ĐIỀU TIẾU LỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Điều tiếu lệnh - Chương 1 - Chương 3

Chương 1: Phi Long Tại Thiên

Dịch: Thỏ Con Lạc Đường

Năm Cảnh Long thứ 7. Thiên hạ thái bình.

Sáng sớm như thường lệ, Đường Thiên Viễn đều đến Hàn Lâm Viện báo danh. Đã vào hè, nắng đã lên cao, lúc hắn xuất môn, mặt trời cũng đã lên cao hơn nửa đỉnh đầu, ánh nắng chói chang rực rỡ tựa như một bàn tay bỏng rát,dịu dàng vuốt ve thế giới này.

Ngươi hỏi hắn vì sao lại cảm nhận được mặt trời ư?

Bởi vì hắn đang đứng ở trên tường đó...

Đường Thiên Viễn cũng không phải có sở thích gì đặc biệt, lúc trước hắn cũng hay vào bằng cửa chính.Chỉ là hiện tại...hắn ngoái đầu nhìn lại hướng đông, quả nhiên không ngoài dự liệu, ngay trước cửa mấy chiếc xe ngựa đang chen chúc nhau.

Xe ngựa bình thường có, hoa mỹ có, có chiếc còn có hẳn bức màn màu hồng nhạt được trang trí bằng hoa tươi, cứ như sợ người khác không biết người ngồi bên trong là nữ nhân.

Mà thật ra, toàn bộ bên trong những chiếc xe ngựa này đều là nữ nhân.

Đường Thiên Viễn chắp tay sau lưng, tuy rằng hắn đang đứng trên bờ tường, thế nhưng cũng không làm giảm đi khí chất của hắn dù chỉ nửa phần. Hắn tĩnh lặng ngước nhìn những áng mây trên bầu trời như đang bị nhuốm màu đỏ thẫm. Một làn gió nhẹ thổi qua làm lay động tà áo, trong cơn gió thoảng qua phảng phất một mùi hương hoa dịu nhẹ không tên. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu,mùi hương lan tỏa khiến tâm tình hắn thoáng chốc dễ chịu hơn một chút, khóe miệng hắn cong lên thành một đường, nhưng bất chợt nhớ đến điều gì đó,hắn nhanh chóng thu lại nụ cười.

Hai năm trước, Đường Thiên Viễn là một cậu thanh niên hai mươi tuổi, đỗ Thám hoa trong kỳ thi Đình, công danh thành đạt không có gì phải bàn cãi.

Chiếu theo thông lệ, ba vị trí đầu bảng vàng, cũng chính là Trạng Nguyên, Bảng Nhãn và Thám Hoa cùng nhau diễu hành thị phố. Có câu nói “Trạng Nguyên vừa thành danh,cả thiên hạ đều biết", thế nhưng lần này Thám Hoa lại nổi bật hơn cả Trạng Nguyên. Nguyên nhân rất đơn giản, trong ba người, Thám Hoa là người dễ nhìn nhất.

Đường Thiên Viễn có bộ dạng tuấn tú, đặc biệt là một cổ ánh mắt khí khái anh hùng, hắn chỉ cần tùy tiện quét mắt một cái qua đám đông cũng đã đủ đem lại vòng hào quang chói lóa.Trạng Nguyên đã một bó tuổi, chí ít cũng phải hơn bốn mươi, Bảng Nhãn tay ngắn chân ngắn cộng thêm làn da đen xì,toàn thân không chổ nào cân xứng. Nếu so với hai người họ, Đường Thiên Viễn càng thêm tuấn mỹ.

Đồng thời, Đường Thiên Viễn cũng được dân chúng kinh thành bàn tán xôn xao về xuất thân gia thế của mình, hắn chính là con trai của Nội các Đại học sĩ.

Nội Các Đại học sĩ tương đương với Thừa tướng, là người nắm quyền triều chính tuyệt đối, dưới một người mà trên vạn người. Đường Thiên Viễn có một người cha quyền thế như vậy,bản thân lại còn chăm chỉ đèn sách thi đỗ Tiến sĩ, có thể thấy được hắn là người vừa hiếu học vừa là người có chí cầu tiến.Nếu so với đám công tử trong kinh thành suốt ngày ăn chơi lêu lỏng,chè hoa tửu hậu thì hình tượng của Đường Thiên Viễn quả thật vô cùng ưu tú.

Tướng mạo tốt, gia thế tốt, nhân phẩm cũng tốt, lại có tài hoa cùng chí tiến thủ. Đây đúng là mẫu nam nhân lý tưởng của các cô nương.

Vừa khéo, Đường Thiên Viễn vẫn chưa thành thân.

Cho nên, bà mối kéo đến nhà Đường Thiên Viễn càng lúc càng nhiều. Điều này cũng bình thường, trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng.Chỉ là không biết từ lúc nào ngoài cửa lớn Đường phủ luôn có những cô nương chỉ chờ lúc Đường Thiên Viễn ra vào phủ chỉ để nhìn thấy được dáng vẻ anh hùng của hắn. Các nàng đều ngồi trong xe ngựa, không hề lộ diện, chỉ những lúc Đường Thiên Viễn đi ngang qua mới vén màn xe lên nhìn trộm rồi cười khúc khích.

Những lúc bình thường,Đường Thiên Viễn sẽ cúi đầu đi thật nhanh, giả vờ như không biết chuyện gì.Có một số cô nương to gan hơn thì đợi lúc Đường Thiên Viễn đi ngang qua sẽ cố tính làm rơi khăn tay hay ví tiền.Lúc này, hắn cũng đành giả vờ ngó lơ.

Hắn cảm thấy các nàng chẳng qua chỉ là nhất thời cao hứng, chỉ cần đợi gió ngừng thổi thì cây cũng sẽ lặng.

Nhưng rất nhanh sau đó hắn phát hiện ra mình đã quá ngây thơ rồi.

Xe ngựa trước cửa Đường phủ mỗi lúc một nhiều, đến cả cửa sau cũng chật kín.Người đông, thành phần phức tạp,ngay cả kỉ nữ lầu xanh cũng kéo đến. Cuối cùng, có một số nữ nhân không thèm để ý danh tiết,không cam lòng đứng từ xa nhìn liền bước ra khỏi xe ngưa bắt đầu đùa giỡn Đường Thiên Viễn.

Đích thực là đùa giỡn, không chỉ nói những lời ngã ngớn, các nàng có động tay động chân sờ mặt sờ má hắn.Đáng thương cho Đường Thiên Viễn, sống hơn hai mươi năm còn chưa chân chính chạm qua nữ nhân, đột nhiên bị một đám cô nương đùa giỡn như vậy,thật sự là ngượng chết đi được. Nhưng loại chuyện này lại không thể nào đi báo quan, hắn đường đường là một nam nhân, không lý nào lại đi đôi co cùng với nữ nhân, chi bằng tránh xa, tránh không được, vậy cứ dứt khoát nhảy tường là xong.

Kỳ thật, cho dù Đường Thiên Viễn có tài hoa thế nào, nếu chỉ dựa vào hắn, không thể nào tạo nên tràng diện ly kỳ như vậy được Danh tiếng của Đường Thiên Viễn càng lúc càng lớn, người ngưỡng mộ hắn càng lúc càng nhiều, kỳ thực còn có nguyên nhân khác.

Nghĩ tới nguyên nhân, hắn lại cảm thấy bất lực, nghĩ cũng không muốn nghĩ.

Đường Thiên Viễn đứng trên đầu tường ưu sầu trong chốc lát rồi nhanh chóng nhảy xuống, theo đường nhỏ đi đến Hàn Lâm Viện. Hàn Lâm Viện cách nhà hắn không xa,không cần thiết cưỡi ngựa, mà hắn cũng không thích ngồi kiệu.
Đối diện Hàn Lâm Viện có một cửa hàng sách,giờ này vẫn chưa đến giờ mở cửa, nhưng bên ngoài đã có không ít người đứng xếp hàng dài,chắc đang tranh mua sách quý nào đó.Đường Thiên Viễn tò mò nhìn qua đoàn người, hắn nhìn thấy người đứng ở ngay hàng đầu tiên đã từng là đồng môn với hắn,còn bây giờ là đồng liêu, Bảng Nhãn huynh.

Đường Thiên Viễn cùng Bảng Nhãn huynh chào hỏi.

Bảng Nhãn huynh đang ăn bánh bao, nhìn thấy Đường Thiên Viễn, y vui vẻ hỏi hắn có muốn ăn hay không? Đường Thiên Viễn lắc đầu, hỏi “ Các huynh ở đây xếp hàng mua cái gì vậy?”

“Sách quý”. Bảng Nhãn huynh hai mắt lóe sáng,trả lời “ Là sách mới của Diệu Diệu Sinh – Đường Phi Long Phong Nguyệt Tiễu Phỉ kí”. Tên sách nghe có chút gian xảo, giống như “nhiễu khẩu lệnh”*, Bảng Nhãn huynh phải cố hết sức mới có thể nói xong, văng cả nước miếng ra ngoài.

Đường Thiên Viễn lấy khăn tay lau mặt, vừa lau vừa híp mắt nghiến răng “Diệu…Diệu…Sinh…”

(*Nhiễu khẩu lệnh: kiểu nói xoắn lưỡi giống như Luộc hột vịt lộn, luộc lộn hột vịt lạc, ăn lộn hột vịt lạc, luộc lại hột vịt lộn lại lộn hột vịt lạc)

Âm thanh nghiến răng của hắn bị tiếng ồn của đám đông xung quanh lấn át, tâm tư của Bảng Nhãn huynh đều đang ở trên sách và bánh bao nên vẫn chưa phát hiện sự bất thường của Đường Thiên Viễn, y còn nói thêm “ Thật ra quyển sách này vẫn có thể mua được ở chổ khác, nhưng hôm nay cửa hàng này bán chính là bản độc nhất vô nhị được chính tay Diệu Diệu Sinh đề thơ và đóng dấu trên bìa sách, toàn bộ kinh thành chỉ có duy nhất cửa hàng này bán, không có chổ thứ hai…đệ có muốn mua một quyển không?”

Y còn đang nói, cửa hàng liền mở cửa. Bởi vì người bên ngoài xếp hàng quá đông, hỏa kế đành phải đặt một cái bàn ở cửa,mang lên từng quyển từng quyển một.Trên bìa đúng là có mấy chữ khiến Đường Thiên Viễn không thể nào nhìn thẳng - Đường Phi Long Phong Nguyệt Tiễu Phỉ kí.

Đám người bắt đầu xôn xao. Có một tên xếp hàng ngay sau Bảng Nhãn huynh vừa nãy nghe hai người bọn họ nói chuyện nhìn Đường Thiên Viễn bằng ánh mắt ghét bỏ,“ Ngươi muốn chen ngang? Mặc dù bọn ta đều biết Đường Phi Long chính là Đường Thiên Viễn ngươi, nhưng ngươi cũng không thể không xếp hàng.”

“ Ta không chen ngang, các người tiếp tục đi.” Đường Thiên Viễn quay đầu tính rời đi.

“Đợi đã.” Bãng Nhãn huynh vô cùng nghĩa khí một tay kéo hắn lại,một tay lấy ra một thỏi bạc ném cho hỏa kế “Ta mua hai quyển.”

Hỏa kế thu bạc,cười nói “ Đa tạ đã chiếu cố, một người có thể mua nhiều nhất ba quyển, ngươi có muốn mua thêm một quyển nữa không? Ta đỡ phải thối lại bạc lẻ.”

Bảng Nhãn huynh lấy ba quyển rồi nhanh chóng rời khỏi. Y lấy một quyển nhét vào ngực Đường Thiên Viễn, “Không cần khách sáo với ta.”

Ai khách sáo với huynh…Đường Thiên Viễn không nói gì, tính đem sách trả lại cho y, nhưng đánh chết y cũng không chịu lấy lại.

Đường Thiên Viễn đành phải mang theo quyển sách “sôi hỏng bỏng tay” này vào Hàn Lâm Viện. Hắn thật sự không hiểu tại sao lại có nhiều người bỏ ra số bạc cao gấp hai ba lần chỉ để mua lấy một bài thơ. Cái tên biến thái Diệu Diệu Sinh đó thì có thể làm thơ hay đến mức độ nào chứ.Nghĩ đến đây, Đường Thiên Viễn cố tình mở sách ra xem, hắn chẳng qua chỉ muốn khinh bỉ bút pháp của tên Diệu Diệu Sinh một chút...Thế nhưng, hình như cũng không đến nỗi tệ.

Trên phương diện thư pháp, bản thân Đường Thiên Viễn cũng có chút trình độ, danh tiếng cũng không nhỏ, lúc nhìn thấy chữ của Diệu Diệu Sinh, tuy chữ viết có phần hơi vội vã nhưng lại vô cùng khí khái, có phong thái riêng, không hề tầm thường.

Viết thay, chắc chắn là người khác viết thay hắn.

Hắn đặt sách của Diệu Diệu Sinh xuống bàn, tùy tiện rút một quyển sách khác để xem.

Mà Bảng Nhãn huynh nóng lòng đến nỗi không kịp ngồi xuống bàn của mình, hai mắt lấp lánh mở ra xem quyển sách mới bảo bối của y.

Đường Thiên Viễn cùng Bảng Nhãn huynh đều là sử quan cùng khóa giảng dạy ở Hàn Lâm viện, chức vị tương đương, nên dùng chung phòng công vụ. Hai người chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy đối phương. Theo cách nói của Bảng Nhãn huynh chính là, mỗi lần ngẩng đầu đều có thể nhìn thấy một người tuấn tú hơn mình gấp vạn lần, y phải tìm một chút động lực tinh thần mới có thể sống sót, vì thế y biết đến Diệu Diệu Sinh.

Tên Diệu Diệu Sinh này cũng không hề tầm thường. Hắn xuất hiện không bao lâu sau khi Đường Thiên Viễn đỗ Thám hoa,vang danh thiên hạ. Không ai biết cuộc sống của hắn thế nào, cũng chưa ai gặp qua hắn, chỉ nghe đến danh hào của hắn như sấm bên tai. Tên Diệu Diệu Sinh này viết được mấy tập văn thơ, mặc dù cũng là tiểu thuyết tình ái, thế nhưng lại không giống với tình yêu của tài tử giai nhân bình thường, hình tượng nhân vật bên trong vô cùng chân thực, tình tiết độc đáo, trí tưởng tượng phong phú, vài ý thơ được khen là mới mẻ, đáp ứng được nhu cầu của một số nhân sĩ cao nhã. Tập sách này cũng hắn rất thịnh hành trong hai năm gần đây, cứ mỗi lần hắn ra tập thơ mới khiến mọi người tranh nhau mua rầm rộ. Đây tự nhiên trở thành niềm vui của những người bán sách các nơi.

Sách của Diệu Diệu Sinh sở dĩ nổi tiếng như vậy có một phần nguyên nhân nhờ sự ảnh hưởng của Đường Thiên Viễn.Mỗi một quyển sách của hắn, nhân vật chính đều tên Đường Phi Long, trong Chu dịch học có nói “ Phi Long tại Thiên”. Vậy Đường Phi Long chẳng phải là Đường Thiên Viễn hay sao? Mặc dù lý giải có phần gượng ép, nhưng chỉ cần mở sách ra đọc sẽ thấy rõ. Đường Phi Long kia cùng Đường Thiên Viễn sinh cùng tháng cùng năm, cùng là con của Nội các Đại học sĩ, cùng đỗ Thám hoa năm hai mươi tuổi, những tình tiết khác cũng gần như giống nhau hoàn toàn....Như vậy còn chưa đủ rõ ràng nữa sao? Tất nhiên đa phần những người đọc sách của Diệu Diệu Sinh sẽ bất tri bất giác mà đem Đường Phi Long tưởng tượng thành Đường Thiên Viễn.

Bởi vậy, giữa Đường Thiên Viễn và sách của Diệu Diệu Sinh có tác dụng hổ trợ nhau rất vi diệu.Đúng là nhờ phúc của Diệu Diệu Sinh mà bây giờ không biết bao nhiêu cô nương đều muốn sinh con cho Đường Thiên Viễn, thậm chí nếu chỉ cần tất cả bọn họ đứng dậy chạy ba vòng kinh thành cũng đủ để thắt được cả một cái nơ bướm.Nên nếu Đường phủ có lắm các cô nương bủa vây, thì cũng sẽ không thiếu những người không đủ tự trọng đi đùa giỡn với Đường Thiên Viễn, điều này cũng không có gì là lạ.

Người sợ nổi danh, heo sợ khỏe mạnh.Nổi tiếng cũng có cái giá của nó. Đường Thiên Viễn tất nhiên cũng hiểu đạo lý này.Hắn cũng không ngại bị người ta viết về mình, thế nhưng cái tên Diệu Diệu Sinh kia đang viết cái quái gì không biết. Trong quyển đầu tiên, Đường Phi Long bề ngoài là một người quân tử nho nhã, thế nhưng bên trong lại là một người thích bị nữ nhân đùa giỡn. Quyển thứ hai, Đường Phi Long lại là một công tử mỏng manh yếu đuối, đi ba bước lại ho ra nửa búng máu.Quyển thứ ba còn kì dị hơn, Đường Phi Long bị viết thành một kẻ tâm thần phân liệt, ban ngày là một người, ban đêm lại là một người. Bây giờ đã viết tới quyển thứ tư, Đường Phi Long bắt đầu đi diệt trừ thổ phỉ...diệt trừ thổ phỉ thì diệt trừ thổ phỉ đi, abc xyz cái quái gì nữa!

Với cảm hứng biến thái của Diệu Diệu Sinh, Đường Thiên Viễn thật không biết lần này hắn sẽ viết mình thành cái gì nên cũng không dám xem.

Đường Thiên Viễn ngẩng đầu nhìn Bảng Nhãn huynh ở trước mặt, y lại vô cùng tập trung. Có lẽ vì quá mức cao hứng, Bảng Nhãn huynh ngồi xổm trên ghế, một tay cầm sách, một tay che miệng, hai mắt sáng lấp lánh,lâu lâu lại cười ngu ngu ngơ ngơ. Bộ dạng đó, biểu cảm đó,đúng là xứng với cái khí chất đen xì trời sinh của y, thật giống như Tề Thiên đại thánh gặp được Khỉ mẹ của đời mình.

Càng nghĩ Đường Thiên Viễn càng không dám nhìn y. Hắn yên lặng cúi đầu, ôm trán phát ngốc nhìn quyển “ Đường Phi Long phong nguyệt tiễu phỉ kí “ ở trên bàn.

Rốt cuộc, hắn cũng đưa tay cầm lên.

Lần nào cũng như vậy! Lần nào cũng như vậy! Nội tâm Đường Thiên Viễn đang điên cuồng gào thét. Hắn mỗi lần cũng đều tự nhủ không nên xem,không nên xem, nhưng lần nào cũng đều nhịn không được mà lén xem.

Hắn mở sách ra xem, đoạn đầu cũng không có gì đặc biệt, không giống với phong cách thường thấy của Diệu Diệu Sinh. Đường Thiên Viễn lướt xuống phía dưới,đọc chương thứ ba, Diệu Diệu Sinh rốt cuộc cũng không nhịn nỗi mà bộc lộ chân tướng.Đường Phi Long thân là mệnh quan triều đình, trong một lần đi diệt trừ thổ phỉ bị rơi vào tay đạo tặc. Nhưng cái này không phải là trọng điểm, trọng điểm chính là tên trùm thổ phỉ là một tên đoạn tụ*. Tên hắc lão đại đoạn tụ này đem Đường Phi Long cởi sạch sẽ trói lên giường, đang chuẩn abc xyz thì bị nữ chính trong truyện đúng lúc đuổi tới, tìm cách giải cứu.

* đoạn tụ = gay

Cởi..sạch..sẽ...trói...ở...trên...giường...

Giống như vừa hoàn thành một nghi thức nào đó,Đường Thiên Viễn thở phào, nhẹ nhàng gấp sách lại.Nội dung chương thứ ba vừa rồi quá kích thích, hắn thật sự ko đủ dũng khí xem tiếp.

Nói thật, Đường Thiên Viễn nghi ngờ cái tên Diệu Diệu Sinh kia là một tên biến thái có sở thích đoạn tụ, chứ nam nhân bình thường viết tiểu thuyết tình ái ai lại viết như vậy.Đọc sách của Diệu Diệu Sinh, Đường Thiên Viễn luôn có một cảm giác khó chịu như bị tên biến thái nào đó nhìn trộm.Cái tên hắc lão đại trong quyển sách này tám chín phần chính là tên Diệu Diệu Sinh muốn mượn tình tiết trong sách mà thỏa mãn cơn nghiện biến thái.

Đường Thiên Viễn không tự chủ tưởng tưởng một ông già râu ria đầy mặt,nụ cười bỉ ổi lại có thể múa bút thành văn, nhất thời toàn thân lạnh toát.

Đường Thiên Viễn không chịu nỗi nữa rồi.

*Chú thích: Đường Phi Long phong nguyệt tiễu phỉ kí ( phong nguyệt = tình yêu nam nữ ; tiễu phỉ = diệt trừ thổ phỉ)

Chương 2: Cổ Đường Thư Xá

Dịch giả: Thỏ Con Lạc Đường

Có một tin đồn khiến Đường Thiên Viễn không thể nào ngồi yên được nữa.

“ Nghe nói Diệu Diệu Sinh viết tiểu thuyết Long Dương*!”. Sáng sớm, không biết Bảng Nhãn huynh lấy được tin tức này ở đâu khiến Đường Thiên Viễn như sét đánh bên tai.

*tiểu thuyết Long Dương = tiểu thuyết đam mỹ, đồng tính

Bảng Nhãn huynh đồng tình nhìn hắn, y cố sức nhẫn cười. Đường Thiên Viễn nhìn bộ mặt đang run lên vì nhịn cười của y, biểu tình vui sướng khi thấy người gặp họa của y như kiểu ngươi cũng có ngày hôm nay..

Đường Thiên Viễn nhanh chóng bình tĩnh trở lại.Hắn ngồi trên bàn công vụ, nhẹ nhàng hỏi “ Thật ư?”

“Ta cũng không rõ, có người nói là thật, có người nói là giả.Nói chung, người muốn xem thì sẽ hy vọng Diệu Diệu Sinh viết, nên khẳng định tin này là thật.Nói đến đây, Bảng Nhãn huynh không nhịn được cười, đành che miệng cười ha ha, vừa cười vừa đập bàn đầy phấn khích.

Đường Thiên Viễn chỉ biết đỡ trán, lắc đầu bất lực. Kỳ thật, Bảng Nhãn huynh nói cũng có đạo lý, bất kể tin đồn này là thật hay giả, chỉ cần có nhiều người muốn xem, sách được bán chạy,với “tiết tháo” của Diệu Diệu Sinh, có lẽ sẽ “vì nghĩa mà làm”, có gì mà hắn không dám viết, vốn dĩ hắn đã thích làm kẻ “đoạn tụ” biến thái, tất nhiên sẽ múa bút thành văn.

Cả ngày bị một đám cô nương đuổi theo đùa giỡn, Đường Thiên Viễn còn chưa thích ứng, bây giờ lại thêm một đám “đoạn tụ”... hình ảnh thê thảm này, hắn thật không dám nghĩ tới.

Huống chi, bị một tên “đoạn tụ” đem mình viết vào tiểu thuyết Long dương đã đủ khiến Đường Thiên Viễn đứng ngồi không yên.

Không được! Nhất định phải ngăn cản tên Diệu Diệu Sinh đó.

Đường Thiên Viễn suy tính rồi, hắn sẽ nói lý với tên Diệu Diệu Sinh trước, nếu không được thì sẽ đe dọa dụ dỗ, còn nếu không được nữa thì cùng lắm đánh cho gã một trận cho hả giận.

Nhưng mà trước hết, hắn cần phải tìm được tên này.

Tuy Diệu Diệu Sinh hành động rất khiêm tốn, không ai có thể phát hiện ra kẻ hở, thế nhưng Đường Thiên Viễn rất nhanh đã phát hiện ra được một manh mối: tất cả các quyển sách của Diệu Diệu Sinh đều được đóng và in ấn ở một nơi có tên là “Cổ Đường Thư Xá”. Như vậy Cổ Đường thư xá này chắc chắn biết tung tích của hắn.

Nói cách khác, muốn tìm Diệu Diệu Sinh, phải đi tìm Cổ Đường thư xá trước.

Tìm được Cổ Đường thư xá cũng không có gì khó, thư xá này ở Trì Châu phủ, huyện Đồng Lăng.

Đồng Lăng cách kinh thành khoảng hai nghìn dặm, cưỡi ngựa nhanh nhất cũng khoảng ba bốn ngày, Đường Thiên Viễn xin thượng cấp nghỉ phép một tháng, nói dối với người nhà là mình đi du ngoạn đây đó. Nếu hắn nói lý do thật sự thì quá mất mặt, tiếc là tên tùy tùng của hắn lại nhanh mồm nhanh miệng nói ra.

“ Ngươi muốn đi Đồng Lăng?” Đường lão gia kinh ngạc hỏi.

Đường Thiên Viễn có chút chột dạ, “ Con chỉ muốn đi về phía nam ngắm cảnh, cũng không chắc chắn là sẽ đến chổ nào.”

Đường lão gia cũng không muốn vạch trần hắn, chỉ nói “ Được rồi, ngươi cứ đi đi, đây cũng là lúc ngươi học hỏi kinh nghiệm.”

Chắc do chột dạ làm hắn bị ảo giác, Đường Thiên Viễn cảm thấy ánh mắt của cha hắn có gì đó rất bí hiểm.

Hắn cũng không nghĩ nhiều, nhanh chóng xuất phát, phi ngựa một mạch đến thẳng Đồng Lăng, không lâu sau đó đã tìm được Cổ Đường thư xá.

Thư xá này ở huyện phụ cận, trước cửa có một gốc cây ngân hạnh to cỡ hai ba người ôm, cành lá xum xuê, bóng râm che phủ. Tấm biển thư xá cũng không biết là cao nhân nào đề bút, nét chữ tựa như Hoàng Đình Kiên, nhưng ngoại trừ sự cô động,mãnh mai của Hoàng Đình Kiên, còn xen lẫn một chút cổ xưa của Tô Đông Pha, rất đáng xem.

Đường Thiên Viễn đứng trước cửa thư xá thưởng thức tấm biển trong chốc lát, hắn cũng có thêm một cái nhìn mới về thư xá này. Bọn họ chỉ in sách của Diệu Diệu Sinh, cũng chưa chắc bọn họ dung tục buồn nôn như tên này. Nghĩ đến đây, hắn nhấc chân đi vào.

Bên trong có một đám người đang đánh bạc, la hét ầm ỉ, ngột ngạt ồn ào cả một gian phòng.

Đường Thiên Viễn câm lặng, đây chính là trong ngoài bất nhất?

Hắn định thần, chắp tay thủ lễ với đám người đánh bạc “ Xin hỏi...?”

Không ai để ý tới hắn. Âm thanh đổ xúc xắc còn to gấp mấy lần âm thanh của hắn.

Đường Thiên Viễn nhíu mày đánh giá đám người trước mắt này. Ba tên hỏa kế và một cô nương.Trên mặt mấy tên hỏa kế dán đầy giấy phạt, chỉ có mặt của cô nương kia là không có gì.Eo của cô nương kia quay về phía hắn, trên tay phải quấn đầy vải trắng, nhìn qua giống như nàng ta đeo một cái găng tay lớn. Có lẽ là bị thương.

Được chứ, dù bị thương nhưng nàng ta đổ xắc xúc không hề thua kém, tay trái liên tục lắc lắc đảo đảo nhanh đến nỗi khiến người xem không khỏi hoa mắt. Chén xúc xắc vừa mở ra, có về như cô nương kia thắng, nàng vỗ chân cười khanh khách để lộ ra một hàm răng đẹp như ngọc.

Nhờ phúc của Diệu Diệu Sinh, Đường Thiên Viễn cũng hiểu biết không ít về nữ nhân, thế nhưng hắn vẫn chưa thấy qua kiểu nữ nhân một chút khí chất khuê các cũng không có như thế này. Tranh thủ lúc bọn họ vừa dán xong giấy phạt lên mặt, Đường Thiên Viễn lên tiếng “ Xin hỏi ông chủ có ở đây không?”

Cửa hàng sách này quy mô cũng không nhỏ, Đường Thiên Viễn đứng ở cửa bên, cách bọn họ khoảng năm thước. Cô nương kia nghe thấy hắn hỏi, quay đầu nhìn ra, híp mắt nhìn quanh,ánh mắt hướng về phía bình hoa to cao gần bằng một người ở phía cửa nói “ Ông chủ không có ở đây, ngươi tìm ông chủ có chuyện gì?”

Bị khinh thường kiểu này, Đường Thiên Viễn nghĩ nghĩ cô nương này rốt cuộc là mắt có vấn đề hay là não có vấn đề.Hắn bước tới gần, mấy tên hỏa kế cũng bắt đầu phản ứng,bọn họ xé hết giấy phạt trên mặt xuống, đứng lên nghênh tiếp hắn.

“ Công tử, ngươi muốn mua sách gì? Những quyển này đều là sách mới của bổn tiệm.”

Một tên hỏa kế mở ra một danh sách.

Đường Thiên Viễn nghĩ thầm, hắn muốn thăm dò tin tức, cứ mua đại cho người ta vài thứ vậy. Vì thế, hắn cũng không thèm nhìn, đưa tay chỉ chỉ vào mấy dòng bên trên danh sách “ Những cái này, mỗi thứ lấy một quyển đi.”

Tên hỏa kế thấy khách hàng sảng khoái như vậy,cũng vui vẻ nhanh chóng chạy đi tìm sách.

Cô nương cổ quái kia mới vừa rồi vào trong góc phòng lau tay, bây giờ đã ra đứng trước quầy, nàng đưa tay bóc lấy đậu phộng ở trên bàn mà ăn. Điệu bộ khi ăn cũng không được nho nhã,nàng ta ném đậu lên trên sau đó thì há miệng ra hứng lấy đậu.Cũng không biết nàng luyện trong bao lâu,hứng không trượt phát nào.

Đường Thiên Viễn há hốc mồm kinh ngạc,não nàng ta có vấn đề hay không trước mắt không bàn luận, thế nhưng thân thủ thì rất tốt.

Hỏa kế bưng tới cho Đường Thiên Viễn một chén trà, hắn cảm ơn, nói “ Ta muốn hỏi thăm người một người.”

“Công tử cứ nói.”

“Ngươi có biết Diệu Diệu Sinh ở đâu không?”

“Cái này...” Tên hỏa kế có chút do dự.

Đường Thiên Viễn rất thuần thục lấy ra cho hắn một thỏi bạc.

Hỏa kế không nhận bạc, y hướng mắt nhìn về phía cô nương kia ở quầy “ Linh Âm tỷ, vị công này muốn tìm Diệu Diệu Sinh,tỷ....tỷ có biết hiện tại Diệu Diệu Sinh đang ở nơi nào không?”

Vị cô nương được gọi là Linh Âm tỷ,lấy ra chiếc khăn tay lau lau miệng, sau đó uống một ngụm nước ô mai,hỏi lại Đường Thiên Viễn “ Ngươi tìm Diệu Diệu Sinh có việc gì?”

Ta tới trả thù..Đường Thiên Viễn dĩ nhiên không thể nói ra sự thật, hắn giả vờ thảo mai nói “ Ta vô cùng ngưỡng mộ hắn, là bạn tri âm đã lâu, lần này có dịp đi ngang qua đây, muốn gặp mặt hắn một lần để thỏa tâm nguyện.”

Buồn nôn quá đi! “Người ngưỡng mộ y rất nhiều, ta sẽ chuyển lời giúp ngươi, còn gặp mặt...ta nghĩ không cần thiết.”

Đường Thiên Viễn lấy ra một lượng vàng.

Linh Âm nuốt mước miếng một cái, nhưng vẫn lắc đầu “ Ngươi nghĩ ta chưa thấy qua tiền hay sao, đi thong thả, không tiễn!”

Bị đuổi như thế, Đường Thiên Viễn tất nhiên không phục, hắn lên tiếng “ Sách của ta còn chưa lấy.”

Đúng lúc,tên hỏa kế lúc nãy đã tìm thấy những quyển sách mà hắn cần,ôm đến để trên quầy từng quyển từng quyển một, một quyển tập tranh “ Xuân cung rực rỡ”,một quyển Tranh thêu phong lưu của Võ Tắc Thiên, một quyển “ Bí văn khuê phòng”, một quyển “ Bí sử Long dương”...

“Đừng...đừng đọc nữa!...Đường Thiên Viễn vừa rồi còn hùng hùng hổ hổ, bây giờ vội vàng co rúm lại,có chút ngượng ngùng,nhỏ giọng ngăn cản hỏa kế.

Linh Âm che miệng cười khẽ, còn đệm thêm một câu “ Sắc ma”

Đường Thiên Viễn bối rối, mặt bắt đầu đỏ lên,hắn ấp a ấp úng giải thích, ai mà biết được hơn phân nửa số sách ở đây là “sách tươi mát” a, đây rốt cuộc là cửa hàng sách kiểu gì không biết...

Hỏa kế cẩn thận gói sách lại đưa cho hắn, Đường Thiên Viễn trả tiền nhưng lại không lấy sách, nói “ Các ngươi cứ giữ đi.”

Linh Âm cười cười trêu ghẹo “ Có sắc tâm nhưng lại không có gan sắc ma.”

“Ngươi..” Đường Thiê Viễn nhíu mày, hừ một tiếng “ Ngươi ngôn từ cử chỉ đều thô lỗ, có chổ nào giống nữ nhân.”

Linh Âm cười hì hì nói “ Ta như vậy đó thì sao, ngươi làm gì được ta?”

Đường Thiên Viễn vốn dĩ không biết cãi nhau,lại càng không biết cách đối phó với loại vô sỉ này.Hắn cũng không muốn tính toán với nàng ta,chỉ nói cáo từ rồi rời đi.Hắn vừa đi ra ngoài,liền quay trở lại, lấy hết đống sách đem đi.

Dù sao đã mang danh “ Sắc ma”, cũng không thể có tiếng mà không có miếng. Hắn đeo bao sách nặng trịch trên vai, đứng dưới gốc cây ngân hạnh ngoái đầu lại nhìn.Khí chất nho nhã duy nhất ở cửa hàng đều ở trên tấm biển hiệu, còn lại bên trong đều là quần ma loạn vũ,quả nhiên đám người này với tên Diệu Diệu Sinh đều cùng một dạng.

Trong tiệm sách, Linh Âm lại bắt đầu ăn đậu phộng.

Hỏa kế hiếu kì hỏi nàng “ Linh Âm tỷ, tỷ không thích người vừa rồi sao?”

Linh Âm ngừng ăn, lắc đầu nhíu mi,sờ cằm nói “Thật ra ta thấy hắn không đơn giản,cảm giác đụng hắn sẽ gặp phải một phiền phức lớn.”

Tên hỏa kế còn lại tiếp lời “ Thế nhưng nhìn hắn rất đẹp trai tuấn tú ”

Linh Âm chỉ chỉ vào hai mắt của mình “ Các ngươi cũng biết hai mắt của ta nhìn không rõ, những vật nằm ngoài hai trượng đều mờ mờ ảo ảo, đẹp trai hay không liên quan gì đến ta.”

Hỏa kế gật gật đầu, hỏi lại “ Linh Âm tỷ, sắp tới sẽ viết cái gì vậy?”

Linh Âm nhìn tay phải của mình đang bị quấn như chân gấu,lắc đầu “ Cũng chưa biết, trước mắt phải dưỡng thương đã,nhưng ta có một kế hoạch.”

“Kế hoạch gì?”

“Có nói các ngươi cũng không hiểu, đợi ta phát tài rồi, ta có cơm,các ngươi cũng có cháo.”

Bên đây, Đường Thiên Viễn tay xách nách mang một đống sách trở về khách điếm,nhìn thấy Thám giám đại tổng quản – Thịnh công công đang đợi hắn.

Thịnh công công là thái giám Càn Thanh cung, Đường Thiên Viễn không hiểu tại sao y lại có mặt ở đây.

Hắn còn tưởng là mình nhìn nhầm, thế nhưng Thịnh công công lại đến chào hỏi, thỉnh an hắn.

Đường Thiên Viễn lén đem sách đang cầm trên tay giấu ra sau lưng,hắn ngượng ngùng cùng Thịnh công công trò chuyện đôi câu, Thịnh công công cũng nói ra mục đích của y tới đây là truyền Thánh chỉ.

Đường Thiên Viễn cầm thánh chỉ đọc thật kĩ, rốt cuộc hắn cũng hiểu được hôm đó cha hắn nói câu “học hỏi kinh nghiệm” là có ý gì. Cuối cùng Đường Thiên Viễn cũng ngộ ra, thì ra hắn bị cha hắn cùng Hoàng thượng liên thủ lừa hắn vào tròng.

Chương 3: Nữ Sư Gia

Dịch giả: Thỏ Con Lạc Đường

Trong khách điếm, Đường Thiên Viễn nhìn phần vải lụa mà ngẩn người. Trên vải lụa được viết đầy chữ, góc dưới bên trái còn có một dấu ấn hình vuông khắc bốn chữ “ Mệnh đức chi bảo”. Đây là một trong hai mươi bốn ấn kí của Hoàng đế.

Không sai, trước mặt hắn lúc này chính là mật chỉ.

Hôm ấy, hắn gặp được Thái giám Đại tổng quản – Thịnh công công đến truyền chỉ lúc hắn từ Cổ đường thư xá trở về.Đường Thiên Viễn vô cùng kinh ngạc, ngày thứ hai hắn đến huyện Đồng Lăng thì Thịnh công công đã đến.Có thể thấy hai người chân trước chân sau, cùng lúc mà tới, cũng không biết Hoàng thượng có việc gì khẩn cấp.

Đến lúc hiểu được Thánh chỉ, Đường Thiên Viễn mới nhận ra mình đã vô tình rơi vào cái hố Hoàng thượng đã đào sẵn.

Trong mật chỉ có viết: Hoàng thượng cùng cha hắn hoài nghi ở huyện Đồng Lăng có người khai thác hoàng kim, cất giấu khoảng mười vạn lượng. Đúng lúc Đường Thiên Viễn lại đang ở huyện Đồng Lăng, nên trước phong cho hắn là Huyện lệnh, cẩn thận điều tra việc này. Đồng thời, đề phòng Đường Thiên Viễn bị hạn chế quyền lực,Hoàng thượng bí mật phong hắn làm Khâm sai đại thần, khi cần thiết có thể thay hoàng đế đi tuần thị sát, nắm bắt toàn bộ tình hình của Nam Trực Lệ *.Ngoài ra còn thiện chí gợi ý cho hắn, vụ án này cùng với Huyện lệnh tiền nhiệm của huyện Đồng lăng có liên quan mật thiết.

* tỉnh Nam Trực Lệ ( tức Nam Trực), đây là tên gọi vào thời nhà Minh, sau này được đổi tên thành Giang Nam.

Không cần động não cũng có thể nghĩ ra điểm này, Đường Thiên Viễn tịnh tâm suy nghĩ, gợi ý kiểu gì đây chứ?

Mười vạn lượng vàng tương đương với trăm vạn lượng bạc, đây là một số lượng rất lớn, lớn đến mức có thể khiến người khác hoài nghi tính chân thật của việc này. Đường Thiên Viễn cảm thấy vụ án còn có một khả năng khác nữa, chính là: Hoàng thượng muốn tiền muốn đến điên luôn rồi!

Hắn lắc đầu, cẩn thận đem mật chỉ thu lại, sau đó mở túi hành lý ở trên bàn. Trong túi hành lý có một đại ấn màu tím của Khâm sai, còn có thư thẩm duyệt của Lại bộ. Hoàng thượng là người suy nghĩ thấu đáo, y lo ngại danh tiếng của Đường Thiên Viễn quá lớn, thân phận lại đặc thù, nếu dùng thân phận thật, e là quá phô trương, bởi vậy ngụy tạo cho hắn một thân phận khác.

Đường lão gia – Đường Các lão đứng đầu Lại bộ, muốn làm giả hồ sơ quan viên cũng không có gì khó. Đường Thiên Viễn nhanh chóng trở thành một tiến sĩ trong Lại bộ. Tiến sĩ mỗi khoa đều có khoảng vài trăm người, sẽ không ai có thể điều tra từng người từng người một. Đúng là quá tiện lợi.

Đường Thiên Viễn mở thư ra xem, vừa liếc mắt tới cái tên mới của mình,hắn đã cảm thấy...thốn dưới thân.

Đường Phi Long....

Hoàng thượng nhất định là cố ý. Hoàng thượng sớm biết Đường Thiên Viễn sẽ oán hận y, cho nên mới cố ý ban cho hắn cái tên cợt nhã này. Đường Thiên Viễn rất muốn xé nát bức thư,nhưng cuối cùng hắn vẫn nuốt xuống nỗi ấm ức này.

Thật ra mà nói, bởi vì Đường Thiên Viễn và Đường Phi Long có sự liên kết đầy vi diệu,cho nên cả thiên hạ sẽ không ai dám nghĩ rằng Đường Thiên Viễn sẽ ngốc đến mức dùng cái tên này làm tên giả để gây sự chú ý.Hoàng thượng cũng chính là lợi dụng điểm này,dùng cách thức và cách nghĩ hoàn toàn ngược lại với đại chúng. Đương nhiên, còn nhiều nguyên nhân thú vị và xấu xa khác tùy thuộc vào vị Hoàng đế này.

Đường Thiên Viễn sắp xếp lại mọi thứ, hắn trầm ngâm suy xét tình cảnh trước mắt mình.

Nếu đào trộm hoàng kim là thật, như vậy vũng nước của vụ án này quá sâu rồi. Có bao nhiêu người biết chuyện hoàng kim? Có bao nhiêu người tham gia trong vụ án này? Chủ mưu là ai? Bịt miệng như thế nào? Phân chia lợi ích ra sao? Làm sao để che dấu tai mắt người ngoài? Có quan to nào tham gia vào hay không? Nếu có thì bao nhiêu người?

Quan trọng nhất, hoàng kim trộm được cất giấu ở đâu?

Tất cả những điểm này đều là một ẩn số.

Bạc tham ô càng lớn thì số người tham ô càng nhiều. Nếu quả thực có nhiều số lượng hoàng kim bị khai thác trộm như vậy, thật sự không biết có bao nhiêu người liên quan trong vụ án lần này.

Bản thân Đường Thiên Viễn cũng tự thân hiểu rõ. Hắn gia nhập quan trường mới hai năm, ở Hàn Lâm Viện thanh cao lại thanh nhàn hơn là ở nha môn,nên tất nhiên kinh nghiệm tranh đấu trên quan trường của hắn không nhiều. Ở kinh thành, người khác khách sáo với hắn chẳng qua là vì nể trọng cha hắn. Còn ở Đồng Lăng, con người,bối cảnh đều không quen, tất cả đều không có chổ dựa, cũng không thể đem cha hắn ra hù dọa. Muốn đấu với bọn rắn độc gian xảo, đâu có dễ? Đối mặt với những tình huống chưa rõ ràng, lại còn có khả năng lôi ra một số người liên quan vô cùng phức tạp, nghĩ tới thôi đã thấy đau đầu.

Tóm lại, đây là một cái hố sâu không thấy đáy.

Trăm sai vạn sai đều là do hắn không nên kích động chạy tới Đồng Lăng để cha hắn cùng Hoàng thượng thừa dịp mà quăng cho hắn một vụ án lớn đến vậy.

Ngàn trách vạn trách cũng là do cái tên Diệu Diệu Sinh kia.

....

Ngày hôm sau, Đường Thiên Viễn đến Trì Châu phủ, đệ trình quan hàm Lại bộ, hoàn thành thủ tục, chính thức trở thành Huyện lệnh của huyện Đồng Lăng.

Nha dịch trước đó đã có sẵn, có thể gọi trở về. Sư gia thì có chút phiền toái. Đường Thiên Viễn không có sư gia, chỉ đành dán cáo thị chiêu mộ.

Nhưng việc chiêu mộ không được thuận lợi.

Ngẫm lại cũng đúng, Huyện lệnh tiền nhiệm chết oan uổng, sư gia bỏ chạy, cho thấy huyện nha này là nơi không được tốt lành, Huyện lệnh mới lai lịch bất minh, lại không giống như có thế lực chống lưng...Người đọc sách không lo không có đất dụng võ, tất nhiên sẽ không chịu thiệt ở lại nơi này.

Trong hai ngày liên tục có không ít người đến chiêu mộ, một số thì đến góp vui tìm vận may, một số ngay cả Tam tự kinh cũng không thuộc.Một số người bị loại khỏi nha môn thì bắt đầu tung hô Huyện thái gia anh tuấn tiêu soái, hào hoa phong nhã đến cỡ nào, còn kéo theo cả một biệt đội chỉ để ngắm nhìn Huyện thái gia...

Đường Thiên Viễn sắp bị bọn họ đùa giỡn đến mệt rồi. Hắn đành ra một số đề khảo thí dựa vào Tứ thư ngũ kinh, sau đó phân phó cho nha dịch. Nếu như có người đến ứng khảo, nha dịch có thể khảo sát những người đó trước, ai đáp đúng ít nhất được một nữa, thì mới được vào gặp Huyện thái gia.

Chiêu này tính ra lại hữu dụng, có thể ngăn chặn được một số người.

Đến một ngày, nha dịch hớn hở chạy vào báo với Đường Thiên Viễn, có một người đáp được toàn bộ đề của hắn.

Đường Thiên Viễn vô cùng mừng rỡ, thế nhưng câu nói tiếp theo của nha dịch lại làm hắn có chút thất vọng.
Đó là một cô nương.

Thôi bỏ đi, cô nương thì cô nương, xem thử trước rồi tính.

Đến lúc nhìn thấy cô nương kia, cả người hắn rụng rời, ấn tượng của hắn về nàng ta không có gì tốt đẹp, hắn một chút cũng không muốn gặp nàng.

Đàm Linh Âm đi vào,hướng về phía chổ ngồi của Đường Thiên Viễn cung kính hành lễ “ Dân nữ Đàm Linh Âm, bái kiến đại nhân.”

Ném ra ngoài!

Hai nha dịch giật mình sững sờ, bọn họ bước lên bắt lấy cánh tay của Đàm Linh Âm khiêng nàng ra ngoài. Đàm Linh Âm ra sức vùng vẫy,giãy giụa đến nỗi Đường Thiên Viễn hoa cả mắt, chóng cả mặt.

“Đại nhân! Đại nhân...Ngài không thể xem thường nữ nhân, lệnh đường cũng là nữ nhân.”

Thì ra nàng ta không biết tại sao mình lại bị đuổi. Đường Thiên Viễn vung tay ra lệnh “ Dừng!”

Nha dịch lập tức thả Đàm Linh Âm xuống.

Đường Thiên Viễn nhìn thấy Đàm Linh Âm cả người rũ rượi, trong lòng cũng khoan khoái, hắn ngoắc ngoắc tay “ Lại đây!”

Đàm Linh Âm tiến tới gần một chút.

“Nhìn kĩ xem ta là ai?” Đường Thiên Viễn nói.

Đàm Linh Âm không thấy rõ lắm, nàng tiến sát thêm một chút, lúc này nàng mới nhận ra. Nàng khúc khích cười, bộ dạng không khác gì hôm ấy. Đường Thiên Viễn nghe thể nào cũng cảm thấy điệu cười của nàng vô cùng bỉ ổi.

Mặt Đường Thiên Viễn đen như hung thần “ Người đâu! Đánh cho ta!”

- Đừng..đừng...đừng! Ta thật sự là có bản lĩnh!

Đàm Linh Âm ôm đầu né tránh, hai nha dịch muốn bắt cũng không bắt được nàng.

Một nha dịch cũng đồng tình nhìn nàng, cô nương này đâu có làm gì sai, sao Huyện thái gia lại có thành kiến với nàng như vậy. Hắn dừng tay, thử thăm dò Đường Thiên Viễn “ Đại nhân, hay là trước mắt chúng ta xem thử cô nương này có bản lĩnh gì không đã?”

Đường Thiên Viễn cũng không muốn tiếp tục náo loạn, hắn hỏi Đàm Linh Âm “ Cho bổn quan xem..ngươi có tài cán gì?”

“ Ta đọc rất nhiều sách, trên biết thiên văn dưới tường địa lý, cầm kì thi họa đều biết một chút.”

Ồ, bản lĩnh khoác lác của ngươi ngược lại rất cao thâm. Đàm Linh Âm thấy hắn không quan tâm, lại nói tiếp “ Ta còn biết đoán mệnh, xem tướng. Đại nhân, hay ta xem qua cho Ngài.”

Nói xong,nàng ta bước lên phía trước chỉ cách Đường Thiên Viễn có hai bước chân, còn nhập tâm nhìn vào mặt hắn. Đôi mắt trong suốt tựa như hồ nước tĩnh lặng, đôi hàng lông mi dài sắc sảo, nàng vừa chớp mắt tựa như cánh bướm đậu dịu dàng đậu trên mặt đất.

Đường Thiên Viễn cả người không được tự nhiên, nghiêng đầu né ánh mắt nàng nói “ Ngươi nhìn ra được gì rồi?”

Đàm Linh Âm vẻ mặt khen ngợi “ Đại nhân, nói thật, ta chưa từng gặp qua ai có tướng mạo tốt như Ngài.”

Đường Thiên Viễn gật gù, bản lĩnh vuốt mông ngựa cũng rất cao.

“Ngài xuất thân bất phàm, từ nhỏ chăn ấm nệm êm, mệnh định sẽ quyền cao chức trọng, về sau vinh hoa phú quý, phúc khí đầy nhà. Ồ, phải rồi, sau này Ngài sẽ cưới được một thê tử đặc biệt vượng phu, con cháu đầy đàn....”

Được rồi!

Đường Thiên Viễn khoát tay ngăn lại. Hắn đối với mấy trò nịnh nọt ba xu của đám giang hồ bịp bợm này không chút hứng thú. Trình độ của cô nương này cũng chỉ có như vậy, so với người bình thường cũng chỉ đọc nhiều hơn được mấy quyển sách. Tóm lại, hắn sẽ không chấp nhập cho cô nương ta vào huyện nha gây họa.Nói rồi, hắn chỉ tay ra cửa “ Bây giờ ngươi có thể quay ra đằng sau, cứ thế đi thẳng, không được dừng lại.”

Đàm Linh Âm thấy hắn lại đuổi mình, vội vàng lên tiếng “ Đại nhân cứ từ từ, đừng vội. Ta còn xem chỉ tay cho Ngài nữa, Ngài đưa tay ra đây, ta xem qua cho Ngài một chút...”

Đường Thiên Viễn cũng không đủ kiên nhẫn, chỉ muốn nhanh chóng tống cổ nàng ta, liền hỏi “ Xem xong rồi thì đi?”

Xem xong rồi sẽ đi!

Nghe thế, Đường Thiên Viễn đưa tay ra.

“Nam tả, nữ hữu”

Hắn lại đổi tay kia.

Đàm Linh Âm cúi đầu, bởi vì mắt nàng không tốt, nên phải nhìn rất gần, giống như sắp hôn lên tay hắn. Đường Thiên Viễn lại càng không được tự nhiên, theo bản năng rút tay về.

“Đừng nhúc nhích!” Đàm Linh Âm sốt ruột,vội vàng nắm lấy tay Đường Thiên Viễn. Sợ hắn lại rút tay về, nàng liền nắm chặt cả hai tay hắn, còn xem rất chăm chú.

Đường Thiên Viễn “....”

Hắn có một vấn đề hơi cổ quái rất khó mở miệng. Nếu như trước mặt hắn là một cô nương có khuôn mặt xinh đẹp, hắn cũng có thể không động lòng. Nhưng nếu đối diện với một cô nương có tay đẹp chân đẹp thì hắn sẽ không tự chủ được mà tâm đập loạn xạ.

Lúc trước hắn có một nha hoàn tay chân rất đẹp, nhưng mà sau đó nha hoàn kia lại...

Thôi bỏ đi, không nhắc nữa.

Tay của Đàm Linh Âm bề ngoài nhìn cũng không tệ, nếu như chịu khó bảo dưỡng cũng không đến nỗi khó nhìn. Nhưng xương cốt và cơ thể là trời sinh, rất khó bảo dưỡng để cải thiện. Đường Thiên Viễn mặc dù không thấy hết tay của Đàm Linh Âm, nhưng dựa vào ngón cái và ngón trỏ của nàng có thể thấy được tay nàng rất nhỏ nhắn, xương cốt đều đặn, nếu nhiều thêm một chút thì quá béo, ít đi một chút lại quá gầy, như nàng là vừa vặn. Thật sự hiếm thấy. Da tay của nàng rất mịn màng, ngay cả dương chi bạch ngọc thượng hạng cũng không thể sánh.Bên dưới cổ tay áo lộ ra một đoạn cánh tay trắng nõn như chồi sen mới nhú giữa mùa thu.

Dừng! Không thể nhìn nữa! Đường Thiên Viễn tận lực quay đầu né tránh.

Hai tên nha dịch kinh ngạc nhìn khuôn mặt trắng nõn của Huyện thái gia bọn họ đang dần dần đỏ ửng.

Mắt có thể không nhìn, nhưng tay vẫn có thể cảm nhận được. Tay của hắn đang nằm trong lòng bàn tay nàng, cảm xúc mềm mại kia còn cho hắn nhiều cơ hội tưởng tượng hơn, so với chạm mắt còn tuyệt diệu hơn.

Đàm Linh Âm bắt đầu thao thao bất tuyệt giải thích cho hắn về chỉ tay, Đường Thiên Viễn một chữ cũng không nghe lọt tay, hắn dùng lực rút tay về, cau mày nói “ Ngươi giỡn đủ chưa?”

Đàm Linh Âm ngồi thẳng lưng, cười hì hì nhìn hắn, nàng nghĩ thầm,xem ra vị Huyện thái gia này không dễ lừa gạt a.

Đường Thiên Viễn định thần, quyết định đuổi nàng đi không chút do dự.

Lần này nàng cũng không làm loạn, mà chỉ ôm cánh cửa không buông “Đại nhân, phải làm sao Ngài mới chịu nhận ta làm sư gia?”

Đường Thiên Viễn ngồi lại chổ cũ, lúc nãy hắn đã khôi phục thần thái, “Muốn làm sư gia? Chỉ cần ngươi nói cho ta biết Diệu Diệu Sinh ở đâu?”

Đàm Linh Âm lần này tin rằng vị đại nhân này quả thật ngưỡng mộ nàng. Chấp niệm sâu như vậy, chỉ là thể là ngưỡng mộ hoặc có thù oán. Hình như nàng không có kẻ thù nào giống như vậy. Vì thế nàng buông người ra khỏi cánh cửa, đứng trên bậc thang, chấp tay ra sau lưng, biểu tình thần bí giống như một thế ngoại cao nhân nào đó.

“Vậy ta nói thật cho ngươi biết”, Đàm Linh Âm ngạo kiều ngẩng cao đầu nói “ Ta chính là Diệu...Diệu...Sinh.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương