rồi Huyết Nhân lao đến, tung một quyền, hướng ngực Vô Kỵ mà đánh. Vô Kỵ dùng Thế Vân Tung, nhảy về sau, tránh đi một quyền của Huyết Nhân. Trên thân kiếm của Vô Kỵ xuất hiện từng đạo lôi ảnh, uốn lượn từ mũi kiếm đến chui kiếm.

Lôi Hệ - Bôn Lôi Kiếm Pháp

Vô Kỵ phản công, lao đến Huyết Nhân, chém liên tiếp về phía hắn. Kiếm chứa Lôi Điện chém đến Huyết Nhân, liền tạo ra vụ nổ, chấn Huyết Nhân bay ngược về phía sau. Vô Kỵ không để cho Huyết Nhân kịp định thần, chém ra từng đạo ánh sáng, bay đến Huyết Nhân.

Quang Hệ - Tích Dương Kiếm

Huyết Nhân vừa giữ được thăng bằng, liền dùng tay gạt từng đạo Tích Dương của Vô Kỵ qua một bên một cách nhẹ nhàng, rồi lao đến Vô Kỵ. Vô Kỵ kinh hãi, tên này đúng là thứ dữ rồi, tay không gạt được Tích Dương Kiếm, bị Lôi Điện của Bôn Lôi Kiếm Pháp đánh mà không bị thương, quả này bản thân hắn đúng thật là xui tận mạng mà.

Huyết Nhân gạt đi Tích Dương qua một bên thì lại lao đến Vô Kỵ, dùng quyền pháp phổ thông mà đánh Vô Kỵ. Vô Kỵ né tránh, kiếm trên tay hắn Lôi Điện biến mất, được bao phủ thay thế bởi một luồng Hoả Diễm, Vô Kỵ dùng Thế Vân Tung nhảy ra đằng sau Huyết Nhân, chém vào lưng Huyết Nhân.



Hoả Hệ - Liệt Diệm Kiếm
Ăn trọn một kiếm, Huyết Nhân ngay lập tức xoay người lại, né tránh Hoả Kiếm của Vô Kỵ đang không ngừng tấn công tới, đình chỉ việc tấn công Vô Kỵ. Áo của Huyết Nhân bị Hoả Diễm thiêu đốt thành tro, lộ ra cơ thể săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn, trong thập phần cường tráng. Huyết Nhân bị Vô Kỵ chém một kiếm vào lưng, ấy thế mà lại không bị thương tích gì nặng, chỉ lưu một vết cắt mờ trên lưng, phần là Vô Kỵ vẫn bảo lưu lực lượng không muốn hạ sát chiêu, phần vì nhục thân tên này phải nói là vô cùng biến thái.

Huyết Nhân lại mỉm cười “ Chấp ngươi ba chiêu rồi, giờ đến ta”. Vô Kỵ mặt khinh thường nhìn Huyết Nhân “ Chấp ba chiêu, ta nhổ vào “

Huyết Nhân chẳng buồn nghe Vô Kỵ mỉa mai, hắn lại lao đến, vẫn dùng phổ thông quyền đánh tới Vô Kỵ, có điều quyền này nhanh và mạnh hơn. Vô Kỵ đoán được hướng quyền của Huyết Nhân, lách người né tránh, dùng Liệt Diệm Kiếm đâm vào eo Huyết Nhân.

Triệt Quyền Đạo - Triệt Phá Kiếm Pháp

Một quyền tung ra, chấn bay kiếm của Vô Kỵ, kiếm từ trên không rớt xuống, cắm vào mặt đất gần đấy. Huyết Nhân lại tung tiếp một quyền, không cho Vô Kỵ có thời gian lấy lại kiếm.

Triệt Quyền Đạo - Thốn Quyền

Quyền tung ra ở cự li cực nhỏ, đánh vào bụng Vô Kỵ. Vô Kỵ vận Càn Khôn Đại Na Di và Cửu Dương Thần Công, sau lưng hắn xuất hiện chín tiểu mặt trời, xoay vòng vòng.

“ Đừng tưởng ta mất kiếm thì dễ ăn hiếp, tiếp quyền “ Vô Kỵ đánh ra Thái Cực Quyền mượn lực quyền vừa rồi của Huyết Nhân, mà phản lại Huyết Nhân.

Thái Cực Quyền - Tứ Lạng Bạt Thiên Cân
Huyết Nhân củng nhanh không kém, động tác giống hệt Vô Kỵ, lại dùng lực quyền của Vô Kỵ mà phản lại Vô Kỵ.

Thái Cực Quyền - Xoay Chuyển Vạn Vật

Vô Kỵ bị đánh bay về sau, miệng phun ra một ngụm máu, vẻ mặt cực hoảng hốt, tại sao Huyết Nhân lại biết Thái Cực Quyền, mà còn là Thái Cực cảnh giới cao hơn cả hắn, tên này đúng là không tầm thường. Lần này đến thi đấu Vô Kỵ mới hiểu câu Ngoạ Hổ Tàng Long có dụng ý gì, đúng là không thể khinh thường.

Vô Kỵ cảm thấy cơ thể không ổn, liền niệm Tịnh Tâm Chú, cho đầu óc ổn định lại, rồi vận công điều tức. Chín cái tiểu mặt trời lại hiện ra sau lưng, xoay vòng, xoay vòng, chúng hấp thu thiên địa linh khí, chữa trị thương tích cho Vô Kỵ, từ từ giúp hắn khôi phục lại.

Vô Kỵ không quên bày ra trận pháp xung quanh, đề phòng Huyết Nhân thừa dịp hắn điều tức mà tấn công. Ấy mà một điều bất ngờ lại xảy ra, Huyết Nhân thấy Vô Kỵ điều tức thì liền ngừng tấn công.

Huyết Nhân nhặt một cọng cỏ dưới chân, bỏ vào miệng, ngồi bẹp xuống đất mà ngắm trời, chẳng có ý gì là muốn tiếp tục đánh với Vô Kỵ nữa. Hanh động vừa rồi của Huyết Nhân làm Vô Kỵ bối rối, chẳng biết cái thể loại trước mặt là thể loại gì nữa, lúc thì tấn công như một con thú cực kì hoang dã, lúc thì ngồi im bất động như kẻ bất cần đời.

Huyết Nhân ngồi đó nhai ngọn cỏ, lẩm bẩm đếm “ Ba mươi bốn... ba mươi ba... ba mươi hai... “.

Vô Kỵ điều tức xong thì đứng lên, thu về trận pháp, nhặt lại Thần Thiết Kiếm bị đánh bay đi lúc nãy, thủ thế chờ động tĩnh của Huyết Nhân. Huyết Nhân thấy Vô Kỵ khoẻ lại, muốn chiến tiếp thì hắn củng không ngồi ngắm trời đất nữa, đứng lên, lao tới tấn công Vô Kỵ. Lại một quyền phổ thông đánh tới, Vô Kỵ dùng Trường Quyền đáp lại quyền của Huyết Nhân.

Nói về Trường Quyền là một môn quyền pháp phổ thông trong gian hồ, thường được võ sư dùng để dạy người mới học võ, luyện tập tốc độ ra quyền. Ưu điểm của môn quyền pháp này là tốc độ ra quyền rất nhanh, nhưng lại có khuyết điểm là quyền đánh ra lực liền giảm đi một nửa, nên ít ai dùng nó vào chiến đấu.

Vô Kỵ lấy tốc độ áp đảo Huyết Nhân, ép Huyết Nhân phải thu quyền về thủ trước tấn công của Vô Kỵ. Vô Kỵ liên tục tấn công, không hề để cho Huyết Nhân có cơ hội phản công. Huyết Nhân chống đở, từ từ lui về phía sau, miệng hắn vẫn lẩm bẩm đếm số “ ba... hai... một... hắn tới rồi “.

Huyết Nhân không phòng thủ nữa, mặt cho Vô Kỵ tung vài quyền vào ngực hắn, Huyết Nhân đánh một quyền, chấn bay Vô Kỵ ra ngoài. Vô Kỵ không bị thương tích, ấy mà lại vô cùng kinh ngạc, vì Huyết Nhân củng bị đánh bay về hướng Vô Kỵ. Mặt mũi Huyết Nhân lúc này xám xịt, trên ngực in một quyền, hắn dưới mặt đất, trong thập phần thê thảm.

Vô Kỵ nhìn về hướng Huyết Nhân và hắn đánh nhau lúc nãy, lúc này Vô Kỵ thấy một thân ảnh to lớn đi về phía hắn và Huyết Nhân, thân ảnh này nhìn rõ thì là một người đàn ông gần trung niên, tóc vàng, cao tầm hai đến ba mét, cơ thể vô cùng to lớn, cơ bắp của hắn phải nói rất đẹp, rất “ săn chắc “.

Huyết Nhân nằm dưới đất tuy mặt mày nhăn nhó, nhưng hắn lại cười lớn “ Lâu ngày không gặp... ra tay đúng là không... khụ... khụ “. Vô Kỵ nhìn Huyết Nhân, vẻ mặt tội nghiệp, tên ngu này bị đánh cho không còn tỉnh táo rồi ư, bị đánh thế mà vẫn cười được, người kia quả là lợi hại.

“ Võ Thần, ngươi lần này tính nợ ra sao nhỉ, trả vốn hay trả lãi? “....

Chương 10: Quái vật

Hoá ra Huyết Nhân này tên là Võ Thần, Vô Kỵ lúc này mới biết tên của Huyết Nhân. Vô Kỵ chăm chú nhìn nam tử tóc vàng, người này đúng là cao lớn, lại thêm khí tức cực đại toả ra từ người hắn. Vô Kỵ đứng trước hắn như đứng trước một thượng cổ thần nhân, rất là áp bách. Ấy thế mà lại có cái gì đó vô cùng quen thuộc, làm Vô Kỵ cảm giác rất gần gũi, không biết từng gặp người này nơi đâu rồi.

“ Võ Thần ta không biết nợ gì ở nơi ngươi nhỉ?” Võ Thần mỉm cười, từ dưới đất đứng lên, xoa xoa ngực.

“ Nợ nhiều ấy chứ, tiền ngươi và Lệnh Hồ Xuân uống rựu, cho Rum ta hỏi khi nào mới trả đây?”. Nam tử tóc vàng giọng điệu uy áp, như một vị vua nói với một thường dân.

“ Nợ gì nhỉ, tìm gia hoả Lệnh Hồ mà đòi, ta chẳng biết “. Nói rồi Võ Thần quay người định bỏ đi, thì một quyền từ xa đánh tới.

Thiết Chuỳ

Quyền của Rum đánh tới, Võ Thần xoay người lại, chụp cổ tay Rum, dùng Thái Cực Quyền mà trả lại quyền vừa rồi.

Thái Cực Quyền - Xoay Chuyển Vạn Vật

Quyền của Rum bị phản lại, đánh vào giữa ngực Rum, làm Rum lùi lại ba bước, chiếc áo Rum đang mặc bị đánh nát, lộ ra cơ thể săn chắc của hắn. Rum nhếch mép cười, một nụ cười giễu cợt “ Còn kháng cự, quả là muốn chết “.

Rồi Rum lao đến cực nhanh, nhắm Võ Thần hung hăng chụp một trảo. Võ Thần không bị động, khí trên người hắn cuồn cuộn như sóng triều, tập trung về tay. Võ Thần dùng toàn lực mà đánh ra một quyền, ngăn thế tiến như rồng của Rum.

Vũ Trụ Cực Hạn - Nhất Thốn Quyền

Quyền này của Võ Thần đánh ra uy lực kinh người, có thể phá núi cắt sông, chẻ đôi mây trời, vô cùng khủng bố.

Vô Kỵ thấy hắn đánh ra quyền đó mà kinh hãi, tên này làm sao có thể đánh ra một quyền uy lực kinh khủng như vậy được, nếu là Vô Kỵ e ra chắc chắn trọng thương, lần này tên nam tử tóc vàng coi như khó lòng đánh trả. Ấy mà điều ngược lại xảy ra.

Dao Thánh

Rum lấy tay làm đao, chém một cái, quyền của Võ Thần liền bị ngăn cản. Rum lại chém một cái nữa, khí tức trên người Võ Thần cuồn cuộn như sóng triều liền biến mất. Võ Thần khuỵ hai chân xuống, hai mắt tối sầm, bất tỉnh nhân sự.

Vô Kỵ từ xa há hốc miệng “ Quái vật, lần này gặp quái vật rồi “. Chỉ với một chiêu liền đánh cho gia hoả kia bất tỉnh, thật đúng là khủng bố, người này thật không thể khinh thường. Vô Kỵ định xoay người bỏ chạy, thì hai mắt hắn tối sầm, mất đi nhận thức.



Trong một con hẻm nhỏ

“ Các hạ cho ta hỏi, trong Đại Thế Chiến lần này có ai tên Thần Võ Anh Tuấn không? “ Một cô gái tầm hơn đôi mươi, thân mặc đạo bào, cưỡi trên lưng một chú lừa, đang hỏi chuyện một tên ăn mày.Tên ăn mày giọng điệu buồn chán, lắc đầu “ Tiểu thư xin lỗi, ta thật sự không biết “

Bịch

Một túi đen rơi trước mặt hắn, tên ăn mày nhặt lấy, giọng điệu vui vẻ, trái ngược hoàn toàn với vẻ lúc nãy “ Tiểu thư có thể nói rõ về người đó cho tiểu nhân không, có thể tiểu nhân biết chút ít? “

“ Người này tên Thần Võ Anh Tuấn, võ nghệ siêu phàm, vô cùng khôi ngô, có thể là một trong những người tiềm năng đứng hạng đầu trong cuộc tỷ thí lần này “ Nàng nói về người này một cách vô cùng hãnh diện, có thể thấy người này đối với nàng có quan hệ vô cùng mật thiết.

Tên ăn mày nghe nàng nói, suy nghĩ hồi lâu mới trả lời “ Nói thật thì không có ai tên Thần Võ Anh Tuấn cả, nhưng vẫn có người tên gần giống như vậy, không biết tiểu thư có hứng thú nghe không? “.

Nàng gật đầu, tên ăn mày mới nói tiếp “ Thần Võ thì không có, nhưng có một người tên là Võ Thần “

Nghe tên ăn mày nói, nàng không kiềm chế được bình tĩnh, từ trên thân lừa lao xuống, tốc độ nàng cực nhanh, chỉ chớp mắt đả xuất hiện trước tên ăn mày. “ Tên ấy lai lịch ra sao, hiện giờ đang ở khu nào? “ nàng nắm cổ áo tên ăn mày siết chặt, làm hắn không thở được, giãy dụa tay chân. Thấy tên ăn mày gần mất đi sự sống thì nàng mới bình tĩnh lại, thả hắn ra.

“ Tiểu thư bình tĩnh, ta đây sẽ nói những gì ta biết mà? “ tên ăn mày thở hồng hộc, mồ hôi trên người hắn ra như tắm. “ Nói nhanh “ nàng lạnh lùng.

“ Hắn tên là Võ Thần, người của hội Sát Thần, là một trong những Sát Thần của hội, vô cùng mạnh “ tên ăn mày sợ sệt nói. “ Hiện tại hắn đang ở đâu “ nàng nói.

“ Người này nơi đâu thì tại hạ không biết, nhưng có một người sẽ biết “ tên ăn mày trả lời. “ Là ai “ nàng hỏi.“ Người này hiệu Huyết Kiếm, củng là một Sát Thần trong hội, tên là Lệnh Hồ Xung, hắn có liên quan mật thiết đến người tên Võ Thần kia, hắn ở khu trung tâm Thảo Nguyên Thì Thầm “ tên ăn mày tằng hắng một, rồi nói tiếp “ tiểu thư, điều ta biết đả nói hết, mong tằng ngươi có thể dơ cao đánh khẽ, chừa cho ta đường làm ăn “ tên ăn mày đáng thương nói. Nàng nghe thế củng không nói gì, cưỡi lừa đi mất, tên ăn mày mới thở phào nhẹ nhõm.

Ra đến đường lớn thì nàng đi đến một quán trà, người trong quán tấp nập nhau ra vào. Nàng giọng yêu thương “ Bông Bông, con ngoan lắm, đợi ta nãy giờ có lâu không? “.

“ Sư phụ người về rồi “ một tiểu nha đầu ngồi trong quán trà đáp lại nàng. Tiểu nha đầu này chỉ khoảng năm sáu tuổi, mắt to đen láy, hai má đồng tiền, làn da hồng hào, trong cực kì bụ bẫm. Thấy nàng gọi nó thì nó lật đật cất hết đống quà bánh trên bàn vào trong túi vải, đeo túi lên vai, rồi lon ton chạy đến nàng.

“ Sư phụ, người khiến Bông Bông ta chờ lâu lắm, lần sau người đừng bỏ ta một mình như vậy nữa nha, không ta phạt người không cho ăn đấy “ tiểu nha đầu Bông Bông chu môi trách móc nàng. Nàng nghe thế thì mỉm cười “ Ta hối lộ ngươi nhiều quà bánh như vậy, chả lẽ ngươi không thoả mãn sao “.

“ Người đừng tưởng hối lộ Bông Bông như vậy thì ta sẽ bị người dụ, Bông Bông ta rất là công tư phân minh “ tiểu nha đầu Bông Bông lại chu môi, ra vẻ người lớn. Nàng liền phì cười “ Ngươi đúng là được ta cưng chiều quá đâm ra sinh hư mà “

Rồi nàng thở dài, xoa đầu tiểu nha đầu “ Ngươi là tốt nhất rồi, các sư tỷ ngươi khi xưa thấy ta cưng chiều ngươi như vậy, chắc chỉ có ganh ghét mà tự tử mất thôi “.

Nghe nàng nhắc đến sư tỷ, Bông Bông hào hứng “ Sư phụ kể cho Bông Bông nghe về các sư tỷ đi “. Đáp lại sự hào hứng của tiểu nha đầu, nàng chỉ biết thở dài, nàng buồn bã “ Sư tỷ của ngươi, người thì mất, kẻ thì hận ta thấu xương, không nên nhắc đến chuyện này nữa, khởi hành thôi “.

Bông Bông thấy sư phụ không vui, củng không hỏi nữa, nhảy lên lưng lừa,áp sát lưng vào lòng nàng. Con lừa bắt đầy di chuyển, nó hướng ánh chiều tà mà bước từng bước, cho đến khi hai người họ và chú lừa hoà vào dòng người mà biến mất.

Quay lại chiến trường

Lệnh Hồ Xung ngồi nhịp chân, vừa hát, hắn vừa uống rựu, trước ánh mắt ngạc nhiên của bao nhiêu người. Người ta ngạc nhiên không vì hắn ăn mặc rách nát, củng không vì giọng hát hắn hay dỡ ra sao. Người ta ngạc nhiên vì thứ mà hắn đang ngồi lên, đó là một con gấu, nói đúng hơn là Đại Địa Ma Hùng, một siêu cấp ma thú, còn là một siêu cấp ma thú nổi danh nữa.

Đại Địa Ma Hùng là ma thú hệ Thổ, cơ thể to lớn bằng một phần mười quả núi nhỏ, trên thân nó được bao phủ từng lớp giáp dày, lớp giáp này rất cứng, binh khí phổ thông muốn xuyên qua là chuyện hoàn toàn không thể. Chưa nói đến bên trong lớp giáp, da thịt nó củng cứng không kém lớp giáp bên ngoài.

Đại Địa Ma Hùng có lực lượng và sức phòng ngự trời sinh hơn hẳn ma thú cùng giai, nó còn có thể dùng linh khí thổ hệ tăng cường lực lượng, còn điều khiển được thổ thuật. Giết được Đại Địa Ma Hùng quả là phải có thực lực kinh người, cộng thêm kinh nghiệm chiến đấu phong phú với ma thú, bằng không muốn giết Đại Địa Ma Hùng là việc còn khó hơn lên trời.

Ấy thế mà giờ Ma Hùng lại bị Lệnh Hồ Xung giết chết, còn là duy nhất một mình hắn giết. Điều này khiến mọi người xung quanh có cái nhìn khác về hắn. Nếu lúc đầu Lệnh Hồ Xung chỉ là tên nát rựu, say xỉn, thì bây giờ hắn là một tên thâm sâu khó lường, ẩn sau vẻ ngoài khù khờ ngốc nghếch, không ai biết bên trong hắn là thứ gì.

Đại Địa Ma Hùng bị Lệnh Hồ Xung giết chết, mất đi sinh cơ, nhưng mội người xung quanh đều cảm giác uy áp từ thi thể nó. Những người yếu kém không chịu nổi uy áp, liền rời đi ra phía xa, chỉ còn một số ít có thực lực, đứng gần quan sát thi thể con Đại Địa Ma Hùng, ánh mắt họ đầy thèm khát.

“ Cho tại hạ hỏi, vị huynh đài có thể giao cho ta con ma thú này không, ta sẽ không để ngươi thiệt thòi đâu “ một người trung niên nhân, mặc y phục màu lục đi đến, hướng Lệnh Hồ Xung ý định giao dịch thi thể Ma Hùng.

“ Không “ Lệnh Hồ Xung lạnh lùng trả lời, rồi hắn lại hớp một ngụm rựu, hát tiếp bài hát đang dang dở, không quan tâm sự có mặt của nam nhân kia nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau