ĐẾ VƯƠNG CHI CHIẾN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Đế vương chi chiến - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Thần Vận bi kịch nhân sinh (1)

Nam Phủ.

Lúc này là giữa trưa, lại còn là mùa hè nên trời đặc biệt nóng gắt, một tên thiếu niên đầu đầy mồ hôi vừa đi vừa lẩm bẩm:”vẫn không thể nào bước vào Tôi Thể Cảnh, không lẽ Thần Vận ta lại phế vật đến thế sao”.

Thiếu niên một đầu tóc đen rối tung, mặc dù mặt mũi dơ bẩn nhưng vẫn có thể nhìn ra hắn rất tuấn mỹ, chỉ có điều trông hắn rất yếu đuối tùy thời đều có thể ngã bệnh, người khác nhìn vào đều chỉ có một liên tưởng, kẻ này chắc chắn là tiểu thụ thụ.

Thần Vận bỗng dừng chân, chăm chú nhìn phía trước, lúc này 2 bên người rất đông, đông đến ngẹt đường đi, vốn tính hiếu kỳ hắn liền xông lên phía trước náo nhiệt.

“Này huynh đệ, đây là đang có chuyện gì a” hắn nhanh tay nhanh mắt liền nắm được một tên mập đang đứng gần đó.

“Đương nhiên là đến xem các cường đại cường giả đến từ Nam Tinh Viện “ tên mập vẻ mặt khinh thường nhìn lấy Thần Vận.

Thần Vận không hiểu lấy:”cường giả Nam Tinh Viện đến Vũ Đường chúng ta?”

“Ân” tên mập nói với giọng vô cùng hâm mộ:”nghe bảo các đại nhân bên ấy đang đi thu đồ khắp nơi ở Nam Phủ, nếu người nào may mắn nhập pháp nhãn đều có thể một bước lên trời, ta bỗng cảm thấy tâm linh của mình đều có thể tùy thời sụp đổ vì không đủ điều kiện nhập pháp nhãn người ta đây”.

“Ách, điều kiện gì” Thần Vận ngây ngốc, hắn không biết là có sự kiện trọng đại này nha.

Với thiên phú bình thường thậm chí có phần kém, gia cảnh lại không khá đến đâu, bình thường có thời gian hắn đều ngây ngốc rèn luyện để sớm ngày bước vào Tôi Thể Cảnh đây.

“Dưới 16 tuổi, Tôi Thể Cảnh”

Thần Vận cũng là câm lặng rồi, hắn năm nay đã gần 16 đều chỉ có chưa nhập được Tôi Thể Cảnh, người trong Vũ Đường chưa bảo phế vật đã là vạn hạnh nhưng cũng chỉ là bình thường trong bình thường, vơ tay đều có thể nắm được một nắm.

“Tô Mục ca, huynh năm nay chắc chắn có thể một bước lên trời a” một đám thiếu niên vây quanh một tên thiếu niên khác giọng to lớn,

“Đúng vậy chỉ có Tô Mục ca 15 tuổi đã nhập Tôi Thể Cảnh còn có thể là ai”

“15 tuổi đã Tôi Thể Cảnh thật đáng hâm mộ”Giọng của bọn hắn lớn lối khiến phần đông đám người khó chịu nhưng cũng chỉ là khó chịu thôi, biết làm sao chỉ kẻ bọn hắn nịnh là Tô Mục, thiên tài của Vũ Đường đây, mới 15 tuổi đã Tôi Thể Cảnh, đừng tưởng Tôi Thể Cảnh là dễ bước vào, chỉ đám người tu võ nãy mới biết đó là rãnh trời.

Thần Vận mắt nhìn qua đám bọn chúng bỗng hai mắt trực trực nhìn thẳng thân ảnh kế bên Tô Mục.

“Tiểu Nhạn” hắn nắm chặt tay.

“Vận ca ca” Tiểu Nhạn ngạc nhiên nhìn Thần Vận, nàng không nghĩ tên ngốc này hôm nay lại có thể xuất hiện ở đây, không phải bình thường hắn đêu ngây ngốc tu tu luyện luyện,

Nàng vốn đã chán ngán Thần Vận, nàng không muốn mình phải phí thời gian bên hắn, nàng muốn đứng kế bên những thiên tài như Tô Mục.

Tô Mục lúc này cũng nhìn sang Thẩn Vận, vẻn vẹn chỉ là nhìn xem.

“Tiểu Nhạn vì sao”

“Xin lỗi Vận ca nhưng người ta thích thật ra lại là Tô Mục ca” Tiểu Nhạn thở dài.
Thần Vận nắm tay thành quyền, chân đạp xuống mặt đường, phóng tới đám người Tô Mục.

Mặc dù hắn không phải thiên tài, nhưng vì quanh năm rèn luyện khắc khổ nên sức lực hắn hơn hẳn những kẻ đồng dạng, rất nhanh hắn hạ được một vài tên trong số chúng.

Mắt nhìn đã gần tới Tô Mục.

Tô Mục nhếch miệng khinh miệt:”một tên không biết điều mà thôi”.

Đáp lại sự giận dữ của Thần Vận là một quyền tùy ý.

Thần Vận hoảng hốt, một quyền này quá nhanh rồi, hắn đều nghe được tiếng gió xé rách, quyền lực đấm mạnh vào ngực, cả người hắn như con diều đứt dây, bắn mạnh ra mặt đường.

“Mục ca, hắn chỉ là lỡ dại, ngươi bỏ qua cho hắn đi” Tiểu Nhạn mở miệng khuyên, mặc dù giọng nàng rất nhẹ nhàng dễ nghe nhưng vào tai Thần Vận, đó lại là âm thanh khó nghe nhất hắn từng được nghe.

Thần Vận trong ngực không ngừng truyền tới cảm giác đau nhói, hắn còn đặc biệt cảm thấy tâm mình đau vô cùng, rất là đau đớn, mối tình đầu của hắn cứ như vậy đi mất, hắn lại bất lực thua cuộc.

“Bùm”

Lúc này, một chiếc phi thuyền to lớn màu bạc từ màn kia trời nhanh chóng xé nát không khí tiến đến Vũ Đường.

“Cạch xẹt” cửa phi thuyền mở ra, hai bóng người từ bên trong bước ra, thân ảnh bọn họ cao ngất.

“Cung kính cường giả Nam Tinh Viện đến thăm”

“Cung kính cường giả Nam Tinh Viện đến thăm”

Cả Vũ Đường chỉ còn một âm thanh duy nhất.

Chương 2: Thần Vận bi kịch nhân sinh (2)

Từ bên trong Vũ Đường nhanh chóng có đoàn người bước ra ngoài, bọn họ khí thế bàng bạc, trông như ngọn núi lửa tùy thời có thể bộc phát, dẫn đầu là một người đàn ông trung niên, thân hình vô cùng lực lưỡng.

Hắn chắp tay cung kính:”hai vị thượng sứ đường dài đã vất vả, tại hạ là phó đường chủ Từ Thiên Vũ thay mặt Vũ Đường nghênh đón hai vị”.

Từ Thiên Vũ vô cùng cẩn thận vì hắn biết, người ta là người của Nam Tinh Viện, Vũ Đường của hắn chỉ cần không tới một đêm liền có thể biến mất khỏi thế gian này.

Hai người đến từ Nam Tinh Viện phân biệt là một nam một nữ, nam thân cao 1m8, nữ 1m7 đại khái, đều là chiều cao tiêu chuẩn hiện tại.

Nam nhân nhanh chóng chắp tay hoàn lễ:”không dám không dám Từ phó đường chủ, ngài có thể dành phần nhiệt tình này cho chúng ta, chúng ta cũng rất cảm kích”.

Hắn mặc dù đến từ Nam Tinh Viện, thân phân không phải chi cao hơn Từ Thiên Vũ một bậc đơn giản, nhưng hắn cũng là từ phần thân phận bé nhỏ đi lên chỗ cao như hôm nay hắn đếu rất xem trọng người khác, nhất là Từ Thiên Vũ nghe đồn lại một thân thiên phú cũng rất cao nhưng vì phải bỏ đi một phần sức lực chăm lo Vũ Đường, thiên phú tu luyện cũng bị cắt xén đi khá nhiều.

Nhưng Từ Thiên Vũ vẫn có thể đặt vững chân ở tu vị Khai Hồn Cảnh đã chứng minh thiên phú tu luyện hắn rất tốt rồi, nam nhân từ những yếu tố này dựa trên liền cho Từ Thiên Vũ hắn sự tôn trọng lớn nhất.

Ngược lại nữ nhân vẻ mặt vẫn bình thản, tựa như không nhìn Từ Thiên Vũ.

Từ Thiên Vũ ngoài mặt vẫn bình thường, trong lòng lại khó chịu, bất quá chỉ có thể khó chịu, hắn đã tìm hiểu biết hai người này lần lượt tên là Trần Tinh, Mộ Dung Nhược, nam nhân này là một tên tân tấn trưởng lão, cũng là một kẻ có thiên phú không ngừng cố gắng mới đạt được như ngày hôm nay, còn nữ nhân Mộ Dung Nhược kia lại là cháu ngoại của thái thượng trưởng lão, trong Nam Tinh Viện, nàng hầu như muốn gì được đó, ngang ngược đã quen.

“Từ phó đường chủ có thể tiếp theo tiến hành” Mộ Dung Nhược vẻ mặt mười phần không kiên nhẫn.

Đoàn người nhanh chóng tiến hành hành động tiếp theo, nháy mắt người của Nam Tinh Viện và Vũ Đường đã vào bên trong.

“Chúng ta cũng vào đi thôi” lúc này, Tô Mục cũng mở miệng.

Hắn nhanh chóng đi vào, theo sau đó là Tiểu Nhạn doàn người, riêng một vài tên trong số chúng lại lén ra sau đi về hướng đang thụ thương Thần Vận.

“Thần Vận a Thần Vận” một tên trong đó thở dài:”thật không hiểu nổi tại sao ngươi lại ngu ngốc như vậy, chống đối Tô Mục có thể nào muốn chết sớm”.

“Hừ’ Thần Vận khinh thường:”bọn cẩu nô tài mà thôi”.“Gian ngoan mất linh” tên vừa nói tức giận mắng:”đánh hắn cho ta”.

Thần Vận lúc này liền đã không còn sức chống cự, chỉ có thể xoay người né.

“Bộp” một cước lướt ngang đá vào hông Thần Vận.

Thần Vận chấn động, não tử trong phút chốc trống rỗng, thừa thời cơ, một quyền lại đánh vào người hắn.

Liên tiếp liên tiếp là một trận mưa quyền đấm cước đá vào người hắn.

Thần Vận tối tăm nhân sinh, hắn hết sự lựa chọn, hắn bất lực, hắn chỉ còn sự căm hận, Thần Vận trước mắt hoàn toàn tối đi.

Thần Vận ngất xỉu.

…….“Không” Thần Vận bật dậy thét to, Thần Vận mồ hôi đầy người, liên tục thở dốc.

Thần Vận từ thời khắc bị ẩu đả ngất xỉu đã trải qua ba ngày, hắn cũng biết lúc mình ngất xỉu đã xảy ra những gì, Tô Mục một bước lên trời, ngộ nhập pháp nhãn của hai vị Nam Tinh Viện, Tiểu Nhạn cũng đã đi theo Tô Mục về Nam Tinh Viện.

Tô Mục từ nay chỉ có càng ngày càng cách xa hắn.

Thần Vận đau khổ, người co rút lại như con tôm, hắn hai tay run rẩy nắm chặt tấm nệm.

“Ta thật không cam lòng” Thần Vận nắm chặt tay đến nỗi cả ngón tay đều đâm sâu vào da khiến cả tấm nệm trắng đều dính màu máu.

“Tiểu tử, ngươi có muốn thay đổi vận mệnh chính mình, ngươi có muốn nắm giữ một quyền lực mới” lúc này một thanh âm trầm thấp xuất hiện truyền vào tai Thần Vận.

Thần Vận kinh hãi:”là ai”.

“Ngươi có muốn nắm giữ sức mạnh” thanh âm kia lại nói tiếp.

“Làm sao ta có thể tin ngươi”

Cả căn phòng đang tươi sáng bỗng chốc từ phía bên ngoài nhanh chóng đen lại, bóng tối trong nháy mắt bao quanh mọi thứ.

Tất cả âm thanh đều mất đi, tĩnh lặng đến nỗi chết lặng.

Một cánh cửa màu đen xuất hiện, mặc dù mọi thứ đã bị bao phủ bởi một thứ không gian đen tuyền nhưng cánh cửa này như đã cách biệt với thời không, nó rất riêng biệt, không hề bị những thứ khác làm mờ nhòa đi sự tồn tại.

“Bước qua nó, chấp nhận thưc tại, ngươi sẽ không còn là ngươi” thanh âm kia tiếp tục.

Chương 3: Thần Bí Thế Giới, Hắc Sâm

Thần Vận không xác định nhìn chằm chằm cánh cửa kia, nếu bây giờ bước qua liệu mình có thể xảy ra tai nạn gì không, hay tất cả mọi thứ chỉ là ảo giác.

Ách! Thần Vận khẽ kêu, hắn vừa dùng hai ngón tay vặn chặt thịt eo của mình, cảm giác đau đớn, không phải là ảo giác,trước mắt dựa theo hiểu biết, Tôi Thể Cảnh là khai phá nhân thể tiềm năng cực hạn, phía trên Tôi Thể, Đạo Ươm chính là trong cơ thể trồng ra khí cảm, khí cảm không ngừng lớn mạnh cung cấp cho chủ thể nguồn sức mạnh to lớn.

Lại nói phía trên Đạo Ươm là Khai Hồn cảnh, lúc này con người đã có sức mạnh dời núi chém sông, có những năng lực đặc biệt, còn tình hình cả bầu trời bỗng chốc tối đen, thanh âm không rõ phương hướng xuất hiện, cánh cửa màu đen xuất hiện kì dị, điều này có thể xác định nó đã vượt qua phạm trù Khai Hồn cảnh có thể triển khai thủ đoạn rồi.

Một loạt kết luận được đưa ra, Thần Vận không thể không cảnh giác, bất quá vài giây sau, hắn lại tự gõ đầu mình, một thứ có sức mạnh to lớn như thế còn cần gì dùng đủ cách dụ dỗ hãm hại ta, chả phải một cái tát đều có thể giết ta, Thần Vận cười tự giễu, cảm giác của kẻ yếu là thế đấy.

“Liều” Thần Vận làm ra quyết định, dựa theo những bộ phim du hí anh hùng thể loại, nhân vật chính không hiểu làm sao may mắn đạt được võ công tuyệt thế bỗng chốc từ một kẻ phế vật bước lên làm anh hùng siêu mạnh đạt được người khác kính ngưỡng tôn trọng, nhỡ đâu hắn cũng có thể vận may mắn đạt được, cùng lắm thì chết, hắn cũng không còn thiết tha cuộc sống kẻ yếu.

Chạm tay vào cánh cửa, một luồng cảm giác đầu tiên truyền tới tay của Thần Vận là, lành lạnh lẫn cao quý, Thần Vận dùng sức đẩy hai bên cửa, cánh cửa từ từ mở ra.

Một luồng sức hút kinh khủng từ bên kia cửa truyền tới, Thần Vận còn chưa kịp nhìn rõ bên kia đã bị sức hút này kéo mạnh vào.

Không gian bị bóp méo, mọi thứ xung quanh đen kịt, Thần Vận hoảng sợ:”cả tay của ta cũng bị méo mó”, tiếp đó cả người hắn cũng méo mó thành một vòng xoáy, phút chốc biến mất bên trong cửa, đợi đến khi Thần Vận biết mất hẳn, cánh cửa mới đóng lại, dần dần mở nhạt biến mất hẳn khỏi căn phòng.

Lúc này, giữa không trung xuất hiện một cánh cửa, nó xuất hiện rồi biến mất giây lát, trước khi biến mất từ bên trong nó bay ra một bóng đen.

Bóng đen lao từ trên xuống mạnh mẽ đâm vào đại địa, ĐAU ĐAU ĐAU, bóng đen la lớn, bóng đen này không ai khác mà là Thần Vận.

Hắn cảm thấy trời đất choáng váng, chỉ mới khi nãy cả người còn biến dạng méo mó, cả thông đạo đen kịt, chớp mắt đã xuất hiện trở lại, lại còn từ trên cao thả xuống, làm người khác không kịp phản ứng đối phó.“Nơi này là” Thần Vận xoa cái mông, con mắt hầu như muốn lòi ra ngoài, miệng há hốc nhìn phía trước.

Đây là, người khổng lo sao, hắn to đến nỗi, chỉ đứng đó đã che cả mặt trời, cái dạng mặt trời gì lại màu đen như mực, các loại đất đá khô cằn, hoàn toàn không phải Địa Cầu phồn hoa đô thịnh, các loại chim trời theo bầy mỗi một căn lông vũ đều sắc bén chém sắt như chém bùn.

“Đảo trên trời” Thần Vận kêu tục một tiếng “má”, hắn nhìn thấy cái gì kia, đó là đảo trên trời, cái này hắn có xem qua chỉ xuất hiện trong các loại truyền thuyết, Địa Cầu mặc dù công nghệ khoa học đã đi đến một trình độ rất cao nhưng còn chưa có loại đảo trên trời như này nha, đặc biệt là nơi này nhìn còn không có vẻ là có khí giới công nghệ cao.

Đảo trên trời cố định tại một vùng trên không, xung quanh nó tiên quang che đậy, hoàn toàn không nhìn thấy toàn cảnh bên trong.

Người khổng lồ cự nhân gầm to, GRAAAa, âm thanh to tạo thành từng cơn cuồng phong cuốn bay những vật thể phía trước, nó một tay cầm lấy cây bổng bên hông, vung về phía trước.

“Ngươi đây là ngu ngốc” không biết từ khi nào một tên khổng lồ cự nhân khác đã xuất hiện phía trước, tay nắm thành quyền đón lại bổng.
Crít Crít! khí lưu giữa quyền và bổng chạm nhau, Thần Vận từ xa đều cảm thấy tai đau nhói, bùm, những con chim xung quanh bị dư âm hóa nổ thành đống huyết dịch, rơi tung tóe tẩm bổ đại địa.

“Ngươi đây mới là ngu ngốc” tên cự nhân cầm bổng râu hùm đều vểnh, lần đầu tiến công không thành, bổng lại đổi hướng tấn công.

Mặc dù bọn hắn nói với nhau bằng một loại ngôn ngữ rất kì lạ, có lẽ là ngôn ngữ thông dụng của nơi này, nhưng không hiểu sao vào tai Thần Vận, hắn đều có thể hiểu được đấy.

“Xin chào, chào mừng ngươi đã tới thế giới của chúng ta” lúc này một âm thanh khác lanh lảnh cắt đứt sự chuyên chú của Thần Vận.

Đó là một tên thiếu niên, vẻ mặt lười biếng, cả một thân đều là màu đen, nhất là tròng mắt hắn đen như thâm uyên thâm sâu, hắn một tay che miệng ngáp.

Thần Vận bị một người không hiểu lúc nào xuất hiện gần mình, hoảng hốt, liền nhanh chóng lùi ra một khoảng cách an toàn, tay nắm nhẹ, sẵn sàng chiến đấu.

“Không cần hoảng sợ như vậy, cũng đừng nghĩ sẽ động thủ với ta, với cái thân thủ một con kiến đều không thể tổn thương mà còn không ngại mặt mũi động thủ với cao quý Hắc Sâm ta, nếu ta là ngươi ta đã tổn thương lòng tự trọng chết quách đi cho xong” Hắc Sâm quăng cho Thần Vận một ánh mắt khinh miệt.

Thần Vận nháy mắt cảm giác cảnh giác đã bị thay thế bằng một cảm giác xấu hổ, mở miệng xua tan xấu hổ:”ngươi có mục đích gì”.

“Đừng nói hai chữ mục đích, cao quý Hắc Sâm không có ý định hại ngươi “ Hắc Sâm phe phẩy tay, hắn dịch hai bước, nhưng trong chớp mắt đã cách Thần Vận chi khoảng nửa mét, hắn một tay chỉ Thần Vận:”ta đến đây là để dạy ngươi cảm giác của cường giả”.

Dứt lời, một luồng khí thế từ người Hắc Sâm tuôn ra, bao phủ bốn phía, hai tên người khổng lồ đều phút chốc dừng lại.

Chương 4: Đế Vương Truyền Thừa

“Cung kính Đế Tộc đại nhân” hai tên khổng lồ cự nhân ngừng chiến, chắp tay vái.

“Miễn lễ” Hắc Sâm lúc này ánh mắt sắc bén, khí chất cao quý không phải là hình dạng lười biếng lúc trước có thể đánh đồng.

Thần Vận há hốc mồm:”chuyện này”.

“Không cần kinh ngạc, ta sẽ giải thích ngươi, còn bây giờ thì đi thôi” Hắc Sâm nắm lấy Thần Vận, Thần Vận cảm thấy cả người hắn đều được nâng lên không trung, lấy một tốc độ cao bay nhanh về phía trước.

“Mặc dù bay nhanh nhu thế nhưng cả không khí đều không chạm được vào người, rốt cuộc phải cảnh giới gì mới làm được thủ đoạn này”, Thần Vận thắc mắc.

Cả hai lấy tốc độ cao nhanh chóng tiếp cận “Đảo Trên Trời”, Thần Vận thốt lên:” Đảo Trên Trời”.

Nói là Đảo, thực chất nếu ngươi đứng lại gần sẽ phát hiện nó còn to hơn cả một khối lục địa, giống như ngươi đứng từ rất xa nhìn một vật nào đó sẽ kèm theo hiệu ứng nhỏ hơn kích thước vốn dĩ của vật, còn nếu ngươi đứng gần thì kích thước của vật sẽ trở về ban đầu.

“Nó tên là Khởi Nguyên Đế Cung” Hắc Sâm lúc này mở miệng, giọng hắn cò phần tự hào giảng giải.

Thần Vận nhìn nuốt nước miếng, “quả thật là có một tòa Hoàng Kim Cung Điện đang ở trên, các loại bảo thạch đều được khắc bên ngoài tường thành, độ giàu có không phải nói một hai lời là có thể diễn tả”.

“Là ai” từ bên trong Khởi Nguyên Đế Cung lúc này có phản ứng, hai tên mang bạch sắc khôi giáp, thân hình tráng kiện, tay cầm phượng kích, như hai luồng ánh sáng trắng xuất hiện trước người Hắc Sâm, Thần Vận.

“Hắc Sâm” Hắc Sâm phất tay:”nhanh chóng né đường, ta trễ việc”.

“Ra là Hắc Sâm đại nhân, xin mời” hai tên thủ vệ nhận ra, tay để ngang ngực.

….

“Ta có một thắc mắc” Thần Vận chợt hỏi,” thế giới này là gì, người khổng lồ cự nhân, các loại động vật hung mãnh, cung điện trên trời, cả hai người thủ vệ đều là các loại tu vị gì”, hắn không hiểu, hoàn toàn không hiểu được liền hỏi.

“Ngươi đoán xem” Hắc Sâm nhe răng.

Hắn thích chính là cảm giác này, rõ ràng người khác đã không biết, hắn còn cố ý muốn người ta đoán xem, hỏi ngươi có tức không, có tuyệt vọng không.

“Khai Hồn Cảnh” Thần Vận tay chồng cằm, cẩn thận nói.

“Hai tên thủ vệ kia đều là Thông Thần Cảnh” Hắc Sâm một hồi giảng giải.

Thần Vận được khai thông đầu óc, trên Tôi Thể còn có rất nhiều cảnh giới, Đạo Ươm, Khai Hồn, Thần Thông, Phân Thần, Hóa Kiếp.

Với hắn, một kẻ còn chưa Tôi Thể được thì biết đến Khai Hồn đã rất rất tốt.

Khởi Nguyên Đế Cung, hai tên thủ vệ đã Thần Thông cảnh, Từ Thiên Vũ, địa vị cao, chức lớn chỉ mới Khai Hồn, hai tên thủ vệ người ta đã đánh không lại.Địa Cầu thế lực phân chia, bốn phủ Nam Phủ, Bắc Phủ, Đông Phủ, Trung Phủ.

Trong đó lấy Trung Phủ mạnh nhất, tiếp theo là Nam, Bắc, Đông.

Nam Phủ, chia 4 loại cấp độ thế lực, nhất tinh, nhị tinh, tam tinh, tứ tinh.

Trong đó Vũ Đường liền là Tam Tinh Thế lực, Nam Tinh Viện mạnh hơn Vũ Đường một bậc liền là Nhị Tinh thế lực.

Tam Tinh thế lực tu vị cao nhất người cầm đầu đều ở Khai Hồn cảnh, dựa theo suy đoán Nam Tinh Viện có lẽ Thông Thần cảnh người cầm đầu.

Hệ thống thiên phú cũng được phân chia nghiêm khắc là, Nhất Nhị Tam Tứ Ngũ Tinh thiên tài.

Thần Vận không quá đáng là Nhất Tinh thiên phú mà thôi, thiên phú bình thường nhất, Nhị Tinh đã có chút mạnh hơn Nhất Tinh, riêng Tam Tinh trở lên, bọn họ đích xác đã là thiên tài, Tam Tinh thiên tài hùng bá, Tứ Tinh ngang dọc, Ngũ Tinh vi tôn.

Trong đó Tô Mục chính là Tam Tinh thiên tài thiên chân vạn xác.

Giữa Tam Tinh và Nhất Tinh, một thiên tài, một người thường khó mà theo đuổi.

“Tiểu Nhạn” Thần Vận nghĩ tới đây không cam lòng.

Hắn và Tiểu Nhạn là thanh mai trúc mã, ngày còn bé bọn hắn đều như hình với bóng, Tiểu Nhạn luôn theo sau bảo “Vận ca ca”, nhưng từ khi năm 10 tuổi, thiên phú được khảo nghiệm sau, Thần Vận Nhất Tinh thiên phú, Tiểu Nhạn Nhị Tinh thiên phú, giữa tình cảm đơn thuần của bọn hắn dần xuất hiện vết ngăn, cho đến hôm đấy hắn bất ngờ thấy Tiểu Nhạn đứng kế bên Tô Mục, hắn biết đoạn tình cảm này chấm dứt.
“Hắc Sâm ngươi là tu vị gì” Thần Vận tiếp tục hỏi, hình ảnh hai tên khổng lồ cự nhân cung kính với Hắc Sâm làm hắn vô cùng rung động.

“Khai Hồn Cảnh hậu kỳ mà thôi” Hắc Sâm.

“Ách! Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi”

“3 tháng nữa 16 tuổi tròn đấy”

Thần Vận há hốc mồm, 15 tuổi Khai Hồn cảnh, không phải Tô Mục mới vào Tôi Thể có thể so sánh.

Qua một hồi trò truyện Thần Vận liền biết, Hắc Sâm là Ngũ Tinh thiên tài, nhưng qua miệng hắn nói, Ngũ Tinh có vẻ là rất bình thường.

Còn về thân phận, dưới Đế Hoàng có một vị là Hắc thân vương, Hắc Sâm hắn là cháu ngoại duy nhất của vị thân vương ấy, nên địa vị đều cao không ngừng.

Lúc này, hai người bọn hắn đã tới một tòa hành cung.

“Giới Linh đại nhân, tiểu Sâm đã tới” Hắc Sâm nói ra lời này có chút xấu hổ vì còn Thần Vận kế bên.

Dứt lời tòa hành cung này sáng rực, chớp mắt liền biến mất.

Thay vào đó, một tòa Bạch Ngọc căn phòng xuất hiện, bên trong chất đầy điển tịch các loại, dưới nền khắc các loại cổ điển hoa văn, trông rất cổ lão.

“Ta thật không hiểu vì sao Giới Linh đại nhân lại chọn ngươi làm người thừa kế, ta khi nghe tin này còn muốn giết ngươi” Hắc Sâm than thở.

Ách, Thần Vận tim đập thoáng một phát, đại huynh, ngươi không cần phải nói vậy.

“Khởi Nguyên Đế Cung xuất phát từ vị Đế Vương đầu tiên của tộc chúng ta, nên chúng ta đồng thời là Đế Tộc, Đế Vương thần thông pháp lực vô biên, một tay sáng tạo thế giới mới, chính là nơi này, Khởi Nguyên Giới, Đế Vương bỗng một ngày ly khai Khởi Nguyên Giới liền tạo ra Giới Linh đại nhân, Giới Linh đại nhân toàn quyền quyết định của Khởi Nguyên Giới, người mở ra cánh cửa cho ngươi tới đây cũng là Giới Linh đại nhân” Hắc Sâm chắp hai tay sau lưng, cao thâm mạt trác giảng giải:”Địa Cầu nơi ngươi, cũng chính là nơi Đế Vương ly khai, chắc ngươi cũng biết Bảy Đại Lực Lượng Chủ Lưu và Bảy Đế Vương ”.

Bảy Đại Lực Lượng Chủ Lưu, Bảy Đế Vương, Thần Vận đương nhiên là biết đấy, đó là bảy lực lượng cơ bản nhất của thế giới, Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ Phong Lôi, còn Bảy Đế Vương là những người được thiên địa ưu ái trời sinh nắm giữ quyền điều khiển Bảy Đại Chủ Lưu Lực Lượng, bọn hắn nếu là Đế Vương Hỏa thì chính là người tu hành hỏa bên trong Đế Vương, trên thế gian chỉ có thể xuất hiện Bảy Đế Vương không hơn không kém, nếu một vị Đế Vương mất đi, phải rất lâu sau mới có thể xuất hiện một vị khác.

“Đế Tộc của chúng ta chính là bên ngoài Bảy Đại Chủ Lưu Lực Lượng, chúng ta là khởi nguồn của lực lượng, Khởi Nguyên lực lượng” Hắc Sâm hai tay đưa lên, từng vòng khí lưu màu xám vượn vờ xung quanh tay hắn, không gian dường như có phần bóp méo:”Không gian lực lượng”.

“Ngươi sẽ là đời thứ 3 sở hữu Không Gian Quyền Năng, Khởi Nguyên Lực Lượng, Không Gian Đế Vương”

“Đồng thời từ khi ngươi được sở hữu quyền năng của Không Gian, Bảy Đại Lực Lượng Chủ Lưu sẽ hiện thế trở lại”

“Ngươi sẽ chiến dấu với bọn họ để khẳng định mình là Đế Vương của tất cả các Đế Vương”

Chương 5: Đế Vương Giác Tỉnh

C5: Đế Vương Giác Tỉnh

“Giới Linh đại nhân đã phân phó ta tất cả, hiện tại ngươi chỉ việc nghe theo chỉ dẫn của ta” Hắc Sâm phân phó.

“Trước tiên ngươi đứng vào trung tâm phù trận” tay hắn chỉ nơi các loại phù văn hội tụ thành một vòng tròn.

Mắt thấy Thần Vận đã bước vào bên trong vòng tròn phù văn, Hắc Sâm cao giọng hô:”ngươi không cần phải làm gì cả, chỉ việc giữ vững tinh thần chờ đợi truyền thừa bắt đầu, đừng lo sẽ không chết người”.

Thần Vận đầu chảy mồ hôi, “đại huynh, lớn rồi đừng suốt ngày mở miệng là chết chết chết”.

Hắn mở miệng:”ngươi có thể làm…an toàn được không”, phần sau an toàn được không chưa kịp ra khỏi miệng đã bị cảnh tượng hùng vĩ tiếp theo chặn đứng.

Các loại phù văn tỏa ra hào quang màu tím chói mắt, phù văn bỗng bong tróc ra khỏi sàn, nó bay lượn xung quanh người Thần Vận, các loại hào quang càng lúc càng rực rỡ, chúng chuyển động nhanh hơn.

Dần dần hóa thành từng vòng xoáy, lấy vòng tròn làm trung tâm vòng xoáy, một phù văn bám vào tay Thần Vận, hắn kinh ngạc, sau đó càng nhiều hơn phù văn bám vào người hắn, không tới nửa phút đã bám đầy tay, sau đó là phần ngực, phần hông, phần chân, cuối cùng là che mất cả đầu hắn.

Hắc Sâm vân vê miệng:”chất lượng không biết ra sao nhưng đẹp mắt thì có thể”.

Lúc này, Thần Vận đã thành một cái bóng đèn hình người, các loại phù văn trên người hắn tỏa ra ánh sáng tím đẹp mê người, nếu so sánh thì các loại bóng đèn neon hiện giờ khó mà so sánh được với Thần Vận.

“Tử Khí Đông Lai” một tiếng nói vang vọng trong đầu Thần Vận.

“Đây là công pháp bậc nhất của ta, hi vọng ngươi không làm nhất mạch này phế đi”

Dứt lời, tiếng nói biến mất, Thần Vận không suy nghĩ nhiều về nguồn gốc tiếng nói, hắn cẩn thận kiểm tra cái gọi là Tử Khí Đông Lai Công.

Tử Khí Đông Lai chia làm bốn tầng

Tầng một, Tử cảnh, nắm giữa sơ độ không gian, lúc này có thể điều khiển sơ bộ không gian như làm chậm, bóp méo.

Tầng hai, Khí cảnh, nẵm giữ trung độ không gian, có thể đi qua không gian.

Tầng ba, Đông cảnh, nắm giữ cao độ không gian, có thể dùng các loại thủ đoạn như không gian lưỡi dao hay đại loại thế.

Tầng bốn, Lai cảnh, nắm giữ toàn bộ không gian, ngươi có thể đánh vỡ không gian, điều khiển 3 chiều không gian, nghịch chuyển một khoảng thời gian đã từng xảy ra ở không gian đó.

Thần Vận trố mắt, liền có thể ngưu bức không chừa người khác, chẳng phải tu đến Khí Cảnh liền bất bại, đánh không lại có thể đi qua không gian chạy trốn, đánh lén dùng không gian chạy trốn các loại, nghĩ tới đây Thần Vận không khỏi kích thích.

Phù văn từ bề ngoài làn da của Thần Vận nhìn mắt thường đều thấy bắt đầu chen lấn chui vào người của hắn, hào quang ảm đạm đi, cho đến khi cái phù văn cuối cùng biến mất, thì hào quang cũng tắt hẳn, thân hình của Thần Vận liền lộ ra ngoài.Thần Vận lúc này, đã không phải lúc chưa truyền thừa có thể so sánh, mái tóc đen của hắn cũng bị nhuộm thành màu tím, kể cả đôi mắt cũng thành màu tím, khí chất cũng biến thành cao quý, kì dị.

Thần Vận nắm chặt tay, từng nguồn sức mạnh không ngừng sôi trào, hắn có thể thấy được mình phá vỡ hàng rào vượt qua Tôi Thể rồi đấy.

“Hahaha” Thần Vận cười to, sức mạnh trong người vẫn tiếp tục trào dâng, sức mạnh không khống chế khiến quần áo hắn đều phấp phới.

“Quá thoải mái” Thần Vận ý niệm duy nhất trong đầu, đặt chân Tôi Thể cảnh không bao lâu hắn nhanh chóng vững chắc Tôi Thể Cảnh.

Tiếp theo đó như tên lửa bay lên, Tôi Thể Cảnh trung kỳ, hậu kỳ.

Phá vỡ giới hạn bước vào Đạo Ươm cảnh.

Đạo Ươm trung kỳ, hậu kỳ.

Graaaa! Một linh hồn sư tử tím xuất hiện sau lưng Thần Vận cuồng rống.

“Đến cả Vệ Hồn cũng thức tỉnh thật đáng hôm mộ đây” Hắc Sâm giọng nói có chút ghen tị, một tên đến Tôi Thể còn chưa bước vào, truyền thừa xong liền Khai Hồn cảnh đều đạt tới, Vệ Hồn là đặc trưng của Khai Hồn cảnh đấy, đến cảnh giới này mỗi người đều sẽ thức tỉnh cho mình một loại linh hồn hộ vệ, Hắc Sâm của hắn là một con quạ đen.

Khai Hồn trung kỳ, hậu kỳ.

Vững chắc ở Khai Hồn cảnh hậu kỳ.
“Khởi Nguyên điện hạ, mừng ngài thành công truyền thừa” Hắc Sâm chứng kiến Thần Vận đã kết thúc liền khom người.

“Hắc Sâm ngươi đây là” Thần Vận không hiểu chuyện gì, kinh ngạc nói.

“Nếu ngài đã thành công truyền thừa liền chứng tỏ ngài chính là Đế Vương, ngài sẽ là người dẫn dắt Đế Tộc chúng ta bước lên huy hoàng ngày xưa, màu tóc tím, đôi mắt tím của ngài chính là đại diện cho sự cao quý của Đế Tộc, chỉ có Đế Vương mới xứng đáng sỡ hữu nó” Hắc Sâm cao giọng:”Tử Sắc Sư Tử (sư tử tím) Vệ Hồn, nó là linh hồn tượng trưng của ngài cũng là bậc Đế Vương tượng trưng”.

Dứt lời, cả tòa Bạch Ngọc căn phòng đã biến mất.

Cảnh tượng nhanh chóng thay đổi, Thần Vận lúc này thấy hắn đang ngồi trên một tòa Đế Tọa màu tím, hai bên khảm đầu rồng và kỳ lân, ở giữa ghế điêu khắc đầu sư tử, cả người hắn cũng đã thay đổi bộ trang phục, đó là một bộ tử sắc đế phục, đầu đội đế quan, chân mang đế ngoa.

“Từ nay, ngài chính là Đế Vương” một tên đàn ông trung niên thân mặc hoàng kim đế phục đứng gần đó hành lễ, chỉ nhìn cũng biết hắn chính là tiền nhiệm Đế Vương quản lý Khởi Nguyên Đế Cung, nhưng vì hắn không phải người được Giới Linh lựa chọn truyền thừa nên chỉ làm người thay thế chờ đợi Đế Vương chân chính, hắn lớn giọng:”Đế Vương vạn tuế vạn vạn tuế”.

“Đế Vương vạn tuế vạn vạn tuế” đứng kế bên Hắc Sâm lúc này là một người đàn ông trung niên khác vô cùng quý khí, hắn mặc một bộ thân vương phục y, hắn không ai khác mà là Hắc thân vương, hắn là người mở miệng tiếp theo.

…..

Ở Địa Cầu một trường cấp ba.

Mặc dù người tu hành đã trở thành một lực lượng to lớn, nhưng không phải ai cũng đều chọn nó, vẫn còn một số người tiếp tục chọn theo con đường học vấn.

Lúc này, một đám học sinh đang ngồi dưới sân trường cùng nhau nghe tiết mục nhàm chán muôn đời của các giáo viên.

Dị biến lúc này xuất hiện, từ trên trời, một cây cột ánh sáng to lớn, phóng xuống một tên học sinh.

Tên học sinh này vẻ mặt ngơ ngác, đón lấy không hiểu chuyện gì xảy ra, thì hắn cảm thấy mình có một sự liên kết kì lạ nào đó bắt đầu xảy ra trong cơ thể mình, hắn khẽ xúc động mối liên kết kì lạ đó.

Phương viên vài mét xung quanh người hắn, phóng lên một cột lửa, sau đó là hai ba cột lửa, ngọn lửa hóa thành đầu rồng lượn lờ trên trời, một học sinh khác không cẩn thận bị đầu rồng va phải, liền phỏng nặng.

“Chạy mau” cả đám học sinh đâm nhau chạy, như ong vỡ tổ, đến tên giáo viên đang hăng say phát biểu bài nói cũ rích mà nhàm chán kia cũng tái xanh mặt, nhanh chóng tẩu thoát.

….

Một nơi nào đó.

“Hỏa Đế Vương đã hiện thế”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương