[ĐỒNG NHÂN TAM SINH TAM THẾ] TÌNH YÊU ĐẾN LÚC NÀO KHÔNG HAY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [đồng nhân tam sinh tam thế] tình yêu đến lúc nào không hay - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

“Dao Quang thượng thần, ngươi không thấy làm vậy rất quá đáng sao? Đánh chó cũng phải ngó mặt chủ, ngươi như vậy không sợ Mặc Uyên tức giận đem ngươi đuổi khỏi Côn Luân Khư ư?”

Dao Quang cười lạnh nhìn Ly Nguyệt chật vật trốn khỏi kiếm khí của mình: “Cho dù bị đuổi, ta cũng muốn đem phàm nhân ti tiện nhà ngươi đánh cho hồn bay phách lạc, khiến cho ngươi mãi mãi biến mất ở Côn Luân Khư!”

Dao Quang tấn công càng lúc càng nhanh, không có chút nào là nương tay. Dưới uy áp thượng thần, Ly Nguyệt khó lòng di chuyển huống chi là tránh khỏi tấn công của Dao Quang.

“Phốc! Khụ! Khụ! Khụ!”

Ly Nguyệt bị đánh bay đập vào vách đá hộc máu. Nhìn mọi thứ tối dần trước mắt, trong lòng cười khổ. Mặc Uyên, vì ngươi mà ta bị đánh như vậy, đời này kiếp này ngươi nhất định phải phụ trách...

Tiểu Thanh thăm dò thấy Ly Nguyệt đã ngất xỉu, hơi thở thoi thóp liền bẩm báo: “Thượng thần, cô ta sắp chết rồi.”

“Đem cô ta nhốt cùng với Tư Âm đi.”_ Dao Quang lạnh lùng phân phó.

“Dạ”_ Tì nữ đem Ly Nguyệt trói vào cùng Tư Âm.

“Một con tiểu hồ yêu, một phàm nhân lại dám cãi lại thượng thần. Đáng đời các ngươi phải chịu kiếp thủy lao. Thủy lao tiên phủ ta là thủy lao khổ nhất, cứ cách nửa canh giờ là sẽ ngập đầu một lần, các ngươi cứ từ từ tận hưởng đi.”

Nói xong, tì nữ của Dao Quang đi mất.

“Ly Nguyệt, ngươi không sao chứ?... Ly Nguyệt?... Ngươi mau tỉnh lại a! Ngươi không thể có chuyện được, nếu không sư phụ sẽ lột da ta mất... Ly Nguyệt! Ly Nguyệt!”

Không ổn rồi, có lẽ Dao Quang thượng thần đã đánh Ly Nguyệt trọng thương. Ly Nguyệt lại là một người phàm, sao có thể chịu nổi một chưởng của Dao Quang cơ chứ! Bây giờ lại bị giam ở đây... e là... Sư phụ, người mau đến cứu chúng ta đi! Sư phụ!

“Ly Nguyệt, ngươi phải cố gắng lên, không được bỏ cuộc.”

- ---------

Đại sư huynh, không tìm thấy Ly Nguyệt cô nương và mười bảy đâu cả.”

Đại sư huynh, lúc nãy ta thấy có vò rượu bị vỡ, có thể nào là có người đột nhập bắt Ly Nguyệt cô nương và mười bảy rồi không?”_ Lệnh Vũ nhãn tình lóe lên nói

“Lẽ nào là Dực tộc.”

“Dực tộc ngoại trừ Dực quân Kình Thương ra thì bất cứ ai tới cũng bị long khí của Côn Luân Khư áp chế. Như vậy không thể nào là đối thủ của mười bảy được, huống chi họ cũng không quen địa hình ở đây.”_ Điệp Phong phân tích

“Ở đây, ngoại trừ chúng ta thì cũng chỉ có Dao quang thượng thần quen thuộc địa hình, lẽ nào là Dao Quang thượng thần”

Điệp Phong nghe vậy, cảm thấy rất đúng: “Không sai, có khả năng là Dao Quang thượng thần. Các đệ hẳn rõ ràng Dao Quang thượng thần tâm duyệt sư phụ. Mà sư phụ lại... Lệnh Vũ, đệ cùng ta đến thông báo cho sư phụ.”

- ------

“Sư phụ, Ly Nguyệt cô nương và mười bảy mất tích rồi ạ.”_ Điệp Phong hành lễ nói.

Mặc Uyên quay sang nhìn cả hai hỏi: “Đã đến hầm rượu kiểm tra chưa?”“Chúng đệ tử đều đã tìm nhưng không thấy. Cách đây 2 canh giờ, đệ tử có nghe thấy tiếng đổ vỡ, đi ra thì thấy có bóng đen vụt qua, sau đó thì phát hiện họ mất tích. Đệ tử nghi ngờ...”_ Lệnh Vũ

“Nói đi”_ Mặc Uyên trong lòng nổi lên một cỗ bất an, khí lạnh bắt đầu phóng ra.

Lệnh Vũ trộm nhìn Mặc Uyên một cái: “Đệ tử nghi ngờ mười bảy nghịch ngợm, ăn nói hàm hồ, chọc giận Dao Quang thượng thần nên Dao Quang thượng thần mới bắt họ.”

“Hơn nữa, ở Côn Luân Khư cũng chỉ có Dao Quang thượng thần là quen thuộc địa hình ạ.”_ Điệp Phong thêm gió thổi lửa.

Dao Quang thượng thần còn tư mộ người đã lâu, nhìn thấy Ly Nguyệt cô nương không nổi lòng ghen tị mới là lạ._ Lệnh Vũ và Điệp Phong cùng nghĩ ở trong lòng nhưng không tiện nói ra. Dù sao thì Dao Quang thượng thần cũng là phận nữ nhi, nếu nói ra thì chỉ sợ sẽ bôi nhọ danh tiết của người ta, không hay ho.

Mặc Uyên trầm mặc không nói, nhưng ánh mắt lại lạnh băng, hàm chứa gió lốc không ngừng. Đứng dậy, Mặc Uyên gấp gáp, khẩn trương thuấn di đi mất.

Dao Quang, tốt nhất ngươi đừng làm gì nàng, nếu không, đừng trách ta không nể tình...

Điệp Phong và Lệnh Vũ nhìn nhau rồi cũng đồng thời đuổi theo Mặc Uyên.

- ------ Dao Quang động phủ:

Thấy Mặc Uyên từ xa đi tới, Dao Quang có chút chột dạ nhưng nhanh chóng định thần lại, bình tĩnh nói: “Mặc Uyên thượng thần hôm nay tới là có chuyện gì chăng?”

“Trong thủy lao có đệ tử Côn Luân Khư không?”_ Trực tiếp vào thẳng vấn đề, Mặc Uyên không hề cố kị hỏi.

Dao Quang nhìn Mặc Uyên lạnh lùng đối với mình như vậy, trong lòng liền ẩn ẩn đau đớn nhưng ngoài mặt lại lạnh lùng nói: “Mặc Uyên thượng thần đã nghe người nào li gián sao? Trong thủy lao ta sao lại có đệ tử của Côn Luân Khư được!”

Mặc Uyên, ngươi đây là đang lo lắng cho dã hồ li hay là phàm nhân ti tiện kia?“Hai ta quen biết mấy vạn năm, nên biết ta đây không thích nói nhiều, tránh ra.”_ Mặc Uyên dần mất kiên nhẫn.

Dao Quang trong lòng trở nên hốt hoảng. Nếu Mặc Uyên mà thấy hai người họ bên trong thì hắn sẽ nhìn nhận nàng ra sao đây! Không được, không thể cho hắn vào.

“Nơi đây là Dao Quang tiên phủ của ta, đâu phải là chỗ mà chàng muốn vào thì vào chứ!”

“Tránh ra!”_ Mặc Uyên mắt lại lãnh thêm một tầng.

Dao Quang có chút tức giận trước sự phản ứng của Mặc Uyên: “Mặc Uyên thượng thần, ta kính chàng là chiến thần nhưng đây là cấm địa tiên phủ của ta, không được ta cho phép ngay cả thiên quân cũng không dám bước vào nửa bước.”

Mặc Uyên không thèm để ý, thản nhiên tiến vào nhưng lại bị Dao Quang xuất kiếm cản lại. Mặc Uyên mất hết kiên nhẫn, tức giận dùng thần lực đánh bay kiếm của Dao Quang, khiến nàng phải chao đảo lùi về sau, may là có tì nữ đỡ lại nếu không thì đã ngã ngay ra đất.

Mặc Uyên thẳng tiến vào thủy lao, Dao Quang lại định tiếp tục cản trở nhưng lại bị Lệnh Vũ và Điệp Phong cản.

Mặc Uyên thấy Ly Nguyệt và Tư Âm bị nhốt trong nước lạnh, liền lo lắng đánh tan xích sắt, dùng thần lực nâng cả hai lên. Mặc Uyên ôm lấy Ly Nguyệt bế lên. Thấy sư phụ đã tới, Tư Âm lúc này mới thả lỏng tâm thần: “Sư phụ, cuối cùng người cũng đến, hô... Sư phụ, người mau cứu Ly Nguyệt, không biết Dao Quang thượng thần đã làm gì mà nàng hôn mê mãi không tỉnh.”

Thấy Ly Nguyệt hôn mê, thần sắc tái nhợt, cả người không có độ ấm, Mặc Uyên dâng lên một cỗ sợ hãi cùng đau lòng. Sợ hãi là vì Nguyệt nhi bị phong ấn pháp lực, bây giờ chẳng khác gì một người thường, nay lại bị thương và bị ngâm nước lạnh ở thủy lao, chỉ sợ nàng chịu không nổi mà... Còn đau lòng, Nguyệt nhi của hắn vốn được hắn phủng ở lòng bàn tay sủng ái, như thế nào chịu được loại này thống khổ. Cảm thấy ngực một cỗ buồn đau, hắn hận giờ phút này không thể thay thế nàng chịu đau khổ.

“Nguyệt nhi, nàng không thể có chuyện...”

Lại nhìn sao Tư Âm, thấy nàng mệt mỏi bất kham, liền hỏi: “Mười bảy, ngươi còn chịu đựng được không? Ngươi tạm thời ở đây nghỉ tạm, ta sẽ bảo Điệp Phong vào đón ngươi. Ly Nguyệt tính mạng không rõ, không thể trì hoãn, ta đi trước.”

“Sư phụ đừng lo, người cứ đi trước đi.”_ Tư Âm mệt mỏi.

Nói xong, Mặc Uyên gấp gáp bế Ly Nguyệt ra khỏi thủy lao.

“Điệp Phong, mau đi mời Chiết Nhan thượng thần đến đây, còn Lệnh Vũ, ngươi mau vào trong đưa mười bảy về nghỉ ngơi.”

“Đệ tử đã rõ.”_ Cả hai đồng thanh

Thấy sư phụ ôm Ly Nguyệt đang ngất xỉu, Điệp Phong liền hiểu chuyện mà đi ngay.

“Mặc Uyên,.. Mặc Uyên à, chàng nghe ta nói...”_ Dao Quang biết chuyện lần này khó mà giải thích, càng sợ Mặc Uyên sẽ không tha thứ nàng, buồn rầu gọi.

“Ta không muốn nghe lời giải thích gì từ ngươi.”_ Mặc Uyên thấy Dao Quang, trong đầu liền hiện ra hình ảnh Ly Nguyệt không còn sức sống, một cỗ sát ý ẩn hiện chỉ chờ bộc phát.

“Tại đỉnh Thương Ngô vào một ngày nào đó, món nợ ngày hôm nay, ta sẽ tính toán sòng phẳng với thượng thần. Đến lúc đó ta sẽ tự mình giao chiến thư.”

Nói xong, Mặc Uyên không nhìn Dao Quang một cái, mang theo Ly Nguyệt đi thẳng.

Chương 17

“Tại đỉnh Thương Ngô vào một ngày nào đó, món nợ ngày hôm nay, ta sẽ tính toán sòng phẳng với lại thượng thần. Đến lúc đó ta sẽ tự mình giao chiến thư.”

Nói xong, Mặc Uyên không nhìn Dao Quang một cái, mang theo Ly Nguyệt đi thẳng.

“Mặc Uyên...”_ Dao Quang khẽ gọi trong tuyệt vọng, cổ họng nghẹn ngào nói không nên lời. Dao Quang ngã ngồi xuống đất, nước mắt từng giọt, từng giọt rơi xuống.

Không ngờ chàng lại hẹn ta đến đỉnh Thương Ngô. Chàng muốn cùng ta tính hết món nợ này. Chàng có biết, ta làm vậy tất cả là vì muốn tốt cho chàng không? Chàng có biết là làm vậy vì cái gì không? Phàm nhân đó có cái gì hơn ta chứ?! Dã hồ li kia có gì tốt chứ?! Vì cái gì!? Vì cái gì chàng không chịu chú ý ta một chút? Vì cái gì chàng không yêu ta? Vì cái gì?!!...

“Aaaa!!!”_ Dao Quang khóc thét lên đầy đau đớn...

- ------

“Chiết Nhan, nàng thế nào rồi?”_ Mặc Uyên lo lắng hỏi.

Chiết Nhan lắc đầu, trầm trọng nói: “Tình trạng của Ly Nguyệt cô nương không khả quan cho lắm. Mặc Uyên, ngươi hẳn là hiểu một người không có pháp lực mà bị một thượng thần đánh cho nguyên thần tan rã thì nguy hiểm cỡ nào đi. Tuy ngươi đã độ thần lực cho nàng nhưng nó cũng sẽ không giúp nàng duy trì sinh mệnh được lâu nữa đâu.”

“Chiết Nhan, chẳng lẽ ngươi không có cách nào cứu nàng sao? Khắp tứ hải bát hoang này, chỉ có ngươi y thuật giỏi nhất, ngươi nhất định phải giúp ta cứu được nàng, dù ta có trả bất cứ giá nào đi chăng nữa!”_ Mặc Uyên nghe Chiết Nhan nói mà hoảng hốt, sợ hãi không ngừng.

“Haiz... Cách thì không phải không có, nhưng mà với tình trạng của nàng thì cũng không khả quan lắm.”_ Chiết Nhan

Mặc Uyên sốt ruột, ánh mắt lóe lên chút vui mừng khi có hi vọng: “Ý ngươi là sao? Dù chỉ là một hi vọng nhỏ nhoi, ta cũng không muốn bỏ cuộc!”

Chiết Nhan tỏ vẻ hiểu rõ (Ta hiểu ngươi mà!): “Ta đã tính qua, lần này là kiếp nạn phi thăng của Ly Nguyệt cô nương, cho dù có sự trợ giúp của chúng ta thì khả năng nàng vượt qua kiếp nạn này cũng không cao vì cả nguyên thần và thân thể bị thương khá nặng. Mà nếu muốn giúp nàng nguyên thần khôi phục thì cần có thần chi thảo. Ngươi có nắm chắc lấy được sao, tứ đại hung thú nghe nói rất là hung hãn, ngay cả hồ đế năm xưa vào đó cũng phải đem một thân thương tích nghiêm trọng trở về.”

Mặc Uyên nghe vậy định đi ngay nhưng bị Chiết Nhan kéo lại, bất đắc dĩ nói: “Ta vẫn chưa nói xong mà. Ngoài thần chi thảo thì còn cần mượn đèn kết phách để ổn định nguyên thần, nhưng đèn đó thì ngươi bảo đệ tử của ngươi đi mượn là được. Được rồi, ta không cản ngươi nữa. Cẩn thận nha!”

Mặc Uyên vốn là nhi tử của Phụ thần nên khi chiến đấu với tứ đại hung thú, chúng cũng không có ý định đuổi tận giết tuyệt mà nương tay một chút. Thành công lấy được thần chi thảo, dù vậy, Mặc Uyên cũng khó tránh khỏi bị thương ngoài da. Sau đó, lại không quản mỏi mệt trở lại Côn Luân Khư một cách nhanh nhất.

“Đưa thần chi thảo cho ta luyện đan đi.”_ Chiết Nhan

Mặc Uyên nôn nóng: “Ta tự luyện cũng được.”
“Không được, ngươi không phải y sư, căn bản không hiểu rõ tình trạng của nàng, nếu để ngươi luyện đan thì chỉ sợ ngươi sẽ độ quá nhiều pháp lực, cơ thể nàng sẽ chịu không nổi đan dược của ngươi mà nổ tan xác. Để ta luyện đan đi. Đừng lo lắng quá, đi nghỉ ngơi đi. Tuy chỉ bị thương ngoài da nhưng tinh thần của ngươi đã mệt mỏi lắm rồi. Ngươi không khỏe thi sao có đủ sức chăm sóc cho nàng được.”_ Chiết Nhan bình tĩnh khuyên giải.

“Hảo, vậy nhờ cả vào ngươi.”_ Mặc Uyên tin tưởng nhìn Chiết Nhan rồi rời đi. Nhưng dù nghỉ ngơi, Mặc Uyên vẫn lựa chọn đến phòng Ly Nguyệt xem nàng rồi ngủ thiếp đi ở đó.

- -------

“Sư phụ, đây là thuốc Chiết Nhan thượng thần nhờ đệ tử đưa cho ngài. Bình sứ màu xanh là cho Ly Nguyệt cô nương dùng ngay, còn bình màu nâu là sau khi Ly Nguyệt cô nương tỉnh lại mới dùng. Sư phụ, người mau cho cô ấy uống thuốc đi. Chiết Nhan thượng thần còn có dặn sư phụ là: Sau khi cho Ly Nguyệt cô nương uống thuốc thì thắp đèn kết phách đặt bên cạnh cô ấy và liên tục canh giữ trong 3 ngày để không cho đèn tắt. Còn đây là đèn kết phách đại sư huynh đưa cho đệ tử.”_ Tử Lan sau khi nhận được thuốc liền khẩn cấp đưa cho sư phụ.

Nhìn sư phụ mình mỏi mệt như vậy mà vẫn cố gắng ngồi chăm sóc cho Ly Nguyệt cô nương, Tử Lan trong lòng dâng lên một cỗ đau xót. Chỉ mong sao Ly Nguyệt cô nương mau chóng tỉnh lại để sư phụ hắn đỡ khổ. Sư phụ hắn yêu đơn phương mà cũng thật khổ. Hi vọng Ly Nguyệt cô nương đừng phụ lòng sư phụ, haiz...

Mặc Uyên đút cho Ly Nguyệt uống thuốc xong, nhìn Tử Lan hỏi: “Chiết Nhan thượng thần trờ về mười dặm rừng đào rồi?”

“Vâng ạ, sau khi giao thuốc và dặn dò xong, ngài ấy trở về rồi ạ. Sư phụ, hay người để đệ tử coi đèn kết phách cho, sư phụ cứ đi nghỉ ngơi đi ạ.”_ Tử Lan

Mặc Uyên trong lòng ấm áp: “Không cần, ngươi và nàng vốn nam nữ khác biệt, không nên để người ngoài dị nghị. Hơn nữa, nàng bị như vậy cũng có nguyên nhân do ta mà ra, vậy nên vẫn để ta coi tốt hơn. Trong thời gian này, ngươi nhớ nhắc mọi người không được đến đây, tránh ảnh hưởng đến nàng.”

“Đệ tử tuân mệnh.”
Tử Lan thầm nghĩ trong lòng: Sư phụ, người sợ khắp tứ hải bát hoang này không biết người tư mộ Ly Nguyệt cô nương thì đúng hơn.

“Phải rồi, mười bảy thế nào rồi?”_ Mặc Uyên

“Dạ, mười bảy sư đệ đã khôi phục bình thường rồi ạ”_ Tử Lan thông báo lại tình hình.

Gì chứ, cùng bị bắt, Nguyệt nhi của ta thì vẫn trong tình trạng nguy hiểm mà Tư Âm ngươi thì chút thương tích cũng không có, chẳng qua là ngâm nước lạnh một hồi.

Mặc Uyên có chút bất mãn: “Qua chuyện lần này, mười bảy tiến bộ không ít, biết cố gắng hơn rồi. Tuy nhiên, cái tính đi gây họa vẫn chưa sửa được, chính vì vậy mới bị Dao Quang thượng thần nhốt dưới thủy lao. Vì vậy mười sáu, ngươi bảo mười bảy chép phạt 3 vạn trang Xung Hư chân kinh đi.”

“Vâng ạ. Vậy đệ tử cáo lui”

Tử Lan nghe mà sởn da gà, thi lễ rồi nhanh chóng dời đi.

Lần trước bị phạt hắn và mười bảy đều chưa chép xong đây này. Nay sư phụ lại bảo mười bảy chép phạt thêm 3 vạn trang Xung Hư chân kinh, mười bảy ơi mươi bảy, đúng là xui tận mạng rồi.

Tư Âm trong phòng: “Ắt xì!”

- -------4 ngày sau, trong phòng Ly Nguyệt:

Mặc Uyên bất chấp thương tích trong người, canh giữ bên giường Ly Nguyệt suốt 3 ngày không chợp mắt, nhưng dù là thần tiên thì cũng sẽ có lúc gục ngã, Mặc Uyên cũng không tránh khỏi mỏi mệt tích tụ mà ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Tuy nhiên, dù ngủ rồi nhưng Mặc Uyên vẫn nắm chặt tay Ly Nguyệt không buông, lông mày nhíu lại cho thấy chủ nhân của nó ngủ không hề ngon giấc.

Ly Nguyệt cảm nhận được cơ thể đau nhức nên nhíu mày hồi tỉnh. Vừa mở mắt ra, nàng liền cảm giác được bàn tay mình bị nắm chặt. Quay đầu sang nhìn, Ly Nguyệt liền phát hiện Mặc Uyên nằm ngủ ngay bên cạnh và đang nắm chặt tay nàng không buông khiến nàng có chút ngượng ngùng nhưng ngay sau đó, Ly Nguyệt nhận ra rằng Mặc Uyên thật tiều tụy, thần sắc mỏi mệt bất kham thì trong lòng dâng lên một nỗi xót xa và có chút đau lòng.

Hắn là vì chăm sóc nàng nên mới trở nên như vậy đi? Ngốc thật, chẳng lẽ hắn không biết tự chăm sóc bản thân sao!

Cũng đúng lúc này, nàng đồng thời cảm thấy ngọt ngào trong lòng vì được chăm sóc, vì được quan tâm. Ly Nguyệt có chút do dự lấy tay còn lại, gạt đi những sợi tóc trên khuôn mặt Mặc Uyên, rồi lại rụt rè lấy tay vuốt má Mặc Uyên một chút, sau đó nhanh chóng thu tay lại như sợ bị phát hiện. Nhận ra hành động tự phát của mình, Ly Nguyệt cảm thấy mặt nóng lên, tai cũng đỏ bừng vì xấu hổ.

Trời ạ! Nàng vừa rồi làm trò gì vậy? Nàng cư nhiên lại trộm chiếm tiện nghi của người ta, xấu hổ quá! Nàng điên rồi sao! Nàng bị làm sao thế này?...

Chương 18

Trong lúc Ly Nguyệt đang rối rắm, Mặc Uyên do lo lắng Ly Nguyệt nên giấc ngủ chập chờn, cảm nhận có người đụng vào má thì dần tỉnh lại. Vừa mở mắt ra, hắn liền thấy Ly Nguyệt đang nhìn mình chăm chú, vì vậy vui sướng nói: “Nguyệt nhỉ, ngươi đã tỉnh, tốt quá! ”

Ly Nguyệt bắt gặp Mặc Uyên mở mắt thì nhanh chóng né tránh ánh mắt của hắn, nhìn sang chỗ khác.

“Ừm.”

“Phải rồi, để ta đi lấy thức ăn cho nàng.”_ Mặc Uyên đột nhiên nhớ ra là Ly Nguyệt đã 4 ngày không ăn gì, gấp gáp xuống giường, định đi lấy thức ăn.

Ly Nguyệt kéo lại Mặc Uyên: “Khoan đã, ta cũng không đói. Mặc Uyên, ngươi cứ đi nghỉ ngơi đi. Ngươi vì chăm sóc ta mà mệt thành như vậy, ta...”

“Ngốc, chăm sóc nàng là ta tình nguyện, nàng không cần phải áy náy. Ngoan, ta đi lấy thức ăn rồi sẽ về nhanh thôi.”_ Mặc Uyên ôn nhu nhìn Ly Nguyệt.

“Thực sự ta không đói mà. Bây giờ, pháp lực của ta đã trở lại nên... Haiz”_ Ly Nguyệt còn chưa nói xong, Mặc Uyên đã đi mất tiêu khiến nàng ngơ ngác mà nhìn.

- -------

Tư Âm vui vẻ chạy tới xem Ly Nguyệt: “Nghe nói ngươi đã tỉnh, ta tới xem ngươi.”

“Tư Âm, ngươi thì sao rồi? Bị Dao Quang nhốt dưới thủy lao chắc là khổ lắm.”_ Ly Nguyệt hỏi thăm.

“Ta không sao. Chỉ tội cho ngươi bị Dao Quang đánh cho trọng thương, xuýt nữa thì hồn phi phách tán. May mà được Chiết Nhan và sư phụ cứu kịp thời.”_ Tư Âm tuy buồn rầu vì bị sư phụ phạt nhưng qua chuyện lần này, nàng càng rõ ràng sư phụ còn khổ hơn nàng nhiều. Một mảnh chân tình, một thân thương tích, Ly Nguyệt lại như khúc gỗ, không biết đến bao giờ mới được đáp lại. Chi bằng để nàng giúp sư phụ một tay vậy.

“Ta thật sự bị thương nặng vậy sao? Ngươi có thể kể lại tình hình lúc ta bị hôn mê không?”_ Ly Nguyệt nghi hoặc, nàng không ngờ một chưởng đó của Dao Quang lại nặng như vậy.

“Đương nhiên, không chỉ nặng mà là rất nặng. Ngươi cứ hôn mê suốt nên không biết gì cả, thậm chí ngay cả đi dạo một vòng ở quỷ môn quan cũng không biết. Để ta kể lại nhé: Chuyện là hôm đó, sau khi sư phụ phát hiện chúng ta mất tích thì liền tới Dao Quang động phủ đòi người. Bất chấp có đắc tội với Dao Quang thượng thần hay không, sư phụ nhất quyết xông vào thủy lao rồi cứu chúng ta về. Sau đó, Chiết Nhan thượng thần khám bệnh cho ngươi thì phát hiện ngươi bị thương nguyên thần, cơ thể cũng trở nên suy yếu vô cùng. Cách duy nhất để cứu ngươi là phải có được thần chi thảo. Sư phụ biết vậy liền bất chấp nguy hiểm, đi Doanh Châu chiến đấu với tứ đại hung thú để lấy được thần chi thảo. Sư phụ dù là chiến thần nhưng phải đấu với tứ đại hung thú, nên cũng thương tích đầy mình. Sau đó Chiết Nhan thượng thần luyện hóa thần chi thảo thành đan dược cho ngươi uống cộng với đèn kết phách đặt bên cạnh thì ngươi bây giờ mới có thể tỉnh lại. Sư phụ vì ngươi mà ngồi đây canh chừng đèn kết phách suốt 3 ngày, không quản vết thương trên người, không quản mệt mỏi mà chăm sóc ngươi. Ly Nguyệt, ngươi cảm nhận được sao? Sư phụ rất yêu ngươi, ngươi có biết không? Ta hi vọng, ngươi sẽ không phụ tấm lòng của người.”_ Tư Âm nói cả một chàng dài.

Nghe thấy tin Mặc Uyên vì cứu nàng mà bị thương đầy người, Ly Nguyệt liền ngây dại, hốt hoảng, trong lòng lại đau đớn lên. Mặc Uyên ngu ngốc này! Trong nguyên tác, hắn vì Bạch Thiển yêu Dạ Hoa mà giấu kín tình yêu của mình, nay hắn lại vì nàng mà không màng nguy hiểm. Hắn rốt cuộc có nghĩ tới bản thân không! Nàng vì hắn mà bị thương, hắn lại vì nàng mà cũng thương tích đầy người. Rốt cuộc là ai nợ ai? Là ai trả nợ cho ai đây? Bất quá, cuộc đời này, có thể tìm được một người nam nhân như hắn, nàng cũng đủ mãn nguyện rồi. Huống chi ngay từ lúc mới quen, nàng đã có chút thích hắn, chỉ vì sợ sau này Mặc Uyên sẽ yêu Bạch Thiển mà dấu kín tâm tư, không dám yêu hắn. Nay cả hai đều tư mộ nhau, nàng cũng chẳng cần phải làm khó bản thân mà suy nghĩ nhiều cho mệt nữa.

Dường như đã suy nghĩ thông suốt, tâm tình Ly Nguyệt thoải mái hẳn lên, mỉm cười mà nhìn Tư Âm khẳng định: “Yên tâm, ta sẽ không cô phụ tấm chân tình của Mặc Uyên.”

“Thật sao? Vậy tốt quá! Như vậy, sau này sư phụ sẽ không vì chuyện tình cảm mà giận cá chém thớt sư huynh đệ chúng ta nữa!”_ Tư Âm nghe được lời khẳng định của Ly Nguyệt thì vui vẻ cười ha ha.

“Bất quá, người đừng nói cho Mặc Uyên biết, ta muốn tự mình nói.”_ Ly Nguyệt bất đắc dĩ cười. Hóa ra ngươi vui vì sau này Mặc Uyên sẽ không giận cá chém thớt sao!“Hảo nha!”_ Tư Âm.

- -------

“Mặc Uyên, ta có thể tự ăn được, ngươi không cần phải bón cho ta.”_ Ly Nguyệt vừa bất đắc dĩ vừa ngượng ngùng nhìn người nào đó khăng khăng đút cháo.

“Không được, nàng còn yếu.”_ Mặc Uyên không nhượng bộ.

Ta yếu nhưng cũng không có nghĩa là ngay cả tự xúc cháo cũng không được nha. Thiệt tình, rất ngượng đó!

Hiển nhiên, Mặc Uyên không hề biết tâm tình lúc này của Ly Nguyệt, đút hết bát cháo cho nàng xong mới thôi.

“Uống thuốc này vào nàng sẽ nhanh khỏi thôi.”_ Mặc Uyên đưa đan dược cho Ly Nguyệt.

Ly Nguyệt uống thuốc xong thì bắt đầu nổi cơn tức giận:“Mặc Uyên, ngươi ngay cả mạng cũng không cần nữa đúng không! Đi hái thần chi thảo, ngươi nghĩ mình có mấy cái mạng?!”

Mặc Uyên có hơi giật mình vì Ly Nguyệt đột nhiên hùng hổ quát nhưng ngay sau đó liền vui vẻ trong lòng.

“Nàng là lo lắng cho ta sao?”“Ai, ai lo lắng cho ngươi chứ! Lần này ta bị thương còn không phải vì ngươi sao!”_ Bị nói trúng tim đen, Ly Nguyệt thẹn thùng phủ định.

Mặc Uyên ôn nhu xoa đầu Ly Nguyệt: “Ngoan, đừng tức giận mà tổn hại cơ thể, ta biết nàng là vì lo lắng cho ta. Đừng sợ, ta hiện tại hoàn toàn lành lặn.”

Ly Nguyệt nghe mà bĩu môi: “Gì mà lạnh lặn, một thân thương tích mà còn... Hừ”

Mặc Uyên vui sướng ngập tràn trong lòng vì được người mình yêu quan tâm. Nàng hẳn cũng có thích ta đi?

Ôm lấy Ly Nguyệt vào lòng, Mặc Uyên dịu dàng nói: “Ta không sao, đừng lo lắng.”

Bị ôm lấy, Ly Nguyệt có chút do dự không biết có nên đáp lại hay không nhưng rồi lại nhớ đến Mặc Uyên vì nàng mà chịu khổ như vậy, Ly Nguyệt chủ động ôm lấy thắt lưng Mặc Uyên.

Cảm nhận được Ly Nguyệt không những không từ chối mà còn đáp lại, Mặc Uyên vui sướng mỉm cười ôm chặt nàng hơn.

“Dao Quang vì ngươi mà đánh ta trọng thương, Mặc Uyên, ngươi có phải nên phụ trách với ta không?”_ Ly Nguyệt có chút thẹn thùng, nhỏ nhẹ nói.

Mặc Uyên nghe được câu này, hai mắt lóe sáng, vui mừng xen lẫn với khẩn trương: “Ngươi nguyện ý để ta phụ trách cả đời sao?”

Ly Nguyệt gật đầu, mỉm cười đáp ứng: “Nguyện ý. Bất quá, Mặc Uyên, sau này đừng làm như vậy nữa, ta sẽ đau lòng. Ta không muốn ngươi chết.”

“Hảo, chỉ cần ngươi muốn, ta cái gì cũng đồng ý.”_ Nghe được đáp án mình mong đợi bao lâu nay, Mặc Uyên hạnh phúc ngập tràn, kìm lòng không đậu, cúi đầu hôn lên môi mềm trước mặt.

Ly Nguyệt đơ người không kịp phản ứng, trơ mắt nhìn người nào đó đại khuôn mặt cứ thế chiếm tiện nghi, thậm chi quên cả hô hấp. Đợi đến lúc Mặc Uyên kết thúc nụ hôn thì Ly Nguyệt cũng đã xụi lơ trong ngực hắn. Vài phút sau, khi đầu óc đã thanh tỉnh, Ly Nguyệt cả mặt bạo hồng không dám nhìn Mặc Uyên.

Mặc Uyên nhìn bộ dạng xấu hổ của nàng thì cười khẽ: “ Nguyệt nhi của ta thật đáng yêu! Thật khiến ta muốn ngừng mà không được.”

“Mặc Uyên, ngươi thật đáng ghét.”

Thẹn quá hóa giận, Ly Nguyệt quay mặt đi không thèm phản ứng Mặc Uyên. Mặc Uyên thấy thế chỉ còn biết bất đắc dĩ cười...

Chương 19

Hai tháng sau, thương thế của Ly Nguyệt hoàn toàn bình phục. Mặc Uyên cũng cởi bỏ lo lắng trong lòng, bắt đầu viết thư khiêu chiến gửi cho Dao Quang thượng thần.

Ly Nguyệt biết được chuyện này, mới đầu khuyên Mặc Uyên không cần làm vậy vì suy cho cùng thì Dao Quang thượng thần đã vô tình giúp nàng phi thăng thượng tiên, giải trừ được phong ấn trong người. Hơn nữa, Dao Quang thượng thần mãi mãi cũng không có được tâm của Mặc Uyên. Việc yêu đơn phương Mặc Uyên cũng khiến Dao Quang chịu đủ khổ rồi. Chỉ tiếc Mặc Uyên không đồng ý, nhất quyết muốn đòi lại công bằng cho nàng, muốn chấm dứt hoàn toàn với Dao Quang.

3 ngày sau, trên đỉnh Thương Ngô quạnh quẽ, tiên khí lượn lờ:

Ly Nguyệt, Tư Âm và các sư huynh đệ thích xem náo nhiệt, đứng sau hòn đá lớn, trộm nhìn Dao Quang và Mặc Uyên đối chiến.

Mặc Uyên không hề nương tay công hướng Dao Quang. Dao Quang cũng không hề kém cạnh, dùng kiếm chống lại. Hai người thân thủ nhanh nhẹn, người tới ta đi chỉ để lại từng đợt từng đợt đao quang kiếm ảnh. Cuối cùng, Mặc Uyên dừng tay, cả người như cũ phiêu dật thanh lãnh, ánh mắt lạnh thấu sương. Nhìn về phía đối diện liền thấy, Dao Quang bị thương mà lấy tay chống kiếm, một chân quỳ xuống.

“Ta thua, ta thua tâm phục khẩu phục.”_ Dao Quang đau đớn che ngực.

Mặc Uyên nhàn nhạt không thèm nhìn Dao Quang nói: “Kia liền thỉnh Dao Quang thượng thần dọn ly Côn Luân Khư”

“Năm đó thần ma đại chiến, ngươi ta có đồng lòng chi chiến, nay chỉ sợ đã phai nhạt”_ Dao Quang đứng đậy, nuối tiếc mà hồi tưởng.

“Vốn không có giao tình gì, thượng thần nói quá lời rồi.”_Mặc Uyên mặt vô biểu tình nhìn Dao Quang.

Dao Quang tự giễu mà cười. Hóa ra trong lòng hắn nàng cái gì đều không phải. Trong lòng đau đến chết lặng, cổ họng nghẹn lại nói không nên lời.

Mặc Uyên mặc kệ Dao Quang, đi tới chỗ Ly Nguyệt và đám đệ tử đang đứng xem diễn, ôn nhu nói: “Đi về thôi.”

“Mặc Uyên, ngươi có mệt không?”_ Ly Nguyệt có chút lo lắng. Mặc Uyên dù sao cũng bị thương mới khỏi.

“Ta không sao, đừng lo”_ Mặc Uyên xoa đầu Ly Nguyệt.

Nhìn thấy Mặc Uyên cùng Ly Nguyệt ở hỗ động, Dao Quang hai mắt mở to, không thể tưởng tượng được, thế giới quan trong nháy mắt sụp đổ. Kể từ khi quen biết, nàng chưa bao giờ gặp qua một Mặc Uyên ôn nhu như bây giờ, kể cả đó có là Tư Âm. Hai mắt hắn chưa từng gợn sóng tựa như mặt hồ tĩnh lặng, không chút tình cảm.

Đến giờ phút này, nàng mới hiểu nàng đã lầm, nguyên lai thế nhân cũng hoàn toàn hiểu sai rồi. Chiến thần Mặc Uyên mà người đời ca thán căn bản không phải vô tình, vô dục, vô cầu. Sự ôn nhu, dịu dàng của hắn chỉ dành cho duy nhất một người, người đó cũng không phải Tư Âm do người ngoài đồn thổi mà chính là người một tháng trước còn là một phàm nhân tầm thường. Không, có lẽ cô ta ngay từ đầu cũng không phải một phàm nhân, chẳng qua là bị phong ấn mà thôi. Còn nàng (Dao Quang) do nổi sát tâm mà vô tình đã giúp cô ta (Ly Nguyệt) giải trừ phong ấn. Thật nực cười làm sao! Đúng, nàng thua tâm phục khẩu phục. Thua bởi ý trời...Dao Quang cô đơn, lẳng lặng rời đi.

- ------

Vòng xoay của số mệnh vẫn tiếp tục quay, Huyền Nữ vẫn tới Côn Luân Khư để tránh né chuyện hôn nhân, chỉ là lần này, Ly Nguyệt phản đối cho Huyền Nữ ở lại. Mặc Uyên thấy vậy cũng đồng ý kiến với Ly Nguyệt. Huyền Nữ không thể ở lại liền chạy tới trần gian cư trú và vô tình quen biết với nhị hoàng tử Dực Tộc Lý Kính. Thông qua Huyền Nữ, Tư Âm biết nhị tẩu của mình đã sinh con, vì vậy rất là háo hức chạy tới cầu xin Ly Nguyệt.

“Ly Nguyệt, nhị tẩu ta mới sinh, ngươi giúp ta xin sư phụ cho ta xuống núi, trở về xem nhị tẩu được không?”

Nhớ tới cốt truyện, Ly Nguyệt lắc đầu không đồng ý: “Không được, ngươi sắp độ kiếp phi thăng rồi, đừng nói ta không cho mà chắc chắn Mặc Uyên cũng không cho. Nếu bây giờ trở về thì sẽ rất nguy hiểm, đợi sau khi ngươi phi thăng thượng tiên xong, lúc đó trở về cũng không muộn.”

“Nhưng mà...”_ Tư Âm

“Tính mạng quan trọng hay đi xem nhị tẩu của ngươi quan trọng, ngươi hẳn rõ ràng. Bây giờ ngươi đi, có bị làm sao thì ai sẽ cứu ngươi, ngươi làm liên lụy người khác thì sao! Còn nữa, Tư Âm, tốt nhất ngươi cũng từ bỏ ý định trốn về rồi sợ bị phát hiện mà đi đường tắt, bởi vì ta nghe nói, bây giờ quan hệ giữa Dực tộc và Thiên tộc không tốt đẹp lắm, nếu ngươi đi đường đó thì rất dễ bị người Dực tộc bắt đi. Nếu ngươi mà bị bắt, Mặc Uyên sẽ khó sử lắm vì nếu không cẩn thận mà đắc tội Kình Thương thì chiến tranh giữa Thiên tộc và Dực tộc sẽ nổ ra. Chính vì vậy, Tư Âm, vẫn là nhẫn nhịn một chút, đợi sau khi độ kiếp xong, ngươi thoải mái mà đi đường chính để về thăm nhị tẩu của ngươi.”_ Ly Nguyệt giảng giải nguyên ro.

Tư Âm nghe vậy tiếc nuối trong lòng nhưng cũng hiểu bản thân mình là người hay gây chuyện vì vậy rất dễ liên lụy tới sư phụ. Tư Âm tất nhiên là không muốn liên lụy tới người khác vì vậy gật đầu đáp ứng: “Ta hiểu rồi, ta sẽ không về nữa. Nhưng mà, sau khi độ kiếp xong, ngươi phải giúp ta xin sư phụ cho ta về nha!”
“Ân, ta sẽ.”_ Ly Nguyệt hài lòng trước sự hiểu chuyện của Tư Âm. Như vậy, chí ít thì Dực tộc sẽ không có lý do gây chiến và Tư Âm cũng không phải gặp Ly Kính đa tình kia.

- ------

Không lâu sau đó, mây đen kéo tới, tia chớp lập lòe, Tư Âm ở sau núi đã chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón 3 đạo lôi kiếp. Bởi vì Mặc Uyên cũng không còn giống trong nguyên tác yêu Tư Âm, vì vậy, hắn cũng chỉ cùng Ly Nguyệt đứng nhin. Và quả nhiên không ngoài dự đoán của Ly Nguyệt, Tư Âm dễ dàng vượt qua 3 đạo thiên lôi. Dù sao thì Tư Âm cũng là người mà thiên đạo yêu thương, đương nhiên thiên đạo sẽ không để nàng chết. Chẳng qua là bị thương ngoài da và kiệt sức ngất đi thôi.

Sau khi thương thế khỏi hẳn, Tư Âm thành công được Mặc Uyên cho về thăm nhà. Cả quá trình đều thuận lợi không dính dáng gì tới Dực tộc.

Chỉ là có những chuyện, dù Ly Nguyệt đã thay đổi nhưng số mệnh vẫn không đổi. Lý Kính đưa Huyền Nữ về Dực tộc, Kình Thương không chấp nhận Huyền Nữ làm con dâu nhưng vì có mưu đồ mà cho Huyền Nữ lấy Lý Kính, với một điều kiện là Huyền Nữ phải trộm được trận pháp đồ của Mặc Uyên. Kình Thương sai người đánh Huyền Nữ thương tích đầy người rồi đem nàng vất gần Côn Luân Khư. Lệnh vũ phát hiện Huyền Nữ bị thương liền đem về Côn Luân Khư chữa trị. Huyền Nữ sau khi tỉnh lại, nhân lúc mọi người không chú ý, đi vào tàng thư các trộm trận pháp đồ thì bị Điệp Phong phát hiện và bị áp giải vào Đại sảnh để Mặc Uyên xử lí.

“Sư phụ, Huyền Nữ to gan trộm trận pháp đồ, mong người xử lí thích đáng”_ Tử Lan tức giận trừng Huyền Nữ.

Mặc Uyên nhìn Huyền Nữ hỏi: “Ngươi trộm trận pháp để làm gì?”

Ly Nguyệt nhàn nhạt nói: “Ta đoán không lầm thì nàng là muốn giúp Dực tộc. Cách đây 1 tháng ta từng thấy Huyền Nữ và một nam nhân Dực tộc đi chung một chỗ ở dưới phàm giới. Cả hai cử chỉ thân mật, cười nói vui vẻ. Hơn nữa, nam nhân kia hẳn là hoàng tử Dực tộc vì một người Dực tộc bình thường sẽ không ăn mặc sang trọng, và cũng không tùy tiện ở phàm giới như vậy.”

Huyền Nữ kinh ngạc nhìn Ly Nguyệt vì không ngờ nàng lại nhìn thấy.

Chúng đệ tử cũng ngạc nhiên ồ lên. Một câu trả lời không ai ngờ tới. Mặc Uyên thì tỏ vẻ nguy hiểm nhìn Ly Nguyệt: “Vậy là cách đây một tháng nàng lại lén xuống phàm giới một mình? Ta nhớ rằng ta đã nói rất rõ về sự xấu xa của đám nam nhân phàm giới kia mà.”

Ly Nguyệt nghe vậy chột dạ: “Mặc Uyên, ta bây giờ đã là thượng tiên, đám phàm nhân đó có thể làm được gì chứ?!”

“Nga! Ta quên mất nàng bây giờ đã là thượng tiên. Tuy nhiên, nàng cũng nên ít xuống đó. Linh khí hỗn tạp ở đó không thích hợp ở lâu đâu.”_ Mặc Uyên khó chịu mỗi khi nghĩ đến có nam nhân nào đó dùng ánh mắt thèm thuồng nhìn Nguyệt nhi của hắn.

“Ân.”_ Ly Nguyệt gật đầu. Thiệt tình, sao hắn cứ ám ảnh mãi về chuyện lần đó cơ chứ!

Chúng đệ tử bên dưới lại một phen ngậm ngùi. Sư phụ lại ghen tuông. Hình tượng lạnh lùng của sư phụ đâu rồi?! Sư phụ à, vấn đề bây giờ là phải giải quyết Huyền Nữ thế nào, chứ không phải lúc để người khoe khoang người đã có bạn lữ đâu! Mặc dù bọn họ cũng rất là hâm mộ sư phụ.

Chương 20

Nhận thấy ánh mắt ái muội pha chút hâm mộ của đám đệ tử, Ly Nguyệt khụ một tiếng hỏi: “Mặc Uyên, ngươi định xử lí nàng thế nào?”

Mặc Uyên suy nghĩ rồi nói: “Dù sao Huyền Nữ cũng là người Thanh Khâu, muốn xử lí chuyện này thì cũng nên gọi Hồ đế tới rồi mới giải quyết.”

Huyền Nữ nghe vậy có chút sợ hãi nhưng vẫn cường ngạnh kêu: “Ta là hoàng tử phi của Dực tộc, các ngươi dám động vào ta thì Dực tộc sẽ lập tức khai chiến.”

“Ngươi nghĩ ngươi là hoàng tử phi của Dực tộc thì chúng ta sẽ không dám làm gì sao? Ngươi nghĩ, Dực quân Kình Thương sẽ quan tâm sự sống chết của ngươi hay sao? Hắn vốn có dã tâm này đã lâu cho dù ngươi có chết hay không. Sự sống chết của ngươi căn bản là cái cớ để hắn khai chiến với Thiên tộc mà thôi.”_ Ly Nguyệt có chút khinh bỉ trước sự tự đại của Huyền Nữ.

Mặc Uyên nheo mắt, lạnh lùng nói: “Dù Kình Thương có khai chiến, Thiên tộc ta cũng không sợ Dực tộc của hắn. Còn ngươi, thân là người Thanh Khâu, biết rõ Thanh Khâu và Thiên tộc có giao hảo mà còn phản bội Thiên tộc, giúp đỡ cho Dực tộc. Ngươi nghĩ mình có mấy cái mạng.”

Cuối cùng, sau khi cùng Hồ đế thương lượng, Mặc Uyên đã cắt bỏ tiên tịch của Huyền Nữ, cho nàng mãi mãi ở vòng luân hồi, chịu nỗi khổ của phàm nhân. Dù do Ly Nguyệt tác động mà vận mệnh của Huyền Nữ đã thay đổi nhưng cuộc chiến giữa Thiên tộc và Dực tộc lại vẫn xảy ra.

“Mặc Uyên, ta muốn cùng ngươi ra chiến trường.”_ Ly Nguyệt kiên định nói.

Mặc Uyên nghe vậy nhíu mày không đồng ý: “Không được. Nàng chưa chiến đấu thực tế bao giờ, như vậy quá nguy hiểm. ”

“Ta sẽ biết cách tự bảo vệ chính mình mà.”_ Ly Nguyệt không từ bỏ ý định.

“Không được, nàng ngoan ngoãn ở lại đây chờ ta là được rồi.”_ Mặc Uyên vẫn không chấp nhận.

Ly Nguyệt ủy khuất nài nỉ: “Mặc Uyên, bất kì ai rồi cũng có lúc trưởng thành, ta cũng vậy. Ta không muốn lúc nào cũng phải dựa vào người khác bảo vệ ta. Chỉ có ra chiến trường ta mới có thể rèn luyện năng lực chiến đấu của bản thân. Lẽ nào ngươi cứ muốn ta mãi yếu đuối như vậy sao? Mặc Uyên, cho ta đi đi mà! Mặc Uyên...”

Mặc Uyên vừa thấy ánh mắt ủy khuất mà xen lẫn với sự kiên định không bỏ cuộc kia, trong lòng hắn liền thấy nao nao dao động, thở dài nói: “Có thể nhưng nàng nhất quyết phải luôn ở gần ta, biết chưa?”

Nghe vậy, Ly Nguyệt liền cao hứng: “Ta biết rồi.”Tuy ngoài mặt Ly Nguyệt cao hứng vì được đi theo Mặc Uyên ra chiến trường nhưng trong lòng lại không hề cao hứng. Ly Nguyệt biết trong trận chiến sắp tới, Mặc Uyên nhất định sẽ vì tứ hải bát hoang mà hi sinh nguyên thần của mình để phong ấn chuông Đông Hoàng.

Tuy biết hắn sẽ không chết mà chỉ ngủ say suốt 7 vạn năm nhưng trong lòng nàng cũng không nỡ nhìn cảnh đó. Đó không chỉ là cảm giác đau lòng khi thấy người mình yêu phi thân đi chịu chết mà còn là sự sợ hãi khi phải đối mặt với sự chờ đợi dài đằng đẵng suốt 7 vạn năm. Kể từ lúc tu luyện thành tiên cho tới trước khi gặp Mặc Uyên, nàng quá hiểu cái cảm giác cô độc ấy như thế nào. Cái cảm giác vô vị, nhàm chán tới cùng cực, ngay cả một người nói chuyện cũng không có. Nó cứ cứ lặp đi lặp lại, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác. Chính vì thế mà nàng mới chăm chỉ trồng hoa tưới nước bắt sâu, thường xuyên bế quan tu luyện để giết thời gian.

Tuy nhiên, bây giờ đã khác, nàng có Mặc Uyên, có Tư Âm luôn cùng nàng chia sẻ mọi chuyện, vì vậy, nàng bây giờ rất vui vẻ, không hề cô đơn chút nào. Người ta thường nói có được hạnh phúc rồi thì sẽ sợ hãi mất đi, nàng cũng vậy. Nàng đã quen với sự vui vẻ hằng ngày, đã không còn phải chịu cảm giác cô đơn, nên nàng cũng sợ hãi mất đi cảm giác ấy. Tư Âm dù sao cũng không thể mãi mãi ở bên nàng, vì Tư Âm cũng có gia đình của nàng ấy. Còn Mặc Uyên thì sắp tới sẽ ngủ say 7 vạn năm, càng không thể ở cùng nàng. Nàng sợ sẽ lại quay trở về nhừng ngày tháng trước kia, nàng sợ phải một mình chịu đựng sự cô đơn đó lần nữa. Vì vậy nàng thật sự không muốn Mặc Uyên ra chiến trường rồi hi sinh thân mình vì người khác. Nàng chỉ muốn Mặc Uyên ích kỉ một chút. Nhưng nàng biết nàng không thể ngăn cản Mặc Uyên ra chiến trường. Vì vậy nàng thật buồn phiền chỉ là không dám biểu hiện ra mặt vì sợ Mặc Uyên lo lắng mà không chuyên tâm chiến đấu. Mặc Uyên, ta nên làm gì đây?

- -------

Lúc này, sau khi giao phương pháp phong ấn chuông Đông Hoàng cho Tư Âm xong, Mặc Uyên trong lòng cũng buồn phiền không kém. Trong tay Kình Thương có chuông Đông Hoàng, dù trận chiến sắp tới Thiên tộc có thắng thì Kình Thương cũng sẽ sử dụng chuông Đông Hoàng nhắm cá chết lưới rách. Vì vậy hắn (Mặc Uyên) sẽ là người phong ấn chuông Đông Hoàng. Chỉ là, nếu hắn làm vậy, Nguyệt nhi sẽ rất đau lòng, sẽ tưởng hắn chết rồi thì sao? Hắn không muốn làm nàng đau lòng nhưng hắn cũng không có cách nào khác. Phương pháp phong ấn chuông Đông Hoàng chỉ có hắn biết (ngoài ra có Tư Âm mới nhận) và cũng chỉ có hắn đủ năng lực để phong ấn. Vậy nên, Nguyệt nhi, thực xin lỗi. Lời hứa không làm bản thân rơi vào tình huống nguy hiểm, hắn cũng không làm được, thực xin lỗi. Ta thề, đợi sau khi tỉnh lại, ta nhất định sẽ bù đắp cho nàng. Nguyệt nhi, chờ ta...

- -----

Cuối cùng trận chiến cũng bắt đầu. Đội quân dực tộc chết vô số kể vì cường ngạnh xông đến trận pháp. Kình Thương thấy vậy liền dùng toàn sức lực để phá hỏng trận pháp. Trận pháp biến mất, hai bên liền xông vào chém giết nhau, thương vong vô số tuy nhiên Thiên tộc vẫn chiếm thế thượng phong.
Ly Nguyệt cũng chém giết mỏi cả mắt, dù vậy vẫn luôn chú ý tới Lệnh Vũ vì nàng nhớ trong trận chiến lần này Lệnh Vũ sẽ chết. Nàng muốn cứu hắn thoát khỏi vận mệnh trớ chêu này. Thấy hàng loạt mũi tên, như mưa mà bay đến chỗ Lệnh Vũ, Ly Nguyệt liền huy động pháp lực cộng với Côn Luân phiến đánh ra một đạo tiên chướng làm mũi tên chuyển hướng 1800 bay ngược trở lại khiến vô số người Dực tộc bị trúng tên mà chết.

Mặc Uyên và Kình Thương giao đấu người tới ta đi nhưng cuối cùng bị tru tiên kiếm của Mặc Uyên chém cho một phát. Kình Thương biết mình không thể thắng được liền kích hoạt chuông Đông Hoàng. Chuông Đông Hoàng được kích hoạt liền trở nên khổng lồ, không ngừng hút binh sĩ Dực tộc và Thiên tộc vào bên trong. Sau khi đá Kình Thương vào chuông Đông Hoàng xong, Mặc Uyên phi thân về phía chuông Đông Hoàng nhằm chuẩn bị thi pháp phong ấn.

Ly Nguyệt thấy vậy kinh hoảng hô: “Mặc Uyên!!! Ngươi không thể...”

Mặc Uyên nghe thấy tiếng gọi của Ly Nguyệt liền quay đầu lại nhìn nàng, trong mắt chứa vô vàn điều muốn nói, cuối cùng chỉ để lại một câu: “Chờ ta”

Nói xong, Mặc Uyên liền phi thân đi, hóa thành chùm sáng bay thằng vào chuông Đông Hoàng. Sau đó, chuông Đông Hoàng không ngừng rung động, ầm một tiếng, nó thu lại thân hình khổng lồ, nhả ra thân thể của Mặc Uyên rồi rơi thẳng xuống nước.

“Không!!! Mặc Uyên!!!”_ Ly Nguyệt thống khổ bay lên tiếp được thân thể Mặc Uyên đem về bờ.

“Sư phụ!!”_ Tư Âm và chúng đệ tử nhìn vậy liền xông lên, quỳ xuống vây quanh Ly Nguyệt và Mặc Uyên, đau lòng khóc thành tiếng.

“Mặc Uyên, đồ ngốc này!...Hức...hức..”_ Ly Nguyệt nhìn người trong lòng đã mất đi hơi thở, nghẹn ngào khóc.

Nhìn thấy Kình Thương đã bị phong ấn, đại hoàng tử Ly Oán biết Dực tộc không còn hi vọng gì, chủ động dâng lên thư đầu hàng. Tư Âm tinh thần tràn đầy lửa giận, trừng mắt nhìn đám tàn binh Dực tộc: “Thư xin hàng thì có ích gì! Ta muốn các ngươi phải chôn chung theo sư phụ!”

Tư Âm dùng kiếm khí đánh văng tàn binh nhưng bị Điệp Phong và Tử Lan cản lại: “Mười bảy, dừng tay lại! Chuyện này liên quan tới thiên hạ chúng sinh, đừng hành động lỗ mãng!”

Bạch Chân thấy Tư Âm vùng lên, không nghe, liền đành ngất nàng.

“Đi mau, quay về Côn Luân Khư.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau