ĐỘC TÔN TIÊN GIỚI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Độc tôn tiên giới - Chương 1 - Chương 4

Chương 1: Phục sinh 1

Hắn mở mắt ra thấy một vùng trời tối om không có ánh sáng.

-Ta đã chết rồi sao? Đây là đâu? Thiên đàng hay địa ngục? Hay ta vẫn còn sống?

Rồi hắn lại tự cười giễu mình.Làm gì có ai tự bạo mà còn sống chứ? Trừ khi tu vi đạt tới võ đế có thể ngưng ra thần hồn thì mới không bị thần hình câu diệt có thể đoạt xác trọng sinh. Còn hắn mới có tu vi võ tôn thì làm sao có khả năng chứ. Rồi hắn cựa mình muốn đứng dậy thì thấy thân mình truyền đến một cảm giác đau nhức bất tận. Từng hồi rồi lại từng hồi. Hắn càng cựa càng thấy đau nhức. Hắn đành từ bỏ đứng dậy. Hắn nằm im không nhúc nhích. Hắn bắt đầu rên rỉ. Hắn khóc càng khóc càng lớn, không phải khóc vì đau mà khóc vì số phận vì cuộc đời mình quá bi đát. Khi vừa lọt lòng đã bị vứt bỏ trong rừng mặc cho thú rừng ăn thịt. Cũng may có sư phụ hắn cứu hắn đem hắn về nuôi, truyền cho hắn một thân tu vi. Dạy hắn luyện đan dạy hắn nên người. Cuộc sống như vậy khiến hắn cảm thấy hạnh phúc. Hắn mong sao cuộc sống của hắn cùng sư phụ mãi tốt đẹp như thế. Nhưng đâu ngờ không được như hắn mong đợi. Sư phụ hắn bị nguời ta ám toán, trước khi chết ông chỉ truyền lại cho hắn một công pháp chưa hoàn thiện và dặn hắn đừng để lộ cho ai biết kẻo mang đến họa sát thân rồi vĩnh viễn ra đi. Hắn cố gắng điều tra và đã tìm ra thủ phạm. Hắn thề hắn phải tu luyện, phải mạnh mẽ, phải trả thù. Nhưng ai ngờ đâu khi hắn chưa kịp trả thù đã phải tự bạo đan điền đồng quy vu tận với kẻ thù. Nghĩ đến đây hắn càng khóc to hơn.

-Aaaaaaaa....!Có ma.

Một tiếng thét thật to sau đó là tiếng bước chân chạy đi làm hắn tỉnh lại.

-Có nguời? Không lẽ....?Haha ta vẫn còn sống. Thù của sư phụ chưa báo làm sao ta chết được chứ. Sư phụ trên trời có linh thiêng xin hãy nhìn xem con trả mối thù này.

Bên ngoài vang lên từng tiếng buớc chân dồn dập càng ngày càng gần. Rồi xoạch một tiếng, ánh sáng chói loá chiếu thẳng vào mắt hắn làm hắn co rút lại, đôi mắt nhắm nghiền. Một vòng tay mát dịu nhẹ nhàng êm ái ôm chầm lấy hắn

-Con tôi chưa chết! Con tôi chưa chết! Ông trời có mắt thật là ông trời có mắt mà! Huhu!
Từng giọt nước mắt lã chã rơi xuống mặt hắn. Hắn từ từ mở mắt. Một khuôn mặt ướt đầm nước hiện ra trước mắt hắn. Một người phụ nữ có khuôn mặt khắc khổ đang chăm chú nhìn hắn, khuôn mặt bà có một vết sẹo to bên phải, cái mũi cao thanh tú đôi môi đỏ mọng, đôi mắt sáng long lanh. Nếu không có vết sẹo thì chắc chắn bà cũng là một mỹ nhân. Bên cạnh bà là một cô bé khoảng 13-14 tuổi ngũ quan cân đối, dáng nguời thon thả, đôi mắt sáng như trăng sao trên trời... Chắc chắn sau này cũng là một đại mỹ nhân.

-Con thấy trong người thế nào rùi?

Bà mẹ khóc nấc lên.Bà đỡ hắn dậy khỏi chiếc quan tài, dìu hắn về chiếc dường gỗ đặt hắn nằm xuống rồi nhẹ nhàng hỏi.

-Huynh ơi huynh mau khoẻ lại đi mẹ, ba và cả muội nữa rất lo cho huynh.

Bé gái cũng ôm lấy hắn rồi vừa khóc vừa nói-Mẹ và muội đừng khóc nữa, con không sao. Nghỉ ngơi vài hôm là khỏi thôi.

Tuy có một đoạn trí nhớ hỗn độn trong đầu nhưng hắn cũng biết được hai người đứng trước mặt mình hiện tại là mẹ cùng em gái nuôi của khối thân thể này.

-Mẹ và muội có thể đi ra ngoài được không?Con cần yên tĩnh nghỉ ngơi một chút.

-Ukm. Đây là thuốc trị thương con dùng đi rùi nghỉ ngơi cho khoẻ

Nói đoạn bà đưa cho hắn 1 viên đan dược rồi dắt đứa bé gái ra ngoài. Mình hắn nằm trong căn phòng bắt đầu xâu chuỗi lại những ký ức trong đầu.Thì ra đây là đấu la đại lục và chủ nhân của thân thể này tên là tống giang. Cha hắn là tống hào mẹ hắn là kim liên. Muội muội nuôi là mỹ linh. 15 năm trước khi mẹ tống giang mới mang bầu, cả 2 vợ chồng từ nhà ngoại (kimgia) đi về thì bị phục kích 2 vợ chồng bị phế tu vi chuẩn bị bị giết thì cha của mỹ linh gặp họ, cứu họ đem về thôn nhưng cha cô bé cũng vì thế mà bị thương, ông bị trúng độc, thương thế ngày càng nặng. 3 năm sau ông qua đời lúc đó mẹ mỹ linh mới mang thai mỹ linh được 6 tháng. Sau khi sinh ra mỹ linh bà đã qua đời, từ đó mỹ linh lớn lên duới sự yêu thương chăm sóc của vợ chồng kim liên và tống hào. Nhớ đến đây hắn lại cảm thấy đồng cảm với số phận của mỹ linh, của 2 vợ chồng kim liên tống hào và của chính khối thân thể này.

-Kiếp này chắc chắn ta sẽ giúp họ hồi phục lại tu vi giúp họ có thể trả thù những kẻ đã hại họ. Cũng coi như trả ơn họ đã sinh thành ra cậu nhóc tống giang này để ta có cơ hội phục sinh lần nữa.

Hắn siết chặt hai tay lại, bỗng cảm thấy mát lạnh ở một bên tay. Thì ra là viên đan dược mẹ hắn đưa lúc trước.

Chương 2: Phục sinh 2

Hắn nhìn viên đan dược mà cười lạnh. Thì ra là 1 viên kim sang tán phẩm chất kém đến không thể kém hơn, kém chút xíu nữa thì là bán thành phẩm mất rồi.

-Haiz! Không ngờ 1 luyện dược sư lục phẩm như ta lại có ngày phải dùng viên đan dược này.

Nghĩ vậy hắn vẫn cho viên đan dược vào miệng và nuốt xuống. Dù sao đây cũng là tấm lòng của mẹ hắn và đặc biệt là có còn hơn không. Khi viên đan dược vừa trôi xuống bụng thì tác dụng của dược lực bắt đầu. Miệng các vết thương nhỏ bắt đầu khép miệng, cơn đau nhức cũng giảm bớt. Tống giang bắt đầu khoanh chân lại, vận chuyển công pháp “tula” để chữa trị cơ thể. Đây là một công pháp nghịch thiên nhất mà hắn gặp được từ trước đến nay, nó có thể làm cho cơ thể con nguời rắn chắc như thần khí và đặc biệt chữa trị vết thương nhanh đến biến thái. Bỗng hắn phát hiện không thấy linh khí dao động, cơ bản công pháp không thể vận hành. Hắn kiểm tra lại một lượt thân thể và nhận ra ở một số nơi trong cơ thể kinh mạch đang bị tắc nghẽn.

-Thôi đành chờ khoẻ lại rồi luyện chế đan dược khơi thông kinh mạch sau vậy.

Hắn đành buông tha vận chuyển công pháp chữa trị và nằm xuống nghỉ ngơi. Hắn nằm được nửa ngày thì thấy đỡ hơn rất nhiều, hắn đi xuống dường và đi ra cửa. Vừa mở cửa đã thấy một người đàn ông trung niên đi tới, trên người ông đầy vết thương chằng chịt.

-Con không khoẻ cứ nằm trong nhà ra đây làm gì.

Vừa gặp tống giang ông đã vội nói và dìu vào nhà.

-Con không sao, con đỡ rồi mà cha. Cha đi đâu mà người toàn vết thương vậy?

Tống giang xua xua tay hỏi lại.

-Cha không sao, vết thương ngoài da ý mà. Con đừng lo cho cha điều quan trọng bây giờ là sức khoẻ của con kìa cố gắng nghỉ ngơi đi.

Hai cha con tống giang hàn huyên một lúc thì tống giang biết được thì ra lúc hắn được đưa về làng thì vẫn hấp hối thấy vậy cha hắn vội vã chạy ra ngoài kiếm thảo dược để về chữa thương cho hắn nên mới bị thương như vậy.

-Thật là một người cha tốt. Giá như cha mẹ ta ở kiếp trước cũng tốt như họ.

Hắn thầm nghĩ rồi nước mắt lại ứa ra

-Con đừng khóc chẳng phải cha vẫn khoẻ mạnh đó thui. Cha lấy được rất nhiều thảo dược về này
Thấy tống giang khóc tống hào vội an ủi con và đem một túi nhỏ đổ ra ngoài. Trong túi có hai ba chục thảo dược khác nhau: nào kim la, tiền thảo, kim thảo, mộc quế, bách lý.....

Có cả u lan hoa một loại trị nội thương rất tốt, giúp khơi thông đường huyết. Là loại dược liệu không thể thiếu khi luyện chế đan dược bổ mạch đan. Bổ mạch đan chính là đan dược cấp hai giúp khơi thông kinh mạch và có thể làm cho kinh mạch thêm rộng rãi và chắc chắn.

-Cha con cần một số loại thảo dược này

Nói rồi hắn cầm khoảng hơn chục loại thảo dược số còn lại hắn bảo cha hắn thu lại.

-
Con cần nhiều thảo dược để làm gì vậy?

Tống hào ngạc nhiên hỏi. Bởi vì số thảo dược dược này là ông dự định đem xuống thành thị gần đó để bán rồi mua thuốc trị thương cho tống giang. Mà bây giờ con trai ông lại lấy đi phân nửa. Phải biết rằng thảo dược đa số phải qua tay luyện dược sư loại bỏ tạp chất đúc kết tinh hoa tạo thành đan dược mới có thể sử dụng một cách hoàn mỹ nhất mà không có một tác dụng phụ nào.

-Con biết luyện dược mà cha!

Tống giang hồn nhiên đáp
-Biết luyện dược tốt lắm....Mà cái gì? Con biết luyện dược?

Ông bố mắt to tròn ngạc nhiên nhìn cậu con trai. Đừng nói ở cái vùng hẻo lánh này mà cho dù là cả vùng đất quanh đây vạn dặm tính cả các thành thị lớn khác thì luyện dược sư cũng quý hiếm như là phượng mao giác lân. Những luyện đan sư một là trở thành trưởng lão của các môn phái hai là khanh khách của các gia tộc lớn địa vị của họ vô cùng cao quý, đi đâu cũng được cung phụng nịnh nọt. Còn đứa con của ông mới có 15 tuổi từ nhỏ đến giờ không hiểu sao không luyện được võ huống chi đến luyện đan bảo sao ông không ngạc nhiên cho được.

-Con biết luyện thật mà cha. Thật ra lúc con đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết thì con mơ thấy mình gặp một ông tiên, chính ông đã dạy con luyện đan đấy....

Rồi tống giang bịa ra một câu chuyện về ông tiên nọ làm cha hắn nửa tin nửa ngờ rồi bảo ông ra ngoài để mình có thể yên tĩnh luyện đan. Trước khi ông đi khỏi tống giang còn nói với theo một câu:

-Cha đừng nói cho ai biết là con biết luyện đan nhé.

-Cha biết rồi.

Ông đi ra ngoài một lúc rồi cùng mấy người nữa quay lại.

-Không phải chứ? Chẳng lẽ cha lại rêu rao khắp xóm là mình biết luyện đan? Họ tới nhờ mình luyện đan hộ?

Tống giang thầm nghĩ.

-Có chuyện gì vậy ạ

Đè nén suy nghĩ trong lòng tống giang lên tiếng hỏi.

-À không có gì cha nhờ họ khênh bỏ chiếc quan tài đi ấy mà

Tống hào khẽ trả lời rồi cùng mấy người khênh chiếc quan tài rời đi. Đóng cửa lại giang trần thở phù nhẹ nhõm may mà những điều vừa suy nghĩ không sảy ra, bằng không tin hắn biết luyện duợc truyền ra ngoài người ta ùn ùn tới nhờ luyện đan thì toi, hoặc là có gia tộc nào đó bắt hắn về bắt luyện đan thì càng khổ nữa.

Chương 3: Luyện đan sử dụng đan dược tu vi tăng

Tống giang tìm xung quanh nhà một hồi, lấy ra chiếc nồi nhỏ bắc lên bếp, rồi nhóm lửa. Sau đó bỏ từng gốc dược liệu vào. Nếu có luyện dược sư nào ở đây nhìn thấy cảnh này chắc là sẽ bóp cổ tống giang chết tại chỗ mất. Vì sao ư chỉ đơn giản là luyện dược sư khi luyện đan phải dùng dược đỉnh cộng với sử dụng linh khí để khống hỏa thì mới đạt được thành công cao khi luyện đan. Vậy mà ở đây lại có một kẻ dùng nồi dùng lửa củi để luyện đan.

-Kẻ này là một luyện đan sư lục phẩm thất phẩm ư?

Chắc chắn không phải. Nếu một tên nhóc mới 15 tuổi mà là luyện dược sư lục phẩm mà chỉ cần là nhị phẩm thôi thì chắc chắn luyện dược sư trên đại lục này sẽ nhiều như rau cải ngoài chợ, làm gì còn danh phận luyện dược sư cao quý, làm gì còn đan dược đắt đỏ...

- Hắn là một kẻ điên?

Chắc chắn rồi một kẻ điên đang làm ô uế, đang sỉ nhục danh hiệu luyện đan sư vì thế nên giết chết hắn.

Chắc chắn nếu có luyện dược sư ở đây ngay tại lúc này sẽ có suy nghĩ như vậy. Nhưng nếu người đó nhìn thấy cảnh tống giang luyện thành đan dược thì chắc chắn sẽ sửng sốt bất ngờ và có khi còn nhận tống giang làm sư phụ ý chứ.

Nếu đối với người khác mà ở trong hoàn cảnh của Tống giang ( không có dược đỉnh, không có linh khí) thì chắc chắn sẽ không thể luyện chế ra đan dược được nhưng Tống giang lại khác bằng vào những kinh nghiệm kiếp trước của mình thì đan dược cấp 2 không làm khó được Tống giang chỉ là tinh thần lực còn hạn chế nên hơi vất vả một chút xíu thôi.

Qua một hồi luyện đan cuối cùng cũng đến lúc ngưng đan. Khuôn mặt Tống giang trở nên ngưng trọng hẳn lên, đây là lúc quan trọng nhất của luyện đan. Đã có rất nhiều luyện dược sư lúc ngưng đan không đúng cách không đúng thời gian mà đã bị tạc lô bị thương hoặc là chết. Chính vì vậy Tống giang phải lựa chọn thật kỹ càng thời gian để ngưng đan. Trên mặt Tống giang từng giọt mồ hôi đang lấm tấm rơi hai mắt đang nhìn chằm chằm vào chiếc nồi trước mặt. Xung quanh từng dòng linh khí hội tụ lại ngày càng nhiều. Rồi Tống giang mắt sáng lên khẽ hét lên một tiếng: Ngưng. Các dòng linh khí hội tụ lại thành một vòng xoáy rồi trút vào trong nồi. Chiếc nồi rung lắc mạnh nguy cơ có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Tống giang cố gắng tập trung hết tâm lực vào ""nồi” đan, tinh thần lực hao tổn vô cùng lớn, từng dòng mồ hôi đang chảy xuống uớt đẫm cả chiếc áo, khuôn mặt Tống giang đang dần tái đi. Bỗng “tách” một tiếng, một mùi thơm từ chiếc nồi bốc ra:

- Cuối cùng cũng thành đanTống giang thở phào nhẹ nhõm. Tinh thần lực gần như cạn kiệt cũng may với kinh nghiệm từ kiếp trước cộng với đây là đan dược phẩm chất thấp nên vẫn cố gắng luyện ra được. Tống giang cầm viên đan dược trên tay ngắm nhìn kỹ lưỡng:

- Haiz. Miễn cưỡng đạt trung phẩm thôi à.

Nếu có người nghe được câu này của hắn chắc đập luôn đầu hắn vào tường cho hắn chết luôn mất. Cả cái vùng này luyện dược sư nhị phẩm đếm trên đầu ngón tay a, không những thế họ cũng toàn là những người đã lớn tuổi, trải qua bao vất vả bao lần luyện chế thất bại mới có thể thành công. Ấy thế mà tên này thì sao? Mới 15 tuổi không có tu vi không thể khống hoả không có dược đỉnh ấy vậy mà chỉ một lần luyện chế lại ra được nhị phẩm đan dược mà lại còn là nhị phẩm đan dược trung phẩm nữa chứ đúng là yêu nghiệt mà. Nhưng kẻ này lại vẫn chưa hài lòng vẫn chê đan dược thấp kém, đúng là tên ăn no rồi quay lại còn chê không ngon mà.

Tống giang bỏ viên đan dược vào miệng, đan dược từ từ tan ra một cỗ mát lạnh từ miệng truyền xuống bụng, lan tới tứ chi, len lỏi vào từng kinh mạch. Kinh mạch Tống giang căng ra làm cho toàn thân Tống giang truyền đến một cảm giác đau nhức. Càng về sau càng đau nhức, Tống giang cắn chặt răng lợi chịu đựng nỗi thống khổ những chỗ kinh mạch tắc nghẽn càng đau nhức nhiều. Lắm lúc Tống giang như muốn ngất đi, muốn gục ngã nhưng cũng nhờ vào ý chí kiên định vững vàng mà Tống giang mới có thể vượt qua được. Thời gian trôi qua mới có 2, 3 phút vậy mà Tống giang cảm thấy như trải qua 2, 3 năm vậy. Rồi cảm giác thống khổ cũng qua đi, Tống giang thở phù nhẹ nhõm:

- Cuối cùng cũng đã xong, thật là mệt chết mà.Khi thấy cơ thể đã có thể hấp thu luyện hóa được linh khí Tống giang thập phần kinh hỷ. Vội vàng ngồi xếp bằng bắt đầu tu luyện “tula” công pháp. Từng dòng linh khí thiên địa được Tống giang hút vào đan điền, đan điền dần được lấp đầy linh khí rồi từ từ phình to ra càng ngày đan điền càng căng ra.

“Ầm” một tiếng nổ nhỏ, linh khí trong đan điền toả ra khắp các kinh mạch trong cơ thể

- Ha ha cuối cùng cũng đã là luyện khí tầng một. Công pháp này thật bá đạo.

Tống giang hét lên sung sướng. Phải biết rằng kiếp trước Tống giang tu luyện cũng phải mất 2 ngày mới đạt được luyện khí tầng một ấy thế mà giờ chỉ mới qua vài ba chục cái hít thở đã có thể đạt được luyện khí tầng một rồi thời gian nhanh gấp cả mấy nghìn lần kiếp trước bảo Tống giang không vui mừng sao được. Rồi Tống giang lại tiếp tục tu luyện mãi đến chiều tối mới đứng dậy ra ngoài.

- Không ngờ chỉ ít thời gian như vậy mà đã là luyện khí tầng năm rồi. Không hổ là thần giai công pháp.

Tống giang càng nghĩ càng thấy kinh hỉ nhưng chợt nhớ tới trong tay mới chỉ có một phần công pháp hắn lại thấy thiếu thốn mất mát một cái gì đó.

-Thôi kệ cứ luyện phần này trước đã những phần kia từ từ tìm vậy.

Nghĩ vậy Tống giang gạt bỏ những suy nghĩ trong lòng rồi bườc nhanh ra cửa.

Chương 4: U ám sâm lâm

Tống giang đi vòng quanh nhà một vòng rồi đi quanh thôn. Đây là một cái thôn nhỏ, cả thôn có khoảng ba chục nóc nhà. Nhà Tống giang nằm ở gần cuối thôn, một căn nhà nhỏ đơn sơ tuy vậy rất thoáng mát, xung quanh có vài ngôi nhà những ngôi nhà ở đây cũng cách nhau không xa lắm chỉ khoảng vài bước chân, đa phần các ngôi nhà cũng nhỏ bé như nhau, cả làng chỉ có căn nhà của trưởng làng là to nhất. Xung quanh ngôi làng được bao bọc bởi cánh rừng bao la, những ngọn núi trùng trùng lớp lớp, những cây cổ thụ cao chọc trời. Trong rừng có rất nhiều muông thú và thảo dược, hàng ngày trong thôn luôn có từng tốp từng tốp người đi vào để săn bắt và hái thảo dược về để đem vào thành trì gần đó bán rồi mua những vật dụng cần thiết cho gia đình. Những người ở đây đa phần đều là người bình thường, người có tu vi cao nhất là thôn trưởng cũng chỉ đạt đến võ đồ ngũ phẩm mà thôi. Chính vì vậy mọi người trong thôn không dám đi sâu vào rừng và phải đi chung năm đến bảy người một đội để có thể săn được thú lớn và giảm bớt nguy hiểm. Tống giang vòng quanh thôn một vòng rồi trở về nhà về được một lúc thì thấy cha mẹ cùng em gái về. Trên vai họ là những bọc to nhỏ, thì ra lúc Tống giang dưỡng thương ở nhà thì họ đi vào rừng kiếm thảo dược. Tuy rất mệt mỏi nhưng vừa thấy Tống giang họ đã vội vàng chạy lại hỏi han. Tống giang cảm thấy thật vui vẻ và hạnh phúc vì ở đây ở kiếp này Tống giang có những người thân bên cạnh luôn chăm lo cho mình. Kiếp trước ngoài sư phụ ra Tống giang không có người thân nào cả, đi ra ngoài luôn phải đề phòng những người xung quanh. Còn ở đây Tống giang cảm thấy cuộc sống thật vui vẻ và đầm ấm. Trong khi Tống hào kiểm kê lại số linh thảo linh dược thì Kim liên và Mỹ linh xuống bếp nấu nướng. Một canh giờ sau cả nhà Tống giang ngồi quay quần bên nhau cùng ăn bữa tối.

- Sáng mai con muốn vào rừng kiếm ít thảo dược cha mẹ ạ.

Đang ăn Tống giang bỗng nhiên nói.

- Vào rừng? Không được đâu con vẫn đang bệnh mà.

- Trong đó nguy hiểm lắm ca- Con cần linh thảo j ba mẹ sẽ kiếm giúp con, việc của con bây giờ là nghỉ ngơi cho khoẻ.

Ba người Tống hào thay nhau cất lời.- Ba mẹ yên tâm đi con khoẻ rùi cha mẹ nhìn xem.

Nói đoạn Tống giang vận dụng một ít linh lực

- Võ đồ cấp một

Ba người đồng thanh hô lên. Chỉ mấy ngày trước từ một người không thể luyện khí còn bệnh nằm một chỗ mà giờ đã khoẻ mạnh lại còn là võ đồ cấp một bảo mọi người không chấn kinh sao được. Nhất là vợ chồng Tống hào, họ ôm chầm lấy Tống giang và khóc nức lên. May mà Tống giang chỉ biểu hiện bên ngoài là võ đồ cấp một, nếu họ biết Tống giang là võ đồ cấp năm thì chắc chấn kinh tới rớt cằm mất. Sau một hồi năn nỉ Tống giang cũng được đồng ý cho vô rừng nhưng với điều kiện là không được đi quá sâu và phải cho Mỹ linh theo cùng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương