[ĐỒNG NHÂN TAM SINH TAM THẾ] TÌNH YÊU ĐẾN LÚC NÀO KHÔNG HAY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [đồng nhân tam sinh tam thế] tình yêu đến lúc nào không hay - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Cả đám người đưa tiên thể Mặc Uyên trở về Côn Luân Khư. Ly Nguyệt lau đi nước mắt, che đi đau thương trên mặt, không đi cùng với mọi người mà ở lại nhìn đám người Dực tộc.

“Các ngươi thực sự muốn hàng sao?”_ Ly Nguyệt lạnh lùng hỏi.

Yên Chi chân thành đáp: “Thượng tiên, hai quân giao chiến tử thương là điều khó tránh, nay phụ quân cũng đã bị phong ấn, đánh nhau tiếp cũng chẳng có ý nghĩa gì mà chỉ gây ra thương vong thêm thôi. Chúng ta cũng không muốn có người chết thêm nữa.”

“Nếu các ngươi đã muốn hàng, vậy cho ta mượn Ngọc hồn để bảo quản tiên thể của Mặc Uyên”_ Ly Nguyệt

“Hảo.”_ Ly Oán đồng ý, lấy ra từ túi trữ vật một miếng ngọc nhỏ đưa cho Ly Nguyệt.

Binh sĩ Dực tộc nay đã bị thương vong thảm trọng. Nếu cứ tiếp tục chiến đấu thì chỉ có nước diệt tộc. So với việc trực diện chiến đấu với Thiên tộc, thì tạm thời đầu hàng, đổi lấy hòa bình, lấy thời gian lâu dài, đội quân Dực tộc lại sẽ khôi phục như xưa. Đợi ngày nào đó, tái chiến cũng chưa muộn.

- ------

Ly Nguyệt lấy được Ngọc hồn liền trở về Côn Luân Khư. Khắp Côn Luân Khư đều tràn ngập không khí tang thương. Điệp Phong và các đệ tử khác dù đau lòng nhưng cũng phải bắt tay chuẩn bị tang lễ cho sư phụ.

“Chiết Nhan, sư phụ bao giờ sẽ tỉnh lại?”_ Tư Âm không tin sư phụ đã chết.

Chiết Nhan thở dài: “Tiểu ngũ, Mặc Uyên đã hồn bay phách tán rồi.”

Nghe vậy, Tư Âm thất vọng, đau buồn:

“Như vậy, Ly Nguyệt phải làm sao đây?”

Đúng lúc này, Ly Nguyệt đi vào, mỉm cười nói: “Mặc Uyên chắc chắn sẽ tỉnh lại.”

Chiết Nhan nghe vậy kinh ngạc nhìn Ly Nguyệt: “Tại sao Ly Nguyệt cô nương lại cho rằng như vậy?”

“Ly Nguyệt, ngươi không sao chứ?”_ Thấy Ly Nguyệt giờ phút này còn mỉm cười, Tư Âm càng lo lắng.

Ly Nguyệt vỗ vai Tư Âm trấn an, lại quay sang nói với Chiết Nhan: “Trước khi Mặc Uyên vào chuông Đông Hoàng, hắn đã nói: Chờ ta. Vì vậy, ta tin, một ngày nào đó, hắn sẽ tỉnh lại.”

“Ồ, nếu hắn đã nói vậy thì có khả năng a!”_ Chiết Nhan ngẫm nghĩ rồi cũng thả lỏng tâm thần. Đã nói mà, vị huynh đệ này của hắn sao có thể dễ chết như vậy được.

“Thật sao?”_ Tư Âm hi vọng

“Chắc chắn hắn sẽ tỉnh lại, đừng buồn nữa. À đúng rồi, Chiết nhan thượng thần, Ngọc hồn này phải dủng thế nào?”_ Ly Nguyệt dù hụt hẫng vì cuộc sống sắp tới sẽ không có Mặc Uyên nhưng sự thật là Mặc Uyên không có chết.

Chiết Nhan nhìn thấy Ngọc hồn trên tay Ly Nguyệt thì cũng không có gì kinh ngạc. Bây giờ Dực tộc đang thất thế, muốn có được Ngọc Hồn cũng không khó.

“Ly Nguyệt cô nương quả nhiên suy nghĩ chu toàn. Chỉ cần đặt nó vào miệng Mặc Uyên là được”
Bạch Chân, Chiết Nhan thấy không còn chuyện gì liền trở về mười dặm rừng đào.

Ly Nguyệt kéo Tư Âm đến phòng mình, triển khai kết giới che chắn rồi mới nói: “Tư Âm, chuyện Mặc Uyên có thể tỉnh lại nhất định không được nói với ai, kể cả các sư huynh.”

“Nhưng mà nếu không nói, các sư huynh ngày kia liền đem sư phụ đến Vô Vọng hải. Ta biết ngươi muốn che dấu chuyện này cũng là vì sự an toàn của sư phụ. Nếu để Thiên tộc biết được thì Dực tộc cũng có thể biết được, đến lúc đó, đám người Dực tộc nham hiểm đó sẽ âm mưu hủy diệt tiên thể của sư phụ để người mãi mãi cũng không thể tỉnh được.”_ Tư Âm

Ly Nguyệt thở dài nói: “Chính vì chuyện này nên ta mới kéo ngươi tới đây, bí mật bàn bạc đây này. Ta thấy, chỉ có đem Mặc Uyên tới Thanh Khâu của ngươi mới an toàn vì không ai biết ngươi là đế cơ Thanh Khâu. Vấn đề là làm sao bí mật đưa Mặc Uyên ra khỏi Côn Luân Khư?”

Tư Âm nghĩ ngợi rồi hai mắt lóe sáng: “Ta có cách rồi. Nhân dịp tối nay cùng ăn cơm, chúng ta lén bỏ thuốc mê vào trong thức ăn và rượu, sau khi mọi người đã ngủ hết thì đem sư phụ đi.”

“Ý kiến hay.”

- ------

Kế hoạch của cả hai thành công rực rỡ, chúng đệ tử đều ngủ mê mệt đến tận chiều hôm sau. Ly Nguyệt và Tư Âm âm thầm đem tiên thể Mặc Uyên đến Thanh Khâu hồ li động. Ngoại trừ gia đình Bạch Thiển và Chiết Nhan thì cũng không ai khác biết tiên thể Mặc Uyên được giấu ở Thanh Khâu.

Sau khi các đệ tử tỉnh lại thì Ly Nguyệt, Tư Âm và tiên thể của sư phụ biến mất. Các đệ tử sốt ruột chia nhau đi tìm mãi vẫn không thấy, đành bỏ cuộc. Đại hoàng tử và Lạc Tư nương nương của Thiên tộc phụ trách việc khuyên bảo Tư Âm, để tránh Tư Âm phá hỏng minh ước giữa Thiên tộc và Dực Tộc, đến Côn Luân Khư thì mới biết Tư Âm và tiên thể Mặc Uyên thượng thần đều đã mất tích, đánh phải trở về tay không. Điệp Phong dẫn họ ra về, lúc đi qua ao sen thì kim liên đột nhiên khô héo. Lạc Tư nương nương có cảm giác rất kì lạ khi nhìn thấy Kim Liên thì liền chạm tay vào. Kim Liên sau khi bị chạm vào liền tỏa ra kim quang, Điệp Phong thấy vậy liền nói: “ Nương nương, sư phụ từng nói hoa sen này luôn đợi chủ nhân của nó. Xem ra, nương nương chính là người có duyên với nó. Vậy kim liên này liền giao cho nương nương.”

Không lâu sau đó, Lạc Tư nương nương liền có thai. Gia tộc Tố Cẩm vì chiến đấu đã hi sinh, nên Tố Cẩm được phong làm Chiêu nhân công chúa, trở thành nghĩa nữ của Lạc Tư nương nương. Trong trận chiến đó, Dao Quang cũng đã hi sinh. Có thể nói, Thiên tộc cũng bị thiệt hại nặng nề vì càng ngày càng ít thượng thần. Chỉ vì một trận chiến, hai vị thượng thần đều đã ra đi. Chỉ có thể nói, vận mệnh a, thật khó tránh khỏi.

Lúc này ở Thanh Khâu, Bạch Thiển khôi phục lại thân nữ tử, đã thu nhận tiểu xà Thiếu Tân. Ly Nguyệt liếc nhìn Thiếu Tân một cái thở dài. Đối với nàng mà nói, Thiếu Tân cũng không phải người xấu, thậm chí sau này nàng với nhị hoàng tử thiên tộc đương đương nhưỡng ngưỡng với nhau cũng thấy chẳng sao cả. Tình yêu mà, nó vốn không có lỗi, huống chi hai bên đều tâm duyệt nhau. Chẳng qua là, Thanh Khâu với Bạch Thiển sẽ một phen mất mặt a! Nhưng nếu không có chuyện đó thì sao lại có hôn ước giữa Dạ Hoa và Bạch Thiển chứ! Vậy nên, vì tương lai tốt đẹp của Bạch Thiển, nàng tốt nhất là không ngăn cản Thiếu Tân.

“Thượng tiên không hài lòng Thiếu Tân sao?”_ Thiếu Tân buồn rầu hỏi.

Ly Nguyệt tỏ vẻ thương cảm nói: “Không phải, chẳng qua là có chút thương cảm cho số mệnh sắp tới của ngươi thôi.”“Ly Nguyệt, ngươi cũng biết đoán mệnh sao?”_ Tư Âm tò mò.

“Ừm, biết một chút da lông.”

Thiếu Tân cũng hiếu kì: “Thượng tiên có thể cho ta biết số mệnh của ta không?”

“Ngươi nha, có số phú quý. Sau này hẳn sẽ lấy được một người giàu sang. Chỉ là lấy được hắn cũng không dễ, phải chịu khổ nhiều. Nói chung là muốn có được cái gì thì phải trả một cái giá tương xứng.”_ Ly Nguyệt nhàn nhạt nói.

Nghe vậy, Thiếu Tân buồn rầu, Bạch Thiển đồng cảm. Nhìn ánh mắt đồng cảm của Bạch Thiển, Ly Nguyệt thật không biết nên buồn hay nên vui cho Bạch Thiển. Thật không biết, đến lúc đó Bạch Thiển có còn dùng ánh mắt này nhìn Thiếu Tân nữa không?

“Hôm nay trăng thật tròn, chúng ta ra ngắm trăng đi”_Ly Nguyệt đổi đề tài.

Nhìn mặt trăng xa xa, Ly Nguyệt lại nhớ tới Mặc Uyên. Không biết nguyên thần của hắn giờ này ở nơi nào nhỉ? Là đang hạ phàm lịch kiếp chăng? Mặc Uyên, cuộc sống không có ngươi làm ta thấy tẻ nhạt quá! Ngươi hại ta bị bệnh tương tư rồi đây này. Mặc Uyên, Mặc Uyên...

1 vạn năm sau, tại hồ li động:

“Ly Nguyệt, ngươi định đi ư?”_ Bạch Thiển nghi vấn.

Ly Nguyệt gật đầu: “Ta ở Thanh Khâu cũng một vạn năm rồi, đến lúc phải về nhà rồi. Ngươi ở đây giúp ta canh giữ tiên thể của Mặc Uyên nha!”

Bạch Phượng Cửu từ ngoài chạy vào, nghe thấy Ly Nguyệt muốn rời khỏi liền hỏi: “Nguyệt cô cô muốn về nhà sao? Có thể cho tiểu Cửu đi cùng không?”

Vuốt ve bộ lông mượt mà của Phượng Cửu, Ly Nguyệt mỉm cười nói: “, Một lần bế quan liền mấy vạn năm, đi theo ta sẽ buồn chán lắm! Tiểu Cửu vẫn là ở lại đây cùng với Thiển Thiển và Mê Cốc thì hơn.”

“Nhưng mà tiểu Cửu sẽ nhớ Nguyệt cô cô lắm! Cô cô ở lại đây bế quan cũng được mà.”_ Phượng Cửu níu giữ.

“Ta cũng muốn ở lại lắm chứ. Chỉ tiếc, tu luyện đến bình cảnh, ta cần phải ra ngoài tìm cơ hội phá bình cảnh.”_ Ly Nguyệt bất đắc dĩ.

“Vậy khi nào ngươi trở lại?”_ Bạch Thiển hỏi.

“Ta cũng không biết nữa. Lần trước muốn phi thăng thượng tiên cũng đã mất mấy vạn năm mới thành công, không biết lần này sẽ mất bao lâu?”_ Ly Nguyệt mờ mịt nhìn ra xa. Mấy hôm trước, nàng đã tính nhưng vẫn không tính ra khi nào thì độ kiếp, có lẽ cũng phải mấy vạn năm nữa.

Bạch Thiển: “Vậy chúc ngươi thượng lộ bình an”

Phượng Cửu: “Nguyệt cô cô đi sớm về sớm nha!”

“Ân, ta đi đây.”_ Nói xong, Ly Nguyệt liền thuấn di đi mất.

Chương 22

Ly Nguyệt trở về ngôi nhà mà nàng từng sống lúc trước. Nhìn thấy cỏ cây cao ngất ngưởng, Ly Nguyệt không những không khó chịu mà càng vui vẻ vì nhiều cỏ dại như vậy. Như vậy, nàng sẽ có cái để giết thời gian, chứ cứ tu luyện hoài sẽ buồn chết a.

Lại qua 2 vạn năm, Ly Nguyệt ngồi thiền ở trên giường mở mắt, có chút buồn bực, đứng dậy khởi động các khớp đã lâu không hoạt động do ngồi thiền quá lâu.

“Vì sao nàng vẫn chưa được độ kiếp a? Rõ ràng pháp lực đã tới thượng thần cấp bậc mà sao thiên lôi vẫn không tới? Hay là nàng độ không phải lôi kiếp mà là cái khác?”

Trở lại hồ li động nhìn Mặc Uyên một cái, lại nói chuyện với Bạch Thiển và Bạch Phượng Cửu một hồi xong, Ly Nguyệt quyết định xuống phàm giới hành thiện tích đức, lấy thân phận y sư chữa bệnh cho mọi người một thời gian. Vì linh khí ở Phàm giới vốn loãng và pha tạp dơ bẩn, Ly Nguyệt cũng không ở lại lâu mà cứ cách một tuần lại xuống một lần. Từ đó mà nhân gian có truyền thuyết thần y Hoa Đà. Đương nhiên chuyện này Ly Nguyệt hoàn toàn không biết và cũng chẳng thèm để ý. Bên cạnh việc chữa bệnh cứu người, Ly Nguyệt xuống nhân gian còn nhằm mục đích tìm các mảnh nguyên thần còn lại của Mặc Uyên. Sau khi tìm được mảnh nguyên thần đầu tiên, Ly Nguyệt cảm thấy việc đi tìm nguyên thần này có hi vọng thì liền không ngừng tìm kiếm. Sau hơn 3 vạn năm tìm kiếm, Ly Nguyệt thu thập được 10 mảnh nguyên thần, đem chúng để vào một miếng ngọc. Miếng ngọc này là một pháp khí của Nữ Oa nương nương ngày trước tàn lưu bị nàng vô tình nhặt được. Sau này đọc sách cổ thì mới biết lai lịch của nó. Hóa ra miếng ngọc này tên là Huyết Hồn ngọc, dùng huyết để nuôi dưỡng nguyên thần. Chính vì vậy sau này nàng mới có ý định thu thập nguyên thần của Mặc Uyên để nuôi dưỡng.

Sau khi nuôi dưỡng một thời gian dài, 10 mảnh nguyên thần dung hợp làm một. Nhờ có Huyết Hồn ngọc mà Mặc Uyên đã hóa hình thành người dù không đủ nguyên thần. Mặc Uyên sau khi hình thành ý thức, dù không có đầy đủ kí ức nhưng nhìn Ly Nguyệt, hắn vẫn suy đoán được hắn và nàng có quan hệ gì. Vì vậy, Mặc Uyên luôn lặng lẽ ở trong Huyết Hồn ngọc nhìn trộm Ly Nguyệt. Mà chuyện này, Ly Nguyệt hoàn toàn không hề biết vì nàng nhìn không thấy Mặc Uyên đã hóa hình.

Nguyên thần của Mặc Uyên tuy vẫn chưa đủ nhưng Ly Nguyệt cũng không có ý định đi tìm tiếp bởi nảng biết phần nguyền thần còn lại đã ở trong cơ thể của đại hoàng tử Tây Hải. Vì vậy nàng cũng không có ý định phá vỡ nguyên tác mà tiếp tục để phần nguyên thần còn lại ở đó. Dù sao đại hoàng tử đó cũng từng chịu ơn của Mặc Uyên, để hắn trả ơn cũng sẽ giúp việc tu luyện của hắn sau này suôn sẻ hơn. Mà nàng thì vốn không có giao tình gì với Tây Hải, nếu đến đó tìm đại hoàng tử thì cũng không hay lắm.

Tính toán thời gian, phong ấn Kình Thương sắp mở, Bạch Thiển cũng sắp vì phong ấn hắn mà rớt xuống Đông Hoag Tuấn Tật sơn, Ly Nguyệt quyết định trở lại Thanh Khâu thì được tin của Bạch Phượng Cửu mới biết Bạch Thiển mất tích. Tính toán thời gian cộng với sự mất tích của Bạch Thiển, Ly Nguyệt nghi ngờ Bạch Thiển đã đi phong ấn Kình Thương.

Đáng lẽ, theo nguyên tác thì vẫn chưa đến lúc mà! Sao Bạch Thiển đã đi phong ấn rồi? Lẽ nào...?

Ly Nguyệt trong đầu đột nhiên nảy ra ý tưởng.

Nếu nàng suy đoán không sai thì có lẽ chuyện này là do Thiên đạo mà ra. Có lẽ Thiên đạo biết nàng biết rõ nguyên tác, lại thấy nàng có ý định thay đổi nguyên tác nên mới để cho mọi chuyện diễn biến nhanh hơn. Thiên đạo hẳn là không muốn nàng can thiệp nên mới đẩy nhanh diễn biến cốt chuyện. Nhưng mà nàng vốn không có ý định thay đổi cốt chuyện a! Chẳng qua là muốn để Bạch Thiển chịu ít khổ thôi mà!

Đột nhiên, trên trời tia chớp lóe sáng, bên trong ẩn chứa một đạo hồng liên nghiệp hỏa.

Ly Nguyệt thấy vậy nhanh chóng chạy tới bờ sông Nhược Thủy tìm Bạch Thiển thì lại không thấy ai.

Xem ra Bạch Thiển đã bị phong ấn rồi rơi xuống Tuấn Tật sơn._Ly Nguyệt thầm nghĩ.

Đang định rời đi, thì lại bị một giọng nói cản lại.

“Cô nương xin dừng bước. Bổn tọa có điều muốn hỏi.”

Quay lại nhìn, Ly Nguyệt phát hiện có một nam nhân, gương mặt tuấn mĩ nhưng đầu tóc lại bạc trắng, mặc y phục tím đang nhìn mình. Nàng đoán người này chính là Đông Hoa đế quân.“Đông Hoa đế quân?”_ Ly Nguyệt

Đông Hoa có chút kinh ngạc khi Ly Nguyệt lại nhận ra mình: “Bổn tọa nhớ chưa từng gặp cô nương bao giờ. Tại sao cô nương lại biết tên của bồn tọa?”

Ly Nguyệt tỏ ý khiêm nhường, mỉm cười nói: “Đế quân thật biết nói đùa. Khắp tứ hải bát hoang này, có ai không biết tên ngài. Huống chi lúc nãy bầu trời vừa xuất hiện hồng liên nghiệp hỏa, nay lại có một nam nhân tóc bạc xuất hiện ở nơi phong ấn Kình Thương, ngoại trừ đế quân ra thì còn ai có mái tóc trắng mà lại quan tâm đến chuyện phong ấn của Kình Thương nữa.”

“Cũng phải”_ Đông Hoa dùng ánh mắt nghiền ngẫm nhìn Ly Nguyệt. Trong lòng lại có chút kinh ngạc vì nhìn không ra thân phận của nàng. Đời này, Đông Hoa lần đầu tiên không thể nhìn ra nguyên thân của một người. (Ly Nguyệt là con của Thiên đạo, không phải người Thiên tộc, cũng không phải Thanh Khâu, Phượng tộc, Dực tộc, Hải tộc, hay Ma tộc nên nguyên thân chỉ có hình người, vì vậy Đông Hoa nghĩ rằng hắn nhìn không ra)

Chú thích: Hải tộc là tộc sống trong nước. Ví dụ như Tây Hải, Đông Hải,...

“Cô nương có thể cho bổn tọa biết tên để tiện nói chuyện?”

“Ta tên Ly Nguyệt, đế quân cứ gọi ta là Ly Nguyệt là được.”_ Ly Nguyệt thành thực trả lời.

Đông Hoa không ngờ tới người trong lòng của Mặc Uyên lại là người đứng trước mặt mình bây giờ: “Hóa ra ngươi chính là Ly Nguyệt mà mọi người đồn đại. Vậy tiên thể Mặc Uyên đang ở đâu? Đồ đệ Tư Âm của hắn ở đâu?”

“Chuyện này đế quân không cần bận tâm, ngài chỉ cần chờ đợi tin tức Mặc Uyên trở về là được.”_ Ly Nguyệt biết Đông Hoa và Mặc Uyên vốn là chiến hữu với nhau nên rất đáng tin cậy, không hề che dấu.Nghe vậy, Đông Hoa kinh ngạc: “Ý ngươi là Mặc Uyên sẽ tỉnh lại?”

“Đúng vậy, chỉ là mong đế quân đừng nói cho người thứ ba biết.”

“Bổn tọa hiểu. Bất quá, bổn tọa muốn biết nơi này đã xảy ra chuyện gì.”_ Đông Hoa nghi vấn. Rõ ràng là báo hiệu Kình Thương sắp phá chuông mà ra, đến nơi lại chẳng có động tĩnh gì. Rốt cuộc là sao?

Ly Nguyệt biết chuyện nhưng lại tỏ ý không biết: “Đế quân, lúc ta tới thì đã thế này rồi nên cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.”

Lúc này, một địa tiên từ dưới đất chui lên, choáng váng nói: “Tiểu lão tham kiến đế quân, thượng tiên”

“Sao ngươi lại thành ra thế này?”_ Đông Hoa nghi vấn.

Địa tiên kính cẩn nói: “Bẩm đế quân, lúc mặt trời mọc, chuông Đông Hoàng này có động tĩnh khác thường, nhưng tiểu lão vừa ngó đầu lên, liền bị một cô nương vô cùng xinh đẹp đánh cho quay trở về.

Đông Hoa nhướng mày: “Cô nương vô cùng xinh đẹp?”

“Đúng vậy.”

“Có phải tiểu cô nương hôm qua cùng đến với bổn tọa không?”

Địa tiên phủ nhận: “Không phải.”

“Không phải?”_ Đông Hoa nghi hoặc. Vậy là ai chứ?

Nhìn Đồng Hoa đang trầm ngâm suy nghĩ, Ly Nguyệt lên tiếng: “Đế quân, nếu không còn chuyện gì khác vậy ta đi trước, cáo từ.”

“Ân”_ Đông Hoa nhìn bóng dáng Ly Nguyệt đã đi xa, trong lòng có chút nghi ngờ. Hắn cảm thấy cô gái này hẳn biết gì đó.

Chương 23

Sau khi rời khỏi, Ly Nguyệt đi tới Tuấn Tật sơn. Suy nghĩ một hồi, nàng quyết định tới gõ cửa. Bạch Thiển kinh ngạc ra mở cửa vì không ngờ tới một nơi hoang vắng này lại có người tới đây.

“Ngươi là ai?”

Ly Nguyệt cũng không có gì là ngạc nhiên khi Bạch Thiển không nhớ ra mình: “Ta tên là Ly Nguyệt, một người tu tiên, đến đây tìm người có duyên với ta.”

Bạch Thiển kinh ngạc hỏi: “Trên đời thật sự có tiên nhân sao?”

Ly Nguyệt gật đầu.

“Nhưng nơi này chỉ có một mình ta, ngươi chắc chắn người có duyên với ngươi ở nơi này?”_ Bạch Thiển nghi hoặc.

“Ngươi chính là người có duyên với ta. Ngươi muốn tu tiên không? Nếu ngươi muốn, ta sẽ dạy ngươi cách tu tiên.”_ Ly Nguyệt có chút buồn cười khi nhìn bộ dạng ngờ nghệch của Bạch Thiển

“Ta muốn, ta muốn. Nghe nói tiên giới rất đẹp, rất kì diệu. Ta muốn tới đó xem.”_ Bạch Thiển tỏ vẻ tò mò.

Ly Nguyệt: “Chỉ cần ngươi chăm chỉ tu luyện thì sẽ tới được đó thôi. Bất quá, nếu muốn học tu tiên, ta phải ở lại đây mới có thể dạy ngươi tu tiên. Ngươi sẽ không thấy bất tiện chứ?”

“Sẽ không. Vậy sư phụ xin nhận...”

Ly Nguyệt thấy Bạch Thiển định quỳ xuống bái sư liền ngăn lại: “Không cần phải bái ta làm sư phụ. Ta và ngươi tuy có duyên nhưng lại không có duyên sư đồ, vậy nên không cần làm vậy. Ngươi cứ coi ta như bằng hữu là được. Phải rồi, ngươi tên là gì?”

“Nha, ta cũng không có tên. Ta không nhớ gì cả.”_ Bạch Thiển vui vẻ vì có bằng hữu nhưng cũng khá buồn bực vì bị mất trí nhớ.

Nghe vậy, Ly Nguyệt nhẹ nhàng xoa đầu Bạch Thiển, tỏ vẻ chia buồn.

“Vậy sau này ta gọi ngươi là Thiển Thiển nhé!.”

“Thiển Thiển, được nha. Đúng rồi, Nguyệt Nguyệt, ngươi vào nhà đi.”_ Bạch Thiển vui vẻ đáp ứng.

“Được rồi.”_ Ly Nguyệt cùng Bạch Thiển vào trong.

Nhìn dáng vẻ Bạch Thiển hào hứng mà không chút đề phòng, Ly Nguyệt thở dài một hơi.

Một chút phòng bị tâm cũng không có, bảo sao về sau ngươi bị Tố Cẩm hãm hại. Xem ra, phải thay đổi thế giới quan của Bạch Thiển mới được.

- -------2 tháng sau

Tuấn Tật sơn vẫn vắng lặng như vậy, chỉ là có rất nhiều cây bị chặt đứt. Nguyên nhân là do Ly Nguyệt bắt Bạch Thiển phải đi chặt cây để luyện lực cổ tay và cánh tay, chuẩn bị sức cho nàng học kiếm pháp. Vì bị mất trí nhớ và cơ thể bị phong ấn nên Ly Nguyệt phải dạy lại mọi thứ từ đầu. Nhưng có lẽ là do nhiều năm học ở Côn Luân Khư nên cơ thể có phản xạ, vì vậy mà Bạch Thiển rất nhanh học thuộc các chiêu thức của kiếm pháp và thành công dẫn khí nhập thể (bước đầu của tu tiên)

Lúc này, ở Thiên tộc, chuyện nhị hoàng tử và Thiếu Tân lén lút yêu đương bị phát hiện. Thiếu Tân bị Thiên quân cho nhốt ở Tỏa Yêu tháp. Vốn không biết một chút pháp thuật nào nên Thiếu Tân liền bị những yêu quái bị nhốt trong đó đánh cho cả người thương tích. Nhị hoàng tử Tang Tịch vì cứu Thiếu Tân, không màng chống lại Thiên quân, đem Thiếu Tân cứu ra ngoài.Thiên quân biết chuyện này liền tức giận

“Tang Tịch, ngươi thật to gan, không màng cấm lệnh của bản thân, tự ý xông vào Tỏa Yêu tháp chỉ vì cứu tiểu ba xà này.”

Tang tịch khẩn cầu: “ Cầu xin phụ quân thành toàn cho nhi thần. Thiếu Tân vốn không biết pháp thuật, nếu nhi thần không cứu nàng, chỉ sợ nàng sẽ không sống qua nổi ngày hôm nay”

“Sự sống chết của ả, ngươi lại để tâm đến vậy, còn không tiếc tất cả, chẳng lẽ ngươi muốn cùng chết với ả sao?_ Thiên quân cảm thấy mất mặt vô cùng trước người nhà của Bạch Thiển

“Vâng, nhi thần nguyện ý cùng chết với Thiếu Tân.”_ Tang Tịch kiên định.

“Được. Bổn quân thành toàn ngươi. Hôm nay, trước mặt hai vị thượng thần, ngươi cùng tiểu ba xà này, hãy cùng chết để tạ tội đi.”_ Thiên quân không chút tình cảm nói.

Tang Tịch hóa ra nhuyễn kiếm, đang lúc sắp sửa đâm chết Thiếu Tân thì liền bị Chiết Nhan dùng pháp lực cản lại.

Chiết Nhan liền chớp lấy thời cơ nói: “Hồ đế à, ngài nhìn xem, hai đứa trẻ này tâm đầu ý hợp vô cùng, cũng không phải phạm tội ác tày trời gì. Chi bằng ngài mau quyết định thoái hôn, để chuyện này thôi đi.”

Hồ đế nghe vậy cũng thở phào trong lòng. Mất mặt thì mất mặt, chẳng qua là một cuộc hôn nhân, cần gì phải chém chém giết giết.

“Nếu Chiết Nhan thượng thần đã cầu tình...”

Nghe ra Hồ đế có ý định thoái hôn, Thiên quân cảm thấy trong lòng không ổn liền ngăn lại: “Không được. Lỗi ở Thiên tộc, Thiên tộc nhất định phải trả lại sự công bằng cho Hồ tộc.”

Nghe vậy, tam hoàng tử liền đề cử Dạ Hoa liên hôn với Thanh Khâu thay cho Tang Tịch nhằm mục đích cứu cả hai và cũng làm hài lòng Thiên quân và Thanh Khâu. Chiết Nhan và Hồ đế thấy chủ ý này cũng không tồi thì liền đồng ý. Thiên quân cũng hài lòng mà định ra hôn sự của Bạch Thiển và Dạ Hoa. Ngồi nghe bên dưới, Tố Cẩm bàng hoàng, cõi lòng tan nát vì mất đi tư cách làm chính phi của Dạ Hoa. Tang tịch và Thiếu Tân tuy không mất mạng nhưng phải lưu vong ở phía Bắc làm Bắc Hải thủy quân.Cứ như vậy, Bạch Thiển lại một lần nữa thành lập hôn ước mà không hề hay biết.

Sau sự kiện Tang Tịch và Thiếu Tân, Dạ Hoa phụng mệnh xuống phàm giới hàng phục Kim Nghê thú, thú cưỡi của Kinh Thương đang hoành hành. Tuổi đời của Kim Nghê thú vốn lớn hơn Dạ Hoa mấy chục vạn năm, hiển nhiên công lực cao hơn Dạ Hoa rất nhiều. Vì vậy tuy giết được Kim Nghê thú nhưng cũng bị hồng liên nghiệp hỏa đánh cho không khôi phục được hình người. Dạ Hoa quyết định ở lại trong một hang động để trị thương rồi mới trở về.

Ngày hôm sau:

Ly Nguyệt và Bạch Thiển tuy bận tu luyện nhưng khi rảnh rỗi lại thích nuôi động vật nhỏ. Những động vật nhỏ đó được nuôi ở trong một hang động cách nhà tranh không xa. Ly Nguyệt và Bạch Thiển sau khi đi hái trái cây xong thì đến chỗ hang động đó.

“Nguyệt nguyệt, ngươi xem, ở đây có con rắn bị thương này.”_ Bạch Thiển

Ly Nguyệt nhìn sang thì liền biết lai lịch của con rắn này. Là Dạ Hoa chứ còn ai nữa.

“Thiển Thiển, hắn cũng không phải rắn, là rồng.”

“Rồng? Ta tưởng rồng phải to lớn lắm chứ?”_ Bạch Thiển.

Ly Nguyệt nhàn nhạt nhìn xuống Dạ Hoa nằm dưới đất: “Hắn hẳn là bị thương nặng nên không khôi phục hình người được, nên cải trang thành con rắn nhỏ nằm ngủ ở đây.”

“Vậy chúng ta mang hắn về nhà cứu được không?”_ Sau một thời gian được Ly Nguyệt truyền thụ kiến thức về thế giới tiên nhân, Bạch Thiển cũng biết dù là tiên nhân nhưng cũng có kẻ tốt người xấu, vì vậy cũng không dám tự tiện cứu người mà hỏi ý Ly Nguyệt trước.

Ly Nguyệt gật đầu: “Hắn không phải người xấu.”

Thấy Ly Nguyệt không phản đối, Bạch Thiển đem Dạ Hoa bỏ vào giỏ rồi đem về nhà. Ly Nguyệt dùng pháp lực trị thương cho Dạ Hoa.

Dạ Hoa tỉnh lại liền thấy mình trong ngôi nhà xa lạ, nhìn xung quanh thì thấy có hai cô nương đang nói chuyện.

“Nguyệt nguyệt, ngươi biết hắn sao?”

“Ân, ta biết hắn nhưng hắn không biết ta.”_ Ly Nguyệt cảm nhận được có ánh mắt nhìn mình thì quay sang liền thấy Dạ Hoa đã tỉnh.

Bạch Thiển tò mò: “Hắn là ai vậy?”

“Hắn là thiên tôn của thiên quân, sắp sửa sắc phong thành thái tử của Thiên tộc, tương lai sẽ trở thành Thiên quân đời tiếp theo.”

“Ôi chao, thật không ngờ thân phận của hắn lại lớn vậy”_ Bạch Thiển ngạc nhiên.

Dạ Hoa nghe được lời này cũng kinh ngạc không kém. Thật không ngờ người này lại biết thân phận của hắn. Chỉ là tại sao cô nương này lại ở dưới phàm giới, còn ở chung với một phàm nhân?

Chương 24

“Dạ Hoa quân nếu đã tỉnh lại thì cũng không cần phải ở dạng thú làm gì, trở lại hình người đi.”_ Ly Nguyệt nhìn con rồng nhỏ nào đó.

Dạ Hoa nghe vậy cũng biến trở về hình người. Bạch Thiển nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Dạ Hoa thì ngơ ngẩn.

“Đa tạ thượng tiên đã cứu bổn quân.”_ Dạ Hoa chắp tay cảm tạ.

“Không cần cảm tạ. Thật ra người muốn cứu ngươi là Thiển Thiển, nếu Thiển Thiển không muốn cứu thì ta cũng sẽ không cứu ngươi. Huống chi, cho dù không có ta thì ngươi cũng sẽ không sao.”_ Ly Nguyệt nhìn khuôn mặt Dạ Hoa mà trong lòng có chút lưu luyến bởi nhìn Dạ Hoa, nàng lại nhớ tới Mặc Uyên đang ngủ say ở hồ li động.

Nghe vậy, Dạ Hoa quay sang cảm ta Bạch Thiển: “Cảm tạ cô nương ra tay cứu giúp.”

Bạch Thiển hồi phục tinh thần, cười nói: “Không có chi, cứu người là việc nên làm mà.”

Nhìn khuôn mặt Bạch Thiển, Dạ Hoa cảm thấy rất quen thuộc, dường như đã thấy ở đâu đó.

Thấy Dạ Hoa nhìn mình, Bạch Thiển liền cảm thấy ngượng ngùng. Nhìn bộ dạng mắt qua mày lại của cả hai, Ly Nguyệt buồn bực ăn đầy bụng cẩu lương.

Hai người coi ta là không khí hả? Haiz, mới gặp nhau mà đã như vậy, bảo sao sau này yêu đến chết đi sống lại, ngược nhau đến nỗi ai thấy cũng đau lòng. Nàng và Mặc Uyên không có như hai người đâu nha... Mà khoan, hình như lúc mới gặp, Mặc Uyên nhìn nàng cũng rất.. ôn nhu? Không thể nào, Mặc Uyên lạnh lùng như vậy, lúc mới gặp sao có thể nhìn nàng bằng ánh mắt ôn nhu được? Chắc là nàng nhớ nhầm rồi.

Linh hồn Mặc Uyên đứng bên cạnh nhìn ánh mắt sinh động của Ly Nguyệt biến đổi liên tục, thì thấy nàng đáng yêu chết người, nếu không phải hắn đang ở dạng này, vô pháp chạm đến nàng thì chắc hắn đã kéo nàng tới ăn đậu hủ tới no rồi.

- -------

Để tạo điều kiện cho hai người phát triển tình cảm, Ly Nguyệt quyết định rời đi một thời gian

“Thiển Thiển, ta có việc phải đi một thời gian, ngươi ở đây không được lười biếng tu luyện, biết không?_ Ly Nguyệt dặn dò rồi lại liếc mắt nhìn qua Dạ Hoa, tỏ ý cảnh cáo.

Thấy ánh mắt của Ly Nguyệt nhìn mình, Dạ Hoa cảm thấy tâm tư của hắn như bị nhìn thấu, có chút chột dạ trong lòng.

“Ân, ta sẽ chăm chỉ.”_ Bạch Thiển gật đầu.

“Vậy ta đi đây.”_ Ly Nguyệt nói xong, cả thân ảnh liền biến mất.

Dạ Hoa nhân thời gian Ly Nguyệt không có ở Tuấn Tật sơn liền liên tục dùng mĩ nam kế mê hoặc Bạch Thiển. Bạch Thiển cầm lòng không đậu liền ngỏ ý muốn Dạ Hoa lấy thân báo đáp. Dạ Hoa được thể mở cờ trong lòng, vui vẻ đồng ý. Hai người nhanh chóng thành thân. Lúc Ly Nguyệt trở lại thì mới biết cả hai đã thành thân được 3 tháng.
Nhìn Dạ Hoa đắc ý, Ly Nguyệt buồn bực kéo Bạch Thiển ra ngoài nói chuyện.

“Thiển Thiển, ngươi cũng thật dại dột, liền tùy ý gả cho hắn, không sợ sau này hối hận sao?”

“Nguyệt Nguyệt, ta không hối hận, ta yêu hắn.”_ Bạch Thiển kiên định.

Ly Nguyệt thở dài: “Ngươi chẳng lẽ đã quên hắn tương lai sẽ là thiên quân? Ngươi bây giờ vẫn chỉ là một người phàm trần, căn bản không thể chung sống lâu dài với hắn, càng không có tư cách trở thành chính phi của hắn. Mà Dạ Hoa hắn, tương lai là thiên quân, ngươi nghĩ hắn sẽ mãi song túc song phi với ngươi sao?”

“Ta biết chứ. Ta cũng không có vọng tưởng trở thành chính phi của hắn, ta cũng không vọng tưởng sẽ thành công tu luyện thành tiên. Ta chỉ cần kiếp này có thể ở bên hắn là được rồi. Nguyệt Nguyệt, ngươi có thể ủng hộ ta chứ?”_ Bạch Thiển.

“Ta ủng hộ ngươi thì thế nào, một khi quan hệ của hai người bị người Thiên tộc phát hiện, đừng nói là ta, ngay cả hắn cũng sẽ khó lòng bảo vệ ngươi”_ Ly Nguyệt chỉ hận rèn sắt không thành thép khi nhìn bộ dạng si tình này của Bạch Thiển. Bảo sao về sau đau lòng đến muốn sống không được, muốn chết không xong. Yêu càng nhiều thì tổn thương càng nhiều, hận càng sâu a!

“Bị phát hiện thì cùng lắm là chết. Ta cũng không sợ chết. Ngươi cũng không cần phải cứu ta, là ta tự chuốc lấy, ta không hối hận. Chỉ cẩn ngươi không phản đối ta và hắn ở bên nhau là được rồi. Ngươi là bằng hữu duy nhất của ta, ta không muốn mất ngươi.”

Ly Nguyệt an ủi: “Được rồi, đừng nói những điều không may nữa, có lẽ mọi chuyện sẽ không đến mức đó.”

Ly Nguyệt tất nhiên là biết chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, tuy nàng là con của Thiên đạo nhưng cũng bị hạn chế nhiều, khó lòng mà giúp Bạch Thiển vì đây là tình kiếp của nàng. Chỉ là nàng không nỡ nhìn cảnh cả hai đau khổ vì tình thôi. Nàng chỉ mong sao, sắp tới nàng có thể giảm bớt những hiểu lầm của Bạch Thiển đối với Dạ Hoa để họ bớt khổ.

- -------
“Dạ Hoa quân không cần phải đề phòng ta như vậy. Yên tâm ta sẽ không tiết lộ ra ngoài. Chỉ là có một điều kiện..”_ Nhìn Dạ Hoa cảnh giác, Ly Nguyệt bật cười.

Dạ Hoa vẫn không yên trong lòng, ngờ vực hói: “Điều kiện gì?”

“Ngươi mãi mãi không được phản bội Thiển Thiển, phải làm cho Thiển Thiển hạnh phúc.”

“Hảo, ta sẽ”_ Dạ Hoa kiên định nói.

- --------

Dạ Hoa vì phải xử lí chính sự nên thường đi đi về về. Tính theo thời gian ở phàm giới ít thì 3 tháng, nhiều phải 1 năm mới trở về một lần. Bạch Thiển vì chuyện này mà luôn buồn bực không vui nhưng vẫn cố chịu đựng. Ly Nguyệt dù luôn ở bên cạnh cùng nàng giải sầu nhưng nỗi tương tư cũng không vơi bớt. Thấy biểu hiện nôn nghén của Bạch Thiển, Ly Nguyệt liền biết nàng đã có thai. Ly Nguyệt nói cho cả hai biết chuyện này khiến họ rất vui.

Nhưng vì sợ Bạch Thiển lo lắng, Dạ Hoa đưa cho Bạch Thiển một chiếc gương, khi nào nhớ thì gọi tên hắn, hắn sẽ nghe thấy và đáp lại. Dạ Hoa lần này nhận lệnh tiêu diệt Giao nhân tộc, vỗn dĩ hắn định nhân cơ hội này giả chết để có thể hoàn toàn chung sống với Thiển Thiển, ai ngờ lợn lành thành lợn què. Dạ Hoa bị thủ lĩnh của Giao nhân tộc chém một đao khiến cho bị thương suýt mất mạng. Mà trong lúc giao chiến Dạ Hoa làm rơi chiếc gương, Tố Cẩm lại nhặt được. Vì thương nhớ Dạ Hoa, Bạch Thiển đêm đó đã cầm chiếc gương liên tục gọi tên Dạ Hoa nên Tố Cẩm đã phát hiện ra sự tồn tại của Bạch Thiển. Tố Cẩm lòng ghen nổi lên liền bẩm báo với thiên quân và cho người tới đón Bạch Thiển.

Ly Nguyệt thấy có hai binh lính Thiên tộc tới đây thì liền biết Dạ Hoa đã xảy ra chuyện. Trấn an Bạch Thiển đang lo lắng xong, Ly Nguyệt tỏ ý nghi vấn: “Các ngươi là ai, tới nơi này làm gì?”

“Hồi bẩm thượng tiên, bọn ta phụng lệnh thiên quân tới đón vị cô nương kia lên Thiên cung. Hi vọng thượng tiên không ngăn cản.”

“Được, nhưng ta cũng sẽ đi cùng. Thiển Thiển, ngươi trước nay không phải luôn muốn tới xem Thiên cung sao, bây giờ có cơ hội rồi nè! Đi thôi”_ Ly Nguyệt

“Ân.”_ Bạch Thiển nào có tâm trạng xem Thiên cung, dù biết sớm muộn cũng phải đối mặt nhưng trong lòng vẫn lo lắng không yên. Đặc biệt là Dạ Hoa không hồi âm, bây giờ nàng lại đang mang thai.

Ly Nguyệt cầm tay Bạch Thiển, truyền pháp lực nhằm ổn định thai khí, mở miệng trấn an: “Thiển Thiển, đừng lo lắng kẻo ảnh hưởng thai nhi. Yên tâm, có ta ở, bọn hắn cũng không dám làm gì.”

Nhìn Thiên cung lộng lẫy như vậy, Ly Nguyệt có chút cảm thán.

Quả nhiên là Thiên tộc có khác, thật là tráng lệ, chỉ tiếc lòng người lại không có trong sáng như vậy. Đúng là uổng phí cho một Thiên cung rực rỡ.

“Thiển Thiển, tý nữa gặp thiên quân ngươi nhớ phải hành lễ và nói chuyện mềm mỏng một chút, đừng chọc hắn tức giận, như vậy sẽ không có lợi cho ngươi.”

“Ân, ta sẽ chú ý”_ Bạch Thiển gật đầu.

Chương 25

“Hai ngươi là ai, tại sao lại quen biết thái tử?”_ Thiên quân nhíu mày nhìn cả hai.

Bạch Thiển chỉ lo lắng Dạ Hoa, nào để tâm tới người ngồi trên ngai vàng: “Dạ Hoa đâu?”

Ly Nguyệt thấy vậy đành phải trả lời thay: “Thiên quân, ta là Ly Nguyệt, người của Côn Luân Khư, còn cô ấy là Thiển Thiển.”

Tố Cẩm thấy cả hai không hành lễ liền cao giọng nói: “To gan, thấy thiên quân lại không hành lễ.”

Bạch Thiển nghe vậy mới biết thiên quân là hắn, lại nhớ tới lời dặn của Ly Nguyệt, liền quỳ xuống hành lễ: “Thiển Thiển bái kiến thiên quân. Thiên quân thứ tội, tiểu nữ mới tới Thiên cung, không rõ quy củ.”

Nhìn bộ dạng khúm núm của Bạch Thiển, Tố Cẩm hả hê trong lòng, xong lại thấy Ly Nguyệt vẫn không hành lễ, khó chịu: “Ly Nguyệt thượng tiên, tuy ngài là người Côn Luân Khư nhưng thấy thiên quân mà không hành lễ là bất kính.”

Ly Nguyệt khóe miệng khẽ nhếch, giễu cợt: “Nếu nói về bất kính, luận thân phận, các ngươi mới đúng là bất kính.”

“To gan, đừng tưởng ngươi là người Côn Luân Khư thì ta không dám làm gì! Đừng quên, bổn quân còn chưa trị tội ngươi và Tư Âm thượng tiên đem tiên thế của Mặc Uyên thượng thần giấu đi đâu! Người đâu, đem cả hai nhốt vào Tỏa Yêu tháp”_ Thiên quân tức giận khi Ly Nguyệt không để hắn vào mắt.

“Ngươi nghĩ ngươi có tư cách trị tội ta sao? Đừng nói là ngươi, cho dù là Đông Hoa, Phụ thần cũng không có tư cách để ta quỳ xuống hành lễ. Hôm nay, ta muốn xem xem ngươi có thể trị tội chúng ta thế nào?!”_ Ly Nguyệt tự tin nói.

Thiên quân triệt để tức giận: “Được, được lắm, ngay cả Đông Hoa đế quân và Phụ thần ngươi cũng coi thường, bổn quân cũng muốn xem ngươi có thể chống lại được bao nhiêu thiên binh thiên tướng của Thiên tộc! Người đâu, bắt nàng ta lại.”

Nhìn binh sĩ vây quanh mình và Bạch Thiển, Ly Nguyệt nheo mắt, tạo trận pháp bảo vệ Bạch Thiển xong, nàng liền lấy ra ngọc thanh Côn Luân phiến đánh bay đám binh sĩ này.

Binh sĩ Thiên cung không ngừng từ bên ngoài chạy vào nhưng đều bị Ly Nguyệt đánh bay. Đông Hoa ở Thái Thần cung nghe thấy tin tức thiên quân điều động thiên binh thì tò mò đến xem. Một lần nữa, Đông Hoa lại dùng ánh mắt khác mà nhìn Ly Nguyệt. Thật không biết nên nói nàng dũng cảm, gan dạ hay là ngu xuẩn nữa, chống lại cả thiên quân, nàng không sợ mạng mình đoản sao?

“Đây là có chuyện gì?”_ Đông Hoa trưng ra bộ mặt lạnh lùng hỏi thiên quân.

“Đế quân, nàng ta không những coi thường bổn quân mà còn bất kính với ngài và Phụ thần đã mất”_ Thiên quân mách lẻo.

Ly Nguyệt nghe mà khinh bỉ. Nàng khi nào bất kính với Đông Hoa và Phụ thần? Nàng chẳng qua là nói sự thật thôi mà. Với thân phận của nàng thì đâu cần phải quỳ xuống hành lễ với bọn họ.

Đông Hoa nhướng mày nhìn Ly Nguyệt. Bất kính? Mặc Uyên đúng là có con mắt độc đáo thật.

Ly Nguyệt khẳng khái nói: “Nếu Đông Hoa đế quân đã ở đây, vậy ta cũng muốn hỏi ngài. Đế quân, ngài và Mặc Uyên là người cùng thế hệ đúng không?”

Dù không dõ dàng lắm tại sao Ly Nguyệt hỏi vậy nhưng vẫn gật đầu: “Ân. Tuy bổn tọa và Mặc Uyên không bằng tuổi nhưng đúng là người cùng thế hệ.”

“Vậy Phụ thần là trưởng bối, còn ngài là hạ bối rồi?”_Ly Nguyệt hỏi tiếp.

Đông Hoa:“Đúng vậy.”

“Thiên tộc đúng là trọng lễ tiết đâu. Kia ta là bằng hữu của Phụ thần, như vậy ta và Phụ thần là cùng cấp bậc, vậy theo vai vế, ta căn bản không cần phải quỳ gối hành lễ trước các ngươi đúng không?”_ Ly Nguyệt đắc ý.Lần này, Đông Hoa hoàn toàn kinh ngạc. Ly Nguyệt cô nương này là bằng hữu của Phụ thần? Sao trước giờ ta chưa từng nghe Phụ thần nhắc tới? Nhưng nhìn qua ánh mắt, nàng cũng không nói dối, vậy đó là sự thật.

Thiên quân mới nghe thì kinh hãi nhưng nhanh chóng thay đổi sắc mặt, lớn giọng quát: “Lớn mật, ngươi nói bậy bạ gì đó!”

“Các ngươi không tin thì có thể hỏi Chiết Nhan thượng thần, chuyện này hắn cũng biết nha.”_ Ly Nguyệt nhàn nhã nói.

Thiên quân nghe vậy, tự biết sự tình không ổn nhưng vẫn mạnh miệng: “Mau cho mời Chiết Nhan thượng thần. Nếu đây là sự thật, bổn quân tự khắc tạ tội, nhưng nếu không phải, vậy hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi.”

Ly Nguyệt khinh bỉ nhìn thiên quân: “Kia ta rất mong chờ sự tạ tội của ngươi.”

- ------Một canh giờ sau:

“Thiên quân lần này mời ta đến là có chuyện gì chăng?”_ Chiết Nhan nghi vấn.

Thiên quân trong lòng mơ hồ lo lắng nói: “Bổn quân chỉ là có chuyện thắc mắc muốn hỏi.”

Chiết Nhan nhướng mày, từ khi nào mà chuyện thiên quân thắc mắc lại tới hỏi mình: “Thiên quân cứ hỏi.”

“Ly Nguyệt thượng tiên có nói nàng là bằng hữu của Phụ thần, chuyện này là thật sao?”_ Thiên quân.

“Nha, hóa ra là chuyện này. Đúng vậy, nàng và Phụ thần là bằng hữu. Chuyện này Mặc Uyên còn biết rõ hơn ta, chỉ tiếc hắn...haiz”

Thiên quân nghe vậy buồn bực. Như vậy người bất kính là hắn còn gì. Cho dù hắn là thiên quân nhưng trước mặt Phụ thần, hắn cũng chỉ là hậu bối, làm sao dám nhận lễ của Phụ thần. Nay nữ nhân này là bằng hữu của Phụ thần, chứng tỏ thân phận khôn g nhỏ. Nếu đắc tội khó biết hậu quả sẽ ra sao.Dù không muốn nhưng thiên quân vẫn nhận lỗi: “Ly Nguyệt thượng tiên, lúc nãy là ta không đúng. Mong thượng tiên chớ có để tâm.”

“Ta cũng hi vọng thiên quân sẽ không phạm phải sai lầm này lần nữa, nếu không, người mất mặt vẫn là thiên quân nha!”_ Ly Nguyệt cười nói.

Chiết Nhan dù nghi hoặc trong lòng vì không hiểu chuyện gì nhưng cũng vui vẻ xem bộ dạng đuối lí của thiên quân. Còn Đông Hoa, đã sớm từ trong ánh mắt của Ly Nguyệt mà đoán được. Chỉ là không ngờ trông Ly Nguyệt còn non nớt như vậy mà bối phận lại cao. Có thể được Phụ thần công nhân làm bằng hữu thì thân phận của nàng hẳn còn cao hơn cả Phụ thần. Bảo sao lúc trước hắn không thể nhìn ra nguyên hình của nàng. Thật không biết thân phận của nàng là gì?

Tố Cẩm dù không vui khi không thể làm Ly Nguyệt bẽ mặt nhưng vẫn có cớ để gây chuyện: “Thiên quân, vậy chuyện phàm nhân kia...”

“Nếu là chuyện của Thiển Thiển thì để ta nói cho rõ đi. Chuyện là Dạ Hoa quân vì tiêu diệt Kim Nghê thú mà bị thương nặng, Thiển Thiển ra tay cứu hắn. Vì thế Dạ Hoa quân muốn lấy thân báo đáp, thành thân với Thiển Thiển. Thiển Thiển bây giờ đã mang cốt nhục của Dạ Hoa quân, thiên quân sẽ không vì chuyện này mà giết Thiển Thiển chứ?”_ Ly Nguyệt nhàn nhạt nói.

Thiên quân nghe vậy vốn định tức giận ra mặt nhưng vì vừa bị mất mặt xong, lại có hai vị thượng thần ở đây nên đành nén xuống, nghẹn một cục trong lòng, giả từ bi nói: “Tất nhiên là không, nàng đang mang cốt nhục của Dạ Hoa. Nay Dạ Hoa tính mạng không rõ, sao có thể giết nàng.”

“Nga! Ý thiên quân là nếu Dạ Hoa không chết thì ngươi liền giết Thiển Thiển? Thiên quân cũng thật tuyệt tình tuyệt nghĩa, người ta dù sao cũng là ân nhân cứu mạng cháu ngươi, ngươi không ban thưởng thì thôi, lại còn...”_ Chiết Nhan nhìn thấy dung mạo của Thiển Thiển liền biết Bạch Thiển đang độ kiếp, tuy không thể trực tiếp can thiệp nhưng vẫn nói giúp một câu.

“Thượng thần, bổn quân cũng không có ý đó, chỉ là hôn ước với Thanh Khâu... Lần này Dạ Hoa chưa cưới Bạch Thiển đế cơ mà đã có con, Thiên tộc lại có lỗi với Thanh Khâu, bổn quân thật không biết phải nói sao với Thanh Khâu đây.”

“Nếu là chuyện này thì thiên quân không phải lo lắng. Thiển Thiển chẳng qua là một người phàm, cũng không chung sống được lâu, Thanh Khâu hẳn sẽ không để ý, đúng không Chiết Nhan thượng thần?”_Ly Nguyệt mỉm cười, vất mọi chuyện cho Chiết Nhan.

Chiết Nhan bất đắc dĩ gật đầu: “Đúng vậy, Thanh Khâu sẽ không để ý. Huống chi là thái tử thiên tộc, năm thê bảy thiếp là chuyện bình thường.”

“Nếu vậy, nạp nàng làm thiếp đi.”_ Thiên quân nghe vậy yên tâm.

“Thiển Thiển, còn không mau đa ta thiên quân”_ Ly Nguyệt nhắc nhở.

Bạch Thiển phục hồi tinh thần, quỳ xuống tạ ơn.

- -------

“Nguyệt Nguyệt, sau này ta sẽ sống ở đây sao?”_ Bạch Thiển vẫn mơ mơ hồ hồ.

Ly Nguyệt cười nhìn bộ dạng mơ hồ của Bạch Thiển: “Đúng vậy, nhưng nơi này quy củ rất nhiều, ngươi phải chú ý đừng đắc tội người khác. Đặc biệt là nữ nhân Tố Cẩm đó, nàng ta rất nguy hiểm.”

Nhớ tới Dạ Hoa, Bạch Thiển lại lo lắng: “ Nguyệt Nguyệt, Dạ Hoa hắn...”

“Đừng lo, hắn không sao, sẽ sớm tỉnh lại thôi.”

“Ân.”_ Bạch Thiển hoàn toàn tin tưởng Ly Nguyệt, chỉ cần nàng nói không sao thì chắc chắn Dạ Hoa sẽ không sao.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau